VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Khốn sát trận pháp

Vân Hoàng cùng Lục Thi Y đều đã đến phía trước toà tháp màu đen. Ngoài ý muốn là, Vương Thần không có ở đây.

Vân Hoàng trong lòng bận tâm, hay là Vương Thần đã bị yêu thú giết rồi?

Vương Thần toàn thân vết thương chồng chất, tay phải cần kiếm còn bị cắt đứt đi, chiến lực đại giảm, gặp yêu thú cường đại một chút là có thể vẫn lạc, giả thuyết này cũng thập phần hợp lí.

Bất quá Vân Hoàng và Lục Thi Y một mực không có gặp qua bất cứ yêu thú gì cả, nên phán đoán này nhanh chóng bị loại bỏ.

Vân Hoàng muốn tìm kiếm Vương Thần, nhưng kẻ thù đã đuổi sát làm hắn không thể không bỏ qua, chỉ có thể trong thâm tâm cầu nguyện.

Lục Thi Y cũng nhìn ra Vân Hoàng tâm tư, ngữ khí nhẹ nhàng an ủi hắn.

”Không sao đâu.”

Vân Hoàng tâm tình thoáng cũng bình ổn lại, dẫn đầu cả hai tiến vào toà tháp đen.

Phía sau đại môn, là một thạch thất lớn hình tròn, bên trên tường của thạch thất có vẽ những đường vân kì lạ.

Vân Hoàng tập chung tinh thần thì phát hiện ra toàn bộ căn phòng này là một cái khốn sát trận, hơn nữa trình độ trận đạo đã là tam cấp Trận pháp.

Vân Hoàng nảy ra một cái táo bạo kế hoạch, hắn vẫy tay với Lục Thi Y.

”Lục Thi Y, lát nữa ngươi hãy làm thế này, làm thế này,...”

Vân Hoàng là một nhị cấp trận pháp sư, tuy hắn không thể bố trí được tam cấp trận pháp, nhưng nếu chỉ là kích phát thì không có vấn đề gì.

Lục Thi Y tư chất vốn nghịch thiên, học một hiểu mười nên Vân Hoàng không có tốn quá nhiều thời gian liền đem cách thôi động khốn sát trận pháp truyền thụ cho Lục Thi Y.

Hắn đưa cho nàng mấy cái nhẫn trữ vật của hắc y nhân. Bên trong đó tổng cộng cũng hơn hai ngàn hạ phẩm linh thạch, đủ để duy trì trận pháp này nửa canh giờ.

Vân Hoàng nhìn về phía xa, trong con mắt xẹt ngang qua một tia giải hoạt.

”Dạ Cách cung, để xem lần này lão tử chơi chết các ngươi như thế nào

...
”Chết tiệt, một lũ vô dụng!”

Tên hắc y nhân đứng đầu tu vi Luyện khí cảnh tam cấp hừ lạnh một tiếng, đá vào hai cái xác đang nằm dưới đất.

“Tiến về phía ngọn tháp!”

Hắn ra lệnh cho những hắc y nhân còn lại. Tên hắc y nhân đứng đầu hừ lạnh, Dạ Cách cung cao tầng đã bỏ gần như toàn bộ vốn liếng cho kế hoạch này, tuyệt đối không thể có sai lần xảy ra.

Mười mấy cái bóng đen dùng tốc độ cao nhất tiếp cận, chỉ mất có nửa canh giờ đã đến nơi.

Cả thảy mười mấy hắc y nhân bước vào bên trong thạch thất.

Đột nhiên, một tên hét lên thảm thiết, Vân Hoàng từ trước đã núp lùm ở đấy, một quyền đấm vào bụng một tên hắc y nhân.

Tên Luyện khí cảnh tam cấp nhìn thấy Vân Hoàng, trong mắt sát mang bắn ra, gầm lên.

”Vân Hoàng tiểu tử, nộp mạng!”

Hắn bật người về phía trước, tế xuất ra một cây chiến phủ, chiến phủ nặng nề vung lên.

”Bàn Thạch Tượng Công!”Tuy không phải chân chính thể tu, lực lượng bên trong một kích này cũng lớn vô cùng. Vân Hoàng không cứng đối cứng mà lui về phía sau. Lũ hắc y nhân lâu la muốn xông lên cản hắn lại thì đột nhiên cảm thấy một đạo lực lượng trói buộc cả người chúng, những trận văn trên thạch thất phát ra quang mang, hình thành một tầng ánh sáng mơ hồ vây khốn lực hắc y nhân ngoại trừ tên Luyện khí cảnh tam cấp kia.

Tên kia thất thố, thế công liêng lộ ra nhược điểm chí mạng. Vân Hoàng sao có thể buông tha cơ hội tốt như vậy được? Hắn đình chỉ lùi lại, thần thức ngưng tụ, cương nguyên căng đầy nơi tay phải, nhằm vào điểm trí mạng một quyền xuất ra.

”Toái giáp kích!”

Thạch Tượng yếu nhược như cát xụp xuống, quyền phong xoáy tròn tại một điểm đánh thẳng lên ngực của tên hắc y nhân.

Phốc xuy!

Thân hình Vân Hoàng ổn định đặt xuống đất, một dải máu dài vẽ lên một đường cong trong không gian cùng một tiếng mơ hồ xương gãy, tên hắc y nhân thân hình lùi ra xa mười trượng, khó nhọc lắm mới ổn định được thân hình.

Vân Hoàng ngạc nhiên, Một quyền vừa rồi hắn cũng ra chín phần lực lượng, hơn nữa lại nhắm vào chỗ yếu hại, vậy mà đối phương không có chết.

Gã hắc y nhân con mắt lúc này đã không còn chút nào khinh thị, trước khi thực hiện kế hoạch cung chủ Ôn Ngạo Nhiên có dặn dò qua hắn là phải cẩn thận tiểu tử này, hắn thực không để trong lòng, một đệ tử Khai mạch cảnh làm sao có thể gây nên sóng gió gì? Ai ngờ Vân Hoàng chiến lực không chỉ siêu cường, hơn nữa còn là một trận pháp sư.

Gã bình ổn lại khí tức của mình, trầm giọng nói với Vân Hoàng.

”Vân Hoàng, ta Văn Dụng, khi ngươi xuống hoàng tuyền thì hãy nhớ lấy tên của kẻ đã giết ngươi.”

Sau đó hắn nhanh tay đưa một viên Đan dược nuốt vào.

Vân Hoàng đồng tử co rút lại, đột nhiên trong lòng truyền đến một cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Hắn không chút do dự nào vận dụng đến cực hạn cương nguyên cùng linh lực tránh khỏi chỗ vừa đứng.

Oanh!

Chỉ thấy chỗ hắn vừa đứng đã nhiều thêm một cây chiến phủ giáng xuống, hắc y nhân Văn Dụng giờ phút này con mắt đã đỏ ngầu, hoàn toàn lâm vào trạng thái cuồng hoá, mà tu vi dĩ nhiên đã là Luyện khí cảnh tứ cấp!

Vân Hoàng cũng xác định được Đan dược mà Văn Dụng đã phục dụng, là một loại Đan dược kêu là Cuồng huyết Đan.

Trong một khoảng thời gian có thể đề thăng tu vi của người sử dụng tuỳ vào phẩm chất của nó, hơn nữa khiến cho tu sĩ triệt để mất đi lí trí, trở thang những sát nhân khiến người người kinh sợ.

Chương 37: Cuồng nhân chiến đấu

Văn Dụng gầm lên một tiếng chói tai, chiến phủ nguyên bản là vũ khí cực nặng bị gã nhấc lên với cùng dễ dàng, múa thành một đường trên không trung. Chiến phủ giáng xuống, biến thành một đường tàn ảnh.

“Bàn Thạch Tượng Công!”

Tốc độ của Văn Dụng được đề thăng quá mức kinh nhân, Vân Hoàng không thể hoàn toàn tránh né, hắn trên tay đeo song quyền sáo cướp được của hắc y nhân mặt chữ điền lúc trước, cầm lấy Bích lôi chuỳ một đòn toàn lực đánh ra, thanh hình nghiêng về phía bên trái tránh đòn.

”Toái Giáp Kích!”

Tất cả chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn, bạo động linh lực lan tỏa, Vân Hoàng chỉ cảm thấy cánh tay của mình tê dại, xương cánh tay có mơ hồ rạn nứt.

Bích lôi chuỳ dù cứng cáp nhưng cũng chỉ là một thượng giai pháp bảo, mà chiến phủ trên tay Văn Dụng đã là hạ cấp Linh giai pháp bảo, hai cái toàn lực va chạm thì tất nhiên Bích lôi chuỳ bị nghiền áp.

Bên tai hắn xuất hiện tiếng Lục Thi Y truyền âm xuống, Vân Hoàng lắc đầu, Lục Thi Y vẫn chưa có đột phá Luyện khí cảnh, thực lực so với Văn Dụng thì kém quá xa, có trợ giúp hắn cũng không thể được, hơn nữa Vân Hoàng cần nàng giam giữ lũ hắc y nhân lâu la kia, nếu chúng mà tràn ra hỗ trợ Văn Dụng thì có hội thắng của nhóm Vân Hoàng cơ hồ là con số không.

Vân Hoàng trong nháy mắt bình ổn lại khí tức, chủ động lao lên tấn công. Bích lôi chuỳ đã vỡ tan, hai tay của hắn tràn đầy cương nguyên, linh lực cũng vận chuyển đến cực hạn, một quyền xuất ra như lưu tinh, nhanh đến vô cùng. Một quyền này, Vân Hoàng đã mơ hồ là Long đạo sơ thành đỉnh giai sức mạnh.

Vân Dụng hất lên chiến phủ của mình, một đóa hỏa diễm xuất hiện trên dầu chiến phủ, sau đó tách ra làm ba đóa hỏa diễm, hướng quyền của Vân Hoàng đánh tới.

Hoả diễm ngập trang khiến thạch thất trở nên nóng nực, ba ngọn lửa điên cuồng muốn đốt cháy Vân Hoàng quyền, nhưng ngay lúc đó, hư ảnh Thiên Hoang cự trụ cao đến chục trượng giáng xuống, ba đóa hỏa diễn trong chốc lát ngưng lại, bị một quyền thổi tan. Vân Hoàng tay còn lại quyền phong theo sát, muốn một kích đắc thủ Văn Dụng.

Nhưng tốc độ phản ứng của Văn Dụng giống như là dã thú tồn tại. Gã không có đánh xuống mà đâm phần đầu chiến phủ về phía trước, chiến phủ xoay tròn, sóng nhiệt giống như một mũi tiễn xoay tròn, nhiệt độ nóng bỏng có thể làm tan chảy thiết kim phát vào mặt Vân Hoàng.

”Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát!”

Giờ phút này, toàn bộ thiên địa chi lực trong phạm vi bảy chục trượng xung quanh Vân Hoàng đều thuộc quyền kiểm xoát của hắn, trong một phần nhỏ của sát na trước khi nắm đấm của hắn va chạm với chiến phủ, Vân Hoàng cánh tay bị hắn dùng thiên địa chi lực cưỡng ép bẻ hướng. Đau đớn cùng cực khiến não hải của Vân Hoàng kịch liệt rung động, hắn cắn răng chịu đựng, cả thân thể chỉ còn cách chiến phủ cuồng nộ hỏa diễn chỉ có vài phân ngăn cách, lực lượng ẩn chứa của hắn toàn bộ hủy diệt, phá hư cùng trấn áp ý chí bên trong một quyền, giáng lên ngực của Văn Dụng.

Văn Dụng cũng nghiêng người tránh né, một tiếng mổ vang hoà cùng tiếng xương cốt gãy nát, mùi máu và thịt sống tràn ra, cả một khoảng không gian bị huyệt nhục bắn lên mà bị nhuộm đỏ, những mảnh xương vỡ hoà cùng máu và thịt của Văn Dụng rớt xuống đất.

Gã đã bị Vân Hoàng triệt để hủy hoại một cánh tay. Nhưng nếu không mất cánh tay đó, có khi giờ phút này đống màu đỏ lòm tan nát dưới nền thạch thất kia không phải chỉ có như vậy, mà sẽ là trái tim cùng nội tạng của gã thêm vào.

Dù đã bị mất một cánh tay, nhưng Văn Dụng vẫn điên cuồng vung chiến phủ tấn công Vân Hoàng, mà hắn lúc này lực cũ vừa xuất, lực mới chưa sinh, đối diện vói thế công điên cuồng của hắc y nhân đầy máu trước mặt chỉ có thể chống đỡ.

Quyền sáo cùng chiến phủ liên tục va chạm với nhau tạo thành những tiếng trần đục, đám hắc y nhân đang bị vây khốn bên trong khốn sát trận pháp lúc này đã co rúm lại vì sợ hãi trước hai luồng sát khí kinh khủng kia.Mười tức thời gian...

Ba mươi tức thời gian...

Ba trăm tức thời gian...

Cuối cùng, chiến phủ của Văn Dụng dừng lại ngay sát đầu của Vân Hoàng, gã chết vì mất máu quá nhiều, chết đứng tại chỗ.

Vân Hoàng vẫn đứng im tại chỗ, nhưng sát khí xung quanh vẫn không có tản đi, hắn truyền âm cho Lục Thi Y.

”Lục Thi Y, đem khốn sát trận giải khai đi.”

Lục Thi Y biết Vân Hoàng giờ đã là nỏ mạnh hết đà, nội tâm không muốn theo ý hắn, nhưng cuối cùng vẫn bị câu cuối của hắn đánh bại.

”Đừng lo, ta nắm chắc.”

Lũ hắc y nhân được giải thoát về sau chân run đến mức không đam đi chuyển, không đam nhìn thẳng vào mắt Vân Hoàng. Hắn giọng nói lạnh lùng.

”Đem hắn đi.”Lũ kia gật đầu như giác tỏi, không nói hai lời liền mang xác Văn Dụng đi, đến cả quay đầu cũng không dám.

Vân Hoàng được Lục Thi Y dìu vào trong, nàng đưa một bình dược dịch lên miệng hắn, nhẹ nhàng cho Vân Hoàng uống, nàng bón cho nam nhân khác giới cũng là lần đầu nên tay chân có chút bấn loạn, nhịp tim cấp tốc tăng lên, khuôn mặt trở nên có chút đỏ hồng mê man.

Từ lúc bóng lưng của hắn đem nàng bảo hộ phía sau, dù có thương tích đầy mình cũng không có quên nàng. Thân ảnh đó đã khiến nàng rung động. Nàng mỗi khi ở gần hắn lại càng trở nên mất bình tĩnh.

Nhìn nữ hài ôn như cùng luống cuống trước mặt, đáy mắt Vân Hoàng sát khí hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại một mảnh cảm xúc nghẹn ngào.

Hắn kiếp trước từ khi phụ mẫu chết thì đã một thân một mình, tứ cố với thân, sống lại một đời, không biết từ lúc nào ở bên cạnh hắn đã có thêm một thiếu nữ đáng yêu, luôn ở bên cạnh hắn. Khiến cho hắn dù có liều cả mạng sống cũng sẽ bảo vệ nàng.

...

Ôn Ngạo Nhiên nhìn lệnh bài bản mạng của Văn Dụng đã vỡ thành mấy mảnh màu xám trở, nội tâm ầm ầm dậy sóng, sát khí điên cuồng phóng thích ra, khiến đám trưởng lão xung quanh sợ vỡ mật.

Ôn Ngạo Nhiên nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng trong đầu hắn xuất hiện nụ cười gian xảo của thiếu niên, gào lên một tiếng kinh thiên.

”Vân Hoàng, lão phu với ngươi, thì không đội trời chung!!!”

Một trưởng lão nuốt nước bọt, run rẩy nói với cung chủ Dạ Cách cung.

”Cung chủ...”

Ôn Nhạo Nhiên không có trả lời, chỉ lãnh khốc nói.

”Loan tin cho Phong Ngân tông, Hư Kiến tông cùng Lăng Hà phái rằng Vân Hoàng bên trong Lam Anh bí cảnh đã độc chiếm được nhẫn trữ vật cùng truyền thừa của Lam Anh tán nhân.”

Ôn Ngạo Nhiên cười lạnh ngẩng đầu lên trời.

”Vân Hoàng, thiên là địa võng đang chờ, xem ngươi chạy thế nào!”

Chương 38: Mộng ảo

Khi nàng tìm thấy hắn, lúc đó nhục thể của hắn đã suy kiệt cực độ, hồn hải bị tổn thương nghiêm trọng, toàn thân hắn lạnh kẽo như một khối băng, dường như chỉ một chút nữa sẽ chết đi.

Nàng đem hắn về, dùng thiên tài địa bảo đắt giá cứu hắn sống lại, mặc cho sự phản đối của tông môn nàng, nhưng ý nàng đã quyết, không ai có thể lay chuyển.

Sau này khi hắn hỏi, nàng cũng không hiểu tại sao lại làm ra quyết định như vậy, thuần tuý chỉ là cảm xúc của nàng.

Hắn tân sinh lần nữa, đi theo phụng sự dưới trướng nàng, trở thành đệ tử của nàng, dõi theo nàng từng bước chân.

...

Ở một đình viện thanh mát, một tuyệt sắc thiếu nữ mạng một bộ bạch y đang ngồi, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà. Động tác của nàng vô cùng bình thường, nhưng rơi vào trong mắt người khác lại đẹp đã vô cùng.

Một thanh niên bưng một khay trà lên, nhìn thấy tuyệt thế thiếu nữ, khay trà trong tay suýt nữa rơi xuống, giọng nói ẩn chứa vô vàn kích động.

”Sư tôn, người đột phá Mệnh kiếp cảnh rồi!!”

Nàng nghe hắn kích động như vậy cũng không có ngạc nhiên, chỉ nhẹ nhàng nói.

”Ừm, ta còn đột phá đến Đế giai Đan sư nữa, Phù sư cũng vừa vặn bước vào Tôn giả đỉnh cấp.”

Nàng ngữ khí với cùng nhẹ nhàng, tựa như đó chẳng là gì cả, còn hắn lúc này đang làm động tác như bị vạn tiễn đâm tâm. Dở khóc dở cười nói.

”Sư tôn, ngài cũng quá ngưu bức đi, thiên hạ mà biết chắc là tổ chức hộc máu tập thể a.”

Nàng đặt chén trà xuống, ngữ khí có chút ý quở trách.

”Ngươi cũng chỉ lớn hơn ta một tuổi thôi, bây giờ lo mà trùng kích Ngưng niệm đi.”

Hắn cước bộ xuýt nữa đạp hụt, nàng đây là đang cố tình đâm hắn tâm?

Trái tim rỉ máu a!

Thế này chả phải là nhà vua so sánh với thường dân sao? Cách nhau cũng quá mức to lớn đi.

Đột nhiên, có một thị nữ chạy vào bẩm báo. Thị nữ nhìn thấy hắn vẻ chán ghét xẹt qua đáy mắt, nhưng không có dám biểu hiện ra.

“Cung chủ, Vạn Tiên Tông Thiếu tông chủ đến cầu thân.”

Nàng khuôn mặt lúc này lạnh như băng, lạnh lùng đáp lại.

“Bảo bọn hắn về.”

Thị nữ kia cắn răng không cam lòng nhưng nhận được câu trả lời rồi cũng phải lui đi.

Hắn lo lắng.

”Sư tôn, tuổi của người cũng nên nghĩ đến chuyện chung thân đại sự đi chứ. Tại sao người không có lấy gã thiếu tông chủ đó chứ?”

”Ta ghét hắn.” - Nàng trả lời không suy nghĩ.

Hắn vỗ đầu cười khổ, xoay người bước ra.

“Sư tôn, ta cũng không thích hắn, hắn mà lại gần sư tôn thì ta sẽ cắn chết hắn!”

Nàng nhìn bóng lưng của hắn dần nhỏ dần, đôi môi xinh đẹp khẽ nói nhỏ.

”Nhưng ngươi thì...”...

”Sư tôn! Sư tôn! Sư tôn!”

Giữa chiến trường nồng mặc mùi máu, xác chết chồng chất lên nhau, hắn một đường điên cuồng phi hành, tìm kiếm hình bóng của nàng kia.

Hắn liên tục nuốt Đan dược vào, mặc kệ có gây hại cho thân thể bao nhiêu vẫn không ngừng nuốt vào, tốc độ càng là tăng lên.

Ở trên đường đi, hắn có chiến đấu với những sinh vật với cùng kì lạ, nhưng thực lực lại mạnh đến cự điểm. Bất kể là về sức bền Bỉ, chống chịu, hồi phục hay chiến đấu đều vượt qua tu sĩ.

Hắn chỉ có thể chống cự, một đường phi hành tìm nàng, mạng kệ những thương thế chồng chất đang tích lũy càng lúc càng nhiều.

Rồi đột ngột, hắn bắt được một tia cảm giác quen thuộc. Tốc độ của hắn bộc phá, dù chỉ có một phần tỉ cơ hội, hắn cũng sẽ tìm, hắn cũng phải tìm!

Nàng...đã chết...

Xác nàng ở ngay trước mặt hắn, nhiệt độ lạnh băng, cả người nàng tàn tạ đầy vết thương, hồn hải tan vỡ, tựa hồ vừa trải qua tử chiến.

Hắn ôm xác nàng vào lòng, đôi mắt hắn trống rỗng vô hồn, như một con búp bê. Cử động của hắn trở nên cứng ngoắc. Giọng hắn lạc cả đi.

”Sư tôn, người đừng ngủ nữa, đệ tử đã đến đánh thức người rồi a!”

”Sư tôn, chả phải ngài bảo sẽ xem ta độ kiếp Hư thiên sao? Sao ngài lại không trả lời?

”Sư tôn, hồng trà ta pha rất ngon mà, người dậy uống đi.”

”Sư tôn, ta sẽ không trêu chọc người nữa, người đừng có dỗi mà.”

”Sư tôn ngài xem này...”

”Sư tôn...”

”Sư tôn, đừng...””...bỏ...”

”...ta...”

”...đi...”

...

Cuối cùng, hắn không còn cất tiếng gọi nữa, Đôi mắt hắn đã chảy xuống hai dòng huyết lệ. Mái tóc trong chốc lát trở nên bạc trắng.

Hắn, trong chốc lát trở nên già đi cả chục tuổi.

Nàng là ánh sáng của hắn, ánh sáng duy nhất.

Giờ nàng đã đi, ánh sáng đã tàn.

Tâm hắn đã triệt để vỡ...

Nàng đi rồi, hắn còn lại gì?

Trong đầu của hắn đang hiện đi hiện lại từng khoảnh khắc một ở bên cạnh nàng, giống như một con dao đem tâm can của hắn chém làm bảy mảnh.

Không biết từ lúc nào, một sinh vật đang từ từ tiến lại gần chỗ hắn đang ôm chặt xác nàng.

Nó cao hơn năm thước, có hình dạng giống cự viên nhưng cánh tay bé hơn, vỏ ngoài trơn bóng như khôi giáp.

Nó tiến đến trước mặt hắn, hắn vẫn đứng bất động, trong mắt hắn lúc này chỉ có nàng và hắn ở đó.

Sinh vật này đâm cánh tay xuyên qua trái tim hắn, hắn vẫn không thay đổi tư thế.

Nó dường như nghĩ rằng hắn đã chết nên bỏ đi.

Đột nhiên, ở giữa trán của hắn xuất hiện một cái ma ấn. Con mắt hắn cũng biến thành hắc dạ.

”Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!”

Một tiếng gào thét mang theo khí tức kinh khủng đến cực điểm tỏa ra khắp thiên địa. Thiên hôi địa ám, tất cả đều bị hủy hoại.

Ở trung tâm, xuất hiện một ma thần cao ngàn vạn trượng, mỗi một ly trên người nó đều tỏa ra khinh khủng nhất sát lục, hủy diệt, xoá sổ cùng trấn áp khí tức.

Nhưng chỉ sau một sát na, ma thần biến mất, thiên địa khôi phục lại bình thường.

Hắn đứng ngay chỗ ma thần vừa biến mất, trên hai cánh tay bế thân xác nàng. Hắn con mắt đã hoàn toàn biến thành màu đen. Tự thì thào.

”Thật sự là có thể sao?”

Xung quanh không có ai trả lời câu hỏi của hắn hết, nhưng hắn lại kích động vô cùng, nhìn về phía xa xăm.

”Sư tôn, chờ đệ tử, đệ tử sẽ đến cứu người.”

Thân hình hắn nhoáng lên, mang theo nàng biến mất trong hư không.

Chương 39: Chúng ta đi

Mấy ngày kể từ lúc Vân Hoàng chiến thắng Văn Dụng, hắn luôn cảm giác trạng thái mình có chút kì lạ.

Khi hắn nghỉ ngơi, một vài hình ảnh khó hiểu liên tục chạy qua tâm trí hắn, những hình ảnh này vô cùng mơ hồ, Vân Hoàng có dùng cách gì cũng không có nắm bắt được.

Mỗi khi hắn tu luyện thần hồn, một cỗ kì lạ lực lượng dường như muốn dung hoà làm một với hồn hải của hán, cỗ lực lượng này rất khó phát hiện thấy, nếu hắn không có tu luyện Thần hồn chi pháp, đối với năng lượng mẫn cảm thì có lẽ đã cùng nó trở thành một rồi.

Đây cũng không phải chuyện gì tốt, rất nhiều khả năng là hắn sẽ bị đoạt xá, Vân Hoàng càng quyết tâm tu luyện, ít nhất cần đạt đến Thông linh cảnh mới có thể hoàn toàn trừ bỏ mối lo này, hiện giờ hắn chỉ có thể cẩn thận dè chừng.

”Ây da, lại tới nữa a!”

Vân Hoàng đình chỉ tu luyện thức hồn, mỗi khi hồn hải hắn thả lỏng, cỗ kì lại lực lượng kia sẽ lại được đà lấn tới.

Lục Thi Y đã tìm một gian phòng bế quan trùng kích Luyện khí cảnh, nên về cơ bản hắn đang ở một mình.

Vân Hoàng sau vài ngày tìm hiểu tường tận toà tháp đen này thì cũng đã phát giác ra ý định thật sự của Dạ Cách cung.

Mục tiêu của chúng, nguyên lai là đồ vật của Lam Anh tán tu để lại.

Lam Anh tán tu lai lịch hắn trước ở Phong Ngân tông cũng đọc qua một số ghi chép cùng điển tịch. Chỉ biết ông là tu sĩ từ phương Bắc đến, tu vi khoảng chừng Thông linh cảnh sơ kì đi.

Nhưng ở đây Vân Hoàng phát hiện ra, Lam Anh không phải chỉ có tu vi Thông linh cảnh sơ kì, mà ít nhất cũng là Thông linh cảnh hậu kì đỉnh phong, so với hắn kiếp trước cũng không kém.

Lam Anh chu du nhiều nơi, đồ vật sở hữu cực kì kinh nhân, có được những thứ này, Vân Hoàng tin chắc trong vòng một năm Dạ Cách cung có thể thừa sức bồi dưỡng ra năm gã Thông linh cảnh cường giả.

Mà ở đây cũng có một số bút kí mà Lam Anh để lại, Dạ Cách cung muốn nuốt trọn ba phái còn lại, mục đích là muốn tiến đến Trung hải.

Trung hải Vân Hoàng ngày trước cũng có đi qua ít nhiều, các thế lực chính phân hoá làm tứ quốc ngũ tông, năm tông môn thực lực mạnh nhất, nhưng về nhân số thì thua so với tứ quốc, nên thực lực cả hai bên sàn sàn nhau, không phân cao thấp.

Mà chỉnh thể thực lực của Trung hải ớt vùng phía Tây Vĩnh lạc đại lục này, cũng thuộc hàng trung thượng.

Vân Hoàng sự định sẽ nghĩ cách trốn đến vùng Trung hải này, nơi này ở lâu không tốt chút nào, Dạ Cách cung nhìn chằm chằm, hơn nữa ba phái còn lại cũng như hổ đói rình rập hắn.

Phong Ngân tông tuy là mẫu tông của hắn, nhưng hắn cảm thấy Phong Nhân tông sẽ vì một đệ tử nhỏ như hắn mà đối đầu với ba phái còn lại sao?

Không bỏ đá xuống giếng đã là tốt lắm rồi!

Tiếc nối duy nhất của hắn lúc này là Vương Thần vẫn không có tìm thấy. Hắn sợ rằng Vương Thần đụng mặt với lũ hắc y nhân kia, nhiều lần đi tìm nhưng vẫn vô vọng.Vân Hoàng nhìn tờ Phá Không phù duy nhất trên tay mình, vẻ mặt đăm chiêu.

Phá Không phù là Huyền giai cao cấp phù lục, là bảo vật du nhất lúc này có thể bảo mệnh.

Đột nhiên hắn nghe thấy tiếng động ở bên ngoài, vội vàng giấu đi tấm Phá Không phù.

Lục Thi Y lúc này bước vào, mở miệng nói.

”Vân Hoàng, ta đột phá.”

Vân Hoàng ngẩng đầu lên, cười đáp lại.

“Đi, chúng ta ra ngoài luận bàn.”

...

Ngày qua ngày, quãng thời gian này cũng là lúc yên bình nhất với cả Vân Hoàng và Lục Thi Y.

Ở một nơi yên bình như thế này, lại có thêm một người bầu bạn thì còn gì bằng.

Đôi khi, Vân Hoàng ước mong rằng khoảng thời gian này sẽ kéo dài mãi mãi.Nhưng tất cả cũng chỉ là bình lặng trước cơn bão.

Lục Thi Y càng là thể hiện thiên phú nghịch thiên của mình. Học tập một lúc ba loại kiếm quyết khác nhau, hơn nữa lại dựa vào ngộ tính của mình chắt lọc lấy tinh hoa trân quý nhất bên trong kiếm quyết, sáng tạo ra một cái mới kiếm, quán chưa thêm lĩnh ngộ chân ý của riêng nàng, uy lực cực kì kinh nhân. Tu vi cũng vì thế mà tiến triển cực nhanh.

Vân Hoàng không có thiên phú bực này, hắn chỉ tu luyện một môn quyền pháp, kêu là Huyền Phong quyền. Quyền pháp có tổng cộng sáu tầng, Khởi phong, Truy phong, Lăng phong, Du phong, Diệt phong và cuối cùng là Huyền phong.

Quyền pháp này cũng chính là đấu kĩ mạnh mẽ nhất của Lam Anh tán nhân, theo mô tả của ông thậm chí từ có thể tiến giai thành Thần Thông.

Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát của hắn tuy mạnh mẽ, nhưng cách cảnh giới Thần Thông còn xa lắm, đủ để hiểu bộ quyền pháp này mạnh bực nào.

Thời gian càng về sau, Vân Hoàng càng khắc khổ tu luyện, tu vi của hắn cũng vững chắc bước vào Luyện khí cảnh tam cấp, Lục Thi Y càng là biến thái, đã là Luyện khí cảnh tứ cấp.

Mà Lục Thi Y đối với toàn bộ ý cảnh cảm ngộ càng là sâu thêm một tầng, thậm chí nàng còn lĩnh ngộ thêm được cả Lôi chi ý cảnh cùng Băng chi ý cảnh, cộng thêm Phong chi ý cảnh, Cương nhu ý cảnh cùng Huyễn ảo ý cảnh lần tổng cộng năm loại ý cảnh đồng tu. Yêu nghiệt đến cực điểm.

Tế luyện toàn bộ pháp bảo, bất kể là bán pháp bảo hay Linh giai hạ cấp đi nữa, để chuẩn bị cho trận chiến này, hắn không tiếc bất cứ thứ gì cả.

Vân Hoàng vũ khí sử dụng chính là chiến phút của Văn Dụng lúc trước, Lục Thi Y vũ khí thì là song kiếm Linh giai trung cấp pháp bảo.

Ba tháng ở bên trong Lam Anh, hơn một tháng đầu tiên chém giết, tìm kiếm cơ duyên, thời gian còn lại chỉ còn có hai bọn họ nơi đây, ngày ngày tu luyện, tất cả để chuẩn bị đón đại địch trước mắt.

Hôm nay, không gian bên trong Lam Anh bí cảnh tựa hồ có chút vặn vẹo, Vân Hoàng biết, hắn và Lục Thi Y sắp bị truyền tống ra.

Vân Hoàng lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật nhét vào lòng bàn tay Lục Thi Y.

”Lục Thi Y, cầm lấy đi.”

Nàng nhận lấy nhẫn trữ vật của hắn, khẽ gật đầu.

Vân Hoàng không hiểu sao lại cười một nụ cười thanh thản đến lạ kì, dù cho chỉ ít phút nữa thôi, cuộc sống bình lặng của hắn sẽ biến mất, đối mặt là hàng chục kẻ thì vây công.

“Lục Thi Y, chúng ta đi.”

Hắn và nàng nắm tay nhau, một luồng sáng vặn vẹo bao trùm lấy cả hai, hình bóng của Vân Hoàng và Lục Thi Y mờ dần, cuối cùng biến mất trong thiên địa.

Chương 40: Vây công, kịch chiến

Nhìn thấy Vân Hoàng cùng Lục Thi Y xuất hiện, Dạ Cách cung cung chủ Ôn Ngạo Nhiên sắc mặt hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn, giọng nói mang theo hùng hậu linh lực vang vọng khắp tứ phương.

”Vân Hoàng! Lục Thi Y! Hai ngươi cái này đôi cẩu nam nữ, chỉ vì bảo vật mà mưu hại toàn bộ các đệ tử, nhận lấy cái chết!”

Vân Hoàng cũng hết lời trước công phu đổi trắng thay đen của Ôn Ngạo Nhiên, không chỉ phát tán tin tức hắn nhận được truyền thừa của Lam Anh tán nhân mà còn đổ hết mọi tội lỗi cho hắn. Bực này bẻ lái, quả thật cơ trí vô cùng.

Mọi truyện đã phát triển đến bực này đã là không thể quay đầu, chỉ có thể ngươi chết ta sống.

Vân Hoàng cũng không có phản bác gì, chỉ rút chiến phủ ra chỉ vào trước mặt Ôn Ngạo Nhiên.

”Đánh đi, nhiều lời.”

Lục Thi Y song kiếm cũng đem rút ra, từ lâu đã sẵn sàng nghênh chiến.

Ôn Ngạo Nhiên cười lạnh, một Luyện khí cảnh sơ kì tam cấp và một Luyện khí cảnh trung kì tứ cấp mà thôi. Ơn đây có đến hơn hai mươi Luyện khí cảnh thất cấp, tám vị Luyện khí cảnh bát cấp. Ba vị cự đầu của tam phái đều là Luyện khí cảnh cửu cấp. Mà hắn cũng chính là một cường giả nửa bước Thông linh cảnh, Hư linh cảnh sơ kì.

”Chư vị, tấn công!”

Ngay khi tiếng hô vừa dứt, mười mấy cường giả Luyện khí thất cấp đồng loạt lao lên muốn bao vây lấy Vân Hoàng. Hắn đạp cước bộ lên trước, Vân Hoàng hắn dù cường nhưng cũng thể chiến thắng toàn bộ cường giả nơi đây được. Thứ mà hắn dựa vào không phải thực lực, mà là di sản hắn nhận được từ Lam Anh tán nhân.

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Vân Hoàng bật về phía trước, chiến phủ gào thét mang theo khí tức phá hư cùng hủy diệt hung hăng đánh xuống.

Từ trên cao, hư ảnh thiên hoang cự trụ nặng nề rơi xuống, ba gã Luyện khí cảnh trước mặt chỉ cảm thấy thân thể giống như bị đè xuống đồng dạng, tim đập dường như chậm lại, linh lực vận chuyển bỗng trở nên khó khăn.

Vân Hoàng không một chút buông tha, cương nguyên cùng linh lực quán tụ nơi cánh tay, lực lượng chỉ trong chốc lát đã đạt tới cực hạn. Vân Hoàng hét lớn một tiếng, khổng lồ phong quyển xoáy quanh quyền của hắn. Vân Hoàng ánh mắt sắc lạnh, khủng bố đại quyền đánh ra.

Mất gã kia thu hồi lại toàn bộ khinh thị. Bọn họ nhao nhao tế xuất pháp bảo, dùng mạnh nhất chiêu thức đánh ra. Vân Hoàng lực lượng rót vào trong quyền phong càng khổng lồ, Lục Thi Y song kiếm xoay thành một vòng thái cực, tinh thuần nhất Luyện khí cảnh linh lực giống như đại hải tràn ra.

Nguyên bản mắt đang nhắn Lục Thi Y đột nhiên mở ra. Trong đồng tử của nàng xuất hiện một vòng thái cực đồ đằng, song kiếm vẽ thành một cái hoàn chỉnh vòng tròn. Từ vòng trong này bắn ra vô số đạo quang mang nhỏ, mỗi đạo quang mang lại hoá thành một cái nho nhỏ tàn liên hư ảnh.

Bầu trời chi chít tàn liên hư ảnh, ẩn chứa hủy diệt cùng phong sát ý chí phong quyển, đụng độ cùng hàng đống chiêu thức của những trưởng lão Luyện khí cảnh kia. Một tiếng bạo động lớn dọa sợ toàn bộ sinh linh mười dặm xung quanh.

Vân Hoàng cầm một tấm pháp thuẫn lớn chắn trước mặt hắn và Lục Thi Y, chống đỡ dư ba phản lực. Bên phía trưởng lão kia thì tệ hơn nhiều, nhiều người phun ra tiên huyết, khuôn mặt trắng bệch, chỉ có vài người là còn miễn cưỡng chống đỡ được.Ôn Ngạo Nhiên cùng những vị cường giả đứng đầu trầm mặc nhìn Vân Hoàng và Lục Thi Y, mới bao lâu thời gian? Vài tháng đối với thọ nguyên hơn ba trăm năm bọn hỏi trôi qua nhanh vô cùng, nhưng chỉ dùng ngần ấy thời gian, hai người trước mặt binh hắn đã có tư cách để đứng ngang hàng với bất cứ ai ở đây.

Ôn Nhạo Nhiên vẫn là cái thứ nhất thống hận Vân Hoàng người, nhìn thấy Vân Hoàng cường đại như vậy thì liền quay sang đằng sau, đối với những cự đầu của tam phái mở miệng.

”Chư vị toàn bộ đã nhìn rõ, số lượng bảo vật trên người Vân Hoàng tuyệt đối khổng lồ. Lấy Vân Hoàng cùng Lục Thi Y tiềm lực mà nói, chỉ cần năm năm! Không, ba năm thời gian liền đủ thực lực đem toàn bộ người ở đây như kiến hôi giẫm chết!”

Lời nói của Ôn Ngạo Nhiên khiến cho tất cả lòng tham trỗi dậy, đồng thời với một số thành phần muốn thối lui cũng trực tiếp giữ lại. Ngay việc ngươi ở đây đã là kết thù với Vân Hoàng rồi, chả lẽ lui đi thì hắn sẽ tha cho ngươi sao?

Bên dưới, chiến đấu vẫn đang tiếp tục.

Oanh!

Một trảo của Vân Hoàng xé mở linh lực hộ thể của một hắc trung niên Luyện khí cảnh thất cấp trung kì, y hét thảm một tiếng, trong tay kích phát một đạo phù lục.

”Thiên Kiếm phù!”

Từ trong quang mang bắn ra với tốc độ cao một cây trường kiếm hoàng sắc, kiếm giống như xé không lao đến trước mặt Vân Hoàng. Hắn đồng tử có rút lại, trên người tuy đầy vết đâm, chém nhưng lại cường mãnh lạ thường, bốn đạo Long văn thôi động đến cực hạn. Dùng ngực trực tiếp ngạnh kháng trường kiếm.

Hoàng sắc trường kiếm đâm thủng cương nguyên cùng linh lực hộ thể trên người Vân Hoàng, khi đâm đến hắn da thịt thì như đụng vào tường đồng vách sắt đồng dạng, Tên kia kinh hãi, y không thể tưởng tượng nhục thể phải mạnh đến mức nào mới có thể trực tiếp ngạnh kháng kiếm phù của y.Một hư ảnh cự trụ giáng xuống đè nát người tên kia, y chỉ có thể mang theo câu hỏi cuối cùng của mình xuống hoàng tuyền.

Vân Hoàng đứng tại chỗ, nuốt vào một viên Linh giai hạ cấp chữa thương Đan dược, cấp tốc hồi phục trên người mình thương thế.

Lục Thi Y sau khi xuyên kiếm qua yết hầu của hai gã trưởng lão thì trên người y phục cũng rách nát, lộ ra pháp bảo chiến y bên trong, nàng cũng lấy chữa thương Đan nuốt vào.

”Nghiệt trướng! Nhận lấy cái chết!”

Từ cánh trái Vân Hoàng xuất hiện một lão già râu dài, tu vi đã đạt đến Luyện khí cảnh thất cấp đỉnh phong, trong số những người ở đây cũng là mạnh nhất một trong.

Lão tế xuất ra một cái chuông lớn chừng sáu tấc, linh khí cuồng bạo xuất động, một chưởng vỗ lên cái chuông.

”Công Thần Chung!”

Sóng âm dồn dập công kích vào Vân Hoàng hồn hải, hắn cắn răng nhảy về phía sau, đồng thời cố gắng giữ cho chính mình hồn hải ổn định lại. Lão già kia cười to, trong lòng mừng thầm, lão biết Vân Hoàng đã chiến đấu mấy trận liên tiếp, sức lực đã dần cạn kiệt. Lão thấy thời cơ vừa đủ, lao ra muốn kích sát Vân Hoàng.

Lão trong tay lại nhiều thêm một đoạn trường cung, lão kéo căng giây cung, một mũi tiễn đem theo mười hai phần chiến lực của lão thả ra, giống như chim ưng săn mồi hào thét bắn vào Vân Hoàng trái tim.

Trước mắt Vân Hoàng dần trở nên mờ ảo, nhưng hắn vẫn cảm thấy một đạo khủng bố sát cơ đang bắn tới khiến hắn có cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Vân Hoàng trong hồn hải ngưng ra một mũi tử sắc chi tiễn, mang theo nồng đậm tử vong khí tức, quán tụ theo gần như toàn bộ cương nguyên cùng linh lực phóng xuất ra đụng nhau cùng đoàn năng lượng kia.

Một tiếng xuyên phá vang lên, lão già kêu lên thảm thiết, hồn hải của lão đau giống như bị xé ra vậy.

“Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát!”

Thân thể của lão giả đột ngột trấn động một cái, trên người xuất hiện chi chít vết đâm, máu chảy ra thảm không kể xiết. Cổ họng lão đã bị phá hỏng khiến lão không nói được nên lời, nhìn bóng dáng đang tiến tới của Vân Hoàng giống như là ác ma.

Lão muốn mở miệng cầu xin tha mạng, nhưng quyền của Vân Hoàng đã đánh lên đầu lão.

Phốc!

Thân thể già nua tại chỗ đổ rạp xuống, đầu lâu lão già bị một quyền đánh bay, lăn lông lốc cách đấy gần mười trượng, trên mặt lão biểu cảm vẫn giữ nguyên vẻ sợ hãi tột độ trước khi chết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau