VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Thiên Thụ bên trong không gian

Vân Hoàng tiến nhập vào bên trong tầng sương mù.

Một loại áp lực so với lúc trước còn kinh khủng hơn đổ ập suýt nữa thì đã đem hắn đè bẹp.

Vân Hoàng hít một hơi lạnh, cố gắng làm thanh tỉnh đầu óc.

Xương gót chân, xương đùi của hắn đã gãy, giống như thuỷ tinh bể ra vậy.

Mặc dù chỉ mới đặt chân vào một bước thôi, nhưng sương mù này làm Vân Hoàng cảm quan nhận ảnh hưởng tới cực điểm. Dù hắn có phóng ra thần thức cũng không thể cảm giác được không gian lúc trước khi hắn bước vào nữa.

Một loại hàn ý xông lên tận đại não của hắn, len lỏi bên trong từng tế bào của hắn.

Một loại cô quanh không có năm tháng, một cái người lạc đường vĩnh viễn mất phương hướng của chính mình.

Vân Hoàng đồng tử dần dãn ra, cả người mất đi thần trí. Thân thể cũng không tự chủ được mà buông thõng xuống, cứ đứng ngơ ngơ tại chỗ.

...

Thiên Thụ gốc cây.

Từ lúc Vân Hoàng bước vào lớp sương mù thì đã gần một canh giờ trôi qua.

Tất cả thần sắc đều vô cùng nghiêm nghị, hận không thể thổi bay sương mù nhìn thấy Vân Hoàng tình hình.

Thanh Hư Tông những lần thí luyện trước không phải không có người đặt chân vào được lớp sương mù này. Ví dụ gần đây nhất chính là Thanh Hư Tông hiện tại tông chủ Ninh Trường Hân, thì sau khi bước vào sương mù nàng cũng chỉ bước được một bước, một canh giờ sau thì lá cây trước ngực tiêu biến, liền phán định là thất bại.

Long Thiên nắm chặt tay, chặt đến mức nổi gân xanh, đồng thời trong lòng sát ý cũng đại thịnh.

Vân Hoàng thực lực bây giờ không ra sao cả, nhưng lại nắm giữ tiềm lực ngang bằng, thậm chí vượt qua tông chủ. Một mình tông chủ đã ép cho các Phủ bọn hắn không dám ngóc đầu lên. Lại thêm một cái Vân Hoàng, Bát Phủ với Cửu Phủ ân oán chắc chắn hắn sẽ nhúng tay.

Tình huống xấu nhất, chính là phe tông chủ trực tiếp nâng đỡ Vân Hoàng. Lúc đó, bọn hắn muốn động thủ độ khó không chỉ gấp mười lần.

Long Thiên không phải không nghĩ đến lôi kéo Vân Hoàng. Nhưng lấy tình hình trước mắt cùng hắn chứng kiến tính cách của Vân Hoàng, chín phần mười là sẽ thất bại.

Thiên tài không phải vì mình sử dụng thì không nên đắc tội, mà đã đắc tội thì nhất quyết phải bóp từ trong trứng nước.

...

Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ...

Oanh!

Một cỗ trấn động từ trên người Vân Hoàng truyền đến, hồn lực của hắn phóng thích. Hắn ánh mặt dần lấy lại tinh thần, cơ thể cũng lấy lại phản ứng tự nhiên. Lúc này mồ hôi trên mặt hắn vã ra như tắm, toàn thân không thể tưởng tượng được mà run rẩy.

Tất cả không thể tưởng tượng được sự đáng sợ mà hắn vừa trải qua. Là người trong cuộc, Vân Hoàng mới có thể chân chính lãnh ngộ màn sương này đáng sợ, một sự đáng sợ vượt trên đau đớn xác thịt nhiều lần.

Màn sương này, lại có thể đem tu sĩ “đạo” che giấu!

Căn bản của người tu sĩ, không phải là căn cơ tu hành, không phải là thiên tài địa bảo. Mà là chính tu sĩ “đạo”.

Đạo từ này rất khó để chân chính diễn tả, với những tu sĩ ở cấp bậc của bọn hắn đơn giản giống như một con đường, một phương hướng chỉ rõ con đường tu luyện.

Bất kể là mong muốn mạnh lên, cảm giác thủ hộ hay chỉ vì giết chóc cũng là đạo.
Mà màn sương này, đem đạo lộ che giấu, biến tu sĩ thành một con rối không phương hướng, không có mong muốn, không có cảm xúc, không có gì cả. Kể cả mục đích chính mình tồn tại còn không có, còn muốn tu luyện?

Cũng may mà sương mù không có hoàn toàn che giấu được tất cả, mà vẫn còn một tia đạo lộ.

“Có thể đem đạo che giấu, gốc cây này rốt cuộc là gì?”

Thủ đoạn này, không phải Ngưng Niệm cảnh có thể làm được, ít nhất là những Ngưng Niệm cảnh đê giai kia.

“Thiên Thụ...”

Vân Hoàng trong đầu lẩm nhẩn, Thiên trong Thiên Thụ chẳng lẽ chính là Thiên Giai hay sao?

Thiên Giai cấp bậc cổ thụ?

Vân Hoàng cả đời chưa từng thấy qua Tiên Giai cấp bậc bao giờ, chứ đừng nói là Thiên Giai cao cao tại thượng kia.

Thiên Giai đã kinh khủng như thế này, còn Thánh Giai thì sao? Thậm chí Thánh Giai có tồn tại sao?

Vân Hoàng lắc đầu. Quá xa rồi, những đồ vật cấp bậc này quá xa rồi.

Mà hắn để ý hơn là lấy Thiên Giai cấp bậc, cổ thụ này sao còn trốn bên trong Thanh Hư Tông? Lại vui lòng tạo ra một không gian thí luyện cho Thanh Hư Tông? Lấy thực lực của nó, dù là Chân Đan đỉnh cao nhất cũng không ngăn được chứ?

“Mong rằng nó không có hại ta a.”

Vân Hoàng cũng không cho rằng Thiên Thụ vô tri vô giác. Đến Tiên Giai một cục đá còn có thể nói chuyện huống chi là Thiên Giai.

Lực lượng Thiên Thụ lại phủ xuống, không còn màn sương mù quấy rối, Vân Hoàng liền có thế chủ động hơn rất nhiều. Hắn một bước đạp tới, ba loại lực lượng trong cơ thể linh lực, cương nguyên, hồn lực đạt tới một cái đỉnh phong.

Trạng thái Tinh Khí Thần đỉnh cao.

Vân Hoàng cảm thấy toàn thân khó thở, giống như đang chen chúc rất nhiều đồ vật trong người vậy. Hắn khuôn mặt đỏ bừng, một quyền răng rắc đấm ra. Có thể nghe thấy rõ ràng tiếng động giống như xương cốt va chạm vào nhau vậy. Mạnh mẽ Thiên Thụ lực lượng giống như tầng tầng giấy mỏng bị xé rách ra vậy. Nhưng hắn không có chút nào vui mừng
“Không thể duy trì lâu.”

Vân Hoàng thầm nghĩ, phát tiết một cú xong thì lực lượng đã dần bị áp chế xuống. Nhưng như cũ vẫn dao động lợi hại. Mỗi một loại lực lượng riêng biệt hắn có thể sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn, nhưng khi ba loại khác biệt lực lượng tập hợp vào nhau thì như ba con ngựa hoang khó thuần vậy.

Lấy hắn khả năng, đem hai loại lực lượng đồng thời không phải khó, nhưng ba loại như một đạo khảm khó vượt qua, Vân Hoàng dù cố như thế nào cũng cảm giác thiếu mất đi một cái gì đó.

Dù sao hắn là cưỡng ép Tinh Khí Thần đỉnh phong, mà không phải tự thân đạt đến Tinh Khí Thần đỉnh phong.

Oanh oanh oanh oanh

“Thiên Hoang... Táng Thần!”

Vân Hoàng trong khu vực như một vị chân chính chưởng khống giả, thiên địa chi lực tuỳ thời theo hắn mà điều khiển. Xung quanh Vân Hoàng, trong hư không mọc ra một cái cánh tay hư ảo. Vân Hoàng một cái khổng lồ phong quyển đấm ra, không phải tay của hắn, mà là cái cánh tay khổng lồ kia.

Thanh thế phong quyển so với lúc trước Vân Hoàng thể hiện trước mặt chúng đệ tử mạnh hơn nhiều lắm. Dù tại đây bị áp chế lợi hại, nhưng ngàn trượng bên trong hết thảy như bị cực nặng vật thể ép vỡ.

“Lên! Thiên Hoang Phá Thiên!!!”

Khổng lồ đại thủ hoá quyền thành trảo, Thiên địa chi lực thôi động đến mức tận cùng. Một trảo cắt ra thời điểm, Thiên Thụ lực lượng bị xẻ ra năm đạo vết rách dài có chục thước. Pháp quyết bấm động, huỷ diệt chi ý nổ tung, đưa năm đạo vết rách phá dài ra toàn bộ tầm mắt.

Vân Hoàng lại đổi tư thế quyền, một quyền lại một quyền nối tiếp nổ ra. Lấy hắn tự mình hạn định, ngần này thần thông nổ ra tuyệt đối sẽ bị vét khô mà chết. Vì vậy những quyền này đánh đấm như man lực giống nhau. Bất quá cũng đặc biệt mạnh phát nổ, khiến cho hắn có ảo giác hư không cũng tuỳ thời mà rung động theo.

Nhưng mà sau mấy chục quyền, đúng chính xác là ba mươi hai quyền, Vân Hoàng đã cảm giác hết xí quách, đến cả hít thở cũng trở nên nặng nề. Rất may, một đạo cuối cùng tường bích lung lay sắp đổ, cuối cùng không chịu nổi nữa mà tan thành mây khói. Xung quanh áp lực chợt biến mất khiến Vân Hoàng đột nhiên có cảm giác hư thoát.

Mặc dù không đến mức bị khô kiệt như lần Chân Đan cảnh đuổi giết, nhưng cũng cảnh báo Vân Hoàng trong người lực lượng cũng không còn lại nhiều.

Hồn lực thu về, Vân Hoàng âm thầm thở phào là phong ấn trong Hồn Hải không có làm loạn. Xem xét chính mình tình hình về sau, Vân Hoàng mới đem lực chú ý đến xung quanh.

Chỉ có một từ mà hắn có thể thốt lên, tiên cảnh a!

Thảm cỏ xanh trải rộng không thấy điểm kết thúc, nơi đây không có mặt trời, nhưng bầu trời vẫn trong xanh. Vân Hoàng đạp cước bộ, xuất hiện trước mặt hắn là một cái hồ rộng lớn, diện tích chắc chắn không dưới trăm dặm vuông.

Vân Hoàng thử đưa tay nhúng vào mặt hồ, chỉ cảm nhận từng trận thư thái thông suốt toàn bộ cơ thể vậy. Như vậy cảm giác hắn đã thật lâu không trải qua, chỉ có lần đầu đem tạp chất toàn bộ đẩy ra mới có thể sánh bằng. Hơn nữa, hắn cảm nhận được nước hồ ẩn chứa lực lượng huyền bí vô cùng, dường như vượt qua phiến không gian tồn tại nên không cách nào chân chính thể hiện ra. Chỉ lấy kì dị lực lượng là hắn hồn lực mới có thể cảm nhận được.

“Kinh khủng thật!”

Hắn không khỏi cả kinh, nơi này chả lẽ là một cái trăm dặm hồ chả lẽ là một đống lớn cực phẩm linh thạch hoá lỏng? Thậm chí hắn ẩn ẩn cảm giác cực phẩm linh thạch cũng vô pháp sánh bằng.

“Không được, làm chính sự làm chính sự.”

Áp chế ham muốn thu lấy nước, Vân Hoàng phi hành vào bên trong trung tâm mặt hồ. Sở dĩ hắn khoing dám, bởi vì hắn không biết việc này có gây nên Thiên Thụ bất mãn hay không. Vân Hoàng không thử, cũng không dám thử.

Dù sao nhân gia là tồn tại so với hắn mạnh hơn vô số lần a! Một ngón tay cũng có thể đè chết ta. Nhỏ yếu đôi khi cũng cần có nhỏ yếu biểu hiện, một con kiến không nên lúc nào cũng tại trước mặt con voi kêu gào.

Ở giữa hồ, Vân Hoàng nhìn thấy một cái ốc đảo nhỏ.

So với trăm dặm hồ nước, ốc đảo liền như một cái chấm nhỏ đồng dạng. Mấy chục dặm khoảng cách phi hành cũng tốn của hắn chút thời gian, đặt chân lên đảo về sau. Một thanh âm hoà ái dễ gần vang lên.

“Chào mừng tiểu hữu.”

Chương 142: Vòng thứ hai

“Chào mừng tiểu hữu.”

Vân Hoàng ngước nhìn, ở ngoài rìa của ốc đảo, một nam nhân đang đứng đó chào hắn. Tựa hồ đã sớm biết hắn sẽ đến đây.

Nam nhân này trong còn rất trẻ, ngũ quan nhìn ra không có gì đặc biệt nhưng xung quanh luôn toả ra một loại khí tức yên lành, tĩnh lặng. Một loại rất giống “người tốt” bộ dáng.

Vân Hoàng từ trên phi hành hạ xuống, đứng trước mặt của nam nhân.

“Tiền bối tốt, ta là Vân Hoàng.”

“Tiểu hữu tốt, mọi người hay gọi ta là Thiên Thụ.”

Vân Hoàng đánh mắt liếc nhìn xung quanh, sau đó hướng Thiên Thụ hỏi.

“Thiên Thụ tiền bối, nơi này là...”

Thiên Thụ khoách tay, quay lưng đi vào trong ốc đảo.

“Việc đó ta tạm thời không thể nói. Bây giờ chúng ta làm chính sự trước. Vân tiểu hữu, đi theo ta.”

Vân Hoàng không có hỏi nữa mà đi theo Thiên Thụ vào sâu bên trong ốc đảo.

Sâu vào bên trong khiến Vân Hoàng kinh ngạc đến mức cái miệng suýt nữa không kiềm chế được mà ngoác rộng ra ra rồi.

Bên trong ốc đảo linh khí nồng đậm đến mức kinh người, lại trồng rất nhiều kì hoa dị thảo. Rất nhiều loại linh dược hắn chỉ từng thấy trong các đại vương triều cổ tịch. Thậm chí, Vân Hoàng còn tận mắt nhìn thấy một gốc linh quả toả sáng như liệt nhật. Chỉ nhìn vào thôi cũng thấy được bỏng mắt.

Những linh dược Tứ cấp xung quanh tuy cũng kinh khủng, nhưng so với gốc linh quả này thì ảm đạm vô cùng.

Tứ cấp đỉnh giai? Thậm chí là Ngũ giai?

Vân Hoàng hơi thở có chút mất khống chế, Ngũ giai linh dược có thể luyện chế ra Bán Tiên Giai đan dược. Bán Tiên Giai đan dược a!

Nhất cấp linh dược luyện chế được Linh Giai đan dược, Nhị cấp cũng là Nhất cấp đồng dạng. Tam cấp Linh dược có thể luyện chế ra Bán Huyền Giai đan dược, một phần Tam cấp cao đỉnh giai có thể luyện chế ra chân chính Huyền Giai đan dược. Tứ cấp linh dược luyện chế được Huyền Giai đan dược. Mà Ngũ Giai Linh Dược, có thể luyện chế Bán Tiên Giai đan dược.

Thiên Thụ hiển nhiên là nhận ra Vân Hoàng thèm muốn, nhưng không có nói gì, dường như chỉ coi như là một lẽ thường tình, tiếp tục đi vào trong.

Vân Hoàng cũng nhận ra chính mình thất thố, mang tai có chút đỏ đi theo bước Thiên Thụ. Không lại nhìn linh dược. Thiên Thụ nam nhân vẫn luôn chú ý hắn tình huống, thấy Vân Hoàng hành động nên trên mặt có chút hài lòng.

Vân Hoàng không có lại nhìn linh dược, một đường theo Thiên Thụ đi thẳng vào. Khoảng chừng nửa chung trà sau, cả hai tiến đến trung tâm.

Nơi đây không tồn tại một gốc linh dược nào, chỉ có một cái hồ nhỏ ở giữa. Hồ này ẩn chứa lực lượng kinh người, thậm chí so với bên ngài kia hồ kinh khủng hơn gấp chục lần.

Thiên Thụ đột nhiên quay đầu lại, ngữ khí có chút nghiêm.

“Vân tiểu hữu, ngươi trong người ẩn chứa ẩn tật, để ta chữa giúp ngươi.”

Thiên Thụ nhìn Vân Hoàng, chờ xem hắn ý kiến. Vân Hoàng mới đầu muốn kiểu cơ duyên dạng bảo vật, nhưng mà nghĩ đến ẩn tật thì không do dự đồng ý.

Thiên Thụ cánh tay nâng lên từ mặt hồ một giọt nước lớn cỡ chừng đầu ngón tay. Hắn bóp một cái, căn bản không triển khai thủ thuật hoa lệ gì mà trực tiếp bóp giọt nước thành một cái nho nhỏ màn sương. Màn sương tiến nhập vào trong cơ thể Vân Hoàng, hắn không chống cự mà thuận theo màn sương di chuyển.

Chỉ thấy cả người thanh sảng, toàn bộ lỗ chân lông như được thông suốt đồng dạng. Những tạp chất thậm chí không kịp chảy ra liền bị cắn nuốt. Vân Hoàng Vĩnh Cửu Chi Mạch vận hành càng thông thuận, thể chất cũng ẩn ẩn tăng lên.

Đột nhiên, sắc mặt của Thiên Thụ có chút biến đổi, Vân Hoàng chỉ cảm thấy trong người hắn có cái gì đó sắp bị lôi ra ngoài.

Hai đạo lực lượng như hai con rắn nhỏ vờn quanh nhau xuất hiện trên tay Thiên Thụ.

“Không gian chi lực và...”

Thiên Thụ dường như quan sát kĩ, nhưng để hắn ngạc nhiên là lực lượng này lại có chút giống một tổ hợp của ba loại lực lượng là linh lực, cương nguyên và tinh thần lực. Nhưng lại có phần không giống.

Cụ thể là khác biệt như thế nào thì Thiên Thụ rất khó để có thể diễn tả ra, nó có thể là quá mức hắn hiểu biết cùng tầm mắt, cũng có thể là hắn nhìn nhầm.

“Cỗ lực lượng này thật loạn, là do quá mức hỗn tạp, hay là chưa thuế biến hoàn thành?”

“Thú vị a.”Thiên Thụ nhìn về phía Vân Hoàng, lần đầu tiên hắn cảm thấy một Thông Linh cảnh lại có vẻ thâm tàng bất lộ như vậy. Hắn cũng càng vững tin hơn về lựa chọn của mình.

Thiên Thụ đưa tia không gian chi lực kia về lại thân thể của Vân Hoàng. Trước sự ngạc nhiên của hắn, Thiên Thụ lên tiếng giải thích.

“Đừng lo, bây giờ nó không còn nguy hiểm. Thậm chí, ngươi có thể dùng nó như một đòn sát thủ.”

Sau đó Thiên Thụ đưa lại cỗ lực lượng còn lại vào thân thể Vân Hoàng. Hắn sắc mặt có chút trắng, đối với “Kiếp lực” Vân Hoàng cực kì kiêng kị. Bởi vì chính hắn đã lấy thân thể nghiệm sự kinh khủng của lực lượng này.

Nhìn Vân Hoàng sắc mặt, sợ là Vân Hoàng hiểu nhầm gì đó liền nói những suy đoán của hắn đối với cỗ lực lượng này.

Vân Hoàng nghe xong cũng yên tâm, hắn biết Thiên Thụ cũng sẽ không vô duyên vô cớ hại hắn.

“Về lực lượng này, tiểu hữu đừng lo lắng. Thậm chí, ta còn cảm giác được nó đối với tiểu hữu có chỗ tốt cực lớn.”

“Mà nên nói thế nào nhỉ? Cỗ lực lượng này hỗn loạn bởi vì dường như nó thiếu mất cái gì đó, chứ không liên quan đến việc các loại hỗn tạp lực lượng khác nhau xung động.”

“Thiếu mất?”

Vân Hoàng có chút ngạc nhiên, đồng thời cũng đem câu nói này ghi tạc vào trong đầu.

Đây có vẻ là đã đến hồi kết, Vân Hoàng định rời đi thì đột nhiên Thiên Thụ phẩy tay giữ hắn lại.

“Tiểu hữu, không thể tay trắng mà về. Để ta tặng cho tiểu hữu cơ duyên. Đây xem như chúng ta hữu duyên đi.”

Vân Hoàng muốn tìm cách né tránh, nhưng sợ làm người ta phật ý, đồng thời hắn đối với linh dược cũng có bức thiết nhu cầu nên chỉ có thể ôm quyền tạ ơn.

“Tạ ơn tiền bối.”

Vân Hoàng ngẩng đầu lên. Con mắt có chút toả sáng.

“Tiền bối, vãn bối chỉ cần đại lượng Tam cấp linh dược. Vãn bối là một cái Luyện Đan Sư.”

Thiên Thụ gật đầu, thiếu gì thì thiếu chứ Tam cấp linh dược số lượng nhiều đến mức hắn cũng chẳng buồn đếm nữa. Một cái phất tay vừa qua, mấy ngàn cây linh dược giống như thác nước chảy vào trong không gian nhẫn trữ vật của hắn. Vân Hoàng cảm giác có chút lâng lâng. Hắn đây là lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác trở thành một phú hào a.

Một tán tu nghèo rớt mùng tơi, vì mấy gốc Tam cấp linh dược cũng có thể cùng đối phương đánh đến vỡ đầu chảy máu, đột nhiên có mấy ngàn gốc linh dược chảy vào trong túi mình. Cái cảm giác này quả thật chỉ có thể dùng “một bước thăng thiên để diễn tả”.

Thiên Thụ dường như hài lòng gật đầu. Một làn sương lớn xuất hiện từ trống rỗng hư không, đem hắn cuốn vào. Biết là mình sắp phải rời đi mảnh không gian này, Vân Hoàng hỏi một câu cuối cùng.
“Tiền bối, tại sao tiền bối lại ở Thanh Hư Tông? Với thực lực của người thì sao phải ở nơi này?”

“Vân tiểu hữu, sau này tiểu hữu chắc chắn sẽ nhận được câu trả lời xứng đáng. Bây giờ thì chưa thể.”

“Lời cuối, ta không thể tiết lộ quá nhiều, nhưng mà hải dương không phải là kẻ thù lớn nhất.”

Vân Hoàng không hỏi nữa, hắn thân hình biến mất, rời khỏi nơi này.

Thiên Thụ nhìn vào trống rỗng khoảng không, có chút tang thương thở dài.

“Đã không thể chờ đợi được nữa. Vân tiểu hữu, ngươi phải sống sót.”

Hắn muốn tiếp tục đợi thêm, nhưng mà tình hình đã không còn khả quan nữa rồi. Tân Hải Vương nổi lên, Độc Thành xuất hiện, các thế lực đã sớm biến mất trong dòng sông lịch sử đã bắt đầu hiện thân, bọn họ đang mưu tính, đang muốn tạo lập bàn cờ, trở thành kỳ thủ.

Nhưng mà đó có thật là tất cả không? Hay chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, thế cục hỗn loạn hiện nay là kết quả từ vô số hệ quả tạo thành hay là có thứ gì đó âm thầm thúc đẩy?

Thiên Thụ không sợ, nhưng mà đối với loại kẻ địch tìm không ra mò không thấy này đều cảm giác được thật sâu vô lực.

Mà Vân Hoàng, chính là hắn đầu tư. Nói khó nghe là, giống như là đám kia, hắn cũng đang bố cục. Mà Vân Hoàng chính là quân cờ của hắn. Dù mục đích khác nhau, nhưng về bản chất không có thay đổi.

Vân Hoàng dù có biết, e rằng cũng chỉ khịt mũi cho qua. Đối với việc trở thành “quân cờ” của Thiên Thụ, trước đó cũng hoàn toàn cho hắn đường lui. Bất quá Vân Hoàng không có lui lại. Quân cờ thì sao? Chỉ cần trở nên mạnh mẽ, hắn liền có thể đập phá bàn cờ.

Hơn nữa, Thiên Thụ đối với hắn cũng không tồi. Vân Hoàng cũng không đến mức chấp nhặt như vậy.

...

Hắn đi ra, xuất hiện bên dưới gốc Thiên Thụ, trên ngực lá cây đã biến mất.

Hôm nay hắn đã chứng kiến quá nhiều chuyện kinh diễm, cũng không định oang oang tuyên bố. Khuôn mặt càng lộ vẻ trấn định.

Những người xung quanh cũng muốn hỏi kinh lịch bên trong khoảng sương mù kia, nhưng nhìn bộ dáng không hé răng nửa lời của hắn đành phải thôi.

Leo Thiên Thụ ngoại trừ hắn ra thì những người khác không phải không có ích lợi gì. Một số người vẫn trong giai đoạn tiêu hoá, số còn lại đã hoàn tất, thực lực cũng nhận lấy tăng trưởng khá lớn.

Rõ ràng nhất có thể kể đến ngũ đại thiên kiêu Bạch Ảnh, Thanh Diên, Lăng Tiến cùng Văn Phú. Những người này thì có Thanh Diên, Lăng Tiến, Văn Phú là tu vi Thông Linh cảnh bát cấp viên mãn. Bây giờ đều đã có xu hướng tiếp cận nửa bước cửu cấp.

Lấy được ích lợi nhất chính là Bạch Ảnh, nàng thiên phú vốn là Thuần linh căn, thực lực tăng trưởng càng thêm kinh người. Vừa mới đột phá Thông Linh cảnh bát cấp hậu kì cách đây không lâu, bây giờ đã là bát cấp hậu kì đỉnh phong. Tin tưởng một thời gian, bát cấp viên mãn sẽ tới tay.

Ngược lại, ảm đạm nhất trong ngũ đại thiên kiêu lại là trước giờ luôn sáng chói nhất Lăng Thiên, hắn đánh đổi một số thứ đem tu vi tăng lên tới nửa bước cửu cấp, mong muốn ép cho còn lại thiên kiêu ngóc đầu không lên nổi. Ai ngờ chỉ có vòng đầu tiê mà khoảng cách đã bị kéo rất gần như vậy rồi. Hắn lại còn là trong ngũ đại thiên kiêu lấy được ích lợi thấp nhất. Tiến bộ thì tiến bộ, nhưng không có khoa trương như còn lại ngũ đại thiên kiêu.

Và để hắn đáng lo nhất là Vân Hoàng. Lăng Thiên hắn không biết rốt cuộc Vân Hoàng trong sương mù đã trải qua những gì, đã đạt được những gì. Tuy hắn không cảm giác được tu vi Vân Hoàng có tăng trưởng, nhưng điều đó càng làm hắn thấy đáng lo.

Khoảng một chung trà sau khi toàn bộ đệ tử tập hợp đầy đủ, một cái cỡ lớn thông đạo mở ra. Bước ra từ trong thông đạo là mười vị trưởng lão. Đứng đầu trưởng lão lời nói vang vọng.

“Toàn bộ đệ tử lấy ra hạt châu.”

Tất cả làm theo lời, từng hạt châu cuốn lên hư không tiêu thất, mà Vân Hoàng đem lệnh bài mình lấy ra, nhìn thấy điểm cống hiến trong lệnh bài tăng lên ba vạn điểm.

Sau cả mười vị trưởng lão lại vung tay, từng đạo phù văn rơi trên người từng đệ tử. Vân Hoàng tương tự cũng nhận được.

“Vòng thứ hai! Trong một ngàn người đi ra mười vị cường giả.”

Cả mười vị trưởng lão bộc phát ra khí thế kinh thiên động địa. Từ dưới mặt đất nâng lên một khối thổ địa. Chính là vòng thứ hai “sàn đấu”, chiều ngang trăm dặm, chiều dọc trăm dặm. Bên trong có đủ mọi loại địa hình, từ sông hồ, núi non đến hoang mạc, rừng rậm.

“Khi các ngươi còn một hơi thoi thóp, phù văn sẽ tự động truyền tống ra ngoài. Các ngươi muốn rút lui thì chỉ cần trấn vỡ phù văn là được.”

“Bất quá, không phải không có trường hợp làm chết người. Các ngươi chính là tông môn tương lai, vì vậy bảo trọng.”

Lão già nói xong, toàn bộ đã xuất hiện bên trong sân đấu.

Chương 143: Trận chiến trên hồ Nước

Đang có chút thả lỏng vì vượt qua vòng đầu tiên, Vân Hoàng ngay lập tức thần kinh căng như dây đàn.

Không có quy tắc, không có dài dòng giới thiệu. Chỉ có duy nhất một câu nói trong một ngàn thiên tài chọn ra mười thiên kiêu.

Đơn giản mà trần trụi đến cục điểm.

Vòng thứ nhất khải nghiệm tâm kế, khảo nghiệm tư chất của đệ tử. Vòng thứ hai thì gần như lật đổ toàn bộ vòng thứ nhất, chỉ có hai từ mà thôi, thực lực!

Mặc kệ vòng đầu ngươi đùa nghịch thế nào, lấy được bao nhiêu châu, thiên phú cao đến đâu. Bước vào sàn đấu kia thì tất cả hoá hư vô, sẽ không có ai vì ngươi là thiên tài mà nương tay cho ngươi.

Mang theo một đống suy nghĩ ngổn ngang, Vân Hoàng bước chân vào trong chiến trường.

Khu vực truyền tống là ngẫu nhiên, điều mà hắn cảm nhận được đầu tiên là nước.

Hắn đặt chân đầu tiên là một cái hồ. Bởi vì khu vực chỉ giới hạn trong có trăm dặm vuông nên ngay lập tức Vân Hoàng đụng độ những đối thủ đầu tiên.

Vân Hoàng chưa từng gặp qua những người này, không có nghĩa bọn họ không nhận ra hắn. Ở vòng đầu tiên Vân Hoàng biểu hiện quá chói mắt, thậm chí ép ngũ đại thiên kiêu một bậc. Chỉ cần không phải người ngu thì sẽ không nhận nhầm Vân Hoàng.

Ba người tiến tới, trong nháy mắt như hiểu ý nhau, đột nhiên tách ra ba mặt giáp kích. Vân Hoàng cũng không phải dễ dàng như vậy bị kinh động. Hắn cương nguyên thôi động, một quyền đánh nổ linh lực của người bên tay trái. Cả ba cũng biết tu vi luyênn thể của hắn không thể khinh thường nên lập tức lui ra. Người ở giữa hét lớn, ba đạo pháp ấn hiện hữu giữa hư không, Tam ấn hợp nhất đánh ra. Một người cầm một thanh đại pháp bảo dạng đại đao một bổ dọc tới, người còn lại ra tay cũng không so với hai người kia muộn. Song thủ xuất chưởng.

Vân Hoàng từ hư không điểm một bước, cả người giống như một lực đẩy vô hình tác động đẩy lên. Song quyền hạ xuống mặt hồ, sóng nước dâng trào, sóng nước vốn là mềm nhũn bình thường giờ khác này cứng rắn như kim thiết, dẻo dai như cao su. Song chưởng bị trấn vỡ nát, tam ấn hợp nhất thời gian thi pháp còn chưa xong trực tiếp tiêu biến. Đại đao rung động như chặt phải thép, chấn động lỗ tai.

Những sóng nước này chỉ là bình thường, nhưng bên trong sóng nước lại kí thác cương nguyên của Vân Hoàng hắn.

Cương nguyên khác linh lực, không thể tồn tại độc lập bên ngoài cơ thể, chỉ có thể quanh quẩn bên trong cơ thể hoặc cần một vật kí thác.

“Ba cái Thông Linh cảnh thất cấp cũng muốn vây công lão tử.”

Coi thường thì coi thường, Vân Hoàng không dám một chút nào chậm trễ, nắm đấm đã bay vọt đến trước mặt ba tên kia. Giống như một cái ná cao su đã kéo căng đến cực hạn, hắn một quyền nổ ra, đem pháp bảo đại đao phần giữa bị đục một cái lỗ to tướng, Vân Hoàng không dừng lại. Chỉ trong một chốc lát ra hơn trăm quyền, cả ba xương cốt bị đập nát như vỏ trứng. Đặc biệt là phần sương sườn trước ngực, cũng là nơi hắn trong điểm chiếu cố, hầu như lõm vào giống như một cái lỗ.

“Vân Hoàng!!!”

Bọn chúng gào rống, linh lực bộc phát càng kinh người, cả ba nhất tề xông lên tấn công. Vân Hoàng một bộ dạng thong dong như thường, mặc kệ cho thuật pháp đập lên người vẫn không đổi sắc, mu bàn tay từ trên cao giáng xuống đập vỡ mũi của một tên. Chân trái một cước quét ngang đụng vào hộ phù của một tên khác, Vân Hoàng gia tăng thêm sức lực. Hộ phù phù văn bị rạch làm hai nửa, tên cầm hộ phù bị hắn một quyền đánh nổ bả vai. Cả người đập xuống biển, máu chảy lênh láng nhuộm đỏ một vùng.

Tên còn lại rốt cuộc biết không có phần thắng, lắc đầu cười khổ.

Hắn không gian phù văn vỡ nát, truyền tống ra ngoài, những tên còn lại cũng không phải ngu ngốc, cũng lần lượt vỡ nát phù văn mà rời khỏi.

Vân Hoàng cảnh giác không có hạ xuống, ngược lại ngoái nhìn xung quanh. Từng đạo thân ảnh hiện thân, không biết từ lúc nào hắn đã bị hơn hai mươi người bao vây.

Trong một trận hỗn chiến như thế này, bị nhắm đến đầu tiên không phải những kẻ có thực lực thấp nhất, mà là những người mạnh nhất. Những kẻ còn lại sẽ liên hợp với nhau để loại bỏ những kẻ mạnh. Bị nhắm đến nhiều nhất không ai khác ngoài ngũ đại thiên kiêu, sau đó đến cường giả tầng thứ như Lạc Vô Ngọc hay Tư Hạo.

Đứng đầu thiên kiêu cần tài nguyên tu luyện, bọn họ chả lẽ không cần? Không tranh thủ lúc khoảng cách hai bên còn có thể nhìn thấy, sau này có lẽ sẽ bị kéo càng xa, đến cả bóng lưng của người ta cũng không thể nhìn được.
Bọn họ cũng là thiên tài, bọn họ sao có thể cam lòng như vậy! Cam lòng nhận mệnh, cam lòng cúi đầu dưới người khác! Người bình thường không thể, bọn họ càng không thể.

Vân Hoàng cũng từng giống như bọn họ, giống như sâu kiến giãy dụa dưới lòng bàn chân người khổng lồ. Nên hắn không có chút nào khinh thị, chỉ còn lại sự đối đãi nghiêm túc.

Đây chính là cho bọn họ tôn nghiêm!

Khoảng lặng trước cơn bão đã kết thúc, một tiếng nổ mạnh bất chợp vang lên. Chỉ thấy Vân Hoàng một quyền cách không mà tới, không khí xung quanh bị ép nổ, mười đạo thuật pháp bắn ra từ bên kia. Vân Hoàng hắn tiên hạ thủ vi cường. Một quyền phá pháp, cực đạo lực lượng như thái sơn áp đỉnh giáng xuống, nhất loạt ba người đồng thời thổ huyết.

Một đạo cự quang như thái dương toả sáng đập lên người Vân Hoàng, hắn đưa tay ra đỡ. Nhưng dường như cự quang so với hắn dự đoán thì mạnh hơn khiến bàn tay của Vân Hoàng như bị đốt cháy, những tia sáng không có phân tán mà tập trung vào một điểm, nhanh chóng xé mở ra một lỗ máu trên chính giữa ngực của hắn.

Oanh oanh oanh oanh oanh!!!

Cương nguyên trong người Vân Hoàng dồn dập như đánh trống, dùng chân chính nghiền ép đánh tan tia sáng. Cự quanh bị hắn một chỉ điểm ra xuyên thủng trung tâm, tiếp đó Vân Hoàng tay phải như kiếm, tay trái như đao. Hai cánh tay đao kiếm song tuyệt chém ra. Kiếm khí gào thét bổ dọc cự quang, đao khí cương mãnh chặt ngang. Một đao một kiếm, đem cự quang tán làm bốn mảng.

Một người đứng đằng xa khuôn mặt lập tức trở nên trắng bệch, vừa nãy cự quang đã là tuyệt chiêu áp đáy hòm của hắn. Vậy mà bị Vân Hoàng dễ dàng phá giải. Nhưng khi nhìn thấy trước ngực của Vân Hoàng bị mình bổ ra một đạo vết thương. Hét to với những người khác.

“Nhìn kìa!!! Hắn bị thương! Mọi người đừng nản chí! Phòng ngự của hắn không phải không thể phá vỡ!”

Tất cả vốn đang tuyệt vọng nhìn lại, quả đúng như lời vừa nói. Nhất thời hai mươi người được tiếp thêm sĩ khí. Thế công càng mãnh liệt.

Thể Tu phòng ngự không phải vô địch!

Tuy vết thương đó rất nhỏ, nhưng liền đại biểu có hi vọng!

“Những ai có pháp bảo dạng hộ thuẫn mau lấy ra!” Nhất thời năm chiếc hộ thuẫn được tế xuất ra. Những chiến hộ thuẫn này phân biệt bao quanh Vân Hoàng năm hướng hình sao năm cánh. Mục đích của chúng không phải đỡ đòn, mà là dùng để hạn chế khu vực chuyển động của Vân Hoàng. Thể Tu cùng cảnh giới mạnh hơn thông thường tu sĩ là sự thật, nhưng có nhược điểm vô cùng rõ ràng.

Cương nguyên của Thể Tu chỉ tuần hoàn chủ yếu trong cơ thể bởi vì ở môi trường bên ngoài sẽ tiêu biến rất nhanh. Vì thế Thể Tu chỉ có thể tiến hành cận chiến mới có thể phát huy ra thực lực mạnh nhất, mà nếu hạn chế khu vực di chuyển của Thể Tu chẳng khác nào vô hiệu hoá khả năng cận chiến của hắn. Một cái Thể Tu không thể cận chiến thì có gì đáng sợ?

Nói là làm, hộ thuẫn bố trí hoàn tất, không thiếu người còn đem phòng hộ phù ném ra phong kín vị trí của Vân Hoàng. Trong khi đó vận chuyển pháp quyết, điên cuồng oanh kích thuật pháp.

Linh lực hỗn tạp trùng điệp lên nhau, đem phương viên cả dặm khuấy thành vũng nước đục. Vân Hoàng hai tay bắt chéo làm động tác che chắn, trên tay dần dần xuất hiện những vết rách nho nhỏ. Tuy những vết rách này rất nhỏ, nhưng với thị lực của Thông Linh cảnh thì thừa sức nhìn thấy. Nhất thời bọn họ lại như say máu gà đồng dạng, thuật pháp ngưng tụ ra uy lực cành lớn hơn, đánh cũng càng hăng hơn.

Vân Hoàng nhất thời có chút đau đầu, nếu hắn không thể trong một đòn đem những thứ ngổn ngang chắn đường hắn xé mở, thì cục diện này sẽ duy trì đến khi một trong hai phe chiến bại. Mà dù hắn có duy trì được thì cũng tiêu hao cự đại. Với còn lại hơn chín trăm đối thủ, cục diện của hắn không thể ngờ là càng thêm tồi tệ.

“Không thể ẩn giấu được nữa! Nhưng ít nhất không cần vận dụng linh lực.”

Vân Hoàng hồn lực phóng thích, đã từ rất lâu hắn đã họ cách bố trí trận pháp bằng hồn lực. Đem hồn lực ngưng thành trận kì, mà nơi hắn bố trí lại chính là... chân phải của chính mình.

Hai tay rách da càng lợi hại, từng giọt đặc quáng máu tí tách nhỏ xuống. Những người này không phải không có Thông Linh cảnh bát cấp, lực bộc phát tuyệt nhiên không kém. Nhất thời không ai chú ý đến chân phải của hắn. Chân phải chảu dọc từng đạo Long văn. Toàn bộ bảy mươi hai đạo Long Văn hắn tôi luyện Hồng Hoang Thiên Long Hoá toàn bộ cường hoá chân phải.

“Một tầng, hai tầng, ba tầng,...”

Vân Hoàng lẩm nhẩm, phần thân dưới của hắn cũng trở nên nặng nề hơn.

“... bảy tầng, tám tầng,...”

Vân Hoàng con mắt đột nhiên co rút lại.

“... chín tầng!”

Chín tầng Bộc Phá Trận!

Bộc Phá Trận, ít nhất cần Nhị cấp Trận Pháp Sư mới có thể bố trí. Tác dụng chủ yếu là để dẫn nổ năng lượng. Nhiều người sử dụng Bộc Phá Trận để làm con bài cuối cùng đồng quy vu thuận cùng kẻ địch. Qua hắn tiến hành cải tạo, Bộc Phá Trận tuy rằng uy lực giảm xuống, nhưng không còn như trước lấy thương đổi thương nữa.

Chín tầng Bộc Phá Trận cùng một lúc kích hoạt, khí tức trên người Vân Hoàng đột ngột khủng bố đến mức cực điểm. Hắn bật cao người, chân phải quét ngang đem hộ thuẫn chặt nổ. Đúng vậy! Là chặt nổ. Hộ thuẫn như bị nhét thuốc nổ đồng dạng, nổ đến mức nhìn không ra hình dáng ban đầu nữa. Vân Hoàng tốc độ nhanh đến cực hạn lao ra vòng vây, trận thế của những người vây công rối loạn. Nhưng ngoài dự đoán của bọn họ là, Vân Hoàng lại bay hướng lên trên.

Một người nhìn xuống bên dưới là mặt hồ, dường như đã đoán được cái gì đó mà điên cuồng hét lên. Nhưng mà đã không kịp nữa rồi.

Một cước của Vân Hoàng hạ xuống, cả hai mươi người lục phủ ngũ tạng như bị phá nát, linh lực toán loạn. Toàn bộ bị đẩy bắn xuống lòng hồ. Vân Hoàng hít dài một hơi lạnh, cả người như đạn pháo lao xuống.

Chân hắn quét ngang, đem nước cả hồ quay thành xoáy nước, đừng nhìn nước như vậy mềm yếu. Cương nguyên của hắn thêm vào khiến cho xoáy nước như một đám cứng rắn cương nguyên xoay tròn. Còn những người trong kia thì sao? Tất nhiên là bị xoáy đến xương cốt biến dạng, nhưng trước khi bọn họ biến thành đống thịt nát, những tiếng phù văn vỡ nát vang lên. Cả hai mươi người toàn bộ bị truyền tống.

Toàn quân bị diệt!

Chương 144: Trợ chiến

Vân Hoàng hơi thở có chút gấp gáp, hắn đem khí tức của mình che giấu về sau liền tiến tới vùng sâm lâm, đem phần đất bên dưới gốc cây đào thành một cái huyệt động. Thông thường như vậy trốn tránh thủ đoạn chỉ cần thả thần thức ra là có thể phát hiện. Nhưng Vân Hoàng đã nhanh chóng ném ra trận kì bố trí một cái Ẩn Nặc Trận. Làm hết việc này về sau, hắn mới đem trong nhẫn trữ vật chữa thương đan dược lấy ra, một ngụm nuốt vào.

Khoả thứ ba đan dược tiêu tan, Vân Hoàng trên thân vết thương mới khôi phục không sai biệt lắm. Bất quá những cái đó chỉ pà tiểu thương, chân chính thương thế chính là trong cơ thể hỗn tạp lực lượng từ thuật pháp của những người kia. Những lực lượng này không phải là đồng nhất, sẽ có hỗn loạn, sẽ có xung động, mà tổn thương sẽ là hắn chịu.

Vân Hoàng ngồi xếp bằng, trong người cương nguyên theo mạch máu vận chuyển, đầu tiên đem trong người những cái kia hỗn tạp lực lượng trấn áp không cho chúng nó làm loạn, tiếp theo dựa vào liên tục tuần hoàn đem mài mòn, triệt để đến khi toàn bộ tiêu tán mới thôi.

Thời gian chữa thương không dài lắm, mới có một chung trà tả hữu. Vậy mà tiếng đánh nhau bên ngoài ngày càng to, thanh thế ít nhất cũng là trăm người giao chiến. Vùng này sâm lâm đã phá thành năm bè bảy mảng, những cái này cây cối dù cho vững chãi cứng cáp vô cùng cũng không thể chịu được ngần này phá hoại.

“Không thể ở lâu.”

Vân Hoàng quyết định sẽ rời đi chỗ này, dù hắn có Ẩn Nặc Trận che chở, nhưng cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, hắn nào dám khẳng định trăm phần trăm là bọn họ sẽ không phát hiện?

Bất quá, một tiếng hét lớn quấy rối Vân Hoàng suy nghĩ. Chủ nhân của tiếng hét này không phải người lạ, mà là trước đó thiếu niên tóc đỏ Tư Hạo.

“Có tiếng mắng chửi, có tiếng khiêu khích. Tư Hạo tên này quả thật thích bị ăn đánh a.”

Sau đó, để hắn đau đầu là có nên giúp hay không?

Tư Hạo tên này còn có sức để hét to như vậy kêu gào cùng khiêu khích, có lẽ tình huống cũng không bết bát như vậy. Phe Tư Hạo chiến ưu thế. Hoặc là căn bản không tồn tại phe phái nào hết, hay chỉ có gồm nhiều phe phái nhỏ ít người, chỉ có đơn thuần hỗn chiến, loại được càng nhiều người càng tốt.

So với khả năng trước, Vân Hoàng ngược lại càng hướng về phía sau hơn. Bởi vì chỉ có mười người có thể tồn tại sau cùng, vì vậy không ai sẽ thật sự kết giao đội ngũ, phòng trường hợp bị phản bội. Nếu có, cũng chỉ giới hạn trong ba năm người.

“Có thể thử.”

Cân nhắc nhiều như vậy cũng là vì mình, dù hắn cùng Tư Hạo đã từng chung dụng vài ngày trước, từng hợp tác qua, nhưng không thể không nề hà chính mình mà xông ra cứu trợ.

Hắn còn nghĩ đến trường hợp Tư Hạo hét lớn như vậy là để dụ hắn ra. Nhưng nghĩ đến việc mình ẩn nấp không ai nhìn thấy liền loại bỏ.

Vân Hoàng vẫn không có thoát khỏi ẩn dấu trạng thái. Dùng thần thức tiến hành điều tra, đúng như hắn dự đoán, nơi đây hỗn chiến không phân địch ta. Nếu có chỉ là vài chi đội ngũ ít người tồn tại mà thôi. Mà hắn cũng nhìn thấy Tư Hạo cùng Lạc Vô Ngọc cùng một chiến tuyến, đang cùng một chi đội ngũ sáu người khác chống lại.

Để hắn ngạc nhiên là, Lạc Vô Ngọc lại ở đây. Làm cho Vân Hoàng không khỏi tồn tại ảo giác chỗ nào có Tư Hạo, Lạc Vô Ngọc tự khắc sẽ xuất hiện vậy.

Trên chiến trường, Tư Hạo trong tay bảo đao bay múa, đem ba người trước mặt đẩy ra một đoạn dài, một đao cắt xuống đoạn linh lực, đem trước mặt thuật pháp phân làm hai nửa.

“Các ngươi ba cái này yếu gà, cũng nghĩ vây công Tư Hạo bổn đại ca?”

Ba người kia cả ba đều là Thông Linh cảnh bát cấp trung kì. Mà trong đó dường như dẫn đầu bát cấp trung kì đỉnh phong hướng Tư Hạo rống giận.

“Tư Hạo, ngươi đáng chết!”

“Có rắm thì thả! Ăn ta đao!”

Xung quang hắn hoả viêm nồng đậm. Lấy trong tay hắn bảo đao làm khởi đầu, một thanh cự đại hoả đao cắt ngang hư không. Hoả diễm hạ xuống, đem xung quanh sâm lâm cây cối thiêu rụi làm tro bụi. Đặc biệt nhằm vào ba người trước mặt, chỉ cảm thấy toàn thân huyết nhục giống như bị đun sôi, cả ba gào thét dữ dội, liều mạng đồng loạt phản kích.

Tư Hạo lúc trước đối phó ba Thông Linh cảnh bát cấp trung kì tuy rằng có thể một đấu ba, nhưng tuyệt đối không có nhẹ nhàng như thế này. Bởi vì Thiên Thụ cho hắn cơ duyên giúp gia tăng lĩnh ngộ thiên địa chi lực. Về cơ bản, bát cấp trung kì và bát cấp hậu ki linh lực tồn trữ không có khoảng cách quá lớn. Cỡ lớn hơn nửa thành khoảng chừng. Nhưng bởi vì thiên địa chi ý lĩnh ngộ khác biệt nên tốc độ hồi phục linh lực chênh lệch nửa thành thành, thiên địa chi lực điều động chênh lệch nửa thành. Cộng với chênh lệch nửa cơ bản là một thành chênh lệch tổng thực lực. Cộng thêm hắn lĩnh ngộ chủ đạo hoả chi ý tạo nghệ cũng không tính là nông cạn, có thể nhẹ nhàng đem bên dưới nghiền ép.
So với Tư Hạo bên này, Lạc Vô Ngọc biểu hiện ra thực lực còn mạnh hơn, tu vi của hai người tương đương nhau, nhưng băng chi ý của Lạc Vô Ngọc thì lĩnh ngộ càng sâu hơn. Đã gần tiếp cận đến nguỵ vực tồn tại.

Vân Hoàng lúc này cũng hiện thân, Tư Hạo là người đầu tiên nhìn, hưng phấn hướng hắn vẫy tay.

“Uy! Vân huynh đệ ta ở đây! Ta sắp bị đánh chết a!!!”

Ba tên kia con mắt trợn to, một bộ dáng không thể tin nổi nhìn chòng chọc Tư Hạo đang “quằn quại”. Lạc Vô Ngọc càng là sầm mặt lại, Tư Hạo ngươi không bị người đánh chết, mà bị chính cái mồm của ngươi nghẹn chết ngươi có tin không?

Vân Hoàng một bộ nghiêm túc đối địch cũng bị Tư Hạo chọc dở khóc dở cười. Khoác tay nói.

“Gọi ta Vân Hoàng liền tốt.”

Hắn lực chú ý cũng đặt lên ba người kia. Tư Hạo có thể lấy một địch ba là sự thật, nhưng muốn đem cả ba bọn họ đánh rớt thì không thực tế lắm. Cùng lắm có thể cho một người ngã đài.

Nhưng Vân Hoàng tham chiến, hết thảy đều cải biến.

Hắn gia tăng tốc độ, vòng ra sau lưng của ba tên đệ tử, mà Tư Hạo vẫn luôn đứng đằng trước ba người lúc này cũng một bước giẫm xuống. Bảo đao trong tay lấp loé, tuỳ thời có thể trảm xuống.

Hai mặt giáp kích!

Vân Hoàng cánh tay lập loè trận văn, những trận văn cấu tạo từ hồn lực này đối với người khác là vô hình, nhưng trong mắt hắn lại rõ ràng hơn cả. Hắn không có như trước lập ra chín tầng trận pháp, nhưng cũng đã cấu trúc sáu tầng trận pháp, tất cả đều là Tam cấp trung giai trận pháp. Sở dĩ hắn không có dùng Tam cấp cao giai trận pháp bởi vì lực phòng ngự của hắn chỉ đạt đến Thông Linh cửu cấp đã là kịch cỡ. Tam cấp cao giai trận pháp bạo phá uy lực hoàn toàn có thể đối với hắn tạo ra thương thế.

“Bùng nổ!!!”

Vân Hoàng hét lớn cho có khí thế, một quyền giống như năng lượng đã bị nén ép lây ngày mà bạo nổ. Bọn họ lấy ra phòng ngự loại hình phù lục cũng bị rung động lợi hại, nhưng hiển nhiên còn chống lại được. Nhưng mà Vân Hoàng chả lẽ chỉ có thể đấm ra một quyền sao?

Quyền phong nói tiếp nhau bùng nổ. Tư Hạo bên kia, ba người đồng loạt liên thủ cản lại đao của hắn, đột nhiên cảm thấy một tia không ổn. Không thể tin nổi là Bán Huyền Giai phù chú nhanh như vậy đã bị Vân Hoàng đánh cho sắp tiêu tán. “Tâm trí để đi đâu vậy?”

Cùng với lời nhắc nhở của Tư Hạo, đao mang đã hạ xuống. Hoả chi ý thôi động thôi động đến mức tận cùng, khiến cho hư không phảng phất không có chỗ dung thân, đâu đâu cũng chạm vào là bỏng. Linh lực tráo vỡ nát, cả ba bay ngược ra đằng sau, linh lực toán loạn. Mà Tư Hạo sắc mặt có chút trắng, hiển nhiên đem ba người kia cuối cùng lớp phòng ngự đánh cỡ cũng tôbs của hắn không ít sức lực. Nguyên bản cả ba vọng tưởng chạy thoát, nhưng để bọn họ tuyệt vọng là Vân Hoàng đã thoát khỏi Bán Huyền Giai khống chế, đang chờ ở đằng sau giải quyết bọn hắn.

“Các ngươi có gì giữ lại thì lấy ra hết đi!”

Một tên hét lên, đồng thời hắn đem một khỏa đỏ sẫm đan dược một ngụm nuốt vào. Khí tức trên người trở nên cuồng dã hơn, hắn mạch máu cũng căng ra, trên mặt thống khổ thần sắc không dứt, nhưng linh lực lại trên biên độ lớn tăng lên!

Bởi vì thiếu mất cảm ngộ, nên dù đã được tăng phúc rất nhiều cũng khó kiểm soát. Bất quá hắn lập tức lấy lại tự tin, linh lực bao lọc nắm đấ quyền đấu quyền với Vân Hoàng.

Nhưng để hắn đắc ý bị dội một chậu nước lạnh dập tắt là, vô luận là hắn tấn công thế nào, mãnh liệt ra làm sao, nhưng Vân Hoàng vẫn như cũ khí thế không giảm. Mà hắn khí tức ngày càng yếu đi.

Vân Hoàng thực ra cũng không có trong tưởng tượng dễ dàng như vậy. Ăn đan dược về sau, tên này thực lực thình lình vượt qua luyện thể tu vi của hắn. Nhưng hắn lại vững chắc vô cùng, công kích không thể đánh xuyên qua hắn phòng ngự.

Giống như một khối sắt đối đầu với một khối cao su. Dù sắt độ cứng cao hơn cao su nhưng vì tính dẻo của cao su nên dù sắt có đụng mạnh cỡ nào cũng không đụng vỡ cao su được.

Huống chi đối thủ của Vân Hoàng chỉ là một khối sắp tan biến sắt.

Oanh!

Vân Hoàng một quyền oanh lên ngực của đối phương, hắn phun máu dữ dội, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Lại thêm linh lực tiêu hao quá độ nên đến cả phi hành cũng không được. Rốt cuộc bị truyền tống phù văn vỡ nát đưa ra ngoài.

Bên kia Tư Hạo thiếu đi một đối thủ nên càng ung dung, hai ngươi kia ép đáy hòm tuyệt kĩ cũng không mạnh như đối thủ của Vân Hoàng nên vừa giãy dụa đuọc một chút thì lại rất nhanh bị áp chế. Vân Hoàng cũng lập tức chạy đến tiếp ứng. Phân biệt mỗi người quấn lấy một đối thủ. Hai người kia biết rằng chống trả cũng vô dụng nên nhất quyết đem chính mình truyền tống phù văn bóp nát.

Lạc Vô Ngọc tình hình cũng không tệ, ba đối thủ đã bị hắn giết rơi một cái, hai cái còn lại thấy Vân Hoàng cùng Tư Hạo tới tiếp viện liền dứt khoát bỏ đi. Không muốn cùng bọn họ đối đầu. Trước khi đi, bọn họ thật sâu liếc nhìn Vân Hoàng.

Vân Hoàng lần trước dưới trăm người đuổi giết chạy trốn quá trình cũng không ít người thấy được. Bất quá cũng không ai quá mức để ý nữa. Nhưng từ lúc lúc Vân Hoàng là người leo Thiên Thụ cao nhất, cộng thêm thể hiện ra thực lực ngang hàng với Lạc Vô Ngọc cùng Tư Hạo, thậm chí nếu Vân Hoàng có che giấy thực lực mà nói, chắc chắn không nghi ngờ đạt đến ngũ đại thiên kiêu cùng một cấp độ.

“Một đối thủ mạnh mẽ như vậy tuyệt đối không thể lãng quên, ta phải mau đưa tin này truyền ra.”

Vân Hoàng cũng cảm nhận thấy thế cuộc có phần không ổn, đây không xuất phát từ bất cứ một chứng cứ nào hết, mà là từ hắn đến từ nguy hiểm làm ra dự bạo. Tại vòng đầu tiên thực lực của hắn không có biểu lộ quá nhiều. Leo Thiên Thụ tuy rằng đứng thứ nhất, nhưng đó chỉ là với tiềm lực biểu hiện, mà không phải thực lực.

Bây giờ biểu hiện ra thực lực xem ra sẽ đưa đến nhiều hệ quả hơn hăn nghĩ.

Bất quá Vân Hoàng cũng không muốn che giấu, rốt cuộc đây là chiến đấu là chính. Một cái thực lực yếu nhược người lại có thể sống sót đến mười người cuối cùng thì quả thật là giấu đầu hở đuôi.

“Lạc Vô Ngọc, Tư Hạo, ta đi trước.”

Hắn không đi cùng hai người vì tín nhiệm không đủ, ai có thể đảm bảo là hai người đó không đối với hắn tiến hành đánh lén đâu?

Cả hai cũng không vạch trần, cũng cáo biệt với Vân Hoàng một câu, sau đó liền rút khỏi chiến trường.

Chương 145: Trước bão táp

Vòng thứ hai diễn ra đã được một canh giờ, trái ngược với quãng thời gian trước, hoả thế vậy mà lại có xu thế hạ xuống, đem toàn sàn đấu trở nên yên tĩnh.

Nhưng đây chỉ là bình yên trước cơn bão mà thôi. Tất cả đều tiến vào một cái giảm xóc thời kì, chỉ khi cái giảm xóc thời kì này đi qua, chiến đấu sẽ càng kịch liệt, thậm chí thành trăm người đoàn chiến cũng sợ rằng không phải là một lần xảy ra.

Mới một canh giờ thôi, đã gần hai trăm người bị loại, thử tưởng tượng sau đó càng kịch liệt như thế nào. Thậm chí là những người mạnh nhất có thể cũng phải “đầu rơi máu chảy”.

Vân Hoàng nguyên bản ý định là muốn lẩn trốn càng lâu càng tốt, nhưng như dội cho hắn một chậu nước lạnh là, diện tích của sàn đấu vậy mà rút nhỏ lại!

Nguyên bản là trăm dặm vuông diện tích, vậy mà sau nửa canh giờ lại co rút còn chín mươi dặm vuông, mà một canh giờ trôi qua liền còn tám mươi dặm vuông.

Nửa canh giờ sau sàn đấu sẽ co ngắn mười dặm vuông. Theo hắn suy đoán, rất có thể sàn đấu sẽ co ngắn đến còn mười dặm vuông cuối cùng. Lúc đó lẩn trốn không còn ý nghĩa nữa, dù ngươi muốn hay không cũng phải xách kiếm lên chiến đấu!

“Đó là lý do phải loại càng nhiều người càng tốt, để cho tiến vào quyết đấu cuối cùng phải đối mặt với ít đối thủ nhất có thể!”

Khi diện tích sàn đấu còn rộng rãi, hắn đánh xong còn có thể chạy, còn có thể tìm chỗ chữa thương. Nhưng mười dặm ư? Đồng nghĩa với chiến đấu không ngừng! Sẽ không ai cho ngươi thời gian ngồi xuống chữa thương, chỉ có chiến đấu đến khi còn mười người đứng được, hoặc là chính mình ngã xuống.

Vân Hoàng lập tức tập trung tinh thần, không tiếc tiêu hao vật phẩm đem trạng thái của mình đến đỉnh phong. Đồng thời cũng đem một phần linh dược được Thiên Thụ ban tặng luyện chế đan dược chữa thương hoặc là bổ sung linh lực loại hình đan dược.

Không chỉ có hắn, nhiều người cũng đồng thời làm ra chuẩn bị. Lại nửa canh giờ trôi qua, giờ sàn đấu diện tích đã rút ngắn chỉ còn bảy mươi dặm vuông.

Đại chiến nổ ra!

Tại một khu vực nào đó, chục người, sau đó tăng lên trăm người sóng linh lực bắt đầu trùng điệp lên nhau, chiến đấu đã lập tức được đẩy lên giai đoạn cao trào. Không phải không có người muốn làm ngư ông đắc lợi, nhưng phàm là những người lại gần đó, muốn làm ngư ông đằng sau sẽ lập tức bị những kẻ đang chiến đấu kéo vào cuộc chiến.

Linh lực tràn tán lợi hại, không thiếu thuật pháp vừa ra liền sáng chói một mảnh thiên địa.

Chỗ Vân Hoàng cũng phát sinh đại chiến không lâu sau đó. Không phải bình thường đại chiến, mà là trăm người đoàn chiến!

Chỗ trú ẩn của hắn bị đánh vỡ, Vân Hoàng hiển lộ trước mắt mọi người. Hắn vừa lộ ra một khắc kia, ngay sau đó liên tục vọt ra mười người, toàn bộ đều là Thông Linh cảnh bát cấp!

Bát cấp sơ kì có, trung kì cũng chiến gần nửa số lượng. Đặc biệt là chủ công lại là một cái bát cấp hậu kì!

Vân Hoàng sắc mặt không khỏi căng ra, bát cấp hậu kì này tuy khí tức tuy không có Tư Hạo cùng Lạc Vô Ngọc cường đại như vậy, nhưng tuyệt đối không chênh lệch lớn bao nhiêu.

Nhưng không kịp để Vân Hoàng não động, một cây phi kiếm to lớn đã cắt qua, hắn xoay người né tránh theo bản năng, nhưng không ngờ được rằng là phi kiếm lại ngay lập tức đổi hướng đập lên người hắn.

Vân Hoàng bắp tay vẫn cảm thấy tê dại. Phi kiếm này nói là phi kiếm, nhưng nó giống như một cái bàn thì đúng hơn. Ba người xông ra, phân biệt là ba đạo kiếm quang trảm xuống. Vân Hoàng ngay lập tức lấy lại thăng bằng. Liên tục xuất quyền đánh gãy kiếm quang. Nhưng đằng sau hắn thình lình nhô ra phi kiếm to bự kia.

“Kết kiếm trận!”

Tên duy nhất Thông linh cảnh bát cấp hậu kì hét lớn, kiếm trong tay ba người kia xũng vứt ra, hoá thành ba đạo lưu quang lao ra. Cùng với thanh cự đại phi kiếm kia bao vây tứ phương xung quanh Vân Hoàng.

“Tất cả, tấn công!!!”

Toàn bộ bát cấp cường giả còn lại cũng đồng loạt điều động linh, lập loè thuật pháp thành hình, Vân Hoàng chỉ cảm thấy như con thuyền nhỏ sắp bị đại dương nuốt chửng.
Tình huống đó không chỉ mỗi Vân Hoàng gặp lại, mà là cả Lạc Vô Ngọc, Tư Hạo tầng thứ này, thậm chí cả ngũ đại thiên kiêu cũng gặp vây hãm.

Mà những người chỉ huy tấn công vây hãm những kẻ đứng đầu đều có cấp độ như tên bát cấp hậu kì đang đánh với Vân Hoàng kia.

Những kẻ đó tuy có thực lực không tệ, nhưng mà tuổi đã lớn rồi. Tu vi do thời gian chồng chất mà thành rất nhanh bị các thiên tài trẻ tuổi kia dẫm dưới chân. Mà những lần như thế này là cơ hội duy nhất mà bọn chúng có thể phản kháng, có thể tranh cho mình một cái hi vọng bước lên thiên lộ.

Chiến hoả nổ ra khắp nơi, sàn đấu trước kia còn có thể nhìn ra địa hình khác biệt, nhưng bây giờ đã giống như một bãi phế tích không hề nghi ngờ.

Long Thiên lạnh lùng bước ra, sau lưng hắn liên tục có tu sĩ rơi rụng, cũng tầm ba mươi người. Một tên Thông linh cảnh bát cấp hậu kì nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của Long Thiên, không cam lòng bóp nát không gian phù văn. Cuối cùng theo toàn bộ người vây công rời đi chỗ này.

Hắn biết, thiên lộ trong lòng hắn đã đoạn tuyệt.

Thanh Diên một kích quét ngang, nặng nề chiến kích đem xung quanh mười hai người đánh bay, trên người bọn họ đã bị lôi điện đánh cho trụi hết tóc, da thịt bị đốt cháy thành từng mảng rụng xuống. Xương bị chặt đứt. Bên trong nguỵ lĩnh vực của nàng, những người này như trói gà không chặt tiểu bạch kiểm đồng dạng. Mặc dù chống cự kịch liệt nhưng linh lực bị hạn chế, đối với tu sĩ chả khác nào chí mạng.

Văn Phú cuồng dã hán tử chả khác nào một đầu man ngưu. Văn Phú kiêm tu cả luyện thể, dù cho tu vi luyện thể không cao lắm nhưng lại có càng đánh càng mạnh cảm giác. Hoàn toàn dùng cường thế để hình dung, đem toàn bộ những kẻ dám vây hãm đập ra bã. Văn Phú hoàng kim cự phụ xẻ mặt đất làm đôi, đem trước mặt cuối cùng bát cấp hậu kì tu sĩ gần như đoạn tuyệt tuỷ sống. Nếu không phải là không gian phù văn bao phủ thì hắn đã bị chia làm hai nửa mà chết.

Lăng Tiến tuy là yếu nhất, nhưng hắn tu luyện không thể nghi ngờ là xa luận chiến tốt nhất. Tu luyện cương nhu chi ý, có thể chọn một trong hai loại cương chi ý hoặc nhu chi ý, hoặc đi cả hai đường làm một cái toàn diện thể. Mà Lăng Tiến đi chính là nhu chi ý đường, hoá giải địch nhânh lực lượng, phản đòn, kiếm chỗ sơ hở mà phản công nhất kích tất sát. Những kẻ vây công không thể ngờ là bị Lăng Tiến sinh sinh mài chết.

Bạch Ảnh khí chất xuất thần, những viên tinh thần bay xung quanh nàng chính là pháp bảo mà nàng đã tế luyện, tạo thành một màn chắn không góc chết, không những thế còn có thể gia tăng công kích, bổ trợ linh lực. Gần như có thể nói là toàn năng loại hình pháp bảo. Cộng thêm nàng còn tu luyện không ít tinh thần bí pháp, cùng với tu vi không thấp. Hiển nhiên cũng như những người còn lại của Ngũ đại thiên kiêu, không thể bị đánh đổ.

Toàn bộ ngũ đại thiên kiêu không ai bị đánh bại, không có nghia không có người bị đáng bại.

Một số người có Tư Hạo thực lực cũng không cam lòng bị loại, còn Tư Hạo thì sao? Hắn đồng hành là Lạc Vô Ngọc, đó là điều ít người dự đoán tới, cho nên chi đội ngũ nguyên bản tới vây công Tư Hạo giờ phút này bị hai người cấp làm thịt.

Cũng không thể trách bọn họ, dù sao vòng này hầu hết người sẽ chọn đi một mình, giống như lúc trước Vân Hoàng cùng Tư Hạo với Lạc Vô Ngọc tách ra. Đưa lưng về phía kẻ không đủ tín nhiệm là một việc làm ngu ngốc.

Bây giờ sàn đấu đã bị co rút một nửa, còn có năm mươi dặm vuông. Vân Hoàng toàn thân chi chít vết thương, xung quanh vốn dĩ đã bị phá huỷ giống như một phế tích, giờ phút này càng âm trầm như bãi tha ma.Vân Hoàng một quyền đem phi kiếm cánh cửa uấn cong, một tay bóp lấy cổ của tên tu sĩ Thông Linh cánh bát cấp hậu kì. Một tay đâm vào bụng hắn.

Âm thanh trần đục vang lên, tên kia chỉ cảm giác lục phủ ngũ tạng của hắn giống như bã nôn sắp phun ra khỏi miệng vậy.

“Ta... không... cam... lòng... Bọn... ta... cố... gắng... bao... nhiêu... như... vậy...”

Hắn liên tục hụt hơi, cổ họng hắn đau đớn, toàn thân hắn đau đớn, linh hồn hắn đau đớn.

Bọn họ luôn cho rằng chính mình là những người cố gắng nhất, trả hía nhiều nhất. Nhưng tại sao bọn họ không thể thắng được?

Vân Hoàng không có trả lời câu hỏi của hắn, một quyền đánh lên ngực của tên đó. Hắn được bao bọc bởi truyền tống phù văn, hoand toàn biến mất khỏi sàn đấu.

Vân Hoàng cũng mang thương rất nặng mà biến mất. Ban đầu chỉ có mười người tham gia vây công, sau đó lại càng nhiều người, hai mươi người, ba mươi người, bốn mươi người,...

Tổng cộng là năm mươi tám người vây công. Vân Hoàng lúc đó đã gần như là kiệt sức, chỉ có thể gắng gượng dùng sức dai của mình đem từng người một kéo cho đến chết. Cho đến tận kẻ cuối cùng, quyền đấm ra cũng khiến hắn đỏ cả đầu quyền, cánh tay tưởng chừng như sắp rụng đến nơi.

Vân Hoàng vẫn đứng tại chỗ, một bộ lạnh lùng tư thái liếc nhìn xung quanh. Những kẻ dự định muốn làm ngư ông đắc lợi giờ phút này sắc mặt khó coi vô cùng. Ai cũng không phải người ngu, cũng có thể nhìn ra Vân Hoàng đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng mà đồng dạng bọn họ cũng không ai dám tiến lên thử nghiệm. Bởi vì nếu Vân Hoàng còn có bài tẩy đặt lên người bọn họ, thì chẳng khác nào làm lợi cho người khác.

Mang theo tâm lí ấy, cùng với những biểu hiện trước của Vân Hoàng. Đã đem nhiều người bức rút lui.

Còn hắn vẫn đứng tại chỗ đó, con mắt nghiêm nghị không rời, cuối cùng những kẻ cứng đầu nhất chỉ có thể cắn răng bỏ đi.

Có thể nói, Vân Hoàng này chính là một trận thành danh. Không chỉ sở hữu tư chất phi thường, mà còn có thực lực không thua kém ngũ đại thiên kiêu. Cáu tên Vân Hoàng này, sau khi vòng thứ hai kết thúc chắc chắn sẽ được rất nhiều cá nhân để ý.

Xung quanh năm dặm phạm vi đã không có một bóng người, Vân Hoàng bày ra tinh thần bình phong, đem hết thảy làm ra ngăn cách, để thần thức đối phương không thể thấy rõ hoàn cảnh bên trong. Lúc này hắn mới thoát ly khỏi chỗ này, dựng lên một cái Ẩn Nặc Trận đem mình che đậy về sau, vô lực ngã ngửa ra đằng sau.

“Cũng may là bọn chúng rút đi sớm, nếu không thì phiền phức rồi.”

Vân Hoàng đích xác còn giữ lại, nhưng không phải sử dụng đối với hắn mà nói tuyệt không thể tốt hơn. Hắn lấy trong nhẫn trữ vật ra một gói thuốc bột. Thuốc bột đắp lên từng mảng da thịt bị thương, mơ hồ khói bốc lên. Máu me lập tức theo bột thuốc rơi ra bên ngoài, còn vết thương lại ẩn ẩn kết thêm một tầng da non.

Gần như đắp kín người về sau, Vân Hoàng mới ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện hồi phục, da thịt bắt đầu trở nên bóng loáng, khí tức ẩn ẩn lại tăng lên một đoạn. Hắn đem dan dược chữa thương cùng tu luyện lấy ra, một bên đem nội thương bên trong chữa khỏi, một bên đem linh lực của mình cấp tốc hồi phục.

Những thiên kiêu kia cũng như Vân Hoàng, sau khi đánh bại nhóm đầu tiên liền ngay lập tức ẩn đi. Bọn họ không sợ khi đối đầu riêng lẻ một ai, nhưng vây công là trường hợp mà không ai muốn xem. Vì vậy trong lúc này tạm lánh đi phong ba, ra sức chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng mới là tối ưu.

Thời gian càng về sau càng gấp gáp, lúc này đã co ngắn đến ba mươi dặm vuông diện tích, nguyên bản một số người vọng tưởng trốn tránh giao chiến giờ phút này không thể không hiển lộ thân hình, giết tới đỏ mắt mới thôi.

Vân Hoàng lúc này đã sớm thay bộ y phục rách nát kia, toàn bộ trên thân thương thế cũng đã sớm biến mất.

“Còn một chút nữa...”

Vân Hoàng nỉ non nói khẽ, khi thời điểm sàn đấu còn mười dặm vuông hạ xuống, lúc đó mới là chân chính vòng thứ hai bắt đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau