VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Ác chiến

Chẳng mất bao lâu, tên áo vàng đã tụ tập linh khí đầy đủ trên kim cương trạc, nó rít lên một tiếng rồi hướng Bạch Hàn Phong lao đến từ trên thân của pháp khí này, toát ra vô số móc câu, vun vút hướng đến phía Bạch Hàn Phong. Bạch Hàn Phong không dám chậm trễ vội vàng vung Lãnh Nguyệt đao lên đón đỡ, hai luồng ánh sáng va chạm phát ra một tiếng nổ như tiếng cồng trầm, ánh sáng chói lòa mặt đất.

Đợi khi tất cả ánh sáng đều biến mất, trên bề mặt Lãnh Nguyệt Đao trị giá hơn hai ngàn linh thạch của Bạch Hàn Phong không ngờ xuất hiện một vết nứt nhỏ, khiến lòng hắn rỉ máu hắn không nghĩ tới chỉ là chút pháp thuật tầm thường, đã có thể hư hại nó, điều này không khỏi làm hắn nặng trĩu phiền muộn trong lòng, không biết có thể tiếp nổi thế công kế tiếp của đối phương hay không.

Tên áo vàng cũng cực kỳ ngạc nhiên Kim Cương Trạc của hắn chính là đỉnh cấp trong đỉnh cấp pháp khí chính là có danh tiếng lừng lẫy, là hắn chẳng biết đã hao tổn biết bao nhiêu tâm huyết, biết bao nhiêu tiền của mới lấy được tới tay. Pháp khí này, chẳng những có thể nháy mắt phát ra bực pháp thuật đơn giản như đao phong không phí chút sức lực nào, hơn nữa bởi vì đã thu nạp linh khí nhất định, khiến cho toàn bộ công kích đã trải qua gia tăng biên độ. Ngoài ra nó còn có khả năng phong ấn đối thủ, Chính là nói, công kích vừa rồi nhìn như đơn giản, nhưng trên thực tế, là một lần tập trung đánh phá điên cuồng bằng mấy chục trung giai pháp thuật, thế nhưng như vậy, không ngờ chỉ có thể làm hai thanh kiếm kia nứt một chút, điều này khiến hắn hơi lo lắng, không biếtBạch Hàn Phong có là con cháu của nhà nào hay không, nếu không phải thì thôi, còn nếu phải sau khi ra khỏi đây sợ rằng hắn phải chạy trối chết.

Hai bên đều gườm gườm nhìn nhau, nhưng cử động tiếp theo của song phương lại rất khác biệt.Bạch Hàn Phong bởi vì Lãnh Nguyệt đao bị hỏng cho nên không còn pháp khí nào khả dĩ có thể đối kháng với Pháp khí của tên áo vàng, cho nên hắn dự định sử dụng một cách khác.

Mà Tên áo vàng càng càng là tâm tư hơn người, hắn đã chắc chắn suy nghĩ rằng Bạch Hàn Phong là con cháu một nhà nào đó, nếu không giết Bạch Hàn Phong thì chính là hắn chết. Bởi vậy hắn không hề do dự, lần nữa đem linh lực điên cuồng rót vào Kim Cương Trạc trong tay, lại một lần nữa ném về phía Bạch Hàn Phong.

Móc câu màu đen từ xung quanh Kim cương trạc bắn ra không ngừng, liên miên bất tuyệt vọt tới khí thế kinh người, làm cho Bạch Hàn Phong cũng phải biến sắc mặt. thế nhưng cử động tiếp theo của Bạch Hàn Phong lại khiến tên áo vàng ngây người, phía đối diện,Bạch Hàn Phong sau khí dồn pháp lực một lần nữa ném ra lãnh nguyệt đao, thì hoàn toàn mặc kệ đôi pháp khí đó, đồng thời thân hình hắn thoáng di động lao đến chô tên áo vàng,

" thấy vậy, trong lòng tên áo vào vô cùng nghi hoặc, Bạch Hàn Phong ném bỏ pháp khí, đã hoàn toàn vượt ra ngoài khả năng suy đoán của hắn, nhưng mà hành động lao tới lại khiến hắn kinh ngạc hơn, mình vẫn còn tử mẫu kiếm ở đây, Bạch Hàn Phong lao tới, thuần túy là muốn chết.

Nghĩ như vậy, một mắt hắn chỉ huy kim cương trạc va chạm với pháp khí của Bạch Hàn Phong, một mặt huy động từ mẫu kiếm chém tới.

Kim Cương Trạc sau khi thúc dục, ánh sáng càng thêm chói mắt,, làm cho người ta không dám nhìn vào trực diện. Theo một tiếng gầm nhẹ hai thanh lãnh nguyệt đao đã hoàn toàn vỡ vụn, ngay lúc đó, tử mẫu kiếm cũng không ngừng bổ lên cương khí hộ thân của Bạch Hàn Phong

"Phá” tên áo vàng không chần chừ chút nào, ngón tay vung lên, chín thanh kiếm không ngừng đâm chém lên cương khí, chỉ nghe một tiếng "rắc" đinh tai nhức óc, cương khí của Bạch Hàn Phong đã bị thủng một lỗ to bằng miệng bát, rồi từ lỗ thủng đó nó nhanh chóng lan ra cho đến khi cương khí vỡ vụn.“Trảm”

Tên áo vàng lại hét lên một tiêng, chỉ tay vào mẫu kiếm, chín thanh kiếm phát ra linh lực sáng ngời hướng Bạch Hàn Phong chém tới,

“Phập, phập”

Từng tiếng va chạm giữa pháp khi và da thịt vang lên, trong phút chốc chín thanh tử mẫu kiếm đều cắm cả lên người Bạch Hàn Phong. Bạch Hàn Phong đang đà lao lên chợt khựng lại, Tên áo vàng thu hồi kim cương trạc và quang tráo cười ha hả:

“Cao mỗ đã nói rồi, người là tự đi tìm đường chết”
Nhưng vào lúc này, Hắn còn chưa nói hết câu thì một sự việc đã khiến hắn há hốc mồm kinh ngạc Bạch Hàn Phong sau một thoáng khựng lại, bỗng nhiễn lại có thể lao lên, mặc dù trên người bị chín thanh kiếm đâm vào nhưng tốc độ lại nhanh hơn cả lúc trước

“Cái gì, sao có thể”

Hắn chưa kịp nói hết câu thì, một nắm tay mang theo linh khí ngập trời của Bạch Hàn Phong đã siết chặt cổ hắn, cùng lúc đó tay còn lại của Bạch Hàn Phong, cầm chắc một thanh kiếm đâm ngược từ dưới ức lên cổ tên áo vàng, một vòi máu phun ra nhuộm đỏ quần áo của hai người, tên áo vàng hự lên một tiếng khô khan rồi nghẹo cổ sang một bên, hồn du địa phủ.

Chờ tên áo vàng ngã xuống thì Bạch Hàn Phong cũng ngồi bệt luôn xuống mặt đất, hắn cố nén đau rút chín cây kiếm đang đâm vào người ra rồi nằm ra thảm cỏ thở hổn hển, thực sự là quá hung hiểm rồi, nếu thân thể này yếu một chút thì hôm nay bản thân hắn cầm chắc cái chết.

Vừa nằm thở, hắn vừa thầm hô may mắn, trận đánh này hắn đã đánh cược và may mắn là hắn đã thắng cược, tiền cược chính là mạng sống của mình. Nguyên bản trận đánh này, tên áo vàng quá mạnh, mạnh đến mức khiến cho hắn không có cơ may nào chiến thắng cả, pháp bảo của hắn không xuyên thủng nổi phòng ngự của tên áo vàng thì đánh thế nào, tuy nhiên hắn lại có thân thể đạt đến bì cảnh, trong lúc nguy cấp hắn đã lựa chọn lấy thân thể này ra thay cho tấm khiên, để đón đỡ chín thanh phi kiếm, hắn đã tính kỹ rồi, chín thanh kiếm kia, phải vượt qua được lãnh nguyệt đao của hắn, sau đó lại va chạm với cương khí hộ thân, cho nên khi đâm vào người sẽ ít ảnh hưởng, cứ như vậy, hắn chấp nhận để bị đâm đồng thời nhân cơ hội tên áo vàng mất cảnh giác để phản đòn, may cho hắn mọi tính toán đều chính xác, nếu không nằm dưới đất giờ này chính là hắn chứ không phải ai khác,

Từ dưới đất hắn lồm cồm bò dạy, móc trong túi trữ vật ra mấy viên đan dược rồi nhét vào mồm, sau đó hắn đưa mắt nhìn đến cô gái đang bị pháp thuật phong tại đó, hắn tiến lại gần qua sát thì thấy đây quả là một cô nương xinh đẹp, chỉ có điều lúc này gương mặt đang vô cùng khổ sở, hắn đưa tay giải khai phong tường thuật, vừa hoạt động được cơ thể nàng đã ôm chặt lấy cổ hắn, giọng nói đầy van xin:

“Mau, mau động phòng với ta”

Thế nhưng còn chưa kịp nói hết thì từ miệng nàng một dòng máu đen phun ra, nàng ngã ra đất và không bao giờ tỉnh lại nữa, Nguyên lai người trúng phải âm dương hòa hợp tán này, nếu không được làm chuyện ấy ngay thì sẽ thất khiếu chảy máu mà chết, cô gái đã chờ quá lâu, cuối cùng không thể chờ được, đáng thương cho nàng, Bạch Hàn Phong kinh ngạc nhìn hai cái xác trước mắt mình, hắn không ngờ chuyện lại đi đến mức như vậy, cuối cùng hắn vẫn không cứu được cô gái, hắn ngồi xuống đưa đôi tay lên, vuốt mắt cho nàng, hắn dùng pháp thuật đào một cái hố, rồi để nàng xuống đó, đồ đạc, túi trữ vật của nàng hắn không động vào một thứ gì, tuy hắn vào đây là để làm giàu, nhưng cũng không nỡ lấy của một cô nương mệnh khổ. Nhưng tên áo vàng thì lại khác, hắn lấy hết đồ đã trên người, bao gồm, túi trữ vật, kim cương trạc và tử mẫu phi kiếm, sau đó búng ngón tay, một mồi lửa bao trùm lên tên áo vàng đốt hắn thành tro bụi.

Chương 22: Phía tây cấm địa

Phía tây cấm địa, trên đỉnh một ngọn đồi hình bát úp. sáu gã tu tiên giả phục sức khác nhau đang ra sức đấu với một đầu yêu thú Hoàng Tước. trận chiến này có hai gã dùng đao làm chủ công, còn bốn gã còn lại pháp lực hơi yếu hơn nên chỉ đánh vòng ngoài yểm trợ. Mặc dù sáu chọi một nhưng con yêu thú Hoàng Tước này không hề rơi vào hạ phong, ngược lại nó không ngừng kêu lên từng tiếng thánh thót, từ miệng nó cuồng phong không ngớt bay ra, khiến người ta rát buốt cả mặt. Không bao lâu, một gã râu dài, bị vuốt của con hoàng tước xỉa một đường vào lưng, hắn kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống, đội hình lại chỉ còn năm chọi một.

"Phương huynh, con yêu thú này pháp lực thật sự cao thâm, khó mà đánh bại…" Một tên mặc áo vàng vừa đỡ một viên hỏa cầu từ con hoàng tước vừa nói. Tên được gọi là Phương sư huynh kia cũng nhận ra vấn đề hắn vừa đánh vừa nói.

“Lương đệ, để bốn chúng ta đối phó với nó đệ mau đi bảy trận, chỉ cần nó vào trận ta sẽ có cách tiêu diệt”.

Tên họ Lương nghe vậy thì vội vàng gật đầu, hắn thu hồi pháp khí nhảy ra, từ trong tay hắn xuất ra ba bốn dạng tài liệu, linh lực trong tay hắn quán chú vào tài liệu bắt đầu bày trận, trong khi đó để tranh thủ thời gian cho đồng bọn, bốn tên còn lại bắt đầu liều mạng công kích con yêu thú Hoàng Tước, từng tia sáng đủ các màu liên tục xuất ra, cả bốn vừa đánh vừa lùi về hướng pháp trận, không mất bao lâu thời gian, Hoàng tước đã bị lừa vào trong đó, tên cầm đầu thấy thời cơ đã đến thì hô lên một tiếng

“Đóng trận”

Tên họ lương, nghe vậy vội vàng đưa hai tay bắt quyết niệm thần chú, từ trong trận pháp, một quầng sáng màu hồng ánh lên, trong nháy mắt thời gian trong trận như ngừng lại, hắn quát lớn:

“Nhanh, ta không giữ được lâu đâu”

Tên họ phương và ba tên con lại lập tức điên cuồng triển khai thế công, pháp khí thi nhau chớp sáng, cuối cùng, sau khi cố sức đỡ được một đòn của con yêu thú, Tên họ Phương đã chém chết được con Hoàng Tước, đầu nó lăn lông lốc trên mặt đất,, kỳ lạ chính là máu củả nó lại có màu xanh. Sau khi con yêu thú chết cả đám mới dám thở ra một hơi, tinh thần đang căng thẳng cũng được lơi lỏng:

“Ha ha, Phương sư huynh quả thực, thần thông hơn người, nếu không có huynh, sợ rằng linh dược khó tới tay”

"Hắc hắc! Nếu không có các huynh đệ ở một bên hiệp trợ, tại hạ như thế nào đắc thủ dễ dàng như vậy!"

Gã họ phương cũng rất khiêm tốn cười nói.

"Phương huynh cần gì phải khách khí! Có thể diệt trừ yêu thú này, công sức của huynh là lớn nhất,!"

Một tên trong bọn ngay lập tức cười vuốt đuôi.
"Hắc Hắc chúng ta như thế này, hơn hẳn cái đám chỉ biết giết lẫn nhau kia nhiều, liên thủ chính là sức mạnh”

Tên họ phương đột nhiên chuyển đề tài, nói ra một câu như vậy.

Cả đám cười nói liên hồi, lại thêm một loạt lời tâng bốc lẫn nhau lên tới trên mây.

"Tốt lắm, chúng ta nhanh động thủ hái linh dược đi! Chúng ta một người một phần đem chúng nó phân chia đều!"

Trong các góc khác của cấm địa cũng có khá nhiều tổ đội như vậy, đây đều là những tên đã ở lâu năm trong này, nên kinh nhiệm hơn xa người mới vào, bọn họ đều hiểu, chỉ có liên thủ mới đạt ích lợi lớn nhất.

………

Bạch Hàn Phong trải qua nửa ngày lộ trình, rốt cuộc cũng chạy tới bên ngoài khu vực được liệt kê trong bản đồ, khu này chính là nơi nhiều tài nguyen nhất. Điều làm Bạch Hàn Phong cảm thấy ngoài ý muốn chính là dọc theo toàn bộ quãng đường đều bình yên vô sự, rốt cục cũng không có gặp phải sự phục kích của những người khác!Bạch Hàn Phong vào đây là để lánh nạn, nhưng dĩ nhiên cũng muốn tìm được tài liệ hoặc linh dược, dù sao tài nguyên trong này cũng khá quý hiếm, nhiều loại chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, tất nhiên nếu gặp hắn sẽ không buông tha. Cho nên lúc này hắn đang đứng trước một khu rừng ánh mắt chăm chú nhìn vào bên trong, Căn cứ vào tư liệu trong đầu Bạch Hàn Phong, nơi này là một khu cấm địa trong cấm địa, trong tư liệu viết có rất ít người có thể từ trong đó trở ra, tuy nhiên nếu ra được, lượng tài liệu lấy được sẽ cực kỳ kinh người, trong tài liệu nói rằng, những kẻ trở ra được kể lại, trong đó không có yêu thú, không có cạm bẫy, hoàn toàn an toàn, họ đi vào và đi ra rất đơn giản, thế nhưng không hiểu sao những người khác lại không may mắn như vậy. Hắn vào đây chẳng qua là để giữ mạng chứ không phải liều mạng, cho nên hắn ngay lập tức bỏ qua khu rừng mà quay sang một hướng khác. Hướng này thì thay vì rừng cây thì lại là một rừng đá, vô số cột đá sắp xếp một cách loạn xà ngầu, hình thành nên một cái thạch lâm vô cùng ngoạn mục. Vừa tiến vào hắn đã cảm thấy Linh khí nồng đậm trực tiếp thấm vào phế phủ, khiến cho tinh thần Bạch Hàn Phong phấn chấn hơn.

Nơi này nếu có thể ngồi tu luyện thì thực là làm chơi ăn thật."Tiểu tử, Có đồ tốt bỏ hết ra đây?"

"Ai?"

Một thanh âm khàn khàn đột ngột truyền đến làm Bạch Hàn Phong trong lòng rùng mình, không khỏi cất giọng hỏi.

"Hắc hắc,!"

Người này căn bản không để Bạch Hàn Phong chất vấn, ngược lại một âm thanh quái dị giống như lầm bầm lầu bầu vang lên.

Cùng lúc đó có có hai đạo phi kiếm quỷ dị thoát ra, vô thanh vô tức từ phía sau Bạch Hàn Phong đánh tới. Thần thức Bạch Hàn Phong sớm đã phát hiện, sắc mặt Bạch Hàn Phong trầm xuống, hắn nhanh chóng nghiêng người, hai phi kiếm lập tức bay sượt qua người hắn đánh lên trụ thạch. Dù bối rối nhưng Bạch Hàn Phong không có nghĩ nhiều. Cho dù dễ dàng hóa giải thế công của đối phương, nhưng vẻ mặt hắn vẫn nghiêm trọng, không dám có chút lơ là. sắc mặt Bạch Hàn Phong âm trầm, hai mắt không ngừng lóe lên bất định, hướng ra bốn phía, ý đồ phát hiện ra khí tức ẩn giấu của địch nhân. Nhưng lúc này đột nhiên người nọ lên tiếng.

"Tiểu tử, chạy rất nhanh! Nhưng ngươi có chạy nhanh hơn nữa cũng có thể nhanh hơn phi kiếm của bản công tử sao?”

“Mẹ nó”

Bạch Hàn Phong mắng thầm trong lòng, nhưng cũng không có nói ra mồm! Cũng không phải hắn kiêng kị gì đối phương mà không dám nói ra, mà phi kiếm lại một lần nữa lao tới. Bạch Hàn Phong nhìn thấy vậy, cũng không để ý nhiều, trong lòng thầm mắng vài tiếng, thân hình nhanh chóng lùi lại phía sau, tốc độ so với phi kiếm cũng không hề chậm hơn, trong chớp mắt, nhanh chóng bay lộn được vài vòng, cũng không dám dừng chân lại một một khắc nào. Lúc này hắn chỉ biết cắm đầu chạy. luồn lách trong thạch lâm để tránh phi kiếm. Hắn vừa chạy vừa truy tìm nơi ân nấp của người thần bí kia, nhưng thủy chung vẫn không có phát hiện ra tung tích của chủ nhân phi kiếm. Hắn chạy thêm một đoạn nữa thì đôt ngột lăng không bay lên. Kim Cương trạc từ trong tay hắn bay ra, nó phát ra ánh sáng xanh biếc rồi nhanh chóng đón gió lớn lên, bay thẳng đên chỗ hai thanh phi kiếm

"Kim Cương trạc?"

"Ngươi lấy nó ở đâu!"

Người thân bí khi thấy Bạch Hàn Phong xuất ra Kim Cương trạc thì vô cùng kinh ngạc, thanh âm tràn ngập sự ngạc nhiên, lập tức kêu to lên yêu cầu dừng tay. Hắn phất tay thu hồi hai thanh phi kiếm về, rồi từ trong không khí hiện ra đứng đối mặt với Bạch Hàn Phong. Bạch Hàn Phong thấy hắn thu hồi thế công thì cũng không thúc dục Pháp khi nữa, nhưng hắn cũng không dám hoàn toàn lươi lỏng, Kim cương trạc vẫn lơ lửng ở trên đầu, sẵn sàng phát động bất cứ lúc nào./.

Chương 23: Tạ yên khách

Người thân bí kia toàn thân mặc đồ màu trắng, sau lưng đeo hai thanh phi kiếm màu bạc khi nãy truy đuổi Bạch Hàn Phong, y nhìn lăm lăm vào kim cương trạc đang lơ lửng trên đầu Bạch Hàn Phong, cất giọng âm u nói:

“Nói đi, ngươi có quan hệ gì với hắn, Kim Cương trạc của Lý Văn Bưu sao lại trong tay ngươi?!"

"Đạo hữu là ai, vì sao lại đánh lén ta?"

Bạch Hàn Phong không có trả lời vấn đề của đối phương, ngược lại không khách khí hỏi lại một câu. Hắn không muốn bị đối phương dắt mũi, khí thế đột nhiên bị ngăn lại. hán tử vận bạch bào vừa nghe thấy vậy, trước tiên hơi dừng lại, nhưng lập tức liền giận dữ, khuôn mặt xấu xí hiện lên vẻ hung ác. Hắn đưa tay, muốn lập tức giáo huấn cho tên tiểu tử trước mắt không người này, nhưng sau đó nhớ ra cái gì đó, không ngờ lại kìm chế sự tức giận, hạ tay xuống. Nhưng ngoài miệng hung hăng nói:

"Tiểu tử, đừng tưởng rằng có chút quen biết với hắn là ta không dám giáo huấn ngươi! Mà khoan hay là hắn đã chết rồi!"

Hán tử vận bạch bào nói xong liền dùng ánh mắt am trầm nhìn Bạch Hàn Phong đang đứng, đồng thời tháo phi kiếm trên lưng xuống cầm nơi tay.

“Nói đi, Lý huynh làm sao rồi”

Lúc này đến phiên Bạch Hàn Phong tức giận, sắc mặt hắn khó coi, hừ một tiếng, lãnh đạm nói:

“Ta giết hắn rồi”

"Chỉ bằng ngươi, giết chết Lý Văn Bưu ư”

Hán tử vận bạch bào vốn đang hung hăng, nghe xong như vậy lập tức nhẩy lên cao ba thước, ngạc nhiên không thể diễn tả! Sau đó hắn không tự chủ được lùi lại mấy bước, đưa mắt dò xét, nhìn Bạch Hàn Phong.

"Người giết được hắn ư?" Ác hán hít vào một hơi, con mắt xoay chuyển một vòng, giọng lo lắng hỏi. Thần sắc rốt cuộc không nhịn được bắt đầu trở nên bạo ngược, hung ác."Chính thị”Bạch Hàn Phong đưa hay tay ra phía sau, bất động thanh sắc nhìn chằm chú vào đối phương.

Nhưng trong khi đó vẫn đưa tay vào trong túi trữ vật, âm thầm huy động tử mẫu phi kiếm. Hắn thản nhiên thừa nhận trước mặt người này, thừa nhận hắn ra tay sát hại. Nhưng thật ra có hơn phân nửa là lập uy cho mình, hy vọng người này thấy khó mà lui, không trêu chọc đến mình. Hắn không hy vọng vừa mới tiến vào nơi này lại lập tức cùng người đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, làm chậm trễ việc tìm kiếm tài liệu.

Mặc dù nghe khẩu khí người này tựa hồ cùng tên lý văn bưu gì đó kia kia có chút giao tình, nhưng Bạch Hàn Phong tin tưởng rằng khả năng đối phương vì họ lý mà báo thù hoàn toàn không cao! Dù sao hầu hết người tu tiên đều vì bản thân mình, phần lớn là người hay thay đổi, huống chi đối phương cũng không phải loại người ngu ngốc. Đương nhiên, nếu đối phương cố chấp muốn động thủ thì Bạch Hàn Phong cũng chỉ còn cách ra tay trước. Nhưng Bạch Hàn Phong cũng rất rõ ràng. Cho dù tấn công bất ngờ, có thể thành công hay không thì khả năng sẽ không cao! Chỉ có khả năng khoảng ba, bốn phần thành công. Bởi vì Hán tử vận bạch bào này tu vi hơn hắn khá nhiều, lần trước để giết lý văn bưu, hắn đã phải chịu đựng chín thanh kiếm đâm vào người, hiện tại chả nhẽ lại phải chịu thêm hai thanh nữa, huống hồ, tu vi của tên này xem ra còn mạnh hơn họ Lý một bậc, Lúc này tên vận bạch bào lại nói, vừa nói vừa cười ha ha:

"Nhưng tiểu huynh đệ này! Ngươi cũng thật lợi hại! Tên kia cũng không phải là loại dễ đối phó. Đặc biệt trên người hắn còn vài món đỉnh cấp pháp khí, sách sách! Đều là những món tinh phẩm!"

Hán tử vận bạch bào xoa mũi mình, đột nhiên đối đãi với Bạch Hàn Phong rất thân thiết, ngay cả cách xưng hô cũng thay đổi! Mặc dù nhìn giống như tùy ý mà hỏi, nhưng thân hình hắn lại lui ra phía sau mấy bước, kéo dài khoảng cách với Bạch Hàn Phong.

Bạch Hàn Phong nhìn thấy như vậy không khỏi cười khổ không thôi!
“Con mẹ nó, đây là định giết mình đoạt bảo”

Thế nhưng Bạch Hàn Phong lần này đoán sai mất rồi, tên kia thực không muốn động thủ với Bạch Hàn Phong, bởi vì hắn nghĩ rằng đối phương có khả năng giết chết tên Lý Văn Bưu kia, tát pháp lực của Bạch Hàn Phong không hề tầm thường, tôn chỉ của hán tử vận bạch bào chính là giết kẻ yếu, tránh kẻ mạnh, chính nhờ tôn chỉ này, mà hắn đã hành tẩu trong này rất nhiều năm vẫn bình an vô sự, tên này tốt nhất là không nên động vào hắn thì hơn, nghĩ như vậy Hán tử vận bạch bào, thu hồi pháp khí, sau đó đưa ánh mắt nhìn, mỉm cười nói với Bạch Hàn Phong:

"huynh đệ, tại hạ là Tạ Yên Khách đến từ Duy Ngô Quốc, dám hỏi đại danh của huynh đệ?"

"Thiên hành sơn, Bạch Hàn Phong".

Điều này không có gì phải che dấu, Bạch Hàn Phong sắc mặt bình tình trả lời.

"Thì ra là huynh đệ! Ta trước kia chưa bao giờ nghe qua đại danh thiên hành sơn. Nói vậy các hạ chẳng phải là từ nơi xa xôi đến đây cầu tài?"

Tạ Yên Khách giống như thấy bạn cũ lâu ngày không gặp, có vẻ rất nhiệt tình.

"đúng là như vậy, hơn nữa Tạ huynh ở đây đã lâu năm, ắt hẳn biết được nhiều thứ hơn so với Bạch mỗ, không biết Tạ huynh có thể cho tại hạ một số chủ ý, nên chăng!"

Bạch Hàn Phong chẳng biết ý đồ của đối phương nên lập tức cảnh giác. Tuy nhiên Bạch Hàn Phong cũng không nóng vội! Bởi vì khu vực cấm địa này thật sự không giống khu vực bên ngoài. Tài liệu và linh dược trong này, tuy nhiều, nhưng một số hiểm địa mới có, đừng có nghĩ cứ vào đây là hái được, hơn nữa. Thứ chân chính hữu dụng đối với người tu tiên là linh dược dùng để tinh tiến tu vi, còn những thứ phụ trợ như da thú, một số dạng tài liệu thì không cần cũng được, Đám tu sĩ tiến vào nơi này phần lớn là hướng linh dược mà tìm kiếm đó là mục tiêu lớn nhất của bọn họ. Hán tử vận bạch bào kia cùng Bạch Hàn Phong trao đổi thông tin, chủ yếu cũng là tìm địa đồ phân bố mấy loại linh dược này. Bởi vì ai cũng không thể chắc chắn sau khi tiến vào nơi đây. Hiện tại có tư liệu liền khẳng định được khu vực mà mình đang ở. Cho nên bản đồ phân bố loại này càng nhiều càng tốt. Như vậy mới có thể dễ dàng nắm chắc tìm kiếm theo đồ án. Một hồi sau Hán tử vẫn bạch bào chia tay Bạch Hàn Phong, thế nhưng Bạch Hàn Phong tin chắc rằng hắn chẳng qua lại ngại đống pháp bảo của:Lý Văn Bưu mà mình chiếm được, chứ cũng chẳng phải thiện nam tín nữ gì, nếu có cơ hội Bạch Hàn Phong vẫn tin rằng gã họ Tạ kia không ngại mà giết hắn.

Sau khi từ biệt Tạ Yên Khách, Bạch Hàn Phong tiếp tục xông qua Thạch lâm, đi thẳng tới phía trước không nghỉ ngơi, vội vã chạy tới khu trung tâm thạch lâm. Hắn vừa chạy vừa để ý phía sau, nhưng không hề có dị động gì, xem ra tên Tạ Yên Khách kia thực sự e ngại đống pháp bảo của hắn. Chạy chứng ba canh giờ hắn dã đi xuyên qua rừng đá, trước mắt hắn hiện ra một ngọn núi cao đến dọa người, trên thân ngọn núi không ngừng tỏa ra hơi lạnh, Bạch Hàn Phong cho rằng, nếu người bình thường mà đến ngọn núi này, nhất định sẽ bị đóng thành một tảng băng ngay lập tức. Hắn nhìn ngọn núi một lát rồi kiếm một hốc đá chui vào, hắn dự định chuẩn bị một chút rồi mới tiến vào trong núi, ngồi trong hốc đá, hắn tạo một vài cái cấm chế đơn giản, rồi sau đó móc ra linh dược phục hồi pháp lực, kế đến hắn đưa tay lấy ra cái túi trữ vật của Lý Văn Bưu đưa thần thức vào kiểm tra, trong đó, ngoài Kim Cương Trạc và tử mẫu phi kiếm ra thì có hơn tám trăm linh thạch cùng với gần năm vạn kim tệ, số tiền tài này tương đối lớn, hơn nữa trong túi trữ vật của Lý Văn Bưu còn có một vài lọ linh dược trị thương, hồi phục pháp lực cùng với một số thảo dược dùng để luyện đan, một góc còn có ba món pháp khí hạn phẩm,Bạch Hàn Phong mỉm cười, xem ra chịu chín kiếm cũng không đến nỗi lỗ vốn./.

Chương 24: Vào núi

Nghỉ ngơi một đêm, pháp lực của Bạch Hàn Phong đã hoan toàn khôi phục. Lúc này hắn cảm thấy hoàn toàn khỏe mạnh, thân thể bì cảnh của hắn không hề tầm thường, dưới sự hỗ trợ của thân thể, chín vết thương bị tử mẫu khi kiếm gây ra đều dần dần khép miệng, Hắn quyết định đã đến lúc vào núi, thu hoạch một chuyến rồi trở ra, bản ý của hắn tính toán rằng chỉ cần vào đây một thời gian để bên ngoài quên hắn đi, sau đó hắn sẽ cao chạy xa bay khỏi nơi này, truy tìm đại đạo để tiến tới Linh Đan, bước chân vào hàng ngũ trung cấp tu tiên giả. Hắn đã nhìn thấy một vài vị tiền bối có tu vi linh đan ra tay, mục tiêu của hắn chính là mạnh như những vị đấy, đó chính là còn đường cầu đạo của hắn, ngoài ra hắn còn muốn sư phụ của hắn nơi suối vàng được nhắm mắt, muốn người tự hào về hắn.

Thế nhưng mới tiến vào núi chưa được bao lâu.Bạch Hàn Phong đã thấy mơ ước này khó mà đạt được, hiện tại đứng trước mặt hắn là một con sói xám.. Nhưng khi Bạch Hàn Phong nhìn thấy con thú này, lập tức nhận ra nó là một loại yêu thú cấp thấp "Ma Linh Lang”. con yêu thú này tuy rằng, trông có vẻ dữ tợn, nhưng linh trí lại thấp thảm hại, cũng không khó đối phó lắm. Ma Linh Lang vừa nhìn thấy Bạch Hàn Phong thì lập tức tru lên một tiếng, trên người con yếu thú, sắc tím đại thịnh, nó giơ vuốt lao về phía trước:

‘Muốn chết”

Bạch Hàn Phong thần sắc không thay đổi, tay trái hắn vung ra, một ánh sáng màu bạc lóe lên, Ma Minh Lang hú lên một tiếng quái dị, rồi mình một nơi đầu một nẻo,Bạch Hàn Phong nhấc chân đá cái xác con Ma Minh Lang sang một bên, sau đó liền lập tức nhảy lên ly khai nơi này. Bởi vì hắn biết múi máu tươi trên thi thể yêu thú này, không lâu sau sẽ đưa tới một số lớn yêu thú khác có khứu giác linh mẫn, biết đâu có những con hắn cũng cũng đối phó nổi, tốt nhất, chuồn đi là thượng sách. Thế nhưng có vẻ vận khí của hắn qua tệ, chưa đến một canh giờ hành tẩu, hắn đã gặp đến tám chín con yêu thú, cả trên cạn dưới nước, cấp thấp thì hắn dễ dàng diệt sát, thế còn cấp cao, hắn chỉ còn nước bỏ chạy thục mạng, Hiện giờ, Bạch Hàn Phong một mặt thì lướt đi như bay trong lòng không ngừng thở dài. Hiện tại hắn cuối cùng cũng đã biết, yêu thú ở khu vực này nhiều thế nào, bảo sao nơi này có rất ít tư liệu, hóa ra là rất ít người có thể vào sâu bên trong núi được, mà số vào được lại rất ít người có thể trở về. Không lấy làm ngạc nhiên tại sao tin tức nơi ẩn giấu linh dược trong tư liệu lại ít như vậy!

"Xem ra hi vọng chính mình có thể kiếm được lợi ích trong này thực sự không quá lớn a!"

Bạch Hàn Phong buồn bực thầm nghĩ. Hắn chợt nhìn thấy phía xa xa hình như có một cái hồ thì liền phi thân đến đó, trong tư liệu ghi rằng, trong nay cạnh bất cứ cái hồ nào cũng đều có Xích Linh Hạt, cho nên khi nhìn thấy cái hồ trên đỉnh núi hắn nảy ra ý định đến thử vận may xem sao. Thế nhưng trong tư liệu cũng nói trong thủy đàm thường có rất nhiều yêu thú, cho nên muốn hái được xích linh hạt có lẽ cũng không đơn giản. Hiện tại phiền toái duy nhất chính là không biết trong thủy đảm có con yêu thú gì, cấp bậc ra làm sao. Nếu cấp bậc nó không quá cao thì Bạch Hàn Phong còn có một chút cơ may, nhưng nếu nó lại là loại siêu cấp yêu thú thì cho dù có nhìn thấy chắc Bạch Hàn Phong cũng phải đi đường vòng. Còn cách thủy đảm chừng một dặm nữa thì bất chợt hắn nhìn thấy một gốc cây vô cùng kỳ dị, toàn thân nó ánh lên sắc đỏ như máu, thân cây to bằng bắp đùi một người trưởng thành cao chừng ba trượng, toàn bộ lá của nó chia làm hai màu, mặt trên thì màu xanh, mặt dưới thì màu đỏ:

“Huyết mộc”

Bạch Hàn Phong thâm kêu lên một tiếng, hắn đã từng đọc về loại cây này, đây là tài liệu chế ra An hồn châu, có thể chữa thần hồn tan vỡ, cái này vô cùng quý hiếm, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu, vậy mà ở đây có một cây to như vậy. Thế nhưng mới bước được vài bước nữa hắn chợt đứng khựng lại, hai mặt nhìn về một phía quát lớn”

"Ai? Ra đây cho ta!"

"Ha ha! Vị huynh đệ này nhãn quang khá đấy, ta đã nấp kỹ như vậy mà ngươi còn tìm ra được!"

Sau tảng đá bóng người chợt lóe. Một vị thanh niên tướng mạo bình thường mặc áo đỏ, bay ra người này gãi gãi đầu, lại ngửa đầu nhìn bầu trời, vừa ha hả cười nói. Nhưng mặc dù cười nói như vậy nhưng trên khuôn mặt của thanh niên, đầy vẻ ẩm hàn. Hắn liếc liếc Bạch Hàn Phong từ dưới lên trên đánh giáBạch Hàn Phong nhìn thấy tên này đường đường là nam tử mà lại mặc đồ đỏ thì cũng cảm thấy hơi ghê ghê trong cổ họng, tuy nhiên cái đó chỉ là thứ yếu, hắn nhận ra, tên ẻo lả bán nam bán nữ này, không ngờ là Linh sư hậu kỳ, khó khăn lắm mới thấy một thứ vừa mắt thì lại bị sao quả tạ chiếu, Bạch Hàn Phong không khỏi thở dài cho số kiếp của mình. Nhưng phiền toái đã gặp phải, hắn đành phải cố gắng phấn khởi tinh thần, để mà ứng phó. Dù sao đi nữa, hắn cũng đã trải qua nhiều năm lưu lạc, việc tranh đấu với đám hơn cấp cũng có khá nhiều, cũng đã có vài phần tin tưởng. Bởi vậy trong lòng cũng không kinh hoảng. Sớm đã đem vài thứ nắm sẵn trong tay.

“Huyết mộc này, ta nhìn thấy trước “

Bạch Hàn Phong không nhanh không chậm nói, Nam tử áo đỏ nghe hắn nói vậy thì điềm nhiên gật đầu rồi nói:

“Ồ, vậy ngươi cứ thu lấy, ta đứng một bên nhìn mà thôi”

Cái gì vậy, chả có lẽ mọi chuyện giải quyết dễ như vậy, tuy nhiên Bạch Hàn Phong chưa kịp định thần thì gã áo đỏ lại nói, giọng của hắn khiến Bạch Hàn Phong cảm thấy buồn nôn:
“ngươi thu xong thì ta và ngươi sẽ quyết đấu một trận, ta chỉ muốn luận bàn một chút”

“Ngươi”

Bạch Hàn Phong không khỏi tức giận, đây rõ ràng là uy hiếp hắn từ bỏ huyết mộc. xem ra trận này không thể không đánh, hắn âm thầm lấy ra tử mẫu phi kiếm, rồi cười nói:

“Vậy vị huynh đệ này chờ ta thu lấy huyết mọc rồi nói tiếp được chăng”

Vừa dứt lời Bạch Hàn Phong đã phi thân đến chỗ Huyết Mộc ý đồ định cướp lấy trước rồi bỏ chạy, thế nhưng gã áo đỏ dường như đoán trước được, hắn vấn đứng yên chỗ cũ, nhưng từ trong tay hắn một vật bay ra, hướng hậu tâm của Bạch Hàn Phong lao đến

Thấy nguy hiểm,Bạch Hàn Phong vội vã ném kim cương trạc ra, đồng thời, đưa chân lướt nhanh sang phải ba thước. tên áo đỏ thấy pháp khí của mình bị đánh bật trở lại thì vô cùng kinh ngạc. tuy nhiên rất nhanh vẻ kinh ngạc đã bị thay bằng sự tức giận, hắn âm trầm nói:

“Khốn kiếp, nếu hôm nay người có thể thắng được ta, ta sẽ theo họ mẹ ngươi” "Xem chiêu".

Thanh niên nhân áo đỏ không đợi Bạch Hàn Phong đứng vững, lập tức vung pháp bảo vẽ thành một đường màu vàng. Hướng Bạch Hàn Phong công tới, từ pháp khí của y bắn ra bảy đóa hoa mai, phân biệt tấn công vào đầu ngực và chân đối thủ.

Nhìn thấy thế công như mưa sa bão táp sắp đến, Bạch Hàn Phong cũng không dám chậm trễ, liền lập tức đem tử mẫu phi kiếm ném ra, chúng nhanh chóng hóa thành chín đạo hào quang không chút yếu thế đón lấy pháp khí của đối phương. Hai luồng sức mạnh đụng vào nhau, không ngớt quay cuồng trong không trung, luồng này có gắng đè ép luống kia xuống, vô số tiếng nổ phát ra, từng chia chợp đầy màu sắc nháng lên. Cuối cùng một tiếng nổ lớn phát ra, cả Bạch Hàn Phong lẫn thanh niên nhân áo đỏ đều bị uy áp của vụ nổ chấn lùi ra sau mười mấy bước.

Chương 25: Tranh giành huyết mộc

Tên áo đỏ vô cùng kinh ngạc, vừa rồi hắn đã vận đến bảy thành pháp lực vậy mà không đánh nổi một tên linh sư sơ kỳ, chuyện này mà truyền ra ngoài thì hắn còn mặt mũi nào đi lại trong cấm địa nữa.

"Hôm nay, ngươi sẽ chết tại chỗ này!"

Tên áo đỏ lại một lần nữa cười lạnh nói. Nói xong, hắn huy động pháp khí một lần nữa, thanh đao này lập tức hào quang sáng lóa, phát ra đao quang cực kỳ chói mắt, tiếp theo lấy thế thái sơn áp đỉnh, không chút lưu tình mà nhắm thẳng Bạch Hàn Phong mà hung hăng chém tới.

“Đao Quang Hồn Nhận”

Bạch Hàn Phong thấy vậy, cắn chặt răng, vội vàng chỉ huy Kim Cương trạc trên đỉnh đầu, hóa lớn ra đón đỡ.

"Cảng" một tiếng vang lên, huyết đao chém xuống Kim Cương trạc phát ra tiếng rít khiến người ta êm ẩm hàm răng. Nhân cơ hội này Bạch Hàn Phong chỉ huy tử mẫu kiếm gắt gao bao bọc lấy đối phương, chúng nhanh chóng hoa thành ánh sáng, nhắm đầu của thanh niên áo đỏ bay tới. Vừa lúc này từ tay còn lại của thanh niên áo đỏ lại xuất ra một dải lụa trắng, nó nhanh chóng phát sáng ngân quang rực rỡ, đồng thời không ngừng xoáy tròn, từ trung tâm của vòng xoáy sản sinh hấp lực không lồ, trong nháy mắt đã có một thanh trong số tám thanh tử kiếm bị nuốt mất.

Gặp phải một màn này, làm cho Bạch Hàn Phong cả kinh trợn mắt há hốc mồm. Đợi hắn tỉnh táo lại, đã có ba thanh tử kiếm bị hút mất

Bạch Hàn Phong hiện tại miệng khô khốc. Hắn vạn vạn lần không nghĩ tới công pháp của đối phương kỳ diệu như thế, lại có loại pháp khí có thể nuốt pháp khí của đối thủ. Cái này thực sự làm cho hắn kinh ngạc.

Bạch Hàn Phong đau lòng không thể chần chờ, tay phải vừa lật, Kim Cương Trạc đã xuất hiện. Bạch Hàn Phong cấp tốc rót linh lực vào. Sau đó nhắm vào không trung ném lên, nhất thời Kim Cương trạc đón gió lớn lên, nhắm hướng dải lụa đánh tới, ánh sáng từ Kim cương trạc khiến dải lụa trắng của thanh niên nhân áo đỏ, co rút lại. giằng co một hồi như vậy, Bạch Hàn Phong dần dần sinh ra cảm giác không ổn, tên áo đỏ này còn mạnh hơn Lý Băn Bưu nhiều, nếu như Bạch Hàn Phong tiếp tục dây dưa với hắn, sợ rằng đến khi pháp lực hao hết, chính là lúc hắn phải chết, không thể nghi ngờ. Hắn còn đòn sát thủ, tuy nhiên hắn lại không muốn sử dụng một chút nào, bởi vì mỗi lần sử dụng nó là hắn hao phí hết pháp lực rất dễ thành món ăn cho kẻ khác.

Tuy nhiên lúc này hắn không còn sự lựa chọn nào cả. một mặt hắn chỉ huy kim cương trạc, một mặt tay hắn đưa lên theo một thù hình kỳ lạ, quanh thân hắn hơi nóng ngày một dày lên, Hỏa diễm bắt đầu từ chân hắn bao phủ khắp người, sau lưng hắn dần dần hình thành nên một cái hư ảnh một vị chiến thần mặc giáp đội mũ, sau lưng đeo bảo kiếm, Phía đối diện tên áo đỏ thấy vậy thì nhận ra Bạch Hàn Phong chuẩn bị thi triển một pháp thuật kinh khủng nào đó, trong thâm tâm hắn hiểu rằng, không được để Bạch Hàn Phong thi triển thành công, vì vậy hắn lại dốc hết sức ném thanh huyết đao ra, quán chú linh lực đến tận cùng:

“Đao Hồn Quang Nhận”Một tia sáng màu đỏ lóe lên tiến về phía Bạch Hàn Phong, lúc này từ phía đối diện,Bạch Hàn Phong cũng khẽ nói:

“Hỏa Thần Nộ”

Hắn xô mạnh hai tay ra phía trước, vị chiến thần hư ảnh sau lưng hắn cũng làm y như vậy, hỏa diễm ngập trời đốt cháy mọi thứ trên đường nó đi tới., xa xa sắc mặt thanh niên nhân áo đỏ trở nên cực kì ngưng trọng, hắn mơ hồ có thể cảm ứng được nguồn năng lượng đáng sợ bên trong hoả diễm kia. Trên trán ướt đẫm mồ hôi, hắn không thể ngờ là Bạch Hàn Phong cư nhiên lại cất dấu con bài tẩy khủng bố như vậy. nếu biết trước cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám gây sự với Bạch Hàn Phong. Nhưng đã muộn, hắn cũng chỉ còn cách cố gắng đón đỡ.

" OANH!!!",

hai luồng anh sáng giằng co trong nháy mắt, hai cỗ lực lượng đáng sợ ngay trên không hung hăng bùng nổ. Khắp không gian trở nên vặn vẹo,. Năng lượng tàn phá, một vòng phong bạo hỗn loạn do hỏa thần nộ tạo thành, lấy tốc độ cực nhanh thổi quét ra. Bạch Hàn Phong không dám nhìn đến kết quả. Ngay khi xuất ra Hỏa thần nộ, hắn đã cảm thấy một trận suy yếu dâng lên trong cơ thể, cho nên khi vừa phát ra Hỏa Thần Nộ, hắn liền xoay người, túm lấy huyết mộc sau đó, mang chút hơi tàn, lẩn trốn sâu vào trong núi, hắn chạy như điên, vì hắn hiểu nếu tên áo đổ không chết, thì cũng còn rất nhiều thực thể trong khu rừng này có thể gây nguy hiểm cho hắn, chưa mất bao lâu thời gian hắn đã chạy đến bên thủy đàm, hắn đưa mắt nhìn quanh, rồi lấy phi kiếm ra, khoét một cái hang theo hàm ếch ngay bên bờ thủy đàm rồi nhảy vào đó, cái hang này, ngoài cửa sẽ bị nước che đi, nhưng bên trong lại không bị ngập, ngay khi vào trong hắn liền xuất ra mấy tấm phù dán lên cưả, mới dán được một tấm thì hắn đã thấy cổ họng ngòn ngọt rồi phun ra một ngụm máu tươi, thân thể hắn đổ xuống nền hang, bất tỉnh nhân sự.

Trong lúc Bạch Hàn Phong mê man bất tỉnh, bên thủy đàm thì ở nơi vừa xảy ra đại chiến có một đôi nam nữ đi đến, đôi nam nữ này khi nhìn thấy tỉnh cảnh trước mắt thì vô cùng kinh ngạc, trước mắt họ là một vùng đồi núi bị đốt cháy hoàn toàn, ở giữa đó lại còn có một cái xác bị đốt đen thui, nhìn thế nào cũng vô cùng kinh dị, Đôi nam nữ nhìn thảm cảnh này một hồi lâu, nữ nhân đột nhiên lên tiếng:
“Hỏa diễm mạnh đến bực nào mới có thể gây ra tràng cảnh này”

Nam nhân bên cạnh im lặng giây lát rồi nói:

“Sư muội yên tâm, nói về khống hỏa còn có kẻ nào mạnh hơn sư muội.

Nữ nhân nghe nói vậy thì không nói gì, từ tay nàng một hỏa cầu bay ra, đốt cái xác trước mắt thành tro bụi, làm xong đâu đấy, cả hai rẽ sang một hướng khác tiếp tục tiến tới.

………….

Bên thủy đàm,Bạch Hàn Phong đã từ từ hồi tỉnh, trải qua nhiều trận ác đấu từ khi xâm nhập cấm địa đến giờ khiến cho cơ thể hắn mặc dù là Bì cảnh cũng không chịu nổi, hắn nhăn nhó ngồi dậy xếp bằng trên nền hang rồi bắt đầu trị thương.

- Vẫn nên điều tức khôi phục thương thế đã.

hắn bị thương lần này không nghi ngờ là lần nặng nhất, có đan dược chữa thương trên người, muốn khôi phục cũng cần thời gian không ngắn, cũng chỉ có khôi phục xong mới nghĩ tới bước tiếp theo, Hắn liền nuốt đan dược rồi chậm rãi tu tập, chân khí trong kinh mạch từ từ chảy khắp toàn thân, quanh thân sinh ra hào quang nhàn nhạt lập tức tiến vào cảnh giới vong ngã

Hỏa thần nộ này, tuy rằng uy lực tuyệt luân, nhưng cực kỳ tiêu tốn pháp lực. tàn hồn trong bí địa kia đã nói với hắn, nếu muốn thực sự làm chủ được hỏa thần lệnh cũng phải chờ khi hắn kết anh mới tạm đủ điều kiện, hiện tại hắn mới chỉ nắm được thô thiển một chút da lông bên ngoài Hỏa thần lệnh mà thôi, Hỏa thần nộ này bất quá hắn mới chỉ luyện đến tầng một, trong khi có cả thảy ba mươi ba tầng, không dưới một lần hắn đã nghĩ nếu tầng một nó đã cường hãn thế này thì tầng ba ba nó còn kinh khủng thế nào và sẽ còn tốn bao nhiêu pháp lực để thi triển.Bạch Hàn Phong nghĩ đến cây huyết mộc đang ở trong túi trữ vật thì liền cảm thấy lần bị thương này tuyệt đối xứng đáng, huyết mộc này không phải phàm vật, nội giá bán cũng là một cái giá trên trời, hơn nữa Bạch Hàn Phong cũng không định mang nó đi bán. Hắn muốn dùng nó để chế ra một chuỗi An hồn châu để mang theo bên người đề phòng bất trắc./.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau