VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Người của Hoàng tộc

Một nhóm người đã tiếp cận chỗ Nguyệt Nha trước khi nàng kịp chạy. Bọn họ hầu hết đều đã bị thương, mà đằng sau Nguyệt Nha còn nghe thấy tiếng đuổi theo.

Trong những người bị chạy trốn, Một trung niên tứ tuần mặc khôi giáp hướng về phía những tên đuổi theo.

”Lũ cẩu tặc, đây là nhị Hoàng tử Nguyên Ngạn của Nguyên Hạo Quốc, các ngươi không sợ bị xử tử sao?”

Tất cả bọn đuổi theo đều che giấu chân diện và danh tính, không biết là của ai, một gióng nói mỉa mai từ đám người đó phát ra.

”Quy Thống Lĩnh, ngươi dù sao cũng là một cái Thông Linh cảnh tứ cấp, sao nói nhiều như đàn bà con gái vậy?”

Vị trung niên được gọi là Quy Thống Lĩnh này trong lòng như lửa đốt, thân phận của nhị Hoàng tử cũng không dọa được lũ này, chứng tỏ kết đằng sau lai lịch chắc chắn không nhỏ mới có can đảm không sợ hãi Hoàng tộc.

Đứng đằng sau Quy Thống Lĩnh là một cái tuấn tú nam tử, mặc hoàng sắc trường bào, trên tay cầm trường kiếm dính máu, cả người tựa hồ bị thương rất nặng. Tu vi cũng đã là Thông Linh cảnh nhị cấp.

Quy Thống Lĩnh cảm thấy hổ thẹn, nếu y không mất cảnh giác rằng nơi đây là Vương Đô thì có lẽ sự việc đã không tệ như thế này rồi.

”Điện hạ, thần có lỗi.”

Tuấn tú nam tử quẹt đi trên khoé miệng mình vết máu.

”Lần này là liên lụy tới Quy Thống Lĩnh.”

Trung niên nam tử lắc đầu cười khổ, bây giờ đã bị bao vây rồi, có trách sĩ cũng không làm nên truyện, những binh lính còn xót lại xung quanh cũng đã mệt lử, linh lực cơ hồ cạn kiệt. Nhưng bên kia thì tất cả đều như thường, mỗi một cái sát thủ tu vi thấp nhất cũng đều là Hư Linh cảnh đỉnh phong, tên sát thủ đứng đầu càng là Thông Linh cảnh tứ cấp ngang hàng với Quy Thống Lĩnh.

Đột nhiên, từ trong đám binh lính có người là lên.

”Thống Lĩnh, ở đây... có trẻ con!”

Quy Thống Lĩnh, nhị Hoàng tử cùng những người khác đều nhất loạt quay đầu, quả thật thấy được thân ảnh nhỏ bé của Nguyệt Nha, cũng bị vây ở đây giống như bọn họ. Nguyệt Nha trong lòng lộp bộp không ổn, nàng kĩ năng ẩn dấu được Vân Hoàng truyền thụ nên không tầm thường, nhưng tu vi của nàng dù sao cũng quá thấp một điểm, chỉ là Luyện Khí cảnh nhị cấp đỉnh phong. Bị phát hiện cũng là điều dễ hiểu.

Cử động của bọn họ, tất nhiên không qua nổi mắt lũ sát thủ.

Một tên truyền âm cho trên đứng đầu.

”Chỉ là một nữ hài đồng, hay là...”

Tên sát thủ Thông Linh cảnh tứ cấp hừ lạnh.

”Mặc kệ là ai, chứng kiến việc này đều phải xoá bỏ, đừng coi thường Hoàng tộc. Chỉ cần một tia tin tức ở đây lọt ra ngoài, bất cứ ai ở đây đều không giữ nổi mạng!”

Những sát thủ khác cũng không hỏi thêm, ánh mắt cũng phát lạnh.

”Dây dưa thế là đủ rồi, mau giết!” - Một sát thủ truyền âm, gần hai mươi người đều nhất loạt tấn công.

Chiến đấu một lần nữa thảm thiết.Lũ sát thủ này chọn địa điểm cũng thập phần khôn ngoan, nơi này không quá sâu nên không lo sợ sẽ có cường đại yêu thú công kích, không những thế nơi này cũng là cách Vương Đô xa nhất, dù là cao cấp hơn Thông Linh cảnh cường giả giao thủ cũng Hoàng toàn không gây nổi động tĩnh. Bất quá, giấy không gói được lửa, chỉ cần có thời gian là hoàn toàn có thể truy tung ra. Vì vậy, các sát thủ ra tay mỗi chiêu đều tàn nhẫn vô cùng.

...

Vương Đô, Hoàng cung.

Một nam tử có khuôn mặt đang biểu hiện hung ác nhìn lên trời, giọng nói không giấu nổi vẻ đắc ý.

”Diệt một, còn một.”

Nếu Vân Hoàng và Nguyệt Nha ở đây, hiển nhiên sẽ nhận ra đây chính là tam Hoàng tử của Hoàng tộc Nguyên gia, Nguyên Khải.

Chỉ vài năm nữa thôi, tranh đoạt ngôi vị Thái tử sẽ đến, trong thời gian này, y đã bố trí rất nhiều bẫy rập, đưa lần lượt những huynh đệ của mình vào một là chỗ chết, hai là vạn kiếp bất phục.

Tất nhiên với sức của một mình y thì không đủ để loại bỏ hết những hoàng tộc mang dòng máu chính gốc, nhưng mà thế lực ủng hộ đằng sau y lại là Vân gia.

Nếu Càn gia nắm giữ sáu thành binh lực cùng lực lượng quân sự của Nguyên Hạo Quốc, thì Vân gia nắm giữ sáu thành của cải và huyết mạch kinh tế. Có đại thế lực như vậy ủng hộ, dù là đích thân Hoàng đế muốn động cũng phải phỏng tay.

Mà đối thủ của y, giống như Nguyên Khải được Vân gia ủng hộ, đại Hoàng tử Nguyên Thạch Hầu được Càn gia ủng hộ. Mà bản thân Nguyên Thạch Hầu tu vi cũng không tầm thường, đã là Thông Linh cảnh cửu cấp. Rất được Càn gia các vị võ tướng yêu thích. Hơn nữa quanh năm chiến đấu ở vùng biên ải, rất khó có cơ hội hành động.

Nguyên Thạch Hầu có một cái đệ đệ sinh đôi, đó là nhị Hoàng tử Nguyên Ngạn, tuy tu vi so với ca ca của mình thấp rất nhiều nhưng bù lại tư chất thông minh, cũng là một cái đại địch.

Nguyên Khải nắm chặt tay hung ác, hai huynh đệ này từ nhỏ tới lớn đã là y ghen tị, là cái gai trong mắt.

“Không biết sắc mặt của Nguyên Thạch Hầu khi nhưng thấy xác đệ đệ yêu quý của mình nhỉ?”Từ bên ngoài bước vào một đàn thị nữ, Nguyên Khải thần sắc hung ác thu lại, trở về bên trong.

...

Vân Hoàng đang ngồi tu luyện, đột nhiên thức hồn của hắn gặp một trấn động nho nhỏ.

Hắn sắc mặt đại biến, điều này biểu thị cho Nguyệt Nha đã bị tấn công, thậm chí phá vỡ hắn để lại hồn lực chi khải.

Vân Hoàng thân hình lay động, hoá thành một đạo tàn ảnh hướng về phía sau trong khu rừng.

Khác với vụ cái hang động lần trước, lần này hồn lực của hắn để lại vết tích cực kì rõ ràng, hắn dự đoán chỉ trong ít phút nữa là sẽ tới.

Đột ngột, một đám hắc y nhân chặn đường Vân Hoàng, mỗi tên khí tức đều không yếu, đều đã là Thông Linh cảnh nhị cấp, thậm chí còn có tới ba gã Thông Linh cảnh tam cấp.

Vân Hoàng trầm giọng, ngữ khí cực kì không kiên nhẫn.

”Mỗi còn có việc, xin các vị lui đường.”

Một tên hắc y nhân hừ lạnh, giọng nói không hề giấu đi ưu việt.

”Một cái nho nhỏ tu sĩ mà cũng muốn bọn ta lui đường? Khẩu khí thật lớn!”

Vân Hoàng đôi mắt dần trở nên lãnh khốc.

”Vậy câu trả lời là không?”

Tên tu sĩ kia nhìn thấy khí tức của Vân Hoàng cũng không mạnh cho lắm, khịt mũi coi thường.

“Cút!”

Vân Hoàng thân ảnh lao vụt lên, tốc độ của hắn cực nhanh, chỉ trong phút chốc tiếp cận hắc y nhân trận địa. Sắc mặt bọn chúng đại biến, tên trước mắt này lại che giấu thực lực!

Ba tên Thông Linh cảnh tam cấp là những kẻ đầu tiên phản ứng, linh lực xung quanh người chúng lấy động, ba đạo công kích rơi trên người Vân Hoàng. Hắn cũng không coi thường đối phương đến mức mặc lệ cho nó đánh vào trực diện cơ thể. Các ngón tay khẽ cử động, một chỉ điểm ra. Kiếm chỉ như lưu tinh, nhanh đến tận cùng xuyên qua xông kích.

Trước làn sóng công kích to lớn, kiếm chỉ của hắn không thể ngờ là liền lộ ra vẻ nhỏ yếu, nhưng kiếm chỉ của Vân Hoàng lại xảo diệu vô cùng, chọc đúng chỗ thiếu hụt và yếu hại trong công kích.

“Làm sao có thể?”

Một số hắc y nhân kinh hãi không thôi, nếu mà Vân Hoàng chọc thủng đúng chỗ yếu hại công kích của tu sĩ Hư Linh cảnh trở xuống thì ủng không quá ngạc nhiên, nhưng Thông Linh cảnh về sau, mỗi một chiêu thức đánh ra đều hoà hợp cùng thiên địa, căn bản là khó phát hiện. Vậy mà Vân Hoàng một chỉ đều đánh trúng bọn họ công kích chỗ yếu, kinh thế hãi tục bực nào?”

Chương 82: Động đến ta đồ Nhi, chỉ có một chữ chết! (1)

”Mau vây giết! Hắn chỉ có một người, không thể chịu nổi chúng ta số đông công kích!”

Một cái Thông Linh cảnh tam cấp mau chóng ổn định trận doanh, bây giờ không phải lúc cho bọn họ thất thố, chỉ có liên thủ mới nắm chắc đem Vân Hoàng tru diệt.

Tất cả linh lực bùng nổ, nhiễu loạn xung quanh thiên địa, một số yêu thú gần đó sợ hãi chạy đi, pháp bảo của gần mười tu sĩ được tế xuất ra, không có cái nào không phải Linh giai thượng phẩm cả. Chồng chất lên thuật phát đánh ra uy thế kinh kinh người, một đòn này dù là Thông Linh cảnh tam cấp đỉnh phong cũng phải bỏ sức đón đỡ. Vân Hoàng trong cơ thể linh lực hoá thành hộ tráo, kết hợp cùng cứng rắn như bàn thạch cương nguyên hộ thể, công kích này rơi trên người hắn căn bản không chạm tới hắn da lông.

Nhưng công kích của những hắc y nhân cũng không đơn giản kết thúc như vậy, tất cả dàn trận, đến mức này, chỉ có đem trận pháp mới có thể chém giết.

”Lạc Vân Kiếm Trận, lập!”

Lạc Vân Kiếm Trận trong Tam cấp sơ giai trận pháp cũng có danh khí, mười Thông Linh cảnh liên thủ thanh thế cũng rất mạnh, dưới linh lực điên cuồng rót vào, gần ba trăm đạo Lạc Vân kiếm khí bay ra, mỗi đạo kiếm khí đều được trận pháp tăng phúc ba thành xuyên thấy cùng công kích lực, bao quát Vân Hoàng tứ phương tám hướng đâm tới, nếu là một cái thông thường tu sĩ sợ rằng đã bị đâm thành cái tổ ong.

Vân Hoàng nhìn tình cảnh mình bị trận pháp vây lại, trong lòng càng nóng như lửa đốt, bảo mệnh bài tẩy hắn để bên cạnh Nguyệt Nha tuy nhiều, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là ngoại lực, dùng một cái ít đi một cái, hắn sợ rằng nếu còn tại đây dây dưa, khi đến chỉ thấy cái xác còn lại đó, có lẽ hắn sẽ hối hận suốt đời.

Vân Hoàng trước giờ luôn luôn tiết kiệm, bớt đi được thứ nào hay thứ ấy. Cũng bắt nguồn từ kiếp trước hắn luôn chiến đấu với rất nhiều tu sĩ trong chiến tranh, dẫn đến việc không thể không dùng năng lượng một cách ít hao tổn nhất. Nhưng giờ phút này, hắn muốn bạo nộ thực lực, đem hết thảy chỗ này chém giết. Điều này có chút đi ngược với hắn phương châm tiết kiệm năng lượng.

Dường như từ lúc Vân Hoàng trọng sinh đến giờ, một thứ gì đó đã được gieo vào sâu trong tiềm thức của hắn, chậm rãi thay đổi hắn. Đến mức Vân Hoàng cũng không thể phát hiện ra, còn nó ảnh hưởng tốt hay là xấu, vẫn chưa phải thời điểm xem xét.

”Thiên Hoang Táng Thần, Thiên Hoang Phá Thiên!”

Gặp gỡ bình cảnh, Vân Hoàng bắt đầu chuyên tâm vào những thứ khác, tỉ như Thiên Hoang Táng Thần.Hắn từ lâu đã biết, Thiên Hoang Táng Thần cái này có vô vàn cách sử dụng khác nhau, Thiên Hoang Phá Thiên cũng là một trong số đó.

Sáng tạo chiêu thức mới không ai không phải kì tài, bất quá Vân Hoàng cũng không đến mức đó, hắn chỉ từ cơ sở của nhiều cái cũ, kết hợp cùng bản thân lĩnh ngộ mới tạo ra sát chiêu mới.

Thiên địa chi lực bao quát phạm vi mấy trăm trượng xung quanh đột ngột trở nên đặc quáng, đông cứng lại như những khối đá.

Tất cả hắc y nhân đều cảm giác như mình bị đông cứng trong thạch đá, không thể đi chuyển nổi một bước. Mà ở giữa trung tâm kia, Vân Hoàng khoé miệng hơi giương lên một phát.

“Lẽ ra các ngươi không nên cản trở ta.”

Oanh! Rắc! Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!
Vân Hoàng một quyền đấm vào hư không, từ vị trí đó điên cuồng những đường nứt tỏa ra như kính vỡ. Những vết nửa này chính là thiên địa chi lực bị hắn thạch hoá đấm vỡ. Từ mỗi một đạo vết nứt đều tỏa ra khí tức hủy diệt vô cùng kinh khủng. Một cái Thông Linh cảnh nhị cấp bị một đạo vết nứt đánh trực diện vào người liền bị vặn xoắn, tiên huyết ồ ạt chảy ra, tiếng xương cốt cùng nội tạng bị phá nát, đảo lộn vang lên khắp nơi khiến tất cả không tự chủ được mà phát lạnh, thân thể run lên.

Cách chết kiểu này không thể nghi ngờ là thê thảm vô cùng, bọn họ thà chết trên chiến trường chứ không nguyện ý chết thê thảm như vậy.

Một số tu sĩ đã thoát khỏi hắn khống chế liền muốn chạy đi, bọn họ căn bản không tưởng tượng được Vân Hoàng lại kinh khủng không hợp thói thường như vậy. Nhưng hiện tại ý niệm của tất cả chỉ có một mà thôi. Chạy!

Những kẻ còn xót lại chỉ nằm thoi thóp, Vân Hoàng bất chợt thanh tỉnh, hắn cũng lười giết lũ còn lại, việc quan trọng lúc này là cứu Nguyệt Nha.

...

“Xích Luyện Kiếm Pháp, Địa Ngục Hỏa Luyện Chi Lô!”

Nguyệt Nha trong tay Hỏa Thiên Kiếm chém ra, cùng một số binh lính giao chiến kịch kiệt với một gã Hư Linh cảnh sát thủ, trận pháp được tạo nên từ Vân Hoàng hồn lực càng lúc càng ảm đạm, sớm chừng ít phút nữa sẽ vỡ tan, nàng lúc đó cũng không còn sức để mà liều mạng nữa.

Chỉ vừa nãy thôi, dưới áo lực nàng tu vi đã thuận thế đột phá đến Luyện Khí cảnh tam cấp. Bất quá nàng không có chút nào cao hứng.

Nguyệt Nha kiếm cộng thêm trận pháp gia trì tuy mạnh, nhưng hỏa hầu không đủ, kiếm không đủ sắc bén, không đủ dứt khoát, cuối cùng dưới loạn kích bị một chưởng đánh trúng, phá vỡ trận pháp gia trì. Nàng tiên huyết phun ra, nhuộm đỏ một mảng tóc trắng. Những binh lính kia tuy muốn giúp, nhưng lúc này bọn họ tình cảnh cũng tồi tệ không kém.

Tầm nhìn của Nguyệt Nha mơ hồ, nàng bên trong lồng ngực đau rát, có lẽ đã gãy vài cái xương sườn rồi. Nàng càng lúc càng khó thở, linh lực toán loạn vô cùng, càng lúc càng mất nhiều máu.

Chương 83: Động đến ta đồ Nhi, chỉ có một chữ chết! (2)

Nguyệt Nha từ trong vũng máu khó nhọc chống kiếm xuống đất đứng dậy, các giác quan của nàng dần trở nên mơ hồ, khắp người đau đớn như muốn lả đi. Đòn tấn công của trên sát thủ vừa rồi đáng sợ không phải ở lực đạo tác động mà luồng linh lực đang tàn phá bên trong thể nội của Nguyệt Nha. Một chiêu này cũng đủ âm độc, nếu không cứu chữa kịp thời thì tám phần trở lên kinh mạch sẽ bị phá hủy, nhẹ thì tu vi rơi xuống, nặng thì có thể mất mạng.

Đây cũng may mắn là chưa đánh vào Đan điền của Nguyệt Nha, nếu không bây giờ nàng dù là khí lực để đứng dậy cũng không có.

Nàng cố gắng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra mấy khỏa Đan dược nuốt vào, toàn thân kinh mạch đau buốt thoáng cái mới dịu đi một chút.

Tên sát thủ lúc trước sau khi chém giết một tên hộ vệ, nhìn thấy Nguyệt Nha đứng được thì không khỏi kinh ngạc. Lần trước hắn tấn công tuy không nhằm thẳng vào Nguyệt Nha nhưng đòn đó cũng đủ để cho bất kì Luyện Khí cảnh nào tan xác pháo. Mà Nguyệt Nha chỉ là một cái Luyện Khí cảnh tam cấp mà thôi.

Đây thật sư là một nữ hài đồng sao?

Riêng phần này tâm tính cùng ý chí, một ít thiên tài cũng khó sánh bằng được.

Trong lòng tên sát thủ này đã nảy sinh một mối họa, nhất định phải diệt trừ con bé này!

Hắn lao vút lên, tu vi Hư Linh cảnh đỉnh phong bạo phát, dưới luồng uy áp đó, Nguyệt Nha thân hình lay động, lộ rõ vẻ nhỏ yếu. Trên sát thủ này đang muốn một kích đắc thủ, đột nhiên hắn cảm thấy quanh thân như bị hoàng chục sợi tơ cực mảnh uốn quanh.

Trong lòng gã lộp bộp không ổn, bản năng của gã đang kêu gào lớn hơn bao giờ hết. Nhưng sát thủ đã không thể kịp.

”Ám khí hay…”

Chưa kịp nói nốt phần sau, những sợi tơ cong mỏng và nhẹ hơn cắt tơ nhện này thật dễ dàng cắt qua linh lực hộ thể như cắt một miếng giấy. Chỉ thiếu điều xắt hắc thành nhiều mảnh thôi. Gã sát thủ đau đớn lăn lộn trên mặt đất, yết hầu của gã đã bị cắt đứt khiến gã không thể hét lên. Tuy không cắt qua xương, nhưng lượng huyết nhục chảy ra nhiều đến đáng sợ.

Không biết từ lúc nào, đứng đối diện Nguyệt Nha đã là một cái tro bào nam tử, hắn một đầu gối hạ xuống. Ôm Nguyệt Nha vào lòng, ngữ khí tràn ngập sự hối hận.

”Ta xin lỗi.”

Tro bài nam tử này ngoại trừ Vân Hoàng vừa đại khai sát giới ra thì không thể là ai khác.

Hắn hối hận, dù đã xưng là sư phụ của Nguyệt Nha nhưng lại không thể bảo hộ tốt cho nàng.

Nguyệt Nha không có nghe thấy gì hết. Nàng chỉ cảm thấy một lồng ngực ấm áp, khiến nàng buông bỏ hết thảy phòng ngự. Nguyệt Nha ánh mắt lim dim, gục đầu vào vai hắn ngủ.

Vân Hoàng tế xuất ra một khỏa Đan dược, đó chính là chữa thương Đan dược Bán Huyền giai hắn luyện chế bữa trước, nhẹ nhàng đặt vào trong cái miệng nhỏ của Nguyệt Nha.
Một màn này phát sinh, nhất thời khiến chiến trường kịch liệt dừng lại. Một tên sát thủ đang thảm thiết nằm lăn lộn dưới đất, rồi lại xuất hiện thêm một cái tro bào nam tử nữa.

Vân Hoàng tro bào khoác lên người Nguyệt Nha. Hắn đứng dậy, lạnh lùng quay về phía hai phe đang giao chiến. Rồi lại nhìn trên sát thủ vừa nãy.

“Động đến ta đồ nhi, chỉ có một chữ chết!”

Phốc!

Vân Hoàng một cước đạp lên ngực của trên sát thủ, một cước này xuyên thủng qua xương cốt, phá tan gã bên trong thể nội. Tên sát thủ đã biến thành một cái xác chết.

Không trút giận cho Nguyệt Nha, hắn không thể nhận cái chữ sư tôn này với con bé.

Vân Hoàng giết xong tên sát thủ cũng không muốn tiếp tục ở lại đây. Nguyệt Nha tuy đã nuốt một khỏa chữa thương Bán Huyền giai Đan dược nhưng thương thế của con bé nặng hơn nhiều so với hắn nghĩ. Càng không thể chậm trễ.

Nhưng khi hắn chuẩn bị ly khai thời điểm, có mấy gã sát thủ lao đến.

”Giết người của chúng ta còn muốn thong dong rời đi? Để mạng lại!”

Lực lượng phe sát thủ mang đến để giết chết nhị Hoàng tử nhiều lắm, vẫn còn dư lại nhiều tên sát thủ không tham chiến mà chờ thu dọn xác.
Những sát thủ lao đến tấn công Vân Hoàng tu vi tuyệt nhiên đã đạt đến Thông Linh cảnh nhị cấp, thực lực so với tên sát thủ hồi nãy thì cường hơn nhiều lắm. Tuy vậy Vân Hoàng vẫn không coi vào đâu, hắn hiện tại không muốn tiếp tục ở đây.

”Khởi Phong.”

Vân Hoàng khẽ quát nhẹ một tiếng, một quyền xuất ra, phong quyển cuốn, làn gió chết chóc phá tan công kích của những tên sát thủ kia. Cuồng phong điên cuồng xoay chuyển, lực lượng bên trong xé nát bọn họ hộ giáp cùng linh lực, những sát thủ này cố động dụng pháp bảo, nhưng phá đi nào nhiêu lại có bất nhiêu.

Những tiếng hét thảm hoà nhập cùng tiếng của những đám huyết vụ rơi lộp bộp xuống nền đất. Ba cái xác tàn tạ như bị ngàn vạn cái móng vuốt cấu xé hiện hữu trước mắt tất cả mọi người.

Tất cả trong lòng không nhịn được mà hơi chút run rẩy. Bọn họ đã từng thấy qua rất nhiều Thông Linh cảnh, thậm chí nhị Hoàng tử Nguyên Ngạn này cũng đã thấy qua Chân Đan cảnh cường giả vận dụng phong chi ý, nhưng chưa từng thấy phong chi ý được sử dụng như thế này.

Sự hủy diệt, chết chóc ẩn trong ngọn gió vô hình kia thật kinh khủng. Đây rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Những trên sát thủ xong lại phía sau lúc trước còn muốn hùng dũng tiến lên bây giờ hối hận xanh ruột. Vân Hoàng cũng không có ý định tiếp tục bỏ qua, tử vong phong bạo lần nữa cuốn lên. Từ lúc thu nhận tử vong chi lực bên trong âm hồn đầm lầy, Vân Hoàng đến hiện tại có thể chưởng khống kha khá tử vong chi lực, đưa nó vào bên trong chính mình công kích. Hủy diệt cùng tử vong quả thật là một cái tuyệt hảo bộ đôi.

Bất quá, mấy chục tên sát thủ trong đó có không dưới năm tên Thông Linh cảnh tam cấp liên thủ với nhau chặn được thuật pháp của Vân Hoàng. Gắn chỉ cười nhẹ, bước lên một bước, những ngọn gió tưởng chừng đã bị lực sát thủ đánh tan giờ phút này lại ngưng tụ lại thành một cái cột trụ. Cột trụ giáng xuống, uy lực còn khủng khiếp hơn nhiều.

”Thiên Hoang Phong Long Trụ.”

Có mấy gã nhát gần nhanh chóng kích phát thoát thân bảo mệnh bài tẩy chạy đi, trận hình đối phương lập tức trở nên rối loạn. Thực sự, chỉ dựa vào một chiêu này thuật pháp mà muốn hai bệ đám sát thủ này căn bản là quá khó khăn, nhưng đối phương không có đồng lòng, muốn chính mình thoát thân thì làm sao đỡ nổi hắn công kích?

Oanh oanh oanh oanh

Liên tiếp những tiếng xé gió cùng bạo nổ phát ra, dâm sát thủ bay tứ tung, có kẻ may mắn lấy kẻ khác làm bia đỡ, chỉ bị thương, những sát thủ hứng mũi chịu sào bị Thiên Hoang Phong Long Trụ đánh cho chỉ còn hơi thở thoi thóp.

Vân Hoàng liên tiếp sử dụng nhiều như vậy thuật pháp, không thể nói là không có tiêu hao. Bất kể là Thiên Hoang Phá Thiên hay Thiên Hoang Phong Long Trụ đều cần sử dụng thiên địa chi lực chưởng khống. Nếu hắn đạt tới Thông Linh cảnh thì dễ nói, nhưng Vân Hoàng vẫn chỉ là một cái Luyện Khí cảnh đỉnh phong, muốn chém giết toàn bộ chỗ này người, căn bản là nói si nói mộng.

Bất quá, xem chừng như nơi này đang có hai phe tranh đấu, hắn đã phá vỡ thế cân bằng rồi. Không sớm thì muộn sát thủ cũng sẽ bị hủy diệt gọn lẹ.

Thế cục nghịch chuyển chỉ trong chốc lát, phe của nhị Hoàng tử xông lên phản kích. Tên thủ lĩnh đau đầu không thôi. Quy Thống Lĩnh thực lực còn ở trên hắn một chút, có thể kiềm chế hắn. Nguyên bản một đám hùng hậu sát thủ giờ phút này đã tan đàn xẻ nghé, chạy trốn tứ phương tám hướng. Thông Linh cảnh tam cấp sát thủ có bảy đầu tất cả đã bị Vân Hoàng giết mất ba, còn bốn Thông Linh cảnh tam cấp sát thủ đối đầu với năm Thông Linh cảnh tam cấp bên phe hộ vệ kia, thế cục liền đã rõ ràng.

Vân Hoàng lúc này đã ra khỏi chỗ đó, hắn cẩn thận bọc kín Nguyệt Nha lại, vượt qua cổng thành. Hướng phía khách điếm kia. Hắn bây giờ vô cùng nóng lòng, Nguyệt Nha thương thế không hề nhẹ, chỉ riêng Bán Huyền giai chữa thương Đan dược sợ rằng cũng khó chữa khỏi hoàn toàn.

Chương 84: Nguyên Đế Cổ Mộ

Nguyệt Nha thương thế ngoại trừ thương tổn nội phủ ra thì còn có gãy xương, kinh mạch có chút vấn đề, may mắn là Đan điền không có bị ảnh hưởng.

”Chuyển Long Hình Thần Quả thật sự là kinh thiên a.”

Vân Hoàng không nhịn được mà chép miệng.

Thương thế của Nguyệt Nha dù Vân Hoàng có trị liệu sạch sẽ thì không mất một hai tháng thì không thể lành lại hoàn toàn được. Bất quá con bé chỉ sau có mấy ngày thời gian đã hồi phục sâu bảy phần. Dù là ăn chân chính Huyền giai Đan dược cũng không có bực này hiệu quả.

Chuyển Long Hình Thần Quả cải tạo qua toàn bộ các phương diện. Yêu thú về thể phách và lực lượng hoàn toàn áp đảo con người, nhưng điểm yếu của chúng là thức hồn quá mức yếu nhược, hơn nữa tốc độ tu luyện của chúng cũng dài hơn rất nhiều. Nhưng chỉ cần một trái Chuyển Long Hình Thần Quả cũng đủ để khiến chúng hoàn toàn lột xác về tất cả phương diện, thức hồn chỗ yếu hại được bù đắp. Thậm chí khả năng tu luyện còn vượt xa con người.

Nguyệt Nha nuốt vào một trái Chuyển Long Hình Thần Quả, thiên phú biến nghịch thiên, linh hồn thập phần cường đại. Còn về thể phách cùng lực lượng, dù cho không có tu thể thì chút cần thời gian cũng nhất định đạt đến một đẳng cấp cực cao.

“Nguyệt Nha, có thể dừng luyện kiếm được rồi. Dù sao con vừa mới khôi phục, không nên quá sức.”

Khoảng cách đến thi tuyển của Càn Thương viện chỉ còn có ba ngày nữa, Nguyệt Nha tu luyện càng là khắc khổ.

Nàng tu luyện thời gian còn chưa tới một năm, xem như người ta thường nói thì tu luyện quá nhanh dễ dẫn tới việc căn cơ không vững, đạo tâm yếu kém, không thể khống chế nổi chính mình. Nhưng Nguyệt Nha căn cơ sâu đậm, đã được đích thân Vân Hoàng kiểm chứng. Mà tâm trí của cô nhóc này cũng không kém. Có thể vượt qua cú xốc mất hết tất cả người thân nhưng cũng không bị thù hận làm lu mờ ý chí. Cái loại này dù là ngàn người một trong cũng không khó.

Còn về những người tấn công Nguyệt Nha lúc trước thì sao ư? Bất ngờ thay, ngay sau lúc Vân Hoàng cứu Nguyệt Nha không lâu, lan truyền tin tức là nhị Hoàng tử Nguyên Ngạn đã bị người cho ám sát ngay tại Vương Đô, nhưng tốt cục may mắn sống sót. Người khác có thể không nghĩ gì, nhưng Vân Hoàng dám chắc đây không thể là trùng hợp được. Rất có thể cuộc định độ hôm đó chính là cuộc án sát trong miệng mọi người kia.

Vân Hoàng không muốn Nguyệt Nha phân tâm nên không có nói chuyện này cho nàng.

Nhìn Nguyệt Nha đã ngồi xếp bằng xuống tu luyện, hắn cũng không quấy rầy, cũng tương tự đi tu luyện.



Chỉ ba ngày kể từ lúc cuộc ám sát kết thúc, bên ngoài Vương Đô đã xuất hiện một đoàn nhân mã khí phách. Gần một bạn binh lính, mỗi cái đều với cùng cứng cáp chỉnh tề, trên thân chiến khí bạo phát. Mà mười người đứng đầu càng là kinh khủng, thậm chí có hai người đã đạt đến Chân Đan cảnh đệ nhất trọng, Hư Đan kì. Tu vi như vậy, ở Nguyên Hạo Quốc cũng là tồn tại trên đỉnh.

Ở giữa, một thanh niên toàn thân xích hoả chiến giáp, thần sắc nghiêm nghị, đôi lông mày sắc bén như kiếm, ánh mắt của hắn lăng lệ sắc bén vô cùng, thậm chí còn ẩn chứa mơ hồ kiếm ý.

Người này, không ai khác ngoài đệ nhất Hoàng tử, đệ nhất thiên tài của Nguyên Hạo Quốc, Nguyên Thạch Hầu.

Hắn nhìn Vương Đô cổng thành, không nhịn được mà cắn răng.

”Đáng chết! Không nghĩ tới ở Vương Đô mà Ngạn đệ vẫn gặp nguy hiểm.”Một lão già đến bên cạnh cậu nói.

”Khoảng cách mở ra Nguyên Đế Cổ Mộ sắp tới, mà vài năm nữa lại là tranh đoạt thái tử chi vị. Xem ra nhiều kẻ mang dòng máu Hoàng đế cũng đang rục rịch muốn đem đối thủ loại bỏ. Loại truyện này là bình thường.”

Nguyên Thạch Hầu không nói gì, cha hắn làm vừa cũng xem như minh quân, nhưng khổ nỗi quá mức phong lưu. Số người mang dòng máu của cha hắn chắc cũng không thấp dưới năm mươi, để lần tìm ra trong đó hung thủ không khác nào mò kim đáy bể.

”Bệ hạ, chúng ta lần này trở về cũng là để tuyển chọn nhân tài, hướng Nguyên Đế Cổ Mộ sắp tới.”

Một lão già khác nói. Nguyên Thạch Hầu gật đầu, dẫn quân đi vào trong thành.



Cuối cùng, ngày thi tuyển vào Càn Thương viện cũng đã bắt đầu.

Ngay từ lúc có sáng sớm số người tham gia đã không dưới năm ngàn. Đó mới chỉ là khởi động, đoán chừng những ngày tiếp theo sẽ còn đông hơn.

Biết sao được, gia nhập vào Càn Thương viện đơn giản giống như đổi đời, hưởng thụ tài nguyên so với bên ngoài tốt hơn nhiều, nếu biểu hiện tốt được coi trong thì càng là cá chép hoá rồng, tương lai tiền đồ bất khả hạn lượng.

Mà đứng trên đài kia có ba người. Lần lượt là Càn Thương viện hai cái đạo sư và Nguyên Thạch Hầu.Nhìn thấy Nguyên Thạch Hầu, tất cả trong lòng không nhịn được màu ngưỡng mộ. Hơn ba mươi tuổi mà tu vi cực cao, hoàn toàn có thể tranh đấu cùng những cường giả thế hệ trước, sau này có cơ hội rất lớn trùng kích đến Hư Đan trung kì thậm chí là Hư Đan hậu kì.

Vân Hoàng hôm nay cũng đi cùng với Nguyệt Nha đi thi tuyển. Nhìn thấy Nguyên Thạch Hầu về sau, hắn cũng không nhịn được mà cảm thán. Hắn có thể nhìn ra Nguyên Thạch Hầu căn cơ không chút phù phiếm, hoàn toàn có thể trước bốn mươi tuổi bước vào Chân Đan cảnh, mà chỉ cần có tài nguyên đầy đủ, đoán chừng cũng có bảy thành cơ hội đạt đến Chân Đan cảnh đệ tam trọng Mệnh Đan kì.

Vân Hoàng kiếp trước thiên phú không tốt, đã hơn trăm năm tu hành cũng chỉ là Thông Linh cảnh đỉnh phong, bất quá hắn mạng lớn, nhiều lần sống sót, hơn nữa du hành nhiều nơi nên kiến thức cũng thập phần phong phú.

Lúc này, Nguyên Thạch Hầu đứng dậy, tất cả không tự chủ được mắt im lặng, hắn giọng nói mang theo linh lực, lần đến từng người một.

”Các thiếu niên, thiếu nữ, Càn Thương viện tuyển chọn tân sinh quy định chắc ai cũng đã biết. Mặc kệ là ai, chỉ cần đúng số tuổi quy định, không phải là tội phạm, tu vi đạt đến Luyện Khí cảnh đều có thể tham gia. Nên nhớ, trở thành Càn Thương viện học viên chính là trở thành tương lai Nguyên Hạo Quốc một cái trụ cột, trở thành Nguyên Hạo Quốc tương lại một cái cường giả. Chinh chiến thiên hạ!”

Tất cả những người ở đây đều là tuổi trẻ nhiệt huyết, nghe những lời này thì trở nên kích động, hận không thể ngay lập tức lên đó thể hiện tài năng của mình. Là một con người, ai lại không muốn đỉnh thiên lập địa, chưởng quản chính mình số mệnh chứ.

Nguyên Thạch Hầu vẫn chưa có nói hết.

”Năm nay, chỉ cần là Càn Thương ngoại viện năm vị trí đầu hoặc nội viện mười vị trí đầu sẽ được một danh ngạch tiến vào bên trong Nguyên Đế Cổ Mộ.”

Xôn xao!

Tất cả đều không nhịn được cảm thán. Nguyên Đế Cổ Mộ hai mươi năm mới mở ra một lần, khoá này tân sinh lại vừa vặn đúng năm mở ra. Quả thật là vạn hạnh.

Nguyên Đế Cổ Mộ ở Nguyên Hạo Quốc được mệnh danh là đệ nhất chi địa, trong đó nghe nói có rất nhiều dược thảo, khoáng vật, thiên tài địa bảo quý hiếm, hơn nữa trong đó còn có Nguyên Đế chi lực, bất kì ai trong đó đột phá dù lớn hay nhỏ đều có được Nguyên Đế chi lực tẩy rửa. Hiệu quả nghịch thiên đến mức lọc bỏ hoàn toàn tạp chất ra khỏi cơ thể.

Nhờ có Nguyên Đế Cổ Mộ tồn tại, Nguyên Hạo Quốc có thể đào tạo ra rất nhiều thế hệ cường giả. Đứng vững gót chân đến tận bây giờ.

Vân Hoàng sau khi nghe được tin tức này cũng cực kì động tâm, đồng thời cũng cực kì nghi hoặc.

Thiên địa khuyết thiếu, Đan dược đẳng cấp có cao đến đâu vẫn luôn tồn tại tạp chất, kể cả thiên địa chi lực cũng có tồn tại một số hỗn tạp chi lực. Bất kể là tu sĩ nào cũng không thể tránh khỏi cơ thể tồn tại tạp chất. Mà loại bỏ hết thảy tạp chất tồn tại thì chỉ có một số đặc thù lực lượng làm được.

“Xem ra, vẫn nên tìm hiểu một phen.”

Vân Hoàng thầm nghĩ. Mà dù không có Nguyên Đế chi lực, chỉ những linh dược, khoáng thạch cùng thiên tài địa bảo kia hắn cũng cực kì động tâm. Nguyên Đế Cổ Mộ này, nhất định phải đi một lần.

Chương 85: Khảo hạch

Sau khi công bố tất cả những điều luật cần thiết, Nguyên Thạch Hầu trở lại vị trí của mình, gật đầu ra lệnh được phép bắt đầu khảo hạch vào Càn Thương viện. Vị chấp sự hô to.

”Bắt đầu đi.”

Khảo hạch cửa ải đầu tiên chính là trắc thí linh căn.

Linh căn chính là căn nguyên của tu sĩ, không có linh căn thì không cách nào câu thông với thiên địa tu luyện được.

Linh căn rất nhiên có phân chủng loại. Phổ biến nhất chính là ba loại Nguyên linh căn, Thuần linh căn cùng Phàm linh căn.

Nguyên linh văn là loại linh căn mang cho mình các nguyên bản thuộc tính như Kim, Mộc, Thuỷ, Băng, Hoả... Nguyên linh căn mỗi người không chỉ sở hữu riêng một thuộc tính mắt còn pha tạp nhiều thuộc tính khác nhau.

Phàm linh căn trên cơ bản cũng chính là Nguyên linh căn, nhưng nguyên bản thuộc tính trong đó quá thấp, vì vậy mới được đặt một chữ phàm. Những tu sĩ có phàm linh căn nếu không có cơ duyên thì dùng cả đời tu luyện cũng chỉ có thể bồi hồi ở Luyện Khí cảnh.

Thuần linh căn cũng là bá đại nhất một trong, tu luyện làm ít công to, trong cơ thể gần như không có tạp chất tồn tại. Hơn nữa thuần linh căn còn có ngộ tính cực cao, đơn giản như con cưng của thiên địa. Cảm ngộ thiên địa cũng cực kì mạnh mẽ.

Bất quá, Thuần linh căn quá mức quý hiếm, dù là trên toàn Vĩnh Lạc đại lục cũng vượt không quá ba chữ số. Đừng nghĩ hai trăm là nhiều, tu sĩ ở trên đại lục nhiều đến ức vạn người, vài trăm trong đó căn bản là hạt cát trong sa mạc mà thôi.

Ngoài lề, linh căn tất nhiên cũng có chia độ mạnh yếu, còn chia như thế nào thì tuỳ vào thứ đo lường linh căn đó như thế nào.

Có tổng cộng chín cái cột trụ, ở giữa chúng là một cái bệ làm từ khoáng thạch, trên thân có khắc phù văn. Người đầu tiên đi lên đặt tay lên trên bệ đó, vận chuyển linh lực. Phù văn rục rịch, kết nối cùng chín cái thạch trụ

Phù văn trên thạch trụ thứ nhất sáng lên, sau đó thạch trụ thứ hai cũng dần sáng lên. Lan tỏa đến cái khác thạch trụ. Cuối cùng đến giữa chừng cái thạch trụ thứ tư thì dừng lại, không có tiếp tục tiến lên.

Vị chấp sự thần thức dò xét vào hơi thở, sau đó mới công bố.

”Phong, Hỏa, Mộc linh căn bốn trụ rưỡi, thông qua!”

Thiếu niên vừa đi lên kia thần thở phào một tiếng sau đó quay xuống, hưng phấn khó có thể che dấu.

Theo trắc thí cấp độ, ít nhất phải đạt tới bốn trụ linh căn mới qua được vòng này. Tiến nhập vào vòng khảo hạch tiếp theo.

Lần lượt những người trẻ tuổi cũng tiến lên khảo thí linh căn chính mình.

”Kim, Thổ linh căn bốn trụ sáu, thông qua!”

”Hỏa, Thổ, Kim linh căn bốn trụ ba, thông qua!”

”Thuỷ, Mộc linh căn bốn trụ chín, thông qua!”

Thiên phú lần này cũng không coi là tệ, có một vài người đã đạt tới năm trụ linh căn, chỉ cần đầu đủ bồi dưỡng thì trở thành Thông Linh cảnh hậu kì cũng không quá mức khó khăn.

Cuối cùng cũng đến lượt Nguyệt Nha.

Vân Hoàng truyền âm.

”Nha nhi, thiên phú không tốt cũng không cần cưỡng cầu.”

Nguyệt Nha chỉ gật đầu nhẹ, nàng biết đây là sư tôn muốn nàng tự tin vào bản thân.

Nguyệt Nha hít một hơi dài, bước lên thạch trụ khảo thí. Nguyệt Nha xuất hiện khiến rất nhiều người ngạc nhiên. Cũng phải thôi, ở đây những người nhỏ tuổi nhất cũng đã là mười hai, mười ba tuổi, mà nàng mới chỉ có chín tuổi. Hơn nữa nàng so với những cái sáu, bảy tuổi tiểu hài tử cũng chỉ lớn hơn có chút ít, nhầm lẫn là kiện bình thường sự tình.

Chấp sự tuy biết là Nguyệt Nha độ tuổi quá nhỏ, nhưng không có quy định niên kỉ nhỏ không được phép tham gia nên cũng đành chịu.

Nguyệt Nha đặt tay lên bệ đá, linh lực chậm rãi vận chuyển. Kinh ngạc thay, phù văn rực sáng chói mắt, chỉ một vài hơi thở, cây thạch trụ thứ nhất lấy tốc độ lôi đình thắp sáng.

Tất cả tròng mắt đều suýt chút nữa lòi ra, tốc độ này, trước giờ họ chưa từng thấy một lần nào.
”Nhanh như vậy liền thắp sáng thạch trụ thứ nhất?!”

”Kinh khủng a! Dù là những cái kia năm trụ căn cốt cũng kém không chỉ mười lần!”

”Đây rốt cuộc là thiên tài của thế lực nào, sao ta chưa từng thấy qua?”

”Nàng niên kỉ quá nhỏ, xem chừng là bị giữ kín đã lâu, đến khi Càn Thương viện chiêu sinh mới đi ra.”

Tất cả đều bàn tán xôn xao, những đạo sư của Càn Thương viện cũng rục rịch không kém.

Oanh oanh oanh

Ngoài sức tưởng tượng của mọi người là, Nguyệt Nha lại vẫn chỉ mấy hơi thở thời gian, thắp sáng lên thạch trụ thứ hai. Còn chưa hết, nàng lấy thế như chẻ tre, chỉ trong ít phút cây thạch trụ thứ tư đã bị thắp sáng gần hết.

Những người lúc trước khảo hạch khi đến bốn trụ cực hạn cũng cảm thấy áp lực lớn, cho dù là linh căn năm trụ cũng không khác biệt là bao. Nhưng đối với Nguyệt Nha mà nói thì không có chút nào ngăn cách, đột phá đến năm trụ dường như uống nước ăn cơm đồng dạng, không có nửa điểm miễn cưỡng.

So với những người cố sức mới đạt đến năm trụ thiên phú căn bản không phải một cái cấp bậc.

Mà Nguyệt Nha vẫn không có dừng lại ý tứ.

Trụ thứ năm qua.

Trụ thứ sáu qua.

Trụ thứ bảy qua.

Trụ thứ tám qua.

Đến đỉnh cao của thạch trụ thứ tám thời điểm, Nguyệt Nha cuối cùng mới thui một tia áp lực, nhưng cũng chỉ có thể ngăn trở nàng một hơi thở mà thôi.

Oanh!

Một tiếng oanh động lớn, thạch trụ thứ chín được thắp sáng, hoá thành quang trụ trong chốc lát.
Tất cả đều điên rồi, thắp sáng chín cái trắc thí trụ, từ lúc Nguyên Hạo Quốc được lập nên cũng chưa từng thấy qua.

Ngay cả Đại Hoàng tử Nguyên Thạch Hầu, được cho là có thiên phú mạnh nhất từ trước đến giờ của Nguyên Hạo Quốc bất quá cũng chỉ thắp sáng đến tám cái thạch trụ đỉnh cao mà thôi.

”Tốt, tốt, tốt!”

Mấy vị Càn gia võ tướng không biết nói gì hơn ngoài một chữ tốt. Các đạo sư cũng hội đỏ mắt điên cuồng, quyết muốn thu Nguyệt Nha vào tay.

Đứng trước kết quả này, Nguyệt Nha nàng ngoài mặt vẫn bình tĩnh lãnh đạm, những trong lòng thì phát run lên, nàng cả đời này cũng là lần đầu tiên hưởng thụ cái cảm giác “vạn chúng chú mục”. Nhất thời cứ đứng đơ ra đấy.

Sư tôn đáng kính Vân Hoàng đã dạy nàng rằng, trong mọi tình huống luôn phải tỏ ra bình tĩnh, đặc biệt lúc này càng không thể thất thố. Nói trắng ra ý của Vân Hoàng là phải tỏ ra nguy hiểm, sâu không lường được.

Những vị võ tướng nhìn vậy càng là thuận mắt, người này tư chất không những cao, tâm tính cũng viễn siêu cùng tuổi. Đáng giá bồi dưỡng.

Kết quả càng không cần phải nói, Nguyệt Nha trực tiếp bỏ qua thứ hai khảo hạch, trở thành vị trí đầu.

Đứng trên bậc cao, nhìn vô số ánh mắt ngưỡng mộ hướng về mình, Nguyệt Nha không tìm thấy thân ảnh đấy.

Nàng trong lòng buồn, nhưng nàng không có trách sư tôn.

Nếu không có Vân Hoàng, có lẽ giờ đây Nguyệt Nha nàng đã trở thành một cái xác lạnh lẽo. Nàng lấy quyền gì mà trách hắn chứ?

Đột nhiên, trong đầu Nguyệt Nha vang lên tiếng truyền âm mật.

”Nha nhi, khi thực sự cần thiết hãy mở nhẫn trữ vật của mình ra.”

”Nên nhớ, đừng có dây vào các phe phái.”

”Ở trong Càn Thương viện hãy hảo hảo tu luyện, đừng quên mài luyện chính mình.”

”Nha nhi, chúng ta sẽ gặp lại, tại Nguyên Đế Cổ Mộ.”

Nguyệt Nha không nói gì, nhưng vành mắt đã có chút đỏ.

Nàng dụi dụi mắt một cái, Nguyên Đế Cổ Mộ cái danh tự này, nàng nhớ kĩ rồi.

...

Vân Hoàng lúc này đã rời đi khá xa.

Sống cùng một cái đệ tử khiến hắn rất vui vết, so với lúc trước tĩnh mịch thì tốt hơn nhiều.

Nhưng mà để bảo vệ Nguyệt Nha, hắn chỉ có thể rời xa nàng.

Vân gia thế lực quá mức lớn, dùng hắn một mình, lại phải bảo vệ một cái đệ tử thì chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

Vân Hoàng thỉnh thoảng lại có một ý nghĩ khiến hắn cười nhẹ.

Sau này dù cho hắn có tu luyện đến cấp bậc nào, có lẽ sẽ không bao giờ bỏ được “phàm” trong tâm trí mình nữa.

Vân Hoàng đi ra khỏi Vương Đô, Nguyên Đế Cổ Mộ mở ra còn ba năm thời gian, hắn có ở lại đây cũng vô dụng.

Trong ba năm thời gian này Vân Hoàng phải cố gắng tận lực đem tu vi đề thăng, nhưng trước đó hắn phải giải quyết một chuyện đã.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau