VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Vân gia

Vân Hoàng tâm thần bất định lẩn trốn sau một hốc đá, thần thức phóng xuất ra ngoài. Thỉnh thoảng lại có một tốp gồm vài ba con tam cấp yêu thú đi ngang qua chỗ hắn.

Còn về nguyên nhân tại sao hắn phải trốn thì phải quay về năm ngày trước, thời điểm mà Hắc Dạ Lang lần đầu xuất hiện. Hắn sau khi rút lui đi được có nửa ngày, phân nửa Tam cấp yêu thú tản ra tứ phương tám hướng tìm kiếm. Tuy không hoàn toàn nhưng Vân Hoàng có thể đoán rằng là tìm kiếm hắn. Ngày hôm đó hắn đã bị Hắc Dạ Lang phát hiện.

“Chậc chậc, xem ra muốn giấu được tồn tại của mình với Tam cấp đỉnh giai yêu thú vẫn chênh lệch không nhỏ a!” - Vân Hoàng cười khổ.

Sau khi chắc chắn nhóm kia Tam cấp yêu thú đã hoàn toàn ly khai, trong thời gian ngắn sẽ không có nhóm mới xuất hiện. Hắn nhanh chóng lẻn đi.

Vân Hoàng thực chất có thể dễ dàng chém giết Tam cấp yêu thú, nhưng như vậy tương đương với đánh rắn động cỏ. Hắn giết một, một vạn chắc chắn sẽ tìm tới cửa đòi mạng hắn, huống chi tại đâu Tam cấp trung giai, cao giai cũng có không ít.

Vân Hoàng tìm được một cái hốc sâu có thông nhiều đường, bố trí một cái ẩn nặc trận pháp. Hắn nằm bệt xuống thở ra một hơi, nhiều ngày liên tục bị truy đuổi đã khiến Vân Hoàng có chút mệt mỏi.

Nhưng chỉ nghỉ ngơi một lúc, Vân Hoàng lại ngồi dậy, lúc này không phải lúc để buông lỏng, hắn không muốn ngồi im như vậy.

Vân Hoàng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một số quyển trục và ngọc giản có trận pháp tri thức. Nếu hắn có thể đạt đến Ngũ cấp Trận Pháp Sư, liền có thể bố trí một cái cỡ nhỏ truyền tống trận. Tuy chỉ là nhỏ thôi nhưng cũng đủ để hắn truyền tống lên gần mặt đất, lúc đó khác có biện pháp để thoát ra.

“Trước tiên thử xem.”

Vân Hoàng vẽ lên trên không trung, một cái Nhất cấp sơ giai trận pháp trôi nổi trong không khí, hắn tiếp tục làm một cái trận pháp tương tự như vậy. Cho đến khi số lượng trận pháp đã đạt đến mười hắn mới dừng lại, hai tay kết thủ ấn, từng tia linh lực đem mười cái trận pháp quán thông vào một khối.

”Mười cái Nhất cấp sơ giai Thiêu Hoả trận, không biết đạt đến mức nào nhỉ?”

Hắn kích phát trận pháp, một đoàn hỏa diễm nóng bỏng phun ra. Cảm nhận được sức nóng của hỏa diễm, Vân Hoàng ngạc nhiên.

”Vậy mà có thể so với Nhất cấp trung giai trận pháp bảy phần uy lực.”

Trong số những quyển trục mà hắn đạt được có một môn trận pháp vô cùng thú vị, xưng là liên hợp trận. Liên hợp trận có thể đem nhiều cấp thấp trận pháp câu thông lại với nhau, lẫn nhau đề thăng uy lực.

Bất quá, muốn hoàn toàn sử dụng liên hợp trận cần nắm rất rõ từng phương vị, khuyết thiếu của trận pháp. Khi đó mới có thể đem nó kết nối với trận pháp khác, nếu không phản phệ sẽ rất kinh khủng.

Đừng nhìn Vân Hoàng đã là Tam cấp trung giai Trận Pháp Sư, chứ nếu muốn bố trí liên hợp trận hắn cũng chỉ có thể đem Nhất cấp cao giai trận pháp liên hợp với nhau thôi.

Liên hợp Nhất cấp cao giai trận pháp với hắn lúc này không có tác dụng gì, nhưng sau này thì liên hợp trận có thể sẽ trở thành hắn bài tẩy một trong.

Song song trận đạo, các phương diện khác cũng không bị Vân Hoàng bỏ ngỏ, Vân Hoàng đem toàn bộ linh dược bên trong nhẫn trực vật luyện chế toàn bộ thành Đan dược, đồng thời cũng tiêu hoá hết đống tri thức của Lăng gia Đan đạo kết hợp với lĩnh ngộ của mình.
Ba ngày sau, Vân Hoàng đang tu luyện thì cảm nhận được ba động lớn đang hướng đến đây, hắn thu dọn trận pháp, nhanh chóng lẩn đi những chỗ khác.

...

Nguyên Hạo Quốc, bên trong Càn Thương viện.

Trong đêm tối, Nguyệt Nha trong tay vẫn cầm một thanh kiếm, miệt mài mài sắc chính mình lưỡi kiếm.

Nửa năm qua đi, nàng đã cao hơn một chút, khí chất cũng ngày càng thành thục hơn.

Được Càn Thương viện cao tầng chú trọng bồi dưỡng, Nguyệt Nha giờ đây đã là Luyện Khí cảnh thất cấp đỉnh phong. Hơn nữa với nàng thực lực, Hư Linh cảnh trở xuống cơ hồ là vô địch.

Cách chỗ nàng luyện kiếm tầm mấy chục trượng, một thanh niên sắc mặt lạnh lùng tiến ra, hướng Nguyệt Nha ra lệnh.

“Vân Nguyệt Nha, cho ngươi ba ngày thời gian hồi gia. Chỉ cần ngươi hồi, Vân gia cao tầng có lẽ sẽ tha cho ngươi.”

Nguyệt Nha cười lạnh, nửa năm qua đi, nàng đã bớt đi sự ngây thơ, trẻ con, thêm vào sự quyết đoán, một chút tàn nhẫn. Nghĩ rằng Nguyệt Nha nàng là một tiểu hài tử mười tuổi nên dễ bị lừa sao?

Hơn nữa, Chuyển Long Hình Thần Quả càng phát hủy ra tác dụng to lớn hơn. Thần, Long chí cao vô thượng, dưỡng dục cho nàng một cỗ vô thượng chi ý. Bất cứ ai nhìn thấy sẽ đều có cảm giác hèn mọn, nhỏ bé.

Thanh niên kia sắc mặt khó coi, hắn ngay trong khoảnh khắc kia đã sợ hãi đối với Nguyệt Nha. Đường đường là một cái Hư Linh cảnh cường giả lại bị một tiểu gia hỏa Luyện Khí cảnh dọa sợ, điều này mà truyền ra ngoài có khi hắn cũng không còn mặt mũi nữa.Nguyệt Nha dừng đường kiếm lại, ngữ khí lạnh lùng nói ra một câu.

”Cút!”

Tên kia sắc mặt xấu xí, kiềm chế ham muốn muốn động thủ lại, quay người rời đi.

Bọn chúng trước đó muốn dùng người đã đưa Nguyệt Nha về Vương Đô để uy hiếp nàng, nhưng trên đó ẩn dấu quá giỏi, sau khi ra khỏi Vương Đô giống như hơi nước bốc hơi đồng dạng, biệt tăm biệt tích, mặc kệ tìm xa tới đâu cũng không thấy được. Cũng phải thôi, ai lại ngờ người mà chúng đang tìm đang trốn dưới lòng đất chứ.

Tên Vân gia đệ tử bóp nát truyền âm phù, một đạo tin tức gửi về Vân gia tổng bộ.

”Lớn mật!”

Vân gia gia chủ Vân Hạo Dực vỗ một chưởng lên cái bàn làm nó chia năm sẻ bảy.

“Vân Nguyệt Nha, ngươi nghĩ rằng Càn Thương viện sẽ che chở cho ngươi mãi sao. Một con tiện nhân mà thôi, dám không để Vân gia ta vào mắt.”

Từ bên trong gian nhà bước ra một vị cũng trang mĩ phụ, Vân Hạo Dự thê tử Đường Tu Nhai.

“Hạo Dực, chàng nôn nóng làm gì? Càng Thương viện thì đã sao? Càn gia thì đã sao? Sớm muộn gì...”

Vân Hạo Dực minh ngộ, mỉm cười hoà ái, khác hẳn một trời một vực so với ban nãy.

”Nàng nói đúng, là ta nóng vội.”

”Nhưng mà coi thường Vân gia ta, sớm muộn gì nó cũng phải chết.” - Sắc mặt hắn chuyển lạnh.

Đường Tu Nhai nhào vào lòng Vân Hạo Dược, giọng nói mê huyễn, quyến rũ nói.

“Phu quân, ta muốn...”

Ngắm nhìn khuôn mặt tinh xảo cùng thân hình đẫy đà của Đường Tu Nhai trong lòng mình, lại thêm giọng nói kích thích vô cùng. Vân Hạo Dực sớm đã u mê đầu óc, khí huyết cương dương, bế Đường Tu Nhai lên giường.

Chương 92: Nguyệt Nha truyện - Ngoại viện thi đấu (1)

Vân gia người đến chỉ khiến trong lòng nàng có chút khó chịu, nhưng chung quy vẫn không có phá hỏng tâm tình của Nguyệt Nha.

Dù chỉ là nửa năm thời gian, nhưng Nguyệt Nha đã trải qua rất nhiều truyện khó mà nói hết trong một lần.

Nàng danh xưng là đệ nhất Nguyên Hạo Quốc thiên tài đưa tới rất nhiều người không phục. Bọn họ tuổi trẻ khí thịnh, nhiệt huyết sôi trào, đối với việc chấp nhận dưới trướng người khác là không thể. Nhưng phiền phức nhất chính là, các thế lực mời chào nàng bị nàng từ chối gây khó dễ.

Những thế lực này tồn tại hai cái tâm tư, nếu lôi kéo được thì tuyệt đối là là một kiện tốt đẹp sự tình. Còn nếu không thì sẽ phải trảm thảo trừ căn. Nguyên Hạo Quốc thế lực đã bão hoà, Nguyệt Nha trưởng thành chắc chắn sẽ phá vỡ cái cục diện vi diệu này, đó không phải là điều chúng mong muốn.

Nhưng chúng không biết rằng, Nguyệt Nha căn bản không để cái tâm tư gì đối với Nguyên Hạo Quốc hết. Sư tôn thường hay kể cho nàng rằng, thế giới này rộng lớn lắm, Nguyên Hạo Quốc hay cả vùng Trung Hải này cũng chỉ là một góc nhỏ của toà băng sơn mà thôi.

Nguyệt Nha linh lực đã hoàn toàn hao hết, nàng đầy mồ hôi nằm xuống bãi cỏ. Nhìn về phía bầu trời đêm rực sáng tinh quang.

“Ta muốn đi cùng sư tôn, đi trời đi biển.”

Trên khuôn mặt Nguyệt Nha không biết từ lúc nào đã xuất hiện một nụ cười. Thuần khiết không tạp chất, nàng giống như là trở về đúng cái tuổi của mình.

Có lẽ cả đời này, chỉ còn mỗi Vân Hoàng có thể làm nàng cười được như vậy.

...

Mỗi một năm, Càn Thương viện lại tiến hành một trận ngoại viện thi đấu cùng nội viện thi đấu.

Những học viên đối với cái này thi đấu đều mười phần chờ mong, dù sao thì ai không muốn thể hiện bản thân mình? Hơn nữa phần thưởng xếp hạng cũng cực kì phong phú. Những tài nguyên dành được cũng sẽ tiết kiệm cho bọn họ cả năm khổ tu.

Còn hai năm rưỡi nữa trước khi Nguyên Đế Cổ Mộ mở ra, ai cũng muốn đi vào trong Nguyên Đế Cổ Mộ, nhận lấy Nguyên Đế chi lực tẩy lễ. Mà muốn tất cả điều đó cần có thực lực, nên cơ hồ không có ai lười biếng tu hành cả.

Cuối cùng, ngoại viện thi đấu tổ chức trước tiên, đưa tới rất nhiều học viên tham dự.

Mỗi người sẽ nhận một số bất kì, thi đấu với ai là ngẫu nhiên.

Nguyệt Nha tất nhiên tham gia, nàng tuy không chắc chắn đối đầu được với những ngoại viện cự đầu kia, nhưng mà dành 100 vị trí đầu cũng không phải việc khó.

Dù sao thì phần thưởng cho 100 vị trí đầu vẫn rất hấp dẫn.

Bốc số diễn ra, Nguyệt Nha được số danh 941.

Trận đầu tiên thi đấu, đối thủ của nàng lừa một cái mười bảy tuổi thiếu niên, tên là Trương Thành.

“Nguyệt sư muội, đắc tội!”
Trương Thành tự thân tu vi đã đạt đến Luyện Khí cảnh cửu cấp trung kì. Bộc phát ra cũng tương đối đáng sợ, hơn nữa tu luyện chính là Xích Viêm Quyết hỏa hệ công pháp một trong, lực công kích sẽ không so với thông thường Luyện Khí cảnh đỉnh phong kém.

“Hỏa Liệt!”

Hỏa diễm thuật pháp phát động, cánh tay của Trương Thành phảng phất như hoá thành một đầu hỏa Long, rót thêm một tia hỏa hệ chi ý vào. Trương Thần thân hình chính diện vọt lên, chốt có trong ba bước đạp chân đã tiếp cận Nguyệt Nha. Nàng mặt không đổi, bên hông kiếm rút ra, ánh kiếm nhanh đến mức trong giống như một sợi ngân ty giăng trên không khí.

“Bất Vực Chi Kiếm.”

Một kiếm này vô cùng đơn giản, chỉ đơn thuần là tốc độ nhanh đến cực hạn. Không một tiếng động, đầu hỏa Long hung mãnh bị cắt làm hai nửa, cánh tay của Trương Thành xuất hiện một vết dài chạy dọc đến tận vai, khiến mồ hôi lạnh trên trán hắn tuôn ra như mưa.

Nếu Nguyệt Nha nguyện ý, một kiếm vừa rồi có thể đem cánh tay hắn cả thịt đều xắt ra.

“Ta nhận thua.”

Một chiêu vừa rồi đã thể hiện rõ ràng thực lực khác biệt, Trương Thành cũng không cố chấp, chịu thua xuống đài.

Nguyệt Nha thu kiếm về, nàng cũng không có gì ngoài ý muốn. Dưới Hư Linh cảnh, Nguyệt Nha căn bản không sợ người nào.

Tất nhiên đó chỉ bao hàm trong Càn Thương viện thôi, có rất nhiều Luyện Khí cảnh tu sĩ cường đại, tỉ như sư tôn, tỉ như những người trong miệng sư tôn. Những người đó sức mạnh căn bản không phải Trung Hải người có thể tưởng tượng.

Các trận đấu vẫn tiếp tục diễn ra. Nguyệt Nha có gặp một chút đối thủ, nhưng hầu hết thực lực so với Trương Thành đều kém, nàng không khó khăn liền hạ gục hết. Một số khác cường đại hơn một chút cũng ngăn không nổi kiếm thứ năm của Nguyệt Nha, căn bản không cần tới hai mươi hơi thở liền bại.

“Khoá này tân sinh, quả thật xuất hiện mấy cái hắc mã a.”“Không hổ là chín trụ thiên phú, mới Luyện Khí cảnh thất cấp đã mạnh như vậy, cơ hồ quét ngang toàn bộ Luyện Khí cảnh.”

Những nội viện lão sinh quan chiến thao thao bất tuyệt. Thu hút ánh mắt của không ít học viên.

Cuối cùng, đối thủ của Nguyệt Nha cũng cường đại một chút.

Lâm Phi, mười bảy tuổi, Hư Linh cảnh sơ kì tu vi, theo nhiều người nhận xét năm nay rất có khả năng sẽ lọt vào ngoại viện bài danh 50 vị trí đầu.

“Lâm Phi tu luyện chính là Hậu Thổ Công, lực phòng ngự cường đại. Còn tu luyện thêm một bộ Luyện thể công pháp Đồng Bì Thể, càng như hổ mọc thêm cánh. Dù là Hư Linh sơ kì trong một thời gian ngắn cũng khó oanh phá hắn phòng ngự.” - Một vị uyên bác nội viện lão sinh nói.

Chúng đệ tử kinh ngạc, lợi hại như vậy?

Lâm Phi thực lực này, bài danh trước 50 cơ bản là nắm trong tầm tay.

Lâm Phi lãnh đạm thần thái nhìn vào Nguyệt Nha thân hình nhỏ bé. Ngữ khí liên định, chém đinh chặt sắt nói.

“Ngươi không phải đối thủ của ta.”

Nguyệt Nha rút kiếm, trong con ngươi toát ra chiến ý.

“Điều đó chưa chắc.”

Lâm Phi mặc dù cường, nhưng chưa đến mức nàng phải lui bước.

Vút! Vút! Vút!

Một loạt âm thanh ba động truyền đến, Nguyệt Nha đã biến mất khỏi vị trí của mình. Lâm Phi phản ứng cực nhanh, trong tay quyền sáo trang bị một quyền đánh ra, chặn lấy một kiếm khó ai theo kịp của Nguyệt Nha. Nàng mượn lực phản chấn lộn ngược qua đầu Lâm Phi, chém xuống liên tiếp kiếm quang. Lâm Phi không có ngồi im chịu trận, hai tay như được bao bọc bởi một lớp cứng rắn diệu thạch, kiếm qua căn bản không xuyên qua nổi.

”Hỏa Ngục Địa Viêm Lô!”

Linh lực trấn động, mơ hồ đỉnh lô nóng rực như lửa bao trùm lấy Lâm Phi. Hắn toàn thân vội vàng vận dụng linh lực bao bọc chính mình thật tốt. Lâm Phi trong mắt loé lên hung quang.

“Hàng Sơn Quyền!”

Một quyền đấm ra, nặng nề lực lượng oanh phá hỏa diễm. Nguyệt Nha sao có thể bỏ qua tốt như vậy cơ hội. Một chiêu này Bất Vực Chi Kiếm cùng với Toái Giáp Kích đánh lên Lâm Phi bả vai.

Chương 93: Nguyệt Nha truyện - Ngoại viện thi đấu (2)

Choang!

Kiếm khí của Nguyệt Nha đụng vào bả vai của Lâm Phi liền bị chấn ngược trở lại, Lâm Phi cười lạnh, dù công kích có mạnh gấp đôi thế này hắn vẫn có thể đón đỡ toàn vẹn, kiếm của Nguyệt Nha có tinh diệu đến mức nào, không phá được hắn phòng ngự hết thảy vô dụng.

Nguyệt Nha nhíu màu, lưỡi kiếm vừa thu về đã triển khai một đợt tấn công mới, liên tục các chiêu thức chém, bổ, chọc, quét, tấn công. Lưỡi kiếm nhanh như cuồng phong, vô tận không dứt.

Những lão sinh nội viện ánh mắt so với học viên ngoại viện thì mạnh hơn nhiều lắm. Lập tức nhìn ra Nguyệt Nha huyền cơ.

“Khinh khủng! Mười tuổi đã lĩnh ngộ ra một tia Phong hệ chi ý. Kiếm pháp nhanh đến tận cùng, dù cho là Hư Linh cảnh sơ kì học viên tu luyện vài năm cũng không chắc có thể như nàng yêu nghiệt!”

Chát! Chát! Chát! Chát!

Lâm Phi đổ mồ hôi lạnh, Nguyệt Nha nhanh không hợp thói thường, hắn Hư Linh cảnh cũng chỉ miễn cưỡng nắm bắt được thân hình đối phương di động.

“Nguyệt Nha, đừng nghĩ ta không làm gì được ngươi!”

Lâm Phi hét lên, tế xuất ra một cây phi kiếm, phi kiếm hoá thành một đạo lưu quang hình bán nguyệt vòng đến phía trái của Nguyệt Nha, nàng cảm quan mạnh mẽ cỡ nào, kiếm chưa tới đã lướt một vòng tránh thoát.

Lâm Phi cười gằn, trong tay kết thủ ấn, miệng niệm pháp quyết. Phi kiếm nguyên bản đang lao vút đi đột nhiên quay đầu lại.

“Tuỳ Ảnh Kiếm!”

Dù chỉ là một mũi kiếm, nhưng có cảm giác như ba mũi kiếm hư hư thực thực đang lao tới, mỗi cái đều xảo quyệt vô cùng, hướng Nguyệt Nha chỗ yếu hai bay tới.

Tất cả những người quan chiến kinh hô.

”Lâm Phi vậy mà lại luyện thành Tuỳ Ảnh Phi Kiếm!”

”Chậc chậc, xem ra năm nay hắn cũng không có ý định ngốc tại hạng 50. Có lực phòng ngự cường đại bảo hộ cùng Tuỳ Ảnh Phi Kiếm tấn công, có thể lọt vào 30 vị trí đầu a!”

Tuỳ Ảnh Kiếm trong Càn Thương viện danh khí cực lớn, xưng là thập đại kiếm pháp một trong. Kiếm sát thương không mạnh nhưng khó phòng, trong triều đình Nguyên Hạo Quốc có tới ba phần võ tướng chuyên tu môn này kiếm pháp.

”Đừng nghĩ chỉ mỗi ngươi có phi kiếm!”Nguyệt Nha sau lưng trường kiếm hoá thành một đạo quang mang xoáy tròn tiến tới. Phi kiếm kéo dài một đường trong không khí, kịch liệt va chạm cùng Tuỳ Ảnh Phi Kiếm.

“Toái Giáp Kích!”

“Tuỳ Ảnh Kiếm!”

Lấy một địch ba, phi kiếm của Nguyệt Nha rốt cục không chịu nổi, bị bay rớt ra ngoài, nhưng nàng trong chớp mắt đạp lên thân kiếm, phi thẳng hướng Lâm Phi, nàng con mắt dường như là một mảnh hỏa diễm nóng cháy.

“Nếu mà đổi lại mười ngày trước, ta sẽ không phải là ngươi đối thủ, nhưng mà...”

Lâm Phi thắng thế vốn đang đắc ý, đột nhiên trong lòng cảm giác nguy cơ ba động, vội vàng kích phát phòng ngự, phi kiếm lần nữa thi triển Tuỳ Ảnh Kiếm, muốn chặn lại Nguyệt Nha đang lao tới kia.

“Xem ta sát chiêu! Hỏa Ngục Viêm La Hải”

Một chiêu này, Lâm Phi phảng phất như đối đầu với một mảnh hải dương tạo nên từ hỏa diễn. Kinh khủng uy thế khiến hắn cảm thấy đầu óc mụ mị, ngột ngạt vô cùng. Hỏa diễm cuốn lấy, nhấn chìm hắn xuống tận đáy hỏa ngục.

Đây chính là ảo ảnh mà Hỏa Ngục Viêm La Hải mang lại, trừ những kẻ có tâm linh trí mạnh ra thì một chiêu này cơ bản là đáng sợ tới mức cực điểm. Biển lửa đã từng thiêu chết bao nhiêu thần ma, nung chảy bao nhiêu đỉnh cấp bảo binh, đối mặt với một thứ kinh khủng như vậy không ai có thể chống lại được. Bất quá Nguyệt Nha muốn đạt đến cấp độ đó thì còn một chặng đường dài để đi.Lâm Phi phi kiếm bị chẻ làm đôi, hộ giáp bị phá huỷ hơn phân nửa, ngã gục xuống.

Nguyệt Nha nhìn Lâm Phi thảm bại trên mặt đất, cố kiềm chế lại trên thân thể thiếu hụt cảm giác.

”Kiếm chiêu tham ngộ từ Hỏa Thiên Kiếm phù văn quả thực là cường đại.”

Đúng vậy, cường đại đến mức tiêu hao của nàng gần như toàn bộ linh lực. Nguyệt Nha đoán rằng ít nhất phải đạt đến Thông Linh cảnh mới có thể phát huy ra một phần nhỏ uy lực của kiếm này.

Nguyệt Nha những trận tiếp theo đối thủ thực lực so với Lâm Phi chỉ hơn chứ không kém. Đối với nàng hiện tại vẫn là quá sức. Cuối cùng dừng bước ở thứ hạng 27.

...

Đêm.

Nguyệt Nha lấy ra mấy cái trận bàn đặt xung quanh, khi đã kiểm tra toàn bộ đã hoàn toàn ổn thỏa. Nguyệt Nha mới triệu tập Hỏa Thiên Kiếm ra.

Hoả Thiên Kiếm lộng lẫy, lưỡi kiến nóng rực, hắc xích sắc giống như hỏa ngục, toàn ọp thanh kiếm điêu khắc hàng vạn, hàng trăm vạn phức tạp phù văn.

Bước chân vào Càn Thương viện, Nguyệt Nha đã bắt đầu thu thập phù văn tri thức, cốt là để tham ngộ huyền cơ bên trong phù văn trên Hoả Thiên Kiếm này. Những cái này phù văn bá đạo đến cực điểm. Nếu có thể sử dụng trong thực chiến thì Nguyệt Nha thực lực có thể tăng gấp đôi, gấp ba lần hiện tại.

Bất quá, muốn đạt đến trình độ đó không phải Nhập đạo đỉnh cao Phù Sư thì không được. Nàng ngộ tính cùng thiên phú có nghịch thiên đến mức nào cũng không thể đen quá trình này rút quá ngắn.

Nguyệt Nha quanh thân tự động tu luyện, không cần đến nàng phải chuyên tu. Ngược lại một đêm thức trắng tu luyện phù văn một đạo này, để nàng cảm thấy rõ chính mình tăng trưởng.

Đã qua một đêm, nhưng những trận bàn Vân Hoàng lưu lại bên trong năng lượng không có giảm bớt chút nào.

Lực lượng của Vân Hoàng qua Vĩnh Cửu kinh mạch thập phần kì diệu. Một đoàn năng lượng tồn tại trong thiên địa sẽ dần bị thiên địa mài mòn tiêu tán, nhưng Vân Hoàng bên trong năng lượng có thể tự thân thôn phệ thiên địa chi lực bổ xung cho mình, thiên địa lại đối với hắn tiến hành biết hoá. Thành ra cả hai cứ làm thành một cái vòng tròn không có điểm kết thúc.

Bất quá đó cũng chỉ là trong điều kiện bình thường, có rất nhiều tình huống năng lượng tiêu hao quá nhanh, căn bản không kịp bù vào.

Chương 94: Âm hiểm

”Chết tiệt!”

Vân Hoàng đàng sau bị đuổi bởi mấy chục con Tam cấp yêu thú, nếu là Tam cấp đê giai yêu tuệ thì không sao cả, nhưng đằng này lại có tới năm đầu Tam cấp trung giai dẫn đầu.

Suy cho cùng, giấy không có gói được lửa. Vân Hoàng lẩn trốn tuy rằng thủ đoạn cao minh, nhưng những yêu thú Tam cấp cao giai kia từng cái đều không phải đèn cạn dầu, cuối cùng cũng đem hắn phát hiện ra.

Nếu đây không phải một hệ thống đay đặc và chằng chịt các hang hốc liên thông với nhau mà là một sâm lâm, Vân Hoàng đoán chắc hắn sẽ bị chết cả chục lần cũng không hết.

Vân Hoàng ném ra mấy cái trận bàn, những thứ này đều luyện chế từ vật liệu luyện khí trong những nhẫn trữ vật hắn lấy được.

Những cái này luyện khí vật liệu cũng đáng giá cả vạn linh thạch chứ đừng đùa. Ném ra như rác rưởi thế này hắn cũng tiếc đứt ruột, nhưng tiền tài cũng không thể so với mạng mình đại.

Những trận bàn khắc trên đó là Bạo Liệt Trận. Hàng chục cái lớn nhỏ trận bàn nổ vang, tranh thủ cho Vân Hoàng một hơi thở dốc.

“Lăng Phong Thức.”

Vân Hoàng đạp gió chạy như bay, từ đám khói mức lao ra bài đầu Tam cấp đê giai yêu thú Song dực phi điểu, giương hai cái lợi trảo sắc nhọn tràn đầu yêu lực vồ lấy Vân Hoàng lưng, hắn đột nhiên ngồi thụt xuống, tránh thoát Song dực phi điểu lợi trảo. Hắn quay người về phía sau, một quyền đánh ra.

”Thiên Hoang Phong Long Trụ!”

Ở trong khu vực hang nhỏ này, sử dụng gió sát thương càng là nâng lên một cấp bậc. Cự đại phong chi trụ giống như một đầu cuồng Long tàn phá bừa bãi mọi thứ xung quanh, Song dực phi điểu gào thảm, cánh bên trái bị phong trụ vặn cho xoắn nát thành huyết vụ, lông vũ bay tứ tung. Vân Hoàng không có thời gian hạ dứt điểm, hắn nhanh chóng chạy đi.

...

“Phù! Rốt cục thoát!”

Vân Hoàng vô lực ngồi dựa lưng vào một cái vách đá không gồ ghề cho lắm. Những cuộc truy đuổi nghe thế này mấy ngày gần đây xảy ra như cơm bữa, khả năng truy tung của yêu thú rất mạnh, đặc biệt là trong tình huống mà thần thức bị hạn chế thảm như thế này. May mắn là những cái kia ngũ đại Tam cấp cao giai yêu thú không có truy đuổi hắn tham gia một chân. Nếu không việc Vân Hoàng có hay không chạy tới đây lành lặn vẫn là ẩn số.

“Những yêu thú này, hành sự cũng quá mức khác thường.”

Vân Hoàng không nhịn được mà nhíu mày. Cấp thấp yêu thú tuy đản sinh ra linh trí, nhưng linh trí không có cao, vẫn giữ lại một số thói quen cùng ý thức từ lúc chúng vẫn còn là một đầu hung thú. Tính lãnh địa là một trong số đó, chỉ cần không xâm nhập vào trong chúng lãnh địa hoặc không phải dưới tầm mắt của chúng thì hoàn toàn có thể an tâm. Nhưng hắn lại vị đuổi giết liên tục không ngừng nghỉ, không giống tác phong của một yêu thú Tam cấp nên có, mà giống như một con người thì đúng hơn.

“Mặc kệ là yêu thú hay con người, muốn giết ta cũng đừng nghĩ nữa.”Thế lực yêu thú ngầm này hắn không thể giải quyết với tu vi bây giờ. Bây giờ chỉ có thể chờ thoát khỏi đâu, đem tu vi tăng lên sau đó mới có thể quay lại đây chém giết mới được. Vân Hoàng hắn vốn không phải cái gì thánh nhân, bỏ qua hết mọi thứ được.

Muốn hắn mệnh, chắc chắn ngươi phải đem cổ mình rửa sạch trước.

Vân Hoàng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra vài miếng thiết kim, dùng linh lực tụ thành chân hỏa nung nóng thiết kim, sau đó linh lực hoá thành từng tia nhỏ bắt đầu khắc trận trên đó.

Dù cho chân hỏa đã làm mềm thiết kim, nhưng như cũ vẫn rất cứng rắn, mỗi một tia cắt lên giống như là dùng một con dao cũng đi cắt thịt trâu vậy.

Sau khoảng ba chung trà mò mẫm, cuối cùng cũng hoàn thành xong một cái Bạo Liệt Trận bàn.

Tăng trận đạo trình độ lên Tam cấp trung giai đỉnh phong, Vân Hoàng chỉ tốn có một chung trà là có thể khắc một cái Tam cấp đê giai trận pháp Bạo Liệt Trận, nhưng ở dưới này hắn tốn tới ba chung trà, cơ hồ là gấp ba.

Vân Hoàng ở tại đó ba ngày, ngạc nhiên thay, không thấy có bóng đang yêu thú nào cả.

Điều này làm hắn mừng rỡ không thôi, cả tháng trời bị yêu thú đuổi bắt dày vò không có chút nào dễ chịu. Nhưng Vân Hoàng vẫn chưa có bị u mê đầu óc, hắn bố trí mấy cái cảm ứng trận bàn giăng xung quanh giống như một cái mạng nhện hoạt động. Chỉ cần một sợi tơ rung động, cả mạnh nhện sẽ rung động.

Yên tâm quay trở lại, Vân Hoàng bắt đầu thử bố trí một cái truyền tống trận.

Không có Tứ cấp đỉnh phong hoặc là Ngũ cấp Trận Pháp Sư, căn bản không đủ trình độ bố trí Truyền Tống trận. Nhưng Vân Hoàng thì khác, trong số những quyển trục hắn lấy được có không ít những thiết kế hoàn chỉnh trận pháp, trong đó có Truyền tống trận.Đặc biệt, người đã khắc ra những cái quyển trục này còn kết hợp vào trận pháp cả những cơ quan thuật thủ thuật vào trong đó nữa, về bản chất đã thoát ly khỏi hiện đại trận đạo.

Dù sao ba nghìn đại đạo, cuối cùng vẫn là Thông Thiên chi lộ một đường, kết hợp hai cái sở học với nhau cũng chưa có gì là lạ. Hắn thậm chí còn dùng thể thuật tu đao thuật, kiếm thuật.

Truyền tống trận rất phức tạp, Vân Hoàng vắt kiệt hết chính mình trí thông minh, cẩn thận bố trí từng phần một. Dù cho ngộ tính của hắn rất cao cũng cảm thấy có chút cố hết sức. Tinh, khí, thần hao tổn kịch liệt. Truyền tống trận pháp so với hắn tưởng tượng thì khó khăn hơn nhiều.

Vân Hoàng cuối cùng cũng Hoàng thành xong chín phần trận pháp, xem chừng chỉ còn vài ngày nữa thôi là bố trí hoàn tất. Một tuần bố trí trận pháp mà không có một mống yêu thú nào tới hỏi thăm, tuy cảm thấy có điều khác thường nhưng Vân Hoàng không thể làm gì được, chả lẽ là mời ít yêu thú vào đây cho đỡ khác thường?

Sau khi khôi phục không sai biệt lắm. Vân Hoàng trong lòng thả lỏng. Nếu Truyền tống trận thật sự thành công, hắn cũng không phải bị nhốt dưới này nữa rồi.

“Nha nhi, ba năm thời hạn giờ chỉ còn hơn hai năm, không biết con có sống tốt không?”

Vân Hoàng đối với Nguyệt Nha không lúc nào hết lo. Một cái mười tuổi tiểu nữ hài xông xáo trong một môi trường mạnh được yếu thua, không lo mới là lạ. Nhưng mà, cũng vì đây là một thế giới mạnh được yếu thua, nên không có bản lĩnh thì không thể sống được.

Rời bỏ Nguyệt Nha đi có lẽ là hắn mạo hiểm nhất cuộc đời một trong những quyết định. Nếu Nguyệt Nha mà gặp bất Trắc mất đi, Vân Hoàng cũng sẽ không quản cái gì gọi là vận mệnh an bài như vậy, hắn cũng không ngại biến thành đồ tể.

Đột nhiên, từ phía bắc xảy ra kịch liệt ba động, theo như trận pháp ba dộng thì có không ít hơn năm chục đầu yêu thú, tất cả đều là Tam cấp trình độ. Mà không chỉ có vậy, phía Đông, phía Tây, phía Nam cũng xuất hiện kịch liệt ba động. Rõ ràng là đàn đàn yêu thú kéo đến.

Vân Hoàng, vậy mà lại bị vây kín bốn phương tám hướng.

Vân Hoàng trong lòng lúc này cực độ âm lãnh. Không ngờ một cái người trọng sinh như hắn lại bị lừa vào tròng dễ như vậy.

Ba tháng trời liên tục đối với hắn đuổi giết, cốt là để tinh thần của hắn dần mệt mỏi, sau đó để hắn thoải mái nghỉ ngơi một thời gian, buông lỏng cảm giác. Cuối cùng đem hắn một lượt vây lại. Vân Hoàng lúc này có mọc cánh cũng không thoát.

Không hiểu sao, hắn nhớ đến cái ánh mắt khác thường của Hắc Dạ Lang lần đầu tiên chứng kiến. Ánh mắt đó mạnh lại cho hắn một cảm giác vô cùng kì quái. Không giống một chút nào so với tầm thường yêu thú.

”Là nó!”

Vân Hoàng cắn răng, có thể đùa bỡn tâm trí của hắn, không hiểu sao hắn lại nhớ tới con Hắc Dạ Lang kia.

Chương 95: Độc chiến (1)

”Không ngờ... Vân Hoàng ta hai đời lịch luyện... Lại bị một con yêu thú lừa gạt hành hạ đến mức này. Bi ai a bi ai a...”

Vân Hoàng lắc đầu cười khổ, hắn tế xuất từ trong nhẫn trữ vật ra mấy món pháp bảo hàng cướp được toàn bộ luyện hoá. Thân hình Vân Hoàng máy động, hướng về phía bắc đánh ra.

Nếu bị bao vây à? Được rồi, ta chỉ cần phá vòng vây thôi!

Nhóm yêu thú đầu tiên xông lên như vũ bão, từng con từng con một ánh mắt đỏ ngầu, hận không thể đem hắn xé xác ra vậy. Vân Hoàng hít một ngụm lãnh khí, ánh mắt trở nên lăng lệ sát phạt. Một quyền đánh ra, mang theo vô tận cuồng phong.

“Khởi Phong Thức!”

Cường hoành phong bạo cuốn lên bên trong hang đá, sắc bén như hàng vạn, hàng chục vạn lưỡi đao cùng nhau xay máu xay thịt. Yêu thú gần thét, kinh khủng yêu lực từ mấy chục con Tam cấp đê giai Thanh vũ phi ưng hoá thành lục sắc phong quyển, cùng Khỏi Phong Thức đối mặt. Vân Hoàng thế công vẫn chưa kết thúc như vậy. Hắn co người lại thành một khối, ngón chân đẩy cả thân hình như một trái cầu lên trên không trung, phong bạo bị dập tắt giờ phút này lại bùng lên, mạnh so với lúc trước ít nhất cũng gấp đôi.

”Truy Phong Thức!”

Phong bạo hoá thành một cái phong quyển, phong quyển đem Vân Hoàng xem như một cục đá ném đi. Vân Hoàng cương nguyên toàn thân vận chuyển tới cực hạn, tạo thành một lớp vỏ mờ nhạt cứng rắn như huyền thiết cô đúc. Hai toà đạo đài một lớn một nhỏ cũng xuất hiện, giống như một cái thiên thạch từ trên không trung hạ thế.

Một tiếng nổ lớn vang vọng làm rung chuyển cả hang đá, sóng xung kích tràn rắc máy thân thể của những con Tam cấp đê giai hung thú cách hắn mười trượng trở vào. Bên ngoài yêu thua cũng không tốt hơn là bao, không bị trấn bay thì cũng là bị trọng thương. Vân Hoàng bật dậy một điểm thương tích cũng không thụ, ba chục cái hư ảnh cự trụ nằm ngang, liên tục đam vào những yêu thú kia.

Chúng chỉ cảm như trong một chốc lát tốc độ phản ứng lẫn sự nhanh nhẹn như tiêu biến, biến thành si ngốc. Nhưng đó cũng là quá đủ để Vân Hoàng tiếp cận. Khi ý thức cùng bản năng đã trở lại, hai thanh kiếm trong tay hắn đã đem đầu của những con yêu thú xấu số đó chém bay.

Phốc phốc phốc

Tiên huyết liên tục văng lên, biến thành những dải đỏ mĩ lệ trên không trung. Ở trung tâm, Vân Hoàng như một hung thần ác sát, một kiếm đem đầu của cự hùng chẻ làm hai nửa.
”Sát sát sát sát!!!”

Vân Hoàng trong tay hai thanh kiếm bay ra, hoá thành phi kiếm xé gió chém giết. Một đầu dạ lang răng nanh ngoạm trúng một thanh phi kiếm liền bị thanh còn lại vẽ một đường kiếm trên không trung đem phần lưng của nó chặt ra. Dạ lang kêu gào trong đau đớn, thanh phi kiếm bị kẹp trong hàm răng của nó đã mất đi sự khống chế, từ trong cổ họng của dạ lang đâm xuyên ra.

Vân Hoàng vẫn chưa dừng lại, tiếp tục tế xuất thêm ba cây phi kiếm khác, tất cả đều là Linh giai thượng phẩm pháp bảo. Vân Hoàng dù tiếc rẻ nhưng bây giờ cũng không phải lúc để ý những điều vặt vãnh này. Ba thanh phi kiếm mới vào trận phân làm ba luồng tấn công.

Vân Hoàng phi kiếm không có kĩ xảo gì cả, chỉ đơn thuần một chữ nhanh đến tận cùng. Mang theo hắn vốn có Tử Vong Phong Bạo. Đơn giản giống như những tử sĩ gặt mạng quân địch trên chiến trường.

Mọi việc có vẻ vẫn đang nghiêng về phía Vân Hoàng thì đột nhiên một tiếng lớn phát sinh, thanh phi kiếm của hắn bị một cánh tay cơ bắp màu trắng đánh bay. Một đầu bạch viên xông ra, hướng về phía Vân Hoàng tiến đánh.

”Tam cấp trung giai yêu thú!”

Hắn có thể dễ dàng đem Tam cấp đê giai yêu thú chém giết không có nghĩa là hắn có thể coi thường Tam cấp trung giai yêu thú. Đê giai và trung giai nhìn như chỉ có một nấc nhỏ, nhưng kì thật chênh nhau gấp ba lần, tức là thực lực tổng thể chênh lêch nhau không dưới bảy lần, tám lần. Cả e bản không cùng một cái cấp bậc.Bạch viên tốc độ không vì thể hình của nó mà giảm bớt, một quyền cực mạnh giáng lên hắn phần bụng. Dưới làn sóng yêu lực trùng kích, Vân Hoàng có cảm giác nội tạng của mình đã sắp bị đánh nát ra rồi. Trấn áp khí huyết dần trào dưới, Vân Hoàng tế xuất ra một cái cự chuỳ, cự chuỳ có đầu những gai nhọn trên thân, hắn cơ bắp căng như dây cung bắn ra, âm thanh phảng phất như tiếng Long ngâm. Cự chuỳ cùng nắm đấm của bạch viên đối mặt, ngay lập tức cánh tay của bạch viên chảy ra máy tươi, cánh tay của hắn cũng bị lực đạo phản trấn từ nắm đấm bạch viên đáng cho đỏ cả tay. Vân Hoàng nhanh chóng đem cự chuỳ ném đi, cả thân hình trên không mượn lực gió phi tốc như một mũi tên.

Rắc!

Chỉ nghe thấy một tiếng giống như tiếng xương gãy. Bạch viên lui về sau ba bước, khuỷu tay của Vân Hoàng đập vào đã khiến phần quai hàm bên trái của nó gần như vỡ vụn, cả phần miệng dưới gần như lệch hẳn về bên phải. Bạch viên gầm to giận dữ, yêu lực hội tụ nơi đầu quyền đấm ra. Vân Hoàng đã dự trù một kích này, hắn có cả người lại, bàn chân duy nhất chống trên mặt đất đẩy mạnh người hắn lên, tránh khỏi cú đấm của Bạch Viên đánh xuống. Nhưng khi hắn chuẩn bị một kích đắc thủ thì một con Tam cấp trung giai yêu thú Tam Nhãn Phi Ưng lợi trảo chém lên trên người hắn một đạo vết thương, một đầu Kim Vân Báo tốc độ cực nhanh húc hắn bay ra xa. Một đầu Hoang Thiên Xà phần đuôi quật hắn ngã xuống đất.

Vân Hoàng đứng dậy, thân thể không tránh khỏi một chút có giật vì đau đớn, một trận công kích liên Hoàng vừa rồi đã tổn hao của hắn ba thành cương nguyên thủ hộ.

Tam Nhãn Phi Ưng, Bạch Viên, Kim Vân Báo, Hoang Thiên Xà. Tất cả đều là Tam cấp trung giai yêu thú. Lại cộng thêm rất nhiều Tam cấp đê giai yêu thú thú đang bao vây mặt ngoài. Vân Hoàng đoán chừng chỉ một ít thời gian nữa thôi, toàn bộ yêu thú từ những chỗ cong lại sẽ kéo đến đây. Hắn có lẽ sẽ phải đối đầu với mười hai đầu Tam cấp trung giai yêu thú, gần một trăm năm mươi đầu Tam cấp đê giai yêu thú. Trước tình cảnh này, tu sĩ khác chỉ sợ đã tuyệt vọng không chống trả.

Vân Hoàng biết, cơ hội thoát khốn của hắn chỉ là một phần ngàn, một phần vạn, thậm chí là không có một cơ hội nào. Nhưng hắn vẫn muốn thử, hắn vẫn phải thử, vì Vân Hoàng hắn cong trách nhiệm ở ngoài kia, một thứ Trạch nhiệm không thể theo hắn xuống mồ được. Ít nhất là bây giờ.

”Tới đi!”

Vân Hoàng linh lực tu vi mới ngang bằng Thông Linh cảnh tứ cấp đỉnh phong, thân thể tu vi mới ngang bằng Thông Linh cảnh ngũ cấp, thức hồn tu vi mới ngang bằng Thông Linh cảnh ngũ cấp. Uy lực của mỗi cái đều không mạnh cho lắm, nhưng nếu đem cả ba chồng chất lên nhau thì sao? Sức mạnh của hắn sẽ không phải như một cộng một thành hai đơn giản như vậy.

Ba loại lực lượng chồng chất lên nhau không phải Vân Hoàng chưa từng làm, nhưng lúc đó giữa các lực lượng vẫn có chênh lệch khá lớn. Nhưng khi cắt ba chênh lêch không có quá lớn tình trạng, lập tức đối với Vân Hoàng sinh ra siêu phụ tải, đồng thời cũng khiến hắn mạnh hơn bao giờ hết.

Vân Hoàng đứng thẳng tắp tại chỗ, quanh người như có một cỗ ba động mờ ảo, có thể nhưng bằng mắt thường xung quanh hắn cảnh vật dường nghe bị bẻ cong vặn vẹo, đó chính là tác dụng của ba loại lực lượng trùng Điệp lên nhau.

Bốn con Tam cấp trung giai yêu thú dừng lại việc tấn công, bản năng của yêu thú so với tu sĩ còn nhạy nén hơn nhiều. Chúng có thể cảm nhận được sinh vật trước mắt này tuyệt đối có thể giết chết chúng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau