VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Nhúng tay

Thường Phong nhanh chóng ném ra một tấm thuẫn,

Răng rắc!

Hai luồng lực lượng của hai bên va đập vào nhau. Chiến phủ trong tay Lưu Giang và chạm với Thuẫn bài của Thường Phong khiến chiến phủ của hắn kêu lên răng rắc rồi gãy thành mấy mảnh vụn. Một luồng kình khí từ trên người Thường Phong hùng hồn tỏa ra, cùng lúc đó trảo ấn khác nhanh như tia chớp chộp tới trước mặt Lưu Giang. Kình khí xé rách không gian, không khí chấn động liên tục. phát ra từng tiếng xé gió khiến răng người ta ê buốt.

Lưu Giang vô cùng kinh ngạc, nhanh chóng lùi ra sau, vận chuyển vội vàng chân khí dồn tới dưới chân, lão vặn người gắng hết sức mới né tránh được.

Thường Phong cười âm trầm:

“Hôm nay ngươi chết chắc rồi”

Lưu Giang lùi lại rất nhanh nhưng tốc độ của Thường Phong cũng không chậm, trong phút chốc trường kiếm của Thường Phong tuy không chém tới Lưu Giang nhưng kinh khí từ nó phát ra đã quệt vào ngực lão., lực lượng cường đại bộc phát. Ngực Lưu Giang đau nhức, lão chợt cảm thấy hít thở không thông, dường như có một bàn tay bóp chặt ngực lão lại.

Mặt Lưu Giang xanh mét, nhanh chóng niệm pháp quyết, chân khí trong người lão lập tức tuôn ra. Tố Sắc Vân Giới Kì một lần nữa phất lên, Chân khí bộc phát, khí thế của Lưu Giang tăng vọt. Một một luồng sáng màu tím bay từ trên lá cờ ra ngưng tụ thành hình tia sét.

Lưu Giang hét to một tiếng

“Tử Lôi Diệt Không”

Tử lôi trong tay Lưu Giang biến thành hào quang bay ra, lôi vụ rít gào. Hào quang tàn phá cắt vỡ không gian chém mạnh vào hướng Thường Phong.

Đây là công pháp cao cấp nhất mà Lưu Giang biết, tu vi hắn không cao nên mặc dù được thừa hưởng Tố Sắc Vân Giới Kỳ nhưng cũng không phát được ra bao nhiêu uy lực,. Lúc này Lưu Giang sử dụng Lôi Vũ Diệt Không uy lực cũng khá kinh người, không gian dao động kịch liệt.

Cảm nhận khí thế của Lưu Giang đột nhiên mạnh hơn, Thường Phong kinh ngạc kêu lên:

“–Công pháp thực mạnh”

Kêu lên xong lão nhanh chóng thụt lùi, trường kiếm xoay ngang, vô số hào quang không ngừng tuôn ra. nghênh đón thế công của Lưu Giang đanng đến

Bùm bùm bùm!

Hai lực lượng cường đại va chạm, khí thế khủng khiếp phát tán ra xung quanh. Từng tiếng nổ điếc tai như tiếng xé lủa vang lên, tử lôi và chạm với trường kiếm phát ra vô số tiếng nổ như thiên băng địa liệt. Kình khí càn quét không gian xung quanh, xới tung mặt đất, phương xa đất đai nứt nẻ, các khe hở lan tràn, bụi đất mù mịt không gian.

“Khục khục”

Trong lực lượng cuồng bạo, Thường Phong, Lưu Giang cùng thụt lùi. Lưu Giang bị thương trước, miệng vết thương chảy máu ào ào, mặt trắng bệch. Lưu Giang sử dụng thân thông này uy lực cực kỳ cường đại, bề ngoài Thường Phong không bị gì nhưng gương mặt tái xanh, hẵn cũng bị thương nhẹ.

Thường Phong lạnh lùng nhìn Lưu Giang:

“– rất khá, để xem ngươi còn chống được bao lâu”

Thường Phong thầm than may mắn gã có vũ khí bí mật, không thì cũng chẳng làm gì Lưu Giang được.

Một thanh âm vang lên:

“Hắn không chống được nhưng còn có ta ở đây”

Một bóng người xuất hiện bên cạnh Lưu Giang.

Chính là Bạch Hàn Phong, nãy giờ hắn đã quyết định sẽ đứng về phe Lưu Giang mà cứu hắn một mạng.

Thường Phong nhìn Bạch Hàn Phong, hắn gằn giọng hỏi:

“Ngươi muốn gì?”

Thường Phong vẫn kiêng nể hắn vì lão không biết hắn có liên quan gì đến Bạch Thiên Ba hay không.

Bạch Hàn Phong nhướng mày nói:

“– Ta cảm thấy bên đó chính nghĩa hơn các ngươi”

Đầu mày Bạch Hàn Phong lạnh băng, chỉ về phía đám người Lưu Giang nói.

Thường Phong đánh giá Bạch Hàn Phong một lát sau, mở miệng nói:

“Tốt, tốt, hôm nay cho dù ngươi có là cháu của Bạch Thiên Ba ta cũng phải giết ngươi”

Bạch Hàn Phong hừ lạnh một tiếng:

“– Đến đây”

Bạch Hàn Phong quay đầu nói với Lưu Giang:

“Lưu lão, tiến lên đi, ta lo hai tên Linh Sư còn lại giao cho các ngươi”

Bạch Hàn Phong nhìn Lưu Giang, vết thương nặng trên ngực, sức chiến đấu giảm đi, không đánh lại Thường Phong được. đám người khác lại quá yếu, cho nên Bạch Hàn Phong đành phải đứng đầu nhận hai tên linh sư vậy.
Lưu Giang nói:

“ Công tử, như vậy quá nguy hiểm”

Bạch Hàn Phong nói nhanh:

“Không sao, cứ để đó cho ta”

Thường Phong thì tu vi Linh Sư hậu kỳ, Bạch Hàn Phong chỉ là trung kỳ không biết hắn có đánh đánh lại được không, Lưu Giang hơi ngờ vực sợ rằng vị cháu của Bạch Thiên Ba này sẽ chết mất. thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Bạch Hàn Phong thì

Lưu Giang đành nhắc nhở Bạch Hàn Phong:

– Vậy ngươi hãy cẩn thận”

Lưu Giang biết Bạch Hàn Phong chỉ mới là Linh Sư trung kỳ, hắn làm sao đánh lại?

Bạch Hàn Phong thản nhiên nói:

“– Không sao. Lưu lão hãy giải quyết những người kia đi, cứ giao hai người này cho ta.”

“Được, hôm nay Lưu Giang ta mang ơn ngươi, không cần biết ngươi có phải thân thuộc của bạch sư thúc hay không, sau này chỉ cần ngươi cần đến ta, Lưu Giang này sẽ không tiếc”

Lưu Giang nói xong rồi lao tới vòng hỗn chiến, lão bị thương không đánh lại Thường Phong nhưng đối phó đám đệ tử thì dư sức qua cầu, không cần tốn nhiều công sức.

Ầm ầm ầm!

Lưu Giang tham gia vòng chiến, chớp mắt có một đệ tử của phía Thường Phong hệ bị đánh bay mấy chục thước, tiếp theo bị đám đệ tử của L:ưu Giang hùa lên chém thành mấy khúc.

Thường Phong nhìn Bạch Hàn Phong chằm chằm, nét mặt sa sầm cười lạnh nói với Chu Nho

“ Nghe không Tiểu tử này mà cũng mơ đối phó với hai ta sao?

Chu nho và Thường Phong cười, tên này coi như hắn tu luyện từ lúc còn là thai nhi cũng không mạnh tới đâu, Thường Phong không thèm để hắn vào mắt. thực lực linh sư trung kỳ của Bạch hàn Phong, lão còn chưa coi vào đâu, hơn nữa hắn lại còn đòi lấy một địch hai. Chả khác gì tìm đường chết.

Bạch Hàn Phong cười ha ha nói:

“Hai vị yên tâm, ta đủ sức phục vụ hai ngươi, tuyệt đối đủ sức”

Thường Phong cười âm hiểm, khinh thường liếc Bạch Hàn Phong, nói:

“– Khục khục, giọng điệu thật cuồng ngạo, bằng vào nhãi ranh chưa dứt sữa nhà ngươi sao? Đúng là không biết trời cao đất rộng mà.

Bạch Hàn Phong không để ý Thường Phong trào phúng, hắn chậm rãi đến gần gã, khóe môi cong lên, chân khí tuôn ra. Hai kẻ phía trước là Linh Sư, hiện tại Bạch Hàn Phong cũng mới là Linh sư, Bạch Hàn Phong muốn thử xem công pháp cùng với thân thể này có thể vượt cấp khiêu chiến không.

Thấy Bạch Hàn Phong bước tới gần, đôi mắt Thường Phong càng lạnh lẽo, gã cảm nhận chân khí tuôn ra từ người hắn.
Thường Phong lạnh nhạt nói:

“quá yếu, Một mình Chu Nho cũng hạ được ngươi”

Lão nói xong thì Chu Nho cũng hét to một tiếng:

“Tiểu tử, để ta dạy cho ngươi một bài học”!

Thường Phong thấy phương xa Lưu Giang hăng hái giết hai đệ tử của mình, cơn giận bùng cháy trong gã, chân khí hùng hồn bộc phát. Chân khí màu lam như hơi nước chấn động không gian xung quanh rung rinh, Bạch Hàn Phong thấy vậy liền lập tức ném pháp khí ra, ngăn cản Thường Phong chạy đến phía bên kia.

“Ầm”

Thường Phong tiếp thử một chiêu của Bạch Hàn Phong, vẻ mặt thản nhiên nhưng trong lòng thì không dám coi thường, kết thủ ấn lập tức bày thế tiến công. Kết hợp với Chu Nho thành thế gọng kìm vây Bạch Hàn Phong lại. lão vung tay ra. Kình phong cường đại quét tới làm Bạch Hàn Phong đau rát.

Bạch Hàn Phong né thoát công kích của Thường Phong, lạnh nhạt nói:

“– Chỉ có thế.|”

Thường Phong đánh hụt cũng sửng sốt, gã không ngờ đối phương phản ứng nhanh như vậy. lúc này Chu Nho cũng đánh hụt

Thường Phong nhìn ra điều gì đó lập tức thì thào:

“Nhanh như vậy”

Chu Nho sau khi đánh hụt thì lạnh lùng cười:

“Khá lắm, Tiểu tử, ta lại đến nữa!”

Chu Nho vận chuyển chân khí dưới chân, nhảy vọt lên cao. Kình khí cường đại tuôn ra, cùng lúc đó Thường Phong kết ấn giữa không trung, trảo ấn xuyên qua bao tay sắc bén bay ra như đao phong xé rách không khí. Tiếng xé gió sắc bén vang lên, chấn động sóng gợn không gian.

“Hừm”

Bạch Hàn Phong nhìn đòn công kích, hai tên Linh Sư đồng thời ra tay quả nhiên không tầm thường.

Bạch Hàn Phong nhanh chóng lùi lại,bốn năm luồng sáng nhạt nhanh như tia chớp bay vào mặt Thường Phong.

Thường Phong biến sắc mặt nói:

“Phù triện”

Thường Phong không ngờ trên người tên địch nhân này lại có lắm phù triện như vậy. Kiếm phong lập tức thay đổi quỹ tích công kích nhánh chóng tránh thoát đám phù.

Vù vù vù!

Nhưng lúc này dột nhiên năm tấm phù đột ngột hóa to, từ trong đống phù lẫn giữa đám tia sáng màu bạc kia, một cái vòng đột nhiên bay ra đập mạnh vào trảo ấn của Thường Phong.

Bùm!

tiếng nổ vang điếc tai khắp không gian, hoa lửa bắn tứ tung. Kiếm của Thường Phong va vào Kim cương trạc của Bạch Hàn Phong, khiến không gian tóe lửa.

Thường Phong kinh ngạc, trong mắt hắn tràn ngập sự khó tin..

Bạch Hàn Phong thầm nhủ:

“Tên này thật mạnh”

Bạch Hàn Phong thu lại Kim Cương Trạc, hai tay của hắn xuất hiện mười quả cầu lửa phân biệt đánh về phía Cho Nho và Thường Phong:

“Liệt hỏa”

Bạch Hàn Phong không dừng lại, mười luồng chỉ ấn nóng cháy bay ra, chỉ ấn rạch phá không gian nhanh chóng lao tới trước.

Thường Phong hừ lạnh một tiếng:

– Hừ!

Ánh sáng lam lấp lóe trên chân Thường Phong, gã biến mất. Năm hỏa cầu đánh hụt, không đánh trúng người Thường Phong. Thế nhưng Chu Nho không nhanh như vậy, hắn vội vàng gọi ra linh khí hộ thân để phòng ngự.

Lúc này Bạch Hàn Phong nhìn Thường Phong đột nhiên biến mất, con ngươi co rút, dường như hắn không bất ngờ gì. Rèn luyện nhiều năm khiến phản ứng của Bạch Hàn Phong đã đến trình độ xuất thần nhập hóa, hắn nhanh chóng thụt lùi.

Bạch Hàn Phong vừa lùi lại thì Thường Phong như hồn ma xuất hiện sau lưng hắn. kiếm khí xen lẫn kình phong cuồng bạo,. Không gian sóng gợn trực tiếp chấn mở, lực lượng một kiếm này vô cùng cường đại, đánh thẳng vào lưng Bạch Hàn Phong./.

Chương 37: Thực lực của bạch hàn phong

Cảm nhận lực lượng cường đại ập đến lưng mình, sắc mặt Bạch Hàn Phong âm trầm. hắn định quay lại thì cùng lúc này Chu Nho lai đánh đến trước mặt. Hắn quát lên một tiếng, quyết định mặc kệ sau lưng, ỷ vào thân thể cường hãn của hắn chống đỡ Thường Phong, hắn quyết định sẽ hạ tay Chu Nho này trước.

Bạch Hàn Phong quát to:

“Hỏa Thần Chỉ”

Năng lượng màu đỏ nhanh như tia chớp bay ra, hư không chấn động. Sắc đỏ chói lòa tràn ngập,. Dòng không khí bị đè ép kêu ù ù, khí thế cường đại đè xuống trước mặt Chu Nho.

Thường Phong giật mình kêu lên:

“Ngươi muốn chết”

Hắn kinh ngạc không phải vì chưởng phong của họ Bạch mà vì hắn dám coi thường công kích của mình.

………

Ở phía đối diện, hai đoàn người ba màu áo đang lao vào quần nhau, vì có bạch hàn phong đỡ cho hai tên linh sư nên lúc này lực lương của ba bên đang cân bằng,

Phía bên này Đám đệ tử của Lưu giang nhìn chằm chằm bạch Hàn Phong rất là kinh hãi, dãm lưng trần đối diện với công kích của Linh Sư, quả thực liều mạng.

Thường Phong quát to:

– Phá!

Trảo ấn xuyên qua không gian đâm vào lưng của Bạch Hàn Phong

Bùm bùm bùm!

Năng lượng khuếch tán, giữa không trung vang tiếng nổ điếc tai, chấn động không gian nổi lên gợn sóng vặn vẹo. Năng lượng màu lục như pháo hoa tán loạn.

Vù vù vù!

Lúc này kình lực của chu nho cũng va chạm với hỏa Thần Chỉ của Bạch Hàn Phong,

“– Ầm Ầm”

Xung Quanh chỗ ba người. Một luồng sáng vàng nhạt nổ tung toa, Lửa và đất đá hùng hồn dấy lên bao phủ không gian vài trăm thước, dòng không khí bị đốt bốc khói trắng.

“Ầm Ầm Ầm”

Chu Nho kinh ngạc há hốc mồm, hắn đã hoàn toàn không chống đỡ được nữa, Lửa chưa đến gần hắn đã cảm giác như ở trong biển lửa, ngọn lửa làm tim gã đập nhanh.

Ầm Ầm Ầm

Chu Nho hự lên một tiếng bay về phía sau, người gã đập vào một tảng đá.. Mặt đất mấy trăm thước bị khét đen, đất đai nứt rạn.

Lúc này trảo ấn của Thường Phong cũng đến lưng của Hàn Phong, lão cười gằn giọng,:

“Xem ngươi sống thế nào”

Phía xa đám người kia vội hô lên:

“:Tiểu tử cẩn thận”

Du Du ngồi trên cây thì khẽ nở nụ cười:

“Thường Phong cũng sắp chết rồi”

“Bịch, Bịch”
Hai tay của Thường Phong, đâm thẳng vào lưng của bạch hàn phong. Phát ra một tiếng kêu trầm đục, Thường Phong cất tiêng cười ghê rợn, lão đang chờ bạch hàn phong ngã xuống, thế nhưng vẻ mặt lão nhanh chóng biến thành hoảng sợ, chỉ thấy Bạch Hàn Phong nôn ra một ngụm máu rồi lại đứng thẳng người trở lại.

Hắn quay lại nhìn lão cười, máu chảy từ miệng xuống trông vô cùng ghê rợn. Bạch Hàn Phong liên tục kết ấn. Trong không khí tụ tập năng lượng cường đại hóa thành ánh sáng bảy sắc chói mắt.

Mọi người chỉ thấy đoàn sáng bảy sắc rực rỡ tràn ngập hơi thở siêu kinh khủng, hư không vặn vẹo.

Thường Phong giật mình kêu lên:

“Không thể nào”

Sắc mặt Thường Phong sa sầm, chả nhẽ tên này mặc nội giáp phong ngự. thân hình lão lao nhanh hướng Bạch Hàn Phong.

“Chết đi”

Sắc mặt Thường Phong âm trầm, quanh người gã đã dựng lên hộ thân cương khí. Bảo kiếm trên tay hắn lóe sáng chém thẳng vào đầu bạch hàn phong

Trên tay hắn cũng xuất hiện một thanh kiếm trực tiếp chống đỡ

“ Keng”

Lực lượng cường đại đụng chạm, không khí bị đè ép biến hình, vang lên tiếng nổ điếc tai, năng lượng khổng lồ tàn phá xung quanh. Vai Bạch Hàn Phong bị trúng một kiếm, tóe máu, ngực hắn bị một đạp bay ra phía sau

Cộp cộp!

Thường Phong cũng không tốt hơn gì, thân hình bị sức mạnh Bạch Hàn Phong hất bay lảo đảo lùi hơn chục thước mới ổn định thân hình, sắc mặt lại tái xanh.

Thường Phong thầm cảm thán rằng:

– Lực phòng ngự thật mạnh.

Uy lực này của hắn hoàn toàn có thể chém một con yếu thú ngũ giai làm đôi, vậy mà tên này chỉ chảy một chút máu.

Vù vù vù!

Thường Phong đáp xuống đất rồi lại nhảy lên, chân khí cuồng bạo tàn phá. Tàn ảnh Thường Phong lại nhào hướng Bạch Hàn Phong, chân khí Linh Sư hậu kỳ phát ra toàn bộ, lão không dùng kiếm nữa, trên tay lão lúc này là một cái đấu hình vuông màu vàng kì dị, từ trong đó phát ra một cơn bão màu vàng, nó đi đến đâu, nơi đó bị đốt cháy đến đấy.Bạch Hàn Phong nhận thấy đòn này không hề tầm thường, thủ ấn liên tục biến đổi, trước hết hắn xuất ra Kim cương trạc, pháp bảo này phát ra ánh sáng thần dị quanh người Bạch Hàn Phong, kế đó sau lưng hắn năng lượng ngưng tụ thành một chiến thần đỏ thẫm.

Lửa cháy hừng hực quanh cơ thể to lớn, toàn bộ giáp trên hư ảnh đó sáng lấp lánh, không gian dao động.

Bạch Hàn Phong hét to một tiếng:

“Hỏa Thần Nộ”

Hai tay Bạch Hàn Phong kết ấn cuối cùng, một luồng lực lương khổng lồ phát tiết ra. Cảm giác khí thế khủng bố ập đến, Thường Phong biến sắc mặt. Sao thực lực của đối phương... Vì sao lực công kích mạnh như vậy? Lực công kích làm Thường Phong thấy nguy hiểm, chẳng lẽ tiểu tử này luôn giấu nghề?

Thường Phong quát to:

“Phong Thiên Xích Địa”

Thường Phong nhanh chóng đánh ra thủ ấn, Kim đấu tren tay hắn phát sáng Năng lượng sôi trào trong không gian thiên địa thoáng chốc tụ lại thành hơi nước cuồng bạo chỉ trong vòng hai giây. Mọi thứ đều bốc cháy ánh sáng lam chói mắt sâu thẳm, khiến người nhìn một cái sẽ bị hút luôn linh hồn. Trong sương nước tràn ngập vô số đao nhẫn gào thét xé nát không gian. Năng lượng khủng bố khuếch tán trong không gian.

Phía bên kia Lưu Giang đẩy lùi một địch nhân, Vẻ mặt Trịnh Anh căng thẳng bật thốt:

“hắn dốc hết túi rồi”

Bạch Hàn Phong có thể đối kháng lại được không?

“Ầm, Ầm, Ầm!”

Hai luồng lực lương gào thét trong không gian rồi nhanh chóng chạm vào nhau, Mấy người nhìn chằm chằm hai lực công kích đụng vào nhau như bom nổ.

“– Két két!!!, Roẹt roẹt”

“Bùm”

Thanh âm xuyên thấu không gian. Hai năng lượng khủng bố va chạm, một hỏa một thủy điên cuồng va chạm vào nhau.

Bùm bùm bùm!

Tiếng nổ vang đinh tai nhức óc như sấm sét. Bạch Hàn Phong đã đánh ra Hỏa Thần Nộ, mặt không còn chút máu. Hắn vội móc ra một cây thảo dược ném vào miệng nhai ngấu nghiến rồi nhanh chóng lui lại,

Lửa bắn tứ tung bao phủ không gian, hơi nước tàn phá. Phạm vi gần ngàn thước năng lượng hóa thành cơn gió tàn phá thổi quét.

Ầm ầm ầm!

Không gian không ngừng nổ vang, từng vằn sóng năng lượng khủng bố khổng lồ từ vị trí không gian vỡ ra. Năng lượng đáng sợ gợn sóng lan tràn. Đám đệ tử và đám người còn lại kinh hoàng vội vàng thụt lùi. Bọn họ biết rõ nếu bị năng lượng cuồng bạo này đụng vào sẽ xui xẻo, Khí thể cuồng bạo kinh khủng dần tan biến, mọi thứ trở về bình tĩnh. Không gian to lớn hỗn độn, hố to to gồ ghề xuất hiện trước mắt mọi người. Quảng trường hoang tàn, mặt đất bị xới tung mảng lớn.

Phía bên phải Kình phong cắt da ập đến, Bạch Hàn Phong bị đánh bay ra xa mười mấy thước. Bạch Hàn Phong bò dậy, há mồm phun ra một ngụm máu, Kim cương trạc hoàn toàn vỡ nát,.

Còn bên kia Thường Phong lảo đảo thụt lùi, mặt trắng bệch, máu sôi trào nhưng gã cố nén không phun ra. Tay phải hắn không biết đã rơi đi đâu mất, trên bả vai máu không ngừng tuôn ra. Bạch Hàn Phong lau máu bên môi, mắt lóe tia sáng lạnh. Hỏa Thần Nộ tuy mạnh, nhưng ta vẫn chưa vận dụng được hết nó. Mới chỉ gặp Linh sư hậu kỳ mà đã chật vật như vậy, Nhưng may mà hắn thắng rồi.

Thường Phong sắc mặt khó xem nhìn vai phải của mình rồi nói:

“– Chết tiệt!”

Thường Phong biết hôm nay đại thế đã mất rồi, hắn định quay đầu bỏ chạy, thế nhưng Cùng lúc đó, Bạch Hàn Phong khống chế lực lượng vừa thôn phệ rót vào năng lượng khủng bố này. Lực lượng kinh khủng dung hợp, chân khí trong người Bạch Hàn Phong như nước lũ bị năng lượng khủng bố thôn phệ sạch. Khí thế đáng sợ tim đập nhanh phát ra từ người Bạch Hàn Phong, biến thành cuồng bạo. Lần này hắn rút trong người ra không phải một mà là ba cây cỏ rồi cho vào mồm, làm xong đây đấy, một lần nữa hắn hét lớn:

“Hỏa Thần Nộ”./.

Chương 38: Thuận Thủy Lôi Châu

Bạch Hàn Phong một lòng muốn giết chết Thường Phong, nếu không giết được hắn thì đám người ở đây sẽ gặp nguy hiểm bao gồm cả hắn. Bạch Hàn Phong rót chân khí vào Hỏa Thần Nộ khiến năng lực cuồng bạo gấp mấy lần,. Lúc này rót vào những năng lượng chân khí làm kinh mạch Bạch Hàn Phong trướng to, năng lượng chân khí va đụng trong cơ thể hắn như có vô số dã thú lao nhanh. Bạch Hàn Phong đã từng nếm đau đớn này một lần, hắn cắn chặt răng chịu đựng. Kinh mạch dày rộng trong cơ thể Bạch Hàn Phong đủ để chân khí va đụng chạy một đường thông suốt. Bạch Hàn Phong đè thủ ấn:

“Hỏa Thần Nộ”

Thứ quyết định việc có thể huy động bao nhiêu linh khí chính là độ lớn của kinh mạch, nói đơn giản nếu như linh khí là nước sông thì kinh mạch là một dòng sông, dòng sông có lớn thì nước sông mới chảy mạnh được, lúc này kinh mạch của Bạch Hàn Phong đang vận chuyển một lượng linh khí vượt quá sức chịu đựng của kinh mạch, khiến người hắn sưng phồng.

Bạch Hàn Phong điểu khiển năng lượng tụ tập lại, cơ thể bị trùng kích, đầu đau như búa bổ. Tay Bạch Hàn Phong chợt run rẩy cổ họng phát ra tiếng rên rỉ, máu tươi phun ra.

Liều mạng đến mức này chỉ có Bạch Hàn Phong mới dám làm, đây là đang liều mạng. Bình thường dù là cường giả Linh Anh cũng không dám liều. Không qua khỏi rất có thể bản thân sẽ bị tổn hại nặng, cần điều khiển linh lực cực kỳ tinh diệu, cần hiểu biết và kiểm soát lực lượng hoàn chỉnh, kém một li thì rất có thể sẽ thành tai họa hơn.

Bạch Hàn Phong biết hết những điều nguy hiểm này nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Muốn chặn giết Thường Phong thì Bạch Hàn Phong buộc lòng phải làm như lần trước, dung hợp lực lượng thi triển Hỏa Thần Nộ. Hắn âm thầm nguyền rủa Du Du, liếc mắt hắn vẫn nhìn thấy nàng đang ngồi vắt vẻo trên canh cây âm thầm cười trộm. Lòng Bạch Hàn Phong chìm xuống, thầm hét:

“Chết đi:”.

Lúc này cơ thể Bạch Hàn Phong đau nhức, kinh mạch trướng to đến cực độ, Bạch Hàn Phong cố nén đau đớn điều khiển hỏa thần nộ. Hư ảnh khổng lồ lấp lánh thần dị phát ra năng lượng khủng bố vặn vẹo dòng không khí. Mặt Bạch Hàn Phong đã không còn chút máu, thủ ấn lại thay đổi, năng lượng trên bầu trời bị đè ép càng cuồng bạo hơn, lực lượng ngút trời nhanh chóng kéo đến. Lực lượng ngập trời kéo dài, không gian dao động, khí tức uy hiếp cường đại làm mọi người thấy áp lực lớn.

Dao động năng lượng khủng bố cường đại hấp dẫn Thường Phong chú ý, ánh mắt hoảng sợ nhìn Bạch Hàn Phong rồi tập trung vào ánh sáng chói mắt trước mặt hắn. Thường Phong cảm nhận trong ánh sáng chứa năng lượng đáng sợ, biểu tình kinh hoàng. Thường Phong không nghĩ ra rõ ràng thiếu niên đã bị thương vì sao thực lực lại tăng mạnh như vậy được? Năng lượng này quá đáng sợ.

Bạch Hàn Phong hét lên:

“Hôm nay ngươi phải chết”

Thủ ấn đẩy mạnh. Trên bầu trời, hư ảnh khổng lồ mang theo một luồng năng lượng khủng bố đè mạnh xuống Thường Phong. Bạch Hàn Phong hộc máu, chân khí tiêu hao sạch.

Trong hư không, hư ảnh kia mặc giáp đội mũ làm động tác rút kiếm, khí thế cuồng bạo phóng lên cao. Lửa ngập trời thoáng chốc bao phủ không gian mấy trăm thước, không khí bị đốt kêu xèo xèo, mọi thứ kiếm quang khủng bố.

Mặt Thường Phong trắng bệch:

“Nguy rồi”

không ngờ đòn công kích cường đại này phát ra từ một người tu vi thấp hơn mình. Trong lòng Thường Phong lúc này đã chắc chắn tên này có liên quan đến Bạch Thiên Ba, nếu không sao có thể vận dụng công kích khủng khiếp như thế?

Thường Phong không có đường lùi, tay còn lại nhanh chóng kết ấn, miệng phun tinh huyết vào thủ ấn. Năng lượng kinh khủng từ bốn phương tám hướng không khí quanh Thường Phong tụ lại, năng lượng kỳ dị. Biểu tình Thường Phong trầm trọng chưa từng có.

Vù vù vù!

Một lần nữa một Quả cầu nước màu lam to hơn bốn trăm thước xuất hiện trên bầu trời, năng lượng khủng bố dâng trào đè xuống. Ánh sáng lam chói mắt khiếp hồn người, mặt Thường Phong trắng bệch. Thường Phong khống chế quả cầu nước khổng lồ đụng mạnh vào lưỡi kiếm khổng lồ.

Hai năng lượng cường đại đến cực độ va chạm vào nhau, vang tiếng nổ điếc tai.

Bùm bùm bùm!Dòng không khí bị đè ép vặn vẹo, không gian bị xé rách nhiều vệt dài hóa thành vòi rồng kinh khủng thổi quét. Mấy vòi rồng kinh khủng đột nhiên ập đến, lực lượng gợn sóng hủy diệt thổi quét chân trời. quảng trường nứt rạn nhiều cái khe, đất đai bị xới tung, vết rạn sâu lan rộng về bốn phía.

Ầm ầm ầm!

“– Phụt!”

Kình phong khủng bố quét qua gián tiếp đánh bay Thường Phong, hộ thân cương khí nứt vỡ như giấy rách. Thường Phong hộc máu, xương kêu răng rắc té cái bịch xuống đất, đập một lỗ thủng to.

Thường Phong lại hộc máu:

“– Phụt!”

Trong máu xen lẫn vụn nội tạng. Thường Phong té xuống đất, mấy khe nứt kéo dài. Hắn hộc lên một tiếng to rồi tắt thở.

………

Dư âm của vụ đấu pháp tạo ra hỏa diễm hỏa sáng rực, nổ mạnh ra giữa bầu trời xanh biếc. trong nháy mắt,cuộn khắp bầu trời

Trên bầu trời, hỏa diễm rung chuyển bạo phát ra. Lấy vị trí vụ nổ mạnh làm trung tâm, tất cả sinh vật trong phạm vi xung quanh, đều gánh chịu đả kích man tính hủy diệt.

Lúc này, trên thân thể Bạch Hàn Phong cũng bị trong thương khá năng, quần áo dĩ nhiên cũng bị rách tan ra., lộ ra thân thể bị thiêu đốt đỏ rực bên dưới.

Một tên trong bọn người của Thường Phong hô lớn,“Hắn không xong rồi, “

Một tên khác lại nói:

“Không có hắn, đám người Lưu Giang không là cái gì cả”

“Kết liễu hắn đi”

Một tên trong bọn định tiến lên hạ đòn sát thủ với Bạch Hàn Phong, nhưng ngay lúc này, một luồng ánh sáng từ trên không trung bất ngờ phóng xuống. luồng ánh sáng này rực rỡ đến nỗi khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Một khắc sau, Lưu quang tiêu tán. Thân hình một nữ hiện ra.. Nữ nhân này một thân hồng sắc tương tử cẩm bào bó sát người. Tam thiên thanh ti. Được vấn thành dạng khổng tước trường minh. Mơ hồ lộ ra nét cao quý khó có thể che dấu. Dung nhan điềm tĩnh xinh đẹp. Giống như 1 con suối ẩn trong núi đích. Làm cho người khác vừa cảm thấy kính sợ bởi thân phận cao quý, lại nhịn không được sinh ra y niệm.

Nàng chính là Khổng Du Du.

Nàng vừa xuất hiện liền khẽ rung cánh tay ngọc một cái, từ trên ngọc thủ xuất hiện một tia sáng đỏ, nó nhanh chóng sinh ra vô số tia sáng nữa rồi hướng đến đám người của Thường Phong, nàng mỉm cười rồi đưa tay ra làm động tác bóp lại.

Lúc này vô số tia sáng liền biến mất đến khi chúng hiện ra thì mỗi một tên trong bọn Thường Phong đã bị một tia sáng găm xuống mặt đất, cả bọn không chết, cũng không đau đớn, nhưng không sao cử động và sử dụng pháp lực được,

Phía bên kia đám người Lưu Giang vừa nhìn thấy động tác như vậy thì liền biết nữ nhân này cảnh giới sâu không lường được, hơn nữa chắc hẳn có liên hệ với Bạch Hàn Phong.

Lưu Giang qua cơn hung hiểm cả bọn còn sống đương nhiên là vô cùng vui mừng, hắn vội ôm quyền cung kính thi lễ:

“Vãn bối Lưu Giang của Tử Vận Môn bái kiến tiền bối”

Cùng lúc này đám người của Lưu Giang cũng đồng thanh:

“Tham kiến tiền bối”

Du Du gật đầu rồi cất giọng trong trẻo như chuông bạc,:

“Chuẩn bị phòng đi, hắn cần trị thương”

Nàng chỉ vào Bạch Hàn Phong đang nằm phía xa xôi, xong sau đó chỉ vào đám đang bị cấm chế rồi nói:

“Còn đám người này cho các ngươi, coi như là tiền thuê phòng”./.

Lưu Giang nghe Du Du phân phó vội vàng gật đầu không thắc mắc, sai bảo đệ tử dọn gian đại điện, cung kính mời Du Du vào, hai tên đệ tử khác thì khiêng Bạch Hàn Phong theo sau./.

Chương 39: Tử Vận Môn

Hai ngày nay Bạch Hàn Phong đã dần dần hồi tỉnh lại, qua trận chiến này, tuy bị thương không nhẹ nhưng hắn cũng biết được vị trí của mình đến đâu sức mạnh thân thể như vậy, công pháp như vậy thế nhưng nếu muốn vượt cấp khiêu chiến là không thể được, qua trận chiến hai ngày trước hắn nhận ra rằng.

Mặc dù thân thể hắn cứng rắn hơn so với đồng cấp, công pháp cũng có một chút đặc dị, nhưng nếu như không có kinh nghiệm thực chiến cũng như kỹ năng và pháp lực dồi dào, hắn vẫn không khác người khác là mấy.

Hai ngày này hắn cũng đã hiểu sơ bộ về cái Tử Vận Môn này, bé thì gọi là môn lớn thì gọi là tông, Tử Vận Môn là một môn phái hạng bét, so ra còn không được bằng môn phái năm xưa của hắn, toàn môn phái nhìn đâu cũng rách nát, cao nhất cũng chỉ là Linh Sư.

Mấy năm trước môn phái sản sinh ra môt thiên tài tên là Bạch Thiên Ba chính là người có khả năng kết đan nhất trong nhiều trăm năm trở lại đây,

Thế nhưng trong một lần tầm bảo, tay Bạch Thiên Ba này đã một đi không trở lại. Chính vì sự mất tích này mà môn phái xảy ra lục đục, và chia làm hai phe, một phe ủng hộ Bạch Thiên Ba vẫn muốn chờ hắn về, một phe thì phản đối và muốn đưa Thường Phong lên làm môn chủ,

Hai bên không bên nào chịu nhịn bên nào nên dẫn đánh tranh chấp biến thành tranh đấu về nhân mạng, vì ít người hơn nên Lưu Giang mới phải chạy vào nơi này, khi đi lão mang theo toàn bộ bảo tàng của môn phái. Sau đó Thường Phong đuổi theo và tìm ra nơi này.

Hai bên đang tranh đấu thì Bạch Hàn Phong xuất hiện, khi hắn xưng tên họ thì khiến cho cả hai bên đều ngẩn người vì hắn lại họ Bạch. Cả hai người Thường Phong và Lưu Giang đều nghĩ hắn là hậu duệ của Bạch Thiên Ba, Lúc này qua quan sát hai ngày nay, hắn đã sơ bộ hiểu được cái vùng này.

Đây chính là Lâm Giang Quốc. nơi này tuy gọi là quốc nhưng không hề có ai đứng đầu, nơi này mạnh ai nấy sống, nhưng cũng tại đây có một số siêu đại môn phái.. Nơi này hỗn loạn là vì những đại môn phái này luôn đối chọi lẫn nhau, nhưng người ngoài không thể nhúng tay vào. Nếu có người ngoài vào thì mấy đại môn phái trong sẽ tự động hợp tác đối kháng.

Chính vì hỗn loạn nên mới có chuyện lão già áo đỏ giết cả một thành mà không ai nói gì.

Lúc này đám người cốt cán bên Thường Phong đã bị Du Du bắt hết cho nên đám người Lưu Giang rất nhanh đã cướp lại được sơn môn của Tử Vận Môn, thẳng cho đến hiện tại, Lưu Giang đang nở một nụ cười cầu tài cùng kính dẫn Du Du và Bạch Hàn Phong đi vào đại điện, chờ hai người ngồi xuống Lưu Giang mới nói:

“Khổng tiền bối, Bạch ân nhân, hai vị chính là cứu tinh của Tử Vận Môn ta, không biết lấy gì để báo đáp hai vị,”

Ngừng một lát Lưu Giang lại nói:

“Chúng ta đã suy nghĩ suốt hai đêm nay, nhận thấy rằng đây là Bạch Thiên Ba sư thúc cử Bạch ân nhân về đây thực đúng lúc nên quyết định, tôn Bạch ân nhân lên làm chưởng môn của môn phái, mong ân nhân giúp môn phái phát dương quang đại”

“Cái gì”

Bạch Hàn Phong và Du Du đều ngạc nhiên, bọn họ chẳng qua chỉ muốn lịch duyệt một chút thôi, ai ngờ thoáng cái lại thành chưởng môn ngay được. ngạc nhiên một lát Du Du cười khanh khách:

“Bạch Hàn Phong, à không Bạch chưởng môn, từ nay mong chiếu cố đến ta, ha ha ha”

Bạch Hàn Phong đưa mắt lườm Du Du một cái rồi nói với Lưu Giang:

“Lưu huynh đệ, ta đã nói rồi ta không phải là anh em gì của Bạch Thiên Ba cả, ta từ thiên hành sơn lần đầu đến nơi này không hề quen biết làm sao làm chưởng môn của các người được”

Lưu Giang lại nói:

“Bạch ân nhân đến cực kỳ đúng lúc, nếu không phải là Bạch sư thúc cử đến thiết tưởng không có cách nào giải thích hợp lý, mong ân nhân nể mặt Bạch sư thúc mà nhận trọng trách này”

Bạch Hàn Phong còn định nói nữa nhưng rồi hắn chợt hiểu ra đây là Lưu Giang cố tình, lúc này hắn liên quan hay không liên quan đến Bạch Thiên Ba đã không còn quan trọng, quan trọng là đám đệ tử đã thấy hắn cứu họ và Lưu Giang muốn cơ hội này để vực dậy môn phái.

Bạch Hàn Phong chửi thầm:

“– Đồ cáo già!”

Hắn định từ chối nhưng rồi lại nghĩ, thôi làm chưởng môn cũng được, có những người cả đời cũng chưa được làm qua, Bạch Hàn Phong mới chỉ Linh Sư trung kỳ đã là chủ một môn phái, tuy rằng chỉ có hơn hai mươi người, nhưng nó vẫn là một môn phái hắn cũng không phàn nàn gì thêm., hơn nữa Bạch Hàn Phong không định làm lâu. Hắn với Du Du còn phải đến Linh Hoàng Lâm tìm tộc Khổng Tước.

Lưu Giang hành lễ trước tiên:“– Bái kiến chưởng môn!”

“– Bái kiến chưởng môn!”

Trong đại điện, đám đệ tử bình thường tôn kính hành lễ, thanh âm quanh quẩn.

Bạch Hàn Phong nhẹ nhàng nói:

– Không cần đa lễ.

Thấy nhiều người hành lễ làm Bạch Hàn Phong bỗng rất thích thú, làm người khó thoát khỏi sự hấp dẫn của chức quyền. hơn nữa hắn còn trẻ mà đã là chưởng môn.

Nhưng niềm vui vinh đăng chưởng môn của hắn còn chưa được bao lâu thì bên ngoài đã nghe tên đệ tử gác cửa gào lên:

“Sứ giả Bạch vân tông tới”

Bạch Hàn Phong ngạc nhiên hỏi:

“Chuyện gì vậy?, Bạch Vân tông là cái gì”

Lưu Giang vội nói:

“Thưa chưởng môn đó là tông phái quản hạt trực tiếp chúng ta, địa bàn này chính là do Bạch vân tông quản lý”

“Vậy hắn đến làm gì”

Bạch Hàn Phong lại hỏi, Lưu Giang nhăn nhó lắc đầu đáp:
“Thuộc hạ cũng không rõ”

Nói đến đây thì vị sứ giả của Bạch Vân Tông đi vào, tên này vô cũng phách lối đi theo sau hắn còn có hai nữ tu, nâng vạt áo sau, một tên thư đồng lấy từ trong túi trữ vật ra một cái ghế nạm ngọc khá đẹp, vị sứ giả liền ngồi xuống ghế đó, kế đế, hai nữ tu lấy từ túi trữ vật ra nào ấm nào trà rồi dâng lên hắn,

Cả bọn cứ điềm nhiên không coi đám người Bạch Hàn Phong vào đâu cả, Du Du đã sắp không nhịn được nhưng Bạch Hàn Phong nắm lấy tay nàng truyền âm bảo nàng bình tĩnh lại,

Lúc này hắn mới đưa mắt nhìn đến tên sứ giả, tên này bất quá chỉ là Linh Đan sơ kỳ vậy mà đã phách lối như vậy, đủ thấy Bạch Vân môn này cũng không phải thứ tốt lành gì,

Nhấp xong một ngụm trà lúc này tên sứ giả mới cất giọng nói:

“Ai là chưởng môn Tử Vận môn”

Lưu Giang đang định nói thì Bạch Hàn Phong đã cản lại:

“Chính bổn nhân, các hạ là ai”

Tên sứ giả ngây người, hiển nhiên hắn không ngờ chưởng môn của Tử Vận Môn trẻ như vậy, hắn liền không vui:

“Vớ vẩn, chưởng môn của nơi này chẳng phải là Thường Phong sao, thế nào mới qua có mấy ngày đã đổi rồi”

Bạch Hàn Phong vẫn điềm nhiên nói:

“Thường môn chủ không may bị tẩu hỏa nhập ma, ta hiện tại tạm thời chấp chưởng môn phái, các hạ có chuyện gì tìm ta là được”

Tên sứ giả cau mày, trước khi hắn đi truyền tin, một vị trưởng lão trong tông nói với hắn rằng Tử vận môn này thực ra là sân sau của lão và do Thường Phong làm chủ, thế mà hiện tại sao lại như vậy, chắc hẳn là có âm mưu gì

“Các ngươi mau mang tên thường phong đó ra cho bản sứ giả xem”

“Cái này”

Lưu Giang ấp úng, đám người đó hiện tại đã bị phế hết công lực, bị nhốt trong nhà giam làm sao mang ra được, tên sứ giả này sớm không đến muộn không đến lại đến đúng vào lúc này.

Nhưng vào đúng lúc này đột nhiên một bàn tay từ đâu xuất hiện tóm lấy cổ tên sứ giả, khiến hắn không thở được, đường đường một linh đan sơ kỳ mà trong một chiêu lại bị người ta chế trụ.

“Các ngươi mau thả ta xuống, nếu không bạch vân môn sẽ huyết tẩy nơi này”

Lúc này tên sứ giả đã bị nắm chặt họng và nâng lên không trung hai chân không ngừng đạp trên mặt đất, người bắt hắn chính là Du Du, lúc này nàng nâng bàn tay ngọc lên vỗ vào đầu của tên sứ giả, khiến linh đan của hắn lung lay như sắp vỡ:

“ồn ào, ngươi nói thử một câu nữa ta xem”

Nhận cái vỗ này tên sứ giả lập tức sắc mặt tái mét, vẻ mặt cứ như là gặp quỷ, chỉ hời hợt vỗ nhẹ mà đã khiến kim đan của hắn như vậy, cái này ngay cả chưởng môn của Bạch Vân Tông cũng không làm được, mà Tông chủ đã là Linh Anh Hậu kỳ, vậy cô nương trước mắt này cảnh giới đã đến bực nào. Hắn thực không dám nghĩ tiếp.

“Tha mạng, tiền bối tha mạng, “

Vẫn bị nhấc bổng trên không trung tên sứ giả không ngừng cầu xin.

Chương 40: Đại Hội Tông Môn

Tên sứ giả không ngừng khóc lóc cầu xin, hắn đã thực sự sợ hãi, cô nương thoạt nhìn không đến hai mươi này chắc hẳn đã là lão thái bà hàng ngàn tuổi, người ta chỉ nhẹ tay một cái là lão đi đời nhà ma, cho nên lão càng lo sợ

Lúc này sau khi đã dọa cho lão sợ xong thì Du Du liền ném lão xuống đất rồi cười duyên với lão một cái, nhưng khi nhìn thấy nụ cười này thì lão sợ đến mức nhũn cả ra

“Tha mạng, tiền bối ơi, xin rủ lòng thương”

“Sứ giả bình tĩnh”

Lúc này Bạch Hàn Phong mới từ trên ghế đỡ lão dậy, làm bộ phủi quần áo cho lão, rồi bảo lão ngồi xuống ghế, hắn đích thân rót một chén trà rồi ấn vào tay lão, hỏi:

“vậy hôm nay sứ giả đến đây làm gì”

Đã bị Du Du dọa sợ, lão không dám làm cao nữa, cũng không dám ngồi, lão nhìn du du rồi vội đặt chén trà xuống, lý nhí nói:

“Ta đến truyền tin”

Bạch Hàn Phong lại cười cười, ngồi xuống cái ghế của lão rồi tiếp tục hỏi:

“Tin gì vậy”

Tên sứ giả trả lời, hắn cũng không dám làm cao với bạch hàn Phong:

“Tại hạ là Nguyên An là hộ pháp của Bạch Vân Tông, hôm nay đến đây muốn báo cho quý môn rằng tông chủ muốn tất cả các chưởng môn thuộc quyền đến Bạch Vân Thành để tham dự đại hội tông môn diễn ra giữa các môn phái trong Lâm Giang Quốc”

Bạch Hàn Phong ngạc nhiên:

“Đang yên đang lành sao lại đại hội cái gì”

Nguyên An nói:

“Điều này ta thực sự không biết, có lẽ chỉ là khích lệ các môn phái nhỏ trung thành mà thôi, vì phần thưởng rất lớn”

Lão nói xong rồi lai chột dạ, ở đây có một cao thủ trên cả Tông chủ, người ta chỉ cần một tay cũng đủ san bằng Bạch Vân Tông chả nhẽ lại cần một chút tài vật kia hay sao.

Bạch Hàn Phong nghe xong thì hiểu ra vấn đề ngay, hắn đã lăn lộn bao năm ở ngoài đương nhiên biết Bạch Vân Tông định làm gì, đây chính là không muốn cấp dưới đồng lòng, cái gọi là đại hội này thực ra chính là phân hóa trá hình,

Thử nghĩ mà xem, trong tỷ thí sẽ có môn phái thắng, môn phái thua, thậm chí có thể chết người hoặc nhân tài rơi rụng, các môn phái phụ thuộc Bạch vân tông sẽ vì vấn đề này mà xích mích, mà nếu các môn phái này đánh nhau hoặc nhẹ nhàng hơn là bằng mặt không bằng lòng, vị thế của Bạch Vân Tông sẽ mãi mãi cao nhất.

Còn về số lượng tặng phẩm mà Nguyên An nói kia tuy lớn nhưng cũng có cách giải quyết của nó. Bạch Hàn Phong tin rằng Bạch vân tông đã sắp xếp rồi, người của họ nhất định sẽ giành giải nhất, các môn phái khác đánh nhau một mất một còn cuối cùng cũng chẳng được gì, chỉ cần nhìn vẻ phách lối này của Nguyên An là biết cao tầng Bạch Vân tông coi đám môn phái phụ thuộc thế nào.

“Ta không đi có được không?”

Sau vài phút yên lặng đột nhiên Bạch Hàn Phong lại hỏi:

“Cái này”

Nguyên An nhăn nhó, trước khi đi tông chủ đã dặn lão, nếu môn phái nào từ chối cứ trực tiếp giết người, thế nhưng hiện tại lão còn đang lo làm thế nào giữ mạng, hiển nhiên chuyện Bạch Hàn Phong không đi dự mà lão lại không dám giết hắn khiến lão lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.

Nhưng rất nhanh Bạch Hàn Phong lại nói, giọng nói mang theo một vẻ uy hiếp mơ hồ:

“Nguyên An, lão có muốn gia nhập Tử Vận môn chúng ta hay không, ta có thể cho lão làm chức trưởng lão”

“Cái này”Yêu cầu này hết sức bất ngờ, khiến cho lão cả ngày chỉ biết cái này cái kia mãi. Lão cứ đứng đó mãi cho đến khi tiếng Du Du vọng vào tai

“Ngươi chê chỗ này nhỏ quá”

“Không dám, không dám”

Nghe thấy giọng Du Du lão vội vã quay ra Bạch Hàn Phong chắp tay:

“Nguyên An tham kiến chưởng môn”

Trong giọng nói của lão mang đầy vẻ đau khổ, Bạch Hàn Phong cười, vội nâng lão dậy:

“Hắc hắc, có Nguyên trưởng lão giúp đỡ, ta như hổ mọc thêm cánh”

Nguyên An nghe mà khóc không ra nước mắt, lần này lão thảm thật rồi, không nghe lời thì cô nương kia sẽ giết lão, còn như này thì Tông chủ cũng không tha cho lão.

Thấy lão đồng ý Du Du đưa tay điểm một cái lên không khí, một chiếc lông khổng tước nháy lên rồi ẩn vào trong người Nguyên An, Du Du cười khanh khách rồi nói:

“Nếu ngươi phản bội nó sẽ giết ngươi, hãy liệu đó mà làm việc”

Nguyên An cũng không dám nói cái gì đành để mặc Du Du an bài, còn nói gì được nữa, lão liệu có chống được cái móng tay của người ta không

Bạch Hàn Phong nói:

“Nguyên trưởng lão yên tâm, hiện tại Nguyên Trưởng lão cứ tiếp tục việc truyền tin của mình, khi nào cần trưởng lão giúp gì bản nhân sẽ nói, hắc hắc”

“ Tuân lệnh chưởng môn, thuộc hạ xin lui”

…………

Chờ hắn đi khỏi Bạch Hàn Phong quay ra thì thấy đám người Lưu Giang đang trợn mắt há mồm nhìn mình“Chuyện gì vậy”

Hắn ngơ ngác hỏi

Lưu Giang nói:

“Chưởng môn quá trâu bò”

Một tên khác phụ họa:

“Đúng vậy, ngày đầu tiên đã mang về một vị trưởng lão”

Bạch Hàn Phong chỉ cười không nói gì, nếu hôm nay Du Du không ra tay sợ rằng hắn đã bị một tát chết tươi rồi, hắn quay trở lại ghế ngồi rồi nói:

“Bạch vân tông này là tông phái thế nào”

Tên linh sư bên cạnh Lưu Giang nói:

“Bẩm chưởng môn, Bạch vân tông này tuy rằng không phải tông phái nhất lưu nhưng thực lực cũng khá mạnh, tông chủ là Từ Khắc nghe đồn đã đạt đến Linh Anh hậu kỳ, pháp lực thâm sâu”

Tên vừa nói là Ngô Cát, sở dĩ hắn hiểu rõ như vậy là vì nhà hắn năm xưa ở Bạch vân thành, sau này vì một số nguyên nhân hắn mới chạy đến đây nương nhờ Tử Vận Môn.

“Linh Anh Hậu kỳ, ta chỉ bóp một cái là chết”

Trong khi Lưu Giang và Ngô Cát hết hồn vì câu nói của Du Du thì BẠch Hàn Phong đã lắc đầu:

“không nên lỗ mãng như vây, ngươi giết được hắn, cả cái Lâm Giang Quốc này sẽ truy sát chúng ta, mà giết hắn để làm cái gì”

“Để ngươi lên làm tông chủ”

“ặc”

Lưu Giang nghe đến đây suýt hôn mê, còn Bạch Hàn Phong thì trực tiếp sặc nước trà:

“Ngươi nghĩ đơn giản quá, một linh sư như ta cho dù có ngồi vào cũng không được bao lâu hơn nữa, ngươi không thể cứ ai không vừa mắt là giết được, đây là ván bài chính trị, không thể cứ dựa vào nắm đấm”

“ Con người thật rắc rối, chúng ta ít khi làm thế “

Du Du lắc đầu, còn bọn Lưu Giang và Ngo Cát lại một lần nữa ngơ ngác nhìn nhau, Khổng tiền bối nói chuyện lạ thực, chả nhẽ ngài không phải là người sao, đương nhiên rồi, nếu Lưu Giang mà biết vị cô nương kia là yêu thú bát cấp có lẽ lão sẽ trực tiếp ngất xỉu

Lưu Giang lúc này mới rụt rè hỏi:

“Thưa chưởng môn vậy chúng ta tham gia hay là không ạ”

“Tham gia chứ, biết đâu lại có thể tìm được mấy vị trưởng lão, hahahaha”

Bạch Hàn Phong ngửa mặt lên cười vô cùng phách lối./.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau