VÔ THƯỢNG THẦN TRÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng thần trúc - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Lần Đầu! & Đột phá

Trần Quân cảm thấy cả người khô nóng lên. Khó chịu trong,từng cảm giác dưới thân càng thêm hừng hực. Một cỗ dục từ trong tâm trí tuôn ra bao phủ toàn thần.

Nhìn bên cạnh hai nữ tử cả người đỏ bừng, giống như là người da đỏ vậy. Hai người không ngừng uốn éo thân thể mềm mại đẩy đà của mình. Rồi từ từ hai người cuốn lấy nhau cởi quần áo.

Thấy hai người như vậy làm Trần Quân dục vọng càng tăng mạnh. Hai mắt đỏ lên, không khống chế được bản năng nữa. Lúc này liền xé còn ít quần áo của mình mà nhào tới,không biết là ai cứ thế chộp lấy một người.

Thiếu nữ áo xanh cũng đã không nhịn nổi, không nói một lời ôm lấy Trần Quân. Hôn lên môi Trần Quân, chủ động đưa ra cái lưỡi thơm tho cùng Trần Quân giao hòa lên.

Thần trí Trần Quân trong chớp nhoáng bị thiếu nữ áo xanh cấp đánh tan. Hai mắt càng thành màu đỏ, hai tay nắm lấy ngọn núi cao của thiếu nữ áo xanh bắt đầu xoa bóp. Thiếu nữ lúc này cảm thấy đau đớn, sắc mặt nhăn nhó thay đổi. Nàng cảm giác vô cùng đau. Nhưng loại cảm giác này lại rất nhanh biến mất, một loại cảm giác khác lại xông lên đầu.

Nguyên lai là vì Trần Quân hiện tại toàn thân nhập lửa dục, trên người hắn vô cùng nóng bỏng. Đôi tay nóng rực kia không ngừng xoa nắn trên cặp núi của thiếu nữ áo xanh. Làm cho thiếu nữ áo xanh cảm thấy kích thích cực kỳ mãnh liệt.

Thiếu nữ áo xanh mặt thẹn thùng vô cùng. Thế nhưng tay phải vẫn hướng tới vật thể khổng lồ của Trần Quân mà vuốt tới. Trần Quân hiện tại cả người cương cứng, phía dưới đã là cứng không chịu nổi, kiên đĩnh làm cho thiếu nữ áo xanh toàn thân như mềm yếu vô cùng.thiếu nữ còn một tia mơ hồ ý thức nghĩ "Nàng vốn là hoàng hoa khuê nữ, hiện lại chủ động cùng Trần Quân như vậy khiến cho nàng cảm giác xấu hổ. Đồng thời còn có cảm giác sợ hãi" thiếu nữ nghĩ tới chút nữa nó sẽ đi vào thân thể mình, sắc mặt liền trắng bệch. Trong lòng kinh hoàng nổi lên."

Nàng không biết hạ thân mình liệu có bị vật khủng bố ấy của Trần Quân xé nát không nữa.

Trần Quân lúc này thú tính đã bốc lên ngùn ngụt. Bất quá hắn cũng không có vội vã đưa vào thân thể thiếu nữ áo xanh. Hắn dựa theo bản năng thú tính, bắt đầu âu yếm toàn bộ thân thể thiếu nữ.

Hai bàn tay nóng rực vuốt ve lên mỗi tấc da thịt mềm mại của nàng. Khiến cho thiếu nữ đạt tới cực cao khoái lạc. Nàng cứ thế mà đạt tới cao triều.

Trần Quân ở phía sau bỗng nhiên ôm thiếu nữ đặt ở trên mặt đất. Đem hai chân nàng từ từ tách ra như hình chữ M, tay trái sờ lên vùng thần bí của nàng khẽ vạch ra, tay phải đem đầu cự vật đặt lên cửa hang của thiếu nữ. Trần Quân đem đầu cự vậy ấy của mình tiến vào trong hang của nàng. một tiếng hét chói tai từ miệng của thiếu nữ phát ra.

Khi Trần Quân xâm nhập vào, biểu tình của nàng nháy mắt tái nhợt. Cả người giống như đau đớn vì bị xé rách vậy.

Trần Quân lại vươn hai tay lên dùng sức nắn bóp cặp núi tuyết của thiếu nữ áo xanh, đồng thời từ từ đưa cự vật của mình tiến sâu vào hang của nàng.

Thiếu nữ sợ hãi không ngừng thét lên.

Tiếng thét của nàng rốt cục hạ xuống, cự vật dĩ nhiên lại đâm toàn bộ vào bên trong cơ thể của thiếu nữ.

thiếu nữ khẽ cau mày,trên người đã đổ mồ hôi đầm đìa. Chỉ cảm thấy hai tay hai chân đã vô lực, sắc mặt tái liền nhợt. Thanh âm trở nên khàn khàn.

Trần quân vừa đưa toàn bộ vào trong cơ thể nàng, lại bắt đầu điên cuồng chuyển động thân mình. Không có một tia thương hương tiếc ngọc nào. Thiếu nữ chỉ có thể theo nhịp chuyển động của hắn mà rên rỉ.

Đột nhiên một tiếng quen thuộc đã lâu chưa vang lên lại lên tiếng:"ê thanh tĩnh đi! Vận chuyển công Pháp (ÂM DƯƠNG TINH QUYẾT) hoà hợp với tinh thần giúp ngươi đột phá"."nhà ngươi kiếm ở đâu một cô gái đẹp đấy, chậc chậc thân thể thật tốt nha"

Tiếng cười trong trẻo mang thêm phần chế giễu vang trong đầu Trần Quân, làm Trần Quân mơ hồ hơi có ý thức thanh tỉnh lại. Cũng không suy nghĩ nhiều liền vận chuyển {Âm Dương Tinh Quyết} trong đầu.

Thanh âm cô gái lại vang lên:"lấy tinh thần làm chủ, âm dương làm phụ. Tinh thần cùng âm dương hoà hợp, vạn vật xem như ta"

Trần Quân vận chuyển theo tiếng nói tốc độ càng nhanh hơn. Không ngừng tuần hoàn toàn cơ thể giống như trong cơ thể nhiều thêm một dòng nước chảy qua vậy, sảng khoái vô cùng. Tinh thần chạy một vòng quanh người Trần Quân liền chuyển động chạy xuống về phía cô gái mà tới.

Lúc ấy Tinh thần tiến nhập vào thiếu nữ áo xanh đi khắp người nàng. Nàng rên lên một tiếng thư sướng toàn thân cũng mềm nhũng ra. Tinh thần chạy toàn thân hết một vòng liền quay lại cơ thể Trần Quân mang theo âm tinh hòa nhập với dương tinh của Trần Quân không ngừng xoay tròn biến thành một viên tinh thần nhỏ tiến nhập thức hải của Trần Quân.

Khi hai Thái cực hợp thành một thể tạo nên hấp lực tinh thần bên ngoài không ngừng tuôn vào mi tâm của Trần Quân tiến nhập quả cầu nhỏ.

Thời gian trôi đi, quả cầu năng lượng treo lơ lửng trong đầu Trần Quân cũng dần dần có phản ứng, giống như bị một bàn tay dẫn dắt, đang chầm chậm hạ xuống.

Trong quả cầu Hình thù một con kim Thử ấn không dùng năng lượng ấy, lại di chuyển qua lại như con thoi biến ảo không ngừng, thoắt ẩn thoắt hiện khiến người ta không kịp nhìn.

Ước chừng nửa canh giờ, quả cầu năng lượng cao khoảng chục trượng đó mới hạ xuống vị trí ở giữa thức hải. Con kim thử ấn ẩn hiện càng nhanh càng mạnh. Hào quang màu đỏ kim đan xen lưu động không ngừng, mang theo một luồng hào quang mờ ảo.

Cùng với tiếng gầm của con kim thử vang dội, quả cầu năng lượng kia đột nhiên vỡ vụn, hóa thành một con hỏa kim thử với đôi răng nanh sắc bén. Con kim thử gầm lên phát ra từng sóng âm" ầm ầm "lần lượt chui vào nội thể của Trần Quân và thiếu nữ áo xanh. (Ps: kim thử ở đây là con chuột nha mấy bạn).

Cơ thể hai người đều run lên, giữa hai đầu lông mày hiện lên vẻ thống khổ, giãy dụa.

Bên này, lúc sóng âm chui vào nội thể Trần Quân, hắn đột nhiên phát hiện trong kinh mạch có thêm một cỗ năng lượng thuộc tính kim dồi dào mà hùng hồn. Cùng lúc đó, còn có một vài thông tin tràn vào trong đầu.

Không dám chậm trễ, Âm Dương Tinh Quyết điên cuồng vận chuyển, Trần Quân muốn chuyển hóa những năng lượng đó thành Tinh thần dịch.Nhưng điều khiến hắn khiếp sợ vạn phần đó là Âm Dương Tinh quyết của mình không thể chuyển hóa những năng lượng này. Bất luận nỗ lực như thế nào, chúng đều không thể biến thành Tinh thần dịch, chìm vào trong đan điền như mọi khi.

Cùng với sự va chạm của cỗ năng lượng dồi dào này, kinh mạch và huyết nhục bắt đầu đau nhói như bị lửa thiêu đốt, trong đầu bắt đầu hiện lên những suy nghĩ khó hiểu.

Năm khiếu giác trở nên nhanh nhạy. Trần Quân rõ ràng ngửi thấy một làn hương thơm nhè nhẹ ở một nơi cạnh mình phía trước truyền đến. Mùi hương này là mùi cơ thể của thiếu nữ áo xanh. Mùi hương xông vào mũi, như mang theo một năng lượng nào đó, chạm vào tâm can rung động lòng người, khiến tim đập rộn lên, dung hòa huyết dịch, máu sôi trào, lưu động nhanh hơn.

Đây là sự kích động và dục vọng nguyên thủy của đàn ông.

Mở mắt ra, vừa nhìn thấy ánh mắt thiếu nữ đang nhìn về phía mình, trong đôi mắt không nói lên vẻ phức tạp.

Chỉ thấy Toàn thân Trần Quân nóng rang, còn thiếu nữ lại khác sắc mặt đỏ nhưng hơi nhợt nhạt, thân hình mềm mại run lên từng hồi không thể khống chế được, răng cắn vào nhau.

Lúc này con kim thử cũng không gầm thét nữa mà cuộn tròn lại biến thành quả cầu lặng lặng năm yên trong thức hải Trần Quân.

"chuyện gì xảy ra vậy! Tại sao lại có con chuột lớn như vậy trong đầu ta" Trần Quân đang dùng tâm thần nói chuyện với thần nữ trong Thần trúc.

"ngươi còn non lắm. Như vậy chứng tỏ ngươi đã đến đệ nhất chuyển [Âm Dương Tinh Quyết] rồi đấy" giọng nói êm tai nhưng có phần khinh bỉ.

"mà cũng coi như không tệ, ngươi đạt đến tầng thứ nhất con này cũng to phết đấy. Trước chủ nhân ta đến tầng thứ nhất con chuột còn to hơn ngươi ít ít.."

"Thôi ta đi ngủ tiếp, không muốn nhìn thấy ngươi làm những chuyện dơ bẩn kia. Bái bai..." cô gái ngáp một cái rồi tiếng cũng ngắt luôn.

"này.. Này.. Khoan đã ta chưa hỏi hết mà.." Trần Quân buồn bực gầm lên trong lòng.

Trần Quân nhìn xuống dưới thân thiếu nữ áo xanh đang còn run nghĩ thầm:"ngã nào cũng đã như vậy, chỉ có thể làm tới chứ cắt ngang nửa chừng độc cũng không được giải. Với lại mình cũng sẽ chiệu trách nhiệm với nàng, cưới nàng làm vợ còn lo gì nữa..mình cũng đã trao zin cho cô ấy rồi. Tới thôi"

Chương 22: Giải Độc

Trần Quân một lần nữa chuyển động thân hình. Cự vật Trần Quân đã tiến vào thật sâu tới cửa tử cung của thiếu nữ rồi.

thiếu nữ áo xanh mị nhãn như tơ, qua một lúc nàng đã bớt đau đớn, ngược lại ở sâu bên trong nàng có một cỗ thỏa mãn không thể tả nổi.

Trần Quân ra sức tiến vào. Bởi vì muốn giải độc phải giải quyết thật nhanh.Trần Quân lúc này đặc biệt điên cuồng.

cũng không biết rốt cục Trần Quân làm bao nhiêu lâu, dù rằng thiếu nữ áo xanh đã lên đỉnh vài lần tới mức hôn mê đi một lần. Cho tới lúc nàng tỉnh lại, Trần Quân vẫn y như cũ chuyển hông liên tục. Thiếu nữ cũng không rõ lắm nàng rốt cuộc sung sướng bao nhiêu lần.

Trần Quân lúc này gầm lên một tiếng, thiếu nữ áo xanh đồng dạng cảm thấy phía dưới mình co thắt liên hồi. Một dòng nước nóng bỏng chảy thẳng vào bên trong nàng, khiến cho ở dưới nàng tê dại tới cực độ. Hai người cùng nhau đạt tới cao trào. Sau đó thiếu nữ trực tiếp thư thư phục phục ngã ra mặt đất.

cũng nhờ vào lần song tu này thiếu nữ áo xanh trên người độc tố do rắn cắn cũng bị tiêu trừ. Hai người nghĩ ngơi một hồi cũng dần dần tỉnh táo.

thiếu nữ áo xanh đột nhiên biến sắc nói:"Ngươi ngươi nhanh cứu nàng, nhà của ta tiểu nhi nhanh không được"

"làm sao cứu." Trần Quân lúc này không biết làm sao. Lỡ làm người ta rồi bây giờ lại làm người ta người hầu nữa thì làm sao ăn nói.

" thì.. Thì giống khi nẩy ngươi.. Ngươi Khi dễ ta. Ô ô" thiếu nữ nghẹn ngào khóc nức nở.

" thôi được rồi, bây giờ nhanh nghĩ cách cứu nàng rồi nói " Trần Quân nhẹ nhàn giơ tay lên lâu đi nước mắt của nàng.

" chỉ còn cách đó thôi, ngươi nhớ ôn nhu với nàng.. " thiếu nữ áo xanh hơi nín khóc nói vội.

" nàng nằm ở đây, ta qua giúp cô ấy giải độc" Trần Quân nói với giọng đường hoàng chân chính. Nhưng Trần Quân không biết lúc quay người thiếu nữ áo xanh lườm hắn bữu môi nằm xuống ngủ, vì nàng hôm nay đã quá mệt mỏi.

......

Trần Quân bò qua tiểu nhi bắt lấy tay nàng đang không ngừng sờ loạn trên người. Hướng tai nàng nhỏ giọng nói:" ta sẽ giúp nàng giải độc"

Trần Quân nói xong một tay ôm tiểu nhi ôm vào lòng. Ôm lấy Tiểu nhi Trần Quân liền cảm thấy được tim của hắn bịch bịch nhảy. Đây chính là một cái yêu tinh a.

Tiểu nhi dáng người cao gầy, dáng người cũng là như ma quỷ hình chữ S.

Tay phải cầm Tiểu Nhi cằm, Trần Quân hôn xuống.Tiểu Nhi vô ý thức đáp lại, sau đó hành động của nàng càng lúc càng lớn mật, chủ động sờ soạn khắp người Trần Quân.

người xưa nói thật là đúng mà, càng lúc dục vọng con người nổi lên tâm càng là lửa nóng. Trước mắt Tiểu Nhi liền là một ví dụ.

Tiểu Nhi không ngừng sờ soạng Trần Quân.Trần Quân hai tay hướng về mê người đồi núi. Rất hùngvĩ. Rất đồ sộ.Tim của hắn giờ khắc này hạnh phúc tràn đầy. Như thế thật sự là cực kỳ tuyệt vời.lúc nãy mơ hồ không cảm nhận được cái gì mềm mà cả.

Hai tay vuốt ve thật to đồi núi trắng như tuyết, đầu lưỡi cũng cùng lưỡi nhỏ thơm tho Tiểu Nhi quấn lấy nhau.Trần Quân hôn môi đã thấy đủ nhã ra lưỡi thơm di chuyển hướng về phía của nàng cái lỗ tai Nhẹ nhàng liếm lên của nàng lỗ tai. Tay kia thì hướng xuống phía dưới nàng nơi thần bí khiêu khích chưa bị khai mở vùng bùn lầy. Sau đó môi cũng rời đi Tiểu Nhi lỗ tai bắt đầu hôn từ từ xuống Tiểu Nhi toàn thân da thịt trắng mọng non mềm nhẹ nhàn "chút chút" mấy cái.

Khi đi xuống nơi bùn lầy lội ấy, Trần quân chìa đầu lưỡi dò xét đi vào. Làm Tiểu nhi có cảm giác tê tê nhột nhột ngưa ngứa, thì Trần quân lại ở Tiểu Nhi bên tai nói thật nhỏ vài câu.

Tiểu Nhi ghe nói như vậy, Thẹn thùng vô cùng, Kiều mỵ gật gật đầu. Trần Quân trong lòng là bịch bịch nhảy lên.Lúc này cùng Tiểu Nhi thay đổi tư thế, chính mình ở dưới Tiểu nhi ở trên. Chỉ thấy Tiểu nhi dùng miệng ở Trần Quân trên người hôn. Cuối cùng đi tới trần quân nửa mình dưới. Kiều mỵ cực kỳ nhìnl Trần Quân liếc mắt một cái, mở ra cái miệng nhỏ nhắn, ngậm đi xuống. Trần Quân tay phải nắm chặt cỏ dưới đất.

Đây đều là Trần Quân rất muốn làm với con gái,không nghĩ tới Tiểu Nhi sẽ thực hiện.thứ Kia lưỡi thơm ấm áp, thứ kia mềm nhẵn kích thích.Thật sâu xúc động Trần Quân trung khu thần kinh, thiếu chút nữa liền khống chế không được mà phun trào.

Tiểu nhi dễ thương nhìn Trần Quân liếc mắt một cái, sau đó bắt đầu ngượng ngùng dùng đầu lưỡi phun ra nuốt vào. Là lần đầu tiên, nàng căn bản là không biết như thế nào làm, chính vì như vậy Trần Quân càng là hạnh phúc.

Trần Quân hưởng thụ Tiểu nhi ôn nhu phục vụ, nhìn chính mình dương cụ tùy ý xuất nhập Tiểu nhi cái miệng nhỏ nhắn, cảm giác thỏa mãn tràn ngập toàn thân.

Nhìn thấy Tiểu Nhi đang phun ra nuốt vào, Trần Quân không hề chần chờ đứng lên. Tiểu Nhi cũng theo đứng lên. Hai tay đỡ nàng xuay người, Làm cho nàng nằm ở dưới thân mình.

Giơ lên Tiểu Nhi hai chân, sau đó tráng kiện vật thể để lên Thẳng tắp mép hang của Tiểu nhi nơi ấy phía trên. TRẦN Quân tay trái vuốt ve Tiểu Nhi bộ ngực, sau đó chậm rãi đâm vào.

Đau đớn đi qua, một phen mỹ cảm liền tràn ngập Tiểu Nhi trong đầu. Vật thể nhanh chóng sáp nhập Tiểu nhi huyệt nhỏ, chỗ đó sớm đã thành một mảnh mênh mông sóng nước.

nơi đây con suối lập tức đã tràn ngập Tiểu nhi dâm loạn tiếng kêu, côn th*t xuất nhập tiểu huyệt.

"phốc xích" thanh âm,

bờ mông va chạm

"ba ba" thanh âm.

Trần Quân điên cuồng cắm vào, Tiểu nhi trước ngực một đôi núi ngọc, lăn lộn từng đợt. Trần Quân dùng sức nhẹ nhàn di chuyển cắm tiểu nhi huyệt nhỏ, vừa thưởng thức Tiểu nhi vặn vẹo thân hình, dâm đãng diễn cảm.
Thon dài rắn chắc đùi đẹp, bị nam nhân đặt tại trên vai, huyệt nhỏ tùy ý nam nhân ra vào.Tứ chi chống đỡ mặt cỏ,Tiểu nhi nhếch lên chính mình hoàn mỹ đầy đặn cặp mông trắng mịn, tùy ý Trần Quân từ phía sau sáp nhập, thân thể trước sau vặn vẹo, tích cực phối hợp nam nhân xâm nhập.

Trước ngực mỹ nhũ tùy ý Trần quân tàn sát bừa bãi.Trần Quân dùng sức ra vào Tiểu nhi huyệt nhỏ, vỗ nàng trắng noản phì nhiêu mông, tuyết trắng bờ mông lập tức đầy hồng hồng dấu tay, mỗi vỗ một phát, Tiểu nhi liền dâm đãng rên rỉ một tiếng, mông vặn vẹo, cực lực lấy lòng phía sau nam nhân, làm cho hắn nhanh dùng sức tiến nhập chính mình.

Sau một lúc đổi tư thế Trần Quân nằm trên mặt đất, Tiểu nhi cưỡi ở trên người của hắn, huyệt nhỏ ra sức nuốt nam nhân thô dương cụ, vòng eo vặn vẹo, núi đồi không ngừng nhảy múa, tóc dài vẫy động, xinh đẹp thanh xuân trên mặt, dào dạt thỏa mãn nụ cười quyến rũ. Trần Quân tận tình hưởng dụng mềm mại như vậy thân thể.

Tiểu Nhi ghé vào Trần Quân nửa thân dưới, huyệt nhỏ nhắn ngậm lấy nam nhân dương cụ, không ngừng nhấp nhô. cái lưỡi thơm tho quấn lấy lưỡi trần quân, Trần Quân phát ra thỏa mãn rên rỉ, bàn tay to đè lại Tiểu nhi cái đầu,côn th*t dùng sức hướng trong tiểu nhi miệng động di chuyển, côn th*t không ngừng bành trướng,một cỗ lửa nóng dương tinh theo đầu rùa phun ra, trực tiếp bắn vào Tiểu nhi trong huyệt nhỏ tràn ra xuống thảm cỏ xanh.

Tiểu nhi vũ mị dùng thân thể uốn éo, sau đó nằm sấp trên người Trần Quân. Hai người tựa như tình nhân hôn lên, cho nhau âu yếm đối phương thân thể.

Một phen mây mưa, Tiểu nhi kiều mỵ nằm ở Trần Quân trong lòng. TRẦN quân tay như trước nắm núi ngọc. Một tay ôm Tiểu nhi.

“Tiểu nhi nàng hận ta sao.”Tiểu nhi lúc này cũng đã thanh tĩnh mấy phần.

Trần Quân ấy nấy nói.

“Hận!”

Tiểu nhi hồi đáp.

“Thật sự sao.”Trần quân nhéo nhéo tuyết trắng núi ngọc nói.

Tiểu Nhi hai gò má bay lên hai đóa đỏ bừng. Liếc mắt một cái Trần quân Vùi đầu vào Trần quân trong lòng.lần đầu của người con gái trao cho nam nhân đầu tiên luôn tin tưởng người ấy.

TRẦN Quân vui mừng cười cười. Dẩu gì mình cũng làm sai được nàng chấp nhận là vui rồi.

Trong lòng hắn cũng đang suy nghĩ muốn yên ổn bản thân phải mạnh lên mới được. Mỹ nữ tạm thời còn không phải mục tiêu của hắn. Hiện giờ tu vi của hắn không có đạt tới cường hãn cảnh giới.

Muốn chiếm các nàng còn không thực tế.phải cần có sức mạnh cùng danh tiếng mới được. Cuối cùng Trần Quân suy nghĩ tập trung tại Thần Trúc trên người."có lẽ để ngày mai rồi tính"

Trần Quân lúc này cả người sảng khoái vô cùng, mặc dù lao động rất nhiều nhưng không mất sức. Trần Quân vội ho một tiếng, đi tới thiếu nữ bên người, ngồi xổm người xuống, ngượng ngùng cười nói: "cô nương, xin lỗi, vừa rồi tình thế cấp bách, vô ý thức tổn thương nàng. Nàng có sao không."

Thiếu nữ áo xanh mở mắt thấy Trần Quân đang nhìn mình nói chuyện.

Nàng trọn đời đối với tất cả nam nhân đều không muốn tiếp súc, cái gì Vương Công Đại Thần công tử, hay hoặc là hoàng tử thái tử các loại, đều đã từng theo đuổi nàng, thế nhưng cũng không có bị nàng để ở trong mắt.

Trước mắt tên nam tử này, nhìn nhem nhúa khuôn mặt, muốn địa vị không có địa vị, nói vậy một thân học thức cũng không tốt gì.

Thấy nữ tử lâu không đáp lời, Trần Quân có chút gấp, tốt xấu cũng nói lên vài tiếng, cứ như vậy trầm mặc không phải cấp bách chết ta sao?

Chương 23: Lê Thanh Nhã Uyên

"Cô nương, ngươi xem như vậy đi? Ngược lại ta dáng dấp khá tốt, nàng thấy ta đẹp trai gả cho ta đi, dù gì chúng ta cũng đã làm chuyện ấy, yên tâm, ta sẽ không buông bỏ nàng và sẽ luôn chăm sóc nàng hết đời này... Ta thề "

Nghe lời này, thiếu nữ áo xanh kém chút cười thành tiếng,người này còn dễ thương như vậy. Mặc dù ghét bỏ nam nhân, nhưng lần đầu cũng đã mất ở nam nhân này nên nàng cũng ôn nhu mấy phần!

"Hừ! Ta coi như dù chết cũng sẽ không gả cho ngươi đấy!"

Thiếu nữ không muốn dễ dàng như vậy đi theo Trần Quân. Thiếu nữ không cam lòng a.

"Này, đừng nói tận tuyệt như vậy có được hay không? Nàng Khiến cho ta cảm thấy ấy nấy!" Trần Quân vẻ mặt phiền muộn, đưa ánh mắt về phía một bên nha hoàn, con ngươi đảo một vòng, cười hì hì nói ra: "Tiểu nhi, hỏi ngươi cái vấn đề?"

"Cái gì?"

"Ta đẹp trai không?"

"Cái này cái này.. Tiểu nhi không biết?"

"Ngất,cái này nàng cũng trả lời không được, ta hỏi nàng làm gì?" Trần Quân rất thương tâm, chính mình rõ ràng gương mặt V line, đối phương cư nhiên không nhìn chính mình, ta đây chỉ nghe nói qua nữ nhân lớn mười tám sẽ thay đổi, lẽ nào nam nhân cũng có thể mười tám tuổi thay đổi.

Kết quả là, Trần Quân đưa ánh mắt về phía mặt nước, nhờ ánh trăng, hắn thấy một cái.

"Đm. cmnr! Hơn nửa đêm, người nào chạy đến dọa người hả!" Lời vừa ra khỏi miệng, Trần Quân kém chút đánh chính mình một cái tát, đây không phải là chính mình sao.

"Phù phù!"

Trần Quân vội vàng nhảy vào trong nước suối,hai tay cọ rửa cọ rửa xoát xoát, bên trái xoa xoa, bên phải xoa một chút trong suốt suối nước, trong nháy mắt bị không biết tích lũy bao nhiêu năm tang vật làm Dơ.

Một khắc đồng hồ sau, Trần Quân cánh tay trần liền từ trong nước vọt lên, đã mặc chiếc quần sơ xài. chủ tớ hai người lập tức ngây người.. Đây quả là một người quá đẹp trai đi!

khuôn mặt vline, vóc người cao lớn, hoàn mỹ cơ bắp.. Nhất mê người vẫn là cặp kia đen nhánh lãnh tĩnh con ngươi. đó là một cặp mắt như thế nào quyến rũ lòng nữ nhân quá đi, trong con ngươi phảng phất có vô tận Tinh Thần Biến đổi, tựa như khoảng hư vô tinh không, như vô biên lỗ đen, mang theo sức hấp dẫn trí mạng.

Không khỏi để thiếu nữ trong lòng vui vẻ, xem ra cuộc sống của mình còn chưa phải là như vậy tuyệt vọng.

"Như thế nào đây? Cái này đẹp trai nhiều hơn không?"Trần Quân chậm rãi đi lên bãi đá, đi đến thiếu nữ áo xanh bên người, bàn tay to vòng một tay ra sâu lưng nắm vào bờ eo mềm mại của nàng, hai tay vòng lấy eo nhỏ, khóe miệng mang theo xấu xa nụ cười "cô nương, thân thể của ngươi đều bị ta xem qua, ngoại trừ ta ra ngươi thật giống như cũng không có thể gả cho người khác đi!.. Ta sẽ chăm sóc ngươi. Ngươi nên tin."

Trần Quân nói hiên ngang lẫm liệt. Nhưng trong lời nói có mấy phần kiên định. Hắn không muốn những người xung quanh đâu khổ hay bị gì khác hắn muốn người bên cạnh sống tốt nhất bên cạnh hắn.

"Hừ!"

Thiếu nữ nghiêng cái đầu, trong lòng có chút phát khổ.Tức giận!Trần Quân mỉm cười làm trong lòng Mỹ Nhân lập tức mềm nhũng sao còn tức giận được nữa.

Nàng có một đôi con mắt to trong suốt đen nhánh

, đôi môi nhu mềm căng mọng,mũi ngọc thon dài tinh xảo lả lướt trên khuôn mặt vô cùng trắng nõn hình trứng ngỗng, cái má đường nét ưu mỹ mịn màng,da thịt trắng nõn như sóng nước mềm mại êm ã, nóng giận vẫn lộ ra khả ái, mũi cố ý hơi nhăn mà thanh tú, môi anh đào không son mà vẫn bóng loáng, hợp với khuôn mặt da thịt trong trắng lộ hồng xinh đẹp, khiến người ta xem muốn cắn một ngụm.

"được! được rồi, coi là ta có lỗi với nàng." Làm hai mươi năm lưu manh, lừa gạt cô nương Trần Quân vẫn sẽ có mấy câu, "vợ, nếu ông trời bỡn cợt, để cho chúng ta lấy phương thức này gặp mặt, đó chính là một loại duyên phận, yên tâm đi, ta sẽ đối tốt với ngươi, sáng mai ta phải đi nhà ngươi, đi về phía phụ thân ngươi cầu hôn."

Quả nhiên, nghe vài câu lời hữu ích, cô gái sắc mặt hòa hoãn rất nhiều, Trần Quân nói không sai, trinh tiết của nàng hủy ở trong tay Trần Quân, cả đời này nếu muốn lập gia đình, cũng chỉ có gả cho hắn, như vậy mới sẽ không rước lấy người ta chê cười..

Chứng kiến thiếu nữ chân mày hơi bớt giận, Trần Quân trong lòng vui vẻ, lập tức giới thiệu: "Ta gọi Trần Quân, biệt danh tiêu dao Quân.."

"tên tiểu thư là Lê Thanh Nhã Uyên." Tiểu nhi nhanh miệng nói ra"Tiểu nhi ngươi.. Ngươi tại sao nói cho hắn biết?ngươi quá hư rồi. " thiếu nữ áo xanh thổ khí như lan, giả vờ giận dỗi nói với tiểu nhi. Nàng cũng muốn nói ra tên cho nam tử này biết nhưng vì thẹn thùng còn chưa nói. Ai dè tiểu nhi đã nói trước.

"cái tên cũng đẹp như người, đúng là trời sinh ra đã ưu aí.ta có vợ như vậy cũng là có phúc đi "Trần Quân cảm thán nói.

" ai là vợ ngươi? Thôi được! ngã nào ta cũng mất đi lần đầu cho ngươi. Ngươi muốn ta theo ngươi cũng được, nhưng.. " Nhã Uyên nũng nịu đổi giọng nói.

" nhưng gì? Chuyện gì ta có thể đáp ứng nàng liền đáp ứng. "Trần Quân cười cười nói.

" được! Từ giờ trở đi ngươi phải nghe theo ta rõ chưa. Mà ngươi bao nhiêu tuổi rồi "Nhã Uyên nói với giọng dễ thương uyển chuyển.

" cái này có chút khó! Nam nhi tự lập sao nghe theo nữ nhi hết được? Nàng bớt lại ít ít đi "Trần Quân cười khổ. Nếu như mà nghe lời Nhã Uyên thì mất tự do như chơi.

" ừ! Cái này chàng nói cũng đúng, ở thế giới là võ lực làm chủ ai có sức mạnh người ấy nắm quyền. Nam nhi không thể yếu đuối được, vì thế chuyện lớn nghe chàng chuyện nhỏ nghe ta hiểu không" từ ngươi chuyển sang chàng làm cho Nhã uyên hơi thấy ngại, Mà thôi cũng kệ.

"vợ, ta yêu ngươi!"Nói xong câu nói này, Trần Quân trong mắt thần Thái rất thuần khiết, ánh mắt thâm tình làm cho người ta rung động có thể đem sắt thép hòa tan, hắn đem trong ngực người đẹp ôm chặt lấy, môi nhanh chóng bao trùm lên môi thơm của nàng.

Nhã Uyên bị hắn đột nhiên động tác làm cho kinh sợ, cặp mắt xinh đẹp mở thật to, trong mắt tràn đầy thần thái không thể nói như thế nào được nữa. vừa rồi mới mà! Không lẽ lại tiếp tục?

"thêm lần nữa đi nàng" Trần Quân lúc này hôn nàng rất thanh tỉnh nhưng một hồi giống như độc tính hay một loại nào đó đang thôi thúc Trần Quân tiến tới vậy, làm hắn dục vọng bùng phát.

Nói xong không đợi thiếu nữ đồng ý liền đè xuống bắt đầu chuyển động...

...

Cứ thế hết Nhã uyên rồi đến tiểu nhi đổi chỗ cho nhau như vậy. Tinh lực bây giờ của trần quân rất dồi dào không biết mệt mỏi. Cuối cùng Trần Quân cũng tha cho hai nàng ngủ đi.

Nằm cạnh hai người đẹp Trần Quân vẫn không thể ngủ. Ngó lên trời sao, có vô số chấm nhỏ tỏa ánh sáng cậu nói thầm "không biết mọi người ở thế giới kia có khỏe không,cũng qua 2 năm rồi. Chắc mọi người sống tốt lắm"..

Trần Quân chợt nhớ mình mới đạt đến đệ nhất chuyển [Âm Dương Tinh Quyết] có thể tiến nhập tầng một Thần Trúc rồi đi

Chương 24: Thần Trúc Tầng Đầu Tiên

Trần Quân có chút nhắm mắt lại, ý thức cũng đã trực tiếp tiến vào trong thức hải.

Khi Trần Quân đi vào chỉ thấy nơi đây vô biên vô hạn, khắp nơi là tối tăm mờ mịt một mảnh, khó có thể thấy rõ, nhìn thấy giống như một cột trụ của trời [Vĩnh Hằng Tinh Thần Trúc] to lớn vô cùng, trong mắt lóe lên một đạo ánh sáng.

Một ngày này, vậy mà cuối cùng cũng tới nhanh như vậy, đây là Trần Quân tưởng tượng sẽ còn lâu nữa mới mở ra. Hai năm tu luyện để đạt được đến bây giờ cũng rất khó đi.

Không vì có sự trùng hợp mà gặp và cứu hai người nữ tử ấy, thì Trần Quân cũng liền không khả năng mở ra Vĩnh Hằng Tinh Thần Trúc tầng thứ nhất được.

Ý nghĩ vừa động, Trần Quân đi vào phía dưới cao lớn Vĩnh Hằng Tinh Thần Trúc chỗ ấy.

Nhìn lấy cao chừng vạn trượng Vĩnh Hằng Tinh Thần Trúc, Trần Quân cảm giác được linh hồn của mình đều đang run rẩy. Đó là một loại trên linh hồn áp lực, giống như con kiến gặp phải con voi cảm giác nhỏ bé ấy không thể nào diễn tả được.Trước Trần quân chỉ đi vào khoảng không gian bao quanh thần trúc để kiểm tra những loại vật kia,nhưng lần này khi đột phá thì nó mới thấy rõ.

Ầm ầm!

Ầm ầm!

Khi linh hồn của Trần Quân lần đầu tiên đưa tay vừa chạm đến Vĩnh hằng Tinh Thần Trúc bên trên cửa, thì mấy tiếng rung động tâm hồn, tiếng oanh minh vang lên, trong nháy mắt ý thức hải Trần Quân tựa như là con sóng lớn trên biển, triệt để tạo nên những cột sóng.

Mà lúc này, chỉ nghe thấy vài tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt" âm thanh vang lên, cánh cửa to lớn thần trúc chậm rãi mở đi ra.

Ông!

Khi cánh cửa Thần Trúc mở ra trong nháy mắt đó, một tiếng giống như đến từ sâu trong linh hồn mơ hồ thanh " âm ầm" vang lên. trong nháy mắt lúc ấy đang còn dời sông lấp biển sôi trào không thôi bên trong thức hải trong khoảng khắc liền lắng xuống.

linh hồn Trần Quân cũng đứng chết lặng tại chỗ, y nguyên có chút mỏng manh linh hồn của hắn, lúc ấy vậy mà lại bị tiếng âm như cuồn cuộn trời vang, từ từ ngưng thực hơn không ít.

Ngay lúc này, một ánh sáng hào quang bảy màu giống như mở trời lập đất, từ cửa Thần Trúc bên trong bắn ra. chiếu sáng tại trong thức hải của Trần Quân, đáng lẽ là tối tăm mờ mịt, thức hải mênh mông không có sức sống trong nháy mắt như được sống lại. Tràn đầy sức sống bừng bừng. mà trong thức hải của hắn cũng có thêm hào quang bảy màu, sáng chói chói lóa, tựa như là cầu vồng sau cơn mưa, cực kỳ xinh đẹp.

Khi những thứ này hào quang màu trắng sữa chiếu xuống, Trần Quân giống như là về tới vòng tay mẹ ôm ấp, ấm áp, an bình, rung động, thoải mái muốn ngủ ngất đi.

Ở Phía ngoài, Trần Quân đang nằm cạnh hai cô gái, đột nhiên thân thể hơi chấn động một chút, một giọt nước mắt theo gương mặt chậm rãi chảy xuống rơi thẳng xuống cây cỏ ở dưới.

“mẹ...mẹ ơi...mẹ” Trần Quân rung rẫy bờ môi, lúng túng nửa ngày, tự nhiên nói ra mấy chữ.
Cũng không biết đi qua bao lâu, mênh mông thật lớn huyền Diệu như trời vang cùng hào quang màu ngà sữa bảy màu, từ từ biến mất không thấy gì nữa. Trần quân cũng từ cảm giác mơ ảo bên trong tỉnh táo lại.

“Vừa rồi là như thế nào? Tại sao mình cảm giác giống như là đã ngủ rất rất lâu,cảm giác thật thoải mái quá. Thật nhớ vòng tay mềm mại ấy. ”Trần Quân trên khuôn mặt là say mê cùng tưởng nhớ, loại kia vô cùng ấm áp hạnh phúc ấy giống như sạc thêm điện cho trái tim của hắn.

Lập tức, Trần quân phát hiện chính mình nguyên bản mơ ảo linh hồn vậy mà ngưng thật rất nhiều. Một loại cảm giác kỳ quái hướng xuống trong lòng, cảm giác thức hải của chính mình biến rộng lớn không thể thấy hết,, tràn đầy sức sống dồi dào.

Chỉnh sửa suy nghĩ lại, trần quân liền tiến vào Vĩnh hằng Tinh Thần Trúc bên trong.

TRẦN Quân chuẩn bị tiến vào trong Thần Trúc thì, chỉ cảm thấy một loại huyền ảo cổ xưa mênh mông khung cảnh thần bí hiển hiện ra.

Trần Quân mới phát hiện tầng thứ nhất không gian chỉ có vẻn vẹn mười mét vuông nhỏ,giống như một căn phòng ở chung cư, Xung quanh tối tăm xám xịt. mà ở trong đó, nơi chính giữa có một tấm bia ngọc thạch cao ba mét vuông hình chữ nhật.

Trên tấm bia điêu khắc một con chuột to với hình thù kì quái.với chiếc mũi dài nhọn hoắt, hàm trên của nó có hai chiếc răng nanh dài thô cong như lưỡi đao. Hình thể to giống như con voi nhưng với hai chân trước của nó thì lại nhìn giống con tê tê.

Đúng vào Lúc này, một vệt ánh sáng từ tấm bia bắn vào trong đầu hắn, trong nháy mắt bao phủ trên linh hồn của Trần Quân, trong đầu hiện lên tin tức liên quan tới không gian tầng thứ nhất này:

"lời đầu tiên ta xin chúc mừng người được chọn, lúc này ngươi chắc đã tu luyện đến tầng thứ nhất ÂM DƯƠNG TINH QUYẾT" Ta không nói nhiều, tầng thứ nhất gồm có 3 thứ:

- thứ nhất: luyện thể quyết quyển thứ nhất [Thủ Chỉ Kim Cương thể].
- thứ hai: một bình thần dược luyện mạch đan.

- thứ ba: thần cấp thổ linh tức nhưỡng. Là chí bảo Thần địa cực kỳ hiếm thấy,thần vật nghịch thiên có thể gieo trồng hết thảy thực vật, thậm chí nếu như gieo trồng khoai lang, cuối cùng cũng sẽ trở thành nhân sâm. nó trưởng thành nhanh hơn bên ngoài nhiều gấp ba lần. Cái này liên quan tới tu vi tăng lên mà gia tăng tốc độ sinh trưởng của thực vật!”

“Thổ Linh Tức Nhưỡng, càng có thể tăng lên linh dược đẳng cấp. Ví dụ như linh dược cấp thấp nhất nếu là gieo trồng tại bên trong Thổ Linh Tức Nhưỡng trong thời gian rất ngắn, trăm phần trăm sẽ trở thành linh dược cực phẩm.

Thậm chí vô cùng có khả năng biến dị thành tiên thuốc! Dù là gieo trồng một gốc cỏ xanh. khi nó hấp thu linh khí tinh thuần bên trong Thổ Linh Tức Nhưỡng, cũng sẽ lột xác thành linh dược. "

“lúc tu vi tăng cao không gian này sẽ đạt tới vạn mét tầm đó. liền có thể cho người vào Ở trong này tu luyện, thời gian sẽ nhanh gấp một phần ba bên ngoài...!”

........ V. V

"rồi vậy là hết! Ta cũng đã nói xong. Tu vi của ngươi còn khá thấp cố gắng tu luyện để tiến lên tầng cao hơn. Ta biết ngươi rất muốn hỏi những tầng sau nhưng bí mật nó mới hấp dẫn vì thế ngươi hãy chịu khó tu luyện đi" giọng nói khí phách mang theo vài phần vui cười của một người Trung niên vang lên trên bia đá.

Khi Trần Quân biết được bên trong Thần Trúc có thể cho người sống thì hắn cũng có thể tiến đến đi.với lại bên ngoài không có thể cảm ứng và thấy thần trúc, đúng là những lúc nguy hiểm là chỗ trốn tuyệt vời của hắn.Trần Quân thật vui mừng quá mà, chuyện lo lắng của hắn là sau này mình kiếm vợ thì ở chỗ nào. Bây giờ có chỗ tốt như này với lại an toàn nữa, quá tuyệt vời.

Lúc trước hắn chỉ cầu sống mà tu luyện nhưng bây giờ hắn suy nghĩ mình phải mạnh, phải đứng trên vạn người làm chủ sống chết của mình, mới có thể lo cho mình và người xung quanh được bình yên sinh sống.

Suy nghĩ một hồi, bên trong này tinh thần chi khí nồng đậm nếu tu luyện thì càng nhanh. mà lại trong này tu luyện sẽ không có nguy hiểm, thứ này quả là Thần Trúc, đúng là vô Thượng bảo vật quá mất đối nghịch với trời mà.

Hưng phấn không thôi, Trần Quân dùng tâm thần lấy hơn bốn mươi gốc linh dược cực phẩm bên ngoài Thần Trúc nhanh chóng gieo trồng bên trong Thổ Linh Tức Nhưỡng.

Ở đây hắn chỉ cần thần niệm nghĩ một cái là có thể di chuyển bất cứ đồ vật nào. Gieo trồng linh dược Trần Quân cũng không cần tự mình đào đất làm gì, chỉ cần tâm thần khẽ động, hơn bốn mươi linh dược này liền trồng bên trong Thổ Linh Tức Nhưỡng.

Vì sao hắn muốn làm như vậy? hắn rất muốn biết thổ Linh Tức Nhưỡng này có thật thần kỳ đến như vậy không?

Đương nhiên Thổ Linh Tức Nhưỡng là loại đất rất cứng trong các loại thần thổ, cũng là khó phá nhất trong những loại thần bảo. Trần Quân không có khả năng đem linh dược trồng trên Thổ Linh Tức Nhưỡng đừng nói là hắn, trên trời dưới đất cũng không ai có thể trồng.

Về phần vì sao bên trong Thổ Linh Tức Nhưỡng không ai có thể gieo trồng được là bởi vì phía trên Thổ Linh Tức Nhưỡng, có một phần thật dày đặc đất Linh. Tác dụng THỔ Linh Tức Nhưỡng tựa như một nguyên tố động lực giúp đẩy mạnh, liên tục không ngừng cung cấp linh khí đặc thù cho linh dược cần nhất. Linh khí xuyên thấu qua Linh Thổ cuối cùng bị linh dược hấp thu.

Lúc Trần Quân chuyển vào những gốc linh dược có chút uể oải, nhưng khi chúng nó được Trần Quân cho trồng bên trong, thì giống như lại tỏa sáng hơn. Với tốc độ mắt thường điều có thể thấy được, sức sống lập tức dồi dào làm cho hắn cảm giác tạo ra sức sống mới. thậm chí trong đó có vài gốc mọc ra một khoảng chồi non xanh mơn mởn.

Chương 25: Thành Cổ Tư

“Thổ Linh Tức Nhưỡng đúng là loại tốt mà ” Trần Quân nhìn trước mắt hết thẩy cảm thấy chấn động và cũng hết sức ngạc nhiên.

Đột nhiên, Trần Quân con mắt hơi đơ. “Đây là có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là bởi vì linh khí không đủ?”

Trần Quân nhìn phía trước bốn mươi cây đang không ngừng sinh trưởng bỗng nhiên ngừng lại, nhíu mày trầm tư nói.“đúng rồi!linh lực bên trongThổ Linh Tức Nhưỡng hình như liên quan tới tu vi của mình, hiện tại bởi vì thực lực của ta quá thấp nên mới xảy ra tình trạng như vậy. Để xem nó có thể dùng linh lực của mình không? Có muốn thử một chút?”

Trần Quân thông minh chợt tỏ liền biết chỗ chính của nó.

Trần Quân vận chuyển công Pháp đưa linh khí tới bên trongThổ Linh Tức Nhưỡng. quả nhiên chỉ chốc lát sau, linh điền được linh lực của Trần Quân bao phủ liền hấp thu hết.Bất quá Trần Quân chỉ chịu nổi vẻn vẹn ba phút đồng hồ thôi liền hết.

“Được rồi! tu vi còn yếu linh lực không có bao nhiêu. Trước cứ để vậy cho nó tự sinh trưởng, chờ... Hả? Có người?” Trần Quân hơi giật mình

Bởi vì trước đó Trần Quân khi tiến vào Vĩnh hằng Tinh Thần Trúc, liền tại xung quanh suối bố trí một cái cấm chế cảnh báo, một khi có người gần đến, hắn liền có thể biết trước được. Mà vừa rồi cấm chế có động tĩnh.

Trần Quân vừa đi ra khỏi thần trúc, hắn liền vội vàng ra ngoài. lại phát hiện.

“có người tới sao?” Trần Quân nói.

"ba.. ba"

Trần Quân vỗ nhẹ trên bờ mông của nhã uyên liền nói:

- "dạy nào Mỹ nữ! Có người đến rồi, nhanh mặc quần áo vào "Trần Quân cũng không lo lắng bao nhiêu hắn đã đặt cấm chế nên biết bọn họ vẫn chưa tới gần lắm.

Ánh trăng sáng tỏ mây mờ che ánh sáng, bóng đêm tĩnh mịch, tiếng nước chảy róc rách. Khung cảnh trong suối thật là êm ã, ở cạnh đó có ba người, Hai người thiếu nữ đang loay hoay mặc quần áo giống như là gặp cướp, một người thiếu niên đang say sưa nhìn một tuyệt phẩm Mỹ cảnh của thiên nhiên.

Mọi thứ đã chỉnh tử tế thì đoàn người cũng đến, chỉ thấy tầm năm mươi người mang giáp mỏng. Tay cầm đoản đao đi nhanh mà tới,một người trong đó thân hình đô con khuôn mặt gian tà, làn da ngâm đen. Từ trong đoàn người bước ra, khi thấy Trần Quân thì khinh bỉ liếc mắt một cái sau đó đứng ra hỏi:

- " Tiểu... Tiểu thư có.. Có có bị sao không?" hắn bị cà lăm nên nói được vài từ mà cái miệng của hắn muốn cắn vào cái lưỡi của hắn.

Tiểu Nhi liền đứng ra giải thích:

" đây là tiểu thư ân nhân cứu mạng, và đây cũng là tương lai cô gia"

Anh hùng thích mỹ nữ, mỹ nữ đương nhiên thích anh hùng. Kết quả là bọn thị vệ điều hiểu, chỉ một người không hiểu đó là thằng cà lăm. =)Quần áo Trần Quân đã rách hết, bây giờ chỉ để lộ như một gã ăn mày có chút khiếm nhã. Hai người con gái trên người chỉ có quần áo nữ nhân, vì vậy cuối cùng chỉ có lấy quần áo của thị vệ thay vào. Cùng Nhã Uyên ngồi cùng một xe đi đường suốt đêm..

.........

Đường đi thật dài,hai bên là rừng núi chập trùng. Xa xa một vùng xanh đỏ tím vàng thật là rực rỡ, mùa này trên núi là những loài hoa tới kỳ nở rộ. Cây cối xanh tươi, hương hoa lan tỏa khắp nơi, mùi thơm của nữ nhân cũng như hoa, lan tỏa đến lòng người.

Trên đường có một chiếc xe đang chạy, Bên trong xe ngựa đắt tiền. Trần Quân ôm lấy Nhã Uyên đang nằm lẳng lặng nhu mềm trong lòng mình.

Tay trái nắm cả eo nhỏ của nàng, thật chặt ôm nàng trong ngực mình. Tay phải thì để lên núi ngọc non mềm đang mặc cái yếm màu xanh lam của nàng. Tại nơi mềm mượt trơn trượt kia xoa nắn không ngừng.hai quả núi căng phồng nhu mềm cứ thế biến dạng,đầy cảm xúc khiến người ta quyến luyến không thôi.

Nhã Uyên trên mặt đỏ hồng nằm yên lặng để cho hắn muốn làm gì thì làm. Theo những đợt vuốt ve làm Nhã Uyên dần dần mê ly.

Không biết qua bao lâu Nhã Uyên phá vỡ im lặng, nàng khẽ nâng tay lên vuốt mặt hắn hạnh phúc nói: " Thoải mái thật! Như thế này ôm ta mãi được hông?"

Trần Quân mỉm cười để nàng kê lên tay trái mình, lấy thân thể sát vào Mỹ Nhân nói:

"được thôi! Ta sẽ ôm nàng suốt đời này, cho dù nàng có già yếu đi chăng nữa. Ta luôn bên cạnh nàng! Ngốc à"

"Ưm!"Nhã Uyên trên gương mặt thì hạnh phúc nhưng trong con ngươi đã có vài giọt nước mắt:

"Uyên nhi không phải hư! Hay nũng nịu. Mà do ngươi quá hư, tật xấu thì nhiều. Về sau ngươi khẳng định được nữ tử khác yêu thích, ta biết ngươi sẽ không ôm ta cả đời. Ngươi sẽ còn ôm rất rất nhiều người khác! Đúng không?"nói xong nàng cũng không nhịn được nữa khóc oà lên.

Luôn nói lòng con gái như mò kim đấy biển vừa mới hạnh phúc đó đã quay sang khóc nức nở.

Nước mắt con gái luôn làm nam nhân cảm thấy thương tiếc, hắn cũng vậy là con trai thấy được người con gái mình yêu khóc trước mặt mình là do mình sai. vì thế hắn muốn ngay bây giờ an ủi nàng.

Trần Quân nhẹ nhàn hôn lên giọt lệ đang rơi xuống trên khuôn mặt nàng, ôn nhu nói: "con bé ngốc! Nàng phải tin tưởng ta, người đầu tiên của nàng. Ta mặc có hơi lưu manh chút, nhưng ta đảm bảo với nàng Vĩnh viễn không bỏ nàng. Ta xin th..."

Nhã Uyên lúc này vẫn còn ngây thơ đáng yêu của thiếu nữ đôi mươi. Đối mặt với nam nhân này, biểu hiện của nàng là con nhà lành, có thể thông hiểu mọi thứ đi nữa. nhưng với Trần Quân trong lòng vẫn còn là cô gái thanh thuần. Nàng chỉ là một cô gái trẻ tuổi,như bao cô gái khác, nàng hy vọng có được một tình yêu của riêng mình.

"Quân chàng! Chàng không cần phải thề, ta tin chàng là được mà" Nhã Uyên lấy tay che miệng Trần Quân nhoẻn miệng cười nói. Còn trên má hắn nhẹ nhàn lướt qua một nụ hôn.

Trần Quân lắc đầu đưa tay lên vỗ một cái vào bờ mông của nàng..

"ba"

Làm nàng lườm hắn rồi cười khúc khích. Không khí nồng nặc toàn là mờ ám.

.....

Sáng ngày thứ ba, Trần Quân cùng một đoàn người đi tới gần thành Cổ Tư

Đây là một thành thị nhỏ, tuy nói là một tòa thành nhưng thực ra nó chỉ to hơn thị trấn bình thường một ít thôi, mà tên của nó cũng được gọi là Cổ Tư trấn, chỉ những người sống lau năm ở đây mới gọi Cổ Tư trấn thành Cổ Tư thành mà thôi. Cách gọi này cũng đã thành thói quen mấy chục năm ở đây mất rồi.

Theo như lời giải thích của Nhã Uyên, trên cổ tịch thành trì này có chu vi 326 trượng 7 thước (1306,8m), tường thành cao 1 trượng 1 thước (4,4m). Chu vi hào nước bao quanh thành là 448 trượng (1792m), rộng 6 trượng 7 thước (26,8m), sâu 1 trượng (4m).

Cổ Tư trấn đích xác không lớn lắm, con đường chủ đạo Cổ Tư chạy dọc theo hướng Bắc nam. Mà gia tộc lớn nhất ở đây thì cũng chỉ có đúng một cái đó là họ Lê. Gia tộc họ Lê mở Khách sạn nằm tít cuối trấn về phía tây. Khách vãng lai qua đây, nếu không muốn phải nằm ngoài đường thì không còn cách nào khác là phải ở khách tại khách sạn này.

Vào lúc này, nếu chú ý ra ngoài, từ phía nam thị trấn có một đoàn xe ngựa đang tiến vào Cổ Tư trấn. Rất nhanh đoàn xe cũng gần tới cửa thành, đoàn xe cũng không dừng lại mà tiếp tục đi sau vào gần trong trấn, đến khi đi tới trước cửa thành thì mới dừng lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau