VÔ THƯỢNG THẦN TRÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng thần trúc - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Lần Đầu Ra Tay

"Lê gia?"

Đoàn Hỏa Hỏa kinh ngạc một chút.

MỘ Dung Phục cùng Chưởng quỹ ở một bên thì là sắc mặt biến đổi không ngừng, trong lòng mỗi người điều có sợ.

Chưởng quỷ nghĩ:"Lê gia là đệ nhất đại gia tộc ở thành cổ Tư, cũng không phải là bọn họ có thể đắc tội được."

MỘ Dung Phục nghĩ:"Lê gia? Có phải Lê gia trong Năm Đại gia tộc ở kinh đô Hoa Lư?"

"Hỏa muội, ta xem cứ như vậy coi như xong đi." Mộ Dung Phục chột dạ, không khỏi đối với Đoàn Hỏa Hỏa khuyên nói.

Đoàn Hỏa Hỏa không tốt như vậy nói:" Lê gia thì thế nào, ngươi chẳng qua là tiện tỳ, cho dù ta đem ngươi bán đi rồi, Lê gia cũng sẽ không vì ngươi ra mặt, huống chi Đoàn gia chúng ta sợ Lê gia sao?"

Đoàn gia sợ Lê gia sao? Đáp án dĩ nhiên là chắc chắn. Lê gia là đại gia tộc phát triển gần 200 năm, nội tình so với Đoàn, Mộ hai nhà còn muốn thâm hậu hơn nhiều lắm. Huống gì Lê Đại Hành của Lê gia uy danh hiển hách, là Đoàn gia các nàng tạm thời đắc tội không được.

Mộ dung Phục và Đoàn Hỏa Hỏa cứ tưởng rằng Lê gia của Nhã Uyên là Lê gia của kinh đô Hoa Lư. Nhưng họ đâu biết Lê gia này chỉ là nhánh rất xa ở phàm tục của Lê gia kinh đô thôi. Với lại hai người lần này đi ra khỏi gia tộc vẫn là lần đầu tiên nên không rõ thế sự cho lắm.

Nhưng mà Đoàn Hỏa Hỏa không cam lòng cứ như vậy bỏ qua cho tỳ nữ này, lại nghĩ tới thân phận đê tiện của đối phương, tin tưởng Lê gia sẽ không vì một cái tỳ nữ mà đối nghịch với Đoàn gia các nàng đi.

Nghĩ tới chỗ này, Đoàn Hỏa Hỏa cũng đủ thoải mái, đồng thời cũng nghĩ tới một cái phương thức hết giận tuyệt vời.

Nàng muốn đem cái tiện tỳ ngực lớn hơn so với nàng bán đi, để cho tiện tỳ này trở thành gái vạn người cưỡi.

Không thể phủ nhận, nữ nhân một khi đố kỵ, đó là vô cùng tàn nhẫn muốn chết đấy!

Mộ Dung phục không khỏi cảm thấy đáng tiếc cho tỳ nữ xinh đẹp này, hắn còn chưa được hưởng thụ đây.

Đang lúc này Đoàn Hỏa Hỏa còn chưa kịp đưa đi Tiểu Nhi thì bỗng nhiên có một thiếu niên xuất hiện.

"Người nào dám động đến nàng, người đó sẽ chết!"

Bên trong Tiệm bán vải, tất cả mọi người đem ánh mắt phóng tới nơi cửa lớn.

Chỉ thấy mọt gã thiếu niên cầm dao phây chậm rãi đi đến, hắn mặc trường bào, quần áo thì lộn xộn,trên đầu tóc ngắn ngang vai rối loạn cả lên, khuôn mặt đẹp trai lộ ra một cỗ sát khí nồng đậm.

Hắn không phải là Trần Quân thì là người nào.lúc trước Trần Quân đang uống trà ở vọng Thụ lâu bỗng nhiên thấy nhiều người chạy tới tiệm bán vải thì bèn hỏi. Khi biết tin hai người bị ức hiếp, nhanh chân phi thẳng tới đây, trên đường còn cầm con dao của ông bán thịt.

Đoàn Hỏa Hỏa lại thấy có một thanh niên đẹp trai, tới cứu hai người thì, ánh mắt lộ ra vẻ chán ghét thét lên:

"Ở đâu ra tên nhà quê này, còn không mau đi ra ngoài, bằng không ta cắt đứt chân của ngươi."

Trần Quân lúc này liền đi xem tình hình hai nàng:"Tiểu nhi nàng không sao chứ? Uyên nhi làm sao ngất xỉu"

Trần Quân không nhìn Đoàn Hỏa Hỏa, mà vô cùng thương tiếc nhìn Nhã Uyên ở trong lồng ngực tiểu nhi, nhìn nước mắt giàn dụa của tiểu nhi, nhìn gò má có mấy vết sưng đỏ của nàng, tim của hắn giống như bị đao cắt.

"Cô … Cô gia, tiểu nhi khiến ngươi… Khiến ngươi thất vọng rồi, muội không bảo vệ được tiểu thư rồi.hu.. hu nếu tiểu thư xảy ra chuyện gì làm sao bây giờ. Hu.. Hu"

Tiểu nhi nhất thời khóc ồ lên. Nàng không nghĩ tới Cô gia vậy mà xuất hiện trong thời điểm này, trong lòng nàng mặc dù vẫn cầu nguyện Cô gia có thể xuất hiện cứu nàng và tiểu thư rời đi, nhưng mà nàng biết hi vọng vô cùng xa vời, khi cô gia thật sự xuất hiện ở trước mắt nàng, nàng biết đây không phải là nằm mơ, cô gia thật đến rồi!

"Đừng khóc, ta liền dẫn hai nàng đi"

Trần Quân là thông minh bực nào, lập tức đoán được thân phận của Đoàn Hỏa Hỏa. Khi hắn trên đường tới đây, đã bắt một người hỏi thăm và đã biết hết sự việc, hắn đã biết chính là cô gái này đã đánh hai người họ.

Trần Quân nhẹ sờ lên má của tiểu nhi, ngẩng đầu hướng tới Đoàn Hỏa Hỏa nhìn lại, một đôi ánh mắt sát khí nghiêm nghị dừng lại ở trên người Đoàn Hỏa Hỏa.

"Chính là ngươi đem các nàng đánh thành như vậy phải không? "

Hắn không trả lời,mà hỏi ngược lại.

"Đúng thì thế nào, ai kêu nàng đụng vào bổn tiểu thư, thức thời liền lập tức quỳ xuống xin lỗi, nếu không ta sẽ khiến cho ngươi chết rất khó coi." Đoàn Hỏa Hỏa hướng về phía Trần Quân không khách khí nói.

" vì nàng dùng vải không cẩn thận đụng vào ngươi một chút, ngươi liền muốn đánh nàng? Ha ha, tốt… Tốt cho một cái đàn bà độc ác, ta thấy ngươi là con gái sẽ không giết ngươi nhưng... "

Trần Quân ngưng một hồi rồi nói tiếp:"nhưng ta sẽ đánh cho ngươi ba má nhận không ra, thành một cái đầu heo"

"Bổn tiểu thư thân thể quý giá, há lại để đám tiện tỳ chạm vào. Ngươi còn dám uy hiếp ta? Phục ca! Huynh giúp ta xử lý tên nhà quê này đi"

Đoàn Hỏa Hỏa quát to một tiếng, nói với Mộ Dung Phục

Mộ Dung phục lúc này như tay sai liền đi ra trước nói:

"Không nghe Hỏa muội nói sao, để ngươi quỳ xuống xin lỗi, hoặc là chết".

Lần này vì lấy lòng Đoàn Hỏa Hỏa hắn đã làm rất nhiều việc, lúc này có cơ hội thể hiện. Tàn nhẫn giáo huấn Trần Quân một trận, lấy niềm vui của Đoàn Hỏa Hỏa.

"ngươi là ai?ở đâu trong lỗ chui ra, Là cái nồi gì mà bắt ta quỳ" Trần Quân rất là nổi giận, hắn nghĩ tình cảnh trong phim lại xảy ra ngay trước mặt mình, lại là thanh niên tỏ vẻ ta đây trước mặt con gái.

"Hừ! Nói cho ngươi biết cũng không sao. Ta Mộ Dung Phục là thiên tài của Mộ gia, Trước khi ngươi chết có thể nghe danh của ta chính là phúc của ngươi" hắn liếc mắt khinh bỉ nhìn Trần Quân, chỉ là một cái huyền đồ sơ kỳ mà dám lên tiếng.

"Ngươi muốn chết sao?cho dù Mộ Dung Bác cũng đéo phải cái thá gì"

Sát khí của hắn tràn trề nói.

"cái gì! Vậy mà ngươi biết tên cha ta" Mộ Dung Phục rất là bất ngờ, không thể tin nổi một kẻ nhà quê cũng biết tới cha mình.

"..." Trần Quân im lặng không thể nói gì. Hắn chỉ là nói chơi thôi ai dè lại trúng, Dm quá là trùng hợp.

Mộ Dung phục nhìn Trần Quân một hồi, thấy hắn ăn mặc bình thường, chắc cũng không phải con nhà đại thế gia gì. Có chút nghi ngờ hỏi:"ngươi tên họ là gì? Gia tộc ngươi ở đâu"

"haha! Ta cũng nói cho ngươi trước khi chết có thể biết tên của ta rất là vinh cmn dự của ngươi. Ta Trần Quân! Trần trong trần trời, Quân trong quân vương là quân Vương của trần trời này"

"Ha ha ha ha, Trần Quân? Còn cái gì Vương của trời! Ngươi thật là điên cuồng"

Mộ Dung phục cười to nói, ánh mắt lập tức giãn ra. Khi nghe tới họ Trần là hắn chưa nghe bao giờ tới, hắn liền cảm giác thả lỏng không ít. Trên mặt Trần Quân hiện lên nụ cười lạnh lùng, đi tới chỗ Mộ Dung Phục.

"làm sao? ngươi muốn quỳ xuống xin lỗi?" Mộ Dung phục thấy Trần Quân đi tới không để ý chút nào nói.

"nói quá nhiều lời! Ăn ta một tát" Trần Quân hét lên liền ra tay.

"Đùng!"

Đúng lúc này, một cái bạt tai lanh lảnh truyền đến, làm cho tiếng cười của mộ dung phục liền méo xẹo.

Mộ Dung Phục một tay che mặt, tất cả đều là vẻ không thể tin tưởng, vừa nãy, hắn lại bị Trần Quân tát một cái, bị một tên nhà quê tát!

Đây là nhục nhã cỡ nào?

Hắn lập tức tiến vào trạng thái nổi khùng, trên trán gân xanh hằn lên, điềm nhiên nói:

"Ngươi đã sống chán rồi sao, lại dám đánh ta?"

"Đánh không được sao?"

Trần Quân từ tốn nói, hắn rất ghét những người tỏ vẻ ta đây.

"Ngươi thật to gan!"

Mộ Dung Phục không nghĩ tới, Trần Quân không xin tha còn tát mình, lại còn mạnh miệng như vậy. Hắn vốn là giận không nhịn nổi, hiện tại sao còn nhịn được, lập tức giương tay quất tới Trần Quân.

Hiện tại Trần Quân là Huyền Đồ sơ kỳ, tuy mới bước vào, nhưng mọi người đều là huyền đồ sơ kỳ. Hắn có cái gì phải sợ.

Tay của Mộ Dung Phục mới vừa nhấc lên, Trần Quân cũng đã làm ra phản ứng" đùng" tay phải vung ra, đi sau mà tới trước, một cái bạt tai vững vàng đánh vào trên mặt Mộ Dung Phục, Mộ Dung Phục lảo đảo, tay tự nhiên cũng đánh hụt.

"Hừ! Thứ 3D ẻo lả"

Trần Quân lắc đầu nói.

Mộ Dung Phục cũng đã không bình tĩnh được nữa liền xuất ra kiếm từ trong nhẫn trữ vật ra.

"Tiểu tử, cũng dám đánh ta như vậy. Cho ngươi chết dưới thanh Nam Cung Cửu kiếm của ta là phúc của ngươi "

Nói xong liền xuất chiêu

- Mộ Dung huyền Trảm thức thứ nhất!

Mộ Dung Phục hét lớn một tiếng, Nam Cung Cửu Kiếm lóe lên kim mang, tinh quang trong mắt Trần Quân liên tục chớp động, thiên tài quả nhiên danh bất hư truyền, trong nháy mắt Mộ Dung Phục xuất ra công kích này, Trần Quân đã vội vàng né tránh đòn công kích.

"Ầm…."

Mộ Dung Phục một kích thất bại, đem sàn nhà tiệm bán vải chém thành một vệt kiếm thật sâu.

"Hít…."

Đám người đang xem chiến nhìn thấy vậy thì hít một hơi khí lạnh, khẽ nói:

"đây là thần tiên chiến đấu! Mọi người nhanh chạy đi cả bị liên lụy"

Mọi người nhao nhao chạy ra khỏi tiệm vải. Người bình thường như họ chưa bao giờ thấy tình cảnh khiếp sợ như vậy. Liền mỗi người sợ bỏ chạy tứ tán.

Chương 32: Hắn Muốn Giết Ta!'hừ' Vì Sao Ta không Thể Giết Hắn

"chỗ này quá nhỏ! Sẽ làm người vô tội bị thương, đi ra ngoài đánh" Trần Quân nói với Mộ Dung Phục.

"Được! Ra ngoài thì ra ngoài, ta đâu có sợ" Mộ Dung Phục hồng hồn hô.

"Tiểu Nhi! Nàng với Uyên nhi tránh đi trước, rất nhanh ta tới đón các nàng" Trần Quân nhìn tiểu nhi nói nhẹ nhàn.

"Vâng! Cô gia cẩn Thận" Tiểu nhi nói liền đem Nhã Uyên đi ra chỗ khác.

Lúc này hai người đã di ra khỏi đại sảnh của tiệm bán vải. Nơi đây mọi người điều tán đi cả chỉ còn lại mấy người Trần Quân thôi.

Mộ Dung Phục liền hét lớn:"Ta không tin ngươi có thể sống dưới thanh kiếm của ta"hắn đã không chờ được nữa, hắn muốn giết Trần Quân.

Thân thể Mộ Dung Phục đột nhiên di chuyển, Nam Cung Cửu Kiếm trong tay đột nhiên đưa lên quá đầu, bộc phát ra kim mang rực rỡ, một kiếm này phảng phất như hồng thủy, cứ như vậy bộc phát rồi tràn về phía Trần Quân.

Thân ảnh Trần Quân giống như bướm vờn hoa, thoáng cái đã né tránh khỏi công kích.

Nửa năm học thân pháp trong thác nước giúp hắn càng hiểu rõ về truyền thừa của sư tôn hắn.

" ồ! tên nhà quê này đều né tránh được, tốc độ của hắn đúng là …." một bên Đoàn Hỏa Hỏa xem cũng cảm thán cho Trần Quân.

Thấy Đoàn Hỏa Hỏa đều khen Trần Quân Vẻ mặt Mộ Dung Phục liền trở nên tái mét, quay đầu quát với Trần Quân:

"Là nam nhân thì đừng có trốn tránh nữa, đường đường chính chính đánh với ta một trận!"

Trần Quân từ chối cho ý kiến, hắn là lần đầu tiên đánh với người ta, cảm thấy chơi đang vui nên không đánh trả.

"Ngươi không dám đánh với ta thì ngươi chính cái gì 3d ấy. Lúc nãy ngươi vừa nói!"

Trần Quân chợt nhớ bên trong Nhã Uyên đang còn hôn mê, hắn nghĩ:"đánh nhanh thắng nhanh mới được"

Trong mắt Trần Quân lập tức lóe lên một tia lạnh lẽo, thân ảnh liền phóng về phía trước…

Không có chiêu thức, chỉ là một quyền sử dụng lực lượng trên tay tự nhiên, tốc độ cực nhanh, hung hăng nện lên người Mộ Dung Phục.

" Ầm…."

Bất ngờ không kịp đề phòng, Mộ Dung Phục đột nhiên chịu một kích, đang tức giận mắng chửi thì bị một quyền của Trần Quân nện lên bụng, thân thể nhanh chóng bay ngược về sau,Mộ Dung Phục giận dữ, hét lớn một tiếng, Nam Cung Cửu Kiếm trực tiếp cắm vào trong mặt đường rắn chắt.

Mặc dù là vậy, nhưng Mộ Dung Phục vẫn bị thối lùi gần 1 mét thì mới ổn định được thân hình.Đoàn Hỏa Hỏa thấy vậy không khỏi khinh bỉ Mộ Dung Phục nói "phục huynh! Ngay cả một tên nhà quê mà huynh không đánh được, thì sau này đừng có theo ta nữa"

"Trần Quân,ngươi đánh lén ta. Ta sẽ không tha cho ngươi"

- Mộ Dung Huyền Trảm thức thứ tư!

Nam Cung Cửu Kiếm trong tay Mộ Dung Phục đột nhiên phát ra một tiếng "ong" hơn mười đạo kiếm quang tách ra, hướng về Trần Quân mà bao phủ.

Cùng lúc đó, Tiểu Nhi ở trong tiệm vải chịu khong được lo lắng chạy ra cũng hét lớn:

"Cô gia! Mau tránh ra "

Trần Quân làm như không nghe lời nói của Tiểu Nhi, hai tay nhanh như chớp chuyển động không ngừng đưa tay chống đỡ, cứ như thế hắn vẫn công kích về phía Mộ Dung Phục.cho dù hắn muốn né tránh cũng không được nữa rồi chỉ có lấy hai tay vừa mới tu luyện thành [Thủ Chỉ Kim Cương Thể] lên đỡ những ánh kiếm.

"Rầm rầm rầm…."

Âm thanh vang dội giống như pháo nổ vang lên không ngớt, máu tươi từ làn da trắng trên hai tay Trần Quân không ngừng tràn ra, từng cỗ đau đớn giống như muốn tê liệt lan tràn khắp hai tay.

Mộ Dung Phục rất hài lòng với một chiêu này của mình, nhìn cảnh máu tươi chảy tí tách, hắn thu kiếm đứng thẳng, tay áo phất phơ bồng bềnh, chuẩn bị nhìn Trần Quân ngã xuống từ trong kiếm quang, khẽ nói:

" Đánh lén ta ư? Ta cho ngươi đánh lén đấy, lúc này để xem ngươi làm sao xông đến đây?"
Mà hai mắt Trần Quân lúc này đột nhiên bắn ra từng đạo lãnh mang, lời của Mộ Dung Phục vừa dứt, một quyền sắc bén đến cực điểm vung ra.

- Kim Cương Lực nộ!

"gàoo.." một con chuột to lớn từ trong một quyền này hiển hiện ra, mờ ảo hư ảnh như một Thần thú đang không ngừng giận dữ phóng tới Mộ Dung Phục.

Mộ Dung Phục trên người mặc dù có bảo bối phòng ngự, thế nhưng vẫn bị Trần Quân đánh bay ra xa, cứ như vậy nện trên mặt đất.

"Kẻ ngu ngốc, sống không bằng đi chết đi!"

Trần Quân âm u nói một câu, thân thể nhất thời giống như quỷ mị hướng Mộ Dung Phục đã bị thương lao đi.dùng một chiêu kia đã làm hắn bây giờ rất là điên cuồng,trong lòng chỉ còn lại ý muốn giết người.

- Kim Cương Chỉ Lực!

Ở bên cạnh, Đoàn Hỏa Hỏa gần đó hướng Mộ Dung Phục hô to một tiếng:

"Cẩn thận!"

Ngay sau đó thiếu nữ từ trong nhảy ra, chuẩn bị cứu người.

Song, tốc độ của thiếu nữ như thế nào lại đủ nhanh bằng Trần Quân được.

Một chỉ vừa xuất tất máu chảy, lúc này Mộ Dung Phục con đang ngơ ngác chật vật bò dậy, đầu chỉ cảm thấy chợt lạnh, một lỗ thủng đã xuyên qua đầu.

Mộ Dung Phục thê tuyệt gào thét, gần muốn nổi giận, quát: "Không có khả năng, đây tuyệt đối không có khả năng, ta làm sao có thể bại."

Lời nói còn chưa dứt, Trên đầu máu tươi đã bao phủ từng giọt máu chảy xuống tí tách phảng phất như một âm điệu nào đó.Mộ dung Phục trợn to mắt, toàn thân sinh mệnh khí tức đã không thấy, thân thể mềm ngã xuống đất không dậy nổi.

hai mắt Mộ Dung Phục trợn to, biểu thị hắn chết không nhắm mắt!

"ngươi.. Ngươi dám giết chết Phục huynh?" Đoàn Hỏa Hỏa bây giờ rất là hoang mang, Mộ Dung Phục nếu chết trước mặt mình thì làm sao ăn nói với gia tộc hai nhà.

"hắn muốn giết ta! Hừ! Vì sao ta không thể giết lại hắn?" lúc này hắn mơ hồ trả lời

Đột nhiên Trần Quân chợt tỉnh ngộ lại "giết người! Ta đã giết người?"

Chương 33: Ngộ Đạo & Đột Phá

Giết người!

Ý nghĩ này tại Trần Quân trong đầu thoáng hiện!

Đây là lần đầu tiên hắn giết người, sắc mặt có chút tái nhợt, thân thể có chút run rẩy, hắn cũng đã từng thấy qua người chết, nhưng là những người kia cũng không phải hắn giết, ngày hôm nay hắn lại tự tay giết người.

Trong lúc nhất thời, trong lòng giống như có đủ loại mùi vị"cay chua ngọt đắng chát". Cảm giác không thể nói nên lời.

Không phải hưng phấn cũng không phải sợ hãi, chỉ là có chút nào đó khó hiểu khó nói.

Bất quá một lát sau, hắn nắm chặt hai nắm đấm, trong đôi mắt lộ vẻ kiên nghị.

Không phải là giết người sao?

Trên Đại lục này Đàn ông muốn sống thoải mái chẳng lẽ không phải giết người.

Tại thế giới này mạnh được yếu thua cường giả làm chủ, hắn muốn không bị người khác coi như heo chó tùy ý giết, chỉ có thể dựa vào chính mình ngăn cản hết mọi thứ.

Vì có thể sống sót hắn nhất định phải diệt trừ hậu hoạng giết hết kẻ thù.

Kẻ muốn giết mình, mình vĩnh viễn phải giết!

Chính mình cần gì phải xoắn xuýt, giết là được giết!

Vừa nghĩ đến đây, trong lòng Trần Quân không còn có một tia mờ mịt không hiểu nữa.

Nhưng vào lúc này đan điền của hắn đột nhiên nóng lên, kinh mạch trong cơ thể đang hăng hái đón lấy chân khí lưu chuyển, tốc độ lưu chuyển chỉ có thể so sánh với tu luyện bên trong Thần Trúc. không cần một giây chân khí đã lưu chuyển chín vòng chu thiên, toàn bộ trở về đan điền.

"OÀ..ÀNH!"

Chân khí mới vừa vào đan điền, giống như Đập bị vỡ Đê cuồn cuộn mà vào bên trong hắn.người Trần Quân vốn là đang run lên,cảm nhận xung quanh tự nhiên nổi từng trận gió lốc thật mạnh.

"Huyền Đồ Trung Kỳ!"

Trần Quân bây giờ rất là vui sướng, hắn thật sự không ngờ, chỉ trong chiến đấu cũng có thể tăng tu vi.
" khó trách sư tôn trong Truyền Thừa điều là dùng mạng mình mà chiến với kẻ địch. Ảo diệu trong đó chính là chỗ này, chính là muốn kích phát tiềm lực của bản thân làm cho thân thể đạt đến một tầng cao hơn!"

"những cuộc chiến tuy là nguy hiểm nhưng trong này có thể rèn luyện ý chí của người tu luyện, kích phát tiềm lực của bản thân lên!"

Trong lòng Trần Quân bây giờ đây đã hiểu rõ, hắn đã tìm thấy con đường sau này hắn đi!

"Cô nương! Bây giờ đến lượt giải quyết ngươi, yên tâm ta sẽ chăm sóc thật tốt khuôn mặt của ngươi, đánh cho ba má cô nhận không ra" Trần Quân nhìn Đoàn Hỏa Hỏa cười tà ác nói.

"Đồ nhà quê chết tiệt, ngươi lại dám đánh ta sao?, ngươi có biết hay không ta là người của Đoàn gia, hơn nữa ngươi giết Phục Huynh, Mộ gia tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi tốt nhất tự cầu nhiều phúc đi."

Đoàn Hỏa Hỏa tức giận đến xanh mặt, nhưng lại tự biết không phải là đối thủ của người ta, không khỏi lần nữa mang xuất thân của mình lấy ra để dọa Trần Quân.

" hết Mộ gia rồi lại Đoàn gia là như thế nào. Đoàn gia với Mộ gia thì thế nào, nếu ta sợ thì đã không giết. Nói nhiều quá trước đánh ngươi rồi tính" Trần Quân rất là vội vàng nói xong liền muốn ra tay.

Bỗng nhiên Đoàn Hỏa Hỏa hét lớn "thúc thúc! Còn không mau xuất hiện, có người sắp giết ta rồi đấy"

Một thân ảnh cao gầy mờ ảo tự nhiên xuất hiện, chỉ thấy người này tầm 35 tuổi. Gương mặt có chút tuấn tú, da ngâm đen. Trên môi luôn nở nụ cười khảy.

"làm gì kêu ta ra. Hắn đã đụng đến ngươi đâu nào. Haha" hắn rất là tà môn cười cười.

Đoàn Hỏa Hỏa liền nhìn sang người Đàn ông nói vội:"hắn nói muốn đánh ta cho ba má nhận không ra kìa, ta là thiên kim của Đoàn Gia. Nếu như là vậy! đâu còn gì mặt mũi của gia tộc nữa. Thúc! Phải bảo vệ ta"

Đoàn Hỏa Hỏa đã quá sợ rồi nàng nhìn tình cảnh một chiêu của Trần Quân giết chết Mộ Dung Phục đã làm khắc sâu sợ hãi.

Ý định của nàng là chạy trốn nhưng biết bên mình luôn có người đi theo bảo vệ nên nàng ỷ lại, vì vậy nàng liền gọi ra.

Người đàn ông hơi hơi câu mày nhưng vẫn trả lời đoàn Hỏa Hỏa:

"Được! Dẫu gì người cũng là thiên kim của gia tộc, chỉ là một tên chó đẻ Huyền Đồ sơ kỳ thôi cứ để ta.."

"hả! Không phải chứ hắn tấn cấp Huyền Đồ trung kỳ rồi? Chẳng lẻ có bảo vật che giấu tu vi.." Nói xong hắn còn liếm liếm môi cười khảy, con mắt híp lại nhìn Trần Quân như nhìn gái khỏa thân vậy.

"Hừ! Lại một tên theo váy con gái nhảy ra. Ngươi vừa nói ta là chó đẻ, để coi ai là chó" Trần Quân rất nổi giận, tự nhiên có một không biết từ lỗ nào chui ra mà chửi hắn chó đẻ.

Chó đẻ không phải nói mẹ hắn là con chó vì thế hắn vô cùng tức giận.

Trần Quân nói xong liền tiến lên trước một bước, đi thẳng tới trước mặt người đàn ông kia, hai mắt hắn trừng trừng, khí thế thần thú kim Hỏa Thử tùy ý mà ra, toàn thân trên dưới lập tức dâng lên một cổ khí thế bá đạo, uy mãnh, mang đến cho người cảm giác áp bách hít thở không thông. Thần thú kim Hỏa Thử sinh hoạt giữa núi rừng, chính là chúa tể một vùng, vô cùng uy mãnh, chuột kêu một tiếng, tất cả thú đều phục, không thể địch nổi.

"Ngươi!"

Người đàn ông quát to một tiếng, không khỏi bị khí thế Trần Quân chấn nhiếp, lập tức lui về phía sau hai bước, trong nội tâm hơi chút rung động một ít.

"thằng chó đẻ, ngươi đây là muốn chết!"

Người đàn ông cảm nhận được ánh mắt của Trần Quân vô cùng hoang dã và bá đạo, không nói nữa trực tiếp đánh ra một quyền tới Trần Quân.

- chim sẻ bắt sâu thức thứ nhất.

"Rầm Ào Ào"

quyền đầu mang theo gió to phần phật quét về phía Trần Quân, người đàn ông kia đánh quyền nửa đường, năm ngón tay hóa thành cào, không khí vô hình xoáy lên, như là một đôi chân chim ưng lộ ra hàn mang sắc bén hướng tới ngực Trần Quân.

Chương 34: Chiến đấu với người đàn ông

Hô!

Sức gió kịch liệt xoáy lên, người đàn ông kia sắc mặt dữ tợn, tay phải hiện lên hình ưng trảo, hung hăng đánh tới ngực Trần Quân, dùng tu vi Huyền Đồ hậu kỳ của hắn, một chiêu này nếu là đánh thực, Trần Quân sẽ phải trực tiếp nằm xuống.

"BA.."

Ngay khi trảo phải người đàn ông sắp bổ trúng Trần Quân, thân hình Trần Quân đột nhiên hơi nghiêng, dưới chân có chút khẽ lui, liền nhẹ nhàn tránh đi lốc quyền của đối phương.

Người đàn ông ngẩn ngơ, không nghĩ tới công kích của mình rõ ràng bị Trần Quân tránh khỏi, nhưng hắn biết rõ thực lực chỉ là huyền đồ trung kỳ, tuyệt đối không thể tránh được quyền của hắn.

Hừ!

Người đàn ông trong nội tâm hừ lạnh một tiếng, một trảo thất bại,thì lại tới một quyền, tay phải mạnh mẽ cuốn lên, năm ngón tay xé rách không khí, phát ra một hồi "ô minh", muốn quét về phía mặt Trần Quân.

"haha! Dám đánh lén ta. Ngươi chỉ là một con chó ghẻ mà dám đánh ta" Trần Quân cười nói.

Chứng kiến bàn tay sắc bén của người đàn ông đánh tới, Trần Quân lại không động người, hai tay nâng lên liền dùng lực phát chỉ hướng về người đàn ông.

- kim cương cự lực chỉ

Một chỉ này liền hoá thành hai con chuột to một trắng một đen hướng người đàn ông đang đánh tới.

"xiu" xiu"

Người đàn ông kia cũng Phản ứng rất nhanh liền né qua hết những công kích của Trần Quân.

Trần Quân thấy vậy thân thể khẽ động, cơ bắp phần eo căng cứng, hai chân đột nhiên bắn ra, toàn bộ thân hình bạo lướt về phía trước, có thể cảm giác được một cổ khí thế cuồng bá trên người hắn, như một sư tử đang chụp mồi trên đồng hoang.

- kim thử Đào núi!

Hai tay Trần Quân đánh liên tục đánh hướng bụng của người đàn ông mà đánh.

"Không tốt!" Ngay khi nắm đấm cuồng bạo của Trần Quân đánh ra, muốn oanh phá hai bàn tay mình, người đàn ông dù sao cũng có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, một thân thực lực siêu quần, thời khắc nguy cấp biến trảo thành chưởng, vội vàng ngăn cản trước người, một chiêu chim sẻ vỗ cánh được thi triển ra như thiểm điện.

"Phanh!"

Quyền chưởng giao đấu, người đàn ông chỉ cảm thấy bị một đầu chuột khổng lồ vồ tới, bàn tay đau đớn muốn nứt, cả người dựa thế rơi xuống, đạp đạp đạp liên tiếp rút lui ba bước, đôi bàn tay càng đang run nhè nhẹ. Hắn là Huyền Đồ hậu kỳ, một thân khí lực đạt đến ngoại kình, vô cùng cường hãn, kinh nghiệm chiến đấu cũng phong phú dị thường, nhưng Trần Quân chỉ một chiêu đã lập tức khiến hắn rơi vào thất bại.

"Lực lượng của tiểu tử này lớn hơn ta, ta không phải đối thủ!"

Người đàn ông trong nội tâm hoảng sợ, đưa ra kết luận này, hắn cơ hồ không thể tin được phán đoán của mình. Thanh niên trước mắt tầm khoảng hi mươi. Vì sao lại mạnh như vậy? Hắn không thể hiểu nỗi.

Thật ra thì Trần Quân mới tu luyện đáng lẽ không mạnh được bao nhiêu.bây giờ mạnh như vậy cũng nhờ công Pháp bên trong Thần Trúc bá đạo thôi.

"Cái gì?"

Chẳng những là hắn, Đoàn Hỏa Hỏa đang nhìn cũng đều cực kỳ giật mình, Trần Quân và người đàn ông thi triển không phải võ học cao thâm gì, Đoàn Hỏa Hỏa đều đã thấy qua, dựa theo đạo lý mà nói chiêu thức của Trần Quân tuy rằng chiếm được lợi thế, nhưng lấy khí lực huyền đồ hậu kỳ của người đàn ông tăng thêm ứng đối chính xác, có lẽ hoàn toàn không rơi vào thế thất bại, nhưng kết cục lại hoàn toàn trái lại, như vậy đáp án chỉ có một, đó chính là khí lực Trần Quân cũng không hề kém hơn người đàn ông.

"Không có khả năng, tiểu tử nhà quê này chỉ là Huyền Đồ trung kỳ, coi như là phục dụng đan dược tăng thật lực, cũng không có khả năng sánh được với thúc mình huyền đồ hậu kỳ..." Đoàn Hỏa Hỏa lẩm bẩm tự nói. "Rống!"

Ngay khi Đoàn Hỏa Hỏa còn đang khiếp sợ, đột nhiên nghe được trong trận đấu truyền đến một tiếng chuột hống

"ầm vang"

Đoàn Hỏa Hỏa vội vàng nhìn lại, chỉ thấy được Trần Quân trên con đường rộng lớn lướt theo gió, từng đoàn từng đoàn khí lưu cuốn đi cuồng bạo, tay áo trên người bay phất phới trong gió lốc, tựa như một con khủng long, nhe răng gào thét với con mồi.

"Rống!"

Trần Quân cả người như gió đập ra, trong miệng hống nhẹ một tiếng, thân hình lập tức lao nhanh vài trượng, hai đấm xuất kích, đánh vào trong hư không, mảng lớn không khí nổ vang, nhấc lên một hồi gió mạnh trong phạm vi nhỏ, chỗ hai châm giẫm xuống, một mảnh đường rộng gần tiệm vải lại rầm rầm vỡ ra, thật sự rất giống một khổng long, ở trong rừng rậm săn mồi vậy quá hung mãnh.

Đặc biệt là chỗ hai tay của hắn, hai khuỷu tay hiện lên hình chuột khổng lồ, không khí trong lòng bàn tay lại có thanh âm khí bạo "rầm rầm", thật giống như không khí nổ tung trong tay vậy, hai móng tựa hồ như muốn xé toạc cả không khí.

"Hô!"

Hai đấm ẩn chứa kình lực đáng sợ hung hăng đánh tới trước người người đàn ông, trong không khí tiếng chuột rít không ngừng quanh quẩn. Chim ưng đứng ở đỉnh của loài ăn thịt động vật trên không, cao cao tại thượng, lăng lệ ác liệt uy mãnh, không sợ hãi, nhưng mà Thần thú kim Hỏa Thử là một bá chủ vùng thiên địa, chuột rít một tiếng bách thú khuất phục, ngay cả chim ưng sống trên bầu trời cũng không ngoại lệ.

"Thúc thúc này xong rồi!. Tại sao lại phái một người như vậy bảo vệ ta"

Đoàn Hỏa Hỏa nhịn không được nhẹ nhàng lắc đầu.khinh Bỉ nhìn thúc thúc của nàng.

"Phanh!"

Trên đường rộng, nắm đấm Trần Quân tựa như móng vuốt sắc bén của một tê tê, với sức công phá lục địa hung hăng đánh lên ngực người đàn ông, trong tiếng nổ vang, người đàn ông bị một cổ cự lực không cách nào chống cự đánh trúng, kêu thảm một tiếng, thân hình như diều bị đứt dây bay ra ngoài, bộ mặt chạm đất, như cục đá mài chà sát xuống mặt đường.

"PHỐC!"

Lần này ngã xuống, người đàn ông trực tiếp té theo thế giẻ lau nhà, trong lỗ mũi bắn ra lượng lớn máu tươi, chỉ một lát đã khiến hắn máu me đầy mặt.

Chương 35: Kẻ Địch Trốn Thoát - Hai Nhà Biết Tin

Người đàn ông chật bò dậy vội vàng hét lớn:

"ngươi không được giết ta, nếu giết ta ngươi sẽ gặp họa sát thân"

Chẳng biết lúc nào Trần Quân đã đến trước người hắn một mét, lấy con dao phây sau lưng, sau đó tiêu sái xoay người, góc cạnh của dao phây hóa thành lợi nhận bén nhọn hướng cổ của người đàn ông xẹt qua.

"Phốc!"

"Ngươi…"

Người đàn ông kia chỉ cảm thấy cổ chợt lạnh, đầu óc trống rỗng, hai tay bản năng cầm lấy cổ họng, đáng tiếc máu tươi vẫn là từ giữa kẽ tay của hắn tràn ra.

Hắn đến chết vẫn không rõ chính mình tại sao lại chết,gia tộc hắn còn có tông môn chưa nói ra để dọa Trần Quân. Còn rất nhiều món vũ khí, vũ kỹ chưa thi triển đã chết dưới tay Trần Quân.

Hắn thật sự chết không nhắm mắt!

"xì! Cái gì ngươi không thể giết ta! Kịch bản quá quen thuộc, chỉ có giết mới không để lại hậu hoạng" Trần Quân rất là lạnh lùng nói, hắn đã hiểu rõ thế giới này, chỉ có nhổ cỏ tận gốc mới không có cỏ mọc trong háng.

Bởi Trần Quân cùng người đàn ông kia đánh nhau hết sức kịch liệt, cả gian tiệm bán vãi đều bị phá hủy hơn phân nửa, Đường xá cũng không còn là như cũ.bây giờ nơi đây đã không còn một bóng người, mà có mấy người vì lòng hiếu kỳ xem tiếp trận đấu trực tiếp bị huyền lực của hai người oanh chết.

Đoàn Hỏa Hỏa cũng không có dũng khí tiếp tục ở lại nữa, nàng không biết thiếu niên kia khi nào sẽ nghĩ tới mình, đến lúc đó sẽ tìm nàng phiền toái, nàng liền thảm rồi.

Nàng liền rất nhanh theo đường chạy thoát ra ngoài thành.

"đến lượt ngươi..." Trần Quân định nói những câu độc ác để dọa thiếu nữ kia, ai ngờ nhìn lui nhìn tới không thấy nàng đâu nữa.

"Haiz! Mấy tên rác rưởi cũng để cho chạy thoát, không biết ngươi sống để làm gì cho nhục" bên trong Thần Trúc Thần Nữ lên tiếng chế giễu Trần Quân.

"haha! Chạy thoát? Nàng không chạy chút nữa ta cũng thả nàng. Ta không muốn giết phụ nữ" Trần Quân vui vẻ dùng tâm thần nói với Thần nữ. Hôm nay hắn rất là Sảng khoái, không nhẫn có thể tăng tu vi còn ngộ được một ít đạo giúp sau này đi dễ hơn trên con đường tu luyện này.

" ngu ngốc! Ngươi đã quá mềm lòng rồi.ngươi không biết nhổ râu là phải nhổ tận gốc hay sao? Ngươi không sợ cô ta dẫn người đến trả thù" Thần Nữ khinh thường nói

"haha! Bây giờ có khi cô ta đang run rẩy vì sợ ấy, có can đảm đâu mà kêu người trả thù" Trần Quân vô tư trả lời.

"ngươi còn non lắm! Ngươi nên thay đổi để thích ứng với thế giới này. Ngươi không biết thế giới này tàn ác đến cỡ nào đâu" thần nữ khuyên Trần Quân nói.

Trần Quân hơi suy nghĩ một chút liền trả lời:

"ai cũng nói rằng thay đổi được bản thân là thay đổi cả được thế giới nhưng làm gì có chuyện đó. Họ chỉ làm yên lòng mình bằng những lời hoa mĩ đó thôi"

"à! Chết! Còn Nhã Uyên đang bị thương ở bên trong, lúc nãy đã kiểm tra nàng mặc dù không bị thương nặng nhưng phải chữa cho nàng trước mới được"

Nói xong vội vàng chạy vào trong đại sảnh đã đổ nát mà tìm hai người. Hắn cũng quên luôn lời nói phía sau của thần nữ "Tiểu Nhi.. Nàng ra được rồi, đã xong việc chúng ta đem Uyên nhi đi chữa thương" Trần Quân kêu gào gọi hai người con gái.

Lúc này từ trong góc tủ vãi đi ra hai thân ảnh, một người thiếu nữ đang dìu một người thiếu nữ khác đi ra, thiếu nữ kia được dìu bây giờ đã tỉnh lại rồi.

"cô gia! Người không xảy ra chuyện gì chứ" Tiểu nhi lo lắng hỏi.

"đã nói nàng không nên gọi Cô gia gì rồi mà, không nghe là tối nay không cho ngủ" Trần Quân vội đi tới đỡ Nhã Uyên giúp tiểu nhi còn trêu chọc nàng vài câu.

"đi về nào các bà vợ" Trần Quân một mặt bế Nhã Uyên cùng với Tiểu nhi đi về Lê gia.

..............

Phía đông nam kinh đô Hoa lư, phía sau biệt viện bên trong gia tộc Mộ Dung.

"khốn kiếp! Đến tột cùng người nào giết cháu trai ta?"

Một tiếng tức giận rống to vang trong biệt viện mà ra.

Trong phòng khách, chỉ thấy đứng một lão già tóc bạc phơ gần tám mươi tuổi, vẻ mặt có chút tức giận hai mắt trợn trừng nhìn tấm ngọc bài bị vỡ nát, hắn chính Là Mộ Dung Viễn ông nội của Mộ Dung Phục.

Bên cạnh hắn đứng một phụ nữ không ngừng khóc lóc, đó chính là mẫu thân Liễu thị của Mộ Dung Phục.Liễu Thị kéo kéo tay áo Mộ Dung Viễn khóc lóc nói:

"Gia chủ, người nhất định phải đem tên con hoang kia giết cháu của ngài giết chết không tha, diệt cả nhà của hắn, để cho hắn chết cũng không được an bình."
Liễu Thị nói rất là nũng nịu, như là vợ nói với chồng chứ không phải nói với cha chồng vậy, hết sức là mờ ám.

" Sát. Đã tìm rõ cháu ta như thế nào chết chưa "

Mộ Dung Viễn vỗ vỗ nhẹ bả vai con dâu,còn sờ soạn mấy cái. sau đó mới trầm giọng hướng về phía người mặc đồ đen tên "Sát" hỏi.

"theo tra xét! là một người thiếu niên trẻ tuổi đã giết thiếu gia cùng một người nữa bên Đoàn gia. Thiếu niên kia là con rễ của một người phú hộ Họ Lê tại Thành Cổ Tư. Không biết người này từ đâu xuất hiện khoảng mấy ngày trước... "

Sát nói rất là tỉ mĩ không dám giấu diếm điều gì, hướng với Mộ Dung Viễn nói.

" Họ Lê? "

" có quan hệ gì với họ Lê trong năm đại gia tộc của Kinh đô? "

Mộ Dung Viễn hơi hơi trầm tư nhìn sang Sát hỏi.

" cái này không thể điều tra được thưa gia chủ "

Sát cung kính nói.

"vậy trước ngươi qua xem tình hình bên Đoàn gia, nếu bên ấy có động tĩnh liền báo cho ta."

"Được rồi! Người lui đi"

Mộ Dung Viễn nói xong phất phất tay đuổi người Áo đen ra ngoài.

"Vâng "

Khi người áo vừa ra ngoài Liễu Thị liền nhào lên người Mộ Dung Viễn khóc lóc nói.

"Lão gia. Người nhất định phải báo thù cho con chúng ta đấy.."

"khà khà! Được rồi. Được rồi ta sẽ giết cả nhà hắn cho nàng, nhưng trước tiên ta phải giết nàng trước....

" Lão gia thật hư nha! Nhớ là phải nhẹ với thiếp đấy..

Nói xong nàng còn liếm liếm môi thật là dâm đãng.

........

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau