VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Vân Hoàng tâm tư

Trong khoảng thời gian này, mọi người ở Phong Ngân tông đều vì một tin tức mà chấn động, tất cả các đệ tử đều điên cuồng tu luyện.

Lam Anh bí cảnh sắp mở ra!

Sở dĩ đặt tên là Lam Anh, vì vào 900 năm về trước, một siêu cấp cường giả Thông linh cảnh tên Lam Anh đã tìm ra nó.

Lam Anh bí cảnh cứ mười năm mở ra một lần, là thời kì mà các tông môn phát tài. Toàn bộ các tông môn ở một ngàn dặm quanh đây sẽ lần nữa tụ hợp lại.

Danh ngạch vào trong Lam Anh bí cảnh chỉ có một trăm chỗ. Mà đệ tử của các tông môn thì mấy nghìn người còn là ít.

Vì vậy Lăng Hà phái, Hư Kiếm tông, Dạ Cách cung cùng Phong Ngân tông tổ chức giao thủ giữa thế hệ trẻ của các tông phái, nhằm chọn ra người thích hợp nhất có được danh ngạch.

Mà để lựa chọn các đệ tử tham gia vào lần tranh đoạt đó, Phong Ngân tông cũng phải tìm ra người thích hợp.

Nội môn đệ tử của Phong Ngân tông chỉ có mười người, vì vậy cần tuyển thêm từ ngoại môn. Mọi đệ tử ngoại môn điên cuồng cũng vì lẽ đó.

Tranh đấu với thiên tài, vào bí cảnh tìm kiếm cơ duyên, với bọn họ đây có lẽ là cơ hội cả đời có một lần, chỉ cần thu được một chút cơ duyên là có thể quật khởi, nhiệt huyết cỡ này không một đệ tử nào không muốn.

Cuộc đấu diễn ra trong một canh giờ, có tổng cộng mười diễn võ đài, ai có những người giữ đài phải trụ được mười lần giao đấu liên tiếp là có thể thông qua, những diễn võ đài đã có người thông qua liền không thể sử dụng được nữa, nói cách khác chỉ có mười danh ngạch.



Lục Thi Y cũng muốn tham gia tranh đoạt một danh ngạch.

Lam Anh bí cảnh đối với nàng là một cơ duyên rất lớn.

Lục Thi Y ngó qua ngó lại, tìm tới tìm lui cũng không thấy thân ảnh của Vân Hoàng. Sau trận chiến với Băng lang nửa tháng trước, Vân Hoàng đã trở thành bằng hữu duy nhất của nàng ơn Phong Ngân tông. Đối với nàng, những tên như Vương Thần hay những gã háo sắc theo đuổi nàng còn kém Vân Hoàng mười tám con phố.

Nhưng Vân Hoàng không có xuất hiện, làm cho nàng ẩn ẩn có chút buồn rầu, đến chính Lục Thi Y nàng cũng không hiểu tại sao như vậy nữa.


Vân Hoàng bước ra khỏi đình viện, khuôn mặt hắn xanh xao, đáy mắt thâm quầng, má góp lại, quả thật giống như người ốm đồng dạng.

Quá trình Thối tủy suốt nửa tháng nay thật sự là một cái địa ngục trần gian, hắn liên tục cảm thấy buồn nôn, thỉnh thoảng cơ thể còn có giật liên hồi, nhiều lúc muốn chợp mắt nghỉ ngơi cũng không được, chỉ có thể tu luyện Thần hồn chi pháp điều tiết tinh thần mình.

Tu sĩ Khai mạch cảnh quy chung vẫn chưa hoàn toàn thát khỏi phàm nhân, dù cho là cường độ ít hơn, nhưng tu sĩ Khai mạch cảnh vẫn cần ăn, ngủ, nghỉ ngơi. Mà hắn thời gian gần đây liên tục cảm thấy buồn nôn, đối với thịt yêu thú thì cảm thấy khẩu vị không được tốt, chỉ có thể đem cảm giác buồn nôn áp chế xuống, ăn lấy ăn để, cũng chẳng kịp quan tâm mùi vị ra sao.

Nhưng điểm lợi duy nhất là hắn đã hoàn thành mười phần Thối tủy, bất quá hắn đã đem toàn bộ yêu cốt cùng linh dược dùng hết, vào giai đoạn sau cùng, Vân Hoàng còn phải sử dụng cương nguyên để tự Thối tủy, tất nhiên là hắn đối với năng lượng khống chế có tự tin nhất định mới dám làm.

Vân Hoàng lần này xuất quan, cốt là để tham gia tranh đoạt danh ngạch Lam Anh bí cảnh.

Bí cảnh đối với tu sĩ là một cái thiên đại cơ duyên, Vân Hoàng bây giờ đã cạn kiệt nguồn tài nguyên, Lam Anh bí cảnh này đúng thật là vừa ý hắn.

Vân Hoàng trong lòng có chút Hưng phấn, cước bộ thật nhanh về phía diễn võ đài.



Trận tranh đoạt hôm nay, toàn bộ các ngoại môn trưởng lão đều đến giám sát khiến rất nhiều người hận không thể đem hết sức mạnh ra, mong sao có trưởng lão để ý đến mình. Như vậy thì dù không có dành được danh ngạch, địa vị của họ trong tông môn cũng được nâng lên.
Vị Cố trưởng lão, người mà lúc trước đã giám sát tạp dịch đệ tử thi đấu, đứng lên, nhìn về toàn bộ các đệ tử đang háo hức bên dưới, giọng nói vang vọng cả khu vực ngoại môn.

”Tất cả đều biết lần thi đấu lần này quan trọng như thế nào nên ta sẽ không nói lại. Bất quá có một thông tin mà ta muốn đính chính lại, những đệ tử ngoại môn trong hạng hai mươi sẽ được theo nội môn đệ tử tham gia tứ phái tụ họp chi hội, tranh đoạt Lam Anh bí cảnh danh ngạch!”

Tất cả mọi người nghe thấy vậy đã hận không thể lập tức lao lên diễn võ đài, nhiệt huyết như vậy, đối với người trẻ như bọn họ như một liều thuốc kích thích vậy.

“Giờ ta tuyên bố, thi đấu bắt đầu!”

Oanh!

Đã có người phi lên diễn võ đài, tiếng giao tranh vang lên, những đệ tử tham gia lần này đều có thực lực sàn sàn nhau, nên muốn hạ một người thì cũng tốn rất nhiều sức lực.

Lục Thi Y nàng cũng chiếm cứ một diễn võ đài, một Lục mạch hậu kì đệ tử nhìn Lục Thi Y.

”Lục sư muội, để huynh hảo hảo yêu thương nào!”

Hắn từ lâu đã theo đuổi Lục Thi Y nhưng bị nàng liên tục từ chối, nên từ lâu hắn đã muốn đem cái này kiêu ngạo nữ nhân đè dưới thân.

Lục Thi Y lạnh lùng nhìn gã trước mặt, trước khi gã đó kịp phản ứng, kiếm trong tay nàng đã chém ra liên tiếp sáu đạo kiếm khí. Hai chân trắng muốt, mảnh khảnh của nàng bước lên phía trước sáu bước, khí thế ép tới gã ngoại môn.

Gã cũng bị Lục Thi Y làm cho kinh sợ, lúng túng rút ra một thanh trường kiếm.

“Ly hỏa kiếm pháp!”

Thanh kiếm của gã được bao phủ trong hỏa diễm, nhưng hoả nhận chưa kịp bắn ra thì sáu đạo kiếm khí đã lấy thế nghiền ép chém tới, hỏa diễn bị xắt ra thành nhiều mảnh, kiếm khí dư lại cắt lên người gã ngoại môn đệ tử, máu chảy xuống như suối.

Gã đã biết chênh lệch của mình với Lục Thi Y lớn đến mức đó thì sợ hãi tột độ, bỏ chạy xuống dưới diễn võ đài.

Tất cả cũng chỉ xảy ra trong gần mười hơi thở mà thôi, diễn võ đài của Lục Thi Y nhanh chóng thu hút tầm mắt của mọi người.

Chương 22: Dùng nắm đấm của ta là đủ

Đến khi Vân Hoàng chạy vào trong khu vực thi đấu, thời gian một canh giờ đã trôi qua hơn nửa.

Lục Thi Y nhìn thấy Vân Hoàng chạy đối, cả người liền trở nên hưng phấn, đôi mắt đẹp tỏa sáng như ánh sao, hướng về phía Vân Hoàng vẫy vẫy tay. Vân Hoàng nhìn thấy Lục Thi Y vẫy tay với mình cũng không nghĩ nhiều, mỉm cười chào lại.

Hành động của hai người không có chút nào ám muội, chỉ là bằng hữu bình thường với nhau, nhưng rơi vào trong mắt đám lớn hùng hài tử đang theo đuổi Lục Thi Y thì liền trở nên khó coi.

Vân Hoàng không muốn dây dưa nhiều, chọn đại một diễn võ đài mà lên.

Diễn võ đài mà Vân Hoàng lên đang có một tên Lục mạch đỉnh phong trấn giữ, gã ta nhìn Vân Hoàng cười gằn, trong tay cầm sẵn song đao chém ra.

”Phong tiêu lưỡng thế trảm!”

Đao khí hình thành, hoá thành hai luồng khí thế ép tới, một kích này của hắn dù cho Lục mạch cùng cảnh giới cũng có thể bị đả thương.

Vân Hoàng không coi chút sát thương của hai luồng đao khí này ra sao, nhưng hắn cũng không trực tiếp đối đầu. Vân Hoàng co chân trái lại, chân phải như lò xo bật ra, làm thân hình của hắn ngả về bên trái. Gã ngoại môn đệ tử dùng linh khí bộc phát xuất hiện tiến đến trước mặt Vân Hoàng, hai thanh đao vũ động, bảy luồng đao quang kết thành một cái võng đánh ra.

”Thất phong đao!”

Vân Hoàng không yếu thế, song quyền của hắn đối chiến với song đao, cương nguyên dày đặc trong cơ thể hắn hoá thành một cự trụ bóng mờ. Vân Hoàng hạ quyền vào trong hư không, cự trụ cũng theo đó đập xuống.

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Hư ảnh cự trụ va vào đao võng, linh khí tứ tán, gã ngoại môn cảm thấy linh lực trong cơ thể của mình vận chuyển khó khăn hơn, hành động cũng trở nên chậm chạp. Vân Hoàng lợi dụng khoảnh khắc mà gã đang bị trì độn ta cảnh của hắn áp chế, đấm ra rất nhiều quyền.

”Toái giáp kích!”

Gã kia cũng đã lấy lại một chút bình tĩnh, song đao trong tay xoay tròn, gã lần nữa đánh ra đao võng nhưng ngay lập tức bị Toái giáp kích đánh cho tan tác.

”Quang lăng hư bộc!”

Tốc độ của Vân Hoàng trong chốc lát đột phá giới hạn, mười trượng khoảng cách bị rút ngắn trong giây lát. Lúc này xương cót ở tay phải Vân Hoàng đang tạo ra Long âm, từng sợi cơ, sợi gân trên tay phải của hắn căng tràn cương nguyên, dường như đã tích luỹ đến cực điểm.

Bồng!

Mặt sàn dưới chân gã ngoại môn bị lõm xuống thành hình lòng trảo sâu hơn một tấc, một số vết nứt lớn còn lan ra tận mép diễn võ đài. Gã ngoại môn xấu số kia bị đánh cho suốt bọt mép, bay ra ngoài sân đấu, hai thanh bảo đao trung giai pháp bảo một cái thì bị gãy làm đôi, một cái thì bị nứt loang lổ, hạ xuống bán pháp bảo cấp độ.

”Ai da…”
Vân Hoàng gãi gãi đầu, vừa nãy quá mức hưng phấn, “lỡ tay” dùng Long đạo, không chỉ ép cho đối phương sợ đến sủi bọt mép mà ngất đi, thậm chí cả pháp bảo của người ta cũng hủy đi.

Một số đệ tử muốn làm như ông đắc lợi, nhìn thấy một quyền khủng bố của Vân Hoàng thì câm nín, nhất thời tâm tư đều bay sạch. Dù cho quyền vừa nãy của Vân Hoàng chỉ phá nát pháp bảo song đao kia.

Một quyền này nếu không phải giáng vào pháp bảo, mà giáng lên bọn họ, có phải hay không thịt nát xương tan?

Mà cánh tay phải vừa xuất quyền của Vân Hoàng còn có hơi chút đỏ lên, năng lượng bên trong không có chút gì gọi là tiêu hao, hơn nữa còn bốc ra một chút khói như khi nung thiết kim rồi thả vào trong nước, nhìn thập phần khủng bố.

Tu sĩ thi đấu, không phải là so binh khí, binh ý, thần thông sao? Thế bất nào trước mặt họ lại giống như tràng cảnh một phàn nhân đối chiến với lão hổ vậy? Phàm nhân trước mặt lão hổ khoa tay múa chân, cuối cùng bị lão hổ một tát đem đánh thành đầu heo.

Nhưng lúc này, vẫn có một kẻ bước lên diễn võ đài mà Vân Hoàng đang trấn giữ.

Vuóng Thần nhìn hành động của Vân Hoàng và Lục Thi Y lúc đầu thì sắc mặt đã đen xì. Hắn cũng nhận ra Vân Hoàng là gã lần trước bên trong Nhiệm vụ đại điện.

Vương Thần thiên phú tốt, quyền thế, mĩ nhân đều nắm trong tay, nhưng Vân Hoàng cái này tiểu tử, vậy mà lại dám cùng hắn tranh cướp nữ nhân?

Thực lực Vân Hoàng thể hiện ra tuy có phần kinh diễm, nhưng Vương Thần không nghĩ hắn sẽ thua.

Vương Thần bước lên đài, nhìn chằm chằm vào Vân Hoàng, trong mắt loé lên hàn quang.

Những người phía dưới nhìn tu vi của Vương Thần, kinh hô hét lên.
”Vương Thần hắn đột phá Bát mạch!!!”

Mọi người đều kính sợ nhìn về phía Vương Thần. Bát mạch đó, đã ngang bằng nội môn đệ tử, trong tông môn số người dịch nổi chỉ có đến trên hai bàn tay, bảo sao không kinh sợ.

Vân Hoàng tất nhiên cũng nhận ra Vương Thần, tu vi Bát mạch của Vương Thần cũng không khiến hắn sợ hãi chút nào, thậm chí bộ dạng còn có hút cợt nhả.

”Quý hoá quá quý hoá quá, không phải đây là vị “Quân tử như Ngọc” Vương Thần sư huynh đây sao? Hạnh ngộ, hạnh ngộ a!”

Lời của Vân Hoàng tuy rằng khách khách khí khí, nhưng lại không lưu tình đả kích, đâm tâm Vương Thần chuyện nửa tháng trước. Chúng sinh bên dưới đã bị lời nói của Vân Hoàng làm cho ngu ngốc rồi.

Tên này có phải hay không ăn gan hùm uống mật gấu? Không chỉ bình tĩnh đứng trước mặt Vương Thần, mà còn dám châm chọc Vương Thần là một cái ngụy quân tử?

Vương Thần từ lâu đã là mục tiêu truy cầu của hầu hết nữ đệ tử Phong Ngân tông, một cái ôn như quân tử, Ngọc thụ lâm phong. Vậy mà tên trước mặt lại dám sỉ nhục thần tượng của các nàng.

Vân Hoàng đồng thời nhận được rất nhiều ánh mắt hình viên đạn. Hắn bị Băng lang hành hạ khổ sở, nửa tháng này còn thiếu ngủ, khẩu vị một mực không tốt, hôm nay được tiết ra thực thoải mái.

Kĩ năng kéo cừu hận của Vân Hoàng được kích hoạt!

Vương Thần ánh mắt càng lạnh băng, nhiệt độ xung quanh cơ hồ giảm xuống thấp.

”Tuổi trẻ ngông cuồng, đừng nghĩ là hạ được một tên Lục mạch tiểu tu sĩ là vô địch thiên hạ”

Vân Hoàng trầm ngâm trong giây lát, rồi đạp tay vào nhau như nhớ ra cái gì đó.

”A phải rồi, ngươi lớn tuổi hơn ta mà nhỉ? Có khi ta nên gọi ngươi là tiền bối?”

Vân Hoàng lần nữa không lưu tình đả kích Vương Thần.

Vương Thần sắc mặt băng lãnh tới cực điểm, trường kiếm rút ra, gằn giọng với Vân Hoàng.

”Rút chuỳ của ngươi ra”

Vân Hoàng nhìn thấy hắn đã bị chọc cho tức điên, đôi mắt dần trở nên sắc bén.

”Chỉ cần nắm đấm của ta là đủ”

Chương 23: Chiến Vương Thần

Vương Thần tay cầm trường kiếm, trường bào tung bay, khí chất tuấn dật, siêu phàm thoát tục, giống như tiên nhân tồn tại. Vân Hoàng khí tức như nặng ngàn cân, toàn thân áp lực, giống như một vị tướng sĩ trường kì chiến đấu ngoài chiến trường, làm cho người khác có cảm giác hít thở không thông.

Hai con người như hai thái cực đang nhìn chằm chằm vào nhau, không khí căng thẳng tới cực điểm

Rồi đột nhiên không báo trước, Vương Thần xuất kiếm.

Một đường rít dài trong không khí, thân ảnh Vương Thần biến mất tại chỗ, hoá thành một cái bóng trắng lao về phía Vân Hoàng. Vân Hoàng co một chân, đầu gối của chân phải cùng khuỷu tay của hắn tạo thành thế gọng kìm, kẹp chặt mũi kiếm đang nhắm tới phần eo của hắn.

Vương Thần kinh diễm, một kích vừa rồi tốc độ của hắn cực nhanh, vậy mà Vân Hoàng tại sao lại đỡ được, hơn nữa ư Vân Hoàng cũng rất bình thản, không có một chút gì là chật vật.

Vương Thần tuy kiêu ngạo, nhưng không phải kẻ ngu ngốc, thực lực bày ra đấy, Vương Thần hắn cũng không muốn vì khinh địch mà ăn thiệt thòi. Vương Thần nâng kiếm lên, phong bạo bắt đầu thổi, cổ tay hắn xoay một cái, trường kiếm hoá thành một đạo bạch quang.

”Truy phong kiếm!”

Trong kiếm này ẩn chứa phong hệ ý cảnh, đạo kiếm quang tách ra thành mười mấy đạo tiểu kiếm, cơ hồ không cho Vân Hoàng tránh né, khí thế đuổi tận giết tuyệt.

Cánh tay phải của Vân Hoàng sau trận lần trước vẫn còn dư khối lực, hắn nắm chặt quyền đầu, một quyền phá nát tiểu kiếm quang, nhưng Vương Thần thấy thế lại cười khinh bỉ.

”Ngu ngốc! Phong quyển!”

Những mảnh kiếm quang bị đánh vỡ, ngược lại dưới linh khí của Vương Thần dẫn dắt mà xoáy thành một vòng xoáy kiếm khí, quay lấy Vân Hoàng ở giữa, cơ hồ muốn đem hắn cắt làm mảnh nhỏ.

Vân Hoàng cười gằn, đáp trả lại.

”Kẻ ngu ngốc chính là ngươi!”

Vương Thần thẹn quá hoá giận.

”Không biết tốt xấu!”

Linh khí truyền vào phong quyển vàng lúc càng đáng sợ. Khu vực năm thước xung quanh Vân Hoàng sợ rằng dù là con nhặng bay qua cũng bị xắt thành nhiều phần.

Vân Hoàng chống tay xuống đất, một chân quỳ xuống, bộ dáng như đang thần phục, nhưng đột nhiên tất cả thấy phong quyển đột ngột hình thành, lấy can hạ tay đang cắm xuống đất làm trung tâm, Vương Thần dần cảm thấy không ổn, nhưng hắn chưa kịp động thủ thì quyền của Vân Hoàng chỉ nhấc lên mặt đất chừng một tấc rồi hạ xuống.

”Một quyền này, Bán Long đạo viên mãn lực lượng!”

Ầm ầm ầm ầm

Một quyền tưởng chừng như rất nhẹ, nhưng lực đạo lại mạnh đến đánh sợ, cả diễn võ đài rung chuyển, những người đứng xem cũng cảm thấy mặt đất đang đứng rung lên một hồi. Phong quyển tạo ra từ cương nguyên của Vân Hoàng được quyền vừa nãy của hắn cũng cấp cho lực đẩy, phá tan phong quyển của Vương Thần.

Vương Thần sững sờ, nhưng nơi Vân Hoàng vừa đứng đã sớm chỉ còn có dấu tay, Vương Thần hắn bỗng cảm thấy có cảm giác nguy hiểm từ bên trái, hắn không ngần ngại dùng tốc độ nhanh nhất tránh ra.

Một cánh tay cắt qua không khí, dù không chạm vào nhưng cũng khiến phần ngực của hắn ẩn ẩn có chút đau nhức. Mà chủ nhân của cánh tay đó, hiển nhiên là Vân Hoàng.

”Ồ, vậy mà vẫn tránh được”

Vân Hoàng có chút nhạc nhiên, đòn đánh đó hắn đã thu liễm toàn bộ khí tức, vậy mà vẫn để thất thủ.

Vương Thần bây giờ y phục có chút xốc xếch, mái tóc cũng có chút rối lên. Toàn bộ khinh thường đã bay sạch rồi, kẻ gọi là Vân Hoàng trước mắt này không chỉ thực lực mạnh đến đáng sợ, mà khả năng phản ứng của Vân Hoàng cũng kinh dị, một sát na trước khi phong quyển của hắn ập tới mà vẫn có thể nhẹ nhàng hoá giải, thậm chí còn phản công lại.

Vân Hoàng cười nhìn thanh kiếm mà Vương Thần đang cầm trên tay, giọng nói có ý vị khinh thường.

”Vương Thần, nếu ngươi không đen toàn bộ thực lực ra thì không có cửa thắng đâu”

Ý của Vân Hoàng là, ngươi tài nghệ không bằng người, còn giấu cái rắm a.

Đột ngột, trường kiếm trên tay Vương Thần gãy làm đôi, quyền vừa rồi của Vân Hoàng tuy Vương Thần tránh được, nhưng không may kiếm của hắn không có thoát khỏi.Vương Thần giờ phút này không còn hoảng loạn nữa, hắn ngược lại với cùng bình tĩnh, rút ra một thanh trường kiếm, thanh trường kiếm này có điêu khắc hoa văn tinh xảo, linh khí mạnh mẽ tỏa ra từ những linh văn đó. Vương Thần ánh mắt thâm thuý, bình lặng như mặt hồ, chĩa kiếm vào Vân Hoàng.

”Tại hạ Vương Thần, mong được chỉ giáo nhiều hơn”

Vương Thần hắn bây giờ khí chất toát ra đã không còn cái ý vị coi thường người khác, đem chính mình là trung tâm nữa, mà bây giờ hắn phảng phất như một vị kiếm đạo tông sư thật sự.

Mọi người nhìn thấy một Vương Thần “mới” này, trong con ngươi không khỏi toát ra một tia mê luyến.

Nhưng người ngạc nhiên nhất, không ai khác chính là Vân Hoàng.

Ta đang trêu tức ngươi, vậy mà đùng một cái ngươi lại đổi tính, thay đổi đạo tâm rồi?

Thế này là thế bất nào?!!!!

Vương Thần từ nhỏ tới lớn luôn một đường thuận lợi, đâm ra coi thường hết thảy xung quanh, loại người như Vương Thần mà bị đánh ngã thì có hai trường hợp có thể xảy ra.

Thứ nhất, càng lúc càng thê thảm, cuối cùng không thể nhóc đầu dậy lên được nữa.

Thứ hai, giác ngộ, tâm chí thay đổi, thành tựu sau này tuyệt đối không thấp.

Mà Vương Thần lúc này, hiển nhiên là loại sau.

Đứng trước lời khiêu chiến của Vương Thần, Vân Hoàng cũng cảm thấy hết nói nổi, đành phải chấp nhận. Nhưng hắn vẫn không cam lòng hỏi lại lần cuối.

”Vương Thần, ngươi có hay không còn tức giận a”

”Vân sư đệ cứ nói đùa, ta bây giờ đã nghĩ thông suốt mình ngu ngốc thế nào, điều này ta phải cảm ơn đệ mới đúng chứ”

Ánh mắt của hắn không có chút dị sắc, vẫn cứ bình lặng như mặt hồ.

Ha ha…
Ngươi giác ngộ có hay không quá siêu tốc đi?

Vân Hoàng trong nội tâm thật sự muốn giơ lên ngón giữa. Lão tử nhổ vào!

Nhưng Vân Hoàng có thể nhìn thấy Vương Thần lúc này thật sự đang thay đổi. Lấy kinh nghiệm hai đời nên hắn khá chắc chắn vào ánh mắt của mình, còn nếu không thì Vương Thần cũng quá mức tài giỏi đi.

Quyết đấu vẫn là quyết đấu, cả hai liền vào tư thế chuẩn bị.

Xoẹt!

Vương Thần là người đầu tiên xuất kiếm, những linh văn trên thân kiếm sáng rực, thanh kiếm hoá thành tàn ảnh, ánh lửa lấp loé trên lưỡi kiếm.

”Hoả hệ ý cảnh, Diễm ưng kiếm!”

Hoả diễm ồn ạt tràn ra, một đầu mơ hồ diễn ưng ở đằng sau Vương Thần ngưng tụ lại

Quát!

Vương Thần phi về phía trước, hỏa diễm vũ động, sóng nhiệt tràn ra, nhất thời không khí trên đài trở nên nóng rực.

”Diễm Ưng Hoả Quyển!”

Diễm ưng vỗ cánh, phối hợp với phong quyển quanh thân Vương Thần thì như hổ thêm cánh, hắn thét dài một tiếng, đâm ra một kiếm kinh thiên.

Vân Hoàng lúc này mỗi thớ cơ, sợi gân lại được hắn kéo căng ra, tràn đầu cương nguyên. Hai cánh tay của hắn bốc khói, cương nguyên tuần hoàn càng nhanh, Vân Hoàng song quyền đánh ra liên tiếp. Mỗi một quyền của hắn lại có một bóng mờ tiểu trụ.

”Bách Túc Thiên Hoang Quyền!”

Bá bá bá bá bá bá

Cuồng phong đầy hỏa hệ kiếm ảnh của Vương Thần va chạm với quyền ảnh không ngớt của Vân Hoàng biến diễn võ đài thành một bãi hỗn độn. Các đệ tử đang đứng xem bên dưới cũng cấp tốc thối lui, sợ bị dư ba giao thủ của hai người đánh trúng.

Quyết đấu của hai người thu hút toàn bộ sự chú ý của toàn trường, kể cả các trưởng lỗi cũng trong mắt ra nhìn.

”Phương trưởng lão, bọn chúng thật sự là Khai mạch cảnh tu sĩ?”

”Cố trưởng lão không nhìn lầm đâu, đích thực là Khai mạch cảnh”

Bạo!

Nắm đấm của Vân Hoàng dừng ớt trước mặt Vương Thần, hắn trầm giọng.

”Ngươi thua”

Vương Thần thu kiếm về, bình tĩnh đối đáp lại Vân Hoàng.

”Ta tâm phục khẩu phục”

Một trận chiến này với Vương Thần, ích lợi lớn không thể tả được, dự là hắn sẽ thức cả đêm hôm nay để tiêu hoá hết toàn bộ lĩnh ngộ.

Vương Thần nhìn Vân Hoàng với ánh mắt kính phục xen lẫn cảm kích làm hắn thấy lạnh sống lưng, xua Vương Thần xuống đài. Vương Thần sau đó lại đi khiêu chiến một diễn võ đài khác, tên trấn giữ võ đài vô cùng dứt khoát, không nói hai lời liền bỏ chạy.

Chương 24: Tứ phái tụ họp

Lúc này đang là canh ba, xung quanh yên ắng không một tiếng động, chỉ có duy nhất là đình viện của Vân Hoàng còn có ánh sáng lờ mờ.

Vân Hoàng bước ra ngoài, hắn nhìn lên bầu trời cao vời vợi kia, ngồi xếp bằng xuống nền cỏ tu luyện.

Những hạt tinh thần to cỡ hạt thóc dần xuất hiện, bay vào trong mi tâm của Vân Hoàng, biến thành một bộ phận hồn lực của hắn.

Từ khi khai mở hồn hải, thức hồn của Vân Hoàng tăng trưởng chậm hơn nhiều, nhưng ngược lại vẫn như cũ không gặp bình cảnh.

”Có lẽ ta nên kiếm một chút đồ vật gia tăng hồn lực”

Tu luyện dưới thiên tinh cảnh giới càng cao, tác dụng càng giảm xuống, ít nhất là bây giờ vẫn chưa thực sự chạm tới thiên tinh.

Vân Hoàng cứ thế tĩnh tâm tu luyện đến khi bình minh.

Hắn đứng dậy, bắt đầu luyện quyền pháp.

Quyền pháp mà Vân Hoàng luyện chỉ là một bộ căn bản quyền pháp tồn tại rải rác trong thiên hạ, kể cả phàm nhân cũng có thể mua được. Nhưng Vân Hoàng từ lâu đã luyện tập nó, dù là kiếp trước hay kiếp này.

Quyền pháp chỉ có duy nhất một thế, nhưng có thể sử dụng mười tâm thức khác nhau. Những chiêu thức này từ lâu đã du nhập vào cốt nhục của Vân Hoàng, nối tiếp từng chiêu như nước chảy may trôi.

Đến khi trời sáng hẳn, Vân Hoàng mới kết thúc việc tu luyện.

Khi hắn đi ra ngoài đình viện, Vương Thần không biết từ lúc nào đã đứng ngoài đó.

Vân Hoàng thở dài, Vương Thần tuy tính tình đã bẻ hướng một trăm tám mươi độ, giác ngộ hoàn lương, nhưng lại khiến Vân Hoàng buồn bực theo một cách khác.

Vương Thần đã biến thành một gã cuồng nhân, gặp Bát mạch nào cũng thách đấu, có lẽ chỉ thiếu duy nhất khiêu chiến nội môn đệ tử thôi.

Vương Thần nhìn thấy Vân Hoàng đi ra, khoé miệng treo lên một nụ cười.

”Ngươi đã xong?”

Vân Hoàng vuốt vuốt mi tâm, nội tâm vô cùng sầu muộn.

...Vân Hoàng, Lục Thi Y, Vương Thần, cùng với những đệ tử ngoại môn trong hai mươi hạng đầu và mười vị đệ tử nội môn được các trưởng lão dẫn đi tứ phái tụ hợp chi hội.

Nơi tổ chức tứ tông chi hội là sơn môn của Dạ Cách cung, Dạ cách cũng trong bốn thế lực được coi là mạnh nhất, Dạ cách cung cung chủ đã là cường giả nửa bước Thông linh cảnh, so với Hư kiếm tông, Lăng Hà phái và Phong Ngân tông mạnh hơn một bậc.

Đoàn người Phong Ngân tông dừng lại trước một đại điện to lớn, bên trong tụ hợp anh tài của tứ phái.

Ở bốn góc đại điện phân biệt ta khu vực rõ ràng, các đệ tử thỉnh thoảng cứ liếc mắt về phía đối phương, âm thầm thăm dò thực lực của địch thủ.

Tuy Lam Anh bí cảnh là tứ phái liên minh lập ra, nhưng ai lại muốn chia bảo vật cho kẻ khác? Cho nên không khí bên trong đại điện tuy bình tĩnh, nhưng sóng ngầm đã dần dần lan ra.

Không khí trong đại điện nhất thời trở nên nặng nề.

Đúng lúc này, cung chủ Dạ Cách cung Ôn Vân Diệp bước ra, giọng nói được linh lực khuếch tán, vang ra từng góc của đại điện.

”Các đệ tử của tứ phái, quy củ ta đã rất quen thuộc, nhưng ta vẫn giảng giải lần nữa. Các đệ tử của tứ phái sẽ ngẫu nhiên đấu với nhau. Mỗi một đệ tử sẽ phải chiến thắng mười trận. Mỗi người sẽ có tổng cộng 100 điểm, thắng sẽ lấy được nửa số điểm đối phương, thua sẽ mất đi nửa số điểm, lúc tổng kết, một trăm hạng đầu sẽ có một danh ngạch vào Lam Anh bí cảnh!”

Những đệ tử trẻ tuổi tham gia hôm nay cũng chỉ gần một trăm năm mươi người, nên tỉ lệ đạt được danh ngạch là sáu phần. Bất quá không ai dám coi thường. Chẳng ai dám chắc trong số những người bị loại ấy không có mình?

Rất nhiều ánh mắt của đệ tử Hư Kiếm tông nhìn về phía đoàn người Phong Ngân tông không có chút nào hảo ý.Vương Thần nhỏ giọng truyền âm cho Vân Hoàng.

”Hư kiếm tông với Phong Ngân tông từ lâu đã bất hoà, khi vào trong Lam Anh bí cảnh ngươi phải cẩn thận bọn chúng”

Vân Hoàng chỉ gật đầu.

Hư kiếm tông không phải mối lo lắng lớn nhất. Vân Hoàng để ý đó chính là Dạ Cách cung kia.

Kiếp trước, vài năm sau khi hắn bị đuổi cổ, Dạ Cách cung đột ngột quật khởi mạnh mẽ, lực ép ba thế lực còn lại, mà những người đứng đầu Lăng Hà phái, Hư Kiếm tông và Phong Ngân tông đột nhiên biến mất, cả ba tông môn cuối cùng bị Dạ Cách cung ăn sạch sẽ.

Dù cho có dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng cảm thấy có vấn đề.

Nhưng Vân Hoàng nghĩ mãi cũng không tìm được điểm mấu chốt, làm thế nào mà Dạ Cách cung lại có thể âm thầm thủ tiêu những nhân vật cao tầng của cả ba tông môn mà không ai biết.

Dạ Cách cung tuy thực lực đứng đầu. Nhưng nếu tấn công trực diện một thế lực có khi sẽ giết địch một ngàn tổn thất tám trăm, hồi phục một nửa nguyên khí đã khó, đừng nói vẫn còn hai thế lực nữa đứng sừng sững ở đó.

Vân Hoàng kết luận, mấy chốt mà hắn còn thiếu, có lẽ chính là lần xông Lam Anh bí cảnh lần này.

...

Ngoại điện là nơi tụ họp giao lưu, khu vực tổ chức thi đấu là nội điện bên trong.

Tất cả có thời gian một ngày nghỉ ngơi, điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất, chuẩn bị cho ngày mai.

Vân Hoàng đang ngồi xếp bằng ở giũa gian phòng của mình, giống như đang tu luyện. Nhưng Vân Hoàng đang tu luyện thân thể, không phải linh lực.

Sở sĩ hắn giả vờ bởi vì Vân Hoàng luôn cảm thấy một ánh mắt luôn khoá chặt hắn lại.

Vân Hoàng đoán đây là thủ đoạn của Dạ Cách cung nhằm thăm dò thực lực, Vân Hoàng bây giờ có quá nhiều bí mật, lúc vạn bất đắc dĩ mới lôi ra dùng.

Cũng may là, ánh mắt đó không dừng ở hắn quá lâu, chỉ một nén hương đau đã biến mất.

Chương 25: Lần lượt nghiền ép

mâu về nhưng kiếm của Vương Thần đam về hắn không dứt, hơn nữa lại đâm vào góc độ xảo diệu, khó mà tránh bé, hắn làm sao có thể phân tâm.

Tất cả nhìn lên đài đã biết rõ kết cục, trường mâu thứ này tuy mạnh, nhưng Quách Lương cách đánh cũng quá yếu nhược đi, so với Vương Thần cái kia thì kém nhiều lắm.

Các nữ đệ tử ném cho Vương Thần những ánh mắt mến mộ, Vương Thần bình tĩnh bước xuống đài, cứ như vừa rồi chỉ là một cuộc dạo chơi vậy.

Vương Thần nghiền ép đệ tử phái khác làm các trưởng lão Phong Ngân tông rất hài lòng, còn nội môn đẹp tử của Phong Ngân tông không có ai là Luyện khí cảnh nên thực lực của Vương Thần trong hàng ngũ Bát mạch cũng là hàng đầu.

Lần thứ hai, Lục Thi Y lên đài.

Lục Thi Y khí chất lẫn dung mạo đều vô cùng kinh tài tuyệt diễm, thu hút so với Vương Thần cái này thì hơn nhiều lắm. Nàng một thân hồng y đứng trước toàn trường giương kiếm thách đấu.

Đối thủ của Lục Thi Y là một nữ đệ tử của Lăng Hà phái, tu vi Thất mạch đỉnh phong.

Đối với trận chiến của hai nữ nhân, mọi người vẫn rất là chờ mong, bất quá tu vi của Lục Thi Y còn thấp hơn nhiều nữ đệ tử Lang Hà phái kia một cái tiểu cảnh giới.

Lục Thi Y hoàn toàn không chút nào lo lắng. Nàng nâng kiếm lên.

“Phong Ngân tông Lục Thi Y”“Lăng Hà phái Cung Hồ”

Vút!

Cung Hồ là người xông lên trước tiên. Vũ khí của nàng là một cây pháp tiên, Cung Hồ uốn cổ tay, cánh tay đồng thời vung lên, pháp tiên mềm mại như sóng biển đánh tới, nhưng lại ẩn chứa sắc bén kình thế.

Lục Thi Y ánh mắt vẫn vô cùng bình tĩnh, nàng chỉ lấy kiếm ra đỡ nhẹ. Cung Hồ cười lạnh, đừng nhìn pháp tiên của nàng trong có vẻ yếu ớt mà coi thường. Pháp tiên phân bố linh khí dàn trải khắp cả một đoạn dài, nhưng khi dùng tiên thuật có thể đem toàn bộ chỗ linh khí dàn trải đó tụ lại một điểm rồi đánh mạnh ra, uy lực rất lớn.

Nhưng rồi, nàng phát hiện ra pháp tiên không cách nào đánh trúng Lục Thi Y được, dù cho Cung Hồ có dồn bao nhiêu lực lượng thì khi đánh đến Lục Thi Y thì như đấm vào bình bông đồng dạng, không làm gì nổi đối phương.
Cuộc đấu này, đã biến thành một bên nhẹ nhàng vẩy ra một sợi dây, một bên đem sợi dây đó hất ra.

Tất cả mọi người đều không hiểu truyện gì xảy ra, các trưởng lão cũng chỉ nhìn được một chút huyền cơ. Chỉ có riêng Vân Hoàng là nắm rõ toàn bộ, nha đầu Lục Thi Y này vậy mà đang màu luyện Cương Nhu ý cảnh.

Cương Nhu ý cảnh là lấy nhu thắng cương, triệt tiêu của đối phương một phần lực lượng, dùng thiên địa làm lá chắn đỡ lại một phần, còn phần nhỏ còn lại mình gánh chịu.

Cương Nhu ý cảnh, cũng là thiên địch của mọi Thể tu.

Cung Hồ linh khí lúc này đã tiêu hao hơn phân nửa, bộ dáng với cùng chật vật, mà Lục Thi Y cơ bản là lông tóc vô thương, linh khí trong cơ thể tràn đầy, không có thiếu hụt.

Cung Hồ thu hồi pháp tiên, lặng lẽ ôm quyền chịu thua, vừa rồi nàng đã lôi hết bài tẩy ra nhưng vẫn không chạm nổi góc áo của đối phương, chi bằng chịu thua luôn cho đỡ mất mặt.

Lục Thu Y cũng thu hồi kiếm đi xuống đài, tiến đến gần chỗ Vân Hoàng và Vương Thần.

Các đệ tử khác nhìn Vương Thần và Lục Thi Y cái này đôi trai tài gái sắc không khỏi cảm thán, những người này về sau có lẽ chính là những nhân vật phong vân a! Hơn nữa lại là một đôi kim đồng ngọc nữ, với cùng xứng đôi.

Mà Vân Hoàng đứng giữa, trong mắt bọn họ đã là vô hình tồn tại, trực tiếp bị coi nhẹ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau