VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Hang sâu

Rời khỏi Vương Đô về sau, Vân Hoàng dùng tốc độ nhanh nhất, hướng La Vũ Thành phương hướng mà tới.

La Vũ Thành cũng đã gần Nguyên Hạo Quốc biên ải nên quãng đường có chút xa, dù là hắn dùng hết tốc lực phi độn cũng phải mất tới vài ngày thời gian.

Ngày thứ ba, Vân Hoàng chỉ còn cách La Vũ Thành có hai ngàn dặm.

Mục đích của hắn đến đây không phải vì muốn quay lại La Vũ Thành, mà hắn muốn tìm hiểu về vụ cái hang lần trước Nguyệt Nha đi vào kia.

Từ lúc rời khỏi cái hang đó về sau, Vân Hoàng cảm giác nguy cơ không có giảm bớt mà càng tăng lên. Hắn cảm quan nhạy bén vượt qua bất cứ tu sĩ nào. Việc này chắc chắn có ẩn tình.

Mà nghĩ tới nghĩ lui Vân Hoàng cũng không nghĩ ra được cái gì khác ngoài thứ ẩn mình trong màn bóng đêm kia.

Nếu đây không liên quan đến an nguy của hắn và Nguyệt Nha, có cho Vân Hoàng hai cái lá gan hắn cũng không muốn đụng vào.

Vân Hoàng dịch dung thành một cái trung niên nhân, đi quanh La Vũ Thành dò hỏi thử xem gần đây trong thành có truyện gì kì lạ không. Sau nửa ngày, hắn biết trong cuộc trò chuyện của những lính canh trên tường thành thường nhắc đến sự kiện những con nhỏ yếu yêu thú thường đâm đầu đến chết trước tường thành, một số tu sĩ mất tích tại yêu thú sơn mạch.

Vân Hoàng đến những nơi mà yêu thú được tìm thấy chết.

Có lẽ vì bây giờ chưa đến lúc dọn các nên vừa tới Vân Hoàng đã thấy ngay mười mấy cái xác Nhất cấp yêu thú, lí do bị thương quả thật là do đâm đầu đến chết.

“Quả thật rất kì quái a, yêu thú tự dưng đâm đầu đến chết, cũng là lần đầu tiên mình thấy được.”

Vân Hoàng thần thức tỏa ra, nén ép lại trong phạm vi cách hắn ba trăm trượng. Hắn giờ phút này đang cố dò xét trong cái đống hỗn tạp kia, có ẩn dấu thứ gì không. Quả đúng như Vân Hoàng đoán, hắn ngay lập tức bắt được một luồng khí tức quái lạ bên trong đám tử khí hỗn loạn. Đạo khí tức này ẩn dấu thật sâu, nếu không phải Vân Hoàng cố tình dò xét kĩ càng có lẽ sẽ không phát hiện ra.

Vân Hoàng hít một hơi lãnh khí, cẩn thận truy tung theo đạo khí tức hư hư thực thực này. Vân Hoàng thi triển chính hắn sáng tạo ra thuật pháp ẩn giấu. Đem linh lực phóng xuất ra nương theo dòng chảy của thiên địa chi lực, khiến hắn gần như vô hình dưới thần thức của tu sĩ khác. Đây cũng là cách mà kiếm khôi trong di tích có thể công kích hắn mà không bị phát hiện, tất nhiên là Vân Hoàng vẫn chưa thể làm hoàn mĩ như vậy được.

Đi được vài trăm dặm, không ngoài dự đoán của hắn, nơi bắt nguồn của nó chính là cái hang đá lần trước.

Thần thức hắn quét một lượt xung quanh hang, cảm thấy không còn nguy hiểm gì mới tiến thêm, bất quá Vân Hoàng vẫn như cũ cảnh giác, từng ly từng tí một lại gần cái cửa hang.

”Đi, màn bóng đêm biến mất?”

Vân Hoàng ngạc nhiên, trong hang ngoại trừ đá ra thì chỉ còn lại đá, không có đây vết gì của cái mang bóng đêm ngày đó.Vân Hoàng gãi gãi đầu, chả lẽ cái thứ kia mọc chân ra chạy sao?

Vân Hoàng ngày đó rõ ràng, thứ đó không có khí tức sinh mệnh. Thậm chí cả tử khí cũng không có nốt. Vì vật nên đó không thể là bất cứ định vật sống hoặc đã từng sống nào.

Hắn tiến lại gần vị trí lúc trước, khí tức ngắt quãng tại đây. Đến đây xem như vướng vào đường cụt.

Vân Hoàng không có cam lòng như vậy, hắn bỏ dò xét chỗ đó, tiếp tục tiến sâu vào trong hang tối. Bất ngờ thay, cái hang này so với hắn tưởng tượng thì sâu hơn nhiều.

Vân Hoàng thần thức tập trung hướng về sâu trong hang, nhưng khi thần thức hắn đã vươn tới cực hạn cũng không thể các định điểm cuối cùng. Nên biết là thần thức của hắn nếu phóng thích ra thì so với Thông Linh cảnh tứ cấp tu sĩ cũng không kém là bao.

Vân Hoàng tiếp tục đi sâu vào trong, càng đi, hắn càng cảm giác rằng mình đang đi sâu xuống lòng đất.

Cái hang, không, đường hầm này dường như vô tận, hắn đi liên tục một ngày trời vẫn không có tới được điểm cuối cùng.

Ba ngày sau, Vân Hoàng bắt đầu hối hận, có lẽ hắn không nên phí phạm thời gian như thế.

”Hả, khí tức này...”Luồng khí tức hư hư thực thực đó lướt qua thần thức của hắn. Vân Hoàng tốc độ vọt lên, đột nhiên sắc mặt hắn đại biến, muốn thoát ra ngoài, nhưng một lực lượng vô hình đã hút hắn lại.

Trước mắt Vân Hoàng, cảnh vật cung quanh bị méo mó, cong vẹo giống như bị bẻ cong.

”Không!”

Vân Hoàng hét lên một tiếng, ba loại lực lượng linh lực, cương nguyên, hồn lực trong nháy mắt bộc phát, trước khi cái khí tức hủy diệt kia kịp chạm đến hắn thân thể. Vân Hoàng Diệt Vấn Đao điên cuồng chém xuống.

Oanh oanh oanh

Diệt Vấn Đao khí sinh ra là để phòng ngự, độ bền chắc căn bản không một đao khí hay kiếm khí cùng cấp có thể phá hủy, giờ đây trước luồng sức mạnh kia lại yếu ớt như vỏ cây đồng dạng, không mất tới ba cái hô hấp liền bị vỡ nát. Vân Hoàng không có để ý, càng là điên cuồng chém ra.

Nhưng mắt, tốc độ mà đao khí sụp đổ vẫn quá nhanh so với tốc độ ra đao. Vân Hoàng bất đắc dĩ thôi động linh lực. Khi đao khí cuối cùng bị phá hủy thời điểm, hắn đánh ra một quyền trong hư không, thiên địa chi lực ngưng kết thành từng khối nặng nề. Để cho Vân Hoàng vui mùng là, những cái kia vặn vẹo bị chậm lại.

Bất quá chậm lại cũng không được bao nhiêu, Vân Hoàng một quyền oanh phá, khối cứng thiên địa chi lực nén ép vỡ ra, xé toạc tất cả những gì tồn tại bên trong đó. Thấy vẫn chưa đủ, Vân Hoàng sử dụng mười hai đạo Long Văn tăng phúc cho chính mình công kích. Lại một quyền nữa nối tiếp, bằng mắt thường có thể nhìn thấy, hư không dường như muốn vỡ ra.

”Thiên Hoang Phá Thiên!”

Rắc rắc rắc rắc rắc

Liên tục những tiếng nứt gãy vang ra, hỗn loạn đối đầu cùng hỗn loạn, nhưng bên Vân Hoàng bị áp đảo ngay lập tức. Những đường nứt trong hư không bị xoắn nát phá hủy, Vân Hoàng lúc này do sử dụng quá nhiều linh lực nên đã suy yếu, bị luồng lực lượng vặn vẹo đó xé tan hộ thể cương nguyên, đánh thẳng lên người hắn. Vân Hoàng cảm giác giống như bị bóp nghẹt, toàn bộ cơ thể giống như một miếng bột bị nhào nặn liên tục. Hắn điên cuồng vận chuyển Vĩnh cửu kinh mạch kết hợp với Bá Cực Chi Thể nhằm giữ nguyên vẹn chính mình thân thể.

Cho đến lúc mà hắn đã sắp không thể chịu đựng nổi, cái luồng lực lượng cong vẹo kia đã biến mất, Vân Hoàng ngã uỵch xuống đất. Cái mông chổng lên trời, cái gì khí phái cường giả đều vứt đi hết.

Ban đầu hắn nhầm tưởng cái vùng loạn lưu đó là không gian bị bẻ cong, nhưng khi đích thân lấy thân thể nghiệm, Vân Hoàng phát hiện đó cũng chỉ là thiên địa chi lực cực kì nồng đậm bị vặn vẹo liên tục thôi. Bởi vì nếu đó thật sự là không gian loạn lưu, hắn chắc chắn sẽ chết cả chục không nổi, chứ đừng nói là sống sót trở ra.

Khí huyết trong người rốt cuộc cũng có chút ổn định lại, Vân Hoàng mở mắt ra quan sát xung quanh. Gắn phát hiện ra xung quanh hắn toàn những xác yêu thú, máu từ chúng chảy ra nhiều đến nỗi biến thành một cái huyết hồ.

Trong này có không dưới ngàn cái xác yêu thú khác nhau, rốt cuộc vì lý do gì đã gây nên truyện này.

Chương 87: Tốt linh thạch (1)

”Ai! Đau chết ta đau chết ta!”

Vân Hoàng khó khăn lắm mới có thể nắn xương cốt mình về đúng vị trí đầu. Nuốt vào một viên Linh giai trung phẩm chữa thương Đan dược, Vân Hoàng vận chuyển Bá Cực Chi Thể điều chỉnh lại khí huyết đang nhộn nhạo, đồng thời nối lại vài sợi gân bị giập nát.

May mắn cho Vân Hoàng là, quanh đây có rất nhiều xác của yêu thú, đồng nghĩa với việc cũng tồn tại nhiều yêu cốt. Vân Hoàng chỉ lấy yêu cốt của những Nhị cấp đỉnh giai yêu thua để tẩm bổ thôi. Mắt dù là Nhị cấp đỉnh giai yêu thú yêu cốt tinh hoa cũng chỉ vừa vặn để hắn chữa thương, vô pháp đối với Luyện Thể tu vi đề thăng.

“Trước tiên nên thăm dò.”

Đến một cái mới lạ địa phương, tối trọng yếu là phải cảnh giác, nếu đụng phải tương tự như vậy lực lượng bẻ cong, hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Vân Hoàng cũng phát hiện ra, các loại năng lượng ở dưới này dù là hồn lực, cương nguyên hay linh lực vận dụng cũng chỉ bằng một nửa ở phía trên kia, đây đối với hắn cũng là một cái bất lợi rất lớn. Bất quá hiện tại Vân Hoàng chưa phát hiện ra cái gì nguy hiểm cả.

Hắn quyết định đi xung quanh tìm kiếm lối ra.

Nơi mà Vân Hoàng hạ lạc dường như là một hệ thống hang động gồm rất nhiều hang động lớn nhỏ nối thông với nhau, không chỉ rộng lớn mà cong phức tạp mà rắc rối như mê cung. Vân Hoàng đã thử phá vách hang để ra ngoài, nhưng đá bên trong này rất khó để phá vỡ, ít nhất với tu vi hiện giờ của hắn thì không thể.

Đi lòng vòng cả nửa ngày trời vẫn như cũ không mò ra cái gì cả, Vân Hoàng quyết định tìm một chỗ nghỉ ngơi. Sau ít phút cuối cùng hắn cũng tìm được một cái hốc đá khá là khuất. Vân Hoàng ngồi xếp bằng bên trong tu luyện.

Linh lực ở bên dưới này tuy không có như lực lượng kia chỉ chực chờ phá hủy mọi thứ nhưng cũng thập phần cứng rắn. Nếu so sánh thì linh lực trên kia mềm mại như nước còn dưới này thì cứng rắn, khó nuốt không khác gì một khối băng. Về bản chất vẫn giống nhau nhưng nước có thể trực tiếp hấp thu còn khối băng muốn sử dụng cần phải mài nhỏ, đập vỡ thành khối nhỏ thậm chí dùng sức cưỡng ép hấp thu. Tương tự như vậy, Vân Hoàng phải tốn công phu mới có thể đem linh lực ở đây luyện hoá.

Nếu là một cái thông thường tu sĩ, đừng nói là tốn chút công phu, có khi chỉ có thể từng chút mài mòn mà thổ nạp, so với đó Vân Hoàng vẫn còn dễ thở chán.

Bất quá, hắn phát hiện ra luyện hoá linh lực ở đây chỗ tốt có rất nhiều, linh lực tại đây tuy pha tạp lực lượng so với bên trên nhiều hơn, nhưng Vĩnh cửu kinh mạch có thể đối với tạo chất không có lo ngại, m linh lực tại đây lại thập phần ngưng đọng, mỗi đạo mỗi đạo đều cực kì nồng nặc, không có một tia phù phiếm.

Vân Hoàng thấy thế có chút vui mừng, tăng cường luyện hoá thiên địa linh lực xung quanh.

Tu luyện không tuế nguyệt, Vân Hoàng mở mắt ra, cả người các đầy mồ hôi, nhưng con ngươi lại sáng cực kì, không giấu nổi hưng phấn.

Ba ngày, chỉ trong ba ngày, hắn linh lực vậy mà lại tăng trưởng năm phần trăm!Phải biết rằng từ khi đạt đến Luyện Khí cảnh viên mãn về sau, hắn tu vi đã đạt đến bão hoà tình trạng, muốn dựa vào tu luyện gia tăng thực lực vô cùng khó khăn. Cũng chính vì vậy Vân Hoàng mấy tháng gần đây chủ yếu là tập trung tinh lực vào kĩ xảo và sát chiêu.

“Không được, tiếp tục ngây ngốc tại đây quá mức lãng phí. Tuy an toàn nhưng rất có thể bỏ lỡ cơ duyên, cái được không bù được cái mất.”

Vân Hoàng đứng dậy, hắn không muốn ba năm ngốc tại đây tu luyện, hắn cần tìm lối ra.

Vân Hoàng đi được một lúc thì đụng độ một đầu lam sắc xà, cấp bậc ước chừng cũng là Nhị cấp trung giai yêu thú.

Lam sắc xà nhìn thấy Vân Hoàng về sau liền lao lên tấn công. Đáng kinh ngạc, tốc độ của lam sắc xà so với phổ thông nhị cấp cao giai yêu thú cũng chỉ kém có hai, ba phần mà thôi.

Yêu thú Nhìn cấp trung giai và Nhị cấp cao giai tuy chỉ chênh lệch một cái tiểu cấp bậc, nhưng thực lực cơ bản là khác xa nhau, Nhị cấp cao giai yêu thú so với Nhị cấp trung giai đỉnh phong yêu thú mạnh hơn gấp rưỡi thậm chí là gấp đôi.

”Có lẽ là do điều kiện ở đây quá mức khắc nghiệt đi.”

Tại một nơi thế này sinh tồn được sinh vật, căn bản là trong giống loài cũng là cấp cao tầng thứ, thực lực so với phổ thông thì mạnh hơn nhiều lắm.Tốc độ của lam sắc xà tuy nhanh, nhưng như cũ vẫn là chậm trong mắt Vân Hoàng, hắn chỉ đơn giản xoay người một cái, bang tay cực nhanh bắt lấy lam sắc xà phần cổ, cương nguyên cùng linh lực bạo phát nghiền nát lam sắc xà.

Đột nhiên, từ trong bao tử của lam sắc xà rơi ra một khối rắn to chừng một cái móng tay, Vân Hoàng nhặt lên, dùng thần thức dò xét.

”Linh thạch?”

Vân Hoàng khó hiểu nhìn dưới chân cái xác của lam sắc xà, là mày nuốt nó hả?

Vân Hoàng thần thức dò xét kĩ hơn thì phát hiện ra, khối linh thạch trong tay hắn tuy chỉ là hạ phẩm linh thạch cấp độ, nhưng linh lực ẩn chứa bên trong hơn xa linh thạch ngoài kia, ít nhất cũng là gấp rưỡi.

Vân Hoàng khẳng định, có đại lượng trung phẩm linh thạch như vậy tu luyện, tu vi chắc chắn sẽ nâng cao một bước.

Vân Hoàng trong lòng mục tiêu thứ hai ấn định, phải tìm được đại lượng linh thạch như vậy, đề thăng tự thân tu vi!

Vân Hoàng lần này không tiếc sức lực, ra sức tìm kiếm linh thạch. Càng đi sâu, hắn tung được linh thạch cơ hội càng lớn.

Trong lòng đất như thế này ngây ngốc một tháng thời gian, Vân Hoàng thu thập tổng cộng một trăm tám mươi viên trung phẩm linh thạch, không dưới tám vạn hai phẩm linh thạch.

“Một tháng này làm phu mỏ, làm nông dân quả thật đáng giá!”

Nhìn đống linh thạch sáng chói trước mặt mình, Vân Hoàng hút một hơi đê mê. Một tháng đào linh thạch, đào được viên nào hắn liền đem cất giữ luôn, chỉ chờ đến khoảnh khắc này, đem từng viên một tu luyện đối với hắn không hơn gì một loại giày vò.

Vân Hoàng ngồi xếp bằng xuống, Vĩnh cửu kinh mạch vận chuyển, linh lực bên trong linh thạch tan ra, cuốn lại thành một vòng xoáy đi vào trong Vân Hoàng thể nội. Từng đợt linh lực cường mãnh áp súc, linh lực của Vân Hoàng chậm rãi tăng trưởng. Tu vi của hắn so với dĩ vãng không có thay đổi nhưng thực lực lại ngày một tăng lên.

Cho đến viên linh thạch cuối cùng hoá thành cát bụi, Vân Hoàng mới mở mắt ra. Linh lực bên trong bắn thể nội bị áp súc đến tận cùng, cơ hồ mỗi một ly trong người đều trang đầy cường hãn lực lượng. Mỗi một tia linh lực của hắn cũng đủ để ép chết một cái Luyện Khí cảnh trung kì tu sĩ. Đây chính là sức mạnh mà biến hoá về chất mang lại, hắn số lượng so với lúc trước cũng chỉ nhiều hơn ba thành, nhưng cường độ đã vượt trên tám thành.

Chương 88: Tốt linh thạch (2)

Vân Hoàng thở ra một ngụm bạch khí, tinh khí thần không sánh được thoải mái, không kiềm chế được mà nói.

“Ước gì có thêm nhiều gấp mười linh thạch!”

Linh thạch này hắn đạt đến Thông Linh cảnh về sau khẳng định có đại lượng tác dụng, nên Vân Hoàng không có ngại nhiều.

Duy nhất đáng tiếc là, lằn ranh ngăn cách Luyện Khí cảnh và Hư Linh cảnh vẫn như cũ không thấy đâu, điều này khiến Vân Hoàng cảm thấy rất quái lạ. Đạt đến bước này như hắn, nhiều tu sĩ thậm chí không cần tu luyện cũng nước chảy thành sông một hơi đột phá đến Hư Linh cảnh hậu kì, thậm chí là Hư Linh cảnh đỉnh phong cũng không ít. Nhưng mà Vân Hoàng đến giờ vẫn như ngắm hoa trong sương đồng dạng, không bắt được bất cứ cái gì cả.

“Thôi, than thở ở đây cũng không phải là cách giải quyết. Trước tiên tìm nhiều một chút linh thạch đã.”

Vân Hoàng đứng dậy, thân hình di động tiến vào hang sâu tìm kiếm.

...

”Kì quái, sao chả có một viên linh thạch nào?”

Đã một tuần trôi qua, Vân Hoàng lần này lại không tìm thấy một viên linh thạch nào.

Đúng vậy, không một viên nào. Hắn đoán dù có như thế bài cũng phải nhìn thấy một hai viên chứ, nhưng đằng này một viên cũng không có xuất hiện, cảm giác như là gặp quỷ.

Vân Hoàng xoa vết nham nhở trên vách hang, trầm ngâm suy nghĩ.

“Vết nham nhở này không giống như vốn có, dường như có cái gì đó tác động vào.”

Sau đó, hắn liên tưởng tới cảnh tượng một đống xác yêu thú xếp chồng chất tạo thành huyết hồ lúc đầu hắn rơi xuống đây. Chả lẽ thứ này chính là yêu thú làm nên.

Điều này Vân Hoàng thấy khá là có lí, nhưng ngay sau liền cảm thấy có điều gì đó không hợp lí.

Yêu thú lấy linh thạch?

Không như nhân loại, yêu thú tu luyện bằng cách hấp thu nhật nguyệt tinh hoa, nuốt thiên địa kì vật gia tăng chính mình, khai thác, lột xác huyết mạch chi lực. Những quá trình trên, một phân cũng không động đến linh thạch.

Tuy rằng hắn biết có một số dị loại yêu thú có thể hấp thu linh khí, nhưng những tồn tại như vậy tương đương với một cái đại thảm họa. Nếu thật sự có tồn tại thì Trung Hải sớm đã đại loạn, căn bản không có yên tĩnh như thế này.
Vân Hoàng lấy ra từ trong nhẫn trữ vật một viên hạ phẩm linh thạch, đây là linh thạch đặt xuống dưới đất, hắn nhanh chóng tới một chỗ khá xa đạt xuống, sau đó quay lại đây núp lùm.

Yêu thú hay cái gì đi chăng nữa, lộ diện là hết thảy đều biết.

Chờ đợi mà không làm gì cả không phải Vân Hoàng mong đợi, hắn lấy ra một cái quyển trục làm từ thiết kim dát mỏng, bắt đài toàn lực xem xét.

Từ mật thất bên trong di tích kia có hàng chục cái quyển trục như thế này. Trong đó sản chứa hoặc là tinh diệu cơ quan thuật, hoặc là trận pháp tri thức, bất luận cái nào đều mười phần trân quý.

Khi hắn đang tham ngộ khoảng chừng một canh giờ, phía bên kia liền xảy ra động tĩnh.

Đó là một đầu tiểu yêu Nhất cấp đê giai yêu thú, nó cắp lấy viên linh thạch bằng miệng sau đó nhóm chân bỏ đi, hoàn toàn không phát giác Vân Hoàng.

”Thật sự là yêu thú!”

Vân Hoàng cố nén trong lòng ngạch nhiên, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện ba theo đầu tiểu yêu này.

Nhất cấp đê giai yêu thua tốc độ thực sự quá chậm, làm tốn của Vân Hoàng không ít thời gian. Cuối cùng, hiện ra trước mắt hắn là một cảnh tượng khó tin.

Đàn đàn yêu thú đang lũ lượt từ khắp các ngóc ngách đem linh thạch về, từ Nhất cấp đê giai cho đến Nhị cấp cao giai yêu thua đều tham gia vào cái dây truyền này. Những con yêu thú Nhị cấp đỉnh giai và Tam cấp thì đứng cảnh giới mặt ngoài hoặc đi lòng vòng bên trong cảnh giới, cảnh gác vô cùng chặt chẽ.
Vân Hoàng kinh hãi không phải vì nơi đây yêu thú quá đông, mà vì tổ chức yêu thú ở đây không phù hợp với lẽ thường. Tổ chức cỡ này chặt chẽ dù là Tam cấp yêu thú cũng vô pháp làm tới. Đây không thể nghi ngờ là một cái khác chủng tộc đã thao túng toàn bộ yêu thú ở đây, ít nhất là yêu thú mạnh nhất.

Cảm nhận được một vài đạo ánh mắt sắp sửa rơi trên người mình. Vân Hoàng trong nháy mắt sử dụng ẩn giấu bí pháp hắn tự sáng tạo ra. Khi Vân Hoàng triệt để hoà vào thiên địa chi lực xung quanh liền giống như đổ một chén nước xuống dòng sông, cực kì khó phát hiện. Chỉ cần không bị bắt gặp thân hình thì dù là trước mặt Tam cấp yêu thú, hắn cũng dám đi ngang.

Linh thạch được tập kết ở một cái góc nhỏ, Vân Hoàng lén lút thân hình né tránh đi những ánh mắt thăm dò. May mắn là nơi đây thạch hoá nham nhở nên có rất nhiều nơi trốn. Vân Hoàng rất nhanh chóng tới gần núi Lunh thạch đang chất đống kia.

Hắn muốn thu lại tất cả nhưng không thể được. Chỉ cần xảy ra kinh động Vân Hoàng chắc chắn sẽ bị phát hiện. Trong tình huống linh lực, cương nguyên, hồn lực bị áp chế năm thành, lại bị hơn hai chục con Tam cấp yêu thú vây công, Vân Hoàng không chắc hắn có thể trở ra hay không.

“Nghĩ cách nghĩ cách, nhiều như vấy linh thạch, ta không nỡ tay trắng a!”

A!

Vân Hoàng trong đầu loé lên một tựa linh quang, hắn cánh tay thoát khỏi những cái kia dò xét, móc ra từ trong núi linh thạch một viên hạ phẩm linh thạch.

”Xem ra chỉ có thể ăn trộm.”

Vân Hoàng liên tục quan sát theo dõi yêu thú động thái, chầm chậm móc ra trung phẩm linh thạch.

Dù được tổ chức chặt chẽ thế nào, Vân Hoàng nhận ra linh trí của chúng vẫn chưa có biến đổi về mặt bản chất, những việc làm như là lấy linh thạch về, theo dõi, giám sát động tĩnh căn bản như được lập trình sẵn. Đống linh thạch có ít đi một hai phần chắc chúng cũng không để ý.

Vân Hoàng lợi dụng lỗ hổng này, móc lấy trung phẩm linh thạch, thỉnh thoảng nhìn thấy quá mức thiếu hụt, hắn lại đem trong nhẫn trữ vật hạ phẩm linh thạch thế vào.

Một trung phẩm linh thạch có thể đổi được một ngàn hạ phẩm linh thạch. Mà hắn đem một viên hai phẩm linh thạch đổi lấy một viên trung phẩm linh thạch. Đây quả thật là quá lời.

Một tháng thời gian tiếp theo, cơ hồ cứ xuất hiện một viên trung phẩm linh thạch nào thì hắn đều toàn bộ thu lấy. Hạ phẩm linh thạch trong túi Vân Hoàng tiêu hao cũng khả khá rồi, ngược lại trung phẩm linh thạch càng lúc càng nhiều lên. Cơ hồ đã chạm đến một vạn số lượng.

Lượng tài phú cỡ này dù là hắn kiếp trước cũng hiếm khi nếm thử qua.

Nhưng hắn để ý thấy được rằng, dường như càng lúc càng có nhiều hơn Tam cấp yêu thú, ban đầu chỉ tăng thêm có vào ba đầu Tam cấp đê giai thôi, vậy mà đến lúc này đã tiếp cận năm mươi đầu tam cấp trung giai yêu thú. Lại thêm không dưới ba trăm đầu Tam cấp đê giai yêu thú. Nhiều lúc Vân Hoàng còn kém chút nữa bị phát hiện.

Cỗ này lực lượng, tuy đối với hủy diệt một cái quốc gia như Nguyên Hạo Quốc còn kém xa lắm, nhưng muốn quét sạch mười, hai mươi cái thành cỡ La Vũ Thành vẫn là thừa sức.

Chương 89: Hoàn chỉnh Vĩnh Cửu kinh mạch

Hôm nay, Vân Hoàng lại tiếp tục với quá trình trộm linh thạch, à nhầm đổi linh thạch của mình.

Hai tháng thời gian lăn lộn hắn cũng đã khá là quen tay, dù là Tam cấp trung giai yêu thú cũng không thể tìm ra hắn.

Đây cũng không phải là hắn có năng lực lẩn trốn trước mặt Thông Linh cảnh trung kì cảnh giới, mà là yêu thú thần thức do với con người thì kém nhiều lắm, huống hồ nơi đây thần thức còn bị hạn chế gắt gao.

Hơn nữa, Vân Hoàng phát hiện ra không chỉ có một điểm tập kết linh thạch như thế này, mắt có tới tận ba nơi như thế này, tổng cộng bốn điểm tập kết linh thạch.

Đây không thể ngờ đối với hắn chính là một cái đại cơ duyên, đồng thời cũng là một cái đại phong hiểm.

Tính tổng số lượng Tam cấp trung giai yêu thú cũng không dưới hai trăm đầu, Tam cấp đê giai yêu thú số lượng càng là kinh nhân, ít nhất cũng là hai ngàn, ba ngàn trở lên, Nhị cấp trở xuống không dưới vạn. Kinh khủng nhất, hắn nghi ngờ có thể có một vài, thậm chí rất nhiều Tam cấp cao giai yêu thú thậm chí Tam cấp đỉnh giai yêu thú đứng đằng sau. Nếu thật sự, ngoại trừ các đỉnh cấp tông môn thế lực tông chủ cùng thái thượng trưởng lão, các đại thế gia lão tổ hoặc các quốc gia đại tướng mới có thể cùng yêu thú nhất chiến.

Tồn tại bực này thế lực, lại ẩn dấu bên trong lòng quốc gia, một khi đánh úp lên, thiệt hại không thể tưởng tượng nổi.

Vân Hoàng lúc này cảm giác được một cỗ nồng nặc nguy cơ bao trùm lên Nguyên Hạo Quốc, thậm chí toàn bộ Trung Hải này. Hắn thật sự muốn lúc này có thể ly khai nơi đây, đem theo Nguyệt Nha rời khỏi Trung Hải.

“Hôm nay thế là đủ, trốn.”

Vân Hoàng thân hình như con khỉ nhỏ, lắt léo né tránh tầm mắt yêu thú, nơi mà hắn thường tu luyện cách khá xa khu tập trung, dù là Vân Hoàng cũng phải mất một chung trà mới tới nơi.

Nơi đây linh thạch toàn bộ đã bị đào móc hết nên hắn yêu tâm sẽ không có yêu thú nào đi ngang qua đâu cả.

Vân Hoàng lấy ra mấy trăm viên trung phẩm linh thạch, bắt đầu nhắm mắt tu luyện.

Hai tháng này, toàn bộ các phương diện của hắn đều có đề thăng, chỉ duy nhất tu vi vẫn giữ nguyên như cũ, đã trở thành hắn phiền muộn.

Vân Hoàng thổ nạp mười viên trung phẩm linh thạch về sau thì dừng lại, hắn cảm thấy trong người linh lực đã bão hoà mười phần rồi. Căn bản không thể tiến thêm một bước nữa, mà cái ranh giới Hư Linh cảnh như cũ không thấy đâu.

Hôm nay đặc biệt rảnh, nên Vân Hoàng muốn xem xem, vì lí nào mà hắn không thể đột phá Hư Linh cảnh.

Đổi lại thành cá nhân khác, muốn tìm xem vì sao chính mình không đột phá căn bản là quá biển vông, bất quá Vân Hoàng có chỗ dựa vào.

Vân Hoàng hít một hơi lãnh khí, hắc động hồn hải xoay tròn, từng hạt tinh thần chi quang bị hắc động thôn phệ. Vân Hoàng nội thị trong cơ thể mình.

“Không được, thế này cũng chưa đủ!”

Vân Hoàng hồn lực thôi động càng là mãnh liệt, thiên địa chi lực nhỏ yếu cũng quanh bắt đầu xảy ra vặn vẹo, Vân Hoàng lúc này mới nhìn được sơ sơ Vĩnh Cửu linh mạch bộ dáng.
Nó giống như một đầu thần Long, cuồn cuộn trong cơ thể hắn lưu chuyển, bàng bạc khí thế tỏa ra khiến cho tâm thần rung động vô cùng. Phảng phất như đây chính là một sinh vật sống thật sự.

Vân Hoàng còn nhớ rõ, lúc trước khi hắn chết, Đan điền của hắn đã bị đập thành bã vụn, thứ duy nhất còn tồn tại chính là kinh mạch.

Kinh mạch chính là tu luyện trọng yếu một trong, không hề so với Đan điền kém, bất quá kinh mạch của hắn lúc đó chín phần đã bị đứt gãy, hao tổn hoặc bị phá hủy. Vân Hoàng trong thời khắc quyết định đó, dùng một tia còn lưu lại tàn niệm thôn phệ toàn bộ những mảnh vỡ thần hồng, tạo nên hắc động hồn hải. Tinh thần câu thông với Bạch sắc tinh thạch cùng Hắc Bạch Song Long yêu Đan, mượn nhờ lực lượng của hai tạo vật này đắp nặn lên Vĩnh Cửu kinh mạch, thành công cải tử hoàn sinh.

Vân Hoàng vẫn duy trì trạng thái nội thị đồng thời bắt đầu tu luyện, linh khí hoá thành từng dòng được kinh mạch của hắn hấp thu, Vân Hoàng ngay lập tức nhận ra vấn đề.

Vĩnh Cửu kinh mạch của hắn không ngờ lại thiếu hụt, nếu mà Vân Hoàng không có phát hiện hôm nay thì không biết đến lúc nào mới có thể đột phá đến Thông Linh cảnh.

Nó giống như một cái thùng nước bị thủng vậy, có đổ vào bao nhiêu nước đi chăng nữa mực nước vẫn luôn chỉ dừng lại cho đến chỗ bị thủng, không có cách nào để tăng thêm.

Vân Hoàng đau đầu, chẳng lẽ phải đập ra làm lại cái mới.

Ý nghĩ này ngay lập tức bị hắn bóp nát từ trong trứng nước. Đừng đùa, hắn không muốn trở thành phế nhân đâu.

“Xem cho cùng, vãn phải nhờ đến Bạch sắc tinh thạch và Hắc Bạch Song Long yêu Đan.”

Hai thứ ấy đã giúp Vân Hoàng tạo nên Vĩnh Cửu kinh mạch, hẳn là có thể hoàn thiện hắn Vĩnh Cửu kinh mạch đi.

Vân Hoàng tinh thần bắt đầu câu thông với hai đại tạo vật.
Cả hai đều ảm đạm vô cùng, nằm yên lặng ở sâu trong hồn hải của hắn.

Vân Hoàng vứt ra một đống lớn linh thạch, hồn lực dẫn đạo linh lực bên trong đó đưa vào cả hai.

Để cho hắn vui mừng là, Bạch sắc tinh thạch vậy mà sinh ra phản ứng, bắt đầu hấp thu linh lực, nhưng Hắc Bạch Song Long Yêu Đan vẫn như cũ không động đậy.

“Làm sao đây?”

Vân Hoàng vò đầu bứt tai, chả lẽ đến bước này phải từ bỏ?

Tâm trí của hắn xẹt qua một tia lưu quang, hắn nghĩ ra một khả năng, nhưng không quá chắc chắn.

Vân Hoàng lấy ra cái xác của Thanh Đầu Xà lúc trước hắn giết, dẫn đạo tinh huyết của Thanh Đầu Xà.

Quả nhiên, yêu Đan hội phản ứng, để Vân Hoàng kinh hỉ không thôi.

Thanh Đầu Xà trong huyết mạch ẩn chứa thượng cổ Thanh Long Huyết Mạch, xác thực là cực kì cường đại.

Hắc Bạch Song Long yêu Đan thôn phệ sạch sẽ Thanh Long tinh hoa, Bạch sắc tinh thạch càng là điên cuồng hơn, liên tiếp mấy cái một ngàn trung phẩm linh thạch đã hoá thành bụi phấn, hơn nữa vẫn chưa hết.

Vân Hoàng rèn sắt khi còn nóng, hắn cả đời này chưa bao giờ tập trung đến mức này, hai đại lực lượng từ bên trong Bạch sắc tinh thạch vào Hắc Bạch Song Long yêu Đan theo ý thức của hắn bao trùm toàn bộ Vĩnh cửu kinh mạch.

Một bên là phá hư rồi lại lập, một bên là gia cố những chỗ đã lập. Vân Hoàng cảm thấy, trong cơ thể mình lực lượng dường như co ngắn lại, nhưng đây chỉ là ảo giác của hắn thôi. Thực ra là chỗ chứa trong người hắn đang ngày một mở rộng ra.

Vân Hoàng cảm thấy tư duy của mình dường như nâng lên một cái tầng thứ, một số chỗ không minh ngộ lập tức hiểu ra. Hắn tế xuất ra trong nhẫn trữ vật toàn bộ linh thạch, linh lực hoá thành một cự đại vòng xoáy cuốn vào hắn thể nội.

Oanh oanh oanh oanh

Trong hắn thể nội liên tiếp xảy ra những tiếng oanh két, linh lực liên tục được nén và áp súc. Lúc này thân thể của hắn rốt cục cũng ngồi yên không nổi nữa. Toà đạo đài thứ hai vậy mà lại thành hình, trên đạo đài mờ ảo xuất hiện một đạo Long văn cuốn quanh.

Không biết đã qua bao lâu.

Vân Hoàng suýt nữa không nhịn được mà hét dài một tiếng, may mà hắn kịp nhớ ra quanh đây có hàng đống yêu thú cường đại.

Tu vi của hắn đã vượt qua Luyện Khí cảnh phạm trù, không phải Hư Linh cảnh, nhưng cũng không chạm đến Thông Linh cảnh. Linh lực so với sĩ vãng tăng trưởng năm phần, kể cả thức hồn cũng một hơi vượt qua Thông Linh cảnh lục cấp tu sĩ, tăng liền ba cái cảnh giới nhỏ.

Chương 90: Đáng sợ Hắc Dạ Lang

”Ha, loại cảm giác này xác thực là thoải mái.”

Vân Hoàng trong miệng nhả ra một ngụm bạch khí. Hoàn thiện Vĩnh Cửu kinh mạch đem tạp chất còn tồn tại trong người hắn loại bỏ hoàn toàn, Tu vi chỉ còn một lằn ranh nữa là đột phá đến Thông Linh cảnh.

Lần này bế quan, tiêu tốn của hắn mười ngày thời gian, cũng là đến lúc quay lại nơi yêu thú tập kết linh thạch rồi.

Vân Hoàng sau khi đột phá lòng tin mười phần, dù là Tam cấp cao giai yêu thú muốn cảm ứng hắn tồn tại cũng không phải dễ dàng.

Hắn lại tiếp tục làm theo lệ cũ, móc trộm trung phẩm linh thạch rồi thế lại bằng hạ phẩm linh thạch.

Nhưng hôm nay có điều gì đó không bình thường, Nhị cấp đỉnh giai yêu thú trở lên hoàn toàn không có mặt tại bốn điểm tổng kết linh thạch. Điều này khiến hắn sinh ra nghi vấn, chúng đi đâu?

Nhưng dù nghi vấn thế nào, việc vẫn phải làm xong, mà không có yêu thú mạnh mẽ thủ hộ, cả bốn chỗ trung phẩm linh thạch với hắn khoắn sạch.

Tiếp đó ba ngày sau, hắn mới cảm nhận được những cao giai yêu thú kia đang trở về.

Vân Hoàng núp tại một góc theo dõi.

“Hả?”

Vân Hoàng không kìm được mà thốt lên.

Những con yêu thú này hắn nhận ra, dù sao đã trộm nhiều như vậy, hắn ít nhiều cũng phải nhớ. Những yêu thú này chừng nửa tháng trước vẫn còn là Nhị cấp cao giai, Nhị cấp đỉnh giai tần thứ. Nhưng hiện tại đã có không ít đầu đột phá đến Tam cấp đê giai yêu thú.

Vân Hoàng không nhịn được mà hít một hơi lãnh khí.

Đây mới có chừng gần hai mươi ngày trôi qua đó chứ?

Tất cả các tu sĩ đều biết rằng, Yêu thú thọ nguyên so với con người nhiều hơn gấp nhiều lần, bất quá yêu thú muốn đột phá cũng không phải một kiện dễ dàng sự tình, không có tĩnh lũy cường đại thì căn bản cũng chỉ có thể bồi hồi.Một số yêu thú đột phá đại cảnh giới hắn không lấy làm lạ, nhưng liên tục mấy trăm, mấy ngàn yêu thú cùng đột phá một đại cảnh giới không phải việc bình thường, căn bản là đáng sợ đến cực điểm.

Nếu thiên phú của yêu thú xuất chúng đến mức đấy, thiên hạ sao còn có phần cho nhân tộc.

Nhưng đồng thời trong mắt Vân Hoàng loé lên linh quanh, có thể giúp cho mấy ngàn yêu thú liên tục đột phá, chắc chắn cơ duyên này vô cùng khổng lồ.

“Nhưng giờ chưa phải lúc.”

Vân Hoàng lắc đầu một cái, giờ chưa phải lúc để bám theo, nhóm yêu thú này vừa trở về, trong thời gian ngắn sẽ không có đi tiếp. Hắn chỉ cần chờ đến khi nhóm tiếp theo xuất phát, trà trộn vào là được.

Từ trong đàn đàn lũ lũ yêu thú, có mấy thân ảnh bước ra, khí tức từ trên thân chúng so với đám yêu thú xung quanh hùng mạnh không chỉ gấp mười lần. Vân Hoàng mồ hôi lạnh đổ xuống, vậy mà lại thật sự là Tam cấp cao giai yêu thú.

Một đầu Bạch Viên, một đầu Thiết Trảo Ưng, một đầu Kim Sí Hổ, một đầu Cự Hùng, một đầu Nộ Hỏa Sư, tổng cộng năm cái Tam cấp cao giai yêu thú, mà khí tức của bọn chúng xem ra trong Tam cấp cao giai cũng không phải là yếu, thậm chí xếp hàng trung thượng.

Đáng sợ hơn là, dẫn đầu năm đại Tam cấp cao giai yêu thú là một con hắc sắc chi lang. Vân Hoàng giờ phát này đến cả thở mạnh cũng không dám.“Hắc Dạ Lang, Tam cấp đỉnh giai yêu thú!”

Vân Hoàng trong lòng lộp bộp, nổi lên từng đợt gợn sóng.

Tam cấp đỉnh giai yêu thú là một tồn tại cường đại cỡ nào a, dù là Chân Đan cảnh Hư Đan kì muốn đáng giết cũng phải tốn công phu. Dưới Chân Đan cảnh cơ hồ là vô địch tồn tại. Vân Hoàng lúc trước ở Thông Linh cảnh đỉnh phong thời điểm đã giao thủ qua với không ít Tam cấp đỉnh giai yêu thú, tất nhiên là biết bọn chúng đáng sợ.

Vân Hoàng bây giờ trong lòng nảy sinh ra thoái ý. Đi đêm lắm có ngày gặp ma, bây giờ hắn vẫn chưa bị phát hiện nhưng sau này thì không biết thế nào, nhưng Vân Hoàng biết một khi sự tồn tại của mình bị phát hiện... kết quả thảm không phải nói.

“Trước tiên phải rời xa nơi này trước.”

Hắn trung phẩm linh thạch đã có quá nhiều rồi, không lấy thêm cũng không sao. Bây giờ phải tìm được lối ra trước rồi tính sau.

Vân Hoàng nhanh chóng rút lui. Quả đúng như hắn lo sợ, khi hắn rút lui mới có ít lâu. Hắc Dạ Lang lúc này nhìn chằm chằm vào chỗ hắn trốn lúc trước, một trảo vung ra.

Dưới áp chế khiến Vân Hoàng không thể phóng xuất linh lực ra xa ba chục trượng này, một trảo đơn giản của Hắc Dạ Lang xé gió, trăm trượng khoảng cách chỉ là một cái tích tắc, mỏm đá bị cắt ra như đậu hũ.

Vân Hoàng ẩn giấu tuy cao minh, nhưng chung quy chưa hoàn toàn thành thục, vẫn lưu lại một tia khí tức bị Hắc Dạ Lang bắt được.

Khi mà Vân Hoàng đã trốn đi khá xa, đại lượng yêu thú bắt đầu vận chuyển linh thạch, những núi lớn không dưới chục vạn, trăm vạn viên linh thạch trong nháy mắt bị vận chuyển đi, mang đến một cái thạch thất tuy thô sơ nhưng cực kì rộng lớn, ít nhất cũng một dặm vuông diện tích.

Mà ở trung tâm thạch thất lại bố trí từng viên thô ráp khoáng kim quý hiếm, nếu Vân Hoàng ở đây sẽ nhận ra phương vị bố trí của những khoáng kim này là phương vị của một cái cự ly ngắn truyền tống trận. Truyền tống trận này bố trí không đâu vào đâu, chỉ dùng được một lần là sẽ hỏng.

Từng viên linh thạch được chất đống vào, sẵn sàng bất cứ lúc nào trở thành nguồn năng lượng cho truyền tống trận.

Hắc Dạ Lang đứng trên nhìn xuống cự đại trận pháp, khoé miệng nhếch lên một nụ cười, một núi cười không chút nào phù hợp với một con yêu thú nên có cả, mà giống như ác quỷ hơn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau