VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Lật cả thiên địa

Dù đã đặt chân đến bậc thứ ba mươi sáu, Vân Hoàng vẫn cảm giác có chút không chân thực. Thử thách mà hắn tưởng chừng không vượt qua nổi liền bị hắn dễ dàng phá giải.

Nhưng ngẫm lại Vân Hoàng vẫn thấy chưa coi vào đâu cả, muốn đạt tới hoàn mĩ vô khuyết phòng ngự thế thì hắn cần phải chém ra hoàn hảo 36 vạn phòng ngự phương vị. Diệt Vấn đao Vân Hoàng luyện có thể chém ra hai mươi tư đao cùng lúc, trong một tức có thể chém ra mấy trăm phương vị đã là không tệ, nhưng so với 36 vạn phương vị thì kém xa vạn dặm.

Hơn nữa, Diệt Vấn đao chém ra càng nhiều, sức ép lên cánh tay hắn ngày càng tăng, nếu đổi lại là một tu sĩ Luyện Khí cảnh đỉnh phong xem chừng cánh tay sẽ bị dập cho nát bét.

Vân Hoàng tuy không có thụ thương đến bản nguyên, nhưng cũng bị thương không phải là nhẹ, không có vào ba ngày tĩnh dưỡng tuyệt đối không vượt tháp tiếp được.

Vân Hoàng nuốt một viên Đan dược vào hồi phục sơ bộ thương thế, Vĩnh cửu kinh mạch vận chuyển, đồng thời bắt đầu tu luyện luyện thể chi pháp.

Đan dược chữa thương đối với hắn càng ngày càng khan hiếm, dùng một viên sẽ ít đi một viên, nên hắn chỉ dám dùng từng viên một thôi, hồi phục chút yếu là dùng linh lực thiên địa tiến hành ôn dưỡng kết hợp luyện thể.

Cũng may rằng thiên địa linh lực ở đây nồng đậm vô cùng, cũng không đến nỗi không chèo chống được.

”Nếu ta còn có Nhị cấp hay Tam cấp linh dược thì hoàn toàn có thể luyện chế ra vài khỏa Linh giai Đan dược, lúc đó cũng không đến nỗi túng quẫn như thế này.”

Vân Hoàng ảo não thở dài.

Hắn kiếp trước Đan đạo thành tựu không có cao, cũng chỉ có thể luyện chế Linh giai Đan dược.

Dù là Pháp bảo, Đan dược hay phù lục đều phân ngũ giai, Linh giai, Huyền giai, Tiên giai, Thiên giai, Thánh giai. Mỗi phẩm giai lại chia làm hạ cấp, trung cấp, cao cấp, đỉnh cấp.

Mà tương ứng, các Luyện Đan sư, Luyện Khí sư, Phù sư đều có năm bước phân chia. Nhập đạo đối Linh giai, Đại sư đối Huyền giai, Tông sư đối Tiên giai, Tôn giả đối Thiên giai, Đế cấp đối Thánh giai. Mỗi bước lại chia cửu phẩm, Vân Hoàng hiện giờ là Nhập đạo bát phẩm.

Hắn sau khi hồi phục hoàn toàn, kinh hỉ khi phát hiện ra đạo thứ bảy Long văn đã sắp thành hình, Luyện thể tầng thứ nhất cũng sắp đạt đến cực hạn.

”Bằng những thứ này chắc chắn có thể trong thời gian ngắn vượt tháp! Cố lên!”

Vân Hoàng khí thế tràn đầy, hướng bậc tiếp theo lao tới.

...

Nghị sự đường Ma Viên tông.

Ma Viên tông tông chủ Viên Thương nhìn vào Viên Vô Đao trước mặt, giọng nói mang theo nghi hoặc.

”Đệ đệ ngươi nói là có một lão già, chỉ một đòn tuỳ ý có thể bức lui đệ?”

Những vị lão tổ cũng không nói gì, chờ đợi câu trả lời của Viên Vô Đao.

”Đúng vậy, thông qua giao thủ đệ đoán rằng thực lực của lão già đó ít nhất cũng là Hoá Đan kì!”

”Hoá Đan kì!!!”

Tất cả lão tổ, kể cả Viên Thương đều trở nên trầm mặc.

Trong Chân Đan cảnh, tiếp sau bước đầu tiên Hư Đan kì chính là Hoá Đan kì. Tuy cùng là Chân Đan cảnh, nhưng khác biệt với nhau không chỉ một hai không đâu.

Khó trách thần sắc của toàn bộ cao tầng Ma Viên tông lại ngưng trọng đến vậy, những người mạnh nhất Ma Viên tông bất quá cũng chỉ là Hư Đan kì đỉnh phong mà thôi.Viên Vô Đao nói tiếp.

”Sau khi rút đi một hai ngày, đệ đã âm thầm phái người đi xem xét lại đi tích đấy thì thấy toàn bộ di tích đã không cánh mà bay.”

Viên Thương cau mày một chút, y có thể dám chắc rằng lão già trong miệng đệ đệ hắn có liên quan tới lão già kia.

Nhưng mà cụ thể liên quan như thế nào thì y không biết.

...

“Chặn lại cho ta!!”

Vân Hoàng gầm lớn, cánh tay chém ra càng nhiều đao mang, chặn đứng công kích đang tiến tới.

Gần ba tháng nay dưới khí thế trùng thiên, Vân Hoàng một mạch leo rất nhiều nấc thang.

Mỗi lần tiến lên, đều cho Vân Hoàng một phen cực lớn mài luyện chính mình. Công kích ngày càng khó nhằn hơn, xảo trá hơn, cơ hồ đem Vân Hoàng toàn bộ yếu điểm đem móc hết ra công kích.

Dù đã nắm trong tay phòng ngự mạnh nhất thế, nhưng Vân Hoàng vẫn có không ít lần hắn thương tổn cực đại thảm trọng, phải bỏ ra lớn đại giới mới có thể hồi phục lại, tiếp tục vượt tháp.

Một con Lôi xà nhanh như cắt cắn vào Vân Hoàng trên tay, hắn hai hàm răng cắn chặt, chịu đựng dòng điện như đang muốn đốt cháy kinh mạch của mình. Bóp nát Lôi xà.

Hắn hai cánh tay vung càng là quyết liệu hơn, đao mang chém ra cuồn cuộn không dứt như sóng lớn đại hải. Tạo nên tầng tầng lớp lớp phòng ngự. Dù cho là bao vây tứ phía cũng không chính diện đánh thẳng vào hắn được.

Vân Hoàng tuy có thể chém ra gần ngàn đao một lúc cũng cảm thấy cánh tay này có chút chịu không nổi.

Cuối cùng, phòng ngự của Vân Hoàng dù sao cũng không phải vạn năng, bị phá vỡ hoàn toàn, Vân Hoàng một ngụm tiên huyết phun ra, điên cuồng Băng Hoả Phong Lôi như hổ đói thấy thịt đồng dạng, muốn trong một hơi thở đem Vân Hoàng diệt sát.Hắn trong tâm trí không có một chút nào từ bỏ, Vân Hoàng hắn đã đi đến một bước này rồi, há có thể chết đi vô ích. Nếu hắn chết đi, Nguyệt Nha sẽ ra sao? Còn Lục Thi Y nữa?

”Ta không thể thua!!!”

Vĩnh cửu kinh mạch giờ khắc này điên cuồng vận chuyển, Vân Hoàng đem hơn mười viên Đan dược một hơi nuốt vào. Khí thế bàng bạc tràn ra, chiến lực lúc này đạt đến mức cái nhất.

Tơ máu quanh mắt dần dần nổi lên. Hắn đột nhiên bộc phát ra một quyền đánh về phía trước.

”Thiên Hoang Táng Thần!”

Thiên địa trong một sát na bỗng ngừng lại, một hư ảnh cực lớn hơn trăm trước cự trụ giáng xuống, một tiếng nổ vang đinh tai nhức óc. Vân Hoàng vọt lên phía trước, lần này hai cánh tay như đao liên tiếp chém ra, nhưng không để phòng ngự mà để tấn công.

”Khởi Phong thức! Truy Phong thức!”

Lúc này, nhục thân Luyện thể tầng thứ nhất cực hạn cùng chín đạo Long văn sáng rực cũng bộc phát ra.

Phong Quyển gào thét, cao hai ngàn trượng cuốn đi hết toàn bộ mặc kệ có là Băng, Hoả, Phong, Lôi hay gì nữa. Vân Hoàng bên trong con mắt trở nên cương quyết, thân hình hắn đột nhiên biến mất trong phong quyển.

”Lăng Phong thức!”

Đệ tam thức Lăng Phong thức từ lâu Vân Hoàng đã sớm chạm tới, này cuối cùng một tia minh ngộ cuối cùng cungx hoàn thành.

Lôi Long, Lôi Xà, Lôi Chu đầy rẫy trên bầu trời, từng đợt nóng bỏng đến kinh người Hoả diễn chồng chất lên nhau. Trong không gian, gió và tuyết cùng gào thét, hoá thành những vũ điệu trắng xoá hủy diệt thiên địa.

Dưới tầng tầng như vậy công kích, phong quyển nhỏ bé của Vân Hoàng liền lộ ra vẻ nhỏ yếu cùng bất lực, tựa như khi phàm nhân đứng trước thiên nhiên đồng dạng. Cảm giác sâu sắc trong thiên địa vô tận này, mình chỉ là một đầu kiến hôi bò dưới đáy, chỉ có thể đối với thiên địa ngước lên.

”Nhưng, kiến hôi thì thế nào?”

Phong Quyển của Vân Hoàng vốn cuồng bạo giờ lại dần an tĩnh lại, đôi mắt hắn rất trong, như phản ánh lại thiên băng địa liệt trước mắt. Khí thế mỗi lúc lại kéo lên.

”Ta chỉ là kiến hôi, đúng!”

”Nhưng chỉ cần một điểm tựa!”

”Một đòn bẩy!”

”Thì ta có thể đem thiên địa này lật đỉnh!”

Vân Hoàng lúc này sa vào trạng thái ngộ đạo, đồng tử của hắn lại xuất hiện ra đồ án Thần Long cắn đuôi. Hắn từ trên không trung hạ xuống, cánh tay phải gió lốc cuốn quanh như tạo thành một cây cực lớn đại đao. Hắn một đòn vung xuống.

”Thiên Địa Lật Đỉnh!”

Một đao này khí thế như muốn phá thiên, nghiền nát hết thảy, Hoả diễm bị quét sạch, gió bãi bị cuốn bay, lôi điện bị trảm sát. Một chiêu, thiên địa toàn diệt!

Chương 57: Bị tính kế

“Vậy… đây là nơi cuối cùng?”

Vân Hoàng đứng ở một cái đại sảnh rộng lớn, đằng trước mặt hắn khoảng vài trăm trượng là một cái đại môn lớn.

Sau khi phá xong một chiêu cuối cùng kia, ý thức của Vân Hoàng liền trở nên mơ hồ, cũng may là hắn vẫn kịp bò lên bậc một trăm lẻ tám.

Và giờ đây, Vân Hoàng vẫn không có tiến lên, hắn lo sợ rằng trong cái đại sảnh này sẽ vọt ra hắc thủ gì đó, nếu không cẩn thận đến bước cuối có khả năng sẽ bị lật thuyền trong mương.

Đột nhiên, một cỗ hắc sắc chi khí từ các góc tường chui ra, những cỗ hắc sắc chi khí này quy tụ lại, hình thành nên một cái bóng mờ người.

Vân Hoàng không nhận biết bất cứ thứ gì trừ có vóc dáng giống con người trên cái thứ màu đen này. Hơn nữa, hắn cảm nhận được uy hiếp trí mạng đến từ bóng người này.

Vân Hoàng cẩn thận dò xét, đột ngột đồng tử của hắn co rút lại, trên trán chảy ra một giọt mồ hôi lạnh, linh lực, cương nguyên cùng hồn lực trong chốc lát luân chuyển.

Hắn cảm nhận được từ hắc nhân này luồng năng lượng kì dị giống hệt với Băng lang và Hoả sư, hơn nữa so với hai lần trước hắn đụng độ thì tuyệt đối nguy hiểm hơn gấp mười, gấp trăm lần.

Mà nguyên bản hắc nhân không có mặt mũi, giờ lại có thêm một cái miệng, nở nụ cười kinh dị đến tận mang tai làm cho hắn sởn gai ốc.

Ở đằng xa, bạch y lão nhân kích động vô cùng, lão cũng không ngờ rằng Vân Hoàng lại có thể hoàn thành Phương Tiên tháp, hơn nữa lại chỉ dùng có ba tháng tả hữu, đây tuyệt đối là lần đầu tiên lão thấy.

Trong sự kích động, lão nhân nhìn về phía xa, đột nhiên sắc mặt lão đại biến, đôi mắt huyết hồng, chạy tới hướng đỉnh Phương Tiên tháp, nhưng một gầy ốm nam tử lao ra chắn trước mặt lão.

”Đồ nhi, thấy sư phụ còn chưa lễ kính!”

Bạch y lão nhân cười gằn, toàn thân khí tức bộc phát.

”Cút!”

Gầy ốm nam tử nhẹ răng ra cười, nguyên bản giọng nói hiền hậu lúc trước biến mất, thay vào đó là một giọng nói điên khùng và tà ác tới cực điểm.

”Tất cả các ngươi sẽ chết.”

Nói rồi, trong tay y hắc khí bành trướng, dường như hủ mục tất cả mọi thứ, ẩn hiện bên trong hắc khí là một toà hắc sắc đạo đài.

Bạch y lão nhân hừ lạnh một tiếng, linh lực quần lôi loạn vũ. Lão cánh tay thoăn thoắt vẽ lên trên không gian một cái đồ án.

”Ngũ Hành Thiên Binh Bộ!”Linh lực từ trên người lão giống như thủy triều dâng lên, bạch y lão nhân phất tay, vô tận ngũ hành kiếm quang mang theo ngập trời kiếm ý lao về phía nam tử.

Nam tử cười quỷ dị, đối với những đạo kiếm này vẫn không coi vào đâu. Hắc khí như làn sương mù bao trọn lấy y, hắc ám đạo đài tỏa ra kinh khủng hủy diệt khí tức, kiếm quang đụng vào đạo đài liền tan biến. Nam tử xông lên, màu đen lĩnh vực bao trọn cả trăm dặm xung quanh, bên trong màu đen lĩnh vực mọc ra vô số xúc tu kì dị. Ở trên đầu nam tử, ngay tại trung tâm lĩnh vực, chín toà hắc ám đạo đài xuất hiện.

Bạch y lão nhân khuôn mặt âm trầm, lão vẽ lên trong không gian một cái ngũ hành trận đồ, ngũ hành lĩnh vực điên cuồng lan tràn. Lão kết thủ ấn liên tục, linh lực chảy xuôi càng mãnh liệt.

”Thuỷ Thiên Binh! Khởi!”

Ngũ hành lĩnh vực nguyên bản đang bị màu đen lĩnh vực chèn ép bỗng trong hư không xé ra một cây trường thương lam sắc. Từng đạo tinh xảo linh văn trên trường thương phát ra ánh lam rực rỡ. Bạch y lão nhân kết ấn hoàn thành, trường thương Thuỷ Thiên Binh xoay tròn trên hư không.

”Cuồng Long Nộ Hải!”

Lam sắc chi Long mang theo nặng nề khí tức đánh ra, màu đen lĩnh vực rạn nứt, những xúc tu màu đen muốn cuốn lấy Lam sắc chi Long bị nó một đòn đem tiêu diệt hết. Nam tử cười gằn, giọng nói không giấu nổi châm chọc cùng khinh miệt.

”Bổn cũ soạn lại mà thôi. Tuy năm đó ngươi thật sự đã đánh lui ta, nhưng lão thất phu ngươi nghĩ rằng ta không có chuẩn bị ư?”

Khô gầy nam tử trên mặt cong lên một nụ cười tếu ý, hắc ám đạo đài bay ra phát tán vô số hắc ám chi khí bao trùm lấy Lam sắc chi Long.

Bên trong đại điện, Vân Hoàng và hắc nhân vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào nhau. Vân Hoàng ngoài mặt vẫn trấn tĩnh nhưng trong lòng đã ngưng trọng vạn phần. Hắn với hắc nhân này chưa có giao thủ qua, nhưng hắn cảm giác được một cỗ khí tức liên tục vờn qua người, vô cùng khó chịu.
Đột nhiên, hắc nhân mở miệng nói, xé tan bầu không khí câm lặng bên trong đại điện.

”Ngươi… sẽ chết… khặc khặc khặc…”

Một giọng cười quái dị vang lên, hắc nhân biến thành một đạo tàn ảnh lao đến chỗ Vân Hoàng, hắn tuy bị bất ngờ nhưng không có bị dọa sợ. Linh lực cùng cương nguyên cường đại trong cơ thể hắn sôi sục, Vân Hoàng không hề chút nào lưu thủ đánh ra.

Oanh một tiếng thật lớn, Vân Hoàng chỉ cảm thấy một lực đạo cực mạnh trùng kích vào bên trong thể nội bị hắn đè ép xuống tán đi. Vân Hoàng bị bức xa mười mấy thước.

”Thể tu?”

Vân Hoàng minh ngộ, khó trách đối phương trên phương diện cứng cáp còn vượt qua hắn.

Phải biết rằng chỉ bằng hắn nhục thể, dù là Hư Linh cảnh đỉnh phong toàn lực ra tay cũng phá không nổi. Vậy mà hắc nhân này dưới một quyền toàn lực của hắn có thể ngang nhiên phá hắn phòng ngự, xác thực là vô cùng cường đại. ít nhất lực phá hoại cũng mạnh cỡ Thông Linh cảnh nhị cấp, tam cấp đi.

Vân Hoàng biết rằng chạy trốn cũng không phải là thượng sách, liên tiếp quyền đánh ra, quyền phong nổ vang, bàng bạc khí thế cùng hắc sắc cương nguyên liên tục đụng độ nhau.

Bang!

Một quyền phá Vân Hoàng thế phòng ngự đánh lên ngực hắn, Vân Hoàng một ngụm máu phun ra, thân hình lùi xa mấy bước. Hắn lùi ra đằng sau liền cực nhanh vọt tới hắc nhân lần nữa.

”Lăng Phong thức!”

Phong Quyển nổi lên, bao lấy hắc nhân làm trung tâm, thân hình của Vân Hoàng mờ ảo dần, rất nhanh triệt để biến mất trong phong quyển.

Hắc nhân liên tục nhìn xung quanh, nhưng tuyệt nhiên không có bắt được Vân Hoàng thân ảnh.

Bên trong phong quyển, Vân Hoàng liên tục tấn công hắc nhân, nhưng thực lực cùng khả năng chiến đấu của hắc nhân quả thật so với hắn nghĩ còn bá đạo hơn.

Hắc nhân cười khẳng khặc quỷ dị, đọt nhiên trên đầu y rơi xuống một toà hắc sắc đạo đài.

Đạo đài cao hơn hai thước, xung quanh toả ra âm lãnh cùng máu tanh vô cùng khía tức. Hắc khí hoá thành từng đợt sóng phá tan phong quyển, chân thân của Vân Hoàng bị bại lộ.

Hắn cũng biết đòn đánh của mình không có làm gì nổi đối phương, thối lui về phía sau. Song phương lại trở về thế ban đầu.

Chương 58: Liều mạng! (1)

Song phương lần thứ hai rơi vào thế giằng co, bên ngoài lôi đình, phong bạo vang lên những tiếc nổ lớn, bên trong không khí lại ngưng trọng đến mức cây kim rơi còn nghe được, vô hình chung đã khiến áp lực ở đây tăng lên.

Rất đột ngột, Vân Hoàng lấy ra ba viên Đan dược bóng loáng, mỗi viên Đan này đều đã là Linh giai cực phẩm Đan dược, Linh giai cực phẩm hắn cũng không có nhiều, chỉ vẻn vẹn mười viên mà giờ đã nuốt một lúc ba viên cũng khiến hắn nhỏ máu.

Bất quá, đối đầu với cường địch thì hắn buộc lòng phải dùng, Vân Hoàng qua hai lần tử chiến với cái kì dị năng lượng này biết rằng không giết đối phương ít nhất hai lần thì hắn không thể yên tâm được.

Vút một tiếng dài, Vân Hoàng tại chỗ biến mất, hoá thành một bóng ảnh lao đến hắc nhân.

“Thiên Hoang Táng Thần!”

Thiên địa chi lực xung quanh cấp cấp như nghe lệnh, trên đầu Vân Hoàng tạo thành một cái mơ hồ cự đại chi trụ. Hắc nhân cũng tiến lên ứng chiến. Vô tận hắc khí từ trong tay hắn thả ra bên ngoài, những hắc khí này dát mỏng thành hàng vạn, chục vạn những sợi tơ nhỏ màu đen. Bóng mờ cự trụ mang theo trấn áp cùng hủy diệt khí tức và chạm cùng những sợi tơ này.

”Thứ này có thể ăn mong đi thiên địa chi lực?!”

Bóng mờ cự trụ bị những sợi tơ đen kia đâm thủng lỗ chỗ. Vân Hoàng kinh hãi, lại lần nữa đem tất cả thiên địa lực lượng trong đại điện, mượn lực của nó hai tay giống như hai đạo thiểm điện liên tục chém ra đao mang.

Oanh oanh oanh oanh

Tuy Vân Hoàng không có chân chính chưởng khống Hoàng toàn cỗ thiên địa lực lượng này nhưng nếu dùng nó để gia tăng uy lực của đao mang thì cũng tuyệt không thể coi thường.

Liên tục không ngừng đao mang chính xác chém lên các phòng thủ phương vị, những sợi tơ màu đen này tuy dai dẳng sức chịu đựng nhưng tiến đến gần Vân Hoàng thì giống như đụng vào vô số trận pháp phòng ngự. Phá một cái thì mấy cái tiếp theo sẽ tới ngay lập tức, mà nhiều như vậy trận pháp phòng ngự trồng lên nhau thì ngươi phá càng khó.

Những sợi tơ màu đen tan hết về sau, Vân Hoàng nhìn về phía hắc nhân cười khiêu khích.

”Đó là tất cả những gì ngươi có? Nếu chỉ vậy mà muốn ngăn cản ta thì tốt nhất nên dẹp sớm đi.”Hắc nhân run nhẹ lên một cái, nụ cười treo ngoắc đến tận mang tai kia thu lại, biến thành bộ mặt tức giận. Hắc khí tỏa ra cùng toà hắc sắc đạo đài toàn bộ thu lại.

Vân Hoàng đột nhiên cảm thấy nguy hiểm, hắn tâm linh vừa động, hai tay đã chém ra nhiều nhất đao mang số lượng. Nhưng mà hàng phòng ngự của hắn đối với quyền đang tới kia lại yếu ớt như tờ giấy, hắc quyền xuyên thủng hắn thế phòng ngư, xé bỏ linh lực cùng cương nguyên hộ thể. Một quyền nặng nề nên lên ngực của Vân Hoàng.

Rắc!

Dường như có tiếng xương gãy vang lên, Vân Hoàng như diều đứt dây đập vào thạch điện, linh lực toán loạn, Vân Hoàng cảm thấy trong cổ họng nhang nhạt vị máu. May mắn là hắn đã dự trì trước ba viên Linh giai cực phẩm Đan dược, dược lực từ ba viên Đan dược nhanh chính chữa trị hắn thương thế.

”Không ngờ rằng tên này vậy mà còn ẩn giấu thực lực, lần này quả thật là quá sơ suất!”

Cũng may là trước đó hắn đã đem Đan dược ngậm trong miệng và trước khi hắn công kích kịp thời tiêu giảm đi ba thành lực lượng, nếu không thì hậu quả có lẽ khó lường trước được.

Hắc nhân tốc độ cực nhanh lần nữa lao đến, Vân Hoàng tế xuất ra khôi giáp hắn nhặt được ở dưới chân Phương Tiên tháp cầm chắn trước mặt. Một quyền của hắc nhân giáng xuống làm cánh tay Vân Hoàng tê dại, nhưng khôi giáp đã chặn được hoàn toàn lực đạo.
Khôi giáp này đã là Linh giai đỉnh cấp pháp bảo, tuy bị phá tổn chỉ còn có Linh giai cao cấp nhưng độ cứng cũng chỉ giảm đi chút xíu.

Oanh oanh oanh oanh oanh

Hắc nhân nắm quyền đánh lên khôi giáp không biết mệt, Vân Hoàng càng là bị ép thảm, mà trên khôi giáp liên tục bị oanh phá, một số đạo vết nứt vỡ vốn đã có từ trước giờ đây dần nứt to hơn.

“Không tốt!”

Vân Hoàng cắn răng, hắn không muốn tiếp tục chịu cái tình cảnh bị đè ra đánh này, nhưng làm cách nào mới có thể đánh lui hắc nhân này?

Vân Hoàng trong đầu suy nghĩ liên tục luân chuyển, hết thảy kinh nghiệm giờ này đào đi đào lại, chỉ mong tìm được cái gì giúp ích.

Công kích của hắc nhân mỗi lúc càng cuồng bạo hơn, bạch sắc hào quang bảo vệ cho hắn từ phía khôi giáo càng ngày càng ảm đạm xuống, cơ hồ chút một chút nữa thôi là sẽ sụp đổ. Vân Hoàng càng xốt ruột, đột nhiên tâm trí của hắn xẹt qua một kế hoạch.

”Thật... thật sự là có thể được?!!”

Vân Hoàng cả kinh, ngẫm lại thì cảm thấy kế hoạch này thật sự vô cùng điên rồ. Xác xuất thành công không những thấp đến thảm hại, mà nếu thấy bại hắn sẽ bồi táng mạng ở đây.

Vân Hoàng mặt đen lại, hàm răng cắn chặt, cuối cùng đôi mắt bùng lên quyết tâm chi hoả hừng hực.

“Liều! Vân Hoàng ta một đời này, liều mạng còn ít sao? Bất quá cũng chỉ là thêm mộ lần nữa thôi mà!”

Hắn đây không phải là thích liều mạng, nhưng mà đã bị ép đến giới hành cuối cùng thì ngoài việc liều mạng, đặt cược vào cái nho nhỏ xác xuất thành công kia thì Vân Hoàng cũng hết cách rồi.

Chương 59: Liều mạng! (2)

Vân Hoàng lao vọt ra, thu lại khôi giáp vào trong nhẫn trữ vật. Hắn ra xa khoảng vài chục trượng thì dừng lại không chạy nữa, ngược lại lại đứng yên ở đó, hai tay dang ra hai bên, từ phần khuỷu tay trở lên gập lên phía trên hơi chút hướng về đằng trước, hai chân trùng xuống, nhìn chính diện bộ dáng có bảy phần giống con cua đồng dạng.

Giữa một trận sinh tử đánh giết mà tự nhiên thực hiện động tác ấy thì quả thật là quá mức lố.Vân Hoàng cũng cảm thấy hổ thẹn, nhưng tuyệt nhiên vẫn giữ nguyên tư thế đó.

Hắc nhân cũng nghi hoặc nhìn về phía hắn, dù nó có thông minh gấp mười lần nữa cũng không hiểu nổi hành động của Vân Hoàng.

Bất quá nó cũng không có suy nghĩ nhiều như vậy, song quyền kịch liệt thôi động, điên cuồng hoá thành quyền ảnh đánh lên người Vân Hoàng.

Vân Hoàng chỉ cảm thấy cả người như đang bị đấm nhão ra, xương cốt đứt gãy, cả người trở nên hít thở không thông, hắn liên tục bị đẩy lùi, cuối cùng bị dồn vào góc tường. Hắc quyền càng mãnh liệt, tuy chỉ có hai cánh tay nhưng nhanh đến nỗi tưởng như mười cánh tay cùng tấn công một lúc, xương cánh tay, xương sườn, nội tạng là những nơi bị thương nặng nhất, thậm chí xương cánh tay còn bị đấm cong vẹo.

Vân Hoàng chịu nhiều như vậy thương thế vẫn không có đánh trả, chỉ điên cuồng vận chuyển công pháp luyện thể, Vĩnh cửu kinh mạch đem dược lực từ ba viên Đan được lúc trước hán nuốt vào chữa trị một số bộ phận trọng yếu.

”Đây… là… tất… cả… những… gì… ngươi… có… sao…?”

Vân Hoàng tuy khó nhọc thở không ra hơi nhưng cuối cùng cũng nói được chữ cuối. Mà hắc nhân dường như nghe hiểu hắn khiêu khích, khuôn mặt trở nên vặn vẹo đáng sợ, lực đạo thoáng chốc lại mạnh thêm, tốc độ xuất quyền càng là đề thăng. Vân Hoàng tinh huyết ọc ọc chảy ra từ mũi và miệng, cả người cơ hồ như con côn trùng bị nhiều người dẫn qua, thảm không tả xiết.

Hắc nhân cũng không có dừng lại, uy lực của hắc quyền càng là tăng lên như không có điểm dừng, đột ngột…

Bốp!

Một tiếng trầm đục vang lên, chỉ thấy cánh tay bị cong vẹo không ra hình dạng của Vân Hoàng đang giơ lên trước không trung, mà hắc nhân đã bị đánh đến vẹo cả cổ, đập vào thạch điện rồi ngạc sóng soài trên mặt đất.

Một sát na trước đó, Vân Hoàng chỉ cảm thấy cả người bỗng chốc như có một xiềng xích bị giải khai, đem hắn bước vào một cái cảnh giới mới.

”Ta nhục thể… vậy mà lại bước vào tầng thứ hai!”

Bên trong hắn thể nội, từng đạo mạng mẽ cương nguyên dũng mãnh tràn vào, những đạo cương nguyên này cùng với hắn huyết nhục, cốt tủy đắp nặn lên một cái đạo đài, đạo đài này bên trọng ẩn chứa hùng mạnh cương nguyên chi lực, mà chín đạo Long văn giờ đã biến thành mười hai đạo Long văn. Mười hai đạo Long văn này cuốn lên, khắc lên hắn đạo đài bên trong.

Mà bên trong hắn thể nội, một hạt quang mang khẽ loé lên, giống như một cái hạt giống gieo tại hắn trái tim.

Cương nguyên ồ ồ cuộn trào, mãnh mẽ đem từng chỗ thương thế nắn lại, Vân Hoàng cũng nuốt liền mấy viên Đan dược vào, dược lực phối hợp cùng với cương nguyên sau khi lột xác, đem thương thế của hắn dần dần lành lại. Mà tu vi của hắn cũng thoát khỏi khống chế, một hơi từ Luyện Khí cảnh lục cấp đỉnh phong đột phá lên Luyện Khí cảnh thất cấp, mà vẫn chưa dừng lại ở đó, từ thất cấp trực tiếp kéo lên thất cấp đỉnh phong. Hơn ba tháng tích lũy đã khiến linh lực trong người hắn đạt đến bão hoà tình trạng, tích súc thập phần cường đại, mới một hơi đột phá như vậy.
Kế hoạch của hắn, vậy mà thành công! Hơn nữa thành quả còn vượt qua hắn tưởng tượng!

Kiếp trước, khi mới bước vào Thông Linh cảnh thời điểm, Vân Hoàng từng thấy một Luyện Khí cảnh đỉnh phong bị mấy gã Luyện Khí cảnh đỉnh phong khác vây công. Lúc đó người xem náo nhiệt vốn đã định rằng gã bị vây công kia chắc chắn sẽ chết, ai ngờ khi y bị dồn đến bức đường cùng lại dưới liên tục bị đánh mà kích thích đột phá, tờ thành Hư Linh cảnh, đem toàn bộ cừu địch chém giết hết.

Bất quá do bị thương tích quá nặng, cộng thêm ám thương bị kích phát nên không lâu sau đó tu sĩ ấy cũng chết đi.

Vân Hoàng nắm chắc năm phần thành công cũng bởi vì hắn tất cả các phương diện đã đạt đến viên mãn tình trạng, cần một cú hích mạnh mới có thể đột phá. Thứ hai, ám thương trên người hắn cơ hồ không có, nhục thân cùng tu vi lại vững chắc vô cùng, đầu đủ vốn liếng tạo thành mới cho hắn cơ sở để mà liều mạng.

Chứ nếu cứ để cho bị đánh là có thể đột phá thì tu sĩ chả phải ai ai cũng không có bình cảnh hay sao?

Vân Hoàng tuy nhìn tàn tạ không chịu nổi, nhưng hắn giờ phút này mạnh hơn bao giờ hết, thân hình thoáng chốc tiếp cận hắc nhân, một quyền đánh ra.

”Toái giáp kích!”

Hủy diệt chi ý cùng linh lực xoáy tròn nơi quyền đầu của hắn, hắc nhân giơ tay ra đỡ, ngay lập tức năm ngón tay bị cắt nát ngay lập tức. Vân Hoàng cũng không có dừng lại, cuồn cuộn như đại hải không dứt cương nguyên xé cánh tay của hắc nhân tứ phân ngũ liệt. Hắc nhân gào lên một tiếng thống khổ, thân hình loạng choạng lùi về phía sau. Nhưng cánh tay có thể thấy bằng mắt thường hồi phục lại.

Vân Hoàng sao có thể để đối phương hồi phục, kì dị năng lượng này có lẽ cũng chỉ mất ít phút là có thể hồi phục lại đến đỉnh phong, lúc đó muốn hoàn toàn tiêu hủy nó sợ rằng phải phiền toái thêm không ít.
Hắc nhân vừa lùi lại, sau lưng hắc khí tràn ra, một toà hắc sắc đạo đài lao về phía Vân Hoàng, đao đài mang theo thôn phệ, tà ác, lãnh ý vô cùng, cộng thêm làn sương hắc khí phụ trợ, một đòn này sợ rằng Hư Linh cảnh đỉnh phong cũng vô lực chống cự, hôi phi diệt yến.

”Hừ, đạo đài ư? Ta cũng có một cái!”

Ầm ầm ầm

Bên tay trái của Vân Hoàng xuất hiện một toà mờ ảo kim sắc đạo đài, theo hắn điều khiển lao tới đối chiến hắc sắc đạo đài.

”Thiên Hoang Táng Thần!”

Thiên địa chi lực cấp cấp như tuân lệnh, ngưng thành một cái cự đại Thiên Hoang trấn trụ, Thiên Hoang trấn trụ bọc lấy kim sắc đạo đài, dường như hợp vào làm một.

Bồng!

Hai toà đạo đài đụng vào nhau, khinh khủng kình lực xung động như có thể xé nát mọi thứ chấn động ra khắp đại điện vang lên từng tiếng nổ lớn.

Vân Hoàng bị đẩy lui ra mấy chục bước, khoé miệng chảy ra nhàn nhạt một đạo tinh huyết. Nhưng thực trạng của hắc nhân so với hắn còn thảm liệt hơn nhiều.

Toàn bộ vai trái và tay trái bị đánh nổ nát, hắc nhân run rẩy đứng dậy. Dường như có ý muốn thoái lui, nhưng Vân Hoàng hai chân đã như một con châu chấu bật mạnh lên, một cước thật mạnh quẹt ngang đầu của hắc nhân khiên hắn văng sang trái. Vân Hoàng chân trái dựng thẳng lên sau đó xé gió hạ xuống.

Oanh!

Gót chân giẫm xuống hắc nhân đầu khiến nó vỡ ra, cả người hắc nhân tan ra thành một đống dịch đen nhầy nhụa, nhìn thập phần kinh tởm. Từ bên trong chạy ra một đoàn kì dị năng lượng, đoàn năng lượng này che giấu chính nó cực kì cẩn thận, sợ rằng tu sĩ Chân Đan cảnh cũng không bắt được. Nhưng Vân Hoàng thức hồn trong nháy mắt vận chuyển, đã bắt được nhất cử nhất động của của đạo năng lượng này.

Khi kì dị năng lượng đến đại điện của ra thời điểm, Vân Hoàng đột nhiên vung tay ra, phong bạo hào thét như từ trong hư không xuất hiện bao lấy hắn bàn tay. Vân Hoàng ánh mắt lạnh lùng, một đao bổ xuống.

”Thiên Địa Lật Đỉnh.”

Đao mang nở rộ, lập tức đem đoàn kì dị năng lượng vây trọn lại. Cường đại hủy diệt, trấn áp cùng nghịch đảo chi ý ép xuống, đoàn năng lượng giống như không cam lòng mà giãy dụa nhưng vô dụng, cuối cùng triệt để tan biến.

Chương 60: Chung cực cuộc chiến

Bên ngoài đại điện

”Ha ha, lão quỷ ngươi nghĩ rằng dùng một trò hai lần với ta có khả năng sao?”

Hắc khí từ trên thân gầy yếu nam tử càng lúc càng nhiều. Sắc mặt bạch y lão nhân trở nên âm trầm, lão cánh tay kéo lại, Thuỷ Thiên Thương rút trở về. Gầy yếu nam tử cười khinh bỉ.

”Muốn chạy? Diệt cho ta!”

Từ trong trăm dặm hắc khí mù mịt vươn ra một cái đại thủ vươn cao cả ngàn trượng, ẩn chứa mãnh liệt ăn mòn, linh lực xung quanh nó liền trở nên hủ mục tan biến, gầy yếu nam tử trong con mắt tràn đầy tàn nhẫn, ra lệnh cho đại thủ đập xuống. Bạch y lão nhân hừ lạnh một tiếng, trước mặt lão xuất hiện một bộ lục sắc quyền sáo. Hai cái quyền sáo tự động gắn vào tay lão, bạch y lão nhân niệm pháp quyết, linh lực màu xanh bốc lên.

“Mộc Thiên Binh, Mộc Thiên Thủ!”

Từ đạo pháp ấn được lão tạo ra nhanh vô cùng, mỗi đạo lục sắc pháp ấn lại mang hơi thở ngập tràn sinh mệnh, hàng trăm đạo pháp ấn bay xung quanh người lão tạo thành một bộ hoàn chỉnh trận đồ.

”Phù Thuỷ Chi Lâm!”

Oanh oanh oanh

Mặt đất cứng rắn bên dưới mọc lên vô số những chồi non xanh, dùng tốc độ bằng mắt thường sinh trưởng, chỉ trong vài hơi thở đã hoá thành những cây đại thụ chọc trời. Những làn khí tức sinh mệnh màu xanh kia tạo thành một lớp màn chắn mỏng như cánh ve, nhưng lại hoàn mĩ không lọt ngăn cách cả biển hắc khí kia.

Bạch y lão nhân nắm chặt song quyền, những cây đại thụ cuốn vào nhau tạo thành hình một cái cự thủ. Cự thủ một quyền xuất ra, chặn lại hắc ám cự thủ đang đậy xuống dưới.

Oanh oanh oanh oanh

Kinh khủng dư ba lan tỏa khắp vạn dặm, những dư ba này dù là Thông Linh cảnh đỉnh phong dính vào cũng chỉ còn nước chịu chết.

Hai cái đại thủ giao chiến giữa không chung, gầy yếu nam tử lạnh lùng. Từ trên người y bắn ra vô số những sợi hắc ti cuốn quanh hắc ám cự thủ, đâm lên thiết mộc cự thủ. Ăn mòn lấy sinh mệnh từ những cây đại thụ.

”Đừng hòng, Hoả Thiên Binh! Hoả Thiên Đao!”

Rực cháy ánh đao xuất hiện, xích sắc đại đao vung lên, vô vàn đao mang nở rộ chém đi hắc ti, bạch y lão nhân tay cầm rực cháy chiến đao hét lên.

”Mộc sinh Hoả!”

Những đốm lửa nhỏ bén vào thiết mộc đại thủ, đốt cháy thiết mộc. Nhưng cự thủ không có lụi tàn mà áp lực từ trên người nó càng khinh khủng, mang theo bá đạo hỏa diễm một quyền đấm nát hắc ám chi thủ. Đại vực chi hỏa tái hiện, hỏa diễm thiêu đốt lĩnh vực màu đen phát ra ngàn vạn tiếng hét thảm như địa ngục trần gian.

Bạch y lãi nhân biểu tình thâm trầm, giọng nói ẩn chứa vô tận hận ý.

”Lúc đó chỉ vì mềm lòng ta đã không thể xuống tay với ngươi, dẫn đến tông môn bị diệt, chính ta! Đã dâng hết thảy cho ngươi! Thê tử ta, nữ hài ta, tất cả đã mất hết rồi!”

”Giờ là lúc phán xét! Để mạng lại đây cho ta!”
Oành!

Một cái thiết mộc cự thủ nữa mọc lên, Thuỷ Thiên Thương máy động, dòng nước chảy vào bên trong thiết mộc cự thủ, mà thiết mộc cự thủ khi nhận được nước càng phát trướng to ra.

”Thuỷ sinh Mộc!”

Cự thủ bỗng chốc cao tới gần chục vạn trượng, năm ngón tay khổng lồ tách ra, một trảo giáng xuống, một chiêu này như muốn đem đại địa lật lên. Không gian trong này dưới sức mạnh đó trở nên bạch nhược, vỡ ra lỗ chỗ không gian lỗ hổng, cả Phương Tiên Tháp rung lên bần bật, khung cảnh tựa hồ như là ngày tận thế.

Gầy yếu nam tử con ngươi từng trận co rút, sắc mặt càng trở nên vặn vẹo xấu xí. Khí tức bộc phát mỗi lúc một cường đại khiến thiên địa xung quanh trở nên vặn vẹo.

”Lão quỷ, chết đi cho ta!”

Từng trận nổ vang, chín toà hắc ám đạo đài giờ phút này hoàn toàn lộ diện ra khỏi làn sương đen, mỗi toà đạo đài đều lớn hơn của Vân Hoàng gấp mười mấy lần, một khi cùng lúc đánh ra uy lực sẽ kinh khủng đến nhường nào?

Lại một trận va chạm lớn đến nỗi có thể khiến tu sĩ Chân Đan cảnh màng nhĩ vỡ vụn. Hai cự thủ của bạch y lão nhân liên tục giáng từng quyền nặng nề vào nhau. Hắc ám, hỏa diễm, đại hải cùng một chỗ tạo thành một đống hỗn độn.

“Thổ Thiên Binh! Thổ Thiên Bào!”

”Kim Thiên Binh! Kim Thiên Côn Bằng!”

Hai món Thiên Binh cuối cùng gia nhập vòng chiến, ngũ hành lĩnh vực cùng hắc ám lĩnh vực điên cuồng đụng nhau, chiến trường lần xa ngàn dặm. Ngũ Hành Thiên Binh cùng Cửu Đại Hắc Ám Đạo Đài giao chiến càng kịch liệt, nhưng bất phân thắng bại.

Gầy yếu nam tử quẹt đi trên miệng mình tiên huyết, cười gằn với bạch y lão nhân.

”Lão quỷ, ta có thể không giết được ngươi, nhưng trên tiểu tử đó thì... hắc hắc!”Y cũng cực kì kinh hãi trước thực lực của bạch y lão nhân, may mắn là lần này y đã chuẩn bị đầy đủ vốn liếng, nếu không thì có khi y sẽ là người bỏ mạng ở đây.

Đột nhiên, gầy yếu nam tử thất thói, y cảm thấy liên kết giữa mình và phân thân kia vậy mà lại bị cắt đứt, đạo phân thân đó dù là tu sĩ Thông Linh cảnh cũng không thể giết nổi, sao có thể dễ như vậy bị tiêu diệt?

Chả lễ là tiểu tử kia...

Không đúng! Tiểu tử kia rõ ràng cong chưa đạt đến Luyện Khí cảnh hậu kì, đừng nói là đem chém giết, sống dưới một chiêu của nó đã là vạn hạnh.

Vô số suy nghĩ ngổn ngang trong chốc lát lướt qua gầy yếu nam tử tâm trí. Bạch y lão nhân sao có thể bỏ qua cơ hội đối phương thất thần?

Chỉ thấy mấy cái cự thủ bạo nổ, đánh văng toàn bộ Đạo đài, những đạo đài này như diều đứt dây mất đi khống chế rơi xuống, bạch y lão nhân hống lên một tiếng kinh thiên, chân đạp Kim Thiên Côn Bằng, hai tay đeo Mộc Thiên Thủ, cầm song trọng binh khí Thuỷ Thiên Thương và Hoả Thiên Đao, cả người mặc Thổ Thiên Bào, chiến khí như những lão tướng ngoài chiến trường xông tới.

Hắc ám lĩnh vực bị chém làm hai nửa. Gầy yếu nam tử sợ hãi, muốn điều động chín toà đạo đài nhưng đã không còn kịp nữa rồi. Bạch y lão nhân đã tiếp cận sát gã, Thuỷ Thiên Thương đâm thủng đầu y, Hoả Thiên Đao chém cả người y thành mười mảnh.

”Lữ Hạo!!! Ta chắc chắn sẽ cho ngươi sống không bằng...”

Thuỷ Long cùng Hoả Long từ song binh cuốn lên, nuốt sạch gầy yếu nan tử, kể cả lời cuối của hắn cũng không cho nói hết.

Lúc này, toàn bộ thiên địa lại yên tĩnh, bạch y lão nhân hạ xuống, Thiên Binh biến mất, lực lượng biến mất, ngay cả bóng dáng võ tướng chính chiến tứ phương kia cũng tiêu biến, chỉ để lại hình bóng lão già lưng còng gần đất xa trời.

”Ngươi năm đó dùng thân xác sư tôn ta, huynh đệ ta giết ta, đây chính là kết cục mà ngươi phải nhận lấy.”

Lão cả người quỳ xuống đất, khuôn mặt già nữa ứa ra từng giọt nước mắt. Giọng nói run rẩy.

”Sư phụ, lão đại, nhị sư huynh, tứ sư đệ, tiểu Xá, tiểu Hà, ta đã trả thù được cho tất cả mọi người rồi...”

”Bây giờ, Lan Thi nàng cùng Mĩ nhi có thể yên lòng được rồi...”

Mà thân thể của lão ngày càng mờ đi, dường như đang dần biến mất, một trận chiến này tuy thắng, nhưng cũng tiêu hao toàn bộ sự tồn tại của lão.

Bạch y lão nhân nhìn về phía đỉnh Phương Tiên Tháp.

”Có lẽ, chính ngươi sẽ là tương lai của cả đại lục này!”

Lão già phảng phất như trẻ lại, nở một nụ cười thanh thản trước khi tan biến.

”Mọi người, ta đến đây...”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau