VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Lão già áo đỏ

Có Khổng Du Du ở đây Bạch Hàn Phong không hề sợ hãi, hắn lập tức nói:

“Vãn bối không có ý làm phiền bất quá, đồ đệ của tiền bối tu luyện công pháp kia quá thương thiên hại lý”

- To gan...

Lão già mặc áo đỏ thét lớn. Năm xưa khi lão còn tung hoành trên đại lục không biết đám này còn đang ở nơi đầu, vậy mà cũng dám đến đây dậy đời lão, nếu không phải lão bị phong ấn tại nơi này, thì đã chẳng thèm phí lời với bọn Bạch Hàn Phong như vậy, giết một thành thì đã là cái gì, còn nhớ năm xưa đột phá bình cảnh, lão chính là đã hóa kiếp cả một nước, lão đưa tay ra phía trước, lập tức một cự chưởng khổng lồ xuất hiện, hướng về phía hai người chụp xuống, thấy vậy, Du Du bèn ném ra hai chiếc lông khổng tước, hai tay kết ấn, chỉ vào cự chưởng, không tước mao bạo trướng, bắn về phía đó. Cự chưởng chụp xuống, nắm chặt lấy khổng tước mao còn đang lấp lánh thanh quang, Du Du giật mình, tu vi pháp lực của người này hơn nàng một chút, nàng lập tức dồn thêm pháp lực, thanh mang trên khổng tước mao lại bạo trướng.

Bụp... một tiếng, cự chưởng xuất hiện 2 lỗ hổng lớn và bị Khổng tước mao đâm xuyên. Mặc dù bị thủng một lỗ lớn nhưng cự chưởng không hề ảnh hưởng, tiếp tục đập mạnh về phía Du Du, lão gia kia không ngừng truyền chân khí vào đó, cự chưởng rất nhanh lại phục hồi hình dáng ban đầu, Hai tay Du Du kết ấn, không ngừng biến huyễn, lần này không chỉ hai mà là sau chiếc khổng tước linh, màu bạc nhanh như gió xuyên qua không khí, không ngừng đâm vào cự chưởng, nhưng, mỗi một lần đâm trúng, lão già kia lại bổ sung linh khí, cự chưởng chụp xuống trực tiếp tóm lấy Du Du.

Phụt...

Du Du phun ra một ngụm máu tươi, bị lão già áo đỏ đánh trúng, ầm một tiếng, Du Du bay thẳng vào bức tường,một trận băng nứt đá lở, thân thể Du Du rơi xuống đất, lại một ngụm máu tươi nữa phun ra, thế nhưng thân thể yêu thú không phải tầm thường một chưởng này chưa làm nàng bị thương được,

Lúc này hai tay của Lão già mặc áo đỏ lại kết ấn, một bàn tay nữa lại trực tiếp xuất hiện, vỗ lên người Du Du

Hai cánh khổng tước xuất hiện sau lưng, Du Du lập tức bay người sang một bên, ầm... một tiếng lớn, nơi mà nàng vừa nằm lúc nãy, bị cự chưởng của Lão già mặc áo đỏ đập ra một vết bàn tay sâu chừng mấy thước.

“hỗn xược với lão phu đi chết đi...”

Lão già mặc áo đỏ rống lên một tiếng, biến quyền thành chưởng, hai tay tiếp tục tấn công Du Du. lúc này cự chưởng một phân thành hai, hai phân thành bốn, bốn phân thành mười sáu, cứ thế hóa thành hàng trăm bàn tay như thiên thủ như lai đuổi theo du du, Nàng thấy không địch lại cự chưởng của lão già thì lập tức hiện nguyên hình bản thể là một con khổng tước, đối với yêu thú hay linh thú có rất nhiều thần thông mà phải ở bản thể mới có thể thi triển được, tộc khổng tước cũng vậy, lúc này Du Du dang rộng hai cánh, từ trong đó bay ra mười tám cái lông màu bạc, chúng nhanh chóng hợp nhất thành một chiếc duy nhất, chiếc Khổng tước linh này phát ra khí thế kinh người. nhanh chóng xuyên thủng hàng trăm bàn tay đến trước mặt lão già, Lão già mặc áo đỏ hoảng hốt, không kịp kết pháp ấn, trực tiếp tung ra hai quyền, đón đỡ khổng tước linh.

Bùm một tiếng, như bị đánh trúng, thân thể Lão già mặc áo đỏ văng ra khỏi giường đã đập mạnh vào bức tường phía sau./.

chiếc giường đá của lão vỡ tan, hóa thành vô số mảnh vụn, bay tứ tán khắp nơi. Tên đệ tử của lão đang đứng gần đó, chạy không kịp lập tức bị Khổng tước linh đánh trúng, ngay lập tức bỏ mình.
Lão già mặc áo đỏ lóp ngóp bò lên từ đống đá vụn, miệng đầy máu, rõ ràng bị thương không nhẹ, lão rít lên một tiếng giận dữ, nói:

- A... tất cả đền mạng cho ta.

“đi chết đi...”

Du Du cũng lạnh lùng nói. Nói xong, chiếc khổng tước linh kia lại một lần nũa hướng thiên linh cái của lão già áo đỏ.

“Cùng chết đi...”

Dứt lời, tu vi của Lão già mặc áo đỏ đột nhiên bạo trướng,

- Toàn bộ chết cho ta... A... Lão già mặc áo đỏ vừa kêu thảm thiết, vừa rít lên the thé, một tay giơ cao, một từ tay lão một sức nóng khủng khiếp tỏa ra một luồng hỏa diễm kinh khủng bay ra, nó không ngừng đốt cháy Hỏa chủng vừa xuất hiện cả sơn động lập tức chuyển sang một màu đỏ rực, như dưới địa ngục, nóng vô cùng.

Du Du ngạc nhiên, nói:- Đây là

đồng thời nàng cũng khởi động tầng phòng ngự, lúc này Bạch Hàn Phong đang đứng phía sau lập tức cảm nhận thấy một sự thôi thúc mãnh liệt, đến từ túi trữ vật, hắn nhanh chóng nhận ra nó đến từ tấm lệnh bài kia, lúc này Bạch Hàn Phong vui mừng hết sức, hắn chợt nhớ ra tấm lệnh bài này có công dụng gì, hắn lao lên phía trước Du Du rồi nói:

“Dám chơi lửa với lão tử, ngươi chết chắc rồi”

Dứt lời hắn ném tấm lệnh bài ra phía trước. dựa theo những gì học được trong Đại Minh Cung thúc dục tấm lệnh bài, hỏa chủng nhanh chóng bị tấm lệnh bài thôn phệ không còn một tia

“- Không... Sao lại có thể... “

, Lão già mặc áo đỏ vô cùng kinh ngạc, mặt lão đầy vẻ không tin, hỏa chủng này của lão sức nóng vô cùng khủng khiếp kể cả lão ở thời toàn thỉnh cũng không dám tùy tiện mang ra sử dụng, vậy mà tên Linh Sư trước mặt lại có thể dựa vào một tấm lệnh bài để tiêu diệt hỏa chủng của lão, Trong lúc lão già còn đang kinh ngạc thì Du Du cũng lập tức xuất hiện, vuốt khổng tước đưa ngang qua cổ lão, đồng thời không tước linh từ phía sau đâm xuyên qua thiên linh cái, trong khi ngã xuống trong đầu lão chợt hiện ra một gia thoại

“Vào thời thượng cổ một vị đại năng đã tạo ra bảy chiếc lệnh bài phân biệt là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi. Trên mỗi chiếc lệnh bài đều có khắc một bộ công pháp tối thượng theo từng thuộc tính, đó là Kim Thân Thuật, Mộc Thuẫn Pháp, Thủy Thần Nộ, Hỏa Thần Nộ, Phong Thần Nộ và Lôi Thần Nộ. bảy chiếc lệnh bài này phân biệt ban cho bảy tên đệ tử, thời đó người ta gọi bảy vị đệ tử này là Lôi Vân Thất Tử. Nhờ có công pháp này, bảy môn phái do bảy vị đệ tử này sáng tạo ra đều có chỗ đứng trên tinh cầu và thậm chí là cả các tinh cầu lân cận, thậm chí trên cả phiến thế giới cũng biết tiếng, sự huyền diệu của công pháp này là khó lòng mà đo đếm được, tuy nhiên vật đổi sao dời, trải qua rất nhiều thời gian, bảy môn phái sụp đổ, bảy chiếc lệnh bài hoàn toàn thất tung trong tam giới.”

Nghĩ đến đây, Hắn run lên từng trận, ngã vật xuống đấy, máu tươi bắt đầu trào ra từ tai, mắt, mũi, miệng. hắn hắn giơ ngón tay chỉ về phía Bạch Hàn Phong không cam lòng nói:

- Không ngờ... ngươi lại có... có...một…. trong…. Thất ……

lão còn còn chưa nói hết, tay đã rơi xuống đất, hai mắt trợn tròn nhìn Bạch Hàn Phong đầy vẻ không tin, thân thể không hề động đậy.

Du Du cũng kinh ngạc nhìn Bạch Hàn Phong, gia tộc nàng cũng sử dụng hỏa làm công kích vì vậy mà khi thấy tấm lệnh bài này có thể thu được hỏa chủng mạnh đến vậy nàng thấy thật kỳ lạ, nhưng rất nhanh nàng không nghĩ đến nữa mà chú ý đến bên dưới chiếc giường đá bị vỡ khí nãy, dưới đó không ngờ có một khối vật chất kỳ dị, nó không ngừng biến đổi hình dạng, âm khí ở trong sơn động này chính là do nó phát ra, Du Du nghĩ nếu như có thể luyện hóa được nó thì thực lực của nàng sẽ tăng lên một bậc, phía bên kia Bạch Hàn Phong cũng nhìn thấy khối vật chật đó, nhưng hắn không quá để tâm, cảnh giới của hắn chỉ cần lại gần là đã không chịu nổi nói gì đến luyện hóa, cái hắn chờ mong chính là đồ vật của hai kẻ đã chết kia, tên mặc áo xanh là Linh Đan hậu kỳ bảo vật chắc chắn không ít, còn lão già áo đỏ kia, chắc hẳn cũng không lưu giữ đồ vô dụng. lần này xem ra vô ý phát tài. Du Du đưa tay thu lấy khối khí âm hàn kia, còn Bạch Hàn Phong không khách khí lấy hai chiếc trữ vật giới chỉ.

Hắn thu xong thì đứng đó không ngừng suy nghĩ. Lão này nói hắn có thất gì?/

Chương 32: Độc xà

Giải quyết xong thầy trò lão già áo đỏ, và thu về chiến lợi phẩm cả hai lại tiếp tục lên đường trở về Linh Hoàng Lâm, Ngồi trên Khổng tước linh của Du Du. Mỗi ngày Bạch Hàn Phong nếu không phải nhìn vào hai cái túi trữ vật mới thu được kiểm đếm và cười ngây ngốc thì hắn dành thời gian để tu luyện, lần chạm trán lão già áo đỏ này mang lại cho hắn một trải nhiệm không hề dễ chịu, hắn nhận ra rằng mặc dù thân thể Bì cảnh của hắn rất mạnh, mặc dù hắn có công pháp không đến nỗi tệ có khi Hỏa Thần Nộ còn được xếp vào hàng tinh phẩm của tinh phẩm cũng không chừng nhưng về chiến lực, hắn vẫn quá yếu đuối, lấy lần này làm thí dụ, nếu như không đi cùng Du Du thì hắn đã bị tên mặc thanh bào kia làm thịt rồi chứ chua cần đến lão già áo đỏ, làm gì còn ngồi ở đây mà ngây ngốc.

Thế nhưng chiến lợi phẩm lần này thì lại vô cùng xứng đáng với hung hiểm gặp phải, chỉ tính riêng kim tệ và linh thạch cũng đã đem lại cho hắn một lượng tài phú khổng lồ. chưa kể đến còn có hai ba thanh pháp bảo dùng tạm được, pháp bảo đó nha không phải là pháp khí, lần này nhờ phúc của Du Du hắn cũng thu hoạch không tệ. ngây ngốc một hồi, hắn lại ngồi xuống tu luyện.

Đối với hắn mà nói hiện giờ, việc tu luyện vô cùng quan trọng mấy lần suýt chết khiết khát vọng mạnh lên của hắn ngày càng cháy bỏng. Vì vậy, mỗi ngày chăm chỉ tu luyện là việc không thể thiếu. Trong nháy mắt nửa tháng đã trôi qua, pháp lực của Bạch Hàn Phong đã càng hồn hậu hơn so với nửa tháng trước. thế nhưng Linh Hoàng Lâm có vẻ xa xôi, chí ít cần thêm nửa tháng nữa mới tới được,

Cứ như vậy tiếp tục phi hành thêm năm ngày nữa, cả hai người tiến vào một vùng núi hoang vu,, trong năm ngày này, số lương phi cầm yêu thú mà cả hai gặp đột nhiên tăng lên, đã mấy lần cả hai chém giết một số đàn phi cầm hàng trăm con, có lần đám phi cầm này khiến cho Du Du bực mình nàng liền hiện nguyên hình là Khổng tước, đồng thời phát ra khí tức cấp 8 của mình, khiến lũ phi cầm, sợ hãi rớt thẳng từ không trung xuống, Ngày thứ hai mươi sáu trên đường trở về Linh Hoàng Lâm.

Cả hai dừng chân nghỉ ngơi ở một sườn núi, vừa đặt chân xuống chưa được bao lâu thì cách đó không xa đột nhiên vang lên một tiếng rít gào, một bóng đen từ trong bụi rậm lao ra, hiện ra thân thể, là một yêu thú thân dài chừng mười trượng, trên đầu dựng thẳng một sừng, người đầy lân giáp, Du Du lẩm nhẩm,

“Muốn chết”

“Khoan đã”

Thấy Du Du chuẩn bị ra tay, Bạch Hàn Phong ngăn lại, hắn nhận ra đây là một con Hắc Thủy Huyền Xà cấp bốn, rất thích hợp cho hắn luyện tay chân, hắn muốn thử xem, thời gian quan, mình tiến bộ thế nào, hắn nói với Du Du:

“Cô cứ nghỉ ngơi, để nó cho ta”

Bạch Hàn Phong tiến tới, nhìn Hắc Thủy Huyền Xà cười ha hả:

“Xà huynh trên cao, tiểu đệ có lễ”

Hắn nghĩ thầm trong đầu, mẹ nó số mình có vẻ khắc với loài rắn, lần trước thì Hắc Mục Hỏa Xà, lần này thì Hắc Thủy Huyền Xà, con rắn lần trước đã khiến Lưu Dật Phong đuổi hắn chạy trối chết, hi vọng con rắn này khá hơn, nếu có Du Du ở đây rồi mà vẫn đen nữa thì không còn gì để nói. Hai mắt Hắc Thủy Huyền Xà nhìn Bạch Hàn Phong, giương đầu rồi gầm mạnh lên giận dữ, hiển nhiên nó đang rất tức giận với Bạch Hàn Phong.

Bạch Hàn Phong vận tiên thiên chân, tùy thời chuẩn bị né tránh công kích của Hắc Thủy Huyền Xà.

Làm tốt tất cả công tác chuẩn bị, Bạch Hàn Phong vẫy tay về phía Hắc Thủy Huyền Xà, cười cười:

“Xà huynh xem chiều”

Từ tay hắn năm hỏa cầu bắn ra, trực tiếp đập vào đầu con yêu thú

Phù…

Hắc Thủy Huyền Xà hướng hỏa cầu thổi một hơi, hỏa hòa cầu nhất thời tắt ngóm, Hắc Thủy Huyền Xà không chút tổn thương. Điều này khiến Bạch Hàn Phong cũng hơi ngạc nhiên. Âm phong của con rắn nước này mạnh quá.

Hắc Thủy Huyền Xà đập mạnh đuôi xuống đất, mặt đất nhất thời chấn động, chính vào lúc này Hắc Thủy Huyền Xà đã phóng lên cao, đánh tới Bạch Hàn

“Grao”

Tu vi Hắc Thủy Huyền Xà này còn lợi hại hơn gấp chục lần con hỏa xà hắn gặp năm xưa,, khí thế cũng mạnh hơn Bạch Hàn Phong mặc dù kinh hãi nhưng cũng không sợ, biểu hiện của Hắc Thủy Huyền Xà đều nằm trong dự liệu của hắn, sớm đã làm tốt công tác chuẩn bị, Hắc Thủy Huyền Xà khẽ động, Bạch Hàn Phong lập tức đạp phi kiếm hóa thành một đạo cầu vồng tránh về phía xa. Hắc Thủy Huyền Xà lập tức đuổi theo, thoáng cái đã đuổi theo Bạch Hàn Phong còn cách trăm trượng.
Thân thể Bạch Hàn Phong cường hóa tới trạng thái cực mạnh, đủ khả năng so tốc độ với con yêu thú

Hắc Thủy Huyền Xà tuy là yêu thú cấp 4, tốc độ phi hành không dưới Bạch Hàn Phong, nhưng nếu muốn trong thời gian ngắn đuổi kịp Bạch Hàn Phong là không thể.

Chạy vòng vèo một lát, thấy khoảng cách không được thu hẹp, Hắc Thủy Huyền Xà liền dừng truy kích, quay lại đường cũ. Bạch Hàn Phong nào để nó lùi bước, mỗi thời khắc đều chú ý động tĩnh của Hắc Thủy Huyền Xà, thấy nó dừng lại, lập tức vung tay, Kim Cương Trạc bay lên nhắm đầu con yêu thú

Một tiếng lôi âm bùng nổ, Kim Cương Trạc thành một đạo lôi quang, thế nhưng lân giáp trên người Hắc Thủy Huyền Xà rất cứng rắn, không phải chịu chút thương tổn nào.

“Thật đấy à”

Bạch Hàn Phong rên lên một tiếng, hắn không nghĩ con này cứng rắn như vậy.

Ăn một chiêu, lửa giận của Hắc Thủy Huyền Xà lại bùng lên, tiếp tục đuổi theo hướng Bạch Hàn Phong, còn phía Bạch Hàn Phong, sau khi đánh ra một chiêu đó đã sớm trốn mất dạng, lúc này Bạch Hàn Phong đang đứng trên ngọn một cây cao, hắn canh đúng lúc Hắc Thủy Huyền Xà đi đến hắn lại ném pháp khí ra một lần nữa, liên tục chúng triêu đã khiến Hắc Thủy Huyền Xà thực sự nổi giận, không còn chút ý định dừng lại nào, hung quang trong mắt bùng phát, thề không đuổi được Bạch Hàn Phong, xé hắn thành từng mảnh nhỏ, Hắc Thủy Huyền Xà sẽ không bỏ qua.

Tốc độ của Bạch Hàn Phong so với Hắc Thủy Huyền Xà vẫn chậm hơn một chút, dần dần bị Hắc Thủy Huyền Xà đuổi tới gần.

Mắt thấy Hắc Thủy Huyền Xà đuổi ngày càng gần, Bạch Hàn Phong lại tuyệt không thấy bối rối, vẫn duy trì tốc độ, tiếp tục phi hành về phía trước.

Hắc Thủy Huyền Xà gào lên một tiếng, bắn ra một ngụm khói độc về phía Bạch Hàn Phong, chỉ nhìn làn khói đen ngòm cũng biết bên trong có hàm chứa kịch độc.

Khói độc tới cực nhanh, mắt thấy sắp phủ kín Bạch Hàn Phong.

Đột nhiên…

Trong tay Bạch Hàn Phong chợt lóe thanh quang, Một thanh đao xuất hiện, cái này là trong túi trữ vật của đồ đệ lão già áo đó, thanh đao này là một pháp khí phẩm chất không tệ, cầm chắc thanh đao hắn nhanh chóng dừng lại, bổ một nhát vào lưng con yêu thú“- Khai sơn đao”

Không khí chung quanh chấn động tạo ra tiếng rít gào, lực lượng cường hãn bạo phát ra chung quanh. Dưới nhát chém này.

Ngao...

Hắc Thủy Huyền Xà ngẩng đầu rít gào, trên lưng hắc thủy huyền xà xuát hiện một vệt máu, nó điên tiết, trườn về phía trước đánh về phía Bạch Hàn Phong.

“- Tốc độ thật nhanh!”

Bạch Hàn Phong không nghĩ tới đầu Hắc Thủy Huyền Cà này lúc tức giận lạin lại có tốc độ nhanh tới như vậy, thân ảnh hắn nhanh chóng lùi về phía sau, đồng thời thủ ấn trong tay cũng biến đổi, chuẩn bị công kích lần thứ hai.

Thế nhưng không kịp

“Rầm”

Một tiếng va đập vang lên, đầu con rắn đã húc thẳng vào ngực Bạch Hàn Phong, khiến thân thể hắn đập vào vách đá.

Phì....

Hắn lóp ngóp bò dậy phun phì phì đá vụn trong miệng ra, mỉm cười:

“Xà huynh, cũng đau đấy”

Một đạo thiểm điện màu vàng được đánh ra, một cỗ kình khí bạo ngược khuếch tán ở trong không gian, thanh bảo đao một lần nữa lấy thê lôi đình vạn quân, lập tức đánh về phía Hắc Thủy Huyền Xà.

Ngao....

Hắc Thủy Huyền Xà rít lên một tiếng, nó vốn muốn tránh thanh đao đang bay đến, Nhưng lúc này thân ảnh Bạch Hàn Phong lại di động, hắn nắm chặt tay, trên đó là vô số hỏa diễm quấn quanh, bên trong quyền ấn tràn ngập hỏa diễm đánh vào lưng Hắc Thủy Huyền Xà.

Phanh phanh.

Kình khí cường hãn đập vào lưng khiến cho đầu Hắc Thủy Huyền Xà rít gào, thân thể bị đánh văng khỏi mặt đất mười thước mới dừng lại. Tại vị trí bị Bạch Hàn Phong đánh lúc này đã có từng tảng da rơi xuống, Công pháp thi triển hỏa lực của tấm lệnh bài quả thực kinh dị, nhất là khi được kết hợp với một thể tu như Bạch hàn Phong, hình thành nên một laoij công kích có cả vật lý và cả pháp thuật, giờ Bạch Bàn Phong mới hiểu vì sao năm xưa, Bắc Minh Thiên Hỏa nói cung chủ của đại minh cung thân thể chí ít cũng là Tôn Cảnh, phải mạnh mẽ như vậy mới phát huy được hết sức mạnh của Hỏa Thần Nộ.

“Phì Phì..”

Con Hắc Thủy Huyền Xà, đau đớn ngó cái lưng đang rỉ máu của mình, rồi nhìn sang Bạch Hàn Phong gầm lên một tiếng giận dữ, nó quăng mình lao đến./.

Chương 33: Tiếp tục xuất phát

Thân thể của Bạch Hàn Phong đã luyện tới Bì Cảnh,, đối với công kích của con Hắc Thủy Huyền Xà này hắn cũng không coi vào đâu, tuy rằng cũng có rách da, chảy máu, nhưng còn chưa thưởng tổn đến gân cốt. Con huyền xà này chẳng qua cũng chỉ là cấp bốn hạ giai, bằng vào thực lực hiện tại của hắn cũng không phải không thể ứng phó nổi.

Như bình thường mà nói, chỉ là một tên Linh Sư tuy rằng pháp thuật cao cường, thế nhưng muốn đối phó với con yêu thú này, cũng phải tốn một phen sức lực,thế nhưng thực lực của hắn hiện giờ tuy vẫn là Linh Sư nhưng hắn lại đi theo cả con đường luyện thể, thân thể hắn cứng rắn không kém gì con yếu thú này cả. đối phó với Hắc Thủy Huyền Xà này tuy rằng là khó khăn thế nhưng không phải là không có khả năng. Thậm chí hắn tự tin rằng, nếu hắn tung hết sức, con yêu thú này chịu không quá một hiệp.

Thấy con Hắc Thủy Huyền Xà tức giận lao đến, tay Bạch Hàn Phong lập tức kết thủ ấn, mười đạo kình khí mang theo sự nóng bỏng bắn về phía một đầu Hắc Thủy Huyền Xà,

“Grao”

Đầu Hắc Thủy Huyền Xà phẫn nộ gầm lớn một tiếng, thân thể bỗng nhiên dựng lên. Mười đạo kình khí của Bạch Hàn Phong không ngờ lại bị nó xé nát ra, đồng thời trong miệng nó đột nhiên bắn ra một đạo phong nhận hướng về phía Bạch Hàn Phong.

Thân thể Bạch Hàn Phong bay lên không trung, nhanh chóng tránh khỏi đạo phong nhận này. Đạo phong nhận xẹt qua chân hắn chém gãy năm sáu cây cổ thụ phía sau. Tiếng ầm ầm vang lên không ngớt.

“Này, ngươi có được không đấy”

Phía xa xa, Du Du ngồi trên một cành cây nói vọng đến, giọng nói mang theo một vẻ khiêu khích mơ hồ.

Bị một nữ nhân khiêu khích, Bạch Hàn Phong có vẻ hơi bực mình, hắn lại không dám bạo phát với nàng nên đành phải trút hết giận dữ lên con yêu thú.

Đúng lúc này, Đạo công kích thứ hai của con yêu thú Hắc Thủy Huyền Xà cũng vừa đến, nhưng lần này không phải một mà là ba đạo đồng thời công kích về phía Bạch Hàn Phong. Con yêu thú này, trí tuệ tuy rằng không bằng nhân loại, thế nhưng cũng không đến nỗi vô tri.

Bạch Hàn Phong lần thứ hai nhảy lên, tay hắn nắm lại, Kim Cương Trạc một lần nữa xuất hiện trên tay hắn. Tuy rằng cái pháp khí này là nhặt được thế nhưng trải qua rất nhiều lần sử dụng, Bạch Hàn Phong vận dụng nó vô cùng thành thạo, tuyệt đối không thể khinh thường.

Sưu Sưu....

Kim Cương Trạc đón gió lớn lên, kình khí bắn về phía trước mang theo tiếng xé gió, trong mắt đầu Hắc Thủy Huyền Xà kia hiện lên sự kinh hoàng. Đầu Hắc Thủy Huyền Xà này đã có trí tuệ, đương nhiên có thể cảm giác sự nguy hiểm trong đó.

Nhưng đầu Hắc Thủy Huyền Xà này cũng không có tránh né, thân là yêu thú nó ỷ vào sự cường hãn của cơ thể nhanh chóng đánh mạnh đỡ thẳng vào thế công của Bạch Hàn Phong.

Dưới tốc độ không thể tưởng tượng được của nó, đạo kình khí của Bạch Hàn Phong lần thứ hai thất bại. Mà lúc này một phong nhận của đầu Hắc Thủy Huyền Xà đã từ phía sau lưng Bạch Hàn Phong đánh tới.

“Con mẹ nó”

Bạch Hàn Phong khẽ quát một tiếng, đồng thời đối với tốc độ đầu Hắc Thủy Huyền Xà này có chút nhận thức mới. Trong lòng thầm nghĩ phải đổi phương pháp chiến đấu mới được. Nghĩ tới đây, Bạch Hàn Phong đem tính mạng mình đặt cược vào món pháp bảo lấy được từ trên người lão già áo đỏ, giải quyết đầu Hắc Thủy Huyền Xà trước mắt. một ánh sáng lóe lên, trên tay hắn một thanh đao liền xuất hiện,

“Chết đi”

Bạch Hàn Phong quát lên một tiếng, chân khí bùng lên, không khí chu vi chung quanh hắn rung động, lấy hắn làm trung tâm, không gian chung quanh tức thì cuồng loạn, đao phóng xẹt qua, đánh ra một đạo hoàng khí về phía đầu Hắc Thủy Huyền Xà trước mặt.

Yêu Thú trên cơ bản đều vô cùng cường hãn, rất mạnh, thế nhưng cũng có một khuyết điểm, phòng ngự một phần nào đó vô cùng yếu. mà loài rắn nói chung điểm yêu chính là đoạn gần cổ,

Nói thì chậm thực ra rất nhanh, lúc này đao phong mang theo lực lượng cường hãn do Bạch Hàn Phong đánh ra đã va chạm với đầu Hắc Thủy Huyền Xà khiến cho thân thể nó bị đánh bay đi, miệng phun máu.

Phanh.

Lúc này, từ ngực Bạch Hàn Phong truyền đến cảm giác đau đớn. đuôi con Hắc Thủy Huyền Xà đã đập vào ngực hắn, để lại một vết thương,. Vết thương lúc này đang chảy máu, cũng may có cơ thể cường hãn chống đỡ, chỉ bị thương chút da thịt mà thôi, thế nhưng sự đau nhức này cũng khiến cho mồ hôi hắn ứa ra.

- Chết tiệt.

Bạch Hàn Phong thầm mắng một tiếng, thân thể nhanh chóng lùi lại. Sau một chiêu thành công, đầu Hắc Thủy Huyền Xà này há miệng ra muốn cắn vào cổ hắn.

- Hỏa Thần Nộ

Bạch Hàn Phong đã sớm có chuẩn bị, hỏa thần nộ được ngưng kết, quyền ấn nhanh chóng được đánh ra mang theo lực lượng cuồng bạo, mạnh mẽ đối đầu Hắc Thủy Huyền Xà, tuyệt đối không để cho nó dễ chịu.Phanh!

Hỏa Thần Nộ đánh vào bụng của Hắc Thủy Huyền Xà, kình khí khuếch tán ra bốn phía. Một chiêu này Bạch Hàn Phong đã thi triển lực lượng mạnh nhất của mình. Sau khi cố sức đánh một chưởng, Bạch Hàn Phong liền ngồi bệt luôn xuống mặt đất, thân thể hoàn toàn hư thoát.

Nhưng hiệu quả của một chiêu này cũng vô cùng lớn, đầu Hắc Thủy Huyền Xà kia bị Hỏa Thần Nộ của hắn đánh bay, đập vào trên mặt đất cách đó mười thước, mặt đất chung quanh chấn động.

Từ trên người con Hắc Thủy Huyền xà, máu không ngừng chảy ra. Hắc Thủy Huyền Xà lập tức ngã xuống đất.

“ Mẹ nó, cơ thể này vẫn quá yếu ớt”

Bạch Hàn Phong nằm vật ra đất thở hổn hển, lúc này Hắc Thủy Huyền Xà đã hoàn toàn tắt thở,

Máu tươi không ngừng chảy ra, Hắc Thủy Huyền Xà hoàn toàn bỏ mình.

Phía bên cạnh hắn Du Du đi đến xem xét con Hắc Thủy Huyền Xà rồi nói:

“Ngươi vẫn không được, nếu chiêu vừa rồi không giết được nó, sợ rằng ngươi đã chết”

Bạch Hàn Phong im lặng gật đầu, hắn hiểu Du Du muốn nhận mạnh điều gì, hắn cũng tự nhận thấy như vậy, xét về kinh nghiệm chiến đấu, hắn có rất nhiều kinh nghiệm, hắn đã có mấy năm đi săn giết yêu thú, lại có mấy năm tu luyện chiến đấu cùng với Bắc Minh Thiên Hỏa, kinh nghiệm của hắn rất ít người đồng cấp bằng được, hơn nữa, thân thể của hắn đã là Bì Cảnh tính trên tinh cầu này cũng có thể coi là phượng mao lân giác,.

Cái hắn thiếu ở đây chính là pháp lực, nếu như pháp lực của hắn đủ mạnh để có thể chèo chống được pháp thuật, thì mới có thể phát huy được hết sức mạnh của cơ thể này, không đến mức như hiện tại, mới đánh ra một chiêu thân thể đã cạn kiệt pháp lực.

Du Du phất phất tay bảo hắn thu lấy con Yêu thú để tiếp tục lên đường,.

Hắn móc một viên hồi thể đơn đút vào miệng rồi lóp ngóp bò dậy, Sau khi thu thập mọi thứ, Bạch Hàn Phong và Du Du lại tiếp tục khởi hành. Sau mấy canh giờ đi qua một mảnh rừng rậm, lúc này trước mặt Bạch Hàn Phong xuất hiện một sơn cốc.

Sơn cốc này bị rừng cây che dấu, trong sơn cốc có không ít núi non trùng điệp, nếu nhìn qua thì không ai biết nơi đây có một cái sơn cốc.

Trung ương sơn cốc khói mù lượn lờ, như ẩn như hiện, bên ngoài thì có một con sông rộng, cũng không biết là chảy về đâu, tiếng nước chảy không ngừng vang lên.

“- Địa phương này quá âm u, hay chúng ta đi đường vòng”Trong lòng Bạch Hàn Phong không nhịn được mà cảm khái một tiếng, hắn lên tiếng với Du Du

“Sao phải đi đường vòng, không phải ngươi thích ma luyện sao, dù sao ta cũng không vội vàng gì mà ngươi thì lại cần tiến cấp,. ta thấy hay là ngươi cứ vào đây đi,”

Ngồi trên Khổng Tước Linh, Du Du cười nói. Bạch Hàn Phong lại một lần nữa nhìn thấy vẻ khiêu khích trên mặt Du Du, lòng tự tôn của hắn lại một lần nữa nổi lên,:

“- Đúng lúc ta cũng có ý đó a, “.

Nhìn nơi này, trong lòng Bạch Hàn Phong thầm quyết định dù có là đầm rông hang hổ thì cũng phải vào, không thể cứ để mất mặt mãi như vậy được, Bỗng nhiên Du Du lại nói:

“Ta đợi ngươi ở đầu bên kia nhé”

“Cái này…”

Bạch Hàn Phong giật mình, nơi này thoáng nhìn âm u như vậy, ai biết trong đó có cái gì, không phải nàng ta muốn mình chết đấy chứ.

“Sao, không dám ư, vậy thôi, chúng ta đi ngay về Linh Hoàng Lâm vậy.”

“Hừ, ngươi cũng khinh ta vừa thôi”

Bạch Hàn Phong tức giận nói:

“Vậy ngươi vào hay không vào đây”

“Ta vào”

Du Du thấy hắn nói vậy thì mỉm cười:

“Tốt lắm, ta chờ ngươi ở phía bên kia cốc”

Nói dứt lời Du Du đã biến mất, bỏ lại hàn phong lo lắng đứng ở cửa sơn cốc, nhìn ngược nhìn xuôi, hắn thấp giọng mắng,

“Nói đi là đi ngay, cô đối xử với ân nhân như vậy sao. Chờ ta tu vi mạnh hơn cô, lúc đó, hắc hắc”

Trong đầu Bạch Hàn Phong chợt nghĩ đến cảnh, đưa tay đánh vào mông của Du Du, kèm theo tiếng nhận lỗi của nàng, hắn vội lắc lắc đầu:

“Nghĩ cái gì vậy”

Hắn tự tay tát vào mặt mình cho tỉnh táo rồi tiến vào trong sơn cốc,:

“Mặc dù không đánh vào mông cô, nhưng cũng không thể để cô tự đắc mãi được”

Hàn Phong thầm nhủ, chờ hắn đi khuất, Du Du từ trong không khí hiện ra, nàng nhìn vào chỗ hắn biến mất rồi mỉm cười tinh nghịch,:

“Hừ chắc chắn, vừa rồi có ý nghĩ xấu, để xem bản công chúa trêu đùa ngươi thế nào”

Bóng nàng cũng chợt mờ dần rồi từ từ tiêu thất./.

Chương 34: Sơn cốc sương mù

Nhìn theo chỗ Du Du biến mất, Bạch Hàn Phong thầm nghĩ, không biết mình lựa chọn đi theo nàng ta có đúng hay không, sao hắn cảm thấy nên ở lại cấm địa kia hoặc ở lại huyện Phù Lưu mới là sáng suốt, Đi cùng một kẻ mất trí nhớ có vẻ như là một lựa chọn không được cẩn thận lắm, thế nhưng không có cách nào nữa rồi, đại trượng phu nói được làm được. bay giờ nếu hắn nói với Du Du xin nàng mang hắn qua sơn cốc thì tôn nghiêm của hắn vứt cho chó gặm rồi.

Thở dài cảm khái, hắn bước chân lên tiến vào trong cốc. sau nửa canh giờ đi trong này, hắn đã phát hiện ra một điều khá kỳ lạ.

Sương mù dày đặc trong cốc này không phải tự nhiên mà có, hắn nhận thấy trong cốc, có một loại nấm kỳ lạ, sương khói đều phát ra từ loại nấm này, chúng được trồng một cách có chủ đích trong cốc, chứ không phải tự nhiên mà có,

Sau khi xem xét thì Bạch Hàn Phong đi đến một kết luận, Sơn Cốc này chắc chắn là có chủ hẳn hoi, đám sương mù này chính là để che giấu cái gì đó. Không biết hành tẩu trong này liệu có an toàn hay không, tốt hơn hết là nhanh chóng đi khỏi đây thì hơn,

Nghĩ như vậy, hắn hoàn toàn thu lại tâm thần, nhanh chóng tìm đường ra khỏi cốc, thế nhưng đang đi, hắn bát chợt dừng lại nhanh chóng ẩn thân vào phía sau một tảng đá, vừa lúc thân thể hắn ẩn khuất thì có ba bóng người hiện ra, ba người này bất quá chỉ là Linh Sĩ mà thôi, nếu Bạch Hàn Phong muốn thì có thể lấy mạng bất cứ lúc nào, nhưng hắn không muốn thêm rắc rối. lúc này ba bóng người kia chợt nói chuyện:

“Không ngờ đám phản đồ lại ẩn thân trong này, vậy mà báo hại chúng ta tìm kiếm khắp nơi, “

“Đúng thế, mọi người đã đến hết rồi chúng ta cũng mau đi thôi, nếu không kho báu không có phần chúng ta đâu”

Cả ba bàn bạc rồi nhằm một hướng lướt tới, bọn chúng đi khuất thì Bạch Hàn Phong hiện ra, hắn đã nghe hết cuộc trò truyện, nhất là nghe thấy kho báu làm trong người hắn máu đục nước béo cò lại nổi lên, hắn dự định đi xem một chút, nếu có cơ hội thì tốt, còn không có cơ hội liền chuồn. hắn chính là như vậy, bản thân rất sợ chết, nhưng nếu đã tò mò thì nguy hiểm hắn cũng phải đi,

Quyết định xong đâu đấy, hắn hướng theo ba gã Linh Sĩ kia đuổi theo, hắn vừa đi khuất thì thân ảnh Du Du hiện ra, nàng lắc đầu:

“Đúng là đồ không sợ chết, cũng không nghĩ xem ở đó có cái gì, chỉ nghe thấy kho báu là mắt đã sáng lên”

………….

Bạch Hàn Phong đi theo ba tên kia chừng nửa canh giờ nữa thì sương mù dần dần tan hết, trước mắt cả bốn hiện ra một cái thung lũng nhỏ, Bạch Hàn Phong nấp sau một tảng đá, ló đầu nhìn xuống, chỉ thấy dưới cái sân rộng đang đừng chừng ba chục người, chia làm hai phe, phía bên phải là mười tám người, phía bên trái là mười hai người, ba tên vừa đến nhập vào bọn bên trái.

Đám người bên phải, có cả nam cả nữ, trong số đó có ba tên là Linh Sư còn lại đều là Linh Sĩ, cả bọn mặc áo xanh, có vẻ như không được sung túc lắm, bằng chứng là có người còn đeo bạch khí của phàm nhân,

Còn đám người bên trái thì mặc phục sức màu vàng và màu trắng, có năm tên cấp bậc Linh Sư, lúc này một tên linh sư phục trang màu đỏ lên tiếng:

“Chúng ta đã tìm các ngươi rất lâu, Lưu Giang ngươi ẩn nấp rất khá”

Kẻ được gọi là Lưu Giang kia mở đôi mắt ra hai ánh tinh quang quét nhanh bốn bên trận diện đoạn khẽ cất tiếng:

“Chúng ta ẩn thân nơi này, chỉ một lòng tu luyện, không màng gì nữa, tại sao các ngươi vẫn muốn đuổi tận giết tuyệt”

Một gã áo trắng cũng có tu vi Linh Sư trợn mắt nói vang:

“Ngươi nói thì hay lắm, hắc hắc, không màng thế sự, vậy tại sao còn cầm đi bảo tàng của môn phái”

Lưu Giang mặt thoáng biến sắc, dằn giọng hỏi:

“Thường Phong, ngươi đừng nói bừa, bảo các của môn phái chẳng phải mười năm trước đã dùng rồi hay sao”

Thường Phong ngắt lời Lưu Giang:“Đã dùng rồi, hắc hắc. Hôm nay ta cũng không thèm dông dài với các ngươi, mau giao số tài sản đó ra đây, nếu không giết”

Lưu Giang đổi giọng nói:

“Hừ, các ngươi hại chết môn chủ, lại muốn bán rẻ môn phái, hôm nay còn mặt dày đến gặp chúng ta, lão phu cho dù chết cũng phải bảo vệ nó”

Phía đối diện, Một tên khác mặc áo đỏ cao giọng nói:

“Thường sư huynh không cần phí lời, cứ để Chu Nho ta thu phục hắn”

Lời vừa dứt, đôi cánh tay áo rộng liền phất ra hai luồng kình lực cuộn như thác đổ về phía Lưu Giang. nhìn thấy hai luồng kình khí phóng tới Lưu Giang dám đâu chần chờ vội nhấc cao đôi tay áo che ngang trước ngực, liền đó một quầng sáng màu bạc xuất hiện nhanh chóng chặn đứng thế công của Chu Nho lại.

Liền đó Chu Nho cảm thấy tay mình như đập lên phải một khối mềm nhũn như bông, không khỏi giật mình nghĩ thầm:

“- Công pháp của Lưu Giang quả thực kỳ dị, lão có thể hấp thu hết pháp lực của mình”

Lưu Giang đôi mắt như hai luồng sao lạnh chiếu bắn vào mặt Chu Nho, nhếch môi cười lạnh lạt:

“Lúc lão phu đạt đến Linh Sư, ngươi còn không biết đang ở đâu hãy nếm lại một đòn của lão phu xem sao cho biết.

Tay phải Lưu Giang từ từ đưa ngay ra, vỗ khẽ vào hư không một chưởng. Lập tức kình phong tủa ra như sóng cuộn với một tốc độ kinh hồn lao thẳng về phía Chu Nho. Chưa dừng lại ở đó, tay trái Lưu Giang lại vẫy một cái tay hắn bỗng xuất hiện một lá cờ nhỏ màu tím, Lão giơ lá cờ lên phất mạnh:

Đột nhiên vừa nhìn thấy lá cờ, Thường Phong thất đảm kêu lên:
“Tố Sắc Vân Giới Kỳ! Giỏi lắm, bảo vật này chưởng môn cũng cho ngươi!”

Thân hình hắn cấp tốc vọt lên, chắn trước mặt Chu Nho và liền đó trog tay hắn xuất hiện một thanh kiếm, hắn đưa thanh kiếm chỉ về phía trước hô lớn:

“Bạo”

Trên không trung hai luồng kình lực quyện vào nhau, khiến cát đá bắn tung vào không khí, mặt đất rung rinh chấn động.

Hai chân của Lưu Giang run lên, lão nhanh chóng lùi về phía sau mười bước, khó khắn lắm mới đứng vững trở lại. Phía đối diện Thường Phong cũng mồ hôi hột vã ra như tấm, hơi thở hồ hào nặng nề.

Lúc này Bạch Hàn Phong đang ẩn thân giữa một ngọn cây kín đáo, mắt hắn nhìn xuống dưới, trong lòng không ngừng đánh giá, xem ra hai toán này là đang tranh giành cái gì đó, đám áo xanh đỏ và trắng ám toán chưởng môn, nhưng phái áo xanh lại mang theo đồ đạc chạy mất.

Đúng lúc này bên cạnh hắn vang lên một giọng yêu kiều:

“Chiến đấu cấp bậc này thật nhàm chán”

Bạch Hàn Phong giật mình nhìn sang, Du Du không biết đã ngồi bên cạnh từ lúc nào, giả sử nàng muốn lấy mạng hắn thì thực đơn giản như phẩy một hạt bụi dưới chân giày vậy.

Hắn lắc đầu đáp:

“Đó và vì chênh lệch giữa nàng và họ quá lớn”

Du Du không trả lời mà lơ đãng nói với Hàn Phong:

“Đây chính là cơ hội rèn luyện đấy”

“Cái gì, ta không hiểu”

Hắn còn chưa dứt lời thì lưng hắn đã bị đẩy mạnh một cái, cả thân người hắn không tự chủ được bay vào đám người.

“Khốn kiếp, sao cô dám”

Ở phía dưới Thường Phong và Lưu Giang cũng đám người kinh ngạc nhìn lên từ trên cao bỗng nỗi lên một giọng chửi rủa thậm tệ. Kế đó là một bóng đen bay từ trên không trung xuống,

“Rầm”

Mặt bóng đen này đập mạnh xuống đất, hắn nhăn nhó đứng dậy thì thấy xung quanh, hai bên đều đang lăm lăm khí giới, gườm gườm nhìn mình. Hắn vội vàng cười lấy lòng, không ngừng chắp tay,:

“Ha ha, các vị huynh đệ, mạnh khỏe a, tại hạ đi lạc qua đây, thất lễ thất lễ”

Chương 35: Bạch, hồng tranh đấu

Sau khi chào hỏi không thấy ai lên tiếng gì, hắn kín đáo bắn một ánh mắt hăm dọa về phía Du Du rồi lại cười giả lả:

“Các vị anh hùng, vừa rồi quả thực thất lễ, không dám làm phiền các vị thêm nữa, thất bồi, thất bồi”

Vừa nói Bạch Hàn Phong vừa lùi lại, tính cách xa, trường ác đấu này, thế nhưng hắn mới đi được mấy bước thì Thường Phong đã ngăn hắn lại:

“Chậm đã, đạo hữu là ai, ta xem cảnh giới của đạo hữu cùng với chúng ta tương đồng, lẽ nào lại có chuyện nhầm đường lạc lối.”

Từ trên không trung xuất hiện một Linh Sư lại ăn nói hết sức cợt nhả khiến cho Thường Phong âm thầm cảnh giác, biết đâu đây lại là âm mưu của đám phản tặc kia.

Nghe Thường Phong gọi đến mình, Bạch Hàn Phong biết hôm nay khó mà thoát được nếu không chiến đấu cho nên hắn đành quay lại, bên trong thì âm thầm vận chuyển pháp lực nhưng bên ngoài, hắn vẫn cười nói:

“Hắc Hắc, Thường đạo hữu phải không, Ta là Bạch Hàn Phong, ta thực sự đi lạc, giờ ta tình nguyện bỏ ra một ngàn Kim tệ bồi thường rồi rời đi là được chứ gì,.”

Vừa nói hắn vừa móc kim tệ đặt lên mặt đất, hắn không lộ tiền tài ra còn đỡ, khi hắn vừa ném kim tệ ra thì môt tên Linh Sư bên phía Thường Phong chợt nói.

“Hắc Hắc, ta không cần biết ngươi là ai, hôm nay nếu người bỏ lại túi trữ vật lại đoạn cánh tay phải của mình, có thể chúng ta sẽ tha ngươi một con đường sống”

Mới đó mà đã muốn giết người đoạt bảo, Bạch Hàn Phong ghét nhất là đám người ỷ mạnh hiếp yếu hắn chẳng buồn nhìn lại đối phương, dửng dưng đáp:

“Túi trữ vật có thể cho các ngươi, nhưng tay ta sợ các ngươi không chặt nổi”

Tên Linh Sư kia cười ha hả trên tay hắn vô thanh vô tức xuất hiện một thanh pháp khí, hắn gằn giọng nói:

“Vậy Ngụy An ta xin lãnh giáo pháp lực của các hạ một phen”

Ngụy An tu luyện từ khí mười tuổi, ba mươi tuổi tiến nhập Linh Sư Trung Kỳ trog sơn môn cũng là một kẻ có tiếng nói, dễ đâu chịu đựng được những lời khinh miệt như thế, hắn đưa cao pháp khí về phía trước, từ trên đó bắn ra mười bông hoa mai, mang theo khí lạnh ngập trời hướng về phía Bạch Hàn Phong.

Nhìn thấy vậy Bạch Hàn Phong hừm lên một tiếng, chỉ là pháp khí hạ phẩm đã muốn thương tổn ta ư,, hắn cơ bản còn không thèm dùng đến pháp khí, pháp bảo, tay trai hắn vung ra, đấm mạnh vào lưỡi kiếm, đạo bào của hắn dưới đòn này tung bay phần phật vì pháp lực chu lưu toàn thân hộ vệ cơ thể.

“Cảng”

Một tiếng và chạm như tiếng cồng trầm vang lên mấy bông hoa mai lập tức nạt vụn, một tiếng hự vang lên, Ngụy An liên tiếp bật lùi ra sau, tay trái ôm chặt lấy tay phải, máu tươi từ những kẻ ngón tay rĩ rĩ chảy dài xuống đất. Hắn vô cùng hoảng sợ nhìn thanh pháp khi của mình,trên đó không ngờ xuất hiện vô số vết rạn nhỏ. Bạch Hàn Phong mặt vẫn dửng dưng không đổi sắc, cất lời:

“Ta đã nói rồi, tay của ta cũng không phải dễ lấy như vậy”

Ngụy An lập tức được dìu trở lại trong đội ngũ, Thường Phong nheo nheo mắt nhìn Bạch Hàn Phong không ngừng đánh giá, theo hắn suy đoán tên này tự xưng họ bạch mà pháp lực lại cao cường, hơn nữa sớm không đến muộn không đến, lại chen vào đúng lúc này, xem ra nếu đám người Lưu Giang quả thực có quen biết người đấy, thì cũng là ngươi kia trở về tốt nhất mình nên xử lý để tránh đêm dài lắm mộng.

Thường Phong nói:

“Người đừng tưởng có quan hệ với Bạch Thiên Ba thì chúng ta sợ ngươi, khôn hồn mau tránh sang một bên, lát nữa có thể ta sẽ phân cho ngươi một ít, nếu không đừng trách ta”

Vừa nghe Thường Phong nói như vậy, không chỉ đám Lưu Giang mà Bạch Hàn Phong cũng ngơ ngẩn cả người.

Đám Lưu Giang thì nghĩ trong đầu, Người này có quan hệ với sư thúc đã thất tung hàng chục năm nay sao, còn Bạch Hàn Phong thì lại nghĩ, đây chắc hẳn là hiểu nhầm gì đó, thế nhưng hắn cũng không phủ nhận, mà cũng không khẳng định.

Điều này khiến Thường Phong càng cẩn thận hơn, hắn đã từng gặp qua Bạch Thiên Ba trong quá khứ, nếu thực sự vị sư thúc này xuất hiện chuyện hôm nay sẽ rất khó giải quyết. thế nhưng nếu bỏ cuộc thì hắn lại không cam lòng, hắn hướng Bạch hàn Phong nói tiếp:

“ Lưu Giang phản, mưu hại chưởng môn nên bị xử chết. Đây là chuyện của nội bộ chúng ta, liên quan gì đến ngươi?, mà ngươi dám xen vào, ngươi đâu phải là hắn, ngươi lấy tư cách gì”Bạch Hàn Phong còn chưa kịp đáp thì Lưu Giang lạnh lùng hỏi:

“– Như thế nào? Hậu duệ của sư thúc thì cố nhiên là người môn phái, ngươi đây là muốn gì?”

Nếu là trước kia Lưu Giang còn ngại Thương Phong, nhưng hiện tại bỗng nhiên có Bạch Hàn Phong hắn không cần sợ hắn vọi nói:

“Bạch huynh đệ, Bạch sư thúc là sư thúc của chúng ta, đương nhiên ngươi là người trong tông rồi, bọn chúng mới chính là phản đồ, tuyệt đối đừng để mắc lừa”

Thường Phong cười to bảo:

“Nếu Bạch Thiên Ba tới đây thì ta còn e ngại một hai, nhưng chỉ bằng vào các ngươi thì… hắc hắc”

Lưu Giang là Linh Sư Hậu Kỳ, Thường Phong cũng vậy. Huống chi Thường Phong có không chỉ một con bài tẩy bí mật, gã không sợ gì Lưu Giang. Hôm nay mục đích Thường Phong đến đây là muốn thu hồi kho báu bị Lưu Giang mang đi mất, mọi người theo Thường Phong hắn chính là vì lời hứa chia phần, nay nếu không có kho báu thử hỏi ai còn nghe hắn.

Lưu Giang lạnh lùng nhìn Thường Phong, lòng chìm xuống. Chưởng môn bị hắn ám toán, Bạch Thiên Ba sư thúc thì biệt tích, Môn phái nhỏ nhặt cũng không hề có ai làm trưởng lão. Nếu không đánh lui Thường Phong thì hôm nay đám người bọn hắn sẽ gặp rắc rối,

Nhưng Lưu Giang rất khó đánh thắng Thường Phong. Tu vi của đối phương ngang ngửa Lưu Giang, nhưng nhìn từ khí thế thì thực lực của Thường Phong có lẽ mạnh hơn lão chút ít. Thanh niên tên là Bạch Hàn Phong kia không biết có trông cậy được.

Dường như đọc được suy nghĩ của Lưu Giang, Thường Phong cười khẩy nói:

“– Thế nào? Có giao ra hay không!”

“– Nực cười, ta sợ phản đồ ngươi sao?”

Một cây phủ xanh biếc xuất hiện trong tay Lưu Giang, chân khí bộc phát từ thân thể lão. Khiến lá khô trên mặt đất bị thổi bay toán loạn.

Thường Phong cười to bảo:“– Ha ha ha! Ta chống mắt kể cả các ngươi được tên kia giúp sức thì cũng có thực lực gì?”

Thường Phong lăng không bay lên, gã không sợ Lưu Giang. Lưu Giang siết chặt chiến phủ xanh biếc, quang hoa bắn ra lam linh nóng rực, thân hình như tàn ảnh xẹt qua Thường Phong. Chân khí cường đại tràn ngập, nhiệt độ không khí tăng cao.

Thường Phong hét to một tiếng:

“Tất cả xông lên, “

Lão dẫn đầu lao tới trước, chân khí từ trên cao đổ ập xuống Lưu Giang. Như bài sơn đảo hải. Lưu Giang xoay người, chân khí quanh thân chợt lóe, Chiến phủ vung từ phải qua trái vạch một đường. mặc kệ công kích trên đầu của Thường Phong, không biết lão làm thế nào mà lão ra chiêu sau nhưng nó lại đến trước, nhận thấy linh lực từ chiến phủ bủa vây hạ bàn, Thường Phong đành phải xoay ngang pháp khí một luồng lực lượng phát ra, Kiếm quang va chạm với công kích của Lưu Giang.

Kình khí tứ tung, hai bóng người lướt qua nhau. Trong phút chốc chân khí tuôn trào, kiếm quang sắc bén xới tung nền đất, chân khí cường đại đục thủng xuống nền gạch.

Hai người văng ra. Từ lúc Thường Phong, Lưu Giang đánh nhau thì người xung quanh cũng đã lao vào đấu pháp

“– Mau tấn công!”

“Giết bọn chúng”

Cả hai bên đều vung vẩy pháp khí gào thét mà tiếng lên

Bùm bùm bùm!

Thoáng chốc mọi người hỗn chiến. Đám người của Thường Phong đông hơn, đám đệ tử của Lưu Giang bị bao vây vào giữa Trong tình huống này cả đám ngây người, luống cuống tay chân, giây lát sau đã rơi vào thế yếu.

Lưu Giang thấy vậy chửi thầm:

“– Chết tiệt!”

Lưu Giang không ngờ đến tình huống này, trong lòng gã biết không thể kéo dài hơn nữa, phải nhanh chóng đánh bại Thường Phong, Mới có thể vãn hồi thé cục. Lưu Giang hét to một tiếng:

“– Thường Cẩu tặc ngươi lui xuống cho ta!”

Chiến phủ vận chuyển chân khí đến cực độ, ánh sáng lam lượn lờ quanh thân. Linh lực bao bọc người Lưu Giang ngưng tụ thành cột nước như mũi tên rời dây cung bắn hướng Thường Phong.

Biết đối phương chuẩn bị dốc hết sức công kích, Hai tay Thường Phong siết chặt pháp khí, phi thân sang phải tránh thoát cột nước. Trường kiếm đâm thẳng vào trái tim Lưu Giang.

Thường Phong hừ lạnh một tiếng:

– Hừ!

Thấy công kích tới, Lưu Giang nhếch môi khinh thường, kết ấn. Tố Sắc Vân Giới Kỳ hiện ra trong tay từ trong là cờ nhanh chóng thoát ra một đám hắc ti, đám hắc ti này nhanh chóng đan xen vào nhau thành một chiếc lưới, ôm lấy mũi kiếm đang đâm tới. nhân cơ hội đó, chiến phủ trong tay còn lại, lại một lần nữa vung ra, ánh sáng linh khí lấp lánh, chém vào cổ Thường Phong

“Chết đi”./.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau