VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Hạ lân hải thành

Buổi sáng hôm sau, Lôi Nhẫn và Thu Tinh Hoàng tất sửa chữa phi hành pháp bảo của mình, sau khi đưa cho Vân Hoàng một cái quyển trục, cả hai cáo từ rời đi.

Dù sao cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, Vân Hoàng không nói gì nhiều, chỉ ôm quyền chào lại.

Sau khi hai bọn họ rời đi, Vân Hoàng lật trong tay quyển trục ra, đó là một cái phổ thông hải đồ bao trùm phương viên một vạn dặm hải dương. Hải đồ này chỉ là phổ thông hải đồ mà thôi, chứ cao cấp hải đồ giá trị đều là cực giai, bao trùm phương viên không dưới mười vạn dặm.

Vân Hoàng nhìn trên hải đồ thấy có ba cái hải thành. Lần lượt là Phiên Lao Hải Thành, Thuỷ Căn Hải Thành cùng Hạ Lân Hải Thành. Hắn quan sát thấy là Hạ Lân Hải Thành gần chỗ mình ở nhất, khoảng cách ước chừng có hơn bảy trăm dặm.

Vân Hoàng nhanh chóng luyện hoá món phi hành pháp bảo lấy được từ tay của Hà Xà lão quỷ, lấy ra một số trung phẩm linh thạch làm năng lượng.

”Đi! Thương thế của ta còn chưa khỏi hẳn, cần ít nhất cũng là Bán Huyền giai Đan dược mới có thể chữa trị!”

Phi hành pháp bảo biến thành một đạo độn quang bay vút đi. Trên đường đi hắn có đụng độ với một chút hải thú, tuy tu vi không quá cao nhưng Vân Hoàng lựa chọn tránh né là chủ yếu. Hắn lúc này không muốn phí tâm tư.

Bảy trăm dặm khoảng cách nói dài cũng không dài, ngắn cũng không ngắn, ngốn mất của hắn hơn nửa ngày đi đường. Cuối cùng Vân Hoàng cũng thấy toà to lớn thành trì nổi lên giữa biển khơi.

Nhìn quy mô mà đoán, Vân Hoàng ước chừng diện tích của nó so với Nguyên Hạo Quốc Vương Đô còn phải lớn hơn một hai phần.

Sau khi trả lệ phí một trăm hạ phẩm linh thạch, Vân Hoàng cuối cùng cũng bước chân vào Hạ Lân Hải Thành.

Những lầu viện nơi đây chút yếu không quá xa lệ như Vương Đô mà chúng có cảm giác trầm trọng hơn nhiều, không giống như một toà thành mà giống một khu căn cứ hơn.

”Cũng phải thôi, hải thú, hải tặc, cái khác thành trì. Trước những mối nguy như vậy thì một toà thành không khác gì một cái pháo đài cũng không có gì lạ.” - Vân Hoàng minh ngộ.

Hắn nước chân vào một tửu lâu, những nơi như thế này để nghe ngóng tin tức rất thích hợp, Vân Hoàng cũng không định mù loà bay lòng vòng cả Hạ Lân Hải Thành đâu. Sau khi trả ba viên trung phẩm linh thạch cho một vò rượu. Vân Hoàng một bên uống rượu, hồn lực lén lút nghe ngóng cuộc trò chuyện của hai vị khách nhân đang ngồi cách hắn hai cái bàn.

Hai vị khách nhân này tu vi cũng đã là Thông Linh cảnh, khi nói truyện cong dùng linh lực che giấu đi, người ngoài chút thấy họ nói chuyện nhưng không thể biết được hồi nói cái gì, tuy có thể cưỡng ép phá mở nhưng đó không khác gì là đánh mặt người khác. Bất quá, khả năng của hắn hồn lực căn bản ngoài sức tưởng tượng, linh lực che giấu căn bản không qua được hắn, nên tất cả đều được Vân Hoàng nghe nhất thanh nhị sở.

Hai người bàn tán vấn đề cũng chỉ là vụn vặt mà thôi, không có chút nào đáng chú ý. Bất quá lượng thông tin cũng vừa đủ dùng.

“Xem ra nơi này không làm một cái sinh ý Đan dược được rồi.”

Vân Hoàng âm thầm lắc đầu, có chút tiếc rẻ.
Dù sao nơi đây không phải là lục địa, hải dương đất đai ít ỏi, linh dược tự nhiên cũng ít theo. Tuy rằng cũng có rất nhiều linh dược sinh trưởng trong nước, bên dưới lòng hải dương nhưng đó là nơi có vô số hải thú, một khi lạc vào là cửu tử nhất sinh. Chiến đấu với cường đại hải thú trong nước là một kiện cực kì ngu ngốc sự tình.

Ngược lại, nơi này phát triển lại là Luyện Khí cùng Phù Văn một đạo.

Lạc Dương linh dược ít, nhưng lại ẩn chứa rất nhiều mạch khoáng, khoán kim quý giá, dùng để luyện chế pháp bảo cực kì tốt. Mà Phù Văn một đạo có thể tương trợ cho Luyện Khí, đương nhiên cũng thơm lây. Đó cũng là lý do tại đây cứ mười người thì phải bảy người có một chiếc phi hành pháp bảo riêng.

”Có lẽ nên đi học Luyện Khí chi đạo cùng Phù Văn chi đạo.”

Câu nói thầm này của Vân Hoàng nếu mà nói ra sẽ có rất nhiều kẻ chê cười. Nhưng Vân Hoàng thì khác, hắn thức hồn so với thường nhân càng thêm mạnh, khả năng học tập cùng lĩnh ngộ càng là quái vật tầng thứ.

Vân Hoàng đứng dậy định rời đi, hắn thông tin cần thiết đã đầy đủ, không cần nhất thiết ở lại đây nữa. Đột nhiên đằng sau lưng hắn có tiếng nói vang lên.

“Đạo hữu nhìn khá lạ, là người mới đến chăng?”

Vân Hoàng không trả lời, hắn quay mặt về phía sau quan sát, đó là một cái tiểu đội gồm bốn người, tất cả đều là Thông Linh cảnh tứ cấp. Hai nam hai nữ.

”Đạo hữu là hỏi mỗ?”

Vân Hoàng hỏi, một vị nam tử trong đó truyền âm cho hắn.
“Chúng ta có một vụ, cần nhờ đạo hữu giúp sức, không phiền chứ?”

“Vụ gì?”

”Săn giết một đầu Thuần Huyết Ngư.”

Vân Hoàng có chút hứng thú, Thuần Huyết Ngư loại này hải thú toàn thân huyết sắc, trong cơ thể tinh huyết có khả năng giống như chữa thương Đan dược, mà lại cực kì thuần khiết. Là mục tiêu săn đón của rất nhiều tu sĩ cùng Luyện Đan Sư.

Vân Hoàng thấy hứng thú, hướng tiểu đội nọ cái bàn ngồi xuống.

“Cách đây sáu trăm dặm có một đầu bị thương rất năng Tam cấp cao giai Thuần Huyết Ngư.”

”Các ngươi không sợ ta có ý đồ xấu, đem truyện này rêu rao sao? Thiaanf Huyết Ngư Tam cấp cao giai yêu thua chắc là cũng có rất nhiều người muốn đây?”

Vị nam tử còn lại nghe hắn nói vậy liền tỏa ra sát khí, gằn giọng nói.

”Ngươi dám!”

Gã linh lực thôi phát thành một đoạn tiễn đâm phía Vân Hoàng mi tâm, Vân Hoàng trên mặt không có bất kì cái hít biến đổi, chỉ hai ngón tay chậm rãi giơ lên. Xảo diệu làm sao mà có cảm giác như mũi tiễn từ linh lực kia rơi vào giữa hai ngón tay của hắn vậy.

Vân Hoàng đau khi nắm giữ khả năng tái trật tự cấu trúc của cơ thể liền có khả năng bẻ cong những vật chất tồn tại gần hắn. Tuy hiện tại khả năng này trong thực chiến tác dụng không có lớn bao nhiêu nhưng làm cho một mũi tiểu tiễn rơi vào tay hắn Vân là chuyện nhỏ.

Cả bốn đều rất ngạc nhiên, khoảng cách gần như vậy nhưng không thể đắc thủ, đối phương chả lẽ đang che giấu tu vi?

Vị nam tử vừa hắn thủ kia tuy khó chịu nhưng cũng chỉ có thể xị mặt ngồi xuống. Vân Hoàng đứng dậy, gọi một vò rượu đặt lên bàn sau đó rời đi.

Vân Hoàng rời đi không phải vì tin tức đó là giả. Hắn có thể đoán được chín phần là sự thật, quả thật có một đầu Thuần Huyết Ngư bị thương, nhưng Tam cấp cao giai dù sao cũng là Tam cấp cao giai, nếu giết nó rất có thể bọn hơn sẽ tử thương thảm trọng. Nên muốn kéo một cái ngoại nhân vào làm bia đỡ.

Ngoại nhân này thực lực chắc chắn phải cùng bọn họ không sai biệt lắm. Mục đích là để nếu thành công giết được Thuần Huyết Ngư, chúng sẽ ra tay hạ sát thủ, đối mặt với bốn người không cùng mình phân cao thấp chắc chắn rất nhanh sẽ bị chém giết.

Vân Hoàng tại sao dự đoán như vậy cũng là bởi thái độ của tiểu đội kia với nam tử hạ thủ với hắn, không ngăn cản cũng không lên tiếng, chứng tỏ trước kia chúng đã nhiều lần như vậy.

Chương 102: Gia nhập Linh An đoàn

Vân Hoàng rảo bước trên đường, hướng về phía toà đình lâu cao lớn đằng trước kia, trên thiết bảng treo ở cửa ra vào có đề mấy chữ.

“Linh An Đoàn.” - Vân Hoàng thốt lên ba chữ.

Qua lời kể của Lôi Nhẫn và Thu Tinh, Linh An Đoàn là một cái tán tu công hội đoàn khá lớn, là thế lực khá có tiếng tại Lạc Dương. Thực lực so với các tông môn còn mạnh hơn. Linh An đoàn tập hợp các tán tu, phân chia thành Đồng cấp thành viên, Ngân cấp thành viên cùng Kim cấp thành viên.

Linh An đoàn thành viên sẽ chịu Linh An đoàn ước thúc, lúc cần thiết phải ra tay, bù lại là lại được hưởng dụng đặc quyền. Càng cống hiến nhiều đặc quyền càng cao, vậy nên bảy phần tán tu đều đã gia nhập Linh An đoàn.

Vân Hoàng hắn không thể lung tung chạy loạn nơi Lạc Dương này được. Hắn đâu có hiểu nơi này, mà Linh An đoàn là nơi lí tưởng để cung cấp thông tin.

Vân Hoàng bước vào bên trong Linh An đoàn phân bộ, bây giờ đang tấp nập người trao đổi, có cả thành viên của đoàn và rất nhiều thành phần là người muốn gia nhập đoàn.

Vân Hoàng đăng kí thì cùng với một nhóm người khác được dẫn vào bên trong một phòng.

Ở giữa trung tâm của căn phòng đó là một bộ khôi lỗi, vị nhân viên dẫn nhóm vào chỉ vào bôn khôi lỗi và nói.

“Khôi lỗi này có thực lực Thông Linh cảnh tam cấp, ít nhất phải trụ trong thời gian một chung trà để trở thành Đồng cấp thành viên.”

Qua giải thích, Vân Hoàng cũng biết rằng, muốn trở thành Ngân cấp thành viên cần đánh mà không bại trước một khôi lỗi có thực lực Thông Linh cảnh thất cấp. Còn Kim cấp thành viên khó khăn nhất, không cần đánh bại khôi lỗi, nhưng cần đột phá lên Chân Đan cảnh.

Đột phá lên Chân Đan cảnh độ khó có bao nhiêu cao hắn rất rõ ràng, Vân Hoàng kiếp trước đã mất mười năm tìm kiếm cơ hội đột phá.

Đến lượt Vân Hoàng lên, hắn đứng trước khôi lỗi, rút ra một thanh kiếm Linh giai thượng phẩm pháp bảo.

Những kẻ quan chiến cảm thấy khí tức của Vân Hoàng cũng không có gì là mạnh mẽ nên khịt mũi coi thường.
“Thật sự cho rằng gia nhập Linh An đoàn có thể nhờ may mắn sao? Lúc nào cũng có vài ba kẻ như vậy.”

“Hừ! Nghé con không sợ cọp, để xem lát nữa tên này bị khôi lỗi đánh cho khóc thế nào?”

“Ngươi nhìn! Thể phách của khôi lỗi cực kì cứng rắn, năng lực cận chiến mạnh vô cùng vậy mà lại dám đứng cách khôi lỗi có vài trượng, thật muốn chết.”

Vân Hoàng không có để ý đến đám người này náo nhiệt bàn tán chỉ trích mình.

Khôi lỗi ồ ồ khởi động, trận văn trên người nó toả ra quang mang. Quyền của khôi lỗi giơ lên chuẩn bị ra đòn nhưng chỉ trong khoảnh khắc mà khôi lỗi sắp xuất quyền, một quyền này rất nhanh nhưng với nhãn lực của Vân Hoàng, nó chỉ đơn giản như một thước phim quay chậm.

Chỉ nhìn thấy gót chân của hắn nhấc lên khỏi mặt đất, Vân Hoàng hạ người xuống, nhanh đến mức những kẻ tu vi thấp thậm chí vẫn còn nhìn thấy ảo ảnh của Vân Hoàng đang đứng yên kia, thực chất là hắn đã hoàn thành xong một kiếm.

Quang mang bị bổ làm hai nửa, trên phần bên phải gáy của khôi lỗi, phù văn bị đứt gãy, kéo dài xuống tận chân. Khôi lỗi vẫn giữ tư thế chuẩn bị xuất quyền, thân thể còn xuýt nữa bị chém đôi.

Tất cả nghẹn họng nhìn trăng trối, những kẻ vừa châm chọc Vân Hoàng cổ họng giống như mắc một cục đá, xấu hổ hận không thể giấy mặt xuống cái hố nào đó.Quá ngưu bức rồi, đây căn bản là giấu tài, không ra tay thì thôi, ra tay là tất cả đều ngã ngựa.

Những thành viên cấp cao đứng yên lặng quan sát tất nhiên nhãn lực so với tân binh tốt hơn nhiều, nhìn ra được Vân Hoàng thủ đoạn. Nhát kiếm vừa rồi từ trên khôi lỗi phù văn yếu hại chỗ xé mở ra, hơn nữa thuần tuý chỉ là man lực.

“Hắn là Thể Tu.” - Một người quả quyết chắc chắn.

Không có ai lên tiếng phản đối cả, có thể phách biến thái như vậy thì ngoại trừ Thể tu ra thì chỉ có thể là Chân Đan cảnh.

Thể tu tại Linh An đoàn cũng không có mấy cái.

Thanh niên trước mắt này thực lực chỉ sợ không kém so với phổ thông Thông Linh cảnh ngũ cấp đỉnh phong cường giả, đó là trong trường hợp hắn không có giữ bài tẩy.

Vân Hoàng từ đầu đến cuối đều không có một biểu hiện nào, hắn nhận Linh An đoàn lệnh bài, thảm nhiên bước ra ngoài.

“Làm nhiệm vụ kiếm cống hiến điểm, cống hiến điểm có thể đổi lấy tài nguyên, công pháp, thuật pháp. Cơ chế này khá là giống trong tông môn Nhiệm vụ đại điện.”

Vân Hoàng tiến đến một cái giá gỗ lớn, trong mỗi ngăn của giá gỗ đều cất giữ một cái quyển trục, quyển trục bên trong sẽ ghi thông tin nhiệm vụ, tất cả đều được đánh dấu ấn của đoàn, chỉ khi nào chấp nhận tiếp nhận nhiệm vụ mới có thể giải khai dấu ấn.

Những nhiệm vụ này có rất nhiều loại, săn giết tu sĩ, tìm kiếm tài nguyên, áp tiêu, hộ tống, làm hộ vệ, khai phá hải đồ,... miễn là trong phạm vi có thể tiếp nhận.

Vân Hoàng đối với Lạc Dương giải khai khuyết thiếu rất nhiều, nên hắn quyết định lựa chọn nhiệm vụ khai phá hải đồ.

Phiến hải dương này rộng mênh mông, khó có thể khám phá hết, hắn việc rất đơn giản, chỉ là đến những vùng hẻo lánh lập xuống hải đồ, nhiệm vụ này dễ chịu thì có chỗ dễ chịu, nguy hiểm thì có chỗ nguy hiểm. Nếu bình thường thì rất dễ để hoàn thành, nhưng nhỡ đâu lại đụng phải một cái cường đại sinh vật như cao cấp hải thú thì coi như ngươi xui xẻo.

Chương 103: Tây bắc nguy hiểm

Ngồi trên phi hành khí, Vân Hoàng khởi hành đến phía tây bắc Lạc Dương.

Thực ra phi hành trên không hoàn toàn có thể dùng phi kiếm, nhưng tốc độ của phi hành khí trên đường dài thì tốt hơn phi kiếm nhiều.

Vân Hoàng tại Linh An đoàn đã nhận mất cái nhiệm vụ khai phá hải đồ. Những nhiệm vụ này thường luôn đầy rẫy ra vì hải dương rất rộng lớn, cống hiến điểm thưởng cho rất nhiều. Bất quá số người nhận lại ít đến đáng thương.

Vân Hoàng thần thức toả ra hết cỡ, linh lực xung quang hắn xung động, hoá thành những đường vân trên quyển trục. Người khác thần thức chỉ có thể cảm nhận vì vậy sẽ hao phí nhiều thời gian đi khắp nơi, nhưng hắn có thể “nhìn thấy” rõ mồn một như quan sát bằng mắt thường.

“Chậc! Việc này cũng không khó lắm!”

Thần thức của hắn rất mạnh, chỉ đi lòng vòng một chút đã vẽ ra hơn chục dặm hải đồ.

Vân Hoàng đáp xuống một cái tiểu đảo ở phụ cận. Hắn thần thức bao trùm toàn bộ đảo, dò xét xem có bất kì vật gì có ích không. Không ngoài dự đoán, đồ vậy có nhưng đối với hắn không có một chút tác dụng nào.

Vân Hoàng thở dài, Luyện Khí viên mãn tu luyện đã khó khăn như vậy rồi đạt đến Thông Linh tài nguyên tiêu hao sẽ khủng khiếp như thế nào nữa.

Đột ngột, từ bên dưới mặt nước đâm ra một cái xúc tu, Vân Hoàng thần thức luôn luôn duy trì nên hắn ngay lập tức phát hiện ra. Vân Hoàng một quyền đánh thẳng xuống dưới, quyền phong ngưng thành sắc bén phong nhân cắt nhiều vết trên xúc tu kia, tiên huyết chảy ra. Bên dưới truyền tới ba động tức giận, lại thêm hai cái xúc tu đâm thẳng lên phía trước. Vân Hoàng vội vàng thu hồi phi hành khí, giọng nói nghiêm trọng.

“Hải thú, Tam cấp trung giai hải thú!”

Từ bên phải hắn xuất hiện một đợt triều thần cao vô cùng, từng khối nước nặng nề có thể phá huỷ thân thể yêu thú hướng phía Vân Hoàng xông tới. Hắn xung quang phong bạo kinh hồn bắt đầu xoáy tròn, Vân Hoàng rút ra phi kiếm, bấm niệm pháp quyết, toàn bộ phong bạo lấy kiếm làm điểm tụ. Một kiếm chặt ngang, linh lực xung quanh ba động, triều thần hùng dũng bị cắt ngang làm đôi.

Vân Hoàng không có tiếp tục chiến đấu, hắn tế xuất ra phi hành khí, nhanh chóng cưỡi phi hành khí chạy đi, con hải thú này ít nhất cũng là Tam cấp trung giai bên trong đỉnh phong tồn tại, hơn nữa lại có năng lực thiên phú bổ trợ. Loại chiến lực này, nếu trên mặt đất hắn còn có cơ hội lưỡng bại câu thương, nhưng trên hải dương đánh nhau thì chắc chắn không trụ được năm mươi chiêu.

Đằng sau có âm thanh đuổi theo, Vân Hoàng không ngại đem thêm càng nhiều trung phẩm linh thạch tăng tốc cho phi hành khí, cuối cùng trốn thoát được.

“Thảo nào chả ai lại đi nhận cái nhiệm vụ này. Đi linh tinh chết như chơi!”

Hắn không biết rằng, hằng năm số người chết trong lúc làm nhiệm vụ khai phá hải đồ rất nhiều, vì thế người nhận đã ít lại càng ít. Ở tại trung tâm khi gặp cường đại hải thú có thể chạy vào trong hải thành lánh nạn. Trừ một chút kinh khủng hải thú ra, tất cả đều né tránh hải thành. Nhưng ở những vùng hoang sơ này thì khác, không có hải thành bảo hộ, tu sĩ căn bản giống như mồi ngon.

Hải thú là một chi của yêu thú, huyết nhục của tu sĩ đối với chúng là vật đại bổ. Vì vậy tu sĩ càng mạnh càng hấp dẫn hải thú, trừ khi mạnh vượt quá khiến chúng sợ hãi. Vân Hoàng ẩn tàng rất tốt, hải thú chỉ cảm nhận được hắn không “ngon miệng” nên bỏ qua, hắn cứ như vậy tránh thoát một kiếp.

Đêm đã dần buông xuống, Vân Hoàng không dám chậm trễ, nhanh chóng tìm một hòn đảo để trú chân. Phi hành trên hải dương vào ban đêm cực kì nguy hiểm.

Vân Hoàng trú tạm trong một hòn đảo vừa tìm được, hắn thu lại phi hành khí, dùng chân hoả đốt một chút củi cho có ánh sáng. Trong hòn đảo tối tăm lay lắt một chút ánh lửa.Vân Hoàng không nhịn được mà thở dài. Vì nghĩ nhiệm vụ này dễ ăn nên hắn nhận liền mười mấy cái. Vị chấp sự ở đó nhìn hắn với ánh mắt kì lạ, sau đó liên tục khích lệ hắn, nói là hoàn thành hết chỗ này sẽ có cống hiến rất lớn. Vì thế nên Vân Hoàng liền lao vào.

“Xui xẻo thật! Ta làm nhiệm vụ là để kiếm cống hiến điểm chứ không phải để chết a!”

Vân Hoàng ngả người vào gốc cây đằng sau, ngắm nhìn mặt trăng trên cao kia. Trăng nơi hải dương này đặc biệt sáng và lớn, nhưng không thể xua tan được bóng đêm dày đặc của biển cả.

Vân Hoàng nhắm mắt lại, xung qyanh hắn rớt xuống từng hạt tinh quang, tạo thành những dòng suối tinh quanh đầu nhập vào thân thể Vân Hoàng.

Tu luyện khoảng hai canh giờ, đột nhiên Vân Hoàng cảm nhận được khí tức đã bước vào hắn hai trăm trượng xung quanh.

Vân Hoàng mở mắt ra, thần thức xuyên thấu nhìn đến thì phát hiện ra một phàm nhân. Người này chỉ che bên dưới bằng lá cây, khuôn mặt bặm bợm có dính bùn đất, cầm một cây giáo bằng gỗ, mũi giáo là đá được mài nhọn và buộc bằng dây leo.

Vân Hoàng toàn thân vẫn toả ra quang mang bởi vì tinh quang bao phủ. Đột nhiên người đó xông lên, mũi giáo đâm về phía Vân Hoàng, nhưng căn bản không thể tổn thương hắn mảy may, bị hộ thể linh lực của hắn trấn bất tỉnh, thất khiếu chảy máu.

...

Hạ Lân Hải Thành, Linh An đoàn phân bộ.

“Ngươi dẹp hết những nhiệm vụ sang phía tây bắc Lạc Dương rồi à?”Vị chấp sự kia khó hiểu hỏi.

“Hôm trước đã có một vị Đồng cấp thành viên nhận hết toàn bộ rồi. Xem nào, mười tám nhiệm vụ khai phá hải đồ, ba nhiệm vụ tìm kiếm tung tích của thành viên mất tích, toàn bộ đều là phía tây bắc thì phải.”

Vị kia tức giận, không nhịn được mà quát to.

“Ngươi cái tên ăn hại này, tổng bộ đã ra chỉ thị trừ khi có Chân Đan cảnh cường giả dẫn đội, nếu không nghiêm cấm bất kì sự xâm nhập nào về phía tây bắc. Bây giờ chỗ đó đã trở thành cấm địa rồi!”

Những Ngân cấp thành viên xung quanh cũng xì xào bàn tán.

“Thật vậy? Tây bắc Lạc Dương đã trở thành cấm địa?”

“Cần Chân Đan cảnh cường giả dẫn đội?”

Như để giải đáp thắc mắc về vuệc này, vị kia truyền âm ra khắp phòng.

“Nửa tháng trước, rất nhiều tiểu đội của các thế lực lẫn tông môn đều mất liên lạc, sự gia tăng hoạt động của hải thú. Cấp trên đã suy đoán rất có thể có Hải Vương xuất thế!”

Từ Hải Vương vừa phát ra, cả phòng lạnh ngắt như tờ, im lặng đến mức kim rơi có thể nghe thấy tiếng.

Hải Vương, từ có thể doạ khóc bất cứ trẻ em nào ở Lạc Dương này. Thống lĩnh quân đoàn hải thú, là cường địch đáng sợ nhất đối với nhân tộc tại Lạc Dương.

Không chỉ có sức chiến đấu cực mạnh, Hải Vương còn có thể khiến hải thú không tiếc vì nó bán mạng. Hải Vương xuất hiện ba trăm năm trước đã gây tổn thất cực lớn, thậm chí dư âm vẫn tồn tại tới bây giờ.

...

Vân Hoàng lúc này đang bị vây công bởi hàng trăm phàm nhân, nhưng những phàm nhân này có điều gì đó rất lạ. Họ con mắt dường như không có con ngươi. Tất cả trạng thái đều vô cùng cuồng loạn, trừ những người có cùng phù văn, chúng tấn công tất cả những vật di chuyển.

Vân Hoàng cánh tay vung lên, linh lực hoá thành những sợi dây nhỏ trói đám người đang điên vào. Tổng cộng gần hai mươi người bị hắn trói lại, treo ngược lên. Dù vậy, tất cả vẫn chống trả quyết liệt, điên cuồng vùng vẫy để thoát ra.

Vân Hoàng không có để ý việc đó, hắn thần thức tinh tế quan sát, phát hiện sau gáy của mỗi người đều có một cái ấn chú chứa phù văn màu đen.

Chương 104: Khô lâu

Vân Hoàng chỉ trói lên có ba mươi người, những kẻ còn lại toàn bộ bị hắn đánh ngất hết. Vân Hoàng dùng hồn lực xem xét chú ấn.

“Khống hồn ấn chú!”

Hắn chân màu nheo lại. Khống hồn chú loại vật này tồn tại trên những người phàm này chứng tỏ trên đảo cũng tồn tại tu sĩ. Hơn chín phần cũng không phải loại tốt đẹp gì, nếu không kẻ hạ Khống hồn ấn chú đã không sử dụng thủ đoạn này.

Vân Hoàng lần theo khí tức xót lại, thần thức trông thấy tại vị trí trung tâm hòn đảo là một ngôi làng nhỏ, tại chính giữa ngôi làng là một cái cổ điện cao chừng ba mươi trượng, xây từ những tảng đá khá lớn được đẽo gọt thành khối lập phương.

Vân Hoàng ngay lập tức tiến về ngôi làng, xung quanh thôn xóm hoang tàn, heo hút, thậm chí bốc mùi thối cùng mùi ô uế khắp nơi. Hắn bước vào bên trong cổ điện, trong đó bốn phía trống trải. Chỉ có là ở giữa cổ điện bên trong có một cái ngai bằng đá. Ngồi trên ngai bằng đá là một cái gầy gò thân xác ngồi co quắt. Rêu, mạng nhện phủ đầy, da thịt của người này đã khô cứng lại. Từ trong hốc mắt khô lâu có một con kì dị nhện đang làm tổ ở đó.

Vân Hoàng tiến hành xem xét qua niên đại của toà cổ điện cùng với cái xác chết kia, nếu hắn tính toán không có sai lệch bao nhiêu. Người này đã chết đi ít nhất là mấy năm trước.

Bất quá khi hắn quan sát phần đất xung quanh, phát hiện ra toà cổ điện này vừa chui ra từ lòng đất không lâu. Dấu vết đất đá bị đào xới quá mới và rõ ràng.

“Toà cổ điện này chắc chắn có liên quan đến những phàm nhân bị hạ Khống hồn ấn chú kia. Nhưng làm thế nào?”

Vân Hoàng đã xem xét hòn đảo một lượt, không có bất kì tu sĩ nào tồn tại, vậy là suy đoán lúc đầu của hắn đã sai hoàn toàn. Toàn bộ nghi vấn đều đổ lên toà cổ điện kia.

Vân Hoàng trở lại toà cổ điện, nhưng hắn lần này không đứng bên ngoài quan sát nữa mà quyết định tiến vào bên trong.

Vân Hoàng tròng mắt co rút lại, toà cổ điện này vậy mà có thể ngăn cản hắn thần thức cùng linh lực.

Lập tức từ trên trần cổ điện lao xuống một đạo bóng đen, bóng đen này lẩm bẩm một đạo pháp quyết, ngay lập tức dưới trần, trên tường xuất hiện trận pháp. Mười mất đạo thuật pháp tấn công Vân Hoàng, hắn cánh tay giơ lên, một như sấm động nổ ra, cường đại cương nguyên hoá thành một cái đại thủ lớn hất bay toàn bộ thuật pháp.

Hắn vẫn chưa dừng lại, thân hình bật lên trên không, cương nguyên đại thủ xé không một trảo chộp lấy hắc y nhân.

Hắc y nhân cũng bị kiềm chế toàn bộ linh lực lẫn thần thức, nên khi Vân Hoàng nắm đám còn cách y một trượng đã đánh cho y bay đập vào vách tường, trong miệng phun ra một búng máu, dính lên hắc y. Y vội xua tay, vô cùng khẩn thiết nói.

“Đạo hữu dừng tay, dừng tay! Chúng ta thương lượng...”

Nhưng cương nguyên đại thủ xung quanh tay hắn đã không thể dừng lại, tên đó bị một quyền chấn cho lục phủ ngũ tạng vỡ nát toàn bộ hàm răng gần như bay ra ngoài. Nếu không phải Vân Hoàng kịp thời thu lại một phần lực đạo, y chắc chắn sẽ nằm phơi xác.

Tên kia lấy ra vài gốc linh thảo vò nát, đưa vào miệng nhai rau ráu, thương thế mới miễn cưỡng tốt hơn một chút. Y khó nhọc ngồi dựa vào vách tường.
Vân Hoàng tiến tới trước mặt hắc y nhân, trầm giọng hỏi.

“Ngươi là ai.”

Tên kia lật lên mũ trùm, là một trung niên má hóp nam tử, hắn ho vài tiếng mới lấy được sức để nói.

“Tại hạ tự là Khai Lao.”

Vân Hoàng thần thức đã bị ngăn cản, nhưng hồn lực nguyên bản không chút nào bị kiềm chế, hắn tinh tế dò xét cảnh giới của Khai Lao thì phát hiện ra gã trung niên trước mặt này cũng đã là Thông Linh cảnh cửu cấp.

Vân Hoàng âm thầm cảm thấy may mắn, nếu không phải bên trong toà cổ điện này có thể khoá kín linh lực và thần thức thì rất có thể người chết sẽ là hắn.

Kẻ này không thể không diệt!

“Tại sao ngươi lại đặt Khống hồn chú ấn lên những phàm nhân kia.”

Vân Hoàng hỏi.

“Ta thật sự không biết những thổ dân này. Ta mới đặt chân lên cái hòn đảo cổ quái này thì đã gặp cảnh này a.”
Tên kia miệng lưỡi đắng chát. Hắn không kể cho Vân Hoàng biết thực ra hắn dùng toà cổ điện này để mai phục đánh giết tu sĩ vào đảo này. Vốn dĩ thành công liên tục, không ngờ lại đụng phải một gã thể tu.

Vân Hoàng nghi ngờ đối phương còn có giấu diếm, nhưng hắn vẫn làm bộ như thường. Vẫy tay tỏ ý định cho Khai Lao rời đi.

Tên kia mừng rỡ như vớ được cọc, đôi mắt bất chợt lướt qua một tia lạnh lẽo. Đúng cái khoảnh khắc Vân Hoàng quay người đi, hắn cắn vào tay mình, đồng thời rút ra một tấm phù lục. Phù lục dính máu nhanh chóng kích hoạt, mười mấy đạo kiếm phù bay ra.

Nơi đây không sử dụng được linh lực để kích hoạt phù lục, nhưng linh lực chảy trong huyết mạch thì không.

“Sớm đã đề phòng ngươi!”

Vân Hoàng hồn lực thời thời khắc khắc theo dõi Khai Lao thời điểm. Ngay từ khi Khai Lao gã chuẩn bị ném ra phù lục, Vân Hoàng đã hành động, hắn cánh tay giống như xao su bị kéo căng bất chợt thả ra. Một tiếng phá âm chói tai vang lên.

Cánh tay của hắn nhanh vô cùng, đáng nát mấy đạo kiếm phù, nhưng trên tay hắn vẫn lưu lại một vài vết thương. Khai Lao dùng tốc độ nhanh nhất có thể lao ra ngoài cửa, nhưng Vân Hoàng còn nhanh hơn, hắn chân phải sút một phát vừa vặn đụng Khai Lao, lực đạp đẩy hắn ra gần trung tâm cổ điện.

Vân Hoàng cả người bật về phía trước, Khai Lão cắn răng, trog miệng phun ra một ngụm huyết châu, đây chính là lá bài tẩy của gã. Huyết châu mang theo oán niệm, dường như là dùng sinh mạng để tế luyện. Vân Hoàng không chút nào dám coi thường, huyết châu bạo nổ phóng xuất ra âm hồn bất tán khí tức. Đột ngột giống như kích thích một cái gì đó, toà cổ điện rung lên, dị biến phát sinh.

Những đường khắc vô nghĩa trên vách tường bỗng chốc bị bóc ra thành những dải tử sắc phù văn trôi nổi giữa không chung, vô số những ma niệm, những tiếng gào thét thảm thiết chấn động linh hồn hắn.

“Chết rồi! Đây căn bản không phải cổ điện cái gì cả! Đây là một cái lò luyện!”

Những oán niệm kia quấy rối Vân Hoàng sự tập trung, khiến cho suy nghĩ và hành động của hắn toán loạn, Vân Hoàng còn cảm nhận rõ ràng dường như trong người huyết nhục, sinh mệnh đang bị kéo ra.

Rất may, có hay không là do cái lò luyện khổng lồ này đã bị hư hại quá lâu hay sao mà tử sắc phù văn vẫn chưa thể bịt kín lối ra. Vân Hoàng phản ứng kịp thời, cố gắng vứt bỏ trong đầu những tiếng gào thét kia, cương nguyên như núi lửa phun trào liều mạng xông ra khe hở kia, khi hắn vừa kịp chui ra thì những dải tử sắc phù văn cũng hoàn toàn bịt kín cửa ra.

Khai Lao không có may mắn như Vân Hoàng, gã cách cửa ra xa hơn Vân Hoàng, tốc độ cũng chậm hơn hắn. Khai Lao bị những tử sắc phù văn kia quấn lấy, thân thể phảng phất như cục đất sét liên tục bị nhào nặn, máu tươi thấm vào dưới nền. Toàn bộ Khai Lao thân thể bị chuyển hoá, khi những tử sắc phù văn kia rút đi, chỉ còn lại một nắm bụi rơi trên mặt đất.

Vân Hoàng âm thầm rùng mình, sau lưng mồ hôi ướt đẫm. Kinh hãi hơn, khi máu của Khai Lao thấm xuống, hắn phát hiện bộ khô lâu luôn giữ thế co quắp trên ngai cuối căn phòng kia vậy mà xuất hiện một tia huyết khí, khoảnh khắc này rất ngắn ngủi, nên Vân Hoàng cũng không có nắm chắc.

“Chẳng lẽ đó là phục sinh thủ đoạn? Dùng người khác sinh mệnh để phục sinh chính mình?”

Vân Hoàng không dám ở lại đây tiếp tục suy đoán, hắn lấy ra phi hành khí, trực tiếp bay về Hạ Lân Hải Thành, tây bắc này quá mức hung hiểm. Ít nhất trước khi đột phá Thông Linh cảnh, hắn không muốn trở lại lần nữa.

Chương 105: Hộ tống

Vân Hoàng cưỡi phi hành khí bay lên khoảng chừng vài chục trượng thì bên phía cổ điện rung lên ông ông một hồi, một cơn trấn động điên cuồng làm rung chuyển cả hòn đảo, tưởng chừng như sắp bị giẫm nát, tạo thành những đợt sóng cao ra xung quanh vài dặm.

Rầm rầm rầm rầm

Liên tục những tiếng nổ tan vang lên, hòn đảo rốt cuộc không thể chịu được nữa, lở thành từng mảng rơi xuống biển. Để lộ ra một khối kiến trúc khổng lồ. Mà cổ điện kia hắn thấy loáng thoáng không chỉ có một, mà là gần chục cái cổ điện như vậy, bám trên một bề mặt lớn hơi cong, Vân Hoàng nhìn thấy nó khá giống một mặt của khối cầu.

Bên trong những cổ điện, vô tận oán hận khí tức tràn ra, Vân Hoàng sắc mặt khó coi vô cùng. Bình thường thì không sao. Nhưng viên huyết châu của gã chết tiệt Khai Lao kia lại làm xúc động tất cả oan hồn này. Đưa tới cái thứ này xảy ra dị biến.

Vân Hoàng không dám chậm ở lại đây thêm một giây nào nữa, hắn toàn lực thôi động phi hành khí. Nhưng từ trong cửa vào toà cổ điện đầu tiên phát hiện phóng ra những dải tử sắc phù văn, hướng tới Vân Hoàng cuốn tới. Hắn ngón tay hoá thành kiếm chỉ, linh lực thôi động bổ ra kiếm quang dày đặc như mạng lưới.

“Thật nghĩ rằng ở khoảng cáh này ta không làm gì được ngươi? Bất Vực Chi Kiếm.”

Thuần tuý kiếm chiêu không có biến ảo, chỉ còn xót lại cơ bản nhất tính chất nhanh và mạnh. Những tử sắc phù văn kia dường như cành rời xa cổ điện cành yếu đi, bị kiếm quang của Vân Hoàng nuốt trọn. Nếu mà tử sắc phù văn từ tất cả những cái cổ điện vừa nhô lên kia cùng công kích thì Vân Hoàng chỉ có thể chạy trốn, nhưng chỉ có một cái yếu nhất thì hắn có rất nhiều cách để phá hư dải tử sắc phù văn này.

“Khởi Phong!”

Vân Hoàng chộp ra một trảo, xung quanh phong bạo ngưng tụ thành một đạo phong nhận rất lớn, phong nhận cắt qua không khí, cắt qua kiếm quang, một dải dài tử sắc phù văn bị cắt làm hai phần. Hắn chưa dừng lại, Vĩnh Cửu Chi Mạch trong cơ thể giống như một cái hoả lô liên tục đốt cháy linh lực. Hắn tiếp tục một trảo vung ra. Xung quanh không khí tưởng chừng như bị cắt nát đồng dạng. Năm phong nhận to lớn chém ra, dải tử sắc phù văn vốn đã chia hai giờ lại tiếp tục bị cắt như thịt cá.

Chúng dường như sợ hãi muốn rút về nhưng Vân Hoàng không có dễ như vậy liền thả ra. Bất quá khi hắn chuẩn bị tiếp tục tiến hành công kích, Vân Hoàng cảm nhận được một luồng nguy hiểm khí tức từ bên trong cổ điện kia. Cảm giác như một hơi thở mang theo tử vong chi ý ngay trước mặt hắn.

“Xem ra không thể đuổi tận giết tuyệt!”

Vân Hoàng âm thầm thở ra một hơi, chậm rãi thối lui, hắn khẳng định đối phương có khả năng đem mình trọng thương, thậm chí giết chết, bất quá có chỗ cố kị nên không có xuất thủ. Đây đơn thuần chỉ là cảnh báo hắn.

Vân Hoàng lấy ra phi hành khí bay mất, hắn ngoái đầu lại thì thấy toà kia kiến trúc đang theo hòn đảo, chìm xuống dưới sâu thẳm hải dương.

“Từ nay về sau phải hạn chế qua lại khu vực này.”

Vân Hoàng thầm nhủ, tăng tốc muốn nhanh chóng về Hạ Lân Hải Thành.

Ở bên trong toà cổ điện kia, bộ khô lâu xuất hiện nhiều thêm một tia huyết sắc. Mười năm những người phàm bộ lạc kia cúng tế cho hắn tế phẩm mới miễn cưỡng đem lại cho hắn một chút lực lượng. Dựa vào uy năng của toà cổ điện này mới có thể giết chết Khai Lao, nuốt Khai Lao về sau hắn có niềm tin có thể đánh giết Vân Hoàng. Bất quá Vân Hoàng cường hãn vượt qua dự tính của hắn, đánh giết về sau rất có thể hắn sẽ lâm vào ngủ say. Không biết qua bao nhiêu cái tuế nguyệt mới tỉnh lại....

Tiêu tốn một chút linh thạch, Vân Hoàng cuối cùng cũng về tới Hạ Lân Hải Thành.

Trở về Linh An đoàn phân bộ, Vân Hoàng mới biết được tin là toàn bộ những nhiệm vụ đi vùng tây bắc Lạc Dương toàn bộ đã bị thu hồi vì quá mức hung hiểm. Hắn không những không có bị chịu trách nhiệm vì bỏ nhiệm vụ mà còn được phân bộ bồi thường cho đại lượng cống hiến điểm.

Vân Hoàng tất nhiên không có khách khí, hắn nhận lấy toàn bộ cống hiến điểm. Đi vào Linh An đoàn Tàng Thư Các.

Bên trong cực kì rộng lớn nhưng chỉ có chín cái dãy làm từ thiết mộc, trên mỗi ngăn của dãy có trưng bày một cái ngọc giản, bên dưới ngọc giản là một cái trận pháp nhỏ.

Vân Hoàng bây giờ không cần nhiều tài nguyên, hắn giờ cần nhất là đao kĩ hoặc kiếm kĩ. Bởi vì kiếp trước không có dùng binh khí nguyên nhân nên Vân Hoàng binh khí tri thức cực kì nghèo nàn. Nhưng bây giờ thì khác, hắn phát hiện ra cơ thể của mình mạnh mẽ không khác gì một cái vũ khí sống, không tận dụng không được.

Vân Hoàng cứ thấy kiếm kĩ hoặc đao kĩ nào hay hay thì ngay lập tức thu lấy. Mãi đến tận khi hắn đã thu lấy năm bộ kiếm kĩ cùng ba bộ đao kĩ thời điểm, thông báo cống hiến điểm đã hết hắn mới dừng lại.

Những bộ đao kĩ, kiếm kĩ này trong Tàng Thư Các không tính là cao, nhưng Vân Hoàng muốn thông thuộc hết trong một sớm một chiều là không thể.

Nghỉ ngơi vài ngày, hắn nhận một nhiệm vụ khác, cùng với ba thành viên nữa thực hiện. Lần này nhiệm vụ là nhiệm vụ hộ tống.Đối tượng hộ tống là một đôi đạo lữ. Cả hai tu vi cũng chỉ là Hư Linh cảnh đỉnh phong. Cả bốn cần hộ tống hai người về một Hải Thành cách Hạ Lân Hải Thành chừng năm ngàn dặm, nơi đó gọi là Huyền Nguyệt Hải Thành.

Vân Hoàng cùng tham gia tiểu đội gồm một cái nam tử tóc rối, tu vi Thông Linh cảnh tứ cấp trung kì. Một cái da nâu nữ tử, tu vi Thông Linh cảnh tứ cấp hậu kì. Một cái hoàng bào trung niên, tu vi Thông Linh cảnh ngũ cấp đỉnh phong.

Nam tử tóc rối là một người khá năng động, cùng với da nâu nữ tử kia trò chuyện rôm rả, cũng có hướng Vân Hoàng vài câu. Hoàng bào trung niên thì chỉ trầm lặng đứng một góc, ngoại trừ thưa tên họ ra thì không nói thêm gì khác.

Cả bốn cùng đôi đạo lữ kia chào hỏi giới thiệu một lần xong xuôi thì lập tức lên đường.

Đôi đạo lữ kia bối cảnh dường như cũng không nhỏ. Lấy ra một cái đỉnh cấp Bán Huyền giai phi hành pháp bảo. Đủ cho sáu người vẫn còn dư chỗ.

Năm ngàn dặm khoảng cách dùng Bán Huyền giai phi hành khí toàn lực thôi động cũng chỉ mất có gần một ngày, nhưng vì để đảm bảo an toàn nên sẽ kéo dài tới ba ngày.

Khởi hành sau đó, đôi đạo lữ kia khống chế phi hành khí, bốn người Linh An đoàn thành viên cứ thay phiên từng người canh gác.

Lúc này đã đến phiên của hoàng bào trung niên canh gác, ba người Vân Hoàng tụ tập lại một chỗ nói chuyện. Nam tử vò vò cái mái tóc rối bù của mình, hướng Vân Hoàng hỏi.

“Vân đạo hữu, ngươi có hay không biết Hải Nguyên Cấm Địa?”

Vân Hoàng không có biết vì hắn vốn không phải dân bản xứ, hắn nhẹ lắc đầu. Nam tử kia như tìm được đề tài, nói liền mạch một hồi.

“Hải Nguyên Cấm Địa chính là đệ nhất cấm địa ở Lạc Dương, tất cả hạn chế chỉ cho phép tu sĩ dưới hai trăm tuổi tiến vào.”

Vân Hoàng kinh ngạc, đối với cốt linh còn tiến hành hạn chế, cấm địa này thật sự không bình thường.

“Nghe nói nơi đó chính là một cái cổ đại chiến trường hình thành ra, bên trong cơ duyên vô số, rất nhiều Lạc Dương một phương cường giả đều đi ra từ Hải Nguyên Cấm Địa.”

Vân Hoàng càng nghe càng chăm chú, không có để ý trong con mắt của da nâu nữ tử kia xẹt qua một vệt lãnh ý

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau