VÔ THƯỢNG THẦN TRÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng thần trúc - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Gia Tộc Họ Lê

Nơi cửa thành, từng hàng ngang binh sĩ thắt lưng buộc thanh đao, người mặc chiến giáp với gương mặt hung thần át sát đang đứng ở đó.

Những người này đã trải qua chiến trường nên trên người biểu hiện ra sát khí dày đặc,làm những người dân bình thường đi trên đường phải rụt rè và sợ hải.

Những binh lính này đứng hai bên tạo thành một lối vào. Những người muốn vào thành phải nộp lệ phí.

Nhưng cho dù có đủ lệ phí để đi qua nhưng không dễ. muốn qua, lại phải kiểm tra danh tính lai lịch mới cho đi vào.

“Dừng một chút, người trên xe xuống, ta muốn kiểm tra.” Trong đoàn người binh lính có một người khuôn mặt dữ tợn đứng ra hô to.

“Đại nhân, chúng ta là người nhà Họ Lê, ngài xem có thể hay không tạo thuận lợi cho qua, không cần kiểm tra người trên xe.” Xa phu xuất ra một ít bạc vụn, đưa cho người binh lính kia rõ ràng và hợp lệ.

Người binh lính kia nhận được bạc xong,nhìn sang hướng chung quanh Lê gia thị vệ, mới đầu khuôn mặt còn ra vẻ giống như là muốn giết người. Lúc này gương mặt hắn đã vui vẻ tươi cười, thậm chí còn mang theo biểu hiện nịnh nọt nói:

“Nguyên lai là người quý nhân của nhà họ Lê, cho đi.” Hắn hướng bên người thủ hạ thét.

Xe ngựa cùng đoàn người chậm rãi lái vào thành Cổ Tư. Trần Quân nhìn thấy thành trì cổ xưa này thì cảm thán không thôi, tuy nhỏ nhưng mang theo nét cổ xưa vô cùng. Trên thành thậm chí đã có những mảng lớn vết nứt, nhưng không biết vì sao nó còn có thể đứng vững được.

Rất nhanh đoàn xe đi tới trước cửa Cổ Tư khách sạn, đoàn xe cũng không dừng lại mà tiếp tục đi sau vào trong trấn, đến khi đi tới trước cửa Nhà họ Lê thì mới dừng lại.

Gia tộc họ Lê cũng không tính là lớn, thậm chí nó còn có dáng vẻ hơi cũ cũ, tuy vậy người ta vẫn cảm nhận được từ nó nét gì đó cổ kính. Cũng bởi vì bây giờ đang là chính ngọ,nên hơi vắng vẻ.

Từ trên xe xuống là một lão gầy gò mặt tròn có bộ râu quai nón. Tiếp theo đó ba người trong xe cũng bước xuống. Người đàn ông này khệnh khạng dẫn đường cho ba người và thị vệ trực tiếp bước vào gia tộc.

Gia tộc họ Lê trước sân, Lê Quang đã sớm nhận được tin tức nữ nhi trở về Cổ Tư trấn, cho nên đã sớm chờ đợi ở đây.Tuy rằng hắn con cái không ít, nhưng người hắn bảo bọc và thương yêu nhất vẫn là Nhã Uyên, bởi vì yêu thích của nàng rất khó. Mặc dù tuổi con trẻ nhưng tài hoa của nàng rất cao, có thể ngang bằng một người đại sư văn chương.

Muốn tìm một người hợp với nàng rất khó mà!

Nữ nhi này là hắn trong nhà kim sa hột lựu,điều có một chút nào đó quý giá đi. Nhưng là nữ nhi hắn làm một việc khiến hắn rất là giật mình.

khi ông ta nhìn ra ngoài cổng, thì thấy hai người trẻ tuổi bước vào. Chỉ thấy một nam một nữ, nữ mặc một bộ váy tơ lụa thượng phẩm, Mỹ lệ động lòng người, tạo nên người nhìn cảm thấy văn Nhã.không sai! Đúng là nữ nhi của ông ta.

Nhưng là người bên cạnh nàng thanh niên kia là ai? Còn nắm tay nhau thân thiết như vậy! Trên mặt còn tươi cười.

Lê Quang muốn nổi điên, trên mặt trước vẫn còn đáng vẻ tươi cười khi con gái diệu về nhà. Bây giơ nụ cười cũng biến mất thay vào đó một mặt giận dữ.

“Uyên nhi, đây rốt cuộc là chuyện gì? Thanh niên này là ai vậy? Ngươi làm sao.. Aiz!”Đối với nữ nhi hắn rất thương yêu, muốn mắn nàng thì không nỡ, muốn trách nàng thì cũng không nói được,Lê Quang trong lòng tức giận và bức lực không thôi. Cảm giác rất khó chịu, nữ nhi mình thường ngày ngoan hiền cùng khéo léo. Tự nhiên hôm nay im lặng không báo trước dẫn về một người thanh niên hỏi hắn có tức không?

Đối mặt với cha già Nhã Uyên trên ngực hơi đập nhanh,nàng không biết phải mở miệng như thế nào. Chẳng lẽ nói ra chuyện Trần Quân làm với nàng đêm qua nói ra hết sao, nàng bèn thả tay Trần Quân ra ủ rũ bắt đầu lặng im.

“Lê lão gia chủ! Ngài đừng nóng nha, ngài nghe ta giải thích chuyện là như thế này... “thấy Mỹ Nhân khó mở miệng Trần Quân chỉ có thể tới giải thích thay.

“Uyên nhi lúc ở sơn núi gặp phải con rắn kỳ lạ cắn vào chân, vừa may cháu đi ngang qua thấy nàng bị thương liền cứu, dọc theo con đường này chúng cháu trò chuyện rất nhiều và quen biết nhau....”Hắn chỉ kể khúc đầu rất đúng rất chuẩn đương nhiên khúc sau hắn phải dấu không dám kể.

Trần Quân kể chuyện giống như trong phim làm cho Lê Quang hơi sửng sốt một chút, có chút lo lắng. Ngay cả Nhã Uyên thỉnh thoảng cũng gật đầu theo, một người viết kịch bản, một người cứ thế làm theo, giống như một đôi vợ chồng mới cưới vậy.

“Nhạc phụ, cháu biết mình không danh không phận, ngươi khả năng đối với cháu có chút ý kiến. Xem thường cháu không mạnh, ghét bỏ cháu nghèo... v. v. Cháu cũng biết mình không xứng với Uyên nhi. Đối mặt với nàng cháu luôn tự trách bản thân. Cháu với nàng là yêu nhau thật lòng, Cháu xin khẳng định về sau sẽ luôn chăm sóc cho nàng. Cháu cũng sẽ nỗ lực để cho nàng qua tháng ngày hạnh phúc vui sướng sinh hoạt.cháu muốn chứng minh cho người là cháu có năng lực sau này bá chủ một vùng.Cháu sẽ đối tốt với nàng ngài sẽ thành toàn cho chúng cháu ở một chỗ chứ?”

Trần Quân ngôn từ thật thà có lý làm những người hàng xóm xung quanh đang xem náo nhiệt vừa nghe cũng đồng tình ủng hộ cho đôi thanh niên ấy.

Anh hùng cứu Mỹ Nhân, Mỹ Nhân lấy thân báo đáp, một chuyện tình rất chi là hoàn mỹ mà!

Người ta thường nói chuyện trong nhà không thể truyền ra ngoài. Bây giờ xung quanh bà con hàng xóm đều biết được cũng hùa nhau ủng hộ,Lê Quang muốn từ chối đi nữa cũng không được vì thể diện của lão.

“rồi rồi, hai đứa vào phòng đi, cha sẽ dặn nhà bếp làm món ngon đưa lên. Đi lâu như vậy trên đường chắt cũng mệt rồi “Lê Quang bay giờ cũng không có tâm tình đi quản trần Quân có xứng với nhã Uyên hay không. Việc trong nhà nên đóng cửa lại giải quyết.

"Ừm! Cám ơn cha" Nhã Uyên le le cái lưỡi mình ra dắt Trần Quân vào phòng ăn.

Chương 27: Phở Việt Quốc

Lúc này nhà bếp đã chuẩn bị mang đồ ăn lên, vì nhà họ Lê giàu nhất trong thành nên đồ ăn rất là phong phú.

Ngồi chờ khoảng một lúc,thì nhà bếp đã mang thức ăn lên bàn.Trên bàn thật là đặc sắc, nào là cá kho tiêu, tôm xào muối, thịt heo kho xã, thịt bò nấu phở. Nhắc đến phở thì mọi người cũng biết đó là đặc sản của Việt Nam ta.

"oa! Món này là phở sao?nhìn ngon thế. Bác làm thế nào vậy" Trần Quân nhìn thấy món vừa mới bưng lên thì đã chảy nước miếng. Món này hắn chỉ thấy tại trên sách vở còn sót lại ở mạt thế thôi. Nhưng bây giờ được nhìn thấy và ngửi hương thơm thôi cũng mê người rồi. Trần Quân liền hỏi cách làm để sau này cho vợ hắn nấu.

"dạ!bí quyết để nấu món này là của gia tộc truyền lại. Nếu cô gia muốn biết thì tôi cũng xin tiết lộ"

- Phở muốn ngon trước hết phải có bánh phở mềm, dai, ăn cảm giác mềm mại chứ không bở, không bục. Tiếp đó phải nhắc đến nước dùng – thành phần được cho là tinh túy nhất là cũng kì công chế biến nhất. Nước được hầm từ xương ống bò, gừng nướng, hành tây nướng, hành củ nướng, hoa hồi nướng, thảo quả nướng, sá sùng, thanh quế và các loại gia vị được nêm nếm hết sức cẩn thận, kỹ lưỡng. Nước dùng phải được ninh tám đến mười tiếng và phải được lọc qua để có được nước trong, không hôi mùi bò, để cho nước đậm đà và có hương vị vô cùng đặc trưng. cách nấu cũng chẳng phức tạp, nhưng kì thực để nấu được một nồi nước dùng như thế thì đòi hỏi tay nghề và kinh nghiệm cao vô cùng.

"dạ!đó là cách nấu của phở, còn cách dùng để ăn ngon hơn, cô gia có muốn biết?" người đầu bếp là một phụ nữ trung niên trạc tuổi cô Phương trong xóm cũ của hắn.

"ok.. À không! Được nói luôn đi thím" Trần Quân là người hiện đại nên xém chút thì nói ra ngôn ngữ khác.

"cô gia muốn ăn ngon thì làm theo như sau":

- Đầu tiên xếp bánh Phở trước, sau đó đến bò tái hoặc gân, nạm, gàu… kế đến là lớp hành lá thái nhỏ phủ kín, sau đó mới chan nước dùng vào. Khi ăn, phải nhặt thêm ngò gai, rồi thêm chút tỏi ngâm, giấm, tương đen, ớt rồi vắt thêm miếng chanh, ấy mới đích thực là Phở. Thiếu đi một chút hương vị hay nguyên liệu nào cũng khó lòng mà có được một tô Phở tròn vị.

"quá ngon! Không thể phủ nhận rằng để nấu được một bát Phở đúng hồn Việt quả thực vô cùng kì công mà. Cảm ơn thím đã giải bày lau nay cháu chưa biết đến phở nấu là cực khổ như thế." Trần Quân cảm thán và thấy tự hào khi Việt Quốc có một món ngon như vay..

Trần Quân cùng Nhã Uyên Một hồi mây mưa gió bão quét sạch bàn ăn,ăn sạch bách không để xót món nào.

" Ăn no chưa? "Nhã Uyên đã ăn xong từ lâu, một tay chống cằm nhìn hắn ăn như chết đói hỏi.

" Ăn no! Ta chưa từng được ăn ngon như vậy "Đúng là cậu chưa được ăn ngon như vậy, với những món ăn chỉ có thể nhìn chứ không thể nấu thì như vậy đã quá ngon.

Trần Quân thấy cuộc sống cũng không tệ lắm cơm ăn áo mặc điều có, ăn cơm còn có Mỹ Nhân ngồi cạnh thì cuộc sống quá tuyệt vời nhưng một bên ong già vợ sắc mặt không được tốt cho lắm.

"có muốn ăn chút trái cây không?" Nhã Uyên hỏi.

"um. Cũng được"

Nhã Uyên gật đầu. Hướng về phía người làm đang dọn dẹp chén đĩa nói: "Tiểu linh, làm xong rửa chút quả táo qua đây nha."

"Được tiểu thư" Tiểu linh nói xong liền dọn dẹp.

....

"Trần Quân đúng không?" Lão cha vợ rốt cục nhịn không được nói, "Ngươi không nói một lời nào liền đem con gái ta lấy đi, ta thật không rõ, ngươi dùng thủ đoạn gì làm con gái ta thích ngươi?"

"cha! Sao người hỏi kỳ quá vậy" Nhã Uyên làm nũng nói.

Lê Quang thấy con gái diệu của mình đang nũng nịu cũng không đành lòng bèn thử tài nghệ của Trần Quân.

"như vậy đi! Ta không nói đến vấn đề đó nữa. Nhưng ngươi muốn làm con rễ của lão phu, cũng hơi khó. Con rễ ta phải có tài văn chương, vì gia tộc ta là một văn thơ đất cao vọng Trọng, thất cơ nên lưu lạc như thế này. Sao? Ngươi có tài đó không?"

Trần Quân không có trả lời nhạc phụ hắn, mà quay qua hỏi Mỹ Nhân:

" Uyên nhi, nàng có biết đánh đàn? "

" có "Nhã Uyên hơi sửng sốt một chút, xong phất tay kêu người hầu đem lên Cổ cầm.

Sau đó hơi liếc mắt Trần Quân một cái, liền uyển chuyển đi đến trước mặt cổ cầm ngồi xuống, bắt đầu khảy đàn.

Tiếng đàn du dương mang theo ít buồn của người xa nhà như đánh vào tâm hồn người ta. TRẦN Quân cũng bắt đầu theo nhịp mà hát, tiếng hát có chút nhớ nhung, có chút đâu thương liền cất lên:

20 năm dằng dặc xa quê

Nay mới về thăm mừng tái tê...

Mới được nghe giọng hờn dịu ngọt

"Huế giải phóng nhanh, mà anh lại muộn về!"

Ôi, cơ chi anh được về với Huế

Không đợi trưa nay, phượng nở với cờ

Về với phá Tam Giang, như con trích con chuồn dưới bể

Về với từng lá bến Tuần, lợp nón bài thơ...
Cơ chi anh sớm được về bên nội

Hôn nỗi đau tan nát Phù Lai

Như quê bạn Niệm Phò trơ trụi

Đạn bom cày cả nương sắn, đồng khoai!

Cơ chi anh sớm được về bên ngoại

Giữ bờ tre, bên nước Thanh Lương

Thương các cậu, các dì chịu khảo tra, không nói

Đào hầm nuôi cán bộ tháng năm trường!

Quê hương ơi, sao mà da diết thế

Giọng đò đưa... lòng Huế đó chăng?

Vì dù đèn tắt, đã có trăng

Khổ em thì em chịu, biết làm răng đặng chừ...

Câu hò xưa mối tương tư

Thiết tha đôi lứa, mà như đôi miền!

Bây giờ, nước lớn, thuyền lên

Bắc Nam mình lại nối liền thịt da

Bây giờ, hết nỗi gần xa

Anh vào Hương Thủy, anh ra Phong Điền

Đường làng, lạ mấy cũng quen

Bước chân cứ nhớ, chẳng quên lối nào.

Ngày đi, lòng vẫn tự hào
Nay về, càng ngẩng đầu cao với trời.

Thừa Thiên, đẹp cảnh, đẹp người

Núi xanh khí phách, biển ngời sức xuân!

Núi này, Bạch Mã, Hải Vân

Mây đưa Anh Giải phóng quân lên đèo

Biển này, cửa Thuận sóng reo

Thanh thanh vành mũ tai bèo là em.

Hương Giang ơi, dòng sông êm

Quả tim ta, vẫn ngày đêm tự tình

Vẫn là duyên đó, quê anh

Gió mưa tan, lại trong lành mặt gương.

Bến nghèo, xưa chuyến đò ngang

Nay cầu chống Mỹ, xe sang dập dìu

Tràng Tiền, biết mấy là yêu!

Tuổi thơ áo trắng, sớm chiều bướm bay.

Ngự Bình, thông lại xanh cây

Bên kia Vọng Cảnh, bên này Thiên Thai

Bức tranh non nước tuyệt vời

Bàn tay ta lại xây đời ta đây!

Hoàng cung, thôi đã rêu dày

Ngẩn ngơ thần tượng còn say thuở nào?

Tươi rồi, cuộc sống thanh tao

Bát cơm hến cũng ngọt ngào lòng ta.

Huế ơi, đẹp lắm quê nhà

Câu Nam ai hóa bài ca anh hùng

Ai đi qua đó miền Trung

Xin mời ghé lại, vui cùng Huế tôi!

Lúc này trong sảnh đã rối tung, người hầu và các gia Đinh khóc sướt mướt. Nhã Uyên cũng vậy, trên mặt nàng hai hàng nước mắt thanh lệ, bài hát này làm nhớ mẹ, làm trong lòng nàng hiểu được người con trai này tâm sự.

"Quân! Bài này tên gì vậy, nghe làm Uyên nhi rất nhớ mẹ" mẹ Nhã Uyên đã mất khi nàng còn rất nhỏ. Khi đó nàng mới 5 tuổi, mẹ nàng vì sinh ra nàng nên để lại tật bệnh trên người. Bệnh cứ theo bà 4 năm, không có thuốc nào chữa khỏi, đến năm thứ 5 bà qua đời.

" bài này(Bài Ca Quê Hương) do một vị đại năng quê hương ta tên là [Tố Hữu], đã dùng tâm huyết của ổng sáng tác ra bài này. Ta chỉ là đọc lại trên một quyển cổ thư tịch thôi"

Lê Quang đứng bên cạnh cũng đang chảy nước, ông đang rất nhớ vợ ổng. Trên khoé mắt đã chảy ra một giọt nước mắt. Ông vỗ tay nói "được! Được! Tiểu tử ngươi rất được. Hôm nay coi như cho qua. Thôi! Ai cũng mệt rồi, mọi người giải tán" ông cảm thấy người thanh niên này gương mặt tuấn tú, văn Nhã coi như có, với lại con gái ông đã chọn, làm cha ông cũng không nỡ ngăn cản

" Tiểu Linh dắt cô gia với tiểu thư đi thu xếp phòng mới" nói xong xoay người đi vào phòng.

Ps:tiếp theo nên cho động lực để main tu luyện, không thì....

Chương 28: Thủ Chỉ Kim Cương Thể & Đột Phá Huyền Đồ

Đêm đã tới, Trần Quân và Nhã Uyên ra ngoài hiên sau gia tộc, nhìn ngắm khoảng bầu không gian yên lặng của đêm khuya.

Thiên nhiên tươi đẹp,Những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần. Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng to, tròn như chiếc mâm bạc đường bệ đặt trên bầu trới trong vắt, thăm thẳm cao. ánh trắng bàng bạc nhuộm khắp cây cối.

"Quân! Khung cảnh thật đẹp" Nhã Uyên nằm cạnh hắn.

"đẹp thật!nó đẹp hơn quê nhà ta" Trần Quân đang nằm trên bãi có ở dưới cái cây sau gia tộc. Hai tay nâng đầu, ánh mắt nhìn trời mung lung một mảnh.

"Uyên Nhi! Nàng muốn tu tiên không?" Trần Quân rất muốn cho nàng cả đời này theo hắn, nhưng bay giờ chưa kiếm được môn công Pháp nào thích hợp cho nàng tu luyện.

Trần Quân chợt nghĩ, không phải còn con bé Nữ Thần sao? Sao không hỏi nó công Pháp thử xem.

Tâm thần vừa nghĩ liền tiếng vào trong Thần Trúc.

"Nữ Thần.." 2

Qua 2-3 không động tĩnh

Đột nhiên một âm thanh uể oải vang lên:

"chuyện gì? Sao ngươi không tu luyện mà vào đây"

"Nữ thần có Công Pháp cho nữ nhân tu luyện không?" Trần Quân vội nói nhanh.

"ngươi ngày thường không phải kêu ta cái gì" em gái nhỏ "sao? Sao hôm nay kêu Nữ Thần" một giọng trong trẻo dễ thương vang lên và kèm theo trong lời nói có chút khinh bỉ Trần Quân.

"ta ngày thường cũng kêu vậy mà. Thôi nói chuyện chính đi. Ngươi có công Pháp nào thích hợp cho Nhã Uyên tu luyện không?"Trần Quân nói.

" công Pháp sao? Ta không nhớ! Trí nhớ của ta đã giảm gần hết. Muốn nhớ lại ít thì ngươi phải đề cao tu vi ngươi lên. Vì tu vi của ngươi tăng lên là bên trong Thần Trúc se khôi phục máy phần. Có khi ta sẽ nhớ ra gì đó "Nữ Thần (tạm gọi đi)nói.

" Quân.. Quân.. Chàng sao thế "bên ngoài Nhã Uyên kêu hắn nửa ngày không thấy hắn trả lời, có hơi sửng sốt.

" hả! À ta đang suy nghĩ một ít chuyện, có hơi nhập tâm. Xin lỗi nàng "Trần Quân biết muốn có được công Pháp phải tăng tu vi lên. Lúc Nhã Uyên gọi hắn đã ra.

"chàng lúc nãy nói cái gì tu tiên?" Nhã Uyên hỏi.

"tu tiên là sẽ thành tiên, được trường sinh"

"tu tiên chuyện này từ từ đi, bây giờ ta còn chưa có công Pháp cho nàng." Trần Quân nói.

"ta nghe chàng" Nhã Uyên cười nói, còn cái gì tu tiên nàng không muốn. Nàng chỉ muốn sống yên bình bên cạnh yêu, cha thôi.
"Uyên nhi! Nàng vào phòng trước đi. Ta ở đây luyện võ xong sẽ vào" Trần Quân nói.

"Vâng! Uyên nhi vào phòng chờ chàng" nói xong nhanh chân chạy về phòng, nàng biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì nên về chuẩn bị trước =)

....

Ánh trăng trên cao, phía dưới

Trần Quân đứng trên bãi cỏ, tâm niệm vừa nghĩ, trên tay liền xuất hiện một cái bình ngọc và một quyển sách cổ.

Nuốt thông mạch đan xong, rồi xếp bằng ngồi xuống bắt đầu nhập định. Hắn bắt đầu chuyển vận huyền công [Thủ Chỉ Kim Cương Thể].

Khi thông mạch vào cơ thể, dược lực bắt đầu phát tán toàn bộ kinh mạch của hắn

Kinh mạch gồm:

"Kinh mạch trong cơ thể con người rải rác khắp toàn thân, chủ yếu có mười hai đại kinh mạch, bao gồm ba kinh mạch âm ở tay, ba kinh mạch dương ở tay,ba kinh mạch âm ở chân,ba kinh mạch dương ở chân, những kinh mạch này được gọi tắt là kinh mạch chính.

Ngoại trừ những kinh mạch thông thường, cơ thể người còn có Đốc Mạch, Nhâm Mạch, Xông Mạch, Đới Mạch, Dương Duy Mạch, Âm Khiêu Mạch, Dương Khiêu Mạch, Kinh Ngoại Kì Mạch được gọi chung là kì kinh bát mạch.

Nhậm Mạch, Đốc Mạch, Đới Mạch là những mạch chủ yếu nhất trong kì kinh bát mạch, nếu ba kinh mạch này mà thông thì năm đại kì mạch còn lại cũng theo đó mà được đả thông, kinh mạch thông suốt, khí huyết dồi dào, chân khí chuyển vận không ngừng, nội lực hùng hậu, liên miên không dứt.

Ngoài mười hai chính kinh và kì kinh bát mạch ra, vẫn còn rất nhiều các kinh mạch khác mà con người chưa biết tới. Mặt khác, bên cạnh những đại kinh mạch đã biết, đan xen quanh chúng còn rất nhiều những kinh mạch tương thông với nhau.

Mười hai chính kinh và kì kinh bát mạch thường đóng kín, những người tu luyện còn chưa đạt tới cảnh giới cao siêu thì họ không dám tùy tiện đả thông. Bởi vì biến số càng lớn, nguy hiểm càng nhiều. Thông thường mà nói, công lực càng cao kinh mạch càng được đả thông nhiều. Nhưng quá trình ấy phải tuần tự mà tiến, chứ chẳng có ai dám liều mạng vượt qua những thử thách nguy hiểm"

Trần Quân nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần, toàn thân phát ra từng đợt quang hoa, vầng sáng như thác chảy không ngừng khuếch tán, cả mảnh sân sau tràn ngập quang huy mờ ảo.

Chân khí trong cơ thể vận chuyển không ngừng. Những hình ảnh trong quyển sách, chớp hiện không ngừng hiện lên trong trí não hắn,vận công đưa dược lực thông mạch đan theo chân khí vào trong kinh mạch.

Khiến chân khí thông khắp các kinh mạnh. Đến lúc cảm thấy toàn thân thả lỏng, sức mạnh đã nổi lên cuồn cuộn, hắn mới thận trọng tách ra một đạo chân khí nhỏ, nhằm khám phá những tĩnh mạch trong cơ thể chưa được biết đến.

Hắn tách xuất ra một bộ phận nhỏ chân khí tiến sâu vào những kinh mạch chỗ cánh tay, dùng chân khí cường hoành đả thông quan ải. Tuy hắn không biết đã đả thông được bao nhiêu kinh mạch tiềm ẩn, nhưng đó phải là những kinh mạch thực sự tồn tại.

Thu được một chút thành quả, hắn cũng đã cảm nhận được một số kinh mạch yếu mảnh hình như đã được đả thông. Nhưng cũng ngay lúc ấy, giác quan nhạy bén của hắn đột nhiên máy động, nguy hiểm đã cận kề.

Hắn chưa kịp phản ứng gì, thân thể đã run lên bần bật, đôi tay đau đớn khủng khiếp, gương mặt méo xệch. Rồi máu từ miệng hộc ra, giống như một bức tường kiên cố vững chãi, giờ bị chọc thủng.

Kinh mạch được đả thông Hắn liền vận chuyển huyền công [Thủ Chỉ Kim Cương Thể] ra khắp nơi, để chân khí lưu thông qua các đại mạch.Lúc huyền công vận chuyển không ngừng, hắn từ từ nhập định, trong lòng trở nên tĩnh lặng. Khi hắn đang trong trạng thái vong ngã, tinh thần của đất trời giống như từng đợt sóng, cuồn cuộn chảy vào người hắn, các lỗ chân lông khắp người mở rộng ra hấp thụ lấy những tinh thần này.

Sau khi đã hấp thụ được không ít Tinh Thần của trời đất, cơ thể Trần Quân dần khôi phục lại được cảm giác, cảm giác tê mỏi không còn nữa.

Cảm giác đau đớn hoành hành trên đôi tay dần dần biến mất, cảm giác choáng váng cũng theo đó mất đi.hắn đưa toàn bộ năng lượng trong cơ thể theo kinh mạch trở về đan điền liền thu công.

Tu luyện mặc dù đau khổ nhưng thay vào đó là Sảng khoái vô cùng đôi tay cứng rắn không ít.

Khi Trần Quân mở mắt, hai đạo tinh mang sắc bén như lưỡi đao làm người không dám nhìn thẳng bắn ra, trên mặt dần dần hóa thành dáng tươi cười vui sướng.

" Ha ha…Ta Trần Quân cuối cùng thành công!"

"hơn một năm!ta Cuối cùng cũng đột phá Huyền Đồ rồi" hắn bắt đầu tu luyện là trong hang động kia nửa năm đạt đến võ đồng trung kỳ. Khi đến thế giới này hắn tu luyện trong thác hơn một năm đến võ đồng hậu kỳ, cho tới bây giờ đột phá,hắn làm sao không vui cho được.

Hắn liền chạy về phòng, khi đến phòng thì có một người đi ra.

"chàng làm gì mà trên người thúi thế" Nhã Uyên định đi kêu tiểu linh đi chuẩn bị nước tắm thì thấy Trần Quân.

"đâu"

hắn nhìn lại mình thì giật cả mình vội nói "Uyên nhi, kêu người chuẩn bị nước tắm cho ta, ta đi tắm liền bây giờ. Thật hôi không chịu được rồi "

"được!"nàng nói xong chạy vội đi.

Chương 29: Dạo Cổ Tư thành

Lại qua một đêm, sáng sớm Trần Quân vừa mới thức dậy rửa mặt xong liền ngồi luyện công.

Hắn dùng một cây linh dược luyện thể bên trong Linh thổ, cây linh dược này đã lên nhị giai linh dược tên là tùng mạch thảo.Trần Quân vận chuyển huyền công [Thủ Chỉ Kim Cương Thể] để hấp thu dược lực từ linh thảo, hắn vừa hấp thu vừa đưa dược lực đến các mạch nơi tay.

Sự thần kỳ của Thủ Chỉ Kim Cương Thể khiến cho Trần Quân tặc lưỡi không dứt, không trách được nó nằm ở bên trong Thần Trúc, quả nhiên là có chỗ độc đáo của mình.

Một lúc lâu sau, một ít dược dịch đen tuyền bên trong linh thảo lại trở nên trong suốt, rất nhiển nhiên dược tính trong linh thảo đều bị Trần Quân hấp thu sạch sẽ rồi.

"Thoải mái!"

Trần Quân giương đôi mắt, hai đạo nhãn thần sắc bén bạo xạ mà ra, không khỏi thở nhẹ một chút, từ trong giường nhảy xuống, cả người ở giữa không trung xoay một vòng mới rơi xuống mặt đất.

"Quân!chàng dậy khi nào?"

Nhã Uyên lập tức từ trong mộng tỉnh lại, cười dịu dàng nói.

TRẦN QUÂN nhìn Nhã Uyên, mới vừa muốn nói chuyện, sắc mặt trong nháy mắt "Xoát" một cái hồng lên, giống như một cái đại khuê nữ, có hơi mắc cỡ. Hắn hiện tại mới nhớ toàn thân chính mình còn chưa mặc gì đi.

Nhã Uyên ở trong lúc Trần Quân tắm đêm qua đã nhìn thấy hết thân thể của hắn, hiện nay lần nữa nhìn thấy thân thể hùng tráng của Trần Quân đã không còn ngượng ngùng như mới vừa rồi, chỉ là thân thể mang theo mấy phần hồng nhuận đi tới trước mặt Trần Quân, lớn mật ôm lấy eo hổ của Trần Quân nhẹ giọng nói:

"Quân!chàng muốn ta đi"

Người ta Luôn nói nữ nhân khi ở bên cạnh người mình yêu là khi nào cũng phóng khoáng. Ở bên ngoài giao tiếp biểu hiện ra ngoan hiền, văn Nhã nhưng khi đối với người yêu hay biểu lộ ra dáng làm nũng.

Trần Quân không nói lời nào nữa, xoay người bế nàng lên giường. Đặt nhẹ nàng xuống chăn êm, hôn lên môi nàng....

Trong phòng bắt đầu vang lên những âm thanh kỳ quái, những tiếng kêu kỳ lạ vang vọng khắp sân sau.

........

Cổ Tư thành, ở mấy con phố chính đạo giao xoa địa phương, có một toà cực kỳ khổng lồ, đồng thời quanh năm bị nhàn nhạt may khói lượn lờ bên trong nhà trọ kiến trúc đứng sừng sững bên trên.

Bên trên cao nhất nhà trọ, có một tấm biển ghi bốn chữ "Nhà Trọ Họ Lê ", lập loè nhàn nhạt ánh bạc.

Làm cho người qua đường lui tới, không nhịn được đem ánh mắt kính sợ, quay đầu sang.

Nơi này, không thể nghi ngờ chính là nhà trọ giàu nhất Cổ Tư thành.Sau khi tắm rửa, Trần Quân đổi lại một bộ trường bào trắng noãn, tóc dài do tiểu nhi cắt tỉa cực kỳ có hình, hợp mới khuôn mặt tuấn tú, lại có mấy phần phong thái thiếu niên đẹp trai nhẹ nhàng.

"Uyên! Ta hôm nay muốn dạo vài vòng trong thành cho biết. Nàng có muốn theo không?" Trần Quân hỏi.

"được! Uyên nhi cũng đang rảnh, cũng luôn tiện giới thiệu cho chàng biết trong thành luôn"Nhã Uyên trả lời.

Trần Quân và Nhã Uyên cùng nha hoàng tiểu nhi rời khỏi Lê gia, một đoạn đường vui vui vẻ vẻ đi dạo trong thành Cổ Tư.

Thành Cổ Tư chính là trung tâm kinh tế và chánh trị của hai tỉnh Thái Nguyên - Tuyên Quang, cũng là một tòa thành phồn hoa nổi danh ở nước Đại Cồ Việt. Không chỉ ban ngày náo nhiệt phi phàm, ban đêm cũng không có chút yên tĩnh. Các gian hàng đều treo lồng đèn để tiếp tục buôn bán, khiến người đi người đến đều náo nhiệt. Đêm ở thành Cổ Tư đều sáng chưng.

Trần Quân dẫn theo hai người nghênh ngang đi trên đường. người ở thành Cổ Tư đang đi vừa thấy bọn họ đều tự động tránh sang một bên và cung kính nói một tiếng: "Nhã Uyên Tiểu thư."

Nhã Uyên trên mặt nở nụ cười dịu dàng với mọi người, hơi vui cười từ từ đi về phía trước. Có người hỏi nàng cũng khẽ gật đầu, giống như một hoa khôi đi giữa trường học được mọi người Chào đón vậy.

Cho dù Người mới tới tuy không quá rõ ràng tình huống, nhưng chứng kiến bên cạnh Trần Quân là Nhã Uyên xinh đẹp hiền dịu, thanh lệ tú nhã, đều kính nể trong bụng, cũng như người khác sáp sang một bên. Vì nàng là tiểu thư của nhà Lê giàu nhất Cổ Tư thành.

Đi ngang qua một gian hàng bán trái cây, Trần Quân đi vào, lão bán hàng thấy hắn với hai thiếu nữ, vội vàng bỏ lại mấy người khách khác mà vội vã chạy như điên tới nịnh nọt: "Chào Nhã Uyên Tiểu thư!"

Nhã Uyên nhã nhặn nói:"bác bán hàng vẫn được chứ" nói xong nàng hơi mỉm cười
Vẻ mặt của lão bản vẫn tươi cười, nịnh nọt nói: "Nhờ phúc tiểu thư, vẫn đủ ăn hai bữa."

Nhã Uyên khẽ gật đầu, đi một vòng, rồi tùy tiện lấy ba quả táo, trên áo dài bằng lụa lau sơ nó, xoay người lại đưa cho Trần Quân một quả đưa tiếp cho tiểu nhi.

"ba quả này 3 văn tiền phải không bác!" Nhã Uyên tươi cười nói.xong đưa tay vào trong móc ra 2 xu đưa cho chủ quán.

"Dạ! Đúng tiểu thư. Cám ơn tiểu thư" lão bản tươi cười nói.

Nhã Uyên nhẹ gật đầu cùng Trần Quân rời khỏi gian hàng trái cây. Thanh âm của lão bản từ phía sau truyền đến: "Nhã Uyên tiểu thư và công tử đi thong thả."

Dọc đường đi đều là thanh âm "Tiểu thư " "Tiểu thư " thay nhau vang lên. Làm Trần Quân cảm thấy như không khí. Nhưng trong lòng lại tự hào "vợ mình ngang ido rồi"

Trần Quân quay sang cười nói với Nhã Uyên "Uyên nhi thật là nổi tiếng nha"

"hihi! Người ta biết em là do kính họ Lê thôi" Nhã Uyên cười cười nói.

"haha! Đi thôi! Dạo tiếp nào" Trần Quân lôi kéo tay hai thiếu nữ đi nhanh.

Đi tới, đoàn người đã đến một trong những con đường phồn hoa náo nhiệt nhất ở thành Cổ Tư, thụ kiều nhai

Thụ Kiều nhai sở dĩ gọi như thế, bởi vì con người này đi ngang qua con kênh bảo vệ thành, trên đó có một cây cầu, mỗi bên đầu cây cầu phân biệt có hai gốc đại thụ không biết tên. Hàng năm vào tháng bảy, có một lượng lớn chim khách đến đây đậu trên hai đại thụ đó. Thụ Kiều liền bởi vậy mà nổi danh.

Cây cầu cũng không dài lắm, nhưng bởi vì có một phong cảnh và tên lãng mạn như vậy, cho nên trở thành thánh địa của các cặp tình lữ trong thành Cổ Tư.

Lúc này chính là tháng bảy. Trên Thụ Kiều nhai đàn chim khách bay lượn, mà lúc ban đêm ngắm nhìn, cũng là một cảnh tượng hoành tráng đáng xem. Rất nhiều đôi tình lữ của thành Cổ Tư và những du khác từ các nơi khác nghe danh mà đến đều từ sớm đến trên Thụ Kiều.

Nhưng cảnh đẹp vì nhìn nhiều lần cũng không tránh khỏi nhàm chán. Ở thành Cổ Tư nhiều năm như vậy, đám người Nhã Uyên, Tiểu nhi đã sớm không có hứng thú với cảnh đẹp khiến người khác phải trầm trồ khen ngợi này.

"Quân! Thiếp muốn đi mua ít đồ, chàng có đi không? " Sau khi vào Thụ Kiều nhai, Nhã Uyên hỏi.

Trần Quân vội lắc đầu: "Không đi, không đi, ta đến Vọng Thụ lâu chờ nàng.tiểu nhi nàng theo tiểu thư mua sắm đi." Dứt lời liền vội đi qua Thụ Kiều hướng về phía Vọng Thụ lâu, lưu lại Nhã Uyên mặt đang trách móc.

Hắn là không phải là không muốn đi với nàng nhưng là đi mua đồ với con gái rất mệt mỏi, người nào cũng như hắn thôi.

Chương 30: Xung Đột

Vọng Thụ lâu nằm cách Thụ Kiều không xa. Nó có một tầng lầu, là kiến trúc cao nhất ở Thụ Kiều nhai.

Ngồi ở tầng ba và bốn nhìn qua cửa sổ, có thể thấy toàn cảnh của Thụ Kiều, bởi vậy gọi là Vọng Thước lâu.

Bây giờ là tháng bảy, là lúc sinh ý của Vọng Thụ lâu tốt nhất, bình thường đều phải đặt trước mấy ngày mới có chỗ. Bây giờ không cần phải nói thì biết tất cả các tầng đều đầy người.

Nhưng mà Trần Quân cũng không lo lắng. Hắn biết chỗ tốt nhất ở lầu bốn của Vọng Thụ lâu nhất định sẽ có một đám người chiếm. Mà đám người kia, chính là các vị công tử của các nhà quyền quý phú hào ở thành Cổ Tư.mà người giàu nhất thành cổ Tư mọi người cũng biết rồi

......

Tiểu Nhi sau khi trở thành nữ nhân của Trần Quân, tâm tình một mực vô cùng tốt, nàng rốt cục trở thành nữ nhân của Cô gia, trong lòng nàng không biết có bao nhiêu vui vẻ nhiệt huyết!Từ khi thiếu gia đem nàng cứu ra khỏi con rắn độc kia, nàng liền quyết định cả đời này đi theo cô gia rồi.

Bởi vì đầu năm này nữ tử bình dân được người xuất thủ cứu giúp quá ít, huống chi sau khi cứu người không cầu hồi báo, người như thế quả thật đáng giá để người ta theo đuổi, sau nàng lại về phủ họ Lê, ngày ngày tiếp xúc Cô gia, mới phát hiện Cô gia cùng tất cả thiếu gia của các gia tộc khác nhau rất lớn.

Hắn đối đãi với nàng luôn là nho nhã lễ độ như vậy, chưa từng đem nàng trở thành tỳ nữ, hơn nữa còn đem nàng trở thành thân nhân, hắn nói chuyện vừa không mất phong độ hài hước dịu nhẹ.

Hắn Đối với nàng ngang bằng với tiểu thư, xem nàng như vợ hắn không một chút khinh miệt.Đây tất cả hết thảy khiến cho nàng cảm động, đây đối với nàng một cái đã nhận mệnh làm một thị nữ nô tỳ mà nói, những thứ này là nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới.

Nàng trừ đem thân thể giao cho cô gia ra, nàng không biết nên làm như thế nào để báo đáp ân tình của cô gia, đồng thời nàng tự mình cũng đã yêu cô gia tha thiết, nàng không yêu cầu xa vời cô gia sẽ danh chính ngôn thuận cưới nàng, chỉ cần trong lòng thiếu gia đều có một điểm vị trí của nàng, nàng liền đủ hài lòng rồi.

Nàng ngày ngày đi đưa cơm cho cô gia, biết cô gia thích ăn, và làm thơ. cho nên nàng đã nghĩ hôm nay ra phố cùng tiểu thư mua một chút vải vóc thượng đẳng làm chút ít quần áo cho cô gia.

Kỳ thật nàng có thể gọi thợ cắt may làm, nhưng mà đây không thể hiện được tâm ý của mình, cho nên nàng tính toán chính mình đích thân làm quần áo, trước kia ở nhà nàng cũng là tự mình làm quần áo cho mẫu thân.

Đến tiệm bán vải, hai thiếu nữ tuyển chọn vài tấm vải thượng hạng, tính tiền đi ra ngoài, không cẩn thận cùng người ta va chạm một chút.

"Ai nha! Con quỷ này mắt của ngươi mù rồi à, lại dám đụng tiểu thư ta đây".

Người nọ bị Tiểu nhi dùng vải va đụng một chút, lập tức chửi mắng.

Tiểu nhi là người ngoan hiền - thiện lương, cảm thấy lại là tự mình đã làm sai trước, lập tức hướng về phía nữ nhân kia nói xin lỗi:

"Thật xin lỗi tiểu thư, ta không phải cố ý."

"Một câu thật xin lỗi coi như xong sao? Ngươi có biết bản tiểu thư là ai hay không, cũng là loại tiện tỳ như ngươi có thể chạm vào sao?" thiếu nữ kia nói.

"này! Cô nương! Tiểu nhi nhà ta cũng đã xin lỗi rồi nên làm ơn tha cho tiểu nhi có được không" tên giống như người, Nhã Uyên nói chuyện rất là Nhã nhặn.

Nữ nhân kia sắc đẹp lớn lên không tệ, nhưng mà so với Nhã Uyên lại kém xa, nàng thấy bên cạnh tiểu nhi có cô gái lớn lên động lòng người như thế, tức giận trong lòng càng lớn thêm, lúc này vung tay hướng khuôn mặt của tiểu nhi đánh tới.

"Ba!"

Một cái tát mạnh mẽ đánh lên trên mặt yêu kiều của Tiểu Nhi.

Không chỉ như vậy, nữ nhân kia lại được thế không buông tha người, lại ở trên bụng của Tiểu Nhi đạp một đạp.

Lúc này Nhã Uyên thấy vậy vội chạy tới đỡ Tiểu Nhi nói "mọi người điều thân là nữ nhân sao cô ra tay độc ác như vậy" Nhã Uyên lúc này rất tức giận vì tiểu nhi là nha hoang cũng như bạn của nàng từ khi còn nhỏ nhưng hôm nay có người dám ra tay với tiểu nhi, nàng không tức không phải.

"Hừ, ngươi con quỷ này, sau này đừng để cho ta gặp lại được ngươi, nếu không ta gặp một lần đánh một lần."

Nữ nhân kia vẫn như cũ vô cùng bất phẫn mắng, trong lòng nàng chính là đặc biệt đố kỵ Nhã Uyên so vói nàng xinh đẹp hơn.

"Hỏa muội, người nào chọc cho ngươi tức giận rồi?" Nơi cửa truyền đến một đạo thanh âm nam tính hỏi thăm.

Đi tới là một gã công tử ca lớn lên không tầm thường, ước chừng 28 tuổi, một bộ trường bào màu xanh, tay cầm Quạt xếp, hiển thị rõ bản sắc con nhà có tiền.

Hắn gọi là Mộ Dung Phục, là thế hệ cao thủ trẻ tuổi của Mộ gia gần nhất với ba đại gia tộc của đại dô Hoa Lư, ở trước đó không lâu mới vừa đột phá thành Huyền Đồ.

Nữ nhân đối diện đánh Tiểu Nhi chính là đệ tử Đoàn Hỏa Hỏa của thế hệ trẻ Đoàn gia trong ba đại gia tộc, hai mươi tuổi, thực lực Huyền Đồ trung giai.

Hiện nay Mộ Dung Phục đang điên cuồng theo đuổi Đoàn Hỏa Hỏa, chủ yếu là Mộ gia hi vọng thông qua đám hỏi để tạo khoảng cách gần hơn với Đoàn gia, tạo thành quan hệ đồng minh, chuẩn bị vì ngày sau đi vào hàng ngũ đại gia tộc.

"Hừ! Chính là cái con quỷ này"

Đoàn Hỏa Hỏa chỉ chỉ Tiểu Nhi đang nhặt vải trên mặt đất nói.

Kỳ thật, mới vừa rồi Tiểu nhi cũng chỉ là dùng vải nhẹ nhàng đụng nàng một cái mà thôi, coi như là người bình thường cũng sẽ không cảm thấy đau, mà nàng thân là trung giai Huyền Đồ lại nói bị đụng đau, đây rõ ràng là tìm cớ rồi.

Mộ Dung Phục hướng Nhã Uyên đang đỡ tiểu nhi nhìn lại, nhất thời hai mắt tỏa sáng, trong lòng kinh tán:

"Nữ tử thật xinh đẹp".

Đoàn Hỏa Hỏa vừa lúc bắt được vẻ mặt của Mộ Dung Phục nhìn Nhã Uyên, nhất thời trong lòng lại càng tức giận, lập tức đem lửa giận trút sang người Tiểu Nhi, đi tới phía Tiểu Nhi hung hăng đá tới một chân.

Lúc này Nhã Uyên kịp Phản ứng xoay ra đỡ cho tiểu nhi:"Tiểu nhi cận thận"

Người thường bị một đá của Huyền Đồ tất nhiên không chết cũng tàn phế.

Mặc dù Nhã Uyên chưa tu luyện nhưng ở chung với Trần Quân, song tu mới hắn làm thể chất của nàng cải thiện rất nhiều có khi ngang bằng võ đồng trung kỳ cũng nên. Chịu một cú đá này Nhã Uyên liền hộc máu văn ra ngã xuống liền hôn mê bất tỉnh.

Tiểu nhi thấy vậy liền nhào tới ôm Nhã Uyên khóc nức nở:"Tiểu thư có bị sao không.. Hu. Hu!"

"Còn không mau cút đi" Đoàn Hỏa Hỏa thấy Nhã Uyên đã ngất đi thì càng vui mừng.

Tiểu nhi cảm thấy ủy khuất cùng phẫn hận, nàng không nghĩ tới chính mình đi ra ngoài mua ít đồ với tiểu thư của nhà họ Lê giàu nhất thành Cổ Tư cũng bị người ức hiếp, nàng thiên tính lại thiên lương, cố nén cảm súc trong lòng, cố nén nước mắt ủy khuất đỡ Nhã Uyên muốn chạy ra khỏi tiệm bán vải.

Xong, nàng chưa chạy ra ngoài lại bị Đoàn Hỏa Hỏa từ phía sau nắm lấy tóc.

"A, tiểu thư của ta đã bị ngươi cho đánh bị thương, ngươi còn muốn làm gì, ta phải nhanh về đưa tiểu thư đi chữa trị" Tiểu nhi bị đau nhưng vẫn cố gắng đỡ Nhã Uyên nói.

"Đồ con quỷ, dám mạnh miệng, ta xé nát miệng ngươi."

Đoàn Hỏa Hỏa giơ tay lên, liên tục ở trên mặt Tiểu nhi tát mấy cái.

" Ba… Ba…"

Mấy tiếng giòn vang chói tai.

Tiểu nhi đáng thương, trên khuôn mặt yêu kiều khắc lên mấy cái dấu tay đỏ bừng, khóe miệng cũng lộ ra vết máu, bộ dáng hết sức hỗn loạn.nàng bây giờ đã nằm ngã ra sau khóc nức nở,trên người nàng Nhã Uyên cũng nằm sấp lên.

Lúc này, một gia Đinh của Lê gia vẫn luôn âm thầm đi theo từ bên ngoài xông vào, chỉ vào Đoàn Hỏa Hỏa quát lên:

"Ngươi sao lại đánh người?có biết nơi này là chỗ nào không."

Gia Đinh này là người giỏi võ được phân phối đi bảo vệ Nhã Uyên, hai mươi tuổi, gọi là Đại tam, hắn vừa mới đau bụng chạy đi nhà xí, Đại tam không nghĩ tới chỉ mới tách ra hai người một lát, hai người đã bị người đánh thành dạng như vậy.

Hắn nhưng là biết địa vị của Nhã Uyên ở trong nhà Họ Lê lớn cỡ nào, hơn nửa gia chủ rất chi là sủng ái nàng, nếu để cho Gia chủ Lê Quang biết Nhã Uyên bị đánh thành như vậy không trách tội Hắn mới là lạ.

"Lại tới một con chó không có mắt!"

Đoàn Hỏa Hỏa tính cách vốn là không tốt, vừa thấy có người dám đụng vào nàng, lập tức chỉ vào Đại Tam mắng một câu, tiếp theo hướng về phía Mộ Dung Phục nói:

"Phục ca, ngươi giúp ta thật tốt dạy dỗ người này "

Mộ Dung Phục gật đầu, trong mắt hiện lên một tia hung mang, quạt xếp hướng Đại Tam vung lên:

" Ba!"

Đại Tam chỉ là người luyện võ bình thường, không có bất kỳ tu vi gì, bị Mộ Dung Phục đánh một cái như vậy, toàn bộ thân hình bị đánh ra ngoài cửa, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

"Đại Tam!"

Tiểu nhi kinh hô, tiếp theo nàng nhìn chằm chằm vào Đoàn Hỏa Hỏa cùng Mộ Dung Phục nói:

"Các ngươi đánh đủ chưa? Chúng ta là ngươi của Lê gia!"

Tiểu nhi vốn không muốn mang danh tiếng của Lê gia ra, nàng chẳng qua là tỳ nữ, nhưng mà hôm nay tiểu thư đều nhanh bị người muốn đánh chết, lại không phản kháng, chẳng lẽ ở loại nhục nhã này xem tiểu thư chết sao?mình chết không sao cả nhưng tiểu thư nếu chết lại là một chuyện khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau