VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Đầu đất

Những trận đấu tiếp theo không có kì tích gì xảy ra, không phải ai cũng như Vân Hoàng cái loại này quái vật, lấy nhục thân ngạnh kháng vũ khí.

Bất quá vẫn có một vài kẻ ngu ngốc, nghĩ rằng cũng có thể bắt chước Vân Hoàng đánh tay không. Kết quả không phải nói cũng biết, muốn hồi phục cần ít nhất ba tháng, đấy là trong trường hợp có linh dược hồi phục.

Tất cả mọi người cũng không ai thấy thương cảm cho tên ngu ngốc này. Tu chân giới vốn tàn khốc, tài nguyên dùng đi một ít thì sẽ bớt đi một ít, loại được một đối thủ còn vui mừng chẳng kịp, nói gì đến thương cảm.

Dù cho các trận đấu liên tục diễn ra, nhưng mọi người đều không tự chủ được mà chú ý Vân Hoàng. Vân Hoàng lúc này đang ngồi tĩnh tọa, mắt nhắm chặt, thập phần thần bí.

Vân Hoàng thực chất chả ra vẻ cao thâm gì cả, chiến đấu ở trình độ này quả thật quá non nớt, chất đầy nhược điểm, cũng vì thế mà Vân Hoàng quyết định nhắm chặt mắt, toàn lực tu luyện thần hồn.

Nửa canh giờ sau, lần thứ hai Vân Hoàng thượng đài. Đối thủ của hắn lần này chỉ là một tu sĩ Tam mạch hậu kì, so với Tam mạch đỉnh phong Đản Lập còn kém nửa bậc.

Mỗi mạch trong Khai mạch cảnh là một cái tiểu cảnh giới. Sơ, trung, hậu, đỉnh phong mỗi mạch kì thật kém nhau không nhiều, nên luận thực lực thì tên tu sĩ này cũng không quá kém. Nhưng nhìn tư thế run rẩy của hắn, ai cũng cảm thấy tên này vận khí quá kém rồi. Nhiều người cho rằng, Vân Hoàng vốn đã có tu vi Tam mạch hậu kì, nhưng nhờ trời sinh thần lực nên sức mạnh có thể so sánh với Tứ mạch trung kì, hậu kì.

Tên kia run như cầy sấy, vừa lên đài đã sợ hãi chịu thua, chạy trối chết.

Cứ như thế, Vân Hoàng một mạch tiến vào mười hai vị trí đầu, cuối cùng, dị biến cũng phát sinh!

Đối thủ lần này của Vân Hoàng cũng là một kẻ trời sinh thần lực, hơn nữa tu vi đã vô hạn tiếp cận Tứ mạch.

Kể cả mấy vị ngoại môn đệ tử cũng nhếch mắt lên xem. Trời sinh thần lực chiến trời sinh thần lực là cái dạng gì.

Gã trời sinh thần lực “hàng thật” này là một tráng hán cao lớn, tên là Lý Hoằng, so với Vân Hoàng còn cao hơn gần hai cái đầu. Ngược lại, Vân Hoàng lại có vẻ hơi gầy, so với Lý Hoằng thì chả khác nào người đấu với gấu.

Bất quá, nếu mà coi thường Vân Hoàng thì sẽ ăn quả đắng, những đói thủ trước đã chứng minh cho câu nói đó.

“Vân sư đệ, tiếp chiêu!”

Lý Hoằng lao len, song thủ nắm chặt lại, linh khí cường mãnh tỏa ra, hắn xuất quyền.

“Toái thạch quyền!”

Toái thạch quyền chỉ là một phổ thông đấu kĩ, nhưng thi triển trong tay Lý Hoằng lại vô cùng khủng bố. Hắn xuất quyền như lưu tinh, tấn công dồn dập về phía Vân Hoàng. Vân Hoàng rút ra một trường kiếm, chém ra hai đạo kiếm khí, kiếm khí gào thét đi ra, đụng vào xong quyền của Lý Hoằng.

Ba! Ba! Ba!
Liên tiếp ba tiếng lớn vang lên, Vân Hoàng khuấy động chuôi kiếm, chém ra đạo kiếm khí thứ ba.

“Xích diễm kiếm pháp, Xích diễm trùng thiên!”

Từ trên thân kiếm, xích hỏa bùng lên, kiếm khí chém ra cũng biến thành xích hỏa, khiến cả diễn võ đài trở nên nóng bỏng.

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc, Xích diễm kiếm pháp bên trong Chấp pháp điện vô cùng đắt giá, cần những một ngàn điểm tích lũy để đối hoái, không những thế dù đổi được rồi cũng rất ít người bên trong tạp dịch khu luyện thành. Vậy mà Vân Hoàng cái gia hỏa này, lại luyện thành?

Trong lúc mọi người đang không ngừng suy đoán, trận chiến trên đài đã đến hồi kịch liệt.

Lý Hoằng không ngờ Vân Hoàng lại có thể luyện thành Xích diễm kiếm pháp. Bất quá hắn cũng không quá hoảng loạn, tế xuất ra một cự chùy có bích sắc hoa văn khắc trên thân chùy.

“Vân Hoàng, đây là Bích lôi chùy, pháp bảo thượng giai, thua dưới Bích lôi chùy, ngươi bại mà vinh!”

“Cái gì?! Pháp bảo thượng giai!!!”

Lúc này, tất cả mọi người đều đồng loạt đứng lên, kể cả các ngoại môn đệ tử cũng không giấu nổi bình tĩnh nữa.

Pháp bảo chia thành bán pháp bảo, hạ trung, thượng giai pháp bảo cùng Linh, Huyền, Tiên, Thiên, Thánh ngũ giai pháp bảo, ngũ giai lại phân làm sơ, trung, thượng, đinh cấp.

Trường côn của Mã Tùng Lân lúc trước cũng chỉ là hạ giai pháp bảo. Hạ giai pháp bảo tuy rằng quý giá, nhưng ngoại môn đệ tử cũng sẽ không động tâm, bởi vì trang bị mà họ dùng hàng ngày cũng là hạ giai.Bất quá thượng giai pháp bảo chỉ có số ít nội môn hoặc thân truyền đệ tử sở hữu, mà một bảo vật bực này lại nằm trên người một cái nhỏ bé tạp dịch đệ tử, từng người từng người nhìn về phía Lý Hoằng mà không giấu nổi vẻ tham lam.

Vân Hoàng cảm thấy tên này hết cứu nổi, khi thực lực còn nhỏ yếu, nhặt được bảo bối thì phải tìm mọi cách che giấu, tránh mang họa sát thân. Vậy mà tên Lý Hoằng trước mặt quả thật là một cái ngu ngốc, còn đem khoe cho toàn dân thiên hạ.

Mà lúc này Lý Hoằng vẫn cứ như đầu gỗ đồng dạng, đối với những ánh mắt tham lam ngoài kia mà vẫn không để ý, tấn công tới tấp Vân Hoàng.

“Xem ta một chiêu! Lôi Đình thiết chưởng!”

Vân Hoàng kiếm trong tay đụng vào Bích lôi chùy liền lập tức gãy ra, dù sao thì thượng giai pháp bảo uy lực quá lớn, không phải một thanh kiếm bán pháp bảo có thể ngạnh kháng. Nhưng khi Bích lôi chùy suýt nữa đánh trúng Vân Hoàng thì thân thể hắn khẽ động, Bích Lôi chùy đánh vào trong hư không, căn bản vô pháp chạm tới góc áo của hắn.

Lại một lần nữa, Bích lôi chùy khóa chặt vị trí của Vân Hoàng, liên tiếp phát động mấy đạo lôi điện tiến công. Mà Vân Hoàng cứ như con cá trạch, Lôi điện đã gần chạm đến góc áo nhưng hắn lại nhẹ nhàng lách ra, một điểm cũng không dư thừa.

Cảm giác này rất khó chịu, tựa như người dùng quạt để dánh bào lông vũ đồng dạng. Dù ngươi có vụt quạt mạnh bao nhiêu, vẫn vĩnh viễn không bắt được lông vũ, chỉ có thể nhìn nó nhảy nhót trước mặt, nội tâm liền dâng lên cảm giác vô lực.

“Vân Hoàng, lại đay chiến đấu một trận đường hoàng đi!”

Thượng giai pháp khí tuy rằng mạnh, nhưng tiêu hao cũng tuyệt đối lớn, xa xa không phải một th sĩ Tam mạch như hắn có thể chèo chống.

Mà Vân Hoàng hiển nhiên cũng biết điều này, muốn từ từ mài chết hắn.

“Vân Hoàng!! Lại đấu với lão tử một trận đường đường chính chính đi!!!” – Lý Hoằng tuyệt vọng kêu lên.

Vân Hoàng cười lạnh, đường đường chính chính đấu? Nhục thể ta xa xa còn chưa đạt tới thượng giai pháp bảo cứng cáp trình độ. Muốn ta đường đường chính chính đấu thì chẳng phải là chết chắc?

Vân Hoàng tất nhiên sẽ không làm việc tự tìm đường chết này, vẫn chăm chỉ bài mòn trên cơ thể của Lý Hoằng linh khí.

Kết quả đã định, Lý Hoằng bại trận, hơn nuẵ còn xuýt nữa nhất xỉu vì cạn kiệt linh khí. Trước khi bị lôi đi, hắn còn kêu thảm liên tục “Không công bằng không công bằng”

“Gia hỏa này hết thuốc chữa”

Vân Hoàng lắc đầu ngao ngán, quả thật là một cái cực phẩm đầu đất.

Chương 12: Lục Thi Y

Sau khi chiến thắng Lý Hoằng, Vân Hoàng thu lại Bích lôi chùy.

Dù sao thì Bích lôi chùy cũng là một thượng phẩm pháp bảo, đối với tu vi hiện tại của Vân Hoàng thì vẫn có tác dụng lớn.

Nếu thật sự giao thủ, Vân Hoàng có thể đánh ngang cơ với Lục mạch, thậm chí là Lục mạch đỉnh phong, nất quá đó cũng chỉ là trên lí thuyết. Sức mạnh của một tu sĩ không chỉ dựa trên linh lực hay nhục thể mà còn cả đấu kĩ, công pháp tu luyện, ngộ tính, pháp bảo,… Muôn vàn các điều kiện khác nhau.

Mà về pháp bảo thì Vân Hoàng có thiếu sót rất lớn, nhưng bây giờ Bích lôi chùy đã đem điểm yếu đó lấp lại.

“Giá như bây giờ có một cái nhẫn trữ vật thì tốt biết mấy” – Van Hoàng thở dài.

Hắn không muốn giống như cái tên Lý Hoằng kia, đồ hắn muốn cất giấu bây giờ quá nhiều, một cái túi vải không đủ chút nào. Nhưng nghĩ đến hoàn cảnh của mình thì Vân Hoàng lại từ bỏ ý định. Trước kia, khi hắn đã là một tu sĩ Luyện khí cảnh cũng chỉ kiếm được một cái trung phẩm nhẫn trữ vật.

Ngẫm lại liền thấy chua sót.

Sau cùng, tạp dịch tranh đấu cũng liền tiến đến hồi kết, chỉ còn duy nhất một trận so tài.

Vân Hoàng, lấy tư thế nghiền ép đánh bay mọi đối thủ.

Lục Thi Y, cũng giống như Vân Hoàng, toàn thắng.

Lục Thi Y là một đệ tử tạp dịch đã gia nhập Phong Ngân tông gần một năm rưỡi, tu vi chỉ còn cánh Tứ mạch một lằn chỉ. Mà nghe nói, nàng đã dừng ở cảnh giới này hơn một năm rồi, không ai biết lí do tại sao.

Bất quá, Lục Thi Y giá trị nhan sắc vẫn cực lớn, thậm chí trong ngoại môn danh khí cũng rất thịnh, bao nhiêu nữ đệ tử ghen tị, nhiều đẹ tử ngoại môn lúc này cũng lục tục chạy đến, muốn xem nữ thần của mình thi đấu.

Bọn họ bắn ánh mắt sắc bén về phía Vân Hoàng, tên khốn may mắn, vậy mà lại có thể tiếp xúc trực tiếp với Lục nữ thần.

“Đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga!”

“Tên này làm vấy bẩn Lục Hoa Y mất!”“Vân Hoàng, nếu ngươi dám câu dẫn nàng ta…”

Vân Hoàng nằm không cũng trúng đạn, địa vị của hắn trong mắt mấy tên kia hiển nhiên từ một vị sư đệ tạp dịch giáng xuống hẳn sâu bọ tồn tại.

Vân Hoàng sao có thể không hiểu tâm tư của đám này. Lúc này, hắn thật sự muốn mở đầu bọn nó ra để xem mạch não có hay không bị lắp sai? Ta nhìn giống như đang quyến rũ nữ thần của các ngươi hả?

Tranh đấu với mấy cái hùng hài tử gấu con, vẫn là một loại vi diệu mà bi ai cảm giác.

Lục Hpa Y một thân tố y điên đảo chúng sinh, chĩa kiếm về phia Vân Hoàng.

Vân Hoàng cảm thấy khí chất của Lục Hoa Y so với các nữ tu bình thường thì hơn hẳn một đoạn lớn, trong giới tu chân cũng vô cùng hiếm có. Bất quá Vân Hoàng tâm cứng như thiết kim, đừng mong mĩ nhân kế có thể lay động hắn.

“Lục sư tỉ, xuất chiêu!”

Luận về tuổi tác, Vân Hoàng còn lớn hơn Lục Hoa Y một chút, nhưng theo thời gian nhập tông vẫn phải gọi một tiếng sư tỉ.
Lục Hoa Y mở đầu tấn công, nàng một thân liễu kiếm, thân thể như cánh hoa đung đưa, kiếm khí không mãnh liệt mà như ảo như thật, kết hợp cùng với tinh diệu bộ pháp, giống như cảnh xuân tồn tại, khiến người ta không khỏi đẹp lòng vui mắt.

Nhưng trong thâm tâm của Vân Hoàng thì đã là một mảnh ngờ vực, mỗi đường kiếm khí, Ngũ mạch đỉnh phong công kích thực lực cũng không hơn gì cái này. Đây không phải là đièu làm hắn bất ngờ nhất, kinh hãi nhất chính là một đòn này còn dính tới cả ý cảnh tồn tại.

Một cái Tam mạch tiểu tu sĩ, vậy mà lại chạm tới cánh cửa ý cảnh mà rất nhiều Thất mạch, Bát mạch vô pháp sờ tới? Thiên phí như vậy quả thậ nghịch thiên!

Vốn thiên phú của Vân Hoàng cũng chỉ thuộc hàng trung đẳng, nên đối với người có nghịch thiên thiên phú cùng ngộ tính vẫn là rất hâm mộ.

Nhưng tại sao trong một tông môn nhỏ tận nơi thâm sơn cùng cốc như Phong Ngân tông lại có thiên tài bực này?

Vân Hoàng nhục thân dù sao cũng mạnh hơn nhiều so với Ngũ mạch, nên hắn lắt léo tránh né qua, trong đầu liên tục suy nghĩ đến cái tên Lục Thi Y này.

Đột nhiên, một dòng điện xẹt qua đại não Vân Hoàng.

Lục Thi Y, Lục Thi Y,… Tuyệt thế Lục Hoa Nữ Đế!!!

Năm đó, Lục Hoa Nữ Đế quả thật là một cái truyền kì tu chân giả, lấy thời gian hai mươi sáu năm tu luyện đến Ngưng niệm cảnh đỉnh phong, ba năm sau nữa đột phá Hư thiên cảnh, ở Vĩnh Lạc đại lục quả thật là một cái truyền thuyết tồn tại.

Mà truyền thuyết ấy, đang ở nơi đây cùng Vân Hoàng hắn đánh một trận oanh oanh liệt liệt.

Thừa cơ Vân Hoàng đột nhiên thất thần, kiém khí liền chém lên tay hắn, lưu lại một đạo nhàn nhạt vết máu.

Đúng vậy, chỉ là một đạo nhàn nhạt vết máu!

Lục Thi Y vô cùng ngạc nhiên, nàng tất nhiên hiểu rõ uy lực từng đạo kiếm khí của mình, dù là Ngũ mạch đỉnh phong cũng phải tốn công phu mà chặn lại, vậy mà chỉ để lại trên người Van Hoàng một đạo vết máu, mà cái này cũng chỉ là giống như phàm nhân bị trầy da thôi, căn bản không tính là vết thương.

Người trước mắt nàng, quả nhiên là che giấu rất sâu, hắn tại mấy trận trước còn giữ rất nhiều thực lực.

Chương 13: Chân chính thiên tài

Bị trúng một nhát kiếm, Vân Hoàng liền khôi phục thần trí. Hắn rút trong tay Bích lôi chuỳ ra, cương nguyên liên tục rót vào, lôi vân trên thân chuỳ sáng lên.

“Điệp Vũ kiếm quyết, liễu vũ tàn liên!”

Liễu kiếm trên bàn tay mảnh khảnh của Lục Thi Y giống như hoá thành huyễn ảnh, liên tục mười mấy đạo thất thải kiếm mang trùng điệp lên nhau, biến thành hư ảnh thất thải tàn liên.

Vân Hoàng trầm xuống, đòn đánh này ẩn chứa mê hoặc ý cảnh cùng với phong hệ ý cảnh, một đòn này dù cho là Lục mạch không chết thì cũng phải mất một lớp da.

Không hổ danh là Tuyệt thế Lục Hoa Nữ Đế, ngộ tính cùng thiên phú quả nhiên khiến trời xanh ghen ghét. Bất quá, Vân Hoàng cũng không muốn như vậy liền chịu thua.

Ta thiên phú không bằng ngươi, ngộ tính ta không bằng ngươi, nhưng vẫn có thể dùng tu vi ép ngươi!

Bích lôi chuỳ là lôi hệ pháp bảo, Vân Hoàng không tu lôi hệ, may mắn là sức tấn công của nó cũng phi thường khủng bố. Hắn vung Bích lôi chùy, cương nguyên trong cơ thể hình thanhf một cái hư ảnh hoàng sắc cột trụ.

“Thiên Hoang trấn trụ!”

Ca sát ca sát ca sát

Hư ảnh cự trụ cùng hư ảnh thất thải tàn liên kịch liệt đụng vào nhau. Linh khí chấn động, dư ba tỏa ra, một số đệ tử thực lực yếu suýt nữa thì thổ huyết.

Đây… thật sự là hai đệ tử tạp dịch giáo thủ sao? Dù làm ngoại môn đệ tử đấu pháp cũng không hơn gì cái này! Các ngươi có thật để cho bọn ta sống không hả!!! – Các tạp dịch đệ tử liên tục gào thét trong lòng.

Nguyên bản Lục Hoa Y đang bị yếu thế thì khí tức của nàng đột nhiên tăng mạnh, linh lực xung quanh nàn biến thành dòng xoáy, như sóng biến tràn ra.

Có một tu sĩ hét lên.

“Lục… Lục Thi Y nàng đột phá!!”

Mà tu vi của Lục Hoa Y cũng không dừng lại ở đó, khí tức trên người không ngừng tăng thêm, thẳng đến khi Tứ mạch đỉnh phong.
Khoảng cách Ngũ mạch, chỉ còn một lằn ranh nhỏ, liền ngay lập tức bị đột phá.

Mọi người, không riêng gì các đệ tử tạp dịch, ngoại môn đệ tử cùng vị Cố trưởng lão kia cũng bị truyện này là cho kinh sợ rồi.

Hậu tích bạo phát, thăng liền hai tiểu cảnh giới, mà đó là trong chiến đấu đột phá!

“Hỏng rồi!”

Vân Hoàng kêu khổ, nguyên bản là hắn đang nghiền ép Lục Thi Y, mà nàng còn mượn nhờ lực ép của hắn, nước đưa thuyền lên, tấn thăng thẳng đến Ngũ mạch. Mà Lục Thi Y tích lũy hơn một năm, căn cơ vững chắc tới cực điểm, số lượng linh khí trong cơ thể sẽ không so với Thất mạch cũng không kém bao nhiêu, so về độ tinh thuần thì Vân Hoàng đoán Bát mạch cũng không thể bằng được.

“Quái vật, thực sự là quái vật!”

Liễu kiếm quét mộ đường hình bán nguyệt, Lục Thi Y xoay người, bộ pháp như hòa cùng một thể với kiếm ảnh, nàng đâm ra một kiếm.

“Điệp Vũ kiếm quyết, Huyễn điệp thiên sơ!”

Thất thải kiếm mang như một dải lụa tung bay trong gió, mang theo mị lực khó cưỡng lại, khiến người ta không tự chủ được mà buông bỏ hết phòng ngự.
Thiên Hoang cự trụ vừa chống lại hư ảnh tàn liên, lực cũ vừa hết, lực mới chưa sinh, lại đụng độ với thất thải kiếm mang tiếp cận Thất mạch lực công kích liền vỡ nát. Thất thải kiếm mang chém lên người Vân Hoàng.

Phốc

Vân Hoàng phun ra một ngụm máu, nếu mà hắn không Ngưng dịch, Tế cốt, lấy nhục thể đối kháng thất thải kiếm mang này thì sợ rằng sẽ lành ít dữ nhiều.

Bộ Điệp Vũ kiếm quyết này rốt cuộc Lục Thi Y kiếm đâu ra vậy, lại có thể lợi hại như thế?

Sắc mặt của Lục Thi Y trắng bệch, chiêu vừa rồi đã rút đi gần hết linh khí của nàng, mà Vân Hoàng trước mặt vẫn đứng được. Tuy trên ngực có một vết chém dài, bị nhuộn đỏ bởi máu nhưng hắn vẫn đứng được!

Cả Vân Hoàng lẫn Lục Thi Y tình trạng đều không tốt hơn nhau là bao. Lúc này, vị Cố trưởng lão vẫn luôn bất động từ đầu đến cuối đứng dậy, một luồng linh lực tạo thành một tấm màn chắn giữa Vân Hoàng và Lục Thi Y.

Tu sĩ Luyện khí cảnh, linh khí trong cơ thể chuyển hoá thành linh lực. Linh lực của Luyện khí cảnh so với linh khí trong cơ thể của Khai mạch cảnh thì mạnh hơn nhiều.

Tất cả đều biết, Cố trưởng lão không cho phép cả hai tiếp tục.

”Vân Hoàng, Lục Thi Y, các ngươi đều thể hiện vô cùng xuất sắc, năm ngày sau đến chấp pháp đường nhận lệnh bài ngoại môn thân phận!”

Cả hai đều cúi đầu.

”Tạ ơn Cố trưởng lão!”

Cố trưởng lão mang theo đám ngoại môn đệ tử rời đi. Nhưng dư âm của cuộc chiến vừa rồi vẫn chưa dứt, các đệ tử liên tục bàn tán, một số người còn chạy đi loan tin này ra. Nhưng mà, hai nhân vật chính đã thần không biết, quỷ không hay rời diễn võ đài.

Vân Hoàng lúc này tức tốc trở về gian phòng của mình, đem trận pháp khởi động, hắn đem một phần linh dược còn lại luyện chế tôi thể dịch.

Thất thải kiếm mang so với hắn nghĩ còn bá đạo hơn nhiều, nó không những không triệt tiêu đi mà còn ở bên trong thân thể của Vân Hoàng hung hăng quấy phá, nếu đổi lại là tu sĩ khác kinh mạch rất có thể bị phá hủy, trở thành phế nhân. Đây cũng không phải do Lục Thi Y cố ý hạ thủ, chỉ là với tu vi của Lục Thi Y cũng khó kiểm soát một chiêu Điệp Vũ thiên sơ này.

Chương 14: Đại thành hỏa hầu

Tôi thể dịch luyện chế xong, Vân Hoàng cũng không có thời gian kiểm cha cường độ của dược lực, liền nhảy luôn xuống chậu tôi thể dịch.

Vân Hoàng trong miệng ngậm một miếng vải dày, chịu đựng cái cảm giác như có người đang rót dung nham vào trong kinh mạch của mình, tập trung hồn lực dẫn độ dược lực công phá thất thải kiếm mang.

Kì thật, dù có là tu sĩ Thoòng linh cảnh cũng không thể điều khiển hồn lực điêu luyện hơn Vân Hoàng. Hồn lực của hắn tuy không thể đạt tới cảnh giới xuất kì bất ý, nhưng thực hiện vào mệnh lệnh cơ bản thì vẫn quá thừa sức.

”Aaaaaaa!!!!”

Hai nguồn năng lượng long tranh hổ đấu, như hai đạo quân đang điên cuồng thôn phệ lẫn nhau, lấy thân thể Vân Hoàng xem như chiến trường chém giết. Vân Hoàng cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đã bị đảo qua đảo lại mấy lần rồi, trên người Vân Hoàng xuất hiện nhiều vết cắt từ bên trong chém ra, đau đớn như bị chia năm xẻ bảy.

Hai nguồn năng lượng cứ thế giày vò Vân Hoàng. Vô cùng chậm rãi, số lượng cương nguyên trong cơ thể hắn tăng trưởng, phân bố đến từng sợi cơ, lục phủ ngũ tạng. Luyện thể chi pháp luyện đến hỏa hầu tiểu thành đỉnh phong thì gặp bình cảnh, mà bình cảnh thì lúc này đã dần buông lỏng xuống.

Vân Hoàng cắn răng, đây là hắn vận khí xui xẻo, nhưng cũng là một hồi cơ duyên. Lục Thi Y, nếu nàng mượn áp lực của hắn để đột phá, vậy hắn sẽ mượn chiêu cuối cùng này, đột phá hỏa hầu đại thành!

Năng lượng trong cơ thể đã đạt tới viên mãn, bắt đầu trùng kích đại thành cảnh giới

Rắc rắc rắc rắc

Vô cùng đột ngột, Vân Hoàng đột nhiên cảm thấy thân hình bay bổng, nhẹ tựa lông vũ, một loại khoan khoái khó tả nổi, như một dòng nước ấm gột rửa toàn bộ thân thể của mình.

”Thành công, ta đột phá đại thành cảnh giới!”

Nguyên bản đang đau đớn khắp toàn thân Vân Hoàng, bây giờ đã đứng phắt dậy, giơ tay làm tư thế chiến thắng.

Nhục thể của hắn tăng mạnh một khoảng lớn, hơn nữa các giác quan của hắn còn được cường hoá lên nhiều lần, trở nên tinh tường hơn nhiều.

Mà quan trọng hơn, Vân Hoàng cảm thấy đói, rất rất đói.

Dù sao thì khi đột phá đến đại thành, dược lực cũng chỉ xót lại một chút, năng lượng bên trong thất thải kiếm mang cũng hao hết sạch.

”Phải chi bây giờ lại có một con Mãnh sư nữa nhỉ?”

Vân Hoàng cảm thấy đáng tiếc, Mãnh sư đã bị hắn ăn hết mấy ngày trước rồi. Nhưng rồi Vân Hoàng suất hiện một ta nghĩ, muốn có thịt ăn thì đi săn thôi!

”Ý kiến hay!”

Lúc này đã tiếp cận canh ba, nhưng hắn không mệt mỏi chút nào, trái lại tinh khí thần lại vô cùng sung mãn.Vân Hoàng đem Bích lôi chuỳ cho vào trong túi vải, lập tức lên đường tới Triêu Hà sâm lâm.

Trời tối cũng là lúc yêu thú hoạt động mạnh nhất, bất quá Triêu Hà sâm lâm không có yêu thú Nhị cấp nên Vân Hoàng không lo lắng, ngược lại hắn còn muốn chúng đến nhiều một chút.

Đính chính, đây không phải là hắn ưa thích tắc tử, mà là tự tin vào thực lực.

Vân Hoàng tốn nửa canh giờ để đến phụ cận Triêu Hà sâm lâm, sau đó hắn lấy khẩu khí vô cùng lớn, khiêu khích yêu thí bên trong sâm lâm.

Lũ yêu thú tức giận, một cái nhân loại đến tận của nhà chúng kêu gào, sao có thể nhịn. Thế là mấy chục đầu yêu thú xông ra vây giết Vân Hoàng.

”Haha, tới tốt lắm!”

Vân Hoàng nắm chặt song quyền, mạnh mẽ nện vào đàn đàn lũ lũ yêu thú. Những đầu yêu thú này cũng chỉ là Đê giai Nhất cấp thực lực, bị một quyền của Vân Hoàng oanh sát.

Tất nhiên Vân Hoàng chỉ tấn công vào phần đầu, như thế yêu đan sẽ không bị phá hủy, hơn nữa vẫn giữ được phần thịt ngon.

Lúc này, đám yêu thú mới biết kẻ trước mặt không dễ đối phó, liền nhanh chóng lẩn đi.

Vân Hoàng đem những tài liệu trên cơ thể yêu thú cùng yêu đan đem lột hết, bọc hết tất cả trong mấy lớp vải dày.

Những lúc như thế này, Vân Hoàng lại cực kì muốn có một cái nhẫn trữ vật.Vân Hoàng cầm trên tay Bích lôi chuỳ, đi sâu vào trong Triêu Hà sâm lâm.

Đi sâu vào khoảng hai dặm, Vân Hoàng đụng độ với một con Đại Hùng, Nhất cấp Cao giai yêu thú.

Vân Hoàng cẩn thận nhìn con Đại Hùng trước mặt, con yêu thú này thực lực có thể so với Thất mạch sơ kì nhân loại tu sĩ, cộng thêm lớp lông dày cùng hình thể to lớn, cũng thuộc vào dạng khó đối phó.

Đại Hùng nhìn Vân Hoàng tròng trọc, con mắt loé lên sát khí. Đối diêm với cái nhìn ấy, Vân Hoàng chỉ cười như có như không.

”Tới tốt lắm!”

Vân Hoàng lao người về phía trước, một quyền đánh ra, cương nguyên trong cơ thể tạo thành quyền phong sắc bén. Đại Hùng hừ một tiếng, cánh tay to lớn dài hơn ba thước uốn lượn như một cái roi da đánh lên quyền của Vân Hoàng, triệt tiêu đi lực đạo. Hắn không hoảng hốt, tay còn lại đã thủ sẵn Bích lôi chuỳ, một chuỳ nện xuống.

”Thiên Hoàng trấn trị!”

Hư ảnh cự trụ trấn vỡ linh khí hộ thể trên mình Đại Hùng, đập mạnh vào hông của nó. Đại Hùng rống to một tiếng, móng vuốt trên hai tay hoàn toàn triển lộ hết ra, Ùa đồ muốn đem Vân Hoàng vồ thành thịt nát. Nhưng Vân Hoàng đã đoán trước được hành động của nó, hắn lộn người trồng cây chuối, hai tay chống xuống đất giữ thăng bằng, hai chân co gập lại, cương nguyên quán tụ ở gót chân.

”Nhận lấy này!”

Rắc!

Hai bàn chân dưới cương nguyên gia trì, một cước đạp vỡ xương quai Hàn của Đại Hùng, nó loạng choạng lùi ra đằng sau, choáng váng cả đầu óc.

Vân Hoàng bật dậy, lượm lấy Bích lôi chúng đang nằm trên mặt đất, chậm rãi tiến về phía Đại Hùng.

Những con yêu thú Nhất cấp linh trí vẫn còn kém, chỉ cần bắt bài chúng là có thể dễ dàng hạ gục.

Phốc

Bích lôi chuỳ nhằm thẳng vào đầu đại hùng mà giáng xuống, nó không còn sức chống cự, cả thân hình to lớn đổ xuống đất.

Vân Hoàng vô cùng quen tay lấy hết toàn bộ những gì có thể dùng được trên người Đại Hùng lại, đem bọc vào trong cái túi vải lớn nhất của hắn.

Nhìn Đống thu hoạch trước mặt, Vân Hoàng mỉm cười, chỗ thịt này là đủ để hắn ăn cả tháng.

Chương 15: Xung đột

Năm ngày sau, Vân Hoàng đến chấp pháp đường để nhận lệnh bài ngoại môn thân phận.

Vị sư huynh trông giữ chấp pháp đường vẫn không thể thoát khỏi u mê. Vị sư đệ trước mặt hắn hai tháng trước còn mang mười viên hạ phẩm linh thạch đi đổi mấy cây đê giai linh dược, vậy mà bây giờ đã hô biến thành một ngoại môn đệ tử.

Phong cách vẽ này dường như có chút không đúng?

Đệ tử ngoại môn từ khi nào dễ vào như vậy?



Vân Hoàng lúc này đang đứng trước nơi ở mới của hắn ở khu ngoại môn.

Đó là một đình viện nhỏ, bao quanh là một khoảng sân trống rộng mười trượng, xung quanh cũng có hàng rào chắn tầm nhìn.

Chỗ ở này làm Vân Hoàng phi thường hài lòng, ít nhất sẽ đỡ tiêu phí linh thạch để bố trí che giấu trận.

Vân Hoàng trước tiên mang toàn bộ đồ vật bố trí vào bên trong đình viện. Sau đó hắn lấy toàn bộ chỗ dược liệu còn lại, quyết định luyện chế một thùng cực mạnh tôi thể dịch.

Công pháp luyện thể tầng thứ nhất đạt đến đại thành về sau, để tiến thêm một bước cần đại lượng tài nguyên. Lúc này, chỉ có Nhị phẩm linh dược hoặc Nhất phẩm đỉnh giai mới có tác dụng với Vân Hoàng được.

Trong quá trình luyện chế tôi thể dịch, Vân Hoàng lấy ra yêu cốt, rút ra yêu cốt tinh hoa bên trong, đem hoà vào bên trong tôi thể dịch.

Tu luyện thần hồn chi pháp, Vân Hoàng đã có thể khống chế năng lượng ở mức độ yếu. Những yêu cốt này chỉ là của Nhất cấp đê giai yêu thú, hắn có thể dễ dàng khống chế.

Tôi thể dịch dùng để luyện thể, yêu cốt tinh hoa cũng dùng để luyện thể, về lý thuyết thì hai thứ này sẽ không đối nghịch lẫn nhau. Bất quá Vân Hoàng cũng không dám chắc được.

Để yêu cốt tinh hoa triệt để dung hợp vào bên trong tôi thể dịch cần hai canh giờ. Sau hai canh giờ, hắn thoáng điều tức thân thể một chút, sau đó mới bắt đầu phục dụng tôi thể dịch bản sửa đổi của Vân Hoàng.

Tôi thể dịch bản sửa đổi dược lực quả hơn so với tôi thể dịch lớn. Hơn nữa đau khổ cũng bị giảm bớt. Chỉ có duy nhất một nhược điểm là thời gian để hấp thu hoàn mĩ dược lực còn phải lâu hơn một chút.

Tu luyện không tuế nguyệt, rất nhanh đã một tuần trôi qua.

Hỏa hầu đại thành của Vân Hoàng đã được củng cố, tổng lượng cương nguyên cũng được gia tăng, Vân Hoàng mới kết thúc bế quan.

“Cuối cùng cũng kết thúc”Vân Hoàng vươn vai, tập một bộ quyền pháp đơn giản để làm giãn gân cốt. Sau đó hắn đi ra ngoài đình viện.

Mớ linh được cuối cùng đã hoá thành cặn bã, linh thạch thì đã toàn bộ hao hết để bố trí ẩn nấp trận. Nói thẳng ra, bây giờ Vân Hoàng lại trở về làm một gã không xu dính túi.

Vân Hoàng đang định đi đến Nhiệm vụ đại điện thì có mấy tu sĩ nhảy ra chắn trước mặt hắn. Thân phận lệnh bài ngoại môn để tử còn dắt trên hông.

Vân Hoàng cau mày hỏi.

“Mấy vị sư huynh này… tại sao lại chắn trước mặt ta?”

Mất gã ngoại môn đệ tử cười gằn.

“Vân Hoàng sư đệ, ta nghe nói ngươi có một món thượng giai pháp bảo, bọn ta muốn mua nó”

Vân Hoàng nhíu mày, những vẫn hỏi lại.

“Vậy mất người giao bao nhiêu linh thạch?”

Mấy gã đó tươi cười nhìn Vân Hoàng, nhưng trong mắt không giấu nổi vẻ khinh thường.“Vân Hoàng sư đệ quả nhiên là người ngay thẳng, hai mươi linh thạch!”

Ánh mắt của mấy gã này làm sao mà Vân Hoàng lại không thể không nhận ra. Một thượng giai pháp bảo mua bằng hai trăm, ba trăm linh thạch hạ phẩm là ít. Vậy mà mất tên này chỉ đưa ra hai mươi linh thạch, công phu sư tử ngoạm cũng quá kinh dị đi.

Thật sự coi hắn là kẻ ngu sao?

Vân Hoàng cười cười, nhưng câu nói tiếp theo như đánh vào mặt mấy gã ngoại môn.

“Hai mươi viện hạ phẩm linh thạch hả? Đã thế thì mua đậu hũ mà đập đầu chết đi!”

Mấy tên đệ tử ngoại môn nguyên bản đang cười hiền lành, ra vẻ “tiền bối thân thiện” thì ngay khi lời Vân Hoàng vừa dứt thì sắc mặt trở nên âm trầm.

”Đây là ngươi không nể mặt bọn ta! Tuân Úc, Nguyên Ngạn, tên tiểu tử này có một món thượng giai pháp khí, phải cẩn thận đối phó! Cũng đừng ra tay quá nặng, cho tên tiểu tự này ăn thua thiệt là được!”

”Haha, Trình Việt ngươi yên tâm đi, bọn ta ra tay sẽ có chừng mực”

Vân Hoàng cười khổ, mấy gã này so với hắn cũng không lớn hơn bao nhiêu, vậy mà vẫn dám gọi hắn là tiểu tử. Nhìn mấy cái “tiểu tử” này nhảy nhót ơn trước mắt, Vân Hoàng chỉ có thể nhịn cười, căn bản không dậy nổi chán ghét.

Lại một lần nữa, tranh đấu với mấy cái hùng hài tử luôn mang lại cho hắn một loại vi diệu mà bị ai cảm giác.

Ba tên ngoại môn hùng hài tử Trình Việt, Tuân Úc, Nguyên Ngạn đang định động thủ, đột nhiên cảm thấy một loại áp bách cực lớn khiến bọn họ vô pháp do chuyển, linh khí vận chuyển trở nên đình trệ, hô ấp cũng vô cùng khó khăn. Trình Việt khó nhọc mở miệng.

”Ngươi… ngươi đã làm gì?!!”

Vân Hoàng cước bộ nhẹ nhàng lướt qua cả ba, ngữ khí có phần diễu cợt.

”Lần sau nhớ tìm đậu hũ mà đâm, đình có lựa trúng tấm gỗ cứng”

Vân Hoàng không đo đếm được thực lực của mình, nhưng đối phó với ba tên Ngũ mạch này thì vẫn vô cùng đơn giản.

Để lại một câu nói đầy ẩn ý, Vân Hoàng tăng nhanh cước bộ, biến mất trong tầm mắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau