VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Mật thất bên trong

Diệt hắc nhân về sau, Vân Hoàng tiến đến cánh cửa ở cuối đại điện.

Cảm nhận được sự cứng rắn của đại môn, Vân Hoàng nhíu mày.

”Cánh cửa này đoán chừng cũng là cứng ngang cỡ Huyền giai pháp bảo đi. Nếu thì thì vào như thế nào?”

Như để trả lời cho thắc mắc của Vân Hoàng, từ trên người hắn bay ra một cái ngũ thải pháp ấn. Pháp ấn bay vào đại môn về sau thì nghe thấy tiếng của thiết kim ma sát, va đập vào nhau.

”Dĩ nhiên là cơ quan thuật?”

Vân Hoàng nhìn những cơ quan thuật kia, cảm thấy có đôi chút ngạc nhiên. Bất quá suy nghĩ một chút hắn cũng cảm thấy hợp lí, con kiếm khôi lỗi lúc trước kết cấu cùng cách chế tạo có đôi chút tương tự với cánh cửa này, sáu bảy phần là do một người tạo nên.

Cửa mở ra, không có truyền thừa, không có bảo tàng hay báu vật gì hết, chỉ đơn giản như... một phòng nghiên cứu.

Vô số những bản thiết kế cơ quan thuật phức tạp được khắc trên những tờ giấy làm từ kim loại dát mỏng lại được vứt nhổn ngang, trên các giá đựng đúc từ Nguyên mộc có các ngọc giản, những quyển trục kim loại mỏng cuộn tròn cùng một số món đồ chế tác từ cơ quan thuật.

Vân Hoàng không nghĩ rằng nơi đây lại khác biệt so với tưởng tượng như vậy, nhưng hắn vẫn đi vào, cần vài tờ thiết kế lên xem liền cảm thấy hoa mắt.

”Vị này cơ quan thuật tạo nghệ tuyệt đối phải cực mạnh mới có thể vẽ ra thứ này!”

Cơ quan thuật không được xếp vào những chức nghiệp chính như Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư nên không có phân cấp bậc. Vì vậy nên hắn không thể đoán ra cái đồ này tầm cỡ nào, nhưng Vân Hoàng đoán chủ nhân của các cơ quan này tạo nghệ sẽ không so với Tông Sư cấp kém.

Đi xem xét một hồi, cuối cùng đôi mắt của Vân Hoàng rơi vào một quyển sách cũ kĩ.

Quyển sách này trông rất cực kĩ nhưng không có một chút bẩn nào, ngược lại lại vô cùng sạch sẽ, Vân Hoàng chạm tay lên nó thì đụng vào một cái nhất cấp trận pháp. Trận pháp này ngoại trừ khả năng kháng bụi và giữ độ bền ra thì không còn gì. Vân Hoàng chỉ nhẹ nhàng đem cuốn sách mở ra, không làm xung động đến trận pháp.

”Đây là...”

Vân Hoàng ngạc nhiên, vì hắn thấy bên trong cuốn sách này, dĩ nhiên lại là chữ viết tay.

“Đây là cái gì?”

Vân Hoàng cảm thấy tò mò, một quyển sách viết tay đáng lẽ không nên xuất hiện ở một nơi thế này làm hắn không nhịn được mà cầm lấy đọc.

Mở đầu là những dòng chữ phóng khoáng, có đôi chút nguệch ngoạc.

Vân Hoàng càng đọc càng bị cuốn hút vào trong đó, với một tu sĩ thì việc đọc một cuốn sách chủ cần dùng thần thức là được, nhưng hắn vẫn dở từng trang sách lên được.

...

Hắn xuất thân là con trai của một gia đình nông dân, sống tại một thôn nhỏ trong một quốc gia phàm tục.

Hắn có một gia đình, có thanh mai trúc mã mà hắn yêu thương. Một cuộc sống bình dị như vậy, sau khi hắn lớn lên sẽ lấy thanh mai của hắn, sinh ra mất đứa con, hưởng cuộc sống trọn vẹn cho đến già.

Mọi việc tưởng chừng cứ yên ấm như vậy, nhưng quốc gia đó xảy ra chiến tranh, phụ mẫu hắn bị giặc giết hại, thôn nhỏ nơi hắn sống trở thành vùng chiến sự, hắn và nàng li tán, hắn mang theo nỗi phấn uất đi ra chiến trường, nàng theo gia đình đi về phía Vương Đô.

Hắn và nàng đã có một lời hứa, là khi cả hai gặp lại sẽ dùng sợi chỉ đỏ buộc trên cổ tay để nhận ra nhau.

Đó cũng chính là động lực thôi thúc hắn sống, là hi vọng duy nhất mà hắn gửi gắm.Ba năm sau, hắn lúc đó đã trở thành một vị tướng trẻ tuổi trên sa trường, lập được công lao lớn cho triều đình, cuối cùng được triệu về hoàng cung Vương Đô.

Hắn lúc đó độc thân độc mã tiến về Vương Đô, trong lòng đại hỉ, cuối cùng hắn cũng có thể gặp lại nàng.

Nhưng nàng lúc đó... đã là phi tần của hoàng đế.

Hắn sững sờ nói không lên lời. Trong lòng như bị thiên đao vạn quả.

Hắn chấp vấn, tra hỏi nàng thì nàng chỉ lạnh lùng đem vật ước định của cả hai đem giẫm dưới chân, thậm chí vu tội cho hắn.

Hắn bị vua tước hết mọi của cải, chức tước, cùng với niềm tin đã bị vỡ đày đến biên cương.

Hắn lúc đó đứng trước cách đá cười, cười càng nhiều thì hắn càng khóc nhiều.

Hắn... đã quá ngây thơ...

Ba năm này nàng lọt vào mắt xanh của hoàng đế, trở thành ái phi được sủng ái nhất, hưởng thụ vô hạn quyền lực, của cải. Trước sức hấp dẫn đó, nàng sẽ còn để ý một lời hứa cỏn con hồi ấu thơ sao? Là hắn đã quá mức mê muội, quá mức ngu đần.

Thời gian có thể làm thay đổi một con người, nhưng càng chấp nhận sự thật này, hắn lại càng đau. Mất đi tất cả, những người mà hắn coi là bằng hữu, coi là tri kỉ liền trở mặt. Đau đớn nhất chính là đối thủ của hắn lúc còn cạnh tranh trong quân ngũ, lại là người duy nhất an ủi hắn, gửi cho hắn một túi tiền để sống.

Đáng cười thay, người năm đó thân thiết với hắn nhất lại là người đẩy hắn vào chỗ chết, kẻ mà hắn coi là đối thủ lại chính là người giúp đỡ hắn.

Hắn mang theo tâm tư đó, nhảy xuống đây vực âm u vạn trượng.

Nhưng đó với hắn không phải là kết thúc, mà chính là khởi đầu.

Hắn rơi xuống đáy vực nhưng không có chết, tình cờ đáy vực đó lại là nơi giao chiến của hai tông môn thời thượng cổ.
...

Đọc đến dòng cuối cùng, Vân Hoàng gấp cuốn sách lại.

”Cuộc đời của vị này cũng thật là thảm.”

Hắn cảm thán một câu sau đó đặt cuốn sách lại chỗ cũ, tìm kiếm thêm đồ mới.

Hắn dùng thần thức đi xét một số Ngọc giản thì phát hiện ra đó là kiến thức trụ cột của cơ quan thuật cùng trận đạo.

”Di, trong này dĩ nhiên lưu giữ tài liệu về tam cấp trận pháp!”

Vân Hoàng mừng rỡ, hắn giờ đây đã là nhị cấp đỉnh giai Trận Pháp Sư, chỉ thiếu một chút nữa là đột phá, Ngọc giản này vừa hay bù đắp vào chỗ thiếu đó. Mà trên giá gỗ còn có rất nhiều miếng Ngọc giản khác, Vân Hoàng xem xét một lượt thì thấy một đống nói về trận đạo từ nhất cấp đến ngũ cấp, số lượng không dưới một trăm, mà nói về cơ quan thuật không chỉ có gần một trăm năm mươi mấy cái Ngọc giản mà còn không dưới ngàn quyển trục nữa.

Vân Hoàng ban đầu chỉ định thu Ngọc giản trận đạo, nhưng giờ hắn đã thay đổi chủ ý, dùng những cái này học tập cơ quan thuật.

”Những chỗ này nếu bỏ đi thì cũng quá là phí phạm!”

Vân Hoàng đem toàn bộ những gì hắn cho là dùng được đem thu lại hết, đến nỗi đầy cả nhẫn trữ vật mới thôi.

”Ha, đây là tài liệu về đoàn năng lượng kì dị kia!”

Vân Hoàng hưng phấn mở ra quyển trục, kì dị năng lượng này hắn đã đối đầu ba lần, mỗi lần chiến đấu với nó nói không ngoa đều là tìm đường sống trong chỗ chết. Hắn có cảm giác trong tương lại sẽ còn gặp mặt nó lần nữa, biết thêm về mối nguy hiểm đối với Vân Hoàng cũng là tăng thêm một đường bảo mệnh.

”Những sinh vật này được phát hiện lần đầu ở vùng cực đông Vĩnh Lạc đại lục khoảng chừng mười vạn năm trước...”

Vân Hoàng đọc đến đây thấy lông tóc dựng đứng lên, cực đông Vĩnh Lạc đại lục chất phải rất sát nơi hắn đang đứng sao?

Tập trung tâm thần, Vân Hoàng tiếp tục đọc tiếp. Bỗng hắn thấy thắc mắc, thứ mà hắn nhìn thấy rõ ràng chỉ là những đoàn năng lượng thể, sao trong này lại sử dụng từ “sinh vật”?

”Những sinh vật này tỏa ra thứ mùi vô cùng khó chịu, thậm chí cả tu sĩ phong bế mũi lại cũng không ngăn được, một số tu sĩ muốn đem kì dị sinh vật này diệt sát. Không ngờ sinh vật này lại mạnh mẽ đến kinh người, thậm chí có thể hoá thành hình dạng thứ nó đã nuốt, chỉ trong vào năm đã gây nên tai họa khắp đại lục...”

Những kiến thức này đối với hắn không có tác dụng thực tế, nhưng chí ít hắn cũng hiểu được sơ qua thế cục năm đó thế nào. Bất quá trong đầu hắn vẫn tồn tại dấu hỏi vô cùng lớn, không thể nào bỏ được.

Khi sinh vật đó gây ra một hồi hạo kiếp cho đại lục sinh linh thì đã bị ngăn chặn như thế nào? Tại sao thời đại đó lại bị gọi là Hắc Nhật? Tai ương năm đó chắc chắn là lớn khủng khiếp, vượt qua tưởng tượng của hắn, tại sao đến bây giờ đại lục lại không có bất cứ tin tức nào về nó, cứ như nó đã bị xoá sạch khỏi lịch sử vậy.

Vân Hoàng cố nén trong lòng mình thắc mắc, đem toàn bộ thứ ngổn ngang thu hết vào cái nhẫn trữ vật thứ hai.

“Vậy, đây là cái cuối cùng đi!”

Vân Hoàng nhìn thứ kim loại hình người trước mặt, suy nghĩ xem có nên thu hồi hay không.

”Kệ đi, mang nhiều một chút cũng chất chết ai!”

Hắn thu lại thứ đồ cuối cùng, rời đi mật thất. Ngây ngốc trong này ba tháng thời gian bị hành hạ thản thiết, Vân Hoàng đã sớm muốn ra rồi.

Chương 62: Đến La Vũ thành

Vân Hoàng con mắt giật giật liên hồi, hết nhìn Nguyệt Nha đang khóc nức nở trong bụng lại nhìn... cái bàn cúng kia. Ngữ khí run rẩy.

”Nha nhi... con sao lại...”

”Oa oa oa oa!!!”

Tiếng khóc của Nguyệt Nha nhanh chóng át đi câu hỏi của Vân Hoàng. Khi sư phụ bỏ nàng lại một mình trong lòng nàng rất là giận dỗi, nhưng khi nhìn thấy sư phụ chiến đấu ác liệt như vậy, Nguyệt Nha nhận ra hoá ra sư phụ còn khổ hơn nàng nhiều lắm. Khi sư phụ biến mất sau cánh cửa kia, nàng sợ đến mức khóc nấc lên, thậm chí cả bàn cúng cũng lập.

”Nha nhi, sư tôn không có sao.”

Đồ nhi ngoan, ta còn trẻ, con lập cho ta bàn cúng này sợ rằng ta sẽ tổn thọ đấy.

”Sư tôn, một ông lão đã cho dạy cho con cái này hay lắm!”

Nguyệt Nha niệm tâm pháp, hai tay nhỏ kết pháp ấn, một cái ấn màu xanh lam xuất hiện.

Vân Hoàng ngạc nhiên, thủ pháp kết ấn này thập phần tinh diệu, chỉ sợ rằng đẳng cấp của bộ pháp quyết này cũng không nhỏ. Hắn nghĩ mãi cũng chỉ nghĩ tới bạch y lão nhân kia, Nguyệt Nha vậy mà lại nhận được truyền thừa của lão?

Vân Hoàng cảm thấy mừng thay cho tạo hoá của Nguyệt Nha, công pháp do một lão già ít nhất cũng là Ngưng Niệm cảnh chắc chắn so với Lục Linh Hành Quyết của Lam Anh tán nhân thì mạnh hơn nhiều lắm.

Nhưng dù có mạnh đến như thế nào, hắn cũng không có tồn tại dị tâm gì cả, đơn giản vì hắn tu luyện... không cần công pháp.

Cả hai thầy trò bước vào thông đạo đã được mở sẵn, thoát li đi tích.

...

”Đến La Vũ Thành rồi!”

Vân Hoàng cùng Nguyệt Nha đứng trước cổng thành cao chừng năm chục trượng, sau đó đi vào thành.

Vài ngày sau khi ra khỏi đi tích, Vân Hoàng theo như tấm địa đồ lấy được của lũ thổ phỉ đi đến La Vũ Thành kiếm chác chút lệ phí, linh thạch đã tiêu hao gần như không còn nên hắn dự định trong này kiếm nhiều nhiều một chút mới rời đi.

Nói thẳng ra là hắn cảm thấy không an tâm khi không có tiền bên mình, lúc trước là tán tu dù có nghèo khó thế nào cũng luôn dự trữ linh thạch trong người.“Đồ nhi ngoan, nhớ kĩ lời sư phụ, chúng ta luôn phải có linh thạch trong túi để giải quyết nhiều vấn đề.”

Vân Hoàng cùng Nguyệt Nha tìm tạm một khách điếm làm chỗ nghỉ ngơi. Trong lúc Nguyệt Nha đang tu luyện trên phòng, Vân Hoàng xuống phía dưới thành bắt đầu tìm cách kiếm tiền.

Để kiếm được nhiều linh thạch nhất, trước tiên phải xem khách hàng cần gì nhất.

La Vũ Thành này khá gần một yêu thú sơn mạch nên đa phần là các tán tu săn giết yêu thú bán ở đây sẽ sống nơi ngoại thành này.

”Thẩm quản sự, thế này quá không công bằng!”

”Đúng vậy Thẩm quản sự, những linh dược này chúng tôi tân tân khổ khổ dành được từ tay một con nhị cấp cao giai yêu thú, thậm chí cả đội chúng ta còn suýt mất mạng!”

Vân Hoàng thấy đám đông tụ tập trước một cửa tiệm thì chen vào xem náo nhiệt.

Bị đám người bao vây là một nam nhân trung niên, gã thần sắc lạnh lùng, ngữ khí xem thường nói.

”Một cái dong binh đoàn mà thôi, không biết tốt xấu! Các ngươi bị sao không phải việc của bọn ta, linh dược đã bán xong, tiền đã giao xong, ai cho các ngươi đòi lại. Nếu không mua Đan dược thì cút!”Từ trên người gã trung niên nam tử bộc phát ra khí tức của cường giả Hư Linh cảnh sơ kì, lập tức những động binh đoàn thành viên kia khuôn mặt trắng bệch, người mạnh nhất trong đoàn của họ chính là vị đoàn trưởng này, nhưng tu vi cũng chỉ là Luyện Khí cảnh bát cấp mà thôi, so với Hư Linh sơ kì tu sĩ như gã Thẩm quản sự này thì kém không chỉ một hai cái cấp bậc.

Mấy người kia dù ấm ức, nhưng chỉ có thể lui đi. Đám đông cũng tự động tán đi.

”Đan dược à...”

Vân Hoàng có hỏi qua một số người thì biết rằng Lộc Chi Các này là ở ngoại thành duy nhất nơi bán Đan dược cùng luyện Đan chỗ, các chủ Lộc Chi các là một vị Luyện Đan Sư Nhập đạo ngũ phẩm, ở La Vũ Thành này cũng có máu mặt. Lộc Chi các không tuy cường thế đã quen nhưng không ai đam phàn nàn cả, đơn giản là vì thực lực nơi này cũng rất mạnh, hơn nữa là nơi bán Đan dược duy nhất.

Vân Hoàng sau khi tiếp thu hết tin tức liền nảy ra ý tưởng, nếu hắn mở của hàng luyện Đan thì sao.

“Ta tốt xấu gì cũng là một Luyện Đan Sư nhập đạo bát phẩm đỉnh phong, chắc chắn sẽ hơn trên Nhập đạo ngũ phẩm nào đó chứ.”

Vân Hoàng cười thầm, dường như đã nhìn thấy hàng đống linh thạch chảy về túi mình rồi.

Tán tu trường kì chiến đấu, trên cơ thể lưu lại rất nhiều ám thương, những ám thương này tuy rất nhỏ nhưng tích tụ lại dần sẽ khiến các tán tu muốn đột phá càng khó khăn hơn.

Nếu hắn mà ở đây mở Đan dược sinh ý, lợi nhuận chắc chắn sẽ khổng lồ vô cùng.

Vân Hoàng nhìn mấy trăm viên linh thạch cuối cùng của mình, trong nội tâm rỉ máu, cắn răng mua một cái tiệm lớn.

Vân Hoàng dành nguyên nửa ngày đem cái tiệm này chỉnh lí một chút, sau đó lấy một cái bảng gỗ thật lớn, dùng linh lực khắc ba chỗ.

“Nhận luyện Đan thuê, thu bốn phần tài liệu làm giá, luyện hỏng chắc chắn sẽ hoàn lại tiền.”

Vân Hoàng nhìn thành quả của mình có chút đắc ý nho nhỏ, dặn dò Nguyệt Nha ở đây trông khách. Đồng thời nhìn hắn kinh doanh mà học tập.

”Nhớ kĩ, là thương nhân không nên ăn thua thiệt, nếu không vận sẽ đen.”

Một tiệm hàng luyện Đan thứ hai xuất hiện ở ngoại thành La Vũ thành, liền oanh động tất cả mọi người.

Chương 63: Vân Quán

Một cửa tiệm Đan dược sinh ý thứ hai mở ra ở La Vũ thành trong suốt hơn ban mươi năm trở lại đây lập tức gây chấn động giới tu sĩ La Vũ Thành.

Ở nơi đây không có bao nhiêu dân cư, chủ yếu là các dong binh đoàn, các tán tu săn giết yêu thú hay làm nhiệm vụ ở yêu thú sơn mạch cách đây vài dặm mới định cư ở đây.

Cả La Vũ thành có tổng cộng mười sáu cái cửa hiệu buôn bán Đan dược, nhưng tất cả đều là trực thuộc vào Lộc Chi Các. Lộc Chi các tại nơi đây khống chế toàn phần Đan dược sinh ý, là tồn tại nhất lưu ở La Vũ Thành.

Thực ra không phải không có những cửa hiệu Đan dược khác muốn đến đây buôn bán. Mà La Vũ Thành này lại rất gần yêu thú sơn mạch, khi thú triều bạo phát chắc chắn sẽ là nơi đầu tiên bị tấn công nên không ai có can đảm ở đây được.

Mà Vân Hoàng mở Đan dược sinh ý lập tức oanh động đến rất nhiều tu sĩ.

”Đây là thật sự? Bốn phần dược liệu! Lộc Chi các muốn xuất thủ luyện chế cần đưa sáu phần dược liệu, đây là chênh lệch tới mức nào!”

”Nghe nói vị Luyện Đan Sư này đan đạo còn vượt qua cả Lộc Chi các các chủ!”

”Nhanh nhanh, đến đó xem một chút, ta có một cây linh dược đang cần luyện chế, đến đó thử hảo vận!”

Nhưng có một số người chỉ lắc đầu thở dài.

”Dù giá rẻ thì làm sao? Cướp sinh ý của Lộc Chi các tức là đắc tội bọn họ, của tiệm này có lẽ sẽ không bình an đâu.”

”Cũng đúng, Lộc Chi các thủ đoạn ngoan độc, hơn nữa kinh doanh ở La Vũ Thành nhiều năm như vậy, thâm căn cổ đế dù là các thế lực nhất lưu cũng không nguyện ý trêu chọc.”

”Đáng tiếc, đáng tiếc a…”

Vân Hoàng sau một đêm tu luyện thì cảm thấy tinh khí thần vô cùng sảng khoái, một tháng này khổ tu thức hồn, cuối cùng thức hồn của hắn cũng đã chân chính vượt qua Thông Linh cảnh tam cấp tu sĩ

“Cái này tu luyện linh hồn công pháp này đến tột cùng là cái gì?”

Câu hỏi này hắn đã nhiều lần tự hỏi mình, nhưng không có cách tìm ra đáp án chính xác.

Một Luyện Khí cảnh thất cấp tu sĩ thức hồn cường độ ngang bằng với Thông Linh cảnh tứ cấp quả thật là quá không có thiên lý.

Vân Hoàng sau khi điều tra hết một lượt những gì được ghi chép lại trong mật thất kia đã biết được nhiều thứ.

Có một tông môn từng tồn tại ở Đông Vực mười sáu vạn năm trước, một siêu cấp tông phái hùng mạnh, đủ mạnh để đem hiện tại Vĩnh Lạc đại lục quét mấy lần. Tông môn này mang trên Bá Cực Tông.

Bá Cực Tông tông chủ thu lấy bốn người đệ tử, ba người trong số đó ai ai cũng là nhân trung Long phượng, riêng vị tam đệ tử không thích hợp tu luyện Bá Cực tông công pháp, nghe nói vị tam đệ tử này tình cờ được tông chủ nhận về nên cả tông môn ai cũng coi thường. Vị tam đệ tử này cũng không cảm lòng mang danh phế vật, cáo biệt sư tôn của mình bắt đầu đi tìm kiếm vận mệnh thuộc về mình.Vị tam sư đệ đó chính là Bạch y lão nhân trong di tích kia. Lão bất ngờ trong một đoàn loạn lưu không gian thu được truyền thừa, quật khởi mạnh mẽ, thành lập nên Thiên Hành Điện. Nhưng vừa thời gian đó cũng là lúc Hắc Nhật thời đại bắt đầu. Chiến tranh thảm liệt diễn ra khắp cả đại lục. Bá Cực Tông bị diệt, Thiên Hành Điện muốn cứu trợ nhưng không thành, ngược lại bị Bá Cực Tông tông chủ lúc đó đã bị kì dị năng lượng chiến hữu tàn sát.

Vị Tam sư đệ thời bấy giờ lúc này đã là Thiên Hành Điện Điện chủ, đánh nhau một trận long trời lở đất với vị sư tôn đã nuôi dưỡng mình. Tuy thắng nhưng đến cuối cùng không xuống tay được, bị phản sát, cuối cùng chỉ còn lại hồn phách

Chứng kiến hết thảy thân nhân, cơ nghiệp của mình biến mất, hắn phần chí đem kì dị năng lượng kia chém giết, nhưng giết không nổi đối phương, mãi đến tận khi thời đại Hắc Nhật kết thúc vẫn vậy.

Mà cái Vân Hoàng thấy đáng lưu ý nhất. Đó chính là Bá Cực tông tông chủ luyện được một môn từ tận xa xa hồng hoang thái cổ thời đại luyện thể công pháp, đặt tên Bá Cực Chi Thể.

Thêm nữa lần trước giao chiến với hắc nhân và toà kia đạo đài, Vân Hoàng có thể khẳng định chín phần đúng là công pháp mà hắn đang tu luyện là Bá Cực Chi Thể và hắc nhân đo chính là Bá Cực Tông tông chủ đi.

”Ta năm đó vậy mà lại lọt vào một nơi như vậy.”

Hắn cũng khó tin được rằng công pháp luyện thể này lại có lai lịch cao đến thế.

Hắn lúc trước chỉ lấy được tầng đầu tiên, sau nhờ trong mật thất kia có lưu giữ Ngọc giản về bản đầy đủ nên hắn đã nhanh được bổ xung

Bá Cực Chi Thể có tổng cộng bốn tầng cảnh giới. Phân biệt là Linh Thể, Đạo Thể, Tiên Thể, Thần Thể.

Linh Thể chia làm sơ thành, tiểu thành, đại thành, đỉnh phong, viên mãn, cực hạn, trong Linh Thể còn có bốn bước phụ đó là Ngưng Dịch, Tế Cốt, Thối Tuỷ, Long Đạo.

Hiện giờ Vân Hoàng đã đạt tới Đạo Thể, không phân cấp như Linh Thể. Đạo Thể cần ngưng tụ trong thể nội Cửu đại Đạo Đài.Tiên Thể toái Đạo Đài, ngưng Tiên Phủ. Thần Thể phá Tiên Phủ, hợp Thần Cách. Mỗi một bước đều là một cái lột xác quá trình.

Kể cả Bá Cực tông tông chủ cũng chỉ luyện đến Đạo Thể đỉnh phong mà thôi.

Vân Hoàng tu luyện khó khăn có thể nghĩ.

Hắn giũ bỏ hết mớ suy nghĩ tạp nham đó đi, chuẩn bị mở cửa sổ hút thở không khí sáng sớm thì bỗng thấy ở bên ngoài có tiếng huyên náo lớn. Hắn thần thức liền ra ngoài dò xét thì thấy rất nhiều tu sĩ đang tụ tập trước cửa tiệm của hắn.

”Di! Dĩ nhiên đông tới như vậy?!”

Vân Hoàng hôm qua cũng chỉ pháp chút tin tức thôi, nhưng bên ngoài ít nhất mấy nghìn tu sĩ tụ tập lại, phao tin vịt cũng không thể quá hiệu quả này.

”Lộc Chi Các này chắc chắn làm ăn chất ra gì nên có nhiều người trong chờ vào tiệm của ta.”

Vân Hoàng lập tức minh ngộ, khó trách nhiều như vậy tu sĩ đến đây.

Những tu sĩ đứng tụ tập bên ngoài có chút sốt ruột, nhiều ngoài đã chờ ở đây từ mấy canh giờ trước rồi, ai cũng ôm hi vọng Đan quán mới này sẽ cho bọn họ kinh hỉ đi.

Lộc Chi các làm ăn quả thật là cùng hắc điếm một dạng, nhưng bọn hơn chỉ là phổ thông tu sĩ, trước thế lực như vậy không thể không cúi đầu. Nên bọn họ chỉ có thể đặt hi vọng vào nơi này.

Lúc này, cửa quán mở ra, Vân Hoàng một bộ dạng trùm kín mặt mũi, giọng nói ồm ồm truyền ra.

”Các vị khách quý, hôm này ta Vân Quán khai trương, các đạo hữu ai có như cầu muốn luyện Đan thì hãy đưa ra. Giá thành bốn thành dược liệu, già trẻ không gạt.”

Tất cả mọi người đứng nhìn ra, cuối cùng một vị tu sĩ tầm khoảng ba mươi tuổi tiến lên, trong nhẫn trữ vật lấy ra ba gốc Thanh Thần thảo.

”Ta muốn luyện chế Thanh Thần Đan.”

Vân Hoàng cười, nhận lấy linh dược.

”Đạo hữu yên tâm, hãy ngồi chờ ở đây một chút.”

Sau đó Vân Hoàng đi vào, tất cả mọi người vẫn không ai có động thái gì, hiển nhiên là chờ kết quả.

Chương 64: Uy danh Vân Đại Sư

Vân Hoàng sau khi an bài vị khách nhá kì tại gian phòng chờ thì liền đi luôn vào luyện Đan thất đằng sau.

”Thanh Thần Đan, Linh giai hạ cấp Đan dược, nhanh mà thôi.”

Vân Hoàng không có sử dụng lò luyện Đan, hắn ném hai cây Thanh Thần Thảo giữa không chung, hồn lực nhanh chóng kích phát. Hắn hồn lực sau khi đạt tới “Hư” viên mãn liền đã có thể ngưng thành vật chất. Sử dụng như linh lực đồng dạng.

Hồn lực trực tiếp xuyên qua linh dược vỏ ngoài, đem từng tia dược dịch tinh hoa rút ra, tụ lại thành một khối chất lỏng bay trước mặt hắn.

Linh lực sôi sục, hoá thành chân hỏa đốt cháy lên, dược dịch khi bị ném vào nước liền biến đổi, phân tán thành hai mươi tư sợi kích cỡ bằng nhau. Vân Hoàng tinh thần dần tập chung lại, hai tay liên tục kết thủ ấn, thiên địa linh lực theo hắn sai khiến hoá thành từng đợt tinh thuần năng lượng vào trong những sợi dược dịch này.

Hai mươi tư sợi dược dịch này ngày càng tỏa sáng, cuộn lại thành một viên tròn lớn hơn đầu ngón tay cái một chút. Vân Hoàng thủ ấn đánh ra càng nhanh, dược dịch dần dần ngưng kết lại.

“Toái!”

Dược dịch vốn chuẩn bị ngưng kết thành Đan thì đột nhiên phá tới ra thành rất nhiều hạt bụi nhỏ, linh lực thiên địa cùng dược lực ẩn chứa bên trong những hạt nhỏ này kết hợp với nhau liên tục đem dược lực đề thăng, Vân Hoàng quát khẽ một tiếng.

”Ngưng!”

Vù vù vù

Dược dịch dưới chân hoả đốt cháy cùng thủ ấn đánh vào phát ra ánh sáng, một mùi thơm dễ chịu từ trong hột tròn tròn toả ra, Vân Hoàng thu lại chân hỏa, một viên Đan dược rơi trước mặt hắn.

Vân Hoàng thần thức dò xét viên Thanh Thần Đan trong tay, cảm nhận tinh khiết dược lực bên trong liền kinh hộ.

”Vậy mà độ tinh khiết lại đạt tới chín mươi lăm phần!”

Vân Hoàng sao có thể không kinh ngạc, luyện chế ra được Đan dược tinh khiết chín mươi lăm phần ít nhất cũng là một Đại Sư Đan đạo tự tay luyện chế mới được, hơn nữa vị Đại Sư Đan đạo này ít nhất cũng từ lục phẩm trở lên. Mà hắn mới chỉ có Nhập đạo Đan đạo bát phẩm a.

Nhập đạo và Đại Sư, tuy chỉ là một khoảng cách nhưng ngay từ cái tên đã thể hiện khác biệt cực lớn, mà Nhập đạo bát phẩm với Đại Sư lục phẩm đã có thể dùng từ lạch trời để hình dung. Một Nhập đạo Đan đạo đỉnh cao tối đa chỉ có thể đạt tới tám mươi đến tám mươi lăm phần độ tinh khiết, mà hắn có thể có chín mươi lăm phần độ tinh khiết, đây tuy không chứng tỏ rằng Đan đạo của hắn đạt đến Đại Sư, nhưng cũng biểu hiện cơ hội hắn có thể bước tới Đại Sư đỉnh cao, thậm chí là Tông Sư trong truyền thuyết kia.

Vân Hoàng suy nghĩ lại cũng cảm thấy hợp lí. Sống hai đời nên kinh nghiệm của hắn thập phần phong phú, không chỉ năng lực khống chế lẫn hồn lực của hắn đều vượt quá xa tu sĩ cùng cảnh giới. Hơn nữa hồn lực của hắn trực tiếp rút ra dược dịch so với tinh lọc của các Luyện Đan Sư bình thường thì tốt hơn nhiều lắm.

Vân Hoàng kìm nén trong lòng kích động, đem những viên Đan còn lại thu hết vào. Hai mươi tư viên Thanh Thần Đan, hắn đem mười hai viên cho vào trong túi trữ vật. Sau đó đi về phía phòng chờ.

Vị tu sĩ kia chờ đợi đã hơn nửa nén nhang, thần sắc có chút bất định, trong lòng như lửa cháy không thôi, hắn mấy tuần nay trong lòng tu luyện khó ổn định nên mới liều mạng kiếm về ba ngọn Thanh Thần Thảo, nhưng Lộc Chi các giá cả quá mức đắt đỏ nên hắn đau khổ vô cùng, nghe tin có nơi nhận luyện Đan mới mở liền trong nóng vội chạy đến.

Y nhận thấy lần này chính mình đã quá mức lỗ mãn rồi, tuy có tin đồn là Đan đạo của người này còn vượt qua Lộc Chi Các các chủ nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, ai biết trình độ của người này đến thế nào?
Tên tu sức này bấn loạn vô cùng, đột nhiên một hắc bào nhân cùng một tiểu nữ đồng đi vào.

Hắc bào nhân dĩ nhiên là Vân Hoàng, còn tiểu nữ đồng bên cạnh hắn ngoài đại đệ tử Nguyệt Nha ra thì còn ai?

Nguyệt Nha đưa đến trước mặt gã tu sĩ một hộp Ngọc.

”Cho... cho ta?”

Y tâm thần bất định cầm lấy hộp Ngọc mở ra, chỉ thấy mười hai viên Đan dược được xếp ngay ngắn bên trong, hương dược tinh thuần tràn vào y não hải, lập tức trong tâm trí liền cảm giác bình ổn thoải mái.

Vị tu sĩ kia run rẩy, sự bất ổn luôn dày vò y rất lâu rồi. Mà chỉ hít một hơi đã dịu đi phần nào rồi, vậy thì khi ddm Đan dược này phục dụng sẽ công hiệu đến thế nào?

Y kích động quỳ xuống, nước mắt nước mũi kém chút nữa tràn ra.

”Cảm tạ đại sư!”

Vân Hoàng thần sắc có chút co giật, chỉ là mấy viên Linh giai hạ cấp Đan dược thôi mà, có cần phải quỳ lạy như nhìn thấy gia gia một dạng không?

Tuy vậy, nhưng Vân Hoàng chỉ vẫy tay, trong miệng khách khí.

”Chỉ là thuận tay mà thôi.”
Tên kia trong lòng cảm thấy xúc động, đây mới là chân chính phong thái đại sư đi, Lộc Chi Các các chút cái gì đó căn bản là kém xa vạn dặm.

”Vãn bối tôn kính Đại Sư, liệu rằng đại sư có thể cho tại hạ biết quý danh?”

Vân Hoàng đối với quý danh các kiểu cũng không có suy nghĩ nhiều lắm, chỉ tuỳ tiện lấy một cái trên.

”Hãy cứ gọi ta là Vân.”

”Đa tan Vân Đại Sư, vãn bối xin phép cáo lui.”

Người kia sau khi phục dụng một viên Thanh Thần Đan thì đầu óc tỉnh táo hẳn. Đám động sau khi thấy tu sĩ kia đi ra khỏi Vân Quán thì không nhịn được hỏi.

”Này đạo hữu, rốt cuộc cái quán này có lừa đảo không vậy?”

Y vừa hỏi xong thì tu sĩ kia đã hừ lạnh.

”Vân Đại Sư lừa đảo? Ta khuyên ngươi nên đi khám mắt đi!”

Nói rồi y một đường chạy đi, đám đông không có để ý cách trả lời thô lỗ của tu sĩ kia, cái bọn hơn để ý là cụm từ “Vân Đại Sư”.

Thật sự là chính tông Luyện Đan Sư?

Bọn họ có thể cảm giác tu sức kia không giống như bị mua chuộc mới nói như vậy, mà là sự tôn kính phát ra từ tâm ý.

Một gã khác cắn răng tiến vào.

”Để ta thử xem!”

Một lúc sau, chỉ thấy gã lấm la lấm lét chạy ra từ Vân Quán, không kịp để mọi người hỏi cái gì liền chạy biến mất. Chứng tỏ rằng trong người có vậy tốt, không dám lấy ra trước mặt mọi người.

Giờ phút này tất cả đều đã điên, không còn chút gì nghi hoặc nữa, muốn chen một chân vào Vân Quán.

Từng tu sĩ chạy ra khuôn mặt kích động, có người sau khi phục dụng Đan dược thì ám thương tiêu biến, đột phá cảnh giới, một số người đã bị bệnh tình hành hạ một hồi lâu, sau khi thương thế khỏi hẳn thì kích động đến lệ rơi đầy mặt, cảm tạ Vân Đại Sư không ngớt.

Chỉ một ngày, cơ hồ mọi tu sĩ ở La Vũ Thành cơ hồ đều bạo tách, uy danh Vân Đại Sư nhanh chóng truyền đến mọi ngóc ngách La Vũ Thành.

Chương 65: Trong đêm

Chỉ mới ngày đầu tiên ra mắt, uy danh của Vân Đại Sư hắn cùng Vân Quán đã đến tai gần như chín phần mười phần tu sĩ trong thành rồi.

”Xem ra, ta đã đánh giá thấp sự cần thiết của Luyện Đan Sư trong La Vũ Thành rồi.”

Mới chỉ có ba ngày, ba ngày thôi mà hắn đã thu mấy trăm gốc nhị cấp trung giai linh dược, nhị cấp cao giai và đỉnh giai tổng cộng cũng gần trăm gốc. Nếu hắn không thiết lập xuống giới hạn số lần xuất thủ luyện Đan có khi sẽ nhiều gấp đôi, thậm chí gấp ba số linh dược trước mắt này, bất quá đến lúc đó tinh lực của hắn có khi cũng bị rút khô.

Một số kẻ muốn dùng tài sản để câu thông với Vân Hoàng, nhưng bọn họ làm sao có dũng khí dám tặng cho hắn chứ, nên Nguyệt Nha bên cạnh hắn liên tục là đối tượng bị nịnh nọt.

”Nha nhi, con hãy nhớ, những kết này làm ra vẻ yêu quý con bởi vì ta, không phải bởi vì con, hãy luôn luôn giữ vững chính mình tỉnh táo.”

Vân Hoàng đã chứng kiến rất nhiều vết xe đổ kiếp trước, những thiên tài hơn người, xung quanh ai ai cũng nể phục, nhưng khi từ trên cao ngã xuống, sẽ không có ai đứng ra đỡ ngươi dậy trừ những người thật sự yêu quý ngươi. Đến lúc đó nhận ra chân tình đã quá muộn.

Quan trọng nhất là phải luôn giữ tỉnh táo để nhận biết đâu là giả dâu là thật.

Nguyệt Nha đột nhiên ve cằm nhỏ suy nghĩ, sau đó hỏi hắn.

”Sư tôn, vậy ta làm thế nào để phân biệt được ạ?”

Vân Hoàng xoa đầu Nguyệt Nha.

”Con là đứa trẻ thông minh, cái này có lẽ con đã biết từ lâu rồi phải không?”

Nguyệt Nha cười hì hì rồi chạy đi tu luyện.

Hắn biết Nguyệt Nha là người đã ăn Chuyển Long Hình Thần Quả, đối với cảm nhận thì đặc biệt mẫn cảm, thậm chí so với những người bình thường thì mạnh hơn không chỉ trăm lần nghi lần. Đây giống như một loại bản năng vậy.

Vân Hoàng ngồi xuống ghế gỗ, nhắm mắt dưỡng thần, nhưng thật ra là đang theo dõi nhất cử nhất động của bóng đen ngoài kia.
Vân Hoàng lập lên cái này Vân Quán bố trí tổng cộng ba cái khốn sát trận, ba cái phòng ngự trận, ba cái trấn áp trận, và đặc biệt là một trận pháp hắn đã học được trong vô vàn điển tịch để lại nơi mật thất kia, một công kích trận pháp mang tên Cửu Lôi Trận.

Phòng ngự, tấn công, khốn sát, ẩn nặc, huyễn trận là năm loại trận pháp cơ bản trong cơ bản của Trận Pháp Sư, tác dụng cũng không có gì đặc biệt thêm mà chỉ tăng uy lực theo từng cấp bậc, nhưng sau này đã có những trận pháp mới được nghiên cứu ra có các đặc điểm, thuộc tính riêng, dùng để đối phó đặc biệt với một bộ phận tu sĩ hay có những khả năng đặc biệt giúp nó mạnh hơn trận pháp cơ bản nhiều lần, Cửu Lôi Trận là một ví dụ.

Vân Hoàng giờ đây đã là Tam cấp trung giai trận pháp sư, có thể bố trí tam cấp trung giai trận pháp, với ngần này trận pháp bố trí, dù có độc chiến một lúc ba Thông Linh cảnh cũng có thể làm được.

Bóng đen ngoài kia cẩn thận từng ly từng tí dò xét cả Vân Quán, thần thức của y đảo qua Nguyệt Nha, đảo qua Vân Hoàng. Hắn không có tiến hành ngăn cản, giả vờ như không phát hiện ra, bộ dáng như tiếp tục ngồi dưỡng thần.

”Lộc Chi Các này hành động cũng ấy chậm đi.”

Hắn cứ nghĩ là chỉ ngay sau ngày đầu tiên Lộc Chi Các đã phái người đến rồi, ai ngờ phải mấy ngày sau mới chịu động đậy.

Nếu bóng đen ngoài kia có ý định tấn công thì hắn cũng không sợ, chất cần hắn ra tay, đại trận này trong vòng ba hơi thở cũng có thể đem một Hư Linh cảnh trung kì như gã đang lén lút kia đánh thành hư vô. Bất quá, hắn không nghĩ Lộc Chi Các động thủ ngay lần đầu tiên.

Khoảng một chung trà sau, đạo bóng đen kia rút đi, Vân Hoàng cũng đứng dậy, thân hình hắn thoắt cái xuất hiện bên ngoài, linh lực của Vân Hoàng thôi động, hắn hoá thành một đạo bóng đen bay vụt lên trên trời.
Bay lên cao gần vạn trượng thời điểm, Vân Hoàng mới dừng lại, thân hình hắn đứng trên không trung như đứng trên đất bằng. Hắn nhìn mặt trăng trước mặt nhẹ giọng.

”Hôm nay Nguyệt Quang thật đẹp...”

Nếu có tu sĩ nhìn thấy cảnh này thì sẽ kinh ngạc không dứt, bởi vì có thể phi hành đến gần vạn trượng trên cao, không những thế cong thoải mái tự nhiên như vậy ít nhất cũng là Thông Linh cảnh thất cấp trở lên tu sĩ, thiên địa lĩnh ngộ đã đạt đến trình độ nhất định mới có thể mượn không phi hành cao đến vạn trượng. Mà Vân Hoàng bất quá mới là một Luyện Khí cảnh thất cấp thôi vậy mà có thể làm được.

Vân Hoàng kiếp trước đã là Thông Linh cảnh đỉnh cao bên trong, thiên địa lĩnh ngộ tự nhiên vô cùng đầy đủ, sống lại một kiếp này lĩnh ngộ Thiên Hoang Táng Thần, đoạt lấy thiên địa chi lực quyền điều khiển, thiên địa lĩnh ngộ so với lúc trước không chỉ sâu thêm một tầng. Bất quá hắn cũng phải toàn lực tập trung mới có thể bay cao đến nhường này, mà trên này hắn cũng không thể công kích nữa.

Vân Hoàng ngồi xếp bằng trên không trung, vô vang Nguyệt Quang tụ tập lại quanh hắn, ngưng kết thành những dải Ngân Hà nhỏ chảy xung quanh người Vân Hoàng. Theo Thần Hồn khẩu quyết, từng dòng Ngân Hà chảy xuôi vào trong người hắn.

...

”Ngươi xác định là thật?”

Đứng trước một tóc hoa râm lão nhân, trên hắc y nhân cung kính.

“Vâng, thuộc hạ đã điều tra kĩ càng, chỉ có một đứa nhỏ Khai Mạch cảnh, một nam nhân khí tức trên thân cũng chỉ cỡ Luyện Khí cảnh sơ kì, tuyệt không có cao thủ gì khác.”

Lão nhân suy nghĩ một lát, lão không chắc nam nhân mà thuộc hạ lão đã nói có hay không là Vân Đại Sư đang nổi danh gần đây.

Lão già ra lệnh.

”Tiếp tục tiến hành theo dõi, trước tiên không cần rút dây động rừng.”

”Thuộc hạ minh bạch.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau