VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: “Quân tử như Ngọc” Vương Thần

Các nhiệm vụ bên trong Nhiệm vụ đại điện ở ngoại môn so với ở tạp dịch khu thì cao hơn một đẳng cấp. Vân Hoàng muốn kiếm nhiều điểm cống hiến của tông môn thì những nhiệm vụ như săn giết yêu thú hay hái lượm linh dược không đủ với hắn, hơn nữa lại tốn khá nhiều thời gian.

Vân Hoàng quyết định chọn những nhiệm vụ săn giết.

Một số gia tộc thường sẽ gửi một số nhiệm vụ tiêu diệt cho tông môn vùng đó, với một số phần thưởng kèm theo, hơn nữa số điểm cống hiến mà tông môn thưởng cho cũng phi thường phong phú.

Bất quá, nhiệm vụ tiêu diệt vô cùng nguy hiểm, thậm chí có tỉ lệ bỏ mạng tương đối cao. Bởi vì đối tượng săn giết có thể là những tu sĩ thực hiện những việc độc ác như luyện phàm nhân thành đan dược, hay một số tán tu lập thành các bang hội đi cướp đoạt khắp nơi. Những kẻ này đều liếm máu trên đao, ra tay vô cùng tàn độc, cũng vì thế mà số lượng những đệ tử chết trên tay chúng cũng không ít.

Mục tiêu lần này của Vân Hoàng là Lang nha bang. Một bang hội gồm mười sáu tán tu tập hợp với nhảy mà thành lập nên. Chúng thường ngày cướp bóc, bắt cóc đàn bà, nhiều làn quấy phá. Chúng trốn bên trên một ngọn núi cách Phong Ngân tông hơn mười bốn dặm đường.

Vân Hoàng định đưa nhiệm vụ này cho người trông coi thì thấy đằng xa là một bóng người có chút quen mắt.

Liếc nhìn một chút, Vân Hoàng nhận ra đó là ai

Lục Thi Y, người mà trong trận chiến tranh dành đệ nhất tạp dịch khu đã lưỡng bại câu thương với Vân Hoàng, hơn nữa còn sở hữu một thân phận bí mật mà chỉ hắn biết, tương lai thành tựu Tuyệt thế Lục Hoa Nữ Đế.

Chắn trước mặt nàng là một bóng người cao lớn, khí chất thì Vân Hoàng cũng miễn cưỡng coi là một cái “Quân tử như Ngọc” đi, khuôn mặt đẹp trai yêu dị, đôi mắt có thần, đối với phái nữ quả thật như ngọc thụ lâm phong, sát thương tuyệt đối.

Mấy nữ tử xung quanh tên “Quân tử như Ngọc” kia nhìn Lục Thi Y, phụ họa.

”Lục Thi Y, Vương Thần sư huynh đã nhìn trúng ngươi, ngươi nên cảm tạ đi là vừa”

”Xì, được một cái khuôn mặt đẹp! Bất quá cũng chỉ là bình hoa mà thôi”

“Vương Thần sư huynh, không hiểu sao huynh lại chọn trúng nha đầu này?”

Vân Hoàng. “…”

Lại là mấy cái hùng hài tử!!!!

Trước khi trùng sinh, mấy người này trong mắt hắn chính là những người cao cao tại thượng, là nam thần là tiên nữ, nhưng một lần nữa trở lại, nam thần tiên nữ bỗng hô biến thành một đám gấu con.

Đây là bọn họ phong cách vẽ sai, hay là hắn phong cách vẽ sai?

”Quân tử như Ngọc” Vương Thần sư huynh phe phẩy cái quạt xếp trên tay, giọng nói dịu dàng như gió mùa thu.

”Thi Y sư muội, bọn họ không phải có ý xấu đâu, ta chỉ đơn thuần thưởng thức tài năng của sư muội thôi”
Vân Hoàng không nhịn được mà quăng cho Vương Thần một ánh mắt khinh bỉ, có quỷ mới tin ấy!

Lục Thi Y rơi vào thế khó, khuôn mặt nàng có chút quẫn bách, bỗng nhiên nàng nhìn thấy Vân Hoàng đang liếc mắt khinh bỉ về phía Vương Thần.

Ánh mắt của Vân Hoàng rất khó phát hiện, nếu không phải nàng cảm giác mẫn tuệ thì dã như bọn người kia, không thể phát giác được.

Lục Thi Y cũng có thể đoán ra được Vân Hoàng đã nghe lọt toàn bộ cuộc nói chuyện vừa nãy, mà gia hỏa này cũng không phải dạng người ngu ngốc, nếu không đã không biểu lộ ánh mắt như thế.

Nàng nảy ra một ý tưởng rất táo bạo.

Lục Thi Y đột ngột chỉ bàn tay mảnh khảnh về phía Vân Hoàng.

”Xin lỗi, ta đi cùng hắn”

Nói đoạn nàng bước nhanh đến chỗ Vân Hoàng.

Người qua đường cũng bị trúng thương Vân Hoàng. “…”

Vương Thần lành lạnh nhìn Vân Hoàng, con mắt toát ra lãnh ý.

Gã kia, sao lại nhìn ta như vậy, ta thật sự chỉ là người qua đường mà!!! Vân Hoàng gào thét trong lòng.
Và tất nhiên, nhiệm vụ thảo phạt Lang nha bang vốn dĩ chỉ có một mình Vân Hoàng đi, bây giờ bên cạnh hắn lại thêm một cái Lục Thi Y nữa.

Cả hai người đi trên đường, không nói một lời nào, không khí nặng nề. Lục Thi Y là chủ mưu, cuối cùng mở miệng trước.

”Xin lỗi, đã kéo ngươi vào rắc rối” – Lục Thi Y cúi đầu trầm mặc.

Lục Thi Y biết, tên Vương Thần đó là thập đại cao thủ ngoại môn, tu vi Thất mạch hậu kì, nàng cũng khó đối phó, dây vào hắn không phải là chuyện gì tốt đẹp cả.

Nàng nguyên bản chỉ ý tưởng bộc phát, nào ngờ tay nhanh hơn não, chưa kịp đè xuống suy nghĩ thì đã đem Vân Hoàng ra làm tấm mộc rồi.

Lục Thi Y vuốt vuốt bộ ngực phập phồng của mình, tay nhanh hơn não quả nhiên là một cái nan giải bệnh, phải trị!

Vân Hoàng thở dài, thủ phạm đã trân thành nhận lỗi, hắn cũng không muốn chấp nhặt. Bất quá nguyên bản là một ngàn điểm cống hiến tả hữu, giờ lại phải chia đôi rồi.

Lục Thi Y dường như hiểu được ý nghĩ của Vân Hoàng, nhẹ giọng nói.

”Điểm cống hiến ta không cần, ngươi cứ lấy đi, coi như là bồi thường”

Vân Hoàng suýt nữa không nhịn được mà bật ngón tay cái, tiểu cô nương thật hảo sảng!

Lời của tác giả: Vì một lí do nào đó, Lục Thi Y và Vân Hoàng có một khía cạnh khá giống nhau. (Cười)



Vân Hoàng hốt hoảng, dù đã kiên quyết cho ít đi để bớt đau đớn hơn nhưng thân thể lại không kịp dừng lại, lượng tôi thể bột cho vào còn nhiều gần gấp đôi hôm qua.

Tay nhanh hơn não quả thật là một cái nan giải bệnh, phải trị!



Nàng nguyên bản chỉ ta tưởng bộc phát, nào ngờ tay nhanh hơn não, chưa kịp đè xuống suy nghĩ thì đã đem Vân Hoàng ra làm tấn mộc rồi.

Lục Thi Y vuốt vuốt bộ ngực phập phồng của mình, tay nhanh hơn não quả nhiên là một cái nan giải bệnh, phải trị!

Chương 17: Biến dị Băng lang

Mất nửa ngày đi đường, Vân Hoàng và Lục Thi Y mới đến được chân núi nơi mà Lang nha bang lấy làm xào huyệt.

Theo như thông tin mà tông môn cho hay, Lang nha bang sẽ trở về ngọn núi sau ba hoặc bốn canh giờ từ khi rời núi, Lang nha bang rời núi khi trời vừa sáng nên thời gian chúng về sào huyệt của mình còn cách chừng nửa canh giờ nữa.

Vân Hoàng không thể lùng sục cả ngọn núi này để tìm xào huyệt của chúng được, quá tốn thời gian. Hơn nữa nếu quá mức lộ liễu sẽ đánh động các thành viên Lang nha bang, đến lúc đó bị vây công thì nguy to.

Vân Hoàng không ưa thích đi tìm chết, Lục Thi Y cũng không phải một kẻ dại dột. Vì thế cả hai đều án binh bất động.

”Lục Thi Y, hôm nay chỉ cần khoá chặt vị trí hang ổ của Lang nha bang thôi, không nên động thủ”

Lục Thi Y gật đầu



Nhưng Vân Hoàng đoán sai một truyện.

Cả Lục Thi Y lẫn Vân Hoàng đã ngồi ôm cây đợi thỏ suốt gần hai canh giờ, nhưng vẫn không thấy Lang nha bang hồi sơn.

Vân Hoàng nhíu mày.

”Chẳng lẽ các thành viên của Lang nha bang gặp truyện bất trắc ở bên ngoài?”

Lục Thi Y nói.

”Hay là có những đệ tử khác đã làm nhiệm vụ tiêu diệt chúng rồi?”

Vân Hoàng trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói.

”Lục Thi Y, ta vào ngươi vào trong núi thăm dò, nếu mà chỉ có bảy, tám thành viên thì hãy đối phó”

”Được” – Lục Thi Y gật đầu đáp.

Cả hai người thu liễm toàn thân khí tức, chậm rãi lẻn vào rừng. Vân Hoàng đem thức hồn của mình khuếch tán ra phạm vi rộng nhất, nắm giữ nhất cử nhất động.

Đi được một nén hương, đột nhiên Lục Thi Y dừng lại, giọng nói có phần ngưng trọng lại.

”Có mùi máu”

Vân Hoàng gật đầu, hắn cũng cảm thấy.

Nhưng mà ngọn núi mà Lang nha bang lấy làm xào huyệt chỉ có một vài con Nhất cấp đê giai yêu thú, hoàn toàn không thể đe dọa được các thành viên Lang nha bang, vậy mùi máu này từ đâu ra?

Vân Hoàng nhíu mày, hay là Lang nha bang đã giết rất nhiều người rồi giấu xác ở đâu đó quanh đây, nếu không mùi tinh huyết không thể nồng nặc như vậy được.

Vân Hoàng đè xuống nỗi bất an trong lòng, hắn quay sang nói với Lục Thi Y.

”Lục Thi Y, bây giờ chúng ta sẽ đi theo mùi huyết tinh, chú ý đừng manh động, ta cảm thấy việc này không đơn giản”

”Vân Hoàng, ngươi cũng phải cẩn thận”

”Được”Mùi huyết tinh nồng nặc cách họ hơn trăm trượng, Vân Hoàng và Lục Thi Y chỉ trong chốc lát đã đến nơi ấy.

Nhìn thấy quang cảnh trước mặt, Vân Hoàng cùng Lục Thi Y đều không nói nên lời, nỗi bất an trong lòng Vân Hoàng càng lúc càng rõ ràng.

Ở trước mặt cả hai, mười mấy cái xác chết nằm la liệt trên mặt đất. Đa số bọn chúng đều chết rất thảm, có kẻ thì đầu bị nhai nát, có kẻ thì bị xé làm hai nửa, có kẻ thì trái tim còn bị móc ra.

Khắp nơi be nét máu, thịt và nội tạng rơi vương vãi, cảnh tượng này đơn giản giống như địa ngục, làm người khác buồn nôn.

Vân Hoàng dù sao cũng là người từng trải nên chỉ bị kinh động một chút. Nhưng Lục Thi Y dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương mười lăm tuổi, tràng cảnh trước mắt quá mức ác liệt nên khuôn mặt nàng có chút tái xanh.

Số lượng xác chết ơn đây đúng bằng số thành viên của Lang nha bang, hơn nữa ớt trên cánh tay của chúng có hình vẽ biểu tượng cho bang hội của chúng. Nên đây chính là Lang nha bang không thể nghi ngờ.

”Những người này tu vi thấp nhất cũng là Ngũ mạch, mấy gã đứng đầu còn có tu vi Thất mạch sơ kì. Hơn nữa mỗi tên này đều có kinh nghiệm đầu mình. Dù cho gặp Bát mạch cũng không bết bát như thế này chưa?”

”Vân Hoàng, ta nghĩ rằng đây là do yêu thú làm, có một số vết chém, vết rách khá giống do yêu thú gây ra”

Lục Thi Y lúc này đã khôi phục một chút, nằng chỉ về phía mấy vị trí, Vân Hoàng kiểm tra thì thấy thế thật.

Nhưng sau đó Vân Hoàng lại rơi vào trầm tư, nơi đây chỉ có một vài con yếu nhược yêu thú, lũ yếu nhược yêu thú đó có thể làm như vậy sao?

Đột nhiên, đằng trước mặt của Vân Hoàng và Lục Thi Y có tiếng là cây loạt xoạt, đan xen với tiếng cành cây bị giẫm gãy, động tĩnh này ngày càng lớn, dường như hướng về phía hai người họ mà tới.

”Lục Thi Y, khi ta hét lên, lập tức sử dụng thủ đoạn mạnh nhất”

Lục Thi Y cũng nhìn ra Vân Hoàng do với những người đồng cấp thì trầm ổn hơn nhiều, cũng bất tri bất giác tin tưởng Vân Hoàng, lặng lẽ rút liễu kiếm ra. Vân Hoàng vẫn giữ nguyên tư thế đứng im, nhưng cương nguyên trong cơ thể đã hội tụ lại, công thêm cả hồn lực quán thông cùng Bích lôi chuỳ, tuỳ thời có thể động thủ.

Từ trong lùm cây tối bước ra một sinh vật, đối mặt với Vân Hoàng và Lục Thi Y.

”Băng lang?” – Lục Thu Y nhíu mày.Băng lang lúc này mới phô bày toàn bộ thân hình của nó, bộ lông của Băng lang vốn dĩ có màu lam, nhưng bây giờ đã bị nhuộm đỏ bởi huyết tinh, đôi mắt nó huyết hồng vô cùng đáng sợ, trên hàm răng trắng ởn còn vương lại một vài mảnh thịt vụn đầy máu, một ít nội tạng cùng với da lông yêu thú, trên người nó chi chút vết thương, thỉnh thoảng từ trên một số vết còn chảy ra dịch thủy màu đen. Băng lang há miệng, kì thực giống như đang cười, cảnh này trùng kích rất mạnh vào thị giác, nếu người có tâm thần yếu một chú sợ rằng sẽ nhất đi.

Lục Thi Y cũng run lên, nhưng nhìn bóng lưng trầm ổn của Vân Hoàng nên thoáng cảm thấy yên lòng, nắm chặt chuôi kiếm.

Vụt!

Không báo trước một lời, Băng lang lao vụt đến chỗ Lục Thi Y, ý đồ muốn nhất kích đoạt mạng, nhưng Vân Hoàng đã lao đến trước mặt nó.

Vân Hoàng trước giờ chưa từng nhìn thấy yêu thú kiểu này, bất quá hắn cũng không dễ đang như vậy liền bị kinh động.

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Cương nguyên của Vân Hoàng ngưng tụ thành hư ảnh cự trụ, chặn đứng Băng lang, hắn không dừng lại, Bích lôi chuỳ trong tay đánh vào thân của Băng lang.

“Toái giáp kích!”

Bạo bạo bạo bạo

Cương nguyên bạo liệt, hoá thành một đường phong nhận chém ra, phong nhận này là Vân Hoàng quán thông phá hư ý cảnh dung hợp vào, tuyệt chiêu độc môn của Vân Hoàng!

”Ngay lúc này!” – Vân Hoàng hét lên.

Sau lưng hắn, lưỡi liễu kiếm trên tay Lục Thi Y đã múa thành huyễn ảnh, nàng đạp chín bước, một đạo thất thải kiếm mang chém ra.

Một kiếm này, quán thông một lúc ba loại ý cảnh, mê hoặc ý cảnh, cương nhu ý cảnh cùng phong hệ ý cảnh.

”Điệp Vũ kiếm quyết, Thiên Nguyên Cửu Vũ!”

Vân Hoàng âm thang líu lưỡi, quán tụ ba loại ta cảnh vào trong một đòn tấn công, đừng nói là Khai mạch cảnh, đến cả Luyện khí cảnh đỉnh phong cũng không thể làm được. Ý cảnh đâu phải rau cải trắng ngoài chợ, lĩnh nhọ được một loại ý cảnh đối với Khai mạch cảnh tu sĩ đã là rất khó, chứ đùng nói là ba loại, hơn nữa những ý cảnh đó chỉ là ngũ hành băng phong lôi ý cảnh, không phải những loại ta cảnh cực khoa trương như mê hoặc hay cương nhu.

Lục Hoa Nữ Đế sở hữu thiên phú bỏ xa toàn bộ thiên tài, nói không ngoa chút nào.

Thiên Nguyên Cửu Vũ cùng với Toái giáo kích điên cuồng phá hoại bên trong cơ thể Băng lang vì Vân Hoàng đã dùng hồn lực dẫn dắt đòn tấn công vào bên trong miệng vết thương của Băng lang. Cộng thêm việc Băng lang đã bị Lang nha bang trọng thương, gây ra sát thương khủng bố nhất.

Băng lang ngã gục xuống đất, bề ngoài nhìn còn nguyên vẹn, nhưng bên trong đã bị xay ra thành vụn.

Lục Thi Y ngã quỵ xuống đất, Thiên Nguyên Cửu Vũ đã móc sạch toàn bộ linh khí của nàng, Vân Hoàng thì khá hơn, nhưng liên tục duy trì Thiên Hoang trấn trụ chấn áp Băng lang cùng một đòn toàn lực Toái giáp kích cũng đã tiêu hao hơn phân nửa cương nguyên của hắn.

Vân Hoàng liền cảm thấy may mắn vì hắn vài ngày trước đã đột phá đến đại thành hỏa hầu, hơn nữa lần này mang theo Lục Thi Y, nếu không lần này hắn không chắc hắn có thể toàn mạng trở ra.

Vân Hoàng tuy cường mãnh, nhưng hắn không có thủ đoạn công kích khủng bố như Lục Thi Y, nếu muốn so dẻo dai với Băng lang thì hắn hoàn toàn không có lòng tin chút nào.

Lục Thi Y lúc này cả ngươi đã đầy mồ hôi, bộ tố y mỏng manh ép chặt vào thân thể của nàng, tuy chưa hoàn toàn phát dục nhưng như cũ vẫn cực kì mệ người, khiến người ta không nhịn được mà kêu “Tiểu yêu tinh”. Cảnh xuân trước mắt, nhưng trong lòng Vân Hoàng không có chút nào tà niệm, hắn đem Lục Thi Y đang hồi phục bảo hộ sau lưng, vì hắn có linh cảm, sự việc còn chưa có kết thúc.

Đúng như Vân Hoàng đoán, Băng lang vốn dĩ đã nằm chết dưới đất, giờ lại chậm rãi bò dậy, con ngươi đã biến thành đen kịt, toàn thân tỏa ra luồng khí tức kì lạ.

Chương 18: Trong phút sinh tử

Vân Hoàng lúc này đã nắm chặt Bích lôi chuỳ, Lục Thi Y đằng sau cũng nhận ra được tình huống trước mắt, lấy toàn bộ linh tán ra phục dụng, ít nhất cũng muốn khôi phục một phần chiến lực.

Đây rõ ràng là một đầu Băng lang Nhất cấp cao giai yêu thú mà thôi, thực lực cũng chỉ có thể so với Thất mạch sơ kì tu sĩ. Nhưng lại sở hữu lực công kích mạnh đến đáng sợ, hơn nữa lại đánh mãi không chết.

Vân Hoàng có thể cảm thấy, bản thân Băng lang đang bị một lực lượng kì lạ chiến giữ.

Hắn từ sau khi tu luyện môn Thần hồn chi pháp không rõ lai lịch thì trực giác của hắn trở nên cực kì mẫn cảm, Vân Hoàng tin chắc hắn đoán không sai.

“Lục Thi Y, tích súc thật nhiều lực lượng, đến lúc thích hợp thì đánh ra một kích mạnh nhất lần nữa”

Con bài duy nhất mà hắn tự tin chính là công kích cường đại của Lục Thi Y, nếu hắn câu giờ đủ lâu, nàng có thể lần nữa phát động đánh chết Băng lang một lần nữa.

Luyện thể chi pháp của hắn vốn thuộc hàng đỉnh cấp nên tốc độ hồi phục của Vân Hoàng cũng rất nhanh. Sau đó chợt nghĩ ra cái gì đó, Vân Hoàng lặng lẽ nhét viên Bạch sắc tinh thạch vào trong y phục của Vân Hoàng, từ lúc nhặt được, Vân Hoàng đã đoán già đoán non viên tinh thạch này không phải phàm vật, lúc này hắn chỉ mong nó có ích một chút.

Băng lang lúc này khắp người chảy ra nhớp nháp dịch thủy màu đen, cặp mắt sâu thẳm vô hồn, nhìn cực kì đánh sợ. Khí tức của nó cũng mạnh hơn rất nhiều.

Vân Hoàng lần này là người chủ động tấn công.

Chát chát chát

Âm thanh chát chúa khi sắt thép va vào nhau liên tiếp vang lên. Vân Hoàng vung trên tay Bích lôi chuỳ, dùng lực đạo mạnh nhất nện vào Băng lang, nhưng đầu Băng lang này quá mức trâu bò, cái đầu đã bị đập đến biến dạng vẫn điên cuồng cắn xé.

Xoẹt!

Tay áo của Vân Hoàng bị một trảo xé rách, bốn móng vuốt nhọn cắm sâu vào trong da thịt, máu tươi chảy ròng ròng. Khuôn mặt Vân Hoàng không đổi sắc, hắn bật lên, xuất người trên không trung, lợi dụng lực quán tính một chuỳ giáng xuống trên thân Băng lang.

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Bất quá, bằng một tốc độ không hợp thói thường, Băng lang lăn người về bên trái, mặt đất nơi nó vừa đứng bị một trụ của Vân Hoàng oanh thành bã vụn.

Vân Hoàng lao ra, hư ảnh cự trụ sau lưng hắn lần nữa ngưng tụ lại, Vân Hoàng đạp bộ pháp, trong chốc lát đã tiếp cận Băng lang, hư ảnh cự trụ lần nữa giáng xuống.

Băng lang cũng không làm động tác bé tránh, từ trong miệng nó, một luồng kinh khủng năng lượng tà ác phun ra, trong chốc lát đã bao trùm toàn bộ cơ thể Băng lang, nó trụ lên một tiếng bén ngọn, miệng ngoạm lấy hư ảnh cự trụ,

Rắc! – Một tiếng trần đục như vỏ trứng vỡ.

Thiên Hoàng trấn trụ vỡ nát, Vân Hoàng kinh hãi, tà ác Băng lang chỉ chờ giây phút đó, húc cực mạnh vào ngực Vân Hoàng.

Phốc!

Vân Hoàng bị đánh bay ra xa mười trượng mới ổn định được thân hình, y phục của hắn tả tơi, trên khoé miệng chảy ra một đạo vết máu, mắt trái hắn bị đập trúng, khiến tầm nhìn của hắn bị hạn chế.

Trong chốc lát, tốc độ của Băng lang đã vượt qua phản ứng của hắn.

Vân Hoàng chật vật thủ thế, cương nguyên của hắn cơ bản đã tiêu hao khá nhiều, Vân Hoàng không chắc có thể trụ được bao lâu.“Lại tới!”

Băng lang lần nữa tấn công, hai móng vuốt như quỷ trải, từng chút một đem Vân Hoàng tiêu hao.

Vân Hoàng biết, Băng lang Nhất cấp yêu thú này linh tri cực kì thấp, nhưng thứ đang ngự trị nó thì không. Cách tấn công, né tránh, hệt như một tông sư võ đạo. Thứ năng lượng ngự trị bên trong Băng lang không chỉ đơn thuần là một đoàn lực lượng, mà còn sở hữu trí tuệ không kém gì nhân loại. Vân Hoàng biết, một số Thiên giai, Thánh giai pháp bảo có thể thai nghén ra mơ hồ linh trí, yêu thú đạt đến Ngũ cấp tương đương với tu sĩ Ngưng niệm cảnh cũng có linh trí cực cao, nhưng không như cái này giảo hoạt năng lượng thể.

Vân Hoàng bây giờ đối với nó không khác nào cá nằm trên thớt là bao. Thậm chí nó còn không tấn công những vị trí yếu hại, hắn dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ được đoàn năng lượng này dự định Vân Hoàng sẽ là đối tượng tiếp theo nó chiếm cứ, thân thể Băng lang đã bị tổn hại quá nặng rồi.

Thực ra kinh nghiệm chiến đấu của Vân Hoàng cũng rất cao, nhưng thân thể của hắn không theo kịp, hắn chỉ có thể miễn cưỡng dùng những kinh nghiệm đó, chèo chống đến tận bây giờ.

Lục Thi Y càng lúc càng xốt ruột, nàng cho đến bây giờ cũng không khôi phục được bao nhiêu, mà Vân Hoàng bên kia, chỉ sợ là cũng gần đạt tới giới hạn rồi.

Thực ra, với phần linh khí vừa khôi phục này, nàng cũng có thể chạy trốn, để lại Vân Hoàng giữ chân Băng lang. Nếu là những người khác, kết cục của Vân Hoàng chắc chắn sẽ rất thảm, nhưng Lục Thi Y nàng không phải người như vậy.

Lục Thi Y cảm thấy, Vân Hoàng so với những tên máu lạnh ngoài kia thì tốt hơn nhiều lắm. Nhân tình lạnh lẽo, lúc huy hoàng chúng có thể là bằng hữu, là tri kỉ, nhưng khi gặp bất trắc, chúng có thể trực tiếp xé mở da mặt, bỏ đá xuống giếng. Loại truyện này trong tu chân giới nhiều như cơm bữa.

Nhưng Vân Hoàng hắn, đến cuối cùng vẫn như một ngọn núi, lặng lẽ đem nàng che chở sau lưng, dù cho sinh tử ở ngay trước mắt, hắn vẫn đứng đó.

Hắn đã hoàn toàn có thể đem ta bỏ lại…

Khi sinh tử chỉ còn là một lằn ranh, mới có thể tìm được chân chính nhân tình.

Lục Thi Y nàng không bao giờ muốn phản bội lại nhân tình của hắn.

Dường như thượng thiên đã đáp lại lời thỉnh cầu của nàng, một nguồn linh khí tinh thuần đến cực điểm đi vàp trong Lục Thi Y thể nội, đạo linh khí này không chỉ tinh thuần mà còn liên tục gột rửa linh khí và thân thể của nàng, tạo cho nàng một cái hoàn mĩ cơ thể không tạp chất, căn cơ vũng chắc tới cực điểm. Lục Thi Y không biết có chuyện gì xảy ra, chỉ biết gắng sức tu luyện.Tu vi của nàng điên cuồng tăng lên, nhục thân chứa linh khí so với lúc trước nhièu hơn gấp rưỡi, hơn nữa còn được tẩy kinh phạt tủy. Tu vi tăng nhanh, nhưng căn cơ không những bị tổn hại mà còn chắc chắn hơn trước.

Hơn nữa, trong người nàng dường như có một cái gì đó được thức tỉnh.

Vân Hoàng lúc này đã chật vật không thể tả nổi, trên người đã chi chít những vết cắn, cào, xé đủ loại, máu tươi đầm đìa chảy xuống. Nhưng hắn không thể bỏ chạy, Lục Thi Y vẫn còn đang ở đó.

Vân Hoàng đã chết một lần, đối với sinh tử hắn đã có khái niệm, nhưng hắn không muốn vì mình mà những người xung quanh tử nạn.

Lẽ ra hắn nên để Lục Thi Y chờ dưới chân núi.

Hắn không muốn, mình là người đã gián tiếp giết chết Lục Hoa Nữ Đế!

Hắn không muốn vô lực nhìn một cái mặt đơ, ngốc ngốc tiểu cô nương chết trước mặt hắn!

Băng lang dường như đã đùa nghịch chán Vân Hoàng, nó liếc nhìn Lục Thi Y đằng sau, khóe miệng giương lên, lao về phía nàng.

Vân Hoàng ánh mắt tràn đầy tơ máu. Hắn không biết lấy đâu ra sức lực, chạy vụt đến trước mặt Băng lang.

Toàn bộ cơ thể hắn xương cốt va vào nhau, mơ hồ có tiếng long ngâm, Vân Hoàng con mắt huyết hồng, một cái khủng bố quyền phong hạ xuống.

Quyền kình như bạo phát, giống như một đầu viễn cổ cự long gào thét.

Động vào vảy ngược của rồng, chỉ có một chữ chết!

Vân Hoàng trong lúc mê man, đã vô tình bước vào Long đạo một bước.

Băng lang bị cường đại lực lượng thổi bay, toàn thân xương cốt của nó nứt vỡ, nó nghi hoặc nhìn Vân Hoàng, gia hỏa này làm sao có thể bộc phát ra lực lượng như vậy?

Bất quá Vân Hoàng đã dầu cạn đèn tắt, không chịu nổi mà quỵ gối xuống.

Băng lang định bước ra chỗ Vân Hoàng để chiếm xác, nhưng đột nhiên xuất hiện trước mắt nó là một cảnh tượng khó tin.

Lục Thi Y lúc này đã bước ra đằng trước Vân Hoàng, đem hắn nhẹ nhàng tựa vào gốc cây, Lục Thi Y chỉ trong có thời gian ngắn ngủi đã đột phá Lục mạch.

Đôi đồng tử của nàng đã hóa thành hồng sắc, nàng vẫn là Lục Thi Y, nhưng khí chất của nàng thì giống như lột xác.

Lục Thi Y bây giờ như mộng như ảo, tưởng rằng chỉ là một ảo ảnh, sợ rằng khẽ động là sẽ tan biến, nhưng khiến cho người ta không tự chủ được mà trầm mê trong đó.

“Vân Hoàng, cảm ơn ngươi”

Chương 19: Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát!

Vân Hoàng ta thức trở nên mơ hồ, chỉ nhìn thấy một bóng lưng mờ ảo đang bảo vệ cho hắn.

”Lục… Thi… Y…”

Vân Hoàng không còn sức để nói câu tiếp theo nữa, hắn triệt để mất ý thức.

Đó là một thế giới đổ nát, một góc của vũ trụ đã trôi đi theo vô tận năm tháng.

Vân Hoàng hành tẩu trên một Hoàng mạc, nơi đây không có nhật nguyệt, không có bầu trời, không có sinh vật sống.

Một thế giới đã chết.

Thành trì, kiến trúc, mỗi lần Vân Hoàng đi qua thì chúng lại biến thành cát bụi, bay đi mất.

Hai mắt Vân Hoàng mông lung, xung quanh hắn dày đặc tử khí, tựa như một lão nhân gần đất xa trời. Hắn giương mắt ra đằng xa tận chân trời, trong miệng lẩm bẩm.

”Ta phải đi…”

Đôi chân hắn, lại tiếp tục lê bước trên con đường mà hắn không biết tận cùng, không biết kết thúc.

Mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm,…

Hắn không biết đã lang thang ở đây bao nhiêu lâu nữa. Cả người Vân Hoàng dần trở nên gầy rạc. Tóc hắn cũng dài đến tận lưng, khuôn mặt khắc khổ. Nhưng hắn không dừng bước.

Rồi lại tiếp tục một trăm năm, hai trăm năm, ba trăm năm,… Cuối cùng, Vân Hoàng cũng không đếm nữa.

Bề ngoài của hắn đã thay đổi hoàn toàn, biến thành một ông lão tóc tai bù xù, chòm râu dài đến tận rốn, da bọc xương, cơ thể gầy yếu bị còng. Trên người hắn tử khí đã cực kì dày rồi, tựa hồ chỉ cách quỷ môn quan một bước chân mà thôi.

Nhưng dù bề ngoài có thay đổi như thế nào, Vân Hoàng vẫn bước đi.

Cuối cùng, hắn đến đích.

Vân Hoàng đúng trước một cự nhân cao đến ngàn vạn dặm, cự nhân không có biểu cảm gì, tựa như một bức tượng đúc lên, hắn ngồi im đó nhìn cự nhân, sắc mặt không thay đổi.

Đột nhiên, cự nhân cử động, đứng dậy khỏi mặt đất, lớp bụi màu xám trở phủ lên trên cơ thể của cự nhân không biết bao nhiêu lâu giờ đây từng mảng từng mảng rơi xuống.

Cự nhân nhìn chằm chằm vào Vân Hoàng, từ trên đầu cự nhân bắn ra một đoàn độn quang, chui vào trong mi tâm của Vân Hoàng.

Vân Hoàng nhìn thấy trong thức hồn của hắn có một viên yêu đan. Đúng vậy, một viên Hắc Bạch song long yêu đan.

Yêu đan có rất nhiều long văn trên đó, trên long văn lại khắc rất nhiều Thái cổ long ngữ. Các hắc long văn, bạch long văn nhìn cực kì rối mắt nếu để gần, nhưng khi quan sát tổng thể lại thấy vô cùng hài hoà.

Một đoàn hoàn chỉnh truyền thừa được truyền vào trong thức hồn của Vân Hoàng.

”Hồng Hoang Thiên Long Hoá…”

Đây không phải công pháp tu luyện, không phải công pháp luyện thể, cũng không phải đấu kĩ gì hết, nó chỉ đơn giản là “có thể làm bất cứ thứ gì”
Vân Hoàng nghi hoặc nhìn về phía cự nhân, suy đoán này hắn đã nghĩ tới từ lâu, nhưng bây giờ mới có dịp kiểm chứng.

”Tiền bối, ngài là khỏa Vô sắc đại nhật kia?”

Cự nhân không trả lời. Vân Hoàng cũng ngầm hiểu là chấp nhận.

Lúc này, toàn bộ cát bụi trên người cự nhân đã rơi xuống hết, lộ ra một cảnh làm Vân Hoàng khó tin, cực kì khó tin,

Hàng ức ức vạn vạn tà ma đang bị trấn áp sau lưng cự nhân, mỗi một đầu tà ma này đều hình mạnh tới cực điểm, nhưng lại bị một luồng khổng lồ sắc mạnh đem thời không cắt khối, phong sát tà ma.

Thức hồn chi pháp của Vân Hoàng không biết từ lúc nào đã vận chuyển, Vân Hoàng đốn ngộ!

Rồi trước mặt hắn trắng xoá, Vân Hoàng biết, hắn cũng sắp tỉnh lại.

Cuộc hành trình này, hắn giống như đã trải qua vô số đời người, nhưng cũng cảm thấy hắn chỉ chợp mắt có một giây lát thôi.

Nhưng bây giờ quan trọng hơn là phải đem Lục Thi Y cứu ra!

Vân Hoàng mong rằng thời gian ơn ngoại giới không trôi qua quá nhanh đi.

Oanh!

Vân Hoàng mở to mắt, lúc này không hiểu sao toàn bộ thương thế trên người hắn đã biến mất, thay vào đó lại xuất hiện một đạo Long văn. Thức hồn của hắn cũng đã ngưng tụ thành hồn hải.

Cảnh giới của hắn bây giờ cũng vẫn là Đại thành hỏa hầu, nhưng Vân Hoàng cảm thấy hắn so với lúc trước thì mạnh hơn nhiều, cụ thể là mạnh hơn bao nhiêu hắn cũng không rõ.

Đây cũng chính là khi Hồng Hoang Thiên Long Hoá kết hợp với Luyện thể chi pháp.
Lần này cũng coi như là nhân họa phúc đắc.

Vân Hoàng nhìn Lục Thi Y, lúc này nàng đang giao chiến với con Băng lang kia. Đôi đồng tử của nàng đã hoá thành màu hồng sắc, khí chất trên người càng như lột xác.

Vân Hoàng biết, một số tu sĩ mang cho mình huyết mạch đặc biệt, nhờ huyết mạch đặc thù mà có sức chiến đấu hơn nhiều các tu sĩ đồng cấp.

Đối với Vân Hoàng mà nói, Lục Thi Y sở hữu huyết mạch chi lực cũng không quá nhạc nhiên. Ngạc nhiên là tu vi của nàng đã đạt đến Lục mạch, hơn nữa huyết mạch đã thức tỉnh. Nghĩ tới nghĩ lui, Vân Hoàng cũng chỉ có thể đổ cho viên Bạch sắc tinh thạch.

Vân Hoàng lao đến chỗ cả hai giao chiến, gọi lớn.

”Lục Thi Y, liên thủ!”

Lục Thi Y không biết vì sao Vân Hoàng lại có thể hồi phục nhanh như vậy, bất quá nàng không biết từ lúc nào đã bất tri bất giác tin tưởng Vân Hoàng nên Lục Thi Y chỉ gật đầu, lùi ra đằng sau.

Băng lang tức giận, muốn truy kích Lục Thi Y nhưng Vân Hoàng đã chắn trước tầm mắt nó.

Thân thể của Vân Hoàng bây giờ như được thoát hoan thoái cốt, cử động vô cùng thoải mái, không còn có trường hợp thân thể không theo kịp nữa.

”Nhận lấy! Thiên Hoang trấn trụ!

Hư ảnh cự trụ đè xuống, áp chế gắt gao chuyển động và thao tác của Băng lang, Lục Thi Y lướt sang bên trái, sắc bén liễu kiếm chém ra thành ba đạo hồng sắc kiếm khí, ba đạo hồng sắc kiếm khí hợp nhàu nhau, nở rộ ra một đóa hồng liên. Vân Hoàng cũng đánh ra một quyền, quyền phong như cự long tấn công, oanh phá Băng lang.

”Điệp Vũ kiếm quyết, Liễu Vũ Tàn Liên!

”Toái giáp kích, nửa bước Long đạo!

Băng lang bị tiền hậu giáp kích, cộng thêm sự trấn áp gắt gao của Thiên Hoang cự trụ nên chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ.

Dù lực lượng thần bí ngụ trong cơ thể Băng lang cũng không thể giữ cho nhục thể khỏi bị tổn thương, nó muốn chạy đi, ý đồ đông sơn tái khởi. Nhưng sau bao sự việc gây ra bởi nó, Vân Hoàng sao có thể thả hổ về rừng?

Một chiêu này, từ lúc nhìn thấy cự nhân trấn áp ức ức bạn canh tà ma hắn đã có đốn ngộ xúc động. Một chiêu này, là hắn đã giành cho khoảnh khắc này.

”Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát!”

Tiếng nói của Vân Hoàng vang vọng trong thiên địa, tựa như chúa tể mệnh lệnh. Thần bí năng lượng cảm thấy, nó đang bị một luồng kinh khủng trấn áp đè lên trên nó, không phân biệt là năng lượng, vật chất hay linh hồn, tất thảy đều bị trấn sát dưới chiêu này của Vân Hoàng.

Lục Thi Y thấy đoàn năng lượng kia đã yếu tới cực điểm, đánh ra một kích cuối cùng.

”Điệp Vũ kiếm quyết, Huyễn Điệp Thiên Sơ”

Sát sát sát sát sát

Dưới tầm mắt của Vân Hoàng, đoàn năng lượng bí ẩn để lại một tiếng gào thét không cam lòng, tan biến trong thiên địa.

Chương 20: Ngưng dịch, Tế cốt, Thối tủy, Long đạo

Trở về tông môn, Vân Hoàng cùng Lục Thi Y quyết định giữ kín bí mật về đoàn năng lượng kia, dù sao truyện này cũng quá mức khó tin, nếu kể ra không chừng còn đem lại rất nhiều phiền phức, đó không phải là kết quả mà hắn và Lục Thi Y mong muốn.

Chuyến đi này quá mức hung hiểm, Vân Hoàng muốn chia đôi số điểm cống hiến được thưởng lần này, nhưng Lục Thi Y nhất quyết không nhận, nói rằng nàng trong trận chiến đó cũng nhận được ích lợi lớn, bớt đi nửa tháng khổ tu.

Đối với cái này vừa ngốc manh vừa kiên cường tiểu nha đầu, Vân Hoàng cũng bó tay, chỉ có thể dặn dò nàng cẩn thận.

Bạch sắc tinh thạch đương nhiên đã bị Vân Hoàng thần không biết, quỷ không hay lấy trở lại.

Bạch sắc tinh thạch là một cái đại bảo vật, có thể trợ giúp hắn rất nhiều sau này.

Việc quan trọng cần làm đầu tiên, đó là phải nâng cao thực lực. Sau trận chiến với Băng lang, khát khao này của Vân Hoàng lớn hơn bao giờ hết.

Vừa hoàn thành nhiệm vụ diệt trừ Lang nha bang xong có vào ngày, Vân Hoàng lại tiếp tục nhận rất nhiều nhiệm vụ săn tìm yêu đan. Vừa hay bổ sung nguồn thịt cho hắn, cũng vừa giúp hắn có được yêu cốt, thêm cả điểm cống hiến cho môn phái nữa, quả thật là một mũi tên xuyên ba con nhạn.

Đã một tuần liên tiếp Vân Hoàng “định cư” bên trong Triêu Hà sâm lâm.

Bây giờ, trước mặt hắn là một con yêu thú gọi là Thiết Sát Ngưu, Nhất cấp cao giai tương đương với tu sĩ Bát mạch của nhân loại.

Vân Hoàng lao lên, trong tay hắn Bích lôi chuỳ vũ động, hoá thành một đoàn ảo ảnh đập vào phần eo của Thiết Sát Ngưu, Vân Hoàng xoay người né khỏi cú húc trời giáng, trên tay hắn xuất hiện một cái hư ảnh Thiên Hoang chi trụ.

”Thiên Hoang trấn trụ!”

Thiên Hoang trấn trụ là một môn đấu kĩ mà hắn vô tình kiếm được trong một bí cảnh khi hắn còn là một tu sĩ Luyện khí cảnh tam cấp, và cứ dùng đến bây giờ. Thiên Hoang trấn trụ ngoại trừ việc giảm thiểu khả năng hành động của đối thủ ra thì sát thương gần như bằng không. Sau này khi đã đạt đến Thông linh cảnh, hắn liên tục sửa đổi, Thiên Hoàng trấn trụ giờ đây không chỉ có thể giảm thiểu khả năng hành động của đối phương mà còn gây cản trở cho việc vận chuyển linh lực của đối thủ, thậm chí còn khiến đối phương chịu một ít sát thương. Nhưng môn đấu kĩ mà Vân Hoàng tự hào trong mắt các tu sĩ cấp cao cũng chỉ là gân gà, muốn đạt được hiệu quả tương đương thì chỉ cần phóng thích uy áp là được. Hơn nữa muốn duy trì Thiên Hoàng trấn trụ cần liên tục gia trì năng lượng. Hơn nữa trong một trận chiến, liên tục tiêu hao linh lực chỉ để làm cản trở một chút đối phương thì quả thật là cái được không bù được cái mất.

Bất quá, từ khi đốn ngộ ra hình thức đầu của “Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát”, Vân Hoàng có thể nhìn thấy con đường không có điểm dừng của ôn đấu kĩ này.

Rắc!

Thiết Sát Ngưu gào to, phần eo của nó đã bị Vân Hoàng dùng Bích lôi chuỳ đâm ra một lỗ máu. Đầu của nó điên cuồng vùng vẫy, ý đồ muốn đem Vân Hoàng đâm thành thịt nát, nhưng chưa kịp để nó hành động, Vân Hoàng đã đánh ra cự trụ thứ hai.

”Thiên Hoàng trấn trụ!”

Một trụ này của Vân Hoàng mang theo mạnh nhất hủy diệt ý cảnh cùng trì độn ý cảnh. Đây cũng không phải do Vân Hoàng có thiên phí tốt, mà hắn đã tu luyện hai loại ý cảnh này rất nhiều lần rồi.

Thiết Sát Ngưu tốc độ bị chậm lại, Vân Hoàng nhảy lên trên đầu nó, một quyền đánh ra.

”Toái giáp kích, nửa bước Long đạo!”

Bạo bạo bạo bạo

Lúc trước, một quyền của hắn chỉ có một tiếng Long ngâm mơ hồ, nhưng bây giờ tiếng Long nhân đa rất rõ ràng, cũng là dấu hiệu cho thấy hắn đã bước tới nửa bước Long đạp đỉnh phong, đại khái chỉ còn thiếu đi một chút hỏa hầu là có thể hoàn thành chân chính Long đạo.Một quyền của Vân Hoàng tuy khiến Thiết Sát Ngưu ong ong đầu, nhưng tuyệt nhiên không giết nổi nó, Thiết Sát Ngưu gầm lên, dùng hết sức húc người vào vách đá.

Oanh!

Vách đá vỡ thành nhiều mảnh nhỏ, Vân Hoàng trước đó đã kịp thời bật ra, xương cốt hắn vặn xoắn, từng sợi cơ, sợi gân trong cơ thể của Vân Hoàng bị kéo căng đến cực hạn, cơ thể hắn lúc này như là một cái cường cung thả ra.

Bồng!

Kinh khủng lực đạo mang theo cương nguyên dâng trào nên liên tiếp vào thân Thiết Sát Ngưu, liên tiếp liên tiếp, cứ mỗi một quyền giáng xuống thì khí tức sinh mệnh trên Thiết Sát Ngưu lại yếu dần, cuối cùng bị đập chết.

Khu vực năm trượng nơi hắn đang đứng đã bị lực phản chấn quét sạch, Vân Hoàng mệt mỏi tìm một gốc cây tựa lưng vào, liên tục sử dụng Long đạo khiến hắn ẩn ẩn có chút đau nhức.

Vân Hoàng ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu vận chuyện luyện thể chi pháp, liên tục sử dụng Long đạo đối với nhục thể của hắn cũng là một loại tu luyện.

Long văn đầu tiên của hắn giờ càng thêm ngưng thực, nhưng Vân Hoàng nghĩ nếu muốn đầu Long văn này thành thục thì cần ít nhất cả tháng nữa.

Hắn đem toàn bộ yêu Đan của yêu thú đổi lấy điểm cống hiến, rồi từ điểm cống hiến lại đi đổi lấy linh dược. Bất quá viên yêu đan của Thiết Sát Ngưu vẫn có tác dụng nên hắn giữ lại.

Vân Hoàng lại quyết định bế quan dài hạn một phát nữa.

Ngưng dịch, Tế cốt, Thối tủy, Long đạo, chỉ có hoàn thành bốn bước này Vân Hoàng mới có thể bắt đầu hấp thu linh lực, đặt xuống căn cơ khủng bố nhất.
Thối tủy chính là mục tiêu mà hắn nhắm đến lúc này.

Tôi thể dịch dược lực đối với Vân Hoàng tác dụng cũng đã giảm nhiều, nhưng Vân Hoàng hắn có yêu cốt. Hắn dẫn dắt yêu cốt tinh hoà cùng với tôi thể dịch.

Sau khi sử dụng mất chục cái yêu cốt Nhất cấp đê giai và nhất cấp cao giai, Vân Hoàng mới dừng lại.

”Bắt đầu nào”

Vân Hoàng đem y phục cởi ra, nhảy vào trong thùng tôi thể dịch. Cảm giác đau đớn khi luyện thể hắn đã có chút quen thuộc, ít nhất không còn hét thảm thiết như hồi đầu nữa.

Tủy sống đối với một Thể tu là một bộ phận vô cùng quan trọng, là nơi đưa ra các mệnh lệnh về phản xạ, cũng đồng thời điều tiết hô hấp, trợ giúp cho việc điều khiển dòng chảy cương nguyên trong cơ thể, nhưng đó đồng thời cũng chính là điểm yếu của Thể tu.

Cương nguyên hộ thể không phải toàn năng, vì vậy chỉ còn cách duy nhất là thuy rèn, tôi luyện cốt tủy, biến nó từ một điểm yếu trở thành nơi có lực phòng ngự mạnh nhất.

Vân Hoàng cắn răng chịu đựng, tập trung dẫn dắt dược lực rèn luyện tủy sống.

Bên trong tủy sống rất dễ bị thương, mà nếu hắn mà sơ ý thì cũng phải dưỡng thương mười ngày nửa tháng là ít. Vì thế nên dù là người tự tin vào năng lực khống chế như Vân Hoàng cũng không dám sơ xuất.

Một cảm giác đau đớn truyền vào trong ý thức của Vân Hoàng kèm theo cảm giác buồn nôn, cứ như là cốt tủy của hắn đang bị hàng nghìn con kiến bò vậy.

“Cảm giác… tốt vi diệu…”

Tuỷ sống cũng là một trung ương thần kinh nên cảm giác đau đớn dường như nâng lên gấp bội, đau đớn khiến người ta kêu cha gọi mẹ!

Hai canh giờ dày vò, cuối cùng hắn cũng rốt cục không chịu nổi nữa mà phải kết thúc, Vân Hoàng đổ gục xuống nền nhà, hai mắt trợn ngược. Cái cảm giác đau đớn nay cũng là từ mới xuất sinh đến nay chưa từng trải qua.

Giống như một mũi tên đâm xuyên tâm Vân Hoàng, tủy sống của hắn mới chỉ rèn luyện được một trên một trăm phần.

Vân Hoàng kêu trời, chẳng lẽ hắn phải tiếp tục thế này một trăm lần nữa. Hơn nữa mỗi lần tôi luyện thì độ khó sẽ tăng gấp bội, đồng nghĩa với mức độ đau đớn cũng vậy. Vậy rốt cuộc những kẻ đã hoàn thành thối tủy quái vật đến mức nào.

Vân Hoàng không biết, Thể tu bình thường khi thối tủy cũng chỉ hoàn thành ba phần mười, có khi chỉ hai phần mười, những kẻ được xưng là thiên tài cũng chỉ hoàn thành bốn, năm phần mười.

Vân Hoàng con mắt loé lên tinh quang, hắn đã hạ quyết tâm, đau dài hơn đau ngắn, hắn thà rằng chịu đau đớn cùng cực một lần còn hơn đau âm ỉ suốt ngày.

”Nhưng trước tiên ta phải ăn cái đã, thật đói bụng”

Vân Hoàng run rẩy lấy miếng thịt yêu thú, cắn lấy cắn để. Hôm đó, không hiểu sao Thần hồn chi pháp tu luyện tiến triển hơn bình thường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau