VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Độc chiến (2)

Đem ba loại lực lượng chồng điệp lên nhau, Vân Hoàng cảm giác vô cùng nặng nề, giống như liên tục bị chèn ép cả trong lẫn ngoài vậy.

“Tốc chiến tốc thắng!”

Bạch Viên với cái cằm bị vỡ đột nhiên hét thảm một tiếng, hồn hải của nó đã bị Vân Hoàng dùng hồn lực công kích. Trong khoảnh khắc đó, Vân Hoàng tốc độ cực nhanh vọt lên, một quyền Khởi Phong Thức xuất ra. Bạch Viên lúc này đứng mũi chịu sào, miễn cưỡng lấy lại được một tia linh động, yêu lực bộc phát, hoá thành băng hàn lực lượng nơi quyền đầu. Băng hàn và phong bạo kịch liệt va chạm, Kim Vân Báo phản ứng đứng thứ hai, trên người kim sắc ma văn bốc ra ngùn ngụt yêu lực, Hoang Thiên Xà cùng Tam Nhãn Phi Ưng cũng không chậm, bạo phát ra chính mình năng lực thiên phú, Hoang Thiên Xà quanh thân là cát bụi, ẩn chứa tính ăn mòn cực mạnh. Tam Nhãn Phi Ưng trong cả bốn là mạnh nhất, lợi trảo lực lượng bên trong đã đạt tới da lông của Tê liệt chi ý cùng Phong hệ chi ý rồi.

Vân Hoàng một quyền đánh bay Bạch Viên liền đụng độ Kim Vân Báo đang lao đến, tốc độ của nó cực nhanh do thân thể đã được kim sắc ma văn gia cường, Vân Hoàng vội né sang bên trái nhưng yêu lực vẫn để lại trên ngực hắn một đạo nhang nhạt vết máu. Vân Hoàng cánh tay nâng lên một cái đạo đài chặn đứng Hoang Thiên Xà, đạo đài dưới cát bụi lực lượng có thể thấy bằng mắt thường bắt đầu bị mài mòn. Mà Tam Nhãn Phi Ưng tốc độ cực nhanh, chỉ trong giây phút mà hắn thất thủ đã biến thành một cái bóng mờ chém bay Vân Hoàng, lực đạo mạnh mẽ trấn hắn lùi ra xa mấy chục bước chân. Trên ngực còn nguyên ba vết cắt sâu hoắm, mang theo Tê liệt lực lượng da lông cũng kiến vết thương này của hắn trong thời gian ngắn vô pháp hồi phục.

”Những con yêu thua này đều trong Tam cấp trung giai thực lực thức tỉnh năng lực thiên phú, sức chiến đấu còn so với phổ thông yêu thú bên trên.”

Mỗi một đầu yêu thú mà hắn đang đối mặt sức chiến đấu cực kì đáng sợ, sợ rằng dù là Nguyên Hạo Quốc Thông Linh cảnh thất cấp cường giả cũng trong thời gian ngắn khó mà đánh giết được.

Yêu thú Tam cấp thời kì khác với Thông Linh cảnh tu sĩ. Thông Linh cảnh tu sĩ dựa vào việc lĩnh ngộ thiên địa chi lực lớn mạnh bản thân mình thì yêu thú lúc đó đào móc, khai thác trong bản thân, trong huyết mạch của chúng thiên phú. Thiên phú thúc tỉnh càng sớm thì càng mạnh.

Vân Hoàng tế xuất ra một tấm pháp thuẫn đõ lấy nắm đấm của Bạch Viên công kích, muốn chạy thoát ra phía bên kia thì một đám Tam cấp đê giai yêu thú cản lại. Chỉ chậm trễ có một hơi thở thôi cử động của hắn đã bị Kim Vân Báo bắt được, nó dùng tốc độ nhanh nhất phi về phía Vân Hoàng, dưới lực đạo khủng khiếp như vậy va chạm, đạo đài của hắn vỡ ra. Vân Hoàng bị phản phệ thổ huyết, mạnh mẽ dùng hồn lực ổn định lại tâm trí, ánh mắt lăng lệ một kiếm chém ra. Lúc này, hắn đem linh lực vận chuyển tới cực hạn, vận dụng thêm sức mạnh của mười ba đạo Long văn, tăng phúc ít nhất hai thành trở lên lực công kích.

“Truy Phong Thức!”

Một tiếng rít khủng khiếp vang vọng trong hang đá, một bên răng nanh của Kim Vân Báo bị chém gãy, đồng dạng thanh kiếm trong tay hắn cũng bị chia làm hai nửa. Vân Hoàng âm thầm kinh hãi, Long văn tăng phúc so với hắn tưởng tượng còn mạnh hơn nhiều. Một kiếm này trong nháy mắt có thể lấy mạng một cái Thông Linh cảnh tứ cấp.

Kim Văn Báo có kim sắc ma văn gia cường thân thể mới có thể chống lại một kiếm này, nếu chỉ là phổ thông Tam cấp trung giai yêu thú chỉ sợ rằng đã bị hắn đem đầu hái xuống.

Tam Nhãn Phi Ưng cùng Hoang Thiên Xà phân làm hai hướng công kích Vân Hoàng, hắn bước lên trước, khí thế mạnh mẽ tỏa ra. Mười ba đạo rực sáng Long văn bộc phát, mỗi một đạo như một đầu cự Long, ẩn chứa trong đó khủng bố lực lượng. Vân Hoàng hai tay trần vung lên, cánh tay của hắn thoạt nhìn đưa rất nhẹ nhàng. Nhưng lại mang cho kẻ khác cảm giác như liên tiếp những toà núi đổ xuống. Diệt Vấn đao khí hàng trăm, hàng nghìn đao tạo thành một vùng hỗn độn xung quanh Vân Hoàng, phàm là thứ xâm phạm sẽ bị hỗn độn bẻ cong, phá hủy, nghiền nát.

Bạch Viên cánh tay các ngón bị bẻ ngược vẻ xuôi đủ kiểu, thân hình to lớn bay rớt ra bên ngoài. Kim Ván Báo cũng không ngoại lệ, do lúc trước bị Vân Hoàng làm cho thụ thương nên càng không thể chống trả. Cả phần đầu còn suýt nữa bị nghiền nát.

Vân Hoàng đột nhiên phát động hồn lực công kích, Hoang Thiên Xà trúng chiêu, lộ ra sơ hở cực lớn. Hắn làm sao có thể bỏ lỡ thời cơ tốt như vậy.

“Quang Lưu Hư Bộc!”Cánh tay của Vân Hoàng trong chốc lát di chuyển thẳng về phía trước. Từ trên người Vân Hoàng phát ra một cỗ khủng khiếp hủy diệt ý chí, vận dụng hết lực lượng vào một quyền này. Hoang Thiên Xà rít gào muốn đào thoát, nhưng đã muộn.

”Thiên Hoang Táng Thần!”

Hoang Thiên Xà chỉ cảm thấy như xung quanh mình đang dần trở nên cứng rắn hơn, thực ra đó chính là thiên địa chi lực đông đặc lại như khối đá đồng dạng. Vân Hoàng vẫn chưa kết thúc, đó mới chỉ là đòn phủ đầu, sát chiến thực sự chính là cái đằng sau. Một chiêu này Vân Hoàng đoán dù là Thông Linh cảnh hậu kì nếu tuỳ ý cũng có thể thụ thương.

“Thiên Hoang Phá Thiên! Diệt cho ta!”

Thiên địa chi lực vặn vẹo tột độ, từ trong hư không xuất hiện những vết nứt mờ ảo. Hoang Thiên Xà bị kinh khủng sát thế cùng hủy diệt từ bên trong những vết nứt tưởng chừng vô hại kia đem cắt làm mười tám mảnh lớn nhỏ. Tam Nhãn Phi Ưng phẫn bộ, hoá thành một đạo lưu quang vòng một vòng trên không trung rồi cắt về phía Vân Hoàng. Hắn cười gằn, ba cái chiến lực đã bị Vân Hoàng phế đi, một cái Tam Nhãn Phi Ưng không thể làm gì được hắn.

Nhưng mà, lại tới liền hơn mười đầu Tam cấp trung giai yêu thú, mỗi một đầu đều không so với Tam Nhãn Phi Ưng yếu, thậm chí có một số còn ẩn ẩn cường hơn một điểm.

Trường hợp xấu nhất trong dự tính của hắn đã xảy ra, hắn không thể hạ được cả bốn đầu yêu thú này trước khi chi viện của chúng kéo đến.

“Chết tiệt, chỉ một chút nữa thôi…”
Vân Hoàng cười khổ, ngồi dựa lưng vào vách đá, hắn xương đã gãy nhiều nơi, linh lực chỉ cong có một hai thành, Long văn chi lực tổn hao bảy phần, duy chỉ có hồn lực là đỡ nhất.

Với tình trạng hiện giờ, đừng nói là phá vây, đánh giết hai con Tam cấp trung giai yêu thú đã là bất khả thi.

Tình thế bất lợi như thế này, Vân Hoàng cũng chỉ cười khổ, không có một chút nào tuyệt vọng.

Hắn đã trải qua những lần cửu tử nhất sinh như thế này rồi, tuyệt vọng thì có ích gì chứ, chỉ là hắn vẫn chưa tìm được cách hoá giải mà thôi.

Nhưng mà không để yên cho Vân Hoàng, mấy đầu Tam cấp trung giai yêu thú đã lao lên, Vân Hoàng nuốt những viên Đan dược cuối cùng, miễn cưỡng khôi phục một chút thực lực, bé tránh đi yêu thú công kích. Giờ phút này nếu hắn ngạnh kháng thì sẽ cong chết nhanh hơn. Nhưng mà đây là một cái hang động, không gian rất có hành, huống chi mười hai đầu đại yêu tốc độ không thấp, Vân Hoàng tuy đã tận lực né tránh nhưng vẫn không tránh khỏi thụ thương.

Vân Hoàng tâm tư liên tục chuyển động, hắn đã sắp không chịu nổi nữa rồi. Đột nhiên hắn nhìn thấy cái truyền tống trận chưa hoàn thành lúc trước mình đang làm dở.

“Hay là…”

Vân Hoàng cảm thấy ý kiến này quá mức mạo hiểm, truyền tống trận đã lây dính đến không gian lực lượng, cái này không thể nào đùa được đâu. Nhưng mà trong tất cả các phương án hắn nghĩ ra, đây là cách duy nhất có tỉ lệ thành công cao.

“Con mẹ nó, lão tử liều mạng!”

Vân Hoàng tốc độ đột nhiên bộc phát, hướng về phía truyền tống trận lao tới. Trong nhẫn trữ vật của hắn linh thạch liên tục được ném ra, bổ xung năng lượng cho trận pháp. Vân Hoàng nhảy vào, cả người hoá thành quang mang, để mặc lũ yêu thú đang vào thét.

Bất quá, truyền tống trận chưa Hoàng thành thật sự cực kì nguy hiểm, lực lượng không gian thông qua lỗ hổng tràn vào, mặc kệ là pháp bảo hay thuật pháp đều không ngăn được không gian lực lượng. Vân Hoàng lúc này đã là cá chết lưới rách, thiên hai đã loạn thì ta càng phải loạn thêm. Chuẩn bị đột phá Thông Linh cảnh.

Vân Hoàng từ lúc sửa chữa Hoàng tất Vĩnh Cửu kinh mạch liền có thể dễ dàng tấn thăng Thông Linh cảnh, nhưng mà hắn đã một mực tích lũy đến giờ, bây giờ tuy sớm hơn so với dự định của Vân Hoàng, nhưng tại tử vong trước mắt không thể không làm.

Vân Hoàng thúc đẩy linh lực đạt đến điểm mấu chốt, đột ngột Vĩnh Cửu kinh mạch nghịch chuyển toàn bộ lực lượng bên trong cơ thể hắn, Vân Hoàng vội vàng điều động lực lượng chống lại, không gian lực lượng lại nhảy vào bên trong hắn thể nội, ba cỗ lực lượng điên cuồng tàn sát lẫn nhau, đem thân thể của hắn thành cái chiến trường. Vân Hoàng thổ nạp toàn bộ linh lực bên trong số linh thạch còn lại, Bá Cực Chi Thể vận chuyển đến cực hạn, Thần hồn chi pháp không ngơi nghỉ chút nào.

Vân Hoàng vận dụng hết thảy hồn lực cùng cương nguyên, thần trí kém chút nữa không giữ được, không để ý rằng thiên lôi kiếp lẽ ra phải đến lại không có xuất hiện, không có để ta rằng mình đã hoàn thành truyền tống, trong đầu hắn lúc này chỉ có chính mình, cái lực lượng nghịch chuyển cùng cỗ không gian lực lượng đang chiến đấu mà thôi.

Chương 97: Hải dương

”Aaaaaaaa!!!”

Đau đớn khôn xiết giày xéo bên trong Vân Hoàng thể nội. Truyền tống đã kết thúc, nhưng một bộ phận không gian lực lượng đã du nhập vào bên trong thân thể hắn, và chạm cùng cái lực lượng kinh khủng kia. Cả hai phảng phất như tìm được đối thủ, lao vào đánh nhau tứ tung, xem Vân Hoàng hắn như một cái chiến trường chứa đựng.

Cả hai ở giữa tranh đấu, dù là cực kì rắn chắc Vĩnh Cửu chi mạch cũng rung động ầm ầm, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ. Vân Hoàng cắn răng, tập hợp còn sót lại linh lực, cương nguyên cùng hồn lực trấn áp không cho cả hai làm loạn.

Rắc rắc rắc rắc

Những tiếng đứt gãy đáng sợ truyền tới, Vân Hoàng trong cơ thể xương cốt gần như bị trấn làm bã vụn, nỗi đau đớn khi cả thân thể bị dập nát khiến cho ý thức của hắn chỉ trong ngắn ngủi vài hơi thở đã suýt chút nữa không cánh mà bay. Vân Hoàng con mắt đỏ ngầu, xung quanh tơ máu nổi lên. Hắn đau thì đau thật, nhưng muốn thế này đã muốn làm hắn sụp đổ căn bản là si tâm vọng tưởng.

Hắn không biết, trong Lam Anh bí cảnh chỗ sâu Âm Hồn đầm lầy thời điểm, hắn đã cận kề tử vong chỉ có một cái nhấc người, sự đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần lúc đó mới thực sự là khủng khiếp, một chút thương thế này, Vân Hoàng hắn sẽ không thua.

Ý chí là thế, nhưng thân thể lại là một chuyện khác, chỉ sau một chung trà vật lộn đã giống như chết đi sống lại gần chục lần rồi. Giống như việc xây một bức tường vậy, đập đi xây lại không những khiến nó cứng cáo hơn mà còn gây ra phản ứng ngược, càng chữa thì lỗ hổng càng nhiều, càng nhanh sụp đổ.

Vân Hoàng trong đầu suy nghĩ liên tục luân chuyển, những lúc như thế này hắn không thể hoảng loạn, phải càng bình tĩnh, càng quyết đoán mới có thể nghĩ ra cách giải quyết.

Trong đầu hắn nhớ lại lúc hắn hết thảy đều tan vỡ, chỉ dựa vào một đoàn ý chí còn xót lại đem thân thể mạnh mẽ tái sinh lại. Vân Hoàng như vớ được cọng rơm cứu mạng, bằng mọi giá niệm Thần hồn chi pháp.

Vân Hoàng đem cảm giác ngày đó lần nữa trở lại, hắn cả người phảng phất như một cái huyết nhân, nhưng đối mắt lại thanh tỉnh cực kì.

Vân Hoàng phảng phất như lạc vào một cái kì lạ thế giới, nó rất tối, hồng sắc xích sắc cùng vô vàn các hạt nhỏ màu khác nhau liên tục tuần hoàn không ngừng nghỉ, tạo thành vô số các chu thiên, những chu thiên này lại móc nối với nhau tạo thành các chu thiên lớn hơn.

Nhìn khung cảnh diệu kì trước mắt. Vân Hoàng cảm khái, không nhịn được mà thốt lên.

“Vậy đây chính là ta thân thể?”

Lần trước hắn đụng độ không gian phảng phất như là sao trời phía trên đầu là hồn hải của hắn, bây giờ cái phiến thế giới kì hoa này chắc là thân thể của hắn.

Hắn dùng chính mình ý chí lập lại hồn hải, nhưng lại dùng ngoại lực để tạo nên Vĩnh Cửu chi mạch. Rốt cuộc sự thiếu sót của nó cũng lộ ra.Ngoại vật tuy rằng rất tiện nhưng đôi khi, ta chỉ có thể dựa vào chính mình.

Vân Hoàng hít một ngụm khí lạnh, phải nhanh chóng, nếu không hắn sẽ bị hai cái lực lượng kia giày vò mà chết.

“Nếu ta có thể dùng chính mình ý chí đúc lên chân chính Vĩnh Cửu chi mạch thì coi như kiếp nạn này qua. Nếu không e rằng… thân tử đạo tiêu là việc khó tránh khỏi.”

Vân Hoàng phảng phất như một cái con bạc, đến những phút cuối cùng chỉ có thể tin vào đôi tay của mình.

Từ trên người hắn toát ra một cỗ ý chí tưởng chừng có thể điều khiển cả thời không, thao túng thiên địa. Những chỗ máu lớn, những phần cơ thể bị vỡ nát giống như quay ngược thời gian đồng dạng, dùng tốc độ bằng mắt thường hồi phục lại.

Nếu có một cực kì cường đại Thể tu tại đây quan sát thì sẽ cực kì giật mình.

Thể tu giai đoạn đầu tiên chỉ gồm những cái cơ bản nhất đó là sức bền, nhanh nhẹn, tăng cường thể chất. Nhưng càng đi về sau đường càng hẹp, Cấp cao Thể tu đặc biệt nhất có thể cải biến chính mình cơ thể trật tự, mang cho mình sức mạnh vô cùng khinh diễm. Bình thường sờ vào không khác da thịt phàm nhân là bao nhưng một khi chiến đấu thì dù là huyền thiết độ cứng cũng thua xa.

Bất quá, thông thường đối với một tu sĩ như Vân Hoàng mà nói cái cấp độ này còn cách hắn rất xa, nhưng giờ phút này hắn lại đang làm như vậy, cải biến chính mình thân thể.Không gian lực lượng ác chiến cùng lực lượng thần bí càng lúc càng dữ dội hơn. Vân Hoàng cắn răng, điên cuồng đắp nặn lại chính mình thân thể, trong người hắn dần đà xuất hiện cảm giác lực lượng bị thiếu hụt.

Vân Hoàng vung trong nhẫn trữ vật ra toàn bộ trung phẩm linh thạch, từng dòng cuồn cuộn không dứt linh lực tràn vào trong hắn thể nội. Linh lực của hắn vốn sĩ đã là đại viên mãn cấp bậc, nhưng giờ đây lại xuất hiện chỗ trống nên tất cả linh lực hận đều không thể chui vào. Vân Hoàng thét dài một tiếng, linh lực như sóng thần tràn vào đấu tranh cùng hai cỗ lực lượng hủy diệt kia.

Hắn lúc trước đã bị hao tổn nghiêm trọng khi đấu với bốn đầu Tam cấp trung giai yêu thú lại thêm hai cái lực lượng kia nên càng dầu cạn đèn tắt. Nhưng bây giờ cả người đều xung mãn cực kì, một chút mệt mỏi cũng không có, càng giác thông thuận vô cùng. Hắn điều động hết thảy lực lượng, muốn đem hai cỗ lực lượng này cùng một chỗ tiêu trừ.

Về tính chất, dù là cương nguyên, linh lực hay hồn lực của hắn đều thua xa, nhưng lực lượng của hắn dày đặc đến mức đáng sợ nên chiếm ưu thế tuyệt đối, trận chiến kinh thiên lại diễn ra. Cuối cùng sau khoảng chừng vài ngày đêm, Vân Hoàng buộc phải từ bỏ.

Trong người hắn còn lại một tia không gian chi lực cùng cái nghịch chuyển chi lực, hắn lấy tạm danh là kiếp lực cũng chỉ tồn vong một tia. Nhưng cả hai quá mạnh, với thực lực của Vân Hoàng bây giờ không làm gì được.

“Muốn tiêu trừ hai tia không gian chi lực cùng kiếp chi lực này, ngoài đột phá Thông Linh cảnh hoặc có cực phẩm thiên tài địa bảo may ra còn có cơ hội.”

Vân Hoàng trong lòng thầm đánh giá các phương án có thể.

Bất quá, hắn bây giờ phải lo nghĩ xem mình đang ở đâu, hồi phục thương thế và nhanh chóng đề cao tu vi.

Để hắn kinh ngạc là, xung quanh mình toàn nước là nước, Vân Hoàng bơi lên trên mặt nước, phát hiện bao quanh mình là một cái hải dương rộng lớn.

“Ta vậy mà ra biển?”

Vân Hoàng chỉ ngạc nhiên trong thoáng chốc, sau đó lập tức dùng thần thức dò xét xung quanh, sau đó chân đạp hư không. Hắn nhìn thấy một hòn đảo khá rộng lớn,

”Trước tiên đến đó bế quan.”

Vân Hoàng thân hình chớp nhoáng, giống như cơn gió hướng về phía hòn đảo.

Chương 98: Lôi Nhẫn, Thu Tinh

Vân Hoàng muốn lội qua vùng nước này, nhưng hắn nhận ra nước này nặng cực kì, vả lại Vân Hoàng sức lực cũng cạn kiệt nên không cách nào đi sang được.

”Cái vùng hải dương này sợ là không có Thông Linh cảnh sơ kì tu sĩ thì không thể đi qua a.”

Vân Hoàng cảm khái, đột nhiên từ sau lưng hắn vọt lên một đầu Nhị cấp đỉnh giai kình ngư, rẽ nước lao đến chỗ Vân Hoàng sắc lẹm răng nanh nhẹ ra. Cắn lên cổ tay Vân Hoàng. Hắn cũng không công kích đầu kình như này, lần nữa tái tạo lại thân thể, dù không động dụng cương nguyên thì Thông Linh cảnh tứ cấp cường giả cũng khó mà phá nổi hắn phòng ngự. Đầu kinh ngư này chỉ có Hư Linh cảnh trung kì, hậu kì thực lực thì dù tróc của hắn một miếng da cũng không được.

Kình ngư nghiến răng rất nhiều lần, chỉ cảm giác như răng đã sắp long ra, nhưng không thể xé mở hắn cánh tay. Vân Hoàng túm lấy đầu nó, thân thể đột nhiên bật lên cưỡi trên người kình ngư, hắn vỗ vỗ thân của nó.

“Nào, đưa ta đến hòn đảo kia.”

Kình ngư đáng thương giờ biết đã đụng phải thiết bảng rồi, thân hồng giãy dụa muốn thoát ra nhưng Vân Hoàng làm sao có thể cho phép? Cuối cùng đầu này kình ngư chịu thua, đưa Vân Hoàng đến hòn đảo.

Đầu kình ngư này là hải thú, hải thú cũng là yêu tộc nhưng có hơi khác biệt. Chúng sinh sống trên hải dương, cũng là nơi mà hải thú phát huy ra thực lực mạnh nhất.

Vân Hoàng nhảy xuống chỗ nước nông gần đảo, thật đi kình ngư.

”Trước tiên phải tìm chỗ trú cái đã.”

Vân Hoàng thần thức tỏa ra, tìm được một cái gốc cây khá lớn, Hắn cẩn thận dùng thần thức dò xét thấu đáo một hồi rồi mới bước vào trong.

Vân Hoàng lôi toàn bộ linh thạch ra. Từ dưới lòng đất hắn rút đi rất nhiều trung phẩm linh thạch, bây giờ cũng là lúc để xài. Hắn Vĩnh Cửu chi mạch sau lần một sửa chữa, lần hai cải tạo đã chính thức hoàn thiện, tốc độ và khả năng thổ nạp linh lực đã xưa đâu bằng nay, qua gần tám ngàn viên trung phẩm linh thạch về sau, Vân Hoàng mới miễn cưỡng phát huy ra bảy phần thực lực.

Vân Hoàng bước ra khỏi hốc cây thì trời đã chập tối, hắn nhìn màn đêm đang dần che phủ tất cả, thân ảnh nhẹ nhàng bay lên độ cao vạn trượng trên không.

Theo hắc động hồn hải của hắn chậm rãi xoay chuyển, từng hại nhỏ cỡ hại đậu tinh quang cuốn quanh Vân Hoàng, đầu nhập vào trong thân thể của hắn. Vân Hoàng cảm giác, thức hồn của mình đang xảy ra thuế biến.

Linh hồn của bất cứ sinh vật nào, đều chia làm hai bộ phận là thức hồn và hồn hải. Hồn hải của những phàm nhân quá mức yếu ớt, gần như không tồn tại, nhưng cũng có thức hồn.

Thức hồn là căn nguyên của hết thảy sinh vật. Những người có ý chí mạnh mẽ hầu hết đều sở hữu thức hồn mạnh mẽ, đây là thứ do tiên thiên sinh ra, đối với đại đa số mà nói suốt đời cũng không thay đổi được.

Thức hồi có thể thông qua nhiều phương pháp để lớn mạnh lên, nhưng mà tu luyện để mạnh lên thức hồn là không bai giờ gặp, không bao giờ có. Đó căn bản là trái với thiên quy.

Vân Hoàng đã từng thấy qua công pháp có thể tu luyện hồn hải, nhưng tu luyện thức hồn là hai cái chênh lệch như trời với đất.

Hồn hải chỉ là đơn thuần tinh thần chi lực, nhưng thức hồn chính là tính cách, chính là kí ức, chính là đạo của mỗi người.

Mà hắn thức hồn bắt đầu xảy ra thuế biến, tuyệt đối là nghịch thiên.



“Xem ra phải nhanh chóng tìm cách trở về Trung Hải”

Vân Hoàng chau mày, ở đây cũng không phải là một cách, hắn đã dò xét một lượt quanh đảo, ngoại trừ một số sinh vậy và linh dược cấp thấp sinh trưởng ra thì không có gì cả.

“Phải tìm một đầu hải thú!”

Giống như cách lần trước, chỉ có hải thú mới có thể di chuyển tự nhiên trên hải dương. Vân Hoàng vươn vai, linh lực bộc phát, hắn đạp không trên độ cao mất chục trượng so với mặt biển. Chưa đạt đến Thông Linh cảnh, Vân Hoàng vẫn chưa thể phi hành một cách tự nhiên, nhưng ở khoảng cách này duy trì nửa ngày một ngày vẫn có thể.Để hắn thất vọng là, xung quanh khu vực hòn đảo đó không có lấy một đầu hải thú. Vân Hoàng tuy không cảm lòng nhưng vẫn phải quay về.

Hắn tiếp tục tìm kiếm, tuy phát hiện ra mấy đầu hải thua nhưng tu vi của chúng ít nhất cũng đạt đến Tam cấp đê giai đỉnh cao, phối hợp cùng hải dương chạy trốn nên hắn chỉ có thể không công mà về.

Nhưng đến ngày thứ ba, một chiếc phi hành khí đi đâm vào hòn đảo nơi Vân Hoàng tại vị, từ bên trong phi hành khí bước ra một nam một nữ. Một vị nam tử móc ra một viên Đan dược nuốt vào, khoé miệng của y chảy ra tiên huyết, có vẻ bị thương không nhẹ.

“Thu Tinh, ngươi phải mau chạy, chúng muốn chính là Thiên Linh Thảo trên người ta!”

Vị nữ tử kia lắc đầu cười khổ. Bọn hắn phi hành khí đã hỏng, với sức của họ thì không thể nào băng qua hải dương được. Có thể trốn đi đâu được chứ?

Đột nhiên, đằng sau lưng bọn họ vang lên một giọng nói ồm ồm, một chiếc phi hành khí khác bay đến, bước ra là một cái tóc hoa râm trung niên, y cười khẩy.

“Nữ tử này phục vụ ta một đêm, giao ra Thiên Linh Thảo thì ta sẽ để các ngươi rời đi.”

“Thối lắm!”

Nữ tử vừa nãy kêu Thu Tinh buông ra một câu, tên trước mặt bọn hung danh lan xa, tuyệt đối sẽ không tha cho bọn hắn.

Nam tử đang bị thương cố bám víu cọng rơm cuối cùng, trừng mắt nói.

”Hà Xà lão quỷ! Chẳng lẽ ngươi không sợ Linh An Đoàn truy sát sao?”

Lão già tóc hoa râm cười lạnh, Linh An Đoàn chỉ là một tập hợp các tán tu, không thể có truyền tin lệnh bài như tông môn được. Lão chỉ cần giết hết cả hai ở đây thì ai biết, hơn nữa hải dương rộng lớn như vậy, lão trốn thì Linh An đoàn có thể truy sát được sao?

Hà Xà lão quỷ tế xuất ra một cây trường tiên, linh lực quất lên, hoá thành một đầu to lớn cự xà. To lớn cự xà quất xuống, nam tử kia tế xuất ra một cái pháp thuẫn, trong tay ném ra một đạo phù lục. Nữ tử cũng không có ngồi yêu, rút bội kiếm chém ra mấy đạo kiếm khí.
“Huyền Thanh Tam Thập Lục Kiếm!”

Kiếm khí chém ra đủ ba mươi sáu đạo, hợp thành một cái kiếm trận, Hà Xà lão quỷ có chút ngạc nhiên. Trường tiên cuốn thành vòng xoáy chăn lại Kiếm trận.

“Bạo cho ta!”

Nam tử khi hét lên, phù văn bên trên phù lục bốc cháy, một cái to lớn hỏa cầu phá vỡ cự xà. Nữ tử nhân lúc đó thân hình nhoáng lên, kiếm trong tay vẽ lên một đường hồng sắc.

”Thanh Hồng kiếm!”

Hà Xà lão quỷ con mắt nheo lại, linh lực của lão bạo phát, trong tay trường tiên đột nhiên thẳng tắp lại dùng tốc độ cực nhanh đâm tới. Trường tiên phá hủy nam tử pháp thuẫn, đâm lên bả vai hắn.

“Lôi Nhẫn!”

Nữ tử Thu Tinh hoảng hốt, thế công liền xảy ra rối loạn, Hà Xà lão quỷ cười lạnh lãi, trường tiên cuốn chặt Thu Tinh, xé mở trên người nàng hộ thể linh lực, trường tiên dần dần xiết chặt lại. Thu Tinh từ trong nhẫn trữ vật ném ra một cái hạt châu. Hạt châu vừa đi ra đã bạo nổ, uy lực cực mạnh đánh bay trường tiên. Hà Xà lão quỷ bị phản phệ phun ra một ngụm lão huyết, kinh hãi hét lên.

”Bạo Long Châu!”

Bạo Long Châu là một kiện Bán Huyền giai pháp bảo, từ mấy tháng trước đã bị người ta phát hiện bên trong Hải Nguyên Cấm Địa. Nhưng đã bị lấy mất, không ngờ người lấy mất lại là đôi nam nữ này.

Lão cuồng hỉ, lấy được món pháp bảo này, thực lực của lão sẽ đại tăng.

”Ha ha, Bạo Long Châu!”

Bạo Long Châu không chỉ là Bán Huyền giai pháp bảo đơn giản như vậy. Nghe đồn rằng bên trong bản nguyên Bạo Long Châu ẩn chứa Hải Vương tinh huyết. Có thể xưng là Hải Vương tại mảnh hải dương này thực lực đều cực mạnh, dù chỉ là một giọt tinh huyết cũng vô cùng đáng sợ.

“Thu Tinh, đừng liều mạnh với lão, để ta tự bạo…”

Nữ tử trên Thu Tinh ngay lập tức ngắt lời Lôi Nhẫn.

”Lôi Nhẫn, ta không thể bỏ ngươi.”

Vụt!

Trường tiên cuốn quanh Hà Xà lão quỷ, lão kết thủ ấn, một đạo hủ bại thuật pháp đánh ra. Thu Tinh nhảy lên, từ bên trong Bạo Long Châu bộc phát hủy diệt lực lượng. Hà Xà lão nhân vẫn kết thủ ấn không ngừng, từ bên trong thuật pháp nắm giữ một tia hủ bại chi ý. Bạo Long Châu uy lực lập tức liền đại giảm, linh lực bị ăn mòn, Thu Tinh cắn răng, Kiếm trận tế xuất nhưng không thể nào là đối thủ của Hà Xà lão quỷ. Lão không nhịn được mà đắc ý.

“Chống lại ta Hủ Bại Ấn, nằm mơ!”

Trường tiên trên không như những lưỡi kiếm, liên tục cắt lên trên da thịt Thu Tinh, nàng hộ thể linh lực tốt cuộc không đỡ nổi nữa, phun ra một búng máu bay ra ngoài. Nam tử Lôi Nhẫn hai mắt đỏ ngầu, trong tay quyền sáo đánh ra, linh lực tựa hồ như một đầu sư tử, vô cùng hung mãnh. Nhưng y sao có thể là đối thủ của Hà Xà lão quỷ, huống chi là lúc bị thương? Lão đến cả một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn, trường tiên chỉ dùng một quất đã đem y đánh xa mấy chục trượng.

Hà Xà lão quỷ đang định tiến lên đoạt lấy Bạo Long Châu, đột nhiên đằng sau lưng lão vang lên một giọng nói.

“Có chuyện gì vậy?”

Chương 99: Hà Xà lão quỷ

Hà Xà lão quỷ nghe tgaays tiếng nói đằng sau thì giật nảy mình, vội vàng quay mặt lại. Lão nhìn thấy được một thiếu niên đang đứng cách xa lão tầm vài chục trượng.

Thiếu niên này ngoại trừ Vân Hoàng ra thì có thể là ai. Hắn vừa từ chuyến đi tìm kiếm hải thú trở về, vừa về đã thấy tràng cảnh này, Vân Hoàng cũng hết nói. Bất quá, những người này có phi hành pháp khí, tuy chỉ là Linh giai cực phẩm phi hành pháp khí nhưng cũng quá đủ để hắn rời đi nơi này rồi.

Cảm nhận được Vân Hoàng chỉ là một người bình thường, lão thở phào một hơi. Trong con mắt loé lên sát ý, việc ngày hôm này tuyệt đối không thể lộ, dù là phàm nhân cũng không thể.

Vân Hoàng đang muốn hỏi ngồi nhờ phi hành pháp khí thì đã thấy một đoạn trường tiên uốn éo như rắn xông tới. Hắn trong mặt không có chút nào hoảng loạn, chỉ giống như nhẹ ngành nhún chân, trường tiên liên tục đánh trượt, dù chỉ cách có vài ly thôi nhưng cũng vô pháp chạm vào hắn.

“Đạo hữu, ngươi đây là cái ý gì?”

Vân Hoàng vẫn cười hỏi Hà Xà lão quỷ, nhưng trong mắt lại cực kì lạnh lẽo. Lão già này mới nhìn thấy hắn đã ra tay hạ độc thủ, tuyệt đối không thể không đề phòng. Hơn nữa tu vi của lão già trước mặt này là Thông Linh cảnh lục cấp đỉnh phong, hắn bây giờ vẫn chưa khôi phục lại toàn bộ chiến lực, nếu đánh chắc chắn sẽ ăn thua thiệt lớn.

Dù Vân Hoàng có tránh được, nhưng Hà Xà lão quỷ vẫn như cũ không coi trọng, chỉ khinh thường một câu.

”Sâu kiến không cần biết, mau chết!”

Lão thôi động linh lực, từng tia linh lực dày đặc như một cái mạng nhện giăng trên thân trường tiên, lãi vẩy tay, từng tia linh lực trùm lấy Vân Hoàng. Hắn tế xuất ra một thanh Linh giai thượng phẩm phi kiếm, hoá thành một đạo bạch quang cực nhanh cắt qua, từng tia linh lực dễ dàng bị phi kiếm chặt đứt. Hà Xà lão quỷ thần sắc có chút ngưng trọng. Trường tiên mềm mại lúc này đột nhiên thẳng tắp vụt xuống, sắc lẹm cương phong như ngưng thành thực chất.

Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên. Phi kiếm lập tức bị đánh bay, dù sao trường tiên trong tay lão cũng là Linh giai cực phẩm pháp bảo, so với Linh giai thượng phẩm phi kiếm còn mạnh hơn một bậc.

Vân Hoàng vốn đứng yên tại chỗ, lúc này mới máy động. Đang chiếm ưu thế Hà Xà lão quỷ đột nhiên cảm giác một luồng sát cơ ập vào mặt. Vội vàng vung lên trường tiên, vô số đạo quang mang chém ngập trời, xung quanh bờ biển cồn cát bay tứ tung bụi mù. Không thấy Vân Hoàng đâu, chỉ thấy một cái bóng cực nhanh xuyên qua lão một bộ phận quang mang, một quyền đánh lên người lão.

Một tiếng đứt vỡ vang lên, lồng ngực của lão lõm vào, hộ thể linh lực bị nhất quyền xé mở, Hà Xà lão quỷ phun ra một búng máu, cả ngươi lùi ra xa trăm trượng.

Vân Hoàng bước ra, lông tóc vô thương, chỉ là trên y phục có dính một chút cát.

Lão già trước mặt này mạnh hơn hắn thật, nhưng tấn công kiểu phân tán như vậy thì dù là hộ thể linh lực của hắn cũng xé mở không ra chứ đừng nghĩ là làm bị thương hắn.

”Được, được, không nghĩ tới thật coi thường ngươi!”

Hà Xà lão quỷ cười lạnh lùng, lần giao thủ vừa rồi lão quả thật khinh địch nên mới để thụ thương như vậy.

Phốc!Hà Xà lão quỷ dùng độn thuật phi tốc về phía trước, từ trên thân trường tiên hoạt diễm bốc lên, hư ảnh hỏa cự xà xuất hiện khiến xung quanh trở nên nóng rực.

“Bạo Viêm Xà Thuật!”

Hoả cự xà xoáy tròn theo trường tiên, há cái miệng rộng đỏ lòm ra. Vân Hoàng xung quanh gió bắt đầu nổi, hắn một chỉ điểm ra, nhất thời cuồng phong xung quanh như xoắn lại thành một mũi tên bắn ra.

“Hỏa Bạo!”

Hà Xà lão quỷ thét lên, nhưng không có tác dụng chút nào. Luận về độ tinh diệu của chiêu thức thuật pháp, mười cái Hà Xà lão quỷ cũng không bằng hắn.

Hoả diễm hừng hực rực cháy đụng vào phong tiễn của Vân Hoàng liền như âm thanh toàn bộ đều bị lấy đi, tất cả chỉ còn lại một mảnh lặng yên. Hỏa cự xà cũng dần dần tan biến. Vân Hoàng lại đấm ra một quyền nữa, một quyền này phong bạo cực lớn, nhưng lại im lặng một cách đánh sợ, như một thanh chuỳ thủ sắc lẹm luôn giấu trong bọc, chỉ chực chờ đâm ra lấy mạng đối phương.

Hà Xà lão quỷ vội vàng vận chuyển linh lực chống đỡ, may mắn là lão tu vi thâm hậu nên mới có thể miễn cưỡng chống đỡ. Nhưng ngọn gió của Vân Hoàng thập phần kì quái, không trực tiếp công kích xuyên phá hắn linh lực mà lại bào mòn đi linh lực của lão.

”Tiểu tử khốn khiếp, muốn mài chết ta!”

Nhận ra Vân Hoàng ý định, Hà Xà lão quỷ giận dữ. Trong miệng niệm pháp quyết, hai tay kết thủ ấn, từ trong hư không ngưng tụ ra một đạo hôi sắc thủ ấn, thủ ấn này tính ăn mong cực mạnh, đã ẩn chứa bên trong một tia hủ bại chi ý.

Chưởng ấn cực nhanh, phong bạo tiếp cận nó liền tan rã. Vân Hoàng ngạch nhiên, loại ấn pháp này quả thật có chút ý tứ.Vân Hoàng chém ra một đạo phong nhận cắt đứt Hủ Bại Ấn, nhưng kì lạ thay nó lại phân ra làm hai cái giống hệt nhau. Hà Xà lão quỷ cười lạnh, đạo ấn pháp này lãi lấy được từ Hải Nguyên Cấm Địa, dù chỉ là một tàn thuật pháp nhưng uy lực rất kinh khủng, thậm chí đã từng đánh lén chết Thông Linh cảnh hậu kì tu sĩ.

Quả nhiên khi đấu với đôi nam nữ Lôi Nhẫn, Thu Tinh kia, lão vẫn giữ lại phần lớn thực lực.

Vân Hoàng muốn tránh ra, nhưng đạo Hủ Bại Ấn này dai dẳng cực kì, muốn tránh thế nào cũng không được. Hắn thở ra một ngụm bạch khí, xung quanh thiên địa chi lực đột nhiên đông cứng lại, Vân Hoàng một quyền đánh vào hư không, tiếp nối lại một quyền nữa, liên tục không ngừng nghỉ. Trong hư không xuất hiện từng đạo vết rách ẩn chứa khủng bố hủy diệt lực lượng. Hủ Bại Ấn vặn vẹo, tưởng chừng như vỡ ra.

Phía bên kia Hà Xà lão quỷ cũng không tốt cho lắm. Những vết nứt kia đang chạy đến rất nhanh, như thiên binh vạn mã đồng dạng. Lão vội vàng thôi động trường tiên trong tay ngăn cản đồng thời ném ra hai đạo phù lục, hoá thành hai tầng hoàng sắc quang mang bảo vệ lão.

Rắc rắc rắc rắc

Rất nhiều tiếng nứt vỡ vang lên, xung quanh trấn động thực sự rất mạnh. Hà Xà lão quỷ trong lòng run lên, hai đại phù lục vừa rồi đều đã là Linh giai thượng phẩm phù lục cũng bị đánh cho nát bét thế này, nếu những vết nứt đó mà đánh lên người lão thì không chết cũng phải lột một lớp da.

“Diệt Vấn.”

Vân Hoàng cánh tay chần chậm vung lên, hàng trăm đạo đao khí dường như xuất hiện cùng một lúc, Hủ Bại Ấn vốn đã bị lung lấy sắp vỡ giờ lại liên tiếp nhận công kích thì càng không chịu nổi.

“Là ngươi bức ta!”

Hà Xà lão quỷ không dám có chút nào lưu thủ nữa, cả người khác đi, xung quanh như bốc lên một tầng khí tức nguy hiểm, lão vung lên trường tiên, nhưng không hề giống như bình thường tiên pháp.

Xoẹt!

Một tiếng cắt dài truyền đến tai của Vân Hoàng, bất giác hắn đã ngả người về phía sau một chút, trước mặt Vân Hoàng cũng có thể thấy rõ không khí bị cắt ra như thế nào.

”Đây là cái gì thuật pháp!”

Vân Hoàng kinh hãi, nhưng chưa kịp để hắn suy nghĩ thì Hà Xà lão quỷ đã vung tay một lần nữa. Rõ ràng là một cái mềm mại trường tiên nhưng khi tiếp cận hắn lại sắc bén, nặng nề vô cùng.

Trường tiên cuốn lên cánh tay hắn, sau đó lột đi da của chỗ đó, lãi lại vung tay một lần nữa, trường tiên chém chép một đường từ vai trái đến tận eo của Vân Hoàng, tiên huyết đặc quáng chảy ra.

Chương 100: Phiến hải dương Lạc Dương

Vân Hoàng cũng không muốn ngồi yên chịu đòn, hắn vân chuyển linh lực, trên tay phi kiếm tế xuất ra một trảm chặn lấy trường tiên. Hai người liên tục giao thủ trên mặt biển.

Vân Hoàng kiếm đạo tạo nghệ không quá chuyên sâu, so với tiên pháp tạo nghệ của Hà Xà lão quỷ thì so ra kém. Hơn nữa mức độ hùng hồn linh lực của Hà Xà lão quỷ vẫn vượt qua Vân Hoàng nên hắn nhanh chóng bị áp đảo.

“Chết đi cho lão phu!”

Linh lực huyễn hoá thành một cự xà bán trên trường tiên, cự xà há miệng đớp cực nhanh, Vân Hoàng bị đánh lui ra xa, trong tay phi kiếm bị mẻ một đoạn. Cự xà không có buông tha, thân hình chớp động tính chặt ngang giống hắn, Vân Hoàng cương nguyên bạo phát. Hai cái đạo đài một lớn một nhỏ xuất hiện, chặn lấy cự xà.

Hà Xà lão quỷ vung thành vòng cung quỹ tích, bắn ra rất nhiều những lưỡi phong nhận bén ngọt, Vân Hoàng tiến lên một bước, khí thế bạo tăng. Hai bên hai cái đạo đài đập ra phía trước, trên cánh tay hắn sứ, mười ba đạo Long văn rực sáng, một tầng mờ ảo kim quang bao phủ Vân Hoàng.

“Viêm Chi Địa Mãng!”

Hà Xà lão quỷ hét lớn, Cự Xà lúc này kích thước so với lúc trước không chút gấp đôi, quanh đầu xuất hiện hai cái vành, bộ dáng tương tự rắn hổ mang đồng dạng.

“Bạo!”

Xung chấn kịch liệt vang lên, một phần hòn đảo gần như chìm xuống. Huyễn ảnh Viêm Chi Địa Mãng mang theo cực lớn lực đạo thẳng tắp lao tới.

“Khởi Phong! Truy Phong! Lăng Phong!”

Vân Hoàng quang người phong bạo cuồn cuộn, hắn đạp trên đầu ngọn gió, ngự phong mà đi. Vân Hoàng sau lưng xuất hiện một cái hư ảnh phong trụ, phong trị càng lúc càng lớn, lớn đến cả trăm trượng. Đột nhiên phong trụ có ngắn lại bé như một chiếc đũa bay trên tay Vân Hoàng. Chỉ thấy hắn một chỉ điểm ra, nhỏ bé phong trụ xuyên phá âm thanh.

“Thiên Hoang Phong Long Trụ.”

Nhỏ bé phong trụ đứng trước to lớn Viêm Chi Địa Mãng liền lộ rõ dáng vẻ nhỏ yếu, nhưng khi phong trụ đụng độ Viêm Chi Địa Mãng. Nó bộc phát thành một đầu cự đại Phong Long. Tro sắc Phong Long cắn, xé, thôn phệ hỏa mãng không còn một mảnh. Hà Xà lão quỷ bị phản phệ thổ huyết, Vân Hoàng lao xuống. Trong tay phi kiếm lao vút ra thành một đạo quang mang xuyên thủng qua lồng ngực Hà Xà lão quỷ.

”Bất Vực Chi Kiếm!”
Phốc xuy!

Tiên huyết văng ra vẽ lên trên không một cái hoàn mĩ vòng cung. Hà Xà lão quỷ trong thời khắc quyết định sinh tử đã kịp thời né người ra, tránh khỏi tử kì. Nhưng không có Hoàng toàn lành lặn trở ra, một bên tay lão tính từ khuỷu tay trở xuống liền đứt lìa, rơi thành thịt vụn xuống đất.

Lão kêu thảm, móc ra một khỏa Đan dược chữa thương nuốt vào, tiên huyết ngừng chảy ra. Lão con mắt tràn ngập tơ máu, trường tiên độc ác quất xuống, Vân Hoàng vội chém ra đao khí chống đỡ, nhưng tiên pháp của Hà Xà lão quỷ rất đáng sợ, liên tục đẩy lui đao khí của Vân Hoàng. Lão tức giận đến mức răng nghiến đã sắp vỡ ra, mỗi một roi đánh ra lão đều không lưu thủ một chút nào, nhưng không cách nào phá hủy đao khí bao quanh cơ thể của tiểu tử kia.

Bất quá, nếu so về lực lượng Hà Xà lão quỷ vẫn còn nhỉnh hơn hắn một chút, trong khoảnh khắc linh lực của Vân Hoàng thiếu hụt thời điểm, trường tiên xuyên qua hắn đao khí phòng ngự đánh lên hộ thể cương nguyên. Vân Hoàng vận chuyển Bá Cực Chi Thể đến mức cực hạn, từng tia cương nguyên đan vào nhau giống như một tấm vải, những “tấm vải” này lại xếp xen kẽ qua từng lớp cơ, thớ thịt, biểu bì của hắn, tạo thành một hệ thống phòng ngự gần như không có lỗ hổng. Trường tiên đánh rất mạnh và nhanh, nhưng khi đụng lên người hắn phảng phất như đánh vào bông vậy. Toàn bộ lực trùng kích liên tục bị phân tán, phân tán đến mức không còn gây nổi chút sát thương nào nữa, chỉ còn lại một chút ngứa ngứa mà thôi.

Vân Hoàng nặng nề thở ra một hơi, nhanh chóng giải trừ trạng thái những “tấm vải” từ tia cương nguyên kia. Duy trì trạng thái này đối với hắn không chỉ tốn sức, mà còn đối với hắn hồn lực cùng tinh thần hao tổn.

Vân Hoàng linh hồn so với cùng cảng giới cường hơn quá nhiều, nhưng tại sao hắn lại không sử dụng công kích linh hồn đối thủ? Đơn giản là tinh thần cùng hồn lực bị hao tổn vì những thuật pháp, tuyệt lực của Vân Hoàng cần mức độ chính xác gần như tuyệt đối, hơn nữa áp lực của chúng đè nén lên hắn cũng cực kì lớn. Nên trừ lúc cần thiết, hắn sẽ không vận dụng hồn lực công kích.

Mà lúc này, chính là lúc cần thiết.

Từ bên trong vùng tối đen của Hắc Động Hồn Hải, một cây tử sắc chi tiễn bắn ra, nó là ngưng tụ của hồn lực cộng hưởng với tử vong chi lực. Một tiễn này xuyên đến Hà Xà lão quỷ hồn hải, lão chỉ cảm thấy đầu của mình bị oanh phá ra, tự thân ý thức đang dần mục ruỗng. Lão hai con ngươi trợn tròn, trong miệng bọt mép sủi lên. Vân Hoàng nhân cơ hội đó phi lên, mặc kệ mệt mỏi một kiếm đem đầu lão chém bay.
Hà Xà lão nhân đầu lâu rơi bộp xuống cồn cát. Cả thân hình đổ uỵch về phía sau, linh lực tiêu tán.

Vân Hoàng thu lại nhẫn trữ vật cùng tư trang của lão, thở ra một ngụm trọc khí, không kiềm chế được mà ngồi bệt xuống đất. Hắn giã nát một khỏa chữa thương Đan dược ra rồi bôi lên những vết thương bị trường tiên quất trúng, sau đó mới đem một khỏa nuốt vào.

Giao thủ với Thông Linh cảnh lục cấp đỉnh phong cường giả quả nhiên quá mức hung hiểm, đừng nhìn hắn vết thương chỉ có một chút như vậy mà cho rằng Vân Hoàng đã nhẹ nhõm đáng giết Hà Xà lão quỷ, thực ra dù là hắn linh lực dồi dào, chiêu pháp mạnh mẽ nhưng cũng suýt nữa cung không đủ cầu. Hắn chiêu số mỗi một cái đều đủ tinh diệu và cao minh, sức mạnh cũng vô cùng khủng bố, đồng dạng tiêu hao cũng vô cùng khủng bố. Hắn mới chỉ là một Luyện Khí cảnh đỉnh phong a!

Đạt đến Thông Linh cảnh về sau có thể dựa vào chính mình lĩnh ngộ, tự nhiên mượn thiên địa chi lực chiến đấu, thi triển chiêu pháp cũng nhẹ nhàng hơn. Đến lúc đó, xem chừng thực lực của hắn sẽ tăng lên không chỉ mười mười hai lần đơn giản.

Vân Hoàng tiến về phía đôi nam nữ kia, giúp họ phục dụng vài khỏa chữa thương Đan dược. Nam tử kia là người tỉnh lại trước, vài chung trà sau nữ tử kia cũng tỉnh lại.

Bây giờ cũng đã đêm muộn, Vân Hoàng đốt lửa lên, đem một ít thịt yêu thú nướng lên, hướng hai người mời.

Cả hai ôm quyền, ngồi xuống đối diện với Vân Hoàng.

”Cảm tạ đạo hữu đã ra tay xuất thủ.”

Vân Hoàng khách khí, tiếp tục nướng thịt.

”Chỉ là lão già kia hướng ta xuất thủ thôi.”

Trò chuyện một lúc lâu, Vân Hoàng biết được nam tử kia gọi là Lôi Nhẫn, nữ tử kia tên gọi Thu Tinh, cả hai đều là tán tu, ba năm trước đã kết thành đạo lữ.

Mà nơi hắn ở bây giờ là một phiến hải dương gọi là Lạc Dương. Nơi đây hầu hết đều là biển cả, chỉ có một số lượng các hải đảo lớn nhỏ tồn tại.

Mà không giống như đất liền kia, nơi đây các thế lực chủ yếu là hải thành, xây dựng bên trên các hải đảo. Tại nơi hải dương mênh mông này, muốn kiến tạo một tông môn không có dễ như vậy. Phải sở hữu hải đảo có diện tích lớn để kiến lập sơn môn, đồng nghĩa với việc mỗi một tông môn tồn tại ở Lạc Dương đều vô cùng cường đại mới không để người khác nhấp nghé hải đảo của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau