VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Phá bỏ liên kết

Choang!

Quang tráo hộ trận bị kiếm khôi lỗi đánh vỡ, biến thành từng hạt ánh sáng rơi xuống, Vân Hoàng thu lại toàn bộ trận kì, nghiêm túc nhìn vào kiếm khôi trước mặt.

Kiếm khôi này thời kì đỉnh phong ít nhất cũng ngang bằng Chân Đan cảnh tu sĩ, hắn một cái Luyện Khí cảnh ngũ cấp lao ra đối chiến thì chất khác nào tự tìm đường chết. Nhưng kiếm khôi hiển nhiên đã trải qua chiến đấu thảm trọng mà hư hao rất nhiều, thực lực đại giảm, cộng thêm thời gian liền tục bào mòn nó đã khiến chiến lực kiếm khôi chỉ ngang bằng Thông Linh cảnh sơ kì.

Vút!

Kiếm trong tay nó đâm tới, nhanh đến mức chỉ để lại một đạo bạch quang trong không khí. Vân Hoàng tuy không thể bắt kịp đường kiếm này nhưng hắn đã sớm có chuẩn bị, Vân Hoàng cúi người lăn tròn về phía trước, hắn chống hai tay xuống, hai chân chụm lại, cả người Vân Hoàng thực hiện tư thế trồng cây chuối với hai chân co gập lại.

Là Thể tu, không phải chỉ biết xuất quyền là có thể vượt cấp khiêu chiến được, cần am hiểu phong cách chiến đấu cận chiến, phối hợp thối pháp, thân pháp, bộ pháp, quyền pháp chiến đấu cùng kẻ thù.

”Toái Giáp Kích!”

Bồng!

Hai bàn chân của Vân Hoàng tích tụ cường đại lực lượng, trong một sát na lúc kiếm khôi chưa có phản ứng kịp hắn hai chân đạp thẳng ra ngay cằm kiếm khôi.

Kiếm khôi bị tấn công bất ngờ ngả người về phía sau, Vân Hoàng cả người lần nữa xoay, hai chân vốn đang duỗi thẳng lên trời lại hạ ngang xuống, mượn lực xoay của người hắn liên tiếp táp hai cước vào mặt kiếm khôi.

Vân Hoàng bật dậy, bàn tay duỗi thẳng sắc bén như đao chém xuống. Ngay lập tức trên người khôi lỗi xuất hiện mười tám vết chém nông trên bề mặt.

Vân Hoàng bật người lùi ra xa, đôi mắt vẫn giám thị chặt chẽ khôi lỗi.

Thực lực của khôi lỗi đích thực chỉ ở Thông Linh cảnh sơ kì, nhưng hộ giáp phòng ngự tuy bị hư hại nghiêm trọng, bất quá cũng là một món linh giai đỉnh cấp hộ giáp.

Vân Hoàng lúc này nếu có một món pháp bảo thì sẽ dễ chơi hơn nhiều, ít nhất cũng có thể có năm phần cơ hội.

Kiếm khôi không hổ là Chân Đan cấp khôi lỗi, sau khi bị tấn công liền lập tức thủ thế, cơ hồ không có nhược điểm.

Vân Hoàng biết rằng nếu giờ hắn tiếp tục đánh nếu trong khoảng thời gian ngắn thì không sao, bất quá thời gian quá dài chiến đấu chắc chắn sẽ bị kiếm khôi lỗi này mài mòn đến chết.

Kiếm khôi lỗi này không hoạt động bằng linh lực bên trong hạch tâm mà hoạt động bằng linh lực từ đại trận này bổ sung liên tục cho nó. Nếu hắn muốn đánh bại kiếm khôi, cần phải tìm nơi kết nối giữa nó và đại trận, sau đó chặt đứt nó.

Nhưng trước đó... hắn phải chạy trước đã.

Điên cuồng kiếm quang chém tới, Vân Hoàng không do sự mà xoay người bỏ chạy, hắn không thể không quay mặt ra đằng sau quan sát để tránh mất dấu khôi lỗi, chỉ thấy kiếm khôi tốc độ cực nhanh một đường lao đến càng lúc càng gần, trong tay kiếm quang cuồn cuộn không dứt chém ra, phải vất vật lắm Vân Hoàng mới bảo trụ được những chỗ yếu hại.

”Chạy chạy chạy!!!”

Vân Hoàng càng là tăng lên tốc độ, nhanh đến mức hắn cũng cảm thấy cơ bắp bị ép đến đau nhức, mới dần dần thoát khỏi một đống kiếm quang kia.

“Giờ ta phải nghĩ cách phá tan liên kết giữa khôi lỗi và trận pháp, nếu không có khi phải bỏ mạng trong này.”
Hắn cũng không chờ mong gì về việc chạy một đường qua hết khu vực này, bởi vì nơi này rất khó xác định phương hướng, hắn cũng không biết hắn đang chạy đông hay chạy tây nữa.

Vân Hoàng giờ phải tận dụng khoảng thời gian lúc mà kiếm khôi vẫn chưa đuổi kịp hắn, nghĩ ra cách cải biến thế cục.

”Chết tiệt, liều thôi!”

Vân Hoàng không có trông mong vào cái mang tên vận khí nghịch thiên để chạy thoát được, vận may nếu hắn không có, vậy thì sẽ tự tại ra một cái.

Đang toàn lực phi hành về phía trước, đột nhiên Vân Hoàng quay ngoắt lại.

”Thiên Hoang Táng Thần!”

Trong chốc lát linh lực thiên địa bị một trận nhiễu loạn, kiếm khôi cũng lập tức trở nên đình trệ, Vân Hoàng nhanh như cắt lao đến gần khôi lỗi, tay chạm vào nó, hồn lực điên cuồng thẩm thấy vào muốn tìm ra chỗ kết nối toàn bộ mạch năng lượng bên trong khôi lỗi với đại trận.

Số lượng các mạch năng lượng bên trong khôi lỗi không ít hơn chục vạn, hơn nữa lại được thiết kế đặc biệt, đan kết với nhau như một cái mạng lưới loạn xạ. Vân Hoàng muốn dò thử nhưng liên tục gặp ngõ cụt.

Thiên Hoang Táng Thần bị triệt tiêu, Khôi lỗi nhanh chóng lấy lại sức chiến đấu, các mạch năng lượng nhanh chóng bị lấp đầy, che giấu đi toàn bộ lộ tuyến, Vân Hoàng bất đắc dĩ chỉ có thể tiếp tục chạy, tránh thoát khỏi kiếm quang lại lần nữa điên cuồng chém tới.

Xoẹt!

Một đạo kiếm quang chém lên chân của Vân Hoàng khiến hắn bị lỡ một nhịp, ngay sau đó một Đống kiếm quang giống như hổ đói đồng dạng, điên cuồng lao lên cắt chém Vân Hoàng. Hắn chỉ có thể đem hết sức lực phòng ngự, đồng thời liên tục nuốt Đan dược vào chữa thương.

Kiếm quang tản đi, Vân Hoàng đứng tại chỗ, máu từ trên người của gảy chảy ra đầm đìa, rớt xuống dưới thành một vũng nhỏ, trên người hắn y phục rách tả tơi, đầu tóc rối bù, so với ăn màu lôi thôi nhếch nhác không kém là bao.

Kiếm khôi lỗi chậm rãi lê từng bước chân đến chỗ Vân Hoàng, kiếm trong tay giơ lên mang theo hùng hậu khó thế giáng xuống.Chỉ thấy Vân Hoàng đang cúi gằm mặt đột nhiên ngẩng đầu lên, tay trái của hắn giơ lên đỡ kiếm.

Kiếm bị tay chặn lại nhưng Vân Hoàng cánh tay lại tổn thương thảm trọng, cơ hồ có cả xương trắng lộ ra. Hắn tay phải chạm lên người Kiếm khôi lỗi.

”Thiên Hoàng Táng Thần!”

Khôi lỗi ngay lập tức mất kết nối, Vân Hoàng trước đó đã lần mò được một nửa, lần này hắn càng là đẩy nhanh tốc độ, dù cho hắc động hồn hải thôi động cũng cảm giác đầu đau như búa tạ bổ lên.

Mạch năng lượng cấu tạo nên Chân Đan cảnh khôi lỗi cực kì phức tạp, nếu không phải vì hông hải của hắn so với người khác khác biệt thì dù là tu sĩ Hư Linh cảnh cũng có thể bị biến thành ngu ngốc.

Vân Hoàng con mắt đầy tơ máu, gân xanh trên trán nổi lên. Mỗi giờ mỗi phút tâm trí của hắn lại càng trở nên nặng nề hơn.

Một tức!

Hai tức!

Ba tức!

Bốn tức!

Năm tức!

Vân Hoàng có thể cảm giác được trận pháp đang dần lấy lại quyền kiểm soát thiên địa chi lực. Liên kết của hắn với khôi lỗi đang dần trở nên lỏng lẻo.

”Không tốt!”

Nếu khôi lỗi Hoàng toàn khôi phục lại, rất có thể hắn sẽ phải vong mạng ở đây!

Vân Hoàng mặc kệ các giác quan của mình đang dần mất đi, lần theo mạch năng lượng tìm đến điểm cuối cùng.

Khi thời gian đã đạt đến tám tức thời điểm, Vân Hoàng đã tìm ra một điểm sáng. Hắn không có thời gian kiểm tra xem nó có đúng hay không là điểm kết nối với trận pháp, Thiên Hoang Táng Thần cuối cùng lực lượng đánh máy điểm sáng đó.

Sau đó, hắn có thể thấy Kiếm khôi lỗi linh lực dần trôi đi, ảm đạm rớt xuống.

“Ta lần này không biết là may mắn, hay là xui xẻo đây?”

Quả thật là trong cái rủi có cái may!

Trận đấu này, Vân Hoàng hắn thắng!

Chương 52: Kì lạ không gian

Vân Hoàng lúc này cũng không có đứng nổi nữa. Hắn ngồi bệt xuống đất, lấy trong nhẫn trữ vật ra một viên Đan dược sau đó màu nó thành một lớp bột đắp lên cánh tay bị thương nặng.

”Ay, đau...”

Hắn đồng thời nuốt một bình dược dịch vào, vận chuyển pháp quyết luyện thể hồi phục cùng Vĩnh cửu kinh mạch luân chuyển tập trung ở cánh tay kia. Nhưng những sợi cơ đang dần được nối lại kia, Vân Hoàng mới thở phào một hơi.

Đan dược chữa thương của hắn có rất nhiều, nhưng bây giờ Vân Hoàng cảm thấy xa xa vẫn không đủ, tao ngộ chiến đấu Thanh Đầu Xà cùng Khôi lỗi đuổi giết quả thật quá mức hung hiểm.

Vân Hoàng mong đối thủ của hắn có thể bình thường một chút đi là tốt.

Sau khi sơ bộ hồi phục, hắn bắt đầu kiểm tra khôi lỗi, dù sao khôi lỗi cũng từng có chiến lực Chân Đan cảnh, có lẽ cũng còn có một ít đồ lưu lại.

Vân Hoàng lấy trước cái hộ giáp Linh giai đỉnh cấp pháp bảo cho vào trong nhẫn trữ vật, thanh kiếm kia là một món Linh giai cao cấp pháp bảo cũng bị hắn lấy đi nốt.

Đang đào bới bên trong khôi lỗi, đột nhiên Vân Hoàng tìm thấy bên trong hạch tâm của Khôi lỗi có một cái ấn kí kì lạ.

”Đây chẳng lẽ là cái đã kết nối với trận pháp?”

Hắn đang định sờ lên cái ấn kí kia đột nhiên ấn kí vỡ tan, hoá thành một thân ảnh lão già đứng trước mặt Vân Hoàng.

”Không ngờ, vẫn có người trẻ tuổi hoàn thành được thử thách của lão phu, hơn nữa còn là một thể tu!”

Vân Hoàng lập tức lùi lại, cảnh giác vô cùng, đông thời cũng vô cùng kiếp sợ.

”Ngưng hồn tụ hình, Ngưng Niệm cảnh!!!”

Trước khi bước vào Ngưng Niệm cảnh, muốn thu lại hình chiếu hoặc tách ra phân thân cần có những vật phẩm đặc biệt, nhưng đạt đến Ngưng Niệm về sau, ý chí có thể thực thể hoá thành một đạo phân thân mang một phần sức mạnh của bàn thể.

Ông lão nhưng thấy Vân Hoàng đối mặt với Ngưng Niệm cảnh hình chiếu tuy có khiếp sợ nhưng vẫn giữ được bình tĩnh thì trong mắt càng sâu tán thưởng.

”Ta sẽ dẫn ngươi đi một nơi, nếu bước đến đích cuối, có thể di vật bản tôn ta lưu lại sẽ cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng.”

Vân Hoàng cũng đoán được là những gì đã xảy ra trong thời đại Hắc Nhật kia. Hắn dù hiếu kì, nhưng cũng biết có nhiều thứ tốt nhất không nên biết quá nhiều nên đang định từ chối thì chỉ thấy vừa nói xong, lão già vung tay, một đạo bạch quang nhanh chóng bao bọc lấy Vân Hoàng.Vân Hoàng một mặt mộng bức tròng mắt có giật. Tiền bối, ta còn chưa có đồng ý mà!!!

Nhưng hắn còn chưa kịp kêu gào, đoàn bạch quang này đã mang theo hắn bay đi mất. Lão già nhìn về phía xa xăm, trong mắt không hiểu sao có chút hưng phấn.

”Cố lên, tiểu tử.”

...

”Aaaaaa!!! Xoay tròn xoay tròn!!!”

Bên trong đạo bạch quang, Vân Hoàng liên tục bị lắc lư, xoay vòng với tốc độ cực cao. Hắn khóc không ra nước mắt, lão đầu ngươi có thể đổi kiểu được không?

Ầm!

Một tiếng va chạm lớn, Vân Hoàng cuối cùng cũng về với mặt đất, hắn lồm cồm bò dậy, cuối cùng chứng kiến cảnh tượng trước mắt.

Một vùng đất hỗn loạn không gì sánh bằng, bên dưới nóng cháy nham tương, bên trên bão tuyết cuồng bộ, thỉnh thoảng lại có vào đợt sắc bén phong bao lướt qua, lôi đình trên trời đang xuống như mưa.”Đây là, cái loại gì vùng đất?”

Một nơi tràn đây hủy diệt, tưởng như không có gì sống nổi, lão đầu kia có hay không nhầm lẫn rồi?

Bất chợt, tiếng nói của lão già truyền vào bên trong tâm trí hắn.

”Leo lên đỉnh của Phương Tiên Tháp, đừng coi những thứ trước mắt ngươi là thử thách, nó chính là thứ sẽ mài dũa nhục thể của ngươi.”

Vân Hoàng cảm giác nhân sinh mình số cũng quá đen đi. Những cái này dù là Thông Linh cảnh bước vào cũng có thể trong nháy mắt bị giết chết, hắn luyện thể bằng cái này khỉ khô ấy.

Luyện thể bằng phương pháp tự phá hoại nhục thân rồi đắp nặn lại tuy hiệu quả cao hơn so với sử dụng ngoại vật, bất quá nếu tàn phá vượt qua thân thể chịu đựng, không có năng lực để chữa thương. Không những không rèn luyện thể phách mà còn có thể gây ra thân thể hỏng nát, tu vi không tinh tiến mà còn tụt lùi thảm hại.

Vân Hoàng thở dài, đã không có cách trốn tránh thì chỉ có thể đương đầu vượt qua nó.

Hắn nghĩ mãi cũng không thể nghĩ ra cách để đem thể phách đạt đến Tầng thứ nhất viên mãn, chỉ có thể đạt đến tần thứ nhất viên mãn hỏa hầu mới có thể chân rãi ở rìa ngoài này lăn lộn, sau đó mới có thể từ từ tiến vào trong.

Cứ nghĩ lần đi vào di tích này có lẽ sẽ chỉ ngắn ngủi vài ngày thôi, ai ngờ bây giờ ít nhất cũng phải vài năm mới có thể ra được.

Hắn chỉ mong là con bé Nguyệt Nha không có chuyện gì, tính cách của con bé hiếu động như vậy, xem chừng chỉ bế quan bài tuần đã nhịn không được chui ra rồi.

Bất quá hắn không có quá mức lo lắng, hắn đã tham gia khảo hạch của lão già kia thì chắc chắn lão sẽ làm ra điểm bảo hộ với con bé. Với thực lực của lão, dù là Chân Đan cảnh cường giả tới cũng không có sao.

Vân Hoàng cuối cùng cũng nghĩ ra một kế sách, bất quá nó làm hắn đau đầu không dứt, không biết có nên làm không.

Một hồi đấu tranh tư tưởng về sau, Vân Hoàng cẩn thận ra chỗ nham tương, dùng khôi giáo lúc trước lấy được của khôi lỗi múc nham tương ra.

Nhìn nham tương nóng bỏng đang cố gắng đốt cháy khôi giáp của mình, Vân Hoàng trong lòng nhỏ máy, một kiện Linh giai đỉnh cấp pháp bảo dĩ nhiên lại được hắn xem như cái gáo múc nước.

Đoán chừng vị Luyện Khí sư luyện ra khôi giáp này đều muốn thổ huyết.

Chương 53: Tao ngộ nguy hiểm

Vân Hoàng đem toàn bộ y phục của mình cởi bỏ, hắn ngồi một lúc điều tức trạng thái của mình, sau đó tiến đến chỗ nham tương đã bị múc ra.

Vân Hoàng nhúng tay vào nham tương rồi dùng hết tốc lực quét, bôi lên khắp cơ thể mình.

”Hả? Cũng không đau như mình...”

Oanh oanh oanh

Chỉ thấy một cỗ không gì sánh nổi nóng bỏng nhiệt lượng trang lên, xông vào cơ thể hắn bừa bãi tàn phá. Vân Hoàng bị đau đớn làm cho mắt tràn đầy tơ máu, thân thể trở nên nóng đỏ như một cái lò nung, nóng đến nỗi da của hắn bốc khói nghi ngút, tiếng cháy xèo xèo vang lên.

Hắn cắn răng, Vĩnh cửu vạn mạch điên cuồng vận chuyển luyện thể tâm pháp, mau chóng hồi phục lại những chỗ đã bị tàn phá. Linh lực xung quanh liên tục bị Vĩnh cửu vạn mạch của hắn hấp thu, đem làm nguyên liệu tu bổ lại thân thể.

Liên tục những tiếng nổ vang bên trong thể nội, Vân Hoàng lúc này mới cẩn thận cảm thụ nham tương này không chỉ có tàn phá bừa bãi mà còn ẩn chứa tinh thuần năng lượng.

Vân Hoàng càng là hăng say rèn luyện nhục thân, cỗ năng lượng này triệt để tan đi phía sau, dung nhập vào người hắn một loại năng lượng, nhục thân hỏa hầu của Vân Hoàng dừng lại ở đỉnh phong đã lâu, lúc này lại chậm rãi kéo lên.

Vân Hoàng mở mắt ra, cảm thấy cả thân thể giống như được tẩy rửa qua một lần, vô cùng thoải mái. Hắn bàn tay vỗ ra một chưởng vào hư không.

Cảm thụ lực lượng tăng lên, Vân Hoàng từng trận hưng phấn xông lên.

”Tiếp tục! Phương Tiên Tháp, ta tới đây!”

Dưới sự hưng phấn, hắn lại lần nữa đem khôi giáp đi múc thêm nham tương, tiếp tục tu luyện.

...

”Chán quá đi!!!”

Nguyệt Nha hét lên than thở, đã hai tuần rồi mà sư tôn vẫn chưa có trở về đón nàng đi.

”Đáng ghét! Sư tôn thối đáng ghét!”

Tu vi của nàng đã đạt đến Tam mạch viên mãn, hơn nữa dưới tác dụng của Chuyển Long Hình Thần Quả, khí tức của nàng mạnh mẽ không kém gì Lục Mạch thông thường. Phương diện thiên phú cũng tương đối đáng sợ.

Trảm Linh Kiếm Quyết đã luyện đến đệ tam thức, Lục Linh Hành Quyết cũng đã đạt tới Nhị Linh, trong khoảng thời gian nữa nàng cần lĩnh ngộ, lắng đọng để đặt xuống vững chắc nhất căn cơ. Đó là điều mà sư tôn đã dặn nàng.

Nguyệt Nha đột nhiên nghĩ đến, hay là trốn ra ngoài chơi một lúc.

Sư tôn chắc còn lâu mới về, nàng đi một chút sau lại trở về, tuyệt đối sư tôn nàng không phát hiện ra.

Nguyệt Nha con mắt phát sáng, lập tức mở của chạy ra ngoài chơi.

...

Mấy hôm nay, cả Ma Viên tông như ngồi trên chảo lửa, bởi vì thú sủng của của Viên Vô Đao, phó tông chủ Ma Viên tông đã chạy đi, hơn nữa còn bị người giết chết.

Từng trưởng lão, đệ tử bên trong Ma Viên tông làm việc đều thập phần cẩn thận, sợ bị vị phó tông chủ đang nóng như thùng lửa này làm bia thịt trút giận.

Còn vị đệ tử có trách nhiệm trông giữ thú sủng cũng đã biến mất. Nói ra thì y cũng là bị oan, Thanh Đầu Xà mọi khi vô cùng ngoan ngoãn hôm đó lại đả thương y chạy trốn.

Cả tông môn đều không biết được Thanh Đầu Xà chỉ vì một tia mỏng manh khí tức của Chuyển Long Hình Thần Quả mà phản cả chủ nhân.

Chuyển Long Hình Thần Quả, đối với yêu tộc chính là một cái trí mạng độc dược. Khiến cho bất cứ yêu thú nào đều trở nên điên cuồng, không màng gì hết mà dành lấy.

Ma Viên tông phó tông chủ Viên Vô Đao lúc này đang ở bên trong thư phòng của mình, y mấy hôm này đều đầy một bụng lửa giận không cách nào phát tiết.

Một vị trưởng lão cung kính đi vào, nếu để ý kĩ thì có thể thấy cả người vị trưởng lão này đang run lên.

”Truyện gì?”

Giọng nói của Viên Vô Đao lạnh kẽo vô cùng, nhiệt độ trong phòng cơ hồ giảm xuống, khí tức áp bách mạnh mẽ đến từ cường giả Chân Đan cảnh bước thứ nhất, Hư Đan kì không tự chủ được mà phóng xuất ra.

Vị trưởng lão này tu vi cũng chỉ là Thông Linh cảnh bát cấp, chịu không nổi cỗ uy áp này, chỉ thiếu chút nữa là quỳ xuống.

”Phó tông chủ, cao tầng có lệnh, đến hộ tống Cơ Xà trưởng lão và Cơ Phi trưởng lão. Bọn họ trong một bí cảnh ở Nguyên Hạo Quốc dành được một món Huyền giai hạ cấp pháp bảo cùng một số đấu kĩ thượng cổ.”

Vị trưởng lão này nói xong cũng hết hơi, chỉ có thể lui đi.
Sắc mặt Viên Vô Đao dãn ra, cao tầng tông môn gồm có Tông chủ và hội đồng lão tổ, mỗi người trong số đó tu vi đều không yếu hơn hắn. Thậm chí Tông chủ cùng đệ nhất lão tổ đều đã là Hư Đan hậu kì, thực lực vô cùng mạnh mẽ.

”Huyền giai hạ cấp, bảo vật trấn tông cũng không hơn gì cái này.”

Viên Vô Đao mang theo vài vị trưởng lão cùng chấp sự, hướng Nguyên Hạo Quốc tiến tới.

...

Lúc này bên trong di tích, toàn bộ những người tham gia tìm kiếm bảo vật đã ra ngoài hết, một số thì chỉ thu được chút nước canh, một số thu được kinh người cơ duyên, tu vi đại tăng.

Cơ Xà cùng Cơ Phi đứng ở cửa vào của di tích, rất nhiều tu sĩ đối với hai người kính sợ, không dám lại gần.

Cơ Xà cùng Cơ Phi chỉ là một cái cấp thấp nhất trưởng lão, nhưng chuyến đi lần này kiếm bộn, nhất định có thể khiến địa vị của cả hai trong tông môn nhất phi trùng thiên, hưởng thụ chân quý tài nguyên cùng nữ tu.

Tam hoàng tử Nguyên Khải, Liên Bằng cùng vị Uông thành chủ thu hoạch tuy không có sánh bằng Ma Viên tông người, nhưng cũng rất khá, thu được một món bán Huyền giai pháp bảo, một số trân quý điển tịch cùng công pháp.

Tam hoàng tử âm thầm đắc ý, lấy những món bảo vật này, tranh đoạt vương vị xác xuất nhất định sẽ tăng lên.

Liên Bằng đương nhiên biết ý nghĩ của Nguyên Khải là sẽ dùng những thứ này phục dụng cho mình thì vội vàng khuyên bảo.

”Bệ hạ, những thứ này nếu có thể lôi kéo được Vân gia, chắc chắn xác xuất trang đoạt Vương vị sẽ tăng thêm một khoảng lớn.”

Nguyên Khải âm thầm gật đầu, điều này hắn suy nghĩ một lúc cũng cảm thấy rất đúng. Vân gia là một trong tam đại gia tộc của vương đô, thực lực cơ hồ không kém Nguyên gia hoàng thất là bao, lôi kéo được Vân gia tất nhiên sẽ là trợ lực cực lớn.

Đột nhiên, từ đằng xa truyền tới một cỗ kinh khủng khí tức, cả Nguyên Khải, Liên Bằng và Uông thành chủ đều cảm thấy trong lòng run rẩy, cỗ khí tức mạnh mẽ này thậm chí có thể so được với các võ tướng mạnh nhất Nguyên Hạo Quốc.

Nhìn thấy phía sau thân ảnh, cả Cơ Xà và Cơ Phi đều kích động, là đoàn người của Phó tông chủ Viên Vô Đao!

Viên Vô Đao đoàn người tuy chỉ có mười người, số lượng so với ngàn người bên dưới thì vô cùng ít ỏi, nhưng mỗi người tu vi đều trên Thông Linh cảnh bát cấp, uy thế cực kì kinh người.

Cơ Xà cùng Cơ Phi cung kính cúi đầu.

”Phó tông chủ!”

Viên Vô Đao khoác tay, lập tức có hai vị trưởng lão tiến đến, đem hai người bảo hộ vào trong. Trên người hai kẻ này đang giữ chí bảo, tuyệt không thể xảy ra sai lầm.

Y quan sát một lượt những tu sĩ ở đây, thấy tam hoàng tử Nguyên Hạo quốc đang đối với mình xã giao.

”Hạnh ngộ, không ngờ phó tông chủ Viên Ma tông cũng tới đây.”Viên Vô Đao tất nhiên cũng liền nhận thức tam hoàng tử Nguyên Khải. Liền lập tức đáp lời.

”Tam hoàng tử Nguyên Hạo, ngươi thu hoạch cũng kinh người nhỉ?”

Nguyên Khải dù khiếp sợ, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh đối đáp.

”Chỉ là một chút thôi, đâu có thể so với quý tông các vị.”

Dù sao hắn cũng đã từng gặp mặt nhiều nhân vật lớn, điểm ấy bình tĩnh cũng là thừa có.

Viên Vô Đao cũng không có để ý nữa, chuẩn bị hạ lệnh rời khỏi. Đột nhiên y cảm nhận được sự quen thuộc, là mùi máu thú sủng Thanh Đầu Xà của y!

Ngọn lửa giận dữ vốn đã có chút hai bớt này lại bùng cháy dữ dội, uy áp của cường giả Chân Đan cảnh tràn ra bốn phía, một số tu vi yếu người trực tiếp thổ huyết, thậm chí là quỵ xuống.

Mà ánh mắt của Viên Vô Đao, lại nhằm vào một bóng dáng nhỏ bé.

Nguyệt Nha trong lòng sợ hãi vô cùng, nàng chỉ là muốn đi ra ngoài xem một chút, ai ngờ lại đụng mặt với một người đáng sợ như vậy. Khí tức từ người đấy tỏa ra so với con rắn lúc trước thì giống như một chậu nước so với một cái hồ lớn vậy.

”Sao lại là một đứa trẻ?”

Viên Vô Đao chau mày, nhưng trong tay một đạo huyết mang đã đánh về phía Nguyệt Nha, chỉ cần có chút liên quan, y thà giết nhầm còn hơn bỏ xót.

Đạo huyết mang đánh tới, mọi người trong lòng âm thầm sợ hãi lắc đầu. Viên Ma tông người quả thật là một đám độc ác, đến của một đứa bé cũng ra tay được.

Đột nhiên từ bên trong người Nguyệt Nha bay lên một miếng trận bàn. Từ trên trận bàn toả ra bạch quang, một đạo Thiên Hoang cự trụ mang theo trấn áp cùng hủy diệt khí tức đánh tới, ngay lập tức phá hủy huyết mang.

Thấy được trận bàn về sau, Viên Vô Đao trong nháy mắt thấy được âm trầm, giọng nói lạnh lẽo vô cùng.

”Thảo nào có thể giết của ta Thanh Đầu Xà, nguyên lai là có bảo vật!”

Y cũng mặc kệ chuyện này vô lí hay không vô lí, trong tay một đạo huyết mang lần nữa đánh ra, so với lúc trước huyết mang không chỉ mạnh hơn gấp đôi.

Trận bàn tốt cục không chịu nổi một kích này, liền trở nên ảm đạm thất sắc, hoá thành phấn vụn rơi xuống.

Huyết mang tốc độ rất cao, nhằm thẳng cổ của Nguyệt Nha chém tới, nhưng rồi cảnh đầu lìa khỏi cổ trong tưởng tượng của mọi người không có xuất hiện.

Chỉ thấy ở trước Nguyệt Nha xuất hiện một bạch y lão đầu. Lão đầu cánh tay nâng lên, một thanh trường kiến quanh quanh người. Lão điều khiển tay làm động tác chém xuống, các tu sĩ quanh đấy liền cảm giác thiên địa linh lực sôi trào. Từ phía trên thân kiếm, một đao thiên địa hôi diệt ngũ hành kiếm mang che lợp cả bầu trời, nuốt chừng huyết mang. Hướng Viên Vô Đao chém tới.

Viên Vô Đao đồng tử một trận co rút, linh lực trong cơ thể vận chuyển đến cực hạn, thần thức quán chưa vào nên trong nhẫn trữ vật, vội vàng tế xuất ra đại đao pháp bảo của y ra, linh lực ngưng tụ xuất ra mạng mẽ nhất lực lượng.

Viên Vô Đao hét lớn, đại đao bao bọc bởi linh lực màu đỏ hồng hướng ngực hành kiếm mang bổ xuống.

”U Lâu Cự Ma Trảm!”

Từ trên đao của y xuất hiện một đầu huyết sắc khô lâu, Viên Vô Đao U Lâu Cự Ma lĩnh vực tỏa ra, nhất thời xung quanh như một chiến trường đầy rẫy ác ma gầm thét, biển máu tràn đầy. Một số tu sĩ đạo tâm không vững liền lập tức không chịu nổi mà xụp đổ ngã xuống.

Một tiếng va chạm cực mạnh vang lên, dư ba chấn động thổi bay tất cả mọi thứ trong phương viên năm ngàn trượng. Các tu sĩ tế xuất ra mạnh nhất bài tẩy đem dư ba ngăn trở, vẫn thấy có tu sĩ bị chết đủ để biết công kích này khủng bố nhường nào.

Đấy là binh họ đã tránh bé đi trước, nếu mà ở gần đó hứng chịu sư ba có khi là Thông Linh cảnh thất cấp, bát cấp cũng mất nửa cái mạng.

Huyết sắc khô lâu đụng độ cùng ngũ hành quang mang về sau, Viên Vô Đao thổ huyết, thân hình bị chấn lui mấy chục bước chân, cả người y phục rách nát, tóc tai rối bù, nhìn trong cực kì thảm hại. Mà lão già cùng đứa bé kia đã biến mất không thấy đâu.

Toàn bộ cường giả Ma Viên Tông đều một mặt không thể tin được bộ dáng, bọn họ phó tông chủ vậy mà lại dưới một kích tuỳ ta của đối phương, bản thân thi triển mạnh nhất thành danh công kích, vậy mà lại thua?

Viên Vô Đao lạnh lùng nhìn những cáo này mộng bức Ma Viên tông người, hét lớn

”Đi, nhanh đi, phải bẩm báo truyện này với tông môn!”

Hắn giao thủ với đối phương liền nhận biết đối phương cường đại đến cực điểm, thậm chí mơ hồ đã chạm đến bước thứ hai Chân Đan cảnh, Hoá Đan kì.

Mọi người trong thấy chạy như chó nhà có tang Viên Vô Đao trong lòng không sánh nổi rung động. Cường giả mạnh mẽ như vậy rốt cuộc là ai, sao bọn họ không có nghe nói gì hết? Phải biết rằng có thể chiến thắng Ma Viên tông phó tông chủ khắp cả Trung hải này cũng không có mấy ai.

Chương 54: Băng, Hoả, Phong, Lôi

Rắc rắc rắc

Làn đã của Vân Hoàng nứt nẻ, biến thành từng mảng lớn rớt xuống, lộ ra lớp bì mới, Vân Hoàng thở ra một ngụm bạch khí. Đột nhiên vung tay đấm một quyền.

Cương nguyên quán đỉnh xoay tròn, cường đại nhục thể đánh ra khiến không khí nổ đôm đốp. Nhục thể của hắn, ít nhất so với lúc trước để thăng gấp đôi!

”Cuối cùng cũng bước vào tầng thứ nhất viên mãn, thậm chí kém chút nữa là lên được tầng hai!”

Vân Hoàng kích động, dù là thể tu hay tu sĩ, lên cảnh giới càng cao càng khó để tiến thêm một bước.

Mà toàn bộ gần hai bạn linh thạch, đã bị hắn hấp thu gần phân nửa, tu vi cũng vững chắc ở Luyện Khí cảnh lục cấp đỉnh phong.

Vân Hoàng sở dĩ không có đột phá bởi vì giữa lục cấp và thất cấp là một cái ngạch lớn, hắn sự định sẽ lắng đọng cùng củng cố một khoảng thời gian nữa mới có thể cân nhắc đột phá.

Vân Hoàng tu luyện không cần công pháp, Vĩnh cửu kinh mạch số lượng cùng chất lượng linh lực so với cùng cảnh giới thì cường đại hơn quá nhiều, cộng thêm Hư Linh cảnh đỉnh phong hồn hải và nhục thân có thể dễ dàng xuyên qua linh lực hộ thể của Hư Linh cảnh hậu kì tu sĩ. Vân Hoàng không biết hắn có thể đánh một trận với tu sĩ Thông Linh cảnh không.

Dù sao thì Thông Linh cảnh mạnh nhất không phải ở linh lực hay thần thức, mà là khả năng câu thông với thiên địa, đúng như cái tên Thông Linh của nó.

Tu sĩ Luyện Khí cảnh chỉ có thể sử dụng linh lực tồn trữ bên trong khí hải Đan điền, nhưng tu sĩ Thông Linh cảnh có thể mượn thiên địa uy thế, phát hủy ra mười hai thành chiến lực, so với Hư Linh cảnh chỉ có thể một chút kết nối với thiên địa thì cường hơn nhiều lắm.

Vân Hoàng đem trạng thái của mình điều chỉnh đến mức cao nhất. Sau đó hắn bước tới chỗ nham tương khởi đầu kia.

Cảm nhận được nóng bỏng nhiệt lượng phát vào trong mặt. Vân Hoàng liền lập tức bước chân vào, hắn sợ rằng nếu mình do dự một chút sợ rằng sẽ mãi không thể đi qua chỗ này.

Khi hắn bước vào, từ mặt đất dần nâng lên những bậc thang lớn, những bậc thang này mỗi cái đều cứng rắn vô cùng, cuối cùng nâng cao lên vượt khỏi tầm mắt của Vân Hoàng.Hắn hít một hơi lãnh khí, tâm động chạy lên bậc thứ hai. Đột nhiên nham tương dưới mặt đất nổ ra, trên trời băng lãnh bão tuyết gầm thét, lôi đình hoá thành từng đạo lôi kiếm cùng phong bạo một quyển chi chít phong nhận giáng xuống.

Đột nhiên bị bốn loại nguyên tố tứ phương tám hướng vây quanh, Vân Hoàng con mắt quyết liệt. Bàn tay nhanh nhất một chưởng vỗ ra

“Khởi Phong thức!”

Phong bạo bạo khởi, cuốn đi hết mọi thứ cản đường, nhưng vừa dẹp một đợt, đợt thứ hai lại điên cuồng kéo đến, Vân Hoàng cũng đã dự liệu trước, mười mấy hư ảnh cự trụ găm xuống tạo thành một cái hàng rào. Vân Hoàng đạp cước bộ, cuối cùng tiến lên bước hai.

Hắn vừa tiến lên bước hai thời điểm, tất cả lập tức ngừng lại.

”Vậy là, miễn là mình vượt giới hành bước đang đứng lên bước tiếp theo thì sẽ không công kích mình.”

Vân Hoàng mỉm cười, với quy tắc như vậy lưu lại, ít nhất mình vẫn còn có cơ hội.
Hắn thoáng điều dưỡng qua một chút, lại tiếp tục xông lên bước tiếp theo.

Vút!

Thân hình hắn máy động, hướng bậc thang thứ ba tiến tới, nham tương cùng hỏa diễm hoá thành từng đợt sóng nhiệt lớn muốn nuốt chừng Vân Hoàng. Hắn kéo tay về đằng sau, toàn bộ các sợi cơ cùng dây chằng được kéo căng như một cây cung.

Phốc!

Một quyền quán tụ cương nguyên cùng linh lực đục trên cơn sóng lửa đó một lỗ hổng lớn, Vân Hoàng nhanh chóng lọt vào. Ngay lập tức, lôi kiếm cùng phong nhận nhanh như cắt chém tới, Vân Hoàng cương nguyên cùng linh lực hai tầng hộ thể bị xé mở, những hạt cực nhỏ tuyết dày đặc bám lên lớp da của Vân Hoàng, hắn có thể thấy bằng mắt thường tuyết đang muốn khiến cho những nơi bị dính trở nên dễ vỡ.

Hắn hét lên một tiếng, tam đại hồn lực, cương nguyên cùng linh lực tràn ra, đẩy đi những cáo này băng tuyết, đồng thời chân phải của hắn liên tục xuất cước. Truy Phong thức cuốn lên, từng đợt lưỡi mang sắc bén chém phá hết lôi kiếm cùng phong nhận. Những đạo vụn vặt trực tiếp rơi ở hắn trẻ thân, hoàn toàn không tạo thành thương tổn mảy may.

Vân Hoàng, cuối cùng cũng thành công xông lên bậc ba.

...

Vân Hoàng phát hiện ra mình đã quá mức coi thường cái Phương Tiên tháp này rồi.

Càng tiến lên bậc cao hơn, cách thức tấn công càng xảo diệu và nguy hiểm hơn, đích xác khắc chế gắt gao hắn.

Những đợt phong bạo dần dần dung nhập vào hắn Khởi Phong thức cùng Truy Phong thức, sau đó ngay lập tức một lần toàn lực nuốt trọn, lôi tấn công không như trước chỉ là lôi kiếm nữa mà biến thành từng cái lộ tuyến gấp khúc, một cái đạo lôi kiếm gấp khúc thì không sao, nhưng mấy nghìn đạo lôi kiếm gấp khúc trùng điệp lên nhau hoa cả mắt, công thêm lôi điện thuần tuý mang tốc độ nhanh nhất. Thiên Hoang trấn trụ cơ bản là vô pháp bắt lấy điểm mấy chốt mà đánh.

Đáng sợ nhất có lẽ chính là Băng và Hoả, những hạt tuyết nhỏ bé âm thầm thâm nhập vào bên trong hắn thân thể, phá hủy Vân Hoàng từ bên trong bằng hàn khí, mỗi khi hắn muốn đẩy hàn khí ra thì nhiệt lượng lại liên tục quấy phá, thiêu đốt của hắn linh lực cùng cương nguyên. Đối với hán tạo thành thương tổn phải ở Lôi cùng Phong phía trên.

Chương 55: Mạnh nhất phòng ngự thế

”Chết tiệt, đau nhức đau nhức a!!!”

Vân Hoàng phệ bậc thứ ba mươi lăm lăn lộn, trên người chi chít vết thương, có da thịt tím tái, có cháy xém thiêu đốt, có rách ra như bị kiếm cắt vào.

Hắn cắn răng chịu đau, vận chuyển luyện thể chi pháp, nuốt một lúc mấy viên Đan dược chữa thương vào đồng thời đem thiên địa linh lực xung quang tham lam thổ nạp.

Điều đáng sợ ở đây là các tổn thương do Băng, Hoả, Phong, Lôi gây ra còn bổ trợ cho nhau, lực đau đớn tăng thêm gấp bội.

Vân Hoàng phải mất ba ngày mới có thể Hoàng toàn hồi phục, uy rằng nhục thể cường độ cùng cương nguyên lại lần nữa tăng trưởng kinh thiên, nhưng Vân Hoàng không có chút nào vui mừng.

Luyện thể bằng phương pháp tiên phá hậu lập tuy tác dụng vượt qua dùng ngoại vậy như Đan dược, nhưng đối với hắn sẽ để lại một ít ẩn tàng bệnh, những ẩn tàng bệnh này tuy đối với hắn không coi là gì, nhưng Vân Hoàng tuyệt đối không muốn thân thể có gì sơ sót.

”Bây giờ xem ra chỉ có thể kiên trì phòng thủ, sau đó tìm cơ hội đột phá lên bậc thang cao hơn thôi. Nếu cứ mạnh mẽ đột phá, không chừng lại có thể bị lật thuyền trong mương.”

Vân Hoàng đứng dậy, hắn nhắm mắt ngưng thần, ba loại lực lượng trong cơ thể được hắn khống chế vô cùng nhuần nhuyễn, taoj thành một lớp màng chắn mỏng nhưng lại cực kì chắc chắn ở sát bên ngoài hắn.

Hắn lần nữa xông lên, Băng Hoả Phong Lôi lại cuồn cuộn không sút kéo tới. Vân Hoàng vận chuyển Vĩnh cửu kinh mạch đến cực hạn, nhưng tốc độ phá hủy và xói mòn nhanh quá mức hắn dự kiến, may mắn lần này là Vân Hoàng đã kịp thời bỏ chạy xuống.

Hắn chân mày nhíu chặt, trong lòng vô cùng phiền muộn.

”Ta cần một cái gì đó, một cái gì đó có thể cản trở được ít nhất năm phần uy lực của tấn công, hơn nữa tiêu hao tuyệt đối ít vô cùng.”

Vân Hoàng cảm thấy mình muốn điên rồi, làm gì có thứ nào như thế, chặn được năm phần uy lực của liên tục không dứt Băng Hoả Phong Lôi hơn nữa lại tiêu hao cực ít sao? Làm gì có chuyện đùa như vậy?

Từ đằng xa, bạch y lão nhân nhìn vào Vân Hoàng đang đăm chiêu, âm thầm lắc đầu.

Người trẻ vẫn còn quá non nớt, là một thể tu, tuy Phương Tiên tháp này lúc trước bản thể của lão thiết kế là đối ứng tuỳ vào từng cảnh giới. Nhưng không mất vài năm, thậm chí vài chục năm chậm rãi rèn luyện, tuyệt đối không leo lên nổi.

Vân Hoàng vẫn không biết mình đang bị theo dõi, hắn đem toàn bộ những gì hữu ích lật đi lật lại trong đầu, Vân Hoàng tâm linh chợt động như có tia sét chạy qua tâm trí, bỗng nhiên liên tưởng đến một kiện sự tình.

Vân Hoàng nhắn mắt như đang suy tính điều gì đó, khoảng một cảnh giờ sau hắn mở mắt ra, trong miệng tự lẩm bẩm.”Thật sự là có thể?”

Hắn thời gian quá mức gấp gáp, hơn nữa bên ngoài kia còn một cái đệ tử, không thể ở bên trong này ngây ngô cả năm được.

Vân Hoàng lại lần nữa lao lên, tam đại lực lượng cường hoá thân thể đến cực hận, tạo thành một lớp chắn cách tuyệt bao bọc lấy hắn.

“Tới đi!”

Oanh oanh oanh oanh

Năng, Hoả, Phong, Lôi lại lần nữa cuồn cuộn không dứt kéo đến, Vân Hoàng không có như lúc trước tấn công hay dựng thế phòng thủ cả, chỉ thấy hắn hai bàn tay duỗi thẳng ra, cả năm ngón tay khép lại vào nhau, khó thế như một thanh lợi đao sắc bén kinh người.

Lôi là nhanh nhất nên tiến tới hắn trước, cả ngàn, cả vạn đạo gấp khúc lôi điện tiến tới, chúng trùng điệp, chồng chất lên nhau, nhìn trong cực kì đau mắt.

Những đạo lôi điện này đã từng đả thương Vân Hoàng, chỉ thấy khi chúng đến gần hắn, Vân Hoàng hai cánh tay như đao của hắn vung theo một lộ tuyến hình vòng cung, lôi điện như bị vật gì đó chém tan ra, biến thành những mảnh vụn vặt rơi trên người hắn, tuy đối với hắn tạo thành tổn thương nhưng so với trước thì ít hơn nhiều lắm.

Bạch y lão nhân tròng mắt mở to.”Đây... là cái chuyện gì?”

Bằng nhãn lực của lão có thể thấy trong khoảnh khắc mà Vân Hoàng vung tay đó đột nhiên xuất hiện mười mấy lưỡi mang, những lưỡi mang này không tấn công, cũng không chồng chất lên nhau mà tỏa ra nhiều vị trí khác nhau chặn đứng lôi điện, tuy không hoàn toàn cảm hết nhưng phần còn lại rơi trên người Vân Hoàng không mảy may thương tổn hắn căn cơ.

Lão già kinh hãi, đây rốt cuộc là cái gì đao pháp?

Băng Hoả Phong Lôi điên cuồng tấn công, Vân Hoàng lại càng bình tĩnh, hai tay vung càng nhanh, Diệt Vấn đao trong một đao có thể chém ra nhiều vụ trí khác nhau nên hắn đã thử xem có hay không một lúc phòng thủ nhiều phương vị, không ngờ lại thật sự thành công.

Vân Hoàng nhìn như khoa tay múa chân loạn xạ, nhưng thực ra từng đường đao đều được hắn định ra vị trí cẩn thận chém vào, cái này là hắn căn cứ từ các phương vị phòng ngự của phòng ngự trận pháp.

Một trận pháp có thể phòng ngự tổng cộng 36 vạn phương vị khác nhau, tốc độ ra đao của hắn không thể trong một khắc chém ra nhiều như vậy được, ít nhất là lúc này nên Vân Hoàng đã tổng hợp một số vị trí trọng yếu để phòng ngự.

Vân Hoàng từ lúc trọng sinh đến giờ, không chỉ vận mệnh mà đến cả cách hắn suy nghĩ cũng liền đi chệch khỏi nhận thức ban đầu, mở ra con đường mới mà chưa ai từng đi cả.

Trận pháp và việc chém đao vốn chất liên quan cái gì với nhau cả lại được hắn kết hợp hoàn hảo, tạo thành mạnh nhất thế phòng ngự!

Bạch y lão nhân trận pháp đương nhiên là ở Vân Hoàng trên, sau khi cẩn thận quan sát cũng nhận ra được huyền diệu.

Lão thất kinh vô cùng, tính toán chính xác phương vị phòng ngự trong hư không đã là một chuyện khó hơn lên trời, mà khống chế đao mang chém chính xác vào phương vị đó có thể nói là nghịch thiên.

Điều này dù là năm xưa lãi cũng chưa chắc làm được hoàn hảo như vậy.

Tiểu tử này, lực khống chế cùng kiểm soát quả thật kinh khủng, so với lão quái vật tồn tại cong muốn ngưu bức hơn.

”Ta thật là đã già rồi, thời đại mới của người trẻ, hãy cứ để chúng tung cánh đi.”

Lão có thể tưởng tượng, một nhân vật như Vân Hoàng chắc chắn sau này sẽ khuấy đảo cả Vĩnh Lạc đại lục này, thậm chí hướng đến... càng xa hơn ngoài kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau