VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Âm hồn đầm lầy

Thần thức Vân Hoàng đã khoá chặt vị trí của Không hồn quỷ trùng, khi quỷ trùng bay đi, Vân Hoàng đứng dậy lén đi theo.

Khống hồn quỷ trùng thường sống ở những nơi có thiên tài địa bảo như linh dược cao cấp, đỉnh cấp vật liệu luyện khí hay những nơi linh khí nồng đậm, dù chỉ là ôm tâm lí may mắn, Vân Hoàng cũng muốn xem thử.

Hắn thu liễm toàn thân khí tức, lặng lẽ bám theo sau Khống hồn quỷ trùng. Đi được tầm một dặm đường, Khống hồn quỷ trùng dừng lại, chui vào một cái lỗ nhỏ dưới đất.

Vân Hoàng sau khi đợi quỷ trùng đi vào, hắn cẩn thận bố trí một cái ẩn nặc trận, sau đó mới đài phần đất mà quỷ trừng vừa chui xuống.

”Quả nhiên là có một cái thông đạo”

Đào sâu xuống vài trượng, Vân Hoàng phát hiện ra một thông đạo tối, vừa đủ cho một người chui vào.

Vân Hoàng từ bên ngoài ngó vào, cảm thấy không có nguy hiểm nên hắn không do dự mà chui tọt xuống.

”Aaa!!!”

Thông đạo sâu hơn Vân Hoàng tưởng tượng, ít nhất cũng nằm sâu dưới đất chục trượng. Hắn tiếp đất an toàn, bắt đầu lần mò xung quanh, nơi đây dù tối nhưng đối với Vân Hoàng cũng không có tạo thành ảnh hưởng.

Vân Hoàng luôn cảnh giới thần thức bao quát mười trượng bên mình. Đột nhiên trong thần thức phạm vi của hắn xuất hiện một bụi linh thảo.

“Tô Sa thảo, Nhị cấp cao giai linh dược?”

Mà xung quanh bụi Tô Sa thảo kia, loáng thoáng mấy gốc Nhị cấp cao giai linh dược nữa.

Vân Hoàng ngạc nhiên, ở trong này Nhị cấp cao giai linh dược trở xuống quả thật giống như rau cải trắng đồng dạng.

”Cũng đúng thôi, nơi này sâu gần trăm trượng dưới đất, linh dược không có ai hái, hơn nữa linh khí lại nồng đậm thế này, xem ra Nhị cấp cao giai linh dược chỉ là hạ cấp nhất ở đây!”

Vớ bở rồi!!!!

Vân Hoàng cảm thấy bay bổng tâm thần, nhiều như vậy Nhị cấp cao giai linh dược, hắn không muốn tấn cấp Luyện khí cảnh cũng khó.

...

”Ha ha ha ha!!!”

Ôn Vô Thần điên cuồng cười lớn, hắn may mắn tìm được mấy gốc Nhị cấp trung giai linh dược cùng một gốc Nhị cấp cao giai linh dược. Sau khi phục dụng đã giúp hắn thành công đột phá Luyện khí cảnh, mà gốc cấp giai linh dược kia còn trực tiếp đề thăng tu vi của Ôn Vô Thần lên Luyện khí cảnh Nhị cấp.

Dùng dược liệu như vậy cực kì lãnh phí, hơn nữa tạo thành căn cơ bất ổn, đối với tiền đồ đau này tạo thành ảnh hưởng rất lớn, nhưng Ôn Vô Thần bị Vân Hoàng chọc đến điên rồi, hắn bây giờ chỉ muốn trực tiếp xách thương đi đâm chết Vân Hoàng thôi.

”Tên Vân Hoàng kia có một cái nữ nhân không tệ. Vân Hoàng, để xem khi nàng bị ta chơi trước mặt ngươi, ngươi sẽ có tâm tình gì? Ha Ha ha ha ha!”
...

Nhị cấp cao giai dược liệu hắn không đủ trình độ rút đi năng lượng bên trong, vì vậy Vân Hoàng quyết định đi luyện dược.

Luyện dược không giống như luyện Đan mà giống như luyện yêu cốt thì đúng hơn. Màu đi phần vỏ ngoài của linh dược, lấy đi tinh hoa bên trong.

Cách này so với Vân Hoàng trực tiếp dùng hồn lực rút đi thì phức tạo cùng khó khăn gấp mất lần, bất quá Vân Hoàng hắn có lòng tin.

Luyện dược vẫn cần có đỉnh, nhưng Vân Hoàng không có, nên hắn xây lên một cái... nồi đất.

Quá trình luyện dược cũng không tính là quá khó khăn, với năng lực khống chế của hắn cũng chỉ mất nửa ngày.

Từng loại dược dịch riêng được Vân Hoàng cẩn thận đóng vào bên trong mất cái bình. Tổng cộng có mười sáu bình Nhị cấp cao giai dược dịch.

”Nếu mà ta là một Luyện Đan sư, ít nhất bây giờ cũng cầm trên tay một viên Hạ phẩm Linh Đan đi!”

Vân Hoàng tiếc rẻ.

Hắn đem bình dược dịch đầu tiên, một hơi uống cạn.

Tinh thuần linh lực tràn vào thể bộ khiến Vân Hoàng run lên, kiềm chế cảm giác muốn đột phá.

Phải thế chứ! Tu luyện là phải thế chứ!

Không còn những ngày tháng bị nồi Tôi thể dịch dày vì chết đi sống lại, đây mới chính là thứ làm người ta say mê khi tu luyện.Vân Hoàng đem dược lực phân bố đến từng ngóc ngách trong cơ thể, nhục thể của hắn chậm rãi được đề thăng, tu vi cũng cấp tốc bay vọt lên.

Nhưng Vân Hoàng vẫn cảm thấy dường như có vật gì đó rút đi dược lực trong thể nội hắn, nhưng tốc độ tấn cấp này thì quả đúng là hợp ý Vân Hoàng.

Tu vi của hắn đã dừng lại ở Thất mạch cực hạn, màng ngăn Bát mạch đã chịu không nổi nữa, bị đả thông, Vân Hoàng cuối cùng cũng bước vào Bát mạch.

Mà Hồng Hoàng Thiên Long Hoá đạo Long văn thứ nhất đã đạt đến viên mãn, đạo Long văn thứ hai đã mờ nhạt xuất hiện.

Vân Hoàng cũng không có đình chỉ bế quan, tam đại tinh - khí - thần công pháp càng là điên cuồng vận chuyển, bình dược dịch thứ hai, thứ ba uống vào!

Oanh oanh oanh

Mười ngày sau, Vân Hoàng đạt tới Khai mạch viên mãn, thân thể cũng đã có cường độ của tu sĩ Luyện khí cảnh rồi. Mười sáu bình dược dịch đã bị hắn phục dụng hết bảy bình.

Lúc này Vân Hoàng cũng không có uống thêm, mà chỉ chuyên tâm vận chuyển công pháp, linh lực tuần hoàn trong đó càng như nước chảy thành sông đồng dạng.

Đột phá Luyện khí cảnh không nhất thiết cứ phải dùng linh dược mạnh mẽ đả thông, chỉ cần đem linh lực trong cơ thể hoàn toàn chuyển hoá, cũng có thể đột phá!

Bồng!

Một tiếng động lớn từ trong thân thể của Vân Hoàng vang lên, hắn kiềm chế xúc động, nắm chặt lấy bàn tay.

”Ta, cuối cùng cũng đột phá Luyện khí cảnh!”

...

Vân Hoàng dành thêm ba ngày thời gian củng cố tu vi của mình. Sau đó, hắn dự định sẽ đi vào sâu hơn cái thông đạo này. Trong này, có thể sẽ ẩn chứa cơ duyên cực lớn.

Đi sâu vào tiếp hai trăm trượng, Vân Hoàng thấy phía xa là một cái đầm lầy màu tím.

”Đây là dưới lòng đất mà lại có đầm lầy?”

Vân Hoàng tiến lại gần Tử sắc đầm lầy, bỗng hắn kinh hãi nhận ra.

”Đầm lầy này sở dĩ màu tím vì nó... tràn đầy tử khí!”

Vân Hoàng muốn thối lui, nhưng từ trong đầm lầy đã tỏa ra một lang sương chết chóc, bao lấy Vân Hoàng làm hắn không thể đi chuyển.

Chương 32: Thiên bất phá, địa bất diệt

Tử sắc sương mù như một cái lồng giam chật kín, vô luận làm thế nào Vân Hoàng cũng không thể thoát ra được, ngay cả một cử động nhẹ cũng tiêu tốn của hắn đại lượng linh lực cùng cương nguyên chống đỡ.

Luyện khí cảnh về sau, thực lực Vân Hoàng tăng mạnh, nhưng trước làn sương mù tử sắc này thì căn bản không đủ nhìn.

Nếu không phải nhục thể của hắn đã đạt tới hỏa hầu đại thành thì rất nhanh đã bị đè nát rồi.

Nhưng mà, sương mù càng lúc càng dày đặc, các giác quan của hẳn dần trở nên mơ hồ, cảm nhận của Vân Hoàng đang dần bị làn sương kia cắt đi từng chút một. Sinh mệnh nhục thể, kể cả thức hồn hồn hải cũng bị mài mòn.

”Không!!!”

Vân Hoàng đột nhiên hét to, kéo ý thức suýt nữa đã bay đi của hắn trở lại. Hồn hải của hắn đang chậm rãi bị ăn mòn, nhục thân cũng dần dần bị hủ nát.

Vân Hoàng uống liền hai bình dược dịch, cuồn cuộn tinh thuần dược lực xông ra khắp thân thể. Vân Hoàng điên cuồng vận chuyển luyện thể chi pháp.

Công pháp luyện thể không phải là vạn năng, đi đôi với năng lượng phá hủy nhục thân cần năng lượng dùng để chữa lành lại nơi bị phá huỷ mới có thể kéo lên sức mạnh nhục thân. Đó cũng là lí do Vân Hoàng hắn uống hai bình dược dịch.

Đồng thời tu thể, Vân Hoàng cũng tu luyện thần hồn. Về bản chất mà nói, đoàn tử sắc sương mù giờ phút này đang muốn ăn sạch hồn hải của Vân Hoàng cũng là một dạng năng lượng tinh thần vô chủ, hắn cũng có thể thôn phệ hấp thu nó.

Nhưng nói thì dễ, làm thì lại là một chuyện khác.

Nếu những bình dược dịch toàn bộ cạn sạch, nhục thể Vân Hoàng sẽ bị hủ nát mà chết.

Nếu khả năng thôn phệ năng lượng không theo kịp tốc độ ăn mòn, hắn tựu cũng sẽ tử vong.

Trong phúc có họa, Vân Hoàng thầm rủa chính mình vận khí đem vứt cho chó ăn, lấy có mấy gốc Nhị cấp cao giai linh dược mà lần này có khả năng sẽ đem mạng nhỏ để lại, hơn nữa còn là cửa trước có sói, cửa sau có hổ.

Vân Hoàng trong suy nghĩ càng lúc càng cấp tốc, gân xanh trên trán nổi lên, toàn thân dần bốc khói, nóng đỏ, mà dược dịch vốn dĩ đủ để hắn dùng trong mấy ngày liền giờ đây cấp tốc tiêu hao, đem phần huyết nhục bị hủ mục chữa lành lại.

Mấy ngày trôi qua, trong đầu Vân Hoàng cũng trở nên mơ mơ hồ hồ, hắn dùng ý chí chèo chống đến bây giờ đã phi thường miễn cưỡng.

Những thớ cơ rắn chắc của Vân Hoàng dần trở nên teo tóp lại, hai mắt hắn đỏ ngầu, tinh thần đã đứng trên bờ vực sụp đổ.

”Ta... phải... sang... bên... kia...”

Hắn không thể lùi lại nữa, chỉ có thể tiến lên, trong chín thành tử vong nắm lấy một đường cuối cùng sinh cơ!

Vân Hoàng bước chân bước đầu tiên, cả ba loại lực lượng hồn lực, linh lực cùng cương nguyên đều đang toàn lực chống đỡ tử sắc sương mù, hắn dùng tự thân mình bước đi.

Mỗi bước đều như nặng ngàn cân.

Mỗi bước đều giống như cả thân là một khối đá, không thể nào di chuyển.
Mỗi bước dường như đang kéo hắn xuống vực sâu vô tận, không thể nào thoát ra.

Vân Hoàng, mất đi ý thức.

Hai mắt hắn trở nên xám xịt, nhưng Vân Hoàng vẫn điên cuồng vận chuyển công pháp, dù cho có là với vọng đi chăng nữa.

Nhưng không có kì tích xảy ra.

Vân Hoàng ngã xuống đầm lầy, ngọn lửa sinh mệnh giống như một đám tàn hỏa trong mùa tuyết rơi, lay lắt tưởng như sắp tắt.

Bỗng lúc này, Bạch sắc tinh thạch vốn đã yên ắng từ lâu lại tỏa ra ánh sáng. Như hoà bao lấy Vân Hoàng.

Ngọn lửa sinh mệnh lần nữa bùng cháy, kiên cường chống chọi.

Vân Hoàng không hiểu sao còn có thể có sức đứng dậy, tiếp tục bước đi.

Mà viên yêu Đan Hắc Bạch song Long bên trong hồn hải của hắn chậm rãi xoay tròn. Hồng Hoang Thiên Long Hoá vô thức vận chuyển.

Hồng Hoang Thiên Long Hoá là một pháp môn kì lạ, không phải là công pháp tu luyện, không phải là đấu kĩ, càng không phải là bí pháp, nó chỉ đơn giản là “tất cả”.

Hắn như hoá thành một đầu Thái Cổ chi Long, dũng mãnh không thể cản.

Hắn giống như cự nhân ngày đó, trường Hà thời gian, cũng không thể đem hắn xoá sổ

Thân thể bị hủ nát, hắn vẫn cất bước.Linh hồn bị ăn mòn, hắn vẫn cất bước.

Tưởng như không gì có thể cản hắn tiến bước.

Dù cho thứ ngăn cản hắn có là cái chết.

Con đường phá vỡ ranh giới sinh tử này, một mình ta độc hành.

Con đường phá vỡ ranh giới của vật chất và ý thức này, ta độc hành.

Vạn vật đều hữu sinh hữu diệt. Nhưng ta thì hữu sinh bất diệt.

Thiên bất phá, địa bất diệt. Ta tựu Vô Song!

...

”Ha ha ha ha ha!!!”

Vân Hoàng không nhịn được mà cười lớn thành tiếng.

Khi hắn tỉnh dậy thì nhận ra mình đã sang bờ bên kia, hơn nữa thân thể thương thế đã hoàn toàn khôi phục. Thực lực càng là tiến thêm một bước.

Nhục thể tầng thứ nhất hỏa hầu đại thành đỉnh phong!

Hồn hải so với lúc trước ít nhất phải mạnh hơn gần gấp đôi!

Chỉ tiếc đó chính là, toàn bộ dược dịch đã bị hắn đem uống canh, thậm chí vài gốc linh dược còn bị hắn mà ăn sống rồi.

Vân Hoàng không biết tại sao hắn qua được, nhưng hắn có thể chắc chắn là có vật gì đó trợ giúp hắn.

Có thể là viên Bạch sắc tinh thạch kia, hay thậm chí là viên Hắc Bạch song Long yêu Đan đã giúp hắn.

Vân Hoàng thật sâu cảm tạ kiếp này nhân sinh.

”Giờ thì, có thể đi sâu tiếp vào nữa hả?”

Vân Hoàng lần này hành sự cẩn thận, nhỡ đâu lại đụng phải một cái Âm hồn đầm lầy giống hệt cái kia thì chết dở, mà nếu gặp thật, thì hắn sẽ tìm thông đạo hướng lên mặt đất, ly khai nơi này.

Chương 33: Vân Hoàng ta hôm nay, muốn đi giết người!

Để cho Vân Hoàng thất vọng là, bên trong thông đạo ngoại trừ mấy chục gốc Nhị cấp cao giai linh dược ra thì cũng chẳng còn lại gì.

Bất quá, Nhị cấp cao giai linh dược cũng phi thường hữu dụng, Vân Hoàng tinh thần lực so với lúc trước đã mạnh gấp đôi, rút đi tinh hoa bên trong Nhị cấp cao giai linh dược hoàn toàn không phải chuyện gì khó.

”Oài!!! Thoải mái!”

Luyện thành dược dịch rồi uống vào quy chung cũng không thoải mái bằng tiếp thu năng lượng thể.

Tổng cộng bốn mươi gốc Nhị cấp cao giai linh dược được hắn hấp thu bốn gốc, còn lại hai mươi gốc Vân Hoàng luyện thành dược dịch.

Hắn dành ba ngày bế quan, vững chắc cảnh giới Luyện khí cảnh nhất cấp đỉnh phong.

”Bây giờ, nên chọn hướng nào đi đào lên nhỉ?”

...

Phốc!

Một đệ tử của Lăng Hà phái bị một thương xuyên qua phần ngực, chết ngay tại chỗ.

Một gã hắc y nhân đem thương rút ra, lạnh lùng nhưng chằm chằm vào đám người trước mắt, đằng sau chạy đến mười mấy gã hắc y nhân nữa.

Những người bị đám hắc y nhân vây giết nhìn thấy nhiều như vậy Luyện khí cảnh cường giả, nội tâm càng là một mảnh lạnh lẽo.

Vài ngày trước, đột ngột các đệ tử Dạ Cách cung cùng một đám hắc y nhân săn giết đệ tử của ba phái Phong Ngân tông, Lăng Hà phái, Hư Kiếm tông.

Dù cho bọn họ đã dùng hết toàn bộ phù lục truyền tin cho tông môn, nhưng hiển nhiên không có chút tác dụng nào.

Những hắc y nhân này tàn nhẫn đến cực điểm, mặc cho người có kêu khóc Vân xin thế nào, cũng không chút do dự lấy đi đầu của ngươi.

Những đệ tử ở đây dù đã có người đạt tới Luyện khí cảnh, nhưng chưa từng chân chính cùng tu sĩ khác chém giết sinh tử, hơn nữa cả ba phái cũng chỉ có vẻn vẹn năm người đột phá đến Luyện khí cảnh, so với mười mấy Luyện khí cảnh thì kém xa.

Mà bên kia còn có một tu sĩ Luyện khí cảnh tam cấp tọa chấn.

Sát sát sát

Ôn Vô Thần lạnh lùng chém đứt đầu một đệ tử Phong Ngân tông, trong đôi mắt có ta cười không thể che giấu.

“Mấy hôm liền bị ức chế, hôm nay được xả ra thật là thoải mái a.”

”Dạ Cách cung tốn một cái giá cực lớn mới có thể làm được đến bước này, các ngươi chết đi, cũng không tiếc!”
Ôn Vô Thần nhìn chằm chằm đến thân ảnh kiều diễm của Lục Thi Y đang chiến đấu ngoài kia.

Chát!

Lục Thi Y đang giao thủ với một hắc y nhân, tu vi của nàng mới chỉ là Bát mạch đỉnh phong, vậy mà đã có thể quyết chiến với Luyện khí cảnh nhất cấp mà vẫn không rơi vào hạ phong.

”Huyễn Điệp Thiên Sơ.”

”Hắc Ma Sát Trảo.”

Ma trảo cùng liễu kiếm đụng nhau, cơ hồ là ngang tài ngang sức.

Ở một bên, tình hình Vương Thần cũng không quá tốt, hắn chỉ là một Bát mạch viên mãn mà đã có hai Luyện khí cảnh cường giả vây giết.

Xác chết nằm xuống càng lúc càng nhiều, có sợ hãi, có không cam lòng, có hối hận.

Ở bên phía tam phái, một Luyện khí cảnh ngã xuống, giống như hiệu ứng lan truyền, các đệ tử còn lại như rắn mất đầu, lần lượt mất mạng.

Xoẹt!

Cánh tay cầm kiếm của Vương Thần bị chém đứt đi, hắn phun ra một búng máu, ngã rạp xuống đất. Lục Thi Y bị một chưởng đập vào ngực, bay đập vào một gốc cây, trên khoé miệng chảy ra tiên huyết.

Ôn Vô Thần đi đến trước mặt Lục Thi Y, bàn tay hung hăng nâng khuôn mặt nhỏ của nàng lên, giọng nói dâm tà.

”Nữ nhân này quả thật là một cái cực phẩm a!”Hắn đang định đưa tay chạm vào thân thể nàng thì trước mắt Ôn Vô Thần đã xuất hiện một vật thể.

Tốc độ của nó vượt qua Ôn Vô Thần khả năng phản ứng, mang theo cuồng bạo hủy diệt, phá hư cùng trấn áp khí tức, đánh cho khuôn mặt của Ôn Vô Thần biến dạng, cả thân hình của hắn bay xa mất chục trượng, khó nhọc bò dậy, như chó nhà có tang.

Trước mắt Lục Thi Y mơ hồ, nhưng nàng vẫn có thể thấy một bóng lưng cao lớn đang đứng đó, dù trời có sập xuống, vẫn chống đỡ cho nàng, khiến nội tâm của Lục Thi Y đầy một mảnh ấm áp.

Dù cho cổ giọng đang đau nhức cực độ, nàng vẫn cất tiếng nói khàn đặc.

”Vân... Hoàng...”

Vân Hoàng tâm thần run lên, miễn cưỡng kiềm chế sát ý muốn hủy diệt trong lòng, ngữ khí nghẹn ngào.

”Là ta...”

Hắn con mắt đỏ ngầu, sát ý kinh thiên không chút cố kị tỏa ra.

Tên Luyện khí cảnh gần đó thấy tinh thần tê dại, thiếu niên trước mắt hắn thực lực sâu không lường được.

Vương Thần nhìn thấy Vân Hoàng nổi lên như vậy sát ý, trong lòng có chút vui vẻ nho nhỏ.

”Vân Hoàng, ngươi cuối cùng cũng đến...”

Tên hắc y nhân Luyện khí cảnh đang ở gần chỗ Vương Thần chỉ cảm thấy một lực lượng cực kì năng nề đàn áp hắn xuống, ba cái hư anh Thiên Hoang thần trụ trên đầu gã hắc y nhân giáng xuống, khiến hắn bị đè bẹp xuống đất.

Vân Hoàng một tay xách Vương Thần, trên lưng địu Lục Thi Y chạy đi.

Lũ hắc y nhân vẫn chưa có hoàn hồn, Vân Hoàng gia hỏa này vì sao lại có thể lợi hại như vậy?

Gã hắc y nhân đứng đầu có thực lực Luyện khí cảnh tam cấp nhìn phương hướng Vân Hoàng chạy đi, giọng nói lãnh khốc.

”Đuổi theo, hắn còn các theo hai người bị thương, chắc chắn không thể chạy xa được.”

Lũ hắc Y nhân tuy rằng trong lòng vẫn còn sợ hãi Vân Hoàng cường đại thực lực, nhưng vẫn tuân lệnh đuổi theo.

Vân Hoàng nhìn những cái bóng đen đàng sau kia, trong lòng đã phán định cho chúng một cái án tử.

Vân Hoàng ta hôm nay, muốn đi giết người!

Chương 34: Phản sát

“Lục Thi Y, Vương Thần, cả hai đã hồi phục chưa?”

Vương Thần cười khổ.

”Xin lỗi Vân Hoàng, lần này khổ cực ngươi.”

Lục Thi Y vẫn được Vân Hoàng cõng trên lưng, con ngươi loé lên hàn mang.

”Vân Hoàng, ta đã khôi phục.”

Vân Hoàng đã cho cả hai phục dụng mất bình dược dịch chữa thương. Hắn thả Vương Thần ra, chỉ về phía toà tháp màu đen kia.

”Vương Thần, đến đó đi, chúng ta gặp sau.”

Vương Thần gật đầu, tuy không biết Vân Hoàng làm thế nào giết ngược lại mấy gã hắc y nhân kia, bất quá hắn tin tưởng Vân Hoàng nắm chắc mới làm.

Vân Hoàng tất nhiên không ngu dại đi đâm đầu vào chỗ chết, hắn quay sang nhìn Lục Thi Y.

”Lục Thi Y, lần này lại khổ cực ngươi.”

”Ân.”

Lục Thi Y không có nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

...

Tổng cộng có sáu gã hắc y nhân đuổi theo Vân Hoàng. Bốn tên Luyện khí cảnh nhất cấp, hai tên Luyện khí cảnh nhị cấp.

Vân Hoàng đương nhiên sẽ không một mình quần chiến với sáu gã Luyện khí cảnh, hắn và Lục Thi Y dự định sẽ nhất kích tất sát những tên đi lẻ, tận lực làm giảm lực lượng của chúng đi, cuối cùng một mẻ hốt trọn.

Nơi này đã cách khá xa chỗ của tên thủ lĩnh kia, nên dù bọn hắc y nhân này có kêu cứu khản cổ cũng không truyền đến y được.

Mà lí do Vân Hoàng dám chắc tên đội trưởng sẽ không đuổi theo ứng? Tất nhiên là vì kiêu ngạo rồi!

“Chết tiệt, ba tiện nhân đó trong đi đâu được nhỉ?”

Một tên hắc y nhân đang đi lòng vòng, trong lòng vô cùng bực tức, Vân Hoàng được phát hiện là biến mất ở khu vực này mà hắn tìm kiếm đã hơn chung trà mà vẫn không thấy đâu.

Đột nhiên, một bàn tay vô thanh vô thức từ phía sau lưng hắc y nhân thình lình xuất hiện, bịt mồm hắn. Hắc y nhân biến sắc, muốn giãy dụa thoát ra nhưng bang tay đang giữ lấy phần đầu của hắn cứng như huyền kim vậy, hoàn toàn không đi chuyển được.

Từ trước mặt hắn nhảy ra một bóng dáng xinh đẹp, kiếm trên tay nàng chém ra một đạo thất thải kiếm mang. Tên kia bị kiếm mang cắt trúng nhưng lại không thể kêu cứu, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân thể của mình lạnh đi.Một Luyện khí cảnh cường giả, cứ như vậy liền chết.

Vân Hoàng lục soát người của gã hắc y nhân này thì móc được một cái nhẫn trữ vật, một thanh bảo kiếm thượng giai pháp bảo. Vân Hoàng không tu kiếm đạo nên đã đưa bảo kiếm cho Lục Thi Y, còn nhẫn trữ vật thì hắn đem linh thạch bên trong móc hết ra.

Vân Hoàng và Lục Thi Y lại chuyển hướng mục tiêu.

Lần này là hai tu sĩ Luyện khí cảnh nhất cấp đi cùng nhau.

Hai gã đang đi thì Lục Thi Y bất thình lình xuất hiện trước mặt chúng. Cả gai tưởng vớ bở rồi, nhanh tay tế xuất pháp bảo thu thập Lục Thi Y.

Với thực lực của Lục Thi Y có thể miễn cưỡng giao chiến với hai Luyện khí cảnh một lúc nên không có vấn đề gì, còn Vân Hoàng đã sớm lẻn ra sau bọn hắn, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất.

Hai gã hắc y nhân coi thường Lục Thi Y nên không có vội vàng báo tin, tất cả đều như Vân Hoàng tính toán.

Hai gã đang giao chiến thì đột nhiên Vân Hoàng xuất hiện phía sau binh chúng, Bích lôi chuỳ giáng xuống, mang theo trấn áp cùng hủy diệt ý cảnh. Bên kia, Lục Thi Y cũng xuất ra sát chiêu.

”Thiên Nguyên Cửu Vũ.”

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Cả hai tên đó chỉ thấy trong nháy mắt kiếm quang chém về phía mình, một loại trói buộc lực lượng khiến chúng bị đứng hình trong giây lát. Thời gian này vô cùng nhỏ bé, nhưng cũng đủ để kiếm quang để lại một vết cắt sâu trên ngực chúng.
Hai tên này thực lực còn yếu hơn tên hắc y nhân Luyện khí cảnh nhất cấp khi nãy, Vân Hoàng lao ra trước khi cả hai kịp bóp nát truyền tin phù. Thần thức của hắn ngưng thành một mũi giáo lớn phóng ra. Một ngọn giáo này mang theo nồng đậm tử khí, là của âm hồn đầm lầy lúc trước mà Vân Hoàng đã luyện hoá được.

Tên cầm truyền tin phù chỉ thấy trước mắt trở nên đục ngầu, ta thức dần trở nên mệt mỏi, không tự chủ được mà thả tay xuống.

Vân Hoàng cũng cảm thấy có chút choáng váng vì đột ngột tiêu hao một lượng lớn hồn lực, nhưng quyền của hắn cũng không có dừng lại.

“Toái giáp kích!”

Oanh!

Gã hắc y nhân còn lại phun máu tới tấp, thân hình bay đập xuống đất, Vân Hoàng chưa từ bỏ truy kích, Bích lôi chuỳ quán tụ ba loại lực lượng đánh lên người hắn một lần nữa.

Gã hắc y nhân bị đánh trúng kia chỉ cảm thấy xương cốt bị nghiền nát, hồn hải đau nhức cực độ, cuối cùng trút hơi thở cuối cùng mà bỏ mạng.

Còn tên đang đứng kia hồn hải đã bị tổn thương, xem chừng nếu không cứu chữa kịp thời thì sẽ biến thành ngu ngốc.

Vân Hoàng bước đi loạng chạng, hồn lực thiếu hụt khiến hắn có chút hư nhược. Lục Thi Y nhanh tay ra đỡ lấy hắn, Vân Hoàng cười khổ.

”Không sao, nghỉ ngơi chút là ổn”

...

Hai tên hắc y nhân Luyện khí cảnh nhị cấp nhíu mày, đã một khắc trôi qua nhưng bốn tên kia vẫn chưa phản hồi lại cho bọn hắn.

Trừ khi Vân Hoàng thực lực vượt xa Luyện khí cảnh nhất cấp, vô thanh vô thức đem bốn gã hắc y nhân xử lí, bằng không tại sao lại lâu như vậy không có tin tức gì?

Hai tên đó lập tức cảm thấy việc này vẫn là không thể nào. Vân Hoàng là ai chứ? Một tháng trước hắn mới lưỡng bại câu thương với Ôn Vô Thần. Đến lúc này thì tu vi tinh tiến bao nhiêu?

Dù cho Vân Hoàng đột phá Luyện khí cảnh, chiến lực viễn siêu thông thường luyện khí cảnh cũng không thể Hoàng toàn đánh cho bọn họ không còn sức để bóp nát phù lục được.

Đúng lúc này, một bóng đen tiến đến chỗ chúng, cả hai tinh thần đều giãn ra, xem như là vừa nãy nghĩ nhiều.

Nhưng khi bóng đen đó đến gần, đột nhiên cả hai tên hắc y nhân đều cảm thấy sát cơ nguy hiểm phía sau.

”Tránh ra!”

Cả hai không hẹn mà cùng đồng loạt tách ra, ở ngay chỗ bọn họ vừa đứng, mặt đất đã biến thành một đường nứt.

Chương 35: Một đường đào thoát

Hai tên hắc y nhân kia còn chưa kịp định thần lại thì bóng đen mà lúc nãy bọn hắn tưởng là đồng đội đột nhiên rút kiếm, sáu đạo kiếm khí gào thét đi ra.

”Điệp Vũ kiếm quyết, Huyễn Điệp Thiên Sơ.”

Tên hắc y nhân cao gầy nhanh chóng tế xuất ra một cây sáo, sáo vừa thổi, linh khí xung quanh trở nên nhiễu loạn, làm giảm đi lực sát thương của mấy đạo kiếm khí khi, hắc y nhân mặt chữ điền tế xuất ra một đôi sáo thủ, một quyền uy lực đánh ra.

Oanh!

Chấn động kịch liệt vang lên, tên hắc y nhân mặt chữ điền cảm thấy cánh tay ẩn ẩn có chút đau nhức. Nhưng ít nhất, kiếm khí đã bị chặn lại.

Lúc này Lục Thi Y cũng triển lộ rõ bóng hình, nàng giẫm chín bước bộ pháp, khí thế càng là tăng vọt lên. Mà Vân Hoàng cũng xuất hiện đằng sau lưng chúng.

”Kích phát truyền tin phù, nhanh!!!” - Một tên điên cuồng la lên.

Gã hắc y nhân mặt trữ điền chưa kịp kích phát phù lục thì Vân Hoàng đã lao tới với tốc độ cực nhanh, một chưởng bẻ gãy cánh tay của y, sau đó hắn giáng thêm một quyền trời giáng lên não hải, tên mặt trữ điền con ngươi trợn ngược lên, ngạc gục xuống đất. Tên còn lại sợ run người, vẫn nhanh tay bóp nát truyền tống phù, nhưng Vân Hoàng đã kịp thời phản ứng.

”Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát!”

Linh khí thiên địa xung quanh liền hình thành một cái võng phá vỡ linh lực tin tức từ truyền tin phù, đồng thời Lục Thi Y trong tay hai kiếm cũng cắt ra một đường, hư ảnh tàn liên xuất hiện đánh lên cây sáo pháp bảo của gã hắc y nhân.

Oanh oanh

Cây sáo vốn không phải pháp bảo cứng rắn gì, chính diện ngạnh kháng với tàn liên hư ảnh thì liền xuất hiện vết rạn nứt. Tên kia tiếc của đứt ruột, nhưng chỉ có thể cực lực thôi động pháp bảo, sóng linh khí tràn ra. Vân Hoàng hét lên.

”Phong bế lỗ tai lại!”

Lục Thi Y không kịp phong bế lỗ tai lại, thế tấn công liền trở nên toán loạn, trên hắc y nhân chớp lấy thời cơ lao lên, trong tay rút ra một cây chuỳ thủ, Vân Hoàng gần như tức khắc cũng tiến đến.

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Cự trụ giáng xuống, hành động của trên hắc y nhân trong một hơi thở bỗng trở nên trì độn. Lục Thi Y cũng miễn cưỡng ổn định lại, nàng thân hình tiến đến trước ngực tên hắc y nhân, một kiếm xuyên qua trái tim hắn, mà Vân Hoàng lúc này đã giữ lấy tay cần chuỳ thủ, ba cự trụ đã kiềm chế gắt gao nhất cử nhất động của hắc hắc y nhân.

Xoẹt!Linh lực hộ thể của y bị xé mở, gã hắc y nhân cao gầy chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, thân thể mềm oặt ngã gục xuống đất, chết không nhắm mắt.

Vân Hoàng thở phào nhẹ nhõm, truy quân toàn bộ đã diệt sạch, mà lũ hắc y nhân bên kia vẫn không có ai biết, giờ hắn và Lục Thi Y chỉ cần hướng toà tháp đen tiến tới, hội họp cùng Vương Thần là Hoàng mĩ.

Trong mắt của mọi người, Vân Hoàng mới bước vào Luyện khí cảnh nhất cấp đã có thể nhẹ nhõm chém giết Luyện khí cảnh nhị cấp như giết gà thì quả thật đáng sợ, nhưng Vân Hoàng biết đấy là do hắn là Thể tu, hồn hải lại mạnh mẽ hơn nhiều tu sĩ cùng giai, tất cả những yếu tố đó chồng chất lên nhau mới mang lại cho Vân Hoàng chiến lực bậc này.

Cả hai đang muốn đến lột nốt tên mặt chữ điền thì hắn đột nhiên mở mắt, bóp nát truyền tin phù, điên cuồng nói.

”Các ngươi chết chắc rồi!”

Vân Hoàng trong lòng ngưng trọng, nhưng bên ngoài mặt vẫn bình tĩnh đoạt lấy nhẫn trữ vật của tên hắc y nhân mặt chữ điền, Lục Thi Y biểu cảm vẫn không chút thay đổi, ngữ khí bình tĩnh.

”Vân Hoàng, chúng ta sẽ làm gì?”

”Toàn lực chạy đến toà tháp đen kia đã.”

Khí tức của tên hắc y nhân mạnh nhất đã tiếp cận Luyện khí cảnh tam cấp đỉnh phong, dù là Vân Hoàng hồi phục đầy đủ cũng chỉ dám chắc có thể vừa đánh vừa chạy, huống chi là cong gần chục tên lâu la Luyện khí cảnh nhất cấp, nhị cấp nữa.

Vân Hoàng và Lục Thi Y toàn lực phi tốc về phía toà tháp màu đen, nhưng chỉ sau gần một khắc, Vân Hoàng đã cảm thấy mười mấy đạo khí tức đang dần bám sát.”Lục Thi Y, đắc tội!”

Bất chợt hắn bế nàng lên, Lục Thi Y vô cùng nhẹ nên Vân Hoàng tốc độ càng lúc càng tăng cao.

Lục Thi Y tốc độ so với Vân Hoàng thì chậm hơn nhiều, vì vậy làm thế này là tốt nhất.

Bình thường mặt đơ Lục Thi Y, giờ phút này cũng có chút phiếm hồng đậm lòng người, hơi thở có phần gấp gáp, vội vã chuyển chủ đề.

”Vân Hoàng, tại sao truyền tin phù lại không sử dụng được?”

Vân Hoàng tựa hồ suy nghĩ một chút rồi trả lời.

”Không phải không sử dụng được, mà là không gửi đến chỗ tam phái còn lại được.”

”Có một số pháp bảo có thể xung động thiên địa linh khí, tỉ như cây sáo của gã hắc y nhân kia. Ta đoán chúng cũng sử dụng một pháp bảo tương tự, phá rối truyền tin.”

”Phá rối truyền tin rất khó, bởi vì ta không thể nhìn thấy chúng được, nhưng chỉ cần biết chính xác nơi mà đoàn tin tức ấy đi qua.”

Lục Thi Y kinh hãi, Vân Hoàng biết nàng đã thông suốt nên nói đến điểm mấu chốt.

”Đúng vậy, Lam Anh bí cảnh là một vùng không gian kín, vậy làm thế nào có thể truyền tin ra ngoài, tất nhiên là thông qua nơi mà tất cả đệ tử được truyền tống vào, Dạ Cách cung sơn môn.”

Thậm chí, Vân Hoàng còn ẩn ẩn đoán ra lí do tại sao Dạ Cách cung lần này muốn xé rách da mặt có lẽ có quan hệ tới toà tháp màu đen kia.

Bên trong toà tháp đó có thể ẩn chứa truyền thừa, bảo vật, hay bất cứ thứ gì có thể giúp thực lực Dạ Cách cung cấp tốc kéo lên, vậy thì việc Dạ Cách cung đủ sức nuốt trọn ba phái cũng là điều dễ hiểu.

Vân Hoàng dự định đến toà tháp đen này để hốt tay trên, mặc kệ là cái gì hắn cũng sẽ cướp luôn.

Dạ Cách cung muốn mạng của Vân Hoàng và bằng hữu hắn, sao hắn có thể dễ như vậy liền bỏ qua?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau