VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Đừng khóc, đừng đi

Vân Hoàng không còn sức lực để đứng nữa, hắn quỵ một chân xuống. Lục Thi Y cả người đầy máu tươi, vừa trải qua một trận chém giết nữa. Thấy Vân Hoàng hắn gần như đã suy kiệt thì chạy đến đỡ hắn dậy, nhét vào trong miệng hắn hắn hai viên chữa thương đan dược. Vân Hoàng khó khăn lắm mới duy trì được ý thức, cười khổ nhìn thiếu nữ đáng yêu bên cạnh.

”Lục Thi Y, xin lỗi ngươi.”

Chính hắn là người đã kéo nàng vào trong mớ bòng bong này, dù nàng không một lời oán trách hắn, nhưng Vân Hoàng không phút giây nào không cảm thấy tội lỗi.

Luôn miệng nói mình không muốn liên lụy đến Tuyệt Thế Lục Hoa Nữ Đế sau này, nhưng luôn là hắn đặt nàng vào nguy hiểm. Thế hoá ra Vân Hoàng hắn cũng là một gã ngụy quân tử sao?

Hắn từng cợt nhả Vương Thần trước kia là một gã “Quân tử như Ngọc”, ngẫm lại bây giờ hoá ra cũng chỉ là chó chê mèo lắm lông mà thôi.

Cao tầng tứ phái cường giả từ trên không trung hạ xuống kinh hãi trước chiến trường khốc liệt, lại càng kinh hãi hơn trước đôi thiếu niên thiếu nữ này.

Xung quanh phạm vi ba trăm trượng ngập tràn mùi máu và sát khí lưu lại khiến người ta buồn nôn, đủ các kiểu chết bày ra trước mắt. Có bị chia năm xẻ bảy, có đầu một nơi thân một nẻo, có bị đâm thấu tim mà chết, thảm khốc vô cùng.

Hôm nay, tứ phái Phong Ngân tông, Hư Kiếm tông, Lăng Hà phái và Dạ Cách cung cao thủ đều tổn thất thảm trọng, tất cả đều có một suy nghĩ nếu không chiếm được nhẫn trữ vật của Vân Hoàng, vậy thì ít nhất phải mất chục năm nữa mới miễn cưỡng hồi phục, chứ đừng nói là cường đại thêm.

Ôn Ngạo Nhiên cùng chúng cường giả nhìn Vân Hoàng và Lục Thi Y, trong mắt tỏa ra sát khí cực lớn.

”Chịu chết đi!”

Ôn Ngạo Nhiên gầm lên, trong tay xuất hiện một mũi giáo. Mũi giáo ầm ầm lao đến, mang theo kinh khủng khí tức của tu sĩ Hư linh cảnh, Vân Hoàng cảm thấy cả linh lực, xuống nguyên cùng thức hồn rung động như sắp xụp đổ đến nơi. Một đòn này so với mũi tiễn của lão già kia ít nhất cũng mạnh hơn cả mất chục lần.

Lục Thi Y lúc này cả tâm liều mạng đều có, nàng song kiếm vung xuống, dù trạng thái của nàng so với Vân Hoàng thì tốt hơn nhiều nhưng linh lực của Lục Thi Y cũng chỉ còn có ba thành, kể cả nàng có toàn thịnh đi nữa thì nếu muốn ngăn chặn một đòn này cũng phải đem nửa cái mạng bồi lại.

Giáo này của Ôn Ngạo Nhiên là một món tàn bảo Linh giai đỉnh cấp, là pháp bảo y tìm được khi lịch lãm thời trẻ từ động phút của một tán tu Thông linh cảnh đỉnh phong, từ lâu đã theo Ôn Ngạo Nhiên chinh chiến, uy lực so với Linh giai cao cấp pháp bảo cũng không kém là bao.

Cuồng bạo linh lực quấn quanh mũi giáo, khí tức hủy diệt khiến linh lực thiên địa tứ phương nổ vang, những cao tầng ba phái còn lại cũng âm thầm kinh hãi trước thực lực của Dạ Cách cung cung chủ Ôn Ngạo Nhiên.

Một giáo này dù là Luyện khí cảnh cửu cấp cũng có thể ngay lập tức giết chết, huống hồ là Vân Hoàng một cái Luyện khí cảnh tam cấp.

Một trận chiến này, nếu Vân Hoàng là một Luyện khí cảnh ngũ cấp, lục cấp vậy thì rất khó để dự đoán kết quả, bất quá mối đe dọa này cuối cùng cũng bị diệt trừ.

Lục Thi Y đang nắm từng giây hồi phục một, muốn chặn một giáo này, đột nhiên nàng cảm thấy thân thể chấn động, một cánh tay đem nàng đẩy về phía sau.

Vân Hoàng vốn tưởng rằng kiệt sức đến mức nhấc chân cũng khó không biết lấy đâu ra năng lượng, đem Lục Thi Y che chắn đằng sau. Hắn kích phát Phá Không phù lên nàng.

Lục Thi Y chỉ cảm thấy mình và hắn tựa hồ bị một bức màn mỏng ngăn cách, tuy rằng mỏng mạnh, nhưng nàng lại không cách nào phá vỡ.

Vân Hoàng đối với nàng nói.

”Phá Không phù, Huyền giai cao cấp phù lục, chúng sẽ không thể làm gì ngươi được nữa.”

Xoẹt!

Cây giáo cắm xuyên qua bụng của Vân Hoàng, phá hủy của hắn hết thảy kinh mạch cùng Đan điền, thân thể bị tổn hao nặng không sao tả xiết, cương nguyên mất đi chín phần. Một thân tu vi, cứ như vậy liền bị phế gần sạch.
Dù đã phế được tu vi của Vân Hoàng, nhưng Ôn Ngạo Nhiên giờ phút này đã phẫn nộ đến điên cuồng rồi.

Một Huyền giai cao cấp bảo phù lại đi dùng cho nha đầu Lục Thi Y kia còn chưa nói, mà theo ngữ khí của Vân Hoàng, tựa hồ toàn bộ Lam Anh bảo vật là nằm trên người Lục Thi Y, mà bọn họ lúc này dù có mạnh lên gấp mười lần cũng đừng mơ chạm đến góc áo của nàng.

”Vân Hoàng!!! Ta muốn cho ngươi sống không bằng chết!!!”

Toàn bộ cường giả tứ phái lao lên, Vân Hoàng vốn đã bước một bước vào quỷ môn quan lại bình tĩnh dị thường. Hắn chỉ lên trời.

”Muốn cho ta sống không bằng chết? Chi bằng cùng ta xuống hoàng tuyền đi.”

Bọn họ không hiểu sao đều vô thức nhìn lên, chỉ thấy một khí tức trầm trọng phút xuống, nặng như sơn áp khiến bọn họ cả người đều hít thở không thông, nửa bước khó đi.

Đó là một toà tháp đen, cũng chính là toà tháp đen bên trong Lam Anh bí cảnh.

Toà hắc tháp này vốn là một món bị tổn hại nghiêm trọng pháp bảo, theo Vân Hoàng dự đoán, phẩm giai của nó ít nhất cũng phải ngang hàng với bảo phù kia, cũng là Huyền giai cao cấp.

Tuy mất đi gần như toàn bộ thuộc tính, nhưng một số chức năng cơ bản của một món pháp bảo cũng không có mất đi.

Tự bạo hắc tháp chính là phương án cuối cùng mà Vân Hoàng nghĩ tới trong trường hợp xấu nhất, không ngờ giờ phút này hắn thật sự phải làm.

Lục Thi Y điên cuồng vận toàn bộ linh lực đến khi cạn kiệt, muốn đem tấm màng này đập vỡ ra, nhưng nó không có vỡ. Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Hoàng.

Lục Thi Y nàng thể hiện cảm xúc ít đến đáng thương, thậm chí có thể nói là vô cảm, chỉ khi ở bên cạnh Vân Hoàng, nàng mới bộc lộ ra một chút xấu hổ mà thôi. Nhưng giờ phút này trên khuôn mặt của nàng lại chảy ra hai dòng nước mắt.

Khuôn mặt nàng đẫm lệ, hai tay mảnh khảnh liên tục đập lên tấm màng linh lực.

”Vân Hoàng! Ngươi không được!!”Vân Hoàng lúc này cảm xúc cũng vô cùng ngổn ngang, có nghẹn ngào, có tiếc nuối, có không cam lòng, nhưng ánh mắt của hắn lại bình thản như mặt hồ, tựa hồ rơi vào trạng thái siêu thoát.

”Đừng khóc, Thi Y.”

Hắn ước rằng linh lực của hắn mạnh hơn chút nữa để Phá Không phù lập tức được kích phát, để cho nàng không có đau khổ như vậy, để cho hắn không có đau khổ như vậy.

”Đừng đi...”

Nàng giọng nói vô hồn.

Lục Thi Y con ngươi càng là chết lặng, nàng áp bàn tay lên lớp màng linh lực, hắn cũng áp bàn tay lên, nhưng cả hai vĩnh viễn không thể chạm vào nhau

Một ly khoảng cách, mà như nghìn trùng xa cách.

Ôn Ngạo Nhiên cung chúng cường giả lúc này đã vô cùng sợ hãi, mặc kệ là vận dụng bao nhiêu thủ đoạn cũng không thể thoát khỏi hắc tháp trấn áp, điên cuồng hướng Vân Hoàng tới cầu xin.

Vân Hoàng hồn hải vì chịu trọng tải quá nặng của toà tháp mà đã tan vỡ, đó cũng là lí do hắn không có dùng toà tháp quyết chiến với địch thủ.

Dù cho cả năm giác quan của hắn toàn bộ đã phế đi, đầu óc cũng liền hư hư loạn loạn, nhưng vẫn để lại cho Lục Thi Y một câu cuối cùng.

”H... ã... y..., s... ố... n... g...”

Một màn ánh sáng bao trùm lấy Lục Thi Y, nhẹ nhàng đưa nàng đi, cùng lúc đó, toà tháp cũng hạ xuống.

Vân Hoàng rốt cục cũng không đứng nổi nữa, ngã xuống đất.

Tâm trí hắn lúc này chỉ đang nhìn lại nhân sinh một lần này.

Hắn kiếp trước cha mẹ mất để hắn lại một mình, khi ở tông môn lủi thủi một mình, sau này bị đuổi ra, đi làm tán tu cũng tứ cố vô thân. Kiếp này nếu nhân sinh của hắn dừng nước tại đây, vậy thì quãng thời gian hắn gặp được nàng, cùng nàng chiến đấu, cùng nàng sinh hoạt một chỗ, đã là hắn quý giá nhất, không gì có thể đánh đổi.

Bên cạnh hắn có đi theo một cái xinh xắn đáng yêu, thấp hơn hắn nửa cái đầu Lục Thi Y, không biết từ lúc nào hắn đã coi nàng như cốt nhục của mình.

”Nàng...liệu có còn nhớ tới ta?”

Hắn lắc đầu tự giễu.

Hắn nhớ lại lúc mình đi lang thang trong thế giới bị tàn phá của cự nhân kia. Nàng chính là hắn đang bộ hành, còn hắn chỉ là một hạt cát trôi về phía nàng, dù có ở lâu rồi cũng đến ngày nàng tiếp tục bước đi, còn hắn vẫn chỉ mãi là hạt cát, mãi nằm lại nơi đó.

Oanh!!!!!!!!!

Một tiếng nổ vang vọng khắp thiên địa, hắc tháo bạo thể, toàn bộ chúng cường giả xung quanh lẫn sơn môn Dạ Cách cung đều bị khí tức hủy diệt này nuốt trọn, phá hủy thành phấn vụn.

Chương 42: Sau hủy diệt, chính là tái sinh

Vân Hoàng trạng thái nửa tỉnh nửa mê, lạc lõng trong một vùng không gian rộng lớn.

Nơi đây tối tăm vô cùng, chỉ được chiếu sáng bằng rất nhiều những mảnh sáng nhỏ bé như hạt cát, trăm tỉ ức ức vạn hạt sáng đó phân tán ra khắp không gian, lung linh huyền ảo, tựa như bầu trời đầy sao trên kia.

Vân Hoàng hắn giống như một nhà lữ hành, trôi từ nơi này sang nơi khác.

Hắn không biết nơi đây là nơi nào, không biết rằng đây là thực hay vẫn là ảo, không biết rằng sau khi toà hắc tháp nổ tung hắn đã chết hay là chưa, nhưng hắn biết hắn vốn dĩ đã buông bỏ rất cả, nhưng ý chí cầu sinh lại như một ngọn tàn hỏa trong trời đêm đầy tuyết, dù cho lạnh đến mức nào, tuyết có dập tắt nó bao lần đi nữa, thì vẫn còn một tia hỏa diễm, kiên cường bán trụ.

Là do hắn vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ sự sống, hay là do những giọt lệ của Lục Thi Y?

Hắn không biết.

Vân Hoàng lúc này cũng không lơ đãng trôi lang thang nữa. Hắn dừng lại trong một khoản không, làm tư thế xếp bằng ngồi xuống.

Việc hắn có thể làm lúc này là liên tục thôi diễn và tu luyện Thần hồn chi pháp.

Đây là một môn cực kì quái đản công pháp tu luyện, không chỉ có thể hấp thu gần như mọi dạng tinh thần chi lực vô chủ trong thiên địa, mà còn có thể vận dụng thức hồn chi lực chiến đấu giống như linh lực hay cương nguyên.

Thức hồn cùng hồn hải đối với tu sĩ là trọng yếu nhất địa phương. Ở những cảnh giới đầu tiên hồn lực chỉ có thể dùng để dò xét, phóng thích uy áp. Đạt đến Ngưng niệm cảnh thì thức hồn có thể phối hợp cùng đấu kĩ ngưng thành chân hình, ngưng thành phân thân.

Nhiều tu sĩ chỉ vì hồn hải bị thương một điểm, mà tu vi mãi không thể tiến thêm được một bước, nhưng Vân Hoàng thì dù hồn hải có cạn kiệt hay thương nặng thế nào, chỉ cần thời gian tu luyện là có thể chữa lành hết.

Vân Hoàng thả lỏng tâm thần, bắt đầu thôi diễn thần hồn chi pháp.

Lần thôi diễn đầu tiên của Vân Hoàng là ở bên trong không gian tối kia, lúc đó hắn dùng nhãn lực lẫn kinh nghiệm của mình mới miễn cưỡng bước chân vào tầng thứ nhất, “Hư”.

Vân Hoàng không biết hắn có thể cảm ngộ được tầng thứ hai hay không, nhưng bệnh lâu thành lương y, cộng thêm thời gian gần đây Vân Hoàng ngộ đạo trong lòng càng nhiều, nên hắn nắm chắc có thể giúp thần hồn chi pháp tiến thêm.

Xung quanh Vân Hoàng dường như liên tục phát ra cảm giác kì diệu, hắn dù lúc trước đã cố định ngồi yên một chỗ, nhưng bây giờ hắn lại dần trôi theo một lộ tuyến tưởng chừng như không có quy luật nhưng mỗi đường di chuyển lại có phát ra vô tận đạo vận.

Vân Hoàng vẫn lặng im tĩnh tọa, một chút cũng không cử động.

Thức hồn là hư, tinh thần là hư, nhưng ý chí của ta... là chân thực...

Ý chí ta là chân, thức hồn cũng là chân, tinh thần cũng là chân...

Đến cùng là chân hay là hư, ý ta quyết!

Những hạt ánh sáng bé như hạt cát liên tục chui vào người Vân Hoàng, ức ức hạt ánh sáng xoáy xung quanh hắn, đem hắn bao lại như một cái hắc động.

Vân Hoàng cả người vẫn liên tục dung nhập thêm ánh sáng, đến khi toàn bộ khoảng không xung quanh đã hoá thành một mảng tối.

Vân Hoàng vẫn không có mở mắt ra.

Dần dần, không gian tối đen cũng biến thành từng hạt màu đen nhỏ, cùng Vân Hoàng hợp vào một thể.

Hắn mở mắt.

Nguyên lai, phiến không gian này chính là hồn hải cùng thức hồn đã vỡ nát của Vân Hoàng.

Hồn hải cùng thức hồn của hắn đã bị hủy đi, tất cả nơi này không có tồn tại, chỉ là trí tưởng tượng của hắn, trí tưởng tượng của một kẻ đã chết mắt thôi.
Nhưng thôi diễn công pháp về sau, nơi này đúng thật chỉ là hư ảo, nhưng ta chí tồn tại cuối cùng của hắn chính là chân thật.

”Tâm ta quyết là chân, dù là hư... cũng thành chân...”

Theo tiếng nói của Vân Hoàng, không gian biến mất càng đáng sợ. Cuối cùng, chỉ cong lại một mảnh không có màu sắc, không có gì hết.

Một mảnh hư vô...

Trước mắt Vân Hoàng xuất hiện hai thứ đồ vật, một là viên bạch sắc tinh thạch kia, hai là viên yêu hắc bạch song Long yêu đan.

Bạch sắc tinh thạch, liên tục truyền đến cho Vân Hoàng một loại khởi nguyên đại đạo khí tức. Hắc bạch song Long yêu Đan rung động nhè nhẹ, một loại cương mãnh mà nhu hoà khí tức mãnh liệt quấn quanh Vân Hoàng trên thân.

Rắc! Rắc! Rắc!

Trận đại chiến đã phá hủy sơn môn của Dạ Cách cung đã đi qua hai ngày, nhưng lúc này vốn sĩ yên lặng như tờ chiến trường, lại xuất hiện mây đen, giống như sắp có tai kiếp đánh xuống.

Lúc này, xác Vân Hoàng nằm giữa biển xác chết đột nhiên mở mắt. Thân hình tàn tạ của hắn bị dựng đứng dậy. hắn ngửa cổ lên trời, hét dài một tiếng.

Từ phía trên, mười mấy đạo lôi điện đánh xuống Vân Hoàng, hắn không có để ý, vẫn đứng im như phỗng tại đó.

Kinh mạch toàn thân đã nát hết, tu vi bị phế ư? Không sao.

Hồn hải đã hoá hành phấn vụn, không thể nghe, không thể nhìn, không thể cảm nhân ư? Không sao.

Ta đắp lại hồn hải, ghép lại kinh mạch, dù là ai cũng ngăn không nổi.

Lôi điện đánh xuống càng là kinh khủng, dường như muốn giết Vân Hoàng đến xương cốt cũng không còn. Nhưng khí tức trên thân Vân Hoàng càng lúc càng kéo lên. Trước mặt của hắn xuất hiện hai thứ đồ vật, đó chính là bạch sắc tinh thạch và hắc bạch song Long yêu Đan.

Hai vật này điên cuồng bay xung quanh Vân Hoàng, khí tức phảng phất như đại đạo vô tận dung nhập vào cơ thể hắn.
Ở trên chiến trường, từ bên trong những món pháp bảo có một đoàn ánh sáng nhẹ nhàng đi ra, mà những pháp bảo đã mất đi ánh sáng liền trực tiếp tiêu tán, hoá thành cát bụi rơi xuống.

Một nàn dày đặc ánh sáng đi qua Bạch sắc tinh thạch cùng hắc bạch song Long yêu Đan, dung nhập vào từng giọt tiên huyết, cốt nhục.

Toàn bộ những mảnh vỡ kinh mạch bị hắn ghép lại thành một cái cự đại kinh mạch, chỉ duy nhất một cái kinh mạch, mạnh mẽ giống như thần Long.

Thần long cắn đuôi, chính là hiện thế vĩnh cửu.

Hai đầu đoạn cự đại kinh mạch đi hết mọi ngóc ngách trên cơ thể của hắn, sau đó chúng dần dần nối liền hai đầu đoạn mạch với nhau. Dưới cường đại thiên địa chi lực từ hai bảo vật kia. Những nơi đại mạch bị vỡ nát nhanh chóng nối liền lại.

Ầm ầm ầm ầm ầm

Lôi đình trên trời giống như bị chọc tức, liên tiếp mấy trăm đạo lôi điện lớn cỡ cổ tay đánh xuống. Vân Hoàng gần lên một tiếng kinh thiên động địa, Hai con ngươi của hắn xuất hiện hình ảnh một đầu thần Long đang cắn đuôi của mình.

Hai đầu đoạn mạch được nối liền, đột ngột từ trên đại mạch mọc ra vô số nhánh nhỏ, những nhánh nhỏ này lại tách ra thành vô số các nhánh nhỏ hơn.

Giống như một cái rễ cây, chỉ từ một điểm gốc nho nhỏ, cuối cùng mọc ra đại thụ che trời, Kinh mạch của hắn, chính là thế giới thụ, tổng cộng 1080 vạn đường mạch lần toả ra khắp mọi hang cùng ngõ hẻm của Vân Hoàng.

Hồn hải của hắn lúc này cũng không còn giống như trước nữa mà hoá thành một cái hắc động, một cái hắc động tối ôm, tựa như không có đáy, bất cứ thứ gì vào trong đó tưởng chừng sẽ bị thôn phệ hết thảy.

Vân Hoàng lúc này giống như sinh ra lần nữa, hắn hình dáng vẫn như lúc trước không một điểm thay đổi, nhưng so với trước thì giống như thêm một cái gì đó, lại giống như bớt một cái gì đó.

Vân Hoàng quan sát chiến trường xung quanh, từ trong trạng thái vô ngã kia tỉnh lại, lôi điện đã tan đi mất, hắn cuồng hỉ sờ soạn khuôn mặt, thân thể của mình xem có thiếu mất miếng thịt nào không.

”Ta vậy mà... lại được sống lại!!!”

”Ha Ha Ha Ha Ha Ha!!!”

Vân Hoàng không kiềm chế được mà cười to, lần nữa sống lại, đối với bất kì ai cũng là niềm vui khó mà kiềm chế được.

”Đúng rồi, bây giờ ta cần hội họp với Lục Thi Y, để cho nàng biết ta còn sống!”

Nhưng mà hắn không biết Lục Thi Y đang ở đâu, điều này làm hắn đau đầu không dứt.

Vân Hoàng thở dài, trước tiên hắn phải đến Trung hải trước, tăng cường thực lực của mình mới nắm chắc tìm được nàng.

Còn tứ phái nơi đây, đoạn nhân sinh này với hắn coi như đã chấm dứt, toàn bộ cường giả tứ phái đều đã bị hắn giết chết, Vân Hoàng cũng không muốn chém tận giết tuyệt.

”Từ này sống thế nào, là việc của các ngươi.”

Nơi đây toàn bộ cao tầng kiểm soát toàn bộ đã chết hết, chắc chắn một khoảng thời gian nữa sẽ loạn thành một đoàn. Hắn vẫn nên nắm chắc ra khỏi đây càng sớm càng tốt.

Vân Hoàng muốn thu lại toàn bộ pháp bảo của đám người kia nhưng toàn bộ không hiểu sao đều bị hủy diệt, hắn chỉ có thể lấy đi toàn bộ nhẫn trữ vật.

Vân Hoàng hành trang đầy đủ, hướng về phía Trung hải thẳng tiến.

”Lục Thi Y, chờ ta.”

Chương 43: Người qua đường vô tội

“Ai da, chẳng lẽ là ta đi sai đường?”

Vân Hoàng gãi gãi đầu suy nghĩ một hồi, nhưng mỗi lần du hành hắn tính toán đường lộ đều rất chi là cẩn thận, hơn nữa kinh nghiệm nhiều năm như vậy, làm sao mà sai được?

Vân Hoàng nhìn tấn địa đồ Lam Anh tán nhân để lại mà thở dài thườn thượt, cuộn trong địa đồ cất vào bên trong nhẫn trữ vật.

Địa đồ này vẽ lên cũng đã vài trăm năm trước rồi, khả năng cao là lãnh thổ phân bố đã không giống như xưa nữa, hắn bây giờ buộc phải đi kiếm thông tin từ dân bản địa mới tìm được.

Mục tiêu của Vân Hoàng là Thôn Lăng Quốc, trong tứ quốc thực lực xếp hạng ba, nơi này cũng gần với hắn nhất theo như địa đồ.

”Thay đổi thì thay đổi, nhưng mong là cũng không quá lớn đi.”

Vân Hoàng cước bộ đi được khoảng chừng một chung trà, đột nhiên hắn ngửi thấy mùi máy tươi.

”Có đánh giết.”

Vân Hoàng trầm mặc, suy nghĩ có hay không nên né ra một bên?

Bỗng từ xa có một đám người đuổi giết một nhóm khác ít người hơn. Những người bị đuổi giết thông qua y phục Vân Hoàng cũng đoán được là người có quyền thế. Còn lũ đi đuổi giết kia toàn thân cường tráng, trang bị khôi giáp cứng cáp, sát khí trùng trùng, là loại người liếm máu trên đao mà sống.

Vân Hoàng cũng biết ý, thân hình nhanh chóng thối lui về đằng sau, muốn lẩn đi mất. Đây là truyện của người khác, nếu hắn mà can thiệp mà không phân phải trái thì cũng là quá phận, hơn nữa hắn cũng không có rảnh hơi đi làm anh hùng thiên hạ.

Nhưng đột nhiên một tên trong nhóm đuổi giết chém một đao về phía Vân Hoàng.

Hắn cau mày, nhưng không có đánh trả, chỉ né ra rồi tiếp tục rút lui, trên kia thấy Vân Hoàng rút đi, càng hung hăng bổ ra ba đao chém về phía hắn.

Vân Hoàng: “…”

Đạo hữu, tại hạ đã biết ý né đi, tại sao đạo hữu còn muốn đuổi theo?

”Dừng lại!”

Vân Hoàng né ba đao về sau, giơ bàn tay ra trước mặt hô lên, khiến tên kia đao đang giơ lên cũng dừng lại.

”Vị huynh đài này, tại hạ chỉ là người qua đường a, ta đã lui đi, huynh đài đuổi giết có phải hay không có chút quá phận? Ta đi đường ta, huynh cứ giết người của huynh, nước sông không phạm nước giếng.”

Tên kia tựa hồ cảm thấy Vân Hoàng nói như vậy cũng có lí, định bụng thu đao về, đột nhiên từ đằng sau y lao ra hai tên cầm đao khác, hướng về phía Vân Hoàng chém tới.

”Phàm là người nhìn thấy đều phải chết! Côn Lang đao!”

Mà tên kia nghe thấy lời hai tên kia thì giống như cắn thuốc kích thích đồng dạng, nhào hướng Vân Hoàng tấn công.

Vân Hoàng: “…”
Hắn quả thật xui xẻo, đụng trúng một đám ngu si tứ chi phát triển, không nói đạo lí đã đành, lại còn đến cả tiếng người cũng không nghe hiểu?

Tượng đất cũng có ba phần nóng tính, huống hồ Vân Hoàng cũng không phải tượng đất cái gì. Đối phương đã nhất quyết muốn giết hắn, hắn cũng không ngại kiếm thêm vài cái nhẫn trữ vật nữa.

Hai tên lao lên đầu tiên chỉ thấy bóng hình Vân Hoàng biến mất, trước mắt bọn chúng tối thui không thấy gì, đầu bị bóp chặt, cuối cùng bị nện mạnh xuống nền đất.

Tên còn lại bị kinh sợ, đao liền lộ ra sơ hở, Vân Hoàng một chỉ phá tan đao mang, đánh lên ót của y khiến tên kia ngất xỉu.

Lũ bặm bợm đuổi theo phát hiện ra Vân Hoàng, liền như chó điên đồng dạng xông tới. Vân Hoàng chỉ khẽ hít vào một ngụm khí, thân thể nhoáng lên, những gã này tu vi cũng chỉ là Luyện khí cảnh tứ cấp ngũ cấp, hoàn toàn không phải đối thủ của Vân Hoàng. Hắn dùng những chuyển động vô cùng đơn giản đem từng người từng người đánh ngã.

Những kẻ này toàn bộ sử dụng đao, bị Vân Hoàng một chỉ đem đao chọc thủng, sau đó một chỉ nữa đánh lên ót bọn họ, toàn thân khí tức liền đoạn, sủi bọt ngã xuống đất.

”Tốc độ gì thế này, ta không nhìn thấy gì cả?!”

”Thật là kinh khủng chỉ pháp, máu tránh ra!!!”

“Tuyệt đối không được lại gần hắn ta!!!”

Bọn chúng cố gắng phối hợp trong vô vọng nhưng hoàn toàn không có tác dụng, tiếng hét thảm càng lúc càng nhiều. Cuối cùng, chỉ còn lại trên thủ lĩnh tu vi Luyện khí cảnh thất cấp.

Vân Hoàng lắc đầu, Luyện khí cảnh thất cấp nếu đặt trong tứ phái cũng là một phương nội môn trưởng lão, hưởng thụ vô tận phong quang, nhưng đình dạng ơn Trung hải này cũng chỉ là một đầu tôm tép cướp đường.

”Xem ra ít nhất phải đạt đến Thông linh cảnh hành sự mới an toàn.”

Tên thủ lĩnh phi tốc lao về phía Vân Hoàng, ánh đao loé lên, cánh tay hắn vung xuống, hoá thành bảy đao khí cùng một lúc, thanh thế kinh người.”Diệt Vấn Đao, đệ thất trảm!”

Tuy chỉ có bảy ánh đao, nhưng từng đợt đao khí lại biến ảo hư hư thực thực, khiến cho đối thủ lúng túng không biết phải đón đỡ thế nào.

Hồn lực của Vân Hoàng ngưng thực, trong nháy mắt toàn bộ sơ hở của đao thế bị nhìn ra.

”Bộ đao này, dĩ nhiên xảo như vậy?”

Đao kĩ kêu Diệt Vấn Đao này uy lực so với thông thường đao kĩ cũng không cường bao nhiêu, trọng điểm rơ cách tấn công của nó lại xảo diệu vô cùng. Lúc này trước mát hắn đang có bảy đao chém đến, nhưng trên thực thế chính diện tấn công chỉ có một đao, sáu đao còn lại đã nhắm vào khuỷu tay, đầu gối, thắt lưng, vai, cổ cùng gót chân.

Chỉ tiếc là tên này luyện đao kĩ quá kém cỏi, nếu không thì hắn cũng thật sự bị lừa.

Tên thủ lĩnh thấy Vân Hoàng im như phỗng, trong bụng cuồng hít vô cùng, môn đao kĩ này hắn tình cờ lấy được từ một trên tu sĩ Khai mạch cảnh, sau này nó đã trở thành con bài tẩy của hắn, dù cho là Luyện khí bát cấp, hắn cũng có thể liều một trận.

Đột nhiên trước mắt hắn xuất hiện một cảnh tượng kinh dị. Vân Hoàng khinh khủng linh lực cùng cương nguyên tỏa ra quanh thân hắn. Đao khí rơi trên người hắn như bị ném xuống đại hải đồng dạng, đến cả bọt nước cũng không nổi lên được.

Trước kinh khủng uy áp kia, tên thủ lĩnh trên thân không kiềm chế được mà vã mồ hôi như tắm, dựa theo hắn đoán mà nói, tu sĩ mặc áo choàng trước mặt hắn cũng ít nhất là Hư linh cảnh cường giả, hơn nữa không phải cái loại tân tấn Hư linh kia.

Thế lực đằng sau hắn Hư linh cảnh tu sĩ không coi vào đâu, nhưng hắn chỉ là một Luyện khí thất cấp, nước xa không cứu được lửa gần.

”Vị đạo hữu này, tại hạ là người Khang Minh phủ ở Vương đô Nguyên Hạo Quốc, đạo hữu không nên…”

Vân Hoàng vỗ đầu, rốt cuộc địa đồ kia của Lam Anh tán nhân sai đến mức nào chứ? Hắn lúc trước đối với vùng Trung hải kiếp trước cũng chỉ lướt qua, sớm đã quên sạch nên rất trông mong vào địa đồ này, ai ngờ hắn từ Thôn Lăng Quốc lại lạc đến tận Nguyên Hạo Quốc chứ?

Nguyên Hạo Quốc là quốc gia xép thứ hai trong tứ quốc, tuy là thứ hai nhưng thực lực không phân cao thấp với quốc gia thứ nhất, sức mạnh so với Thôn Lăng Quốc thì lớn hơn.

”Nên kết thúc rồi.”

Tên thủ lĩnh chỉ cảm thấy có một lực đạo mạnh mẽ đâm lên cổ mình, hắn trợn ngược mắt, miệng bọt mép tràn ra, khí tuyệt bỏ mình.

”Sức mạnh thân thể của hỏa hầu tầng một đỉnh phong quả mạnh kinh dị, trực tiếp bỏ qua linh lực hộ thể của Luyện khí cảnh cửu cấp trở xuống.”

Đấy mới chỉ là thuần tuý nhục thể công kích, Vân Hoàng cũng không đoán trước được nếu hắn vận dụng đến cực hạn linh lực, cương nguyên cùng hồn lực thì sẽ đạt đến trình độ thế nào.

Trải qua tân sinh về sau, Luyện khí cảnh của hắn so với người khác liền bất đồng cực lớn. Thông thường Luyện khí cảnh tu sĩ thông qua bát mạch hấp thị thiên địa linh lực áp súc bên trong khí hải Đan điền. Nhưng hắn khí hải Đan điền vốn đã vỡ tan biến mất, lại ngưng luyện ra 108 cái khí trì nhỏ.

Khác biệt nhất, tu sĩ khác cần tu luyện công pháp, thông qua công pháp điều khiển kinh mạch hấp thụ thiên địa linh lực tu luyện. Nhưng Vân Hoàng hắn chỉ cần một ý niệm, 1080 vạn tiểu kinh mạch sẽ như hổ đói nuốt hết toàn bộ thiên địa linh lực xung quanh, tư chất của Vân Hoàng cũng không có thay đổi, nhưng hắn… có thể tu luyện được bất cứ loại công pháp nào.

Vân Hoàng sau khi thu lại toàn bộ nhẫn trữ vật thì tiến đến chỗ nhóm người bị đuổi giết kia. Dù gì hắn cũng đã dính vào cái đống này rồi, dứt khoát đem mọi truyện giải quyết hết đi.

Chương 44: Vân Nguyệt Nha

Vân Hoàng tiến đến chỗ nhóm người bị truy đuổi, trong gần mười người chỉ có hai người còn sống sót đó là một tiểu nữ hài và một ông lão.

Ông lão giờ đã mất đi cánh tay trái, trên người đầm đìa máu me, Vân Hoàng quét thần thức xem xét qua thì lắc đầu, ông lão này kinh mạch toàn thân đã bị phế đi, lục phủ ngũ tạng hỏng chín phần, lại thêm đã mất máu trong thời gian quá lâu, dù có cứu về cũng không sống quá một tháng thời gian.

Nữ hài khoảng tám, chín tuổi, mặc một cái áo bài xám tro trùm kín đầu, đang vục mặt vào ngực ông lão khóc thút thít. Đối với bất kì một đứa trẻ nào, tràng cảnh chém giết kinh khủng trước mắt có thể để lại bóng ma tâm lí, thậm chí sau này tu luyện sẽ sinh ra tâm ma.

Vân Hoàng lúc này bỏ mũ trùm ra

Ông lão nhìn hắn thì vô cùng nhạc nhiên, người thanh niên trẻ trước mặt dường như mới chỉ mười lăm, mười sáu tuổi mà thực lực lại cường đại như vậy. Trong con mắt của ông loé lên chút hi vọng mong manh.

“Vị thiếu hiệp...”

Vân Hoàng ngay lập tức cắt lời.

”Tại hạ không phải thiếp hiệp, đừng gọi như vậy. Tại hạ kêu Vân Hoàng.”

Ông lão nghe thấy chữ Vân Hoàng rơi bên tai liền trong lòng cảm giác khó thở, giọng nói run rẩy.

”Xin hỏi Vân công tử, người có phải là người Vân gia của Nguyên Hạo Quốc không?”

Vân Hoàng lắc đầu.

”Ta đến từ phía đông, không phải là người của tứ quốc.”

Ông lão lúc này giờ lại cảm thấy hi vọng đang cận kề, dập đầu xuống van xin Vân Hoàng.

”Vân công tử, lão nạp biết yêu cầu này quá phận, nhưng công tử... có thể bảo hộ tiểu thư được không, dù chỉ... một chút thôi cũng được?”

Vân Hoàng tuổi trẻ nhưng thực lực siêu cường, lão già đoán hắn là thiên kiêu mà tông môn bồi dưỡng. Chỉ cần Vân Hoàng đối với nàng làm ra điểm che chở, thì Vân gia dù cho có muốn gây khó dễ cũng phải thu liễm lại, không dám quá đáng.

Vân Hoàng cũng hiểu điều ông lãi muốn. Ném một cái nữ hài đồng trói gà không chặt ở nơi này so với giết nàng còn tàn nhẫn hơn.

Vân Hoàng không phải kẻ máu lạnh lãnh khốc, đối với truyện này tuy có phiền phức, nhưng hắn cũng không phải loại lá gan bé tới mức vì phiền phức mà trái với lòng mình, lúc nãy sở dĩ hắn muốn thối lui vì không có nắm rõ nguyên cơ, nhưng thông qua phản ứng cùng lời nói của lão già kia hắn đã đoán được năm sáu phần rồi.

Người giết cũng đã giết rồi, phất tay bỏ đi cũng là quá hèn.
”Được.”

Lão già trong nháy mắt khuôn mặt giãn ra, nở một nụ cười thanh thản. Lão run run đưa cho Vân Hoàng một cái ngọc giản, cuối cùng bỏ mình.

”Công tử, tiểu thư... nhờ cả vào ngài...”

...

Buổi tối.

”Nữ hài đáng thương.”

Vân Hoàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc của bóng dáng nhỏ đang co người ngủ cạnh hắn, trong miệng không khiềm được mà than thở.

Cả người nàng run rẩy, mồ hôi hột đổ ta. Vân Hoàng đưa vào người nàng một đạo ôn hoà linh lực cùng hồn lực, nàng ổn định lại.

Đứa bé này tên là Vân Nguyệt Nha, con gái của nhị thiếu gia của Vân gia. Sau khi cha nàng cùng mẹ nàng mất, nàng cùng một lão gia nô đi đến vùng biên cương quy ẩn, không màng Vân gia.

Nhưng Vân gia bây giờ lại chuẩn bị tan đàn xẻ nghé, tiến hành tranh đấu nội bộ. Vân Nguyệt Nha tuy rằng còn nhỏ tuổi, hơn nữa cũng không có tu luyện qua, nhưng trong người lại mang dòng máu trực hệ, hắn đoán một số kẻ tư tâm, thà giết nhầm còn hơn bỏ xót đã phái người ra tay với nàng.

Vân Hoàng bày xuống chỗ Vân Nguyệt Nha một cái phòng ngự cùng ẩn nấp trận, sau đó hắn lấy trong nhẫn trữ bật ra một cái ngọc giản.Cái ngọc giản này là thứ mà Vân Hoàng lấy được trong nhẫn trữ vật của trên thủ lĩnh, khắc trên đó Diệt Vấn Đao Quyết. Hắn quét thần thức một hồi rồi sau đó nghiên cứu.

Đang định chuẩn bị luyện tập đao pháp, Vân Hoàng phát hiện ra hắn không có thanh đao nào.

”Làm sao bây giờ a!”

Vân Hoàng có chút rối bời. Đừng nói là đao, hắn không có bất kì món pháp bảo nào bên mình cả.

Pháp bảo đâu thể từ trong không khí mọc ra được?

Hắn có chút chán chường, chẳng lẽ dùng tay mà đi luyện đao?

Tâm trí của Vân Hoàng xẹt qua một tia điện.

“Dùng tay luyện đao, không phải không được!”

Đao công rất bá đạo, nếu dùng tay thi triển đao tấn công đối thủ sẽ gây sức ép cực lớn lên cánh tay, nhẹ thì tê liệt, nặng thì phế bỏ luôn. Nhưng nhục thể của Vân Hoàng sức dẻo đại, bền bỉ, cứng cáp đều thuộc hàng cường nhất, lấy tay luyện đao là có thể.

Hơn nữa đao pháp này chỉ chú trọng kĩ xảo công kích chứ không phải uy lực. Mà Vân Hoàng vừa hay bù đắp khoảng thiếu xót uy lực này.

Vân Hoàng minh ngộ hai cảnh giờ, sau đó hắn mới mở mắt, tiến đến một gốc cây ở gần đó.

Bàn tay hắn duỗi thẳng ra, năm ngón tay khít chặt, tạo hình dáng dẹp. Vân Hoàng vung tay làm động tác chém, trong nháy mắt thân cây xuất hiện ba vết cắt ở ba vị trí khác nhau.

”Thành công!”

Vân Hoàng mừng rỡ, mà càng khiến hắn kinh hỉ là thông qua việc tạo áp lực trên cánh tay khi luyện đao, nhục thể hỏa hầu vốn đã dừng lại ở đỉnh phong lại cực kì chậm rãi nhích lên.

”Được rồi, ta phải càng nhanh càng tốt nắm giữ đao pháp này.”

Vân Hoàng khí thế bừng bừng, một mạch luyện đao đến tận bình minh.

Chương 45: Tiến hành bồi dưỡng đệ tử

”Vân công tử, ta muốn mạnh hơn... mạnh hơn để bảo vệ những gì ta yêu thân nhân của ta!”

Vân Nguyệt Nha cuộc sống từ nhỏ tuy có nghèo khó, nhưng bá bá vẫn luôn che chở, bảo hộ cho nàng. Nàng đối với phụ mẫu thì không có khái niệm gì, nhưng bá bá đối với nàng chính là gia đình.

Vậy mà bá bá trong tay lực người đáng sợ kia, vì bảo vệ nàng mà bị thương nặng, lúc đó nàng đã nghĩ “tại sao ông trời lại bất công như vậy, bá bá là người tốt mà”

Vân Nguyệt Nha nàng không biết cái gì gọi là Vân gia cả, tại sao họ lại muốn giết nàng, muốn hại người chăm sóc nàng?

Nhưng trong thời khắc tuyệt vọng đó, một bóng dáng đã xuất hiện, thắp lên cho nàng một ngọn lửa hi vọng.

Hắn một thân xuất quỷ nhập thần, mỗi người đuổi giết nàng và bá bá đều mạnh đến mức khiến nàng tuyệt vọng, nhưng trong tay hắn lại giống như gà con đồng dạng.

Nhìn thấy thân ảnh đó, tâm trí Vân Nguyệt Nha chỉ cong vang vọng một điều.

”Ta cũng muốn có sức mạnh như vậy!”

Nhìn bóng đang nhỏ bé đang liên định đứng trước mặt mình. Vân Hoàng cũng có hơi ngạc nhiên.

Sự kiện vừa qua đối với Vân Nguyệt Nha quả thật tạo thành trùng kích, nhưng lại khiến tâm trí của cô bé trưởng thành hơn, kiên cường hơn.

Nếu như con bé không vượt qua nổi cú sốc này, cả đời có lẽ không thể tu luyện được. Nhưng có vẻ tiểu nữ hài này không làm cho hắn thất vọng được rồi.

”Được, nhưng tu luyện một đường, chính là gian khổ, ngươi nghĩ ngươi chịu được?”

Vân Nguyệt Nha trả lời không hề do dự.

”Bái kiến sư tôn!”

Vân Hoàng trong mắt loé lên ý cười, phần tâm trí này, quả thực là tốt a.

”Vân Nguyệt Nha, ngươi không được hối hận nha.”

”Sư tôn, ta không còn là Vân Nguyệt Nha nữa, xin người hãy gọi ta là Nguyệt Nha.”

...

Nguyệt Nha ngồi bên trong một thùng nước lớn. Nước ngập đến tận cổ của nàng, da nàng đỏ ửng, tựa như bị nung cháy.

Vân Hoàng phát hiện ra Nguyệt Nha so với người khác bất đồng, mái tóc của nàng so với tuyết còn trắng hơn, nhưng lại không giống tóc của những bà lão. Vân Hoàng đã thử kiểm tra xem có liên quan gì đến thể chất không nhưng không có phát hiện ra dị thường.

Nhìn tiểu nha đầu khuôn mặt quẫn bách trong nồi tôi thể dịch, Vân Hoàng cảm giác giống như phụ thân và con gái vậy, đặc biệt vui mắt.”Thôi ngươi ra đi, hôm này thế là đủ.”

Nguyệt Nha quấn chăn khắp người, chỉ để lộ khuôn mặt nhưng Vân Hoàng.

”Sư tôn, con cảm giác có lẽ sắp đủ rồi a!”

Vân Hoàng không nhịn được béo hai cái màn thầu trên má Nguyệt Nha, thật là tốt sướng tay a. Nguyệt Nha khuôn mặt ửng đỏ, phồng má giận dỗi.

”Sư tôn, người mà cứ làm như thế này thì hai má của ta sẽ sưng vì cho coi!”

Vân Hoàng cười ha hả.

...

Trong vòng hai mươi ngày hành trình đến Nguyên Hạo Quốc Vương đô, Vân Hoàng đối với Nguyệt Nha bồi dưỡng trọng điểm.

Nguyệt Nha thể chất còn quá mức yếu ớt, vì vậy hắn chiếu theo tôi thể dịch luyện chế luyện thể dược dịch, kết hợp cùng một chút cấp thấp yêu cốt tinh hoa. Mà nha đầu này tâm trí cũng kiên định, chỉ trong mười ngày đã hoàn thành yêu cầu.

Vân Hoàng cũng không định cho Nguyệt Nha đi theo con đường luyện thể, thể chất của nàng đối với tu thể mà nói thì quá khó khăn, hắn cho nàng phục dụng tôi thể dịch cũng là bởi vì đả thông kinh mạch cùng bài trừ tạp chất thôi.

Hắn cho Vân Nguyệt Nha tu luyện chính là Lục Linh Hành Quyết, công pháp tu luyện của Lam Anh tán nhân.

Linh thạch của ra Vân Hoàng có tới hơn một vạn linh thạch hạ phẩm, linh thạch trung phẩm cũng có gần mười viên, lấy ra vài trăm viên cho Nguyệt Nha tu luyện cũng chỉ là chín trâu mất một cọng lông.Theo Lục Linh Hành Quyết tâm pháp vận chuyển, từng đợt tinh thuần linh khí đi vào bên trong Nguyệt Nha thể nội, bị nàng áp súc vào bên trong đan điền. Sư phụ đã dặn nàng, trong giai đoạn đầu tu luyện phải đánh xuống căn cơ thật vững chắc, sau này mới có thể càng tiến xa hơn.

Nàng nhất nhất làm theo lời Vân Hoàng, áp súc được bao nhiêu áp súc bất nhiêu. Nếu Vân Hoàng mà ở đây thì nhất định hắn sẽ chấn kinh, vì đã gần ba chục viên linh thạch như Nguyệt Như cũng chậm chạp không có đột phá Nhất mạch, ngược lại khí tức càng thêm thâm hậu hơn.

Vân Hoàng khi trở về thì kinh ngạc không dứt. Ba mươi viên linh thạch vẫn không có đột phá, dù hắn đã đả thông kinh mạch trên người nàng cũng không thể tác dụng tới mức này, nhất định là có lí do khác.

Hắn xác định Nguyệt Như thiên phú tuy tốt, nhưng không có tới mức nghịch thiên.

”Nha nhi, con trước kia có gặp qua kì ngộ gì không?”

Nguyệt Như học theo điệu bộ của Vân Hoàng xoa xoa đầu suy nghĩ, sau đó nói ra.

”Sư tôn, con hồi còn năm tuổi có ăn qua một cái rất lại trái cây bên trong một hang động mắt con hay đến chơi. Sau khi ăn xong thì thấy toàn thân đau đớn đến mức ngất đi. Phải đến ba ngày liền mới thuyên giảm.”

Sau đó Nguyệt Nha tả lại hình dạng của trái cây đó cho Vân Hoàng xem, hắn sau khi nghe lại toàn bộ, đối chiếu theo suy đoán của hắn.

”Khó trách.”

Vân Hoàng minh ngộ.

”Thứ mà con ăn chính là một trái Chuyển Long Hình Thần Quả. Đối với huyết mạch, linh hồn và thân thể là một lột xác vô cùng lớn. Tu luyện càng về sau sẽ là Long phượng trường loài người.”

Chuyển Long Hình Thần Quả là một gốc không có xác định rõ phẩm giai linh dược, về độ hiếm có thì so với thất cấp linh dược còn hơn. Là thứ mà yêu thú điên cuồng muốn có được, nghe nói ở Đông vực Vĩnh lạc đại lục từng có một đầu mãng xà nhất cấp yêu thú vô tình nuốt được một gốc Chuyển Long Hình Thần Quả, nhiều năm về sau thức tỉnh huyết mạch, trở thành một đầu thất cấp yêu thú tương đương với Mệnh kiếp cảnh cường giả.

”Nha nhi, vùng đất nơi con sống có gì đó khác lạ không?”

”Bá bá kể lại rằng, mấy trăm năm về trước nơi đó là một nơi rất trù phú, là một trong những vùng đất trọng yếu nhất của Nguyên Hạo Quốc, so với Vương đô không kém bao nhiêu, nhưng dột nhiên sau một đêm trở nên Hoàng tàn, cứ thế đến tận bây giờ.”

Vân Hoàng khẳng định cùng đất trở nên cằn cỗi, nghèo nàn cũng là bởi vì đem đi nuôi gốc Chuyển Long Hình Thần Quả rồi. Mà gốc này vừa thành thục thời điểm, chưa kịp hấp dẫn yêu thú đến đã bị tiểu đồ đệ nhà hắn một ngụm nuốt trọn.

Vân Hoàng cũng hết nói về cái thứ gọi là vận mệnh này. Nguyệt Như đi chơi ăn được một gốc Chuyển Long Hình Thần Quả đã đành, hắn tuỳ tiện cứu người cũng có một cái đồ đệ có cơ hội tấn thăng Mệnh kiếp cảnh, thiên lý ở đâu a.

Đoán chừng toàn bộ giới yêu thú Vĩnh lạc đại lục đều khóc ròng.

”Nha nhi, truyện này tuyệt đối phải giữ bí mật, ngoài ta và con ra không ai được biết.”

”Vâng, sư tôn!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau