VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 151 - Chương 154

Chương 151: Đêm trên đảo

Vượt qua từng lớp trận kì. Thu hồi lại phi hành khí, cả nhóm đặt chân lên đảo.

Vân Hoàng ngó nhìn xung quanh, đồng thời thần thức cũng tản ra. Quả thật là cách bọn hắn không xa đúng là có một cái trấn. Chín người còn lại cũng phát hiện ra khu vực đó.

“Xem ra lúc trước suy đoán là đúng.”

Bất quá chỉ có độc một người, chính là Trần Chính. Từ lúc tìm ra hòn đảo cùng trận pháp tồn tại, hắn vẫn luôn chau mày, khuôn mặt thập phần âm trầm.

“Có lẽ là mình nghĩ nhiều đi...”

Nhìn mọi người đang hành tẩu phía xa, Trần Chính tạm thời gác lại những nghi hoặc ngổn ngang trong đầu mình. Nhanh chân đuổi theo.

Trấn này thực rộng, hơn nữa kiến trúc phi thường nguy nga hùng vĩ, khiến cho hắn có cảm giác như đây là một pháo đài chứ không phải là một trấn thông thường.

Hơn nữa để cả nhóm có một trận ngạc nhiên là trong này người cơ hồ đều là Thông Linh cảnh trở lên, thậm chí Thông Linh cảnh sơ kì rất ít, trung kì chiếm phần lớn, thất cấp nhan nhản, bát cấp cũng có một số ít. Sau rồi suy nghĩ kĩ, tại nơi nguy hiểm này mà không có nhiều tu sĩ cấp độ này thì dù có trận pháp cũng bị nuốt trọn.

Thấy bọn họ đi vào, một vị Thông Linh cảnh bát cấp tiến đến, giọng nói hiền hoà tiếp đón nồng hậu nói.

“Các ngươi là người mới a. Tới đây, vừa nãy cũng có mấy người lên đảo.”

“Xin lỗi, nhưng chúng ta chỉ đến để hỏi...”

“Đừng ngại, cứ nghỉ ngơi một lúc.”

Dưới nam nhân kia dẫn dắt, bọn họ được dẫn vào trong một tửu lâu vô cùng lớn. Trang hoàng đẹp đẽ, trên bàn tràn đầy rượu thịt, mà toàn là thịt của yêu thú cùng linh tửu. Thức ăn ở đây được thực hiện bởi trù nghệ phi thường cao.

Vân Hoàng kinh ngạc không dứt, nơi này vậy mà như thế hảo sảng.

Trước không nói đến linh tửu làm từ Tam cấp trung giai linh thảo. Chỉ có Tam cấp trung giai hải ngư ăn vào đã có lợi ích rất lớn, kể cả với cấp bậc bọn hắn.

Rõ ràng, những thứ này không hề rẻ.

“Các hạ, cái này...”

“Ây dà, không sao không sao đâu, chỗ chúng ta còn nhiều lắm.”

Cả nhóm bước vào, bên trong có tiếng cười đùa, có tiếng la hét. Bầu không khí ồn ào cùng mùi thức ăn nồng đậm khiến Vân Hoàng không khỏi liên tưởng tới trong kí ức những tửu lâu kia.

Ngược lại với hắn, chín người kia cũng không quen thuộc hoàn cảnh kiểu này, kiếm một chỗ có phần vắng vẻ ngồi xuống. Tất cả không nói mà cùng đem thần thức kiểm tra thức ăn.

“Không có độc, nguyền rủa hay bất cứ thứ gì khác.”

Trần Chính thở ra một hơi, đem một miếng thịt cho vào miệng, xoa cằm nói.

“Vậy mà đem linh thạch hoà tan làm linh dịch nấu nước dùng, cái hòn đảo này quả thật cũng đủ xa xỉ.”

Mọi người bắt đầu ăn. Bởi vì đã là tu sĩ, nên từ khi đột phá lên Luyện Khí cảnh việc ăn uống trở nên không còn quan trọng nữa, hoàn toàn có thể tích cốc hoặc tu luyện. Nên với ăn đồ ăn việc này vẫn còn chút lạ lẫm.

Vân Hoàng ăn xong một ngụm lớn, tấm tắc khen ngon.

“Đầy bếp này trù nghệ thật tốt.”

Thanh Diên ve ve cục nhỏ tròn tròn trong chén của mình. Lông mày khẽ nhướng lên.

“Đây là... đan dược?”

Vân Hoàng cũng xem qua chén mình, quả thật là chén của mỗi người sẽ có hai hay ba viên Linh Giai Cực Phẩm đan dược.

Long Thiên cũng thầm chép miệng.

“Thật sự là đại thủ bút a! Tiếp đón ngần này người, mỗi người ba khoả. Tức là mấy trăm khoả Linh Giai Cực Phẩm đan dược.”

Linh Giai Cực Phẩm đan dược cũng không phải như rau cải trắng như vậy, đặc biệt là dùng vào ăn. Dù là bọn hắn, một số loại đan dược dùng để chữa thương hay bổ sung linh lực vẫn là dùng Linh Giai Cực Phẩm đan dược.

“Có thể không tiếc mang ra chiêu đãi những cái này thì thế lực đứng đằng sau nơi này tuyệt đối không thể kinh thường. Không cần gây phiền phức.”

Tất cả đều tỏ ý hiểu, sau đó tập trung vào ăn. Quả thật ăn xong không khỏi thoải mái, dù là Thông Linh cảnh cửu cấp Long Thiên cũng được ích lợi không nhỏ.

Sau khi ăn xong, cả nhóm tách ra hành động, Vân Hoàng thấy rằng không chủ có vừa nãy tửu lâu, mà quanh đây bất cứ nhà nào cũng đều xa xỉ. Sản vật quý hiếm, linh dược, vật liệu luyện khí, đều có rất nhiều, với lại giá cả vô cùng rẻ. Vân Hoàng gần như đem nửa linh thạch của mình mua đồ.

Kinh ngạc hơn là, nơi đây còn miễn phí cung cấp động phủ để nghỉ ngơi và tu luyện. Sắc trời đã dần tối, Vân Hoàng chứng kiến từng tầng trận văn bay lên, phủ kín cả hòn đảo. Hắn con mắt lập loè một chút.

Hôm nay quả thật thuận lợi đến mức kinh người, những người dân trên đảo có rất nhiều tin đồn khác nhau liên quan đến Mê Vụ Hải, thậm chí cả vị trí đại khái. Nhưng nó quá mức thuận lợi, thuận lợi đến nỗi khiến hắn rùng mình.

Vân Hoàng đi vào động phủ tu luyện của mình. Nơi đây theo phong cách đơn giản, không rườm rà. Trong động phủ còn có một hồ tắm có tác dụng thư giãn. Có cả đĩa xếp linh quả. Hắn cảm thụ thoáng một chút linh khí. Nơi này linh khí thập phần nồng đậm. So với ngoại giới cao gấp năm, sáu lần cũng chẳng ngừng.

Đem năng lượng hôm nay thu được tiêu hoá hoàn thành về sau. Vân Hoàng đem đồ vật hôm nay mua được lấy ra kiểm kê.

“Bốn mươi gốc Tam cấp Sơ giai linh thảo. Hai mươi bảy gốc Tam cấp Trung giai linh thảo. Mười ba gốc Tam cấp Cao giai linh thải. Chín gốc Tam cấp Đỉnh giai linh thảo. Cùng với một đống vật liệu chế tạo trận kì, lần này thật sự lời to.”

Hắn lần này nguyên bản không mang nhiều linh thạch cho lắm, nhưng mà có thể tậu được nhiều thứ hữu dụng như thế thf vui sướng không kiềm được.

Vân Hoàng đem đan đỉnh ra, bắt đầu quá trình luyện đan. Nửa canh giờ trôi qua, hắn lại đem những vật liệu mới mua ra luyện chế trận kì.

Trong động phủ hoàn toàn yên tĩnh, ngoại trừ tiếng nhẹ tênh của luồng khí lưu đang vận chuyển, đoptj nhiên một tiếng “két” cực nhỏ vang lên. Vân Hoàng đang chăm chú luyện chế trận kì thì đột nhiên đứng dậy.

Dù nơi đây tạo ra cảm giác là một nơi an toàn, nhưng theo thói quen hắn vẫn bố trí một tầng phòng ngự trận pháp.

Vậy mà, hắn lại cảm nhận được có người đang muốn cậy ra trận pháp phòng ngự của hắn.

Vân Hoàng thần thức quét ra ngoài, để hắn kinh ngạc là, đối phương vậy mà là nam nhân mà bọn hắn gặp đầy tiên dẫn hắn vào trấn.

Sau lưng hắn có thêm mấy chục người nữa. Vân Hoàng nhìn kĩ lại.

“Không đúng!”

Đích thật là nam nhân hồi sáng không sai, nhưng hắn thấy khắp người của nam nhân đó chạy dọc một đạo tử sắc ma văn. Đôi mắt hoàn toàn đờ đẫn, không giống một người có tư duy mà giống một con rối vô hồn.

Vân Hoàng quan sát những người xung quanh, nhận ra tình trạng của bọn họ giống hệt với nam nhân kia.

Hắn hít một hơi lạnh, đột nhiên mở ra trận pháp. Mất đi trận pháp ngăn cách, những người bên ngoài xông lên như một lũ thú hoang. Dù nhìn đờ đẫn, nhưng bản năng chiến đấu của họ vẫn còn nguyên vẹn mười phần, hơn nữa mất đi sợ hãi nhân tính, biến họ thành những chiến binh vô cùng đáng sợ.

Vân Hoàng né ra thuật pháp công kích, một trảo đem những người trước mặt hất bay. Hắn toàn thân cương nguyên vũ động. Quanh thân cương nguyên lưu động hình thành một lớp triệt tiêu sát thương.
Hắn không muốn tốn thời gian giao chiến tại đây. Theo trí nhớ của mình, Vân Hoàng tìm tới động phủ của Long Thiên.

Trên đường đi, quả thật xảy ra nhan nhản giao chiến, mà đối tượng bị công kích chính là những người ở tửu lâu lúc trước ăn uống qua, bao gồm cả bọn hắn.

“Long Thiên!”

Vân Hoàng hét lên, một quyền đấm ra. Cương phong gầm thét, xung quanh nổ tung. Long Thiên đang chống đỡ mấy chục người vây công áp lực nhẹ lại.

“Ngươi bị làm sao?”

Nhận thấy trạng thái của Long Thiên không đúng. Vân Hoàng hỏi, Long Thiên một Thái Âm Chi Thủ đem đối thủ định lao đến gạt bỏ. Khó nhọc nói.

“Trúng nguyền rủa, ngươi chẳng lẽ không bị?”

Vân Hoàng sau lưng hiện ra một đầu cự trụ cao trăm trượng, cự trụ vũ động, hàng chục tu sĩ cứ như thế bị quật bay.

“Trước đi tìm những người khác.”

Hắn ném cho Long Thiên một khoả đan dược loại hình có thể áp chế nguyền rủa độc vật. Long Thiên nhìn Vân Hoàng có đôi chút ngạc nhiên, sau đó nuốt vào. Theo Vân Hoàng xông lên.

Vút!

Một tiếng cắt ngang vang lên, trước mặt Vân Hoàng cùng Long Thiên là một nam nhân trung niên, hắn khắp người đều là tử sắc ma văn. Một bộ lạnh lùng tư thái liếc nhìn hai người.

“Thông Linh cảnh cửu cấp.”

Long Thiên hơi thở khó nhọc, kẻ trước mặt này là Thông Linh cảnh cửu cấp, hơn nữa tuyệt không phải cái loại vừa mới bước vào tư thái như hắn.

Khó đối phó!

Thời điểm Long Thiên đang do dự, Vân Hoàng hướng hắn nói, ngữ khí thập phần quyết đoán.

“Long Thiên, ngươi sợ?”

Long Thiên nhìn Vân Hoàng không nói gì.

“Hắn là cửu cấp, ngươi đồng dạng cũng là cửu cấp. Chẳng lẽ ngươi lại do dự sao?”

Trên người Long Thiên dường như bốc lên một luồng khí thế kinh khủng, hắn nghiến răng, sóng linh lực bạo phát.

“Sợ ư! Ta cùng cảnh giới có thể thua, nhưng tuyệt sẽ không sợ!”

Hắn dậm chân biến mất khỏi chỗ, mười cái Thái Âm Chi Thủ xuất hiện, hướng trung niên nhân vồ xuống. Trung niên nhân rút ra một đoạn thước màu tối. Cây thước bay ra giống như phi kiếm, một phát đập xuống. Hai luồng sóng linh lực bạo lãng va chạm với nhau.

Chát chát chát chát chát!

Thứ âm thanh đinh tai nhức óc của kim loại nặng như rung động tâm can. Long Thiên đã lấy ra song trọng quyền sáo, lưỡng thế xuất hiện. Một bên âm lãnh, một bên nóng rực.

“Âm Dương Lĩnh Vực!”

Mỗi bên lòng bàn tay của Long Thiên lại xuất hiện hàng đống khối cầu khác nhau. Như là đạn pháo bắn tới tấp. Trung niên nhân nhảy lên, cây thước bất chợt phóng lớn ra, huyễn hoá ra chín cái ảo ảnh đồng loạt đập xuống. Long Thiên vội vàng đem hai tay bắt chéo chống đỡ. Nhưng hắn phát hiện ra có mấy kẻ đang muốn đánh lén sau lưng hắn.

“Không được!”

Nếu hắn phân tâm đối phó những người kia, trung niên nhân hoàn toàn có thể trong nháy mắt đánh tan phòng ngự của hắn. Còn nếu không thì hắn cũng nguy rồi, bị thương, lộ ra sơ hở là đièu không tránh khỏi.

Nhưng những người đó còn chưa kịp tới phạm vi lĩnh vực của Long Thiên đã bị Vân Hoàng một quyền chấn động thổi bay. Hắn quay sang Long Thiên.

“Sẽ không ai quấy rầy trận chiến của ngươi cả.”

“Được!”

Chương 152: Diệt cửu cấp

Dù cho đã nói là sẽ không kẻ nào quấy rầy trận đấu của Long Thiên, biểu hiện vô cùng tự tin. Nhưng tình hiện cảnh của bọn họ không có tốt đẹp như vậy.

Khoả đan dược lúc trước của Vân Hoàng đưa cho Long Thiên chỉ có tác dụng áp chế nguyền rủa, chứ không thể loại bỏ nó. Vì vậy Long Thiên phải kết thúc quyết đấu thật nhanh trước khi dược lực hao hết. Nếu không, một Thông Linh cảnh cửu cấp chắn trước mặt, cùng với đằng sau là thiên quân vạn mã đang tràn đến thì bọn họ chín phần là tiêu rồi!

Vân Hoàng đang một lúc quần nhau với hơn mười người. Thực lực của từng người tuy rằng kém hắn, nhưng mất đi bản ngã, mất đi sợ hãi, mất đi do dự. Giống như một con khôi lỗi thiện chiến. Để Vân Hoàng không thể phá huỷ ưu thế hơn người, từng người thay nhau đỡ sát thương, hơn nữa luôn can thiệp kịp thời trước khi Vân Hoàng kịp giải quyết ai đó. Nhất thời duy trì được cục diện này cân bằng.

Bất quá, đó cũng là một phần vì Vân Hoàng vẫn còn giữ khá nhiều lực lượng và con bài tẩy, chuẩn bị làm ra phương án tiếp ứng nếu như Long Thiên thất bại.

“Chết tiệt!”

Vân Hoàng trong lòng thầm mắng, trận pháp lực lượng trên đầu có khả năng quấy nhiễu cùng áp chế thần thức hoạt động, khiến cho việc lấy được thông tin về các khu vực xung quanh của hắn gặp khó khăn cực lớn, nhưng với thần thức so với cùng giai kinh khủng hơn quá nhiều, Vân Hoàng có thể thấy được càng nhiều nhân mã đang tràn về phía này. Ít nhất... cũng là đội quân trăm người trở lên!

Hòn đảo này tồn trữ bao nhiêu quân lực thì hắn không biết, nhưng hắn chắc chắn rằng đội quân trăm người kia không phải là duy nhất đâu.

Suy luận này nảy ra, không khiến hắn tốt lên mà sắc mặt càng tệ hơn.

Bây giờ kế hoạch duy nhất Vân Hoàng có thể nghĩ ra là tập hợp thập cường lực lượng lại, chống đỡ đến khi hắn phá giải trận pháp, sau đó chạy thoát khỏi đây.

Nhưng nói thì dễ, làm lại khó vô cùng, ngay cả tình thế lúc này đã là không hề dễ dàng một chút nào.

“Đánh nhanh thắng nhanh!”

Vân Hoàng bất chợt hoá quyền thành trảo, tốc độ trong một thoáng gia tốc đến cực hạn, vượt qua khả năng phản ứng của đối thủ. Hắn trảo đặt lên vai của một người. Đem nhấc lên đập xuống xung quanh.

Hắn đã hoá thành tàn ảnh, trước khi đối thủ kịp bắt được hình bóng của hắn. Một cánh tay đã chính xác đập lên ngực. Bởi vì chấn động quá mạnh, nhiều người trực tiếp thổ ra rất nhiều máu, linh lực toán loạn.

Vân Hoàng không muốn giết bọn họ, bởi vì những người này cũng chỉ là xấu số lên đảo này bị biến thành khôi lỗi, không có thù oán gì với bọn hắn. Hơn nữa, tiếp đón nồng nhiệt sáng nay cũng khiến Vân Hoàng do dự.

Bất quá, hắn chỉ không giết chóc khi mọi việc trong tầm kiểm soát. Nếu đã bị dồn đến bước đường cùng, hắn chắc chắn sẽ xuống tay.

Đem xung quanh đối thủ toàn bộ vô hiệu hoá về sau. Vân Hoàng đem trận kì vứt ra bên ngoài, tạo thành một tầng phòng ngự trận, khốn sát trận. Hắn vừa làm, vừa lưu tâm đến trận chiến giữa Long Thiên và trung niên nhân kia.

Long Thiên trên mặt bị quẹt một đạo vết thương thật dài, nhưng hắn giống như không để ý, hai quyền vẫn liên tục tấn công vào trước mắt đoạn thước. Sau lưng Âm Dương Bàn toả sáng, bắn ra một nguồn năng lượng rất mạnh phá tan sóng linh lực của trung niên nhân. Hắc thước tàn tạ rơi xuống, trung niên nhân linh lực tán loạn, trong miệng phun ra máu tươi.Long Thiên tình trạng cũng không tốt cho lắm, trên người đầy vết bầm tím và vết cắt. Âm Dương Lĩnh Vực tan rã, sau lưng Âm Dương Bàn từ lúc bắn ra năng lượng kia liền trở lên ảm đạm xuống.

“Ta thắng!”

Bất quá vẫn còn có thể tái chiến, Long Thiên lấy ra vài khoả đan dược ăn vào. Bổ sung linh lực cùng chữa trị thương thế.

“Long Thiên, đi!”

Vân Hoàng lao lên, mặc kệ sau lưng phòng ngự trận đang bị một đống người công kích, Long Thiên gật đầu, một bước đuổi theo.

Chặn đầu bọn họ là một đám người, dẫn đầu là một Thông Linh cảnh cửu cấp khác, mà từ khí tức xem ra không thua kém bao nhiêu so với Thông Linh cảnh cửu cấp trước đó mà Long Thiên đối mặt!

Long Thiên nắm chặt tay, hắn cảm thấy với tình trạng hiện nay, có thể nắm chắc năm phần đẩy lui được một Thông Linh cảnh cửu cấp như trung niên nhân ban nãy, nhưng trái lại sức chiến đấu sẽ dư lại cực ít. Bất quá trong lúc Long Thiên vẫn đang suy tính, Vân Hoàng đã đạp bước co gối phóng vọt lên phía trước. Nam nhân Thông Linh cảnh cửu cấp kia một chỉ điểm ra hư không, một thanh phát ra màu lam quang mang phi kiếm xuất hiện, kiếm khí trùng thiên! Vân Hoàng đột ngột dừng thân hình lại, trên người cương nguyên bộc phát như đông cứng xung quanh hư không. Từ đằng sau lưng hắn, sáu toà to lớn đạo đài rực sáng, ngoại trừ Vân Hoàng ra, xung quanh đều như bị một toà cự sơn đè xuống. Màu lam kiếm quang chém xuống, bị cản bởi sáu toà đạo đàu chồng chất lên nhau. Kiếm quang bắn lệch ra, đem bên trái kiến trúc cùng thổ địa phá tan hoang.

Cơ hội tốt như vậy, nhưng Vân Hoàng không có xông lên tấn công, hắn ngược lại càng dâng cao đạo đài lên, để ánh sáng đó chiếu rực cả hòn đảo.

Long Thiên giống như ngộ ra điều gì đó, Vân Hoàng đây là muốn báo hiệu vị trí cho mọi người biết?

Bởi vì trận pháp quấy nhiễu, nên bọn hắn không thể sử dụng thần thức để hội họp với nhau. Nhưng trận pháp không có quấy nhiễu tầm mắt, sáng chói như vậy, ngoại trừ kẻ mù ra thì sẽ không ai không thấy!Đồng bọn của họ cũng đã nhận ra. Ngắt quãnh một tức sau, một cây hoàng kim cự phủ giơ thẳng lên trời, kim quang toả ra mãnh liệt. Một đạo lôi trụ, lấp loáng tinh quang, khổng lồ đại đao từ hoả diễm, băng sơn dâng lên, kiếm khí lên trên,... đủ các loại dấu hiệu.

Long Thiên mừng rỡ, nhưng mà hắn đã nhìn thấy nam nhân kia thu hồi xong phi kiếm. Nam nhân giờ khắc này phi kiếm trên tay, đạp không hướng Vân Hoàng chém xuống, sóng linh lực như đại hải cuộn trào. Long Thiên lao lên, song quyền nổ ra. Một cái Thái Âm Chi Thủ, một cái Thái Dương Chi Thủ hoà lẫn vào nhau chặn lấy kiếm quang.

Oanh! Oanh! Oanh! Oanh!

Từng đạo phá toái thanh âm vang vọng tứ phương, trên ngực Long Thiên hằn sâu một vết chém. Vân Hoàng lúc này mới tới, sáu toà đạo đài đem thành binh khí từ trên không trung đập xuống, đem xung quanh chu vi toàn bộ thổi bay. Nam nhân kia phi kiếm đập phát ra tiếng ong ong liên tục. Vân Hoàng dùng tay trần bắt lấy phi kiếm, sau đó hung bạo hướng nam nhân kia ném.

Đến khi nam nhân có thể lại khống chế phi kiếm của mình, trên cổ của hắn đã cắt ra một tia máu nhỏ.

Nam nhân bộ pháp tinh diệu, phi kiếm trong tay chém xuống, Vân Hoàng cận thân chiến đấu, hai bàn tay kẹp lấy lưỡi kiếm, kiếm khí điên cuồng cắt chém lên thân thể hắn, bắn ra từng đạo vết máu.

Từ đằng sau Long Thiên nhảy lên cao, toàn thân linh lực bộc phát, vốn đã có chút ảm đạm Âm Dương Bàn lại sáng rực lại, chậm rãi xoay tròn. Dường như đang tích tụ một luồng năng lượng cực lớn.

Dù cho đã mất đi tư duy, nhưng nam nhân vẫn cảm thấy sâu sắc nguy hiểm, hắn kiếm càng nhanh, cơ hồ đem xung quanh hư không tồn tại vật chất đều chém ra. Nhưng Vân Hoàng vẫn như tượng sắt không lay chuyển. Hồn lực vận chuyển, ngưng tại đồng tử, long văn hiện lên trên hai bàn tay của hắn, có thể hoá bàn tay phàm trần thành thiết thủ. Toàn bộ đòn tấn công cùng chuyển động của nam nhân đều bị hắn bắt được, mỗi nhát kiếm chém tới đều bị một ngón tay của hắn đẩy lệch ra hai bên, mỗi một đạo kiếm quang đều một chỉ của hắn phá giải. Ba mươi sáu vạn phương trận trong phòng ngự trận pháp, hắn đã có thể sử dụng gần một vạn, nhưng cũng đủ để tạo ra một vòng khống chế vô địch, không một đòn tấn công nào có thể phá giải.

Long Thiên một bên tích luỹ đại chiêu, một bên kinh hãi xem Vân Hoàng. Vân Hoàng vừa rồi biểu diễn ra chiêu thức tuyệt đối là phòng ngự cực giai. Kể cả được cho là những tu sĩ mạnh mẽ nhất kiếm tu đều bị hắn khắc chế mạnh mẽ. Tuy rằng thực lực Vân Hoàng không có mạnh bằng đối phương, nhưng đối phương muốn giết hắn cũng là chuyện không thể.

Nhưng mà, lúc này không chỉ có mình nam nhân là đang đấu với bọn hắn.

Xung quanh những người kia vọt lên, dày đặc như mưa thuật pháp bắn ra. Đại địa trấn động kịch liệt, mắt thấy Long Thiên đã tích luỹ gần xong, Vân Hoàng sao có thể đem công sức từ nãy đến giờ đổ sông đổ biển? Hắn hai chân cắm chặt xuống đất, trong cơ thể Vĩnh Cửu Chi Mạch điên cuồng vận chuyển linh lực. Hắn hai tay hoá thành chưởng, cuồng phong nổi lên, từng luồng mạnh mẽ đến nghẹt thở khí lưu hướng hắn nơi này như hải nạp bách xuyên. Lấy chưởng làm mắt bão, đem đoàn quân xông tới gần như huỷ diệt.

Phong bạo tán đi, như dư âm vẫn còn lại. Trong hư không vẫn có từng đợt phong đao hiện ra, cắt chém qua da thịt.

Cả Vân Hoàng và Long Thiên đều cảm nhận được rằng phía xa đảo đang lung lay từng đợt mạnh mẽ khí tức. Cả hai không hẹn mà cùng có một ý nghĩa, phải giải quyết nhanh tên trước mắt này.

Nam nhân kia chống kiếm đứng dậy, hắn quần áo tả tơi gần như loã thể, thân thể bị chi chít những vết cắt do phong bạo gây nên, nhưng vẫn không che giấu được khí tức tử vong nồng nặc đến từ tử sắc ma văn trên người hắn.

Nó phảng phất như khoá lại toàn bộ tâm trí của chủ thể, dù người đầy thương, hắn vẫn bạo phát lực lượng lao lên. Long Thiên đại chiêu đã hoàn thành, một tia lưỡng sắc năng luọng bắn xuống xuyên qua thân trên của nam nhân. Vân Hoàng lại tích tụ phong bạo, góp gió thành bão một quyền đánh xuống hạ thân của nam nhân. Hai luồng lực lượng huỷ diệt này trực tiếp hoá hắn làm tro bụi, huỷ thi diệt tích.

Chương 153: Thoát đảo (1)

Dưới Vân Hoàng cùng Long Thiên liên thủ, cuối cùng cũng đem nam nhân Thông Linh cảnh cửu cấp kia tiêu diệt, nhưng Vân Hoàng trên mặt không có bất cứ cái gì là thần sắc vui mừng, ngược lại thật sâu một cỗ ngưng trọng.

Thanh âm chiến đấu đã giảm bớt, bởi vì càng nhiều người đã bị bắt, càng ít đi sự chống cự thì lực lượng dồn vào vây bắt bọn hắn sẽ càng ngày nhiều hơn. Đến lúc, xuất hiện mười, hai mươi người cấp bậc cỡ nam nhân vừa nãy là hoàn toàn có thể xảy ra.

Kết cục thế nào không cần nói cũng biết, hiển nhiên là bị trồng tử sắc ma văn lên người, trở thành những con rối. Chờ đợi nhóm tiếp theo tân khách đến.

Bất quá, Vân Hoàng tồn tại giống một cái dị số, bởi vì hắn tinh thần vượt qua cấp bậc của chính mình quá nhiều. Cộng thêm tạo nghệ Tứ cấp Trận Pháp Sư Trung Giai. Hắn có thể phá trận, có thể thoát khỏi đây!

Vân Hoàng khuôn mặt bỗng chốc trở nên quyết đoán. Hắn hướng Long Thiên, ngữ khí cương quyết.

“Long Thiên, ta cần ngươi làn một chuyện.”

“Ngươi nói.”

“Ta cần ngươi tại chỗ dẫn Lạc Vô Ngọc đến đây! Trong lúc đó, ta sẽ là người thủ!”

Long Thiên gật đầu, hắn đem đan dược nuốt vào, linh lực tản mát ra, bắt đầu hoạ thành những kí tự lớn trên không trung.

Mà Vân Hoàng đến cả thời gian quay đầu lại nhìn cũng không có, bởi vì đợt sóng dữ tiếp theo đã ập đến!

“Đến đây! Đối thủ các ngươi là ta!”

Vân Hoàng hét lớn, quanh người bắt đầu có khí lưu lưu chuyển, máy trăm phong đao ngưng tụ quấn quanh.

“Khởi Phong!”

Hắn phòng thích ra Phong Chi Lĩnh Vực, tuy chỉ là nguỵ lĩnh vực, nhưng Phong Chi Lĩnh Vực cũng tăng lên phong thế rất nhiều. Hắn một bước đạp tới, mấy trăm đao gió giống như sợi tơ mềm mại bện vào nhau thành một dải lớn. Vân Hoàng cánh tay vung lên cao, phong thế cuồn cuộn như thác đổ, từ hàng trăm đạo đao gió ngưng tụ ra trường tiên quất xuống. Đại địa nứt ro thành một đường rãnh lớn, từ trong rãnh sâu, phong bạo gầm thét, điên cuồng bốc lên, như muốn cuốn bay vạn vật lại gần.

Nhưng dù mãnh liệt như vậy gió bão, cũng không thể cản nổi đại quân đang tiến gần, không gian trước mặt của hắn đứng sừng sững năm mươi Thông Linh cảnh.

Đúng vậy, là năm mươi người.

Vân Hoàng dù có thể lấy một giết năm, lấy một địch mười, nhưng trước đạo quân như thế này cũng lực bất tòng tâm.

Hắn có một dự cảm, đem toàn bộ một ngàn lẻ tám mươi linh hà trong cơ thể lấp đầy, đạt đến đỉnh cao của cảnh giới này thì dù có tới trăm Thông Linh cảnh cũng không thể giết hắn. Bất quá, hắn còn cách vọng tưởng này rất xa, rất xa.

Kế hoạch vẽ ra vô cùng tuyệt vời, nhưng thực tế so với lý thuyết lại là một chuyện khác. Tình hình lúc này càng lúc càng tệ cho bọn hắn.

Đối phó hắn, Thông Linh cảnh hậu kì trở xuống sẽ không chính diện tay đôi. Đối đầu với hắn, chính là từ hậu kì trở lên cường giả.

Thông Linh thất cấp, bát cấp dồn dập lao tới. Có kẻ không ngần ngại đối chiến trực diện với Vân Hoàng, những kẻ yếu hơn đứng chung làm một chỗ, bắt đầu kết chiến trận.

Oanh! Oanh! Oanh!

Ba quyền đem ba đối thủ trước mặt đánh bay, Vân Hoàng thở hồng hộc không ra hơi lùi lại, một đạo khổng lồ hợp kích thuật pháp hạ xuống, biến chỗ đứng lúc trước của hắn tan rã. Rất nhiều người đạp không niệm chú, hai tay kết thủ quyết, kiếm, đao, thương, xích rất nhiều pháp bảo bay đến, vẽ thành rất nhiều vệt sáng trên trời đêm. Vân Hoàng đem Phong Chi Lĩnh Vực thôi động đến cực hạn, toàn bộ lực lượng dùng lên việc né tránh. Nhưng hắn cung có thể thấy được bằng mắt thường Phong Chi Lĩnh Vực đang tan nát, hắn cũng đang dần suy kiệt.

“Toái!”

Vân Hoàng gầm lên, một quyền đánh tan đạo thuật pháp khổng lồ trước mắt, nhưng đón chào hắn là sáu Thông Linh cảnh bát cấp lao lên tấn công dồn dập. Vân Hoàng bị đẩy lùi, toàn thân y phục rách nát, nhưng hắn chân vẫn như cọc cắm xuống mặt đất, chưa bao giờ đổ qua. Vân Hoàng nhanh chóng lật người dậy, hai ngón tay đâm xuyên qua mắt một người, huỷ diệt chi ý gia trì đến cực hạn đem phần đầu kẻ đó phá toái, tuu rằng không giết được nhưng ít nhất cũng tranh cho hắn một chút thời gian thở.

Mất đi một hảo thủ, Vân Hoàng áp lực giảm bớt đi một chút, đủ để hắn có thể sử dụng đan dược hồi phục. Sáu người vây công, một người gần tàn ngay từ đầu tiên, mà năm người còn lại dưới sau lưng hàng đám tu sĩ hỗ trợ cũng bị đẩy lui.

Vân Hoàng Đạo Thể rạn nứt, trong người đạo đài giờ ảm đạm thất sắc, Cánh tay hắn rực rỡ long văn, liên tục nhận công kích mà dần mờ nhạt xuống.

Phốc! Hắn phun ra một ngụm máu, cả người bay ngược về phía sau, hai chân con vẹo suýt ngã.

Vân Hoàng lau trên miệng tràn ra máu tươi, lật người dậy. Dù cho cảm nhận được lục phủ ngũ tạng sắp vỡ nát, nhưng hắn vẫn không có bất cứ biểu hiện đau đớn nào, một đôi mắt chăm chú vẫn luôn nhìn về phía trước.

Khí thế vốn đã yếu ớt của hắn giờ khắc này thể hiện ra một cỗ quỷ dị, không những yếu đi mà càng ngày càng mạnh, trên da thịt của hắn nứt ra những đã rất nhỏ, nhưng cũng có thể cảm nhận được nguồn lực lượng đang bạo động trong người Vân Hoàng là cực kì khủng khiếp, đến nỗi từ vết nứt trên da tràn tán ra cũng lưu lại từng đợt vết cắt sâu trong hư không.

Cảm nhận được Vân Hoàng nguy hiểm khí tức, không còn là năm nữa, mà là mười Thông Linh cảnh bát cấp đồng loạt xông lên. Vân Hoàng đồng tử co rút lại, cả người bất động như núi.

“Thiên Hoang Táng Thần.”

Thiên địa chi lực bắt đầu như keo kết dính lại, đông đặc một cỗ khó thở, nó dần trở nên cứng cáp như đá. Những kẻ kia lại gần hắn thời điểm, thân hình dừng lại không động đậy được, bởi vì xung quanh thiên địa chi lực đã đông kết thành một lớp dày xung quanh bọn chúng. Dù cho không hoàn toàn nhìn thấy, bọn chúng cũng có thể cảm thấy như bị một bàn tay khổng lồ gắt gao bóp lấy.

Không chỉ có bọn hắn, mà cả những nhóm Thông Linh cản thất cấp đằng sau cũng chịu chung số phận, chiến hoả như bị một gáo nước lạnh dội tắt, một cảm giác băng hàn đến cực điểm toả ra khắp chiến trường.

Đây là lần đầu tiên Vân Hoàng sử dụng kĩ năng này trong phạm vi lớn như thế này.

Dù cho linh lực đang điên cuồng rút đi, hắn vẫn bình tĩnh bước đi. Trước mặt đại quân một quyền đánh ra.

“Thiên Hoang...”

“... Phá Thiên.”

Kinh khủng trấn động lan toả ra khắp không gian. Trong hư không, từng khẽ nứt nớt hiện ra, khủng bố đến cực điểm huỷ diệt chi lực hình thành, từ trong những kẽ nứt đó cuốn lên huỷ diệt chi phong. Nó dần lan rộng ra, bao tràm đại quân. Những ai dính phải vết nứt này trên người thì thân hình dần băng diệt, chia năm xẻ bảy, bọn họ không có cơ hội sống lại, bởi vì huỷ diệt chi lực đã đem từng tế bào sự sống cho phá huỷ. Huỷ diệt đến tận gốc.

Còn sống sót, chỉ có từ bát cấp trở lên cường giả. Nhưng cũng là trong trạng thái cực kì tồi tệ.

Vân Hoàng cánh tay run rẩy hạ xuống, cả người buông thõng xuống, nhưng hắn vẫn chưa ngã. Hai vẫn cắm trên mặt đất.

Từ trên cao hiện ra năm bóng hình. Khí tức từ mỗi người trong đó vậy mà không dưới những Thông Linh cảnh cửu cấp kia, thậm chí còn ẩn ẩn vượt trội hơn một chút ít.

“Năm Thông Linh cửu cấp, coi trọng ta quá đấy.” Vân Hoàng trên mặt hiện ra một nui cười khổ.

Một người trong số đó bước lên, cách không một chỉ đánh xuống. Vân Hoàng rút từ trong ngực ra một cái bàn nhỏ tròn tròn, chỉ kia đụng vào cái bàn chỉ phát ra một tiếng ong ong rồi tản đi.

Lục Kì Đạo Bàn.

Thứ này bởi vì khong thể nhét nổi vào nhẫn trữ vật nên hánq vẫn luôn tàng trong ngực áo. Chiếc bàn này cứng cáp lạ thường, trong tình huống nguy cấp hoàn toàn có thể cứu hắn một mạng.

Nhưng cũng chỉ là câu kéo thêm thời gian, nếu không có viện binh thì hắn chết chắc rồi!

Thấy Vân Hoàng vẫn còn khả năng phản kháng, năm người đồng loạt xuất động, khí tức gắt gao khoá chặt hắn. Đang thời điểm Vân Hoàng đang kêu không ổn, một bàn tay từ đằng sau mạnh mẽ túm lấy hắn. Nhận ra khí tức không phải của kẻ địch, Vân Hoàng thở phào một hơi.

“Chậm một hơi, ta có thể đã chết a.”

Lạc Vô Ngọc vẫn đang cực lực khống chế phi hành khí, trong phòng lớn, nhất thời bầu không khí trở nên lạ lùng.

“Vậy... ai có đề xuất?”

Mở miệng là Trần Chính, hắn ánh mắt sắc bén, liếc qua mọi người.

Tất cả không nói gì, đều trầm tư. Bọn họ cũng thật sự lúng túng, không biết nên làm gì.

Trần Chính cũng có vài kế sách, nhưng trận pháp đang bao phủ trên đầu họ hoàn toàn đập tan tính khả thi của nó. Trận pháp là Tứ cấp Khốn Trận và Tứ cấp Phòng Ngự Trận, trận kì của nó chính là những cây cột đá kia, lấy tâm trận là hòn đảo. Muốn phá cũng không được.

“Ta có cách.”

Vân Hoàng lên tiếng, lập tức mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.

Vân Hoàng đem một thân thương thế áp chế một hồi. Sau đos đứng dậy nói.

“Đến gần trận pháp đi, ta cần các ngươi câu kéo cho ta càng nhiều thời gian càng tốt.”

“Ngươi sẽ phá trận?”

“Ta không thể, nhưng ta có cách của ta.”

“Nếu Vân Hoàng ngươi thất bại.”

“Sẽ không.”

Không ai còn nói gì sau đó, Lạc Vô Ngọc khống chế phi hành khí bay đến giới hạn trận pháp gần nhất.

Đằng sau, dồn dập thân ảnh, bọn họ trên người khí tức đều cực kì cường đại, thậm chí có một số cá biệt. Lực lượng cơ hồ cùng thiên địa dung hợp, phải biết là đạt đến tiêu chí này, cơ hồ đều đã là Thông Linh cảnh cửu cấp hậu kì, thậm chí là cửu cấp đỉnh phong.

Chênh lệch xem ra không lớn, nhưng lại lớn không tưởng. Cảm ngộ Thông Linh cảnh thiên địa chi ý giống như đi trên một con đường hình cái phễu. Đường càng về sau càng hẹp, càng khó đi. Cho nên càng về hậu kì, đạp một bước mà nói, đã bỏ người đằng sau mấy dãy phố.

Những cửu cấp lúc trước, chỉ là sơ kì, hoặc là trung kì mà thôi. Cùng những người này so ra thì còn kém một khoảng.

Cũng vì vậy, tất cả ra một quyết định, một người sẽ ở lại bảo hộ Vân Hoàng, còn lại người sẽ phân tán ra, đặc biệt là phân tán chủ lực của đối phương. Kéo thời gian càng dài càng tốt.

Chương 154: Thoát đảo (2)

Nam Cung Tự khó khăn nuốt một khoả đan dược vào, sắc mặt mới giãn ra một chút. Nhưng ngay lập tức phải nhảy người chạy trốn.

Một đạo quang mang hạ xuống, đem nơi hắn vừa đứng một đòn huỷ diệt. Nam Cung Tự toàn thân đầy mồ hôi lạnh, nếu hắn trúng đòn này, dù không chết cũng bị lột một lớp da.

Cửu cấp.

Vừa nãy thi triển ra cái kia quang mang, chính là một Thông Linh cảnh cửu cấp.

Gã cửu cấp này trong miệng thầm niệm, một đạo giáng trời phi kiếm xông đến, kiếm khí cắt ngang hư không. Nam Cung Tư rút lấy đoản kiếm của mình. Đoản kiếm cùng phi kiếm va chạm ma sát qua, dù cho đã tránh đối đầu trực tiếp nhưng Nam Cung Tự cũng cảm giác như cả người bị chém đôi vậy, kinh khủng kiếm khí, để lại ngang phần bụng của hắn một vết dài. Cunhx may chỉ là lớp da và cơ, chưa chạm đến lục phủ ngũ tạng.

“Có thể tuỳ ý cắt chém linh lực hộ thể của mình... chạy!”

Nam Cung Tự cùng cảnh giới lực công kích không tệ. Nhưng đối đầu với cửu cấp, thực lực có thể dễ dàng đánh xuyên qua linh lực hộ thể của hắn. Chưa kịp đại triển thần uy thì có khi đã bị chém giết, vì vậy Nam Cung Tự lựa chọn bỏ chạy.

Hơn nữa Vân Hoàng kế sách, chính là kéo dài càng lâu càng tốt, không phải giết địch, vì vậy Nam Cung Tự cũng không dại mà đi chịu chết.

Vút! Vút! Vút!

Đạp đoản kiếm, lợi dụng địa hình bỏ chạy. Nam Cung Tự điên cuồng lạng lách né tránh thuật pháp dội xuống, rất nhiều sóng linh lực cuồng toả, trấn cho Nam Cung Tự nhiều lần rung động.

Để hắn một lần nữa mồ hôi lạnh quấn thân là, ngoại trừ gã trước kia giao chiến, vậy mà lại thêm hai cái cửu cấp nữa!

Ba luồng khí thế áp bách đang ráo riêt truy đuổi đằng sau khiến Nam Cung Tự nhịp tim càng gia tốc lợi hại. Hắn áp chế trong lòng hồi hộp cùng lo sợ, thân hình như quỷ mị lướt đi.

Những người khác tình hình cũng không khá hơn là bao.

Chật vật nhất bất ngờ là lại chính là Long Thiên, hắn lúc trước đã ra tay tiêu diệt hai Thông Linh cảnh cửu cấp, cả người tiêu hao rất lớn. Bây giờ hắn chỉ có thể toàn lực bỏ chạy câu kéo thời giờ, thậm chí vận dụng một ít bài bảo mệnh.

Long Thiên trong lòng không khỏi mừng thầm, nếu hắn không đột phá Thông Linh cảnh cửu cấp, sợ rằng sẽ có bảy phần khả năng bỏ mạng ở nơi này.

“Thái Âm Chi Thủ! Thái Dương Chi Thủ!”

Long Thiên song quyền đấm ra, đungn vào một thanh cự đại trường kiếm đang giáng xuống. Trường kiếm tan đi, hiện ra thân ảnh của một người, hắn trong tay kiếm vung vẩy, kinh thiên kiếm khí bắn ra.

Long Thiên thầm kêu không ổn, người trước mắt này e sợ rằng đã chạm đến cực hạn của Thông Linh cảnh cửu cấp trung kì.

Hơn nữa cái kia sắc bén kiếm ý, là một gã kiếm tu không sai, vì vậy lại càng khó đối phó hơn.

...

Dù cho không ai muốn đem thân mình ra làm mồi nhử, nhưng cũng không ai cho phép kẻ khác hưởng thụ mà không xuất lực.

Hơn nữa tại tình huống này, Vân Hoàng là người duy nhất có kế sách, bọn họ cũng phải vì hắn mà làm ra cơ hội.

Bạch Ảnh khoé môi bị nhuộm đỏ, một tia máu từ trên khoé miệng chảy xuống.Phải nói, từ lúc xuất sinh đến giờ, nàng chưa bao giờ phải chật vật như thế này.

Bọn họ có thể xưng là hàng đầu thiên kiêu, có lực chiến đấu cùng giai siêu quân bạt tuỵ không phải chỉ nhờ thiên phú tốt, mà là trải qua bách chiến mà bước ra, sinh tử cũng trải qua không ít. Nhưng tại đây, cuồn cuộn không dứt đại quân, như từng bước bóp nát hi vọng của bọn họ, phảng phất như chìn vào vô tận tuyệt vọng.

Nàng mệt mỏi rồi!

Bạch Ảnh thân ảnh bị đánh bay, ra tay là một lão già Thông Linh cảnh cửu cấp. Lão uy áp toả ra kinh nhân, một chỉ giáng trần, khí tức một mực khoá chặt lấy Bạch Ảnh mà tới.

Mà đang tiến tới từ đằng xa, lại thình lình mọc ra một vị cửu cấp nữa, kém chút nữa làm một thân thục nữ của nàng phải chửi ầm lên.

Lạc Vô Ngọc lướt trên băng mỏng, sau lưng là một người đang cưỡi trên lưng một đầu Thanh Điểu, người này tuy rằng chỉ mới vào cửu cấp, nhưng đầu Thanh Điểu dưới chân hắn lại là Tam cấp đỉnh giai yêu thú. Thanh Điểu hai cánh chém ra vô tận đao gió, cắt phăng mọi vật cản, cùng với khả năng truy tung thần tốc, không thể không khiến Lạc Vô Ngọc cắm đầu mà chạy trốn.

Văn Phú, Thanh Diên tuy là hai giới tính khác nhau, nhưng đều xó chung một đặc điểm, đó là cuồng dã.

Cả hai đều là cuồng chiến chi nhân, đích xác từ trong đống xác bò ra chí cường giả. Nếu không cũng sẽ không giết tới Long Thiên cấp độ.

Nhưng tại thời điểm này, từng vị thiên kiêu đang gặp quá nhiều khó khăn, địch nhân giống như giết mãi không hết, xói mòn bọn họ, dù biết rằng lưỡi đao trên cô mình sắp hạ xuống cũng không thể làm được gì.

Văn Phú cả người khuỵ xuống, xém chút nữa quỳ rạp xuống đất, trước mặt hắn hoàng kim cự phủ nứt ra. Giống như đá vụn dần rơi rụng xuống, hắn quanh thân kim quang cũng ngày một ảm đạm, khí tức trượt lợi hại.

Đối mặt với Văn Phú là hai cái cửu cấp, từ trên cao nhìn xuống tựa hồ như khinh thường hắn vậy.

Thanh Diên bị một quyền nên lên thân, trong tay trường cung gãy làm đôi. Trước mặt nàng dùng quyền sáo Thông Linh cảnh cửu cấp không vì thế mà dừng lại. Song quyền xé gió đánh ra. Thanh Diên lôi điện quấn thân giống như chiến giáp. Từ trong nhẫn trữ vật bay ra trường kích, Thanh Diên cả người căng lên, ngũ lôi oanh đỉnh đâm ra đối quyền.

Âm thanh bạo phát trấn cho màng nhĩ nổ tung, trung không khí ngập tràn mùi vị cháy khét.
Kiến trúc xung quanh nhận lôi đình ảnh hưởng mà cháy rụi. Nhưng Thanh Diên không vì thế mà vui mừng, ngược lại một mặt ngưng trọng.

Cuồng bạo như vậy lôi đình, chỉ có thể để lại trên đôi tay của gã cửu cấp kia vệt cháy đen. Vết thương nhìn như đáng sợ doạ người, nhưng không có tổn thương đến căn bản.

Đối phương là Thể Tu!

Gã cửu cấp kia một mặt âm trầm đứng dậy, xung quanh hắn không khí điên cuồng văn vẹo như cuồng phong ngưng tụ, tuy rằng tu vi chỉ vừa vặn đạt đến cửu cấp, nhưng luyện thể thực lực tại tầng thứ này có thể xưng là chí cường giả, tức là có thể chống đỡ cửu cấp hậu kì cường giả tồn tại.

Xung quanh bị huỷ diệt thành một vùng chân không, khủng bố quyền phong áo xuống chỗ Thanh Diên đang đứng, cảm giác như một người khổng lồ đang hướng dưới chân con kiến dẫm tới.

“Lôi Đình Phá Kích!”

Thanh Diên con mắt bắn ra tia lửa, khí thế dâng cao đến cực hạn, một kích cuộn trào lôi chi lực đâm tới, nhưng ngoài dự đoán là một kích này không có nhằm hướng đàng trước, mà là hướng xuống dưới mặt đất. Lực lượng khổng lồ nhấc bổng Thanh Diên lên không trung, nàng toàn thân lôi đình lúc này mới thật sự bộc phát, hướng phía xa chạy đi.

Còn về cửu cấp kia, một quyền hạ xuống, đem toàn bộ địa hình xung quanh ma diệt, san thành bình địa. Nhìn sau lưng kinh hoàng tràng cảnh, Thanh Diên không khỏi một trận tâm lạnh, nếu nàng chọn cứng rắn đối đầu, sợ là đến bây giờ đã không còn mạng.

“Chí cường giả.”

Với sự xuất thủ của Thông Linh chí cường giả đầu tiên, hi vọng về một tình cảnh đẹp như mơ càng lúc càng nhỏ. Tình thế bỗng chốc trở nên nguy hiểm khôn cùng.

Sáu đạo tử sắc quang mang lao vút lên trên không, phân biệt là sáu hướng tách ra. Trong mỗi đạo quang mang có thể thấy lờ mờ một bóng người, toàn thân khí thế áp lực cực đại, khuếch tán ra bốn phía hư không.

Toàn bộ sáu người này đều là Thông Linh chí cường giả.

Tất cả mọi người đều biến sắc.

Nam Cung Tự tốc độ càng là nhanh đến biến thái, thân hình như quỷ mị, lưu chuyển chỉ là dư ảnh, nhưng to lớn tử sắc quang mang kia vẫn như hình với bóng bám lấy hắn.

Thanh Diên đối thủ vốn đã là một cái Thông Linh chí cường giả. Giờ này cũng đang thục mạng chạy.

Văn Phú tuy rằng là chiến đấu cuồng nhân, nhưng cũng không cuồng đến mức đem não đều vứt, nên cũng tức tốc chạy đi. Hắn tốc độ tuy không nhanh như những người còn lại, nhưng bù lại vô cùng bền bỉ, có thể dây dưa một hồi.

Uất ức nhất là Long Thiên, vốn thân phận là thập cường đệ nhất nhân, lẽ ra hắn phải dẫn dắt đội ngũ đánh ra một cái huy hoàng chiến tích. Nhưng tại đây, chỉ bị động phòng ngự, đánh trả, còn lại đều là chạy trốn. Từ lúc xuất đạo đến giờ căn bản chưa uất ức thế này bao giờ.

Đồng thời cũng minh bạch lời cảnh báo lúc trước của vị trưởng lão kia, từng có trường hợp thập cường đi thực hiện nhiệm vụ khảo nghiệm, tất cả đều không có ai sống sót trở về.

Long Thiên lúc đó tuy rằng ngưng trọng, nhưng cũng không quá để trong lòng, dù sao tông môn cũng không đưa bọn họ vào chỗ chết. Bất quá hắn thật minh bạch rồi.

Chúng ta đâu biết được hải dương sâu bao nhiêu, ẩn tàng những cái gì? Dù cho những trưởng lão đó cũng không dám cam đoan.

Nơi này khống chế nhiều người như vậy, tạo ra một cái đáng sợ bố cục. Dù cho không biết mục đích nó tạo ra toàn bộ chuyện này vì cái gì, nhưng dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết rằng chắc chắn không phải vật gì tốt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước