VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Vệ Tử Phu

Vừa đúng lúc tên Linh Sư sơ kỳ kia ngã xuống thì Nguyên An bước vào quảng trường, trừ Bạch Hàn Phong lúc này chỉ còn lại mười người. Bạch Vân tông chỉ còn Từ Thiên Lỗi, hai người Hoan Đao Môn, hai người Thanh Hải môn, hai người Hành Sơn môn và hai người Lạc Vân môn.

Bạch Hàn Phong lạnh lùng liếc nhìn, dưới đất có mười mấy cái xác. Còn lại có mấy tên bị thương nặng đầu hàng. May mắn là hắn vẫn còn đứng đó,

Nguyên An nhìn mười thí sinh, nói:

“– Mười người sẽ tham gia đợt thứ hai, vòng này quyết định bằng rút thăm, chia năm tổ. có mười cái thẻ đánh số từ 1 đến 5. Rút trúng thẻ tre giống số nhau thì lên sân so tài. Quy tắc không thay đổi, bất luận sinh tử, mãi khi nào đối phương rời khỏi quảng trường hoặc bị giết thì người còn lại được tính là thắng. Thắng năm người liền vào vòng thứ ba. “

Nguyên An đưa ra một ống thẻ. Mọi người lần lượt xếp hàng rút thẻ tre từ trong ống ra.

Bạch Hàn Phong xòe tay nhìn thẻ tre:

“– số 3, người tiếp theo.”

sau khi mọi người rút xong hết, Nguyên An mở miệng nói:

“– Đã rút thăm xong, số một lên đi.”

Lúc này Đệ tử Bạch Vân tông đã dọn dẹp quảng trường sạch sẽ. Ghế trên, Từ Khắc nhìn Bạch Hàn Phong, nói với tên trưởng lão bên cạnh mình trong ánh mắt không giấu được vẻ oán độc:

– Vương trưởng lão sau chuyện này ta muốn hắn im lặng biến mất?

Trưởng lão họ Vương trả lời:

“Tông chủ yên tâm”

Sau khi thì thầm xong cả hai lại đưa mắt nhìn quảng trường. nhưng những gì hai người nói đã bị Du Du nghe được, nàng không nói gì mà yên lặng nhìn lên trời như thể đang suy nghĩ gì đó.

Lúc này trên sân đã có hai bóng người. Một người mặc trường sam màu xanh, Linh Sư trung kỳ, hắn là đệ tử của Hoan Đao môn,. Người khác mặc đồ đen, không ngờ lại là nữ, cũng là Linh sư trung kỳ, là đệ tử của Lạc Vân môn. Hai người lên sân, các chưởng môn, trưởng lão các phái ngồi trên ghế châu đầu ghé tai bàn luận.

Lúc này trên sân hai người đã khởi thế công kích. Đệ tử Lạc Vân môn tuy là nữ lưu nhưng ra đòn cực kỳ ác độc, khiến cho tên đệ tử Hoan Đao môn không dám xem thường.hai người đánh nhau, vang tiếng nổ đì đùng, kình khí cuồng bạo tuôn ra.

Bạch Hàn Phong đánh giá cẩn thận cuộc so tài. Đệ tử Lạc Vân môn chiếm ưu thế rõ rệt. Về thực lực thì thanh niên mặc đồ xanh mạnh hơn đối thủ một bậc, cái gì cũng tốt hơn chút. Thế nhưng có điểm yếu chính là thiếu kinh nghiệm. nữ tử áo đen thì ngược lại, kinh nghiệm thực chiến nhiều, mỗi lần nàng ra đòn khiến tên áo xanh rất vất cả chống trả.

Hai người đánh nhau làm nhiều người xung quanh thảo luận sôi nổi. Dãy ghế trên, chưởng môn các môn các phái xì xầm bàn tán. Chưởng môn Hoan Đao môn nói với một nam nhân mặc trường bào màu đen cạnh mình:

“– Kim huynh, nữ đệ tử này của huynh không tệ.”

Nam nhân mặc trường bào màu đen khẽ thở dài, nhưng trong giọng nói không giấu được vẻ khoe khoang:

“– Trần môn chủ nói đùaa, so với đệ tử của quý môn thì còn kém xa.”

Mắt Trần Côn nheo lại, mẹ kiếp hắn lại còn dám nói đểu mình, nhưng đệ tử của hắn rõ là yếu hơn, hắn cũng không còn cách nào,

Lúc này trên sân nữ tử áo đen đã chiếm ưu thế tuyệt đối, nàng công kích vô cùng mạnh mẽ. Đệ tử Hoan đao môn không thể nào theo kịp, tuy hiện tại có thể lấy tu vi cao hơn để bù đắp, nhưng về lâu về dài vẫn là không chống được, dần dần kiệt sức bất lực.

Một lát sau, nữ tử áo đen bắt được sơ hở của đối thủ thoáng chốc bùng nổ công kích sắc bén. Chân khí lạnh như băng luẩn quẩn quanh nàng nhanh chóng ngưng tụ thành mấy chục cái băng trùy, nhanh như tia chớp xuyên thủng phòng ngự của đối thủ đập mạnh vào ngực đệ tử Hoan đao môn. Khiến gã mặt tái xanh, khóe môi tràn máu, trên ngực toàn là lỗ thủng người té mạnh xuống đất. tắt thở.

Trên quảng trường, Nguyên An mỉm cười tuyên bố kết quả:

“– Lạc Vân môn, Lý Thanh Thanh thắng!”

Trên khán đài, Trần Cân chưởng môn Hoan Đao Môn nhíu mày thở dài, hắn lại mất một đệ tử.
Nguyên An không quan tâm đến mấy xác chết hay sự buồn vui của người khác lão nhìn danh sách rồi lại nói:

“Số 2 hai lên đi.”

Nguyên An dứt lời, một bóng người nhảy vào giữa quảng trường. Một bộ hoa phục, biểu tình kiêu căng, đến cực điểm đây là nhi tử của Từ Khắc, Từ Thiên Lỗi, một trong ba tên Linh Sư Hậu kỳ đỉnh phong tham dự tỷ đấu. Trong đám người trẻ tuổi hôm nay tên này quả thực đủ tài năng ngạo thị toàn trường.

Từ Thiên lỗi bước ra không lâu thì một bóng khác ủ rũ bước ra. Bạch Hàn Phong có chú ý đến người này, là đệ tử của Thanh Hải môn, một thiếu niên áo lục cỡ mười chín tuổi, thực lực chỉ là Linh Sư Sơ kỳ đỉnh phong.

Từ Thiên Lỗi sau khi thấy đối thủ thì cười to bảo:

“– Ta đứng yên ở đây cho ngươi đánh một chưởng, nếu có thể đánh ta ra khỏi đài coi như ta thua, thế nào”

Linh sư cấp bậc này không lọt vào mắt Từ Thiên Lỗi

Tên đệ tử Thanh Hải môn đang định thử vận may thì bất chợt trong tai hắn vang lên một tiếng nói nhỏ, hắn khựng lại giây lát quay mặt về phía sư phụ hắn đang ngồi phía xa, rồi uể oải nói:

“ta đầu hàng.”

Đệ tử Thanh Hải môn đầu hàng, Trần Cân cười châm biếm:

“– Ha ha ha, Đoàn Như Long không ngờ các ngươi không có chút gan dạ nào.

Mấy sơn môn này thường hay âm thầm đấu đá nhau như cơm bữa. hôm nay có dịp sao lại có thể bỏ qua

Đoàn Như Long hừ mạnh đáp lễ:

“– Thực lực không đủ thì chỉ còn đường đầu hàng. Chúng ta làm sao bằng các ngươi? Coi rẻ tính mạng đệ tử”

Sắc mặt môn chủ Hoan đao môn, ngay lập tức tối đen lại,

“”– Hừ!”
Nguyên An lại hiện ra tuyên bố:

“– Trận thứ hai, Từ Thiên Lỗi thắng.”

Từ Thiên Lỗi tiếp nhận tiếng reo hò của ngàn đệ tử bạch vân tông rồi nhìn Bạch Hàn Phong khiêu khích, nhưng khí thấy hắn không chú ý đến mình thì đành hậm hực đi xuống, trong lòng âm thầm thể nhất định phải lấy mạng bạch hàn phong.

Nguyên An lại dò bản danh sách rồi lên tiếng:

“– Trận thứ ba, lên.”

Bạch Hàn Phong thì thào:

“– Đối thủ của ta là ai”

Bạch Hàn Phong đưa mắt nhìn, lại là một nữ tử, hơn nữa nữ tử này cũng mặc đồ đen, không hỏi cũng biết đây là người của Lạc vân môn

Quả nhiên Nhiều đệ tử LẠc Vân môn hét chói tai:

“– Nhị sư tỷ cố lên!”

Thấy nữ tử này xinh đẹp vô cùng, rất nhiều đệ tử nam của các phái khác cũng bắt đầu hò hét.

Bạch Hàn Phong chậm rãi đi vào quảng trường, vạt áo bay phần phật trong gió. Hắn bình tĩnh đứng trong sân, hắn nhận ra cô nương này giống như Từ Thiên lỗi đã đạt đến hậu kỳ đỉnh phong, kém một tia nữa là có thể tiến cấp Linh Đan, tuy nhiên nếu không có gì đặc biệt thì chỉ cần vẫn là Linh sư thì chưa đủ tạo uy hiếp lớn với Bạch Hàn Phong.

Nhiều đệ tử Bạch Vân tông dường như ghét Bạch Hàn Phong vì đã giết bốn người của bọn họ, bọn họ reo hò:

“– Sư tỷ của Lạc Vân môn, một chiêu nghiền nát hắn đi”

Bọn họ hoàn toàn không để Bạch Hàn Phong vào mắt. ngược lại Bạch Hàn Phong cũng không coi họ ra gì, có bản lĩnh thì đến đây đơn đả độc đấu, đứng dưới gào thét thì ra cái gì.

Trên sân, nữ tử áo đen Linh Sư hậu kỳ kia nhìn Bạch Hàn Phong rồi cúi người làm động tác chào,

“Vệ Tử Phu gặp qua đạo hữu”

nhưng ngay sau đó nàng liền nói, lần này giọng nàng vụt trở nên lạnh lùng:

“– Nếu đạo hữu đầu hàng bây giờ còn kịp, không thì không kịp nữa. “

Bạch Hàn Phong lạnh lùng nhìn Vệ Tử Phu, mắt lóe sát ý. Trong mắt hắn không có cái gì gọi là thương hoa tiếc ngọc cả, nếu nàng đã coi thường hắn như vậy thì đành chịu.

Bạch Hàn Phong lạnh nhạt nói:

– Nếu ngươi đầu hàng, ta thân là chưởng môn một phái sẽ nể mặt chưởng môn các ngươi mà tha mạng cho ngươi.

Bạch Hàn Phong mặt không biểu tình, sát khí vô hình khuếch tán.

Dưới quảng trường, đám đệ tử hò reo:

“–mau đánh đi, một chiêu giết chết tiểu tử đó!”

Chương 47: Chiến Kiều Nữ

Lúc này trên sân Vệ Tử Phu nói với Bạch Hàn Phong.

“Nếu ngươi đã chọn như vậy thì để ta tiễn ngươi một đoạn”

Linh Khí bộc phát từ người Vệ Tử Phu, khí thế hung bạo khuếch tán., áp lực sinh ra từ linh khí lan tràn. Vệ Tử Phu giương ngọc thủ lên, từ trên tay nàng hiện ra một dải lụa màu trắng, ở trên đầu dải lụa buộc ba chiếc chuông, một làn gió thổi qua khiến nó không ngớt kêu leng keng.

“Pháp bảo đỉnh cấp”

Vừa nhìn thấy dải lụa Bạch Hàn Phong đã nhận ra đẳng cấp của nó, xem ra trận đấu này sẽ khó khăn đây.

Bạch Hàn Phong nhìn dải lụa trắng, không nhúc nhích gì nhưng trong đan điền linh khí đã cuộn trào, Linh Khí cường đại chảy nhanh trong kinh mạch dày rộng. Sát khí vô hình trên người Bạch Hàn Phong càng đậm đặc hơn.

Trên tay hắn xuất hiện Kim cương trạc.

Vù vù vù!

Vệ Tử Phu Vệ Tử Phu nhìn Bạch Hàn Phong chằm chằm, ánh mắt kiêu căng tự tin giờ giảm bớt, áp lực vô hình bao phủ lên thân thể nàng, làm nàng thấy hơi cứng người. Vệ Tử Phu hít sâu một hơi, lao nhanh như tia chớp hướng tới Bạch Hàn Phong.

Vệ Tử Phu vốn đã rất mạnh, nhưng khi kết hợp cùng dải lụa kia, uy áp trên người nàng lại càng kinh khủng, khí thế dời núi lấp biển ập đến. dải hỗn thiên lăng vung ra phía trước khiến mấy chiếc chuông bạc kêu lên,, vô số đạo tàn ảnh hiện ra, xé rách dòng không khí, thế công liên miên bất tận đâm hướng Bạch Hàn Phong.

Trên khán đài, Từ Khắc kinh ngạc nói:

“–? Tu vi Vệ Tử Phu mới chỉ là Linh Sư hậu kỳ, tu luyện đến trình độ này thật là hiếm thấy, Kim chưởng môn, đồ đệ của môn phái các ngươi thực là tài giỏi.”

Kim Thành của Lạc Vân môn mở miệng nói:

“Từ tông chủ quá khen, “

Thực lực như bọn họ nhìn ra được Vệ Tử Phu có tu vi gì, cộng thêm pháp bảo cùng công pháp như vậy, có đủ sức đánh với Linh Đan mới tấn cấp một trận. Bạch Hàn Phong tuy có chút thực lực, nhưng bất quả chỉ là Linh Sư trung kỳ, thực lực cách biệt quá xa.

Lúc này Tàn ảnh phô thiên cái địa đổ ập xuống. Cách gần mười thước thì tàn ảnh đầy trời sắp sửa đánh tới Bạch Hàn Phong. Bạch Hàn Phong mở mắt ra, sát khí hoàn toàn bộc phát. Hắn đưa hai tay về phía trước, từ trên tay xuất hiện mười quả cầu lửa.

“Lại là chiêu cũ”

Trên đài cao đám chưởng môn lắc đầu, chiêu này khi nãy thì có thể dùng được, nhưng đối phó với Vệ Tử Phu thì lại là không đủ, bọn hắn xem ra Bạch Hàn Phong thua chắc rồi.

Thế nhưng chuyện sau đó khiến bọn họ vô cùng ngạc nhiên, ngay khi tàn ảnh rợp trời ập đến, Bạch Hàn Phong nhanh chóng kết thủ ấn. mười quả cầu kia nhanh chóng hợp lại thành một quả cầu lửa rất lớn, ánh sáng đỏ rực rỡ che đậy cả người hắn.

“– Đây là công pháp gì, đẳng cấp không tầm thường!”

Đám người trên khán đài ánh mắt sắc bén, nhận ra chiêu mới của Bạch Hàn Phong, bọn họ rất ngạc nhiên. Từ Khắc nhíu mày. Trong mắt hắn xem ra bạch hàn phong không chết không được.

Lúc này Bạch Hàn Phong trầm giọng quát:

“– Hỏa Phong Vạn Lý!”

Mắt Bạch Hàn Phong bắn ra sát ý, thủ ấn đánh ra. Hỏa cầu nhanh chóng nổ tung trong không khí tụ tập lại, toát ra lực lượng cuồng bạo như thủy triều

Năng lượng hùng hồn tụ tập lại, khí thế Bạch Hàn Phong tăng vọt, chưởng ấn màu đỏ phóng lên cao.tàn ảnh ập đến, Bạch Hàn Phong tiến lên trước, tử hỏa nhanh chóng bày ra trước người hắn, hình thành một thảm lửa xung quanh Bạch Hàn Phong.

Hai bóng người ẩn trong kình khí cường đại lao nhanh vào đối thủ như mũi tên, đám người cấp thấp quanh quảng trường chỉ nhìn thấy hai bóng người mơ hồ bay vút đi. Lao vào nhau.

“Ầm”

Lực lượng ngút trời cùng với xung lực không gì sánh bằng đụng mạnh vào nhau, vang tiếng nổ điếc tai trong không gian. Kình khí cuồng bạo khuếch tán trên bầu trời. Hai lực lượng va chạm, đất đá bắn tung tóe. Từ khắc vội vung tay, Một vòng sóng năng lượng nhỏ bé khuếch tán bao phủ quảng trường, ngăn cảnh kinh phong, hóa thành kình phong mãnh liệt thành những luồng khí nhu hòa.

Đám người ngồi trên đài kinh thán:

“Mạnh”

Bạch Hàn Phong chỉ là Linh Sư hậu kỳ, thế nhưng vừa rồi Hỏa Phong Vạn Lý của hắn đã đạt một đẳng cấp rất cao, khiến người ta kinh ngạc.

Trong kình khí cuồng bạo Bạch Hàn Phong đưa tay ra nắm vào dải hỗn thiên lăng kéo mạnh, đồng thời tay còn lại đưa về phía trước, nhắm vào ngực của Vệ Tử Phu.

“Nhận thua đi”

“Đừng hòng,!”

Vệ Tử Phu cũng không chịu kém, một tay nàng giằng lại pháp bảo, tay còn lại cũng đưa về phía trước. Hai bàn tay đụng vào nhau phát ra một tiếng vang như xé lụa,

Ầm

Linh khí trên người nàng bị dội ngược trở lại. Hộ thân cương khí rạn vỡ, ánh mắt Vệ Tử Phu ngây dại nhìn Bạch Hàn Phong, hắn quá mạnh đối với nàng,

“Tên này là Linh sư trung kỳ thực sao?”Cảm giác Lực lượng của một quyền vừa rồi của Bạch Hàn Phong đã vượt qua mình, Vệ Tử Phu đã biết rằng trận này mình thua rồi, nàng bị Bạch Hàn Phong chấn bay ra đằng sau, đập vào sân gạch, nôn ra vô cùng nhiều máu tươi.

– Phụt!

Tất cả biến cố bất ngờ này không chỉ khiến cho đám người Lạc Vân môn kinh ngạc mà nó còn khiến cả ngàn đệ tử Bạch Vân tông hút ngụm khí lạnh, Cái gì vừa xảy ra vậy. Linh Sư hậu kỳ, chỉ một chiêu đã bị Linh Sư trung kỳ đả bại, thậm chí hắn còn dùng tay không.. Giờ phút này, ngay cả đám người trên đài cũng có biểu tình ngạc nhiên, Kết quả này là điều mà họ chưa bao giờ ngờ đến.

Lúc này Nguyên An lại hiện ra tuyên bố

“– Trận thứ ba, Bạch Hàn Phong thắng!”

Nghe thấy điều này Từ Thiên Lỗi lạnh như băng liếc nhìn Bạch Hàn Phong, làm động tác đưa tay lên cắt cổ:

– Hừ!

Bạch Hàn Phong hờ hững nhìn hắn, cũng không buồn đáp lại, chỉ nhếch mép cười rồi đi về chỗ.

Nguyên An lại lên tiếng:

“– Bắt đầu trận thứ bốn đi.”

Hai bóng người lập tức lao lên, là hai tên đệ tử của Hành Sơn môn. Bắt đầu tấn công dồn dập ngay. Từng đợt công kích như sóng đổ ập vào đối thủ, thế nhưng vì hai người là đồng môn, nên cuộc chiến xem rất tẻ nhạt, chưa đầy hai mươi hơi thở thì tên yếu thế hơn đã đầu hàng.

Nguyên An uể oải cất lời:

“Trận thứ tư Hành Sơn môn Lữ Văn Hóa thắng”

Lão chỉ vào hai người cuối cùng:

“Các ngươi khẩn trương lên”

Cặp đôi cuối cùng này một người thuộc Hoan đao môn, một người Thanh hải môn, cả hai đều là Linh Sư trung kỳ, sau khi chào hỏi liền bắt đầu phân cao thấp.

Lực công kích cuồng bạo kèm theo tiếng nổ đì đùng liên tục vang lên. Nhưng chưa qua bao lâu thì tên đệ tử Hoan Đao môn đã không thể đối kháng nổi,, liên tục thụt lùi. Rất nhanh hắn đã bị tên để tử Thanh Hải môn cho một kiếm bay thẳng ra phía xa, trọng thương bất động

Nguyên An lập tức tuyên bố:

“– Trận cuối, Diệp Tử Quân của Thanh Hải môn thắng.”

Diệp Tử Quân đắc ý đi xuống, Bạch Hàn Phong nhẩm tính. Năm người cuối cùng vào vòng thứ ba trừ Bạch Hàn Phong thì còn có Từ Thiên Lỗi cửa Bạch Vân tông, Lý Thanh Thanh của Lạc vân môn, Lữ Văn Hóa của Hành Sơn môn, Diệp Tử quân của Thanh hải môn. Hoan đao môn thì không có ai cả, nhìn biểu tình của hắn lúc này cực kỳ khó xem, hiển nhiên là vừa tức giận vừa xấu hổ./.

Lúc này Từ Khắc cười ha hả đứng lên nói:

“Hiện tại cũng đã tối, tỷ thí ngày mai tiếp tục, năm người chiến thắng trước hết hãy nhận lấy mỗi người ba hạt Bồi Nguyên Đan để hồi phục pháp lực./.

Chương 48: Tính toán của hàn phong

Bạch Hàn Phong về đến nơi ở của mình thì đã thấy Du Du ngồi sẵn ở đó, vừa thấy hắn nàng đã nói:

“Sáng nay, ta nghe thấy đám người Từ Khắc muốn giết ngươi”

“Giết ta”

Du Du gật đầu:

“Đúng thế, ta nghe hắn nói không được để ngươi sống”

Bạch Hàn Phong kinh ngạc, hắn đã đắc tội với lão ta lúc nào. Nhưng rồi khi nhìn ba hạt Bồi nguyên đan trên tay và nghĩ lại những cái xác nằm trên mặt đất hồi chiều, hắn đã ngộ ra có lẽ là Du Du nói thực.

Lúc này hắn cũng đã nghĩ ra hèn gì phần thưởng đại hội lại phong phú vậy, đan dược, xông pháp, vũ khí đủ cả, e rằng Bạch Vân tông có tính toán riêng.

Bạch Hàn Phong nhẩm tính, theo thực lực thế hệ trẻ thì tốp ba chắc chắn nằm trong tay Bạch Vân tông. Bao nhiêu phần thưởng sẽ vào tay họ hết, Bạch Vân tông ra phần thưởng phong phú vì biết đệ tử trong môn sẽ chiếm được nên chẳng quan tâm, và còn mục đích khác. Mỗi lần tổ chức cái tỷ đấu này các môn phái đều phái ra người trẻ tuổi mạnh nhất xuất chiến. Bạch Vân tông có thể nhân cơ hội này mà hủy diệt thiên tài của các môn phái phụ thuộc bằng cách này hay cách khác.

Đệ tử các môn phái hoặc chết hoặc bị thương nặng, vậy thì trong nhiều trăm năm tiếp theo Bạch Vân tông vẫn là thái sơn bắc đẩu, tuy Bạch Vân tông tổn thất một ít đệ tử nhưng so với sơn môn khác không còn người nối nghiệp, không có thực lực đối kháng lại Bạch Vân tông, chỉ có thể quỳ dưới chân Bạch Vân tông, không thể cấu thành uy hiếp, Bạch Vân tông hoàn toàn yên bụng làm lão đại.

Nghĩ đến đây Bạch Hàn Phong hút ngụm khí lạnh. Bạch Vân tông tính kế âm thầm, các môn phái còn tưởng rằng vớt vát được của hời nhưng thật ra đã rơi vào bẫy của Bạch Vân tông. Còn vì sao Bạch Vân tông muốn giết hắn, đơn giản thôi, thứ nhất ngay hôm nay hắn một hơi giết chết bốn đệ tử của Bạch Vân tông làm Từ Khắc mất mặt, thứ hai chính là hắn đã biểu hiện quá xuất sắc, khiến cho Từ Khắc quyết định phải diệt hắn khi còn chưa mọc đủ lông đủ cánh.

Thấy hắn ngồi thừ ra, Du Du hỏi hắn:

“Sợ hay sao, có cần ta giúp ngươi làm cỏ Bạch Vân tông này hay không, đừng nói là Từ Khắc cho dù mười tên như hắn, ta cũng chỉ cần bóp một cái là chết”.

Nghe Du Du nói thế, ban đầu Bạch Hàn Phong suýt nữa đồng ý nhưng sau đó hắn nghĩ lại, giống như Tử Vận Môn phải phụ thuộc vào Bạch Vân tông, hẳn là Bạch Vân tông cũng phải phụ thuộc vào một siêu cấp tông môn nào đó, diệt Bạch Vân tông không phải là cách, cho dù Bạch vân tông bị diệt thì sẽ có Hắc vân tông, Xích vân tông khác lên thay, không bao giờ đến lượt Bạch Hàn Phong hắn làm chủ, cho nên cách này không ổn.

Hắn không muốn một lần nữa trốn chạy, hắn muốn biến Tử vận môn thành một con đường lui của hắn, để sau này nếu có chuyện gì, hắn còn có một nơi để dừng chân,

Thế nhưng nếu không giải quyết chuyện này ngay, rất có thể đêm nay là đêm cuối cùng hắn còn được hít thở không khí của nhân gian,. Bất chợt hắn nghĩ ra một cách, hắn nhanh chóng liên lạc với Nguyên An, có câu biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, muốn thoát khỏi nguy hiểm, trước hết phải hiểu đối thủ đã,

Rất nhanh Nguyên An đã đến, lúc này hắn đang ngồi tu luyện thì nhận được truyền âm của Du Du, hắn nào dám từ chối vội vàng chạy đến, hắn gõ cửa rồi nhanh chóng bước vào

“Nguyên An tham kiến tiền bối, chưởng môn”

Du Du không nói gì, Bạch Hàn Phong, đứng dậy mỉm cười mời Nguyên An ngồi xuống rồi nói:

“Nguyên trưởng lão, người đã là người của Tử Vận môn cũng nên giúp cho môn phái một chút, người nói xem có phải không?”

Nguyên An không hiểu tên chưởng môn này muốn gì đây, ép mình phản bội Bạch vân tông thì không nói, bây giờ lại còn đòi báo đáp, tuy nhiên dưới ánh nhìn của Du Du hắn vội vàng gật đầu:

“Chưởng môn có chuyện gì, cứ nói, lão phu làm được nhất định không từ chối”Bạch Hàn Phong tự tay rót cho Nguyên An một chén trà rồi cười, nói”

“Chuyện này đơn giản thôi, Nguyên trưởng lão nhất định làm được”

Hắn cũng rót cho mình một chén, sau khi nhấp một ngụm hắn khẽ nói:

“Ta muốn biết tất cả mọi điều về Bạch vân tông mà lão biết”

Cả ba ngồi trong phòng chừng nửa canh giờ thì Nguyên An cáo từ ra về, trong phòng chỉ còn lại hai người Du Du và Bạch Hàn Phong, cả hai đều im lặng, Du Du thì cố tìm lại ký ức của mình, còn Bạch Hàn Phong thì lại đang sắp xếp nhưng gì mà Nguyên An nói.

Hồi lâu sau, dường như hắn đã quyết định xong, hắn liền thì thầm với Du Du, khiến nàng liên tục gật đầu. Ngay sau đó cả hai người dặn dò đám người Lưu Giang mấy câu rồi nhanh chóng biến mất.

……….

Chừng một canh giờ sau, tại sơn môn của Hành Sơn môn, xảy ra một cảnh gà bay chó chạy, lửa cháy khắp nơi, một số người bị thương nằm la liệt trên mặt đất. đứng trước sân trống, một thân ảnh mặc đồ đen cầm tấm hoành phi có ba chữ Hành Sơn điện đập gãy rồi nghênh ngang nói:

“Mau gọi chưởng môn các ngươi về đây, nếu trưa mai mà hắn không có mặt ở đây, ta sẽ san phẳng môn phái của các ngươi thành bình địa”

Bóng đen nói xong rồi lập tức biến mất, cùng lúc đó, ở Hoan Đao môn cũng xảy ra cảnh tương tự, vô số đình đài bị phá hủy, sơn môn cũng bị đập gãy, lần này đứng trên đống đổ nát, một giọng nữ nhân lạnh lùng vang:

“Trưa ngày mai, ta sẽ quay lại, gọi chưởng môn của các ngươi về gặp ta.

Ngay trong đêm đó, trên địa bàn của năm môn phái bao gồm tử vận môn đều bị đốt phá, hai bóng đen một nam một nữ đều đưa ra yêu cầu rằng chưởng môn đã đắc tội họ, yêu cầu trưa mai phải quay trở lại môn phái, nếu không sẽ huyết tẩy môn phái. Điều này khiến cho đám đệ tử cảu năm môn phái vô cùng sợ hãi, ngay trong đêm đó, liên sai người chạy ngay đến Bạch Vân tông cấp báo.Trời còn chưa sáng thì tông chủ Bạch vân tông, Từ Khắc đã bị lôi ra khỏi mật thất tu luyện, đệ tử của hắn đến báo rằng, năm môn phái kia muốn xin gặp hắn có chuyện gấp, Từ khắc vừa bước đến đại điện vừa tự hỏi, không biết đã xảy ra chuyện gì mà bọn chúng lại đồng loạt tìm đến,

Ngay khi bước vào điện đã thấy đám Bạch Hàn Phong ngồi đó cả rồi, cả năm đều là vẻ mặt nôn nóng, không ngừng ngó ra cửa đến trà cũng không buồn uống, có chuyện gì vậy?. Từ Khắc lấy làm lạ hỏi:

“Các vị chưởng môn, mới sớm ra đã tìm Từ mỗ, là có chuyện gì gấp gáp sao”

Trần Côn vội nói:

“Từ tông chủ, tối qua môn phái của ta vị một người lạ mặt phá hủy, hắn còn hẹn ta trưa nay quyết chiến, ta phải trở về xem sao, nên hôm nay đến đây từ biệt, đại hội này ta không tham dự được, thứ lỗi”

Từ Khắc ngạc nhiên, một mình Trần Côn thì cũng thôi đi, nhưng sao bốn tên chưởng môn kia cũng đến, chả lẽ cả năm môn phái đều bị tấn công, bằng một vẻ ngờ vực, Từ Khắc hỏi:

“Lạc Vân môn, Hành sơn môn, Tử vận môn, Thanh hải môn các ngươi cũng bị đại náo hay sao”

“Đúng vậy, Từ tông chủ”

Bạch Hàn Phong lúc này mới đứng ra vẻ mặt hết sức sợ hãi nói:

“Sáng nay đệ tử trong môn đến báo, môn phái của ta đã bị đốt cháy, còn có nếu ta không về kịp trưa nay toàn bộ người của Tử Vận môn sẽ bị giết, ta tu vi thấp kém mong rằng Từ tông chủ cử người đi cùng ta trở về”

Ba vị chưởng môn còn lại cũng nhao nhao lên tiếng:

“Môn phái của chúng ta cũng vậy, Từ tông chủ, ngài xem”

Từ Khắc ngồi xuống ghế âm thầm suy tính, việc cả năm môn phái phụ thuộc vào bạch vân tông đều bị tấn công quyết không phải là trùng hợp, đây rõ là có kẻ nhắm vào hắn, nhắm vào Bạch vân tông,

Cả năm môn phái quyết không thể có thù với cùng một người thế được, đây chắc hẳn là do một thế lực cạnh tranh với Bạch Vân tông gây ra, nhưng rút cục là thế lực nào, Từ Khắc âm trầm điểm qua các thế lực kết oán và có xung đột với Bạch Vân tông, từng cái tên lướt qua trong đầu hắn:

“U Linh Điện!”

“Triêu Dương Tông”

“Huyết Ma Tông”

Cả ba thế lực này đều tính là đối thủ cạnh tranh của Bạch Vân tông, U Linh điện thì nhiều năm nay vẫn tranh chấp với Từ Khắc hắn một số thành trì phía tây, Triêu Dương tông thì cạnh tranh với hắn trong buôn bán dược liệu còn lại Huyết Ma Tông chính là xung đột lớn nhất, không chỉ vấn đề buôn bán, đất đai mà còn có quyền kinh doanh cảng biển. rốt cục là ai trong ba nhà này, Từ Khắc chợt cảm thấy nhức cả đầu, sao đột nhiên chuyện này lại xảy đến,

Cuối cùng sau một hồi suy nghĩ hắn quyết định phải điều tra chân tướng một cách rõ ràng, sau đó mới quyết định được, hắn lập tức cho gọi đám trưởng lão và hộ pháp đến, ra lệnh cho bọn họ chia ra đi cùng các môn phái về sơn môn của họ đều tiến hành điều tra, Khi nghe thấy điều này, không ai nhìn thấy rằng đứng sau đám chưởng môn còn lại Bạch Hàn Phong đã nở một nụ cười, bước một của kế hoạch coi như đã thành công./.

Chương 49: Vận đen của Bạch Vân Tông

Ngay sau cuộc họp chóng vánh đó, đám người Trần Côn và các chưởng môn khác, ngay lập tức chuẩn bị lên đường, trở về môn phái, đi theo mỗi một đoàn người, chính là một hộ pháp và một trưởng lão, trùng hợp làm sao đi cùng Bạch Hàn Phong chính là Nguyên An,

Cùng đi với Nguyên An còn có một vị trưởng lão của Bạch Vân Tông, vị này tu vi đã đạt đến Linh Đan hậu kỳ hơn xa Nguyên An, trong tông ít người biết tên thật của vị trưởng lão này, từ trước đến giờ mọi người chỉ gọi là là Triệu Trưởng lão.

Lúc này ngồi trên pháp bảo của Triệu trưởng lão, Nguyên An mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không nói câu gì, yên lặng ngồi đó, lão thực sợ lo lắng về Khổng Du Du, không biết vị lão thái bà này rốt cuộc đi đâu, ta làm như thế này liệu có đúng hay không. còn Bạch Hàn Phong thì không ngừng làm bộ sợ hãi rồi tâng bốc Triệu trưởng lão lên tận mây xanh.

“hahaha, Có Triệu trưởng lão tương trợ, Tử Vận môn của ta được cứu rồi”

Triệu trưởng lão này, không phải là người thích nghe những lời có cánh, Khi nghe Bạch Hàn Phong nói vậy lão chỉ gật đầu nói:

“Bạch tiểu chưởng môn yên tâm, Triệu mỗ phụng lệnh tông chủ, nhất định sẽ giải quyết hết thảy”

Bạch Hàn Phong liên tục gật đầu tỏ vẻ biết ơn:

“Đa tạ Triệu trưởng lão tương trợ”

Ở Một hướng khác đoàn người của Hành Sơn cũng có một vị trưởng lão và một vị hộ pháp của Bạch Vân tông đi cùng, trưởng lão tên là Cổ Dao tu vi Linh Đan trung kỳ đỉnh phong. Hộ pháp tên là Trần Xuân Kỳ tu vi Linh Đan sơ kỳ, đám người đang gấp rút điều khiển pháp bảo hướng hành sơn môn trực chỉ.

Cổ Dao thấy chưởng môn của Hành sơn môn tâm thần bất an thì liền an ủi hắn:

“Chung chưởng môn, không cần quá lo lắng, có chúng ta ở đây tin rằng bọn chúng không dám làm càn”

Chung Nguyên chưởng môn của Hành Sơn môn đang sầu lo vì việc này, nhưng lúc này trưởng lão của bạch vân tông đã nói như vậy, hắn cũng đành tin tưởng, hắn vội vàng đáp lễ:

“Đa tạ Cổ trưởng lão, ơn đức này của Cổ trưởng lão, trên dưới Hành sơn môn không dám quên.”

Cổ Dao cười nhẹ, khi nàng đang định nói thêm mấy câu nữa thì chợt khựng lại, thần thức của nàng đã phát hiện ra trước mắt không xa, có một bóng đen đang đứng.

Bóng đen này không ngờ là nữ, toàn thân mặc váy màu đỏ, đội mũ trùm đầu, khi thần thức của Cổ Dao tiến tới thăm dò, thì trong đầu nàng đau đớn như kim châm vậy.

“Cao thủ, tuyệt đối là cao thủ”

Cổ Dao hít sâu một hơi lãnh khí, để kiềm chế sự rung động, nàng cất giọng như chuông bạc nói:

“Vị đạo hữu kia, ta là Cổ Dao trưởng lão của Bạch Vân tông, đạo hữu chặn đường không biết có ý gì”

Người mặc áo đỏ này không ai khác chính là Khổng Du Du, nàng đang y theo bước hai trong Kế hoạch của Bạch Hàn Phong mà thực hiện, lúc này nàng cũng không thèm nhiều lời với bọn chúng. Nàng lập tức đưa tay trái ra, vô số luồng khói đen từ tay nàng bay ra hình thành nên một cái bao tay màu đen lóng lánh không ngừng phát ra âm thanh như quỷ khóc.

Vừa nhìn thấy luồng khói đen hình thành nên chiếc bao tay này, Cổ Dao vô cùng kinh ngạc hô lớn:

“Tông Chủ Huyết Ma Tông”

Dứt lời nàng lập tức lăng không bỏ chạy, nàng chưa từng nhìn thấy nhưng nàng cũng đã nói qua về chiếc bao tay này, nó chính là bảo vật trấn tông của Huyết ma tông, tên của nó là Huyết Thủ. như vậy người trước mặt không còn nghi ngờ gì nữa chính là đương kim tông chủ của Huyết Ma Tông, An Xuyến.

Người ta tương đương với Từ Khắc, Cổ Dao lấy tư cách gì mà dám diễu võ giương oai, cho nên chạy chính là thượng sách thế nhưng, mới chạy chưa được bao xa thì cả người Cổ Dao đã bị một luồng sức mạnh vô hình giữ lại, giống như bị một cái lồng chụp lên, khiến Cô Dao không thể cử động được,

Ngay sau đó, nữ nhân váy đỏ che mặt kia đã đứng trước mắt Cổ Dao, nữ nhân váy đỏ không thèm nhiều lời mà nắm lấy một cánh tay của Cổ Dao giật xuống, cơn đau bị mất một cánh tay khiến nàng gào lên đau đớn:

Nữ nhân váy đỏ lạnh lùng truyền âm vào tai Cổ Dao:

“Về nói với Từ Khắc, chúng ta muốn quyền kinh doanh hải cảng, nếu hắn không đồng ý, sau này dưới trướng hắn sẽ không có hành sơn môn nữa”

Nói xong nữ nhân áo đỏ biến mất, bỏ lại Cổ Dao với cánh tay đầy máu trên mặt đất, cùng với đám người Chung Nguyên sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, Chung Nguyên bản thân cũng là Linh Đan sơ kỳ, lão cũng biết Cổ Dao mạnh thế nào, vậy mà người kia không cần làm gì đã có thể phong ấn cổ dao và còn đoạt đi một cánh tay của nàng, xem ra lần này Hành Sơn môn xong rồi,

Trong khi đó, Trần Xuân Kỳ vội vã chạy lại:
“Cổ trưởng lão, người sao rồi”

Cổ Dao, nắm chặt lấy cánh tay cụt của mình rồi nói:

“Tạm thời không sao, chúng ta trở về thôi”

Trần Xuân Kỳ ngờ vực hỏi:

“Thế còn Hành Sơn môn”

Cổ Dao lắc đầu:

“Việc này ngoài khả năng của chúng ta rồi, cần phải về báo cho Tông chủ định đoạt”

………………

Ở các hướng khác chuyện xảy ra cũng gần tương tự như Cổ Dao, các vị trưởng lão hoặc bị giết hoặc bị đánh trọng thương, thế nhưng lại không phải do cùng một thế lực làm, mà theo như đám người còn sống về trình bày thì đây lại là do cả ba tông phái kia tính kế,

Đây chính là bước hai trong kế hoạch của Bạch Hàn Phong, hư hư thực thực, hắn bảo Du Du đóng giả một vài người của ba môn phái kia, đến để chặn đường đám trưởng lão của Bạch Vân Tông, đồng thời, còn cố tình nêu ra xung đột, chính vì vậy nên khi đám người báo về thì có nơi lại Huyết Ma Tông, có nơi là Triêu Dương Tông tấn công, có nơi lại bị U Linh Điện tập kích,

Truyện này nếu đến tai Từ Khắc hắn nhất định sẽ nghĩ rằng ba môn phái kia thông đồng với nhau, cho dù thế nào thì đại chiến với ba môn phái kia là không tránh khỏi, cứ như thế hắn sẽ không có thời gian để ý đến Bạch Hàn Phong, hắn tha hồ có cơ hội mà phát triển, sau này khi không còn Du Du bên cạnh hắn, hắn cũng không phải lo lắng về đường lui nữa,

Thế nhưng người tính không bằng trời tính, Bạch Hàn Phong có tính toán kín kẽ cỡ nào cũng không tính được ra rằng, thực sự có chuyện ba môn phái kia liên kết với nhau để đối phó với Bạch Vân Tông. Xét về thực lực, Bạch Vân Tông dư sức diệt hai nhà, nhưng nếu ba nha liên kết lại thì bạch vân tông cũng chỉ có thể ngồi nhìn, chính vì vậy trong những năm qua tuy có xô sát, nhưng cả bốn môn phái chưa bao giờ cởi bỏ thế cân bằng đó cho đến gần đây.

Nói ra thì cũng buôn cười, nguyên nhân chính là đến từ con trai của Từ Khắc, Từ Thiên Lỗi, mặc dù cha hắn hùng tài đại lược, nhạy cảm chính trị cực cao, bao nhiêu năm qua vẫn có thể giữ ngôi vị bá chủ trong bốn môn phái, thế nhưng thằng con lão thì lại không được thông minh như vậy,

Năm ngoái, hắn đã chọc ghẹo con gái của Tông chủ Huyết Ma Tông, điều này khiến cho An Xuyến không thể nuốt trôi cục tức này, nàng liền liên lạc với hai môn phái còn lại, định rằng sẽ làm suy yếu Bạch Vân Tông, mà Tử Vận môn mất đi môn chủ lâm vào nội chiến chính là do An Xuyến thúc đẩy.

Hành động của Bạch Hàn Phong lúc này chính là đổ thêm dầu vào lửa. Tại mật thất của Huyết Ma Tông lúc này có ba người đang ngồi phân biệt là Tông chủ Huyết Ma tông An Xuyến; Điện chủ U Linh Điện Sở Quyền; Tông chủ Triêu Dương Tông Quan Phụng Thiên, cả ba đang ngồi bàn bạc đối sách. Quan Phụng Thiên lên tiếng trước:

“Đêm qua xảy ra một việc rất lạ, Lạc Vân môn tiếp giáp với địa bàn của Quan mỗ đột nhiên bị người ta đốt sạch, không hiểu vì nguyên do gì, sau Lạc Vân môn chính là Thanh Hải môn cũng bị tương tự”
An Xuyến lên tiếng:

“Quan huynh chắc còn chưa biết, không chỉ có Thanh Hải và Lạc Vân môn bị thế, mà chính là cả năm môn phái phụ thuộc và Bạch Vân tông đều bị như vây, không biết là có nguyên do gì”

Trái ngược với vẻ đăm chiêu của hai người kia, Sở Quyền lên tiếng:

“Ta nghĩ chuyện này cũng bình thường thôi, Bạch Vân tông hống hách đã lâu, lần này chắc hẳn đá phải thiết bản, đụng đến ai đó không nên đụng, vậy cũng tốt, vừa hay có thể……”

Sở Quyền còn chưa kịp nói hết thì phía ngoài mật thất đã vang lên tiếng rất gấp gáp:

“Tông chủ đại nhân, có tin gấp”

An Xuyến lên tiếng:

“mau vào đi”

Một tên đệ tử Huyết Ma Tông tiến vào:

“Khải bẩm ba vị tông chủ, xảy ra chuyện lớn rồi”

An Xuyến nhíu mày tỏ vẻ không vui

“Có gì từ từ nói, xem bộ dạng ngươi như vậy, còn ra thể thống gì nữa”

Tên đệ tử Huyết Ma Tông vội nói:

“Tông chủ, chúng đệ tử vừa nhận được tin tức, Bạch Vân Tông cho trưởng lão đi đến Hành Sơn môn để tra, thế nhưng đi nửa đường thì bị diệt, điều kỳ lạ chính là….”

Hắn nói đến đây thì lại không dám nói, An Xuyến bực mình quát lên

“mau nói”

Tên đệ tử cúi người với An Xuyến rồi mới tiếp tục:

“bẩm tông chủ, tin báo về chính là người chặn đánh đám người hành sơn môn, là một nữ nhân, mặc váy đỏ, trên tay đeo một chiếc bao tay màu đen”

Hắn nói tới đây thì không nói nữa, thế nhưng dù có nói An Xuyến cũng không có tâm tư mà nghe, nữ nhân mặc áo đỏ có bao tay màu đen chẳng phải là miêu tả mình hay sao, chuyện này làm sao có thể xảy ra được,

An Xuyến còn chưa nghĩ thông thì một tên đệ tử khác lại chạy vào, hắn vội nói:

“bẩm ba vị tông chủ, tất cả các trưởng lão đi theo điều tra do Bạch Vân Tông cử đi đều bị chết hoặc bị thương, tay trong của chúng ta truyền tin ra rằng đám người đó đều nói là bị người của ba tông môn chúng ta đánh lén”

Hắn nói xong đồng thời dâng lên một ngọc giản, Quan Phụng Thiên niệm chú rồi chỉ vào đó, từ ngọc giản một hư ảnh hiện lên, trong hư ảnh cả đám nhận ra Trần Cân chưởng môn của Hoan Đao môn bị đánh nằm trên đất, bên cạnh hắn không xa là xác của một vị trưởng lão Bạch Vân tông,

Một bóng đen đi đến gần Trần Cân, khi bóng đen đến gần thì Sở Quyền chợt kinh hô lên, bóng đen này không ngờ mặc quần áo của môn phái lão. Bóng đen giả dạng này nói với Trần Cân:

“ Bảo Từ Khắc rằng U Linh Điện chúng ta muốn có quyền quản lý một số thành trì nho nhỏ”

Cảnh lại chuyển, chỉ thấy trên mặt đất có la liệt xác người, một người mặc quần áo của Triêu Dương tông cười ha hả nói với một vị hộ pháp của Bạch Vân Tông:

“Các ngươi đắc tội với Triêu Dương tông nhất định không có kết cục tốt đẹp./.

Chương 50: Ngoài ý muốn

Xem xong mảnh ngọc ký ức do tay trong gửi về An Xuyến, Sở Quyền và Quan Phụng Thiên gần như hóa đá. Chuyện này căn bản là không hề do bọn họ làm, từ khi bắt đầu kế hoạch bọn họ mới chỉ ra tay với Tử Vận môn, hơn nữa cũng là âm thầm mà ra tay, chứ chưa bao giờ tính đến chuyện xé rách tầng giấy mỏng giữa hai bên như vậy.

Quan Phụng Thiên lắc lắc đầu:

“Chuyện này nhất định có gì đó không đúng, có ai đó cố tính giá họa cho chúng ta”

Sở Quyền cũng gật đầu:

“Ta cũng nghĩ vậy, nhất định có kẻ muốn đục nước béo cò”

“Hoặc cũng có thể bạch vân tông chơi chiêu khổ nhục kế”

Lời nói của An Xuyên vang lên khiến hai người kia lâm vào trầm tư mê hoặc.

Khổ nhục kế ư, có thể lắm chứ, trong đầu hai vị tông chủ kia lập tức nghĩ đến một chuyện, nếu như Bạch vân tông đã phát hiện ra bọn họ muốn lật đổ Từ Khắc, nhân cơ hội này tương kế tựu kế, hy sinh một chút thực lực dụ ba môn phái bọn họ bắt buộc phải lật mặt,

Nếu như thực sự là như vậy, thì tên Từ Khắc này cũng quá là cao siêu rồi.

Trong lúc hai tông một điện còn đang bàn bạc đối sách thì tại đại điện của Bạch Vân tông đã tập trung rất nhiều người, lúc này Từ Khắc đang lên tiếng, người mà hắn hỏi chính là Cổ Dao, cổ trưởng lão:

“Cổ trưởng lão không nhìn nhầm chứ, người kia thực sự là An Xuyến”

Cổ Dao thấy Từ Khắc hỏi tới liền đáp:

“Ta không nhìn thấy mặt, nhưng người ấy là nữ lại mặc áo đỏ, từ trên tay xuất ra huyết thủ, hơn nữa chưa cần làm gì đã khiến ta bất động, nếu không phải An Xuyến thì quả thực ta không nghĩ ra ai cả”

Từ Khắc lại hỏi hết một vòng đám người bị tấn công đó, khi hỏi đến Nguyên An thì hắn cứ theo những gì Bạch Hàn Phong bảo mà trả lời, thêm mắm dặm muối,như thể U Linh Điện sắp đánh vào thành bạch vân đến nơi.

Bạch Hàn Phong nhân dịp này cũng vô cùng phối hợp khóc lóc thảm thiết, kể lể bị đánh ra sao Triệu trưởng lão bị giết thế nào, vô cùng sinh động. Từ Khắc nhìn thấy mặt Bạch hàn phong thì vô cùng chán ghét, hận không thể bóp chết hắn, đại hội tông môn bao năm tổ chức không sao, khi tên này vừa đến thì trở thành như vậy, nhưng dù sao lúc này là lúc cần lòng người nên Từ Khắc cũng không tiện trở mặt, hắn đánh nói:

“Bạch chưởng môn yên tâm, So với Bạch Vân tông U Linh điện thậm chí là cả ba môn phái kia cũng chưa là cái gì cả,”

Lão nói đây chính là sự thực, bạch vân tông của lão sở dị có thể đứng đầu bốn phái chính là vì, trong Bạch Vân tông tính cả lão có tất cả năm Linh Anh mà trong khi đó, Huyết Ma Tông có hai, U Linh điện và Triêu Dương tông chỉ có duy nhất tông chủ là có tu vi đấy, hơn nữa lại không có hậu kỳ cảnh giới nên nếu thực sự xảy ra xung đột, chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.

Chí ít Từ Khắc vẫn có niềm tin rằng, mình nhất định vãn hồi được đại cục. bất chợt một giọng gấp gáp từ ngoài tiến vào đại điện,:

“Báo, bẩm tông chủ, có tin báo ba môn phái kia bắt đầu điều động nhân mã tiến tới đây, không biết có ý đồ gì”

“Cái gì”

Từ Khắc giật mình, bọn chúng định làm thực ư, bọn chúng lẽ nào không biết nếu bốn môn phái đánh nhau người chết ta sống sẽ khiến cho kẻ khác chen được chân vào đâyThế nhưng ba môn phái điều binh khiển tướng là thực, khiến cho Từ Khắc cũng phải làm ra động tác, hắn nhanh chóng hạ lệnh mở hộ sơn đại trận, đồng thời lệnh cho toàn tông chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu. Bọn chúng có giỏi cứ đến, Từ Khắc cũng không hề sợ,

“- Tới đây đi, muốn đối phó với Bạch Vân tông của ta, phải cho các ngươi trả giá đắt!”

Đôi mắt Từ Khắc trầm xuống, lãnh ý lóe ra, lạnh lùng nhìn về phía xa

Khi nghe tin ba môn phái kia tấn công Bạch Vân tông, Bạch Hàn Phong vô cùng bất ngờ

“Chuyện gì vậy”

Sao bỗng nhiên ba môn phái kia lại tấn công Bạch Vân thành, Bạch hàn phong ngớ người, theo kế hoạch của hắn thì ba môn phái kia bị hiểu nhầm sẽ hướng Từ Khắc giải thích, nhân khi đó hắn sẽ lại giả dạng Bạch Vân tông, tấn công ba môn phái kia, cứ như vậy sẽ khiến bọn chúng quay mòng mòng, nhưng nào ngờ ba môn phái kia lại thuận nước đẩy thuyền như vậy, không thèm giải thích gì mà đã cất quân tấn công luôn, thực là kỳ lạ.

Điều này sẽ phá vỡ hết kế hoạch của hắn, lúc này mà chiến cuộc nổ ra, hắn và Tử Vận môn sẽ chẳng đươc gì mà có khi còn bị cuốn vào đây, mất mạng cũng không chừng, xem ra phải nhanh chân chuồn khỏi đây.

Chưa đầy nửa ngày một đội ngũ rậm rạp như nước lũ đã chạy tới, thanh thế thật lớn, ít nhất cũng hơn hai vạn người, nhìn qua vô cùng quy mô, lần này có vẻ như ba một phái kia đã dốc hết tiến vốn,

Khi nghe tin này khóe môi Từ Khắc hiện lên một tia cười lạnh, lão quát lớn:

“Thông tri cho toàn môn phái sẵn sàng nghênh địch”

Lần tiến công này Huyết Ma tông, U Linh Điện và Triêu Dương tông cũng không còn cách nào khác, bọn họ không có cách nào xác định đây là do một kẻ thù nào khác của Bạch Vân môn gây ra hay là do Từ Khắc thi hành khổ nhục kế. nếu họ vẫn dây dưa không quyết thì không biết sẽ có chuyện gì xảy ra, cho nên chọn ngày không bằng gặp ngày, chuyện đã rồi thì đành đâm lao phải theo lao vậy, cả ba vị tông chủ đều mang theo những tinh anh nhất của môn phái vào trận chiến
- Ngừng!

Đứng trên một quả hồ lô đỏ như máu Quan Phụng Thiên lên tiếng quát.

- Làm sao vậy?

“Quan lão, vì sao dừng lại?”

“Phía trước là trận pháp, uy lực không nhỏ”

Ánh mắt Quan Phụng Thiên dò xét phía trước.

“Ha Ha Ha, Quan lão đệ thực tinh mắt, đây là Thiên Tàn, Địa Khuyết đại trận hộ sơn của bổn tông, thế nhưng ba môn phái các ngươi đến đây là có mục đích gì”

Trên thành đầu Từ Khắc không hề khách khí hỏi.

Một thanh âm tiếng cười lạnh truyền ra,

“Từ Khắc, hôm nay chúng ta đến là để tính sổ với người”

Lơ lửng trên không trung, An Xuyến âm trầm như nước nói. Nghe xong những lời này Từ Khắc cất tiếng cười như cuồng dại

- “Các người đánh giá quá cao chính mình, Nếu đã tới đây, vậy đừng về nữa!"

Từ Khắc quát lớn một tiếng, thủ ấn kết xuất, trên mặt hiện lên chân khí quỷ dị, từ trong tay hắn xuất hiện bốn lá cờ có bốn màu Xanh, Trắng, Đen, Vàng, đồng thời vô số lưu quang khuếch tán rơi xuống dưới, hắn đưa tay lên, bốn lá cờ lập tức đón gió lớn lên, xoay tròn trên đỉnh đầu Từ Khắc.

“Rào rào”

Trong tích tắc, Lam quang hiện ra phía sau lưng đoàn người, lập tức như bao phủ cả trời đất từ không trung một đạo quang hồ vô hình áp xuống.

"- Là pháp trận, mau lui lại, mau!"

Tiếng kêu, tiếng người hỗn tạp, tiếng yêu thú rít gào, hóa ra ba môn phái đã bị lừa đại trận họ nhìn thấy khi nãy là giả, đây mới thực sự là thiên tàn địa khuyết.

Bên trong trận, cảnh tượng xung quanh rơi vào trong mắt mọi người chính là một sơn cốc rộng lớn. Nơi nơi đều là cây cối khổng lồ, vô số con yêu thú nhe nanh múa vuốt, từng đạo phong nhận bay khắp không gian, nhất thời không thể phân biệt được thực giả.

Bạch Hàn Phong đứng trên thành cùng với các chưởng môn khác, ngó xuống, cái này theo hắn thấy thì cũng tương tự như ảo ảnh phù, nhưng ở một mức độ cao cấp hơn rất nhiều, ảo ảnh phù còn có rất nhiều sơ hở, nhưng cái đại trận trước mặt nếu như tu vi thấp mà tiến vào, chỉ có thể cầm chắc cái chết./.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau