VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Trở về tông môn

Vân Hoàng rơi vào trạng thái đốn ngộ, tu luyện thức hồn không ngừng nghỉ, đầy rẫy những hạt tinh quang bao quanh hắn, chậm rãi được hấp thu vào Vân Hoàng thần hồn.

Cứ liên tục không biết mệt mỏi suốt ba ngày ba đêm. Dù ý thức mơ hồ, nhưng Vân Hoàng phát hiện, hắn hấp thu không chỉ là tinh quanh vào ban đêm mà cả ánh ánh sáng ban ngày cũng có thể được. Bất quá, tinh quang ban đêm vẫn tốt hơn nhiều.

Ba ngày liên tục tu luyện, Vân Hoàng mới từ từ thoát ra khỏi trạng thái đốn ngộ. Hắn lúc này đang cực kì đói bụng, liền lấy tạm một chút thịt của thiết bì thú đã săn được đem nướng lên ăn.

Ba ngày đối với những tu sĩ khác không quá quá lớn ý nghĩa, nhưng với Vân Hoàng thì tựa như thoát hoan thoái cốt vậy, một số vấn đề khó hiểu liền tỏ rõ như sao trời, lĩnh ngộ về tất cả các phương diện đều gia tăng một bậc.

Vân Hoàng biết ngộ tĩnh của hắn không phải quá tốt, tất cả là nhờ bộ công pháp thần hồn kia.

Bộ luyện thể chi pháp của hắn ở trên Vĩnh lạc đại lục thuộc vào hàng đỉnh cấp, nhưng dường như bộ thần hồn chi pháp vô danh này còn kinh khủng hơn nhiều.

Mà đây mới chỉ là tầng đầu tiên của nó, “Hư”. Nếu tiến đến tầng hai, tầng ba sẽ còn kinh diễm đến thế nào?

Lắc đầu, Vân Hoàng quyết định dừng lại, cứ ăn trước đi đã rồi tính. Hắn ngặm được một lúc thì dùng lại, ngao ngán

Vân Hoàng cảm giác thịt Thiết bì thú rất khó nuốt, nhất quyết không ăn nữa. Hắn lại đưa mắt nhìn về phía xác chết của Mãnh sư, hai mắt lộ ra vẻ thèm thuồng.

Tu thể ngoại trừ dùng dược liệu và khổ tu để luyện thành thì còn có thể ăn thịt của yêu thú cấp cao để tăng cường nhục thân, Vân Hoàng lúc này cũng là một thể tu, sao có thể không đông tâm.

“Hồn lực của ta đã đạt đến Tứ mạch đỉnh phong, cộng thêm nhục thân Tam mạch, chắc xẻ thịt một đầu nhất cấp trung giai yêu thú là không có vấn đề gì chứ?”

Ngẫm lại, hắn liền cảm thấy rất có khả năng thành công, ngay lập tức lất một thanh đao từ đống đồ hắn mang đi, quán tụ hồn lực cùng cương nguyên.

Xoẹt

Thân thể của Mãnh sư đã không còn yêu lực hộ thể nữa, rất nhanh bị Vân Hoàng cắt ra.

Hắn đem toàn bộ bộ da lột đi, cắt ra từng mảng thịt lớn, cả răng nanh và xương cốt cũng bị Vân Hoàng thu lại, răng nanh có thể dùng để chế tạo pháp bảo, còn xương cốt ẩn chứa tinh túy có thể trợ giúp cho việc luyện thể.
Thể tu muốn hấp thu tinh túy trong xương cốt của ma thú thì cần đem cương nguyên của mình, mài mòn xương cốt, sau đó mới có thể hấp thu tinh túy. Nhưng phần xương cốt đã bị hấp thu không thể luyện chế thành pháp bảo được nữa.

Vân Hoàng không ngay lập tức hấp thu nó mà hắn đem bọc lại, cất vào trong túi.

Hấp thu xương cốt tinh hoa là một quá trình dài, không thể qua loa được.

Vân Hoàng tiến lên một gốc cây đại thụ lớn, hắn dùng sức một quyền đấm vào thân cây. Đại thụ rung lên một hồi, một vết lõm sâu chừng hai một hai tấc xuất hiện ở chính giữa thân cây.

Nói về kinh nghiệm thực chiến thì Vân Hoàng hắn có thừa, nhưng mà thân thể này thì không, thừa dịp lúc này đang rảnh rỗi thì hắn luyện quyền luôn.

Luyện quyền so với tu luyện mất cái kia thì không tốn quá nhiều thời gian, sau đó Vân Hoàng tiếp tục săn lùng Thiết bì thú. Bá chủ của vùng rừng nhỏ này là Mãnh sư đã bị đá đè chết, Vân Hoàng có thể thoải mái.

Nguyên bản nhiệm vụ hắn dự định chỉ một hai ngày là xong, ai ngờ lại có nhiều biến cố xảy ra như vậy. Tuy có vài lần suýt mất mạng, bất quá đồ vật phi thường phong phú.

“Bị Mãnh sư đuổi giết, rơi vào cái quái ác ảo cảnh, nhặt được bạch sắc tinh thạch, đốn ngộ thức hồn chi pháp, nhân sinh mấy ngày nay của ta cũng đủ để viết ra vạn chữ a”

Về Phong Ngân tông, Vân Hoàng đem toàn bộ đồ thu được giấu kĩ trong gian phòng, cũng may là khu tạp dịch lúc này không có ai.
Những đồ vật bây giờ hắn sở hữu có thể khiến cho cả nội môn đệ tử đỏ mắt, tốt nhất là phải tận lực che giấu, nếu không sẽ đưa tới họa sát thân.

Đột nhiên, hắn nhớ ra một kiện sự tình.

“Hôm nay là ngày lĩnh tài nguyên!”

Thảo nào hôm nay khu tạp dịch vắng bóng người.

Vân Hoàng đem toàn bộ Thiết bì thú yêu đan đến Nhiệm vụ đại điện để đổi điểm cống hiến.

Vị sư huynh trông giữ Nhiệm vụ đại điện nhìn thấy một bao vải lớn chứa Yêu đan Thiết bì thú, suýt ngã ngửa.

Gần chín mươi mai yêu đan Thiết bì thú! Mà trong đó số lượng Thiết bì thú nhất cấp đê giai đỉnh phong cũng phải có tới mấy đầu.

Y thực lực đã đạt đến Tứ mạch, đương nhiên biết để hạ một con Thiết bì thú cùng giai là có bao nhiêu khó khăn. Y ngày trước cũng ăn không ít thiệt thòi đó.

“Sư huynh, phiền huynh có thể nhanh hơn một chút được không?”

Vân Hoàng lên tiếng thúc dục, vị sư huynh này đã thất thần mấy phút rồi, hắn không thể không nhắc nhở.

Y cũng nhận ra mình đã lơ đãng, gượng cười.

Sau khi kết toán, Vân Hoàng nhận được toàn bộ là một ngàn ba trăm điểm cống hiến, hắn đem năm trăm điểm cống hiến đổi thành Xích nha thảo và Trì nguyên thảo có phẩm chất cao. Huyết nhân sâm hắn có một gốc lớn, đủ dùng dài dài, còn lại số điểm cống hiến còn lại Vân Hoàng đem đổi thành linh thạch hết.

Vân Hoàng nhìn tám mươi viên hạ phẩm linh thạch trong túi mà thấy mát lòng mát dạ, tám mươi viên hạ phẩm linh thạch a, một số ngoại môn đệ tử còn không có nổi tám mươi viên.

Ngoại trừ mười viên hạ phẩm linh thạch lúc đầu, mỗi tháng một tạp dịch đệ tử cũng chỉ có ba viên hạ phẩm linh thạch để tu luyện. Vân Hoàng bây giờ đã nhiều linh thạch nhất nhì tạp dịch khu rồi.

Chương 7: Thất phu vô tội, hoài Bích kỳ tội

Lúc này, phần lớn đệ tử tạp dịch đã tiếp nhân xong tài nguyên rồi trở về, vừa vặn gặp Vân Hoàng đã lĩnh thưởng đi ra từ nhiệm vụ đại điện.

Vân Hoàng lúc này thầm kêu không ổn, nếu bạo lộ mình là một tiểu phú hào trước mặt nhiều người thì quả thật là một cái thiên đại phiền phức.

Ở tạp dịch khu tài nguyên ít ỏi, bọn họ nhìn ngươi ăn sung mặc sướng, có hay không hội đỏ mắt. Dù Vân Hoàng không có đắc tội qua, nhưng ngươi có của là có tội.

Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội!

Dù trước mặt tông môn bọn họ không tiện động thủ, nhưng chỉ cần cẩn thận một chút, trong tối có thể âm thầm giở trò, để giải quyết nó sẽ tốn kha khá thời gian.

Mà Vân Hoàng, thiếu nhất là thời gian.

Có khá nhiều người chú ý đến Vân Hoàng túi lớn trên tay, tò mò xem trong đó có chứa gì. Vân Hoàng ngược lại thì vô cùng bình tĩnh, còn có tình để lộ linh thảo trong đấy, những người xem thấy trong đấy chỉ có mấy loại hạ đẳng linh dược thì khì mũi, quay đi chỗ khác.

Vân Hoàng âm thầm trút ra một hơi. Cũng may lần này hắn đã để đống lớn Xích nha thảo và Trì nguyên thảo che lấp đi linh thạch.

Nhưng mà, phiền phức vẫn chưa chấn dứt.

Từ trong đám đông, một cái cao lớn đại hán bước ra, hắn nhìn túi lớn trên tay Vân Hoàng, trong mắt hiện ra nồng đậm ý cười.

Vân Hoàng từ xa cũng cảm nhận được ánh mắt này của cao lớn đại hán, trong đầu đã thần chửi đậu đen râu muống cả chục lần.

Gã cao lớn đại hán này là Phương Tán, là kẻ mà Vân Hoàng lúc này không muốn gặp nhất, nguyên lai là vì hắn có họ hàng xa là một vị trưởng lão ngoại môn của Phong Ngân tông. Dựa vào vị trưởng lão này mà tạp dịch khu không ai dám đắc tội hắn. Mà Phương Tán làm việc cũng thập phần cơ trí, khó mà tóm được cái đuôi của hắn.

Phương Tán một thân tu vi Tam mạch đỉnh phong đã đành, lũ chó săn đi theo hắn thực lực cũng không thấp. Vân Hoàng thực lực bây giờ cũng chỉ đối kháng được một Tam mạch mà thôi.

Phương Tán về phía túi lớn của Vân Hoàng, cao giọng hỏi.

“Tiểu sư đệ, túi của đệ thật lớn nha”

Câu nói này, những tạp dịch đệ tử mới đến hoàn toàn không hiểu, nhưng những tạp dịch đã nhập môn đã lâu đều hiểu rằng, Phương Tán gia hỏa này lại muốn chiếm đoạt người khác đồ vật.

Vân Hoàng mặt không hoảng loạn, chỉ cung kính trả lời.“Phương sư huynh chê cười, đây chỉ là một ít linh dược thôi”

Sau đó Vân Hoàng mặc kệ tất cả ánh nhìn, bước chân nhanh như gió chạy đi. Tất cả tạp dịch đệ tử nhìn Vân Hoàng chạy đi mà âm thầm thán phục cái loại này dũng cảm.

Phương Tán nguyên bản đang bày ra thái độ hòa ái dễ gần liền biến tjành cực độ âm trầm, cái này nho nhỏ tiểu tu sĩ dám né hắn?

Phương Tán càng khẳng định cái túi trong tay Vân Hoàng không chỉ là mấy gốc đê giai linh dược đơn giản như vậy, nếu không gia hỏa kia cũng không chạy vội như thế.

Mọi người đều tưởng rằng Vân Hoàng chạy là vì sợ hắn, nhưng Trương Tán thấy ánh mắt của Vân Hoàng không có một chút nào ý tứ sợ hãi hết, chỉ có thể là thứ trong túi giá trị khá lớn, không tiện bạo lộ.

Vân Hoàng vừa trở về gian phòng của mình, liền lập tức treo biển bế quan.

Phương Tán có to gan đến mấy cũng không dám vi phạm tông môn quy định, không phá đám người khác bế quan.

Vân Hoàng dùng mười mấy viên linh thạch bố trí một cái linh trận che giấu nhất cấp, dù sao sắp tới tu luyện thanh thế sẽ khá lớn, vả lại tên Phương Tán kia đang chú ý đến hắn, tốt nhất là nên giấu đi động tĩnh. Linh trận này tuy chỉ là nhất cấp, nhưng cũng đầy đủ che giấu Phương tán cái loại nàu tiểu cấp bậc. Dù cho tu sĩ Luyện khí cảnh tới, cũng chỉ cảm nhận được có người đang tu hành thôi.

Dù sao Vân Hoàng ngày trước cũng là một nhị cấp linh trận sư.Về lương thực thì hắn không phải lo, thịt Mãnh sư còn một đống, đủ cho hắn ăn cả tháng trời.

Vân Hoàng cắt một miếng nhỏ huyết nhân sâm ra, bắt đầu luyện chế tôi thể dịch. Những linh dược còn lại, hắn đều gom lại một đống, ném Bạch sắc tinh thạch vào.

Bạch sắc tinh thạch có thể giúp linh dược tiến cấp, dại gì mà không dùng.

Vân Hoàng sau khi luyyẹn chế xong tôi thể dịch, đem thả vào bên trong một thùng nước lớn.

Thùng nước này bên ngoài bọc thiết kim, bên trong lót nhiều lớp thiết mộc, vô cùng chắc chắn.

Tôi thể dịch hoàn thành, Vân Hoàng cởi sạch y phục, nhảy vào thùng tôi thể dịch.

Huyết nhân sâm dưới Bạch sắc tinh thạch nuôi dưỡng liền xuất hiện biến đổi thuộc tính, nguyên lai là Vân Hoàng phục dụng tôi thể dịch, không chỉ có nóng rực nhiệt độ đi thiêu đốt, mà còn kèm theo áp lực rất lớn, Vân Hoàng cảm giác như hàng tấn nước đang đè lên từng khối huyết nhục của hắn, ép nát lục phủ ngũ tạng.

Ánh mắt của Vân Hoàng lóe lên hung quanh, cắn răng.

“Vân Hoàng, chịu đựng!”

Dưới kinh khủng trùng kích cùng đè nén, Vân Hoàng điên cuòng vận chuyển luyện thể chi pháp, tùng đạo dược lực được hấp thu, phân tán đến tùng khối huyết nhục, nhục thể của hắn tăng trưởng với tốc độ chóng mặt.

Huyết dịch trên người Vân Hoàng liền trở nên đặc lại, xương cốt của hắn ma sát vào nhau tạo ra tiếng lôi âm.

Trong công pháp luyện thể có ghi, tầng thứ nhất của công pháp chia làm bốn bước, cái này không liên hệ với hỏa hầu, mà giống như một loại biến đổi về chất.

Bốn bước lần lượt là Ngưng huyết, Tế cốt, Thối tủy, Long đạo.

Vân Hoàng biết, vừa rồi dưới áp lực, hắn đã Ngưng huyết và Tế cốt cùng một lúc. Về sau, cùng cấp bậc thân thể, trừ khi cũng giống như hắn luyện bốn bước, nếu không thì vô pháp thắng.

Vân Hoàng chỉ vui mừng trong nháy mắt, sau đó lại vùi đầu vào trong tu luyện.

Chương 8: Bế quan

Phía bắc Vĩnh lạc đại lục, tại bên trong một tòa đình viện màu xanh, một thanh sam thiếu niên đang ngồi xếp bằng, đả tọa điều tức.

Đột nhiên sắc mặt hắn đại biến, thanh sam thiếu niên trầm mặc, giọng nói u ám, mang theo vài phần sát khí.

“Kẻ nào đã đánh nát lạc ấn tinh thần của ta!”

Lạc ấn tinh thần của hắn đặt vào trong Linh Thánh chi tinh, nếu có bất cứ ai đến gần liền sẽ bị huyễn thuật trong lạc ấn bắt lấy, rơi vào ảo cảnh mà tự sát.

Thanh sam thiếu niên cảm thấy vô cùng quái lạ, Vĩnh lạc đại lục này chỉ là một cái cấp thấp vị diện, Hư thiên cảnh đã là một phương cường giả, Mệnh kiếp cảnh thì hiếm như phượng mao lân giác. Mà huyễn thuật bên trong lạc ấn là hắn khi còn đỉnh phong bố trí xuống, dù cho là tu sĩ Mệnh kiếp cảnh đỉnh phong ra tay cũng vô pháp phá vỡ.

Thanh sam thiếu niên suy nghĩ, đại lục này quả thật không đơn giản, dường như có ẩn chứa rấy nhiều bí mật.

Bất quá, Linh Thánh chi tinh hắn bắt buộc phải cướp về, nó quan trọng hơn hết thảy của hắn, liên quan đến việc có hay không hắn khôi phục lại thực lực đỉnh phong, thậm chí khiến hắn tiến thêm một bước.

Thanh sam thiếu niên đem ra một đống linh thạch, bắt đầu tĩnh tâm tu luyện.



Đã ba ngày từ lúc Vân Hoàng treo biển bế quan.

Dược lực bên trong tôi thể dịch biến dị bản quá mức kinh diễm, đem hắn dày vò chết đi sống lại.

Vân Hoàng bước ra khỏi thùng tôi thể dịch, tiến đến chỗ Xích diễm thảo và Trì nguyên thảo hắn chất ở góc phòng. Vân Hoàng đã đem bạch sắc tinh thạch lưu lại ở đó, để cho linh dược tiến cấp.

Vân Hoàng bốc một nắm Trì nguyên thảo lên, nguyên bản là để lâu trong không khí mà không có biện pháp bảo quản thì dược lực sẽ dần tiêu tán, ở đây trái lại lại tỏa ra nồng đậm dược tính, từ đê giai nhất cấp linh thảo thăng lên trung giai nhất cấp linh thảo.

“Viên bạch sắc tinh thạch này, quả nhiên không phải vật phàm!”

Vân Hoàng cảm khái nghĩ

Thu hoạch trong chuyến đi lần trước không thể nghi ngờ là viên bạch sắc tinh thạch này.

Sống lại một đời, nhân sinh của Vân Hoàng liền rẽ chệch quá nhiều khỏi hướng đi ban đầu. Trên người hắn tài nguyên tu luyện không thiếu, lại có đỉnh cấp luyện thể chi pháp cùng thần bí tu luyện thần hồn chi pháp.

Nhưng hắn không kiêu ngạo. Kiếp trước hắn từng được chiêm ngưỡng những kì tài của Vĩnh lạc đại lục, bọn họ ba tuổi bắt đầu tu luyện, bốn tuổi khai Bát mạch, chín tuổi Luyện khí cảnh đỉnh phong, mười tuổi tấn Thông linh cảnh, đó mới là xứng đáng để kiêu ngạo. Vân Hoàng bây giờ đã mười lăm tuổi, liền cả Khai mạch cảnh cũng không có, nếu chỉ lấy chút đó thực lực đi khoe khoang thì hắn thực sự có thể đập đầu chết lần nữa.Vân Hoàng sau khi kiểm tra hết dsông linh dược thì vô cùng hài lòng, lúc này bụng hắn đã đói lên rồi.

Cảnh giới này Vân Hoàng vẫn chưa thể ích cốc nên hắn đôi khi vẫn cảm thấy đói. Vả lại thể phách liên tục được rèn dũa đã tiêu hao của Vân Hoàng rất nhiều năng lượng, bụng hắn kêu gào như mãnh hổ đồng dạng.

Vân Hoàng lấy một khối thịt Mãnh sư ra, thịt của yêu thú đối với thể tu mà nói thì là vật đại bổ. Ăn yêu thí thịt kết hợp với luyện thể chi quyết có thể tăng cường khí huyết, cương nguyên.

Nếu muốn ăn thịt yêu thú thì cần có luyện đan sư phối hợp cùng linh dược, sau đó đem nấu lên. Nhưng Vân Hoàng lấy đâu ra bản lãnh đó, hắn chỉ có thể ăn sống.

“Ọe! Dở kinh!”

Mãnh sư chỉ là nhất cấp yêu thú, thịt của nó cũng chẳng mĩ vị gì, lại dai nhoanh nhoách, hắn phải có lắm mới nuốt trôi được ba cân thịt.

Bất quá, hiểu quả quả thật không tồi. Vân Hoàng sau khi tiêu hóa xong liền cảm giác huyết dịch của mình ngày càng ngưng đọng, cương nguyên cũng liền gia tăng một mảng lớn.

Bất quá, nghĩ đến việc trong những ngày tiếp theo không ăn gì ngoại trừ thịt Mãnh sư, Vân Hoàng cảm thấy ngao ngán tận cổ.

Tu chân là thế đó, đối với những người không có chỗ dựa, không có bối cảnh, liền không có tư cách chọn cho mình tài nguyên.

Vân Hoàng mở linh trận, lúc này đã là buổi đêm, hắn cũng không sợ ai còn ra ngoài lúc này.Vân Hoàng đem thùng nước đổ đi, thay thùng mới vào, sau đó hắn leo lên phía trên gian phòng, tu luyện thần hồn.

Những hạt tinh quang tuy không giống như ở trong Triêu Hà sâm lâm to cỡ hạt đậu, nhưng tinh quang ở đay cũng to bằng hạt thóc.

Từng hạt tinh quanh được Vân Hoàng hấp thu, đem thức hồn của hắn ngưng thực, hồn lực chận rãi tăng lên.

Vân Hoàng tu luyện đến gần sáng, sau đó hắn lại tiếp tục trốn vào trong phòng bế quan.

Ngày nào cũng vậy, ban ngày thu luyện thân thể, ban đêm tu luyện thần hồn. So với thần hồn, nhục thể của Vân Hoàng tăng trưởng vô cùng rõ rệt, nhưng tài nguyên tiêu hao thì càng lúc càng nhanh.

“Bây giờ ngoại trừ hấp thụ tinh hoa xương cốt của Mãnh sư ra thì ta cũng tiêu sạch tài nguyên”

Vân Hoàng cầm trên tay xương của Mãnh sư, trầm tư suy nghĩ

Ngoại trừ gốc Huyết nhân sâm nhị phẩm còn lại một phần ba ra thì linh dược hắn toàn bộ đã hao hết, thịt của Mãnh sư thì hôm qua Vân Hoàng đã ăn nốt mẻ cuối cùng rồi.

Vân Hoàng quyết định sẽ mài luyện yêu thú xương cốt.

Mài luyện xương cốt là một cái quá trình phức tạp, luyện cốt cần đem cương nguyên của mình chậm rãi mài mòn yêu cốt, sau đó chậm rãi hấp thu yêu cốt tinh hoa phát ra trước khi tán hết, nếu may mắn thì có thể hấp thu sáu thành tinh hoa trở lên, còn nếu tay chân luống cuống thì có khi một phần tinh hoa cũng không lấy được.

Vân Hoàng ngưng tụ tinh thần lực, đột nhiên cảm thất khác lạ, hắn nhìn thấy những đốn sáng bên trong yêu cốt, có lớn có nhỏ, trải khắp yêu cốt.

Vân Hoàng giải trừ thần thức ngưng tụ, mấy đốm sáng mờ đi, nhưng cũng có thể nhìn thấy.

Vân Hoàng lúc này nhớ đến một truyện, hắn khi ở trên mái tu luyện thần hồn chi pháp, xuất hiện những hạt tinh quanh nhỏ được hắn hấp thu, gia tăng thức hồn.

Mà những hạt tinh quang này là tinh thần nguyên bản nhất, thứ này vô hình, vậy mà Vân Hoàng hắn lại có thể nhìn thấy.

Vân Hoàng lập tức minh ngộ, thần hồn chi pháp cho phép hắn có thể “nhìn” thấy các loại vô hình năng lượng.

“Nếu vật thì… khi luyện cốt, ta có khả năng hấp thu chín thành tinh hoa, không, có khi là mười thành tinh hoa!”

Chương 9: Ngoại môn danh ngạch

Ở một nơi bên trong tạp dịch khu, có mấy gã đệ tử tạp dịch đang nói chuyện với nhau.

Gã đầu tiên kéo sát đầu hai gã còn lại vào, giọng nói không giấu nổi kích động.

“Các ngươi biết tin chưa? Cao tầng Phong Ngân tông chuẩn bị mở ra tạp dịch và ngoại môn đệ tử so tài!”

Hai gã còn lại nguyên bản lúc đầu háo hức, nghe đến câu sau thì cảm thấy thất vọng, liếc mắt nhìn tên còn lại.

Hắn dường như cũng hiểu ý của hai gã đồng bạn, tiết lộ ra phần sau của tin tức.

“Ta chưa nói hết, ở trong tranh tài, nếu ngươi lọt vàp trong mười hạng đầu, ngươi sẽ có một danh ngạch tấn thăng, Danh ngạch tấn thăng đó! Chúng ta không cần đột phá Tứ mạch cũng có thể tấn thăng ngoại môn!”

Bọn họ nghe tới đó thì rung động không thôi, với tạp dịch như bọn họ, tấn thăng ngoại môn đệ tử quả thật như cá chép hóa rồng, mỗi tháng được hưởng dụng mười lăm viên linh thạch, thậm chí được sử dụng dược tán để tu luyện.

Nhưng mà, nghe nói rất nhiều tinh anh đệ tử của tạp dịch khu nghe thấy tin này thì từ bên ngoài tức tốc chạy về, những người này tu vi thấp nhất cũng là Tam mạch hậu kì, thậm chí còn có Tam mạch đỉnh phong, nên cơ hội dành được danh ngạch đối với bọn họ là cơ hồ là số không.



Rắc

Từ bên trong cơ thể của Vân Hoàng, tựa như có cái gì đó phá xác mà ra, khí tức trên người hắn càng lúc càng mạnh, Vân Hoàng cầm lấy đoạn yêu cốt cuối cùng, liên tục rút đi bên trong yêu cốt tinh hoa.

Oanh

Một tiếng vang lớn, sàn nhà bên dưới Vân Hoàng đã xuất hiện một vài vết nứt.

Hắn vươn vai, trong miệng thở ra một ngụm trọc khí.

Vân Hoàng thành công đột phá!

Luyện hóa yêu cốt, hấp thu đến chín phần tinh hoa phối hợp cùng ăn thịt yêu thú đã đưa hỏa hầu công pháp luyện thể của Vân Hoàng lên đến tầng thứ nhất tiểu thành đỉnh phong.

Bất quá Vân Hoàng vui mừng nhất chính là Ngưng huyết và Tế cốt đã hoàn thành hơn nửa, đây cũng là vốn liếng để Vân Hoàng có tự tin chiến đấu với tu sĩ cùng cảnh giới.

Đáng tiếc là bây giờ nhục thể hắn đã quá mạnh, cơ hồ chạm đến bình cảnh.

Còn về thần hồn thì hoàn toàn không có tiến triển, ngoại trừ việc nó như mãi mãi không có bình cảnh vậy, Vân hoàng cảm thấy thức hồn của mình miễn là liên quan đến phương diện tinh thần thì nó không kén ăn chút nào. Nguyên bản là tu sĩ Luyện khí cảnh mới có thể ngưng tụ ra chân chính hồn hải, nhưng bây giờ Vân Hoàng cảm thấy, hồn hải của mình đã sắp thành hình rồi.

“Có lẽ đã đến lúc xuất quan rồi”Một tháng này, hắn đã tận dụng tất cả những gì có thể tu luyện tu luyện đến mức cao nhất, luận chiến lực, dù là đệ nhất ngoại môn Vân Hoàng cũng không sợ. Bất quá đệ tử nội môn đều có Thất mạch, Bát mạch thực lực, thậm chí là Luyện khí cảnh thực lực. Muốn đấu với bọn họ thì còn kém một điểm.

Mà công lớn nhất lần này chính là viên Bạch sắc tinh thạch kia, nếu nó không khiến các linh dược này tiến gai tjì Vân Hoàng khó có được nhục thân như thế này.

Bây giờ là ban ngày, cũng là thời gian mà nhiều đệ tử ra bên ngoài luyện tập đấu kĩ. Dù sao gian phòng vẫn có chút nhỏ, không tiện.

Vân Hoàng thì không thiếu đấu kĩ, kí ức từ trước khi trọng sinh cũng quá đủ để sử dụng.

Nhưng mà, Vân Hoàng ra bên ngoài, lại không thấy ai.

“Quái lạ, tất cả bọn họ đi đâu hết rồi?”

Vân Hoàng gãi gãi đầu, trầm tư suy nghĩ, đột nhiên hắn nghĩ tới một kiện sự tình.

“Thời gian ta xuất quan, chả phải vừa đúng sự kiện tranh đoạt danh ngạch tấn thăng đó sao?”

Vân Hoàng hoài niệm, hắn nhớ tới lúc trước vào thời điểm này, vì muốn đổi đời nên liều mạng tham gia, không ngờ lại đụng phải một vị sư huynh Tam mạch đỉnh phong thực lực, mà tên kia cũng đủ ác độc. Hậu quả là hắn nửa năm chỉ có thể dưỡng thương.

Ách!

Tâm trạng đang tốt thì sao lại nhớ tới chuyện này?
Vân Hoàng đen mặt lại



Tạp dịch đệ tử của Phong Ngân toing có tới mấy ngàn người, nhưng tham gia tranh đoạt danh ngạch thì chỉ có chưa tới một trăm người.

Các thức thi đấu vô cùng đơn giản, chỉ là phân ra nhiều cặp để đấu, thua một trận sẽ trực tiếp bị loại.

Còn về phân cặp thì là bốc mộc bài có đánh số, đấu với người có mộc bài giống mình.

Mộc bài của Vân Hoàng có khắc số ba. Trong kí ức của hắn, mộc bài hắn bốc cũng là số ba.

Vân Hoàng cảm khái, suy cho cùng thì tuy rằng vận mệnh của hắn đã lệnh đi, nhưng ngẫu nhiên một vài nhân tố cũng như trước khi hắn trong sunh giống nhau.

Vân Hoàng cầm mộc bài về chỗ nghỉ, bắt đầu đả tọa điều tức.

Nơi diễn ra tranh tài chính là diễn võ đài, ở đây đã sớm chật kín người xem, bọn họ đa phần là các đệ tử tạp dịch nhưng không tham chiến, chỉ có thể đúng xung quanh xem.

“Cố trưởng lão tới!”

Thanh âm này tuy không lớn, nhưng nó ẩn chứa bên trong uy áp, khiến đoàn lộn xộn tạp dịch đệ tử tự động nhường đường.

Sau đó, xuất hiện ở diễn võ đường là một mấy chục đệ tử, bên hông đeo lệnh bài thân phận ngoại môn đệ tử, mỗi người họ đều khí khái hơn người, trong ngoại môn hiển nhiên cũng là tinh anh. Đằng trước họ, một vị trung niên nam tử khí thế mười phần, mà những đệ tử phía sau, hiển nhiên lấy vị trung niên này là trung tâm, người này tất nhiên là Cố trưởng lão.

Đám tạp dịch đệ tử có chút thụ sủng nhược kinh, đây chỉ là mấy cái tạp dịch tranh đấu thôi, mà Cố trưởng lão ở ngoại môn địa vị cũng là nhất lưu, đến xem bọn hắn mấy cái tiểu tử thi đấu, quả thật là kinh thế hãi tục.

Cố trưởng lão giọng nói phát ra, toàn bộ mọi người đều chăm chú lên nghe.

“Cao tầng Phong Ngân tông đã ra chỉ thị, ta ở đây sẽ là người giám sát, bây giờ cứ theo thứ tự mà thi đấu”

Những người không tham gia bây giờ đã hối hận xanh ruột, nếu bọn hắn tham gia, dù chỉ cần lọt vào một chút mắt xanh của người ta thôi cũng có thể lên như diều gặp gió, chỉ tiếc là không có thuốc hối hận.

Những đấu thủ tham gia tranh đoạt lúc này cũng cải biến chủ ý, muốn đem toàn bộ thực lực của bản thân phô bày ra, ít nhất cũng lưu lại ấn tượng tốt cho người ta.

Trận thứ nhất bắt đầu.

Chương 10: Ngộ nhận là trời sinh thần lực

Trận đầu tiên là một hoàng sam thiếu niên, tên là Cảnh Mẫn, thực lực Tam mạch hậu kì, trong tạp dịch khu cũng khá nổi danh. Đối thủ của y, Mã Tùng Lân, thực lực cũng tương đương Cảnh Mẫn, là Tam mạch hậu kì.

Hai người thực lực cơ hồ ngang hàng nhau, kết quả trận chiến này khó mà dự đoán.

Cảnh Mẫn sắc bén nhìn thẳng vào Mã Tùng Lân, bội kiếm bên hông rút ra.

“Mã Tùng huynh, đắc tội!”

Cảnh Mẫn lao lên, bội kiếm trong tay được bổ xung linh khí, theo kiếm pháp của Cảnh Mẫn thi triển, hóa thành mấy đạo kiếm mang.

“Trương Vũ Lưu kiếm, đệ nhất thức!”

Mã Tùng Lân cũng không có vẻ gì là là lo lắng, hắn tế xuất ra một trường côn.

“Huyền tinh chưởng!”

Trường côn được rót linh khí vào lập tức rung lên ong ong, một dfạo mạnh mẽ linh lực va chạm cùng bội kiếm của Cảnh Mẫn.

“Ph… Pháp bảo!”

Có người nhận ra trường côn trên tay Mã Tùng Lân, hét toáng lên.

“Mã Tùng Lân này, vận khí cũng thật tốt” – Một số đệ tử ngoại môn cảm thán.

Pháp bảo ở tạp dịch khu thì cực kì quý hiếm, dù là thanh bội kiếm kia của Cảnh Mẫn cũng chỉ là bán Pháp bảo, uy lực tuyệt không thể so với Pháp bảo trường côn kia. Trường côn mang theo cường đại uy lực, đem bội kiếm đánh sứt một mẻ, toàn bộ kiếm ảnh tạo ra một hơi bị đập nát.

Cảnh Mẫn nhìn thanh kiếm yêu quý của mình bị mẻ một vết lớn, tuy còn có thể sử dụng được nhưng uy lực đại giảm, nếu muốn sửa chữa cũng cần tới hai chục viên hạ phẩm linh thạch.

Hắn bây giờ muốn rút lui, nhưng đứng trước mặt đông đảo ngoại môn đệ tử cùng vị Cố trưởng lão trên kia, Cảnh Mẫn không muốn lưu lại ấn tượng xấu.

“Bất quá cũng là một món pháp bảo thôi mà, sợ gì chứ!”

Cảnh Mẫn dùng bộ pháp lướt ra sau lưng Mã Tùng Lân, kiếm trong tay rung lên nhè nhẹ, tay hắn vung lên, bổ ra ba đường kiếm.

“Trương Vũ Lưu kiếm, đệ tam thức!”

Mã Tùng Lân đã sớm chuẩn bị, hắn đu người về bên trái, kiếm mang sắc bén cắt qua, khiến vài sợi tóc của Mã Tùng Lân rơi xuống, Cảnh Mẫn cũng không trong chờ đòn đánh bất ngờ có thể hạ gục Mã Tùng Lân, trong tay hắn xuất hiện một thanh chùy thủ.

“Phong Linh nhận!”

Mã Tùng Lân cười lạnh, trường côn trong tay vung lên, uy lực thôi động đến cực hạn.

“Hắc ảnh pháp côn!”

Bạo bạo bạo
Hắc Ảnh pháp côn phá tan linh khí hộ thể trên người Cảnh Mẫn, nện một tiếp giòn giã lên ngực hắn, thậm chí còn nghe thấy tiếng xương sườn gãy ra.

Cảnh Mẫn phun một búng máu, trên ngực lõm vào một vết, bội kiếm gãy làm hai mảnh, chùy thủ cũng rơi xuống đất, Mã Tùng Lân sắc mặt tái nhợt, thôi động pháp bảo đối với hắn tiêu hao lớn, trên người lại bị kiếm mang cắt qua một số chỗ, lại bị một kích cuối cùng Phong linh nhận kia chém vào ngực, nhưng hiển nhiên so với Cảnh Mẫn bên kia tốt hơn nhiều.

“Mã Tùng Lân thắng!”

Đệ tử tạp dịch nhìn Mã Tùng Lân hâm mộ, trận đấu này, đặc sắc!

Kể cả một số ngoại môn đệ tử cũng có ánh mắt tán thưởng.

Mã Tùng Lân rút xuống đài, hắn lấy ra một gói Linh tán nuốt vào, bắt đầu chữa thương.

Sau đó vài nén nhang, trận đấu thứ hai được diễn ra, hai người này tư chất phổ thông, mới có Tam mạch sơ kì thực lực, cũng không gây nên sóng gió gì.

Trận thứ ba, là lúc Vân Hoàng ra sân. Mà đối thủ của hắn, chính là cái hung ác gia hỏa kia.

Vị hung ác gia hỏa kia tên là Đản Lập, hắn một thân hắc y bước lên diễn võ đài, trên người tản mát ra nhàn nhạt mùi máu, tất nhiên là do chém giết nhiều mới có được. Vân Hoàng chỉ mặc một bộ y phục cũ kĩ, là thứ hàng mà đệ tử mới vào tông mặc, so về khí thế đã kém hơn nửa phần.

Đản Lập cau mày, khí thế mười phần tỏa ra làm một số ít tu vi thấp đệ tử rùng mình.

Tam mạch đỉnh phong!

Thực lực này, ở trong tạp dịch khu tuyệt đối là nhất lưu. Mà thanh kiếm hắn đang ôm trước ngực còn là một món đỉnh giai bán pháp bảo, so với chân chính pháp bảo không kém bao nhiêu.

Mà Vân Hoàng, tay không tấc sắt thượng đài, nên nói hắn là tội nghiệp, hay là ngu ngốc đây.

Tu vi của Vân Hoàng không bằng Đản Lập, vũ khí thì còn thảm hơn, kết quả trận đấu này không cần đoán cũng biết.Vân Hoàng nhìn Đản Lập, nói ra một câu khiến toàn trường sửng sốt.

“Hảo hảo sống sót”

Hả? Toàn bộ mọi người ngây ngốc, gia hỏa này nói cái gì đó?

Đản Lập chưa kịp hiểu rõ thực hư trong câu nói của Vân Hoàng thì liền cảm thấy một cỗ khí tức cực kì kinh khủng. Đản Lập kinh hãi, hơn nửa năm nay hắn đã ở bên ngoài chém giết rất nhiều, nên đối với nguy hiểm thì so với phổ thông đệ tử thì nhạy bén hơn nhiều.

Trực giác của tu sĩ đôi khi chính là bùa cứu mạng trong những lúc cần thiết.

Đản Lập không chậm trễ, hắn tế xuất ra một một chiếc pháp thuẫn, đồng thời bật người vẻ phía sau.

Oanh

Chiếc pháp thuẫn bị đánh bay, ở mặt chính diện của pháp thuẫn còn lưu lại vết một quyền đánh vào.

Toàn trường tất cả mọi người đều kinh hãi, phải là sức lực cỡ nào mới có thể một quyền đánh vỡ chiếc thuẫn bán pháp bảo?

Đản Lập cũng không kịp nghĩ tại sao Vân Hoàng lại có thực lực cường đại như vậy. Trường kiếm trong tay hắn vũ động, ba đạo kiếm khí gào thét chém ra.

Vân Hoàng không tránh không né, quyền của hắn nắm chặt lại, đánh nát ba đạo kiếm khí. Bằng một tốc độ cực nhanh, Vân Hoàng lao ra chỗ Đản Lập, cuồn cuộn cương nguyên nơi nắm đám, đánh thẳng vào trường kiếm trên ngực Đản Lập. Một tiếng “Rắc” nhẹ, thân kiếm bị nứt ra, Đản Lập mấy cái xương sườn liền gãy, rớt khỏi diẽn võ đài.

Vân Hoàng tuy biết mình lúc này có chút lấy lớn hiếp nhỏ, nhưng nội tâm vẫn không tránh khỏi có chút hả hê. Dù sao thì thực lực nghiền ép đối thủ, đã lâu rồi hắn không có thử qua.

Không được!

Vân Hoàng lắc lắc đầu, đây là bênhh, phải trị!

Lúc này, một tu sĩ khá có kiến thức kêu lên

“Thần lực, gia hỏa kia là trời sinh thần lực!”

Một số tu sĩ trời sinh thần lực, khi còn là Khai mạch cảnh liền có khí lực lớn hơn nhiều người khác, đó chính là Trời sinh thần lực.

Cố trưởng lão không nói gì, hiển nhiên cũng đồng ý với lời giải thích này. Bất quá, Cố trưởng lão cũng đã tùng gặp vài tu sĩ trời sinh thần lực, cũng không có cường đại hơn Vân Hoàng trước mặt này.

Vân Hoàng cũng không có ý kiến, cũng ngầm đồng ý với nhận định này. Bị ngộ nhận là thần lực trời sinh cũng đỡ phải giải thích việc tại sao nhục thể của hắn mạnh như vậy.

Trừ khi vạn bất đắc dĩ, Vân Hoàng muốn giấu việc là thể tu càng lâu càng tốt, ít nhất là cho đến khi hắn đủ thực lực để tự bảo vệ mình. Trên Vĩnh lạc đại lục, công pháp luyện thể lưu truyền chủ yếu là khiến căn cơ thêm vững chắc thôi, không thể chủ tu được, nhưng của Vân Hoàng thì khác. Công pháp luyện thể của hắn bắt buộc phải đánh cơ sở từ phàm nhân để tu luyện, dù cao tầng Phong Ngân tông không thể tu luyện, làm sao có thể dám chắc họ không động sát tâm?

Không thể có lòng giết người, nhưng phải có lòng phong người. Đạo lí đơn giản bực này mà Vân Hoàng còn không hiểu được thì hắn nên phế tu vi, về quê làm nông đi cho vừa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau