VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Thanh Đầu Xà

”Sư tôn, tiếp chiêu!”

Nguyệt Nha cầm kiếm vẽ lên một đường bán nguyệt, Vân Hoàng chỉ đơn giản là đưa tay ra gạt nhẹ một cái, nàng cảm giác linh khí bên trong cây kiếm như đánh vào bông đồng dạng. Nguyệt Nha thế công cũng không có rút lui, kiếm trên tay nàng xoay vòng, chém ra hai đại kiến mang một trái một phải.

”Trảm Linh Kiếm Quyết!”

Linh khí quán tụ bên trong kiếm mang vô cùng sắc bén, tựa như một sợi chỉ mỏng, khó bề phát hiện phòng tránh. Một kiếm này dù là Tam mạch muốn đỡ cũng phải dùng hết sức.

Vân Hoàng lách người sang bên phải né đi, Nguyệt Nha càng được thế tấn công, hai chân trắng nhỏ đạp bộ pháp chạy đến chỗ Vân Hoàng mạn trái. Kiềm trong tay nàng không chém mà chuyển sang đâm, hoá thành đạo quang mang trong hư không.

”Toái Giáp Kích!”

Những vệt quang mang này mang theo linh khí xoắn tròn, nhanh như tiễn bắn đâm tới, những vệt sáng này quỹ đạo cong vẹo khó phòng. Vân Hoàng xoay người né ra, đột nhiên kiếm mang bị bẻ cong đổi hướng tấn công vào eo của hắn. Vân Hoàng chỉ đơn giản lấy hai ngón tay kẹp vào kiếm ảnh, lập tức kiếm mang liền tan thành mây khói.

Nguyệt Nha xoay hông, liên tục thi triển kiếm kĩ, Vân Hoàng thì chỉ vung vẩy ngón tay, lấy xảo phá lực hất kiếm ra, dường như là một bức tường huyền kim không thể phá vỡ.

”Sư tôn, con cảm giác hôm nay mình lại có thêm cảm ngộ mới rồi, sư tôn ngủ ngon nha!”

Vân Hoàng nhìn tiểu nha đầu kia tinh nghịch chui vào chăn ngủ khò khò, vuốt mi tâm phiền muộn không dứt.

Từ lúc hắn bắt đầu dạy con bé tu luyện thì Nguyệt Nha giống như lột xác vậy, bất kể là về phương diện tính chất hay tính cách, tiểu nữ hài này càng dũng mãnh hơn, đối với thực chiến chém giết càng bộc lộ ra thiên phú của mình.

Chuyển Long Hình Thần Quả! Ta hận ngươi!

Trả lại Nguyệt Nha mỏng manh đáng yêu cho ta!!!

Dù cho con bé vẫn như trước đáng yêu, nhưng thật sự là quá khác biệt rồi, mấy chục hôm trước con vẫn còn ngủ gặp ác mộng cơ đấy.

”Mà đối với nó cũng là một kiện tốt đẹp sự tình.”

Nguyệt Nha vui vẻ trở lại chứng tỏ nàng đã có thể bước ra quá khứ của mình. Đạo tâm càng thêm vững chắc, thành tựu sau này không thể không cao.

Vân Hoàng nằm xuống, nhắm mắt dưỡng thần.

Nếu có người hỏi Nguyệt Nha tại sao nàng không còn gặp ác mộng nữa, nàng sẽ trả lời rằng.

Vì nàng biết, một bóng lưng vẫn sẽ luôn che chở cho Nguyệt Nha mà.

Vân Hoàng nhắn mắt dưỡng thần, không hiểu sao trong tâm trí lại xuất hiện hình bóng của thiếu nữ kia, những lệ nóng cuối cùng kia.

Lục Thi Y, nàng bây giờ có khỏe không...

Nàng tu luyện vẫn thuận lợi chứ...

Nàng đang ở nơi nào...
Đột nhiên Vân Hoàng cảm nhận được xung động cách nơi nghỉ ngơi của hắn và Nguyệt Nha khoảng vài trăm trượng, Vân Hoàng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm từ luồng khí tức đang tiến tới.

”Nha nhi, mau trốn!”

Vân Hoàng hét lên, nhưng trong nháy mắt luồng khí tức đó đã đến rất sát nơi này, hơn nữa lại nhằm về phía Nguyệt Nha mà tới.

Nguyệt Nha tốc độ phản ứng rất nhanh, nhưng nàng vừa chỉ kịp cần lên bội kiếm thi xuất hiện trước mặt nàng đã là một con đại xà màu xanh lục, ba mắt đen đục nhìn chằm chằm vào Nguyệt Nha.

Nàng đôi nhân giống như thạch hoá đồng dạng, không thể di chuyển nổi, cả người nàng run rẩy liên hồi, không dậy nổi ý nghĩ chạy trốn.

Nguyệt Nha tuy càng lột xác bộc lộ thiên phía, nhưng xem cho cùng cũng vẫn chỉ là người mới, không thể như Vân Hoàng đứng trước đối thủ hùng mạnh vẫn có thể bình tĩnh nghĩ cách trốn thoát được.

Thanh Đầu Xà nhìn thấy Nguyệt Như thì giống như người đói nhìn thấy thức ăn ngon, cái miệng rộng ngoác nhào tới, bỗng nhiên nó cảm nhận được một lực đạo cực mạnh đánh lên cái đầu nó, chưởng nó bay ra xa, thân hình của Thanh Đầu Xà đập vào một gốc cây lớn, gốc cây giống như que gỗ đồng dạng, liền hãy làm đôi.

”Toái Giáp Kích, Long đạo cực hạn!”

Quyền phong dư ba phả vào mặt Nguyệt Nha khiến nàng trong nháy mắt thanh tỉnh dậy. Nhìn thấy Vân Hoàng trước mặt không kiềm chế được mà khóc thút thít.

Vân Hoàng hiền từ nhìn Nguyệt Nha, vuốt vuốt mái tóc trắng muốt của nàng.

”Nha nhi, núp đằng sau tảng đá kia đi, để sư phụ cho con thấy, chiến đấu là như thế nào!”

Nguyệt Nha chạy đi, Vân Hoàng trần mặc, nhìn Thanh Đầu Xà đang vặn người bò dậy không có chút khinh thị nào.

Thanh Đầu Xà này chỉ là một nhị cấp đỉnh giai yêu thú, ngang với Hư linh cảnh sơ kì cường giả giống như Ôn Ngạo Nhiên, nhưng khí tức từ trên người nó phát ra so với Ôn Ngạo Nhiên thì còn mạnh hơn nhiều lắm.

Biến dị yêu thú!Vân Hoàng có thể đoán sơ sơ rằng, Thanh Đầu Xà này đến vì con bé, đúng hơn là Chuyển Long Hình Thần Quả trong người Nguyệt Nha, nó muốn dùng Chuyển Long Hình Thần Quả để giác tỉnh huyết mạch.

Chuyển Long Hình Thần Quả đã bị Nguyệt Nha dùng ba năm trước, vốn đã Hoàng toàn tan biến khả năng hấp dẫn yêu thú, nhưng mà thời gian gần đây nàng bắt đầu tu luyện, lại bộc lộ ra ngoài. Nhưng mà cái này nhỏ yếu đến mức dù cho một con yêu thú đến gần Nguyệt Nha cũng không phát hiện ra dị trạng, vậy mà Thanh Đầu Xà này lại có thể.

Chứng tỏ rằng, huyết mạch bên trong Thanh Đầu Xà vô cùng cường đại, thậm chí là thượng cổ yêu thú tồn tại.

Thanh Đầu Xà bò dậy, mắt long sòng sọc nhìn Vân Hoàng, nó thét dài một tiếng, tốc độ cực nhanh phóng tới.

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Vân Hoàng không chút nương tay xuất chiêu, mười hư ảnh cự trụ liên hồ gióng xuống, thân hình hắn nhoáng lên, nắm tay nắm vào kêu ra tiếng răng rắc, một quyền xuất ra.

”Khởi Phong Thức!”

Cuồng phong điên cuồng nổi lên, những lưỡi mang sắc bén như lợi kiếm bay vòng quanh cánh tay của Vân Hoàng. Thanh Đầu Xà sau khi giãy dụa khỏi Thiên Hoang cự trụ trấn áp đã đụng mặt ngay quyền của Vân Hoàng.

Nó rít lên một tiếng phần nộ, màu lục yêu lực trong nháy mắt bộc phát, lân giáp trên người Thanh Đầu Xà dần trở nên cứng rắn, xung quanh yêu lực dày đặc như một màn sương bao lấy. Nó há miệng, một chùm tia lục sắc bắn ra

Chùm tia lục sắc này ngay lập tức đụng vào cuồng phong, hai lực lượng điên cuồng tàn phá lẫn nhau, phong quyển chuyển thành màu xanh, cuối cùng tan biến trong thiên địa.

Vân Hoàng và Thanh Đâu Xà không có tiếp tục động thủ, cố gắng tìm ra sơ hở của nhau.

Nguyệt Nha đứng một bên quan chiến thì con mắt sáng ngời, sự sợ hãi mới cách đây vài hơi thở trước đã không cánh mà bay.

Đây là lần đầu tiên nàng xem sư tôn chân chính chiến đấu, quả thật là đặc sắc nha.

Còn cái chiêu gió lốc kia của sư tôn ngầu chết đi được! Khi nào sư tôn chiến thắng nàng phải đòi người dạy cho mới được.

Vân Hoàng vốn bất động, bất chợt hắn lao về phía Thanh Đầu Xà. Bàn tay hắn duỗi thẳng ra, năm ngón tay chính lại, một “đao” chém ra.

“Diệt Vấn Đao!”

Diệp Vấn Đao uy lực tuy bình thường, nhưng dưới cường đại cương nguyên cùng linh lực của Vân Hoàng liền trở nên mạnh mẽ, một đao này chém xuống, không khí xung quanh bị xẻ thành một đường thẳng tắp.

Thanh Đầu Xà không có tránh né, nó lao lên muốn đón đao của Vân Hoàng, yêu lực cường hoá phần hàm của nó lên mức cao nhất, chỉ một cú ngoạm đã chặn được đao của Vân Hoàng, nhưng hắn lại nhếch lên một bị cười đắc ý. Thanh Đầu Xà trên thân bị nhiều đường đao cực mạnh chém tới.

Trong con mắt của nó loé lên sự hốt hoảng, yêu lực mạnh mẽ muốn phá tan toàn bộ đao mang nhưng nước xa không cứu được lửa gần. Dưới bốn phương tám hướng cường đại lực trùng kích trên thân nó xuất hiện chín vết thương lớn, lân giáp cỡ vụn.

Thanh Đầu Xà nhưng về phía Vân Hoàng có chút sợ hãi, gia hỏa này sai có thể quỷ dị như vậy?

Vân Hoàng thực tế cũng không có Hoàng toàn tốt, cánh tay hắn ửng đỏ, chảy ra một chút máu tươi, lân giáp của Thanh Đầu Xà quả thật quá mức cứng rắn, nhục thể của hắn đã đạt đến trình độ này nhưng khi đánh vào vẫn bị phản trấn chảy máu.

Chương 47: Thượng cổ Thanh Long huyết mạch

Vân Hoàng không có tiếp tục động thủ, hắn đứng im tại chỗ, đợi một chút nữa trạng thái toàn thịnh sẽ lần nữa phát động công kích.

Đột nhiên, từ trên người Thanh Đầu Xà yêu lực bành trướng dữ dội, nó phát ra một tiếng kinh thiên, Vân Hoàng nghe thấy thì khuôn mặt trở nên trầm trọng

”Không ngờ lại là Long huyết mạch!”

Tiếng này về sau, đầu óc Ván Hoàng cũng hơi choáng váng. Nhìn thấy Thanh Đầu Xà lúc này sát khí trùng thiên, toàn thân yêu lực, lân giáp bành trướng, hắn không khỏi cảm giác được một cỗ tử vong nguy cơ.

Vút!

Chỉ nghe thấy một tiếng xé gió, trái ngược với hình thể to lớn của mình, Thanh Đầu Xà lao nhanh như tiễn bắn đến chỗ Vân Hoàng, cái đuôi toàn lân giáp nhô ra sắc nhọn, giống như một cái roi quật vào hắn. Vân Hoàng hai tay làm tư thế phòng thủ, cuồn cuộn cương nguyên cùng linh lực tạo thành một lớp chắn bao quanh hai cánh tay hắn.

Rắc rắc rắc rắc

Lớp lá chắn bị một lực đạo mạnh khủng khiếp chấn cho vỡ tan, Vân Hoàng thân hình lùi về phía sau, trên khoé miệng chảy ra tiên huyết.

“Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát!”

Phía trên Thanh Đầu Xà ngưng tụ ra một cái cự đại ngọn núi, ngón tay của hắn hướng xuống, ngọn núi nặng nề đè lên Thanh Đầu Xà. Nó gầm lên một tiếng, trong miệng yêu lực ngưng thành một lục sắc quả cầu, lục sắc quả cầu mang theo khí thế kinh thiên đụng chạm cùng ngọn núi.

Oanh!!!

Một tiếng chấn động khiến mặt đất xung quanh rung chuyển, cây cối bị dư ba đánh gãy đổ rạp xuống, khói bụi mù mịt. Vân Hoàng quệt trên miệng mình tiên huyết, quét thần thức ra thăm dò.

Một vật thể to lớn giống như thanh đại kiếm đâm tới bụng của Vân Hoàng, tốc độ của vật thể này nhanh vượt qua tốc độ phản ứng của Vân Hoàng. Bụng của hắn bị đục một lỗ máu, lục phủ ngũ tạng đảo lộn, xương sườn hắn đoán cũng phải gẫy ba bốn cái. Thân hình hắn bị trấn bay ra xa, nằm sóng soài trên mặt đất.

Vân Hoàng khó nhọc ngồi dậy, khuôn mặt với cùng khó coi.

”Thượng cổ Thanh Long.”

Thanh Đầu Xà lúc này khí thế trùng thiên, bộ dáng cũng có chút tương tự Thanh Long, nó khinh mắt nhìn Vân Hoàng, gia hỏa này tuy mạnh, nhưng sao có thể so được với nó.

Thanh Đầu Xà trườn đến chỗ Vân Hoàng, cái miệng há ra, muốn một ngụm nuốt trọn hắn. Đột nhiên một thanh kiếm ném về phía nó, đụng vào lớp lân giáp. Thanh Đầu Xà quay đầu lại thì thấy Nguyệt Nha đang đứng đằng sau nó.

”Con rắn kia! Không được làm hại sư tôn!”

Nàng dù đứng trước uy áp khủng bố từ Thanh Đầu Xà vẫn cố duy trì không lui bước, đôi mắt to tròn mặt đối mặt với nó.Thanh Đầu Xà phẫn bộ, một cái nhỏ yếu nhân loại tiểu nữ hài, vậy mà cũng dám chọc giận nó?

Thanh Đầu Xà ban đầu dự định sẽ nuốt sống Vân Hoàng, nhưng bây giờ nó đã đổi chủ ý. Một cái mềm nhỏ nhân loại là một nhóm khai vị tuyệt vời, còn tên kia thì toàn thân cứng cáp như thiết kim vậy, nó sẽ xử lí sau.

”Tìm người bằng cỡ mình đi!”

Trong một sát na Thanh Đầu Xà mất cảnh giác, Vân Hoàng bật người Lê vào, hai chân hắn khép vào nhau, co gập lại rồi bắn ra như dây cung vậy. Thanh Đầu Xà mà bên trái lân giáp bị đập cho vỡ vụn. Vân Hoàng vận dụng toàn lực cương nguyên phòng ngự những chỗ yếu hại, nuốt một bình linh dịch vào, linh lực toàn bộ vận dụng vào việc chữa trị thương thế.

Rầm rầm rầm rầm

Quyền ra không ngừng nghỉ, mỗi quyền tuy yếu hơn so với những đòn trước, nhưng liên tục công kích một chỗ cũng khiến cho lân giáp vỡ vụn. Thanh Đầu Xà sợ hãi, gia hỏa này sao đột nhiên lại điên cuồng như vậy? Nó dùng mọi thủ đoạn phản công lại nhưng không thành, mỗi lúc Vân Hoàng tới gần nó là lại bị đấm, đá, quăng quật không thương tiếc.

Vân Hoàng phát hiện ra chỉ cần có đủ dược liệu chữa thương hồi phục là có thể thông qua sát thương vật lý lên cơ thể tiến hành rèn luyện nhục thân. Bất quá lực đạo đánh lên không thể quá mức mạnh được, Thanh Đầu Xà này vừa hay phù hợp, thế là Vân Hoàng vừa lấy nó ra luyện thể, vừa rèn luyện kĩ xảo chiến đấu luôn.

Đối với Thanh Đầu Xà yêu lực công kích, Vân Hoàng thừa nhận không nổi, nhưng lực tấn công vật lí của nó lại là điều kiện lí tưởng.

Oanh!

Vân Hoàng thét dài một tiếng, đạo Long văn thứ sáu đã thành hình, tu vi của hắn cũng nước chảy mây trôi bước vào Luyện khí cảnh ngũ cấp.
Tinh Thần của hắn ngưng tụ, Vân Hoàng có thể nhìn thấy toàn bộ lỗ hổng và cách đi chuyển của Thanh Đầu Xà. Hắn càng là bỏ mặc phòng ngự, tập trung tối đa vào tốc độ và khả năng chữa lành.

Thanh Đầu Xà trên người lân giáp vỡ nát, rơi lả tả xuống. Nó sợ hãi lui ra, gia hỏa này mặc kệ bị nó quật trúng cũng như cái bóng đồng dạng, luôn áp sát tấn công nó. Tuy lực tấn công không chút nào ảnh hưởng đến bản nguyên của nó nhưng Thanh Đầu Xà cảm thấy nhân loại trước mắt mỗi lúc lại mạnh thêm là sao?

Vân Hoàng cuối cùng cũng không có tiếp tục luyện thể theo cách điên cuồng đó nữa, cái này mặc dù tăng trưởng nhanh, nhưng nếu hắn hết sạch linh dược chữa thương thì sẽ làm án thương chồng chất lên trên cơ thể, nửa bước tu vi khó tiến.

Linh dược chữa thương Vân Hoàng còn cần nhiều lắm, hắn chiếm được rất nhiều Đan dược nhưng dùng một cái lại ít đi một cái, không thể lãng phí.

Hơn nữa tinh thần ngưng tụ, đối với hồn hải của hắn cũng tạo thành hao tổn.

Thanh Đầu Xà thấy Vân Hoàng dừng lại thì mừng rỡ không thôi, nó sử dụng cả đời lớn nhất yêu lực bao quanh thân, cả người hoá thành một thanh lợi kiếm hướng Vân Hoàng chuẩn bị đâm tới.

Bất chợt, từ sâu bên trong hắc động hồn hải của Vân Hoàng bắn ra một mũi tử sắc chi tiễn mang theo nồng đậm tử vong chi ý.

Thanh Đầu Xà hét thảm một tiếng, tầm mắt nó trở nên nhiễu loạn, toàn thân yêu lực loạn thành một đoàn. Vân Hoàng cố nén cảm giác mệt nhọc do hồn lực đột nhiên tiêu hao lớn, liên tiếp quyền giáng lên đầu nó.

Hắn sau khi ngưng ra sáu đạo Long văn, nhục thể liền có thể xuyên thủng hộ thể linh lực của Hư linh cảnh sơ kì cường giả, cũng đã gần như ngang bằng Thanh Đầu Xà rồi.

Thanh Đầu Xà sau khi lấy lại được ý chí thì chỉ thấy cả người tiên huyết chảy xuống, toàn thân tàn tạ không chịu nổi, nó quay đầu đi, muốn dùng tốc độ cao nhất bỏ chạy

”Đừng đi vội thế, Truy Phong Thức!”

Gió bão lại một lần nữa nổi lên, nhưng không giống phong bạo hủy diệt như trước, mà lại làm người khác có cảm giác phảng phất như dù có ở ngay trước mặt cũng không thể bắt được. Phong quyển bao trùm lấy Thanh Đầu Xà. Nó liều mạng cắn trả, yêu lực càng là phóng bừa bãi, nhưng bản thân Vân Hoàng giống như hoà vào làm một với làn gió, một làn gió trong một cơn bão, không ai có thể bắt được hắn.

Vân Hoàng thỉnh thoảng lại lợi dụng phong quyển lực lượng gây tổn thương cho Thanh Đầu Xà, nó cũng hiểu đây là một trận chiến tiêu hao, toàn lực phòng ngự cùng hồi phục, chờ cho phong quyển tan đi, lúc đó nó có thể đem Vân Hoàng nhất kích tất sát.

Nhưng Vân Hoàng sai có thể như những tu sĩ thông thường? Trong cơ thể hắn nối liền một vĩnh cửu đại mạch, lại khai mở ra thế giới thụ 1080 vạn mạch, linh lực chảy xuôi không chỉ nhiều hơn phổ thông tu sĩ mà còn mạnh mẽ hơn nhiều.

Cuối cùng, Thanh Đầu Xà phòng thủ cũng không nổi nữa, nó nội thương ngoại thương chồng chất, yêu lực vì sử dụng lung tung đã hai sạch sẽ, lân giáp phòng hộ vỡ nát. Cuối cùng triệt để ngã xuống, toàn thân khí tức cách tuyệt bỏ mình.

”Triệt để xong...”

Vân Hoàng lúc này khoảng cách bỏ mạng hết đà cũng không kém bao nhiêu. Sử dụng tử sắc chi tiễn, bảo vệ bản thân yếu hại bộ phận, duy trì phong quyển Truy Phong Thức đối với cương nguyên, linh lực cùng hồn lực tiêu hao thảm trọng.

Chương 48: Di tích

”Hiểu chứ, Nha nhi?”

”Vâng!”

Vân Hoàng lúc này đang chỉ điểm Nguyệt Nha tu luyện.

Trận chiến với Thanh Đầu Xà đã kết thúc được mấy ngày, Vân Hoàng cùng Nguyệt Nha vẫn đang thẳng hướng Vương đô tiến tới.

Thực ra nếu Vân Hoàng vận dụng toàn lực, tuỳ thời có thể đến một thành nào đó thuê phi hành thú, tối đa trong một tuần sẽ tới nơi. Nhưng Vân Hoàng không muốn vậy, hắn muốn từ từ tìm kiếm cơ duyên trên đường, hơn nữa bồi dưỡng đệ tử Nguyệt Nha, mà ngao du kiểu này cũng là sở thích của hắn, vừa hay đối với tâm cảnh cũng ít nhiều rèn luyện.

Vân gia ở Vương đô quyền thế rất cao, hơn nữa thực lực hùng mạnh, trước khi bước vào lãnh thổ địch nhân, thực lực của hắn phải càng mạnh càng tốt mới có thể bảo hộ tính mạng và Nguyệt Nha.

”Sư tôn, đằng kia hình như tụ tập rất nhiều người!”

”Ta biết, Nha nhi. Chui vào sau lưng ta đi.”

Dù sao thì vẫn nên cẩn thận, hắn cong không có biết vì sao đám người tụ tập đông như vậy.

Vân Hoàng dùng hồn lực huyễn hoá cái túi vải sau lưng, người bình thường nếu nhưng vào chỉ thấy trống không, ít nhất cần hồn lực mạnh hơn hắn nhiều lần mới có thể nhìn ra dị trạng đến.

Dùng hồn lực cấu thành trận bàn, từ trận bàn bố trí ra trận pháp, thủ pháp này từ khi có hắc động hồn hải liền suy nghĩ nhiều lần, cũng là lần đâu tiên thực nghiệm.

Hồn lực vô định hình, theo lí luận mà nó có thể nhào nặn thành bất cứ thứ gì. Bất quá, độ chưởng khống của tu sĩ với linh hồn đừng nói là nhào nặn thành một cái trận bàn phức tạp, tạo thành một vật thể có hình thù đã là cực kì khó khăn rồi. Xếp trận càng là gian nan, quy chung mà nói muốn ngưng thành hình thì hồn hải phải càng cô đọng càng tốt.

Luận khống chế, Vân Hoàng có thể tuỳ ý xem nó như một dạng linh lực để điều khiển. Còn cô đọng, hắn có một cái độc nhất vô nhị hắc động sâu hun hút hồn hải.

Trận pháp bố trí xong xuôi, Vân Hoàng tiến đến nơi đám người kia tụ tập.

Ở đó, một đám lúc nhúc tu sĩ đang đứng trước một đại trận pháp lớn.

Vân Hoàng minh ngộ, hoá ra là di tích viễn cổ.

Di tích viễn cổ có rất nhiều chủng loại, có thể là khu vực đặc biệt do tự nhiên hình thành giống như Lam Anh bí cảnh, có loại lại là một tông môn thượng cổ đã bị hủy diệt, hay tàn tích chiến trường của các trận chiến.

Loại di tích có trận pháp thủ hộ đằng trước đa phần là di tích tông môn viễn cổ.

Vân Hoàng kiếp trước đi di tích tuyệt đối nhiều, dù sao hắn là tán tu, các cơ duyên bên trong di tích chính là lực lượng chủ yếu cho hắn tu luyện.

Vân Hoàng chỉ đứng một bên, trận pháp thủ hộ này là một tứ cấp trận pháp, dù cho đã bị hư hại nhiều nhưng không có tu vi Thông linh cảnh tuyệt đối không phá được.

Nguyệt Nha hé mắt ra ngoài, thích thú nhìn những cái này đám người cùng trận pháp kia.Đột nhiên, từ đằng xa không hẹn mà bay đến năm thân ảnh.

Mọi người đang ông ào trong chốc lát liền trở nên im lặng.

Vân Hoàng không cảm nhận dao động linh lực trên mấy người này, hắn phát hiện tất cả đều là Thông linh cảnh ngũ cấp.

Vân Hoàng sâu sắc cảm nhận. Ở tứ phái phía đông xa xôi kia, một Hư linh cảnh cường giả đã có thể làm mưa làm gió, nhưng ở đây lại tồn tại Thông linh cảnh ngũ cấp, hơn nữa là năm đầu.

Nên biết là hắn vẫn chưa có tới Vương đô, Vương đô mỗi quốc gia đều là nơi tập trung phần lớn nhân mạch cùng cao thủ tụ hội, các thế lực có thể vững chân ở Vương đô càng không phải ăn chay.

Trung hải này, quả nhiên ngoạ hổ tàng long!

“Ha ha, Uông thành chủ! Hạnh ngộ hạnh ngộ!”

Một vị hoàng sắc đạo bào trung niên hướng về phía vụ được gọi là Uông thành chủ này cười nói.

Vị Uông thành chủ này mặc y phục màu xám tro, hướng phía hoàng sắc đạo bào trung niên nam tử đáp lời.

”Liên Bằng, lần nữa gặp lại. Thế... giới thiệu cho ta vị bên cạnh ngươi đi.”

Liên Bằng cười đáp, hướng về phía thanh niên đằng sau.

”Đây là tam hoàng tử Nguyên Khải!”Uông thành chủ cũng khá giật mình với thân phận của vị thanh niên này, chậm rãi cúi đầu hành lễ.

”Bái kiến hoàng tử.”

Tam hoàng tử vung tay.

”Uông thành chút không cần đa lễ.”

Liên Bằng nhỏ giọng truyền âm.

”Uông thành chủ, hai lão già của Ma Viên tông...”

”Chúng ta cần hai người bọn chúng hợp lực phá trận, hơn nữa lũ tán tu dưới kia cũng là pháp hôi hoàn hảo, nếu có biến ta có thể chạy được, cong lũ tán tu kia chết trong đấy cũng không khiến người ta nghi ngờ gì.”

Cả tam hoàng tử và Liên Bằng đều gật đầu.

...

Vân Hoàng vẫn đứng im chờ đợi, từ trên cao truyền xuống giọng nói của vụ trung niên hoàng sắc đạo bào.

”Chư vị! Hiện giờ Liên mỗ cùng với bốn vị cường giả liên thủ phá trận, thanh thế cùng dư ba sẽ có chút lớn.”

Mọi người nghe thấy vậy đều không hẹn mà lui lại xa mấy trăm trượng, không có ai nguyện ý đi hưởng tí “gió mát” cả.

Từ phía bên trong đám người bay ra hai lão già tóc trắng, cả hai khuôn mặt có chút nhợt nhạt, khoác đạo bào màu đen. Có người nhanh mắt nhìn ra thân phận của hai lão già này.

”Trưởng lão Ma Viên tông!”

Ma Viên Tông là một tông môn giáp phía Bắc Nguyên Hạo Quốc, trong ngũ tông thực lực cũng không thấp, đặc biệt phong cách hành sự ngang ngược bá đạo. Mọi người thấy Ma Viên tông đã đầu đều run lên, tận lực tránh xa.

Từng có con gái của một tông chút tông môn nhỏ bị một đệ tử nội môn Ma Viên tông vừa ý, muốn bắt về tông môn. Nhưng cha thiếu nữ không đồng ý, đánh thương tên kia. Ngay một tuần sau toàn bộ tông môn đó bị chém giết sạch sẽ, chó gà không tha. Chỉ còn tông chủ còn sống, bị phế hết tu vi, con gái thì bị bắt vào trong Ma Viên tông làm lô đỉnh thái bổ. Đến khi bị chơi chán thì ném lại cho người cha tông chủ kia, lúc đó từ một cái xinh đẹp nữ tử, biến thành một cái xác tàn tạ điên điên loạn loạn.

Thủ đoạn ác độc cỡ này so với giết chết cong kinh khủng hơn, từ lúc đó không ai nguyện ý đắc tội Ma Viên tông.

Vân Hoàng nghe được chuyện này cũng có một trận giật mình, Ma Viên tông này, hắn cũng không muốn đắc tội, trừ khi có đủ thực lực. Bất quá hắn biết, muốn từ nơi này quật khởi, bắt buộc phải đụng đến lợi ích một số người.

Vân Hoàng nhìn về phía trận pháp kia trong mắt tràn ngập quyết tâm. Hắn cần thực lực, nếu không có thể số phận hắn sẽ giống như vị tông chút kia, không thể bảo vệ thân nhân của chính mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn họ bị hủy hoại.

Chương 49: Hư linh cảnh đỉnh phong thức hồn

Năm vị Thông linh cảnh ngũ cấp cùng xuất thủ toàn lực, thanh thế tất nhiên vô cùng lớn, linh lực thiên địa mấy trăm trượng xung quanh ba động kịch liệt. Trận pháp này tuy có thể ngăn chặn tu sĩ Chân Đan cảnh, nhưng qua thời gian tàn phá đã sớm không còn như trước. Hai khắc trôi qua, một mảnh của hộ trận bị đánh vỡ, mở ra một thông đạo cho mọi người đi vào.

Vân Hoàng cũng theo dòng người lao vào bên trong thông đạo. Ở phía bên kia, hắn cảm nhận được linh khí nồng đậm hơn cả, ít nhất phải so với ngoại giới năm sáu lần tốt hơn.

Xuất hiện trước mắt tất cả mọi người là mất trăm gian phòng khép kín hình dạng hao hao một con ốc. Tất cả được bố trí tưởng chừng như ngẫu nhiên nhưng lại là một trận pháp huyền diệu.

Rất nhiều kẻ trực tiếp bỏ qua những phòng ốc này, hướng về phía xa hơn chạy tới.

Vân Hoàng thần thức ngưng tụ, lập tức phát hiện ra toàn bộ những phòng ốc này là phương trận của một cái cự đại tụ linh trận, bên dưới rất có thể có linh mạch chảy qua.

Một số kẻ hiểu biết chút trận đạo cũng đi vào xem xét liền mừng rỡ như điên, chọn một phòng tiến vào. Những người khác cũng nhất loạt làm theo. Chỉ vài chục hơi thở hơn phân nửa gian phòng đã bị chiếm.

Mà những cường giả Hư linh cảnh, Thông linh cảnh thì thấy những phòng ốc này tác dụng với mình không lớn, trực tiếp hướng tới khu vực phía trước.

Vân Hoàng cũng nhắm trúng một căn phòng chưa có người, đột nhiên từ đằng xa truyền đến rất nhiều tiếng thét.

”Tránh ra cho lão tử!”

”Mau cút, gian phòng này là của ta!”

”...”

Mấy vị Luyện khí thất cấp, bát cấp cùng một lúc xuất thủ về phía Vân Hoàng tạo nên trận thế đặc sắc. Những người gần đó thầm tiếc hận, gia hỏa này tuy nhanh tay nhưng chắc chắn sẽ bị đánh chết thôi.

Nhưng không có cảnh tượng Vân Hoàng thổ huyết bay ra đằng xa giống như tưởng tượng, chỉ thấy Vân Hoàng ngoái đầu lại, một quyền vung lên. Đột nhiên gió lốc ầm ầm nổi, mạnh mẽ phong quyển mang theo những lưỡi phong nhận sắc bén cắt chém toàn bộ cái trận thế công kích hoa lệ kia.

Vân Hoàng quay đầu lại.

”Xin lỗi nha, nơi này có người rồi!”

Sau đó hắn đóng cửa, gian phòng này được thiết kế để chỉ người KRW trong mới có thể mở ra nếu trong phòng đã có người.
Những tu sĩ vừa xuất thủ lúc này nghệt mặt ra, trong lòng cảm thấy rùng mình. Mỗi người bọn họ chiêu vừa rồi không xuất mười thì cũng là chín phần thực lực, vậy mà đối phương chỉ một cái đơn giản quyền liền đem tất cả xắt nhỏ như đầu bếp thái thịt vậy.

Tất cả mọi người da đầu run lên, cũng may là vị tu sĩ này không có chấp nhặt.

Vân Hoàng sau khi vào căn phòng liền thả Nguyệt Nha ra. Nàng ở trong túi sư phụ lâu như vậy liền cảm thấy bức bách, này được giải khai ra thì tinh thần hớn hở.

Vân Hoàng mục đích vào đây cũng không phải để tu luyện, nơi này xác thực đối với hắn có tác dụng, nhưng không có lớn, hơn nữa lại tốn nhiều thời gian. Bất quá đối với một tu sĩ Nhất mạch như Nguyệt Nha thì chẳng khác nào trân bảo cả.

”Nha nhi, ở trong này chăm chỉ tu luyện, nhớ lời ta dặn phải áp chế cảnh giới nghe chưa, trừ khi chịu không nổi nữa hẵng đột phá.”

Nguyệt Nha khuôn mặt ửng đỏ, phồng má giận dỗi, khó khăn lắm nàng mới thoát ra được, bây giờ lại bị nhốt trong cái chỗ này sao.

Vân Hoàng chỉ một cái liếc mắt là có thể hiểu. Đưa tay xoa đầu nàng.

”Ngoan ngoãn tu luyện, sư phụ đi tầm bảo.”

Nguyệt Nha dù không quá mức nguyện ý nhưng vẫn gật đầu, ai bảo nàng thương sư phụ quá cơ.
”Ta đi nha!”

Vân Hoàng cúi thấp xuống, thân hình hắn nhoáng lên, biến thành một đạo tàn ảnh trong không khí.

Khi mà hắn thi triển hết tốc lực, đừng nói là Luyện khí cảnh, kể cả Hư linh cảnh sơ kì giờ phút này cũng khó mà bắt kịp hắn.

Đi được chừng một khắc, Vân Hoàng tiến đến một khu vực khác biệt.

Rất nhiều tiếng hét thảm khốc vang lên, để lại đó là một cái xác gầy teo tóp, đôi mắt trở nên vô hồn. Vân Hoàng lập tức trở nên cảnh giác, thần thức tỏa ra, phát hiện xung quanh hắn đầy những bóng ma mờ ảo.

Những bóng ma này không có ý thức, phiêu đãng trong hư không, đặc biệt là trên người tràn đầy tử vong chi khí.

Phát hiện Vân Hoàng tồn tại, những cái bóng này liền hướng hắn xông tới, đồng loạt hàng trăm, hàng nghìn cái bóng cùng một lúc, tử khí dày đặc như một cái lao tù hướng hắn ép tới.

Vân Hoàng không có chút gì lo lắng cả, cước bộ vẫn từ từ dần đều, tử vong chi khí đối với bất kì sinh vật nào đều là đệ nhất kịch độc, bất quá hồn hải của Vân Hoàng đồng hoá một phần tử vong chi hồn.

Kinh hỉ hơn là, hắn phát hiện những bóng ma này là những đoàn tinh thần chi lực vô chủ, bọn nó tuy có tồn tại ý thức chủ động nhưng yếu ớt đến mức cực điểm, chỉ cần tốn chút công phu là có thể đem chỗ này ý thức nghiền nát.

Hắc động hồn hải xuất động, một vòng xoáy mang theo kinh khủng lực kéo hút các bóng ma này vào trong hắc động, những bóng ma này đi vào liền bị nghiền nát trong hư vô, cuối cùng phần xót lại bị bóng tối sâu hun hút nuốt chửng.

Hắc động hồn hải của Vân Hoàng không đơn thuần chỉ là một cái hố, đúng hơn là một vòng xoáy linh hồn xoáy tròn liên tục, kéo xuống tận chỗ bóng tối sâu hoắm kia. Nếu ai đó có gần nhìn thẳng vào đó liền sẽ cảm thấy run sợ, cảm giác như mình đang bị nuốt chứng vậy, nhưng cũng đồng thời tò mò không biết ẩn sau bóng tối đó, tồn tại thứ gì.

Vân Hoàng bước đi từ từ, càng lúc càng nhiều bóng ma bị hắc động hồn hải hấp thụ, cảm thị linh hồn lực mình đang điên cuồng tăng lên, Vân Hoàng không có muốn ra khỏi đây nữa. Hắn đi vào trong nơi bóng ma tập trung đông đảo nhất.

Đến khi hồn hải của Vân Hoàng đã ngang hàng Hư linh cảnh đỉnh phong tu sĩ, rốt cuộc thôn phệ các bóng ma đã không còn tác dụng nữa.

Vân Hoàng điều chỉnh trạng thái một lúc, sau đó thoát ra khỏi bóng ma khu vực.

Lời tác: mọi người cứ tưởng tượng hắc động hồn hải giống một cái lỗ đen ngoài vũ trụ là được.

Chương 50: Ngoan độc bẫy rập

Khi Vân Hoàng thần hồn cường độ đạt đến ngang bằng Hư linh cảnh đỉnh phong tu sĩ, thôn phệ những bóng ma kia đối với hắn tác dụng cơ hồ đã là con số không.

Đạt đến Hư linh cảnh cường độ thức hồn không có nghĩa thức hồn của hắn mạnh ngang tu sĩ Hư linh cảnh đỉnh phong thực sự. Hư linh cảnh, tuy chỉ là cảnh giới nửa bước Thông linh, bất quá biến đổi về chất cũng vô cùng lớn, hoàn toàn không phải Luyện khí cảnh tu sĩ có thể bằng.

“Nơi này... thật quái dị!”

Khu vực mới tiến đến là một chỗ toàn sương mù, những sương mù này vô cùng dày đặc, gần như chắn hết toàn bộ tầm nhìn.

Thường thì với những thử thách thế này sẽ có bố trí trận pháp cắt đứt thần thức truy tung, trong sương mù sẽ ẩn giấu hắc thủ ra tay, nhưng ở đây thần thức, linh lực không có bất kì cái gì hạn chế cả.

Sương mù dù dày đặc, nhưng với thần thức của tu sĩ cơ hồ là vô dụng, Vân Hoàng đem thần thức phóng ra hết cỡ, bên trong sương mù không có ẩn chứa bất cứ cái gì hắc thủ hay bẫy tập hết, chỉ là một vùng đất trống đầu sương mù cùng một vài thân ảnh khác, đó cũng là những tu sĩ đã vượt qua khu vực bóng ma giống Vân Hoàng.

Hắn thu lại thần thức, chau mày đăm chiêu.

”Hay là do ta quá đa nghi?”

Vân Hoàng nghĩ bụng, cước bộ nhanh chóng bước đi.

”Aaaaaa!!!”

Một tiếng hét thảm đột nhiên vang lên, Vân Hoàng tinh thần lập tức ngưng tụ, thần thức quét đến nơi tiếng hét kia vừa phát ra. Ở đó ngoại trừ một vị tu sĩ bị chém chi chít, vẫn lạc ở đó ra thì không có bất luận cái gì cả.

Vân Hoàng đồng tử một trận có rút, khoé môi mấp máy không nói lên lời, đây rốt cuộc là cái quỷ gì?

Có thể vào được khu vực này, thực lực đương nhiên không kém, ít nhất cũng là Luyện khí cảnh đỉnh phong, vậy mà bị giết trong tích tắc, chỉ kịp kêu lên một tiếng thảm thiết, chỉ có thể là đối phương thực lực cao hơn hắn rất nhiều.

Ngươi đằng sau truyền ra tiếng hét, chết giống hệt như tên kia, rồi lại một người nữa, người nữa...

Cuối cùng xung quanh chỉ còn có một mình Vân Hoàng.

”Mình hôm này, thực may mắn...”
Hắn cũng không biết là này mắn hay xui xẻo nữa, tất cả đều đã bị giết, thậm chí trong số đám người bị giết còn có Hư linh cảnh tu sĩ, vậy mà hắn một cái Luyện khí ngũ cấp sống đến tận bây giờ.

Xung quanh Vân Hoàng lúc này là một đạo nhàn nhạt ánh sáng, đem cả người hắn bảo vệ. Vân Hoàng vốn dĩ đã là một Nhị cấp đỉnh phong trận pháp sư, thời gian gần đây trình độ càng là tăng cao, đã vô hạn bước vào tam cấp, hắn cảm thấy may mắn vì đã lấy lân giáp của Thanh Đầu Xà đem luyện làm một đống trận bàn để sử dụng.

Nhị cấp đỉnh tiêm trận pháp đi chuyển nhàn nhạt đạo quang. Vân Hoàng thần thức lại lần nữa khuếch tán ra tứ phương tám hướng, cũng không phát hiện bất luận đồ vật hay sự sống nào.

Vân Hoàng tỉnh táo trở lại, tinh khí thần liền đạt đến mức độ tập trung cao nhất. Hắn đã nhiều lần trải qua sinh tử lằn ranh, thậm chí đã từng chết hai lần, sao có thể sợ hãi mà mất lí trí.

Oanh!

Đột nhiên màng chắn bị tấn công rung động kịch liệt, con mắt Vân Hoàng cực nhanh lướt qua nó thì phát hiện ra kẻ tấn công trận pháp... lại là một con khôi lỗi.

Khôi lỗi tốc độ cực nhanh, liên tục đánh lên trận pháp. Trận pháp tuy không thấy được suy mòn, nhưng chỉ cần một khác nữa sợ là sẽ vỡ.

Vân Hoàng không có để ý tu sửa trận, hắn tinh khí thang ngưng tụ đến cực hạn, hồn lực mạnh mẽ dò xét từng tấc trên người khôi lỗi, đột nhiên phá ra cười, giọng nói ẩn chứa tự tin.

”Gia hoạt thiết kế ra cái bẫy rập này cũng quá ngoan độc!”
Sương mù, thần thức không tìm được bất cứ thứ gì, không bị hạn chế,... giờ đây hắn đã mười phần thì chín phần hiểu hết các nhân tố này.

Việc thần thức không thể tìm được con khôi lỗi trước mặt là bởi vì linh khí ở trong đây rất nồng đậm.

Ban đầu nghe có vẻ không liên quan nhưng Vân Hoàng sau khi quan sát kĩ dòng chảy thiên địa chi lực xung quanh mới có thể biết được, năng lượng ở đây chảy theo những lộ tuyến rất khác so với bình thường, con khôi lỗi được chế tạo theo một cách nào đó mà để cho linh lực của nó có thể hoà cùng làm một với dòng chảy linh lực, giống như đem cây giấu vào rừng, thần thức có mạnh đến đâu cũng phát hiện không nổi.

Một số người sẽ nghĩ rằng, khi tấn công sẽ gây ra ba động linh lực, tại sao khôi lỗi tấn công lại không có?

Tấn công đích thực gây ra ba động linh lực, nhưng như đã nói ở trên, dòng chảy ớt đây khác biệt quá nhiều so với bên ngoài, khi khôi lỗi tấn công, dòng chảy cũng tự điều chỉnh theo khôi lỗi linh lực nên khôi gây ra hiện tượng linh lực ba động, xung đột.

Bẫy rập này khi giải thích ra tuy dễ hiểu, nhưng để thiết kế ra nó ẩn chứa vô bàn thủ pháp khác nhau, nếu không phải kiếp trước hắn chủ du nhiều nơi, tri thức hơn người thì có lẽ Thông linh cảnh cũng không sờ nổi.

Mà thứ điều khiển thiên địa chi lực nơi đây, chắc chắn là một trận pháp, hơn nữa đẳng cấp ít nhất cũng phải Ngũ cấp trận pháp. Mà thấy triệt thiên địa tri lực đến nhường này ít nhất cũng là một cường giả Ngưng niệm cảnh hậu kì đi.

Vân Hoàng để cho ý nghĩ của mình làm cho khiếp sợ, Ngưng niệm cảnh hậu kì ở đại lục cũng là những cường giả hàng đầu, trong cái thời kì mà Hư thiên ẩn cư, Mệnh kiếp dường như tuyệt tích này, Ngưng niệm chỉ cần không trêu chọc lung tung liền có thể ung dung ngang dọc đại lục, vậy mà ở một vùng hẻo lánh như Trung hải này lại có thể xuất hiện?

Bất quá sau khi suy nghĩ kĩ, Vân Hoàng liền cảm thấy mình sinh ra nơi tận cực Nam Vĩnh lạc đại lục này dường như không có đơn giản như vậy.

”Từ đoàn kì lạ năng lượng kia, Lam Anh bí cảnh, hết thảy đang che giấu một cái gì đó?”

Thời gian đoàn năng lượng kia xuất hiện rất sát thời gian Lam Anh bí cảnh mở ra, mà bên trong Lam Anh bí cảnh hắn cũng lần hai đụng độ đoàn năng lượng này.

Tới đây, thủ pháp chế tạo khôi lỗi hắn chưa từng nghe qua bao giờ, thậm chí xem xét kĩ lại một chút, trận pháp nơi đây bố trí khác xa thủ pháp bố trí trận pháp hiện nay.

”Rất có thể, tông môn này đã tồn tại từ tận thời đại Hắc Nhật.”

Thời đại Hắc Nhật số người biết tới cũng vô cùng ít ổi, mà hiểu sâu về nó còn ít ỏi hơn. Thời đại Hắc Nhật nghe nói là thời điểm đại thịnh nhất của Vĩnh lạc đại lục, tài nguyên sung túc vô cùng, cường giả vô số, so với hiện thời Vĩnh lạc đại lục thì mạnh hơn nhiều lắm. Nhưng tại sao lại đặt tên là Hắc Nhật, một điềm xui như vậy?

Nhìn thấy Trận pháp sắp bị phá, Vân Hoàng đình chỉ trong lòng mình tuôn trào suy nghĩ, chuẩn bị đối phó với khôi lỗi. Những tri thức này, hắn chắc chắn sẽ hảo hảo nghiên cứu một lần nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau