VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Lên đường

Trong mật thất của Tử Vận Môn ở sau núi, Bạch Hàn Phong ngồi xếp bằng. Du Du ngồi đối diện hắn, nàng đang chăm chú xem hắn tu luyện, nhưng hôm nay Bạch Hàn Phong không hề tu luyện, hắn đây là chuẩn bị cho chuyến đi đến Bạch Vân Thành,

Chỉ thấy hắn lấy từ trong người ra mấy cái túi trữ vật, bày nhiều tài liệu trước mặt. Trong đoạn thời gian này Bạch Hàn Phong định luyện chế một ít phù lục, cái đám tài liệu này chính là hắn và Du Du lúc trước săn giết yêu thú ma thú mà có.

Bạch Hàn Phong kết thủ ấn, hai tay hắn không ngừng tinh luyện đám tài liệu, linh lực rót vào mọi thứ đều vặn vẹo, không gian xung quanh nóng rực.

Bạch Hàn Phong lần lượt hạ bút vẽ lên tấm da đã được tinh luyện. Lần trước luyện chế phù ở Thiên Vân Môn, hắn đã có rất nhiều kinh nghiệm, nói gì thì nói hắn cũng là kẻ mạnh nhất trong số đám người thi tuyển để thăng cấp chế phù sư, nay thực lực của Bạch Hàn Phong đã lên cao, hắn định luyện chế phù lục cao cấp hơn một chút, lại nữa với số lương tài liệu lớn thế này, hắn sẽ luyện được rất nhiều phù lục đảm bảo cho việc đi đến Bạch Vân Thành thêm phần chắc chắn.

Thời gian chậm rãi trôi qua, luyện chế phù lục trung cấp sơ giai tiêu hao rất nhiều.

Mười ngày sau, trong mật thất, Bạch Hàn Phong nhìn số phù lục trước mặt mình mỉm cười mãn nguyện, với số lượng phù này hắn tin rằng kể cả gặp Linh Đan hắn cũng đủ sức dây dưa,

Hắn ngước nhìn Du Du đang nhắm mắt tu luyện thầm tính, tất nhiên là hắn sẽ mang nàng theo thế nhưng không phải vạn bất đắc dĩ thì không nên nhờ tới nàng, muốn đi được xa trên con đường này, không thể mãi dựa dẫm vào người khác,

Một lát sau Bạch Hàn Phong thu về thủ ấn, mặt trắng bệch, hắn đã tiêu hao quá lớn. Có kinh nghiệm luyện chế phù lục lần trước nên lần này tất nhiên thuận lợi thành công.

Bạch Hàn Phong nhếch môi:

“Tốt rồi”

Mắt Bạch Hàn Phong lóe tia sáng:

“Bạch Vân Thành, ta đến đây”

Ba ngày sau Bạch Hàn Phong dẫn theo Lưu Giang, Du Du và một số người khác lên đường đi Bạch Vân thành. Đã sắp đến ngày tổ chức đại hội đấu pháp giữa các môn phái rồi, nếu không đi ngay sẽ còn không kịp nữa,

Đứng tại sân lớn của Tử Vận Môn, Du Du từ trên người lấy ra một chiếc lông khổng tước trong bộ 18 chiếc của nàng, nó lập tức đón gió lớn lên, DU Du nói:

“Mau bước lên”

Chờ khi đám người Bạch Hàn Phong đã lên hết, Du Du chỉ ngọc thủ một cái, chiếc Khổng tước linh bay vút lên trời,

Tốc độ của Khổng tước linh nhanh vô cùng, lại thêm được Du Du toàn lực thúc dục, chua tới nửa ngày, đã đến trung tâm phạm vi thế lực của Bạch Vân thành.

“Xuống đây thôi”

Bạch Hàn Phong kêu lên, Du Du ngạc nhiên hỏi:

“Tại sao”

Bạch Hàn Phong đáp rằng:

“Thế này mà đi thì quá rêu rao, còn một đoạn nữa, chúng ta sẽ đi bộ.”

Du Du không vừa ý lắm, mặc dù đáp xuống nhưng nàng vẫn nói thêm:

“Sợ gì, ai không vừa ý cứ giết hắn là được”

Nhưng bị Bạch Hàn Phong nhìn một cái nàng lại không nói thêm gì nữa, nàng nhanh chóng thu Khổng tước linh lại, cả bọn đáp xuống một sườn núi đầy hoa thơm màu đỏ.

Bạch Hàn Phong, Du Du cùng với đám người thả bước chậm rãi đi đến hướng Bạch Vân thành. Nơi này chính là đại bản doanh của Bạch Vân Tông c ho nên nhân số cực lớn
Chỉ tính dân cư đã có ngàn vạn cư dân. Trong phạm vi vạn dặm nơi này là chỗ náo nhiệt nhất, giàu có nhất và phồn hoa nhất.

Bạch Hàn Phong sớm tìm hiểu rõ tất cả, nơi này nói không ngoa cường giả như mây, cấp linh sư như hắn đi đầy mặt đất, Linh Đan cũng không thiếu gì,

Vù vù vù!

Tiếng xé gió xẹt qua đầu Bạch Hàn Phong, hắn ngẩng đầu lên nhìn, phía trên không chính là vô số loại pháp bảo, pháp khí không ngừng lượn qua lượn lại chở tu sĩ ra vào thành bạch vân

Bạch Hàn Phong chắt lưỡi, không uổng là địa bàn của Bạch Vân thành. Tử Vận môn muốn đuổi kịp thế lực Bạch Vân thành hiện tại phải mất vài trăm có khi là cả ngàn năm ấy chứ, rất nhanh cả bọn đã vọt qua cửa thành tiến vào.

“Ngươi mù à”

Vừa đúng lúc này một tiếng quát vang lên, Bạch hàn Phong đưa mắt nhìn, thì thấy Lưu Giang đang bị một tên mặc áo bào xám chặn lại.

Chắc hẳn vừa rồi do mải nhìn ngắm sự phồn hoa mà Lưu Giang va phải hắn, lúc này, thanh niên áo xám được bảy tám tên đi cùng tiền hô hậu ủng vây Lưu Giang lại, một tên nói:

“Ngươi không có mắt hay sao mà dám va cái thân chó má của ngươi vào thiếu gia nhà ta”

Lại một tên khác nói:

“Hôm nay nếu ngươi tự chặt một chân thì ta còn có thể tha cho ngươi mạng sống”

Lưu Giang lúc này không muốn gây rắc rối cho Bạch hàn Phong nên hết sức ẩn nhẫn:

“ Vị thiếu gia này, vừa rồi ta không để ý, mong có thể bỏ qua có được hay chăng, ta nguyện ý bồi thường kim tệ”

Lưu Giang còn chưa nói hết thì tên thiếu gia kia đã giơ tay lên ra hiệu bảo Lưu Giang dừng lại. hắn cất giọng vô cùng lạnh lùng:

“Chặt chân hắn”
Xem ra hắn hoàn toàn coi mạng người như cỏ rác, lúc này nhận được lệnh, một tên trong bọn có tu vi là Linh Sư hậu kỳ như Lưu Giang tiến ra, hắn vừa bước đến trước mặt Lưu Giang vừa nói:

“Ngươi có nghe thấy không, mau tự đoạn chân của mình, đừng để ta phải ra tay”

Lúc này Lưu Giang cũng nhận biết được tình hình không ổn, lão còn đang định giải thích thì bỗng nhiên, từ đâu một cái vòng lớn bay đến, đập thẳng vào tên Linh Sư Hậu Kỳ kia,

Xoẹt xoẹt xoẹt!

Tiếng xé gió lao vút qua, tên linh sư hậu kỳ kai đã nhìn ra đây là pháp bảo, nó đang dùng một tốc độ siêu nhanh lao tới, muốn né cũng không kịp.

Hắn biến sắc mặt hét to:

“Cương khí hộ thân”

Từ trên người hắn một quầng sang màu lam nhanh chóng khuếch tán ra bao bọc cơ thể.

Rầm!

Lực lượng cường đại đụng mạnh, Kim cương trạc của Bạch hàn phong đập mạnh vào vòng bảo hộ của tên linh sư hậu kỳ, hỏa hoa tung tóe.

Cơ thể to lớn của tên linh sư này bị đẩy lùi, Kim Cương trạc cũng bị đẩy bật ra sau, rơi vào tay của Bạch Hàn Phong,

Tên linh sư hậu kỳ kia vô cùng kinh ngạc ổn định cước bộ, Lực lượng công kích của Kim Cương trạc không mạnh, hơn nữa hắn đã kíp gọi ra cương khí hộ thân, có nó hắn không bị tổn thương thực chất. Nhưng vẫn bị đánh bay đi, lực lượng của pháp bảo này tuy rằng không mạnh nhưng cũng không hề yếu.

Hắn nhìn quanh rồi quát lớn:

“kẻ nào xen vào việc của Chung Anh Hào ta, mau bước ra đây”

“Là ta”

Lúc này Bạch Hàn Phong chậm rãi lên tiếng

“Các ngươi ỷ đông hiếp ít, không có luân thường đạo lý như vậy sao”

Chung Anh Hào sau khi nhận ra tên dám ngăn cản mình chỉ là Linh Sư trung kỳ thì lòng tự tin lại dang cao, hắn nhếch miệng nói với Bạch Hàn Phong:

“Hôm nay các ngươi đều phải chết”

Hai tay Chung Anh Hào, kết thủ ấn, linh lực tuôn ra. Năng lượng khổng lồ chấn động vô số tia sáng sang bao phủ Bạch Hàn Phong.

Bạch Hàn Phong không cách thoát khỏi công kích gần trong gang tấc, hắn đưa chân tiến lên hai bước đôi tay kết ấn, linh lực bao phủ trước mặt. đòn công kích của Chung Anh Hào quá manh, Bạch Hàn Phong không dám khinh thường.

“Hỏa thần chỉ”

Bùm bùm bùm!

Hai luồng lực lượng đụng nhau, Vang tiếng nổ điếc tai nhức óc. Đất đá cây cối tung bay, tiếng nổ liên miên không dứt ầm ầm vang vọng chân trời./.

Chương 42: Nhị thế tổ

Chung Anh Hào bị đẩy bật ra sau, Bạch Hàn Phong nhân đà này tiến tới, bảo kiếm xuất ra cầm nơi tay, một luồng ánh sáng bạc ngay lập tức xuất hiện.

Ngay lúc này chợt vang tiếng quát to:

“ – Tiểu tử muốn chết!”

Một bóng người xé gió lao tới trước mặt Bạch Hàn Phong, không khí vặn vẹo. Lực lượng không gian trói buộc vô hình bao phủ người Bạch Hàn Phong.

Bạch Hàn Phong biến sắc mặt nói:

“Giả đan”

Chân khí bộc phát, Bạch Hàn Phong cố gắng chống trả nhưng lực lượng dời núi lấp biển dè người hắn,. Lực lượng cường đại rất khủng khiếp, kinh khủng đến nỗi Bạch Hàn Phong trong lúc nguy cấp khó khăn lắm mới có thể đối kháng lại.

Hóa ra người đến là tên được gọi là thiếu gia kia. Lực lượng trên người hắn thực mạnh

Bùm bùm bùm!

Không gian vặn vẹo tan vỡ, các vệt rách dài. Bạch Hàn Phong cảm giác có lực lượng cường đại trút xuống thân thể mình, hắn không thể chống cự lại. bị đánh lui ra sau hơn sáu mươi bước, khó khăn lắm mới trụ vững.

Chung Anh Hào tiến đến ôm quyền cung kính với kẻ kia:

“Tạ ơn thiếu gia cứu giúp”

Tên thiếu gia kia khoát tay:

“Ta tất nhiên phải bảo vệ kẻ dưới của mình”

Gã lại nhìn sang bên kia, Bạch Hàn Phong đã đứng dậy được, hắn vô cùng kinh ngạc lẩm bẩm.

“– Cơ thể của tiểu tử này rất mạnh, trúng một đòn công kích của ta nhưng không chết, chỉ bị một chút xây sát, nhưng nhìn thế nào, hắn cũng chỉ là linh sư trung kỳ.”

Chung Anh Hào cũng nhìn về phía đó trong lòng thầm kinh thán, Từ Thiên Lỗi thiếu tông chủ này chính là con trai duy nhất của Từ Khắc tông chủ Bạch Vân tông, tuổi còn trẻ đã đạt đến giả đan cảnh giới, tuy vừa rồi vị thiếu tông chủ này không dốc hết sức nhưng Linh Sư bình thường chết chắc, vậy mà tên trung kỳ nho nhỏ vẫn sống, lại chỉ bị thương nhẹ, làm hắn rất bất ngờ.

Lúc này Chung Anh Hào nói với Bạch Hàn Phong:

“Ngươi là ai, mau nói tên họ, dám đắc tội với chúng ta ngươi chết chắc rồi”

Bạch Hàn Phong chưa kịp trả lời thì Du Du bên cạnh đã nói:

“Ngươi có giết được bọn chúng không, hay để ta, phiền chết đi được”

Du Du lên tiếng, giọng ngọt ngào như oanh như yến, khuôn mặt tuy che bởi một vuông lụa, nhưng từng đường cong nảy nở, khiến người ta không thể dời mắt,

Rất nhanh Tề Thiên Lỗi đã phát hiện ra, đứng trước mắt mình không ngờ lại là một mỹ nữ như vậy, hắn cười nói:

“Cô nương, nếu nàng chịu đi với ta, chưa biết chừng ta sẽ tha cho bọn chúng, ha ha ha”

“Muốn chết”

Du Du đã động sát tâm., nhưng Bạch Hàn Phong nắm lấy tay nàng ngăn lại:“Đừng nóng, mạng của hắn sớm muộn chúng ta sẽ lấy, nhưng không phải lúc này”

Nghe Bạch Hàn Phong nói vậy Từ Thiên Lỗi lại cười ha hả, hắn còn không biết rằng Bạch Hàn Phong vừa cứu cả ngôi thành này một mạng:

“Lấy mạng ta, tốt tốt, nếu hôm nay ngươi có thể chống lại được ta trong vòng mười hơi thở, các ngươi có thể đi”

Tề Thiên Lỗi âm trầm nói:

“Còn nếu không, ta sẽ giết tất cả các ngươi”

Bạch Hàn Phong dứt khoát gật đầu:

“Được lắm, quân tử nhất ngôn”

Tên Từ Thiên Lỗi kia cũng nói:

“Ngựa giỏi đuổi không kịp”

Chưa để Tề Thiên Lỗi nói hết, Bạch Hàn Phong đã lăng không bay lên, nắm ngón tay của tay mặt vung ra, năm luồng chỉ phong xé gió lao vun vút, mang theo hơi nóng vô thương lao đến, nhắm thẳng vào mi tâm Từ Thiên Lỗi.

“Hỏa Thần chỉ”

Nhìn thấy năm quả cầu màu đỏ rít gió trong không trung, Từ Thiên Lỗi cực kỳ kinh ngạc, trình độ khống hỏa của tên trước mặt quả thực quá linh dị, nhưng hắn dù gì cũng là giả đan cảnh giới, không phải là bao cát.

Thấy thế công của Bạch Hàn Phong, hắn không thèm chống trả mà chỉ nhẹ nhàng đưa chân, dùng một thứ bộ pháp kỳ dị bước nhanh sang phải, Hỏa Thần Chỉ của Bạch Hàn Phong lập tức đánh hụt vào phía sau,

Trên cái cây sau lưng Từ Thiên Lỗi đứng lúc trước ngay lập tức xuất hiện năm cái lỗ thủng, khói không ngừng bốc ra từ đó.

Lúc này đám người vây xem xung quanh không ngừng nghị luận bàn tán“Đây là ai mà dám đắc tội với tên Nhị Thế Tổ này”

“Hắn chết chắc rồi, cho dù có thắng thì Bạch vân tông cũng không tha cho hắn,”

“Đúng vậy, chỉ có kẻ điên mới va chạm với Từ Thiên Lỗi”

Ở trong vòng chiến, Bạch Hàn Phong nghe được mấy lời này vào tai thì cũng hơi kinh ngạc, hắn không sợ mà cái chính là tại sao vận đen luôn theo đuổi hắn, cứ tưởng may mắn được làm môn chủ, ai dè ngày đầu tiên đến đây lại đụng độ con trai của cấp trên, mà lại trong một tình huống không hay lắm.

Nhưng đã đến lúc này rồi, nói gì cũng vô ích, Bạch Hàn Phong vẫn quyết định đánh đến cùng. Thấy Từ Thiên Lỗi có thể tránh được Hỏa Thần Chỉ của mình, Hắn lại một lần nữa, vung kiếm xông lên, quanh người hắn lam quang đại thịnh.

“Đến hay lắm”

Từ Thiên Lỗi cũng quát to một tiếng trên tay hắn xuất hiện một cây trường thương, không biết dùng loại tài liệu gì tạo thành mà cây thương đen như mực, trường thương vừa xuất hiện, một cơn gió liền nổi lên, hắc sắc quang mạc bao phủ cơ thể của Từ Thiên Lỗi, Lam quang của Bạch hàn phong nhanh chóng bị hóa giải.

Từ Thiên Lỗi vung tay chỉ cây thương về phía Bạch Hàn Phong, một đạo ánh sáng phát ra, nó nhanh chóng huyễn hóa thành một con bạch long, con bạch long há miệng rít gào tiến về phía Bạch Hàn Phong, mang theo một khí tức chết chóc,

Nhìn thấy thương ảnh đánh tới, đôi mắt của Bạch Hàn Phong lướt qua hung quang, pháp bảo vung lên, một cỗ chân khí nóng cháy tràn ra, tay phải nắm chặt bảo kiếm, nhất thời ánh sáng lan tràn nhất thời hiện lên ngọn lửa nóng cháy, vặn vẹo cả phiến không gian.

Bạch Hàn Phong hét lớn một tiếng, pháp bảo hóa thành lửa bạo lướt bay ra,, ẩn chứa năng lượng đỏ đậm cuồng bạo đáng sợ, cả không gian đều run rẩy lên.

Xuy! Ầm

Hai đạo lực lượng ầm ầm va chạm lẫn nhau, nháy mắt cả không trung như bị kiềm hãm, không gian chao đảo, quang mang chói mắt nổ tung chói sáng. Ngay sau đó âm bạo nổ vang, như sấm rền vang vọng cuối chân trời.

Thân hình Bạch Hàn Phong bị đánh bay ra ngoài,, bay suốt hơn trăm thước mới dừng lại, miệng phun máu tươi, chân khí sôi trào,

Phía bên kia Từ Thiên Lỗi cũng bị đánh bay ra sau ngũ tạng lục phủ bị chấn động, sắc mặt biến thành tái nhợt, cũng kinh ngạc tới cực điểm.

Đang khi cả hai bên chuẩn bị tái chiến, một giọng nói vang lên:

“Dừng tay”

Cả hai đều quay qua phía phát ra tiếng động, đám người chung anh hào thấy người đến vội vàng thi lễ:

“Thuộc hạ ra mắt Nguyên hộ pháp”

Bạch Hàn Phong ngẩn người, đây không phải là Nguyên An hay sao kẻ này mấy ngày trước còn bị Du Du cưỡng ép thu vào môn phái?

Thì ra Nguyên An hộ pháp bữa nay vừa hay có dịp đi qua đây, lúc này thấy phương xa truyền đến tiếng huyên náo, thân là hộ pháp của tông, lão muốn đến xem xem kẻ nào lại dám đánh nhau trong thanh Bạch vân,

Ai ngờ khi lão nhìn thấy quang cảnh trước mắt thì lại sợ ngây người, phía dưới không ngờ lại là thiếu tông chủ, thiếu tông chủ đánh giết trong thành thì cũng không có gì, quan trong là đối thủ của hắn kia, khi lão nhìn sang thì tí nữa rớt từ trên trời xuống đất.

“Bạch Hàn Phong”

Lão lẩm bẩm cái tên này rồi vội vàng bay xuống, lão không quá sợ cái tên họ bạch này, nhưng cô gái đứng bên cạnh hắn kia thì lão dám chắc ngay cả tông chủ cũng không phải đối thủ, nếu để bà nương này động nộ, Từ Thiên Lỗi chết chắc không phải nghi ngờ./.

Chương 43: Thành Bạch Vân

Nhìn thấy Nguyên An đi đến, Từ Thiên Lỗi nhìn thấy là Nguyên An đến thì thu tay lại, đồng thời nói với lão:

“Nguyên hộ pháp, tên tiểu tử này…”

“Chuyện này dừng lại ở đây thôi”

Từ Thiên Lỗi chưa nói hết câu, thì đã bị Nguyên An ngắt lời, lão lấm lét nhìn về phía Bạch Hàn Phong và Du Du rồi nói tiếp:

“Vị này là Bạch Hàn Phong, chưởng môn của Tử Vận môn đến đây là để tham dự đại hội, Thiếu tông chủ người cũng không nên thất lễ”

Đoạn lão lại chỉ về Từ Thiên Lỗi:

“Bạch chưởng môn, đây là Từ thiếu tông chủ, từ thiên lỗi, nhi tử của Tông chủ Bạch Vân tông chúng ta. “

Lúc này nhận thấy Nguyên An nháy mắt kín đáo với mình, tuy không sợ Từ Thiên Lỗi lắm, nhưng Bạch Hàn Phong cũng ôm quyền nói:

“Thì ra là Từ thiếu tông chủ, vừa rồi thuộc hạ của ta mạo phạm đến hổ uy của thiếu tông chủ, mong được thiếu tông chủ bỏ qua cho”

Từ Thiên Lỗi còn định nói nữa, nhưng bị Nguyên An nhìn nên đành phải im lặng, tuy rằng hắn là thiếu tông chủ, nhưng cha hắn quản hạt hắn rất nghiêm khắc, nếu chuyện hắn dám chống lại hộ pháp hơn nữa còn ở bên ngoài sinh sự đến tai cha hắn, thì e rằng hình tượng hắn tạo trước mắt cha hắn sẽ hỏng hết,

Không còn cách nào hắn cũng đành cười bồi cho qua chuyện:

“Bạch chưởng môn nói đùa, chỉ là một chút hiểu lầm mà thôi, tại cuộc thi đấu giữa các tông môn, ta mong được thấy Bạch chưởng môn đạt thứ hạng cao, hahaha”

Nghe xong câu này Bạch Hàn Phong khóe lông mày giật giật mấy cái, tên khốn này lại dám uy hiếp mình, ý của hắn chính là trong tỷ đâu làm khó Bạch Hàn Phong, nhưng hắn không biết rằng Bạch Hàn Phong cũng không hề sợ hãi, Bạch Hàn Phong liền đáp:

“Hắc hắc, đa tạ cát ngôn của thiếu tông chủ, ta cũng hi vọng thiếu tông chủ không ngã đài sớm quá, nếu không chúng ta lại chẳng thể gặp nhau”

Câu nói này của hắn còn trực tiếp hơn nhiều, khiến cho Từ Thiên Lôi tức giận đến mặt xanh lại, thế nhưng dù gì đây cũng là địa bàn của nhà hắn, có thù ghét Bạch Hàn Phong đến đâu, hắn cũng phải trưng ra một bộ mặt mến khách, hắn đành bảo:

“Mong là như vậy, lúc đó chúng ta sẽ gặp nhau, còn hiện tại, ta có việc phải làm, không làm phiền Bạch chưởng môn nữa”

Nói dứt câu hắn liền dẫn đám người Chung Anh Hào đi thẳng. Bạch Hàn Phong nhìn theo bóng lưng hắn rồi quay sang Nguyên An, cười cười:

“Đa tạ Nguyên hộ pháp giúp đỡ”

Giúp đỡ cái con bà ngươi, Nguyên An dở khóc dở cười, nếu lão không đến nhanh sợ rằng Từ Thiên Lỗi giờ này đã là cái xác không hồn, lão liếc nhìn Du Du nàng vẫn lạnh lùng đứng bên cạnh Bạch Hàn Phong khiến cho lão đến thở cũng không dám thở mạnh, lão đành tiến lên trước rồi nói khẽ:

“Tiền bối, Bạch chưởng môn, mời đi theo ta, ta sẽ sắp xếp cho các vị”

Du Du không nói gì, còn Bạch Hàn Phong thì gật đầu:

“Đành nhờ Nguyên lão vậy”

“Không có gì, mời”

Thế là đám người Bạch Hàn Phong theo Nguyên An vào trong thành, nơi bọn họ xô xát lúc nãy, mới chỉ là ben ngoài ủng thành chưa phải thành nội, lúc này, Vừa vào trong tiếng ồn ào đập vào mắt, con đường rộng rãi người đến người đi, xung quanh có nhiều kiến trúc hùng vĩ. Đường rộng rãi, nguyên thành Bạch Vận cho hắn cảm giác hùng vĩ vô cùng, người đi đường không dứt, tiếng rao bán inh ỏi.

Bạch Hàn Phong nhận thấy rằng thành này bao la mênh mông, rất to lớn, nhà cửa, quán xá, tửu lầu san sát. không hổ là đại bản doanh của Bạch Vân tông, Trên đường cái Bạch Hàn Phong thấy toàn là đệ tử Bạch Vân tông mặc giáp đi tới đi lui như đang tuần tra.

Đương nhiên trong thành còn có một số thế lực nhỏ khác, nhưng so sánh với con quái vật bạch vân thì bé nhỏ không đáng kể, chỉ có thể sinh tồn bám vào Bạch Vân, tuân theo quy củ của nó.

Trong những năm qua Bạch Hàn Phong đi qua rất nhiều nơi nhưng không có nơi nào so với nói này được, kể cả ngôi thành lớn nhất mà hắn từng đi qua so với thành Bạch Vân cũng thật là con kiến với con voi, không cùng một đẳng cấp.

Lúc này Nguyên An mở miệng nói với Du Du và bạch hàn phong:“Tiền bối, Bạch chưởng môn, xin hãy đi sát theo ta, đừng đi bậy. Trong sơn môn có một đại trận hộ sơn, rơi vào trong đó sẽ khá rắc rối đấy.

Bạch Hàn Phong kinh thán xem xét bốn phía. Hắn đã từng nhìn thấy đại trận hộ sơn của Thiên vân môn năm xưa, lần này lại thấy một trận pháp ở đây, xem ra phàm là môn phái lớn một chút đều có hộ sơn đại trận, cái này …. có lẽ cần kiếm cho Tử Vận môn một cái,

Nhưng Bạch Hàn phong cũng biết pháp trận cũng không phải dễ tìm, mà trận pháp đại sư thì cũng giống như chế phù sư của thiên vân môn, ít môn phái nào bồi dưỡng ra được. bởi vì cũng giống như hắn muốn chế phù thành công cũng tốn khá nhiều tiền bạc mới được, càng lên cấp cao càng tốn kém, trừ những con quái vật to lớn lắm tiền nhiều của mới bồi dưỡng trận pháp đại sư còn lại, môn phái nào mà bồi dưỡng thì môn phái đó chỉ có nước táng môn bại sản.

“– Kính chào Nguyên hộ pháp, chào các vị khách quý.”

Một tên đệ tử Bạch vân tông bước ra, sau khi cúi chào hắn lại nói:

“– Mời các vị vào trong.”

tên đệ tử kia dẫn đoàn người đi vào đại điện. Trong đó cũng có người của một số môn phái phụ thuộc như Tử Vận môn của bạch hàn Phong,

Dưới sự hướng dẫn của tên đệ tử Bạch Vân Tông, đám người Bạch Hàn Phong trước hết đăng ký tên tuổi rồi sau đó được phát thẻ bài chứng minh thân phận, rồi sau đó là đến địa phương được bố trí nghỉ ngơi, Nguyên An đi cùng bạch hàn phong cho đến về chỗ ở của Tử Vận môn rồi mới cáo từ rời đi. Lúc này Lưu Giang mới tiến ra:

“Chưởng môn, vì thuộc hạ mà người gặp rắc rối”

Bạch Hàn Phong khoát tay:

“Có gì rắc rối, mạng tên đấy, ta lấy chắc rồi, ngươi không phải nghĩ ngợi,”

Ngừng một lát, hắn lại nói tiếp:

“Mọi người tranh thủ nghỉ ngơi, ngày mai chính là bắt đầu thi đâu rồi, không nên để tâm sinh tạp niệm”

“Tuân lệnh chưởng môn”

Sau khi mọi người rời đi chỉ còn lại Du Du và Bạch Hàn Phong, hắn liếc mắt nhìn nàng rồi nói:

“Sao nàng còn đứng đây, không phải muốn ngủ chung với ta đấy chứ”“Ngươi có tin, ta giết ngươi ngay bây giờ không”

Du Du trừng mắt nhìn hắn, khiến cho Bạch Hàn Phong lùi lại xua tay liên tục,

“Đùa thôi, đùa thôi, hahaha”

Hắn ấn nàng ngồi xuống ghế, rồi tự tay rót cho nàng một chén trà:

“Nàng nói xem, có chuyện gì”

Du Du, cầm lấy chén trà, nhưng không uống nàng nhẹ giọng nói:

“Khi nãy đi qua đây, ta phát hiện ra, dưới ngôi thành này, có một địa phương bí ẩn, “

“Nàng muốn nói là bí địa”

Du Du gật đầu:

“Cái pháp trận kia, không phải để bảo vệ Bạch Vân tông mà để ngăn chặn kẻ khác bước vào bí địa”

Bạch Hàn Phong nghe Du Du nói xong thì tính tò mò nổi lên:

“Nàng có phá được trận không”

Du Du lắc đầu,

“Yêu thú chúng ta không nghiên cứu những cái đó, nếu như dùng sức mạnh thì ta cũng có thể vào được, nhưng sẽ kinh động bọn chúng”

Bạch Hàn Phong gật đầu, ngồi đó suy nghĩ, không ngờ phía bên dưới lại có bí địa bí mật, dưới đó Bạch vân tông giấu diếm cái gì, mà lại cần cả một cái pháp trận bảo vệ, hắn vô cùng tò mò nhưng cũng biết rằng nếu ngay cả Du Du cũng không vào được thì mình cũng đừng hòng, cho nên hắn dứt khoát không thèm nghĩ đến nữa.

“Thôi, cái đó chúng ta tạm thời chưa quan tâm vội”

Du Du gật đầu với hắn:

“Vậy ngày mai ngươi định làm thế nào”

Bạch Hàn Phong uống một hơi cạn chén trà rồi nói:

“Binh đến, tướng ngăn, tùy cơ ứng biến”

Rồi hắn lại hỏi nàng:

“Khi nào thì nàng định trở về Linh hoàng lâm”

Du Du đưa tay xoa xoa thái dương rồi chậm rãi đáp:

“Ta đã quên hết tất cả mọi chuyện trước đây, ta thực sự không dám đối mặt với bọn họ, lúc ở Phù Lưu ta rất muốn về bộ tộc, nhưng hiện tại ta cảm thấy vô cùng xa lạ”

“Nàng yên tâm, nhất định sẽ có lúc nàng nhớ lại mọi chuyện”./.

Chương 44: Tiệc tẩy trần

Gần trưa ngày hôm sau, các môn phái phụ thuộc vào Bạch Vân tông đi đến đại điện để giao nộp cống phẩm và dự tiệc, sau khi giao nộp cống phẩm xong, Bạch Hàn Phong bắt đầu quan sát đại điện.

Trong tầm mắt hắn, hắn nhìn thấy đã có rất nhiều người đã ngồi hai bên đại điện, khí thế thu giấu nhưng có áp khí vô hình bao phủ xung quanh. Bạch Hàn Phong liếc sơ thấy nhiều tu vi Linh Đan,

Tuy Linh Đan bất quá chỉ hơn hắn một cấp, nhưng mà đối với hắn mà nói tuyệt đối là cường giả,. Bạch Hàn Phong thầm cảm thán, không biết khi nào thì hắn mới đạt đến tu vi như vậy, thở dài rồi hắn lại tiếp tục đưa ánh mắt quan sát.

Nhìn cách ăn mặc thì trong đại điện trừ người Bạch Vân tông ra còn có người của Hoan Đao Môn, Thanh Hải môn, Hành Sơn môn, Lạc Vân môn.

Chưởng môn và trưởng lão mỗi phái mang theo mấy đệ tử trẻ tuổi. không nam thì nữ, chỉ có riêng Tử Vận môn của Bạch Hàn Phong là ít người nhất, bởi vì số người có tu vi linh sư đã chết gần hết trong nội chiến, Tử Vận môn còn chưa bị môn phái khác thôn tính đã là gặp may lắm rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, năm môn phái kia không phải không muốn thôn tính Tử Vận môn, chúng rất muốn là đằng khác, thế nhưng khó mà thực hiện được, nếu bây giờ bất cứ một môn phái nào ra mặt cũng sẽ dẫn đến sự tấn công của các phái còn lại,

Chính nhờ tình thế vi diệu đó mà Tử Vận môn mặc dù, xuống cấp đến không chịu được nhưng mà vẫn còn lay lắt sống đến bây giờ.

Lúc này Lưu Giang chỉ về một góc rồi nói:

“Chưởng môn, chỗ chúng ta ở kia”

Ghế Tử Vận môn gần cửa đại điện, cách hàng chính xa nhất. Các sơn môn khác như Hoan Đao Môn, Thanh Hải môn, Hành Sơn môn, Lạc Vân môn đều ngồi trên Tử Vận môn. Cái này là đương nhiên, thực lực kém nhất dĩ nhiên sẽ ngồi cuối cùng, Bạch Hàn Phong cũng không để bụng, hắn dẫn đoàn người tiến đến rồi ngồi xuống ghế của mình.

Mọi người ngồi vào chỗ, trước mặt bày hoa quả thức ăn vặt được các đệ tử Bạch Vân tông bưng lên từ trước, có tiên trà, tiên quả, cùng một số lại trái cây quý khác..

Lúc này một giọng nói vang lên:

“Từ tông chủ đến”

Bạch Hàn Phong đưa mắt lướt đến, hắn tò mò muốn xem vị tông chủ này trông sẽ như thế nào, chỉ thấy tiến vào là một người trung niên khoác trên người bộ trang phục màu vàng, khuôn mặt vô cùng uy vũ tiến vào, Từ Khắc vừa tiến vào thì đồng loạt tiếng hô hào đã vang lên:

“Tham kiến Từ tông chủ”

Từ Khắc khuôn mặt mỉm cười, liên tục xua tay:

“Mời các vị ngồi”

Sau đó hắn mắt sáng như đuốc nhìn về đám người ngồi trong đại điện, lên tiếng:

“– Các vị, đối với Từ Khắc ta mà nói, các vị đều là người nhà, cảm tạ các vị luôn ủng hộ Bạch Vân tông chúng ta. Hôm nay chuẩn bị ít rượu nhạt, mọi người nhớ uống no say. ổn lại kỷ niệm, ha hả.”

Người các sơn môn cũng nhao nhao lên tiếng:
– Từ tông chủ khách sáo, chúng ta dựa vào Bạch Vân thành mới có ngày nay, sau này còn cần tiếp tục dựa vào Bạch Vân thành, dìu dắt.”

Từ Khắc khách sáo vài câu rồi ra hiệu mọi người uống rượu thoải mái:

“– Được rồi, mọi người cạn ly đi thôi.”

Sau ba bốn tuần rượu chế từ tiên quả nào đó, bữa tiệc bắt đầu ăn uống linh đình, thỉnh thoảng có đệ tử Bạch Vân thành bưng đồ ăn ngon lên. Bạch Hàn Phong không khách sáo ăn uống thoải mái. Từ Khắc luôn khách sáo tán gẫu với đám cao tầng của bạch vân tông, thỉnh thoảng lại nâng chén lên mời bên dưới. nói một hai câu ủy lạo.

Bên dưới đại điện thì thầm nhỏ to. Đều là bàn chuyện làm ăn, rồi liên kết này nọ, thế nhưng đám người của Bạch Hàn Phong phớt lờ những chuyện này, hắn chỉ lo cắm đầu ăn no bụng.

Một lát sau, Từ Khắc lên tiếng:

“– Các vị, năm nay ta tổ chực một đại hội đấu pháp nhỏ, giờ chuẩn bị bắt đầu.”

Thanh âm xen lẫn linh lực của Linh Anh vô cùng rõ ràng chui vào tai mọi người. Từ Khắc dứt lời, các đệ tử trẻ trong đại điện phấn khởi, nhỏ giọng bàn tán, biểu tình hăm hở. Từ Khắc giơ tay ngăn tiếng ồn, quét nhìn mọi người, tiếp tục bảo:

“ Quy tắc thì cũng như quy tắc chung khi đấu pháp thôi. Các đại sơn môn mang đến nhiều đệ tử trẻ, nhiều hơn mọi lần một chút, tu vi cũng rất khá, thật khiến người vui mừng. Bạch Vân thành ta có nhiều người trẻ tuổi thế này về sau thực lực sẽ càng mạnh hơn. Hôm nay ta làm chủ ban thưởng, các đệ tử trẻ tuổi so tài, hạng nhất được mười viên Hỏa Nguyên đơn, một quyển công pháp trung cấp, một pháp bảo do cao thủ Linh Đan hậu kỳ của bổn tông luyện chế.

Chờ chờ đám đông lắng xuống, Từ Khắc lại nói:

“Ngoài những thứ đó ra, hạng nhất còn được một tấm lệnh bài, trong thành Bạch Vân này có thể thoải mái đi lại, nhận được ba lần trợ giúp của cao thủ Linh Đan của bổn tông”

“– Thật hậu hĩnh, không biết sẽ rơi vào tay ai.”“– Đan dược Hỏa nguyên đan gia tăng tỷ lệ tiến caaos Linh Đan”

“– tấm lệnh bài kia mới quý, có tiền cũng không thể nào mua được ba lần trở giúp của cao thủ Linh Đan’

Trong đại điện sôi trào, phần thưởng rất phong phú. Đệ tử trẻ tuổi toàn là Linh Sĩ, đan dược pháp bảo, mỗi món đều có giá trị lớn.

Từ Khắc tiếp tục bảo:

“Hạng hai hạng ba đều có phần thượng, hạng hai chính là năm viên đan được, công pháp sơ cấp, Pháp khí. Hạng ba được hai viên đan dược, công pháp sơ cấp”

Từ Khắc dứt lời, đệ tử các sơn môn đã sôi trào sĩ khí, lạnh lùng nhìn nhau, hăng hái hăm hở. Phần thưởng lớn cô nhiên là có sức hấp dẫn rất lớn đối với đệ tử trẻ.

Từ Khắc cười sang sảng:

“Các vị, Nếu vậy mọi người không còn ý kiến gì nữa thì xin mời các vị cùng ra quảng trường đi, chúng ta hãy cung xem có bao nhiêu anh hùng xuất thiếu niên?

Đoàn ngườitheo Từ Khắc đi ra quảng trường. Trên quảng trường bên ngoài đại điện, vị trí chính giữa về phía sau một chút đã bày ra mấy cái ghế. Từ Khắc, và đám chưởng môn liền ngồi xuống đó. Đám còn lại thì chỉ đứng, không có chỗ ngồi.

Xung quanh quảng trường đứng hàng ngàn đệ tử Bạch Vân tông, ai nấy cực kỳ hưng phấn, bình thường ít khi có náo nhiệt thế này để xem. Vừa ngồi xuống thì giọng của Nguyên An bất chợt vang lên, thì ra hắn là trọng tài của trận này

“ quy định mỗi môn phái đều có thể phái năm đệ tử thế hệ trẻ ra. so tài vòng thứ nhất cuối cùng mười người ở lại. Đợt so tài thứ hai mười người rút thăm so đấu, cuối cùng còn lại năm người. Năm người cuối cùng sẽ do đích thân trưởng lão Linh Đan thử thách cầm cự lâu nhất sẽ chiến thắng.

Sau khi giới thiệu quy tắc xong, Nguyên An cao giọng quát:

“– Các thanh niên của các môn các phái tham gia so tài tập trung lại đây!”

Những người trẻ tuổi trong các môn các phái nhanh chóng bước lên, xoa tay chuẩn bị trổ tài. Bạch Hàn Phong quét mắt qua. Mỗi môn phái đều có năm đệ tử thế hệ trẻ tiến lên. Hàng ngàn đệ tử Bạch Vân thành hò hét, năm đệ tử của Bạch Vân Tông cũng đi ra, trong đó có cả tên Từ Thiên Lỗi.

Thanh niên dự thi toàn có thiên phú cao trong số người trẻ tuổi, đẳng cấp tu vi thấp nhất là Linh sư sơ kỳ, thực lực mạnh nhất thì có lẽ là tên Từ Thiên Lỗi kia. Linh sư hậu kỳ đỉnh phong.

Từ Thiên Lỗi đứng cạnh Nguyên An nói:

“Tử Vận môn của Bạch chưởng môn không có ai hay sao, hay là tự mình Bạch Chưởng môn đi lên.”

Hắn nói lớn đầy khiêu khích liếc Bạch Hàn Phong đang đứng ở một bên.

Chương 45: Tứ đầu thọ nạn

Bạch Hàn Phong vốn định lên tham gia cho có lệ xong sau đó sẽ giả như yếu thế mà thua cuộc, môn phái của hắn hiện đang yếu thế, hắn không muốn làm người ta để ý.

Thế nhưng hiện tại, khi nhìn thấy Từ Thiên Lỗi liếc xéo mình. Khiến cho hắn nhớ lại năm xưa, khi hắn còn ở Đông Hà cốc gặp phải Lưu Dật Phong, hắn thực sự ghét mấy tên nhị thế tổ tự cho mình là đúng này, vậy là hắn quyết tâm phải cho tên Từ Thiên Lỗi này một trận

“Đừng tượng giả đan thì ta sợ ngươi”

Bạch Hàn Phong âm thầm nghĩ trong đầu rồi tiến lên đi lên giữa quảng trường, lướt qua người Từ Thiên Lỗi thì hĩnh mũi hừ mạnh.

Bạch Hàn Phong tiến lên nữa thì tổng cộng quảng trường có 26 người, Nhìn thực lực tổng thể thì người Bạch Vân thành mạnh hơn, tu vi toàn là từ trung kỳ linh sư trở lên. Không hổ là tu luyện tại danh môn đại phái,. các sơn môn còn lại cũng không tệ nhưng so với người Bạch Vân thành thì yếu hơn nhiều.

Chờ 26 người đã tập trung đủ:

Nguyên An quét mắt mọi người một cái:

“– Mọi người nghe kỹ đây, các người vào sân sống chết có số, tuy nhiên không được dùng ám chiêu, nếu dùng ám chiêu làm chết người sẽ bị mất tư cách, còn lại không bị hạn chế gì. đã hiểu chưa?”

Đám người đồng thanh kêu lên:

“Đã hiểu!”

Bạch Hàn Phong im lặng đánh giá đẳng cấp của mọi người, hắn đoán rằng với Hỏa Thần Nộ, hắn sẽ dư sức sống sót tới cuối. Chỉ sợ có người chuyên môn nhằm vào hắn, đặc biệt là tên khốn Từ Thiên Lỗi kia, dù sao hắn cũng là con của Từ Khắc mình không thể ra tay quá nặng,

Mặc dù Từ Thiên Lỗi là Linh Sư Hậu kỳ đỉnh phong nhưng Bạch Hàn Phong không hề sợ hãi, hắn tin rằng với con bài tẩy của mình, Từ Thiên Lỗi sẽ không chống lại được, mà trên thực tế là trong số tất cả đồng cấp đã thử quá Hỏa thần nộ, chưa có ai có thể sống được,

Đúng lúc này Nguyên An lên tiếng:

“ vòng thứ nhất hỗn chiến. Khi nào còn mười người đứng thì tự động kết thúc, nếu đầu hàng thì không bị giết, chúc các vị may mắn. Bây giờ bắt đầu!”

Nguyên An nói xong biến mất khỏi quảng trường.

Lời Nguyên An vừa nói ra thì các bóng người đã chuyển động trên quảng trường, tiếng ồn ào chộn rộn. Đã có lực lượng va chạm, linh khí cường đại tiếp xúc, một chuỗi tiếng nổ trầm đục.

Cuộc so tài bắt đầu ngay, không có thời gian làm nóng người, chính thức tiến vào trạng thái sống mái với nhau, đại chiến sinh tử. Mọi người trong quảng trường biết rõ cuộc chiến này không chết không ngừng.

Cùng lúc đó một bóng người lao ra, bóng người áo trắng vọt tới trước mặt Bạch Hàn Phong.

– Chết đi!

Tiếng xé gió xuyên thấu không gian, hoa lửa tung tóe, một luồng kiếm quang chém thẳng vào Bạch Hàn Phong. Bạch Hàn Phong nhanh chóng thụt lùi, đưa chân bước sang phải năm bước lấy một tốc độ nhanh như thiểm điện tránh khỏi.

“Bạch Vân tông”

Thanh niên mặc áo màu vàng này là đệ tử của Bạch Vân Tông, tu vi Linh Sư trung kỳ đỉnh phong. Chắc hẳn tên này đến là do Từ Thiên Lỗi giật dây.

Tránh thoát khỏi nhát kiếm đó, Bạch Hàn Phong hừ lạnh một tiếng:

“Ngươi đã muốn chết thì để ta tiễn ngươi một đoạn”

Đám người trên quảng trường tràn ngập sát ý, tính cách khát máu khi còn lăn lộn làm tán tu dần dần bị kích phát ra ngoài. Hắn như sống lại cái ngày mà hắn và Lưu Dật Phong va chạm với nhau Bạch Hàn Phong nhanh chóng vọt lên:

“Tiếp chiêu”

Ngay khi nhát kiếm của thanh niên đệ tử Bạch Vân tông một lần nữa chém xuống thì Bạch hàn phong đã nhanh chóng vòng ra sau, tay hắn nắm lại thành nắm đấm, hắn tính dùng lực lượng thân thể của hắn để thử đối phó với tên Linh sư trung kỳ này.

“Tiếp một chưởng của ta”

Chưởng ấn của hắn nhanh chóng ngưng tụ, Bạch Hàn Phong như mũi tên rời dây cung vọt hướng Linh Sư trung kỳ Bạch Vân Tông.

Tên đệ tử của Bạch Vân tông thấy nắm đấm của Bạch Hàn Phong đã đến trước mặt vì nắm đấm đến quá nhanh nên hắn chỉ có thể vội vã đưa ngang thanh pháp khí lên để đỡ,

Bùm!
Chưởng ấn giáng xuống, Tiếng nổ vang điếc tai, chưởng ấn vỗ vào kiếm của tên Linh sư trung kỳ kia. Trước chưởng ấn có kình khí vô hình bắn ra đâm vào ngực Linh sư trung kỳ.

Tên linh sư bạch vân tông thấy vậy biến sắc mặt, vào lúc này gã không kịp nghĩ nhiều, há miệng phun ra một đạo linh khí, nhanh chóng hình thành một màn cương khí hộ thân.

Nhưng đã muộn, hai lực lượng vừa đụng chạm thì hộ thân cương khí nhanh chóng tan vỡ ngay. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, kình khí cuồng bạo đập mạnh vào ngực thanh niên mặc áo ngắn màu xanh.

“Rắc, Bịch”

Tất cả diễn ra trong vòng một hơi thở. Tên Linh Sư trung kỳ của Bạch Vân tông hự lên một tiếng, phun ra một búng máu, cơ thể như diều đứt dây té cái bịch ra xa hơn chục thước. pháp khí của hắn bị gãy làm đôi. Hắn cố gắng ngồi dậy nhưng rồi lại đổ xuống đất. không biết sống chết.

Đám người ngồi quan sát ngạc nhiên đến ngây ngẩn:

“Chỉ một đấm”

“Thâm chí còn chưa dùng pháp bảo hay pháp khí”?

Quá kinh ngạc Nhìn khí thế từ người Bạch Hàn Phong thì bọn họ đoán được ngay tu vi của hắn chỉ là Linh sư trung kỳ như tên kia, vậy mà một đấm phát ra đã khiến cho tên đồng cấp ngay lập tức bị loại khỏi vòng chiến.

Đám người ngồi xem, bắt đầu bàn luận:

“– Tốc độ rất nhanh, năng lực phản ứng phối hợp tốc độ hoàn mỹ, tên Bạch hàn Phong này có kinh nghiệm trong chuyện này, hẳn là một tên hay phải đánh nhau”

Bọn họ nhướng mày, rất là bất ngờ.

Có người kinh ngạc cũng có người tức giận. Nhất là Từ Thiên Lỗi, khi thấy tên Linh Sư kia bị loại thì biểu tình cực kỳ khó xem. Đám đệ tử bạch vân tông bên ngoài cũng vậy, bọn chúng cảm thấy thực mất mặt. Đệ tử trong sơn môn không đỡ nổi một chiêu của Bạch Hàn Phong. Các tia khí lạnh của đám người rơi vào người Bạch Hàn Phong.

Bạch Hàn Phong cũng không quan tâm lắm, sau khi hắn giết người, thì ba tên còn lại của Bạch vân tông cùng với một tên của Hoan Đao môn vây hắn lại, hiện nhiên tên Hoan đao môn này đã được hứa hẹn gì đó.

Trong đám này có hai Linh sư sơ kỳ, hai trung kỳ. Bốn người bao vây Bạch Hàn Phong, trong mắt tràn ngập sát ý. Chiến ý trong Bạch Hàn Phong vì chuyện này mà cháy lên.

“– Xem bộ dáng thì đã thương lượng từ trước phải không? Định vây công ta sao? Cùng lên hết đi”

Bạch Hàn Phong đã quyết định giết một người răn trăm người, hắn không cần che giấu gì nữa. Bạch Hàn Phong vừa nói xong chợt lao lên. Hắn đã tôi luyện với Bắc Minh chân hỏa lâu như vậy, kinh nghiệm của hắn cho dù tất cả hai mươi sáu tên kia cộng lại cũng không bằng.

Nguyên An hộ pháp đã nói trong thi đấu không có quy tắc gì, vây công không tính trái quy định.

Xoẹt!tên Linh Sư trung kỳ của Bạch vân tông công kích trước, linh khí trên pháp bảo của hắn bùng cháy. Hắn hóa thành cái bóng mơ hồ vọt nhanh tới trước Bạch Hàn Phong, tốc độ mau đến cực độ. Phải công nhận trong thế hệ trẻ thì thực lực của người này không tệ, chỉ tính tốc độ thế này tu vi cùng đẳng cấp hiếm ai sánh bằng. còn chưa đến gần, hắn đã rung tay, mười đạo hạo quang ngay lập tức xuất hiện bay nhanh về phía Bạch Hàn Phong

Bạch Hàn Phong cũng nhanh chóng thôi động chân khí, ném ra kim cương trạc,

Bùm!

Hai lực lượng đụng vào nhau đè ép không gian nổ đì đùng, kình khí khuếch tán lan tràn. Ngay lúc này thì cả ba tên kai cũng gia nhập vào vòng chiến, một tên Linh sư sơ kỳ dùng kiếm lao lên chém vào lưng Bạch Hàn Phong. Luồng kiếm quang kèm theo kình khí nhanh như tia chớp rạch một vệt trong không khí đâm mạnh vào Bạch Hàn Phong.

– Hỏa Thần Chỉ!

Bạch hàn Phong cung tay về phía sau, năm luồng chỉ ấn mang theo tử hỏa nóng cháy bay đến

Vù vù vù!

Năm Hỏa thần Chỉ xuyên thấu dòng không khí, một Chỉ chạm vào kiếm quang của tên linh sư sơ kỳ kia, kiếm quang bị đánh bật. Bốn Chỉ còn lại chứa lực lượng cuồng bạo bắn vào người gạ.

“Xèo xèo!, phập phập”

Bốn lỗ máu hiện ra, tên linh sư sơ kỳ thứ nhất ngã xuống đất.

Bạch Hàn Phong không ngừng lại bời vì còn hai Linh sư trung kỳ đang tấn công hắn từ mạng sườn. Bạch Hàn Phong cảm nhận kình khí cường đại ập đến từ sườn phải, Bạch Hàn Phong ngay lập tức lăng không bay lên,. Trong tay hắn xuất hiện một thanh kiếm., chân khí tụ tập quanh thân, kiếm khí kèm theo kình phong nhanh như tia chớp giáng xuống.

Hai tiếng nổ vang lên.

Bùm bùm bùm!

Kình khí tứ tán, đá vụn bay đầy. hai Linh sư trung kỳ bị đẩy về phía sau.

Hỏa Thần Chỉ

Vù vù vù!

Trong chớp mắt lửa tứ tán, nhiệt độ tăng cao. Mười Hỏa Thần Chỉ nhanh như tia chớp bắn ra xuyên qua dòng không khí chia làm hai bên trái phải đè xuống người hai Linh sư trung kỳ.

Vù vù vù!

Tiếng xé gió ầm ĩ, thân thể hai người có thêm mấy lỗ máu. Đám người Từ Khắc, ngồi trên ghế đều biến sắc mặt, bọn họ không ngờ Bạch Hàn Phong lại mạnh đến mức kinh khủng như vậy

“Lấy một địch bốn mà vẫn có thể tung hoành ngang dọc như vậy”

Bạch Hàn Phong di chuyển nhanh, Kiếm khí bắt đầu hình thành, chỉ còn một tên Linh sư sơ kỳ cuối cùng”

Bạch Hàn Phong liền lao đến, khí thế áp lực sinh ra bao trùm không gian. Áp lực đó làm tên Linh sư sơ kỳ kia biến sắc mặt, chính mắt thấy ba đồng môn không chống trả được gì đã bị giết làm lòng gã run sợ.

Gã linh sư cuối cùng ngây người giây lát, sau đó nhanh chóng lấy lại tinh thần, nói gì thì nói, hắn cũng là tinh anh trong lớp trẻ, hai chân hắn dậm mạnh xuống đất lăng không bay lên, đồng thời tay trái chỉ thẳng về phía trước. liền theo đó vô số đá vụn xung quanh hắn, nhanh chóng hình thành một ngọn núi nhỏ, hướng Bạch Hàn Phong mà đến

Lực lượng cuồng bạo khuếch tán đè ép dòng không khí vặn vẹo, tiếng nổ đinh tai nhức óc. Lúc này tên Linh sư kia đã dốc hết sức đánh trả.

Bạch Hàn Phong hừ lạnh một tiếng:

“Ngươi vẫn yếu”

Lúc này Bạch Hàn Phong đã thực sự động nộ. Chân khí dâng trào tuôn ra từ người Bạch Hàn Phong. Đối với tên này chưa cần bàn đến pháp lực, chỉ bàn đến độ cứng rắn của thân thể tên kia dã khong phải đối thủ. Thoáng chốc chân khí trong cơ thể Bạch Hàn Phong tăng vọt, hắn chỉ kiến về phía trước, trên thanh kiếm tử hỏa không ngừng bùng cháy, kèm theo một tiếng nói nhẹ nhàng như đến từ âm ty địa phủ:

“Chết đi”./.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau