VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Kinh diễm toàn trường

Đoàn đội Phong Ngân tông ngoại trừ Vương Thần, Lục Thi Y và một số nội môn đệ tử ra thì đều đã lần lượt nhận thất bại. Các tông môn cũng đã khái quát về thực lực của nhau.

Nhưng mà, Vân Hoàng phát hiện hắn vẫn chưa thượng đài lần nào. Vân Hoàng nhìn quanh, cũng có một số đệ tử giống hắn, bất quá thực lực mấy người này cũng khá bình thường, có lên cũng không gây ra sóng gió gì.

Khi thời gian đã trôi qua gần nửa canh giờ, Vân Hoàng mới lên sân. Mọi người nhận ra vẫn còn một đệ tử Phong Ngân tông chưa lên đài thì ngạc nhiên, nhưng thấy Vân Hoàng bộ dạng tầm thường, đao động linh lực cũng không phải quá mạnh nên cũng không coi trọng.

Nhưng mấy vị trưởng lão Phong Ngân tông thấy Vân Hoàng thượng đài thì con mắt loé lên thâm ý. Nhưng thấy các trưởng lão phái khác không để ý đến Vân Hoàng thì không khỏi hả hê.

Thực lực của tên tiểu tử này nông sâu bao nhiêu, kể cả bọn họ cũng không hề biết, đây cũng là cơ hội tốt để đánh mặt lũ già kia.

Vân Hoàng thong thả bước lên trên lôi đài. Đối thủ của hắn là một đệ tử Hư Kiếm tông, tu vi Bát mạch sơ kì, là một vị đệ tử nội môn của Hư Kiếm tông.

Tên này lúc trước bị Vương Thần kích bại nên vô cùng ngứa mắt Phong Ngân tông, nhìn thấy Vân Hoàng là đệ tử của Phong Ngân tông thì trong con mắt không khỏi loé lên lãnh ý.

“Hư Kiếm tông Tằng Thương”

”Phong Ngân tông Vân Hoàng”

Tằng Thương lấy ra một đôi đoản kiếm thượng giai pháp bảo, đạp bộ pháp cực nhanh.

”Phi Vân Cước Bộ!”

Tằng Thương tốc độ cực nhanh, ánh kiếm huyễn lệ, một lúc chém ra tám lưỡi mang.

”Bát trảm, Tật Phong đao!”

Mà Vân Hoàng cứ đứng im ở đó như trời trồng, không có nhúc nhích, người ta còn tưởng rằng hắn quá sợ hãi mà cứng người lại.Nhưng đến khi thân ảnh của Tằng Thương tiếp cận Vân Hoàng, không có thấy tiên huyết bắn lên trong tưởng tượng của mọi người, mà chỉ nghe thấy tiếng “Bồng” cùng một tiếng “Rắc” như có gì đó bị bẻ gãy.

Cảnh tiếp theo khiến tất cả mọi người chống mắt lên mà nhìn kĩ, nếu không bọn hắn có hoài nghi trước mắt có phải hay không là ảo cảnh.

Tằng Thương song đoản kiếm trên tay bị nứt gãy, lồng ngực của hắn hơi chút lõm vào, miệng sủi bọt mép, hai mắt trắng dã, bay ra ngoài sân đấu.

Mà Vân Hoàng thì không có chút nào bị thương, quyền của hắn vẫn giữ nguyên vị trí vừa xuất quyền, da thịt ở cánh tay hắn đỏ lên, có mơ hồ khói bốc, trùng kích rất mạnh vào thị giác người xem.

Hình ảnh này khiến cho một số người không tự chủ được mà lùi lại, đó cũng là bản tính sợ hãi tự nhiên của phàm nhân khi đối đầu với hung thú.’

Vân Hoàng chậm rãi thu quyền, bước xuống đài. Nhìn bóng dáng của Vân Hoàng, các đệ tử thực lực đứng đầu đều vô cùng kiêng kị, Bát mạch sơ kì kém họ kì thực không xa, mà Vân Hoàng có thể dễ dàng hạ gục tức là nếu bọn họ gặp tên này, có khi kết cục cũng không tốt hơn là bao.

Nhưng vẫn có một số kẻ cho rằng Tằng Thương chỉ là nhất thời khinh địch nên mới thua nhanh như vậy, chứ thực lực của Vân Hoàng cũng không lớn hơn Tằng Thương là bao.

Trận thứ hai của Vân Hoàng, đối thủ của hắn là một nội môn đệ tử Dạ Cách cung, tu vi Bát mạch hậu kì. Y không có chút nào dám coi thường Vân Hoàng, vừa ra trận đã tế ra hai chiếc pháp thuẫn trung giai pháp bảo.Vị này vừa ra tay đã vận dụng toàn lực, một cây trường thương được tế xuất ra, linh khí quán tụ nơi mũi thương tạo thành một bóng mờ cự kình.

“Thuỷ Kình Bạo Nộ!”

Theo mũi thương thẳng tiến không lùi, thủy kình gầm thét, sóng linh khí tràn ra, mà bên trong thủy kình kia còn ngưng tụ ra một tia linh lực.

Khi tu sĩ đạt đến Bát mạch đỉnh phong, cần một thời đan lâu dài để không ngừng áp súc, chuyển hoá linh khí trong cơ thể thành linh lực. Khi chín phần linh khí đã chuyển hoá thành linh lực, tu sĩ có thể trùng kích Luyện khí cảnh để hoàn thành nốt phần còn lại.

Nói thì dễ, nhưng rất nhiều Khai mạch cảnh đỉnh phong cả đều đều kẹt ở bước này. Mà vị đệ tử Dạ Cách cung này tu vi Bát mạch hậu kì đã ngưng luyện ra một tia linh lực, tương lai rất có tiền đồ.

Nhìn cự kình hùng hổ tiến tới, Vân Hoàng cũng đạp cước bộ lên.

Các thể tu không thể giống với tu sĩ, cương nguyên là dạng năng lượng chủ yếu tồn tại bên trong thể nội, cường hoá nhục thể, mang lại cho thể tu sức mạnh cường đại, nhưng khi phóng xuất cương nguyên ra khỏi cơ thể thì tiêu tán so với linh khí thì nhanh hơn mấy lần, vì vậy thể tu cần cận chiến mới có thể phát huy mười thành chiến lực.

Hai cánh tay của Vân Hoàng đỏ lên do các mạch máu lưu chuyển với cường độ cao, liên tục bơm đầy cương nguyên vào trong cơ bắp, xương cốt và mạch gân. Vân Hoàng đang đạp về phía trước đột nhiên nhảy lên, hai cánh tay hắn mở ra, lúc này toàn bộ cơ thể của hắn đã chứa đựng cương nguyên đến giới hạn, cơ bản giống một quả cầu khó sắp bạo.

“Song Toái Giáp Kích, cực hạn nửa bước Long đạo!”

Hai cánh tay Vân Hoàng dùng mạnh nhất lực lượng, xé mở hư ảnh cự kình, hắn vươn tay ra, nắm lấy cây thương của vị đệ tử nội môn Dạ Cách cung, cưỡng ép phá hủy liên kết giữ pháp bảo và chủ nhân. Vân Hoàng cầm cây thương, hắn nâng cánh tay lên.

Bồng!

Tất cả mọi người chỉ nghe thấy một tiếng đó, cây thương được Vân Hoàng ném đi phá tan giới hạn âm thanh, xuyên thủng hai chiếc pháp thuẫn, cây thương cắm chính xác vào ngay sát đầu của vị đệ tử kia, khiến y sợ đến mức nhất xỉu tại chỗ.

Chương 27: Dạ Cách cung thiếu cung chủ

Vân Hoàng lấy thế như lôi đình, quét ngang toàn bộ các đệ tử đứng đầu cả ba phái còn lại, hơn nữa trận nào cũng đánh cho đối phương không ngất xỉu thì cũng sủi bọt mép mà ngất xỉu.

Rất nhiều người hướng ánh mắt thù ghét đến Vân Hoàng, nhưng cũng chỉ như thế được thôi, bọn họ làm gì có thực lực để mà đánh hắn cơ chứ.

Chẳng mấy chốc, Vân Hoàng đã hoàn thành chín trận đấu, còn một trận duy nhất nữa là hắn có thể dành cho mình một danh ngạch vào Lam Anh bí cảnh.

Nhưng mà, Vân Hoàng không phải là người duy nhất bảo trì được chuỗi trận thắng bất bại.

Dạ Cách cung thiếu cung chủ Ôn Vô Thần.

Không giống như Vân Hoàng là một cái mới hắc mã, thiếu cung chủ Ôn Vô Thần thực lực từ lâu đã được chứng thực. Thiên phú tốt, lại thêm cung chủ Dạ Cách cung và cũng là cha của hắn, Ôn Ngạo Nhiên dốc lòng bồi dưỡng, thực lực của Ôn Vô Thần này, cực kì mạnh mẽ.

Và giờ đây, Vân Hoàng cùng Ôn Vô Thần đang đứng đối mặt nhau trên lôi đài, cả hai người đều chỉ còn một trận cuối cùng.

Vân Hoàng thực lực siêu cường, Ôn Vô Thần càng là sâu không lường được, một trận quyết đấu này cơ hồ thu hút hết ánh mắt toàn trường.

Ôn Vô Thần mặt đối mặt với Vân Hoàng, ngữ khí vân đạm phong khinh.

”Dạ Cách cung Ôn Vô Thần”

Vân Hoàng trầm mặc, kẻ đứng trước mắt của hắn nồng nặc mùi huyết tinh, tuyệt đối không có vẻ gì là người tốt, hơn nữa Ôn Vô Thần đã chuyển hoá được sáu thành linh lực, so với những gã một hai thành kia thì mạnh hơn nhiều lắm.

Trận đấu này, cực kì khó khăn!

”Phong Ngân tông Vân Hoàng”

Quyết đấu bắt đầu, mọi người đều không ngờ Vân Hoàng lại là người đầu tiên xông lên tấn công.

Quyền của hắn như giao long xuất hải, mãnh liệt ập đến Ôn Vô Thần, hắn cười nhẹ, lấy ra một cây trường thương lam sắc.

Các trưởng lão cảm thấy da đầu mình tê rần, cây trường thương này vậy mà lại là Linh giai pháp bảo!

Pháp bảo thật sự phân ngũ giai Linh Huyền Tiên Thiên Thánh, tương tự các luyện khí sư cũng lần lượt là Linh cấp luyện khí sư, Huyền cấp luyện khí sư, Tiên cấp luyện khí sư, Thiên cấp luyện khí sư và Thánh cấp luyện khí sư.

Lam sắc trường thương này là một hạ cấp Linh giai pháp bảo, nên biết rằng trong tứ phái các trưởng lão cũng chỉ sở hữu một món hạ cấp Linh giai pháp bảo thôi, đủ biết là với bị họ Linh giai pháp bảo trân quý nhường nào.

Trường thương vừa xuất ra đã xé mở trẻn cánh tay Vân Hoàng một đạo vết rách, hắn chỉ cảm thấy cánh tay mình tê rần, như là đấm vào trọng thiết, bị bức lui ra. Ôn Vô Thần tiếp nhận trùng kích cũng lui xuống ba bước.

Mọi người nhìn tràng cảnh có chút hoa mắt, Vân Hoàng cái loại này quái vật người vậy mà bị bức lui, hơn nữa ăn thua thiệt?

Vân Hoàng lại lần nữa lao lên, bất quá lần này hắn không muốn chính diện cứng đối cứng. Hắn lướt ta phía bên tay trái Ôn Vô Thần, quyền phong hạ xuống.

”Thiên Hoang trấn trụ”

”Tán Trường chi thương”

Ôn Vô Thần điều chỉnh trường thương, phá tan hư ảnh Thiên Hoang chi trụ, Vân Hoàng lách ra phía sau, cước pháp thi triển đá vào eo hắn. Nhưng Ôn Vô Thần chỉ nhẹ nhàng xoay người, góc độ xảo diệu tránh thoát một kích, trường thương vốn đang ở ngoài kia giờ đã thu về, đánh ra mấy đạo sát mang.

”Chết tiệt!”

Vân Hoàng gồng lên, tụ lực vào chân trái rồi bật thật mạnh lên, thần thức ngưng đọng hết cỡ, nhìn thấy thương của Ôn Vô Thần, hắn một quyền đánh ra Toái giáp kích.

Oanh!

Sát mang ầm ầm sụp đổ, Ôn Vô Thần nhíu mày chưa kịp định thần thì Vân Hoàng đã tiếp cận hắn, hay bàn tay chụm lại, mười ngón tay đan vào nhau, song quyền như búa tạ một bổ xuống.

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Hư ảnh cự trụ cao tới hơn mười trượng, nặng nề như núi đổ ập xuống, lôi đài trung tâm biến thành một cái lòng trảo, mặt đất xung quanh rung động kịch liệt.Vân Hoàng vừa đánh xuống, nhưng đột nhiên hắn nhận ra đã đánh vào trong không khí, con ngươi Vân Hoàng có rút lại, hắn không tự chủ được mà nghiêng đầu tránh né đồ vật màu đen đang đâm tới.

Phốc!

Dù đã kịp thời né ra, nhưng trên má của hắn vẫn để lại một vết rách dài, máu tươi chảy xuống.

Vân Hoàng lùi về phía sau, thân ảnh Ôn Vô Thần cũng xuất hiện trên lôi đài.

Vân Hoàng nắm chặt song quyền, không ngờ Ôn Vô Thần gia hỏa này lại là tu sĩ lôi hệ.

Ôn Vô Thần một tay trường thương, một tay lôi đình, lạnh lùng nhìn Vân Hoàng.

”Hảo quyền, không ngờ ngươi lại có thể bức ta dùng toàn lực. Đã vậy, hôm nay Ôn Vô Thần ta sẽ cho ngươi thấy thế nào mới là cường giả”

Vương Thần và Lục Thi Y lo lắng nhìn Vân Hoàng, Ôn Vô Thần kinh diễm như vậy, Vân Hoàng xe xử lí ra sao?

Chỉ thấy Vân Hoàng con mắt sắc bén, ngữ khí cương quyết.

”Ra chiêu đi!”

Ôn Vô Thần cười lạnh lẽo, lục sắc trường thương ẩn chứa cuộn trào linh lực, xung quanh hắn một trượng cơ hồ đều có lách tách lôi điện chi lực.

”Thất tinh ảnh diệu!”

Ôn Vô Thần đạp bảy bước, mỗi bước đều gia tăng khí tức của hắn, Ôn Vô Thần giơ cao trường thương, quang mang mạnh mẽ đâm tới Vân Hoàng.

”Thiết Ảnh Vạn Lôi Thương!”

Ầm ầm ầm ầm ầm

Lôi đình như mưa rơi xuống, mỗi một đạo lôi điện đều như có linh tính, nhắn hướng thẳng Vân Hoàng mà đến, một đòn này, hủy diệt tương đương đánh sợ, cương nguyên phòng ngự của Vân Hoàng như tờ giấy bị dễ đang xé tan, Vân Hoàng phun ra một búng máy, thân thể của hắn lùi xa đến tận mép lôi đài, y phục rách nát, da thịt cũng bị lôi điện đánh cho cháy đen, nhìn cực kì thê thảm.

Ôn Vô Thần xách trường thương nhìn Vân Hoàng trào phúng.”Ngươi thua, Vân Hoàng”

Trong lòng mọi người, đã định sẵn một cái kết cục.

Hai mắt Vân Hoàng không có tiêu cự, cả người đơ ra, tưởng như bị đánh cho ngu dần rồi.

Hai mắt Vương Thần đầy tơ máu, hạn không thể lên lôi đài chém Ôn Vô Thần, vàng mắt Lục Thi Y đã đỏ hoe, sát ý trong lòng ngày càng lớn, nếu Vân Hoàng có mệnh hệ gì, nàng muốn vì hắn mà liều mạng.

”Chết đi”

Ôn Vô Thần lạnh lùng nói, một đạo lôi mang xuất hiện nơi cánh tay, trên lôi đài trừ khi đối phương nhận thua mới có thể dừng lại, vì thế dù Vân Hoàng có chết đi thì cũng chỉ có thể nhận mệnh.

Các trưởng lão Phong Ngân tông muốn ra tay cứu Vân Hoàng, nhưng trưởng lão của tam phái còn lại đâu có ngồi không, bọn họ vốn đã chuẩn bị tuỳ thời có thể động thủ.

Diệt được một đại địch tương lại, hơn nữa tội danh lại không phải về mình, bọn họ ngại gì không làm.

Ôn Vô Thần tiến đến gần Vân Hoàng, muốn một chưởng kết liễu hắn, nhưng rồi đột ngột khoé miệng Vân Hoàng nhếch lên một nụ cười. Ôn Vô Thần biến sắc, muốn lùi về phía sau nhưng vẫn còn muộn một chút. Giọng nói của Vân Hoàng đã như ác mà thì thào vào màng nhĩ hắn.

”Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát”

Cả không gian xung quanh Ôn Vô Thần như đặc quáng lại, mỗi bước đi chuyển đều cực kì khó khăn, thần thức, linh lực trở nên đình trệ, mà có những mũi tiễn nhỏ ngưng tụ từ linh khí thiên địa xung quanh đang tấn công tới tấp vào linh lực hộ thể của Ôn Vô Thần, những mũi tiễn này tuy yếu đuối, nhưng mà ngàn vạn mũi xông tới cùng lúc khiến hắn chật vật vạn phần.

Mọi người dưới đài tim can đã đảo qua đảo lại mấy lần, trận đấy này hai lần nghịch chuyển càng khôn làm người ta nghẹt thở.

Vân Hoàng lúc này mới chậm rãi tiến về phía Ôn Vô Thần, một quyền xuất ra.

Một quyền này, mạnh tới mức khiến linh lực xung quang nổ vang từng hồi nhanh đến mức bọn họ không nghe được tiếng Vân Hoàng khi xuất quyền, căn bản là vượt qua âm thanh tốc độ.

Trong giây phút đó, Long đạo bình cảnh cuối cùng cũng bị phá tan, Vân Hoàng hắn đã đạt được chân chính Long đạo.

Ôn Vô Thần sợ tái xanh mặt mũi, nhưng quyền đến quá nhanh, hắn không có kịp kêu cứu. Đột ngột Dạ Cách cung cung chủ Ôn Ngạo Nhiên lao xuống, một chưởng đánh ra muốn chặn lấy quyền của Vân Hoàng, nhưng quyền của hắn lại ương ngạnh đến lạ kì, vẫn có một phần đánh tới Ôn Vô Thần.

Quyền phong giống như ngòi nổ, ngàn vạn tiểu tiễn trở nên cuồng bạo, điên cuồng đâm vào Ôn Vô Thần.

”Aaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!”

Ôn Vô Thần hét lên thống khổ, trên người hắn lúc này chi chít lỗ máu, giống như một cái tổ ong hình người, hình dạng cực kì ghê con mắt. Các nữ đệ tử nhìn Ôn Vô Thần cảm thấy cả người như dị ứng, các nam đệ tử thì thấy lạnh sống lưng, cũng thối lui ra ngoài.

Bọn họ không biết Vân Hoàng làm cách gì mà có thể được như vậy, nhưng như vậy cũng quá mức hung tàn đi.

Ôn Vô Thần nhìn bộ dạng của mình, lại nhìn tràng cảnh chính hắn như một mà đầu bạn người ghét thì khuôn mặt đờ đẫn, mất hết cảm xúc. Câu nói của Vân Hoàng như vọng rơm cuối cùng thả trên thân lạc đà.

”Ngươi thua, Ôn Vô Thần”

Ôn Vô Thần chịu kích thích quá mạnh, một ngụm máu tươi phum ra rồi ngất xỉu tại chỗ. Phụ thân của hắn Ôn Ngạo Nhiêu sát ý không hề cố kị phóng tới Vân Hoàng, khiến những người xung quanh run rẩy. Nhưng Vân Hoàng vẫn bộ dáng vân đạm phong khinh.

”Hắn muốn giết ta trước, chẳng lẽ ta không được phản kháng? Mà Ôn Ngạo Nhiêu cung chủ, chính ngài là kẻ đã phá loạt trước, can thiệp vào quyết đấu”

Ôn Ngạo Nhiên biết ràng mình đuối lí, khuôn mặt đen lại, đem Ôn Vô Thần đi.

”Tiểu bối, ngươi ra tay quá tàn độc, rồi sẽ có ngày nhận quả báo”

Vân Hoàng lắc đầu cười khuẩy, nếu đôi cha con bọn hắn không muốn giết hắn thì Vân Hoàng làm sao phải động sát tâm.

Chương 28: Lục Thi Y, ta sẽ chịu trách nhiệm!!!

đó, một thiếu niên đứng đó, toàn thân thiếu niên ấy run rẩy, trên tay cậu cầm một bức họa nhuốm đầy máu.

Thiếu niên đó khuôn mặt vô hồn, giọng nói thì thào như tự nói cho chính mình.

”Tại sao...”

Nhưng không ai trả lời cậu

Oanh!

Vân Hoàng choàng tỉnh dậy từ trong giấc mộng, hắn cả người không hiểu sao đã ướt đẫm mồ hôi.

Vân Hoàng miết miết mi tâm.

”Giấc mộng này...”

Sau trận chiến với thiếu cung chủ Dạ Cách cung, Ôn Vô Thần, Vân Hoàng vừa nước xuống đài đã liền hôn mê.

Duy trì Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát quả thật rút thần thức hắn như điên, cộng thêm thương thế rất nặng do Ôn Vô Thần gây ra đã dẫn đến hậu quả này.

Vân Hoàng nhìn xung quanh giường bệnh, đoán chừng hắn đã ngủ vài ba ngày đi, ngược lại thương thế đã hoàn toàn hồi phục.

Đang suy nghĩ, bất chợt Vân Hoàng thấy có cái gì đó mềm mềm nằm ở bên dưới cái chăn mà hắn đang đắp.

Vân Hoàng nghi hoặc, mở hé một chút thì một mùi hương thơm ngát của thiếu nữ sộc vào mũi, Vân Hoàng cứng người, thần thức không dám thả ra, lật chăn lên.

Lục Thi Y nằm bên hông Vân Hoàng, có người lại như một con mèo nhỏ, đầu tóc mềm mại cạ cạ vào eo của Vân Hoàng, y phục của nàng mỏng như cánh ve, xộc xệch, lộ ra da thịt tinh khiết như bạch ngọc, hương vị thành thục nhưng vẫn có chút trẻ con khiến hết thảy cổ họng khô rát.

Lục Thi Y lúc ngủ lại giống như một đầu đại đại khả ái tiểu miêu nữ, khiến người khác muốn bắt về nhà hảo hảo ôm ấp.

Nếu là bình thường, Vân Hoàng sẽ hưởng thụ cảm giác ôm tiểu miêu vào lòng nghỉ ngơi, nhưng bây giờ ta nghĩ của hắn lại như một mớ hỗn độn rối tung hết lên.

Hắn... trong cơn mê cưỡng gian Lục Thi Y?!!!!!!!

Ha ha ha...

“Lần này... chết chắc rồi”

”...”

”...”

”...”

Nếu tông môn mà biết chuyện hắn lấy đi nguyên âm của Lục Thi Y cái này đệ nhất thiên tài bồi dưỡng, kết cục không cần phải nói.

Nếu đám hùng hài tử kia biết hắn “vấy bẩn” nữ thần Lục Thi Y của bọn chúng, kết cục không cần phải nói.

Nếu Lục Thi Y sau này trở thành Tuyệt thế Lục Hoa Nữ Đế về sau, nhớ lại mối thù với nam nhân đầu tiên đã lấy đi trinh tiết của nàng ta, kết cục càng là thảm không phải nói.

Đến lúc đó, Vân Hoàng quả thật là tràng cảnh bốn bề là địch!
Đến lúc đó, Vân Hoàng hắn có nhảy xuống Nại Hà cũng không rửa hết tội!

Vân Hoàng trong lúc đang bấn loạn suy nghĩ, Lục Thi Y cũng cảm nhận được động tĩnh, nàng dụi dụi con mắt tỉnh dậy, nhìn thấy Vân Hoàng đang ngồi ngốc bên cạnh, ngữ khí có phần mơ màng.

“Ngươi tỉnh, Vân Hoàng”

Vân Hoàng không dám nhìn thẳng vào mặt nàng, giọng nói của hắn ngập ngừng.

”Lục Thi Y, ta thề sẽ chịu trách nhiệm, cả đời sẽ không ủy khuất ngươi!”

”A...”

Lục Thi Y nghiêng đầu ngơ ngác.

Vân Hoàng cánh tay đã nắm chặt, hắn dù trong linh hồn đã là một tu sĩ 115 tuổi, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên Vân Hoàng cùng khác giới “hợp thể”, mà Lục Thi Y cô nương này cũng là quá tốt, hắn cũng không phair loại người ăn ốc không đổ vỏ phong lưu thiếu gia.

Vân Hoàng chân thành nhìn thẳng vào Lục Thi Y, nàng nghi hoặc hỏi lại.

”Chịu trách nhiệm gì cơ?”

Biểu cảm trên mặt nàng, hoàn toàn giống như sương mù mờ mịt, không hiểu gì cả.

Vân Hoàng nhìn sắc thái của nàng như vậy, trong đầu ẩn hiện mơ hồ không ổn cảm giác. Hắn cắn răng hỏi lại.

”Ta và ngươi đã làm việc đó mà, phải không?”

Lục Thi Y một mặt mộng bức, khuôn mặt nàng tiến sát đến gần Vân Hoàng mặt, thậm chỉ chỉ cách có vài li thôi.

Vân Hoàng nhìn rõ đôi mắt tinh khiết kia, cả người như bị lột trần, nuốt nước bột một cái ực.
”Vân Hoàng, ngươi còn tại mê man?”

Dự cảm không ổn trong lòng Vân Hoàng ngày ảnh rõ ràng, hắn hỏi lại lần nữa, thanh âm có chút run rẩy.

”Lục Thi Y... trong lúc mất ý thức ta có đối với ngươi làm cái gì quá phận?”

Lục Thi Y chỉ thả ra một chữ.

”Không!”

Trong lòng Vân Hoàng lúc này như đại hải dậy sóng, trường sơn sụp đổ, nhật nguyệt hôi ám, tâm tình bị thương không sao kể xiết.

Hắn thề thẫm quyết liệt như vậy, hoá ra cũng chỉ là mình hắn ngộ nhận.

Tốt đâm tâm!

Tốt xấu hổ!

”Hai canh giờ trước ngươi ngất đi sau khi quyết đấu Ôn Vô Thần, các trưởng lão mang ngươi về, ta ở đây chăm sóc, tiện thể nghỉ ngơi một chút”

Lục Thi Y suy nghĩ một chút rồi nói.

Vân Hoàng vẫn giữ nguyên khóc không ra nước mắt biểu lộ.

...

”Còn hai mươi ngày nữa là Lam Anh bí cảnh mở cửa”

Vân Hoàng ngồi bên trong đinh viện của mình, trầm tư suy nghĩ.

Thực lực của hắn bây giờ căn bản không sợ hãi bất kì ai, nhưng khi bị vây công, đó lại là chuyện khác.

Tu thể đã đạt đến bình cảnh, có khổ tu thêm cũng không làm được gì.

”Bốn bước Ngưng dịch, Tế cốt, Thối tủy, Long đạo đều đã toàn bộ Hoàng thành, ta cũng nên bắt đầu tu luyện rồi”

Vân Hoàng lấy ra một đống lớn linh thạch, ước chừng có khoảng gần năm trăm viên hạ phẩm linh thạch.

Đây là hắn dùng toàn bộ điểm cống hiến cộng tông môn ban tặng điểm cống hiến đi đổi lấy.

Vân Hoàng cầm một viên linh thạch lên, bắt đầu quá trình thổ nạp linh khí bên trong.

Công pháp mà hắn tu luyện được gọi là Tử Hy Tụ Quyết, trong giới tán tu trên Vĩnh lạc đại lục cũng có rất lớn địa vị. Vượt qua toàn bộ công pháp quý giá nhất của tứ phái.

Viên linh thạch bị hấp thu cực nhanh, linh khí hút vào như rơi ném vào mặt biển, chỉ có chút gợn sóng.

Vân Hoàng biết đan điền của hắn rộng lớn so với cùng cảnh giới cực nhiều, hắn điên cuồng tu luyện, linh thạch bị hấp thu càng chất đống như núi.

Chương 29: Lam Anh mở ra

Vân Hoàng nhíu mày, viên linh thạch thứ năm đã bị hắn Hoàng toàn hấp thu, nhưng như cũ không đột phá đến Nhất mạch.

Trước khi khai Nhất mạch, tu sĩ có một giai đoạn nhập môn là súc khí, đơn thuần chỉ là tích xúc cùng thổ nạp thiên địa linh khí, xung kích Nhất mạch, vô cùng dễ dàng.

Người bình thường chủ cần hai, ba viên linh thạch là đã đạt tới súc khí đỉnh phong, vậy mà Vân Hoàng đã thổ nạp năm viên mà vẫn chưa có cảm giác gì.

”Chẳng lẽ là do nhục thể của ta?”

Vân Hoàng lập tức minh ngộ.

Nhục thể của hắn đã suýt soát Luyện khí cảnh, hoàn thành bốn bước Nhưng dịch, Tế cốt, Thối tủy, Long đạo, toàn bộ cơ thể đã được thông suốt, thoát hoan thoái cốt, việc tu luyện linh lực trở nên dễ dàng dù tư chất của Vân Hoàng chỉ là phổ thông, nhưng cũng vì thế mà tổng lượng linh khí cần thiết cho hắn so với tu sĩ bình thường thì nhiều gấp mấy lần.

Máu khi thổ nạp viên thứ hạ phẩm linh thạch thứ hai mươi tám, Vân Hoàng mới nhẹ nhõm đột phá lên Nhất mạch.

Vân Hoàng âm thầm chửi rủa.

”Đây căn bản là đốt tiền mà!”

Tuy có bất mãn như thế nào nhưng tu luyện vẫn là tu luyện, Vân Hoàng đen toàn bộ tinh lực của mình một bên tu luyện thần thức, một bên thổ nạp linh thạch tăng tu vi.

Ba ngày sau, Vân Hoàng đã hấp thu trọn vẹn 100 khối hạ phẩm linh thạch, tu vi của hắn mới đột phá đến Nhị mạch.

Vân Hoàng càng là quên ăn quên ngủ tu luyện, nhưng chỉ sau một tuần, linh thạch hao hết, tu vi của hắn mới chỉ đạt đến Tứ mạch.

Vân Hoàng với cùng phiền muộn, Tứ mạch tu vi của hắn tuy mạnh hơn so với tu sĩ cùng cảnh giới, nhưng nếu đặt vào Lam Anh bí cảnh thi đấu thì cũng chỉ như tăng thêm một chút trợ lực. Muốn chân chính tăng lên thực lực, ít nhất hắn cần có Thất mạch tu vi.

Vân Hoàng kế hoạch tăng gấp đôi thực lực trước khi đi vào Lam Anh bí cảnh đã phá sản, chỉ có thể tăng được bao nhiêu thì tăng thôi.

Mười ba ngày sau.

Xung quanh Vân Hoàng lúc này lưu động nhang nhạt mấy đạo hơi nước, mất đạo hơi nước này là do hắn tu luyện mà thành, Vân Hoàng thở ta một ngụm trọc khí, đình chỉ tu luyện.

”Mười ba ngày, tu luyện không linh thạch cũng chỉ đủ cho ta đạt tới Tứ mạch trung kì”

Hắn chỉ than thở một câu sau đó mặc y phục vào, đi ra phía sơn môn Phong Ngân tông.

Trưởng lão Phong Ngân tông nhìn những đệ tử trước mắt, giọng nói dõng dạc.

”Lần này vào Lam Anh bí cảnh phải chú ta đến tính mạng, bảo bối dù tốt nhưng phải có mạng mới hưởng được, ta đưa cho các ngươi một cái truyền tin phù, đây là phù lục Linh giai trung cấp do Linh phù sư của Phong Ngân tông chế tác, dù là Lam Anh bí cảnh cũng có thể truyền tin ra ngoài”

Mọi người thật sâu kinh ngạc, Linh giai trung cấp phù lục đối với một tông môn như Phong Ngân tông như là vật chí bảo, vậy mà lại vì bảo toàn tính mạng mà giao cho những người trẻ như bọn họ.

Những đệ tử ở đây càng quyết tâm hơn, bọn hắn không muốn làm xấu mặt Phong Ngân tông.

Những đệ tử đã dành được danh ngạch đứng trên một cái truyền tống trận lớn, trưởng lão tứ phái liên thủ xứ mở Lam Anh bí cảnh hộ trận, những đệ tử đứng bên trong truyền tống trận hoá thành quanh mang, bay vọt vào trong lỗ hổng hộ trận kia.

Vân Hoàng chỉ cảm giác đầu óc choáng váng, thức hải có chút đau nhức, khi hắn lấy lại được tầm nhìn, trước mặt Vân Hoàng hiện ra là một mảnh thảo nguyên rộng lớn.

Vân Hoàng liếc nhìn xung quanh, không có ai ở đây với hắn cả.”Thứ kia là cái gì?”

Vân Hoàng nhìn ra phía xa thì thấy một đồ vật rất lớn màu đen, hình dạng khá giống một ngọn tháp, nhô lên ở khu rừng bên cạnh thảo nguyên.

Vân Hoàng không thể nói lên chính xác vị trí của toà tháp ấy, nhưng hắn đoán chừng cũng gần một trăm dặm đi.

”Thí luyện này, là đi đến đó hả?”

Vân Hoàng không có dám chắc, nhưng hắn nhìn thấy toà tháp cũng có nghĩa là người khác cũng vậy, đến đó tụ họp cũng an toàn hơn. Nếu chẳng may lại bị vây công hoặc yêu thú tấn công thì không tốt chút nào.

Vân Hoàng thu liễm toàn bộ khí tức, đạp bộ pháp cực nhanh vào trong rừng, thần thức của hắn khuếch tán ra hết cỡ, mong tìm kiếm được một chút thiên tài địa bảo.

Hồn hải thực ra đã tồn tại từ khi tu sĩ bắt đầy tu luyện nhưng chưa quá rõ ràng, phải đến khi đột phá Luyện khí cảnh thì hồn hải mới bắt đầu có biến đổi về chất. Mà để hồn hải chính thức ngưng thực cần tu vi ít nhất là Luyện khí cảnh tam cấp, một số tu sĩ còn tận tứ cấp, ngũ cấp mới có thể triệt để ngưng thành. Vân Hoàng thức hồn cũng chỉ ngang bằng với Luyện khí cảnh nhị cấp nhưng đã hoàn thành giai đoạn ngưng hồn cũng là nhờ công pháp tu luyện thức hồn thần bí kia.

”A! Tìm được!”

Vân Hoàng chạy vọt về phía một bụi cỏ, tìm được mấy cây linh thảo.

”Ngưng chân thảo, Nhị cấp đê giai linh dược, mà có tới bốn nhánh!”

Vân Hoàng mừng rỡ, đem bốn nhánh Ngưng chân thảo cho vào nhẫn trữ vật. Nhẫn trữ vật này là cao tầng Phong Ngân tông đưa cho Vân Hoàng, hắn trong số các Phong Ngân tông đệ tử thực lực cũng là mạnh nhất, thích hợp để bảo vệ nhẫn trữ vật nhất.

Nhẫn này chỉ có không gian bốn trượng vuông, nhưng cũng quá đủ cho Vân Hoàng sử dụng rồi.

”Lại tới, lại tới!”

Vân Hoàng tóm ngay được một gốc Nhị cấp đê giai linh dược Huyền dịch thảo cùng một gốc Nhị cấp trung giai linh dược Ôn Thuỷ mộc. Không nói đến những thu hoạch khác, chuyến đi này đã đủ đáng giá để liều mạng.
Vân Hoàng không phải một luyện đan sư, nhưng hấp thu dược lực thuần tuý trong linh thảo thì hắn vẫn có thể làm được.

Thời gian trong Lam Anh bí cảnh chỉ có hai tháng, Vân Hoàng nếu không đề thăng chiến lực của mình lên Luyện khí cảnh thì hắn không yên tâm được.

Hắn tìm một hốc đá khuất tầm mắt, bắt đầu phục dụng linh dược.

Trực tiếp phục dụng linh dược, vận khí kém thì chỉ được hai thành dược lực, tốt lắm thì cũng chỉ bốn, năm thành, vô cùng lãng phí. Nhưng khác với những tu sĩ kia, Vân Hoàng có thể tuỳ ý không chế hồn lực của mình giống như một bộ phận thân thể, hắn có thể tách linh lực ẩn chứa trong linh dược mà không phá vỡ vỏ ngoài của nó, vì vậy dược lực bị thất thoát là việc bất khả thi.

Nhưng việc có thể lọc lấy linh lực từ linh thảo còn tuỳ vào độ mạnh yếu của hồn lực, với cấp độ hiện tại, hắn không thể lấy được dược lực của Nhị cấp cao giai linh dược.

Vân Hoàng phục dụng Ngưng chân thảo trước tiên, loại linh thảo này có khả năng gia tăng linh lực, dùng để tu luyện cho tu sĩ Luyện khí cảnh.

Bành!

Linh lực thuần khiết được hắn hấp thu, thông qua kinh mạch của Vân Hoàng gột rửa nhục thể, tụ lại ở đan điền, chỉ trong phút chốc tu vi của hắn bạo tăng, đạt tới Tứ mạch đỉnh phong!

Vân Hoàng áp súc linh khí đang sôi trào trong kinh mạch và đan điền, nếu đột phá Ngũ mạch bây giờ thì vẫn quá sớm, dẫn tới căn cơ bất ổn. Vân Hoàng từ lâu đã thông hiểu đạo lí dục tốc bất đạt, đợi đến khi hắn triệt để luyện hoá cỗ dược lực này thì xung kích cũng không muộn.

Trong khi Vân Hoàng đang tu luyện, một vài bóng người đang đứng cách xa hắn bài chục thước nhìn thấy Ngưng chân thảo thì với cùng đỏ mắt, có xúc động muốn nhảy ra cướp của giết người ngay lập tức nhưng đã kịp thời dừng lại.

Chưa biết thực hư mà xông vào thì quá mức vọng động, bọn chúng cũng không ngu ngốc.

Thực ra Vân Hoàng đã che giấu rất kĩ, nhưng bọn chúng lại vận vứt chó nhìn thấy đúng lúc Vân Hoàng vừa lấy Ngưng chân thảo ra, thành ra như thế này.

Tên đứng đầu tu vi đã Là Bát mạch hậu kì, hắn đối với Ngưng chân thảo cũng phi thường động tâm, linh dược này có thể giúp hắn đề thăng đến Khai mạch đỉnh phong a!

Khai mạch đỉnh phong mới có quyền tranh đoạt bảo bối ở đây, bảo sao hắn không tham lam?

Mà tên kia hắn đã thăm dò, linh khí dao động cũng không mạnh lắm, đoán chừng cũng chỉ là Bát mạch sơ kì, với hắn và ba tên tiểu đệ đằng sau thì thừa sức đối phó.

Bọn hắn tổng cộng bốn người đã tế xuất pháp bảo, đỉnh một đòn tổng tấn công thì đột nhiên tên đằng sau cùng mắt trợn tròn, ngã gục xuống đất.

Thân ảnh Vân Hoàng cũng xuất hiện, nhưng hai tên kia còn chưa kịp động thủ thì đã bị Vân Hoàng một tay chặt vào ót, lập tức ngất xỉu ngã xuống. Tên đứng đầu kinh sợ nhìn Vân Hoàng, bước chân liền lui lại mấy bước.

Gã là một đệ tử Hư Kiếm tông, đối với hung danh của Vân Hoàng thì vô cùng rõ ràng, các trưởng bối cũng khuyên dặn Hư Kiếm tông đệ tử nên tránh giao phong với Vân Hoàng, vậy mà… gã lại tự chui vào hang cọp.

Tên kia thầm rủa vận khí của mình quá kém, lấy uy danh của Hư Kiếm tông ra dọa.

”Ngươi không thể…”

Nhưng hắn không kịp nói hết câu thì bàn tay của Vân Hoàng đã rất nhanh chặt vào ót gã, giống như ba tên kia hôn mê tại chỗ.

”Đen đùi thật!”

Vân Hoàng đem toàn bộ tư trang của chúng lột đi, hắn trói cả bốn lại, nhanh chóng li khai khu vực này. Sau đó Vân Hoàng tìm một gốc cây đại thụ, dùng linh thạch cướp được từ lũ Hư Kiếm tông đệ tử bố trí một cái ẩn giấu cùng phòng ngự trận, chuyên tâm bế quan.

Chương 30: Khống hồn quỷ trùng, biến dị Hoả Sư

Oanh!

”Cuối cùng cũng đột phá!”

Vân Hoàng vô cùng mừng rỡ.

Dành nguyên hai ngày trời bế quan, Vân Hoàng đã vững chắc bước vào Ngũ mạch cảnh giới.

Mở Ngũ mạch về sau, tốc độ hấp thu linh khí của Vân Hoàng càng kinh nhân, nhục thể của hắn tuy vẫn dừng lại ở đại thành hỏa hầu nhưng vẫn chậm rãi mạnh lên, hồn hải trở nên thâm hậu hơn.

“Dược lực của Ngưng chân thảo cũng còn tới bảy phần, tiếp tục!”

Oanh! Oanh! Oanh!

Vân Hoàng liên tục tích súc lực lượng, một tuần sau hắn mới triệt để hấp thu lấy mười phần Ngưng chân dược dịch, tu vi đã bước tới Lục mạch viên mãn.

“Thất mạch, còn thiếu chút linh khí nữa”

Vân Hoàng thở dài, nhưng mà đạt đến một bước này hắn đã phi thường hài lòng.

Vân Hoàng tuy còn ba gốc Ngưng chân thảo nữa nhưng hắn cũng không tiếp tục bế quan, dù sao đây cũng là bí cảnh, bế quan có thể để sau.

Với Khai mạch tu sĩ bình thường, luyện hoá Nhị cấp linh dược không mất hai tháng thì cũng phải gần một tháng, hơn nữa đó mới chỉ là luyện hoá ba, bốn phần. Nhưng tố chất thân thể của Vân Hoàng sau khi tu thành bốn bước cộng với đại thành hoả hầu nhục thể đã mang lại cho hắn khả năng hấp thu cực tốt.

Vân Hoàng sử dụng một môn độn pháp gọi là Hoán Ảnh độn thuật, nhằm toà hắc tháp mà tới.

Trên đường đi, hắn cũng thu thêm gần mười gốc Nhị cấp đê giai cùng ba gốc Nhị cấp trung giai linh dược.

Toàn lực phi độn ba canh giờ, Vân Hoàng ngồi xuống nghỉ ngơi.

Trong Lam Anh bí cảnh không có ngày và đêm nên Vân Hoàng cũng khó xác định thời gian chính xác.

Vân Hoàng ngồi dựa vào một gốc đại thụ nghỉ ngơi.

“Hử, cái gì đây?”

Vân Hoàng cảm thấy hắn vừa đặt tay lên một thứ gì đó ươn ướt, hắn xem lòng bàn tay của mình thì thấy máu.

Vân Hoàng trình mắt đột ngột co rút lại, nhanh như cắt lăn ra khỏi gốc đại thụ.

Vết máu này vẫn chưa Hoàng toàn khô, thời gian thì chắc là ngày hôm qua.

Vân Hoàng không dám chắc thực lực của kẻ hay thứ gì đó gây nên vết máu này, nhưng cẩn thận thì không bao giờ thừa.

Hắn quan sát kĩ thì thấy một cái ngón tay thò ra từ bên trong vỏ cây đại thụ, hắn cũng hiểu lí do tại sao hắn lại chọn gốc đại thụ này làm nơi nghỉ chân.

”Nguyên lai là một gốc thụ yêu”
Thụ yêu có rất nhiều chủng loài, nhưng chủng lời trước mắt hắn chỉ là một gốc thụ yêu hạ đẳng nhất, một gốc cây vì sống lâu nên sản sinh ra yêu lực, biến thành thụ yêu.

Hắn sở dĩ chọn gốc đại thụ này làm nơi nghỉ ngơi cũng vì nơi đây linh khí nồng đậm nhất, cũng là do gốc thụ yêu kia tồn tại. Tên xấu số bị thu yêu quấn chết kia chắc cũng giống như hắn.

Vân Hoàng thở phào, nếu mà hắn bị cuốn lấy thì cũng phải tốn công phu mới thoát ra được.

Vân Hoàng cũng không dùng lại nữa, một đường lại tiếp tục phi hành. Nhưng mà vừa chỉ đi được một nén hương sau, trước mặt hắn xuất hiện một người bị thương vô cùng thê thảm, trên người máu me vô số, cánh tay trái bị cắt rời ra. Y nhìn thấy Vân Hoàng thì như chết đuối vớ được cọc.

”Đạo hữu…”

Nhưng ngay khoảnh khắc y chưa nói hết câu thì phần đầu của y đã bị một bóng đen ngoạn tới nhai nát thành từng mảnh, thân thể không đầu của y đổ rạp xuống đất, máy tươi tràn ra nhuộm đỏ vùng đất hai trượng xung quanh.

Vân Hoàng thân thể có chút co giật, bóng đen này cũng hiện hình, đó là một có yêu thú tên là Hoả Sư, tu vi Nhất cấp đỉnh giai. Nhưng đó không phải là tất cả, từ trên người Hoả Sư kia, Vân Hoàng nhìn thấy được trong cơ thể nó có tồn tại một đoàn năng lượng khác lạ, giống y hệt Băng lang ngày đó, chỉ là yếu hơn nhiều thôi.

Hoả Sư con ngươi trống rỗng với hồn, hai hàm răng nhe ra nhỏ xuống máy tươi, bộ lông màu cam sắc đã bị biến thành màu đỏ một mảng lớn.

Hỏa Sư nhìn về phía Vân Hoàng, còn hắn đã rút Bích lôi chuỳ ra.

”Xem ra, lần giao chiến này không thể tránh được rồi”

Hắn giờ đang cách Hoả Sư quá gần, mà sinh vật bị đoàn năng lượng này chiếm đoạt sức bền bỉ đến mức nào hắn biết rất rõ ràng. Nếu chạy đi vẫn có thể bị đuổi kịp, đến lúc đó thì vạn kiếp bất phục.

“Quang lăng hư bộc!”

Trong nháy mắt tốc độ của Vân Hoàng bạo phát, Bích lôi chuỳ vung lên, lưỡng nguyên tụ đỉnh vào trong Bích lôi chuỳ, thân hình của hắn liệng sang trái, một chuỳ bổ xuống sườn trái Hoả Sư.

Chát!
Tiếng thiết kim va vào nha chát chúa, với chân trái phía trước gần như bị bẻ ngoặt về đằng sau đỡ lấy Bích lôi chuỳ, lực phản lại khiến cánh tay hắn có chút tê tái. Phần thân trên của Hoả Sư vặn xoắn như không có xương sống, Vân Hoàng đứng bên trái, chân trước còn lại của nó ở phía bên phải, nhưng trong chốc lát đã theo cả thân trên vặn ngược một trăm tám mươi độ, một trảo chụp xuống.

Vân Hoàng không dám cứng đối cứng, hắn lách qua một bên, nhưng trảo của Hoả Sư quá nhanh, vẫn để lại trên ngực áo Vân Hoàng ba đạo vết rách. Hắn không do dự thả ra Bích lôi chuỳ đang bị móng vuốt của Hoả Sư giữ chặt, cương nguyên trong phút chốc gia cường thân thể đến cực hạn.

Trong một sát na khi thức hồn và nhục thể của Vân Hoàng đạt tới cực hạn, cả thế giới xung quanh như chậm lại, hắn lúc này như nhưng thấu tất cả huyền cơ. Tay phải quyền hạ, tay trái quyền xuất.

”Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát”

”Toái giáp kích, Long đại cực hạn lực lượng”

Bạo bạo bạo bạo bạo bạo

Hoả Sư ngừng lại động thái trong giây lát, một quyền mang theo sắc bén phá hư ý cảnh đánh thẳng lên não của nó. Hỏa Sư điên cuồng gầm rửa dù phần đầu đã bị chuyện thủng, một trảo xé rách cương nguyên phòng hộ của Vân Hoàng, đánh hãy xương sườn của hắn.

Phốc!

Vân Hoàng phun ra một ngụm máu lớn, như thế công không đình chỉ, tiếp tục nện quyền xuống, tránh né trảo phong của Hoả Sư.

Một quyền!

Hai quyền!

Ba quyền!

Nhận được ngần đấy sát thương, nhưng Hoả Sư vẫn còn ương ngạnh đến quái dị, tốc độ trong nháy mắt bộc phá, muốn xé tan đầu Vân Hoàng thành hai nửa. Nhưng hắn trong thời khắc đó đã cúi gập người xuống, hai cánh tay vòng ra ôm lấy phần bụng của Hoả Sư, nhìn cây Bích lôi chuỳ đang cắm thẳng đứng trên mặt đất, vật Hoả Sư xuống.

Thân hình to lớn của Hoả Sư bị Vân Hoàng đập xuống đúng chỗ Bích lôi chuỳ đang cắm thẳng. Mọt tiếng gào thét kinh thiên phát ra từ miệng Hoả Sư, cán của Bích lôi chuỳ xuyên qua yết hầu của nó, mặt đất xung quanh nứt ra một lòng trảo sâu ba tấc, cây cối xung quanh bị quật gãy, phá bỏ, nhìn giống như một chiến trường vậy.

Sau ngần đấy vết thương, Hoả Sư tuy vẫn có thể đứng dậy nhưng cái đầu của nó đang long ra, treo lơ lửng trên phần cổ, Vân Hoàng lại lần nữa tiến tới.

Vân Hoàng dùng Bích lôi chuỳ cắm vào phần cổ đang bị cắt đứt kia, cuồng bạo cương nguyên cùng linh lực quán tụ thành một vòng xoáy xung quanh thân chuỳ, khí tức hủy diệt cuồng bạo xoay tròn, máu và thịt Hoả Sư hoá thành từng mảng nhỏ bay tứ tung ra ngoài. Đoàn năng lượng ẩn chứa bên trong Hoả Sư cũng bị một đòn này nghiền nát thành bã vụn.

Vân Hoàng ngồi bệt xuống, khí tức của hắn hỗn loạn, cương nguyên cùng linh lực đã tiêu hao bảy thành. Vân Hoàng điều tức cơ thể của mình, lấy ra một gốc Ngưng chân thảo, bắt đầu phục dụng hồi phục.

Ngưng chân thảo không hổ danh là Nhị cấp linh thảo, chỉ gần chục hơi thở sau đã làm thương thế của hắn khôi phục gần phân nửa, mà tu vi của hắn, dĩ nhiên đột phá đến Thất mạch.

Trong lúc Vân Hoàng đang nhắm mắt điều tức, một chấm nhỏ màu đen bay ra từ trên thân Hoả Sư, Vân Hoàng luôn luôn cảnh giác nó, bất quá nó không có tấn công mà rời đi.

”Khống hồn quỷ trùng”

Không hồn quỷ trùng, Nhị cấp yêu thú, tuy khả năng chiến đấu gần như bằng không nhưng lại sở hữu thiên phú điều khiển linh hồn của yêu thú yếu hơn mình.

Trong lúc chiến đấu với Hoả Sư, Vân Hoàng cảm thấy một số thao tác của nó như bị phá quấy, hiển nhiên là do con Khống hồn quỷ trùng kia quấy nhiễu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau