VÔ THƯỢNG NIẾT BÀN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vô thượng niết bàn - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Thiên địa vô thường

“Sư phụ, Thiên địa này rộng lớn đến nhường nào?”

Một thiếu niên đang cung kính chắp tay hỏi, phía trước mặt của cậu là một lão đạo tuổi chừng lục tuần, nét mặt khá hòa ái, lão không ai khác chính là Môn chủ của Tinh Hà Môn, pháp danh Lôi Vũ, Tinh Hà Môn của lão là một môn phái tu tiên đã sắp đến thời kỳ mạt vận nằm dưới chân núi Thiên Hành, môn phái nhỏ bé này của lão bất quá chỉ có hơn tám mươi người, từ trên xuống dưới duy nhất chỉ có lão là cao thủ Linh Đan trung kỳ, ngoài ra còn có bốn linh sư. Số còn lại tất thảy đều chỉ là Linh Sĩ, thậm chí cũng có hơn chục người vẫn còn là phàm tục,

Môn phái của lão vài ngàn năm trước cũng có thể coi là danh môn đại phái, thế nhưng vật đổi sao dời, truyền đến đời lão thì tất thảy chỉ có như vậy. trong tông không có một thứ gì khả dĩ được coi là đáng giá, công pháp trấn phái của bản môn bất quá cũng chỉ là một quyển Cường Thân Thuật và một quyển Bồi Nguyên Công rách nát.

Ngay cả tòa điện lão đang ngồi đây năm xưa cũng vô cùng huy hoàng chói lọi, nhưng đến bây giờ cũng chỉ còn sót lại một bức tượng phía sau lão, bức tượng này cao có đến hơn năm trượng, sử dụng một loại thép tinh ròng đúc nên, nó miêu tả một vị tiên trưởng tiên phong đạo cốt, tay trái cầm một thanh bảo kiếm, tay phải cầm một tấm lệnh bài, vẻ mặt vô cùng dữ tợn, nghe đồn bức tượng này miêu tả thủy tổ của môn phái. Lúc này lão đang ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, chợt nghe câu hỏi của cậu thanh niên, lão giả không khỏi trợn mắt.

Tên này chính là quan môn đệ tử của lão, mười sáu năm trước, khi ra sau núi lão tình cờ phát hiện một đứa bé được đặt ngay ngắn dưới chân thác nước, lão bèn mang hắn về tông môn nuôi nấng và coi như con đẻ, lại nhận hắn là quan môn đệ tử, từ trên người hắn lão chỉ tìm thấy duy nhất một miếng ngọc bội, trên đó có đúng một chữ Bạch nên lão lấy chữ đó làm họ lại vì ngày tìm thấy hắn mưa rét vô cùng nên liền đặt tên cho hắn là Bạch Hàn Phong.

Thế nhưng trời không chiều lòng người, tên này chỉ được cái ham ăn, lười làm, còn tu luyện thì thực sự là tư chất quá ư tệ hại, chừng đó năm mà mới tu đến Linh Sĩ Sơ Kỳ, trong khi đó các huynh đệ của hắn đều đã là trung kỳ hoặc hậu kỳ. chính vì vậy mà thấy hắn hỏi lão lại có hơi bực, tu luyện không lo, lo cái chuyện thiên địa để làm gì, tuy nhiên lão vẫn đáp lời hắn, mặc dù lời lẽ có phần hơi cộc cằn”

“Thiên địa, vô thường, vô cùng, vô tận”

Bạch Hàn Phong lại làm bộ:

“Bẩm sư phụ, thế nào là vô cùng, ra sao là vô tận?”

“Vô cùng nói đơn giản chính là không hề có điểm tận cùng, còn vô tận chính là không thể nào tìm thấy điểm kết thúc?”

Hắn lại tiếp tục giả bộ, cái trò giả đò hiếu học này hắn đã quá quen thuộc, đến mức không thể quen hơn:

“Vậy Thiên Địa bắt đầu từ đâu?

Lần này lão già đã nổi giận thực sự, lão nghiến răng phất tay một cái, cả người Bạch Hàn Phong bay ra khỏi điện, đập xuống mặt sân gạch. Chỉ nghe trong đại điện vọng ra tiếng quát lớn:

“Cút ngay, một năm nữa mà ngươi không tiến cấp, lão phu nhất định sẽ trục xuất ngươi khỏi tông môn”

Lồm cồm bò dậy,Bạch Hàn Phong nhếch mép cười, nói vọng vào:

“Sư phụ, con xuống núi một lát, khi về con sẽ mua đồ ăn ngon cho sư phụ.”

Chờ hồi lâu không thấy sư phụ hắn nói gì, hắn lại lên tiếng:

“Lão nhân gia ngài không nói gì thì xem như đồng ý đấy nhé”

Hắn nói xong câu này thì lững thững quay người đi bộ xuống núi. Vừa đi vừa nghĩ hôm qua ta đã ăn bánh mai hoa rồi hôm nay hay là chuyển sang ăn bánh hoa quế, vừa hay mua cho sư phụ một tấm. Hắn xóc xóc mới kim tệ trong túi một lần nữa, rồi chạy như bay xuống trấn. Ngồi trong đại điện, thần thức của Lôi Vũ nhìn thấy Bạch Hàn Phong đi xuống núi thì không khỏi thở dài, lão chính là coi hắn như con nên mới nuông chiều hắn như vậy, thôi thì nếu hắn không có duyên với tiên lộ thì để cho hắn sống một đời tiêu diêu tự tại đi. Lão thu thần thức về và lại nhắm nghiềm mắt tiếp tục thổ nạp.

Thế nhưng chưa được bao lâu thì lão lại mở mắt ra, mang theo một nỗi kinh sợ, Không biết từ khi nào trong đại điện đã xuất hiện một tu sĩ toàn thân mặc đồ đen chỉ hở hai con mắt, hắn lạnh lùng nhìn Lôi Vũ rồi cất giọng âm u như đến từ âm tào địa phủ:

“Vật đó ở đâu”

Lôi Vũ cung kính đáp:

“Tiền bối muốn hỏi vật gì”

Bóng đen kia không trả lời mà lại nói:

“Cho ngươi mười hơi thở, nếu không giao ra vật đó, hôm nay ta sẽ huyết tẩy Tinh Hà Môn”Lôi Vũ cười, vẻ sợ hãi của lão hoàn toàn biến mất:

“ Giao ra cũng chết, mà không giao ra cũng chết, ngươi có bản lĩnh có thể đến đây mà lấy”

Bóng đen nhếch mép cười, một luồng linh khí xao động, trên tay của hắn không biết từ khi nào xuất hiện một thanh bảo kiếm.

………………..

Chiều hôm đó,Bạch Hàn Phong mới từ dưới núi trở về, trên tay hắn còn cầm một túi bánh hoa quế để cho sư phụ. Còn cách sơn môn một đoạn,Bạch Hàn Phong chợt dừng lại, hắn đã phát hiện ra có cái gì đấy không bình thường, hằng ngày vào giờ này, trong Tinh Hà Môn đã đèn đuốc sáng choang, một số sư huynh sư đệ vẫn còn luyện công chưa hề ngơi nghỉ, nhưng hôm nay không hiểu vì duyên cớ gì mà trong tông lại vô cùng im ắng, vô cùng lặng lẽ. Lặng lẽ đến mức, chẳng thấy bóng một người nào.

Trong mắt hắn hiện lên một nỗi lo lắng không tên, hắn vội vã chạy lên đỉnh núi, chẳng mấy chốc đã đến sơn môn, Cánh cửa vẫn mở toang, nhưng hai sư huynh đứng gác mọi khi thì lại đang nằm dưới đất thân thể cứng đờ, mùi máu tanh xộc thẳng vào mặt hắn. Kinh hoàng hắn há hốc miệng thở hổn hển, ném túi bánh hoa quế đi, rồi điên cuồng chạy vào trong, Bên trong Tinh Hà Môn lúc này, đâu đâu hắn cũng chỉ nhìn thấy toàn là xác chết.

“Sư phụ, Sư phụ”

Hắn vừa chạy vừa gọi lớn, nhưng không ai đáp lại lời hắn cả, hắn chạy vào đại điện, sư phụ hắn vẫn ngồi ở đó như lúc hắn đi, nhưng đầu đã gục xuống cằm, không dám tin vào những gì đang nghĩ, hắn tiến lại gần, vừa tiến vừa khẽ gọi:

“- Sư phụ? Sư phụ?”

Dù kêu khẽ hay thét to, phản ứng của sư phụ hắn vẫn là câm lặng, đủ cho hắn hiểu, sư phụ hắn đã là một cái xác vô hồn.

Nỗi bi thương tràn ngập lòng hắn. Tuy ngày thường khắc khẩu nhưng hắn đã sớm coi sư phụ của hắn là cha, là người thân duy nhất còn lại của hắn vậy mà chỉ một ngày không gặp giờ đã hóa ra người thiên cổ. Đời người ai cũng một lần chết. Tuy biết như vậy nhưng hắn không thể không bi thương. Không những thế, hắn còn thấy áy náy hối hận. Lẽ ra hắn phải ở bên sư phụ vào lúc cuối cùng, lẽ ra trước kia hắn nên nghe lời của sư phụ hắn tu luyện cho cẩn thận, biết đâu hôm nay hắn có thể bảo vệ được sơn môn. Trong lòng hắn tràn ngập cảm giác hối hận, trái tim của hắn đau như có một thanh sắt nung đỏ xuyên qua. Hắn ôm lấy cái xác lạnh giá của Lôi Vũ mà khóc. hắn muốn hét lên, chỉ có điều trong lòng u buồn, hét không ra tiếng.

Hai hàng nước mắt, cứ thế, lặng lẽ chảy xuống. Mang theo nỗi hối hận vô bờ, suốt đêm đó hắn gục khóc bên thi thể sư phụ.

Sang ngày hôm sau hắn gom hết xác chết của các huynh đệ trong tông lại, xếp ngay ngắn trong đại điện, xác của sư phụ hắn nằm trên cùng nhất. hắn định phá hủy nơi này rồi mới ra đi, hắn lo sợ kẻ giết người kia sẽ còn quay lại, trải qua một đêm hắn đã nghĩ thông suốt rồi, thù diệt môn này, hắn nhất định phải báo, thế nhưng việc cấp bách trước mắt là phải gia tăng tu vi lên, chỉ có chăm chỉ tu luyện thì mới có thể trả thù rửa hận được, ánh mắt của hắn sau một đêm đã trở nên kiên định hơn trước rất nhiều, nó đã mất đi vẻ ngây thơ, chỉ còn lại một nỗi hận thù sâu sắc.

Quỳ trước tám mươi hai cái xác hắn lầm rầm khấn vái:
“ Sư phụ, Trương Tam thúc, Lý tứ thúc, Chu lục thúc, Trác thất thúc, các huynh đệ đồng môn, hôm nay Bạch Hàn Phong thề với trời, nhất định sẽ báo thù cho mọi người, nhất định ta sẽ tìm ra kẻ đã gây ra chuyện này. Sư phụ sau này con nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, nhất định có thể Hóa Thần, nhất định không làm mất đi mặt mũi của Tinh Hà Môn”

Hắn đứng dậy cầm lấy cây đuốc vứt vào đống cỏ khô, ngọn lửa nhanh chóng cháy bùng lên bao trùm đại điện, hắn đứng đó lặng lẽ nhìn, hắn muốn chờ lửa tắt rồi mới rời đi,

“Bạch Hàn Phong ta từ giờ trở nên người vô thân vô thế, không nơi lưu ngụ, cũng không có lấy một mẩu hành trang vào đời. Lần đi này không biết bao giờ ta còn dịp quay trở lại. Sư phụ! Đệ tử xin vĩnh biệt sư phụ...”

Trong lúc hắn đang định quay bước rời đi, thì một sự việc lạ lùng xảy ra, Bức tượng đen đúa trong đại điện, đột nhiên phát sáng, không biết bằng cách nào nó hấp thu toàn bộ hỏa diễm đang cháy, một luồng năng lượng cực mạnh phát ra san phẳng hết kiến trúc chua kịp cháy,Bạch Hàn Phong bị sức mạnh này chấn bay đi mười mấy trượng, trong ngực nhộn nhạo, nôn ra một ngụm máu. Ngay lúc đó từ trước ngực bức tượng một ánh hào quang thoát ra, Bạch Hàn Phong nheo mắt nhìn, một tấm lệnh bài đang lơ lửng trên không trung phát ra ánh sáng kỳ dị. Nuốt xuống một ngụm máu hắn bò dậy, thi triển Dẫn Lực thuật, bắt lấy cái lệnh bài, cầm trên tay xem xét, tấm lệnh bài này màu đỏ như lửa, to bằng bàn tay,mặt trước là một đồ hình ba ngọn lửa đan xem vào nhau rất sinh động, mặt sau thì có vẽ một cái gì đó giống như một bản đồ nhưng không toàn vẹn. sau một hồi lật qua lật lại. hắn nhét tấm lệnh bài vào ngực, Dù sao đây cũng là vật cuối cùng còn sót lại của sơn môn. Hắn muốn giữ nó làm kỷ niệm.

………………

Thành Tây Đô

Bạch Hàn Phong đang rảo bước đi bộ vào cổng thành, đây là điểm đến đầu tiên của hắn, tại sao hắn lại chọn nơi này, bởi vì hắn đã trở thành tán tu. Thành Tây Đô này chính là nơi thích hợp với hắn, các nơi đây năm dặm về phía bắc chính là Đông Hà Cốc, ở đây có một số lượng tán tu lớn đang ngày đêm, lăn lộn trong cốc tìm kiếm linh thảo, mãnh thú đem về phường thị để đổi lấy linh thạch tu luyện, hắn muộn trả thù thì cũng chỉ có cách là tu luyện để mạnh hơn, và với tu vi hiện tại của hắn thì sơn cốc đó, chính là nơi phù hợp nhất.

Đường vào trấn thành càng lúc càng có nhiều người qua lại tấp nập. Và như hắn tinh mắt nhận ra thì có nhiều tu tiên giả mà kể cả là phàm nhân sắp sửa đến gần hắn thì họ lại dịch sang một bên, mới đầu hắn cứ tưởng họ là người tử tế nên cố tình nhường lối cho hắn.

Nhưng sau một lúc quan sát, hắn bắt gặp có đôi ba người nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ, sau đó hành vi bước tránh của đôi ba người này rõ ràng là họ không muốn phải đối mặt với hắn. Sư phụ hắn từng bảo hắn là ngỗ nghịch cũng có phần nào đúng. Hắn nhận định thật nhanh tình hình với những gì hắn vừa nhìn thấy. Từ đó, hắn cúi đầu nhìn lại bộ dạng của chính hắn. Chưa hết, hắn còn vờ quay đầu qua một bên. Nhân đó, hắn nhìn vào hình hài của hắn qua mọt tấm gương đồng. Và hắn hiểu tại sao có quá nhiều người tìm cách bước tránh hắn.

Sau khi hiểu, hắn tuy vẫn tiếp tục bước vào trấn thành nhưng kể từ lúc này trở đi chính hắn là người tự dịch bộ tránh lối cho những người khác. Hắn không muốn bị mọi người khinh bỉ hắn nữa.

Đến trấn thành, hắn dừng lại và nhanh nhẹn đảo mắt nhìn quanh. Hắn phát hiện nơi mình cần vào đầu tiên. Hắn tiến chậm rãi vào hàng tơ lụa, Người trông coi hàng tơ lụa là một phụ nhân đã đứng tuổi.

Phát hiện có người bước vào, phụ nhân nọ ngẩng mặt lên:

“- Khách quan….”

Hắn cố nặn một nụ cười nói ngay mà không chờ phụ nhân nói tròn câu:

“ Vãn sinh cần một vài bộ quần áo mới,”

Ra vẻ người sành sõi, phụ nhân lên tiếng:

“ Công tử định sắm sanh lại y phục? Loại nào đây? Tơ thượng hạng hay gấm lụa loại tốt?”

“Hay là Gấm đi”

Hắn vừa nói vừa rút ra một ít tiền. Tiền tài thì hắn có không nhiều nhưng chắc chắn là cũng đủ mua ba bốn bộ. Thấy hắn còn kinh tởm với chính y phục hắn đang khoát trên người, và quan trọng hơn là hắn thực sự có tiền,, phụ nhân nọ nở nụ cười cầu tài.

“Dáng người nho nhã như công tử đâu phải để khoác thứ y phục rách rưới chỉ dành cho lũ ăn mày này?. mời công tử vào trong này xem”

Tay trao bạc, tay nhận bộ nho phục, hắn lại đảo mắt nhìn. Hiểu ý hắn, vị phụ nhân đưa tay chỉ vào một góc khuất

“- Công tử có thể vào đó để thay đổi y phục. “./.

Chương 2: Đông hà cốc

Sau khi thay đổi trang phục, từ Thành Tây Đô, Bạch Hàn Phong một hơi đi đến Đông Hà Cốc, trưa ngày hôm đó, hắn đã đến nơi, Đông Hà Cốc này tuy nói là cốc nhưng diện tích lớn vô cùng, chỉ tính hai dãy núi hai bên cũng đã dài mấy ngàn dặm, tán tu tập trung ở đây làm nhiệm vụ không có một ngàn thì cũng có tám trăm, họ tầm linh thảo, giao nhiệm vụ, rồi lĩnh linh thạch trở về tu luyện. Bạch Hàn Phong nhìn ngang nhìn ngửa, cuối cùng đã trông thấy trên một tòa nhà có ghi ba chữ lớn Nhiệm Vụ Đường. nơi này rộng lớn phi thường, tiếng người huyên náo bên trong, đông đúc không chịu nổi. Ở đây có rất nhiều tán tu đủ các cấp khác nhau tiếp nhận và giao nhiệm vụ.

Hắn chen chỗ đăng ký nhận nhiệm vụ, một lão giã tứ tuần nói:

“ Đạo hữu cần gì, muốn đăng ký nhận nhiệm vụ hay sao”

Hắn gật đầu nói:

“- Đúng rồi!.”

Lão già đưa cho hắn một tấm thẻ rồi chỉ tay sang bên phải, nói với hắn:

“ Đạo hữu hãy dùng tấm thẻ này, đến cái bảng kia nhận nhiệm vụ, khi nào hoàn thành thì quay trở lại chỗ ta giao là được”

Bạch Hàn Phong chắp tay:

“Đa tạ đạo hữu”

Bạch Hàn Phong đi đến tấm bảng khổng lồ làm bằng bạch ngọc, trên đó chi chít nhiệm vụ từ rất nguy hiểm như giết yêu thú, thu nhập nọc yêu tu, hái linh thảo ở hiểm địa, hoặc truy sát, người này, người nọ, nhưng cũng có những nhiệm vụ khá dễ, tất nhiên nhiệm vụ quá dễ thì lại không có bao nhiêu thù lao cả, chỉ có những người cấp thấp mới chọn nhiệm vụ dễ, Bạch Hàn Phong nhìn cái bảng một lượt rồi thầm nghĩ,

“ Mình chẳng qua là một linh sĩ sơ kỳ, trước mắt cứ nhận nhiệm vụ dễ đi đã”

…………….

Thấm thoắt hắn đã ở Đông Hà Cốc được ba năm, cảnh giới của hắn tuy rằng vẫn là Linh Sĩ sơ kỳ, nhưng đã ẩn ẩn có dấu hiệu của việc đột phá, hai năm nay ma luyện trong cốc này đã mang lại cho hắn rất nhiều kinh nghiệm, năm đầu tiên ở đây hắn chủ yếu làm nhiệm vụ cấp thấp, không phải là hắn không muốn làm nhiệm vụ cao hơn mà đơn giản là trong tay hắn không có pháp khí, bạch khí của phàm nhân thường khó mà làm tổn thương yêu thú được, mãi đến năm thứ hai hắn mới tích đủ Kim tệ để mua một pháp khí hạng trung, từ đó hắn mới dám nhận nhiệm vụ cao hơn một chút. Từ đó cho đến năm thứ ba số lượng linh thạch mà hắn kiếm được cũng nhiều hơn, đến đầu năm thứ tư thì hắn đã thành công đạt đến Linh Sĩ trung kỳ.

Mặc dù khi thực hiện nhiệm vụ hắn vô cùng cẩn thận, rất ít khi dám chọn nhiệm vụ quá sức của mình, thế nhưng ngày hôm nay bất chợt phát sinh biến hóa. Sáng sớm hôm nay hắn như thường lệ sau khi giao nhận nhiệm vụ với lão già kia xong thì hắn sẽ đi chọn một nhiệm vụ khác. Nhiệm vụ lần này mà hắn chọn chính là năm bộ lông của yêu thú cấp hai Thử Lang, Con yêu thú này không mấy mạnh mẽ, không mấy nguy hiểm, nhưng mà cực kỳ khó tìm, chúng lại hay sống gần địa bàn của mấy con yêu thú cao cấp, hơi có động là chúng sẽ bỏ chạy. Nhưng nhiệm vụ thày thưởng rất hậu đã làm Bạch Hàn Phong động tậm, hắn quyết định sẽ nhận.

Trải qua ba ngày lùng sục ở phía tây của Đông Hà Cốc, Bạch Hàn Phong đã tìm thấy một con Thử Lang, nó đào hang ở ngay bên một cái đầm nước nhỏ. Lúc này nó đang ngồi trước cửa hang hóng nắng, mồm trệu trạo gặm một cái rễ cây.

Ở phía bên kia đầm nước, Bạch Hàn Phong cẩn thận quan sát xung quanh, sau khi xác định ở quanh đây ngoài con Thử lang ra, không còn một con yêu tu nào khác thì hắn nở nụ cười, móc từ trong túi trữ vật ra thanh pháp khí của hắn, hạn chế thấp nhất âm thanh, từ từ bò tới. Nhưng không may cho hắn, con Thử Lang kia vô cùng linh mẫn, khi vừa phát hiện ra hắn, nó lập tức co giò bỏ chạy.

“ Đứng lại, ai cho ngươi chạy”

Quá đen rồi, sao nó lại nhận ra chứ, vừa chửi thầm Bạch Hàn Phong vừa nhấc chân đuổi theo, thế nhưng có vẻ hôm nay ra cửa hắn không xem ngày, mới đuổi được mấy bước, hắn đã vấp phải một khúc cây mục ngã bò lăn ra đất, mặt hắn đập vào một tảng đá, máu mũi liền theo đó thi nhau chảy ra.“Cái con….”

Hắn đang định nổi điên, thì cảnh tượng trước mặt làm cho hắn há hốc mồm, mặt hắn chảy xệ còn dài hơn mặt ngựa. tim hắn không còn đập bình thường nữa mà đã trở nên hoảng loạn. Phía trước hắn cái khúc cây mục kia không ngờ đang động đậy, cho đến khi nó ngóc đầu lên thì Bạch Hàn Phong mới kinh hoàng nhận ra. Đó nào phải khúc cây mục gì, mà chính là một con Hắc Mục Hỏa Xà, yêu thú hỏa hệ cấp ba hẳn hoi. Linh Sư gặp phải còn đi đường vòng, chứ đừng nói cái hạng tuất hợi như hắn.

Nắm chắc thanh pháp khí, hắn từ từ lùi lại. Bạch Hàn Phong vừa cười vừa nói:

“ Cái này… ha ha, Xà tiền bối, xin chào ngài, Quấy rầy ngài thư giãn, vãn bối xin có lễ”

“Phì, Phì”

Con Hắc Mục Hỏa Xà đưa đôi mắt nhìn về phía Bạch Hàn Phong, cái lưỡi chẻ đôi của nó, không ngừng thò ra thụt vào, sát khí bỗng trở nên nồng đậm. Bạch Hàn Phong thấy thế thầm kêu một tiếng không hay rồi, trực tiếp nhảy sang bên cạnh.

“Phì”

Cái đuôi con Hỏa Xã vung đến đập tan tảng đá, mà khi nãy Bạch Hàn Phong đang đứng. Lúc nãy nếu như Bạch Hàn Phong phản ứng hơi chậm một chút, như vậy, giờ thứ bị nát bấy kia … chính là hắn!

Bạch Hàn Phong cảm giác da đầu mình tê dại, hắn kêu to một tiếng, rồi quay đầu bỏ chạy, vừa chạy vừa nói lớn:

“- Xà tiền bối, chúng ta gặp nhau đây là có duyên, nếu không có duyên cũng là có phận… Hòa bình bên nhau không tốt sao?”Hắc Mục Hỏa Xà, không biết có nghe hiểu những gì hắn nói hay không, nhưng khả năng cao chính là không hiểu, bởi vì ngay lúc này, nó dường như cũng đã coi Bạch Hàn Phong thành con mồi, đuổi theo không bỏ.

Bạch Hàn Phong chạy càng nhanh hơn, hắn lợi dụng các hốc đá, các gốc cây to, nhưng mong có thể cắt đuôi con Hỏa Xà, thế nhưng không hề có tác dụng!. Hắn cũng không dám dừng lại để chiến đấu, gì chứ cái thứ này cho dù sư phụ của hắn đội mồ sống dậy cũng không muốn dây vào hắn thì có năng lực gì mà đánh chứ? Dũng khí và nhiệt huyết, cũng là phải xem thời cơ. Ít nhất lúc này, vẫn chưa tới lúc liều mạng. Vừa chạy hắn vừa gào lớn.

“Giết người, có ai không, Giết người”

Hắn nghĩ như vậy chắc sẽ có người đến cứu phỏng, nhưng đáp lại lời hắn chỉ là tiếng phì phì càng lúc càng gần của con Hỏa Xà mà thôi. Thấy gào thét không ăn thua, Bạch Hàn Phong quay đầu lại, hô lớn:

“ Xà huynh đệ, không là Xà lão tổ tông, tha cho ta, đi, ta chẳng qua là chỉ vấp vào ngươi mà thôi, ta nói ngươi mau dừng lại đi, còn muốn đuổi ta nữa, thì ta không khách khí đâu!”

“Phì!”

Hắc Mục Hỏa Xà trong chớp mắt đã đuổi đến sau lưng Bạch Hàn Phong, nó vung đuôi lên, cái đuôi đập vào lưng hắn, khiến hắn bay về phía trước, cơ thể hắn đập mạnh vào gốc cây phía trước mặt, Hắn lồm cồm bò dậy quệt vết máu trên miệng, giơ Pháp khí ra phía trước, quát to:

“Cái con mẹ ngươi, hôm nay lão tử liều mạng”

Con Hắc Mục Hỏa Xà đột nhiên há miệng từ trong đó, một luồng Hỏa Diễm với sức nóng khủng khiếp bay ra, gào thét hướng về phía Bạch Hàn Phong. Có thể nó muốn nướng chín hắn. Đối diện với sức nóng như lửa, Bạch Hàn Phong nhắm chặt hai mắt lại, hắn không thể nào tranh được, trong phút giây cuối cùng của đời mình, hắn nghĩ đến sư phụ hắn, nghĩ đến đồng môn của hắn, nghĩ đến mối thù chưa trả.

”Mọi người,Bạch Hàn Phong ta có lỗi với mọi người, Sư phụ, con đến gặp sư phụ đây”

Nhưng cơn đau đớn mà hắn chờ mãi vẫn chưa thấy đến, lẽ ra toàn thân hắn giờ này phải ngập trong hỏa diễm rồi mới phải, hay là hắn đã chết rồi, hắn he hé mắt ra nhìn, thì một cảnh tượng kì lạ lại hiện ra trước mắt hắn. Cái lệnh bài kỳ lạ hắn lấy ở Tinh hà môn kia, lúc này không ngờ lại chắn trước mặt hắn, tỏa ra hào quang sáng chói, Hỏa Diễm của con Hỏa Xà phun ra bao nhiêu thì liền bị lệnh bài hấp thụ bấy nhiêu, Con Hắc Mục Hỏa Xà thấy vậy thì không cam tâm, nó lại càng phun nhiều hỏa diễm hơn nữa, nhưng vẫn như cũ vẫn không thể nào xuyên thủng được lớp hào quang của tấm lệnh bài. Sau khi chắc chắn là mình vẫn còn sống. Bạch Hàn Phong ha hả cười lớn:

“ Xà huynh, có phải gần đây huynh không ăn gì nến lửa không được mạnh cho lắm nhỉ

Vừa nói hắn vừa nhặt một cục đá lớn, ném vào đầu con hỏa xà. Bị một tên tép riu trêu tức, Hắc Mục Hỏa Xà nổi điên, nó đã sống ở đây hơn một ngàn năm, có rất ít sinh vật có thể chịu được hỏa diễm của nó, vậy mà tên này lại dám nhục mạ nó, Nó gầm lên một tiếng, lại tiếp tục phun ra một tầng hỏa diễm, thế nhưng cho dù nó cố gắng thế nào cũng không có tác dụng, hỏa diễm của nó mặc dù sức nóng vô cùng, nhưng cứ chạm đến vòng hào quang do lệnh bài phát ra là lại bị thôn phệ. Sau một hồi phun lửa liên tục, con Hắc Mục Hỏa Xà sợ hãi phát hiện ra, cái lệnh bài kia không cho nó dừng lại, một lần nó định dừng lại bỏ chạy, thì tấm lệnh bài lại phát ra một quầng sáng màu lam, đánh vào đầu nó.

Như thể muốn nó liên tục thúc dục hỏa diễm, thấy cảnh này Bạch Hàn Phong cũng ngạc nhiên vô cùng, lẽ nào thức ăn của cái lệnh bài này là hỏa diễm hay sao. Thời gian trôi qua một canh giờ con Hắc Mục Hỏa Xà dưới sức ép của tấm lệnh bài dần dần đã không còn chịu được, do phun ra quá nhiều hỏa diễm cảnh giới của nó đang dần dần tụt xuống. Nhưng nó tìm mọi cách mà vẫn không thể thoát khỏi sự kiềm chế của tấm lệnh bài,

Đứng ở phía trong quang mạc, Bạch Hàn Phong mở to hai mắt, hắn đang tìm thời cơ để hạ sát con hỏa xà này, đây chính là yêu thú cấp ba hàng thật giá thật, nếu hôm nay hắn giết được thì số tại liệu này sẽ mang lại cho hắn không ít linh thạch và kim tệ, nghĩ đến tiền mắt hắn liền sáng ra, cầm chắc thanh pháp khí, hắn từ từ đi về phía bên phải./.

Chương 3: Hắc mục hỏa xà

Con yêu thú Hắc Mục Hỏa Xà nhìn thấy Bạch Hàn Phong di động, với linh trí sơ thành của nó, cũng hiểu ra rằng, tên nhân loại kia muốn nhân cơ hội này giết chết nó. Bản năng sống sót chính là không phải chỉ có ở con người, cho dù là linh thú hay yêu thú cũng đều có. Cho nên con Hắc Mục Hỏa Xà thấy có kẻ muốn giết mình thì lập tức liều mạng, nó há miệng, phun ra một viên yêu đan màu đỏ long lanh, viên nội đan này khi ra khỏi cơ thể Hắc Mục Hỏa Xà thì lập tức biến lớn bằng nắm đấm, bản ý của nó là muốn tự bạo yêu đan, cắt đứt sự kìm kẹp của tấm lệnh bài, nhưng nó chưa kịp tự bạo, thì tấm lệnh bài lại lập tức phát sáng, viên yêu đan nhanh chóng bị nó thôn phệ mất. Nhìn thấy cảnh này không chỉ con Hắc Mục Hỏa Xà mà cả Bạch Hàn Phong cũng vô cùng đau lòng.

Đấy là yêu đan, một viên yêu đan cấp ba, vậy mà bị thôn phệ mất, Bạch Hàn Phong gào lên:

“ Ngươi, trời ơi, mau nhả ra, ngươi có biết nó đáng giá bao nhiêu tiền không hả, ôi kim tệ của ta.”

Bạch Hàn Phong tức giận một thì con Hắc Mục Hỏa Xà tức giận mười, yêu đan đã mất, tuy từ nay tuy nó vẫn là yêu thú cấp ba, nhưng không bao giờ có thể tiến cấp được nữa, cả đời nó phải dừng lại ở cảnh giới này, nó gầm lên một tiếng lao đến chiếc lệnh bài, Chiếc lệnh bài đang lơ lửng kia cũng phát sáng sẵn sàng nghênh đón.

Nhưng đúng lúc này, Một kiếm chém tới, con Hắc Mục Hỏa Xà, chỉ kịp lao lên một đoạn thì đã bị pháp khí ghim chặt xuống đất, giãy giụa một hồi rồi nằm bất động. Tấm lệnh bài lúc này cũng tự động bay về phía Bạch Hàn Phong, hắn nhìn xác con Hỏa Xà ỏ phía xa rồi lại nhìn đến tấm lệnh bài không ngừng than thở:

“Ôi lệnh bài lão huynh, lão huynh có đói cũng không nên ăn tạp như vậy a, viên yêu đan đó là cả một gia tài đấy, lão huynh không biết hay sao, ôi kim tệ của ta..”

Hắn cứ ngồi đó lải nhải với tấm lệnh bài như một người điên, hồi lâu sau hắn mới nhét tấm lệnh bài vào ngực rồi nhìn đến cái xác con yêu thú.

Lần này đúng là họa trung đắc phúc, chắc hẳn mộ tổ của nhà hắn bốc khói xanh nên hôm nay mới may mắn như vậy, gặp một con yêu thú cấp ba mà vẫn toàn mạng trở về, nếu hôm nay không có tấm lệnh bài, giờ này chắc hẳn hắn đã an vị trong bụng con Hỏa Xà này rồi. hắn đánh giá con Hỏa Xà đang nằm dưới mặt đất rồi nhẩm tính

“Yêu thú cấp ba toàn thân là bảo vật, chỉ tính bộ da, cũng được khá tiền, lại còn răng nanh, à lại còn máu thịt, lại còn….”

Nghĩ đến viên nội đan bị tấm lệnh bài nuốt mất Bạch Hàn Phong lại cảm giác như mình có cái gì đó nghẹn ở trong cổ, trời ạ, đó là yêu đan, yêu đan cấp ba đó nha Tuy rằng Bạch Hàn Phong không biết giá trị cụ thể của viên yêu đan đó là bao nhiêu, nhưng lại biết chúng nó tuyệt đối đáng giá! Tùy tiện một viên đều có thể được bán với giá trên trời ở Thành Tây Đô. Những kẻ có tiền trong thành nhìn thấy bảo vật quý hiếm, phản ứng cơ bản nhất chính là dùng tiền mua được nó.

Vẻ mặt Bạch Hàn Phong càng tính toán thì lại càng nhăn nhó, bởi vì hắn đáng ra đã được một món tiền lớn vào tay. Hắn lầm bầm chửi,

“ Cái lệnh bài chết tiệt, đừng tưởng có thể cứu được lão tử thì muốn làm gì thì làm nhé, lần tới lão tử nhất định sẽ đòi ngươi lợi tức”

Bạch Hàn Phong híp mắt, xốc con Hỏa Xà lên vai vác đi, bởi vì cái túi trữ vật của hắn chính là hàng quá sức rẻ tiền, không thể nhét được vật to như thế này, hắn thầm nhủ sau khi bán con Hỏa xà sẽ mua một cái cấp cao hơn,

Ba ngày sau, Bạch Hàn Phong đã ra khỏi Đông Hà Cốc, hắn cứ thế mà kéo cái con Hỏa Xà trên đường, tuy biết làm như này tất sẽ gây chú ý, nhưng hắn không còn cách nào khác, hắn chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng, đến Nhiệm Vụ Đường bàn giao mà thôi. Nhưng rắc rối rất nhanh đã đến,

Khi hắn đi qua một khúc quanh thì đằng xa có một đội nhân mã đang chậm rãi đi tới bên này. Khi hắn phát hiện đối phương thì đối phương cũng phát hiện ra hắn. Sau đó nhanh chóng tăng tốc đi tới phía hắn. Bạch Hàn Phong nhíu nhíu mày, sau đó nhắm hướng lùm cỏ đi tới. lúc này hắn rất ngại phiền toái, hắn chỉ muốn có thể thật mau chóng trở lại, đem thu hoạch của mình bán đi.

“- Đứng lại!”

“- Không được chạy!”-

“Tiểu tử kia, ta đang gọi ngươi đấy!”

Từng đợt âm thanh quát gọi truyền tới từ trong hàng ngũ của đối phương. Sau đó, bọn chúng giục ngụa chạy như bay về phía Bạch Hàn Phong. Khuôn mặt tuy còn ngây ngô nhưng anh khí mười phần của Bạch Hàn Phong lập tức lộ ra chút tức giận, bọn này chắc hẳn muốn ăn cướp?

Đoàn người kia có khoảng mười mấy người, nhanh chóng bao vây lấy Bạch Hàn Phong, ánh mắt nhìn về phía hắn chẳng tốt lành gì, trong đó có kẻ tinh mắt phát hiện ra những thứ mà Bạch Hàn Phong vác trên vai, không kiềm chế nổi hét lên một cách kinh ngạc.

“- Trời ạ, xác của yêu thú cao giai”

“- Đúng vậy, kia chắc hẳn là Hỏa Xà cấp ba!
“- Ha ha ha, Lần này chúng ta giàu to rồi!”

Cả đám người cười cười nói nói hi hi ha ha, hoàn toàn không thèm để mắt tới Bạch Hàn Phong. Cứ như thể con Hỏa Xà là của bọn chúng vậy. Nói cũng phải, một thiếu niên xem ra cũng chỉ mới mười sáu tuổi, ăn mặc rách rưới, cho dù là ai gặp cũng sẽ chẳng coi hắn ra gì. Lúc này, trong đám người có một gã chắc chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, chậm rãi cưỡi một con ngựa cao lớn đi tới trước mặt Bạch Hàn Phong, từ trên cao nhìn xuống, trên người còn phảng phất một linh khí khí cực mạnh.

“Linh Sư Trung Kỳ”

Tuy biết đối phương có cảnh giới cao hơn mình rất nhiều, nhưng Bạch Hàn Phong vẫn điềm nhiên hỏi

- Đạo hữu muốn gì”

Gã thanh niên kiêu ngạo cười lên một tiếng, hắn quay lại nói với đồng bọn:

“Nghe thấy chưa, thằng nhóc này hỏi ta muốn gì”

Cả đám cười sằng sặc, một tên khác tu vi Linh Sĩ Trung kỳ bước ra nói:

“ Nghe cho kỹ đây, trước mắt ngươi là thiếu chủ của Lưu Gia, Lưu Dật Phong, đệ nhất thiên tài của Lưu Gia, mới hai mươi tuổi đã là Linh Sư Trung kỳ, người còn không mau dâng lên con yêu thú kia coi như lễ gặp mặt”

Lễ gặp mặt cái gì, đây hoàn toàn là ăn cướp

“- Các ngươi muốn cướp của sao?”

Bạch Hàn Phong đuôi lông mày khẽ nhướng lên, khuôn mặt tuấn tú thoáng qua nét lạnh lùng.

“ Thằng ranh, dám ăn cắp của chúng ta mà bây giờ còn dám to mồm ư”Một thanh niên mặc áo giáp da tay quơ quơ thanh đao to sáng loáng, hung hãn chém về phía đầu của Bạch Hàn Phong, rõ ràng là muốn lấy mạng của hắn.

Vụt!

Tiếng của thanh đại đao phát ra một tiếng xé gió nặng nề trong không khí, trong chớp mắt đã chém tới đầu Bạch Hàn Phong. Chân Bạch Hàn Phong bước theo bộ pháp, của Bồi Nguyên Công tránh được đòn này, cánh tay phải vung lên một quyền hung hăng nhắm thẳng tới mặt của gã.

“Rắc”

Tinh hà môn dù sao hàng ngàn năm trước cũng là danh môn đại phái nên mặc dù Bồi Nguyên Công và Cương thân thuật không phải cao minh gì, nhưng đối phó với mấy tên tay sai này cũng tạm đủ. Tiếng răng rắc vang lên, hàm của tên mặc áo giáp da kia lập tức bị gãy, về phía Bạch Hàn Phong sau khi ra đòn này, hắn bèn quyết đoán ném con Hỏa Xà xuống đất, quay đầu chạy vào trong cốc.

Hắn chính là người quyết đoán, cái gì nên làm thì sẽ cố sức làm, cái gì không nên thì không phí một phân sức lực, đối phương có đến hơn chục người, bây giờ không chạy còn đợi đến khi nào, giữ mạng là quan trọng, núi xanh vẫn còn lo gì không có củi đốt. Đợi hắn chạy được một khoảng thời gian rồi, đám người mới bừng tỉnh lại, tên bị đấm kia đau đớn gào lên:

“Hắn đánh vỡ xương hàm của ta, “

Giọng nói của hắn vì đau đã trở nên méo mó. Tên Lưu Dật Phong kia nhảy xuống ngựa, nhặt con Hỏa Xà cho vào túi rồi nói:

“Truy”

Nghe lệnh của Lưu Dật Phong, trừ tên mặc áo da bị thương ra, còn lại tất cả đều chạy vào trong rừng, truy tìm Bạch Hàn Phong, tuy đã đạt được xác con yêu thú rồi, nhưng bọn chúng vẫn muốn giết người cho bằng được. Ở trong rừng sâu.Bạch Hàn Phong vẫn không dừng lại, vẫn chạy nhanh về phía trước. Lưu Dật Phong là người đầu tiên nhìn thấy Bạch Hàn Phong hắn cười lạnh đuổi tới, vừa đuổi vừa nói lớn:

“, thằng ranh này, biết điều hãy mau dập đầu gọi gia gia đi, có thể ta sẽ cho ngươi được chết toàn thây."

Bạch Hàn Phong không nói gì, ra sức chạy. vừa chạy hắn vừa lấy ra thanh pháp khí duy nhất của hắn. mắt hắn dần dần đanh lại.

“Ông đây liều với các ngươi"

Sau khi cầm pháp khí, hắn nhìn xung quanh, bỗng nhiên phát hiện ở phía Tây có rất nhiều những ngọn đá nhỏ, xem lẫn là lau sậy, từ trong đấy còn truyền ra một lớp sương mù dầy đặc. Hắn có vẻ trầm ngâm, không nói một lời, liền chuyển hướng bay về phía đó, nhanh chóng lẩn vào trong. Hắn biết rõ, trước mặt Linh Sư trung kỳ hắn không có một cơ hội nào cả, sớm muộn cũng bị đối phương đuổi kịp. Chi bằng lẩn vào đây trước, cho dù không biết vì sao bên này này lại dày đặc một màn sương khói, nhưng hắn cho rằng dù trong đấy có cái gì cũng vẫn an toàn hơn ở ngoài. Bạch Hàn Phong vào rừng không lâu, một dải cầu vồng lao đến, bay lượn phía trên đầm lầy vài vòng sau đó từ từ hạ xuống đất, lộ ra Lưu Dật Phong vẻ mặt hắn âm trầm nhìn vào màn sương mù. Lưu Dật Phong đứng ở phía ngoài, mắt không ngừng quan sát, trong đầu có chút do dự, Mặc dù ở đây bị hạn chế tầm nhìn và cảm giác, nhưng hắn cảm nhận rất rõ rằng đã rất gần Bạch Hàn Phong, miệng nhếch lên cười lạnh, sau đó lại xông lên phía trước, lẽ ra hắn có thể tha cho Bạch Hàn Phong cũng được, nhưng vừa rồi Bạch Hàn Phong lại đánh thủ hạ của gã, nếu như không làm cho ra nhẽ, hắn còn mặt mũi nào mà làm thủ lãnh. Thế nhưng khi vào trong này Lưu Dật Phong mới nhận ra, lớp sương mù bốc lên từ đầm lầy này khá kỳ dị, thần thức của hắn hoàn toàn không dùng được. hắn rửa thầm một tiếng rồi tiếp tục tiến lên.

Trong vòng một nửa canh giờ sau đó, cả hai chạm trán mấy lần, nhưng mà nói ra cũng buồn cười, Linh sĩ chưa có thần thức nên Bạch Hàn Phong vào đây như cá gặp nước, rất nhanh đã có thể lẩn trốn, còn Lưu Dật Phong bởi vì đã quen dùng thần thức cho nên khi vào đây, phải sử dụng cảm giác lại không mấy quen thuộc, cho nên, chỉ đến rất gần Bạch Hàn Phong hắn mới phát hiện ra, còn Bạch Hàn Phong lại có thể cảm thấy hắn từ xa để mà ẩn nấp, đôi khi lại còn đánh lén được một hai chiêu. Làm cho Lưu Dật Phong tức đến xùi bọt mép:

“Thằng nhãi ranh, ta không giết được ngươi, tên ta sẽ viết ngược lại”

Sau khi Lưu Dật Phong phát tiết xong, thì xa xa có tiếng vọng lại:

“ A, Phong Dật Lưu lão huynh, tên lão huynh đọc ngược cũng khá hay đó, hahaha”

“Khốn kiếp”

Lưu Dật Phong gầm lên một tiếng rồi lại lao đầu vào màn sương mù./.

Chương 4: May mắn bất ngờ

Vừa chạy Bạch Hàn Phong vừa không ngừng kêu khổ, bây giờ mới có một mình hắn thì Bạch Hàn Phong còn tạm thời có thể xoay sở, nhưng nếu như lát nữa mấy tên đồng bọn của hắn kéo đến bao vậy chỗ này, sợ rằng hắn không sống nổi đến giờ dậu. Cách một quãng sau lưng hắn, Lưu Dật Phong vẫn không ngừng gào thét, nhưng hắn mặc kệ, vừa chạy hắn vừa thay đổi phương hướng liên tục để nghĩ cách thoát thân. Nhưng càng nghĩ hắn càng không có cách nào cả, Đánh lại thì tu vi hắn không đủ, cắt đuôi thì tu vi hắn cũng lại không đủ; Đầu hàng! Cái này không thể nào, nhất định sẽ chết vô cùng đau khổ:

“Cái con mẹ nó”

Hắn tức giận văng tục, Nhưng bất chợt hắn hơi khựng lại, nơi mà hắn đang đến tuy vẫn là vùng đầm lầy có sương mù,thế nhưng chỗ này lại có một luồng yêu dị kỳ lạ, kinh nghiệm lăn lộn trong Đông Hà Cốc hơn bốn năm cho hắn biết rằng, đây chắc chắn là địa bàn của Yêu thú, hơn nữa là yêu thú cao giai, hắn chậm bước chân lại nấp vào một bên cận thận nghiêng ngó.

Không phải mất công tìm kiếm làm gì vì hắn đã nhìn thấy cách đó mấy chục trượng có một đôi Hỏa Nhãn Thiềm Thừ đang ân ái trên mỏm đã, tuy rằng không biết đôi yêu thú này cấp mấy, nhưng dựa vào hơi thở hắn có thể đoán được hai con yêu này còn mạnh hơn con Hỏa Xà kia nhiều, hiện tại chúng đang bận ân ái nên chưa nhận ra là có người xâm nhập vùng này, thế nhưng một lát nữa thì không chắc. Trong đầu Bạch Hàn Phong nảy ra một kế hoạch táo bạo.

Hắn không chạy nữa mà quay ngược lại còn đường lúc nãy, chẳng mất bao nhiêu lâu hắn đã nhìn thấy Lưu Dật Phong đang ngó nghiêng miệng một cái động khẩu nhỏ, từ xa xa hắn lên tiếng:

“Phong Dật Lưu huynh, ở bên này”

Gần nửa ngày trời lăn lộn trọng vùng đầm lầy mà chưa bắt được tên Linh Sĩ sơ kỳ, khiến cho Lưu Dật Phong sắp phát điên, từ khi sinh ra đến nay đã khi nào hắn phải chịu nỗi nhục như vậy. vừa rồi hắn thấy hang động này nên mới đến xem thử, ai ngờ lại nghe thấy giọng Bạch Hàn Phong ở đằng sau.

Hắn nắm chặt bảo kiếm đuổi về hướng đó, vừa đuổi hắn vừa gào thét:

“Thằng nhãi ranh, người cố gắng đừng để ta bắt được”

"Phong Dật Lưu huynh cứ yên tâm, hắc hắc"

Ở phía trước một đoạn, Bạch Hàn Phong đang co giò chạy,. hướng chạy của hắn không ngờ lại đến trước mặt đôi Thiềm Thừ kia. Khi gần đến nơi hắn lập tức rẽ ngoặt sang trái, đồng thời từ trong tay hắn một cục đá to bay thẳng về phía đôi thiềm thừ đánh trúng vào đầu con đực.

Vừa lúc này Lưu Dật Phong chạy đến, hắn cũng nhận ra đôi Thiền Thừ và còn kinh hoành hơn khi cái tiếp theo mà hắn nhìn thấy là Bạch Hàn Phong cầm đá ném vào nó:

“Ngươi, cái con mẹ ngươi điên hay sao”

Hắn còn chưa nói hết thì Bạch Hàn Phong đã vọt qua nhanh chóng lẫn vào làn sương mù, lúc này chỉ còn lại hắn và đôi yêu thú kia, Đôi yêu thú thấy bị phá đám thì vô cùng tức giận và nghiễm nhiên coi Lưu Dật Phong là kẻ phải chết, đôi yêu thú nhảy xuống mỏm đá bao vây Lưu Dật Phong lại, ánh mắt của chúng tràn đầy sát khí, dọa cho Lưu Dật Phong đến đứng cũng không vững:

“Thiềm Thừ đại ca, không phải ta, không phải ta”

Hắn vừa lùi lại vừa xua tay liên tục.

………….

Không lâu sau đó, khi mà Bạch Hàn Phong ngồi bên một gốc cây thở dốc thì Lưu Dật Phong từ đâu không biết xuất hiện cách Bạch Hàn Phong ba mươi trượng, lúc này trông hắn chẳng ra làm sao, tấm áo giáp da mặc trên người cũng rách tơi tả, nhiều chỗ đã bị rách đến mức thảm thương, máu từ cách tay trái của hắn vẫn còn rỉ xuống. Tóc tai hắn bù xù, sắc mặt xanh xám, hoàn toàn mất đi vẻ anh tuấn tiêu sái lúc đầu.
Khi nhìn thấy Bạch Hàn Phong, ánh mắt lộ vẻ giận dữ, Đến hiện tại hắn hận Bạch Hàn Phong hơn bất cứ thứ gì, chưa bao giờ hắn thấy mình nhếch nhác như vậy. Tất cả điều này đều do tến khốn này gây ra.

Mới canh giờ trước hắn tí nữa thì bị đôi yêu tu kia nuốt mất. Hai con yêu thú đó đã gần đến cấp năm, không phải hắn có thể nói đánh là đánh. Cuối cùng Lưu Dật Phong đành phải lấy ra pháp bảo bảo mệnh của Lưu gia, có thể thay hắn hứng chịu ba lần trí mạng, từ trước tới nay hắn chưa bao giờ gặp nguy hiểm đến mức phải sử dụng nó, nhưng hôm nay hắn đã hoàn toàn dùng hết cả ba lần,. rồi sau đó nhân cơ hội hai con yêu thu còn chưa tỉnh hẳn, Lưu Dật Phong co giò chạy mất.

Bây giờ nghĩ lại, hắn vẫn còn thấy lạnh xương sống, hắn hận Bạch Hàn Phong đến tận xương tủy.

“ Để xem thằng ranh ngươi còn có thể chạy đi đâu”

Lưu Dật Phong nhìn cánh tay rỉ máu của mình rồi chỉ kiếm vào Bạch Hàn Phong quát lớn. Theo lời của hắn một luồng linh khí theo mũi kiếm đánh thẳng vào ngực Bạch Hàn Phong, Khiến hắn đập người vào một thân cây, sắc mặt đỏ lên, khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi. Nguyên nhân hắn còn chưa chết chính là vừa rồi Lưu Dật Phong nương tay, hắn muốn cho Bạch Hàn Phong nếm mùi bảy bảy bốn chín ngày bị hành hạ rồi mới giết.

"Tiểu tử, còn có gì để nói nữa không? “

Lại một kiếm nữa xuất ra, trên lưng Bạch Hàn Phong lại xuất hiện một vết chém, thân hình của hắn theo đó mà đập vỡ một tảng đá phía trước, hắn hự lên một tiếng khô khan, rồi nôn ra mấy ngụm máu tươi, xương sườn của hắn hình như mấy cái đã bị gãy.

Hắn đang định cất tiếng chửi bới cho bõ ghét thì đột nhiên nhận thấy phía dưới tảng đá vừa vỡ ra kia có phát ra linh lực dao động nhẹ nhẹ nếu không để tâm chú ý thì không thể nhận ra được, hắn cúi xuống nhìn vào chỗ giữa hai chân của mình, một cái đồ hình phức tạp hiện ra, Cho dù có ngu đến thế nào thì hắn cũng nhận ra rằng, đây là một cái truyền tống trận cơ bản, có thể truyền tống trên ba trăm dặm;

Cơ hội, nghĩ thầm như vậy, hắn vội quay ra nhìn Lưu Dật Phong, nở một nụ cười nham nhở:

“Lưu đại sư huynh, có gì chúng ta từ từ thương lượng, trong túi trữ vật của ta đây còn một ít đồ tốt”

Lưu Dật Phong cười lạnh, đã biết sợ rồi sao, Hắn gõ gõ mũi kiếm xuống đất, nói:“Mau giao túi trữ vật ra, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây.”

“Lưu huynh,...”

Bạch Hàn Phong nhăn nhó. Lưu Dật Phong lại quát lớn:

“Ngươi còn nói nữa, trước hết ta cứ chém ngươi một kiếm rồi sau đó từ từ hành hạ,”

“Được rồi, được rồi, ta đưa cho Lưu huynh là được chứ gì”

Bạch Hàn Phong làm ra bộ mặt tiếc nuối, cầm cái túi trữ vật ném cho Lưu Dật Phong, tên họ Lưu kia không hề nhìn thấy trước khi ném,Bạch Hàn Phong đã đén lưu lại mấy thứ. Hắn đưa tay bắt lấy cái túi trữ vật rồi xem xét, bên trong này nào có đồ tốt gì, cái túi rộng không đến một trượng, bên trong ngoài ba bộ quần áo rách ra, thì chỉ có hơn 20 kim tệ,

Một lần nữa bị lừa khiến cho Lưu Dật Phong hết sức tức giận, hắn bóp một cái, túi trữ vật của Bạch Hàn Phong lập tức biến thành tro bụi, hắn ngẩng mặt chỉ kiếm về phía trước đang định kết liễu Bạch Hàn Phong thì, một chuyện khiến hắn há hốc mồm sửng sốt. Ngay trước mắt hắn, Bạch Hàn Phong đang được bao bọc trong một quầng sáng mờ mờ, dưới chân hắn là một cái truyền tống trận, vừa liếc mắt Lưu Dật Phong đã nhìn ra nó đã được khởi động. Hắn vung kiếm nhào tới.

“Chạy đi đâu”

Thế nhưng mọi cố gắng của hắn chỉ là vô ích, một luồng ánh sáng cuối cùng lóe lên, Thân ảnh Bạch Hàn Phong hoàn toàn tiêu thất.

Lưu Dật Phong cảm nhận thấy linh khí trên truyền tống trận đột nhiên biến mất, hắn hiểu ra rằng phía bên kia Bạch Hàn Phong đã phá hủy trận pháp, mình không còn cách nào có thể đuổi theo được, hắn ngửa mặt lên trời thét lên một tiếng để xả nổi uất ức trong lòng.

………….

Toàn thân tê dại, đầu nặng như chì! Đây là cảm giác đầu tiên của Bạch Hàn Phong sau khi tỉnh lại. Trước Khi hắn truyền tống đã bị thương quá nặng vả lại thêm sức ép linh lực của truyền tống trận làm cho máu huyết trong cơ thể hắn như là bị đông lại, trên cơ thể hắn bây giờ cả người đầy thương tích. Cánh tay phải còn không thể nâng lên được, Hắn cố sức nâng đầu dậy ngước mắt nhìn quanh.

Hiện tại hắn đang nằm trong một cái động, cái động này chắc hẳn là do tu tiên giả tạo ra, hắn có thể chắc chắn điều đó, bởi vì hắn thấy trên tường có vô số vết đục đẽo, chỗ nông chỗ sâu. Thế nhưng địa động này chắc hẳn đã lâu không có người dùng, Bằng chứng chính là Bạch Hàn Phong thấy khung cửa đá kia, rêu phong và màng nhện bám một lớp không hề mỏng. Ngay cả chỗ hắn đang nằm cũng có bụi đất thực dày, phải xoa đi mới lộ ra nền đá,. Hơn nữa hắn đã để ý rồi. Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, không có người khác tồn tại quanh đây, cái này chính là may mắn của hắn, Nếu như hắn xuất hiện tại nơi có đông người thì tính mạng của hắn không biết sẽ ra sao. Nơi này quá thích hợp để dưỡng bệnh, Nghĩ đến điều này khiến cho trong lòng hắn nhất thời an tỉnh hơn nhiều,

Hắn cố hết sức ngồi dậy, lung lay xếp bằng hai chân, vận chuyển chân khí chu lưu đi toàn cơ thể để trị thương thế trong người. Trong lần đụng độ Lưu Dật Phong này, hắn đã bị thương khá nặng, chưa kể số xương bị gãy, toàn thân hắn đều có vết rách, có vết do Lưu Dật Phong gây ra, có vết bị trong quá trình trốn chạy, nhìn hắn bây giờ còn thê thảm hơn cả lúc từ Tinh Hà Môn đến Tây Đô. Bao nhiêu tích cóp của hắn trong mấy năm ở Đông Hà cốc đã mất hết, Phúc đức cho hắn là hắn vẫn còn giữ lại được cái mạng này.

Hắn nhớ kỹ mặt tên Lưu Dật Phong này, hắn thề nếu có một ngày hắn quay trở Thành Tây Đô, nhất định hắn sẽ trả món nợ này, phải bắt Lưu Dật Phong quỳ dưới chân hắn mà xin lỗi. Với suy nghĩ như vậy dần dần hắn đi vào cảnh giới vong ngã, chuyên tâm điều hòa hơi thở để vãn hồi thương thế của mình./.

Chương 5: Quần đảo thiên vân

Sáng ngày hôm sau. Hắn đã có thể đi lại chậm rãi được, Cố hết sức đứng dậy, hắn đi vòng quanh địa động này một lần. Địa động này không lớn lắm, chỉ có thể chứa được khoảng mười người, ngoài cái truyền tống trận trên mặt đất và cánh cửa đá đầy bùi kia ra thì trong này không thấy còn gì cả.

Bạch Hàn Phong đưa tay ra đẩy cánh cửa, một con gió thổi vào mặt hắn, mang theo hơi muối nồng đậm. hắn bước ra ngoài quan sát xung quanh.

“a”

Bạch Hàn Phong kinh ngạc kêu lên, Nơi hắn đang đứng là trên một đỉnh núi cao, phía trước mênh mông toàn là một màu xanh ngắt của nước. dưới chân núi hắn nhìn thấy một làng chài nhỏ, xa xa còn thấy rất nhiều người đang chuẩn bị cho chuyến ra khơi.

“ Ta đang ở đâu thế này”

Bạch Hàn Phong âm thầm hỏi. Một hồi lâu sau thì hắn quyết định đi vào làng, trong đấy sẽ có đầy đủ câu trả lời cho hắn

…………..

Năm ngàn năm trước Thiên Vân Môn chỉ là một môn phát hạng bét tại Tây Hải Vực này, thậm chí còn nhỏ bé hơn cả Tinh Hà Môn, toàn môn phái bất quá chỉ có hơn ba mươi người, sống lay lắt bằng cách bán phù triện, cứ thế cho đến khi Chưởng Môn đời thứ mười tám của Thiên Vân Môn, trong động phủ của tổ tông phát hiện ra cuốn bí tịch dạy cách chế phù đã thất truyền của môn phái, từ đó dần dần vực dậy Thiên Vân Môn. Phải cho đến khi Thiên Vân Môn luyện chế ra Hàng Linh Phù, phù lục này đã đạt đến Thất Phẩm, chỉ một lá phù dư sức phong ấn một tu sĩ cấp bậc Hóa Thần trong vòng một canh giờ, mặc cho người ta chém giết.

Tu tiên giới của Lôi Vân Tinh sau khi Loại phù triện này xuất ra khiến cho Thiên Vân môn, một bước lên trời. Các tu chân quốc, các môn phái, các thế lực đều phải ghé mắt đến. Năm đó tổng cộng có ba lá Hàng Linh Phù được chế ra. Một lá được Tây Hải Long Vương của Long Tộc thu lấy, lão đổi cho Thiên Vân Môn một bộ pháp bảo làm bằng thân thể của Long Tộc. Lá Hàng linh phù thứ hai được mang ra trao đổi trong đại hội tông môn của Thiên Vân Môn, cuối cùng được Minh Hà lão tổ của Minh Hà môn đổi lấy, vật phẩm trao đổi là một đại trận hộ sơn vô cùng hùng mạnh từ khi có hai món bảo vật này, Thiên Vân môn lại càng nổi tiếng, từ một môn phái hạng bét đã ngoi lên trở thành danh môn đại phái, môn đồ có đến hàng vạn người.

Ở Thiên Vân Môn này, cứ mỗi mười năm lại có một lần tuyển đệ tử, mỗi lần chỉ tuyển ba mươi hai người, Các gia tộc tu chân, lẫn dân chúng tại Quần Đảo Thiên Vân này cứ đến lúc đó lại nô nức đưa con cháu của mình đến với ao ước trở thành thành viên của Thiên Vân môn để từ nay về sau tu luyện thành tiên, quang tông diệu tổ. Chẳng qua Thiên Vân môn thu đồ đệ có yêu cầu cực kỳ cổ quái. Không giống các môn phái khác chú ý đến thiên tư linh căn, mà tông phái này thu đồ đệ chỉ chú ý chính đến một yếu tố đó là vận khí, điều này vô cùng cổ quái, giả như có một ngươi linh căn đầy đủ, thiên tư trác tuyệt, nhưng khi tham gia tuyển chọn không có vận khí, không vượt được qua thi luyện đồng nghĩa với việc bị loại, thế còn có những người không có thiên tư gì hết, nhưng may mắn vượt qua thì lại được nhận. điều này khiến cho Thiên Vân Môn không chỉ nổi danh về chế phù mà còn nổi danh về độ cổ quái.

Một hôm từ sơn môn của Thiên Vân môn phát ra mười tiếng đại hồng chung báo hiệu lần tuyển chọn môn đồ bắt đầu, khắp nơi trong quần đảo và cả một số vùng xa xôi đều nghe thấy, một cuộc hành hương về Thiên Vân môn lập tức bắt đầu. Theo quy định của Thiên Vân môn thì khi tiếng đại hồng chung vang lên, sẽ tiếp nhận ghi danh trong vòng mười ngày, hết mười ngày sẽ dừng việc ghi danh lại, sau đó tiếp tục là mười ngày để sơ khảo, mười ngày cuối cùng chính là chọn ra ba mươi hai người được nhận vào môn phái. Tổng cộng mỗi lần thu đệ tử kéo dài một tháng.

………….

Tiếng chuông vang lên chưa bao lâu thì cách sơn môn của Thiên Vân Môn một ngàn dặm đã lộ ra vô số một đoàn người cả nam lẫn nữ. có kẻ cưỡi linh thú, có kẻ đạp pháp bảo. Những người này có tuổi cũng không lớn, một phần trong số đó là một mình ngự kiếm đi đến, phần còn lại là đi theo trưởng bối. Vì để biểu thị sự tôn kính đối với Thiên Vân môn nên về cơ bản, những người bái sư không tiếp tục phi hành mà dựa vào hai chân đi bộ tới. Lúc này nếu đứng trên không trung nhìn xuống phía dưới có thể rõ ràng nhìn thấy ở trong vòng phạm vi ngàn dặm Thiên Vân môn, có vô số các tốp năm tốp ba cả nam lẫn nữ đều đi bộ tới. như đàn kiến tìm về tổ. Tại cửa ngoài sơn môn Thiên Vân môn có ba tu sĩ trẻ tuổi đứng, phụ trách công việc an bài mọi người tới bái sư.

Lúc này trong vòng năm trăm dặm của sơn môn Thiên Vân môn, có một tu sĩ hướng về phía trước đi đến. hắn trông có vẻ trầm tĩnh, ánh mắt bình thản, chiếc áo hắn đang mặc tuy có cũ kỹ nhưng rất sạch sẽ và được vuốt phẳng phiu. Đi phía trước hắn không xa là một già một trẻ, hai người đều mặc đồ màu đen sau lưng thêu một đốm lửa màu xanh nhạt, kiểu cách quần áo, biểu tượng và màu sắc này chính là đặc điểm của Lý gia, một gia tộc tu tiên lớn tại quần đảo này, đi bên cạnh lão già là một thiếu nữ lứa tuổi mười tám, giống như lão già bên cạnh nàng. Nàng mặc một bộ quần áo màu đen, eo được thắt lại bằng tấm vải lụa tơ tằm cùng màu sắc, dáng người đầy đặn cân đối, khiến người ta nhìn không chán mắt. Quan sát lên phía trên, cô gái này có tướng mạo động lòng người, dùng từ hoa nhường nguyệt thẹn để hình dung cũng chưa đủ để diễn tả. Lúc này nàng chu miệng, hai tay lắc lắc tay của lão già kia cất tiếng nói:

“ Ông nội, nơi này có cóc gì so với Lý gia chúng ta, mà ông cứ bắt cháu đến đây, cháu không muốn!”
Lão già thần sắc như thường, cười nói:

“Lý gia tuy là gia tộc tu tiên lớn. Nhưng con phải biết rằng Thiên Vân môn là môn phái đứng đầu ở nơi này.. Nếu con có thể bái nhập vào Thiên Vân môn, kẻ làm ông này cũng hoàn toàn yên tâm,”

Thiếu nữ không nói nữa. lại lầm lũi bước, cả hai đi được một hồi thì cô gái kia lại nói”

“ Ông, phía sau chúng ta có một tên ăn mày kìa

Cô gái mở to hai mắt nhìn nhìn lại đằng sau nói. Lão già ngẩng đầu lên nhìn, thấy đang vượt qua ông cháu mình, một thiếu niên mặc quần áo vải thô. Phải biết rằng người có thể đến Thiên Vân môn bái sư thường thường đều là các tán tu và các gia tộc tu chân, phàm nhân căn bản không thể đến chỗ này kịp trong mười ngày. Cho nên tên này ăn mặc quả thực kỳ dị,

Nghe được thanh âm của thiếu nữ, thiếu niên kia quay đầu lại liếc mắt nhìn hai người một cái, định nói gì đó, nhưng lại tiếp tục đi về phía trước. Hai mắt người đàn ông thoáng hiện một tia kinh ngạc., ánh mắt của thanh niên này bình tĩnh như nước, kể cả khi nhìn đến cháu gái hắn không có vẻ gì dao động. Thần thức của người đàn ông đảo qua, tu vi của thiếu niên này chẳng qua là linh sĩ sơ kỳ so với cháu gái mình còn kém xa.

Thiếu nữ kia nhìn thiếu niên, ánh mắt lộ ra vẻ hứng thú, gọi to:”

“Này, Tên nhà quê. ngươi cũng gia nhập Thiên Vân môn?”

Thiếu niên kia nhướn mày, không để ý đến đối phương tiếp tục bước tiếp. cô gái cũng không chịu thua chạy lên ngang hàng với Bạch Hàn Phong thao thao bất tuyệt
“Ngươi đã đến bai sư, sao không chọn lấy một bộ đẹp hơn. Ngươi nhìn ngươi xem có khác gì ăn mày không.?

Ngươi phải biết rằng Thiên Vân môn thu đồ đệ tuy rằng chú trọng vận khí, không chú trọng vẻ ngoài, thế nhưng mà ngươi mặc thế này…. Hay là ta bảo ông nội ta cho ngươi một bộ quần áo.”

Kẻ này chính là Bạch Hàn Phong, đang trên đường bái nhập Thiên vân môn, hắn thầm than một tiếng. con nhóc này đặc biệt lắm mồm, đặc biệt đáng ghét. Nếu không phải sợ lão già kia, hắn đã tát cho con nhóc này mấy nhát, tuy tu vi của con nhóc cao hơn hắn, nhưng bốn năm lăn lộn trong Đông Hà Cốc cũng không phải để chơi không, cái hắn thiếu bây giờ chỉ là danh sư chỉ điểm trong tu luyện.

Hai canh giờ sau, sơn môn Vân Thiên môn dĩ nhiên đã gần ngay trước mắt. Ánh mắt của thiếu niên lộ ra một tia cảm khái, nơi này còn to gấp mấy lần Tinh hà môn của hắn. Kỳ thật nguyên bản ý tưởng bản đầu của hắn chỉ là tự mình tu luyện ở nơi này, thế nhưng càng tu luyện càng có nhiều thứ mà bản thân hắn không thể hiểu được, chỉ có thể nhờ người chỉ điểm, cách duy nhất chính là bái nhập tông môn này, nếu không cả đời hắn cũng đừng mong tiến cấp hay báo thù gì hết.

Hễ người tới Thiên Vân môn bái sư đều được đưa ra một chỗ nhà bên ngoài nghỉ ngơi, đợi kỳ hạn mười ngày qua đi tất cả tiến vào để tu sĩ Thiên Vân môn cùng tiến hành sàng lọc.

Bạch Hàn Phong và thiếu nữ đều được đệ tử Thiên Vân môn mang vào ngọn núi phía sau, ngay sau đó ông nội của nàng xoay người rời khỏi. Tuy nhiên trước khi rời đi mắt người này còn quét Bạch Hàn Phong vài lần. Ánh mắt của Bạch Hàn Phong bình tĩnh. Tuy rằng tu vi của hắn không ra sao nhưng với độ lịch duyệt vẫn còn. Hắn nhận thấy tu vi của lão già này tuyệt đối không kém sư phụ mình,. Đối với tu sĩ bậc này, tôt nhất là đừng nên dây vào làm gì, cả cháu gái của hắn ta nữa, nếu tránh được hắn không muộn chung đụng gì cả. mười ngày sau quá trình ghi danh đã chấm dứt, tất cả đều chuẩn bị cho quá trình thí luyện,.

Nếu trong thí luyện, ai có thể vượt qua được chính là đệ tử của Thiên vân môn, còn ai không qua được sẽ rời đi, còn kẻ nào trong quá trình thí luyện mà bỏ mình thì đó là vận số của hắn. Ngày hôm sau trong một sơn cốc phi thường rộng lớn của Thiên Vân môn, mấy ngàn đệ tử muốn bái sư đều khoanh chân ngồi lẳng lặng chờ đợi khảo nghiệm. Trong số những người này có nam có nữ, có già có trẻ, trong đó người có tu vi cao nhất dĩ nhiên đạt tới Linh Sư hậu kỳ, thấp nhất thì so với với Bạch Hàn Phong cũng không sai biệt nhiều, còn lại phàm nhân cũng có nhưng rất ít. Trên đài cao có mấy người mặc trang phục đệ tử màu đỏ của Thiên Vân môn, trên mặt bọn họ đều thể hiện vẻ lãnh đạm, mơ hồ lộ ra một cỗ ngạo khí. Dù sao bọn họ cũng đã là thành viên của Thiên Vân môn, thân phận so với những người đến bái sư này tự nhiên cao hơn một bậc. đây cũng là thứ bậc trong tu chân giới, kẻ mạnh thường làm vua. Không lâu sau, một người mặc áo trắng, là một mỹ nữ vô cùng xinh đẹp trên vai áo có hình ba ngọn lửa màu máu, chậm rãi từ phía trên của Thiên Vân môn bay xuống. Người này dừng lại ở giữa không trung, liếc mắt nhìn xuống mọi người một cái, nói:

“Thí luyện vào làm môn hạ Thiên Vân môn ta sẽ có nguy hiểm mà lại chỉ có ba mươi hai người, nếu người nào không muốn hiện tại có thể ly khai.”

Những lời này nói xong, ở trên sân mấy nghìn người không có một người nào đứng dậy rời khỏi, người nào cũng lộ ra ánh mắt kiên định. Yên lặng chờ một chút sau, không thấy có ai nói gì. Mỹ nữ này lại vung tay trái lên, ở bên trong bãi đá bỗng nhiên xuất hiện một lực đẩy mạnh. Lập tức các đệ tử bái sư trong khoảng này đều bị đẩy đi vài bước lộ ra chỗ khoảng trống lớn hơn mười trượng trên sân đá. Khoảng trống này có vẽ một cái đồ hình kỳ dị, đồ hình có hình chữ nhật, bên trong có vẽ tám con rồng đan xen vào nhau. Cùng lúc đó một luồng xoáy màu đen bỗng nhiên theo nơi đó dâng lên, mây khói cuồn cuộn ở bên trong quay cuồng mãnh liệt. Thoạt nhìn có chút đồ sộ. một thông đạo khổng lồ mở ra.

Mỹ phụ điềm nhiên nói

“Các ngươi hãy vào trong đó, cho phép dùng mọi cách, kể cả giết người, nếu có thể mang ra được da Thử Lang, coi như hợp cách. thời gian là ba ngày!”.

Ngừng một lát mỹ phụ lại nói:

“Trong đó còn có rất nhiều tài liệu khác, nếu các ngươi tìm được, đều là của các ngươi, sơn môn sẽ không động tới”

Dứt lời, mỹ phụ lại vung cánh tay trái, vầng mây đen từ đại trận tỏa ra bao phủ toàn bộ quảng trưởng, trong nháy mắt đám người tham gia thí luyện hoàn toàn biến mất./.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau