VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Mộng Ảo Thời Không

Một đạo sấm rền nổ vang, hổ khẩu của Bạch Hàn Phong, trực tiếp bị xé rách, Hỏa Thần Lệnh không ngừng phát ra hơi nóng ngập trời, con ngươi Bạch Hàn Phong co rút nhanh, hắn biết, đây là hiệu cảnh báo năng lượng cuồng bạo sắp phá vỡ cơ thể.

"Sắp xong rồi, một chút nữa thôi!" Nhận thấy được thiên địa năng lượng cuồng bạo quanh thân Bạch Hàn Phong, Du Du cấp bách quát., con mắt Bạch Hàn Phong nhìn chằm chằm Từ Khắc, tinh thần tập trung cực độ, ở mỗi một khắc, thiên địa tựa hồ chợt an tĩnh lại, tiếng gió thổi không ngừng, như cũng tiêu thất đi.

Trong nháy mắt này, trong đồng tử Bạch Hàn Phong, bỗng nhiên nảy lên một đoàn mờ mịt, nhưng mà đầu ngón tay hắn, cũng trong lúc này trở nên linh hoạt giống như mây trôi nước chảy, hay tay hắn làm động tác chém xuống, hư ảnh phía sau cũng giơ kiếm lên làm theo.

“Hỏa Thần Nộ”

Một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa không thể khống chế, ở trên hư không trên nổ vang ra...

"Ầm!"

Hư ảnh vung kiếm chém về phái Từ Khắc. Năng lượng hủy diệt, từ hư không khuếch tán ra, không gian hư vô, trong khoảnh khắc nổi lên trận trận rung động, một ngọn núi cao chót vót tận mây cách đó không xa, rung động khuếch tán qua, ngọn núi ầm ầm bạo liệt, vỡ tan, phẳng như mặt gương.

Cùng lúc đó, ở cách đó ba ngàn dặm, một đạo ngũ sắc thần quang đang bay bỗng nhiên dừng lại,, nhìn về một nơi đại chiến của Bạch Hàn Phong và từ khắc, Ngũ Sắc thần quang tán đi để lộ ra khuôn mặt mỹ lệ ung dung cao quý, anh tuấn tiêu saí, cùng bao phủ bởi sự chấn động và khó tin. Gã đã nghe được tiếng hót,

“Muội muội”

Thân ảnh này lại một lần nữa hóa thành Ngũ Sắc Thần Quang rồi bay như điên về phía phát ra tiếng nổ, Lúc này Hư ảnh đã dương kiếm chém về phía Từ Khắc. Trong không trung diễm hỏa sáng rực, nổ mạnh ra giữa bầu trời xanh biếc. thành một hỏa hải,cuộn khắp bầu trời, làm cho cả phiến thiên địa tan chảy.

Những Tu sĩ và phàm nhân ở gần nơi này đều vô cùng sợ hãi, vô số người đều ngây ngốc ngẩng đầu nhìn hỏa diễm kinh khủng cuồn cuộn trên bầu trời. Cho dù cách trăm ngàn thước, nhưng hỏa diễm nóng cháy, vẫn làm cho mọi người mồ hôi đầm đìa.

Lúc này ở phía xa Từ Khắc cũng đã nhận ra nguy hiểm, lão gầm lên một tiếng rồi nhanh chóng yêu hóa thành Bá Hạ, thân hình vừa biến đổi lão đã vỗ cánh, cùng với há miệng phun ra một viên yêu đan, từ trong đó, Hỏa chủng cũng nhanh chóng phun ra, dùng một tốc độ nhanh nhất, tạo thành một quả cầu lửa khổng lồ, ngăn cản kiếm của hư ảnh nọ,

“Ầm, ầm, ầm”

Trên bầu trời, hỏa diễm rung chuyển bạo dũng ra. Lấy vị trí vụ nổ mạnh làm trung tâm, tất cả sinh vật trong phạm vi xung quanh, đều gánh chịu đả kích mang tính hủy diệt.

Ba luồng chân hỏa chạm nhau rồi nổ tung ra,. Trên bầu trời, một người một thú, đều trở nên cực kỳ chật vật. Bạch Hàn Phong vì tu vi quá thấp kém, lại cưỡng ép sử dụng Hỏa Thần Nộ đến tận cùng, nên lúc này toàn thân đã vỡ nát, nếu không phải luyện thể của hắn đã đến cảnh giới không thấp thì đã sớm chết rồi.

Dưới uy lực của vụ va chạm, hắn bị đập mạnh đến nỗi lún sâu xuống mặt đất hàng chục thước, toàn thân rỉ máu, xương cốt đã gãy toàn bộ, sớm đã không còn đồn đậy.

Thế nhưng Từ Khắc cũng không khá hơn gì, bởi vì hình thể khổng lồ và ở gần địa điểm nổ mạnh nhất, và còn do khinh địch, nên hắn phải sự chấn động kịch liệt nhất, lân phiến cứng rắn trên thân thể hắn, hoàn toàn bị phá nát gần hơn phân nửa. từ lưng cho đến bốn chân của hắn, máu tươi đỏ hồng liên tục tuôn ra. Sau đó giống như những giọt mưa, tí tách rơi xuống không ngừng.

Dưới lớp lân phiến bể tan tành, bản thể Bá Hạ của Từ Khắc phải chịu vài đạo vết thương kinh khủng mà mắt thường có thể dễ dàng thấy được lan tràn ra, cơ hồ bao trùm cả lưng. Liếc mắt nhìn lại một cái, tựa hồ còn có thể nhìn thấy cả xương trắng ẩn hiện.

Trong con ngươi to lớn đã không còn thấy tia trào phúng nào, thay vào đó là một cổ kinh hãi hoàn toàn bao trùm. Bộ dáng thê thảm chật vật, không còn chút đắc ý và kiêu ngạo nào của lúc trước.Tại giải đất phía xa Từ Khắc, lúc này một cỗ thần quang chậm rãi vỡ tan ra.. Cuối cùng, lộ ra thân ảnh Du Du bên trong. Lúc này nàng đang ở trạng thái linh thú, nàng cất tiếng hót, sắc mặt một mảnh tái nhợt. Khóe miệng mơ hồ có vài vết máu.. Lúc xảy ra vụ nổ kinh khủng khi nãy, nàng cơ hồ dùng hết tất cả lực lượng bản thân, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, để triển khai tuyệt chiêu cuối cùng của bản thân, lúc này đây chính là lúc thi triển:

“Mộng Ảo Thời Không”

Trong tiếng hót của nàng vang lên một tiếng nói trầm thấp, từ trên người nàng vô số ngũ sắc thần quang hiện ra, Từ Khắc nhận thấy rõ ràng thời gian xung quanh hắn dường như trôi chậm lại,

Tuy rằng chỉ chậm lại một chút nhưng hắn cũng không dám xem thường, cao thủ giao tranh chỉ chậm một li là mất mạng, tộc khổng tước từ khi nào đã học được việc thao túng thời không.

Thế nhưng Từ Khắc nhanh chóng nhận ra rằng, thần thông này của Du Du vẫn chưa ổn định lắm, xem ra chính là vì tu vi không đủ, lão nhanh chóng phát hiện ra một sơ hở.

Du Du cũng đã phát hiện ra điểm này, nàng cay đắng nhìn về phía Bạch Hàn Phong đang nằm trên mặt đất, xem ra hôm nay cả hai phải chết rồi, đôi mắt nàng chợt trở nên đỏ rực như máu, nàng ngẩng đầu lên trời hót theo một âm điệu rất lạ, đồng thời phun ra máu huyết,

Mỗi một lần máu huyết phun ra Mộng Ảo Thời Không lại trở nên mạnh mẽ hơn, ép cho Từ Khắc không di chuyển được

“Từ Khắc, hôn nay bản công chúa đồng quy vu tận với ngươi”

Từ Khắc trong sự bao vây của Mộng Ảo Thời Không cười lạnh:

“Đồng quy vu tận với ta ư, hắc hắc, khi bỏ chạy ngươi đã dùng không ít máu huyết, giờ lại tiếp tục dùng, để xem ngươi còn bao nhiêu máu”

Điều này đã nói trúng tâm khảm của Du Du, nàng đích thị không còn bao nhiêu máu huyết, chỉ sợ chưa ép chết được Từ Khắc nàng đã chết rồi, nhưng lúc này trong đầu nàng chỉ nghỉ rằng, chết vì Bạch hàn phong tuyệt đối là xứng đáng“Từ Khắc, ngươi cho rằng chỉ có Phượng Hoàng mới có thể thao túng thời gian sao, hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy Khổng Tước cũng có thể.”

Lời nói vừa dứt, yêu đan trong người nàng bay ra lơ lửng trên không trung, bắt đầu thiêu đốt, nó nhanh chóng nhỏ đi, Tu Vi của nàng cũng bắt đầu tụt xuống, thế nhưng nàng mặc kệ chỉ âm thầm thi pháp. Từ Khắc kinh ngạc:

“Tự thiêu đốt Yêu Đan của bản thân, người điên rồi,vì một tên nhân loại có đáng không”

Có đáng không, trong lòng nàng đã có câu trả lời, từ trên thân thể của nàng Ngũ sắc thần quang dưới sự thiêu đốt của yêu đan ngày càng phát sáng, nàng nói khẽ:

“Thời Không Hư Hao”

Ngũ sắc thần quang trên người nàng nhanh chóng bao vây lấy Từ Khắc, lão kinh hoàng nhận ra rằng thân thể mình đang già dần đi, trong nháy mắt lão đã đi qua một ngàn năm và đang tiếp tục đi tới,

Lão điên cuồng vùng vẫy cố gắng thoát ra khỏi ngũ sắc thần quang nhưng, Du Du vì muốn giết lão nên yêu đang của nàng càng bùng cháy mạnh mẽ,

Thoáng một cái Từ Khắc lại cảm thấy mình đã già đi một vạn năm, mặc dù lão vùng vẫy thế nào cũng không thoát khỏi được thần quang, cuối cùng cực chẳng đã lão đành thi triển Tụ Hồn Công, trong nháy mắt thân thể của lão tách làm ba người một thú, một người là Từ Khắc già nua mà Bạch Hàn Phong đã gặp, một người là Từ Thiên Lỗi, một người là Từ Khắc trung niên, cuối cùng là thần thú Bá Hạ,

Lúc này Từ Khắc già nau, tuy vẫn còn nét ngông nghênh trên mặt nhưng cùng với đó lại là một giọng nói nhuốm màu thời gian, lão nói với hai người một thú còn lại:

“Hãy báo thù cho ta”

Rồi cơ thể của lão chợt bùng nổ.

" Oanh!"

Cơ thể của Từ Khắc già nua phát nổ, Hoả diễm phong bạo khổng lồ trông giống như một đóa mây hình nấm ở phía trên bầu trời đột nhiên xuất hiện. Tiếng nổ kinh thiên động địa truyền vào tai mọi người. Một cỗ nhiệt khí cuồng bạo khuếch tán từ phía chân trời, làm khuôn mặt mọi người gần đó trở nên kinh hãi.

Đám mây nấm màu xanh trắng dâng lên trong chốc lát nhất thời giống như bị búa tạ hung hăng đập mạnh rồi như viên cầu từ trên không bắn xuống, ven đường, huyết hồng đầy trời, vụ nổ này đã tạo thành một lỗ hồng khổng lồ, ba phân thân còn lại nhanh chóng theo đó, thoát ra ngoài, rồi lại một lần nữa hợp lại thành Từ Khắc, Lúc này hắn đã từ Hóa thần thượng giai đỉnh phong, tụt xuống Hóa Thần Sơ giai đỉnh phong,

Khuôn mặt hắn tràn ngập sự phẫn nộ, trên tay hắn Hạnh Hoàng Kỳ xuất hiện, cùng với Thanh Minh Thượng Hà đô hắn lấy được khi giết An Xuyến,

Hắn gầm rú giữa không trung,

“Các ngươi dám phá hủy bao nhiêu ngàn năm tu luyện của ta, ta thề, Khổng tước nhất tộc các ngươi, ta gặp một giết một”

Chương 62: Linh Hoàng Lâm

“Ta không nghĩ vậy đâu”

Theo ngay sau tiếng nói là một luồng lực lượng bài sơn đảo hải đi đến trước mắt Từ Khắc, luồng lực lượng này khiến lão bị ném về phía sau mười mấy trượng, toàn thân lão bị vô số vết đứt, nếu không phải có linh hồn Bá Hạ đồn trú thì chắc lão đã chết rồi,

Lão bò dậy kinh khoảng,:

“Thượng thần”

Lúc này lão đã hoảng sợ đến cực độ, Thượng thần là một tồn tại vô cùng hùng mạnh, mười người như lão cũng không phải đối thủ, lão vội vã xoay người bỏ chạy, lão cắn lưỡi phun ra vô số máu huyết, sử dụng thần thông của Bá Hạ xé rách không gian rồi bỏ trốn,

Thân ảnh vừa mới tới kia cũng mặc kệ Từ Khắc bỏ chạy mà bay ngay đến trước người Du Du, lúc này toàn thân nàng đã bị thương rất năng, sinh cơ rất yếu, dường như lúc nào cũng có thể thân tử đạo tiêu,

Nàng thấy một người đến ôm mình vào lòng, lại còn gọi mình là muội muội, tuy rằng nàng không quen người này, nhưng có một cái gì đó trong nàng mách bảo rằng, người này sẽ không hại nàng:

“Du Du, muội không sao chứ, ta là Khổng Tuyên đại ca của nàng đây”

À thì ra đây là huynh trưởng của nàng, nhưng sao nàng không có một tí ấn tượng nào vậy, trước khi lâm vào hôn mê, nàng chỉ kịp chỉ vào Bạch Hàn Phong, khó nhọc nói:

“Cứu lấy hắn”

……………….

Từ khắc, hy sinh rất nhiều tiên huyết, một hơi phi thiên độn địa về đến đống đổ nát của Bạch Vân Tông, lúc này trông bộ dạng hắn cực kỳ thê thảm, thương tích tuy không coi là nặng, nhưng ít nhất hắn phải bế quan một ngàn năm mới mong hồi phục,

Cái nguy hiểm hơn chính là trong lúc bị thời không hư hao của Du Du bao vây, hắn đã hao mấy một vạn năm thọ mệnh, tuy rằng, hóa thần có thể sống rất lâu nhưng một vạn năm cũng là con số không nhỏ

Đen đủi hơn nữa là hắn đã mất đi một phân hồn, lại tụt xuống Hóa Thần Sơ Giai, từ nay khó lòng mà luyện Tụ Hồn Công được, cơn tức giận của hắn nếu không phát tiết ra thì hắn không sao chịu được,

Lúc này đám đánh nhau ở Bạch vân tông thấy Từ Khắc trở về với bộ dạng kia thì kinh ngạc vô cùng, nhất là đám biết rõ Bạch Hàn Phong, chẳng lẽ vì một tên Linh sư mà Từ Khắc trở thành chật vật như vậy, cả bọn không dám tin cũng không ai đủ dũng cảm, đi lên hỏi hắn,

Từ Khắc liếc nhìn một vòng quanh chiến trường rồi lại nhìn đống đổ nát của tông môn, hắn ngửa mặt lên trời thét lớn:

“Các, ngươi, đám các ngươi, tất cả đều phải chết"

Từ Khắc bị sự thật là Bạch Hàn Phong trốn thoát khỏi tay lại còn đánh mình ra nông nỗi này làm cho cuống tính đại phát,, đem một bụng đầy oán khí mà trút lên trên ba tông môn kia.

Cả người từ khắc lúc này yêu khí quang mang mở rộng, phút chốc hóa thành một đạo ánh sáng tam sắc, đen đỏ trắng, khí thế hung hãn hướng tới đám ba sơn môn kia mà đánh tới.

Hơn một tháng sau, tu sĩ nhân loại ở phụ cận truyền ra một tin đồn. An Xuyến, Yến Tàng Phong, Sở Quyền, Quan Phụng Thiên cùng toàn bộ người của ba sơn môn bị Từ Khắc của Bạch Vân tông, một hơi giết sạch, hơn nữa điểm đáng chú ý nhất là từ khắc là hóa thần chứ không phải linh anh, tin này khiến cho tu chân giới quanh Lâm Giang Quốc dậy sóng,

……………………….Lúc này tại một nơi linh khí vô cùng sung túc, cảnh như thế ngoại đào nguyên, Bạch Hàn Phong tỉnh lại, hắn ngồi dậy nhìn ngó xung quanh, nơi đây là một căn phong được thiết kế trang nhã, mọi thứ đều dùng gỗ quý, hoặc Bạch ngọc, bích ngọc chế thành, hắn lại nhìn đến thương thế trên người thì lạ thay thương thế hoàn toàn biến mất.

“Ta đang ở nơi nào thế này”

Hắn mở cửa bước ra ngoài, vừa mới bước ra thì hắn đã vô cùng kinh ngạc bởi cảnh tượng trước mắt, nơi đây linh khí tinh thuần, cỏ cây xanh tốt, đình đài lầu gác, trân cầm, dị thú rất nhiều, như thể tiên cảnh trần gian vậy, phía xa xa là một cái hồ nước khổng lồ nhìn không có điểm tận cùng, giữa hồ là một ngọn núi lớn, trên đỉnh ngọn núi là một ngọn tháp rất lớn, nhưng điều kinh ngạc nhất chính là, tòa tháp này được xây bằng Linh thạch đỉnh cấp, nhìn từ xa, tòa tháp không ngừng phát ra ánh sáng lóng lánh,

“Ngươi đã tỉnh rồi sao”

Bạch Hàn Phong quay lưng lại, phía sau hắn chính là một nam tử, nam tử này vô cùng anh tuấn tiêu sái, toàn thân mặc trường bào màu trắng, tay cầm quạt không ngừng phe phẩy, nhìn thế nào cũng giống như thư sinh.

Nhưng lịch duyệt mách bảo Bạch hàn phong rằng, hắn không nhìn ra tu vi người ta, không phải vì người ta là phàm nhân mà bởi vì, người trước mặt này tu vi đã viễn siêu hắn rồi, cứu được hắn và Du Du thì chắc hẳn không phải tầm thường,

Nghĩ tới Du Du hắn liền lộ vẻ quan tâm rồi hỏi:

“Tiền bối, cô nương đi cùng ta thế nào rồi”

“ Ta tên là Khổng Tuyên, là huynh trưởng của muội ấy Muội ấy vẫn hôn mê, trong tộc nói rằng, muội ấy đã thiêu đốt yêu đan để cưỡng ép thi triển thời không hư hao, sợ rằng rất lâu nữa muội ấy mới tỉnh lại”

Bạch hàn phong thời dài, tất cả là tại hắn quá yếu, không bảo vệ được nàng, mới khiến mọi chuyện ra nông nỗi như vậy, hắn lại hỏi Khổng Tuyên:

“Không có cách nào sao”
Khổng Tuyên đáp lời hắn:

“Trong tộc đang thương lượng, có lẽ sẽ cho nàng ấy vào cấm địa trong tộc để thức tỉnh, nếu như vượt qua sẽ như phượng hoàng dục hỏa trùng sinh”

“Vãn bối muốn gặp nàng có được không”

Khổng Tuyên lắc đầu cười:

“Không cần, cứ gọi là Khổng huynh được rồi, bạch huynh hãy chờ đến ngày mai ta dẫn đi, bay giờ các trưởng lão vẫn đang trị liệu, ta muốn hỏi Bạch huynh, tại sao muội ấy lại ra nông nỗi như vậy, thậm chí lúc ta gặp muội ấy, ta là ai muội ấy cũng không nhận ra”

Nghe thấy Khổng Tuyên hỏi, Bạch Hàn Phong liền mang chuyện hắn gặp Du Du giao đấu với lôi âm thú vương thập cấp thế nào, KHổng đề chết ra sao, bản thân may mắn cứu được Du Du, rồi sau đó trên đường đi Linh Hoàng Lâm gặp phải lão già áo đỏ, cho đến đại chiến với Từ Khắc nhất nhất nói ra

Đợi đến khi hắn nói xong, Khổng Tuyên biết hắn đã cứu em mình thì cúi đầu thi lễ nói:

“Tạ ơn huynh đã cứu muội ta”

BẠch Hàn Phong sợ hãi vội đáp lễ. Khổng Tuyên cười:

“Bạch huynh đừng ngại, Linh tộc chúng ta không có nhiều quy cử nhân tộc, ta mặc du tu vi cao nhưng lấy danh nghĩa huynh trưởng của Du Du cảm ơn huynh cũng là việc cần làm”

“Không dám nhận, Khổng huynh tại hạ chỉ là không đành lòng nhìn nàng ấy chết mà thôi”

Khổng Tuyên không nói đến chuyện đó nữa mà lại hỏi:

“Sau này bạch huynh có dự định gì”

Bạch Hàn Phong ngẩn người ra, hắn quả thực cũng không nghĩ đến vấn đề này, ở trong cấm địa hắn chỉ là muốn chạy trốn mà thôi, sau khi quen Du Du thì hắn muốn cùng nàng quay về Linh Hoàng Lâm tìm lại trí nhớ, còn hiện tại, hắn quả thực chưa nghĩ đến

Lúc này hắn mới thấy mình cô độc ra sao, không có nơi nào đi, không có nơi nào đến,

Thấy hắn như vậy Khổng Tuyên lại nói:

“Hay huynh cứ ở lại đây, Linh Hoàng lâm có đủ mọi thứ huynh cần”

Bạch Hàn Phong lắc đầu, hắn biết linh thú yêu thú không ưa gì nhân loại cả

“Ta sao dám ở lại nơi này, ta được ở lại đây vài ngày cũng là đặc cách rồi, huynh không nên vì ta mà gặp phải rắc rối”./.

Chương 63: Một chút va chạm

Thoáng cái Bạch Hàn Phong đã ở lại tộc Khổng Tước được ba ngày, hắn cũng có một chút hiểu biết về tộc này, Khổng Tước này có cơ cấu phân hóa cũng khá giống với phàm nhân, đứng đầu bộ tộc chính là tộc trưởng, tộc trưởng đương nhiệm chính là mẹ của Du Du, do cha nàng đã chết cách đây nhiều năm rồi, bên dưới tộc trưởng chính là các trưởng lão trong tộc, các vị này chính là người điều hành mọi hoạt động của bộ tộc.

Mẹ của Du Du có hai người con một nam một nữ, Nam chính là Khổng Tuyên, nữ chính là Du Du. Bạch Hàn Phong cũng tìm hiểu được rằng KHổng Đề - kẻ mà đã dùng tính mạng để cứu du du trong bí địa chính là con trưởng của một vị trưởng lão,, mà vị này lại không thích mẹ của Du Du làm tộc trưởng cho lắm,

Mấy ngày hôm nay, ngoài gia đình Du Du và Hàn Phong ra thì lão chính là kẻ mong muốn Du Du tỉnh lại nhất, vì Du Du tỉnh lại thì lão mới có thể chất vấn về cái chết của con trai lão được, mặc dù Khổng Tuyên đã kể lại những gì Hàn Phong kể lại cho lão nghe, thế nhưng lão vẫn muốn chờ Du Du xác nhận.

Lúc này Bạch Hàn Phong đang ngồi bên cạnh bờ hồ nhìn về phía tòa tháp bằng linh thạch kia nghĩ ngợi vẩn vơ, hắn nghĩ về cuộc đời hắn, về sư môn đầu tiên của hắn, về Bắc minh thiên hỏa lão tiền bối. ngồi ở đây gần nửa ngày, hắn nhặt một hòn đá lên ném xuống hồ nước rồi đứng dậy, hắn muốn đi thăm Du Du một lát.

Đúng lúc này, một giọng nói kiêu ngạo vang lên sau lưng hắn,

“Ngươi không nên ở đây”

Bạch Hàn Phong quay lưng nhìn lại, lúc này đứng trước hắn là một nam tử mặc bạch bào, toàn thân phát ra khí tức uy áp rất mạnh, lúc này nam tử đang đứng chặn ngay ở lối đi, đồng thời bắn ánh mắt thiếu thiện cảm về phía Bạch Hàn Phong, Bạch Hàn Phong lúc này không muốn gây rắc rối nên nói:

“tiền bối khi nào Du Du tỉnh lại, ta sẽ rời đi””

Nhưng hắn chưa kịp nói hết thì nam tử kia lại quát lớn”

“Du Du là cái tên một kẻ thấp kém như ngươi có thể gọi sao, “

Một luồng sức mạnh xô bạch hàn phong ngã ra đất, toàn thân hắn máu như đông lại, lần này thì hắn đã thực sự tức giận, mặc dù biết không địch lại nhưng bản tính của hắn không cho phép hắn hèn nhát chạy trốn, hắn lập tức vận động Linh Khí mở ra cương khí hộ thân, đồng thời pháp bảo hiện ra cầm ở nơi tay,

Thấy cảnh này nam tử kia khinh thường nói:

“Ta có thể bóp chết ngươi, nhưng ta sẽ không làm thế, ngươi là Linh Sư trung kỳ đúng không, Khổng Minh ta sẽ hạ tu vi của ta xuống mức đó, chỉ cần ngươi có thể chạm được vào ta, ngươi có thể ở đây bao lâu tùy thích, còn nếu không ngươi hãy cút ngay đi, nơi đây không hoan nghênh nhân loại”

Bạch Hàn Phong nhìn Khổng Minh, cảm nhận khí tức trên người Khổng Minh lúc này, Bạch Hàn Phong thầm nghĩ, ở đâu ra một tên không nói lý lẽ như vậy, con mẹ nó, hạ tu vi, nói thì đơn giản, mặc dù tu vi hạ xuống, nhưng cường độ cơ thể cũng như kinh nghiệm đâu có hạ. nói cách khách, tên này rõ ràng là ỷ mạnh hiếp yếu, ép mình rời khỏi.

Nhận ra điều đó, khiến Bạch hàn phong, vô cùng tức giận, nếu như tên này nói hẳn hoi có thể hắn sẽ rời đí, nhưng hắn lại dùng sức mạnh để uy hiếp, đây là điều mà Bạch hàn phong ghét nhất,, trong đời hắn đã gặp không biết bao tên Nhị thế tổ, mà tên nào cũng đáng ghét,. Từ Lưu Dật Phong, Từ Thiên Lỗi cho đến cái tên khổng minh này ai ai cũng một ruộc như vậy.

Bọn chúng đều dựa vào phúc ấm tổ tiên để lại mà có một tiến trình phát triển hơn hẳn mọi người, nhưng cũng vì thế mà coi thường chúng sinh phía dưới. điều này đã chạm vào vậy ngược của Bạch hàn phong, hắn không thích bị uy hiếp. lúc này trong lòng hắn đã quyết định, nếu hôm nay phải chết, nhất định sẽ dùng siêu cấp hỏa thần nộ mang hắn theo.

“Được lắm, để ta xem xem con không tước ngươi có gì ngoài bộ lông”

Cương khí hộ thân quanh người hắn càng ngày càng sáng, hắn nói vậy, thế nhưng trong lòng không dám chủ quan chút nào. Thực lực của Khổng Minh này không kém Du Du kia, có khi còn mạnh hơn nhiều, mặc dù gã nói sẽ hạ tu vi xuống linh sư, nhưng Bạch hàn phong cũng không dám khính địch.

“Dám nhục mạ ta, để ta dạt dỗ ngươi”

Thanh âm của Khổng Minh vừa dứt, hắn đã bước ra, yêu nguyên từ trong cơ thể tuôn trào. Cánh tay khẽ vẫy, ngũ sắc thần quagng hội tụ, thân ảnh hắn quỷ mị bắn tới trước người Bạch Hàn Phong. Hắn quả thực đã giữ lời, tu vi của hắn thể hiện ra lúc ày chính là Lih Sư;

Công kích của Khổng Minh chưa tới, Bạch Hàn Phong đã cảm giác được một cỗ năng lượng đè nặng chung quanh khiến cho chân khí trong cơ thể hắn bị ảnh hưởng, giống như đình trệ.

Quang mang lóe lên, Bạch Hàn Phong lập tức thúc dục pháp bảo. Quang mang lan tràn ra,, thân thể của hắn lập tức lùi về phía sau. Tay hắn vung ra một kiếm,

Sưu.

Thân ảnh của Khổng Minh lóe lên, xuất hiện trước người Bạch Hàn Phong. Thế nhưng khuôn mặt lập tức biến hóa vì BẠch Hàn Phong phản xã quá nhanh, kiếm quang đã đến trước người hắn, mặc dù hắn không sợ kiếm này nhưng nếu để kiếm chém trúng thì xem như hắn thua, cho nên hắn đánh nghiêng người, cưỡng ép đánh ra một đạo trảo ấn đánh vào vai Bạch Hàn Phong.Phanh.

Trong nháy mắt, trảo ấn nhanh như thiểm điện đánh vào trên vai Bạch Hàn Phong. Thân thể Bạch Hàn Phong trực tiếp bị đánh bay về phía sau mười bước,

Sắc mặt Bạch Hàn Phong lập tức biến hóa.

“Hỏa Thần Chỉ”

Trong nháy mắt thân ảnh Bạch Hàn Phong đã bật dậy bước tới Khổng Minh, năm ngón tay mở ra, năm đạo chỉ ấn nóng bỏng xuyên thấu không gian bắn về phía trước.

Sưu Sưu.

Trảo ấn bắn tới, Khổng Minh nhíu mày, quang mang trên thân ảnh lóe lên, thân thể giống như thiểm điện xẹt qua không trung rồi biến mất tại chỗ. Ngay cả chéo áo của hắn năm đạo hỏa thần chỉ của Bạch Hàn Phong cũng không đánh tới, hoàn toàn tiêu tán trên không trung.

Thân thể Khổng Minh lần nữa xuất hiện, lăng không đứng thẳng. Trong nháy mắt này quanh thân hắn yêu khí lại tuôn ra nồng đậm, rất nhanh cổ tay của Khổng Minh đánh ra từng đạo thủ ấn huyền ảo trên không trung. Hỏa diễm phô thiên cái địa kéo tới.

Sưu Sưu.

Hỏa diễm bàng bạc ngập trời hóa thành vòng xoáy gào thét trên không trung rồi phô thiên cái địa tuôn ra giống như nước chảy. Không gian tức thì run rẩy. Ở giữa dòng hỏa diễm này hình thành một vòng xoáy đột nhiên xoay tròn, trực tiếp bao phủ Bạch Hàn Phong vào bên trong.

Ầm ầm.

Thanh âm đinh tai nhức óc vang lên, khí tức đáng sợ cùng với uy áp từ bên trong dòng xoáy tràn ra. Không khí quanh thân Bạch Hàn Phong lúc này vặn vẹo giống như vòi rồng đang quét ngang thiên địa.

Ở trong vòng xoáy này, Bạch Hàn Phong lập tức cảm nhận được một cỗ lực lượng mạnh mẽ từ bốn phương tám hướng trút xuống cơ thể hắn, đánh vào lục phủ ngũ tạng, lực lượng bàng bạc này vô cùng khủng bố. hơn nữa hơi nóng kinh người, nếu như không phải thân thể hắn luyện thể không tệ chắc hẳn đã không chịu được.
– Thật mạnh.

Ở bên trong vòng xoáy khủng bố này, trong lòng Bạch Hàn Phong cả kinh, thực lực của Khổng Minh này quả nhiên khủng bố. gã dùng tu vi linh sư đánh với hàn phong mà mạnh mẽ đến nhường này, quả thực bất khả tư nghị.

Sắc mặt khẽ đổi, thủ ấn trong tay Bạch Hàn Phong không biết từ khi nào đã lặng lẽ được kết. Hỏa Thần Lệnh nhanh chóng bay ra, toàn thân hắn được quang mang bao phủ, ngăn cản vòng xoáy kinh khủng trong không trung ở bên ngoài.

Đối với Lửa Hỏa thần lệnh này lúc nào cũng có hiệu quả.

Sưu.

Vòng xoáy khủng bố xoay tròn, gợn sóng trong không gian lúc này biến dạng, xoắn lại. Lực lượng mạnh mẽ đánh vào lớp quang mang do tấm lệnh bài tạo ra,

Ken két.

Từ bên trong gợn sóng vang lên thanh âm bạo liệt, ken két. Chống lại hỏa thần lệnh của Bạch Hàn Phong, vòng xoáy kia đã mất đi rất nhiều sức lực, tốc độ xoay tròn đã chậm đi không ít. Nó nhanh chóng bị Hỏa Thần Lệnh hút mất gần hết.

“Cái lệnh bài này quả thực có chút bất phàm.”

Khổng Minh nhíu mày, dường như cảm thấy ngạc nhiên vì Bạch Hàn Phong có thể chống lại một đạo công kích này.

“– Nếu như ngươi chỉ có một chút thực lực như vậy sợ rằng khó có thể bắt được ta rời đi”

Trong quang mang do Hỏa thần lệnh tạo ra, Bạch Hàn Phong trào phúng nói.

“Ngươi tự tin vậy”

Khổng Minh cười nhạt một tiếng. Trong chốc lát, thủ ấn trong tay hắn biến hóa vô cùng quỷ dị. Vòng xoáy che khuất không trung bắt đầu xoay chậm lại, thế nhưng nhiệt độ trong không trung bỗng nhiên tăng lên, đất đai đều nứt nẻ, cỏ cây xung quanh đều hóa thành tro bụi. Vòng xoáy hỏa diễm lại một lần nữa cường thịnh trở lại.

Nó Rung động khuếch tán, hơn nữa còn càng lúc càng nhanh, bên trong tràn ra cỗ khí tức nóng bỏng tới mức tận cùng giống như có thể thiêu đốt phiến thiên địa này.

– Ồ?

Bạch Hàn Phong thân ở bên trong không gian đó đương nhiên có thể cảm nhận được biến hóa bên trong, ánh mắt hiện lên sự kinh ngạc.

– Hỏa Thiêu Vạn Lý

Khổng Minh quát lên một tiếng, há miệng phun ra vô số hỏa diễm vào cột xoáy vốn đã đầy thiên hỏa, Lúc này một màn quỷ dị tức thì xuất hiện, vòng xoáy ngập trời kia ngừng xoay tròn, cả không gian run lên.

Ngẩng đầu nhìn lên giống như trên không trung lúc này có một cột xoáy bằng lửa, mọi thứ xung quanh chỗ hai người chiến đấu đã bị đốt thành tro bụi.

Bạo

Khổng Minh nắm bàn tay lại, vòng xoay nổ tung, Cả không gian đột nhiên hỗn loạn, dưới cỗ khí thế như vậy. linh hồn Bạch Hàn Phong đau đớn giống như bị thiêu đốt dưới hỏa ngục.

Chương 64: Cường hãn chiến đấu

Cảm thấy uy lực từ công pháp của Khổng Minh, tinh quang trong mắt Bạch Hàn Phong bắn ra, trực tiếp thục dục Hỏa Thần Chỉ, ầm ầm đánh vào Khổng Minh.

Ken két.

Mấy đạo chỉ phong đánh ra, dùng xu thế sấm sét trực tiếp hướng đến vai trái của Khổng Minh. Quang mang bắn ra tứ phía, một cỗ lực lượng mạnh mẽ từ người Khổng Minh trùng kích ngược trở lại thân thể Bạch Hàn Phong.

Phanh Phanh.

Cả không gian lập tức run rẩy, thân thể của Bạch Hàn Phong bị đánh bay. Dưới cỗ lực lượng mạnh mẽ, thân thể trong khoảnh khắc bị đẩy lùi.

Phanh Phanh Phanh.

Từng thanh âm vang lên không ngừng. Dưới công kích khủng bố như vậy, trong không gian liên tục vang lên thanh âm bạo liệt.

Bạch Hàn Phong và Khổng Minh không ngừng va chạm với nhau. Trên phương diện thực lực, đương nhiên Khổng Minh mạnh hơn rất nhiều. Thế nhưng hắn lại tự ép mình xuống Linh sư khiến cho trong khi chiến đấu bị bó chân bó tay rất nhiều, Mà Bạch Hàn Phong lại có thể thoải mái đánh đấm, cho nên, trong lúc nhất thời khó mà phân ra thắng bại. Hai người va chạm, khắp xung quanh là cảnh hoang tàn đổ nát.

Mà Bạch Hàn Phong giao thủ với Khổng Minh,, lực phòng ngự từ biểu hiện bên ngoài giống như Bạch Hàn Phong rơi vào thế hạ phong. Thế nhưng trên thực tế Bạch Hàn Phong hoàn toàn không có rơi xuống thế hạ phong, thân thể của hắn cũng đủ độ cứng rắn để so sánh với Yêu thú,

Thế nhưng trên phương diện tốc độ, Bạch Hàn Phong yêu hơn rất nhiều,. Cho nên trong lúc nhất thời hắn không thể nào chạm vào Khổng Minh được,

Phanh Phanh.

Thân thể của Bạch Hàn Phong rơi xuống đất mấy lần, rồi lần nữa lại bay lên trời giống như không có việc gì. Khổng Minh cũng bị đẩy lui mấy lần.

Lúc này xung quanh bờ hồ đã có không ít tộc nhân của của tộc Khổng tước kéo tới, số lượng đã tới bảy tám trăm ngươi.

Từng ánh mắt mang theo sự kinh ngạc nhìn lên không trung. Trong tộc không có ai nghĩ tới Bạch Hàn Phong mạnh mẽ thế kia, tuy nói rằng Khổng Minh tự phong bế tu vi thế nhưng tuyệt đối là một trong những kẻ mạnh nhất bộ tộc.

Lúc này lực phòng ngự quỷ dị mà khủng bố của Bạch Hàn Phong cũng khiến cho đám khổng tước cực kỳ rung động,.

Trong công kích khủng bố, hai đạo thân ảnh rơi xuống. một hồi lâu chiến đấu cả hai bên cũng không thể làm gì được đối phương. Tiêu hao cực kỳ lớn khiến cho trong lòng hai đạo thân ảnh đều cảm thấy ngưng trọng.

Phanh.

Nhân cơ hội lách mình ra, Khổng Minh lăng không bay đến đánh về phía Bạch Hàn Phong.

“Hỏa Thần Chỉ”

Bạch Hàn Phong lập tức thúc dục Hỏa thần chỉ để ngăn cản. Dưới uy lực của hỏa thần chỉ, thân thể Khổng Minh trong khoảnh khắc phải nghiêng đi để tránh, đúng lúc này bất chợt vồ số loại phù lục bay đến trước mắt nàng, cỡ hai ba trăm tấm cùng một lúc phát nổ, khiến cho nàng cảm thấy khó chịu.

Sắc mặt Bạch Hàn Phong đã sớm tái nhợt tự bao giờ, rốt cuộc hắn đã biết sức mạnh thực sự của KHổng tước nhất tộc, mấy lần đánh ra công kích vào Khổng Minh, thế nhưng lại hoàn toàn không tạo thành tác dụng quá lớn, chỉ có thể đem hắn đẩy lùi.

Khổng Minh lúc này cũng vô cùng tức giận, hắn đã giao thủ với Bạch Hàn Phong một thời gian vậy mà không có cách nào chiến thắng được mắt thấy tộc nhân đến xem càng nhiều, trong lòng hắn vô cùng sốt ruột:

“Hỏa Thiêu Vạn Lý”
. Một tiếng hét lớn vang lên, sau lưng Khổng minh đột nhiên có một đạo hư ảnh khổng tước màu đỏ hiển hiện. Hư ảnh này, toàn thân rực lửa,, giống như vật còn sống, mang theo một cỗ uy áp cực lớn.

Thấy vậy, bạch hàn phong cũng vội vã cắn lưỡi, nuốt một ngụm máu huyết. cũng quát lên một tiếng:

“Hỏa Thần Nộ”

Tiếp đó, phía sau lưng Bạch Hàn Phong cũng có một đạo hư ảnh khổng lồ, toàn thân mặc chiến giáp, tay cầm bảo kiểm đứng đó,. Thể tích hư ảnh này hơn ngàn thước, so với hư ảnh mà Khổng Minh thúc dục ra còn lớn hơn. Uy áp không ngờ cũng mạnh hơn một chút. Năng lượng bàng bạc lặng lẽ lan tràn ra. Dưới cỗ khí tức mạnh mẽ trong năng lượng bàng bạc, không gian vặn vẹo, gợn sóng trong không gian lan tràn ra bốn phía.

Tất nhiên ở đây là Khổng Minh chỉ khống chế Hỏa Thiêu Vạn lý của mình ở cấp linh sư, nếu hắn dùng toàn lực, sợ rằng không chỉ Bạch Hàn Phong mà một phần linh hoàng lâm này sẽ bị đốt cháy thành tro bụi.

“Nhân loại kia sao cũng có thể gọi ra hư ảnh, hơn nữa còn mang theo thuộc tính hỏa vô cùng trầm trọng.”

Phía dưới, từng ánh mắt mang theo sự nghi hoặc,

ục,

hai đạo hư ảnh hung hăng va chạm vào nhau.

Sưu…

Hư ảnh va chạm thế nhưng lại không tạo thành thanh âm gì, chỉ là không gian chung quanh lập tức sụp đổ từng khúc. Nơi hai đạo hư ảnh va chạm, quang mang mạnh mẽ khuếch tán ra chung quanh.

Trong chớp mắt này,. Hai đạo công kích va chạm bạo liệt, gợn sóng trong không gian trực tiếp bị gạt ra. Một vài tòa kiến trúc bị nát vụn. Năng lượng khủng bố lan tràn ra chung quanh.

“– Khí tức thật đáng sợ.”

“– Uy áp thật mạnh.”Phần đông tộc nhân ngẩng đầu, cảm nhận khí tức trên hư ảnh phía xa, năng lượng đáng sợ bên trong khiến cho tất cả mọi người kinh hãi. Mặc dù chỉ là linh sư đối chiến, thế nhưng năng lượng mà hai người tạo ra vượt qua linh sư rất nhiều.

Ngao.

Ken két.

Cùng lúc đó,, thân thể k của Khổng Minh trực tiếp đánh vỡ không gian chui ra. Mà cùng lúc đó, Bạch Hàn Phong đã sớm có sự chuẩn bị, không biết từ khi nào sau lưng hắn đã hiện ra một hư ảnh thứ hai, hảo thần lệnh xoay tròn trên đầu hắn, hư không vặn vẹo.

. Lực lượng khủng bố bên trong khiến cho Khổng Minh vừa mới nhìn thấy tức thì biến sắc, lực lượng này cũng bắt đầu làm cho hắn run sợ. cái này đã vượt qua Linh Sư trung kỳ rất nhiều, chả lẽ tên này trong chiến đấu đột phá.

“ Hỏa Thần Nộ”

Mắt nhìn Khổng Minh lao ra, ánh mắt Bạch Hàn Phong khẽ đổi, thân ảnh nhanh như thiểm điệm bước ra, cả hư không run lên. Hay tay chém về phía Khổng Minh, một cỗ năng lượng kinh khủng, cường hãn đột nhiên tuôn về phía chân trời. hư ảnh sau lưng hắn cũng vung kiếm chém xuống.

“Hỏa Thiêu Vạn Lý”

Sắc mặt Khổng Minh nhăn lại. bình thường công kích này hắn không coi vào đầu, thế nhưng lúc này chính miệng hắn nói ra sẽ không đánh ra công kích vượt quá linh sư, Thấy Bạch Hàn Phong lại một lần nũa thúc giục Hỏa thần nộ, Hắn đánh phải thúc dục công kích thiên phú khống hỏa. sau lưng, hư ảnh Khổng tước lại hiện ra, lập tức có một đạo hư ảnh khủng bố khuếch tán ra.

“Hỏa Thiêu Vạn Lý”

Trong nháy mắt,, Bạch Hàn Phong lập tức cảm thấy máu trong cơ thể sôi trào. Mà ngay cả linh hồn dường như cũng bắt đầu bành trướng. thân thể hắn đã sắp vượt quá ngưỡng chịu đựng.

Trong không ít ánh mắt của mọi người, hai đạo công kích kinh khủng va chạm vào một chỗ. Gợn sóng trong không gian cơ hồ sụp đổ, bị nghiền nát. Nước dưới hồ sôi lên sùng sục.

Một cỗ lực lượng quỷ dị đột nhiên khuếch tán. Bên trong Hòa thiêu vạn lý, hàng vạn vạn thú hỏa vây lấy cắn xé hỏa thần nộ của hắn

“ thật khủng khiếp.”

Sắc mặt Bạch Hàn Phong đỏ lên. Kinh mạch của hắn dưới sự thục dục của Hỏa thần lệnh đã sắp không thừa nhận nổi, khiến cho máu trong cơ thể hắn sôi trào, linh hồn đau đớn.

Điều càng khiến cho Bạch Hàn Phong kinh ngạc chính là bên trong lực lượng khủng bố này dường như còn có một cỗ khí tức quỷ dị, khiến cho hắn ứng phó không kịp. Dưới tình huống hắn không kịp phản ứng lập tức đánh vào người hắn.

Khí tức quỷ dị này khiến cho Bạch Hàn Phong kinh ngạc, hắn đã nhận ra tuy cùng là khổng tước nhưng mỗi một tộc nhân trong tộc hình như lĩnh ngộ thời gian một cách khách nhau,

Cái mà Du Du linh ngộ chính là Họa Địa Vi Lao, cùng Mộng Ảo Thời Không, cái mà Khổng Minh đang đánh ra lúc này lại là một loại lĩnh ngộ về thời gian hoàn toàn khác biệt,

Ken két.

Công kích quỷ dị này khiến cho cương khí hộ thân của Bạch Hàn Phong khó có thể ngăn cản, lực công kích quỷ dị có thể trực tiếp xuyên qua cương khí tiến vào trong cơ thể. Máu tươi trong cơ thể hắn nhanh chong bị đóng băng, thế nhưng môt nửa bên trái lại không hề bị như thế, máu huyết vẫn lưu thông bình thường, khiến hắn vô cùng đau đớn.

Mà ngay lúc này, hắn cảm nhận được, linh hồn của mình đang dần dần khô héo. Tuyệt đối quỷ dị tới mức tận cùng.

Chương 65: Khổng tuyên lại xuất hiện

Trong lúc tộc nhân của tộc khổng tước vây quanh bờ hồ để xem ai thắng ai thua, thì một đạo ngũ sắc thần quang mang theo một đạo uy áp hùng mạnh hạ xuống cạnh đó.

Bóng người này vừa hạ xuống, thì đã vung hay tay phân biệt về hai hướng khác nhau, hướng bên phải Khổng Minh bị luồng sức mạnh này đánh bay xuống dưới, phải khó khăn lắm mới có thể đứng vững, còn bên trái, Bạch Hàn Phong lại trái ngược hoàn toàn, một luồng sức mạnh, chống đỡ lại Hỏa Thiêu Vạn Lý cho hắn, đồng thời đỡ hắn từ từ hạ xuống, linh lực như suối trào từ bên ngoài tràn vào lấp đầy đan điền đang khô héo của hắn, khiến người hắn trong thoáng chốc tràn đầy sinh lực.

Đám Khổng tước quanh bờ hồ, vừa nhìn rõ thân ảnh vừa đến này thì lập tức, kinh hoảng nhai nhai thi lễ:

“Thiếu tộc trưởng”

“Thiếu tộc trưởng giá lâm”

Khổng Minh cũng cúi đầu làm lễ:

“Ra mắt thiếu tộc trưởng”

Khổng Tuyên nhìn đống đổ nát xung quanh rồi lại nhìn đám tộc nhân đang đứng chén chúc ở bên bờ hồ một lát, sau đó hắn nhìn đến Khổng Minh rồi hỏi:

“Đây là chuyện gì”

Khổng Minh còn chưa biết đáp lời ra sao thì, bên kia Bạch Hàn Phong đã đáp,.

“Khổng Tuyên tiền bối, đây là chúng ta chỉ luận bàn một chút mà thôi, “

Khổng Tuyên nghe xong thì không nói gì mà lại hỏi Khổng Minh:

“Có thực vậy không”

Khổng Minh liếc nhìn Bạch Hàn Phong, hắn cũng hơi bất ngờ khi Bạch Hàn Phong nói đỡ cho mình, thế nhưng hắn biết mình không thể nào nói dối được Khổng Tuyên cho nên đành bảo:

“Thiếu tộc trưởng là do ta gây sự trước”

Lúc này khổng tuyên mới gật đầu nói:

“Vậy Khổng minh, ta phạt ngươi vào cấm địa một trăm năm, ngươi có phục không”

Đám tộc nhân phía dưới xì xào, vào cấm địa một trăm năm so với thọ mệnh dài lâu của yêu, linh thú không tính là gì, thế nhưng trong cấm địa có rất nhiều nguy hiểm, thiếu tộc chủ phạt Khổng Minh như vậy thì có phần hơi nặng,

Nhưng bản thân Khổng Minh thì lại nghĩ khác, hắn đã từng vào cấm địa, hắn biết trong đó tuy có nguy hiểm, nhưng lợi ích mà nó mang lại thì không thể đong đếm được, bình thường nếu muốn vào đó tuy luyện phải là tộc trưởng hoặc là thiên tài trong tộc, hoặc lập được công lớn, vậy mà mỗi lần tu luyện cũng chỉ được năm mươi năm,

Hắn vì đánh nhau, gây ra tội mà còn được ở trong đó năm mươi nắm, hắn biết rằng đây là thiếu tộc trưởng có ý muốn bồi dưỡng hắn, hắn nghe thấy Khổng Tuyên hỏi có phục không thì vội vã cúi đầu:

“Phục, tuyệt đối phục.”

Khổng Tuyên lại nói;

“Ngày mai bắt đầu sám hối, ngươi đi chuẩn bị đi”

Rồi nói với đám đông:

“Các ngươi nữa, hết việc rồi hay sao hả, tất cả tộc nhân đứng xem náo nhiệt ở đây, trước giờ ngọ ngày mai phải nộp lên ba cây nghê thường thảo, nếu không có đừng trách ta, mau giải tán đi”

Dưới tước uy của KHổng Tuyên cả đám đành nhăn nhó thi lễ rồi rời đi, chỗ này mấy trăm người, mỗi người ba cây, tìm đâu ra cho đủ, có tên vừa đi còn vừa nghĩ xem có nên về ăn trộm của gia gia mình hay không.
Chờ mọi người tản đi hết, Khổng Tuyên mới nói với Bạch Hàn Phong:

“Bạch huynh đệ, gia mẫu muốn gặp ngươi”

Bạch Hàn Phong kinh ngạc:

“Tộc trưởng muốn gặp ta ư”

“Đúng vậy”

……………….

Trên đỉnh núi cao nhất của Linh Hoàng Lâm, hiện hữu một tòa kiến trúc vô cùng tráng lệ.. Tới kiến trúc này, Khổng Tuyên và Bạch Hàn Phong phải đi bộ qua một cái sân vô cùng rộng lớn,, Khổng tuyên giải thích với hắn rằng, tuy có thể phi hành đến đó, nhưng để bày tỏ lòng kính trọng đối với tổ tông, trừ Tộc trưởng ra, còn lại đều phải đi bộ,

Kiến trúc này được dựng theo hình dáng của một ngọn lửa đang bùng cháy, vỏ ngoài của kiến trúc này cũng giống như tòa tháp giữa hồ kia, đều được làm bằng Linh Thạch, khi đi qua cái sân rộng kia, cả hai xuyên qua một mái vòm trước khi đến cổng của ngôi đại điện.

Bạch Hàn Phong đưa mắt nhìn, hắn thấy đại điện này có ba cửa, trên mỗi cánh cửa đều thể hiện, một con Khổng Tước đang bay trên bầu trời đầy mây, mãi về sau này hắn mới biết, đây là ba con Khổng Tước thật, ẩn mình ở đây để bảo vệ tộc trưởng,

Cửa mở, Khổng Tuyên và Bạch Hàn Phong bước vào, trong này được trang trí vô cùng xa hoa tráng lệ, với rất nhiều những tài liệu quý giá, trên nóc của đại điện, dường như thể hiện một tinh đồ, mà sau này Bạch Hàn Phong nhận ra đó chính là bản đồ của tiểu thế giới này.

Cuối đại điện khổng lồ này, là một cái ngai vàng theo đúng nghĩa đen, trên một cái bậc cửu cấp đặt một chiếc ghế vô cùng tinh xảo, tài liệu làm ra cái ghế này Bạch Hàn Phong liếc mắt liền nhận ra, đây chính là Hắc Thạch, hắn chính là nhờ Hắc Thạch mà có được cơ thể mạnh mẽ thế này,,

Hai bên của ngai vàng này là hai bức tượng chim Khổng Tước, phía sau ngai vàng là một vầng ngũ sắc thần quang ngưng thực cực kỳ mờ ảo, Bạch Hàn Phong ngờ rằng sau đó là một không gian bí mật. ngôi trên ngai là một mỹ phụ, không biết nàng đã sống bao nhiêu vạn năm, nhưng nếu chỉ nhìn khuôn mặt, nàng sẽ trông như hai mươi sáu tuổi. đây chính là tộc trưởng của Khổng tước tộc Khổng Doanh Doanh.

Nàng mặc một bộ cung trang màu đỏ như lửa, búi tóc trên đầu cài một cây trâm màu vàng, vô cùng xinh đẹp, vô cùng cao quý, một sự kiêu ngạo phát ra từ trong xương tủy, lúc này Khổng Tuyên tiến đến,

“Tham kiến mẫu thân”

Bạch Hàn Phong cũng vội vàng cất tiếng nói:
“Bạch Hàn Phong bái kiến, Tộc trưởng, nguyện tộc trưởng vạn thọ vô cương”

Khổng Doanh Doanh cười nói:

“Bạch Hàn Phong, ta phải cảm ơn ngươi vì đã cứu Du Du con gái của ta”

Bạch Hàn Phong vội đáp:

“Không dám, đó là việc nghĩa nên làm, vãn bối không có ý đòi hỏi gì cả”

Doanh Doanh gật đầu:

“Không, không, đừng hiểu nhầm ý ta, ta không có ý đó, đây là việc cá nhân của một người mẹ, ta vẫn cần phải cảm ơn ngươi”

Khổng Tuyên lúc này cũng nói,

“Đúng vậy, nếu huynh không cứu muội ta, giờ này nó đã là một nắm cát rồi, sau này nếu có việc gì cần đến ta, nhất định ta sẽ giúp”

Bạch Hàn Phong vô cùng kinh ngạc, có được một lời hứa như vậy chính là có sự bảo đảm vô cùng, cảnh giới của Khổng Tuyên chính là đủ để ngạo thị thiên hạ, hơn nữa hắn lại là thiếu tộc trưởng, lời của hắn chính là có được sức mạnh của cả tộc, tuyệt đối là một ơn huệ cực lớn.

Bạch Hàn Phong không biết nói gì, chỉ biết luôn mồm cảm tạ, Lúc này Doanh Doanh mới nói:

“Sau này ngươi có dự định gì, ngươi có muốn ở lại đây tu luyện hay không”

Nàng cũng hỏi Hàn Phong một câu mà hôm trước Khổng Tuyên hỏi, Bạch Hàn Phong suy nghĩ một lát rồi đáp:

“Tiền bối minh giám, dĩ nhiên ở lại nơi phúc địa này tu luyện thực sự là may mắn của vãn bối, thế nhưng vãn bối muốn tự mình đi lên, tự mình lịch duyệt, mong tiền bối hiểu cho”

Câu trả lời của hắn khiến cho hai mẹ con Doanh Doanh đều ngoài ý muốn, nếu là người khác có được sự bảo đảm của một loại linh thú hùng mạnh tất sẽ vô cùng vui sướng, thế nhưng Bạch Hàn Phong lại từ chối thẳng thừng, hơn nữa qua ánh mắt của hắn, Doanh Doanh cũng nhận ra, hắn không hề lấy lui làm tiến, điều này khiến nàng một lần nữa phải đánh giá lại tên tu sĩ trước mặt này,

Bạch Hàn Phong bỏ qua việc ở lại đây mà lại hỏi:

“Dám hỏi tiền bối Du Du thế nào rồi, bao giờ nàng ấy mới tỉnh lại”

Nghe nhắc đến con gái, trên mặt Doanh Doanh hiện ra vẻ hiền dịu khác thường, nàng chỉ tay vào đám ngũ sắc thần quang phía sau, một thứ giống như tấm gương hiện ra, trong đó Bạch hàn phong nhìn thấy Du Du, đang nằm trên một bệ đá, xung quanh là vô số bộ xương của Khổng tước. vẻ mặt nàng tái xanh, tuy nhiên có thể khẳng định là nàng vẫn sống.

Doanh Doanh nói:

“Nó đang ở trong Tước mộ, tổ tiên đang chữa trị cho nó, nếu có thể tỉnh lại, từ nay nó sẽ tiến một bước dài, còn nếu không suốt đời nó sẽ như vậy”

Bạch Hàn Phong lại hỏi:

“Tiền bối, không còn cách nào khác nữa sao”

Doanh Doanh chưa trả lời thì Khổng Tuyên đã đáp,

“Nó thiêu đốt yêu đan, nên tạo ra thương tổn rất lớn, nếu ở kia có hồi phục tu vi nó cũng không thể tiến triển, ngoài cách này, ta nghe nói nhân loại có một phương thuốc tên là Thiên Đạo Thần Đan có thể chữa khỏi, thế nhưng đan dược này đã sớm tuyệt tích rồi, khó mà tìm được./.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau