VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Bức tượng nơi yêu thú sơn mạch

Cùng trong khoảng thời gian đó, đêm khụyu, ở phụ cận yêu thú sơn mạch.

Nếu mà các Lăng gia đệ tử mà ở đây thì họ sẽ ngay lập tức nhận ra đây là nơi mà tất cả được tìm thấy là đang bị hôn mê, thần trí điên loạn.

Mà ở giữa nơi sơn lâm heo hút như vậy, trên một khoảng đất trống lại dựng lên một bức tượng, không, nói đúng hơn là một thứ gì đó cứng màu đen được đúc thành hình một bức tượng. Một thứ mà chỉ cần nhìn vào đã khiến cho mọi người nổi da gà.

Khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng hơn là, xung quanh bức tượng, những con yêu thú Nhất cấp, Nhị cấp đang làm động tác giống như đang quỳ bái. Tất cả yêu thú lấy bức tượng làm trung tâm. Tất cả quang cảnh tựa hồ như một buổi thờ phụng của những con chiên ngoan đạo.

Nếu có tu sĩ ở đây thì chắc chắn sẽ khiếp hãi không thôi, vì Nhất cấp yêu thú, Nhị cấp yêu thú linh trí còn rất yếu, chỉ ở cấp độ sơ khai nên hành động chủ yếu theo bản năng giống như dã thú. Nhưng tại đây tất cả yêu thú con mắt đều thanh minh vô cùng, không giống chút nào ánh mắt của những dã thú hoạt động theo bản năng.

...

“Chậc! Lại nữa sao?”

Một vị hộ vệ thành nhìn các những con yêu thú đã đâm đầu vào tường thành đến mức đầu chúng nứt toác ra, cuối cùng chết tươi tại đó.

Đồng bạn của y chạy tới, hét lên.

“Lương Hữu, ở bên này còn nhiều hơn nữa, mau báo cho đội trưởng biết, chuyện này quả thật khiến tớ lạnh gây a.”

Hai bọn họ canh gác ở đây đã gần mười năm rồi. Thú triều lớn nhỏ không phải chưa từng thấy qua, nhưng chuyện quỷ dị này vẫn là lần đầu.

Bắt đầu từ hai tháng trước, cứ cách một đêm lại có số lượng lớn yêu thú nhỏ yếu liên tục tự đâm vào tường thành cho đến chết, ban đầu bọn họ không để ý qua và chỉ coi là hi hữu, nhưng nó lặp đi lặp lại một cách đều đặn. Hơn nữa bị trí nơi chúng đâm không phải là ngẫu nhiên mà là năm bị trí cố định. Nó không giống như yêu thú có thể làm.

”Vương Can, ta bắt đầu thấy sợ rồi.”

”Đi, trước tiên trước trở về doanh trại, ta cũng không muốn ở đây lâu đâu, nơi này thật đáng sợ!”

...

Ở bên trong Đình viện riêng của Lăng gia gia chủ đồng thời cũng là La Vũ Thành thành chủ, Lăng Viễn Trình nhìn nhi tử của mình.

”Tiến nhi nói thật?””Phụ thân, tất cả đều là sự thật.”

Lăng Viễn Trình phất tay.

”Ngươi lui đi.”

Lăng Viễn Trình ngồi bệt xuống, trong con ngươi khoảng giấy nổi vết sợ hãi, cơ thể run nhẹ từng hồi.

Lăng gia bọn họ có một bí mật, ngoại trừ gia chủ vào lão tổ trấn thủ ra thì không ai khác được biết.

Khi đó, Lăng gia chỉ là một cái phàm tục thế gia, vị tổ tiên vĩ đại nhất của Lăng gia khi đó vẫn chỉ là một tiểu tử nhỏ tuổi. Nhưng vào năm 15 tuổi, vị tiên tổ đó đã đạt được một thứ, một thứ đem cải biến hết thảy vị đó số phận, Lăng gia số phận. Chỉ ngắn ngủi gần mười năm đã biến tiên tổ Lăng gia thành một siêu cấp cường giả Chân Đan cảnh, hơn nữa trong Chân Đan cảnh cũng là đỉnh tiêm tồn tại, hùng bá Trung Hải này.

Lăng gia qua nhiều đời luôn luôn đứng vững, trở thành cao cấp nhất thế lực. Có một sự bất thường ở đây là, ở mỗi một đời Lăng gia cường giả luôn đi kèm theo hình bóng của một... bức tượng.

Một bức tượng có màu sắc u ám giống bóng đêm, một thứ đồ vật vô tri vô giác nhưng khiến cho những người quan sát luôn có cảm giác kì lạ.

Đến đời cường giả thứ chín, Lăng gia lão tổ lúc đó đột nhiên đem bức tượng kia phong ấn ở sâu trong yêu thú sơn mạch, sau đó liền không thấy tin tức nữa.

Mà Lăng gia cảm giác như tất cả hảo vận đều mất hết, lấy tốc độ bằng mắt thường lụi bại nhanh chóng. Cuối cùng lại sau nhiều năm, Nguyên Hạo Quốc được thành lập, Lăng gia đầu nhập dưới trướng Nguyên Hạo Quốc, trở thành người trấn thủ nơi La Vũ Thành này.Bí mật mà trong Lăng gia số người biết tính cả Lăng gia lão tổ hiện tại và Lăng Viễn Trình cũng không vượt qua con số hai mươi, đó là phong thư cuối cùng mà vi tiên tổ thứ chín lưu lại trước khi đem bức tượng phong ấn nơi yêu thú sơn mạch. Phong thư chỉ có duy nhất hai chữ. Hai chữ được viết vô cùng vội vã và nguệch ngoạc.

”Con rối.”

Trong vô thức Lăng Viễn Trình thốt lên, cả căn phòng nặng nề lạ thường.

...

Tất cả mọi người nhìn Vân Hoàng và Nguyệt Nha cuối trên lưng Huyết Yêu Mã chuẩn bị rời đi, trong lòng tiếc hận vô cùng, nhưng cũng chỉ có thể đứng nhìn.

Người của phủ thành chủ và một số thế lực lớn La Vũ Thành cũng đưa người tới tiễn biệt hắn.

“Nguyệt Nha, đi thôi.”

”Vâng, sư tôn!”

Ở trong La Vũ Thành mặc dù rất sung sướng, nhưng nàng vẫn thích đi ra thế giới bên ngoài hơn.

Cả hai thầy trò khởi hành, Huyết Yêu Mã trong số Nhị cấp đê giai yêu thú tốc độ cũng không chậm, rất nhanh đã rời khỏi khu vực La Vũ Thành một trăm dặm.

Đang đi, đột nhiên Vân Hoàng ra hiệu cho Nguyệt Nha dừng lại, nàng cảm thấy có chút khó hiểu, đang yên đang lành sư phụ lại muốn làm gì?

Chẳng chờ Nguyệt Nha kịp hướng Vân Hoàng ra câu hỏi, từ đằng xa đã truyền đến tiếng xé gió, gần mười luồng khí tức kéo đến hướng Vân Hoàng mà tới, tất nhiên cả mười đều đã là tu sĩ Thông Linh cảnh.

Vân Hoàng cười cười, trên mặt không có chút nào là lo lắng cả, chỉ hướng về nhóm người đó đi tới, dặn Nguyệt Nha ở yên đây một lúc.

”Sư tôn, người chơi nổi không?”

”Ha ha, đồ nhi ngoan, ngươi cũng quá coi thường bổn tôn.”

Chương 77: Sói đội lốt cừu

Vân Hoàng thẳng hướng mười luồng khí tức đó mà tiến tới. Nhóm người kia thần thức cũng lập tức nhận ra hắn tiếp cận. Một đại hán có vẻ là người đứng đầu, tu vi đã là Thông Linh cảnh nhị cấp đỉnh phong, khí tức so với Lăng gia Lăng Viễn Trình cũng không kém là bao, bên cạnh y còn có hai Thông Linh cảnh nhị cấp nữa, cả hai đều là sơ kì, còn lại tất cả đều là Thông Linh cảnh nhất cấp sơ kì hoặc trung kì.

“Dường như Lộc Chi Các đã đem chín phần cường giả ra đuổi giết ta, thù cũng quá dai đi.”

Hắn rời bỏ đây rồi, sinh ý cũng coi như vứt lại cho bọn hắn, còn hai cái gã Thông Linh cảnh bị hắn giết rõ ràng đối với hắn động thủ trước.

Trên thế giới này quả thật vẫn tồn tại rất nhiều kẻ đầu heo không hiểu đạo lí.

Vân Hoàng thở dài, ngữ khí phiền não nhưng trong đó lại có một ít châm chọc. Lộc Chi Các a, thiên đường có lối người không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông vào.

”Nếu các ngươi đã có lòng như vậy thì Vân Hoàng ta không thể không tiếp đón thật tốt.”

Đại hán kia thần thức mạnh nhất cả nhóm tu sĩ, phát hiện ra Vân Hoàng về sau liền cười lạnh, cho là Vân Hoàng thúc thủ chịu trói liền kiêu ngạo.

”Vân, ta phân lượng ngươi tự đầu thú, tự đoạn một cánh tay, giao ra nhẫn trữ vật, ta sẽ tha cho ngươi một mạng.”

Vân Hoàng kém chút nữa trật chân, gia hỏa này đầu óc chả lẽ là heo thật? Hắn giống như là đang thúc thủ chịu trói thật sao?

Thực ra đại hán nói như vậy cũng không có cơ sở, y cũng đã xem qua thủy tinh cầu về trận chiến của Vân Hoàng với Vô lão và Yến lão. Y cho là Vân Hoàng tối đa cũng chỉ là một gã Thông Linh cảnh nhị cấp sơ kì mà thôi. Dưới nhiều cường giả như thế này vây công, hai cái Nhị cấp sơ kì cũng không thoát nổi cái chết.

Đại hán nguyên bản đang rất tự tin, nhưng hắn thấy Vân Hoàng tiến đến dường như không có ý đầu hàng, khuôn mặt trở nên lạnh lùng.

”Vân, tự tìm lấy cái chết.”

Đại hán tế xuất ra một cây chuỳ gai Linh giai thượng phẩm pháp bảo, mấy tu sĩ Thông Linh cảnh nhất cấp cũng tế xuất ra chính mình pháp bảo, hai gã Thông Linh cảnh nhị cấp sơ kì trong tay cũng xuất hiện một thanh đại đao và một thanh trường kiếm.

Vân Hoàng lúc này cũng lấy lại tinh thần, giọng nói mang theo cợt nhả.

”Chả lẽ Lộc Chi Các bị ngu ngốc rồi sao, không ở nhà mà nghĩ cách lấy lại danh tiếng mà lại đến đây phụng bồi tại hạ, thật quá là rảnh háng!”

”Ngươi muốn chết!”

Một tu sĩ Thông Linh cảnh nhị cấp sơ kì xông lên phía trước, y dạo trên thân trường kiếm lao về phía hắn, linh lực ngưng tụ thành một cái đại thủ lớn, một chưởng đánh ra.

“Kim Thủ Chưởng!”

Hoàng sắc cự thủ vỗ xuống, xung quanh Vân Hoàng linh lực liên tục ba động, nhưng hắn không có chút nào lo lắng cả. Vân Hoàng nhìn hoàng sắc cự thủ ép tới, thân ảnh máy động, cả người giống như một cơn gió nhẹ nhàng tránh thoát Kim Thủ Chưởng trong gang tấc.

“Lăng Phong Thức.”

Thấy Vân Hoàng tránh thoát được, bảy tên Thông Linh cảnh nhất cấp cũng lao lên vây lấy hắn, sợ Vân Hoàng chạy mất. Tên Thông Linh nhị cấp kia khuôn mặt cũng trở nên âm trầm. Trong tay trường kiếm hoá thành phi kiếm, kiếm khí từ trên thân phi kiếm tung hoành, chỉ trong giây lát chém ra gần hai mươi đạo kiếm khí.

“Kim Nhận Chi Vũ!”

Những tu sĩ còn lại cũng tế xuất ra thuật pháp của mình, biết Vân Hoàng thực lực về sau không có một chút nào khinh thị, một kích ra tay là ra tay toàn lực, hỗn loạn linh lực công kích khiến phương viên vài dặm xung quanh từng đợt gợn sóng, giống như một mặt hồ yên tĩnh bị quấy phá.

Vân Hoàng trong cơ thể cương nguyên hộ giáp vận chuyển đến cực hành, giống như một đầu cuồng Long mãnh liệt chảy xuông trong từng mạch máu, cốt nhục, đứng ở xa cả trượng còn có thể nghe thấy tiếng xương của hắn va xoắn vào nhau như tiếng Long ngâm. Vân Hoàng bàn tay duỗi thẳng, hai cánh tay xoay theo hình vòng cung, động tác của hắn tưởng chừng như vô cùng chậm rãi nhưng mỗi một ly đi chuyển hắn lại chém ra cả trăm đạo đao khí. Từng đợt thô dày đao khí giống như giàn giáo kiên cố, xây lên bức tường cứng rắn bao lấy hắn.Vân Hoàng thời điểm khi Diệt Vấn Đao đi vào bình cảnh, hắn đã luôn suy nghĩ một câu hỏi.

”Tại sao ta chỉ có thể chém ra ngần này đao khí?”

Hắn phát hiện ra mỗi một lần cánh tay chém xuống, số lượng đao khí chém ra luôn chỉ dừng ở một mức xác định, hắn có thể chém ra nhiều hơn nữa nhưng đồng nghĩa với việc phải giảm đi uy lực của đao khí.

Mà uy lực đao khí giảm đi đồng nghĩa với việc tốc độ tán đi của nó nhanh hơn. Hắn đao pháp phòng ngự bắt buộc phải cùng một lúc mới có thể phát huy ra chân chính uy lực.

Nếu mà như vậy, đồng nghĩa với việc khả năng phòng thủ lên đến mức hoàn hảo hoàn toàn là bất khả thi.

Vân Hoàng sao có thể cam lòng như vậy được, hắn điên cuồng luyện tập, suy nghĩ, nhưng chung quy vẫn chỉ là dậm chân tại chỗ.

Hắn không thể làm được.

Nhưng, đó không phải là bất khả thi, chỉ là thời cơ vẫn chưa đến.

Trong một đêm trăng tròn, Vân Hoàng đứng ở độ cao vạn trượng, hắn bế tắc, cố tìm sự lĩnh ngộ.

Vân Hoàng chán nản, trước ánh trăng, hắn cánh tay sắc bén như tuyệt thế bảo đao, vung hình vòng cung giống như bán nguyệt, hắn vung rất chậm, tựa như vẽ một bức họa đồng dạng. Dưới ánh trăng, cánh tay của hắn như vô số ảo ảnh trùng điệp lên nhau. Đó cũng là lúc Vân Hoàng trong đầu xẹt qua lĩnh ngộ, đầu óc hắn như được gột rửa, thông hiểu, hắn đã tìm ra nó, đao pháp hoàn hảo nhất.

Vân Hoàng trước kia khi thi triển Diệt Vấn Đao luôn đẩy cao cố gắng đẩy cao tốc độ ra đao cùng số lượng ra đao. Nhưng mà cứ đi theo con đường đó, trước mặt Vân Hoàng cuối cùng cũng chỉ là ngõ cụt.

Trong khoảnh khắc cánh tay hắn dưới ánh trăng như vô số ảo ảnh trùng điệp lên nhau, hắn đã nghĩ ra. Mỗi một khoảnh khắc cánh tay hắn di chuyển, mỗi một khoảng cách cánh tay hắn đi chuyển Vân Hoàng coi nó như một lần xuất đao. Trên một lần vung đao hình vòng cung liệu sẽ tồn tại bao nhiêu khoảng khắc như vậy, sẽ tồn tại bao nhiêu điểm như vậy?

Đúng vậy, đó là vô hạn. Vô hạn số lần chém đao, vô hạn số điểm trên vòng cung mà hắn chém đao. Tốc độ chém đao của hắn không có thay đổi, phạm vi hắn chém đao cũng không thay đổi, thời gian hắn chém đao cũng không thay đổi nốt. Nhưng số lượng đao khí cực hạn mà Vân Hoàng chém ra gấp lúc trước… mười lần.
Ầm ầm ầm ầm

Tất cả những công kích rơi trên người hắn về sau đều giống như sa vào bên trong không gian loạn lưu đồng dạng, bị vặn vẹo, bẻ cong, đập nát, xoắn gãy, không một công kích nào chạm nổi lên da của Vân Hoàng cả, dù chỉ là chút ít. Hắn, giờ phút này trong mắt binh chúng như một đầu ma thần tồn tại.

Vân Hoàng cười nhẹ, giọng nói rót vào trong tai những tu sĩ kia như là ác ma thì thầm.

”Ra tay hết rồi à, giờ tới lượt ta!”

”Lăng Phong Thức.”

Vân Hoàng thân hình lại lần nữa độn không biến mất, các tu sĩ chỉ cảm giác lông tơ dựng đứng lên, giống như sắp bị một đầu dã thú lớn cắn nuốt. Nhưng chưa kịp để tất cả kịp phản ứng. Vân Hoàng thân hình đã xuất hiện đằng sau trên tu sĩ gần nhất. Hắn một chỉ đánh ra kiếm khí, kiếm khí xoắn tròn như một mũi khoan.

“Bất Vực Chi Kiếm, Toái Giáp Kích.”

Phốc!

Tên tu sĩ xấu số nọ phun ra tiên huyết, hai mắt trợn ngược. Ba đạo kiếm khí có lực phá hủy giống như những cây giáo nhọn xuyên qua hắn vùng trán, trái tim và Đan điền. Tu sĩ nọ chết ngay tại chỗ.

Thậm chí chưa kịp để cái xác chết rơi xuống, Vân Hoàng đã chuyển hướng sang mục tiêu xấu số tiếp theo. Tu sĩ bị nhắm đến khuôn mặt trở nên trắng bệch, y điên cuồng bắn ra thuật pháp xung quanh nhưng không biết rằng cánh của bước vào quỷ môn quan tới càng nhanh hơn. Vân Hoàng bất thình lình xuất hiện trước mặt y, thuật pháp của y rơi trên người hắn không để lại một vết tích gì.

Y con mắt biến thành màu xám, nội tâm tuyệt vọng, tên trước mặt chả lẽ chính là quái vật sao?

Vân Hoàng một cái Sơn Hà Ấn vỗ lên đầu tu sĩ nọ, mục tiêu tiếp theo đã đầu một nơi thân một nẻo, huyết vụ nhuộm đỏ năm trượng vuông trong hư không.

Trong thời gian Vân Hoàng đánh giết hai người, những tu sĩ còn lại đã tụ lại cùng nhau. Mỗi người nội tâm đều sợ hãi tột độ nhưng vẫn cố gắng trấn an chính mình.

Vân Hoàng vứt cái xác không đầu trên tay mình như vứt một đống rác rưởi, nhìn về phía những tu sĩ co cụm kia như chó sói nhìn vào lũ cừu non sắp bị làm thịt.

Một phong quyển cực đại cuốn tới đem nhóm tu sĩ kia vây bên trong. Từ bên trong phong quyển vung ra vô số những sợi phong bạo cuốn chặt lấy bọn họ, cứa lên đã thịt binh họ, linh lực hộ thể bị xé nát như tờ giấy, mặc kệ động dụng linh lực đến cỡ nào cũng không thể thoát ra, ngược lại còn bị xiết chặt hơn.

”Aaaaaaaa!!!”

Một tên tu sĩ kêu lên đau đớn, bàn tay của y đã bị cắt lìa. Tiếp đó là bàn chân, bắp chân, cánh tay. Toàn bộ đều bị cắt đi với những ngọn gió chết chóc.

Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, mùi máu, thịt cùng tiếng xương gãy hoà trộn cùng nhau tạo nên một khung cảnh rung động. Một phong quyển huyết sắc.

Phong quyển tán đi, chỉ còn lại những hạt bụi màu đỏ rơi xuống, Vân Hoàng cũng biến mất. Trên không trung bay đi một mảnh, rơi vào trong tay của đại hán.

Đó là hình biểu tượng của Lộc Chi Các đã bị cắt đi một nửa, nhuốm đài máu tươi cùng một ít thịt vụn.

Đại hán cùng tên Thông Linh nhị cấp run rẩy, cả nửa ngày không nói lên lời.

Kẻ bị săn hoá ra lại chính là kẻ đi săn kinh khủng nhất. Còn bọn họ, chỉ là những con cừu non ảo tưởng rằng mình đã thắng được sói mà thôi.

Chương 78: Nguyệt Nha biến mất

Vân Hoàng không có tiếp tục truy giết hai tên tu sĩ Lộc Chi Các còn lại, đơn giản là vì hắn bây giờ cũng không coi vào đâu Lộc Chi Các trả thù, hơn nữa trên kia dường như cũng không có dũng khí tiếp tục. Bất quá Vân Hoàng đã ra tối hậu thư cuối cùng, quá tam ba bận, nếu Lộc Chi Các mà dám tiếp tục cắn mãi không buông thì hắn cũng không cần phải nương tay nữa.

Mấu chốt chính là đệ tử của hắn, Vân Hoàng dù đã kiểm tra rằng quanh đây không có một bóng yêu thú nào cả, nhưng vạn bất đắc dĩ, hắn cũng không dám liều mạng đánh cược rằng an toàn mười phần.

Vân Hoàng có một dự cảm xấu. Hắn càng tăng nhanh tốc độ.

“Quả nhiên!”

Hắn dặn Nguyệt Nha chờ ở chỗ này, nhưng bây giờ không có một bóng người ở đây cả. Kì lạ là Huyết Yêu Mã của cả hai thầy trò vẫn được cột vào đây cẩn thận.

Vân Hoàng trước khi đi đã đưa cho nàng một cái lệnh bài, đây là một khối lệnh bài có ẩn chứa hồn lực của hắn trong đó. Trong trạng thái Thoòng thường hồn lực sẽ lâm vào trạng thái ngủ say. Nhưng khi Nguyệt Nha bị tấn công thời điểm, hồn lực ẩn chứa bên trong sẽ bộc phát ra bảo vệ, đồng thời Vân Hoàng cũng sẽ cảm nhận được là Nguyệt Nha đang lâm nguy.

Hắn không cảm thấy có bất kì dấu hiệu nào là Nguyệt Nha bị tấn công, hơn nữa Huyết Yêu Mã vẫn còn ở đây. Nếu là người khác thì chỉ có thể khẳng định là Nguyệt Nha đã tự ý đi đâu đó mà thôi. Nhưng Vân Hoàng chú ý đến điểm bất thường duy nhất là nàng không có để lại lời nhắn nào.

Sống cùng nhau hơn nửa năm, Vân Hoàng nhận thấy Nguyệt Nha tuy rằng ngây thơ nhưng lại là một con người chu toàn, một người chu toàn sẽ bất cẩn đến độ như vậy sao? Hơn nữa những thứ con bé cần trong nhẫn trữ vật đều có cả, nó đi kiếm cái gì?

Mặc kệ thế nào, hắn cũng không thể ngồi chờ ở đây được, Vân Hoàng hồn lực thôi đông đến tận cùng, tinh thần của hắn đạt đến mức cao nhất. Những lúc như vậy, Vân Hoàng có thể nhìn thấy rõ mồn một thiên địa tồn tại lực lượng mà không thể chứng kiến một cách thông thường. Rất nhanh chóng, hắn bắt được một tia khí tức quen thuộc.

”Lăng Phong Thức!”

Vân Hoàng thân hình nhoáng lên, đuổi theo luồng khí tức đó.

“Yêu thú sơn mạch?”

Vân Hoàng con mắt hiện ra một chút bất thường.

Vị quản sự của Lăng gia từng nói.

“Hai tháng trước, Lăng gia gia chủ chi tử dẫn theo một số Lăng gia đệ tử trẻ tuổi vào bên trong yêu thú sơn mạch lịch lãm. Nhiều ngày sau, tất cả được tìm thấy trong tình trạng bị nhiễm yêu độc nghiêm trọng, thần trí điên loạn.”

Vị đệ tử đầu tiên mà hấn cứu chữa đã hét lên một cách mất kiểm soát, thậm chí còn sợ hãi đến tột độ, y đã hét lên “Bức tượng...”

Vân Hoàng trong lòng ngày càng bất an, hắn mơ hồ cảm giác được lần biến mất quỷ dị này của Nguyệt Nha có liên hệ gì đó với trường hợp của các đệ tử Lăng gia.

“Đây rồi!”Phi hành rất sâu vào bên trong yêu thú sơn mạch, Vân Hoàng cuối cùng cũng bắt được khí tức của Nguyệt Nha.

”Đồ nhi ngoan, ngươi nhất định phải bình an...”

Đó là một cái hang động lớn từ những khối cự thạch lớn màu tro tạo nên.

Vân Hoàng có thể cảm nhân được Nguyệt Nha bên trong hang động đó.

Đột nhiên, xung quanh lao ra rất nhiều yêu thú, có cự mãng, cự hùng, sài lang, cuồng sư, mãnh hổ,... Tất cả những yêu thú này chỉ có cao nhất là Nhị cấp đỉnh giai yêu thú ngang với Hư Linh cảnh đỉnh phong thôi, nhưng số lượng lại không dưới trăm con. Thậm chí còn không ít Nhất cấp, Nhị cấp yêu thú tiếp tục kéo tới nữa.

Vân Hoàng khuôn mặt loé lên sát khí, những yêu thú này dường như cố tình tại nơi đây thủ hộ, thảo nào hắn đi vào sâu thế này cũng không có gặp qua bất cứ con yêu thú nào. Tưởng rằng là vận khí tốt, xem ra cũng là một hồi âm mưu.

Bất quá, muốn lấy số đông tới chèn ép hắn, đó là không có khả năng.

Một con cự hùng, lao lên trước liền bị Vân Hoàng cánh tay ấn đầu lún xuống mặt đá cứng. Những con yêu thú cũng không lấy làm sợ hãi, ngược lại càng là điên cuồng lao lên. Vân Hoàng trên đầu xuất hiện một cái cự trụ, hắn đầu quyền hạ xuống, cự trụ theo cánh tay hắn động tác, đập xuống đất.

”Thiên Hoang Trấn Trụ!”

Mà không chỉ một, không chỉ hai hay ba, liên tiếp hơn ba mươi cái cự trụ đập xuống liên hồi, những yêu thú yếu ớt thức bị trấn áp đến mức không nhúc nhích nổi, chỉ còn lại một số cường đại yêu thú lao đến tấn công.Rắc rắc rắc rắc rắc rắc

Tiếng xương cốt bị bẻ gãy cùng với tiên huyết bay tung toé, hắn Diệt Vấn Đao chém xuống. Phàm là những yêu thú tiếp cận hắn hai trượng xung quanh đều sẽ bị kinh khủng đao khí đè, đập, vặn nát bét.

“Bất Vực Chi Kiếm!”

Kiếm chỉ của Vân Hoàng xuyên qua vùng trái tim của rất nhiều yêu thú, đoạn tuyệt sinh ngơ mà chết. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hơn trăm đầu yêu thú giờ phút này đã biến thành một đống xác chết.

Vân Hoàng không có chờ hồi phục xong xuôi, hướng vào trong hang động chạy tới.

Hắn quả thật thấy Nguyệt Nha.

Vân Hoàng ngay lập tức chạy đến bên cạnh nàng.

”Đồ nhi ngoan, là vi sư!”

Đột nhiên hắn phát hiện tình trạng của nàng có chút không đúng lắm. Hai mắt đờ dẫn như bị hút mất hồn phách, khí chất tỏa ra không khác gì một con rối. Hắn cả kinh, trong người tuôn ra một cỗ hùng mạnh hồn lực, hắc động thức hải ầm ầm xoay chuyển, nhanh chóng đem hồn hải của Nguyệt Nha thông thoáng. Nàng trở lại giống như bình thường, ngã vào hắn cánh tay ngủ say mất.

”May mắn!”

Hắn cảm thấy một cảm giác ma quái quẩn quanh Nguyệt Nha hồn hải, may mắn là trước khi nó vượt tầm kiểm soát hắn đã đem nó lọc bỏ đi, nếu không hậu quả như thế nào Vân Hoàng không dám tưởng tượng.

Dường như, cảm nhận được một thứ gì đó tồn tại, Vân Hoàng quay đầu lại, hiện trước mắt hắn là một khung cảnh quỷ dị tới cực điểm.

Cách Vân Hoàng chỉ có năm trượng thôi, đó là một màn bóng đêm đen đặc, đặc đến mức dù khoảng cách chỉ là chút ít hắn vẫn không nhìn ra được cái gì trong đó cả. Nhưng đó không phải là một vấn đề, vấn đề ở đây là bản năng của hắn đang gào thét kêu với hắn rằng, đừng tiến hành dò xét “thứ” đang ẩn mình trong đó.

Vân Hoàng trên trán chảy xuống một giọt mồ giới, hắn đến cả thở cũng không dám thở mạnh. Ôm chặt Nguyệt Nha trong lòng, ánh mắt không rời khỏi màn bóng đêm kia một chút nào, chậm rãi lùi lại. Thậm chí đã bay ra khỏi hang một khoảng xa, hắn vẫn ngoái lại nhìn.

Lần đầu tiên trong đời, Vân Hoàng đụng độ với một thứ quỷ quái đến mức hắn ngay cả dũng khí chống lại cũng không có, nếu không phải cảnh bất đắc dĩ, Vân Hoàng tuyệt đối không muốn hội ngộ cùng thứ kia đâu.

Sau khi Vân Hoàng rời đi, bên trong hang động, trong hư không đen tối có một đường bóng mờ hiện ra, đường bóng mờ rất nhỏ, tựa như một con mắt. Giống như một con ác quỷ đang nhìn vào trần gian.

Chương 79: Đến Nguyên Hạo Quốc Vương Đô

Đã một tháng trôi qua từ khi Vân Hoàng ly khai La Vũ Thành.

Một tháng này hắn không có cấp tốc đến Vương Đô mà vừa tu luyện, vừa đến những thành khác tìm kiếm những đồ vật của ích.

Khi hắn hỏi Nguyệt Nha về chuyện cái hang động lần trước, nàng không có nhớ rõ ràng lắm, nhưng nàng kể vơi hắn là từ vụ việc đó về sau, ngộ tính của Nguyệt Nha tăng trưởng kinh người.

Nếu là trước kia hắn sẽ rất vui mừng, nhưng nghĩ đến thứ đồ vật ẩn mình trong màn bóng đêm đay đặc kia thì mọi mừng rỡ đều tan biến. Không hiểu sao, nó luôn đem lại cho Vân Hoàng một cảm giác âm hồn bất tán, dù cho thế nào đi nữa cũng bán theo hắn.

Bất quá, Vân Hoàng tâm chí cũng đây có yếu đuối đến mức bị ám ảnh, hắn bây giờ còn rất nhiều vấn đề phải lo nghĩ, thứ đó cũng chỉ là một chút cảm giác nho nhỏ mà thôi, một tháng sau hắn đã gần như quên sạch.

Một tháng này, Vân Hoàng tu vi vững chắc ở Luyện Khí cảnh đỉnh phong. Nguyệt Nha càng kinh khủng hơn, đột phá đến Luyện Khí cảnh nhị cấp.

”Sư tôn, đó là Vương Đô sao?”

Nguyệt Nha nhìn về phía bức tường lớn sừng sững đằng xa kia, mặt ngoài tuy cố trấn tĩnh nhưng bên trong đã không kiềm chế được mắt run rẩy. Suy cho cùng Nguyệt Nha mới chỉ là một tiểu nữ hài 8 tuổi mà thôi, Vân gia tại Vương Đô giết hết cả làng nơi nàng sinh sống, thậm chí cả người coi nàng như nữ nhi nuôi nấng nàng 8 năm cũng bị giết ngay trước mắt, đối với bất kì đứa trẻ nào cũng có thể tạo thành tinh thần méo mó vô cùng nghiêm trọng.

Đột nhiên có một bàn tay cứng rắn vỗ nhẹ lên đầu nàng. Hơi xoa xoa một chút mái tóc màu trắng như tuyết của Nguyệt Nha.

”Đừng sợ, có vi sư đằng sau ngươi.”

Nguyệt Nha trong lòng không hiểu sao ấm áp, có sư tôn đằng sau nàng, sao nàng phải sợ chứ?

Nàng đôi mắt quyết tâm, hướng về phía Vương Đô đi tới.

”Sư tôn, đi thôi!”

”Ta biết.”

Vân Hoàng cười, Huyết Yêu Mã cước bộ chậm rãi đi đằng sau.

...

Sau khi vào bên trong Vương Đô, Vân Hoàng trước tiên là tìm một cái khách điếm.
Nhưng Vương Đô này quá mức rộng lớn, Vân Hoàng lại không có quen ai tại đây nên có chút lúng túng.

Khi Vân Hoàng chuẩn bị tìm bừa một cái chỗ nghỉ ngơi thời điểm, đằng sau hắn vang lên một giọng nói non nớt.

”Đại nhân, ngài vừa mới đến Vương Đô phải không? Nếu đại nhân có thể trả cho ta mười cái kim tệ, ta có thể giới thiệu cho đại nhân.”

Vân Hoàng đồng ý, kim tệ là tiền bạc của phàm nhân, dù cho cả trăm cái kim tệ hắn cũng không để ý.

”Đại nhân, Vương Đô chia làm bốn phần, Bắc thành, Nam thành, Đông thành, Tây thành. Chúng ta hiện giờ đang ở Nam thành. Lại nói, Vương Đô lại chia làm hai cái khu vực, nội thành và ngoại thành, nội thành là nơi ở của các gia tộc quyền quý và hoàng tộc, còn ngoại thành thì dáng cho những tán tu, phàm nhân, các gia tộc nhỏ khác.”

Vân Hoàng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra mười đồng kim tệ.

”Đây là thù lao.”

Hài tử vui vẻ nhận lấy tiền, trước khi chạy đi không quên cảm ơn hắn.

Đến trưa, cuối cùng Vân Hoàng cũng tìm được một cái khách điếm khá tốt, giá khoảng mười linh thạch một tháng thời gian.

Vân Hoàng có đi lòng vòng thêm một số chỗ, thăm dò được rất nhiều tin tức, đặc biệt là các thế lực bên trong Vương Đô.
Vương Đô, không, Nguyên Hạo Quốc có tổng cộng bốn cái thế lực cự đầu.

Đầu tiên phải kể đến chính là Nguyên gia hoàng tộc. Tiếp theo chính là Càn gia, là những vị thần tướng thủ hộ cho Nguyên Hạo Quốc, trấn giữ vùng biên ải, nắm trong tay sáu phần binh mã. Cuối cùng là Vân gia, tài phú của gia tộc này nhiều vô số kể, nắm giữ rất nhiều huyết mạch kinh tế cùng tài nguyên trọng yếu của Nguyên Hạp Quốc, thân căn cổ đế, tuy mang danh là một cái gia tộc thương nhân nhưng thực lực so với Càn gia và Nguyên gia không kém một chút nào. Ba cỗ thế lực lớn hình thành một cái kiềng ba chân áp chế lẫn nhau.

Lý do Vân Hoàng không liệt thế lực thứ tư vào vì thế lực thứ tư đó chính là Sơn Dược Cốc, trong ngũ tông tứ quốc chính là thế lực mạnh nhất, nhưng Sơn Dược Cốc chủ yếu là giao hảo với các thế lực khác để bán Đan dược, hơn nữa trong lãnh địa của các thế lực khác sẽ không quản hạt, vì vậy Vân Hoàng không cần bận tâm.

Hắn đăm chiêu một lúc xong rồi gọi Nguyệt Nha vào. Vừa hay nàng cũng vừa tu luyện xong.

”Nguyệt Nha, từ hôm này con sẽ đến Càn Thương học viện.”

Nguyệt Nha dường như rất sốc, giọng nói rưng rưng.

”Sư tôn, người định bỏ rơi con...”

Vân Hoàng dịu dàng xoa đầu con bé, ôn tồn giải thích.

”Vân gia thế lực so với ta tưởng tượng còn muốn lớn hơn nhiều, đối đầu với Vân gia ngoài Càn gia và Nguyên gia ra thì không còn ai khác. Đưa con vào cung thì vi sư tuyệt đối không, cong Càn gia có thành lập một cái nơi rèn luyện và học tập cho thế hệ trẻ gọi là Càn Thương học viện. Tại nơi đó, Vân gia cũng sẽ không dám ra tay với con.”

”Sư tôn, vậy là người không có bỏ rơi con?”

Nguyệt Nha lúc này đã có chút ít khôi phục.

Vân Hoàng thở dài lườm Nguyệt Nha một cái, nhưng con ngươi lại phảng phất ôn nhu.

”Sư tôn của con vẫn ở đây.”

Vân Hoàng đứng dậy, dắt theo Nguyệt Nha ra ngoài.

”Nào, hôm nay tiếp tục luyện.”

”Vâng, sư tôn!”

Chương 80: Lịch luyện

Còn một tuần nữa là vừa vặn đến đợt thi tuyển vào Càn Thương viện, bất quá đã có rất nhiều thế lực trên Nguyên Hạo Quốc mang đệ tử của mình đến, các khách điếm gần như chật chỗ, Vân Hoàng thầm may mắn là đã đến sớm vài ba ngày.

Càn Thương viện muốn thi tuyển vào ít nhất cũng phải đạt tới Luyện Khí cảnh, hơn nữa tuổi không dưới 18. Thực ra thì đối với điều kiện này hắn hoàn toàn có thể thi tuyển, Văn Hoàng năm nay mới có 17 tả hữu, bất quá bát hắn vào huấn luyện chung với một đám nhóc, hắn cũng quá mức tự đánh mặt rồi.

”Nguyệt Nha, hôm nay ra ngoài thành luyện tập, ở nơi này khó mà tập chung được.”

Vân Hoàng nói với nàng.

Người kéo đến Vương Đô ngày càng đông gây nên rất nhiều sự ồn ào, thậm chí không hiếm những đệ tử trẻ tuổi nhiệt huyết sôi trào lao vào đánh nhau. Luật của Vương Đô cấm chiến đấu, nhưng hiện tại đang là dịp đặc biệt, vì vậy trừ khi trường hợp quá mức nghiêm trọng nếu không Chấp pháp đội sẽ không can thiệp.

Trong tình thế này, duy trì tâm như tĩnh thủy tu luyện với Vân Hoàng không khó, nhưng Nguyệt Nha thì khác, nàng niên kỉ cùng từng trải vẫn là quá nhỏ, tâm trí chưa đủ vững vàng, khó mà tập trung tu luyện được.

...

”Hắc Liên Báo, Nhị cấp đê giai yêu thú.”

Nguyệt Nha cầm chặt chuôi kiếm, nhìn Hắc Liên Báo trước mặt như gặp đại địch, Hắc Liên Báo lực sát thương trong Nhị cấp đê giai chỉ là hàng trung, nhưng tốc độ thì vô cùng biến thái, so với thông thường Nhị cấp trung giai yêu thú còn nhanh hơn một cấp bậc.

”Hoả Thiên Kiếm!”

Nguyệt Nha tấn công trước tiên, nàng thân hình nhỏ bé lao vụt lên, kiếm trong tay đâm thẳng ra một đường cực nhanh như xé gió. Hắc Liên Báo tuy bị tập kích bất ngờ như vẫn nhảy vụt lên vô cùng nhanh. Hắc Liên Báo ánh mắt sắc nhọn, né sang bên tay trái. Một kiếm thất thủ, Nguyệt Nha vẫn không có cảm giác gì, nàng cổ tay xoay một cái kiếm chiêu biến ảo.

”Bất Vực Chi Kiếm, Toái Giáp Kích!”Vân Hoàng từ lúc Nguyệt Nha đột phá lên Luyện Khí cảnh đã truyền thụ cho nàng Toái Giáp Kích và Bất Vực Chi Kiếm kiếm chiêu. Nguyệt Nha quét kiếm, ba đạo kiếm khí gào thét vây lấy Hắc Liên Báo ba hướng. Nàng không như Vân Hoàng, Vân Hoàng kiếm chỉ có thể dễ dàng xuyên thủng bất cứ chỗ nào hắn muốn đối phương, khả năng vận dụng và điều khiển đã đạt đến cấp độ tuỳ tâm sở dục tình trạng, Nguyệt Nha thì vẫn chỉ có thể vận dụng trong cơ thể năng lượng ở mức độ sơ đẳng nhất mà thôi.

Nhưng đó cũng là do Nguyệt Nha kinh nghiệm, chỉ cần cho nàng thời gian, sớm muộn gì nàng cũng đạt đến nước đó.

Graooooo!!!

Hắc Liên Báo bị kiếm khí cắt trúng người, hét lên một tiếng thảm, thân hình đã gần như biến thành tàn ảnh nhắn hướng trái Nguyệt Nha tấn công, nó biết là nó đánh không lại kẻ này, vì vậy nó quyết định liều mạng.

Choang choang choang

Hỏa Thiên Kiếm cùng lợi trảo của Hắc Liên Báo liên tục va chạm vào nhau, tiếng kim loại sắc lạnh vang lên từng hồi. Chiến đấu gần một trăm hiệp về sau, lợi trảo của Hắc Liên Báo đã bị nung nóng, Hoả Thiên Kiếm uy lực quá mức bá đạo, mỗi một đạo kiếm khí chém ra đều ẩn chứa cực nóng hỏa chi ý, cường độ so với hầu hết Linh giai hạ phẩm pháp bảo còn phải lớn hơn.
Nguyệt Nha lấy thanh Lunh giai hạ phẩm phi kiếm mà Vân Hoàng đã mua cho, thành thục đem bộ da, răng nanh lột ra, những thứ này bán đi cũng kiếm được không ít linh thạch.

Sư tôn nàng đã nói, hôm nay nàng sẽ phải tự lực cánh sinh, tự mình đối đầu yêu thú mà không có hắn bảo hộ, Nguyệt Nha tuy có phần sợ hãi nhưng làm nhiều thì quen tay, khi nàng giết chết con thứ ba thì cũng đã bớt sợ hơn nhiều.

Ở bên ngoài khu rừng, Vân Hoàng đang chống một chân ngồi tĩnh toạ trên một nhánh cây nhỏ. Nhánh cây so với ngón tay của trẻ con còn mảnh hơn, chỉ cần một lực bẻ không lớn là có thể gãy. Mà Vân Hoàng trở thành Thể tu về sau, mỗi giọt tiên huyết đều đặc đến đáng sợ, mỗi khối huyết nhục của hắn cũng cực nặng. Vậy mà có thể đơn giản dùng một cái mũi chân đứng trên nhánh cây, đây là Vân Hoàng khống chế năng lượng đã đạt đến đăng phong tạo cực trình độ.

Từ thời gian trước, Vân Hoàng đã đạt đến Luyện Khí cảnh đỉnh phong, nhưng sau đó hắn cảm thấy tu vi đã đạt đến bão hoà tình trạng, vô luận thế nào đi nữa cũng mò không ra Hư Linh cảnh giới. Nhận thấy tiếp tục tu luyện theo cách cũ chỉ là lãng phí thời gian, Vân Hoàng bắt đầu toàn diện tăng lên chính mình tất cả phương diện.

“Ta bây giờ thực lực không biết đã đạt đến tình trạng nào?”

Vân Hoàng đình chỉ tĩnh tọa, tuy hắn thấy thực lực mình thì rất là cao hứng, nhưng cũng có lo âu. Càng về sau tài nguyên tiêu hao càng là theo cấp số nhân mà tới, chỉ tình riêng tháng này hắn đã đổ không dưới mười vạn hạ phẩm linh thạch vào phương diện luyện thể, kết quả là toà đạo đài thứ nhất mới miễn cưỡng hoàn chỉnh thôi.

...

Nguyệt Nha thở phào một hơi, nàng không kiêng nể gì nằm ườn xuống đất như một đứa trẻ mệt mỏi sau giờ chơi, lúc này đại chiến hơn nghìn hiệp với một con cự hùng cấp bậc Nhị cấp trung giai yêu thú đã tiêu hao của nàng khá nhiều thể lực.

“A, mình đã sắp đột phá Luyện Khí cảnh tam cấp rồi.”

Nguyệt Nha vui mừng, sư tôn nói thật chuẩn, chiến đấu như thế này đối với tu vi của nàng quả thật có lợi ích rất lớn.

Đột nhiên, Nguyệt Nha nghe thấy từ xa rầm rập tiếng chạy. Nàng trở nên cảnh giác, định bụng chạy trốn, nhưng chưa kịp để nàng chạy thì những tiếng bước chân đó đã tới nơi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau