VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Long Thiên

Vân Hoàng đạp bước nhàn nhã trên chiến trường. Trobg đầu lặng lẽ đếm thầm thời gian.

Chỉ còn một chút thời gian trước khi dàn đấu co rút còn mười dặm vuông.

Vân Hoàng cũng lựa chọn cùng hội họp với bọn Tư Hạo cùng Lạc Vô Ngọc, trong hoàn cảnh nàu, có đồng đội chiếu cố không thể nghi ngờ là gia tăng lớn tỉ lệ sống.

“Khi hỗn chiến bắt đầu, Long Thiên chắc chắn sẽ tìm đến ta.”

“Vậy cứ để chúng ta đem xung quanh ngươi dọn dẹp. Long Thiên rất mạnh, ngươi bây giờ muônd cùng hắn một trận chiến không thể không có trạng thái toàn thịnh.”

“Hơn nữa chúng ta không cần phải gây chiến với mặt khác ngũ đại thiên kiêu. Có thể kéo họ làm minh hữu là tốt nhất.”

Cả ba không thể không thương thảo tác chiến, đã sống sót đến thời khắc cuối cùng thì không chỉ dựa vào vận khí mà thực lực cũng không yếu.

Vân Hoàng liếc mắt ra phía xa, trầm giọng nói.

“Đến rồi!”

Sàn đấu lần nữa co ngắn, tổng cộng năm mươi người sống sót toàn bộ đụng mặt nhau. Bầu không khí nhất thời nồng nặc mùi thuốc súng, nhưng không ai dám động, vẫn duy trí trận thế này.

“Vân Hoàng!!!”

Long Thiên sắc mặt lạnh lẽo đạp không mà tới. Uy áp không khỏi khiến xung quanh có một tia hít thở không thông, mà tiếng thét của hắn như mồi lửa, đem chiến trường như thùng thuốc nổ kích hoạt.

Vân Hoàng cũng đạp không tiếp cận Long Thiên, cả hai chậm rãi đi tới. Dường như hình ảnh cùng chiến trường máu lửa kia không hợp.

Cả hai mặt đối mặt, khoảng cáh không tới mười trượng. Long Thiên gằn giọng.

“Vân Hoàng, bất kể là ngươi chọc ta, hay là người của Cửu Phủ. Hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!”

“Tới đi, ta cũng không ưa ngươi! Bất kể là công tâm hay tư tâm, nắm đấm cứng hơn sẽ giải quyết!”

Một cơn cuồng phong nổi lên. Trên tay Long Thiên quyền sáo đụng vào Vân Hoàng đầu quyền. Linh lực trấn động, nhưng cương nguyên của Vân Hoàng như bức tường thép giống nhau, không thể lay chuyển.

“Chỉ có thế này? Vân Hoàng, không lấy ra bản lĩnh thật sự, nếu không trong mười chiêu hạ ngươi!”

Long Thiên hét lớn, hai tay quyền sáo của hắn là hai món pháp bảo được thiết kế đặc biệt. Một loại là chí dương một loại là chí âm. Long Thiên phất tay, trong tay quyền sáo phân biệt là hai loại khác biệt thuộc tính linh lực.

Vân Hoàng cũng không dám chút nào giữ lại. Bá Cực Chi Thể vận chuyển đến cực hạn, cương nguyên kinh khủng bạo phát, bởi vì cương nguyên quá mức dày đặc mà hoá thành vô số sợi tơ nhỏ xuất hiện xung quanh thân Vân Hoàng. Cả người hắn bây giờ mỗi một tế bào đều căng tràn sức mạnh, đến nỗi mỗi một ngón tay hạ xuống cũng như một toàn cự sơn hạ xuống.

Trên chiến trường không phải không có người luyện thể, nhìn trạng thái của Vân Hoàng mà không khỏi kinh ngạc, để có được kinh khủng như vậy luyện thể tu vi thì hắn tu luyện kiểu gì?

“Thái Âm Chi Thủ!”

Lam hắc sắc cự thủ đánh ra, Vân Hoàng cương nguyên ngưng tụ thành trảo bao quanh cánh tay hắn, một đòn đón lấy. Xung quanh trăm trượng bán kính bị Thái Âm chi lực đánh nát. Vân Hoàng thét lớn, một đôi cự trảo phân biệt hai bên, chuẩn bị đem Thái Âm Chi Thủ tách ra thì một cái xích hồng sắc cự thủ đã thuận thế hạ xuống.

“Thái Dương Chi Thủ!”

Một bên Thái Dương, một bên Thái Âm, phân biệt đối với hai tay của hắn. Vân Hoàng cơ bắp căng ra hết cỡ, cương nguyên trảo dồn vào lực lượng lớn nhất, đem hai cự thủ bóp thành mảnh vụn.

Vân Hoàng không có vì thế mà vui mừng, thân hình tại chỗ biến mất. Long Thiên nhếch mép cười, cũng lập tức di động. Thái Dương Chi Thủ cùng Thái Âm Chi Thủ đồng loạt xuất hiện, giống như một lớp màng dày đặc bám lên hai tay Long Thiên.

“Đến đi! Để ta lãnh giáo Thể Tu các ngươi có bao nhiêu phân lượng!”

Âm thanh xé gió xuất hiện sau lưng Long Thiên, Long Thiên kể cả quay lại cũng không. Thái Dương Chi Thủ quật ra đằng sau đụng trúng quyền của Vân Hoàng. Hai người đồng loạt xoay người, quyền đối quyền ca chạm kịch liệt. Long Thiên trên người trang bị một cái Bán Huyền Giai đỉnh cap bảo giáp, Vân Hoàng công kích như đấm vào bông đồng dạng. Mà quyền của Long Thiên tuy không có mạnh bao nhiêu, nhưng hai loại lượng một âm lãnh một nóng rực cùng tàn phá không khỏi khiến Vân Hoàng thổ huyết. Tuy rằng trái ngược nhau, nhưng Thái Âm chi lực và Thái Dương chi lực lại không triệt tiêu lẫn nhau, nhưng mà lại như một chất dẫn nổ lẫn nhau. Cả hai cùng gom về một chỗ bạo phát ra uy lực riêng lẻ từng loại một gấp nhiều lần.

Phốc! Phốc! Phốc!

Vân Hoàng phun liền ba ngụm máu. Cả người nặng nề đập xuống mặt đất, đập thành một cái lòng trảo lớn. Mà Long Thiên tuy rằng vẫn đứng vững trên không, nhưng tóc tai loạn xạ, mặt mũi có chút bầm dập. Mà trên người pháp bảo khải giáp đã ảm đạm xuống.

Long Thiên giơ cao hai tay bắt đầu kết ấn, phô thiên cái địa lực lượng bùng phát. Trên không xuất hiện hàng ngàn đầu Thái Dương Chi Thủ. Không khỏi khiến người khác tê dại cả da đầu, đây chính là đên nhất ngũ đại thiên kiêu lực lượng - Long Thiên sao?

Mà chưa hết, trùng điệp với nó, lại xuất hiện thêm hàng ngàn Thái Âm Chi Thủ. Long Thiên như vĩ ngạn chi thần chỉ xuống kẻ phàm nhân.
“Vân Hoàng, thất bại dưới một chiêu này. Ngươi đã đầy đủ tự hào!”

Tất cả mọi người kinh hô, hoảng sợ né ra xa, sợ rằng mình sẽ bị cuốn vào một chiêu kia. Độc một mình Vân Hoàng đứng dưới trận thế kinh khủng đó.

“Hạ!!!”

Theo Long Thiên mệnh lệnh, như cơn mưa Thái Âm cùng Thái Dương chi thủ rơi xuống. Vân Hoàng hít một đợt khí lạnh, cố gắng làm cho đầu óc mình tỉnh táo. Hắn lúc này đã phóng xuất ra linh lực của mình.

Mà không biết từ lúc nào, bốn phương gió trời đã hội tụ về phía này, Vân Hoàng lần nữa đạp bước mà đi.

Phong chi ý của hắn đã lĩnh ngộ đến cấp bậc nguỵ lĩnh vực. Tuy so với chân chính lĩnh vực kém xa, nhưng vẫn là lĩnh vực!

“Đệ Nhất Thức, Khởi Phong!”

“Đệ Nhị Thức, Lăng Phong!”

“Đệ Tam Thức, Truy Phong!”

“Đệ Tứ Thức, Du Phong!”

Xung quanh hắn cuồng phong đại thịnh, mãnh liệt phong lưu như từng dòng thác nặng nề đổ xuống. Hắn hai tay hoá quyền thành trảo. Di động thật là chậm, nhưng nếu nhìn kĩ, có thể thấy được phong bạo đi qua hắn đã hoá thành vô vàn trảo phong.

“Vô hạn... Diệt Phong!!!”

Trận Pháp Sư dạy rằng, phòng ngự trận pháp tổng cộng có ba mươi sáu vạn phương trận khác nhau, chia làm vô số cách tổ hợp khác biệt, bao quanh không tồn tại một góc chết. Vân Hoàng tuy rằng không làm được toàn bộ ba mươi sáu vạn phương trận, nhưng mấy ngàn chỗ đã bị vô tận Diệt Phong che kín, tưởng chừng như một lớp bất khả chiến bại lá chắn.

Kế tiếp âm thanh khiến tai hắn ù đi, mắt cũng trở nên mờ ảo, chỉ biết là liên tục hàng ngàn lần va chạm diễn ra đồng thời trong một khoảnh khắc. Dư âm từng đợt từng đợt chồng chất lên nhau, đem Vân Hoàng và Long Thiên chiến trường biến thành cấm địa.

“Phá! Phá! Phá cho ta!!!”

Vân Hoàng giống như đã kiềm nén rất lâu, đột ngột đem phong uy ra tăng đến mức tận cùng, trấn động thiên địa. Long Thiên phản phệ, khuôn mặt cơ hồ vặn vẹo đến cực điểm. Chỉ thấy tại chỗ mới mấy giây trước còn đứng đó Vân Hoàng hiện tại đã không đứng đây.

Long Thiên cũng tức khắc cũng điều chỉnh trạng thái, bóng hình cũng hoá thành tàn ảnh lao vút đi. Bao quanh người hai nguồn lực lượng Thái Âm cùng Thái Dương như hai đầu cự long giáng thiên. Còn Vân Hoàng xung quanh phong quyển dần co rút lại thành hình một cái cự trụ. Từ bên sườn cự trụ, hai đầu cuồng phong chi long đang uốn lượn đan xen với nhau.

“Thiên Hoang... Phong Long Trụ!”

Vân Hoàng nói ngắt quãng, cự trụ xoay ngang đập xuống vị trí của Long Thiên, Long Thiên da mặt căng ra, trên trán nổi lên gân xanh, hai đầu cự long hình thành từ Thái Âm Chi Lực cùng Thái Dương Chi Lực bị Thiên Hoang Phong Long Trụ nuốt chửng. Hắn càng là linh lực phòng hộ vỡ nát. Trên áo giáp nứt ra từng đạo vết nứt nho nhỏ.Vân Hoàng kiềm chế cảm giác đau đớn trong người, Vĩnh Cửu Chi Mạch hiệu suất lớn nhất vận chuyển như vũ bão. Mà hắn hồn lực cũng trong nháy mắt tràn ra, con ngươi tràn đầy hồn lực như một cái lăng kính nhìn thấu thế gian. Làm cho Vân Hoàng hắn có cảm giác đã trở thành vùng thiên địa này chúa tể giả!

“Thiên Hoang Táng Thần, Tứ Phương Trấn Sát!”

Xung quanh không gian cơ hồ đông kết lại. Thiên địa lực lượng hội tụ, tạo thành một cái chọc trời Thiên Hoang Đại Trụ. Vân Hoàng con mắt sáng rực như ánh mặt trời. Ngữ khí kịch liệt rơi xuống.

“Thiên Hoang Phá Thiên!”

Thiên Hoang Đại Trụ chậm rãi hạ xuống, nhưng Long Thiên cảm giác mình không thể tránh thoát, dường như hắn đã lâm vào một cái đặc thù khu vực, chịu đến Thiên Địa chi lực trấn áp!

“Không thể!!! Vân Hoàng, ta không thể thua ngươi!!!”

Phong ngự phù chú vỡ nát, đem Long Thiên chiến thắng trở nên xa vời.

Hắn cơ hồ gào rách cả cuống họng, sau lưng Âm Dương Bàn hư ảnh hiện ra, nhưng lấy một xu thế bại lui mà dần trở nên nứt toác. Long Thiên cơ hồ bị ép đến cực hạn, bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng. Hắn trong nháy mắt yên tĩnh, nhưng mà kì lạ thay, sau lưng Ân Dương Bàn không những tiếp tục phá nát, mà đang cấp tốc khôi phục lại!

“Chẳng lẽ...”

Vân Hoàng con ngươi co rụt lại, là người đang kiểm soát phiến thiên địa này, Vân Hoàng hắn so với người khác càng rõ ràng hơn Long Thiên biến hoá, hắn cảm nhận được quanh đây thiên địa chi ý đang biến hoá. Long Thiên... đột phá!

Long Thiên ngẩng đầu lên, rong chốc lát nuốt xuống rất nhiều đan dược. Mà hắn bây giờ trầm tĩnh vô cùng, khác hẳn dáng vẻ điên cuồng lúc trước.

“Vân Hoàng, ngươi rất mạnh, ta thừa nhận, ngươi thật sự đã thắng ta.”

Long Thiên như thừa nhận, trong tay lại bốc lên hai tia Thái Âm Chi Lực cùng Thái Dương Chi Lực.

“Nhưng đây không phải là một cuộc đấu công bằng. Không có kẻ chiến thắng, chỉ có kẻ có thể đứng đến cuối cùng!”

Vừa dứt lời, sau lưng Long Thiên Âm Dương Bàn chậm rãi xoay tròn, bày ra một loại lực lượng còn kinh khủng hơn bất cứ Thái Âm Chi Lực hay Thái Dương Chi Lực lúc trước Long Thiên bày ra.

Âm Dương Chi Lực.

Xuất hiện Âm Dương Chi Lực, đã đại biểu cho Long Thiên đã tiếp cận đến gần nguỵ vực trình độ. Đạt đến một loại được thiên địa thừa nhận, mà Âm Dương nguỵ vực so với của hắn hiện tại Phong chi nguỵ vực thì còn cao cấp hơn.

Kinh khủng uy áp phóng thích ra, Âm Dương Bàn âm lãnh và nóng rực ngày càng mạnh, Long Thiên Hai tay kết ấn. Linh lực tràn ra, hiện ra hình ảnh hai bàn tay không lồ đang kết ấn trên không.

“Âm Dương Đại Thủ Ấn!”

Đại Ấn vừa ra, cả thế giới như phân làm hai thái cực khác nhau. Trên bầu trời Thiên Hoang chi trụ phần đế dần dần vỡ vụn, như cát khô rơi rớt xuống. Thiên Hoang tàn, Vân Hoàng trong chốc lát như diều đứt dây. Long Thiên không bỏ lỡ cơ hội này, thiên địa ngăn cách với hắn như một tầng giấy mỏng giống nhau. Hắn xuất hiện trước mặt Vân Hoàng, một quyền đánh lên bụng hắn, rồi lại một quyền, một quyền, một quyền,... Vân Hoàng lần thứ hai ngã xuống mặt đất. Huy động linh lực hoá thành phong tránh đi.

Nhưng hắn nhanh, Long Thiên xòn nhanh hơn, trong chớp mắt tiếp cận Vân Hoàng.

Dù với lớp phòng ngự cứng rắn như mai rùa bảo vệ, Vân Hoàng vẫm cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, lại lần nữa bị đáng bay.

“Long Thiên!!!”

Vân Hoàng hét lớn. Đồng loạt xúc động ba loại lực lượng tồn tại trong cơ thể. Một cỗ khó có thể tưởng tượng được sức mạnh nhất thời làm hắn quên đi đau đớn.

“Tinh - Khí - Thần!”

Cương nguyên, linh lực, hồn lực cưỡng ép đạt đến đỉnh phong. Long Thiên đột nhiên cảm nhận được cực độ nguy hiểm. Thế công nhất thời đình chỉ. Từ trên người như ngọn nến tàn tạ trước gió Vân Hoàng, Long Thiên cảm giác mình sẽ thua!

Hắn nhất thời cảm thấy nghi hoặc, mình đã đột phá đến Thông Linh cảnh cửu cấp, vì gì mà còn cảm thấy nguy hiểm?

Nhưng hắn muốn đánh tiếp đã không được rồi, vì một giọng nói đã vang vọng khắp không gian.

“Vòng thứ hai kết thúc, mười người đứng đầu đã được chọn ra!”

Chương 147: Chuẩn bị

Vân Hoàng hơi thở nặng nhọc, khí tức thập phần hỗn loạn, thương thế không phải là nhẹ.

Nhưng mà hắn vẫn còn đứng được. Nhìn xung quanh tan hoang chiến trường, ngoài hắn ra còn có chín người khác.

Thú thật, bây giờ Vân Hoàng cũng khó có thể tưởng tượng quyết đấu cuối cùng lại diễn ra nhanh như vậy. Hắn và Long Thiên trận đánh nói thì dài, nhưng tổng thời gian diễn ra không dài lắm. Trong thời gian đó từ hơn năm mươi hảo thủ đi ra bát cường bên trong thập cường đã không tầm thường.

“Xem ra những người này sợ rằng cũng không kém Long Thiên là bao, ta tuyệt đối phải cẩn thận.”

Vân Hoàng trong lòng ám đạo.

Bất quá, kết quả theo hướng đó phát triển là tốt nhất. Vì nếu Vân Hoàng sử dụng Tinh Khí Thần viên mãn cũng không thể đánh bại Long Thiên thì hắn lúc đó sẽ chẳng khác gì thịt cá, mặc người chém giết.

Vân Hoàng đem còn lại chín người thu vào trong tầm mắt.

Đầu tiên là Long Thiên, lúc này đã đột phá lên Thông Linh cảnh cửu cấp.

Ngay sau khi chiến đấu, hắn đã nhanh chóng tiến vào trạng thái tu luyện để củng cố cảnh giới.

Vẫn là quen thuộc còn lại bốn đại thiên kiêu, Văn Phú, Lăng Tiến, Thanh Diên, Bạch Ảnh.

Bọn họ tiến bộ tuy không có như Long Thiên khoa trương như vậy, nhưng tiến cảnh cunhx không tồi. Thậm chí đều tiếp cận Long Thiên trước khi đột phá thực lực.

Vân Hoàng còn thấy cả Tư Hạo cùng Lạc Vô Ngọc. Hai người này tuy rằng tính tình không hợp nhau, thực lực cũng không phải mạnh nhất, nhưng lại biết cách phối hợp với nhau, cũng vì thế mà dù mang một thân đầy thương tích vẫn có thể đứng vững đến thập cường.

Còn lại hai người khác thì Vân Hoàng không quen biết, nhưng từ khí tức của hai người có thể phán đoán ra thực lực của bọn họ khoảng chừng nằm ở giữa đẳng cấp Tư Hạo, Lạc Vô Ngọc với ngũ đại thiên kiêu.

Toàn bộ tất cả những người ở đây truyền tống đều vỡ tan, đưa mọi người ra khỏi sàn đấu này. Nhưng địa điểm truyền tống không phải là Thiên Thụ không gian, mà là quảng trường lúc trước chúng đệ tử tụ họp trước khi bước vào vòng đầu tiên.

Xung quanh tiếng reo hò vang dội, rộng vô ngần quảng trường giờ phút này được lấp kín bởi người. Mười người bọn hắn đứng ngang hàng với trưởng lão, hưởng thụ vô tận phong quang.

Thanh Hư Tông đệ tử số lượng không dưới năm vạn người, bao gòm cả một vạn người tham gia Thanh Hư tụ hội. Cũng không thiếu đệ tử tu vi mới chỉ có Luyện Khí cảnh. Tất cả mọi người ánh mắt đều hướng về phía mười người bọn hắn, có ngưỡng mộ, cũng có độ kị, ghen ghét.

Từ đằng xa, Vân Hoàng thấy được ba thân ảnh đang hướng hắn liên tục vẫy vẫy. Chính là ba đệ tử đầu tiên bái sư Lục Thi Y.

“Phương Chính, Hàn Vi Vi, Chước Dương!”

Vân Hoàng tươi cười vẫy lại, nhưng trong cơ thể âm ỉ đau đớn khiến hắn nụ cười có chút khó coi.

“Đại sư huynh uy vũ!!!”

“Đại sư huynh ngưu bức!!!”

“Đại sư huynh uy trấn thiên hạ!!!”

Vân Hoàng có chút xấu hổ, dù sao từ trước đến giờ chưa từng được người khác tung hô như thế.

Vân Hoàng chỉ bên trong tông môn tư lịch vẫn chỉ tính là tân nhân, vì vậy ngoại trừ ba đứa kia thì không ai biết quá rõ về hắn. Nhưng nhìn bên trong thập cường hiển lộ ra một khuôn mặt xa lạ, chúng nhân với tốc độ điều tra thông tin nhanh chóng mặt đã cấp tốc sưu tầm toàn bộ những thông tin của Vân Hoàng.

Cửu Phủ đại đệ tử!

Có khả năng là nhân tình của Cửu Phủ Chủ Lục Thi Y!
Chúng nhân chết lặng.

Lục Thi Y gia nhập Thanh Hư Tông mới có một năm thời gian, nhưng nhân khí cũng cực lớn, nhiều nam nhân đặt là nữ thần, là người tình trong mộng của vô số người. Nhưng nàng trước nay luôn lạnh lùng, đối với hầu hết mọi người luôn một bộ mặt lạnh như tiền. Hơn nữa lại một thân thực lực cao cường, ra tay cũng cực kì tàn nhẫn, nhìn Bát Phủ Chủ bị đánh thảm như vậy là biết. Có tin đòn hư hư thực thực là tông chỉ phe phái là người đứng sau lưng hậu thuẫn nên dù Lục Thi Y thực lực không phải là mạnh nhất, nhưng tuyệt nhiên không ai dám đụng.

Tất cả mọi người vỡ mộng, nghĩ đến một bộ dáng nhếch nhách như nhà quê mới lên của Vân Hoàng vậy mà hằng ngày hưởng thụ tài nguyên sung túc, sư phụ mĩ nhân bồi bạn. Lệnh chúng nhân thập phần căm ghét, nghiến răng nghiến lợi

“Ế...”

Vân Hoàng cảm giác vô số ánh mắt như vô số lưỡi dao găm, tựa hồ như muốn cho hắn đâm thành tổ ong. Nếu mà hắn biết rằng bộ dạng nhếch nhác của mình đã khiến người ta ghét như vậy thì chỏ có nước đi đầu xuống đất. Hắn trải qua kịch liệt đại chiến, lấy đâu thời gian mà chỉnh chu. Với lại Long Thiên không phải cũng tương tự sao? Tại sao một người được tung hô còn một người bị hắt hủi?

“Tất cả im lặng cho ta!”

Một lão nhân tay chống thạch trượng, một bộ bình lặng tư thái bay lên trên, vô hình lĩnh vực tràn ra, khiến cho toàn bộ những đệ tử đứng dưới đến mở miệng cũng khó khăn.

Vân Hoàng cùng mặt khác chín người đứng gần nhất, chịu đựng uy áp càng kinh khủng. Vân Hoàng cũng thật sâu cảm nhận lão nhân trước mặt kinh khủng thực lực.

“Chúc mừng các ngươi đã đăng đỉnh thập cường. Nhưng đừng vội mừng, cũng đừng vội tự hào, chưa trở thành chân chính cường giả, thiên tài cũng chưa là gì cả!”

Lão nhân cũng mặc kệ ai khó chịu thì khó chịu, ngữ khí vẫn như trước thập phần uy nghiêm.

“Ba tháng tĩnh dưỡng, sau đó các ngươi sẽ lần nữa tụ họp tại đây. Hoàn thành một cái nhiệm vụ cấp Chân Đan cảnh, đây chính là tông môn giao cho các ngươi thiên tài khảo nghiệm.”

Nói xong, lão nhân phất tay, thân hình hoá thành sương mù, mê huyễn mà biến mất. Những người khác dường như đã biết trước nên cũng không ngạc nhiên lắm, chỉ có Vân Hoàng là kinh ngạc.

“Chân Đan cảnh cấp bậc nhiệm vụ!”

Điều này có ý nghĩa là hạng mục nhiệm vụ này cần Chân Đan cảnh thực lực mới có thể giải quyết. Tông môn đây là muốn bọn hắn đoàn diệt sao?

Kể cả đem một cái yếu nhược nhất Chân Đan cảnh ném trước mặt mười người bọn hắn, sợ rằng cũng sẽ tử thương hơn nửa mới có thể chạy thoát. Thậm chí toàn bộ bị diệt cũng không phải không có khả năng.
“Xem tông môn bố trí đi.”

Miên man suy nghĩ, Vân Hoàng đã về đến chỗ động phủ của mình. Tiến hành đóng cửa bế quan.

Hắn tu luyện đồ vật tạp nham rất nhiều, vì vậy so với bọn họ càng phải cố gắng, nếu không đó sẽ không còn là ưu thế của hắn nữa, mà là nhược điểm chí mạng.

Học không tinh, đọc trăm quyển sách cũng không bằng người khác lật vài trang.

Linh hồn của hắn chỉ cần tiếp tuch vững chắc, cảnh giới không thể đột biến tăng lên, thân thể cũng bắt đầu tiến vào bình cảnh. Vân Hoàng nhận thấy hắn đối với lực lượng lĩnh ngộ là khuyết thiếu nhất, cũng là con đường gia tăng thực lực nhanh nhất hiện giờ.

...

Tầng cuối cùng Tàng Thư Các.

Sau vòng thứ nhất, tuy rằng điểm cống hiến phát một bút lớn nhưng mà không có đệ tử nào tiến đến cảm ngộ ba đồ vật kia. Phần vì giá cả quá cao, phần vì sợ rằng chưa cảm ngộ được gì đã bị đánh bay, lãng phí số lượng lớn điểm cống hiến.

Ngự trị trên đỉnh là ba đồ vật không tầm thường. Một khối lớn xương sườn ẩn chứa nồng đậm huỷ diệt lực lượng, một khối vẫn thạch bia ẩn chứa kiếm ý. Cùng một cái bàn đá.

Bàn đá với Vân Hoàng vô dụng, hắn cũng không có ý định đi cảm ngộ kiếm ý vào lúc này. Vì vậy Vân Hoàng không do dự tuyển thẳng khối xương sườn kia.

Khối xương sườn kia là phần còn lại của một viễn cổ sinh vật nào đó, dù cho vô số tuế nguyệt hao mòn cũng vẫn như cũ tràn ngập huỷ diệt khí tức. Dù không có tiến vào bên trong phạm vi phòng hộ trận pháp, Vân Hoàng vẫn cảm nhận được từng đạo sát mang vờn quanh, tuy rằng đã bị suy yếu đi vô số làn cũng không thể ngăn cản hắn tim đập nhanh cảm giác.

Rất nhiều đệ tử hùng tâm chí lớn thử nghiệm cảm ngộ huỷ diệt chi ý từ khối xương này, nhưng không ngoại lệ đều mất đi ý thức. Bị trận pháp đưa ra bên ngoài. Mất trắng điểm cống hiến, từ đó rất ít người muốn thử cảm ngộ thứ này.

Vân Hoàng trong lòng có căng thẳng không phải là giả, nhưng hắn vẫn lập tức bộc phát ra cương nguyên và linh lực của mình cùng một lúc. Bước vào bên trong phạm vi trận pháp.

Từng đợt nóng hổi sóng nhiệt phả vào mặt khiến hắn cứ ngỡ rằng đã bước sang một thế giới khác. Đằng sau lưng Vân Hoàng vẫn là tầng cuối của Tàng Thư Các, nhưng vị trí hắn đang đứng lại như trở về thời viễn cổ, trở về thời điểm mà sinh vậy này còn sống.

Khổng lồ uy áp đè xuống, đem linh lực cùng cương nguyên toàn lực bảo vệ cũng cảm nhận được áp lực cực đại. Vân Hoàng như con thuyênc nhỏ trước mênh mông đại hải, đau khổ chèo chống, đau khổ để sống sót. Nhưng đến khi hắn cảm ngộ huỷ diệt chi ý thì một tâm linh như bị công kích. Chấn cho đầu óc quay vòng vòng, trên mặt hiện ra khó có thể tin được.

Dù cho vạn năm băng diệt, lực lượng ý chí vẫn kinh khủng như thế. Lấy Thông Linh cảnh tu vi chắc chắn chín phần mười là ý thức trong chớp mắt sẽ bị xé rách, lập tức rơi vào trạng thái hôn mê.

Vậy sinh vật này khi còn sống kinh khủng như thế nào?

Một ánh mắt có thể huỷ diệt trăm vạn chúng sinh sao?

“Không được! Dù ngươi khi còn sống có mạnh như thế nào thì vẫn chỉ còn lại là một khối xương! Đừng hòng doạ ta!!!”

Vân Hoàng hét lớn tiếp thêm dũng khí. Hồn lực của hắn bộc phát, mà không chỉ là giới hạn ở Thông Linh cảnh tối cường cấp bậc, mà là hắn đã mở ra đến Hư Đan kì cường giả trình độ.

Vân Hoàng ý thức không tạp niệm, đem hồn lực quán thông vào đôi mắt, đồng tử trở nên thâm thuý, sâu thẳm như không nhìn thất đáy, đem hết thảy vạn vật đều hút vào bên trong.

Hắn nhìn thấy, nhìn thấy một cái mơ hồ quang ảnh.

Một đầu hắc viên đứng trước một dãy cự sơn. Hắc viên rống to, hai chi trước vỗ ngực thùng thùng như tiếng trống quân. Hắc viên một quyền nổ ra, lực lượng huỷ diệt xé rách một mảng lớn hư không, không có tiếng ầm, không có vụ nổ lớn nào cả, chỉ có dãy cự sơn kia đã bị huỷ diệt lực lượng tán thành tro bụi.

Đồng thời cùng với Vân Hoàng, toàn bộ thập cường đều không ngoại lệ bế quan, các loại tài nguyên thi nhau đổ về. Mà nhiều đệ tử cũng lấy làm gương, người thì ra ngoài lịch luyện, người thì chăm chỉ tu luyện. Bọn họ không biết rằng có gì đang chờ mình phía trước, chỉ có thể cố gắng làm mình mạnh lên, đương đầu với tương lai sắp tới.

Chương 148: Nhiệm vụ

Trong một căn phòng rộng khoảng trăm trượng vuông, tám bóng người hiển hiện. Phân biệt là tám cái ghế.

Những người này chính là tám trong số mười thập cường. Văn Phú, Lăng Tiến, Thanh Diên, Bạch Ảnh bốn trong số ngũ đại thiên kiêu, Tư Hạo, Lạc Vô Ngọc, cùng với hai người khác. Phân biệt là Nam Cung Tự cùng Trần Chính.

So với ba tháng trước, rõ ràng bốn thiêu kiêu hàng đầu thực lực đã tăng tiến không ít. Lăng Tiến vừa mới đột phá bát cấp viên mãn không lâu nên vẫn chưa thể thăng tiến nửa bước cửu cấp. Lăng Tiến tinh lực ba tháng này cũng không chú trọng vào tu vi, hắn biết cảnh giới của mình không bằng nên đã khổ tu chiến pháp.

Ngược lại, Thanh Diên và Văn Phú lại tập trung toàn lực vào tu vi, không chênh lệch lắm đều bước vào nửa bước cửu cấp. Hai người chiến đấu pháp đều hao tổn rất lớn lực lượng nên gia tăng tu vi càng nhanh càng tốt.

Đáng nói nhất là Bạch Ảnh, tuy rằng mới đột phá bát cấp hậu kì không lâu, nhưng vì thiên phú duyên cớ, cộng với đại lượng tài nguyên mà nhất cử đột phá đến bát cấp viên mãn.

Tư Hạo chạm đến cực hạn của bát cấp hậu kì, nhưng không có đột phá lên bát cấp viên mãn, ngược lại như Lăng Tiến một dạng, đối với chiến đấu pháp một loại khổ tu. Lạc Vô Ngọc càng kinh khủng, hắn đã từ lâu đối với nguỵ lĩnh vực chỉ còn kém một chút hoả hầu, sau nhiều phen kịch liệt chiến đấu cùn với ba tháng khổ tu đã thành công lĩnh ngộ nguỵ lĩnh vực. Mà tu vi càng đột phá đến bát cấp viên mãn, thực lực đại tăng. Chiến lực ép sát đến ngũ đại thiên kiêu tầng thứ.

Nếu đổi lại là lúc đầu Vân Hoàng cùng Lạc Vô Ngọc đụng độ, lấy thực lực bây giờ của Lạc Vô Ngọc thì sợ rằng kết quả sẽ có nghịch chuyển.

“Tất cả đến đông đủ chưa?”

Một thanh âm trầm thấp truyền tới, lênh chúng nhân hai tai dựng đứng lên, lão nhân chống thạch trượng lúc trước không biết lúc nào xuất hiện giữa căn phòng.

Những người ngồi ở đây không ai không phải là thiên tài, không ai không phải là cùng giai hảo thủ, nhưng đối với lão nhân bước vào phòng lúc nào cũng không biết, thậm chí nếu lão nhân không lên tiếng, sợ rằng không ai phát giác được.

“Vân Hoàng cùng Long Thiên.”

Tư Hạo khịt mũi, phẩy tay nói.

“Không khéo hai tên này lại kéo nhau giao thủ rồi cũng nên.”

Đúng lúc này, bên ngoài đại môn vang lên thanh âm, hai bên đại môn, phân biệt là Vân Hoàng cùng Long Thiên. Vân Hoàng con mắt đỏ tràn ngập tơ máu, dù đã ăn mặc chỉnh chu cũng không thoát được một tia không thoải mái, như người nhiều ngày không ngủ đồng dạng. Mà Long Thiên thì ngược lại, toàn thân đều là sảng khoái, hắn tu là song tu công pháp, vì vậy sẽ không thiếu thời gian cùng chúng nữ của hắn “mây mưa” tu luyện, thời gian khổ tu ít hơn nhiều.

“Vân Hoàng, ngươi lấy tư cách gì để người khác phải chờ?”

Nam Cung Tự đứng lên, hắn đối với việc Vân Hoàng cùng Long Thiên đến muộn đã bất mãn, nhưng Long Thiên hắn không dám động, chỉ có thể hướng mũi dùi về phía Vân Hoàng.

Lý do quan trọng nhất, Nam Cung Tự cũng là một trong những nam nhân đem Lục Thi Y tôn xưng là nữ thần, vì vậy đối với Vân Hoàng không chỉ có khó chịu, mà còn có cực độ ghen tị.

Vân Hoàng giống như lơ đi hắn. Một bước ngồi xuống chỗ ngồi của mình. Nam Cung Tự trên trán gân xanh nổi lên, cảm thấy chính mình danh dự nam nhân bị xúc phạm.

“Muốn chết!”

Nam Cung Tự giận dữ, trong tay không biết xuất hiện một cái sắc lẹm đoản kiếm, một kiếm xẹt qua ngực Vân Hoàng, chỉ là ý đồ giáo huấn Vân Hoàng. Dù sao trước mặt trưởng lão hắn cũng không dám quá mức đả thương.

Xoẹt!!

Nam Cung Tự sắc mặt biến đổi, hắn chuyên tu theo sát thủ con đường, hoàn toàn lấy lực công kích làm chủ, phòng ngự chỉ là thứ yếu. Đối với Nam Cung Tự, cách tốt nhất để phòng thủ là tấn công. Nhưng hắn nhận được gì đây?

Cứng cáp, trầm trọng, lại có thêm đặc tính dẻo như cao su vậy! Đây thật sự là da thịt con người sao?

Dù không vận dụng linh lực, nhưng mà Vân Hoàng cũng không có vận dụng bất cứ lực lượng nào hết a! Chả lẽ khi hắn so đấu kể cả đối phương phòng ngự cũng không thể phá được? Vân Hoàng cũng không thèm để ý đến Nam Cung Tự loại này khiêu khích, hai con mắt đỏ bừng nhắm lại, tựa hồ có sự việc gì quan trọng hơn cần giải quyết.

Bị mọi người nhìn với ánh mắt kì lạ, nín cười chịu đựng, thậm chí Tue Hạo ngã ngửa ra cười to, Nam Cung Tự cảm thấy ngượng chín mặt, ngồi trở lại chỗ ngồi của mình.

Thấy mười người toàn bộ đã ổn định lại. Lão nhân ném ra một trương hải đồ, mà vùng chỉ định của nó lại chính là Lạc Dương hung hiểm nhất phiến hải dương, vùng tây bắc.

Nơi đây hải thú rất ít, thứ nhất là loại cực kì cường đại luôn ẩn thân dưới đáy biển, những đầu hải thú này phần lớn đều lâm vào ngủ đông, vậy nên không chủ động trêu chọc thì sẽ không có vấn đề gì, còn lại là quá mức nhỏ yếu hải thú, cũng không đáng lo. Nhưng tỉ lệ tử vong của đội thăm dò tại vùng tây bắc lại lớn kinh người.

Nhìn thấy hải đồ vùng tây bắc, mọi người trái tim bất chợt căng thẳng. Không có cách nào khác, dù sao vùng biển này tồn tại kì quái vượt qua Độc Yêu Hải, nhưng vẫn nguỵ tạo một vẻ an toàn vô cùng, lấy Long Thiên bình tĩnh cũng không khỏi xầm mặt lại.

“Tại vùng tây bắc gần đây phát hiện ra một vùng hải dương phủ trắng xoá bởi sương mù, bọn ta xưng đó là Mê Vụ Hải.”

Trần Chính vốn luôn im lặng từ lúc vào phòng lúc này bất chợt lên tiếng.

“Trưởng lão, ta đối với tây bắc Lạc Dương từng tra qua nhiều lần, sao chưa từng nghe qua Mê Vụ Hải này?”

Đối với Trần Chính thắc mắc, lão nhân cũng không ngại giải thích.

“Thực ra bọn ta cũng không biết, cho đến khi nhận được cái này.”

Lão nhân lấy ra một cái ngọc giản, cả mười thần thức đặt lên ngọc giản này. Trên ngọc giản này ghi lại một chuyến hành trình, trong đó có nhắc tới một vùng hải dương toàn sương mù. Cũng ghi lại sự kiện tiến vào thăm dò, nhưng mà chỉ đến đó là hết. Không biết họ chỉ khắc đến đó, hay là đã xảy ra việc gì bất trắc.

“Vài tháng, một tiểu đội thuộc Thanh Hư Tông đã đi qua một ngôi làng gần kề vùng tây bắc, cũng tình cờ phát hiện ra miếng ngọc giản này. Thôn dân nói ràng họ lượm được dưới biển, tuy không biết công dụng ra sao nhưng vẫn đem về làm đồ trang trí.”

“Đối với thời gian ghi chép bên trong ngọc giản, bọn ta cũng từng điều tra một lần. Ở Linh An Đoàn, thật sự đã phát hiện ra một tiểu đội nhận nhiệm vụ khai phá hải đồ, với độ khớp với thông tin trong ngọc giản lên tới bảy phần.”
“Nhưng mà trưởng lão, Mê Vụ Hải nguy hiểm như vậy, tông môn lại giao cho nhiệm vụ như vậy khác nào chúng ta đi chịu chết.”

“Không chắc đâu, bởi vì tiểu đội thăm dò đó tu vi cũng chỉ là Luyện Khí cảnh, nên đối với bọn hắn đoàn diệt, các ngươi cũng không phải không thể đối phó.”

“Bất quá...”

Lão nhân kéo dài ngữ khí, giống như đang cảnh báo.

“Đừng ngạo mạn, trong những lần thập cường thực hiện nhiệm vụ trước kia. Cũng không thiếu lần bị đoàn diệt, hoặc là tàn tạ còn một hai người sống trở về.”

...

Vân Hoàng nằm hai tay chắp sau đầu, dường như đang có điều suy nghĩ.

Hắn đối với Mê Vụ Hải sắp tới đầy mê man, một nhiệm vụ với quá nhiều lỗ hổng, tuy rằng lão nhân kia ngữ khí thực nhẹ nhàng, nhưng trong đó ẩn giấu sát cơ tầng tầng lớp lớp, giống như đang bước đi trên dây, một bước sai lầm thôi cũng có thể tử vong.

Dù cho hắn đã lường trước bao nhiêu trường hợp, chuẩn bị như thế nào, mãi mãi cũng không đủ dùng.

Hắn nhớ đến lần đụng độ ở tây bắc trước. Một bộ khô lâu có thể thôn phệ tu sĩ để phục sinh, cùng với quỷ dị vô cùng tử vong trận văn kia.

Đúng lúc Vân Hoàng dang suy tư, tiếng bước chân truyền đến. Hắn ngước mặt lên, bao trọn trong đồng tử hắn là một thân hình mảnh mai, nàng dùng một đôi u tĩnh như mặt nước nhìn hắn.

“Lục Thi Y.”

Nhìn thấy cặp mắt sâu hun hút như hút hồn người kia, Vân Hoàng trong lòng bão nổi dần bình tĩnh lại. Cả người bất chợt nhu hoà lại.

“Ngươi trở lại rồi.”

Sau đó để hắn không tưởng tượng được là. Lục Thi Y ngồi bó gối lại, lấy ngón tay chọc vào má hắn.

“Ngươi mặt khó coi quá.”

Lục Thi Y lời nói khiến Vân Hoàng không khỏi toát ra một nui cười khổ.

“Dù sao sắp tới hành trình cũng là vô cùng nguy hiểm a. Ta cũng khá là hồi hộp.”

Lục Thi Y không có vạch trần Vân Hoàng sợ hãi, chỉ lấy ra từ trong tay áo một cây ngân sắc tiểu kiếm. Tiểu kiếm dài khoảng chừng một gang tay, toàn thân lóng lánh ánh bạc, đẹp đẽ như pha lê đồng dạng.

Vân Hoàng không biết nó có tác dụng gì, nhưng trong lòng hắn đã thực ấm áp.

“Cảm ơn.”

Nhưng trước khi tiếng cảm ơn của Vân Hoàng kịp đến tai Lục Thi Y, nàng thân ảnh đã biến mất.

Chương 149: Điều tra

Thanh Hư Tông quả thật cũng ra đại thủ bút, không chỉ cung cấp cho bọn hắn một cái thuộc loại rộng lớn Huyền Giai Hạ Phẩm phi hành pháp khí, mà còn cho hai loại Huyền Giai Hạ Phẩm đan dược là Huyền Linh Đan và Sinh Cơ Tố Thể Đan.

Huyền Linh Đan đẳng cấp cao nhất có thể lên tới Huyền Giai Cực Phẩm, của bọn hắn nhận được chỉ là Huyền Giai Hạ Phẩm kém xa típ tắp, bất quá với một Thông Linh cảnh, thậm chí là đã đến cực hạn Thông Linh cảnh đi chăng nữa, một viên Huyền Linh Đan này cũng đủ để bổ sung bảy, tám phần linh lực trong cơ thể, chả khác nào hồi phục gần như đỉnh phong chiến lực, là một lá bài tẩy quan trọng. Còn Sinh Cơ Tố Thể Đan cũng là Huyền Giai Hạ Phẩm, nhưng là bên trong Huyền Giai Hạ Phẩm thuộc về quý giá nhất. Sinh Cơ Tố Thể Đan đúng như tên gọi, đối với những thương thế như cắt chân, cắt tay, thậm chí là thương tổn đến nội tạng, trái tim. Sinh Cơ Tố Thể Đan lập tức có thể bổ sung sinh mệnh trôi đu, trọng sinh lại những bộ phận bị tổn thương, đặc biệt là độc dược.

Huyền Linh Đan, Sinh Cơ Tố Thể Đan kết hợp với nhau có thể biến mpotj tu sĩ tàn tạ khô khiệt trong chớp mắt lấy lại đỉnh phong sức chiến đấu. Chả khác nào cung cấp cho bọn họ mỗi người thêm một cái mạng nữa.

Cứ mỗi một canh giờ trôi qua sẽ có người thay phiên ra khống chế phi hành pháp khí. Còn những người còn lại phân biệt ở tại mình gian phòng.

Vân Hoàng chăm chú trước mặt đan đỉnh, chân hoả đốt lên, trong đỉnh đan hương truyền đến càng nồng đậm.

Linh lực bốn phía hội tụ lại bên đỉnh, Vân Hoàng ánh mắt sáng quắc, càng là chuyên chú thực hiện thủ pháp, khốc chế những loại dược dịch ngưng đan.

Nhưng tưởng chừng như sắp thành công thời điểm, dược dịch đang trong quá trình dung hợp đột nhiên mất khống chế mà bạo phát, từng loại dược liệu, không thể hoà nhập thì sẽ giống như chất xúc tác kích nổ lẫn nhau. Dẫn thành phản ứng dây chuyền, đem toàn bộ lò đan đều hỏng.

“Không được! Ngưng cho ta!”

Vân Hoàng một vỗ lên đan đỉnh, trấn áp chi ý phủ xuống, sắp như quả bom phát nổ đan đỉnh yên tĩnh xuống.

Từ trong đan đỉnh bay ra một viên màu sắc vẩn đục đan dược. Vân Hoàng không thể không than nhẹ lắc đầu.

“Phế đan.”

Hắn vừa chạm vào đan dược này thời điểm, nó giống như bụi bặm tan vỡ, tan biến trong hư không.

“Xem ra ta vẫn cần thời gian lắng đọng mới có thể luyện chế ra Huyền Giai đan dược.”

Hắn dù đã có khả năng khống chế lực lượng viễn siêu cùng giai, cùng với ngộ tính không tệ. Nhưng thiếu mất một loại kinh nghiệm, một loại trải nghiệm.

Vân Hoàng không tiếp tục luyện đan, kế tiếp thu lại đan đỉnh. Tiến vào trạng thái tu luyện.

Hắn bây giờ cấp thiết phải có thực lực. Bây giờ đã là trong thế hệ trẻ thiên tài, nhưng vào giây phút quan trọng, thiên phú cỡ nào cũng trở nên vô nghĩa. Hắn muốn, chính là trở nên mạnh hơn, ít nhất có thể tự bảo vệ mình. Bây giờ còn có Lục Thi Y che chở chính mình, nhưng Vân Hoàng tuyệt nhiên không muốn trở thành gánh nặng của người khác.

Đồng thời, ba năm đối với Nguyệt Nha ước hẹn, hắn cũng không quên, đối với Nguyệt Nha an nguy cũng lo lắng.

Vấn đề nghiêm trọng nhất, Lạc Dương địa danh này, hắn chưa từng nghe thấy. Không thuộc bất cứ một khu vực nào trong Vĩnh Lạc đại lục. Có thể là Lạc Dương không nổi danh nên hắn chưa từng chứng kiến qua, nhưng nghịch lí là thế lực tại đây tuyệt đối không yếu, nhưng cũng không đủ mạnh để thoát khỏi ánh mắt của giới tu sĩ. Vân Hoàng cũng từng nhìn qua Lạc Dương lịch sử cùng sử sách, ngoài hải dương và hải đảo, bọn họ chưa từng có ghi chép gì về bất cứ vùng lục địa, hay những thế lực lớn trên Vĩnh Lạc đại lục.

Vân Hoàng đã phân biệt ra hai cái khả năng, bất quá cần thêm bằng chứng mới có thể chắc chắn là khả năng nào.

...

Bây giờ là đến phiên Vân Hoàng khống chế phi hành khí.Trời đã chuyển sắc, đêm đen bao trùm hết thảy vạn vật, chỉ có yếu ớt nguyệt quang còn trong vô tận hắc ám chống cự.

Vân Hoàng nhất tâm nhị dụng, một bên khống chế phi hành khí, một bên xem xét hành trình của bọn họ.

Địa điểm đầu tiên mà bọn hắn quyết định đến là hòn đảo nhỏ có ngôi làng tìm được viên ngọc giản kia. Lấy đó làm điểm mốc truy tìm Mê Vụ Hải.

Bởi vì Thanh Hư Tông toạ lạc vị trí là phía bắc, nên quãng đường đến vùng tây bắc trở nên ngắn hơn rất nhiều. Sau Vân Hoàng, thêm hai lượt đổi người, cả nhóm thành công tiến nhập tây bắc Lạc Dương.

Hòn đảo địa điểm cần đến cũng không xa lắm. Thời điểm mà bọn Vân Hoàng đến, bình minh cũng đã lên tới nơi.

Hạ xuống trên cồn cát, mọi người bắt đầu phân phó.

“Vậy ai giữ phi hành khí?”

Người khởi xướng là Vân Hoàng.

Phi hành khí này là đồ vật của tông môn, không ai có dũng khí chiếm làm của riêng. Nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, vì vậy cần thương lượng kĩ về việc ai sẽ là người giữ.

Thanh Diên, Bạch Ảnh đối với thương lượng này không hứng thú, Trần Chính để ý chỉ là nghiên cứu của hắn, Tư Hạo con hàng này càng không thể tin. Nam Cung Tự bởi vì biểu hiện lúc trước mà không quá được tín nhiệm. Văn Phú, Lăng Tuến vẫn đang miệt mài rèn rũa, một tí mảy may cũng không quan tâm. Chỉ còn lại ba người Vân Hoàng, Long Thiên, Lạc Vô Ngọc.

Vân Hoàng không yên tâm Long Thiên, Long Thiên đồng dạng không tin tưởng Vân Hoàng. Cuối cùng, nhiệm vụ giữ phi hành khí đưa cho Lạc Vô Ngọc.

“Trước đi hỏi các thôn dân tại đây đã.”Những thôn dân ở đây tuy cũng có người bình thường, nhưng chủ yếu là tu sĩ, tu vi thường thường là Luyện Khí cảnh, một số người càng đạt đến Thông Linh cảnh. Cao nhất là trưởng làng, một thân tu vi đã đạt đến Thông Linh cảnh tam cấp.

Làng sống chủ yếu bằng nghề chài lưới, nhưng không phải đánh bắt cá thông thường, bọn họ đánh bắt là hải thú dạng ngư. Dùng một tấm lưới rộng được tạo ra từ nhiều loại sợi cứng rắn cùng dẻo dai. Sau đó đem bán cho những thương nhân hoặc đi các hải thành để bán.

Trưởng làng là một người đàn ông trung niên, đối với bọn Vân Hoàng tới cũng kinh ngạc không dứt. Một đám người tuổi trẻ mà đã có được thực lực bực này, thân phận tuyệt đối không phải bình thường.

Cẩn thân tiếp đón, trưởng làng cũng biết được mục đích của bọn họ tới đây.

“Các hạ muốn biết về viên ngọc giản kia.”

Trưởng làng đứng dậy, dẫn mọi người vào làng.

“Để ta dẫn mọi người đi gặp hài tử đó.”

Đó là một nam hài tầm năm sáu tuổi, nhìn thấy bọn họ con mắt đều mở lớn ra. Nhiều người như vậy đến tìm nó, làm nó tưởng rằng đã làm sai chuyện gì.

Vân Hoàng ngồi xuống, đối với hài tử mỉm cười nói.

“Không cần sợ hãi, chỉ cần kể cho ca ca biết những gì liên quan đến... thứ này.”

Vân Hoàng đem ngọc giản lấy ra. Nam hài cũng ngừng lại run sợ, bắt đầu kể về nó tao ngộ.

Nam hài nói rằng khi đó trời đã lờ mờ tối, nó đang chơi ở cồn cát gần biển thì bất chợt nhìn thấy có một vật gì đó trôi nổi trên biển. Thằng bé đi ra đó nhặt, vật trôi nổi đó đúng là miếng ngọc giản kia.

“Là hướng bắc. Thằng bé nhăt được đồ vật là từ phương bắc trôi xuống.”

Vân Hoàng đem kết quả nói cho mọi người.

Trần Chính đem chính mình nghiên cứu kết quả nói qua.

“Ta vừa nãy cũng thử tra xét xem, phương bắc đích thật cũng cũng có một dòng hải lưu mạnh luân chuyển đến hòn đảo này. Bây giờ manh mối duy nhất, chính là lần theo dòng hải lưu này, tìm ra Mê Vụ Hải, hoặc ít nhất là có một vùng khoanh vùng.”

Hải lưu kiến thức này đối với tu sĩ thì không cần thiết cho lắm, bởi vì bọn họ có thể phi hành, nhưng trong trường hợp này quả thật phát huy ra tác dụng.

“Các vị tiểu hữu, hãy cẩn thận người gầy.”

Đó là câu cuối mà trưởng làng nói cho bọn hắn trước khi lên đường.

Chương 150: Manh mối duy nhất

Lần theo dòng hải lưu, cả nhóm càng vào sâu bên trong tây bắc Lạc Dương. Ba ngày trôi qua, Vân Hoàng đoán rằng ít nhất bọn họ đã đi được chục vạn dặm.

Những thôn làng đã biến mất không thấy. Chứng tỏ vùng hải dương này đã trở nên dần dần nguy hiểm. Không loại lệ mọi người cảnh giác đều tăng cao. Mỗi một lần thay phiên là hai người, một người toàn lực khống chế phi hành khí, một người còn lại sẽ làm bảo tiêu cho người khống chế. Cũng là tai mắt quan sát xung quanh nguy hiểm.

Bởi vì pi hàng khí năng lượng lac rút từ linh thạch, nên trừ một chút mỏi mệt ra thì sức chiến đấu vẫn được bảo toàn toàn vẹn.

“Trong khu vực này, hải thú thường kết bè lớn nhỏ đi săn mồi, đôi khi là săn lẫn nhau. Dù cơ hội xuất hiện Tam cấp đỉnh giai, thậm chí là Tứ cấp hải thú rất mong manh. Nhưng mà không thể không đề phòng.”

Trần Chính đã nói như vậy.

Vân Hoàng cũng tán đồng, hải thú kéo bầy vây công, hắn cũng từng trải qua một vài lần.

Nơi đây quá nhỏ bé aex không bị quan tâm, vì vậy tỉ lệ sống sót cũng không thấp. Những sinh vật quá mạnh mẽ sẽ không có thứ gì ds đụng vào. Nhưng mà những cái giống loài tồn tại ở trung tầng thì lại cực kì nguy hiểm. Vì vậy không thể không bám thành đoàn để sống sót.

Bọn họ, những Thông Linh cảnh này cũng thuộc “trung tầng”. Vì vậy, tình cảnh của nọn họ phải nói là vô cùng nguy hiểm.

Quả thật không phụ sự chờ mong, chỉ ít phút sau, vùng nước bên dưới phi hành khí đã đầy các bóng đen lăn lộn. Thần thức quét xuống, ít nhất cũng có ba, bốn mươi đầu Tam cấp hải thú.

“Tránh giao chiến, với Huyền Giai cấp bậc phi hành khí thì có thể cắt đuôi được.”

“Không được! Chúng kéo tới đông quá!”

Ban đầu chỉ có ba, bốn mươi đầu. Nhưng dần dần, từng đàn, từng đàn lũ lượt kéo đến. Đám hải thú này như những con hung thú bị bỏ đói lâu ngày. Nhìn thấy bọn họ chỉ như nhìn thấy đồ ăn chực chờ bị cắn xé.

Dưới biển đã lúc nhúc kín hải thú, quậy nước ầm ầm. Cả mười người đáy lòng chợt lạnh, bị kéo xuống đó tuyệt đối là cửu tử nhất sinh!

“Ta biết vấn đề rồi!”

Vân Hoàng lời nói để xung quanh kinh ngạc. Hắn không để ý, ngữ khí càng trầm trọng.

“Phi hành khí này, vậy mà lại không có một chút ẩn nặc nào.”

Thông thường phi hành khí, người ta sẽ làm thêm một tầng ẩn nặc trận pháp, hoặc bố trí ẩn nặc phù văn. Một phần vì vấn đề riêng tư, một phần vì tránh khỏi cảm quan. Điển hình là trường hợp phi hành khí hành tẩu trong lãnh địa toàn hải thú như bây giờ, che giấu cảm quan thập phần quan trọng. Mười người bọn họ khí tức tụ họp lại một chỗ không che giấu. Không sớm thì muộn cũng dẫn đến hải thú.

“Ta có một cái Tứ cấp ẩn nặc trận bàn.”

Vân Hoàng nói, sau đó ánh mắt đưa một vòng lướt qua chín người trước mặt.

“Muốn trận bàn này thành công sử dụng ta cần một khoảng thời gian. Trong lúc đó, chín người các ngươi có thể cầm chân lũ hải thú.”

Vân Hoàng là một Tứ cấp Trận Pháp Sư, nhưng hắn không muốn bại lộ ngay lúc này. Giữ cho mình một quân bài như vậy cũng không phải là không tốt.

Tất nhiên cũng sẽ có những người nghi ngờ, bất quá Vân Hoàng chỉ có thể mặc kệ. Nghi ngờ cũng tốt, ít nhất khiến hắn bí ẩn trong mắt người khác cũng được, chả khác nào một tấm màn bảo vệ chính mình. Bởi vì không hiểu rõ, nên sẽ không có ai dám mạo muội động vào. Bọn họ mười người này tuy rằng bây giờ là một đoàn đội, nhưng tin tưởng những con người mới gặp là sao có thể. Không có lòng hại người, nhưng phải có lòng phòng bị người.

Tuy rằng nửa tin nửa ngờ, nhưng mà chín người vẫn tản ra. Hải thú bắt đầu bay lên, tuy rằng lợi thế của chúng là dưới biển, nhưng mà đã đạt đến cấp độ này thì phi hành là dễ dàng. Vân Hoàng thần thức như một đạo bình trướng ngăn bên ngoài phi hành khí, che giấu hành tung. Một bên tung ra trận kì, bắt đầu kiến tạo trận pháp.

Bên ngoài, chiến đấu đã qua màn dạo đầu, bắt đầu tiến đến kịch liệt thời kì.

Ra tay kinh khủng nhất không thể nghi ngờ là vị thiên kiêu duy nhất đã đạt đến Thông Linh cảnh cửu cấp, Long Thiên. Giữa một bầy Tam cấp trung giai hải yêu chỉ mạnh ngang Thông Linh ngũ cấp, lục cấp tu sĩ. Long Thiên như sói vào bầy dê, sau trận chiến với Vân Hoàng, hắn gần như đã đem mười hai phần tinh lực rèn luyện. Trong tay Thái Âm Chi Thủ một cú bóp là một sinh mệnh chết đi.

Tiếp sau là ba người Bạch Ảnh, Văn Phú, Thanh Diên tầng thứ. Bạch Ảnh xung quanh rực rỡ tinh trần, vô vàn bạch sắc huỷ diệt chi quang như cơn mưa sao băng rơi xuống. Đem rực rỡ một mảnh hải dương. Bất cứ hải thú nào có ý định tấn công, thậm chí là đánh lén, đều bị những tinh trần luôn bay xung quanh Bạch Ảnh kết thành một cái trận pháp ngăn cách, đồng thời bị huỷ diệt chi quang hoá thành mưa sao băng đánh thành mây khói. Cơ hồ là công thủ toàn diện.

Văn Phú càng là bá đạo, từ cự phủ truyền đến ánh hoàng kim bao bọc quanh người như một lớp giáp, giữa hàng chục đầu hải thú hung hãn, hắn không ngần ngại một thân một mình lao vào. Một búa đem một đầu hải thú dạng bạch tuộc đập bẹp đầu. Thanh Diên càng là như cá gặp nước, dưới môi trường biển.

Thanh Diên là một trong số ít người trong nhóm có sức mạnh khắc chế ngược lại hải yêu. Biến biển cả từ hậu thuẫn, lợi thế của nó hoá thành một cái mồ chôn tập thể. Để cây chiến kích gác sau lưng, Thanh Diên sử dụng là tiễn thuật, trường cung trong tay, ngưng ran lôi tiễn. Lôi đình tiếp xúc với mặt nước có tính lan truyền rất lớn, rất nhanh đã chết một nhóm lớn hải thú. Dưới Văn Phú cái kia kim quang nhân bảo vệ, nàng tha hồ bắn tiễn mà không lo bị tập kích.

Lăng Tiến không lấy công kích làm chủ, hắn chủ yếu là né đòn, đỡ đòn, thỉnh thoảng phản đòn lại. Cũng vì vậy mà chiến lực vẫn luôn ổn định ở mức đỉnh phong. Ngược lại, vì chủ tu là băng hệ, nên Lạc Vô Ngọc gần như muốn đem hải yêu toàn bộ khắc chết. Trong nhóm có hai người có năng lực khắc chế hải yêu, một là Thanh Diên với lôi hệ, hai là Lạc Vô Ngọc với băng hệ. Nếu Thanh Diên lôi đình biến tấm chắn hải dương của chúng là vô nghĩa, thì Lạc Vô Ngọc băng hàn có thể trực tiếp đem cái tấm chắn đó đông ngược lại thành mình vũ khí.

Nam Cung Tự đi con đường giống như sát thủ, không như Bạch Ảnh cùng Văn Phú công thủ toàn diện, hắn hoàn toàn tập trung vào lực công kích. Gần như hoàn toàn bỏ qua phòng ngự. Trong tay song đoản đao hoá thành hai đạo lưu quang, giống như tử thần lưỡi hái gặt lấy sinh mệnh.

Trần Chính ngược lại là trong mười người bình thường nhất, hắn không có sở trường đặc biệt quá, hoàn toàn là một thân tu vi vững chắc. Đáng thương nhất có lẽ là Tư Hạo, tại chiến trường này, người bị hạn chế nhiều nhất là hắn. Vì vậy Tư Hạo quyết không đánh, xung phong canh phòng xung quanh động tĩnh.

Hỗn chiến tuy diễn ra quyết liệt, nhưng mọi người vẫn không quên theo dõi diễn biến ở chỗ phi hành khí.

Bọn họ có thể cảm nhận được, từng tầng trận văn đang phủ lên, bóng của chiếc phi hành khí dần dần trở nên hư ảo.
Phi hành khí quả thật đang dần biến mất!

Tất cả kinh ngạc, bởi vì phinhanhf khí đang dần thoát khỏi bọn hắn thần thức cảm nhận.

Nếu không có kết nối giữa chín người với phi hành khí, Vân Hoàng khống chế nó bay đi đâu sợ rằng không một ai biết.

“Quả thật là lợi hại.”

Không biết là ai nói, Vân Hoàng bước ra, đối với con hải thú định đáng lén hắn một trảo bóp nát, thuần thục đem thi thể của nó thu vào nhẫn trữ vật. Đối với bọn họ nói.

“Thu dọn chỗ này.”

Tất cả yên lặng đem còn nguyên vẹn nguyên liệu cùng hải thú thi thể thu về. Những cái này hải thú tuy rằng đối với bọn họ không có quá lớn tác dụng, nhưng đem đổi cho tông môn cũng sẽ được một bút kha khá tài nguyên.

Với Vân Hoàng bố trí ra Ẩn Nặc Trận, quả thật quãnh đường tiếp theo dễ dàng hơn nhiều. Tam cấp hải yêu không ngoại lệ đều dễ dàng vượt qua, kể cả Tam cấp đỉnh giai cũng chỉ hơi chút cảm ứng được. Bất quá đều rất nhanh bị bọn hắn cắt đuôi.

Ngày thứ tám từ khi xuất phát, hải lưu kết thúc, toàn bộ manh mối bị đứt đoạn mất. Hành trình đi vào ngõ cụt.

“Chúng ta phải làm sao tiếp đây?”

Tại phòng lớn bên trong khoang. Vân Hoàng là người đặt vấn đề đầu tiên.

Không ai mở miệng ra an ủi hay động viên, bởi vì chưa tìm được được biện pháp giải quyết thì an ủi hay động viên là hoàn toang không cần thiết.

Thế là một biện pháp đươc bọn họ ngầm thông qua, loạn tìm.

Đúng vậy, là loạn tìm. Hoàn toàn dựa vào vận khí để toàn ra Mê Vụ Hải.

Tuy rằng nó thật sự quá vô lí, nhưng bọn họ hết cách rồi.

Ngày thứ mười lăm từ lúc xuất phát. Vân Hoàng đang ngồi tu luyện thì đột nhiên nghe thấy tiếng hét.

“Ta... ta nhìn thấy cái gì đó!”

Vân Hoàng rời khỏi trạng thái tu luyện chạy ra ngoài, mọi người không ai ngoại lệ đều chạy ra. Khống chế phi hành khí lúc này là Nam Cung Tự, hắn vẫn không giấy nổi kích động chỉ tay ra trước mặt.

Vân Hoàng thần thức là trong mười người mạnh nhất. Hắn có thể nhìn thấy rõ ràng cách bọn họ không xa là một hòn đảo. Một hòn đảo thật lớn, ít nhất cũng bằng một cái hải thành. Bao quanh vùng hải dương của hòn đảo là từng cây thạch trụ lớn cắm sâu xuống hải dương.

Bọn họ trước đó không phải chưa từng gặp đảo, nhưng đó đều là hoang đảo. Bất quá những cây thạch trụ này tuyệt không phải là tự nhiên, Vân Hoàng nhìn ra, tác dụng của chúng tương tự như trận kì vậy. Đây pà một cái trận pháp bảo vệ đảo. Trận pháp này chưa thấy được hư hỏng, chứng tỏ trên đảo có người!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau