VÔ THƯỢNG THẦN TRÚC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vô thượng thần trúc - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Hành Tinh Mới

Trái Đất, Trước đó hơn khoảng hai trăm năm.

Lời đồn đoán về một Ngày Tận thế của người Maya năm 2012 đã không xảy ra. Thế nhưng giống như mọi thế hệ, loài người vẫn đang săn lùng lời giải đáp cho bí ẩn về Ngày Tận diệt của nhân loại Và Motimer – cựu giám đốc phụ trách nghệ thuật bảo tàng Hàng không và Vũ trụ quốc gia M không phải là ngoại lệ

Để hiện thực hóa ý tưởng của mình, năm 1977, ông tìm đến với nghề họa sĩ tự do và sau đó bắt đầu sử dụng công nghệ kỹ thuật số. Trong vài thập kỷ qua, Motimer đã viết và vẽ minh họa cho hơn 50 cuốn sách. Ông dành rất nhiều tâm huyết để nghiên cứu về cái mà chúng ta gọi là Ngày Tận thế và thể hiện chúng qua các tác phẩm nghệ thuật của mình để chứng minh với thế là trái đất đã nóng lên.

Tiếp sau đó 20 năm, các nhà khoa học và một tổ chức bí mật phi quốc gia tên “W I V”. Đã đầu tư nghiên cứu với mục đích vì sao trái đất nóng lên...

Trong quá trình công nghiệp hóa sinh ra hàng loạt các loại nhà máy phun khí thải, chất thải trực tiếp ra môi trường, khói bụi của hàng tỷ xe cộ dùng nguyên liêu hóa thạch như xăng dầu, những chất thải này phần lớn là khi CO2. Khí CO2 có nhiều trong bầu khí quyển khi ánh nắng mặt trời chiếu vào làm tăng nhiệt độ của bề mặt trái đất.

Các hiệu ứng nhà kínhCác hiệu ứng nhà kính làm thủng tầng ozon, tầng này có tác dụng ngăn chặn tia cực tím chiếu xuống trái đất, những vùng bị mất tầng ozon đất đai bị sa mạc hóa, không còn tác dụng giảm nhiệt độ ban ngày để tăng nhiệt độ ban đêm thành ra ban ngày rất nóng, ban đêm rất lạnh Rừng bị tàn pháTheo tự nhiên khí CO2 sẽ được cây xanh quang hợp để tái tạo ra Oxy nhưng do rừng bị tàn phá càng ngày càng nhiều nên không đủ cây xanh để phân giải CO2 làm cho trái đất cũng càng ngày càng nóng.

Rừng bị tàn phá hết khiến ánh nắng mặt trời chiếu xuống trái đất không có tầng lá xanh của cây chặn lại nên chiếu trực tiếp xuống mặt đất, hình thành những vùng đất khô cằn, nóng như hoang mạc. Mùa mưa không có rừng giữ nước nên xảy ra lũ lụt tới mùa khô thì hết nc nên hạn hán. Tất cả các nguyên nhân trên làm tăng nhiệt độ bề mặt trái đất nên làm băng ở 2 cực trái đất tan ra, làm lộ ra lớp băng CO2 vĩnh cửu, và nó sẽ tham gia vào quá trình tuần hoàn của CO2 trên trái đất cứ như thế và nhiệt độ trái đất ngày càng ngày càng tăng lên.

Cho tới bây giờ thì con người không còn khả năng khắc phục nữa. Nếu cắt toàn bộ lượng Co2 đang có trên trái đất đi thì cũng không thể khắc phục đc hậu quả của nó. Và tới bây giờ cứ khoảng 100 năm thì nhiệt độ trái đất tăng lên 2độ

...

Sau hơn trăm năm trái đất đã gần chết,Lúc bấy giờ toàn thế giới hoang tàn. Con người Để được sống trước đó đã thăm dò lên mặt trăng một trăm năm trước.

Ngày 16 tháng 3 năm 2140 có một tin tức đã chấn động mọi người đó là chính phủ công bố:” theo như tổ chức bí mật W I V của thế giới đã tìm thấy thấy tinh cầu mới Có thể sống được tên là” mặt trăng “..

Hơn mười lăm năm đưa phi thuyền lên mặt trăng, W I V đã thử nghiệm vật thể sống ở môi trường mới cũng như vậy trồng trọt nhiều thực vật ăn được mà con người hay chế biến và kết quả thành công ngoài mong đợi. Những sinh vật, thực vật ấy sinh trưởng tốt hơn khi nuôi trồng ở trái đất. Nhưng...Nhưng W I V phát hiện kinh phí và vật liệu để đưa dân cư lên mặt trăng rất khó khăn, vì vậy tổ chức W I V và chính phủ các quốc gia làm một cuộc họp báo đối với toàn dân...

Chính vào ngày quan trọng ấy các nơi đồng nhất ra quyết định “ai có tiền sẽ được đi” ) đó là chuyện trước đây còn bây giờ..

........

Tháng mười, Năm 2225 gần cuối thời kỳ thế giới diệt vong.

Trái đất đã nóng đến cực điểm, Thế giới đã quá điêu tàn, con người sống phải dựa theo tự nhiên an bài.

Đông nam á,phía đông miền trung Việt Nam.Tại thời điểm đó, biến đổi khí hậu diễn ra một cách từ từ đã làm kiệt quệ đời sống vật chất cũng như tinh thần của người dân Việt Nam.

Sau khi nhân loại phần lớn lên mặt trăng, trái đất nóng lên, đất đai khô cằn.dịch bệnh hoành hành.

Hạn hán kéo dài đã khiến cư dân vùng Q. Nam và Q. Ngãi phải sống trong tình trạng thiếu nước liên miên. Toàn bộ nước Việt Nam chia tách thành các tiểu bang tự trị, có biên giới và quân đội riêng.

Thế giới phân chia. Chiến tranh bùng nổ, cướp giật đầy đường, người thì cướp của đứa thì giết người.

LÚC bấy giờ, một chính phủ liên bang yếu thế hơn ở hà nội đã phát hiện nguồn nước cuối cùng đó là biển hải vực, đó cũng là nguồn cơn của bao nhiêu vụ giết hại, phản bội lẫn nhau. Thời Mạc thế vì sinh tồn con người đã dùng đủ mọi cách để được sống.

Khi đó, người ta phải cố thủ trong những căn hộ đóng kín để tránh khỏi cái chết đang rình rập ngoài kia.

Ở thời điểm đó, một số nơi khác có còn sống sót chỉ bằng với thời kỳ nguyên thủy, họ phải lang thang trên những mảnh đất bị tàn phá, ẩn mình trong những xó xỉnh tối tăm và đấu tranh để sinh tồn trước nguy hiểm rình rập bốn phương...

Nơi đây có một quốc gia nhỏ nằm sát bờ biền được gọi là” hải vực”. Chung quanh những đồi núi nhấp nhô chạy theo sát hai bên bờ, bên cạnh đó có nhiều hòn đảo nhỏ với những hình thù kì quái.ở đây có nhiều ngu dân sinh sống hoà đồng...
“Này quân chiều nay cháu có ra phụ bác không?” Ông hai hỏi.

“Dạ! Cháu chiều nay.... Không biết nữa” ) Trần Quân nói

“à! Vậy thì chiều rảnh ra giúp bác nha”bác hai cười nói

.”Dạ. Cháu chạy về nhà đã”.Trần Quân nói!....

Cậu nhóc chính là TRẦN QUÂN, cậu là một đứa bé siêng năng hoạt bát ở một làng chài nhỏ ven biển. Cậu lớn lên cao hơn với lứa tuổi,khuôn mặt hình trái xoang, cặp mắt to tròn có vẽ hơi lãnh tĩnh, mũi thẳng môi cong nhưng vết sẹo từ trán chạy xuống sóng mũi làm khuôn mặt cậu mất mấy phần đẹp trai.

Cậu ở với ông ngoại khi được 11 tuổi, cha mẹ cậu mất khi ra khơi đánh cá. Vì miêu sinh nên cậu thường hay chạy ra bãi biển giúp làm cá, vá lưới. Nhiều người thấy cậu còn nhỏ nên cũng giúp đỡ cậu ít nhiều, mỗi lần làm xong là người ta chia cho cậu ít cá tôm, mực về nhà..

=>

Đang trên đường chạy về nhà ngang qua xóm đèn đỏ. Vì sao gọi là xóm đèn đỏ? ở đây có những người con gái vì kiếm tiền nên phải Miêu sinh ở đây.

Mại dâm chỉ là sự “trao đổi cá nhân” mang tính tự nguyện, bán dâm cũng là “lao động”, nghiêm cấm mại dâm là “vi phạm tự do cá nhân”. Sự thật: có đầy đủ bằng chứng về tác hại của tệ nạn mại dâm từ các nhà nghiên cứu, cơ quan y tế và thực thi pháp luật. Hành vi gây phương hại tới xã hội thì không thể xem là “lao động”, cũng không thể lấy “tự do cá nhân” hoặc “trao đổi tự nguyện” để biện minh cho hành vi này. Vì vậy Liên Hợp Quốc đã ra Công ước quốc tế kêu gọi ngăn chặn mại dâm.

Nhưng ở đây là thời kỳ Mạc thế nên không quản được.

“Ê nhóc! Vô chơi không” một người tóc ngắn vóc người không cao nhưng thân hình đầy đặn cũng bù đắp ít gì đó cho người nhìn.

“em.. Em... Còn nhỏ!”Trần Quân ngại ngùng nói.

“hihi! Thôi được khi nào đủ lớn lại đến nhé!” Cô gái tóc ngắn nói còn luôn tiện nháy nháy mấy cái.

TRẦN Quân vội vội vàng vàng chạy nhanh qua. Chạy ra xa quân quay đầu lại hô “emm... Sẽe... Nhanh nhanh lớn “.....
Sau khoảng một lúc,Trần Quân vừa đi vừa huyết gió, trên gương mặt của cậu tỏ vẻ vui vui vì chị ấy còn nhớ tới mình. Đang đi bỗng nhiên “ui da” một tiếng, cậu đụng phải tấm bia làm bằng thịt mỡ, Thịt nào là thịt nấy nó cứ trìa ra khỏi áo quần làm cho người ta tưởng tượng một chiếc đèn cày bị đốt hết còn dư bã vậy.

“thằng kia. Mày không thấy tao à!” Thằng mập trợn mắt nói. Mặt dù nó trợn cũng như nhìn bình thường

“ơ đậu phụng. Mày to như cái thống thế kia đứa nào mà không thấy. Mày cố ý phải không.”Trần Quân con mắt trừng trừng quát,hắn đang trong mộng đẹp thì bị cho phá đám.

Thằng mập nhìn kĩ lại Trần Quân mới thấy hắn chỉ có 11- 12 tuổi thôi. Nên càng thêm tức giận hơn chợt quát “ê ku mày ra đường nên để mắt lên trán mà nhìn nghe không.Không thì tao cho đi luôn hai con nha “

“mập! Mày mập bị mỡ cho ăn rồi à. Tôi đang đi giữa đường mày cảng tôi làm gì?”Trần Quân chỉ vào thẳng hỏi.

“này.. Này hai đứa cải nhau cái gì đó?” Ở đằng xa có một phụ nữ trung niên tầm 50 tuổi,tóc bạc phơ. Vội chạy tới ngăn cản

“ không có gì! Thím không cần biết!” Thằng mập khuôn mặt lo lắng. Người phụ nữ này là vợ của ông sáu trong làng. Ông sáu cao 1 mét 95 thân hình vạm vỡ, giỏi vật lộn ở xóm trên này nên hắn vô cùng sợ, với lại mục đích hắn đến đây là để cướp chứ không phải chơi.

“Dạ cháu chạy ngang qua thì thằng mập này chặn đường “ Trần Quân trả lời.

“ừ!. Thằng phi mày, tính làm gì. Mấy ngày nay tao thấy mày cứ quanh quẩn quanh đây. Tính làm gì. Tính cướp. Hừ! Ở đây là người dân lương thiện sinh sống chứ không như mày trộm đường cướp chợ nghe không. Có tin tao nói chú sáu qua nhà mày hỏi thăm? “Người phụ lớn tiếng nói

Phi là tên của thằng mập. Phi ở làng này sinh sống cũng đã 6 năm. Không đi làm chỉ biết ăn, còn hay làm việc cướp bóc ở quanh những xóm làng nhỏ.

“ Nha! Cháu... Cháu chỉ giỡn với thằng cu này thôi”. Phi nói, Trên trán hắn đã có mấy giọt mồ hôi.

“vậy còn chưa đi?” Người phụ nữ liếc mắt hâm dọa.

“Dạ! Cháu đi.. Đi liền”. Nói xong phi vội vàng chạy đi. Nói chạy chứ như đi bộ. Trời nóng với lại thân thể ấy không thể chạy nhanh được.

“không có gì rồi. À mà, cháu là Quân phải không. Cháu của ông mười hai trên xóm...! Ngày nào thím cũng thấy cháu qua đây. Ngoan. Còn nhỏ mà biết làm việc rồi. Thật cực cho cháu mà”. Thím Phương nhìn Trần Quân hỏi

“Dạ! Đúng ạ thím Phương”Quân trả lời.

“ủa cháu biết thím hả?”

“Dạ. Cháu nghe người ta nói thím hay giúp người và còn tốt bụng nữa.”Trần Quân nịn nọt nói

Thím Phương có khuôn mặt tầm thường nhưng thay vào đó là làn da trắng. Ở biển thường thường da đen, nhưng có những người giang nắng hoài mà không thấy đen chút nào. Thím Phương sống nơi này từ nhỏ, Thường hay giúp đỡ mọi người lặt vặt. Hàng xóm mệnh danh thím là người tốt...

“cái đó nói làm gì, người với người nhau nên giúp nhau cháu à” thím Phương nói.

“Ồ. Vậy à. Cháu định đi về à!”

“Dạ cháu đang vội chạy về lo cho ông. Thôi quên! Cháu chạy về đã.” Quân chợt nhớ đến ông đang ốm ở nhà. Vội vội vàng vàng nhấc chân chạy về.

“này! Ông cháu khỏe không. Cho thím gửi lời tới ông nhé!” Thím phương nhìn Quân chạy đi vội hô.

Chương 2: Ra khơi

Sau khi về tới chòi nhỏ Trần Quân thở hồng hộc. Nhanh chân chạy vào trước bàn uống nước..

"khục.. khục.. Quân cháu làm gì chạy nhanh vậy?" Ông ngoại ho khang hai tiếng hỏi.

Ông ngoại Trần Quân có một khuôn mặt rất đẹp theo như nhiều người nhận xét là như thế. Khuôn mặt của ông mang một vẻ đẹp riêng rất đàn ông và lịch lãm. Cũng chính vì vẻ đẹp ấy mà bà ngoại Trần Quân đã phải lòng ông. Gò má hơi cao cộng thêm đôi môi đẹp và chiếc miệng rộng khiến cho ông thật đẹp cả đến khi ông già đi như bây giờ mà vẫn thấy được vẻ đẹp đó.

Ông ngoại Trần Quân giờ đã bảy mươi tuổi, ông vẫn hồng hào trông ông như một ông bụt, ông tiên trong truyện cổ tích chui ra. Mái tóc ông bạc phơ như sợi cước, từng mảnh trắng bạc phơ như màu của đám mây. Thỉnh thoảng có những sợi tóc lạc đàn phất phơ trước gió mềm như mây vậy

Dù già đi nhưng ông vẫn rất khỏe ông vẫn đi lại bình thường. Mắt ông tinh lắm. Ông rất hiền chả bao giờ quát mắng Trần Quân. Ông gầy lắm, chỉ có bốn mươi lăm cân thôi, nhìn thân hình ông chỉ còn có da bọc xương thế nhưng ông vẫn ngày ngày tập thể dục thường xuyên để giữ gìn sức khoẻ.nhưng dù tập nhưng bệnh tật cũng không thể tránh.

"Dạ!.. Cháu... Muốn nhanh về nhìn ông."cậu trả lời ông.

"không.. Không cần đâu, ông gần khỏe rồi chỉ là cảm bình thường thôi mà." Ông nói

"ông ốm 2 ngày rồi có thấy đỡ đau." Trần Quân nói

"...." ông ngoại im lặng không biết nói gì.

"trong nhà không còn gì ăn, cũng không còn tiền với lại ông cũng bệnh... Cháu định..."

"cháu làm gì?" ông hỏi

"chờ ông khỏi xong, cháu định theo tàu ra khơi kiếm ít tiền lên thành phố mua thuốc cho ông".

"cần gì phải làm vậy!đây là bệnh cảm bình thường, qua mấy ngày sẽ hết. Cháu nên chăm sóc bản thân mình nhiều vào. Nghe người ta nói đi biển nguy hiểm lắm. Có khi còn bị mất mạng đấy. Không cần lo cho ông đâu mà..." Ông thở dài một hơi nói.

"cháu đi lần này cũng muốn biết thêm kiến thức, với lại đi với các chú trong làng mà. Mấy chú ra, vô hoài mà ông, không cần lo đâu."

"vậy à! Cháu nhớ phải cẩn thận đấy."

Ông thầm nói:" cháu ngoại bây giờ cũng lớn rồi, để cho nó quyết định cuộc đời của nó. Dẫu gì mình không còn sống mấy năm nữa. Haiz. Cầu mong nó không giống với cha mẹ nó.. Haiz" ông thở dài trong lòng

"vậy nha. Con ra ngoài một tý. Ông ở nhà nhớ không làm gì đấy," Trần Quân nói

"mới về còn chạy đi đâu". Ông hô to một tiếng

"cháu chạy sang nhà thằng xuyên ạ! Chạy sang nó dặn chút việc. Cháu sẽ nhanh về " Trần Quân nói.

Xuyên là bạn thân của Trần Quân ở cùng xóm. Xuyên năm nay 13 tuổi, thân hình gày gò với gương mặt chữ Y, đôi cặp mắt lé nhìn trước mặt mà tưởng nó liếc ai. Xuyên có 1 cô em gái rất thân với hai người. Thường thường hay đi chơi cùng..

........

Vừa mới chạy sang chưa lâu thì chợt nghe một tiếng:

" ê Quân mày qua tìm tao à."

Trần Quân quay người lại thấy xuyên cùng em gái hắn một chỗ đang đi về nhà.

"Xuyên! Mai tao ra bãi theo tàu đi biển rồi. Mày ở nhà ngó giùm ông ngoại tao ít ngày được không?" Trần Quân hỏi
"ờ để xem. Tao cũng tính Ra khơi đây." xuyên nói.

Xuyên cũng hay cùng với Trần Quân ra bãi để kiếm tiền và thức ăn nên cũng quen tính cách của Quân, vì vậy hiểu được hoàn cảnh của Trần Quân.

" đậu mè!. Mày gày teo thế kia chịu được gió thổi không?"Trần Quân cười đùa nói.

"tao gày mà tao vác được hơn 35kg cá đấy." Xuyên tức giận nói.

"thôi được rồi!. Mày cũng đi, ai lo giùm ông ngoại tao." Trần Quân nghiêm túc nó.Trần Quân sợ một mình ông ngoại không ai lo, vì thế càng lo lắng.

"mày không cần phải lo lắng. Có con em tao xem giúp.." xuyên cười nói.

" đúng vậy anh quân. Rảnh em qua chăm sóc ông cho". Xuyến khẽ nói. Xuyến năm nay 10 tuổi với khuôn mặt tròn trĩnh bầu bĩnh, thêm vào cặp mắt to tròn trông đáng yêu vô cùng.

"ồ vậy tao cũng yên tâm" Trần Quân ngó qua xuyến nói:"cám ơn em trước. Đi đợt này được mùa, anh về mua quà cho nha."

"ồ thật à!" Xuyến vui mừng nói. Ở thời Mạc thế đói khát như thế này hiếm có vật chất, nên xuyến vui mừng cũng là đương nhiên..

" thật!"

"À! mà chiều nay có việc này. Ông hai nói chiều nay sang ông vá lưới cho ổng, với lại làm cá phơi khô giúp ổng, vì ở một mình không o có ai giúp hết" Trần Quân chợt nhớ ra khi lúc chạy về ông có nói.

" ừ! đi luôn đi. Bây giờ tao cũng đang rảnh. Kiếm ít cá về nhà nấu, trong nhà hết đồ ăn rồi."

"Xuyến! Em qua nhà anh, xem ông ngoại anh với. Chiều làm xong anh đem ít đồ ăn về tặng em. Được không ".Trần Quân nói.

"Dạ! Được anh Quân, chiều nhớ cái kia nha. Không được ăn gian "

Trần Quân đi tới xoa đầu xuyến, nhéo mũi nàng nói:"ok! Anh nhớ mà" c30 phút sau hai người từ nhà xuyên chạy xuống xóm dưới. Mặt dù ở gần biển nhưng nơi đây vẫn có những khu nhà rộng rãi,không đơn sơ như xóm của quân. Bên bờ biển còn có một hàng dương liễu nép sát bờ.

Dương liễu không chỉ mọc cho xanh mát mà còn giữ cho bờ khỏi sập lún và chống gió khi bão đến. Nhưng rất tiếc chỉ còn được mấy cây leo ngheo mọc lưa sưa trốc lên trốc xuống gần nhà bác hai...

"bác hai!" Hai người cùng gọi.

"ờ cháu đó hả quân"

. Bác hai đang làm đồ ăn trong bếp. Nghe hai người gọi đi lên nhà nói một tiếng

" cháu cùng xuyên đây bác. Có việc gì làm không bác."Trần Quân hỏi

"có chứ! Nói sáng nói rồi mà. Cháu với xuyên ra sau nhà có thúng cá tươi với lại mấy tấm rưới rách cháu vá cho bác, xong bác đưa cho ít tiền công cho"

Hai người không nói gì nữa nhanh tay nhanh chân ra sau làm việc. Cả hai cùng xách cá tới phòng bếp để làm cá đem đi phơi. Làm quen rồi nên hai người không cần hỏi.

Bác hai là dân buôn cá, cũng thường hay đánh bắt gần bờ. Bác hai năm 43 tuổi. Gương mặt hơi thô, Mặt bình thường,Tính hiền lành, ổng Ở một mình. Nhà dù khá nhưng không có ai để ý,vì thời buổi này con gái tìm hơi hiếm. Nhiều đứa xinh xinh thì bị tỷ phú bao cho đi lên khung trăng rồi. Mấy đứa nhan sắc hơi có tí thì cũng nối bước theo luôn. Thời Mạc thế con gái tìm khó vậy đấy....

Chiều, chiều rồi. Một chiều êm ả như ru, văng vẳng tiếng ếch nhái kêu ran ngoài đồng ruộng theo gió nhẹ đưa vào. Trong nhà chú hai hơi tối, muỗi đã bắt đầu vo ve. Có hai người đang ngồi yên lặng làm việc bên những thống cá.

bóng tối ngập đầy dần và cái buồn của buổi chiều làng chài thấm thía vào tâm hồn ngây thơ của hai cậu thanh niên. Quân không hiểu sao, nhưng thấy lòng buồn man mác trước cái giờ khắc của ngày tàn.

"mày lo vá lưới đi còn sững sờ làm gì?".xuyên thấy Quân đang ngồi ngu ngơ liền nói

" à!tao đang nghĩ lần đầu nó như thế nào."Trần Quân giật mình vội vàng lãng tránh, trả lời.

" lần đầu gì?..." - _-

"lần đầu tiên của con trai ấy!"

"ha hả! Mày còn nhỏ chưa mọc lông đít mà còn ranh. Người ta gọi là "ranh con" nha". Xuyên ôm bụng cười sặc sụa nói.

"hừ! Ai nói tao chưa mọc lông... Tao mọc lông mi rồi đấy. Haha." Trần Quân cũng cười phá lên

" mày muốn biết, tối này sang nhà tao cho xem cái này hay lắm". Xuyên nói

"cái gì. Có liên quan gì đâu".Trần Quân nói

"ở nhà, trước tao siêu tầm ít phim đĩa AV. Toàn mấy em đẹp đẹp thôi. Muốn xem thì qua". Xuyên con mắt giật giật với quân. Ý là "mày hiểu được " nhưng nó liếc quân mà nhìn sang hướng khác. Mắc cười vãi lúa

"haha! Hiểu.. Hiểu. Thôi làm đi không chiều nay làm không kịp để mai phơi.."

" tại mày, phải tao đâu". Xuyên trách cứ

Cứ thế họ làm tới đêm......

Chương 3: Hải nam và 7 năm sau

Khi tiếng còi tàu râm ran vang vọng khắp xóm làng như xé tan bầu không khí yên tĩnh của buổi sớm mai, gọi mọi vật tỉnh giấc sau một đêm dài yên lặng.

Làn sương mù mỏng manh như tấm khăn voan khổng lồ bao trùm khắp không gian. Gió vẫn nhè nhẹ thổi, Những ngôi sao trên bầu trời thức dậy muộn hối hả chạy trốn.Từ trong các bếp ánh lửa bập bùng, ngọn khói lan xa.

Ở nơi khu vực gần biển, có một làng chài nhỏ. Cư dân ở đó đang cố gắng đấu tranh với tự nhiên,tại một xóm nhỏ trong túp liều được dựng lên đơn sơ để ở. Có một cậu bé đang cố gắng từng ngày để được sống tốt hơn...

"thức.... thức dạy mau!"

-

Đang ngủ Trần Quân chợt nghe bên tai một tiếng kêu cùng với bờ mông đau nhức. Thì ra đêm qua Trần Quân cùng xuyên tới nhà ông hai làm việc tới 11h mới về. Về muộn nên xuyên ngủ lại nhà,vì ban đêm đi đường nguy hiểm. Trên đường về Trần Quân dẫm phải gai sương rồng và xui xẻo hơn là ngã ngay vào nhánh sương rồng non làm mông cậu ta nguyên một bàn châm.

Sương rồng là loài cây thích hợp sống ở nơi khô cằn ở xa Mạc,vùng biển có các và không khí ở đây quanh năm nóng nực rất thích hợp cho nó sống.

"nhanh dạy! Mày không ra bến tàu à." Xuyên chợt quát

"mấy giờ rồi!." Trần Quân mệt mỏi hỏi. Hôm qua làm việc tới trời tối lại bị gai chích nên uể oải cả người.

"6h25 phút rồi". Nhanh đi ra bãi.

"ừ chờ tao tí, tao đánh răng cái" Trần Quân liền dạy chạy ra sau. Múc một gàu nhỏ nước.(nước đục vàng)không dám rửa nhiều chỉ có thể rửa qua loa cho xong.

Đánh răng ăn sáng xong. Ăn sáng cũng không phải ăn sáng như mọi khi vật chất đầy đủ, khi trên trái đất còn phồn vinh. Bữa sáng của Trần Quân chỉ có hai con cá nục ngày qua ăn thừa để lại kèm theo hai củ khoai mỳ luộc hôm qua ăn thay cơm thôi..

.......

Đi tới bãi biển mọi người đã chuẩn bị lên thuyền rồi. Ở đây có hơn 10 chiếc tàu lớn nhỏ. Tàu lớn thì chuyên đánh bắt hải sản xa bờ, những chiếc tàu nhỏ.

Nói vậy chứ cũng không phải tàu mà ghe, ghe dài 5 mét, bề ngang chỉ khoảng 1 mét rưỡi. Hai đầu của ghe lót mấy tấm ván gỗ để cho các ngư dân ngồi lái và thả lưới..

Tàu lớn thì chiều dài 25 mét, bề ngang 5 mét. Khung tàu được thiết kế theo hình chữ V, xung quanh tàu được trét bởi chất nhựa đường cộng thêm dầu dẻo. Bôi xung quanh tàu để đỡ thấm nước khi mà mưa gió có tạc vào thì cũng không sao.

[Con tàu là sản phẩm của nền văn minh phương Tây, xuất hiện ở Việt Nam trong bối cảnh người Pháp tiến hành công cuộc khai thác thuộc địa Đông Dương. Sự xuất hiện của nó không chỉ làm thay đổi đời sống kinh tế - xã hội, mà còn đem đến cho văn chương Việt Nam một nguồn thi liệu mới.]

"CHÀO chú bảy!"

TRẦN Quân đi tới trước một người Trung niên tầm 40 tuổi. Khuôn mặt bình thường, làn da đen,với hai đôi tay rắn chắc..
" ừ! Quân hả Sao cháu tới muộn vậy. Thường thường cháu tới sớm nhất mà." chú bảy vỗ vai nói.

"Dạ. Cháu hôm qua làm về ngủ muộn." Trần Quân không dám nói là bị thương ở mông sợ mấy ổng biết thì không cho đi nữa thì toi. Tiền mua thuốc cho ông còn tiền ăn uống sinh sống. Nên rất thiếu thốn.

"ồ. Thanh niên nên bảo vệ sức khỏe nha. Mà cháu đâu phải thanh niên đâu?" Chú bảy cười nói.

"cháu cũng lớn rồi.Chú xem cháu nay cũng cao ngang vai chú rồi." Trần Quân trả lời.

"haha đúng vậy nha". Chú bảy cười phá lên

" hôm nay đi chỗ nào chú. Cho chúng cháu theo tàu được không?" Xuyên hỏi. Xuyên cũng cùng Quân chạy đến.

"à hôm nay đi hải nam. Gần sát nước Z. Mà máy cháu theo làm gì!" Chú bảy quay đầu sang hỏi xuyên.

" mấy ngày nay nhà cháu và thằng xuyên hết tiền, hết đồ ăn rồi chú. Định đi ra khơi kiếm ít tiền với lại ông ngoại cháu cũng ốm ở nhà nữa." Trần Quân vội vàng nói.

" hết đồ ăn sao không qua nhà chú ".

" xin được bữa nay, bữa mai làm sao chú.Làm gì cũng có tiền mới được. "Trần Quân nói

" vậy cũng phải! Để chú hỏi chủ thuyền cái đã. À mà ông ngoại cháu bệnh nặng không?" Chú bảy nhìn Trần Quân hỏi
" Dạ! bệnh cũng bình thường,nhưng cứ ho suốt. Phải lên thành phố mua thuốc uống với lại bây giờ bác sĩ cũng không có. Cháu sợ ông bệnh nặng thêm. "

" ừ! chú giúp cũng không được gì". Haiz. Chú bảy thở dài. Thầm nghĩ " ở nhà còn hai đứa con với mụ vợ lo không đủ ăn, lấy cái gì giúp cho nó":(

" vậy chú đi hỏi xem!" chú bay xoay người đi vào

Qua hơn nửa tiếng đồng hồ.Trần Quân cùng xuyên hai người ngồi đợi ở gần đó. Bỗng thấy chú bảy cùng một người phụ nữ xinh đẹp da trắng hồng. Với nhan sắc ấy bây giờ khó tìm

" hai đứa này đây hả? Đứa thì gày gò còn mắt lé nữa chứ. Đứa này tạm được, nhưng sao trên mặt có vết sẹo vậy." Người Phụ nữ ấy quay sang nhìn Trần Quân hỏi chú bảy.

"Vâng! Đây là hai đứa nhỏ làm việc được lắm bà chủ. Thằng mắt lé này là con của ông mười, Trước khi cũng hay làm công trên tàu cho chú chín đấy. Bây giờ già rồi ở nhà thằng này nuôi."

"Còn thằng này là cháu ngoại ông mười hai. Trước con gái ông với con rễ ổng, theo tàu chú năm ra khơi mất tích ấy." Chú bảy giới thiệu cho bà chủ biết từng người

"ừ cũng được. Trên tàu cũng còn thiếu mấy người xếp cá vào kho. Cho hai đứa đi theo cũng được mà tiền hơi ít chút xíu nghen". Người phụ nữ với khuôn mặt tham tài biểu lộ ra

"Dạ được ạ."

Hai người đồng thanh trả lời, rồi cười rộ lên vì cuối cùng cũng được đi. 🙂

Thời gian như một con thuyền lướt sóng, khi đã gắn thêm động cơ mạnh vào thì chạy như bay. Những con người ấy, vì được sống họ làm việc rất chăm chỉ. Chỉ mong một ngày hai lần cơm là quá được rồi.

............

8h ngày 10 tháng 7 năm 2225. Ngày đó cũng là ngày Chính thức ra khơi của Trần Quân. Con người có rất nhiều lần đầu tiên và quân đã mất lần đầu, nhưng chưa phải chính xác như vây.Trần Quân vẫn đang còn nhen nhóm ý nghĩ " dành lần đầu cho chị ấy".

Trái đất tiêu tàn,xoay vòng cũng đã 7 năm qua như thế. Trần Quân bây giờ cũng đã cao 1 mét 7 mốt, thân hình càng thêm cường tráng. Khuôn mặt thêm một chút nào đó cương nghị và người xung quanh hắn cũng thay đổi rất nhiều.

Thay đổi nhiều nhất đó là xuyên, hồi xưa xuyên cả hai mắt bị lé bây giờ đỡ hơn rồi 1 bên đã ít lé đi nhiều. Thân hình không còn gày gò nữa mà là thêm vào đó thân hình cân đối. Chiều cao 1 mét 69. Dù lớn hơn Trần Quân 2 tuổi nhưng phát triển vẫn thua Quân..

Năm năm trước một lần như thường ngày Trần Quân cũng ra khơi để lại ông ngoại ở nhà. Ông nay cũng 71 tuổi rồi, bệnh nhiều dù cho Trần Quân kiếm tiền về nhiều, lên tới thành phố bốc thuốc cũng chữa không khỏi, vì không biết bệnh gì. Một ngày ấy ông đã qua đời....

Trước khi qua đời ông còn để lại một bức thư cho Trần Quân

"Quân ông đi rồi con nhớ chăm sóc bản thân, cha mẹ con có khi còn chưa chết"....

Chương 4: Hải vực nơi cuối chân trời

Ở nơi giáp giữa hai nước Z và nước V, nơi đây khung cảnh thật là hùng vĩ. Nước V là đất nước nhỏ nằm sát bờ biển, ngày xưa nước V là hình chữ S, trải qua lục địa phân hồi nay đã trở nên sát nhập vào mảnh đất khác càng thêm rộng rãi.

Nước V đáng lẽ phân chia đông nam bắc nhưng bây giờ tuy nhỏ nhưng cũng rộng rải hơn nhiều. không còn chia nhiều miền như vậy nữa mà gộp lại hai miền " một nam, một bắc"

- bắc có sông núi. Nam có biển, hồ. cư dân ở đây đánh bắt nhiều, làm cho hải sản ở đây đang dần mất hết. Trái đất nóng lên cũng mang theo sau đó con người cùng nhiều loài sinh thể sống tai hoạ diệt vong, thực vực khó trồng, cây cũng khó mọc. Con người khó sống với thời tiết khắc nghiệt này, chỉ có những loài chịu được sự trừng phạt của tự nhiên mới có thể tồn tại thế giới diệt vong này....

Trần Quân và các ngư dân đang đánh bắt gần vùng biển hải nam, đây là lần thứ 4 Quân được chính thức đi ra hải nam, vì sao? Vì 4 lần trước hắn hắn chỉ di theo phụ giúp. Bây giờ hắn đã lớn, đi biển máy năm hắn cũng học hỏi được nhiều thứ. Cho nên bà chủ cho lên chức.

Vùng biển Hải nam gần sát nước Z. MÀ nước Z lại là cực kì ghét nước V thường hay muốn chiếm lấy vùng biển này cho bọn hắn. Bọn hắn còn vạch phân giới đường chữ U, chỉ cần các tàu của nước V xâm nhập vào địa phận hải lý là ra lệnh nổ pháo liền. Mấy tháng trước có máy con tàu đã bị chìm như vậy.

"chú bảy lần này xả lưới thế nào?" một cậu thanh niên còn trẻ đang ngồi sửa lồng bắt mực hướng tới người đàn ông trung niên hỏi.

"không được nhiều. Bà con ta đánh bắt gần hết rồi. Chắc đợt này phải đi xa một chuyến". Chú bảy nói

"ừh!cháu thả lồng câu mực mà không thấy con nào còn bị hư ít lồng nữa chứ. Vãi cả lúa" Trần Quân buồn bực nói.

[Lồng bắt mực "hay còn gọi là rọ câu mực. Được biết ở miền trung người ta thường thả" lồng câu mực " vào ban đêm, chờ ngày mai vớt lên là có. Lồng câu mực hình chữ nhật, chiều dài nữa mét bề ngang 40 cm. Khung được làm từ sắt thép xung quanh bao phủ bằng lưới dày. Ở giữa người ta thiết kế khung nhỏ, trong khung người ta treo trứng mực để dụ mực vào. Vì mực là loài lưỡng tính nên con nào thấy trứng là chủ động chui vào. Người ta làm một vòng xuáy từ trong ra ngoài với thiết kế kì diệu như vậy mực đi vào chứ không có thể đi ra..]

"tinh cầu này gần chết rồi, con người còn sống khổ cực huống chi các loại động thực vật" chú bảy than thở nói.

"hơi đâu lo chú ơi. Người ta giàu có tiền lên mặt trăng, sao hoả. Bà con ta không có, thì sống ngày nào hay ngày ấy." Xuyên chen lời nói

"mày chỉ biết có ăn rồi ngủ. Làm cái nồi gì lo. Người ta còn con cái phải lo chứ" Trần Quân đấm lưng xuyên, cười khinh bỉ nói

"haha. Thoải mái mà sống đi.à! Bà chủ nói "ở đây bủa lưới không có hải sản nữa" mọi người tính đi xa xa đánh bắt, một chuyến ăn cả năm luôn cho đỡ mệt. Mấy đứa tính như thế nào?" Chú bảy nghiêm túc nói.

" xa xa là đi đâu chú?"xuyên mắt lé nói. Xuyên ngó chú bảy mà cứ tưởng ngó quân không 🙂

" xa là đi xa đó. Haha". TRẦN Quân đùa nói.

"sao mày không nói luôn, cho 20 chiếc xe ôm. Một mình em chấp hớơt.."xuyên trợn mắt hô

" ha hả. Vậy mày là tài chó điên rồi. Mày xem hài của cái ông gì link. Riết mày liệu rồi đấy".Trần Quân ôm bụng cười

"ừ đúng! Tao xem cười cả ngày. Máy tháng trước tao lên thành phố lượm được máy cái máy ngon à. Xem hài xem phim đảm bảo phê." Xuyên nói.

"thiệt à vậy mày không nói cho ae gì cả. Tối tao sang phòng mày xem nha.." Quân cười cười.

" ồh. hôm qua tao thấy mày rình bà chủ tắm mà. Xem full hd chứ cần gì xem 3D". Xuyên nói nhỏ bên tai Quân

"xuỵt!. Có xem được gì đâu." Trần Quân ho khan một tiếng nói nhỏ.Trần Quân cũng không sợ họ biết. Vì chuyện như vậy ở thời kì này là bình thường
"e hèm. À chú! đi xa là đi đâu chú.?" Trần Quân chợt nghiêm túc nói

"nghe nói ở gần cuối nước M có một hải vực nhiều hải sản lắm. Tên là:"hải vực chân trời" gì gì đấy. Bây giờ chỉ có ở đó mới có hải sản thôi." Chú bảy nói

" con cũng nghe phong phanh là nơi đó mệnh danh là " hải vực nơi cuối trời" chưa ai từng đi cả". Quân nói

" ừh.! Nghe có chút nguy hiểm nhưng hết cách rồi phải liều thôi. Biết đâu được lại tìm thấy chỗ bắt mới." Chú bảy nói

" hợp lý!" Xuyên vỗ tay khen hay.

" xong đợt này mới đi chứ chú?"Trần Quân hỏi

" ưh. Cập bến nghỉ máy ngày lại đi"chu bảy gật đầu nói.

"vậy thôi. Cháu cũng chuẩn bị vớt lồng mực lên hết cho rồi. Giờ để lại cũng đéo có con nào.." Quân lắc lắc đầu nói.

" Hai đứa làm đi chú lui sau thuyền bàn lại với bà chủ đã..." Chú bảy gật đầu một cái xong rời đi

........

thời gian như cứ thế nhanh. 6h chiều tàu vừa về tới bến.

" trời ơi! Mệt chết người, chuyển máy con cá ngừ mà đuối cả người." Quân hô lớn

" 6h mà trời còn nóng như này thì chỉ có nằm luôn trên tàu khỏi về". Xuyên than nói "thôi về nhà rồi tính". Quân ngồi cùng xuyên nghỉ mệt gần sát bến tàu lầu bầu nói

"đi. Đứng dạy. Mày lề mề quá." Hai người ngồi dạy đi về. Khoảng một tiếng sau hai người về trước xóm..

"quân mày qua nhà tao ăn cơm luôn." Xuyên nói

- "thôi! Tao về quét dọn nhà cửa với bàn thờ ông ngoại tao đã. Đi 1 tuần nay rồi." Quân nói với gương mặt buồn. Quân nhớ lúc trước về còn nghe được tiếng của ông. Nhưng giờ chỉ còn một mình

"um. Mày đừng buồn. Buồn cũng vậy à. Thế nhé. Nhanh nhanh qua nhà tao ăn cơm". Xuyên thấy quân buồn cũng tội thôi cũng kệ không làm gì được. Chào quân một tiếng rồi chạy về nhà.

"ờ!" Quân vẫy vẫy tay với xuyên

....

Vào nhà dọn dẹp tắm rửa xong xuôi quân nhìn lên bàn thờ ông ngoại nói:"ông để lại bất thư là ý gì?" Nói xong quân đóng cửa lại chạy qua nhà

xuyên. ở nhà một mình cũng buồn, nấu cơm cũng nhác, bèn qua nhà xuyên ăn ké cho nhanh.

.......

Trời đã bắt đầu đêm, một đêm mùa thu êm như nhung và thoảng qua gió mát. Làng chài và những hộ xung quanh dần dần chứa đầy bóng tối. Các nhà đã đóng im ỉm, trừ một vài nhà làm cá tôm đi bán vẫn còn sáng thôi,nhưng cửa chỉ để hé ra một khe ánh sáng. Vài ba đứa nhỏ làng chài tụ họp nhau ở bãi cát, tiếng cười nói vui vẻ, khiến Quân thèm muốn nhập bọn với chúng để nô đùa. Quân liền lắc lắc đầu, ngửa mặt lên trời nhìn theo những con chim, từ từ bay vào trong màn đêm.

Bầu trời hàng ngàn ngôi sao ganh nhau lấp lánh, lẫn với vệt sáng của những con đom đóm bay là trên mặt đất hay leo vào cành cây. Quân và Xuyên lặng ngước mắt lên nhìn các vì sao để tìm sông Ngân Hà và con vịt theo sau ông Thần Nông. Vũ trụ thăm thẳm bao la đối với tâm hồn hai thanh niên trẻ như đầy bí mật và xa lạ và làm mỏi trí nghĩ, nên chỉ một lát hai thanh niên lại chúi nhìn về mặt đất. Hai thanh niên dang ngồi đồi cát đối diện nhà, một thanh niên nói:

"Quân! Không biết bao giờ trái đất chết đây. Đã qua lâu như vậy mà nó vẫn giữ được. Tao thật không hiểu?" Xuyên nói.

"chuyện này chỉ có thể hỏi ông trời, ổng muốn mi chết ngày mai, nhất định ngày mai mi chết" Trần Quân thản nhiên nói.

"thật nhớ lúc còn nhỏ quá, có ông có cha mẹ thật vui" Trần Quân gương mặt buồn bã nói.

"thôi! Mọi chuyện đã qua. Mày cũng quên đi.cố gắng sống thôi. Không biết ngày mai có thể chết cũng nên.,vì vậy mày cứ vui mà sống qua ngaỳ" trên gương mặt Xuyên là bất cần đời, là tươi cười thản nhiên...

Cứ vậy hai thanh niên ngồi cả đêm kể lại những chuyện vui, chuyện buồn của họ...

Thời gian trôi thật nhanh. Sáng rồi lại đêm cứ xuay vòng như thế, chỉ còn một ngày nữa là ra khơi...

Ps:sắp đến khúc máu chốt:)))

Chương 5: Xuất phát

Một cái thân ảnh chậm rãi đi trên bờ biển, sau đó tìm một khối đá ngầm ngồi xuống bất động. Chuyện gì cũng không làm, chuyện gì cũng không muốn, chỉ yên lặng xem thủy triều lên xuống, nhìn những đám mây bay trên bầu trời. Mỗi lần tới biển, tâm tình của hắn đều trở nên vô cùng trống vắng. Giờ phút này cũng vậy, cả người phảng phất biến thành một cái hồ nước trầm tĩnh, cho dù trước mặt hắn là những cơn sóng biển hung mãnh, gió biển gào thét bên tai, nhưng bản thân hắn vẫn bất động ngồi đó.

Cậu ấy chính là quân. Hôm qua cậu nằm ngủ không được nên hôm nay dạy sớm chạy tới bờ đá cạnh bãi biển.

Trên biển, hai con thuyền vẫn đang vớt lưới thu tôm ghẹ. Không xa chiếc ghe nhỏ cứ phi nhanh về phía trước như cũ, thuyền theo gió vượt sóng, tốc độ cực kỳ nhanh chóng.bỗng nhiên cơn sóng vỗ vào bờ làm cho quân giật mình một cái.

Quân lấy lại tinh thần,lắc đầu thầm nghĩ:" mình bây giờ chỉ còn lại một mình, phải cố gắng sống không phụ ông ngoại mong muốn"Quân ngẩn đầu ngắm bầu trời xanh, Dần dần có ánh sáng chiếu rọi lên khuôn mặt Quân khi chạm lên đôi mắt. không biết từ khi nào đã rơi lệ...

Lau khô nước mắt, chỉnh lại tâm tình. Quân đứng dạy chạy về nhà tắm rửa ăn sáng, mang theo balô hành lí cùng một ít nước. Quân chạy một mạch sang nhà xuyên.

" xuyên. Xuyên..!"

Rầm. Rầm. Quân đập vài tiếng

"Cọt. cẹt". Cửa mở

"anh quân. Làm sao tới sớm như vậy còn vác đồ thế kia?" Xuyến hỏi. Mở cửa nhìn thấy quân xuyến vui vẻ, vì mỗi lần quân đi xa về thường cho quà.

"tàu hôm nay xuất phát rồi. Với đợt này đi xa nên chuẩn bị nhiều đồ."

"Thằng xuyên dạy chưa em."

"em cũng kêu nãy giờ có dạy đâu."

"không cần kêu. Tao dậy rồi. Sáng sớm la om sòm." Xuyên mặt nhăn nhó nói

"mày nhanh lên còn ra tàu sắp xếp đồ đạc nữa. 20 tuổi rồi còn rà hơn con gái". Quân nói.

.......

Tới nơi mọi người cũng đã có mặt đầy đủ, kiểm tra hành lý xong mọi người bước lên tàu khởi hành.
Chiếc Thuyền do phụ lái điều khiển,phụ lái là người già đời trong ngành điều khiển tàu. con thuyền dưới chân hắn thẳng tắp lao về phía trước, mặc kệ trên mặt biển có dòng xoáy hay là gió lớn gì đó, binh đến nước ngăn, nước đến đắp bờ, vô cùng trực tiếp thẳng thắn, cho dù là gặp phải mưa rền gió dữ, thuyền nhỏ vẫn luôn vững vàng lao đi trên biển.

Dù vậy, "hải vực gần chân trời" cách xa mấy nghìn dặm, muốn trong một ngày một đêm chạy tới rất không có khả năng. Lần trước chính là 300 dặm, còn phải chạy ba ngày liên tục. Cho dù tốc độ của thuyền nhanh hơn nữa, Trần Quân phỏng chừng cần phải có thời gian 10-15 ngày mới có thể đến được.

Chỉ là thời gian một ngày một đêm thuyền đã tiến về phía trước được lộ trình 120 dặm, tại lúc bóng đêm phủ xuống,con thuyền chợt dần lại. Chỉ nhìn thấy phía trước xa xa đã có sấm chớp

"anh em thả neo ⚓ xuống nghỉ ngơi một đêm nào. Phía trước sợ có bão, đêm nay đành phải dừng tạm đây vậy"Thuyền trưởng nói

" thời tiếc nay thất thường nhỉ? Sáng chạy trời trong xanh. Buổi trưa còn nóng khó chịu đây." Người nọ nói

" ở vùng gần cuối hải vực như thế này. Thời tiết như vậy là tốt rồi bác". Người bên cạnh giải thích nói.

" mọi người chân nào!" Bà chủ thuyền quát lên..

Mọi người vội vàng ai làm việc náy, hai ba người cùng nhau thả neo xuống. Còn người khác cột buồm, dọn dẹp, nấu ăn,....

Sáng sớm hôm sau mọi người bắt đầu hành trình mới. Trên thuyền mọi người đang chuẩn bị bữa sáng. Cứ thế rộn ràng cả khoang thuyền.
Ăn sáng xong thấy mọi người đã chuẩn bị xong, thuyền trưởng đứng lên nói:

"nhổ neo, khởi hành!"

Từng người từng người bước về vị trí của mình, xuất phát chạy về phía trước.

Cũng giống như suy đoán của trần quân, lộ trình tới "hải vực cuối" xác thực tiêu tốn hơi nhiều thời gian, hơn nữa đã đi hơn 7 ngày rồi mà chưa tới nữa chặn hành trình.

Tới buổi trưa ngày thứ 9, trên boong thuyền đoàn trưởng đang quan sát, nhìn xa xa phía trước, thanh âm có chút kích động nói:

" sắp tới rồi".

Nghe vậy, Trần Quân và mọi người trên thuyền cũng không nhịn được chấn động, từ trên thuyền đứng dậy, chuyển mắt nhìn về phía ánh mắt đoàn trưởng, lọt vào trong tầm mắt chính là hoàn cảnh khiến trần quân nghi hoặc vạn phần, bởi vì một mảnh hải vực to lớn phía trước như vậy hầu như đều bị bao phủ trong màn sương mù, trắng xóa một mảnh, không nhìn thấy bất cứ thứ gì bên trong. Sương mù này dày đặc tận chân trời, ngay cả nước biển màu xanh kéo tới tận đầu cùng đường nhìn, căn bản không thể thấy được rộng lớn bao nhiêu, khí thế to lớn tới cực điểm.

"Vượt qua phiến sương mù này là có thể nhìn thấy "hải vực nơi cuối".

Đoàn trưởng cầm bản đồ cũ giải thích:

"Tấm bản đồ này là do cha tại thời điểm còn trẻ đi du lịch thiên hạ phát hiện ra. Lúc đó người cũng bị lạc đường trong phiến sương mù dày đặc này, trong lúc vô ý đi vào tiệm tạp hoá cũ tìm thấy, từ lúc đó tấm bản đồ trở thành vật bảo nhà ta. Người không nhận ra đường muốn đi vào trong phiến sương mù dày đặc này nhất định sẽ mê thất phương hướng, cho dù có thể may mắn đi tới chỉ sợ cũng không thể tìm được đường chính xách, sẽ vĩnh viễn phiêu bạt trên biển rộng. Hơn nữa trong phiến sương mù dày đặc này có một số loại động vật gây cho con người sản sinh đủ loại ảo giác, nếu như tâm tính và nghị lực không kiên định mà nói, tâm thần sẽ vĩnh viễn bị trầm luân trong đó."

" hiểu rõ rồi!"

Mọi người cùng gật gù đồng ý

Không bao lâu sau, con thuyền đã rơi vào trong phạm vi sương mù dày đặc, Trần Quân khoanh chân ngồi trên thuyền, nhẹ nhàng ngửi một chút, trong không khí phiêu tán một cỗ mùi vị cay độc nhàn nhạt, còn có một loại vị đạo không nói nên lời, xác thực có mọt chút khí độc, bất quá những khí độc này đối với thân thể không có bao nhiêu lực ảnh hưởng, nghĩ hẳn là nguyên nhân chưa xâm nhập vào quá sâu.

Tiếp tục một đoạn thời gian tương đối lâu, toàn bộ con thuyền đã xâm nhập sâu vào trong phạm vi sương mù bao phủ, nhìn xung quanh hoàn toàn là một mảnh tuyết trắng, thậm chí ngay cả đoàn trưởng vị trí đầu thuyền Trần Quân cũng không nhìn thấy. Khẽ đưa bàn tay của mình ra trước mặt, Trần Quân chỉ có thể nhìn thấy đường viền nhàn nhạt,

Loại cảm giác này rất mờ ảo, phảng phất như chính mình lẻ loi đơn độc trong một thế giới chỉ một màu trắng xóa, bốn phía không hề có bất cứ thứ gì, ngoại trừ dưới đáy thuyền truyền tới âm thanh phá vỡ nước biển lao đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau