VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Ký Ức

Sau một ngọn núi rực lửa trong Linh Hoàng Lâm, có một thung lũng nhỏ, Lúc này Khổng Tuyên đang đi cùng với Bạch Hàn Phong tiến sâu vào thung lũng, vừa đi Khổng Tuyên vừa nói:

“Bạch huynh đệ, ngươi không muốn ở lại đây thật sao”

Bạch Hàn Phong lắc đầu:

“Khổng huynh, ta muốn tự ta phấn đấu, hơn nưa ta muốn đi tìm thiên đạo thần đan cho Du Du”

Khổng Tuyên lại đáp:

“Đó chỉ là ta thuận miệng nói ra mà thôi, sợ rằng trên đời này thứ đan dược đó đã sớm tuyệt tích.”

Nhưng Bạch Hàn Phong vẫn quả quyết

“Không thử làm sao biết được, dù thế nào ta cũng sẽ đi, nếu như hết thọ mệnh mà vẫn không tìm được ta sẽ quay lại đây, chết bên cạnh nàng, dù sao cũng chính là vì ta mà nàng trở nên như vậy”

KHổng Tuyên không nói gì nữa, từ trong mắt Bạch Hàn Phong, khổng tuyên đã nhìn thấy quyết tâm của hắn, cũng nhìn thấy tấm chân tình mà hắn dành cho muội muội mình, cả hai im lặng lầm lũi bước về phía trước.

Cuối thung lũng này địa hình dần dần cao lên, đến khi gặp một vách núi cao chót vót, không nhìn thấy đỉnh, dưới chân vách đá này có một tòa đại điện nguy nga tráng lệ không thua gì, đại điện đặt ngài vàng của Không Doanh Doanh. Trước cửa đại điện là một cái sân rộng, giữa sân là tượng một con khổng tước to lớn,

Khổng Tuyên và Bạch Hàn Phong đi đến gần bức tượng kia thì dừng lại, chỉ thấy Khổng Tuyên cúi đầu lạy Bức tượng kia, rồi cung kính nói:

“Khổng Tuyên ra mắt Thái Thượng trưởng lão”

Gã vừa dứt lời thì Bạch Hàn Phong đã vô cùng kinh ngạc, bức tượng Khổng Tước kia, nhanh chóng huyễn hóa thành một con Khổng Tước rồi sau đó biến thành một ông lão râu tóc bạc trắng, nhưng cho dù già cả như vậy nhưng vẫn phát ra uy áp kinh người, Bạch Hàn Phong ngờ rằng, lão già này còn mạnh hơn Khổng Doanh Doanh tộc trưởng nhiều.

Lão nhìn Khổng Tuyên và Bạch Hàn Phong rồi nói;

“Các ngươi đến đây có chuyện gì”

Khổng Tuyên lại một lần nữa cung kính cúi đầu:

“Bẩm báo thái thượng trưởng lão, mẫu thân sai ta đưa Bạch huynh đệ đến đây để hắn cảm ngộ”

Lão gia nghe vậy thì cũng không nhìn đến Bạch Hàn Phong mà lại hỏi:

“Ngươi có tín vật hay không”

Không Tuyên lập tức rút ra một chiếc Khổng tước linh ngũ sắc. vừa nhìn thấy Khổng Tước Linh lão già kia đã nói:“Các ngươi có thể vào”

Lần này lão giả đưa mắt nhìn Bạch Hàn Phong, một lúc lâu sau mới lật tay một cái, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một chiếc Khổng tước linh khác giống với cái mà Khổng Tuyên mang đến. Lão đem hai chiếc Khổng Tước linh này khảm vào hai chỗ trên cánh cửa đại điện, nhất thời từ cánh cửa tản mát ra từng đạo ánh sáng, chúng nhanh chóng lan ra toàn bộ đại điện.

Ngay lúc này, trên của lớn đã xuất hiện một tầng tinh quang, tinh quang càng lúc càng đậm, cuối cùng toàn bộ cánh cửa giống như trở thành một chiếc mặt kính vậy.

Lão giả cũng không quay đầu lại, mà bước vào, cả người như chìm vào trong nước, trên cánh cửa xuất hiện từng đạo rung động nhỏ, Khổng Tuyên và Bạch Hàn Phong bước theo sau,

Một cảm giác mát lạnh truyền vào cơ thể hắn khi tiến vào trong của lớn, phảng phất như trên mặt vừa được một miếng băng tuyết chạm vào.

Cảm giác mát lạnh trôi qua, Bạch Hàn Phong phát hiện mình đã tiến nhập vào trong đại điện, hắn ngó xung quanh, trong này kiến tạo khá đơn giản, nhưng điểm đặc biệt chính là nơi nơi tràn ngập ngũ sắc thần quang. Bạch Hàn Phong đưa tay vào thử dò xét một chút, trong ngũ sắc thần quang này, ẩn chứa vô số năng lượng kỳ lạ.

“- Đây là ngũ sắc thần quang của vô số tộc nhận chết đi ở nơi này để lại.”

“ Lão giả mặt đỏ bình thản nói.”

Bạch Hàn Phong nghe nghe vậy thì thôi không dò xét nưã, sau đó đi theo lão già tiến vào bên trong. Không gian của nơi này rất lớn, ngoại trừ đại sảnh ở chính giữa, bốn phía đều có lối đi.

Lão già dẫn Khổng Tuyên và Bạch Hàn Phong đi theo một trong mấy lỗi đi đó, khi đến một cái cửa vòm thì lão dừng lại nói:

“Từ đây ngươi tự đi tiếp, đến cuối đường sẽ thấy cái mà ngươi cần, nhớ rằng sau mười ngày ngươi phải trở lại|”
Bạch Hàn Phong nhìn Khổng Tuyên, gã thấy vậy liền nói:

“Đây là quy tắc, mỗi lần chỉ có thể vào một ngươi, Bạch huynh đệ yên tâm vào đi, đây là cơ duyên ngàn năm đó”

Bạch Hàn Phong nghe vậy thì cũng gật đầu, sau khi xá lão già kia một cái thì tự mình tiến về phía trước, thông đạo này càng đi càng mở rộng cho đến khi có ánh sáng lọt vào,

Bạch Hàn Phong bước qua, lúc này hắn mới kinh ngạc nhìn ngắm thứ trước mắt. cái này dường như là một cái tổ chim khổng lồ, nhìn ngó hồi lâu thì Bạch Hàn Phong xác định rằng, đây là đích thị là một cái tổ chim, theo hắn suy đoán thì đây có thể là chiếc tổ mà lão tổ tông của khổng tước đã dùng để ngộ đạo/

Bạch Hàn Phong nhìn ngắm từng thứ một tròng này, tổ chim này rất lớn, có thể chứa được hàng trăm người, được dùng những thú thực vật rất kỳ lạ tạo nên, phía bên cạnh còn có nhưng thứ như vỏ trứng bị vỡ, và rồi hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ trôi nổi trong không khí.

Hồi lâu sau, Bạch Hàn Phong khoanh chân ngồi xuống mặt tổ, hai mắt không hề chớp nhìn về phía trước, lúc này luồng sức mạnh kia ngày một lớn dần, bất ngờ trước mắt hắn xuất hiện vô số hình ảnh như một thước phim quay chậm.

Hắn nhìn thấy một con chim ngũ sắc đang bay trên một mảnh đại địa mênh mông, nó cứ bay như thế hàng ngàn năm, rồi một ngày bất chợt nó gặp một con chim khác cùng loại với nó,

Chúng nó lập tức kết thành một đối, cùng nhau đi khắp mọi nơi, cảnh trong mắt Bạch Hàn Phong lại chuyển,

Một hôm haic con chim ngũ sắc này hạ xuống một mảnh rừng to lớn, chúng xây tổ ở đó, báo hiệu hậu duệ của chúng sắp ra đời, trong lúc chiếc tổ khổng lồ dần dần hoàn thành thì con chim mái bất chợt tìm thấy một viên quang cầu kì lạ, nơi nào viên quang cầu đó đi qua, nơi đó vạn vật dường như đông cứng lại.

Con chim mái biết đây là vật không hề tầm thường liền nuốt luôn vật đó vào bụng.

Cảnh lại chuyển

Từ khi nuốt viên quang cầu kia thì lẽ ra phải đẻ trứng rồi, nhưng con chim mái lại chưa đẻ, nó nằm im trong tổ bên cạnh chim trống, toàn thân nó được ngũ sắc thần quang bao phủ, trong thần quang vô số vạn vật bị hút vào đều hoặc là tan biến đi, hoặc là trẻ lại, hoặc là bị bất động, mỗi vật là bị thời gian thao túng khác nhau.

Càng xem Bạch Hàn Phong càng cảm thấy mê hoặc, đây là một trải nghiệm mà nhiều cao thủ mong muốn cả đời cũng không nhìn thấy,. Bạch Hàn Phong nhân ra đây là quá trình ngộ đạo và tạo ra tộc Khổng tước ngay nay. Hai hàng lông mày của hắn càng lúc càng nhăn lại, cảnh liên tục chuyển trong mắt hắn,

Quanh người con Khổng tước mái kia, thần quang ngày càng dày đặc, vạn vật cũng bị hút đến ngày càng nhiều, chớp mắt đất đá đã phong kín chiếc tổ, thế nhưng quá trình ngộ đạo của khổng tước mãi vẫn chưa dừng lại.

Thời gian chậm rãi trôi đi, Bạch Hàn Phong vẫn đang chìm đắm trong những luồng sóng thời gian trong chiếc tổ, hắn nhìn thấy rất nhiều thứ,

Hắn nhìn thấy khổng tước trống chờ đợi bên cạnh khổng tước mái hàng vạn năm cuối cùng thọ nguyên tận, nằm chết bên cạnh không tước mãi, hắn nhìn thấy, con không tước mái kia sau hàng vạn năm nữa, thì mở mắt ra, nó nhanh chóng hóa thành một cô gái, bụng cô nhô lên như nhận loại mang thai,

Nàng vuốt ve bộ xương của khổng tước trống rồi gục đầu lên đó khóc.

Cảnh lại chuyển Bạch Hàn Phong nhìn thấy khổng tước mãi lúc này đã hóa hình thành nhân loại đang bay trên không trung thi triển thân thông mà mình lĩnh ngộ được, xung quanh nàng ngũ sắc thần quang cuồn cuộn lưu động, bên dưới phía xa chính là ba đứa trẻ một nam hai nữ, chúng cũng đang học theo mẫu thân của chúng, không ngừng phát tán ra thần quang, cỏ cây đất đã núi non xung quanh bị thần thông của một nhà bốn người làm cho liên tục biến đổi. nhìn đến đây thì hai mắt Bạch Hàn Phong nhỏ máu./.

Chương 67: Kho phế liệu

Bạch Hàn Phong vội vã thu hồi ánh mắt, mặc dù hắn muốn tiếp tục xem sau đó xảy ra chuyện gì, nhưng tu vi của hắn quá kém, lúc này toàn thân hắn hư thoát, hai mắt chày đầy huyết lệ, thế nhưng thu hoạch thì không hề tầm thường chút nào, mặc dù hắn mới nắm giữ được một chút da lông mà thôi, thế nhưng trong đầu hắn có một loại đột phá mà khó miêu tả được, việc này sẽ trợ giúp rất lớn cho tu luyện sau này của hắn.

Hắn cố hết sức móc ra một viên đan dược đút vào miệng nuốt xuống, hồi lâu sau mới hồi lại một phần pháp lực, lúc này hắn lại cố nhắm mắt lại thử cảm ngộ một lần nữa, thế nhưng hoàn toàn vô ích, bởi vì mỗi một lần cố cảm nhận dòng thời gian trong này, lại có một luồng lực lượng mạnh mẽ xuyên thấu lục phủ ngũ tạng của hắn, hắn lắc đầu thở dài xem ra tu vi của hắn không đủ.

Ở phía ngoài, lão già kia và Khổng Tuyên đang ngồi xếp bằng trên đất chờ đợi, lúc này đã là ngày thứ chín Bạch Hàn Phong ở trong đó/. Lão già nói, giọng nói của lão mang theo một vẻ ngạc nhiên hiếm thấy.:

“Tên tiểu tử này cũng không tầm thường đâu, chỉ với cảnh giới như vậy mà có thể ở trong tổ địa đến ngày thứ 9”

Khổng Tuyên đáp:

“Thái thượng trưởng lão có điều chưa rõ, mẫu thân nói với ta Bạch huynh đệ này tuy căn cốt tầm thường, thế nhưng không hiểu vì cơ duyên gì mà trong người Hỏa tính lan tràn, cực kỳ tương đồng với tộc ta, hơn nữa thân thể của Bạch huynh để lại còn là luyện thể, tuyệt đối có thể kiên trì”

Lão già kia gật đầu:

“Luyện thể, chậc chậc, nhân loại luyện thể không nhiều, tên này có thể đi theo con đường này quả thực không đơn giản,”

Hai người còn định tiếp tục nói thì đã thấy sau lưng có tiếng động, Bạch Hàn Phong đã xuất hiện ở cửa, tuy cả người hắn suy yếu vô cùng thế nhưng tinh quang trong mắt lại rực sáng báo hiệu hắn ở trong tổ địa của tộc Khổng Tước thu hoạch không nhỏ,

Nhìn thấy hắn khó nhọc bước đến Lão già gật đầu rồi hỏi:

“Còn một ngày nữa mới đến hạn, tại sao lại rời khỏi”

Bạch Hàn Phong cười khổ đáp:

“Khởi bẩm tiền bối, Những thứ trong đó qua ư cao thâm huyền diệu, tu vi của vãn bối không thể ở lâu, đã phụ sự mong mỏi của tiền bối”

Khổng Tuyên lắc đầu,

“Bạch huynh chớ nên tự ti, phải biết rằng ngay cả trong tộc, những người có thể bằng vào tu vi như vậy, mà ở trong đó chừng đấy ngày không có bao nhiêu đâu, tiền đồ của huynh sau này, chính là bất khả hạn lượng”

“Đa tạ cát ngôn của Khổng huynh”

Lúc này lão già đứng dậy rồi nói:

“Nếu ở đây đã xong rồi thì chúng ta mau ra ngoài”

Cả hai người gật đầu vâng dạ, rồi theo lão già đi theo đường cũ trở ra, khi đã xuất hiện ở cái sân lúc trước lão già đưa tay vẽ một vòng trên cánh cửa, lập tức nó trở nên long lanh, từ trong đó một lần nữa lại phát ra quang mang chói mắt.

Lão già đưa tay còn lại thu hồi hai chiếc Khổng Tước Linh một chiếc lão cất vào cơ thể, một chiếc lão đưa trả lại cho Khổng Tuyên, sau đó lão chẳng nói chẳng rằng, lại một lần nữa hóa thân thành con Khổng Tước bằng đá.

Bạch Hàn Phong và Khổng Tuyên chắp tay bái lão một cái rồi theo đường cũ trở ra ngoài, vừa đi Khổng Tuyên vừa hỏi:

“Bạch huynh đệ, trong đó huynh thấy được gì”

Bạch Hàn Phong kỳ lạ hỏi lại:“Chẳng nhẽ mỗi người nhìn thấy là khác nhau hay sao”

Khổng Tuyên nói:

“Tất nhiên rồi, mỗi một tộc nhân sẽ cảm ngộ khác nhau, từ đó sẽ tạo ra thần thông khác nhau, thường là đi theo một nhóm, ví dụ như ta và Du Du nhìn thấy tổ mẫu đang phong ấn và thao túng thời gian cho nên học được Họa Địa Vi Lao. Còn Khổng Minh nhìn thấy Tổ mẫu di chuyển giữa các thời không khác nhau mà ngộ ra Băng Phong và Hỏa Thiêu Vạn Lý”

“Ta nhìn thấy Tổ mẫu của các huynh từ khi còn chưa ngộ đạo”

Bạch Hàn Phong nói xong thì Khổng Tuyên vô cùng kinh ngạc, trong tộc có rất ít người có thể nhìn thấy từ lúc đó.

Hắn nói:

“Bạch huynh có thể nhìn thấy đoạn thời gian đó, tiền đồ sau này tất bất khả hạn lượng, lúc đó hi vọng huynh lưu tâm đến tộc ta”

Bạch Hàn Phong nghe Khổng Tuyên nói thế thì cũng nói lại vài lời cảm tạ, cả hai tiếp tục lên đường đi về một hướng khác trong Linh Hoàng Lâm.

Bạch Hàn Phong tò mò lại hỏi:

“Chúng ta đi đâu đây”

Khổng Tuyên nói:

“Mẫu thân nói, huynh chắc chưa có pháp bảo và công pháp vừa tay, cho nên sai ta dẫn huynh đi chọn”

“Việc này, ta đã được vào tổ địa rồi, còn đâu dám đòi hỏi thêm thứ gì..”Khổng Tuyên cười ha hả:

“Huynh không cần lo, yêu thú, linh thú không cần đến những thứ nó, nó quý giá đối với huynh nhưng đối với chúng ta mà nói, nó chỉ là đồ bỏ đi mà thôi”

Vừa nói Khổng Tuyên vừa dẫn hắn đến một căn nhà đổ nát nằm sâu trong một chân núi, Bạch Hàn Phong được nghe giải thích rằng, đây đà đồ thù được của kẻ thù, hoặc do tộc nhân thu thập được quanh đây, tất cả đều ném vào đây. Toàn là những thứ mà tu sĩ hay dùng. Tộc khổng tước gọi là kho phế liệu.

Bạch Hàn Phong vừa bước vào thì đã kinh ngạc đến há hốc mồm. bên trong này nào phải phế liệu gì, từ sàn lên đến trần nhà chất cao như núi vô số pháp khí, pháp bảo, cùng với hàng sa số thẻ ngọc, chiến giáp, binh khí vứt lăn lóc dưới sàn, nếu đống của cải này lọt được ra ngoài, không biết sẽ khiến bao nhiêu người phải đổ máu.

Lúc này Khổng Tuyên lại nói:

“Tuy ta muốn cho huynh hết chỗ này, nhưng mẫu thân lại nói, huynh chỉ nên lấy ba món mà thôi”

Bạch Hàn Phong hiểu ý của Khổng Doanh Doanh, hắn cảm tạ Khổng Tuyên rồi nói:

“ba món là quá được rồi, huynh thay ta cảm tạ ngài”

Khổng Tuyên gật đầu, làm động tác chỉ tay:

“Mời”

Bạch Hàn Phong đi đến trước kho báu đưa mắt nhìn, không biết nên chọn món gì, pháp bảo hắn cũng có một vài món, lấy của lão già áo đỏ trong động phủ tại Lâm Giang Quốc, cái hắn thiếu chính là pháp bảo phòng ngự và công pháp,

Tuy hắn có Hỏa Thần Nộ thế nhưng với tu vi của hắn thì thi triển không dễ dàng gì, thậm chí chỉ thi triển được một lần là đã cạn chân khí, hắn muốn lận lưng vài loại công pháp khác, cho nên hắn tiến đến đống ngọc giản trước. cầm từng cái một đưa thần thức tiến vào,

“Thiên Long Bát Kiếm, công pháp tấn công”

“Tử Hà Thần Công, công pháp linh khí”

“Bộ Bộ Sinh Liên, Công pháp phòng ngự”

“Long Ảnh, công pháp tấn công”

Vô số tên công pháp lướt qua đầu hắn, tấn công có, phòng thủ có, tu luyện trụ cột cũng có, thế nhưng hầu hết không hợp với hắn, cuối cùng hắn liếc mắt thấy một bó thẻ tre cũ ném ở một góc,

Vừa nhìn thấy cuộn thẻ tre đó hắn đã cảm thấy mình và nó có duyên gì đó, hơn nữa nó làm bằng thẻ tre chứng tỏ niên đại đã rất lâu rồi, chứng tỏ là đồ tốt. hắn đưa tay nhặt lấy mở ra xem, trên đó chỉ viết vỏn vẹn 4 chữ “Kiến Nhân Tựu Sát” (Thấy người là giết”

Từng nét bút bá đạo vô cùng, thế nhưng đây không phải là tên công pháp này, Bạch Hàn Phong lại đọc tiếp xuống dưới, thấy quyển sách này chính là dạy tu luyện trụ cột, công pháp này tên là Thần Quyết, cuối cùng của cuốn thẻ trẻ còn có một vài thần công phụ trợ,

Bạch Hàn Phong quyết định chọn nó. Hắn chính là đang thiếu một loại công pháp tu luyện lên cao như vậy, hắn không thể mãi tu luyện công pháp Bồi Nguyên Công và Cường Thân Thuật của Thiên Hành Sơn được./.

Chương 68: Tha Phương

Không biết thời giời đã trôi qua bao lâu, Bạch Hàn Phong mở mắt ra nhìn về phía cửa sổ, Hắn đang ở một nhà trọ tầm thường, ở phía tây Linh Hoàng Lâm

Hắn đã rời khỏi đó bốn ngày, Lúc này bên ngoài trời tối đen như mực. Hắn từ trên giường bước xuống, hoạt động thân thể một chút hắn nhớ lại những gì trải qua từ trước đến giờ cho đến điểm cuối cùng tại kho phế liệu của Linh Hoàng Lâm.

Ngày đó ngoài thần quyết ra, hắn đã chọn một bộ áo giáp phòng ngự và một pháp bảo, pháp bảo mà hắn chọn là một thanh đao màu đỏ như máu chuôi đao có chạm hình mặt trăng, hắn đặt tên cho nó là lãnh nguyệt, giống với tên đôi đao mà hắn làm hỏng trong cấm địa.

Hắn đi đến trước của sổ trong lòng vô cùng đăm chiêu, trong đầu hắn tái diễn lại tất cả những gì xẩy ra trong tổ địa của khổng tước, nhưng hắn vẫn không thể nào tìm được điểm đột phá. không cảm giác thấy có điều gì khác thường.

Hắn nhắm mắt lại, nhớ lại hình ảnh khổng tước điều khiển thời gian một lúc. Trên mặt Bạch Hàn Phong hiện lên vẻ vui mừng, rồi lại là vẻ buồn bực, hắn vẫn không có cách nào lĩnh hội được, đám mây mù vẫn như chắn trước mắt hắn, chưa tìm được xuất phát điểm để xuyên qua.

Bạch Hàn Phong đưa tay với lấy tách linh trà đã nguội, nhưng đối với tu tiên giả mà nói thì có khó gì, hắn cầm tách trà trong tay, chẳng mấy chốc tách trà đã nóng trở lại, hắn thổi thổi vài cái, rồi đưa tách trà lên miệng làm một ngụm, hắn thấy tỉnh táo hẳn lên,

Hắn quyết định tạm thời không lĩnh ngộ nữa, hắn nghĩ rằng tư chất mình quá tầm thường, khó mà trong thời gian ngắn lĩnh hội ngay được, cầm lên được thì cũng bỏ xuống được,

Nghĩ vậy hắn lôi từ trong túi trữ vật ra bó thẻ tre ghi thần quyết ra xem, hôm đó sau khi chọn xong ba món đồ, hắn đã chào từ biệt tộc Khổng tước rồi lên đường,

Chuyện thứ nhất hắn muốn làm chính là đi tìm đan dược cứu tỉnh Du Du, chuyện thứ hai hắn muốn làm chính là nâng cao thực lực, lúc này cầm cuộn thẻ tre có viết thần quyết ngắm nghía một lúc, rồi đóng cửa phòng lại. Sau đó, hắn đi tới giường khoanh chân ngồi xuống bắt đầu tu luyện.

Một lúc sau, hắn vẫn cảm thấy không có gì khác thường. Bạch Hàn Phong nghi ngờ nhìn lại cuộn thẻ tre để đảm bảo rằng mình đã tu luyện đúng theo những gì mà cuộn thẻ tre đó viết.

Nói về cuộn thẻ tre này thì nó giống như là một cuốn nhật ký hơn là bí kíp, trong này ghi lại một câu truyện về một vị quái nhân bị nhốt trong hố sâu vạn trượng, chỉ vì thu nhầm đồ đệ mà bị nhốt ở đây, trong đó có nhắc đến một đoạn truyền thụ công pháp tối thượng tên là Thần Quyết, Bạch

Hắn giở cuộn thẻ trẻ ra đọc lại một lượt từ trên xuống dưới. trong cuộn thẻ tre đó viết như sau:“Năm đó, Lão phu trong một lần lịch duyệt đã gặp một tên phàm nhân căn cốt phi thường, có thể nói là ngàn năm mới gặp. Lão phu quyết định thu hắn làm đệ tử. ban cho hắn cái tên là Xích Diễm.

Tên đồ đệ này của Lão phu vô cùng thông minh, tư chất tuyệt luân, sở học của lão phu chính là một bộ công pháp tu luyện có tên là Thần Quyết, sở dĩ có tên gọi như vậy là bởi vì nó chuyên tu luyện thần hồn, một khi thần hồn lớn mạnh, không cần phải có linh anh, cũng có thể linh hồn li thể, bất tử bất diệt,

Tên đồ đệ này của lão phu học tập rất nhanh chẳng bao lâu, lão phu đã không còn gì truyền dạy, thế nhưng lão phu vốn tính đã nghi nên thần quyết chỉ truyền cho hắn có một nửa, chính vì điều này mà sau này lão phu phải trả giá đắt.

Tên đồ đệ kia của lão phu không chỉ tu luyện nhanh chóng mà trí tuệ siêu quần, khi hắn học xong thần quyết, bằng vào sự liên kết không nhuần nhuyễn mà hắn phát hiện ra lão phu chỉ dạy hắn một nửa,

Vậy là tên khi sư diệt tổ đó liền nhân lúc lão phu tu luyện đến đoạn khẩn yếu, phong ấn lão phu bằng một bí pháp của ma tộc, đồn thời hắn nhốt lão phu tại một hố sau hàng vạn trượng trong Yêu Lâm,

Ở trong đó lão phu phải chịu tra tấn, khổ cực vô cùng, nhưng ta đã thề sẽ không bao giờ nói cho hắn phần còn lại, trong cơn điên loạn, hắn đã hủy đi đạo hạnh cả đời của ta, rồi bỏ mặc ta tại đó.
Nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ, cứ mười năm, hắn lại đến một lần, nhưng dù có thế nào ta cũng không bao giờ đồng ý, cứ như vậy, ta đã ở lại hố sâu một ngàn năm. Hàng ngày chỉ biết ăn gió uống sương chịu đựng dày vò của tuế nguyệt.

Cứ như thế sau một ngàn năm trăm năm. Bống nhiên có một tên tu sĩ Linh Đan trung kỳ lọt vào đây, trên người hắn tràn đầy thương tích, ta tò mò xem xét thì không ngờ phát hiện ra, hắn bị thương chính là do Huyết Ma Huyễn Ấn, một công pháp phụ trợ của Thần Quyết ta truyền cho tên đồ đệ kia.

Hẳn tên này chính là kẻ thù của hắn, ta bèn cứu hắn tỉnh lại, sau khi hỏi han, thì hắn nói hắn bị một cô gái đánh thành thế này, ta nghĩ chắc hẳn đó là con gái của phản đồ,

Một ngàn năm trăm năm, mới có một người rơi vào đây, ta không thể bỏ qua cơ hội này được, cho nên ta đã hỏi hắn có muốn trả thù hay không. Đầu tiên hắn nói mình không đủ sức, nhưng sau khi ta dùng ý thi triển Thần quyết, thì hắn đã quỳ xuống gọi ta là sư phụ,

Vậy là ta đã dạy hắn phần còn lại của thần quyết, phần này chính là phần có thể khắc chế tên phản đồ kia, tên đệ tử thứ hai này, tuy tư chất không bằng tên trước, nhưng về mặt ăn nói thì lại hơn rất nhiều, có hắn, trong hố sâu vạn trượng này, ta cảm thấy bớt cô đơn đi nhiều, cứ như vậy hắn sống với ta bảy mươi năm dưới đó, trong bảy mươi năm này, tên đại đồ đệ kia đến bảy lần, thế nhưng nhờ có chuẩn bị trước nên hắn không phát hiện ra dị trạng,

thế nhưng không biết có phải do thiên đạo trêu người, hay tại ta tự mình làm, tự chịu, tên đồ đệ thứ hai này, cũng chỉ được ta truyền dạy một phần Thần Quyết, mà không ngờ sau này hắn cũng giống tên kia, cũng từ nhưng thiếu sót trong công pháp mà lần ra được.

Lúc đầu hắn vẫn không tỏ vẻ gì cả, nhưng càng về sau hắn càng đòi hỏi, hắn muốn ta dạy ba tầng cuối cho hắn, nhưng ta không đồng ý, cuối cùng nhân lúc ta không để ý, tên đồ đệ thứ hai này đã hãm hại ta.

Hắn ra tay còn tàn độc hơn tên đại đồ đệ nhiều, cơ thể ta bị phong ấn, lại bị hủy đi đạo hạnh pháp lực thực sự không còn bao nhiêu, hắn từ trên miệng hố, ném hàng ngàn tảng đá xuống.

Cuối cùng hố sâu này bị hắn vùi lấp hoàn toàn. Thế nhưng số mệnh của lão phu không chết, tuy đá lăn xuống làm lão phu bị thương không nhẹ, nhưng không ngờ trong phong ấn lại lọt vào một con chim, lão phu vui vẻ vô cùng, liền hi sinh chút chân nguyên cuối cùng, sử dụng tầng cao nhất của Thần Quyết, linh hồn li thể, bỏ đi thân thể và đạo cơ, đoạt xá con chim kia, luồn lách giữa những khe hở của tảng đá, thoát ra ngoài.

Thoát được ra ngoài lão phu cũng đã sức cùng lực kiệt, đành ghi lại Thần Quyết này vào đây chờ người có duyên, nếu kẻ nào học được thì hi vọng có thể thay lão phu giết hết những kẻ sử dụng thần quyết. “

Bạch Hàn Phong đọc xong phần này, thì vào phần chính ghi lại tâm pháp tu luyện thần quyết, thế nhưng càng đọc hắn càng mù tịt, lúc đầu thì có vẻ như hiểu, nhưng khi đọc kỹ lại thì dường như lại chẳng hiểu gì, vô cùng quỷ dị./.

Chương 69: Luyện Tập Pháp Quyết

Càng đọc càng mù tịt, thế nhưng hắn không cam lòng, sau khi ngồi tĩnh tọa một lát thì lại cầm cuộn thẻ tre lên, tập trung tinh thần nhìn kỹ. hắn đọc đi rồi lại đọc lại, nghiên cứu kỹ từng chữ một, Hắn cứ nhìn, cứ nhìn rồi tự nhiên trong đầu hắn bất ngờ xuất hiện cảm giác buồn ngủ.

Bạch Hàn Phong cảm thấy ngạc nhiên. Cảnh giới của hắn tuy không cao nhưng đạt đến cấp độ như hắn có thể hàng ngàn ngày không ngủ cũng được, vậy mà lại xuất hiện cảm giác buồn ngủ khi đọc sách ư?

Hắn dụi mắt rồi tiếp tục quan sát. Dần dần cơn ngủ vẫn dâng lên. Cuối cùng không thể chịu nổi, hắn lăn ra sàn nhà trọ, nằm im bất động. lúc đó từ trong cuộn thẻ tre có một tia sáng màu xanh nhập vào người hắn,

Còn bản thân hắn nằm trên đất không ngờ hắn lại nằm mơ, trong giấc mơ hắn thấy mình tới một không gian rộng lớn, không hề nhìn thấy biên giới. Nơi đó không phân biệt ngày đêm, nhưng bốn phía lại có rất nhiều vật phát sáng. Cho dù nằm mơ nhưng đầu óc hắn vẫn hết sức tỉnh táo. Thậm chí hắn còn thấy kỳ lạ là tại sao mình lại ở một nơi như vậy.

Ở đó hắn có cảm giác rất thoải mái. Trong lòng hiểu rõ mình đang nằm mơ, nhưng không biết phải làm sao để tỉnh dậy. Không còn cách nào khác hắn liền đi loanh quanh một lúc. Không biết bao lâu sau, Hắn đi đến một thôn trang nọ, nhìn thấy trong thôn trang một lão đạo vô cùng tiên phong đạo cốt,

Lúc này lão đang đứng ở trước thôn, một tay lão cầm một cây đèn, một tay lão cầm một cái xác của con yêu thú, Bạch Hàn Phong đưa mắt nhìn vào, không ngờ thôn trang trước mắt lại toàn là người chết.

Đúng lúc này một tiếng gầm lớn vang lên:

“Đoạn Hải Bình, sao ngươi giám”

Thì ra lão đạo này tên là đoạn hải bình, nghe tiếng gầm kia hỏi, lão không nhanh không chậm đáp lại:

“Vậy tại sao ngươi lại giết hại cả nhà ta”

“Ngươi sẽ phải hối hận về điều này:

Liền theo tiếng nói là một bóng đen lướt đên, trái ngược với Đoạn Hải Bình, kẻ mới đến này, có một vẻ mặt vô cùng âm u, toàn thân hắn mặc đồ màu đen, tóc dài xõa ra không ngớt tung bay trong gió:

“Đoạn Hải Bình, ta không hiểu, ngươi có điểm nào hơn ta, mà sư phụ lại truyền chức trưởng môn cho ngươi”

Đoạn Hải Bình lắc đầu:

“Hướng Hải Lam, ngươi không bao giờ hiểu, sư phụ yêu thương ngươi như thế nào”

“Ha Ha Ha, Ta cũng lười nhiều lời với ngươi, hôm nay ngươi giết hậu nhân của ta, ta sẽ dùng mạng của ngươi để tế họ”

Cả hai bắt đầu trận chiến bằng cánh mỗi người đều rút ra một thanh kiếm, rồi bay lên không trung va chạm vào nhau. Hai cao thủ cấp bậc cực cao tỷ đấu khiến cho Bạch Hàn Phong mở rộng tầm mắt.

Kiếm pháp Hướng Hải Lam sở trường ở chỗ khí thế mãnh liệt, mỗi lần lần lão huy động pháp bảo đều khiến cho đất đá bay tứ tung, vô số tiếng rít phát ra trong không khí,

Ngược lại Đoạn Hải Bình có một cách đánh vô cùng chậm rãi, bất kể là phòng ngự hay tấn công, lão đều vô cùng nghiêm cẩn,

Thế nhưng bất kể phòng thủ nghiêm cẩn thế nào, thì đến lúc này Đoạn Hải Bình đã dần dần yếu thế, còn Hướng Hải Lam mỗi lúc một chiếm được thượng phong. Trong mười chiêu có đến tám Đoạn Hải Bình phải giữ thế. Lão liên tục quăng pháp bảo ra để phòng ngự. Dường như lão hết sức né tránh chứ không đối chiêu trực tiếp để ráng kéo dài cuộc đấu. Hiển nhiên lão không thể đường đường chính chính đấu như bão táp với Hướng Hải Lam được nữa.

Hai bên lại đấu vài chiêu nữa, đột nhiên Hướng Hải Lam lăng không lao tới, vô số băng trùy từ trên người hắn bay ra hòa trộn với hào quang sáng lấp lánh thành vô số mũi tên ánh sáng. Chụp xuống Đoạn Hải Bình.Sắc mặt Đoạn Hải Bình bỗng tím bầm lại. gương mặt lão trở nên vặn veo vô cùng đáng sợ. Ðồng thời lão cũng vung tay trái vẽ ra một lớp hào quang che chắn trước cơ thể. Lại luồng đụng nhau bật lên tiếng sầm rùng rợn.

Dưới uy lực của vụ va chạm. Đoạn Hải Bình bị ném về phía sau mười mấy trượng, còn Hướng Hải Lam vẫn đứng nguyên một chỗ.

Đoạn Hải Bình lớn tiếng hỏi:

- “Ngươi làm sao lại biết Luyện Thần Quyết?”

Bạch Hàn Phong vừa nghe đến đây thì vô cùng giật mình, hóa ra cái này là Luyện Thần Quyết, nó khác hay giống với cái thần quyết mà ta đang học,

Trong lúc đó, Hướng Hải Lam đã nói:

“Ngươi tưởng chỉ mình ngươi biết sao”

Đoạn Hải Bình cũng cười nói:

“- À ra thế đấy! Nếu vậy để ta lãnh giáo Luyện Thần Quyết của sư đệ xem sao.”

Hướng Hải Lam nghiến răng nói:

“Ngươi chết chắc rồi”
Hắn liền vung hai tay lên, thi triển luyện thần quyết đánh tới tấp vào Đoạn Hải Bình. Đoạn Hải Bình cũng nhanh chóng đáp trả, vô số hào quang bay ra, từng tiếng nổ ầm ầm, khiến cho đất đá, cây cối nhà cửa quanh thôn trang bị nghiền nát thành bột vụn,

Chỉ trong khoảnh khắc cBạch Hàn Phong nhận thấy hai người đang thi triển từ đầu đến cuois Luyện Thần Quyết. cả hai đều đánh ra những công pháp giống nhau, tấn công như nhau phòng ngự cũng như nhau, nhất thời bất phân thắng bại.

Hướng Hải Lam quát một tiếng, khí tức khủng bố tràn ra các nơi, guong mặt hắn nhanh chóng biến đổi thành mặt quỷ. lập tức bàn chân đạp vào hư không, vô số khí tức khủng bố quét ngang qua Đoạn Hải Bình, thân ảnh như điện, nương theo đó là một cỗ lực lướng xé rách không gian, lập tức xuất hiện trước mặt Đoạn Hải Bình.

- So Luyện thần thuật với ta, vậy cứ thử xem.

Ánh mắt Đoạn Hải Bình nhảy lên, trong mi tâm có hào quang màu xám bắn ra các nơi, linh hồn phân thân của hắn xuất hiện, giống như đúc bản thể của hắn, nhưng mà khí tức lại cách biệt một trời một vực.

Phần phật!

Từ khi linh hồn phân thân xuất hiện, hàn ý lạnh giá tới cực điểm bạo phát ra, cả không gian xuất hiện khí tức băng sương rét lạnh.

“Hướng Hải Lam, Hôm nay dù là ai cũng không cứu ngươi được”

Linh hồn phân thân của Đoạn Hải Bình lúc này không thèm nhìn một chưởng của Hướng Hải Lam, đánh ra một chưởng nghênh tiếp đối thủ.

Bành.

Hai chưởng ấn va chạm vào nhau, thiên địa run lên, khí tức của Đoạn Hải Bình trở nên vô cùng manh, đánh thẳng tới phía trước, khí tức hàn băng của Hướng Hải Lam nứt vỡ từng khúc, thân thể bị ném ra phía sau.

Khóe miệng Hướng Hải Lam phun máu tươi, ánh mắt kinh hãi không nhẹ.

Xùy.

Thân ảnh của hắn lại một lần nữa lao về phía Đoạn Hải Bình, hắn cũng nhanh chóng từ một biến thành hai Hướng Hải Lam, không gian gào thét khắp nơi, chỉ trong nháy mắt tất cả trở nên ảm đạm, vòng xoáy âm phong quét qua thân thể Đoạn Hải Bình.

Đoạn Hải Bình cười nhạt, thân ảnh của hắn biến mất tại chỗ không thấy gì nữa, lúc hắn xuất hiện trở lại đã có bốn Đoạn Hải Bình.

“- Ta nói rồi, hôm nay dù ngươi có làm gì thì cũng phải chết thôi.”

Cùng một thời gian, linh hồn phân thân của Đoạn Hải Bình đã xuất hiện bên cạnh Phân thân của Hướng Hải Lam, không có trì hoãn bất cứ lúc nào, bàn tay đánh ra, khí tức hủy diệt bạo phát ra các hướng, băng sương đầy trời, một quyền ngưng tụ như thái sơn áp đỉnh, từ trên cao giáng xuống.

- Tại sao lại mạnh như vậy?

Hướng Hải Lam kinh ngạc, cả hai đều có cảnh giới như nhau, lại cùng sử dụng một loại công pháp, cả hai đều đã tu luyện đến tầng cuối cùng, vậy mà công kích của Hướng Hải Lam lại yếu hơn Đoạn Hải Bình một trời một vực./.

Chương 70: Toàn bộ luyện thần quyết

Hướng Hải Lam không phục, hắn không ngại tốn bao công sức mới có được Luyện Thần Quyết vào tay, hắn không tin mình lại thua Đoạn Hải Bình. Hắn vùng dậy lao đến Đoạn Hải Bình, hai bàn tay của hắn bấm vô số pháp quyết.

Lúc này, từ trên không trung chợt truyền đến tiếng ầm ầm không ngớt. Ngay sau đó, một đám mây đỏ dày đặc đè xuống như trời sập.

Vào lúc này, Đoạn Hải Bình lập tức mở hai mắt, hắn gần như không chớp mắt nhìn chằm chằm vào đám mây đỏ phía trên không trung.

“Huyết vụ”

Không ngờ Hướng Hải Lam đã tu luyện đến trình độ này.

Đoạn Hải Bình ánh mắt chợt lóe sáng.

“Nguyên Thần Xuất Khiếu”!

Từ trên người Đoạn Hải Bình, linh khí tuôn trào mãnh liệt, hình thành nên vô số ti tuyến màu đỏ, độ tinh khiết có phần hơn hẳn màn huyết vụ của Hướng Hải Lam

Bạch Hàn Phong đứng ngoài nhìn không chớp mắt, đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy cao thủ giao đấu, nhưng Du Du và con lôi âm thú vương thập cấp kia còn xa mới bằng đường hai người trước mắt này, Hướng Hải Lam và Đoạn Hải Bình quả thực trong mắt Bạch hàn phong chính là siêu cấp cường giả.

Bên này Hướng Hải Lam sắc mặt đại biến, hắn lập tức phất tay một cái, màn huyết vụ trên nên trời nhanh chóng bị hắn hút vào. Lập tức, phía sau Hướng Hải Lam xuất hiện một chiếc luân bàn hư ảnh màu đỏ lung linh rất kì diệu.

Lúc này, ti tuyến xung quanh Đoạn Hải Bình ngày càng nồng đậm. Đoạn Hải Bình khóe miệng cười lạnh, tay phải hướng về Phía trước điểm một cái. Lập tức ti tuyến kia rung động, hóa thành từng đạo nhằm phía Hướng Hải Lam phóng tới.

Hướng Hải Lam đạp chân một cái, lập tức lui về phía sau. Nhưng Đoạn Hải Bình đã sớm quan sát Hướng Hải Lam. Ngay lúc Hướng Hải Lam lùi về phía sau, hắn lập tức thân mình khẽ động, tiên kiếm trong chém một nhát, một đạo kiếm quang lập tức bay đi.

Tuy nhiên đạo kiếm quang này không phải hướng tới Hướng Hải Lam, mà rẽ đất bay tới va chạm với luân bàn của hướng hải lam.

- Ầm Một tiếng vang lên, kiếm quang tan biến, nhưng đoạn hải bình đã đã giá thấp luân bàn kia, tiên kiếm của hắn lập tức gãy làm hai đoạn.

Thấy vậy Đoạn Hải Bình ném tiên kiếm đi, hét lớn một tiếng,

Sau lưng hắn lập tức hiện ra ba hư ảnh giống hắn như đúc, cả bốn Đoạn Hải Bình lập tức niêm pháp quyết, ti tuyến màu đỏ liền trở nên dày đặc như rừng.

những đạo ti tuyến dũng mãnh bắn ra gần như trong chớp mắt liền đuổi theo Hướng Hải Lam. Khiến hắn bốn phía không thể tiến lên được, không còn cách nào khác hắn liền liều mạng phun ra một ngụm tiên huyết, luân bàn sau lưng hắn lập tức huyễn hóa ra một người băng khổng lồ.

Người khổng lồ kia lập tức giậm chân bước đi, mỗi bước đi ty tuyến của Đoạn Hải Bình lại nhập vào cơ thể hắn và lập tức bị đánh tan. Nhưng ti tuyến do Đoạn Hải Bình và phân thân của hắn tạo ra có rất nhiều, không hề úy kị mà vẫn liên tục lao tới.

Hướng Hải Lam đang muốn biến ra, nhưng lập tức sắc mặt lộ vẻ khó khăn.

“ Hướng Hải Lam, hãy chịu chết đi!”

Đoạn Hải Bình hai mắt lóe sáng.

Lúc này, màn ty tuyến đã vượt qua được người băng điên cuồng đánh vào Hướng Hải Lam. Những việc này nói hết ra thì dài, nhưng thực tế chỉ diễn ra trong chớp mắt. Hướng Hải Lam sắc mặt tái nhợt, cắn răng. Sau khi ty tuyến đánh xuống, luân bàn sau lưng lập tức bay ra.

- Bạo!

Người băng phát nổ và chạm với ty tuyến của Đoạn Hải Bình. Nhưng hiển nhiên không thể ngăn cản

- Bạo! Bạo!Hướng Hải Lam thét lên từng tiếng. nhưng ty tuyến dường như vô cùng vô tận, hắn không thể nào diệt hết được, Hướng Hải Lam không nói một lời, chân đạp một cái, lập tức cả thân người bay lên, hai tay hắn dang rộng, phía sau hắn xuất hiện hai hư ảnh, hiển nhiên là kém Đoạn Hải Bình một bậc, cả hai bên lúc này thì triển Luyện thần quyết để phân cao thấp.

Thấy Hướng Hải Lam gọi ra phân hồn, Đoạn Hải Bình cất giọng trầm thấp nói:

“Hướng Hải Lam, ngươi vẫn còn chấp mê bất ngộ”

“Ha ha, chấp mê bất ngộ ư”

Hướng Hải Lam cười lớn:

“Từ nhỏ sư phụ đã yêu quý ngươi hơn, dựa vào đâu lại như thế, ta không kém gì ngươi, tại sao sư phụ lại đối với ta như vậy”

Đoạn Hải Bình nghe Hướng Hải Lam gào thét thì lắc đầu thở dài:

“Hôm nay ta sẽ thay Sư Phụ thanh lý môn hộ”

Hướng Hải Lam lại ngửa mặt lên trời cười như điên dại,

“Đến đây, hôm nay chúng ta sẽ dùng chính thứ công pháp này để phân cao thấp’

Lời nói vừa dứt Hướng Hải Lam đã lao lên, thân thể hắn như ma mị, đánh đến Đoạn Hải Bình, Đoạn Hải Bình thấy vậy cũng gật đầu:

“Được, xem ngươi tu luyện nó đến đâu”

Lúc này chính là một cơ hội ngàn năm có một, Bạch Hàn Phong đang nhìn không chớp mắt, cả hai siêu cấp cao thủ này đang diễn lại Luyện Thần Quyết từ đầu đến cuối, từng chiêu thức, từng cách bấm pháp quyết đều được Bạch hàn phong nhập tâm ghi nhớ, hắn tin rằng đây chính là cách duy nhất để lĩnh ngộ pháp quyết này.

Lúc này cả hai đã đánh đến phút tối hậu Đoạn Hải Bình lạnh lùng lẩm nhẩm:“Mối huyết hải thâm thù của chúng ta hôm nay kết thúc tại đây”

, thân hình hắn bay bổng trên không, miệng khẽ quát một tiếng. Khi tiếng quát vừa dứt, hai bàn tay hắn đột nhiên tạo thành một vòng cung màu tím quỷ dị ầm ầm bắn về phía Hướng Hải Lam.

Sưu.



Giờ phút này cả không gian giống như phong vân biến sắc. Không gian trong nháy mắt bị nhuộm thành màu đỏ, ti tuyến xẹt qua, một cỗ chân khí bàng bạc bạo phát. Trong không trung, năng lượng thuộc tính hỏa lặng lẽ hội tụ tới, cả không gian to lớn đột nhiên vô cùng nóng bức. Trong đám mây màu đỏ này có một đạo ty tuyến nóng rực bắn ra. Ty tuyến này giống như một ngọn hỏa diễm màu đỏ mang theo khí tức sắc bén xẹt qua không gian. Không gian trực tiếp vặn vẹo tạo thành một đường vòng cung.

Ti tuyến này mang theo xu thế sấm sét trong nháy mắt đánh vào không gian nơi Hướng Hải Lam đứng.

Cạch Cạch.

Giữa không trung vang lên một tiếng trầm muộn làm toàn bộ không gian run rẩy. Từng đạo kình khí nóng rực khuếch tán. Cỗ kình khí nóng bỏng này mang theo lực lượng xé rách không gian khiến cho không gian trực tiếp nứt nẻ, tan vỡ. Bầu trời trong sân rộng xuất hiện năm cái khe lớn chừng nghìn thước, bên trong mỗi cái khe đều có ti tuyến nóng bỏng.

Bao gồm cả thân hình Hướng Hải Lam cũng bị bao phủ trong đó.

Bạch Hàn Phong cảm nhận rõ ràng rằng, năm đại ti tuyến này, so với hàng ngàn đạo lúc trước khác nhau một trời một vực, năm đạo này rõ ràng là mạnh gấp vạn lần trước kia,

Ầm Ầm.

Giờ phút này không gian giống như đổ nát. Dưới sức công phá của ti tuyến, tiếng nổ vang vọng, không gian chấn động không ngừng

Khục khục.

Trong không gian nóng bỏng có một ngụm máu tươi phun ra. Dưới mấy cái khe ngập trời trong không gian, kình khí ngập trời thu liễm, cả không gian trong nháy mắt phục hồi lại sự yên tĩnh như cũ.

Mà lúc này trong không trung, trên khuôn mặt của Hướng Hải Lam trắng bệch, khóe miệng dính máu tươi vừa mới phun ra. Quanh người, trên y phục xuất hiện năm vết rách, máu tươi chảy ra, khí tức trên người suy yếu tới mức cực kỳ nghiêm trọng. có thể chết bất cứ lúc nào, hắn nằm trên đất, sắc mặt mang theo vẻ không thể nào tin được. hắn khó khăn lên tiếng:

“Tại sao trong pháp quyết mà ta có được, không có ghi cái này”

Đoạn Hải Bình bước đến trước mắt Hướng Hải Lam, ngồi xuống bên cạnh hắn, lúc này vẻ mặt của lão mang theo một nét buồn bực khó mà giải khai được, tự tay giết chết sư đệ mà lão đã hứa với sư phụ sẽ chăm sóc, khiến lão cảm thấy mình rất có lỗi. lúc này thấy Hướng Hải Lam như vậy, lão thở dài trả lời hắn:

“Đây gọi là Huyết Vũ Diệt Không, chỉ truyền cho chưởng môn, chuyên đối phó với phản đồ”

Hướng Hải Lam nghe xong thì nở một nụ cười chua chát:

“Đến cuối cùng sư phụ vẫn lừa ta”

Chưa nói hết thì hắn đã tắt thở, Đoạn Hải Bình búng tay một cái, một ngọn lửa thiêu đốt thân xác của Hướng Hải Lam, hắn nhìn ngọn lửa rồi nói, nhưng điều kỳ lạ là hắn không nói với Hướng Hải Lam, không nói với chính mình, mà dường như nói với Bạch hàn Phong.

“Ngươi đã nhìn kỹ chưa. Đó chính là toàn bộ Luyện Thần Quyết”./.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau