VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Lăng gia cho mời

Một ngày sau.

Các chủ Lộc Chi Các, Tần Dương nhìn toàn cảnh trận chiến giữa Vân Hoàng với Vô lão và Yến lão, nhìn thấy Vân Hoàng ném hai cái xác của hai vị cung phụng như chó chết, không kìm được tức giận mắt một chưởng vỗ vào cái bàn gỗ bên cạnh. Bàn gỗ ở giữa hoá thành phấn vụn, chia năm xẻ bảy.

Tần Dương âm lãnh nhưng Thất trưởng lão đang quỳ rạp dưới đất kia, ngữ khí băng hàn nói.

“Thất trưởng lão, ta gọi ngươi một tiếng trưởng lão vì những cống hiến của ngươi dành cho Lộc Chi Các, bây giờ thì nhìn đi, đây là tu sĩ Luyện Khí cảnh sơ kì sao? Một tu sĩ Luyện khí cảnh chém chết hai gã cung phụng Thông Linh cảnh! Ai mà tin được chứ!”

Thất trưởng lão thân thể càng là run rẩy kịch liệt, chỉ hận không thể cúi xuống thấp hơn nữa. Sau vụ việc lần này địa vị của hắn ở Lộc Chi Các đã tụt dốc không phanh, nếu Tần Dương mà đem chức trưởng lão này cướp đi thì lão triệt để xong.

...

Hôm này lại là một ngày mà trăng lên.

Vân Hoàng đứng ở độ cao vạn trượng trên không, tinh quang cùng nguyệt quang dày đặc được hắn liên tục thổ nạp. Vân Hoàng nhắm mắt minh ngộ.

Trận chiến vừa qua tuy hắn không có dùng toàn lực, bất quá cũng là thước đo khá chính xác để Vân Hoàng hiểu hơn về tổng lực chỉnh thể của mình. Nếu hắn thân thể, mười hai đạo Long văn cùng với linh lực đến tận cùng, chỉ trong vòng vào chục hơi thở có thể đem Vô lão cùng Yến lão đánh tan tác, nếu hắn vận dụng cả hồn lực có lẽ trận này kết thức sẽ còn nhanh hơn.

Thu lợi lớn nhất, đó chính là hai chiếc nhẫn trữ vật của Vô lão và Yến lão. Hai lão già này ở trong Lộc Chi Các bao nhiêu năm nay, linh dược cất trữ trong hộp Ngọc tất nhiên là lớn vô cùng, thậm chí cả Tam cấp đê giai linh dược cũng có tới gần hai chục cây.

Vân Hoàng còn lấy cả thuật pháp Sơn Hà Ấn cùng Bất Vực Chi Kiếm nữa. Từng trải nghiệm qua, hắn nhận thấy hai môn thuật pháp này uy lực cũng rất khá. Vân Hoàng không phải là không có thuật pháp mạnh hơn, nhưng Sơn Hà Ấn độ phù hợp với hắn rất cao. Còn Bất Vực Chi Kiếm thì chỉ đơn giản Vân Hoàng muốn bàn tay của hắn không chỉ có thể chém ra đao mà còn có thể chém ra cả kiếm nữa.

Nếu có Kiếm tu hoặc Đao tu tại đây có lẽ sẽ chửi ầm lên. Đao với kiếm là hai khái nhiệm hoàn toàn khác nhau, không thể gộp chung vào được. Nhưng với Vân Hoàng mà nói, có là kiếm hay đao cũng chỉ là một cái vũ khí, chả lẽ tay hắn không mô phỏng theo được sao?

Vân Hoàng dành cả đêm tu luyện không ngừng nghỉ, sau khi nhìn thấy mặt trời dần ló dạng, hắn mới thả mình về Vân Quán.

”Nếu ta có thêm cả Đan đạo tài liệu thì thật đúng là viên mãn.”

Vân Hoàng có chút tiếc rẻ nói. Trận pháp hắn tài liệu Hoàng toàn đầy đủ cho đến khi hắn là Ngũ cấp Trận Pháp Sư, cơ quan thuật bước đầu cơ bản đã có chút nắm rõ. Nếu có thể tăng thêm Đan đạo tu vi thì quả thật tuyệt hảo.

Vân Hoàng lắc đầu, hắn tự nhận là mình quá tham lam rồi. Vứt những suy nghĩ tạp nham ra sau đầu, hắn bắt đầu tập trung luyện đan.

Những tu sĩ thái độ đối với hắn cải biến, ngoại trừ kính trong vì hắn là Luyện Đan Sư ra thì còn kính trọng hắn vì hắn là cường giả.Thực lực vi tôn, đó là tôn chỉ của thế giới này.

Đau đầu nhất chính là, thỉnh thoảng vẫn xứ xuất hiện mấy cái muội tử thẹn thùng đến chỗ hắn, rất may là Nguyệt Nha đã thay hắn cản lại. Tuy hắn lúc nào cũng che kín mặt, nhưng trong lúc chiến đấu người ta đồn ra rằng đã lấp ló được chân diện của hắn cũng không phải là một lão nhân uyên bác mà là một cái trẻ tuổi nam tử.

Là một cái trẻ tuổi người, thực lực không chỉ siêu cường mà còn là Luyện Đan Sư, ai mà không thích chứ?

Cuối cùng để hắn phải dịch dung thành một cái tóc trắng lão nhân mới đem truyện này dẹp đi.

Cuối cùng, đã một tháng trôi qua từ khi Vân Hoàng đến La Vũ Thành. Lộc Chi Các không hề có động tĩnh gì, ngược lại hôm nay Vân Quán lại tiếp đón một vị khách đặc biệt.

Một cỗ xe xa hoa hoa được kéo bằng hai con nhị cấp trung giai yêu thú Địa Bằng Mã. Trông vô cùng sang trọng.

Chiếc xe dưng lại trước của Vân Quán, từ bên trong bước ra một vị trung niên nam tử.

”Cho hỏi Vân Đại Sư có ở đây không?”

Từ lúc chiếc xe bước vào phạm vi trận pháp Vân Hoàng đã chú ta đến nó. Hắn bước ra.”Các hạ muốn tìm Vân mỗ?”

Nam tử trung niên nhìn Vân Hoàng.

”Vân Đại Sư, nếu đại sư không phiền có thể đi theo chúng tôi một chuyến được không?”

Nghe trung niên nam tử nói vậy, mọi người tức khắc trở nên bất bình, vì xoá gì mà gã đó có thể mời Vân Đại Sư? Quyền thế thì đã sao? Chả phải Lộc Chi Các vẫn bị đánh như chí nhà có tăng hay sao?

”Chư vị thứ lỗi, tại hạ là lão nô của phủ thành chủ, đây là phong thư do đích thân thành chủ viết để cầu Vân Đại Sư.”

Trung niên nam tử nó xong, từ trong tay áo rút ra một phong thư, tất cả nhìn cấm chế trên phong thư là độc quyền của phút thành chủ Lăng gia thì đều ngẩn ra. Khó trách lại có thể mời Vân Đại Sư.

”Chư vị, nhi tử của thành chủ mấy hôm này bị bệnh tình nặng, phút thành chủ chỉ yêu cầu Vân Đạo Sư một lần này thôi, tuyệt không ảnh hưởng đến chư vị.”

Mấy tu sĩ đang xếp hàng chờ Đan dược cũng vô cùng khách khí, vội vàng ôm quyền.

”Quản sự đừng khách khí, cứu người là việc quan trọng.”

”Đúng vậy đúng vậy, không mua được ngày này tại hạ có thể mua ngày khác a.”

”Vân Đại Sư, không làm phiền nữa.”

Lăng gia phủ thành chủ là thế lực duy nhất ở trên La Vũ Thành viễn siêu được Lộc Chi Các, đã tồn tại ở đây cả trăm năm, căn cơ vô cùng vững chắc. Cũng nhờ có phút thành chủ tồn tại mà Lộc Chi Các tuy làm càn nhưng cũng không dám quá mức vọng động.

Vân Hoàng gật đầu, hắn gọi Nguyệt Nha ra, để Nguyệt Nha ở lại đây hắn không an tâm, phòng ngừa cường giả của Lộc Chi các lại lén lút tới như lúc trước.

”Vân Đại Sư, Nguyệt tiểu thư, mời lên xe.”

Vân Hoàng, Nguyệt Nha theo Lăng gia lão nô, thẳng hướng đến trung tâm của La Vũ Thành, phủ thành chủ.

Chương 72: Xuất thủ cứu người

”Vậy cho hỏi Lăng gia có mục đích gì khi đến tìm Vân mỗ?”

Đang ngồi bên trong xe, Vân Hoàng đột nhiên cất tiếng hỏi.

Trung niên nam tử hơi sững sờ một chút xong rồ cười khổ.

”Vân Đại Sư chê cười rồi.”

Y thần thức dò xét thì thấy cách âm trận đã được khởi động thì thở phào một hơi, ngữ khí có phần hơi gấp gáp.

”Lăng gia chúng ta luôn cùng Lộc Chi Các gián tiếp đối đầu, vì vậy cẩn thận là điều không thể thiếu.”

”Vân Đại Sư, chắc ngài cũng biết Lăng gia phủ thành chút và Lộc Chi Các là hai thế lực đứng đầu phải không?

Vân Hoàng gật đầu, một tháng này lăn lộn La Vũ Thành, hắn đối với tin tức cũng tương đối hiểu rõ, huống chi hắn cùng Lộc Chi Các còn ở thế đối địch.

“Thực ra... chúng ta muốn đại sư cứu chúng ta gia tộc.”

Vân Hoàng nhíu mày, ngữ khí có chút đề phòng.

”Không hiểu ý của các hạ là gì?”

Đùa sao? Giao tính mạng của cả tộc vào trong tay một ngoại nhân như Vân Hoàng hắn căn bản là quá khó tin.

Trung niên nam tử cũng hiểu Vân Hoàng ý tứ, vội vàng giải thích.

”Đại Sư hãy khoan, thật ra Lăng gia các trẻ tuổi đệ tử đang bị nhiễm một loại bệnh kì lạ.”

”Đó là khoảng một hai tháng trước, Lăng gia gia chủ chi tử Lăng Mạc dẫn theo rất nhiều Lăng gia đệ tử ra ngoài yêu thú sơn mạch lịch lãm, khi trở về thì phát bệnh khiến linh lực không thể quán thông được, tinh thần không cách nào bình lặng, nhiều đệ tử thậm chí đã hoá điên tấn công tộc nhân.”

”Lăng gia chúng ta sử dụng rất nhiều Đan dược và linh dược quý hiếm, nhưng chỉ có thể kiềm hãm lại, không cách nào chữa trị tận gốc.”

Vân Hoàng minh ngộ, thảo nào Lăng gia lại bất lực đến mức đến cầu một ngoại nhân như hắn. Một cái thế lực tối trọng yếu ba cái đó là tích lũy, có cường giả tọa trấn cùng thế hệ kế thừa. Nếu không có thế hệ trẻ kế thừa, thế lực vào thời kì sau sẽ rất nhanh xuống dốc.

Hơn nữa Lăng gia không thể mời Lộc Chi Các xuất thủ bởi vì cả hai đang là thế đối lập, Lộc Chi Các động tay động chân sau đó đổ tại là không cứu nổi nguy cơ xảy ra có lẽ rất cao.

“Đã vậy thì trả công thế nào?”

Trung niên nam tử thấy Vân Hoàng đã thu bớt sự cảnh giác thì cười nhẹ. Lấy ra từ nhẫn trữ vật một quyển trục.

”Đây là... luyện Đan thủ pháp?”
Vân Hoàng có chút ngạc nhiên nhìn nội dung trong quyển trục, trung niên nam tử giải thích.

”Vân Đại Sư, không giấu diếm ngài làm gì? Thật ra từ trăm năm trước Lăng gia chúng ta là một cái Đan đạo thế gia, nhưng thiên phía đang đạo dần lụi tàn, những di sản này của tổ tiên buộc phải chôn vùi một góc, nhưng nếu Vân Đại Sư thấy hữu dụng thì cứ tự nhiên.”

”Thành giao!”

Vân Hoàng vô cùng thỏa mãn với vụ làm ăn trao đổi này, Đan đạo tri thức với hắn mà nói quan trọng hơn linh thạch hay tiền tài nhiều. Đợi đến khi hắn đột phá Nhập đạo cửu phẩm, thậm chí là đại sư thì kiếm linh thạch còn khó sao?

Nguyên bản quãng đường đến phủ thành chủ cũng không có dài lắm, khi cuộc trò truyện vừa mời kết thúc Vân Hoàng đã nhìn thấy đại môn có khắc chữ “Lăng” ở đấy.

”Vân Đại Sư, đã đến nơi!”

Vân Hoàng cùng Nguyệt Nha bước ra, lập tức liền có một đoàn gia nhân xếp hai hàng tiếp đón, bước ra là một vị trung niên tứ tuần, tươi cười tiếp đón.

”Vân Đại Sư, nghe danh đã lâu!”

Vân Hoàng ôm quyền.

”Lăng thành chủ khách khí.”

Vân Hoàng hơi trầm mặc, Lăng gia chủ tu vi cũng không phải là yếu, đã đạt đến Thông Linh cảnh nhị cấp đỉnh phong.

“Người đâu, mau đem Nguyệttieeur thư đến gian phòng nghỉ. Vân Đại Sư, mời ngài xuất thủ.”

”Được.”Vân Hoàng được một hạ nhân dẫn đến chỗ những đệ tử bị cho là bị bệnh. Ở đằng xa, bên cạnh Lăng gia chủ không biết từ lúc nào xuất hiện thêm một lão già, Lăng gia chủ khuôn mặt tươi cười khi nãy đã Hoàng toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lẽo không kém phần tàn nhẫn.

”Lãi tổ, nếu hắn là gián điệp của Lộc Chi Các hay bất cứ thế lực bài các muốn làm tổn hao ta Lăng gia, trực tiếp giết.”

Lão tổ Lăng gia dường như suy nghĩ điều gì đó, trần giọng nói.

”Lăng Viễn Trình, trước tiên đừng vọng động, ta cảm thấy gã này còn giấu diếm gì đó, thậm chí cho ta một tia mơ hồ nguy hiểm.”

Lăng Viễn Trình trầm ngâm, cuối cùng gật nhẹ.

”Ta đã rõ lão tổ.”

...

Nơi những đệ tử bị nhiễm bệnh là một cái đình viện riêng được che phút bởi trận pháp, không phải để ngăn kẻ đi vào mà ngăn nhũng thứ có thể chui ra.

Trận pháp mở ra, Vân Hoàng bước vào trong đình viện. Khí tức u ám như cửu u lập tức xông đến chỗ hắn nhưng khi rơi trên người Vân Hoàng thì bị trấn bay ra.

“Trường kì sinh sống ở nơi như thế này quả thật không khác gì địa ngục là bao.”

Vân Hoàng lúc này chỉ còn một mình, hắn đi sau vào bên trong, bắt gặp rất khoảng mười mấy vị Lăng gia đệ tử đang bị xích cùng với trận pháp trấn áp.

Vân Hoàng lại gần một với đệ tử, y thấy hắn tiến đến gần như lên cơn điên đồng dạng, con mắt đỏ ngầu, từ trên khoé miệng chảy ra nước bọt rớt xuống, tơ máu tràn đầy khoé mắt.

Vân Hoàng thần thức đảo qua thì hắn chợt nhận ra, trạng thái của người này tuy rằng ác liệt hơn nhiều nhưng giống hệt người đã đến cầu hắn luyện chế Thanh Thần Đan, khách hàng đầu tiên của Vân Quán.

”Trước tiên phải làm rõ mọi truyện đã.”

Vân Hoàng có cảm giác hắn vừa dây vào một truyện không có đơn giản như hắn tưởng tượng. Nhưng Vân Hoàng không thể lùi bước được nữa, đâm lao theo lao.

Vân Hoàng phá giải trận pháp. Hắn búng liền ba viên Thanh Thần Đan vào miệng của vị đệ tử kia, linh lực mạnh mẽ luyện hoá Đan dược rồi rót vào y cơ thể. Con ngươi điên cuồng dần biến mất, tơ máu cũng rút đi.

Vị Lăng gia đệ tử khôi phục được một chút thần trí, kinh hoàng kêu hào, trong ánh mắt trang đầy sự tuyệt vọng và sợ hãi.

“Bức tượng đó, là bước tượng đó, là bức tượng...”

Đó là tất cả những lời cuối cùng mà Vân Hoàng có thể nghe được trước khi vị đệ tử này ngất đi.

Chương 73: Nhiễm yêu độc

Vân Hoàng dù thần thức cùng linh lực tiến hành dò xét trên đệ tử Lăng gia này, khi thần thức của hắn xông vào kinh mạch thời điểm, Vân Hoàng liền cảm thấy một cỗ cực kì âm lãnh chi lực.

“Di, trong cơ thể người này dĩ nhiên là yêu độc!”

Yêu độc là những khí tức hủ bại từ yêu lực của trong cơ thể yêu thú còn tồn đọng lại khi yêu thú chết đi. Chính vì yêu độc tồn tại nên mỗi khi muốn sử dụng tài liệu lấy từ cơ thể yêu thú để luyện chế pháp bảo hay sử dụng vào mục đích khác luôn luôn phải có công đoạn loại bỏ yêu lực còn xót lại. Nếu không yêu lực tồn đọng sẽ cộng hưởng với thiên địa chi lực thai nghén ra yêu độc. Yêu độc đối với tu sức là một thứ kịch độc, nhiễm yêu độc quá nặng thậm chí có thể bị biến thành người không ra người, yêu không ra yêu, cuối cùng chết tức tưởi.

Nhưng mà yêu lực muốn thai nghén ra yêu độc thì yêu thua lúc còn sống ít nhất cũng phải đạt đến Tam cấp cao giai yêu thú tương đương với Thông Linh cảnh hậu kì tu sĩ. Rốt cuộc trong chuyến đi lịch lãm đó, những đệ tử Lăng gia này đã tao ngộ những gì?

”Trước tiên cứu người trước!”

Để lại những thắc mắc còn đang đang dở, Vân Hoàng ngồi xếp bằng xuống dưới. Trong nhẫn trữ vật xuất ra hàng đống linh dược.

Hắn vung tay, linh lực ngưng tụ thành một chùm chân hỏa, Vân Hoàng phân chia ra làm tổng cộng mười tám đóa hỏa diễm khác nhau. Linh dược được đưa vào, thanh lọc, tẩy rửa, ngưng kết, cuối cùng thành Đan.

Mấy chục khỏa Thanh Thần Đan bay trước mặt Vân Hoàng, hắn cánh tay điểm ra một chỉ, ngay lập tức Thanh Thần Đan biến thành một làn sương mờ tản mát khắp cả đình viện.

Ở bên ngoài, cả Lăng gia gia chủ Lăng Viễn Trình và Lăng gia lão tổ cảm thấy kinh ngạc vô cùng, một cỗ thanh sảng khí tức tràn ngập bọn hắn não hải, đầu óc thanh tỉnh thoải mái.

“Đây là... Thanh Thần Đan?”

Lăng Viễn Trình khó có thể tin nổi, Thanh Thần Đan tất nhiên y đã phục dụng qua nhiều lần, nhưng vị Vân Đại Sư này chỉ đơn giản là Đan hương tỏa ra đã biết là cái Thanh Thần Đan kia đẳng cấp cách quá xa Đan dược mà y từng phục dụng.

Sau khi tán đi toàn bộ Thanh Thần Đan, Vân Hoàng hỏa diễm lại lần nữa bùng cháy, liên tiếp mấy lò Bức Độc Đan được ra lò. Bức Độc Đan đúng như trên gọi của nó là dùng để ép độc tố tồn trữ trong kinh mạch ra khỏi cơ thể, Đan dược này chủ yếu là dùng cho các tu sĩ bị trúng độc do yêu thú nọc độc truyền vào máu. Vân Hoàng tương tự muốn dùng Bức Độc Đan cùng linh lực của mình ép cho yêu độc phải thoát ra ngoài.

Vân Hoàng nhét một viên Bức Độc Đan vào một gã đệ tử Lăng gia nọ, dược lực hoá thành một cỗ trùng kích to lớn, muốn đem yêu độc bán vào thành kinh mạch bức ra. Tên Lăng gia đệ tử nào vặn vẹo cả ngoài vì đau đớn. Cuối cùng, một đoàn màu tín yêu lực thất thoát ra, Vân Hoàng nhanh tay đem nó hủy diệt.

”Xong một người.”

Nhìn những Lăng gia đệ tử đang Vân vật đau đớn, Vân Hoàng ảo não thở dài, chữa trị cho ngần đấy người dù là hắn cũng cảm thấy có một chút hao tâm tốn sức.”Hãy hi vọng là thù lao lần này của Lăng gia không làm ta thất vọng đi!”

Nếu không, cùng lắm gắn lẻn vào kho tàng của phủ thành chút khoằm “một chút” đồ vật bồi thường rồi cấp tốc cao chạy xa bay khỏi La Vũ Thành này, với Lăng gia thực lực cũng đừng nghĩ muốn đuổi kịp hắn.

Từng cỗ yêu độc bị Bức Độc Đan phối hợp với linh lực của hắn phóng xuất ra, rất may mắn là những đệ tử này bị nhiễm yêu độc cũng không phải quá mạnh, hơn nữa mới thời gian ngắn trôi qua nên yêu độc chưa hoàn toàn bộc phát.

Tất cả những người đã được chữa trị vì tinh thần hao tổn quá lớn dẫn đến ngủ say.

Vân Hoàng tuy đã hoàn thành, nhưng trong đầu luôn luôn chuyển một suy nghĩ.

”Rốt cuộc là thứ gì đã đem bọn họ dọa sợ đến mức độ gần như điên loạn như thế này?”

Hắn chỉ biết nó là một thứ liên quan đến cụm từ “bức tượng”. Nhưng hắn không thể suy ra thứ gì từ mạnh mối nhỏ nhoi đó được.

”Xem ra khi có cơ hội vẫn nên đến Yêu thú sơn mạch xem xét một thoáng.”
Tìm hiểu về cái thứ bí ẩn “bức tượng chỉ là một phần lí do của hắn thôi. Những người này dính yêu độc, mà yêu độc lại từ những yêu thú cường đại ít nhất đã là tam cấp cao giai yêu thú chết đi hoá thành, vì vậy sẽ có mất thành khả năng xương cốt của yêu thú đó còn tồn tại, mà chỉ cần một phần cốt của Tam cấp cao giai yêu thú một phần tinh hoa bên trong cũng có thể giúp Bá Cực Chi Thể của hắn tiến cấp.

...

Lần này, Lăng gia đệ tử toàn bộ đã được chữa khỏi, giao kèo không thể không thực hiện.

Lăng gia trưởng lão hội.

Một số trưởng lão không đồng ý cho Vân Hoàng hắn tiến nhập vào tổ tiên Đan đạo, đơn giản chỉ cần trả cho Vân Hoàng một khoản thù lao là được.

“Tộc trưởng, tên này căn bản là một cái ngoại nhân, không thể xâm phạm Lăng gia tổ địa!”

”Tộc trưởng, chỉ cần đem linh thạch cùng linh dược trả công cho hắn là được.”

”Đúng đó, tộc trưởng...”

”Tộc trưởng...”

Lăng Viễn Trình nhìn cái đám trưởng lão như đang diễn vai hề các dạng mà sắc mặt đen lại. Những người này bình thường ở Lăng gia địa với cực cao, bị nuôi đến vô dụng rồi. Khi tìm cách chữa thì chả ai dám xuất đầu, giờ chữa khỏi rồi còn muốn cắt đi lợi ích của người khác? Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài thì Lăng gia còn mặt mũi tại chỗ này làm thành chủ sao?

Khỏi cần phải nói Vân Đại Sư đó uy danh bây giờ hiển hách thế nào.

Lăng Viễn Trình hừ lạnh một tiếng, bàn tay đập xuống bàn.

”Đây là lệnh của ta, cũng là của lão tổ, lũ các ngươi gan to bằng trời, dù là lão tổ lệnh cũng muốn chống?”

Tất cả đều im bặt. Đùa gì chứ? Nếu là tộc trưởng thì bọn họ còn có dũng khí phản bác một hai, nhưng lão tổ thì... bọn hắn vẫn muốn giữ mạng lắm.

Chương 74: Lăng gia Đan đạo

”Nguyệt Nha, tiếp kiếm.”

Nhìn thấy Vân Hoàng lao đến, Nguyệt Nha không nhịn được mắt thở dài phản bác.

”Sư tôn, người dùng tay mà!”

Nguyệt Nha cũng lao lên, thiết mộc kiếm trong tay này hoá thành mười mấy đạo kiếm ảnh, tấn công vào sườn trái, đầu gối bên phải và vai phải của hắn. Nhưng Vân Hoàng bằng một cách xảo diệu bé tránh hết các kiếm đó, hai ngón tay chụm lại tương tự đâm vào sườn trái, đầu gối phải và vai phải.

Nguyệt Nha không hề loạn, mộc kiếm vẫn tung bay, từng kiếm đánh ra làm chệch hướng cánh tay của Vân Hoàng. Nàng phi cây kiếm ra, Vân Hoàng ngay lập tức bắt lấy nó, đột nhiên từ trong hư không hiện ra một thanh hỏa diễm chi kiếm.

“Hoả Thiên Kiếm! Xích Luyện Kiếm Pháp, Xích Luyện Trảm!”

Hoả chi kiếm ảnh vừa ra, liền bị Vân Hoàng một chưởng đập tan, bỗng hắn nhận ra một kiếm này quá yếu, là nghi binh!

Nguyệt Nha nở một núi cười tự tin chiến thắng. Trong tay kiếm chiêu biến ảo đến mức tận cùng, hỏa vân khắc trên thân kiếm càng rõ ràng.

Cực nóng hỏa diễm kiếm ảnh thậm chí là ẩn chứa trong đó là một đạo mơ hồ hỏa chi ý hướng Vân Hoàng đánh tới tứ phương tám hướng. Vân Hoàng như bị khốn trong hỏa ngục lò luyện đồng dạng.

”Xích Luyện Kiếm Pháp, Địa Ngục Hoả Luyện Chi Lô!”

Một chiêu này sợ rằng cả Luyện Khí Cảnh nhất cấp cũng có thể bị thương nặng, thiên phú của Nguyệt Nha, môn công pháp kì lạ Ngũ Hành Thiên Binh Bộ này cùng với Xích Luyện Kiếm Pháp tầng thứ hai đã là những điều kiện quá đủ để Nguyệt Nha lấy thực lực Bát Mạch đỉnh phong khiêu chiến Luyện Khí Cảnh nhị cấp.

Lục Thi Y ngày trước Bát Mạch đỉnh phong lấy lực một người độc chiến hai cái Luyện Khí Cảnh nhị cấp, Nguyệt Nha so với nàng còn kém hơn một điểm, nhưng Vân Hoàng cảm giác hai cái nữ này tương lai sẽ không có giới hạn, không có dừng bước, chỉ có càng lúc càng mạnh thêm.

”Ta cũng không thể bị bỏ lại được.”

Vân Hoàng ánh mắt quyết tâm. Tiếp tục hướng Nguyệt Nha.

”Đồ nhi, lần này là con tiến công, lên thể hiện cho ta xem nào!”



Đêm.

”Nguyệt Nha, đây là toàn bộ tổng cộng mười vạn linh thạch hạ phẩm, ba trăm trung phẩm linh thạch, khi cần thiết hãy dùng nó để sử dụng đại trận.”

Một trung phẩm linh thạch bằng một ngàn hạ phẩm linh thạch, tức là Nguyệt Nha đang có trong tay tổng cộng bốn mươi vạn hạ phẩm linh thạch, có thừa để thôi động đại trận.

Sau đó, Nguyệt Nha liền đi tu luyện. Còn Vân Hoàng, hắn lại đạp trên không trung, bước lên độ cao một vạn trượng kia.

Tu vi của Vân Hoàng từ lúc kết thúc trận chiến giết chết hai Thông Linh cảnh của Lộc Chi liền không ngừng rục rịch, có cảm giác muốn đột phá, nhưng hắn liên tục kiềm nén, thu nhận thêm càng nhiều linh thạch để củng cố cảnh giới, đạt đến trình độ vững chắc nhất có thể. Lúc này, hồn hải của hắn mạnh ngang Thông Linh cảnh tam cấp đỉnh phong, tu vi rốt cục kiềm hãm không nổi nữa, lập tức đột phá đến Luyện Khí Cảnh bát cấp. Vân Hoàng trong nhẫn trữ vật linh thạch vung ra, hơn mấy trăm trung phẩm linh thạch cùng gần chín vạn hạ phẩm linh thạch hoá thành một vòng xoáy linh lực khổng lồ, phát ra tiếng ồ ồ như giông tố trên không trung.
Thấy rằng linh lực vẫn không có đủ, Vân Hoàng còn ném ra toàn bộ Linh giai trung phẩm Đan dược dùng để tu luyện mà hắn đã luyện chế, Đan dược tán ra, hoá thành tinh thuần dược lực dũng mãnh tràn vào hắn thể nội.

Dưới nồng nặc như vậy linh lực trang vào trong thể nội, Vân Hoàng càng điên cuồng vận chuyển Vĩnh cửu kinh mạch, 1080 bạn tiểu kinh mạch đem linh lực hút vào, dung nhập vào vòng xoáy vô tận trong Vĩnh cửu đại mạch của hắn, các khí trì liên tục được đắp nặn và củng cố lên, tổng cộng 1080 cái khí trì tồn tại. Tu vi của hắn… dừng lại ở Luyện Khí cảnh đỉnh phong, hơn nữa lại căn cơ không có tổn hao, vững chắc đến tận cùng.

Luận nhục thể, công kích dưới Thông Linh cảnh nhị cấp cũng đừng hòng gây tổn thương với hắn. Luận thần hồn, thông thường Thông Linh cảnh sơ kì đỉnh phong cũng chỉ có thể ngang cơ với hắn thôi. Luận tu vi, hắn tuy mới chỉ là Luyện Khí cảnh đỉnh phong như cả cường độ lẫn số lượng linh lực đang chảy xuôi trong người Vân Hoàng có thể so sáng với phổ thông Thông Linh cảnh nhị cấp.

Cảm nhận sự cường đại của mình, Vân Hoàng tự hỏi rằng nếu hắn bạo phát toàn bộ thì chiến lực sẽ đạt đến trình độ nào?

Mai là lúc Vân Hoàng quay trở về Lăng gia để hoàn thành giao kèo, bất quá hắn với Lăng gia quan hệ chỉ có lợi ích nên Vân Hoàng không thể không chuẩn bị một hai. Hắn không chắc Lăng gia đến phút cuối có muốn lật lọng hay không.



Hôm sau, lại vẫn cái xe đó, vị trung niên nam tử đó, Vân Hoàng đi đến phủ thành chủ

Lần này hắn đã dự trù luyện chế sẵn một số Đan dược để bán, đồng thời căn dặn Nguyệt Như cẩn thận mới yên tâm rời đi.

Lần này đến Lăng gia phủ đệ, Vân Hoàng được khách khí hơn không ít, một số đệ tử được hắn cứu chữa mấy hôm trước giờ đã hồi phục, rối rít đến chỗ hắn cảm tạ.

Lăng gia Tàng Bảo Điện.

Trung niên nam tử cung kính.

“Vân Đại Sư, trong này là toàn bộ Lăng gia tổ tiên Đan đạo.”

Vân Hoàng chỉ phất tay.”Ta đã biết, làm phiền rồi.”

Trung niên nam tử lui đi, để lại Vân Hoàng một mình trong đại điện.

Những miếng Ngọc giản có ghi chéo về Đan đạo vào trong Vân Hoàng tầm mắt, toàn bộ đều chỉ là những cấp thấp tri thức dành cho Nhập Đạo tứ phẩm trở xuống, đối với Vân Hoàng hoàn toàn là vô dụng.

“Lăng gia này thật đúng là có thủ đoạn, tưởng rằng giấu đi là có thể thoát khỏi ta tầm mắt?”

Vân Hoàng thần thức bẹn thành từng sợi đâm ra khắp cả đại điện, nhìn rõ toàn bộ ngõ ngách.

“Nơi này có ẩn nặc trận pháp.”

Cảm quan nhạy bén, Vân Hoàng lập tức phát hiện ra một cái ẩn mặc trận pháp giấu sâu bên trong bức tường phía cuối đại điện.

Mà không chỉ có ẩn nặc đại trận mà còn có cả phòng ngự đại trận, trình độ trận pháp này ít nhất cũng là đỉnh cấp bên trong Tam cấp trung giai trận pháp.

Ở phía ngoài, tất cả cao tầng Lăng gia liền tâm thần bất định, lần này Lăng gia quả thật đã làm sai, không những chiếm đối phương tiện nghi lại cong đối với Vân Hoàng làm ra lừa gạt.

”Gia chủ, thật sự chúng ta không biết trận pháp mà tiên tổ bố trí lại mạnh như vậy.”

”Đúng vậy, chỉ cần khi Vân Đại Sư đi ra thì làm ra một cái bồi thường là được.”

”Các ngươi im hết cho ta!” – Lăng Viễn Trình hừ lạnh.



”Thảo nào Lăng gia phải lừa ta, nguyên lai là cái trận pháp này ngay cả Thông Linh cảnh ngực cấp cũng khó mà phá, với Lăng gia thực lực thì không phá nổi.”

Vân Hoàng thần thức đã bao trùm toàn bộ trận pháp. Hắn trên mặt lộ ra ý cười

“Bất quá người bố trí trận pháp này quả thật có chỗ vội vàng.”

Vân Hoàng sau gần một cảnh giờ dò xét đã phát hiện ra một lỗ hổng thiếu hụt trên trận.

Đây ngoại trừ lí do trình độ trận pháp của Vân Hoàng cũng ngang cỡ người bố trí trận này ra còn là do thức hồn của hắn nhạy bén không hợp thói thường, mới đem chỗ thiếu hụt này phát hiện.

Thần thức hắn thông qua đó mà thẩm thấu vào. Cuối cùng hắn thấy được một cái gian mật thất nhỏ.

Chương 75: Khởi đầu

Vân Hoàng hít vào một hơi lãnh khí.

Bên trong mật thất nhỏ này chỉ có tổng cộng mười hai cái Ngọc giản, mỗi một cái Ngọc giản lại được bố trí một cái cấm chế rất mạnh, tuy chỉ là Linh giai cực phẩm phù văn cấm chế, nhưng người bố trí cấm chế này mạnh hơn hắn nhiều.

Những cấm chế này như hoà vào thiên địa, để làm được bước này thì thiên địa cảm ngộ cũng đã đạt đến cấp bậc rất cao. Hắn đoán sơ sơ qua ít nhất cũng là một Thông Linh cảnh cửu cấp đỉnh phong.

Một cái Lăng gia nơi La Vũ Thành này, thoạt nhìn là một cái tầm thường gia tộc, ai mà ngờ được tổ tiên lại là một cường giả như vậy?

Khi Vân Hoàng thần thức tiến đến gần những cái Ngọc giản kia, hắn cảm thấy thần thức của mình giống như đụng vào một cái tầng bình chướng. Ngay sau đó, một lực ép tinh thần hướng hắn đè xuống.

”Có người bên trong?”

Vân Hoàng hồn hải ông ông rung lên từng hồi, thần thức của hắn càng gia cường lên, chống chọi cứng đối cứng cùng cỗ tinh thần lực này. Hắn ban đầu sở dĩ thất thủ cũng là vì không nghĩ đến trong này còn ẩn dấu như vậy, nhưng giờ đây khi hắn đã hoàn toàn bình ổn lại, Hắc Động hồn hải xoay tròn, những cỗ tinh thần lực kia từng cái từng cái một bị nghiền nát thành bác vụn.

”Chậc, cũng may là đánh lén mình đồng dạng cũng là Thông Linh sơ kì đỉnh phong tinh thần công kích lực lượng, nếu không lần này quả thật có nguy hiểm.”

Tuy rằng Thần hồn chi pháp của hắn có thể chữa được hầu hết các loại hồn hải bị thương, tổn hao hay thậm chia là thương tổn đến bản nguyên, nhưng để chữa trị cần thời gian rất dài, sẽ khiến hắn lỡ rất nhiều việc.

Thần thức của hắn phá tan cấm chế trên mình những Ngọc giản kia, những cấm chế này tuy rằng là Linh giai cực phẩm phù văn, bất quá thời gian bố trí hắn đoán cũng không cách dưới một ngàn năm. Thời gian này dù là bán Huyền giai cấp bậc phù văn cũng có thể bị mục nát chứ đừng nói đến Linh giai cực phẩm.

“Vị Lăng gia tổ tiên này, chắc cũng không nghĩ là hậu thế lại lụi bại đến mức không thể mở nổi truyền thừa của mình ra. Cuối cùng lại rơi vào tay ngoại nhân như mình.”

Vân Hoàng dở khóc dở cười.

Thần thức của hắn cuối cùng cũng đem toàn bộ mười hai cái cấm chế phá vỡ. mười hai cái Ngọc giản nội dung lộ ra trước mặt hắn.Vân Hoàng thần thức bắt đầu dò xét.

”Thật là tinh diệu, thật sự rất tinh diệu!”

Vân Hoàng không nhịn được mà khen ngợi, hắn đã xem qua một bài miếng Ngọc giản rồi. Đồng dạng là Nhập đạo bát phẩm Đan đạo, nhưng của lăng gia tiên tổ so với hắn càng thâm sâu hơn.

Đây cũng không nói là thủ pháp hay cách thức luyện chế, mà là nói về tri thức.

Đan đạo không chỉ là riêng mỗi việc luyện Đan, nó trong đó còn bao hàm rất nhiều thứ như dược học, từng loại linh dược khác nhau sinh ra ở những điều kiện khác nhau và trong thời gian khác nhau đều có biến hoá của riêng mình.

Sử dụng những loại biến hoá đó một cách hợp lí mới có thể khiến linh dược hài hoà cùng nhau mà không gây ra sự bài xích. Nếu không thì cũng đừng nghĩ đến chuyện luyện Đan.

Vân Hoàng lúc này chỉ có thể đ toàn bộ học vẹt, cũng là bởi vì những cái này có rất nhiều cái tối nghĩa cùng khó hiểu, không thực hành thì hắn không hiểu nổi, vì thế chỉ có thể trở về mới có thể đem toàn bộ đống tri thức này tiêu hao.
“Có những cái này điều kiện, không tới ba ngày ta có thể luyện chế được bán Huyền giai Đan dược, tiến vào hàng ngực nửa bước Đại Sư.”

Vân Hoàng có chút hưng phấn cảm thán.

Sau khi đem toàn bộ nội dung trong mười hai miếng Ngọc giản nhớ lực, Vân Hoàng ly khai khỏi Lăng gia, trước khi hắn rời đi, Lăng gia gia chủ Lăng Viễn Trình còn nhét cho hắn một cái nhẫn trữ vật, trong đó chứa khoảng mười vạn hạ phẩm linh thạch. Bán Hoàng cũng ngầm đoán được ý nên hắn cũng không khách khí nhận lấy.

...

Đêm.

Vân Hoàng thở ra một ngụm bạch khí, nhìn viên Đan dược lóng lánh trên bàn tay mình không khỏi cười khổ. Một viên bán Huyền Đan đã tiêu hao phân nửa hắn tích lũy cả tháng làm ăn trong La Vũ Thành.

”Nơi này đã không còn gì làm nữa, cũng đã đến lúc rời đi rồi.”

Vân Hoàng qua đây cũng chỉ là một cái khách qua đường, nhưng hắn cũng không khỏi có một ít lưu luyến.

Kiếp này, đây chính là nơi đầu tiên mà hắn khởi bước, cũng là những thành công đầu tiên mà Vân Hoàng hắn tạo ra.

Đối với một số người, cái đầu tiên có lẽ chính là đáng nhớ nhất. Hắn cũng như vậy, La Vũ Thành chính là nơi thực sự mà Vân Hoàng bước những bước chân đầu tiên, chiếm giữ một góc nhỏ trong tâm trí hắn.

Nghĩ đến những điều này, Vân Hoàng đất lòng giống như có điều gì đó không còn bị trói buộc nữa, được giải thoát.

Vân Hoàng từ lúc sống lại một kiếp này chưa bao giờ ngủ thực sự một lần nào. Bởi vì hắn sợ, sợ rằng khi mình mở mắt ra sẽ lại là khung cảnh kia, hắn với cái thi thể lạnh ngắt của chính mình, trước mặt là trận đại chiến của hai vị tu sĩ kia, sợ rằng tất cả những nhân sinh mình đã trải qua, những con người mình gặp chỉ là ảo tưởng của một kẻ sắp chết. Nhưng giờ đây, Vân Hoàng đặt mình xuống giường say giấc, ngủ yên.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau