VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Lôi âm thú thập cấp

Hắn mới nghĩ đến đó thì bỗng nhiên trong không trung xuất hiện một đạo năng lượng ba động kịch liệt cùng tiếng rống cuồng bạo đột ngột vang lên như sấm rền trên trời.

Nghe thấy âm thanh ba động đó, Bạch Hàn Phong đứng phắt dậy, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm bầu trời xa xa, chính là nơi truyền ra năng lượng kinh hoàng đó, Hắn tò mò không biết ở nơi đó có cái gì mà kinh khủng như vậy. Hắn đi ra khỏi động khẩu, lò dò đi về phía đó. Khi còn cách đó một dặm, hắn không dám tiến lên nữa, hắn trèo lên một ngọn cây hướng mắt về phía đó. Những gì hắn nhìn thấy khiến cho hắn kinh ngạc không thôi.

Trên không trung đang lơ lửng một con cự đại yêu thú, Yêu thú này hình thể khổng lồ có hơn bảy tám thước, toàn thân lại bao trùm một bộ lông màu đen, ánh nắng chiếu rọi làm quang hoa bắn ra tứ phía,. Đầu của Yêu thú là một đầu bích hổ sắc diện dữ tợn, nhãn đồng phát ra tử quang xen lẫn ánh huyết hồng kì dị, trên đầu có một chiếc sừng giữa trán, không ngớt phát sáng lóng lánh, thân nó mọc ra một đôi cánh cũng màu đen, mỗi khi nó vỗ cánh, một luồng, uy áp kinh khủng phát ra khiến cây cối đổ rạp.

Cự đại Yêu thú đứng trên không trung, một cỗ uy áp vô hình từ trên bầu trời phủ xuống làm cho cách đó xa như vậy Bạch Hàn Phong vẫn cảm thấy tâm thần run rẩy.

"Đây chính là Lôi Âm Thú Vương thập cấp?"

Bạch Hàn Phong kinh hãi thì thào. Thập cấp yêu vương, tương tương với cường giả Linh Anh Trung Kỳ của tu tiên giả, nhất là yêu thú về lực lượng thân thể lại mạnh hơn con người một cấp, cho nên nếu như con yêu thú này nếu nó muốn nó có thể đi ngang nhân giới. Sau khi ngắm nhìn chán chê con lôi âm thú vương, Bạch Hàn Phong lại đem ánh mắt hướng về phía thân thể đang cùng Lôi Âm Thú Vương đối thị. Hắn muốn xem xem kẻ nào rảnh rỗi lại dám chạy đến đây vuốt râu hùm. Trên bầu trời, cực quang không ngớt ánh lên chiếu rọi mặt đất, lọt vào mắt của Bạch Hàn Phong là một cô nương và một chàng thanh niên, Thanh niên nhân kia tuổi có lẽ hơn hai mươi, vô cùng anh tuấn, y mặc đạo bào màu xanh lục, sau lưng là một đôi cánh vô cùng sặc sỡ. bên cạnh hắn thiếu nữ kia tuổi cũng tương tự như vậy, xinh đẹp tuyệt trần, nàng mặc một chiếc váy màu đỏ, trán nàng có một cái đồ đằng ngọn lửa, sau lưng nàng cũng mang một đôi cánh như thanh niên kia, uy áp từ phía hai người phát ra cũng không kém con lôi âm thú kia là mấy.Bạch Hàn Phong khó nhọc nuốt một miếng nước bọt, năng lượng uy áp truyền đến trên bầu trời làm cho chân hắn có chút run rẩy.

"Đây mới là cường giả chân chính?"

Trong miệng thì thào, sơ bộ kiến thức uy thế kinh khủng được sinh ra khi cường giả cấp bậc này chiến đấu,Bạch Hàn Phong cảm thấy vô cùng choáng ngợp, thế nhưng trong lòng hắn lại nhanh chóng dấy lên thắc mắc, cấm địa này chỉ cho dưới Linh Đan đi vào, cường giả bậc này lọt vào bằng cách nào đây. Hắn còn đang suy nghĩ thì lúc này trên bầu trời, nữ tử thân thể mềm mại đầy đặn kia, trong tay cầm một chuôi kiếm bộ dáng kì dị lại phát ra thanh sắc quang mang, mái tóc búi cao hình phượng hoàng, dung nhan xinh đẹp động lòng người bình tĩnh điềm nhiên, cũng không bởi vì bản thân đang đối mặt với một Yêu thú hách hách nổi danh trên đại lục mà có nhiều biến hoá. Sau lưng nữ nhân là thanh niên mặc thanh bào, hắn lạnh nhạt mà đứng đó khuôn mặt như Phan An, Tống Ngọc, lại lộ ra nét ung dung cùng cao quý của danh gia vọng tộng mà người thường không thể có được.

"Hai con Khổng tước các ngươi đã rình mò ở đây ba ngày rồi, các ngươi muốn gì?"

Trên bầu trời, cự đại Lôi Âm Thú dùng tiếng người quát to.

"Ta muốn xin ngươi Hồng Thạch Nhũ" Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Lôi Âm Thú Vương, nữ nhân thần bí đôi môi đỏ mọng hé mở, âm thanh lạnh nhạt mà thanh thúy êm tai truyền ra như trân châu lạc ngọc.

Nghe nàng nói mà Bạch Hàn Phong giật mình không nhỏ, Hóa ra hai người kia không phải nhân loại mà lại là Không tước, một loài linh thú có linh trí cực cao.

"Hồng Thạch Nhũ của bản vương ngươi tưởng là rau cải ngoài chợ hay sao, Nếu tộc Khổng tước các ngươi có thể mang Linh Thạch Hàn Bích Lộ đến đổi không biết chừng bản vương còn xem xét?”

Lôi Âm Thú Vương trào phúng nói.

"Hàn Bích Lộ thì tiểu tước không có, nhưng tiểu tước cũng có một vài thứ tốt, tin rằng Yêu vương sẽ thích thú." Nữ nhân thần bí tựa hồ cũng có chút kiêng kị lục giai Yêu thú, cho nên lời nói cũng không quá cường ngạnh.

"Ngươi có thể mang Hóa Thần Đan đến cho bản vương được không?" Nghe vậy. Lôi Âm Thú Vương nhất thời truyền ra tiếng cười to.
Nghe yêu cầu của Lôi Âm Thú Vương, nữ nhân Khổng tước tộc, lắc đầu nhẹ giọng nói:

"Hóa Thần Đan ăn vào có thể trực tiếp hóa thần, ngươi đòi hỏi cũng lớn đấy. Vốn muốn cùng ngươi trao đổi ngang hàng, nhưng nếu ngươi đã muốn như thế chúng ta áp dụng quy tắc cũ vậy."

"Được, được được, hôm nay nếu ngươi có thể thắng bản vương, Hồng Thạch Nhũ ngươi sẽ có”

Con yêu Lôi Âm Thú Vương lạnh lùng nói. Đôi nam nữ kia nghe vậy liền lấy pháp bảo ra rồi nói:

"Nếu đã như vậy, mời yêu vương tiếp chiêu!"

nữ nhân thần bí bàn tay trắng nâng nhẹ, trên tay nàng xuất hiện một chiếc lông khổng tước màu bạc, từ trên chiếc lông đó một vòng xoáy màu lam bay ra, lúc mới đầu chỉ có lớn chừng hai thước, song chỉ sau một lát nó đã tăng trưởng thần tốc, nháy mắt đã biến thành một cái vòi rồng đến vài chục trượng. lam sắc vòi rồng gào thét bạo xoáy, đại thụ không ngừng bị nhổ bật lên rồi bị gió lốc mạnh mẽ phá tan, vụn gỗ bay đầy trời.

“ Cũng có chút tiền vốn”

Nhìn cơn cuồng phong càng thêm khổng lồ, Lôi Âm Thú Vương quát một tiếng, hai cánh nó liên tục quạt trong không trung, từ miệng nó phát ra một tiếng rít trầm thấp. Theo tiếng rít gào, nên trời nhanh chóng chuyển thành màu đen như mực, từng tia lôi điện điên cuồng bổ xuống mặt đất, với nhiệt độ cao khủng khiếp, cho dù Bạch Hàn Phong cách xa hơi ngàn thước vẫn cảm thấy tâm thần chấn động.

"Không hổ là lôi âm thú khả năng điều khiển thiên lôi kinh người."
Bạch Hàn Phong vội vàng lùi lại mấy chục trượng nữa, đắng chát nói. Ngay lúc này cuộc chiến đã bắt đầu.

Trên bầu trời, cuồng phong do nữ không tước tạo ra liền mang theo tiếng gió rít cuồng bạo, điên cuồng cuốn hết tất cả mà hướng đến thập cấp yêu vương Lôi Âm Thú. Nơi gió lốc đi qua, rừng rậm phía dưới đều bị xé ra, không ít ma thú kinh hoảng nối đuôi từ đó chạy trốn. Nhìn thấy cảnh này,Bạch Hàn Phong không khỏi nuốt một miếng nước bọt.

“ Quá mạnh rồi”

Hắn âm thầm cảm khái. Nhìn gió lốc cuốn đến, Lôi Âm Thú vương phát ra một tiếng gầm rống, hai cánh rung lên, vô số đạo lôi điện trên nền trời gào rít mà đi hướng gió lốc mà đánh tới.. Hai luồng sức mạnh khổng lồ va chạm tại không trung, khoảnh khắc chạm vào nhau, không gian cơ hồ lâm vào tĩnh lặng.

"Oanh!" Một tiếng như sấm rền đột ngột nổ vang trên bầu trời.

Cuồng phong và lôi điện chạm vào nhau, điên cuồng phóng thích năng lượng kinh khủng

“Ầm.. Ầm.. Ầm”

Vô số tiếng nổ phát ra, một hồi sau khói bụi mới bắt đầu tiêu tán. Lúc này từ đằng xa Bạch Hàn Phong nhìn thấy nữ nhân khổng tước đang đứng yên trên không trung rốt cuộc cũng có động tác, chỉ thấy sau lưng hai cánh rung lên, lần này không phải một mà trên tay nàng xuất hiện mười tám chiếc lông màu bạc,, nhanh chóng hình thành mười tám tia chớp màu đỏ mang theo hỏa diễm ngập trời, Nam nhân Khổng tước kia lúc này cũng gia nhập cuộc chiến, hai tay hắn rung lên, mười ngón tay hắn xuất hiện mười sợi tơ màu đen, từ mười sợi này, chúng nhanh chóng biến hóa thành một tấm hắc võng, tấm hắc võng này tỏa ra hơi thở vô cùng hùng mạnh, thanh niên không tước chỉ tay một cái, nó lập tức từ trên không chụp xuống đầu thú vương.

"Cảng, cảng….." mười tám chiếc lông khổng tước bổ vào thân thể Lôi Âm Thú vương, giữa không trung liên tiếp vang lên những tiếng thanh thuý, song dù dù vậy thân thể của thú vương vẫn nguyên lành, không hề có lấy một vết xước. Không thèm để ý công kích của nữ khổng tước, Lôi Âm Thú vương gầm lên một tiếng nữa,. lúc này hắc võng vừa đến nới, nó lập tức dùng chiếc sừng ứng chiến, từ trên chiếc sừng một luồng tử hỏa phóng ra. Ngọn lửa màu tím không ngừng nhảy múa. Sức nóng của tử sắc hoả diễm làm cho nam thanh niên kia hơi hoảng hốt, hắn nhanh chóng bỏ đi sự không chế với hắc võng, há mồm phun ra một làn khói, làm khói bạc này nhanh chóng hóa thành một tấm thuẫn che chắn hắn:

“Phong tường”

Theo tiếng của hắn, lớp khói này lập tức đông đặc ngăn cản tử sắc hoả diễm. Nhìn thấy âm hỏa của mình công kích không có hiệu quả, Lôi Âm Thú vương liền vỗ cánh, nó nhanh chóng xuất hiện trước mắt nam thanh niên, tả chưởng bổ xuống tạo nên một cỗ quang mang cực kì diễm lệ, không khí nơi chưởng trảo đi qua dễ dàng bị xé rách, một tiếng rít bén nhọn chói tai vang vọng khắp trời. Nhìn thế công của Lôi Âm Thú vương, nữ nhân thần bí gương mặt có chút ngưng trọng, nàng quát lớn:

“Khổng Đề cẩn thận”

Hai cánh sau lưng nàng vỗ nhẹ, chớp mắt nàng đã đến trước mắt thập cấp yêu vương, nàng đưa tay lên không trung khoanh một vòng rồi nói nhỏ:

“Họa Địa Vi Lao”./.

Chương 27: Họa Địa Vi lao

Tiếng nói vừa dứt, trong không trung chợt hình thành nên một tầng quang tráo màu vàng, nó nhanh chóng vây chặt lấy Thập cấp yêu vương, công kích của nó ngay lập tức bị bị tầng quang tráo này ngăn lại, Con Lôi Âm thú thập cấp liếc nhìn chiếc lồng màu vàng rồi cười lạnh:

“Thần không không gian của không tước nhất tộc, nhưng vẫn chưa đủ sức ngăn được ta đâu”

Vừa dứt lời, con yêu thú liền giơ tả chưởng lên, trênn không trung lại một lần nữa tối đen trở lại, từ trên không trung, hàng ngàn đạo lội điện bổ xuống chiếc lồng.

"Rầm.. rầm… rầm”

Cự chưởng oanh kích lên quang tráo màu vàng lôi quang đại thịnh, âm thanh răng rắc thanh thuý vang lên chẳng mấy chốc liền đem quang tráo đập vụn lôi điện của yêu thú này quả thực mạnh đến mức biến thái. vừa thoát ra khỏi quang tráo thân thể khổng lồ của con yêu thú có chút vặn vẹo, tốc độ công kích cuồng bạo làm người ta sợ hãi nó lại một lần nữa lão tới thanh niên tên là Khổng Đề kia. mắt thấy Lôi Âm Thú vương công kích truy theo đồng bọn của mình không bỏ, nữ khổng tước lại một lần nữa tiến đến, thân thể của con yêu thú quá mạnh, nàng không còn cách nào khác đành phải cố hết sức, mong rằng tìm được điểm yếu của hắn, cứ như vậy hai con khổng tước tứ cấp và một con Lôi Âm thú thập cấp điên cuồng va chạm trên bầu trời, Trong khi Lôi Âm Thú vương thân thể không ngừng lao tới, thì hai con khổng tước nọ cũng không ngừng thối lui,.

Từ xa Bạch Hàn Phong ngẩng đầu nhìn tràng chiến đấu cực kì hoa lệ trên bầu trời cùng không gian không ngừng ba động, Hắn âm thầm tắc lưỡi, chỉ cần vướng phải linh khí ba động của trận đấu này, Linh Đan không khéo cũng phải chết. ba vị kia quả thực quá mạnh, hắn nghĩ nếu bản thân có được sức mạnh bằng một phần mười của ba người này thì đã không đến mức phải trốn trui lủi như thế này. Hắn tiếp tục quan sát trận đấu vừa đánh giá, theo hắn thì, đôi khổng tước kia tuy pháp lực thấp hơn, nhưng có hai người cho nên xét về mặt tổng chiếc lực chênh nhau không quá xa với con lôi âm thú, cứ như thế này hai bên chỉ có thể phân định bằng đòn sát thủ, tất cả chỉ còn chờ xem bên nào bị dồn ép phải ra trước, Bởi vì trên bầu trời ba người giao chiến tạo thành động tĩnh quá lớn,, kết quả là dãy núi vốn vắng vẻ bây giờ vang lên vô vàn tiếng thú rống kì dị. thậm chí có rất nhiều tu sĩ đã bắt đầu đến đây quan khán, xem có nhân cơ hội lấy được gì không.trên không trung, nữ nhân khổng tước đột ngột dừng lại nói”

“Thú vương, ta và ngươi đều là cùng một gốc, cần gì phải cố chấp như vậy”

“Ngươi nói hay lắm, Linh thú các ngươi luôn coi mình cao quý hơn yêu thú chúng ta, giờ lại nói cái gì mà cùng một gốc, ngay bây giờ nếu ngươi không cút khỏi đây, bản vương sẽ không khách khí nữa đâu”

Lôi Âm Thú vương thấp giọng rít gào, âm thanh chấn nhiếp cả núi rừng.

"Chỉ cần thú vương đưa Hồng Thạch Nhũ cho ta,, ta cam đoan ngày sau ta tuyệt không trở lại gây phiền nhiễu."

"Các ngươi vẫn tính xấu không đổi, lũ tự coi là thượng đẳng các ngươi đã muốn chết, vậy thì đừng trách ta!"

Một tiếng gầm lớn mơ hồ mang theo phẫn nộ từ trong miệng Lôi Âm thú phát ra, Lôi điện quanh thân nó đại thịnh, chỉ trong chốc lát, quang mang mãnh liệt mơ hồ đã át đi ánh mặt trời, từng tiếng nổ của lôi điện va chạm vào nhau khiến cho đám đang xem từ xa da đầu tê dại, chúng cũng đã hiểu tại sao rât ít người vào núi này mà sống sót trở ra được, cũng may là con yêu vương này không bao giờ đi ra ngoài, nếu không sợ rằng không có một ai sống sót.

"Sắp kết thúc sao..." Nhìn uy thế trên người Lôi Âm Thú vương, Bạch Hàn Phong thấp giọng nói, hắn nhanh chóng lùi thêm hơn một trăm trượng nữa vì hắn cảm thấy con át chủ bài của hai bên đều không phải tầm thường, Con khổng tước tên gọi là Khổng Đề kia nhìn thấy dị trạng trên người Lôi Âm thú thì vội hô lớn:

“Du muội, cẩn thận”

Lời còn chưa dứt, thân hình hắn đã như một mũi tên bay tới đứng bên cạnh Khổng Du Du, trên tay hắn xuất hiện mười mấy cái lông không tước, nhưng chỉ khác là không phải màu bạc, hắn điềm nhiên nói:

“Hai ta cùng hợp sức”

Cô nương khổng tước gọi là du du kia gật đầu, cả hai đều lấy những chiếc lông khổng tước ra, sắp xếp theo một đồ hình quái dị trên không trung, đó án vừa sắp thì Bạch Hàn Phong liền cảm thụ được năng lượng thiên địa xung quanh đột nhiên lưu động quái dị, mặt nàng cũng dần dần ngưng trọng, mấy trượng xung quanh cuồng phong bắt đầu nổi lên gào thét.

Hắn nhìn sang bên Lôi Âm thú vương, phía đó cũng cực kỳ chói mắt

Tử sắc âm hỏa bao phủ cả một phiến thiên địa, âm hỏa kết hợp với Lôi điện phát ra từng tiếng nổ ầm ầm"Quá mạnh?" Cảm nhận được năng lượng bên Bạch Hàn Phong không khỏi thấp giọng kinh ngạc nói.

“E rằng lần này hai con khổng tước phải chịu thiệt rồi:”

Bạch Hàn Phong đánh giá hai luống sức mạnh rồi nhẹ giọng lẩm bẩm, Ngay lúc này

Đạo Lôi điện quang trụ đã như thiểm điện bắn ra, tốc độ cực kì khủng bố, cơ hồ giống như loé lên chưa kịp nháy mắt là đã xuất hiện không xa trước người Không đề và Du Du.

"Lôi Âm Ma Công!"

Lúc tử quang loé lên, tiếng rít gào trầm thấp của Lôi Âm Thú vương cũng không ngừng quanh quẩn trong sơn mạch. Nháy mắt lúc Lôi điên và tử sắc quang trụ xuất hiện, sắc mặt của Du Du và Khổng Đề hơi đổi, cả hai không ngờ được con lôi âm thú vương này lại mạnh như vậy, thế nhưng hối hận cũng đã muộn, cả đều cắn ngón tay vẩy một giọt máu lên cái trận đồ kết bằng lông khổng tước. Cùng lúc đó pháp lực mênh mông cũng vận chuyển, đem pháp lực trong tay xuất ra.

“Kết”

Theo tiếng quát nhẹ của Khổng Du Du, không gian trước mắt nàng và khổng đề vặn vẹo dữ dội, hàng vạn phong nhận được bao bọc bởi hỏa diễm to đến vài chục trượng thoáng hiện trong không trung rồi xoắn lại với nhau hình thành nên một ngọn núi lửa,

"ầm ầm ầm!

Từng tiếng nổ làm rung chuyển cả sơn cốc. Nơi tử sắc quang trụ cũng Hỏa sơn đi qua, không gian hơi vặn vẹo, ngay lập tức với một thanh thế kinh khủng như thiên thạch đụng vào nhau mà nặng nề va chạm.

“Đùng, Đùng Đùng”Hai luồng sức mạnh va vào nhau phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa. âm hỏa lôi điện quang trụ cùng hỏa sơn phong nhận giao phong qua, chưa được bao lâu thì Hỏa sơn rơi vào hạ phong, chỉ trong chốc lát đã ầm ầm nổ tan, mà Lôi điện quang trụ lại chỉ thoáng ảm đạm. Khổng Du Du và Khổng Đề bị đánh bật ra phía sau mười mấy trượng, Cô nương Du Du kia đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu. Ngay lúc này Lôi Âm Thú Vương xuất hiện ngay trước mặt Khổng Du Du đưa tả chưởng lên đánh mạnh một cái,

“Không”

Khổng đề đau đớn kêu lên một tiếng, hai tay hắn điên cuồng vẽ trên không trung, tiếng gào của hắn vang vọng cả sơn cốc:

“HỌA ĐỊA VI LAO”

Một chiếc quang quyển màu hoàng kim hiện ra, cũng như lần trước con lôi âm thú nhanh chóng bị vây lại, thế nhưng rõ ràng Khổng đề sử dụng thần thông này còn kém xa Du Du, bằng chứng là quang quyển vừa mới hình thành đã sắp vỡ nát, con lôi âm thú cười lớn:

“Hôm nay hai con xú điểu các ngươi chết chắc rồi”

Lôi Âm Thú vương thân thể khổng lồ đưa trảo ra phía trước trên chưởng trảo thật lớn nhanh chóng phá hủy thần thông họa địa vi lao. năm chiếc móng màu tím sắc bén bật ra, hung ác hướng đến ngực của Khổng Du Du.

Ngay lúc cự chưởng sắp xé rách thân thể nàng, Khổng Đề đã chạy đến nơi,một tay hắn liều mạng nắm lấy Tử quang lôi điện vừa mới xuất hiện, một tay hắn nắm vào đuôi của Lôi Âm thú vương không gian liền như run lên vài cái.

“Hự”

Một tiếng hự khô khan vang lên, mặc dù Khổng đề đã cố hết sức nhưng Du Du vẫn chịu phải một đòn nghiêm trọng miệng liền hộc ra máu tươi, sắc mặt thoáng có chút tái nhợt, thân hình bị ném về phía sau, rơi vào phía cánh rừng thoáng cái đã không thấy tung tích.

“Du Du”

Thấy một màn này Khổng đề ngửa đầu phát ra một tiếng gầm cuồng bạo. Dưới tiếng gầm rống ẩn chứa năng lượng cuồng bạo, sơn mạch không ngừng chấn động như có động đất, một vài đỉnh núi cao vút liền bị vỡ nát.

"Lôi Âm Thú, hôm nay ta liều mạng với ngươi!"

Lời còn chưa dứt. từ trong miệng của Khổng Đề một viên cầu màu đỏ như máu to bằng đầu của một đứa trẻ con một tuổi bay ra. Vừa nhìn thấy viên cầu Lôi Âm Thú Vương đã vô cùng khiếp sợ,

“Yêu Đan, ngươi điên rồi”

Đây là Khổng đề muốn tự bạo yêu đan, cho dù hắn chỉ là khổng tước bát cấp nhưng nếu tự bạo, con Lôi Âm thú cũng không có tự tin tiếp được. Con Lôi Âm thú định chạy trốn nhưng Khổng đề đã nhanh hơn một bước, lúc này Khổng đề đã hiện nguyên hình là một con khổng tước vô cùng sặc sỡ, từ trong miệng hắn phát ra âm thanh trầm thấp một lần nữa, sử ra Họa địa vi lao, tuy rằng không thể giam giữ được Lôi âm thú lâu, nhưng chừng đó là cũng đủ rồi.

Chương 28: Sơn cốc tan tành

“Lôi Âm, ta liều mạng với ngươi, hãy chôn cùng chúng ta đi!”

Khổng Đề hét lớn một tiếng, trong miệng đầm đìa máu tươi, ánh mắt oán độc mang theo vẻ điên cuồng, thân hình nháy mắt bành trướng, xung quanh còn hiện lên khe không gian làm lòng người sợ hãi.

“– Không xong, “

Bạch Hàn Phong sắc mặt đại biến quát. Hắn nhanh chóng rời khỏi chỗ nấp, điên cuồng chạy ra xa khỏi nơi này. Nếu chạy không nhanh sợ rằng hôm này hắn cũng phải chôn cùng đám yêu thú trong núi mất

“– Bạo!”

Khổng Đề hét lên một tiếng thê lương, thân hình đột nhiên nổ tung, năng lượng nhất thời va chạm thẳng tới lực lượng của Lôi Âm Thú vương, đang chuẩn bị thoát khỏi thần thông họa địa vi lao.

“Ầm Ầm Ầm….”

“Ầm Ầm Ầm….”

Hai cỗ lực lượng đụng chạm lẫn nhau, bắn ra quang mang mạnh mẽ chói mắt, lực lượng ngập trời khuếch tán, không gian trực tiếp nổ tung, khe không gian lan tràn khắp thiên không. Khắp nơi đều là cảnh hoang tàn đổ nát, rất nhiều ngọn núi bị san thành bình địa.

Oanh oanh!

Tốc độ khe không gian khuếch tán càng lúc càng nhanh, giống như phong bạo cuốn tới, thổi quét khắp bốn phương tám hướng, sơn băng địa liệt, đất đá cùng đất tầng nháy mắt mai một thành tro tàn.

Cả sơn cốc đều nứt nẻ, rậm rạp giống như mạng nhện, nhanh chóng lan tới không trung, nham thạch, đại thụ che trời, hết thảy vật chất đều giống như đậu hũ mềm mại nháy mắt đều bị phá hủy.

Xuy!

Phong bạo lan tràn nháy mắt đập về hướng nhóm người đang quan khán phía xa xa.

– Cẩn thận!

Đám người kia vô cùng kinh hãi, kình khí năng lượng phong bạo cấp bậc này nhóm người này không thể đối kháng, cả bọn chỉ còn biết giương mắt chờ chết.

Ở một hướng khác, vô số tiếng quát vang lên

“– Mau lui lại, mau!”

Một trung niên lớn tiếng kinh hô, sắc mặt mọi người hoảng sợ cấp tốc thối lui. Thế nhưng cả bọn cũng không chạy được bao lâu, cơ hồ chỉ trong nháy mắt bị thổi quét thành mảnh vụn,Khắp sơn cốc không ngừng vang lên tiếng ầm vang chấn động, núi non đều bị san thành bình địa, uy lực có thể nói là hoàn toàn hủy diệt.

Cách đó hơn trăm dặm thân hình Bạch Hàn Phong ngã vào trong đống đá vụn, toàn thân là những vết máu loang lổ, máu tươi đầm đìa, may mắn cho hắn là lúc đầu hắn đã cẩn thận lui lại, thêm nữa hắn lại là người chạy đầu tiên, cho nên bất quá chỉ bị chút thương tổn ngoài da, thân thể Bì cảnh của hắn thì thương tích này không đáng kể.

“Phù”

Hắn nằm ở cạnh đống đá vụn,thở hắt ra một hơi, cái mạng hắn xem như đã giữ lại được, còn đám người kia không hiểu có ai còn sống hay không, cả thú vương nữa, dưới uy lực cỡ này,Bạch Hàn Phong chắc nó phải chết không thể nghi nghờ. Hắn nằm đó đúng một ngày một đêm, mới khôi phục lại một chút sức lực, hắn đứng dậy nhìn thân thể toàn máu me và đất cát của mình rồi lắc đầu, việc trước mắt là tắm rửa cái đã, hắn thất tha thất thểu đi tìm nguồn nước, Nhưng chưa đi được bao lâu thì ánh mắt hắn nhìn thấy một việc, vừa nhìn hắn đã hít một hơi khí lạnh.

“Hít”

Bạch Hàn Phong hai mắt mở to không chớp nhìn bên bờ thủy đàm, nơi đó, một nữ nhân xinh đẹp đang nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền cùng với khuôn mặt tái nhợt, có thể thấy nàng tựa hồ bị thương không nhẹ.

"Chậc chậc." Nuốt một miếng nước bọt,Bạch Hàn Phong nhận ra nữ nhân đang mê man này chính là khổng du du lúc trước cùng Lôi Âm Thú vương chiến đấu. Xem bộ dáng của nàng hiện tại, hình như đã lâm vào trạng thái hôn mê,Bạch Hàn Phong trong lòng nhất thời có chút dao động, cứu hay là không cứu? Cứu nàng mà nói, sợ rằng cũng không được chỗ tốt gì, mà nếu quả như không cứu, nàng bây giờ sợ rằng khó thoát khỏi cái chết.

"Ai, coi như cô gặp may!" sau một hồi suy nghĩ,Bạch Hàn Phong cắn răng một cái, nhanh chóng đem nữ nhân nọ bế lên, thân thể nàng vô cùng lồi lõm khiến cho khi Bạch Hàn Phong đặt tay vào có cảm giác cực kì tuyệt vời.

Cắn nhẹ đầu lưỡi đem cỗ ý niệm kia đè xuống.Bạch Hàn Phong ôm lấy mỹ nhân như hoa như ngọc, sau đó nhằm một hướng mà bán mạng chạy như điên. Hướng đi hắn chọn trong ngọc giản ghi chính là nơi nguy hiểm nhất trong cấm địa. Sau khi chạy thẳng vào đó, không mất bao lâu thời gian hắn đã kiến tạo được một cái động ngầm sâu dưới lòng đất, hắn dốc túi mang những tấm phù lục cuối cùng ra dám lên cửa vào hoàn toàn ẩn đi nơi này.

Sau đó Bạch Hàn Phong đem nàng đặt nhẹ xuống đất, đồng thời ngồi xuống bên cạnh nàng bắt đầu, xem xét thương thế. lúc này Bạch Hàn Phong mới có thời gian quan sát nàng thật gần. Tinh tế đánh giá, Bạch Hàn Phong trong lòng cảm thấy từ từ nhảy lên một nét kinh diễm. băng thanh ngọc khiết chính mà bốn từ để hình dung nàng tựa hồ cũng không quá. Hơn nữa làm cho Bạch Hàn Phong phải sợ hãi mà than có lẽ chính là sự ung dung cùng cao quý ẩn chứa trên người nàng. Đúng khí chất mà một linh thú cao quý như khổng tước nên có, nàng vô cùng xinh đẹp với khuôn mặt căng mịn, Thế nhưng hắn nhìn thấy một nét đau đớn mơ hồ hiện lên trên khuôn mặt nàng. Tất nhiên rồi, trúng một trảo kia của con yêu thú thập cấp, thương thế như thế nào là có thể hiểu được. hắn móc ra mấy cái bình, tất cả đều cho nàng uống hết. bận rộn nửa ngày nàng mới dần dần hồi tỉnh.
“Ta là ai”

“hả”

Bạch Hàn Phong kinh ngạc,

“Nàng không nhớ mình là ai sao”

Du Du lắc đầu:

“Ta quả thực không nhớ, ngươi biết không,”

“Biết đương nhiên ta biết, nàng là Khổng Du Du hơn nữa nàng còn là Khổng tước nhất tộc.”

Một vẻ mờ vịt hiện lên trên gương mặt thanh tú của nàng, nàng đang cố gắng nhớ lại, nhưng đón tiếp nàng chỉ là từng cơn đau buốt tận não hải,

Bạch Hàn Phong đứng đó nhìn trân trân vào Khổng Du Du, như thế nào lại mất trí nhớ rồi, cao thủ linh thú cấp bốn nói mất trí nhớ là mất được hay sao. Sau này ta phải làm gì đây. Một cường giả tương đương với linh anh kỳ của tu tiên giả mất trí nhớ, không biết sẽ đem lại phúc hay họa cho mình đây. Bạch Hàn Phong còn đang suy nghĩ thì nàng đã lại ḥỏi:

“Sao ta lại ở đây?”

“Cô nương vì muốn kiếm Hồng Thạch Nhũ mà lăn lộn đến đây không phải hay sao, chẳng lẽ một chút cũng không nhớ”

Thấy vẻ mặt tội nghiệp của nàng,Bạch Hàn Phong lại an ủi,:

“Thôi, cô đừng buồn dần dần sẽ nhớ ra thôi, trước hết chúng ta ăn cái gì đã hả”

Hắn lôi trong túi trữ vật ra một con yêu thú rồi nhóm lửa nướng lên, Du Du tuy là cường giả có thể tích cốc, nhưng vì thấy Bạch Hàn Phong nướng quá ngon, nên nàng cũng ăn một chút, vừa ăn vừa hỏi hắn sự việc của nàng, mà Bạch Hàn Phong cũng nào có rõ ràng cái gì, hắn chỉ đành kể cho nàng chuyện từ lúc hắn thấy nàng và Khổng Đề đối chiến Lôi Âm Thú Vương cho đến khi Khổng đề tự bạo, còn nàng được hắn mang về đây. Thế nhưng điều này không đủ gợi lại bất cứ điều gì thân quen với nàng cả, thế nhưng nàng cũng là một cô nương vô tư không nhớ ra thì cũng thôi, dù sao nàng cũng biết bản thân là Khổng tước, nàng dự định thương thế khỏi hẳn sẽ tìm đường trở về khổng tước nhất tộc xem sao, may ra ở đó nàng mới có cơ hội tìm lại được trí nhớ của mình, Bạch Hàn Phong cũng gật đầu khen phải:

“Đúng đó, về quê nhà vẫn tốt hơn, thế nhưng tộc của cô nương ở đâu”

Nghe thấy Bạch Hàn Phong hỏi, nàng lại xụ mặt ra, tất cả ký ức của nàng bây giờ chỉ là một vùng tuyết phủ màu trắng xóa trên đó có một cái cây đại thụ khổng lồ.

Chương 29: Di chuyển

Mười ngày sau, tại một nơi cách tiểu động phủ kia ba mươi dặm. Trong rừng cây vang lên một chuỗi tiếng nổ lớn, làm cho mặt đất rung chuyển. Lúc này có một con mãng xà khổng lồ dài đến mười mấy thước đang phun phì phì ánh mắt yêu dị của nó nhìn chằm chằm vào thanh niên áo trắng trước mắt. Thiếu niên áo trắng đó chính là Bạch Hàn Phong. Cạnh đó trên một cành cây đại thụ Khổng Du Du đang ngồi đó trên tay là một chùm nho dại không ngừng ném vào miệng, mặt nàng có vẻ vui khi Bạch Hàn Phong gặp nạn, Ba hôm trước sau Du Du thương thế phục hồi, cả hai quyết định tìm đường trở về tộc Khổng tước, lẽ ra Bạch Hàn Phong không cần đi cũng được, với cảnh giới của Du Du, rất ít người có thể gây nguy hại đến nàng, thế nhưng hắn vẫn muốn đi, dù sao đã có câu, tiễn phật thì tiễn đến tây thiên, hắn muốn đưa Du Du về tận nơi rồi mới ra đi, dù sao hiên tại hiện tại hắn không có nơi nào để đi. Đến đó cũng chưa chắc đã là ý kiến không tốt

……

Lúc này Bạch Hàn Phong biểu tình trầm trọng. Đây là một con yêu thú cấp cao, nó đã là tam cấp đỉnh phong so ra chính là Linh Đan kỳ của tu tiên giả.

– Grao grao!

Con Sát Lang tham lam nhìn Bạch Hàn Phong chằm chằm. Bạch Hàn Phong chỉ là bữa sáng trong mắt nó, thân hình gầy gò kia may mắn thì cũng chỉ đủ cho nó nhét răng. Đối con mãng xà,Bạch Hàn Phong hết sức thận trọng.Bạch Hàn Phong đã thấy qua tốc độ của nó, nhanh như tia chớp, không dễ đối phó.

“Ngươi còn định ngồi đó xem kịch đến bao giờ”

Bạch Hàn Phong hỏi Khổng Du Du, nàng lại ném thêm mấy quả nho nữa vào miệng rồi mới chậm rãi trả lời:

“Nó chỉ là một con yêu thú tam cấp, ngươi thử xem sao,. Khi nào ngươi sắp không trụ được nữa thì hô một câu tỷ tỷ, ta sẽ cứu:

“Ngươi:”

Từ khi mất trí nhớ, tính tình của Du Du khác hẳn cô gái mà Bạch Hàn Phong thấy đang chiến đấu với Lôi Âm Thú, nàng trẻ con hơn rất nhiều, mười ngày qua hai người toàn xung đột về những chuyện nhỏ nhặt. Bạch Hàn Phong định nổi giận, nhưng đã không kịp, lúc này trong không trung vang lên tiếng vù vù

Con Sát Lang đã rít lên một tiếng nhào vào Bạch Hàn Phong

Bạch Hàn Phong quát to:

“– Đến đây! Chả nhẽ ta lại thua ngươi!”

Máu Bạch Hàn Phong sôi sục, hắn chợt nghĩ, có thể Du Du cũng có ý tốt, chỉ có trong trạng thái nguy hiểm thế này mới giúp hắn tiến bộ. Thường trong nguy hiểm mới lĩnh ngộ được nhiều điều, đây là kinh nghiệm Bạch Hàn Phong tổng kết khi còn làm tán tu ở Đông Hà Cốc. Chân khí vận chuyển dưới chân, Bạch Hàn Phong nhảy vọt lên. thoáng chốc hắn nhảy lên một cái cây to.

Con Sát Lang rít lên một tiếng nữa, cái đuôi nó quật vào thân cây, cái cây to bị vỗ gãy ngang rầm rầm rớt xuống.

Nét mặt Bạch Hàn Phong sa sầm. Lực lượng của con yêu thú này rất mạnh. Xem ra hắn khó mà thắng được, Chân khí bộc phát, Bạch Hàn Phong nhảy xuống đất.

Vù vù vù!hắn vừa nhảy xuống thì từ miệng con yêu thú đã phun ra mấy luồng phong nhẫn. Bạch Hàn Phong buộc phải đổi hướng né tránh. Bạch Hàn Phong vừa né thoát thì mấy cái cây to xung quanh bị phong nhẫn cắt đứt rớt xuống đất,

Rầm!

từ ngón tay năm quả cầu lửa nóng rực bắn ra xuyên thấu dòng không khí đâm mạnh vào người Sát Lang.

“Phập, phập, phập, phập, phập”

Năm tiếng va đập vang lên thế nhưng da con Sát lang này tựa như một tấm áo giáp vậy, chỉ lực của Bạch Hàn Phong còn không làm ra trên thân nó một vệt xước nhỏ. Nó lập tức nổi điên lên Bạch Hàn Phong tránh không kịp lập tức bị đập trúng lưng, thân thể hắn bay xa mười mấy thước. Thế nhưng cú đập này với thân thể bì cảnh của Bạch Hàn Phong mà nói thì chưa tính là gì, hắn ngay lập tức vùng dậy, tử mẫu phi kiếm trong túi trữ vật bay ra, điên cuồng công kích lên người con yêu thú, cảm thấy chưa đủ, hắn cũng lấy ra Kim cương trạc, hai bảo vật này một công một thủ, hướng con mãng xà công đến, bị đống pháp khí làm phiền, con mãng xà liền nổi giận, nó đưa ánh mắt yêu dị nhìn về phía trước rồi há mồm ra từ trong đó, một áng mây màu lục cuồn cuộn bay ra, tử mẫu phi kiếm vốn đã ít đi trong trận đấu trước lần này lại bị áng mấy lục kia ăn mòn thêm hai thanh nữa, nhìn thấy pháp khí của mình bị phá hủy trong lòng Bạch Hàn Phong nhỏ máu, haiz từ lúc vào đây đến giờ hắn cũng chưa kiếm được bao nhiêu tài nguyên, thế nhưng pháp khí lại mất đi không ít, đầu tiên là lãnh nguyệt song đao, giờ lại đến phi kiếm, thực sự là được không bằng mất. còn chưa kịp tiếc rẻ thêm một lúc nữa thì đuôi của con yêu thú lại quét tới,

“Hự”

Một tiếng kêu khôn khan vang lên, Bạch Hàn Phong lại một lần nữa bị ném về phía sau, thân hắn bị ném lún vào trong đất.

"Khổng tỷ tỷ, thân yêu, ngươi không động thân là ta sẽ chết đó. cứu mạng a"

Lúc này Khổng Du Du mới lười nhác đứng dậy, không chờ cho con Yêu thú làm ra hành động tiếp theo, nàng vẫy tay trong không khí, một cái lông màu bạc xuất hiện nơi tay, nàng chỉ tay về phía con Sát lang quát khẽ một tiếng, “Diệt”

Chiếc lông khổng tước lập tức dùng một tốc độ kinh khủng bay đi, nháy mắt đã xuyên qua đầu con Yêu thú, nó lập tức đổ xuống mặt đất, năm im không nhúc nhích. Nằm ở phía xa xa Bạch Hàn Phong trợn mặt nhìn quang cảnh vừa rồi, con yêu thú cấp ba khiến cho hắn không tiếp nổi một chiêu mà chưa đầy nháy mắt đã bị diệt sát, Thấy hắn nhìn mãi Khổng Du Du cần cái xác ném đến trước mặt hắn rồi nói:

“Ngươi còn nằm đó, “

“Được Được, ta dậy ngay đây, dậy ngay đây”

Bạch Hàn Phong vừa lấy dao ra móc yêu đan của yêu thú đồng thời ném xác nó vao túi trữ vật, trong lúc làm việc này đột nhiên hắn nghĩ ra một chuyện, cơ hội phát tài của hắn đến rồi.

…………..

Mấy ngày hôm sau, đám tán tu tìm bảo vật còn sống sót trong cấm địa vô cùng kinh ngạc khi thấy rất nhiều yêu thú, ma thú bị giết chết, thậm chí có cả yêu thú tam giai và tứ gia nữa, điều kỳ lạ hơn là tất cả đám này đều bị móc mất yêu đan, ai ai cũng biết không có tu sĩ cao giai ở trong nơi này vì pháp tắc không cho phép, vậy thì là ai đã ra tay, nhìn số lượng yêu thú bi giết, thì yêu đan thu được là một con số khổng lồ. đủ khiến ai ai cũng phải thèm nhỏ rãi. Trong lúc đám tán tu còn đang đồn đoán thì ở một sơn cốc vô danh, Bạch Hàn Phong đang thuần thục lấy ra một viên yêu đan nhị cấp từ một con huyết ngạc đang nằm phơi bụng trên mặt đất, ánh mắt hắn sáng quắc giơ viên yêu đan lên xem rồi sung sướng lẩm nhẩm:

“Một ngàn hai trăm ba mươi”

Bên cạnh hắn là Khổng Du Du, nàng xoay xoay cái lông khổng tước màu bạc trên tay với vẻ mất kiên nhẫn:

“Xong chưa, ngươi đừng có tỏ vẻ tham lam như vậy được không, mà kể cũng lạ tại sao, mấy hôm nay đi đến đâu cũng gặp yêu thú”

Bạch Hàn Phong nghe vậy vội nói:

“Không lạ không lạ, ngươi không biết sao, trong này yêu thú rất nhiều, ”

“Vậy à”

Bạch Hàn Phong vội vàng gật đầu, thực ra nào có phải nhiều yêu thú gì, mấy ngày hôm nay hắn toàn dẫn nàng đi vào những chỗ được đánh dấu trên bản đồ là có yêu thú, mục đích chính là nhờ pháp lực của nàng để giết yêu lấy đan, mấy cái túi trữ vật của hắn hiện tại đã đầy ắp yêu đan và tài liệu lấy trên người yêu thú, chỗ này nếu bán đi chính là một khoản tài phú khổng lồ.

Chương 30: Rời đi

Du Du lại hỏi hắn:

“Sắp đến điểm truyền tống chưa, “

“Sắp rồi, cô nương yên tâm, yên tâm”

Bạch Hàn Phong nở một nụ cười cầu tài, hắn bèn đi trước dẫn đường, trong lòng vẫn không quên nghĩ về số yêu đan vừa kiếm được, hơn một ngàn viên, ôi mẹ ơi, đây là một gia tài chứ chẳng phải đùa.

"Lần trước cô đến đây bằng cách nào"

Du Du mở mịt lắc đầu:

"Ta cũng không nhớ"

Bạch Hàn Phong an ủi,

"Không vội, rồi cô sẽ nhớ mọi thứ thôi"

Đi thêm nửa ngày nữa, cả hai đã đi đến rìa sơn mạch, phía trước là một ngôi nhà tranh trông hết sức tầm thường phía ngoài sân là một cái truyền tống trận không ngừng có người ra vào, xem ra mấy gia tộc lớn này làm ăn cũng không tệ,. bên cạnh truyền tống là một lão già bẩn thỉu đang ngồi đó, lão hướng dẫn đám người mới đến, và thu tiền vận chuyện đám người mới về, Bạch Hàn Phong và Du Du tiến tới, lão già không thèm ngẩng mặt lên cất tiếng nói:

“ hai người 6 linh thạch”

Bạch Hàn Phong không nói gì, hắn móc túi trữ vật đưa cho lão già đủ linh thạch, sau đó hắn và Du Du tiến vào trong truyền tống trận một ánh sáng xanh nháng lên, cả hai lập tức biến mất.

…………

Mười ngày sau một vệt cầu vồng điên cuồng phi hành trên bầu trời, tốc độ của vệt cầu vồng này vô cùng kinh khủng, đám tu tiên giả đi ngược chiều đều phải cung kính đứng sang một bên, không ai biết sẽ gặp phải một nhân vật mạnh cỡ nào trong đám cầu vồng đó tốt nhất tránh đi là hơn. Bên trong vệt cầu vồng này chính là Bạch Hàn Phong và Khổng Du Du, nàng mang theo Bạch Hàn Phong hướng phía bắc trực chỉ, trong ký ức của nàng, nhà của bộ tộc chính là giữa một vùng tuyết trắng, mà trước mắt chỉ có hướng đó mới có băng tuyết mà thôi. Lúc này được trải nghiệm tốc độ của cường giả Linh Anh kỳ khiến cho một Linh sư cắc ké như Bạch Hàn Phong cảm thấy vô cùng sung sướng, hắn tự hứa với bản thân mình là nhất định phải trở nên mạnh mẽ như vậy. Còn đang miên man suy ngĩ thì một quang cảnh đập vào mắt khiến hắn và Du Du phải dừng chân nhìn lại, ngay bên dưới họ là một ngồi thành khá lớn, thế nhưng lúc này trên bầu trời phía trên thành đang xuất hiện một tầng sương máu, thần thức linh anh của Du Du quét qua một cái liền lập tức nhăn mặt, không ngờ trong thành toàn là người chết, tầng sương máu trên không chính là máu huyết của họ. xem ra có kẻ nào đó đang muốn tu luyện một thứ ma công gì đó.

- Kẻ nào to gan dám làm phiền lão từ?

- Hửm?

Cả Du Du và Bạch Hàn Phong đều đưa mắt nhìn về tên đại hán mới xuất hiện này, toàn thân hắn mặc thanh bào, trên tay còn cầm một cái bình kỳ lạ, sương máu không ngừng được hấp thụ vào đó. Hắn vừa xuất hiện đã xuất chiêu ngay, không đợi cho Du Du và hắn nói câu gì cả

Thanh bào nhân này tu vi đạt Linh Đan Hậu kỳ cũng tạm tính là nhân vật bất phàm, công pháp hắn xuất ra phong tỏa toàn bộ hai người, ý định dồn hai người vào con đường chết.- Muốn chết...

Du Du quát một tiếng, phẩy tay một cái, thân hình thanh bào nhân rung động dữ dội, chiếc bình trong tay hắn rung mạnh, rơi sang một bên. Hắn lập tức cụt luôn một cánh tay mặt.

“ Cường giả Linh Anh”

Thanh bào nhân vừa phát hiện ra trước mắt mình là một cường giả linh anh thì lập tức hoảng sợ, xoay người đạp lên chiếc bình không nói hai lời lập tức bỏ chạy.

“Muốn chạy ư”

Du Du cười lạnh động thân đuổi theo

Dưới Linh Anh kỳ tu sĩ, tu tiên giả bất quá thông qua cây cầu thiên địa, dung hòa chân khí trong cơ thể và khí của thiên địa bên ngoài, hình thành Tiên Thiên chân khí, một lần sử dụng Tiên Thiên chân khí trong cơ thể lại giảm đi một phần, cần phải thông qua tu luyện mới tiếp tục sản sinh Tiên Thiên chân khí mới.

Ngược lại với bọn họ, tu sĩ Linh Anh Kỳ, bên trong cơ thể ngưng kết thành Linh Anh, tự thành thiên địa, pháp lực vận chuyển, tuần hoàn không ngừng, không cần phải tu luyện, tiêu hao một phần pháp lực, cơ thể sẽ tự động trào ra một phần pháp lực mới, vĩnh viễn không hết. chính vì vật nên, tu sĩ dưới linh anh cảnh toàn lực phi độn, đến khi Tiên Thiên chân khí trong cơ thể gần hết, nhất định phải dừng lại, thông qua tu luyện để hồi phục. Nếu như Tiên Thiên chân khí tiêu hao hết mà vẫn tiếp tục phi độn, sẽ tổn hao tinh nguyên, tinh nguyên tổn hao quá nặng, tu sĩ sẽ hư thoát, thậm chí trọng thương... cho dù thanh bao nhân kia nhanh đến thế nào, cũng không bao giờ chạy thoát khỏi tay Du Du được

Thế nhưng sau khi bay được hơn một canh giờ, tên thanh bào nhân kia giả tốc độ lao vào một khoảng rừng rậm trước mắt. Du Du và Bạch Hàn Phong cũng vào theo, bên ngoài trời vẫn còn sáng mà vào trong này tối om một màu, như đi vào trong bóng đêm.

Với thực lực của Du Du mà cũng chỉ nhìn xa được hơn một ngàn trượng, đủ thấy khu rừng này hết sức cổ quái, thế nhưng kỳ lạ ở chỗ là thanh bào nhân kia vào đến đây thì lại như cá gặp nước, hắn vừa hạ chân xuống đất là đã chạy đi như bay, như thể hắn rất quen thuộc nơi này, Thanh Bào Nhân kia sau khi vào trong rừng, chạy thẳng về phía trước vài trăm trượng, sau đó lập tức đổi phương hướng, phi độn theo hướng Tây Bắc, Phi độn thêm nửa canh giờ nữa, đi được khoảng hơn một trăm trượng, địa thế trước mặt đột nhiên cao lên, một bức tường đá dựng đứng trước mặt, là một ngọn núi lớn.Thanh Bào Nhân không hề giảm tốc độ cứ như thế mà đâm vào vách núi, nhưng kỳ lạ ở chỗ hắn không có va chạm gì mà lập tức xuyên qua đó

“Trận pháp”

Bạch Hàn Phong nghĩ như vậy, một cái trận pháp hết sức cao minh, Du Du thấy hắn biến mất vào đó thì cũng lập tức đuổi theo. Mặc dù ngự khí phi hành, tốc độ của nàng cũng không nhanh hơn tốc độ đi bộ là mấy. Bên trong sơn động này còn tối hơn cả trong rừng, mặc dù thần thức của nàng vô cùng khổng lồ nhưng cũng không thể nhìn quá xa được, trong không khí như thể có một thứ gì ngăn cản tầm nhìn. Nếu như người thường vào đây, chắc chắn không thể nhìn thấy năm đầu ngón tay trước mặt.

Thanh bào nhân kia vẫn tiếp tục chạy, đã đi được gần một ngàn trượng rồi mà chưa thấy hắn dừng lại, xem ra sơn động này rất sâu. Vừa đi Du Du vừa truyền âm cho Bạch Hàn Phong

“. Sơn động này chính là nơi ẩn nấp tốt nhất, không hiểu bên trong có ma vật gì”

“Ta cũng không biết cứ tiến lên đã”

Ba mươi trượng... năm mươi trượng... một trăm trượng.... một ngàn trượng nữa

Du Du dần dần bắt đầu kinh ngạc, không ngờ sơn động này lại sâu đến vậy, uốn lượn hơn một trăm trượng, vậy mà vẫn chưa nhìn thấy đáy đâu. Sau năm mươi trượng nữa, Du Du và Bạch Hàn Phong cảm nhận rõ ràng địa thế sơn động càng lúc càng thấp, dần dần thông đến lòng đất, xuống đến đây thì trong lòng sơn động cũng dần dần sáng rõ ra, thế nhưng Du Du lại cảm thấy có âm khí. Tại sao dưới này lại có nhiều âm khí như vậy. Càng tiến lên phía trước, âm khí càng nặng thêm, Du Du bắt đầu duy trì cảnh giác, xuất hiện dấu hiệu dị thường, chứng tỏ sơn động này không phải là một sơn động đơn giản bình thường.

hiện tại, bên trong sơn động cũng ngày càng sáng hơn, bây giờ hai người đã có thể nhìn tít ra xa, tăng dần tốc độ. Càng tiến lên phía trước, dần dần, âm khí lạnh lẽo càng nhiều, nếu người thường hít phải nhất định sẽ chết bất đắc kỳ tử.

Rất nhanh phía trước mắt Thanh Bào Nhân đã dừng lại, hắn vội vàng quỳ xuống hô lớn:

“Sư phụ cứu con”

Nơi này không ngờ đang có một lão già chừng sáu mươi tuổi ngồi trên giường đá, toàn thân y phục của lão đỏ như máu, âm khí trong động này chính là do lão phát ra, lão đưa mắt nhìn Du Du và Bạch Hàn Phong, trong mắt liền lộ ra một tia kinh ngạc:

“Khổng tước ư, các ngươi chạy từ Linh hoàng lâm ở miền nam xa xôi đến đây làm phiền sự tĩnh tu của lão phu là có ý gì”

lão già nheo nheo đôi mắt đỏ như máu, cất lời nói.

Nghe ngữ khí lão già, xem ra hắn rất không vui. Hơn nữa rõ ràng hắn lại nói cái gì mà Linh Hoàng Lâm ở miền nam, hắn còn nhận ra Du Du là Khổng tước, xem ra đây không phải là một nhân vật dễ chọc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau