VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Cầu sinh cuối cùng một con đường (1)

Dù đã nhận định chắc chắn rằng Vân Hoàng không thể nào sống sót được, nhưng vì cẩn thận nên hắc y nhân vẫn hạ xuống kiểm tra.

Quả nhiên, y vẫn bắt được một tia khí tức yếu ớt.

Hắc y nhân khuôn mặt điên cuồng vặn vẹo, từ lúc thành danh đến giờ, đây là lần đầu tiên y nhục nhã như vậy. Lần xuất thủ thứ nhất coi như không tính, bởi vì y lúc đó khinh địch, nhưng lần thứ hai y thậm chí vận dụng cả thực lực chân thực cũng không diệt sát được.

Một con kiến hôi lại có thể năm lần bảy lượt từ bàn tay y bò ra đã kích thích dã tính trong người y.

Chỉ cần bắt được Vân Hoàng, hắc y nhân dự định sẽ tra tấn Vân Hoàng đến mức hắn phải cầu xin y giết hắn. Dù sao lão già yêu cầu là giết cũng khônv nói thời hạn là bao lâu.

Lần theo tia khí tức sinh mệnh yếu ớt còn lại đến trung tâm của hòn đảo đổ nát. Hắc y nhân phất tay, một cỗ linh lực phát ra hất bay đống đất đá, y có thể cảm nhận được mình càng gần cỗ khí tức này hơn.

Đột nhiên, dị biến phát sinh!

Từ dưới mặt đất, dường như có một vật gì đó đang muốn thoát ra, nó toả ra một luồng nhiệt lượng rất lớn, giống như đang bốc cháy vậy.

Một vụ nổ lớn đột ngột diễn ra ngay chỗ mà hắc y nhân đào vào đó. Đất đá vang tung toé, một chiếc phi hành khí tốc độ cực nhanh vọt lên trước, hướng về phía sâu trong hải dương phi hành. Hắc y nhân phản ứng cũng không chậm, linh lực vận chuyển, y ấn pháp quyết, chân đạo theo một thanh phi kiếm nhanh chóng đuổi theo phi hành khí.

Cứ tưởng rằng trong chốc lát phi hành khí sẽ bị đuổi kịp, nhưng tốc độ càng lúc càng nhanh, nhiều lúc suýt nữa vọt khỏi hắc y nhân truy sát.

“Thiêu đốt bản nguyên pháp bảo sao? Khó trách lại nhanh như vậy.”

Thiêu đốt bản nguyên pháp bảo cũng tương tự như thiêu đốt tinh huyết của tu sĩ. Trong thời gian ngắn có thể gia tăng mạnh uy lực của pháp bảo. Phi hành khí này phẩm chất là Huyền Giai Hạ Phẩm đỉnh phong, khi thiêu đốt bản nguyên pháp bảo thì sở hữu tốc độ nhanh đến mức y phải vất vả mới có thể đuổi kịp.

“Bất quá, cũng chỉ là cá nằm trong chậu thôi. Để xem, ngươi con kiến hôi này có thể chạy được bao lâu?”

...

Từ trong đống đổ nát, một cánh tay từ dưới mặt đất trồi lên. Cánh tay móc hết đất đá ra, để lộ ra Vân Hoàng, Phương Chính cùng hai người đồng bạn của cậu.

Vân Hoàng cầm chặt Lục Kì Đạo Bàn trong tay, cố gắng chịu đựng cái cảm giác bị móc rỗng kia.

Nói không ngoa, Lục Kì Đạo Bàn là thứ có độ cứng cao nhất của hắn đến giờ. Cũng nhờ một kích đó của hắc y nhân lực lượng không có ngưng tụ mà dàn trải ra xung quanh phương viên mấy trăm dặm. Vân Hoàng cửu tử nhất sinh chống đỡ được lần này tao ngộ tử vong.

Đắng lòng thay hắc y nhân, toả đại chiêu ra để tránh cho Vân Hoàng chạy thoát. Ai ngờ lại là điểm yếu để Vân Hoàng phá cục.

Tất nhiên, mấu chốt để Vân Hoàng có thể sống sót chính là chiếc phi hành khí kia. Có nó, hắn mới có thể dụ được hắc y nhân đi xa khỏi đây. Nếu không hắn có mười cái mạng cũng không đủ cho người khác giết.Phương Chính trong lòng cũng đau đớn không dứt. Đó là Huyền Giai Hạ Phẩm đỉnh phong phi hành khí a! Giá trị lớn không thể tưởng được. Giá trị ở đây không chỉ nói về phẩm giai của nó, mà là còn về phí mời Luyện Khí Sư tiến hành luyện chế, phí tổn vật liệu luyện chế, công sức cùng chi phí bỏ ra để kiếm được vật liệu phù hợp,... tất cả những cái đó đủ để một gia tộc cỡ lớn tại hải thành phải đào móc của cải mấy đời tổ tông mới có thể trả nổi!

Hơn nữa, phi hành khí này còn là đồ đi mượn nữa chứ. Phương Chính muốn khóc không được mà cười cũng chẳng xong.

Đột ngột, Vân Hoàng ngã quỵ một chân xuống, từ trên làn da của hắn chạy dọc những đường gân màu tro rất dữ tợn. Phương Chính vừa thở phào vì thoát chết lúc này lại hoảng cả lên.

“Tiền bối! Tiền bối!”

Vân Hoàng không có trả lời cậu, hắn điên cuồng vận chuyển Vĩnh Cửu Chi Mạch kết hợp với Bá Cực Chi Thể áp chế hủ độc xuống.

Vân Hoàng đối sách không có vấn đề gì, nhưng lực lượng của hắc y nhân vẫn quá mạnh. Dù là Lục Kì Đạo Bàn cũng không thể ngăn chặn hoàn toàn được.

Phương Chính lúc này mới hiểu ra, không có Vân Hoàng lấy thân ra ngăn chặn, bọn họ có cầm món pháp bảo kia cũng chỉ có thể chịu chết.

Hàn Vi Vi, Chước Dương cũng dần tỉnh dậy. Cả hai vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu gì thì đã bị Phương Chính khóc lóc chạy tới kể lể hết tất cả mọi chuyện xảy ra từ lúc bọn họ mất đi ý thức.

Là độ tuổi nhiệt huyết đầy mình, đối với một câu chuyện như vậy căn bản không có sức chống cự nào. Hai vành mắt đã sớm phiếm hồng.

...

Ý thức của Vân Hoàng chìm vào trong thể nội.Từng tia đáng sợ hủ độc muốn đâm xuyên qua tầng tầng lớp lớp da thịt, muốn xâm nhập vài trong cốt tuỷ hắn.

Cốt tuỷ chính là thân thể trụ cột chống đỡ, cốt tuỷ xảy ra vấn đề tương đương với đem thân thể hoàn toàn vứt đi.

Bất quá, Vân Hoàng có dùng Vĩnh Cửu Chi Mạch lực lượng, hay vận chuyển Đạo Thể Ngũ Trọng Thiên đều chỉ có thể làm chậm tốc độ xâm lấn. Kéo dài hơi tàn mà thôi. Vĩnh Cửu Chi Mạch sau khi chiến đấy với đầu thiềm thừ kia đã tiêu hao gần sạch, Đạo Thể Ngũ Trọng Thiên lại không đủ mạnh để chống lại loại hủ độc này.

Vân Hoàng ý thức do đã khiêu chiến cực hạn quá lâu đã sớm dầu cạn đèn tắt. Vận chuyển lực lượng đối kháng hủ độc cơ bản là một loại bản năng cầu sinh.

Độc tố trên người Vân Hoàng đến từ hắc y nhân mười phần đáng sợ. Cũng vì vậy mà trong giới những kẻ dù tu vi cao hơn cũng không dám đối với y làm cái gì.

Vân Hoàng trụ được đến giờ đã là cực hạn.

Ý thức của hắn chìm sâu vào trong Hắc Động Hồn Hải.

Dù đã mơ hồ không rõ, cảm quan của Vân Hoàng vẫn cảm nhận được một môi trường hoàn toàn khác biệt. Cứ ngỡ như là đã bước vào một thế giới khác vậy.

Lạnh lẽo.

Cô quạnh.

Trống rỗng.

Trong này dường như không tồn tại một thứ gì hết.

Không có năng lượng hay vật chất tồn tại.

Không có không gian, vì Vân Hoàng không thể cảm nhận được khoảng cách hay phạm vi của bất cứ chỗ nào.

Không có thời gian, vì nơi này luôn tồn tại một cách phiến diện, giống như một bức tranh. Vĩnh viễn giữ nguyên một trạng thái.

Vân Hoàng ý thức cố gắng kêu gọi chính mình phải tỉnh dậy. Chìm vào nơi sâu nhất bên trong hồn hải đã là tình trạng tệ nhất, hắn phải thoát ra!

Nhưng vô ích, mặc cho hắn kêu gào thế nào, ý thức vẫn một mực trôi ra xa.

Chương 122: Cầu sinh cuối cùng một con đường (2)

Khi ý thức của Vân Hoàng đã đạt đến điểm cực hạn, một kiện kì lạ sự tình diễn ra.

Hắn vậy mà lấy lại giác quan cảm giác.

Dù thần trí cơ hồ sắp vỡ nát, hắn nhận thức vẫn miễn cưỡng rõ ràng.

Bằng vào nhận thức và liên tưởng, tuyệt đối không thể tạo ra cảm giác thật như thế này.

Vân Hoàng lấy lại tầm nhìn.

Đó là một con hẻm heo hút điển hình gần như thành thị nào cũng có, ăn mày, trẻ mồ côi,... hết thảy cấp thấp nhất tầng lớp đều sẽ lấy đây làm nơi trú ngụ.

Mùi rác rưởi, thối rữa xộc lên mũi hắn.

Vân Hoàng định bụng đứng dậy nhưng mặc cho hắn có cố thế nào, cỗ thân thể này vẫn một mực dựa lưng vào bờ tường. Một phân cũng không rời.

Nhưng khi hắn từ bỏ, cỗ thân thể này lại đứng lên, lê bước ra khỏi con hẻm sâu hoắm.

Vân Hoàng nhận ra mình cảm nhận được hết thảy giác quan của cỗ thân thể này, nhưng không thể tác động theo bất cứ cách nào mà chỉ có thể mượn tầm nhìn để quan sát và cảm nhận thôi.

Từ độ cao tính từ mặt đất lên tầm mắt của hắn, cỗ thân thể này còn rất nhỏ, khoảng chừng bảy, tám tuổi gì đó.

Vân Hoàng khó hiểu, hắn đây không giống với chuyển thế trọng sinh, càng giống với linh hồn phụ thể hơn. Nhưng hắn lại có thể có được cảm giác hoàn chỉnh.

Vân Hoàng muốn tiếp tục quan sát, nhưng khổ nỗi ý thức của hắn rất mỏng manh, cơ hồ lúc nào cũng có thể đứt gãy chìm vào hôn mê. Vì vậy chỉ có thể thỉnh thoảng bắt lấy một vài hình ảnh.

Đứa trẻ ăn trộm, bị phát hiện, bị đánh đập, suýt nữa bị vó ngựa đạp trúng.

Những hình ảnh này, dần dần trùng lặp với kí ức của hắn. Nhưng hắn thần trí đã mơ hồ, khó khăn lắm mới có thể giữ được ý thức đối với tình cảnh của mình tiến hành dò xét. Bây giờ trạng thái đã nửa tỉnh nửa mơ, không phân biệt nổi đâu là thực đâu là ảo nữa.

Vân Hoàng không nhận ra, hắn đã lọt vào hồi ức của chính mình.

Giống như đi ngược thời gian.

Nhân sinh của hắn hết thảy chiếu lại.

Từng hình ảnh luân chuyển qua tầm nhìn của Vân Hoàng.

Một tiểu tử toàn thân gầy rộc, trên ngực đeo một cái lệnh bài bằng đá gồ ghề, xâu bằng một mảnh vải rách được cuộn tròn lại. Đôi mắt tuy thâm quầng nhưng vẫn rực sáng như liệt nhật nhìn về phía tu sĩ trên trời đang đạp phi kiếm bay kia.

Không ngoại trừ nó, toàn bộ người trong thành đều nhất loạt nhìn lên, trong mắt kính sợ nồng đậm, đồng thời cũng cực độ lửa nóng.

Thành thị này chỉ là một cái thế tục thành thị, tu sĩ đều được coi là bậc thần tiên không thể mạo phạm. Mà hôm nay tiên nhân đến thu đệ tử, chỉ cần có người nhà mình thu đệ tử liền có thể cải biến số mệnh, tiền đồ vô hạn lượng.

Có người tính toán thế nào đưa con em mình ra mắt, có người còn muốn đem trong nhà bảo vật đút lót. Riêng chỉ có đứa trẻ kia, đôi mắt một mực như lửa nóng nhìn chằm chằm vào tu sĩ kia.

Sâu bên trong Vân Hoàng, giống như có một cái gì đó thắp lên...

...

Thời gian như thoi đưa, đứa trẻ ngày nào đã cao hơn một chút, y phục trên người cũng không còn là đống vải rách nữa. Bất quá cũng chỉ là một bộ y phục cắt ghép từ những miếng vải khô cứng.

Trong một căn tròi dựng bằng gỗ, đứa bé đau đớn khóc âm ỉ, hai tay bám chặt vào thành của chiếc giường tre nơi góc tròi. Nằm trên giường tre là một lão nhân. Lão nhân dường như muốn xoa đầu đứa bé, nhưng lão đã yếu đến mức chỉ có thể nói ra những lời cuối cùng.

“Vân Hoàng...”

“... Con là một nam nhân...”

“... Đừng lúc nào cũng khóc lóc như vậy...”

“... ta ra đi... cũng rất khổ tâm...”Đứa trẻ hàm răng cắn chặt môi, cố đem nước mắt ép xuống. Nó còn lấy tay quệt đi quệt lại mỗi lần. Mạnh mẽ gật đầu một cái.

“Ừ... là cái dạng này...” - Lão nhân đáp lại.

“Vân Hoàng... nhớ giữ kĩ... lệnh bài... của phụ mẫu con...”

Thằng bé gật đầu.

“Tốt lắm...” - Lão nhân đáp.

“Vân Hoàng... những lời dạy... của ta... con phải... hảo hảo nhớ kĩ...”

Thằng bé gật đầu.

“Tốt lắm...” - Lão nhân đáp.

“Vân Hoàng... cái hộp... dưới gầm giường... lấy... nó...”

Thằng bé gật đầu.

“Tốt...” - Lão nhân giọng nói đã mơ hồ.

“Hảo... hảo... sống... sót...”

Thằng bé gật đầu.

Không có tiếng nói của lão nhân đáp lại.

Thằng bé lại tiếp tục gật đầu một lần một lần nữa.

Chỉ còn một sự im lặng đáp lại

Nó gật đầu.

Đứa bé còn nhớ như in, mỗi khi nó gật đầu như vậy, lão nhân sẽ lại xoa xoa nó trên đầu chỏm tóc.Gần đây lão nhân ốm nặng, dù không có xoa nó chỏm tóc vẫn đáp lại nó.

Cả người nó run lên bần bật.

Thằng bé dường như không chấp nhận được chuyện này.

Lão nhân chết.

Cũng chỉ là sinh lão bệnh tử, cũng chỉ giống như một hạt cát trong hoang mạc bay ra chỗ khác.

Thế giới xung quanh không thay đổi. Dưới kia, thành thị vẫn tấp nập, dân chúng vẫn bình yên. Cây cỏ vẫn vậy, khu rừng sau nhà nó vẫn vậy.

Một cái chết bình lặng.

Nhưng lại giống như khoét từng lỗ, từng lỗ trên trái tim loang lổ của nó.

...

Những người dân xung quanh giúp chôn xác của lão nhân ra sau nhà, đắp thành một cái gò đất.

Nó rốt cuộc không thể kiềm nén được nữa. Khóc rống lên.

Âm thanh thảm thiết như bị xé rách cổ họng. Nó khóc, cho đến lúc nước mắt khô kiệt.

Những người xung quanh não lòng, âm thầm thở dài bàn tán.

Họ mỗi người góp một ít gạo đưa cho thằng bé.

Nó lúc này đã khó xong, quệt đi trên mặt nước mắt nước mũi tèm nhem. Nó quay vào trong căn tròi nhỏ. Lấy cái hộp gỗ cho vào tay nải.

...

Phong Ngân Tông, tạp dịch khu diễn võ đài.

Rắc!

Một tiếng giống như xương gãy vang lên. Lồng ngực của thiếu niên bị thanh kiếm đập với lực đạo rất mạnh. Trấn cho lục phủ ngũ tạng của cậu đảo lộn.

Thiếu niên chống tay lên, cậu không cam lòng, không cam lòng thua như thế này. Đây là cơ hội để có thể đổi mệnh.

Nhưng mà, dù ý chí có cứng rắn đến mức nào, thân thể đã bị thương nặng cũng vô lực đứng lên. Gã đối thủ hung ác trừng mắt. Trong miệng phỉ nhổ thiếu niên.

”Ha, một cái nho nhỏ Nhất mạch, không ngoan ngoãn tu hành lại dám đến đây ước chiến. Không biết tự lượng sức!”

...

Vu Huy Hoang Mạc.

Một thanh niên thân mặc tro sắc trường bào. Đội một cái mũ rộng vành. Bên hông giắt lấy bội kiếm. Cầm một tờ phù lục trước mặt tiến hành dò đường.

Bão cát càng lúc càng mạnh, cát như kim đâm vào da. Dưới mãnh liệt như vậy bão cát, thanh niên trốn sau một tảng đá cao chừng hai thước. Thần thức xác định xung quanh không còn gì nguy hiểm thì mới an tâm. Đem phần bụng mở ra.

Đó là một đạo vết thương.

Viết thương do kiếm công kích, hắn lấy trong nhẫn trữ vật ra một bọc linh tán bôi lên miệng vết thương. Sau đó lấy ra một viên linh đan nuốt vào.

Chương 123: Cầu sinh cuối cùng một con đường (3)

Tạm thời xử lí vết thương, thanh niên ngồi xếp bằng xuống, linh lực vận chuyển tiến hành hồi phục.

Lăn lộn trong Vu Huy Hoang mạc trọn vẹn tám năm thời gian. Gã biết bão cát nơi đây phi thường đáng sợ. Thậm chí, một tu sĩ Thông Linh cảnh còn bị bão cát đâm trên người lỗ trỗ, đến mức huyết nhục cùng lục phủ ngũ tạng bị cát đâm cắt qua, toàn bộ róc hết, chỉ còn trơ lại xương cốt còn dính thịt vụn.

Trận pháp uy lực sắp cạn, gã thanh niên đem mấy viên linh thạch ném ra, cật lực duy trì trận pháp ổn định.

May mắn là bão cát lần này cũng không tính là quá nguy hiểm, không đến một canh giờ đã ngừng.

Gã thở dàu một hơi, một tay đem chỗ linh thạch còn chưa tiêu hao hết quấn vào nhẫn trữ vật. Một tay ném ra một trương phù lục. Phù lục phát ra một đạo kim quang bé bằng đầu ngón tay, hướng một phương hướng trong hoang mạc chỉ tới.

...

Xích Long Vương Triều. Đông nam biên giới số ba mươi hai cứ điểm quân tập hợp.

Hàng vạn tu sĩ đứng trên một khu vực rộng lớn. Xung quanh là vài trăm lều trại dựng tạm, những lều trại này đều có bố trí trận pháp, phòng ngự cũng đủ dùng. Lại còn một vài gian chứa đầy hàng hoá cùng công cụ nữa.

Xích Long vương triều đối với các tiểu quốc nhỏ lân cận tiến hành xâm lược, nhưng không muốn lãng phí binh lính của quốc gia mình. Vì vậy, Xích Long quân vương đã ra biện pháp, chiêu thu các tán tu ở khắp nơi, thành lập tập hợp quân tiến hành đánh chiếm. Đồng thời sẽ ban thưởng hậu hĩnh.

Mặc dù biết rõ hung hiểm vạn phần, nhưng vẫn có vô số tán tu đâm đầu vào chiến tranh. Bọn họ cả đời ở tầng dưới chót lăn lộn, có một tia cơ hội đổi đời, dù là bất cứ ai cũng muốn thử.

Ở trong đám đông, một cái trẻ tuổi nam tử đang đúng đó. Âm thầm kiểm tra đi kiểm tra lại nhẫn trữ vật của mình.

Đan dược, pháp bảo, trận kì,... đều đã đầy đủ.

Đột nhiên, một đại hán râu dậm đột nhiên vỗ vai nam tử. Nam nhân có chút thất thố giật nảy mỉnh.

Đại hán không vì thế mà chê cười nam tử. Ngữ khí hảo sảng.

“Người trẻ tuổi, trước khi ra trận không nên mất bình tĩnh như vậy. Nên nhớ, càng hung hiểm càng phải bình tĩnh xử lí. Bí quyết sống sót của ta đó!”

Đại hán nhìn qua quân trang của nam tử một hồi. Sau đó đưa cho hắn một bộ khải giáp che kín toàn thân.

“Người trẻ tuổi, cậu chưa có áo giáp phải không? Quân tiên phong chúng ta mà không có áo giáp khác gì mất nửa cái mạng.”

Chưa kịp để hắn kịp nói gì, đại hán đã cười to rời đi, trước khi đi còn vỗ lưng hắn thêm hai phát nữa.

Đột nhiên, một tiếng báo hiệu vang khắp toàn trường. Từ ngọn núi đối diện xuất hiện bóng dáng của quân địch.

Vân Hoàng nhớ lại lời đại hán, áp chế trong lòng sợ hãi. Mặc lên áo giáp.

Khi hắn vừa kịp cầm kiếm lên, chiến trận đã bắt đầu.

...

Sát! Sát! Sát! Sát! Sát! Sát! Sát!

Phốc!

Nam tử trẻ tuổi thổ huyết, thanh kiếm trong tay cắm phập vào lồng ngực của đối phương. Hoả hệ linh lực bạo phát thiêu huỷ cương nguyên hộ thể của đối phương, đâm nát trái tim.

Đối phương trước khi chết đi còn trấn cho hắn một quyền khiến lục phủ ngũ tạng của hắn dường như bị đảo lộn.

Nam tử ho rất mạnh, nuốt một viên đan dược vào sắc mặt mới tốt ra một chút. Rút ra thanh kiếm từ lồng ngực của tên kia.

Kẻ vừa ngã xuống là một tên thể tu.

Chiến trận đã duy trì được ba canh giờ.

Lúc này đây, mùi máu tươi, sát khí hỗn tạp đã tràn nhập chiến trường. Xung quanh vang lên tiếng chém giết kinh thiên. Trên bầu trời có hàng vạn quân sĩ thân cưỡi phi kiếm tử chiến với địch thủ. Thỉnh thoảng lại có mấy chục xác chết ngã xuống.

Có thể phi hành trên không tại chiến trường này không ai không là Thông Linh cảnh đỉnh phong.

Cứ mỗi môt hơi thở lại tổn thất mất chục Thông Linh cảnh đỉnh phong, chiến trường thật sự quá thảm khốc.

Phàm nhân ngưỡng mộ tu sĩ có thể đi mây về gió, nhưng không biết rằng một khi bước chân vào tiên lộ chỉ có hai con đường.

Tiến lên hoặc chết.

Lúc này, trẻ tuổi nam tử hội họp cùng quân mình, nam tử lại lần nữa điên cuồng lao vào giết chóc.

Bên đối phương lao ra một đầu lân sư, lân sư toàn thân mọc vảy cứng rắn, một đớp ngoạm đôi người một tu sĩ. Gã tu sĩ này kêu thảm một tiếng, một phần thân thể rớt xuống đất, tuyệt khí bỏ mình.

“Giết!!!”

Một tu sĩ nào đó hét lên, giống như một ngòi nổ kích động tất cả quân sĩ.

Đã đến dạng này chiến tử, bọn họ mỗi người trong lòng đều minh bạch một đạo lí.

Quay đầu chính là tử vong, chỉ có chiến mới có thể tranh thủ một đầu sinh lộ.

Thuật pháp, pháp bảo, chiến kĩ điên cuồng thi triển tấn công lên đầu lân sư. Nó bị một cây thương găm vào mắt, rống to phẫn nộ. Một ngoạm đem đầu của một tu sĩ nhai nuốt. Nhưng không kịp để nó tấn côbg những người khác, một đạo chưởng ấn đã đẩy nó đi xa.

Lân giáp trên người lân sư vỡ vụn, các tu sĩ kia thấy như vậy tấn công càng là điên cuồng, có người còn không kịp ăn đan dược, không kịp tránh né mà bị quật bay, bị cắn nát.

Cuối cùng, lân sư chết đi.

Một đầu Tam cấp cao giai yêu thú, cứ như vậy liền chết đi.

Một số người liếc nhìn quân số, ban đầu vây công lân sư là gần hai trăm người. Trong đó Thông Linh cảnh trung kì có bốn mươi người, còn lại toàn bộ đều là Thông Linh cảnh sơ kì.

Đối với cấp độ chiến trường này, Hư Linh cùng Luyện Khí cảnh đã không còn bất cứ tác dụng nào, kể cả là làm pháo hôi hay bia thịt.

Tất cả đều âm trầm không nói một lời.

Hai trăm vị Thông Linh cảnh, chỉ còn sống sót bảy mươi người.

Không khí này chỉ bị đánh vỡ khi tiếng kèn tập hợp quân vang lên.

Xích Long vương triều đã thành công chiếm đóng toàn bộ xung quanh năm tiểu quốc vùng biên giới. Một trận chiến này, bọn họ thắng.

Nhưng chẳng có mấy ai vui vẻ.

...

“Ngươi là người thuộc số ba mươi hai cứ điểm tập hợp quân?”

“Là ta.”Nam tử liếc nhìn xung quanh số ba mươi hai quân doanh.

Lúc trước hàng vạn người, giờ hắn đếm xung quanh cũng chỉ thấy tầm năm, sáu ngàn nhân mạng. Bị thương trong số đó chiếm gần hai phần ba.

Những người còn lại, hoặc là chết, hoặc là đào ngũ, hoặc là mất tích.

Nam tử lúc này mới cởi ra bộ áo giáp của mình.

Bộ áo giáo này bị méo mó lỗ chỗ, bị cắt qua cũng không ít, lâu ngày chiếc đấu, nó đã sớm bị máu tươi làm cho hoen gỉ.

Nam tử vuốt ve bộ giáp, không có nó, hắn chắc đã tử trận mấy chục lần.

Hắn nhớ đến đại hán kia, không biết gã đó có còn sống không?

...

Không.

Nam tử nhìn cái xác lạnh băng trước mắt.

Tu sĩ chết trận toàn bộ được kéo về đây.

Hàng chục vạn, trăm vạn cái xác được kéo lên trên một cái phi toa rất lớn.

Hàng chục, trăm vạn xác chết được vận chuyển vào nhiều phi toa lớn của Xích Long vương triều.

Bọn họ, sẽ trở thành thức ăn cho yêu thú được thuần dưỡng.

Hắn đã nhìn thấy đại hán đó, người đã đưa cho hắn áo giáo.

Gã bị một đạo thuật pháp côbg kích đánh nổ cánh tay cùng toàn bộ ngực trái, một phần đầu cũng bị vũ khí cắt qua.

Nam tử cúi gằm mặt xuống, lặng lẽ cầm mũ giáp đội lên đầu đại hán, ôm quyền đứng đó.

Toàn bộ đoàn phi toa đi hết về sau, hấn mới xách kiếm, hướng về phía quân doanh mà đi.

...

Lăng Minh Vực.

Tin tức một toàn động phủ mới được phát hiện thậm chí xuất hiện qua Ngũ cấp linh dược, Thanh Minh Diệp. Đưa tới đại lượng cường giả của Lăng Minh vực tới tham gia tranh đoạt. Thậm chí một số thế lực tại các vực khác cũng cử sang nhân thủ.

Thanh Minh Diệp sở dĩ quý hiếm như vậy, bởi vì nó là dược liệu chủ yếu để luyện chế Khai Minh Đan, là đan dươc tu luyện cực kì cao cấp dành cho Ngưng Niệm cảnh.

Đan dược dành cho Ngưng Niệm cảnh tu luyện vốn đã khan hiếm, mà Khai Minh đan còn là quý giá nhất một trong.

Tại một thành nhỏ nằm gần trung tâm Lăng Minh vực, một nam tử nghe được tin tức, lặng lẽ ngẩng đầu lên.

Hắn mặc dù trông vẫn có chút trẻ tuổi, nhưng quầng mắt đen cộng với những đoạn râu ria nham nhỏ dưới cằm lại khiến hắn troibg thật mệt mỏi.

Nghe được đám người kia bàn tán, nam tử trong lòng nảy lên hi vọng.

Hắn dừng lại ở Thông Linh cảnh đỉnh phong đã vỏn vẹn ba mươi năm.

Năm xưa trong chiến trận bị thương thời điểm, hắn tu vi vẫn không có ảnh hưởng, nếu có thì chỉ là vài lần phát tác mà thôi. Nhưng bây gioè đã ảnh hưởng đến căn cơ của hắn.

Không có cơ duyên, hắn có lẽ chỉ có thể tận hưởng còn lại ba ngàn năm tuổi thọ của Thông Linh cảnh nữa thôi.

Hắn phải đi.

...
Một gốc hoàn chỉnh Thanh Minh.

Tổng cộng mười hai Thanh Minh Diệp lá cây đính trên thân mềm.

Trên ngọn cây, một quả nhỏ cỡ nắm tay trẻ em xuất hiện.

Thanh Minh Quả.

Chỉ cần nuốt Thanh Minh Quả, không cần qua luyện chế, không cần linh dược hỗ trợ. Ngưng Niệm cảnh tu sĩ có thể nhất phi trùng thiên, cảnh giới tăng vụt mà không ảnh hưởng đến căn cơ.

Hấp dẫn bực này, ai cũng không kiềm lòng được.

Mấy gã tu sĩ Ngưng Niệm cảnh vốn trốn chui trốn lủi lúc này bắt đầy tiến hành điên cuồng cướp đoạt.

Xung quanh nhỏ yếu tu sĩ bị dư ba toả ra giết chết sạch sẽ. Chỉ một số Chân Đan cảnh mới sống sót.

Nam tử bị dư ba đánh nát toàn bộ xương cốt, lục phủ ngũ tạng. Một tia hoả diễm thiêu cháy toàn bị huyết nhục sau lưng của hắn. Trái tim của hắn đã vỡ tung.

Đạt đến cảnh giới này, trái tim bị vỡ cũng không thể chết ngay lập tức.

Hắn có thể cảm nhận được, cả người đang dần mất đu tri giác, tử vong lạnh lẽo giáng lâm trên người hắn.

Hắn chết.

Cuối cùng, khung cảnh xung quanh biến mất.

Vân Hoàng nằm đó, một thân lạnh lẽo như xác chết.

Hắn dường như đã quên mất một kiếp sau của mình.

Hắn đã quên mất mình đang trúng hủ độc.

Một bóng người lặng lẽ tiến đến gần Vân Hoàng.

Hắn đã quên mất toà cổ tháp kia.

Bóng người đó tiếp cận hắn, đứng tại hắn bên thân.

Hắn đã quên mất hắn đến phiến hải dương Lạc Dương.

Bóng người đã chờ rất lâu.

Hắn đã quên mất mình bị yêu thú vây giết ba tháng.

Gột rửa đi kí ức của hắn...

Hắn đã quên mất La Vũ Thành kí ức.

Xoá bỏ đi con người của hắn...

Hắn đã quên mất Nguyệt Nha.

Chỉ vì cuối cùng một thời khác này...

Hắn đã quên đi Phong Ngân Tông.

Cuối cùng, ta đã có thể...

Bóng đen đưa hai tay ra bóp lấy cổ Vân Hoàng.

Hắn không có phản kháng.

Hắn bây giờ là Vân Hoàng, chỉ là Vân Hoàng của kiếp trước mà thôi.

Mà Vân Hoàng của kiếp trước, đã chết rồi.

Hắn đã quên...

Bóng đen bóp cổ hắn càng mạnh, chỉ thêm một chút nữa thôi, hắn sẽ thật sự chết đi.

Lục... Thi... Y.

Lục Thi Y, tương lai chính là đại danh đỉnh đỉnh Lục Hoa Nữ Đế.

Nàng là nhân sinh kiếp này của hắn điểm khác biệt khởi đầu.

Một thiếu nữ lạnh lùng, nhưng lại tinh ranh tính kế, đem hắn làm tấm mộc.

Một thiếu nữ trong sinh tử, cùng hắn một kiếm kia liều mạng.

Một thiếu nữ vô cảm, lại vì hắn một người mà rơi lệ.

Hắn không có quên!

Sao hắn có thể quên được!

Hắn không thể quên! Hắn không muốn quên!

Ta là Vân Hoàng! Ta vẫn còn chưa chết!

Hắn vẫn còn một tia cuối cùng của kiếp này lí trí, trong hắc ám vô tận tìm kiếm cuối cùng cầu sinh một con đường.

Hắn cuối cùng đã tìm được. Nguyên lai là nàng, Lục Thi Y.

Trên ngón tay của Vân Hoàng, xuất hiện một đoạn thất sắc giới chỉ, giới chỉ toả ra một luồng thất thải quang mang, đẩy lùi bóng đen, đem hắn bao lại.

Bóng đen kia muốn làm gì đó, nhưng nhìn thấy thất thải quang mang thì liền đình chỉ, đứng ngây ngốc tại chỗ.

Chương 124: Gặp lại

Một tia ý thức cuối cùng của Vân Hoàng điên cuồng giãy dụa, mà màn đêm xung quanh lại không ngừng ăn mòn hắn, cướp đi lí trí của hắn, cướp đi kí ức của hắn.

Dù nhìn thấy đằng xa một tia sáng trong đêm tối, hắn vẫn không thể nào với tới nó được.

Bóng đêm như một chiếc đầm lầy, chậm rãi nhấn chìm hắn xuống vô hạn tối tăm, những đạo vô hình xiềng xích khoá chặt lấy Vân Hoàng. Hắn cành giãy dụa muốn thoát ra, nó càng xiết chặt vào.

Đột nhiên.

Khi mà Vân Hoàng đã sắp bị bóng đêm nhấn chìm, một đạo thất thải quang mang nương theo nhỏ bé tia sáng chiếu xuống, thất thải quang mang giống như chứa đựng sức mạnh, phá vỡ những gông cùm xiềng xích xung quanh hắn. Mang cho hắn một sức mạnh kì lạ, Vân Hoàng trong nháy mắt khôi phục, cố hết sức thoát ra bên ngoài.

Oanh!

Một đạo phá toái thanh âm vang vọng.

Rắc!

Thứ bình chướng giam giữ hắn vỡ ra.

“Phốc!”

Vân Hoàng choàng tỉnh dậy, trong miệng phun ra một cục máu đen đặc quánh. Máu đen rơi xuống, biến thành một làn khói tan đi.

Vân Hoàng lúc này mới vỡ oà. Cả người không còn sức lực gì mà nằm xuống.

Kinh lịch vừa rồi, so sánh với hậu kì đại chiến với tứ phái, bị đánh nát thân thể về sau chỉ hơn chứ không kém.

Dường như có một thứ gì đó tiềm phục bên trong người hắn. Khi hắn dầu cạn đèn tắt thì thừa cơ tiến công.

Cái đáng sợ ở đây, chính là cách mà nó tiến hành tiêu diệt Vân Hoàng hắn.

Dùng những hình ảnh kiếp trước của hắn tiến hành mài mòn con người của hắn, làm cho Vân Hoàng tưởng rằng, hắn là Vân Hoàng của kiếp trước.

Mà Vân Hoàng của kiếp trước đã chết rồi.

Tâm đã chết thì người không gì ngoài một cái xác vô hồn, Vân Hoàng lúc đó yếu ớt như một quả bong bóng, chỉ cần đụng nhẹ là sẽ vỡ.

Dù là tia lí trí cuối cùng còn xót lại cũng không thể ngăn chặn ý nghĩ rằng chính mình đã chết của hắn.

Đáng tiếc, thứ đó dù là gì đi chăng nữa thì nó đã thất bại.

Mà Vân Hoàng không những thế mà còn đạt được một thứ vô cùng to lớn, lớn đến mức dù là Vĩnh Cửu Chi Mạch hay Hắc Động Hồn Hải đều kém.

Tự do.
Nói không ngoa, từ lúc trọng sinh đến tận bây giờ, hắn luôn lo sợ.

Lo sợ rằng tất cả đây chỉ là một mộng ảo, mộng ảo của một linh hồn đã chết.

Cũng vì thế mà Vân Hoàng rất ít khi chợp mắt, hắn sợ rằng khi mở mắt ra thì không còn là khung cảnh đó nữa, mà tất cả chỉ có lạnh lẽo và hắc ám bao trùm.

Rất nhiều lần, hắn đã tự hỏi.

“Liệu mình có phải là Vân Hoàng không?”

“Hay chỉ là một thứ mang kí ức của Vân Hoàng?”

Những suy đoán khiến hắn rùng mình, giày vò hắn mỗi đêm.

Nhưng.

Bây giờ hắn đã có thể dõng dạc tuyên bố.

Hắn, chính là Vân Hoàng.

Không có phân biệt Vân Hoàng của kiếp trước, Vân Hoàng của kiếp này, hắn chỉ là Vân Hoàng mà thôi.

Về việc tại sao Vân Hoàng hắn lại có thể trọng sinh, làm đảo lộn toàn bộ vận mệnh xung quanh mình như vậy thì vẫn chưa phải cấp bậc mà hắn có thể sờ tới.

Còn về thứ kia, dù Vân Hoàng không có nhìn thấy được nó, nhưng giống như là có tâm linh tương thông vậy. Thứ đó đối với hắn không mảy may có một tia sát ý.Tất cả những gì hắn cảm nhận được chỉ là nó đang thống khổ.

Đem những suy nghĩ mênh mang cất ra sau đầu, Vân Hoàng chậm rãi hít một hơi khí trong lành, cảm nhận được thân thể từng lỗ chân lông thoải mái không gì sánh được, như thoát hoan thoái cốt một dạng. Toàn bộ gông cùm xiềng xích trong tâm trí bị đánh nát, để hắn toàn bộ kĩ xảo, tâm cảnh đạt đến một tầng cao mới.

Để hắn vui mùng là, Thần Hồn Chi Pháp đã nhất cử nhất động tiến vào tầng thứ hai.

Thần Hồn Chi Pháp loại công pháp này là tiên thiên công pháp, sức lí giải của nó căn bản vượt quá thế giới này cấp bậc. Đã nghiên cứu Thần Hồn Chi Pháp gần một phần năm tổng thời gian từ khi hắn trọng sinh, Vân Hoàng nhận thấy thứ này không giống như một môn công pháp, mà so với công pháp càng thêm triệt để. Bao gồm cả lí luận định nghĩa, khái niệm lí giải, tri thức càng thêm cao minh.

Vân Hoàng lúc này mới ngó nhìn khung cảnh xung quanh.

Đó là một căn tiểu viện, trên mặt tường toàn bộ đều là màu xanh lá trúc.

Tiểu viện rất đơn sơ, ngoại trừ cái giường Vân Hoàng đang nằm ra thì ở giữa có thêm một cái bàn, trên bàn còn có một chén trà bốc lên khói, dường như người pha nó vừa rời đi không lâu.

Một cỗ mờ ảo thơm ngát trong không khí bỗng chốc khiến Vân Hoàng toàn thân thả lỏng, cỗ khí tức này không những không át đi mùi trà, mà còn hoà quyện với hương trà, tăng thêm một phần thần bí.

Vân Hoàng ngồi dậy, hắn chậm rãi bước ra.

Bên ngoài tiểu viện là một vườn trúc rậm rạp, có thể nghe được tiếng của gió nhẹ thổi qua khẽ lay động vườn trúc, tạo ra âm thanh ông ông ngắt quãng.

Ở giữa vườn trúc, thẳng theo cửa ra của tiểu viện là một con đường nhỏ có lát đá bên dưới.

Vân Hoàng sải bước, chậm rãi và trầm ổn.

Chỉ khoảng vài chục hơi thở sau, Vân Hoàng bước ra khỏi vườn trúc, đặt chân lên một vùng thảo nguyên.

Mà ở giữa đó, một cái mềm mại đến cực điểm bóng dáng đang ở đó.

Nàng ngồi trên một cái ghế đan bằng trúc, bên cạnh là một cái bàn từ ngọc thạch đúc ra. Trên bàn là một bộ ấm trà.

Hơi trà vẫn còn ấm.

Nàng quay đầu lại, tóc dài thướt tha hơi nhếch lên, lộ ra một cái tuyệt sắc khuôn mặt. Đôi mắt của nàng long lanh, thất sắc con ngươi nhìn vào Vân Hoàng.

Hắn không có tránh né ánh mắt của nàng, trong lòng giống như có một cái gì đó vỡ oà ra. Một dòng nước ấm chảy khắp người hắn, khiến cho Vân Hoàng ấm áp vô cùng.

Lục Thi Y...

Nguyên lai là nàng...

Chương 125: Sư tôn

Vân Hoàng cước bộ dừng lại một chút, sau đó lại bước tiếp.

Lục Thi Y đứng lên, chậm rãi bước về phía hắn.

Mỗi một bước chân lại giống như quay ngược lại thời gian, trở lại thời điểm mà bọn họ lần đầu tiên gặp trên vũ đài tạp dịch đệ tử của Phong Ngân tông ngày đó.

“Tại hạ Vân Hoàng, xin chỉ giáo.”

“Lục Thi Y, chỉ giáo.”

Hai năm, mới có hai năm thôi. Đối với một tu sĩ mà nói, hai năm trong thọ nguyên dàu dằng dặc của mình chả khác nào một buổi sáng ăn cơm uống nước của phàm nhân.

Mới có hai năm, mà đã như cả một đời mới gặp lại.

Vân Hoàng đột nhiên trong lòng căng thẳng, nàng có lẽ... đã quên ta là ai?

Nhưng đáp lại hắn chính là Lục Thi Y nhẹ nhàng nhào vào lòng hắn, dụi đầy vào ngực của hắn.

“Vân Hoàng...”

Giọng của Lục Thi Y lí nhí như muỗi kêu, nhưng đối với Vân Hoàng thì không có vấn đề gì. Hắn cười nói.

“Uy, Lục Thi Y. Ngươi không có quên ta?”

“Vân Hoàng...”

“Ta sẽ coi đó như là ngươi không quên đi.”

Hắn lúc này không có phát hiện ra, nàng trên môi đã nhếch lên một nụ cười hạnh phúc, đôi mắt tràn đầy nhu tình.

Nàng sao có thể quên được.

Thiếu niên dắt tay nàng, đối kháng với thế cục dường như phải chết không ngờ, trên môi vẫn nở một nụ cười.

Thiếu niên vì bảo vệ nàng, chịu đựng hàng ngàn, hàng vạn vết thương, dùng hình thức tự hi sinh chính mình để tiêu diệt toàn bộ địch thủ.

Thiếu niên vì để nàng chạy đi, không tiếc đưa cho nàng một trương cực kì quý giá truyền tống phù lục, cùng với vô số tài nguyên.

Buồn cười là nàng vẫn ngu ngốc không biết hắn đưa cho nàng chiếc nhẫn trước lúc quyết tử là vì sao?

Nguyên lai hắn từ trước đã biết, biết rõ ràng cả hai người không có một chút cơ hội nào. Vân Hoàng cũng đã suy tính kĩ càng rồi. Dù bất cứ trường hợp nào, cũng chỉ có một người có thể rời đi an toàn.

Giới tu sĩ vô tình có thừa, vì một gốc linh dược, một món bảo vật mà xuống tay với thân nhân bằng hữu đâu đâu cũng có, huống chi là liên quan đến sinh tử tồn vong? Lục Thi Y đã nghe không hết những người bô bô ngoài miệng có thể hi sinh vì nàng, nhưng nếu thật sự mà nói, cuối cùng vẫn chỉ có hắn thực hiện.

Lúc này, Lục Thi Y mới dứt khỏi hắn.

Vân Hoàng nhìn nàng, nhất thời không biết nên nói cái gì, trong miệng phun ra một câu.

“A... ngươi cao thêm...”

Ngay sau đó là một khoảng yên lặng.

Vân Hoàng câm nín, hắn cảm thấy khá là xấu hổ, câu đầu tiên nói lại như phụ thân lâu ngày gặp lại con gái một dạng.

Lục Yhi Y khẽ cười nấc lên, không khí mới dần hoà hoãn lại.

Cả hai ngồi xuống bên cạnh ngọc thạch bàn. Hàn huyên trên trời dưới biển hai năm qua kinh lịch sự tình.

“Thi Y, tại sao ngươi lại gặp được ta? À mà đi theo ta còn có ba người, bọn hắn bị thương cũng rất nặng.”“Việc đó ngươi không cần phải lo, bọn họ là đệ tử dưới trướng ta, toàn bộ đã được cứu chữa kịp thời.”

Lục Thi y nói đoạn, trong miệng nhấp một ngụm trà, nói tiếp.

“Cũng nhờ có ngươi đã sơ cứu cho mấy đứa chúng nó trước, nếu không mọi chuyện liền nguy hiểm.”

“Không sao a.”

Lúc này, từ đằng xa chạy đến ba cái thiếu niên thiếu nữ, hai nam một nữ. Chính là ba người Phương Chính, Hàn Vi Vi cùng Chước Dương.

Ba người nhìn thất Vân Hoàng tỉnh lại về sau, liền như tiểu nhi khoa một dạng khốc lóc sướt mướt om sòm cả lên.

Bọn họ một đời sống đến giờ chưa từng thất có ai như Vân Hoàng. Hắn vì cả ba đỡ một kích kia, đã thắng được bọn hắn tâm.

Sau khi cả ba rời đi, Vân Hoàng quay sang hỏi Lục Thi Y.

“Thi Y, ngươi nói ngươi nhận đệ tử, vậy đây là tông môn sao?”

Lục Thi Y gật đầu, đáp lại.

“Đúng vậy, nơi đây là Thanh Hư Tông, tại Lạc Dương cũng được tính là một siêu cấp tông môn.”

“Mà ta, là Thanh Hư Tông bên trong một trong chín vị Phủ chủ.”

Vân Hoàng hơi chau mày phát.

Các tông môn tại Lạc Dương hắn cũng biết đôi chút. Muốn tại trên phiến hải dương này thành lập tông môn còn khó hơn lập hải thành mười lần cũng không hết. Cũng vì vậy, bất cứ một cái tông môn nào tồn tại đều vô cùng kinh khủng. Tại Lạc Dương cũng chỉ tồn tại tám siêu cấp tông môn như vậy. Còn về các tông môn thực lực, ai cũng không rõ ràng, hầu hết trong số đó đều ẩn thế, hành tung thần bí.

Vân Hoàng đoán chắc rằng, Âm Minh cũng có thể là một trong tám siêu cấp thế lực này.

Lục Thi Y là Thanh Hư Tông phủ chủ, nói rõ ra thực lực của nàng cực kì cường đại. Một phủ chủ, có thực quyền còn cao hơn trưởng lão, chỉ dưới tông chủ.

Vân Hoàng không có dò xét Lục Yhi Y, nhưng theo hắn cảm nhận, một cỗ kinh khủng như thảo phạt thiên địa kiếm ý rung động ẩn chứa bên trong mi tâm của nàng. Chỉ là với Vân Hoàng nàng tận lực giấu đi.Thực lực của nàng, hắn đoán có lẽ là Chân Đan cảnh nhị trọng thiên, Hoá Đan kì. Thậm chí là Hoá Đan kì viên mãn.

Hai năm nay, nàng dùng cách nào để có được lực lượng như vậy, hắn cũng không hỏi. Mỗi người đều có riêng mình bí mật, hắn cũng là có. Giống như Lục Thi Y cũng không hỏi hắn sao có thể sống sót vậy.

Lục Thi Y thấy Vân Hoàng không có biểu hiện gì, trái tim lặng lẽ buông xuống. Dù sao nàng biểu hiện ra thực lực như vậy, khó tránh khỏi rằng hắn có chút thương tâm.

Dù sao, là một người nam nhân, ai lại muốn một nữ nhân vượt trên mình.

Nếu người của Thanh Hư Tông đến đây chắc chắn sẽ chết điếng người. Thứ chính phủ chủ Lục Thi Y là một cái người không màng thế sự, đối với xung quanh gần như không đổi sắc, vậy mà bây giờ lại đi quan tâm cảm thụ của một cái nam nhân.

Vân Hoàng suy nghĩ một chút, sau rồi dõng dạc nói.

“Thi Y, ta sẽ không hỏi đến bí mật của ngươi. Ta chỉ cần biết ngươi đối với ta tốt, vậy là đủ!”

Từ Quỷ Môn Quan dạo một vòng trở về, càng để Vân Hoàng minh ngộ điều gì mới là quý giá.

Vì một chút mặt mũi mà ghét bỏ Lục Thi Y ư? Ha ha! Dù có thân tử đạo tiêu, Vân Hoàng vẫn sẽ không như vậy.

Nàng, đã là trong nhân sinh của hắn quý giá nhất một người.

Lục Thi Y lúc này mới thật sự yên lòng, cả hai người lại tiếp tục hàn huyên một hồi. Đột ngột, Vân Hoàng chân mày nhíu lại một cái trong mắt xẹt qua vẻ đau đớn. Dù chỉ là trong chớp mắt nhưng Lục Thi Y một mực lưu ý hấn nên sao có thể không biết? Nàng ngữ khí ngưng trọng.

“Ngươi bị thương?”

Nàng lúc trước đã kiểm tra kĩ một hồi, trên người Vân Hoàng cơ bản đã bình phục, chỉ đôi chút mỏi mệt mà thôi. Mà Vân Hoàng lúc nãy biểu hiện là thực sự đau đớn, không phải là giả.

Vân Hoàng khẽ lắc đầu một cái, tỏ ý không sao.

Hắn sau khi linh ngộ đột phá Thần Hồn Chi Pháp lên bước thứ hai, thức hồn bành trướng khủng khiếp, kéo theo hồn hải cũng tăng tiến kinh khủng. Bất quá, hậu quả là tinh thần lực của hắn đã vượt qua quá tải sức chịu đựng của thân thể.

May mắn là hồn lực thì không có vấn đề gì, hắn buộc phải dùng hồn lực, trong hồn hải của mình bố trí xuống mấy tầng cấm chế trận văn mới có thể miễn cuõng kiềm chế đến Hư Đan kì cấp bậc tinh thần lực.

Bố trí trận pháp bằng hồn lực từ lúc còn ở Nguyên Hạo Quốc hắn đã bắt đầu tiến hành nghiên cứu, thậm chí bố trí bằng hồn lực so với trận kì càng thêm điêu luyện.

Lục Thi Y gật đầu, nàng từ trong nhẫn trữ vật xuất ra một cái lệnh bài, trên lệnh bài có khắc một chữ “Lục”.

“Đây là lệnh bài đệ tử trân truyền của ta, nếu ngươi muốn ở lại đây thì hãy nhận lấy.”

Lục Thi Y trong lòng thoáng căng thẳng, nàng tất nhiên là muốn hắn ở lại đây rồi. Bất quá, nếu hắn muốn rời đi, nàng cũng sẽ tôn trọng ý kiến của hắn.

Vân Hoàng cầm lấy lệnh bài, ánh mắt nhu hoà tới cực điểm nhìn Lục Thi Y, khẽ nói.

“Sư tôn.”

Lục Thi Y trong lòng vui mừng quá đỗi, bị hắn nhìn như vậy khuôn mặt đỏ bừng lên, vội vàng nghiêng người ra chỗ khác.

Vân Hoàng nói hai chữ này xong, trong tâm hồn giống như có một dòng nước ấm luân chuyển. Để hắn tâm trí trở nên mềm mại.

Giống như một màn này đã từng quen thuộc, dù cho bao lần luân hồi, bao nhiêu kiếp người đi chăng nữa, cũng không hề thay đổi.

Nàng đứng dậy, phất tay một phát đem một lối đi trong hư không mở ra.

Nguyên lai toàn bộ chỗ này lại là bên trong một cái trận pháp

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau