VÔ SONG CHI CHỦ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Vô song chi chủ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Trọng sinh

Vân Hoàng điên cuồng văn vẹo cơ thể, cường đại lực lượng liên tục đem hắn xé nát, nỗi đau dường như có thể khiến người ta điên loạn, cũng may là sau đó cảm quan của hắn liền bị ngắt, nếu không hắn sẽ ngất mất. Nhưng rồi, hắn phát hiện ra điều gì đó không bình thường.

“Đợi đã, sao ta lại ở đây?”

Vân Hoàng vốn chỉ là một nho nhỏ tán tu ở Vĩnh Lạc đại lục. Khi phụ mẫu hắn mất thời điểm, hắn mới chỉ mười ba tuổi.

Hai năm sau hắn gia nhập một môn phái tu chân, nhưng tư chất của hắn vốn khá tốt, nhưng vì rất nhiều lí do nên không đạt đủ tiêu chuẩn, bị môn phái đào thảiTừ đó hắn chuyển sang làm tán tu, chu du khắp nơi. Gần một trăm năm sau, hắn đã là một tán tu Thông linh cảnh cửu cấp.

Với tốc độ tấn cấp này, Vân Hoàng hoàn toàn có cơ hội trùng kích Ngưng niệm cảnh.

Trong lúc đi tìm kiếm cơ duyên đột phá Chân đan cảnh, hắn vô tình vướng vào cuộc tranh đấu của hai tu sĩ Ngưng niệm cảnh, tu sĩ Ngưng niệm cảnh đều là những nhân vật bá chủ một phương, đối với một tu sĩ Thông linh cảnh như hắn chỉ cần một chút sức là có thể chụp chết.

Thế là, hắn tử vong.

Vân Hoàng ngẫm lại liền cảm thấy chua sót, hắn thiên tâm vạn khổ tu đến Thông linh đỉnh phong, vậy mà chỉ vì vướng vào hai lão đại tranh đấu mà vong mang, quả thật là số con rệp.

Ở bên trong thông đạo tối om, hắn cứ đi mãi, đi mãi, suốt mấy canh giờ liền.

Đột nhiên, trước mặt Vân Hoàng xuất hiện một vật thể khổng lồ, lớn đến mức tầm mắt của Vân Hoàng cũng chỉ nhìn được đến một góc nhỏ. Vân Hoàng ngơ ngác nhìn vật thể khổng lồ đó, miệng mấp máy.

“Hằng… hằng tinh!!!”

Thậm chí nó so với hằng tinh còn khoa trương hơn nhiều, sợ rằng ném mấy cái Vĩnh lạc đại lục cũng không đủ. Tinh cầu dường như được tạo nên từ hỏa diễm, hơn nữa hỏa diễm này vô cùng quái lạ, hỏa diễm vô sắc, không giống bất cứ thứ gì Vân Hoàng từng gặp.

Mải mê ngắm, Vân Hoàng phát hiện ra dị biến.

Xung quanh vô sắc đại nhật, mười hai vòng thái dương khổng lồ xuất hiện. Cũng may là lúc này Vân Hoàng đã bị tước hết cảm giác, nếu không hắn chắc chắn sẽ ngạt thở mà chết.

Vân Hoàng đứng đó một hồi lâu, đột nhiên, từ trong vô sắc đại nhật truyền đến Vân Hoàng một ý niệm.

Những thứ mà nó đưa vào ý thức của Vân Hoàng không phải là ngôn ngữ mà hắn có thể hiểu được, nhưng sau đó liền như có phiên dịch công năng, toàn bộ thông tin đều trở nên dễ hiểu.

“Truyền nhân?… Ta sao?”

Dường như hiểu được lời nói của Vân Hoàng, vô sắc đại nhật hỏa diễm bùng lên.

Vân Hoàng ngạc nhiên, vô sắc đại nhật dường như là vật chết, vậy mà lại có thể trao đổi?

Chả lẽ trước mặt hắn là một khỏa đại nhật tu thành tinh?

Bỗng nhiên, vô sắc đại nhật biến mất, để lại Vân Hoàng trơ trọi, một mặt mộng bức.

“Đây là cố ý không cho ta từ chối phải không?”

Vân Hoàng ảo não thở dài, làm truyền nhân, đệ tử gì gì cũng đuọc, ít nhất hãy đem hắn mang ra khỏi đây chứ.

“Không sao, còn sống liền tốt”
Vân Hoàng bỗng cảm thấy sai, vô cùng sai.

Đợi đã nào!

Hắn chả phải tử ẹo rồi sao?

Người chết thì đâu thể làm truyền nhân nhân, đây rõ ràng là hố người!

Đại nhật ca ca, người sống sờ sờ sao huynh không đi hố, lại nhắm vào một người chết như ta làm gì?

Ở trong phiến không gian này ngoài màu đen ra thì chẳng còn gì. Vân Hoàng lục lọi y phục cuaình có gì sót lại không, đúng như hắn dự đoán, tất cả đều biến mất.

Bỗng Vân Hoàng nắm được một vật cứng, hình như là đồ vật treo trên cổ hắn.

Đó là một miếng đá dẹp, khá giống một cái lệnh bài. Vật tổ truyền của nhà Vân, trước lúc tọa hóa đã truyền lại nó cho Vân Hoàng.

Vân gia chỉ là một thế gia phàm tục, của cải phàm tục thì hắn không có hứng thú.

Nhưng mà bây giờ ngoại trừ hảo hảo nghiên cứu nó ra thì chẳng còn việc gì khác.

Sau hơn ba ngày, Vân Hoàng ra kết luận, đây là một khối đá, không hơn không kém.

“Thật tốn thời gian”

Vân Hoàng đặt khối đá xuống, khối đá liền vỡ vụn.

Vân Hoàng khuôn mặt như nuốt phải nhặng, đây là cái gì thao tác? Lực đạo của ta có mạnh đâu, ngươi vỡ ra làm gì?
Khiến Vân Hoàng kinh ngạc hơn, một đoàn hỗn độn quang mang bay ra, bắn thẳng vào trong mi tâm của hắn.

“Thế này là sao?”

Trong ý thức của Vân Hoàng, truyền đến ý niệm. Đoàn ý niệm này rất lộn xộn, phải mất một chút thời gian hắn mới miẽn cưỡng đọc hiểu được.

“Cái gì!!! Công pháp… tu luyện thần hồn?”

Vân Hoàng khiếp sợ, linh hồn thứ này có thể tu luyện được sao?

Thần hồn bản chất đến cả Ngưng niệm cảnh tu sĩ còn vô pháp sờ vào góc nhỏ, mà thứ này còn trực tiếp giúp tu luyện thần hồn. Thiên lí ở đâu?

Mà dường như công pháp này không có tên, tựa như tiên thiên sinh ra.

Nếu là tiên thiên sinh ra thì lại càng trân quý. Nếu công pháp này mà tuồn ra ngoài, đảm bảo cả đại lục sẽ lại nhấc lên một hồi gió tanh mưa máu.

Ngẫm lại liền thấy đáng sợ.

Bắt quá hắn đã là một cái người chết, làm sao có thể chết thêm lần nữa.

Nhưng Vân Hoàng lập tức chán nản, cũng bởi vì hắn đã chết rồi, công pháp này cũng chỉ để vứt xó.

Không có việc gì làm, Vân Hoàng nghiên cứu công pháp này.

Thần hồn là một thứ bí ẩn, khó nắm bắt, dù là các tu sĩ đã sống cả ngàn năm vẫn không thể hiểu được, cũng do đó tu luyện thần hồn quả thật quá xảo diệu. Lấy nhãn lực của cường giả Thông linh cảnh như hắn vẫn chỉ miễn cưỡng thôi diễn xong tầng thứ nhất.

Tầng thứ nhất “Hư”, lúc này thần hồn còn đang ở trạng thái hư ảo, chỉ cần đơn thuần tích trữ tinh thần lực, là bước cơ bản và cũng dễ thực hiện nhất.

Sau mấy ngày vắng bóng, vô sắc đại nhật lần nữa xuất hiện. Vân Hoàng vô cùng mừng rỡ, lần này hắn không chậm chễ nữa, liền nói.

“Đại nhật sư tôn! Hãy đưa ta ra khỏi đây!”

Hiểu được ý của Vân Hoàng, một đoàn hỏa diễm từ vô sắc đại nhật cuốn quanh người Vân Hoàng.

Tầm mắt của hắn biến đổi, không còn là không gian u tối kia nữa, mà là ánh nắng chiếu vào mặt, cảm quan dần khôi phục lại.

Vân Hoàng phát hiện ra hắn đang đứng giữa một đám thiếu niên, thiếu nữ, có rất nhiều biểu cảm khác nhau, hồi hộp, lo lắng, tự tin, tất cả mọi người đều nhìn về một chỗ.

Theo tầm mắt của mọi người, đập vào mắt vân hoàng là một đại môn lớn, ở trên thiết bảng cạnh đại môn có khắc ba chữ.

“Phong Ngân tông…”

Vân Hoàng trợn ngược mắt

Chương 2: Tạp dịch đệ tử Vân Hoàng

Nhìn cái đại môn vô cùng quen thuộc kia, khóe miệng Vân Hoàng giật giật, tròng mắt như muốn lòi ra.

Hắn run rẩy đưa tay lên sờ đầu, sờ mặt mình. Cái trán này, mái tóc này đích thị là hắn thời lúc niên thiếu. Còn quang cảnh trước mắt là lúc mà Vân Hoàng lần đầu tiên gia nhập tông môn.

A phi!

Đại nhật gia gia uy vũ!!!!

Nội tâm của Vân Hoàng lúc này đang rất muốn quỳ xuống đất mà cúng bái, hô “Vạn tuế” suốt ba ngày ba đêm.

Tiếc rằng đây là trước của Phong Ngân tông, không tiện để nháo.

“Có thể đem thời gian nghịch chuyển, vô sắc đại nhật kia rút cuộc có lai lịch gì?”

Vân Hoàng lẩm bẩm.

Ngẫm nghĩ một lát, hắn liền lắc đầu. Loại truyện này, chưa phải một tiểu tu sĩ như hắn có thể nhúng tay, chi bằng đừng suy nghĩ nữa.

Ở đằng trước đám thiếu niên, thiếu nữ, một vị sư huynh đang giải thích quy đinh của Phong Ngân tông.

Dù đã biết hết, Vân Hoàng vẫn phải ngồi nghe chăm chú, hắn không muốn như lúc trước, mới vào tông môn đã gây sự để bị chú ý.

Đệ tử tạp dịch nếu trong hai năm không tấn thăng làm đệ tử ngoại môn liền sẽ bị tông môn đuổi cổ. Nghe nói mất năm trước, vài tạp dịch đệ tử không hoàn thành điều kiện, bị đuổi đu, sau đó thẹn quá hóa giận, đến sơn môn quấy phá, kết quả là bị chấp pháp phế tu vi, treo lên trước sơn môn đẻ thị uy, từ lúc đó không đệ tử nào dám nháo nữa.

Vân Hoàng lúc trước bị cút cũng là cái dạng này.

Để tấn thăng làm ngoại môn đệ tử, cần trong hai năm đột phá đến Tứ mạch.

Sau khi giảng giải kết thúc, mỗi người được phát mười viên hạ phẩm linh thạch và mộ cuốn công pháp nhập môn Tụ khí quyết.

Vân Hoàng không muốn lãng phí thời gian, liền chui tọt vào gian phòng của mình, treo biển bế quan.

Nhưng mà mục đích của hắn không phải là bế quan.

Vân Hoàng lấy một tờ giấy ra, cẩn thận ghi lại một phương thuốc.

Kiếp trước, khi Vân Hoàng đang là tu sĩ Thông linh tứ cấp, hắn tình cờ lọt vào vết rách của một huyễn trận, phát hiện ra sơn môn của một thượng cổ tông phái cực kì hùng mạnh.

Theo những bí tịch ghi chép còn sót lại, vào thời kì đỉnh phong, tông phái này có tới mấy chục cường giả Ngưng niệm đỉnh phong, số lượng Ngưng niệm còn tới hơn trăm đầu, đặc biệt là tông chủ của tông phái này còn đạt tới cảnh giới vượt qua Ngưng niệm.

Lực lượng bực này, thừa sức càn quét một nửa đại lục, thử hỏi xem ngươi có sợ hay không.Lúc đó, hắn cứ tưởng là vớ bở rồi, ai ngờ ngoại trừ một bộ công pháp luyện thể không rõ tên cùng với phương pháp phối tôi thể dịch dành cho tu sĩ Khai mạch ra thì chẳng có gì cả.

Công pháp luyện thể đó có tổng công bốn tầng, mỗi tầng phân làm sơ thành, tiểu thành, đại thành, đỉnh phong, viên mãn.

Công pháp luyện thể đó phi thường cường đại, bất quá… phải đánh xuống cơ sở khi còn là phàm nhân mới có thể tu luyện. Biết được điều đó, hắn suýt chút nữa gào toáng lên.

Tạo hóa trêu người, thâm tâm mệt mỏi.

Hắn buộc phải để công pháp đó phủ bụi.

“Luyện thể chi quyết, đây là lúc mà ngươi tỏa sáng”

Sau khi đem toàn bộ ghi chép xuống, Vân Hoàng mới yên lòng.

Ba loại linh dược chính của tôi thể dịch là Huyết nhân sâm, Trì nguyên thảo và Hỏa nha thảo.

Đối với ba loại linh dược này thì kiếm có chút khó khăn, bất quá hắn có thể đem linh thạch ra để đổi.

Nơi đổi đồ tốt nhất ở tông môn, chắc chắn là chấp pháp đường.

Vị sư huynh trông giữ chấp pháp đường khó hiểu nhìn Vân Hoàng.
Vị thiếu niên trước mặt hắn đem mười viên linh thạch đổi một đống lớn Huyết nhân sâm, Trì nguyên thảo cùng Hỏa nha thảo. Thông thường, đệ tử dùng điểm cống hiến để đổi chứ không dùng linh thạch.

Hơn nữa, ngoại trừ Huyết nhân sâm và Trì nguyên thảo ra, Hỏa nha thảo chỉ có tác dụng khi ném vào ngọn lửa thì sẽ tăng cường sức nóng, cái này chỉ có luyện đan sư lấy về, thiếu niên này đổi làm gì?

Vị sư huynh này lắc đầu, dù sao là truyện của người khác, ít can thiệp thì tốt hơn.

Vân Hoàng trở về liền lập tức bắt tay vào luyện chế tôi thể dịch.

Nghiền nhỏ, phân loại, cân đo đong đếm đều được Vân Hoàng làm vô cùng cẩn thận.

Kì thực những quá trình đều không quá phức tạp, chỉ cần cẩn thận một chút liền ổn. Nhưng với Vân Hoàng, mỗi một phân dược liệu đều là linh thạch quý giá đổi lấy đó!

Đến khi khâu cuối cùng hoàn thành, Vân Hoàng mới nhẹ nhõm thở ra.

Hoàn thành!

Ba loại linh dược kia vẫn còn nhiều, Vân Hoàng quyết tâm, đem toàn bộ tôi thể dịch luyện chế một lần.

Vì vậy, ngày nào hắn cũng luyện chế tôi thể dịch từ sáng đến tối. Vì vẫn còn là phàm nhân, tinh thần của hắn ẩn ẩn có chút không chịu nổi, rất may là sau chín ngày, toàn bộ đã luyện chế xong.

Vân Hoàng nằm ngửa về phía sau, hai tay xoa bóp hai bên thái dương.

“Ước gì có biện pháp hồi phục tinh thần thì tốt”

Nói vớ vẩn như vây, đột nhiên hắn nghĩ đến một sự tình.

Biện pháp hồi phục tinh thần thì không có, nhưng hắn có công pháp tu luyện thần hồn a.

Vân Hoàng có chút không chờ đợi đươc, liền niệm khẩu quyết, cả người lâm vào trạng thái tu luyện.

Dù mắt đã nhắm, Vân Hoàng vẫn có thể “thấy” được những hạt sáng nhỏ chui vào bên trong Vân Hoàng thể nội.

Toàn bộ mệt nhọc cứ thế được đánh tan. Quá thoải mái, Vân Hoàng không có dứt khỏi trạng thái tu luyện mà cứ như vậy đến hết đêm.

Những hạt sáng tuy nhỏ bé, còn xa mới có thể khiến tinh thần lực của hắn tăng lên, nhưng với Vân Hoàng thì vậy là đủ.

Sáng hôm sau, Vân Hoàng mới mở mắt. Dù không ngủ suốt một đêm nhưng tinh thần của hắn vô cùng tốt. Nguyên lai là phải nghỉ ngơi vài ba ngày mới bắt đầu sử dụng tôi thể dịch, nhưng bây giờ hoàn toàn có thể phục dụng luôn.

Chương 3: Tôi thể dịch

Vân Hoàng dành ra một canh giờ, điều chỉnh trạng thái của hắn đén mức tốt nhất. Sau đó, hắn lấy một chỗ tôi thể bột cỡ bằng nắm tay, đem đổ vào trong thùng nước tắm.

Một lúc lâu sau, thùng nước chuyển thành màu đỏ ối, từ thùng nước phát ra hơi nóng, đem nhiệt độ cả gian phòng tăng cao.

Vân Hoàng lau mồ hôi trên trán, sau đó thuần thục cởi hết y phục ra, hắn đưa ngón tay vào trong thùng tôi thể dịch.

Xèo xèo

Vân Hoàng nhìn ngón tay lúc này đã trở thành màu đỏ và đang bốc khói nghi ngút, nội tâm trở nên hoảng loạn.

“Dược tính quá bá đạo! Nếu ta ngâm mình vào trong đó, có hay không khả năng sẽ bị nướng chín?”

Hỏng bét rồi!

Hắn đã tính toán sai lượng thuốc, nếu giảm đi bảy phần dược tính thì mới thích hợp cho phàm nhân sử dụng.

Hắn rất muốn đem cái chỗ tôi thể dịch này đổ đi, nhưng đây là số linh thạch mà hắn cắn răng đổi lấy, hơn nữa hao tổn rất nhiều tinh lực hoàn thành, hắn quả thực không nỡ a.

Bỏ đi thì đau lòng, để lại mà không dùng được, tựa như trước mắt là một đống vàng nhưng không cách nào đem đi, chỉ có thể ngồi ngắm, còn là kiện sự tình đau khổ hơn.

Đơn giản là tạo hóa trêu người.

Đắn đo nửa ngày, Vân Hoàng cắn răng, quyết định sử dụng tôi thể dịch. Để tranh cho lòng mình đổi ý, hắn không nói hai lời liền nhảy vào thùng tôi thể dịch.

“Đau đau đau đau đau đau!!”

Vân Hoàng lấy một miếng giẻ ngậm vào trong miệng, cố chống trọi cơn đau kịch liệt truyền đến.

Khói bốc lên nghi ngút, khiến căn phòng mờ thêm, bá đạo dược lực dường như đốt cháy da thịt của Vân Hoàng, hắn cắn răng nhịn đau, vận chuyển luyên thể pháp quyết.

Dược lực dẫn vào trong thân thể càng như sói vào bầy dê, điên cuồng phá hoại, những dược lực còn lại được cơ thể của hắn hấp thu, đem vết thương tu bổ lại, sau đó lại bị tàn phá, rồi hồi phục, nguyên một cái vòng tuần hoàn.

Đau đớn cùng thống khổ trong những canh giờ đầu tiên là khủng khiếp nhất, sau đó mới yếu dần.

Ba canh giờ sau, dược lực mới hết nhẵn. Vân Hoàng lúc này đến sức ra khỏi thùng gỗ còn không có, chỉ có thể dựa lưng vào thành gỗ, thở hổn hển.

Toàn bộ da thịt của hắn trở nên đỏ hơn toàn thân nóng rát như bị lửa đốt, sức lực trôi đi hết, đếm cả ngón tay cũng khó mà cử động.

Suốt ba canh giờ, hắn vật lộn chết đi sống lại, bây giờ tâm trí của hắn vô cùng mệt mỏi, liền lập tức muốn đi ngủ, nhưng lúc này đây, hắn không thể ngủ.Vân Hoàng vân chuyển công pháp tu luyện thần hồn, từng hạt sáng nhỏ làm dịu đi cơn đau của hắn, đồng thời dẫn dắt dược lực tinh thuần, hòa vào nhục thân Vân Hoàng.

Nếy hắn ngủ, chỗ dược lực ôn hòa này sẽ tán đi, khổ cực trong suốt thời gian qua sẽ trở thành công cốc.

Tầm một nén nhang, dược lực tinh thuần được hắn hoàn mĩ hấp thu.

Vân Hoàng biết, dù hắn có tập trung hấp thu thì vẫn có ba thành tiêu tán, nhưng nhờ công pháp thần hồn này, lại hoàn mĩ hấp thu.

Công pháp luyện thể của hắn đã đạt đến tần thứ nhất hỏa hầu sơ thành, có thể mạnh ngang nhục thân của một tu sĩ khai Nhất mạch, thậm chí còn ẩn ẩn hơn một đoạn.

Thông khổ thì thống khổ, kết quả này làm Vân Hoàng hết sức hào lòng. Bất quá, hắn không muốn nếm thử cảm giác này một lần nữa.

Trong cơ thể hắn lúc này suất hiện một dạng lực lượng khác.

“Cương nguyên, quả thật là cương nguyên”

Tu thể không chỉ tăng cao cường độ nhục thân, mà còn đem lại cho tu sĩ lực lượng khác, đó là cương nguyên.

Cương nguyên nếu so ra thì kém hơn linh lực, nhưng nếu phối hợp với nhục thể cường đại của thể tu thì đó là một truyện vô cùng đáng sợ.

Bất quá, tu luyện cương nguyên so với tu luyện linh lực thì khó hơn nhiều, cộng thêm cả việc truyền thừa bị đứt đoạn, pháp quyết luyện thể từ Ngưng niệm trở lên thất truyền nên những thể tu ở Vĩnh lạc đại lục đều hiếm như phượng mao lân giác. Rất ít người đặt cược vào con đường mà mình biết trước điểm kết thúc.
Vân Hoàng cũng không chú trọng tu thể, tu thể chỉ là bàn đạp để hắn thuận lợi hơn trong đột phá mà thôi.

Ba ngày sau, Vân Hoàng đã triệt để hồi phục, hắn lại quyết đinh phục dụng tôi thể dịch.

Đã nhiều ngày trôi qua nhưng Vân Hoàng vẫn không tu luyện, về một mặt nào đó, hắn vẫn là một phàm nhân.

Các đồng bạn cùng trang lứa hơn một nửa đã đếm giai đoạn khí cảm, chuẩn bị trùng kích Nhất mạch, còn hắn vẫn ngồi không.

Bất quá, Vân Hoàng hoàn toàn không chút nào lo lắng, nếu nhục thể của hắn cường đại, việc khai mạch sẽ như nước chảy thành sông, với điều đó, Vân Hoàng quả quyết rằng hắn sẽ vượt mặt bọn họ.

Đó không phải kiêu ngạo, mà là tự tin đến từ thực lực.

Tinh lực khôi phục đầy đủ, Vân Hoàng lấy một chút thức ăn ra ăn cho đỡ đố, với cảnh giới này thì hắn chưa thể tích cốc được. Ăn xong, hắn lại lấy một thùng nước mới, pha tôi thể bột vào.

“Chết rồi, cho nhiều quá”

Vân Hoàng hốt hoảng, dù đã kiên quyết cho ít đi để bớt đau đớn hơn nhưng thân thể lại không kịp dùng lại, lượng tôi thể bột cho vào còn nhiều gần gấp đôi hôm qua.

Tay nhanh hơn não quả thật là một cái nan giải bệnh, phải trị!

“Không sao không sao, nhiều hơn nghĩa là ta có thể hoàn thành nhanh hơn, không phải là ta muốn ăn thêm thống khổ nữa đâu”

Lẩm bẩm tự an ủi mình, y phục của Vân Hoàng bị vứt sang một bên, hắn hít một hơi thật sâu, nhảy thẳng vào thùng tôi thể dịch.

Đau đớn suýt nữa khiến hắn ngất, cho gấp đôi lượng thuốc không phải một cộng một bằng hai đơn giản như vậy.

Vân Hoàng cắn chặt răng, điên cuồng vận chuyển công pháp luyện thể.

Một lần thì lạ, hai lần thì quen, dù cho thống khổ gấp bội lần trước, nhưng ít nhất hắn cũng có thể nhấc nổi ngón tay khi kết thúc.

Năm canh giờ dày vò kết thúc, mặt Vân Hoàng trắng bệch, cả người như hồn rời khỏi xác.

Cả người hắn đau nhức tột độ, khuôn mặt trắng bệch, hai mắt trợn ngược lên, không khác gì một người sắp chết, đau đến nỗi muốn kêu cha gọi mẹ.

Làn da của Vân Hoàng biến thành màu đỏ, trơn loáng, trông vô cùng bắt mắt. Hắn nghĩ, nếu đem chính mình ném vào một đống lớn Huyết nhân sâm, có phải hay không người khác nhận lầm hắn là một gốc Huyết nhân sâm biến dị?

Chương 4: Nhiệm vụ tông môn

Đã gần một tháng kể từ khi Vân Hoàng gia nhập Phong Ngân tông, nhưng mà hắn đến lúc này vẫn chưa có tia linh khí nào trong người. Nguyên nhân là vì trong khoảng thời gian này Vân Hoàng chỉ chú trọng tăng cường nhục thân và thần hồn.

Tôi thể dịch tuy khiến hắn ăn rất nhiều đau khổ, nhưng bù lại hiểu quả tốt đến bất ngờ, công pháp luyênn thể tầng thứ nhất đã đạt đến hỏa hầu tiểu thành, tương đương với nhục thân của Tam mạch tu sĩ. Bất quá tu luyện thần hồn không có quá nhiều thành tựu, hồn lực của hắn bây giờ mới miễn cưỡng đạt tới Nhị mạch tu sĩ.

Vả lại bây giờ, hắn có mộ vấn đề rất nghiêm trọng.

“Mình rỗng túi rồi…”

Vân Hoàng ảo não thở dài, khi còn là tán tu vẫn rỗng túi, trở thành đệ tử tông môn vẫn rỗng túi, thật sự rất chờ mong cái ngày mà của cải của hắn nhiều đến mức đè chết người được a.

Hắn đã móc hết những gì có thể bán, đem đổi lấy linh dược luyện chế tôi thể dịch. Những cũng chỉ đạt đến hỏa hầy tiểu thành.

Bảo sao thể tu lại ít ỏi đến như vậy, nếu không phải công pháp luyện thể của hắn là hàng đỉnh cấp, đổi thành loại công pháp luyện thể khác e rằng phải tốn gấp năm lần tài nguyên.

Căn bản là đốt tài nguyên mà!

Bây giờ Vân Hoàng buộc phải nghĩ cách kiếm điểm cống hiến của tông môn để đổi lấy tài nguyên.

“A! Nhiệm vụ của tông môn! Sao mình lại có thể quên được nhỉ?”

Ở nhiệm vụ đại điện có rất nhiều yêu cầu, những đệ tử muốn kiếm điểm cống hiến sẽ thực hiện các yêu cầu đó và nhận điểm cống hiến.

Hắn bây giờ hoàn toàn có thể đánh ngang cơ với Tam mạch tu sĩ, ít nhất khi hành tẩu sẽ không có vấn đề gì.

Vân Hoàng lập tức tiến đến nhiệm vụ đại điện, bây giờ đang là giữa trưa, là lúc đông người nhất, phải mất một lúc Vân Hoàng mới chen vào được.

Những người ở đây chủ yếu chỉ khai Nhất mạch hoặc nhị Mạch, Tam mạch thì rất hiếm.

Vân Hoàng xem đi xem lại, cuối cùng cũng chọn được một yêu cầu ưng ý.

“Săn mười yêu đan của nhất cấp yêu thú Thiết bì thú, sau khi hoàn thành nhận một trăm điểm cống hiến”

Thiết bì thú là một loại yêu thú nhất cấp đê gia, lớp da trên người chúng khá cứng và dày, lực phòng ngự mạnh, nhưng mà thủ đoạn tấn công thì vô cùng đơn sơ, chỉ có cuộn tròn người lại lại và húc vào kẻ thù. Nói chung là tấn công không chết người được.

Ngày trước, một vị tán tu cao tuổi từng dạy Vân Hoàng cách săn Thiết bì thú hiệu quả nhất. Thiết bì thú tuy hộ giáp toàn thân, nhưng phần thiết bì ở cổ mỏng hơn các chỗ khác, hơn nữa khi phá hỏng sẽ không lànlàm giảm chất lượng của bộ da. Khi đi săn, tốt nhất cứ dự trữ thật nhiều vũ khí, nhắm thẳng vào cổ mà đâm, gãy thanh này lại thay thanh khác.

Vân Hoàng mang theo một bó các các vũ khí như thương, kiếm, rìu, đao,… Những thứ vũ khí này chỉ làm bằng thiết kim bình thường, không phải pháp bảo cho nên lấy bao nhiêu cũng được.

Còn nơi đi săn? Vân Hoàng đến Triêu Hà sâm lâm, một nơi khá gần Phong Ngân tông, nhiều đệ tử Phong Ngân tông cũng hay đi săn ở đây.

Tốn nửa ngày thời gian, Vân Hoàng mới tiếp cận Triêu Hà sâm lâm.

Đi sâu vào trong, cảnh giác được duy trì lên mức cao nhất, kể cả hơi thở cũng bị thu liễm triệt để, lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.

Soạt soạt
Thấy rồi!

Ở cách Vân Hoàng tầm chục thước, có sự hiện diện của hai sinh vật. Hắn rón rén lại gần, quan sát xem là loại vật gì.

Hai con Thiết bì thú!

“Hôm nay may mắn thật!”

Vân Hoàng thầm nghĩ, hắn cứ ngỡ phải tốn thêm chút ít thời gian, ai ngờ vừa vào đã tìm thấy hai đầu.

Vân Hoàng nhẹ nhàng lấy một cái thương sắt ra, cương nguyên được quán thông tụ lại ở đầu mũi thương, hai mắt hắn sắc lẹm. Thương hóa thành một đạo quanh mang bay vụt về phía trước.

Phốc

Máu bắn lên trên không trung, con Thiết bì thú xấu số bị bị mũi tương cắm sâu mấy tấc, lăn ra chết, Vân Hoàng lúc này cũng lộ diện.

Con Thiết bì thú còn lại nhìn thấy đồng bạn của mình bị giết, cả thân hình cuộn tròn lại, tấn công Vân Hoàng. Hắn không né tránh, rút mũi thương từ trên thân của con Thiết bì thú đã chết, lao vào ứng chiến.

Vân Hoàng không muốn bọ da bị tổn hao hoàn toàn nên thương đâm vào góc độ xảp diệu, gần với cổ của con yêu thú.

Mũi thương dù đã được quán thông cương nguyên như dù sao vẫn chỉ là bình thường kim thiết, ngay lập tức bị méo đi, hắn không ngần ngại vứt đi, hắn lấy ra một thanh kiếm.

Xét về sát thương thì kiếm thua thương, nhưng kiếm đối với kiếm thì lực khống chế của hắn thì tốt hơn thương nhiều. Sau hai nhát đâm chí mạng, con Thiết bì thú còn lại cũng chết, đổi lại là thanh thiết kiếm liền gãy đôi.

Vân Hoàng hoàn hảo đem yêu đan và thiết bì lột ra, cẩn thận cất vào túi.

Sau đó, gặp con Thiết bì thú nào, hắn liền lập tức hạ sát, sau đó lấy hết những gì có thể lấy.“Viên cuối cùng!”

Vân Hoàng móc ra miếng yêu đan cuối cùng. Chuyến đi này kết thúc, mười viên yêu đan đã thu tới tay, hắn còn lấy được thêm kha khá tài liệu nữa.

Vân Hoàng đang định trở về, đột nhiên mặt hắn biến sắc. Vân Hoàng phản ứng cực nhanh, cuộn mình rồi lăn người về phía trước.

Oanh

Ở ngay tại chỗ hắn đứng vừa nãy, một con cuồng sư tràn đầy sát khí hướng tới Vân Hoàng, mà trên mắt trái của nó, một mảnh kiếm găm thẳng vào đó.

“Mãnh Cương sư, nhất cấp trung giai đỉnh phong hung thú”

Mà mảnh kiếm kia, là phần kiếm bị gãy lìa và văng ra xa lúc mà hắn giao chiến với con Thiết bì thú, ai ngờ lại nay trúng đúng con mắt nó.

Lần này thì thảm rồi!

Con Mãnh Cương sư trước mặt, thực lực ngang với Ngũ mạch đỉnh phong tu sĩ của nhân loại, lao vào đánh nhau thì như trứng chọi đá.

Vân Hoàng không ngần ngại thi triển độn thuật, cắm đầu về phía sau mà chạy, Mãnh sư đuổi theo.

Vân Hoàng giảm tối đa cương nguyên tiêu hao vào độn thuật, hắn chon những chỗ có nhiều đại thụ lớn và chỗ hẹp, mong sao có thể câu giờ cho đến lúc hắn rời khỏi Triêu Hà sâm lâm.

Quả thật như Vân Hoàng dự đoán, nó đã bị chặn lại.

Vân Hoàng định thả chậm tốc độ lại thì Mãnh sư làm một chuỗi hành động đáng kinh ngạc, giống như con mèo khi chui qua những chỗ chỉ rộng hơn nửa người nó một chút, sau đó tiếp tục đuổi theo Vân Hoàng.

Tròng mắt Vân Hoàng suýt nữa thì rớt ra. Quá không hợp lí!

Tuy biết Mãnh sư có có miêu gia huyết mạnh nhưng có cần nhất thiết phải giống mèo đến thế không? Kể cả lách qua chỗ hẹp cũng làm được?

Hắn liều mạng thi triển độn thuật. Cương nguyên bị xói mòn nhanh chóng, Mãnh sư cũng tăng tốc độ lên, trong chốc lát đã gần đuổi kịp Vân Hoàng.

Một người một thú như không biết mệt.

Cuối cùng, Vân Hoàng ngã gục xuống, hắn lúc này đã cạn liệt sức lực, chỉ muốn thiếp đi, nhìn Mãnh sư đang tới gần kia, trong miệng lẩm bẩm.

“Xong! Triệt để xong…”

Hắn giờ đây đã lực bất tòng tâm, trừ khi có kì tích mới cứu được hắn.

Nhưng khi bước chân vào bán kính ba mét xung quanh Vân Hoàng, mặt đất bất chợt sụp xuống, Mãnh sư điên cuồng gào thét, cùng Vân Hoàng lúc này đang ngủ say ngã vào hố sâu.

Chương 5: Bạch sắc tinh thạch

Có lẽ do tích lũy quá nhiều mệt mỏi mà lần này hắn ngủ rất sâu, đã một ngày một đêm vẫn không tỉnh dậy.

Vân Hoàng mơ thấy khi gia đình hắn còn sống, một buổi chiều tà, Vân phụ mẫu đang nhìn hài tử Vân Hoàng mới có năm tuổi đang vẽ tranh.

Tiểu Vân Hoàng vẽ cảnh hoàng hôn lên bức tranh, sau đó quay về phía Vân phụ mẫu, con mắt sáng ngời.

“Phụ thân! Mẫu thân! Ta vẽ có đẹp không?”

Vân phụ mẫu hiền từ nhìn tiểu Vân Hoàng trả lời.

“Đẹp lắm, Hoàng nhi của chúng ta thật tài giỏi!”

Tiểu Vân Hoàng được khích lệ, lại cắm cúi vào vẽ hăng say, sau đó, hắn lại hỏi.

“Phụ thân! Mẫu thân! Ta vẽ có đẹp không?”

Không ai trả lời

Tiểu Vân Hoàng liền cảm thấy kì quái, rõ ràng phụ mẫu hắn còn ơt đó mà, tai sao lại không trả lời.

Hắn quay ra phía sau, một cảnh tượng khiến hắn run rẩy.

Phụ mẫu hắn cả người nhợt nhạt, tím tái, đôi mắt vô hồn tựa như đã chết, khí tức toàn thân lạnh lẽo.

“Hoàng nhi, tất cả là lỗi của ngươi!”

“Hoàng nhi, mau cứu bọn ta!”

“Hoàng nhi, lại đây!”

“Chúng ta sẽ tha thứ cho con vì đã để chúng ta chết”

Những âm thanh này liên tục tuần hoàn trong đầu Vân Hoàng, thúc giục hắn tiến đến chỗ Vân phụ mẫu, ánh mắt của hắn dần mất đi tiêu cự, trở nên đờ đẫn.

Đúng lúc này, mặt trời bên trông bức vẽ hoàng hôn tỏa sáng, thánh dương chói lòa, mang theo một loại thanh thoát cảm giác, làm Vân Hoàng từ trong cơn mê tỉnh lại.

Hắn lấy lại thanh tỉnh, ánh mắt cương quyết nhìn về phía hai người, gầm lớn.

“Phụ thân, mẫu thân của ta không bao giờ nói những điều như vậy! Đừng hòng lấy hình ảnh những người ruột thịt của ta làm những việc dơ bẩn này!!”Và Vân Hoàng, đã không còn là tiểu hài tử, mà trở về hình hài thiếu niên hiện tại.

Hắn vung quyền vào trông gian, từ vị trí quyền của Vân Hoàng, những vết nứt dần lan tỏa, ảo cảnh dần sụp đổ.

“Chúng ta tự hào về con…”

Phụ mẫu hắn bây giờ đã trở lại như cũ, mỉm cười nhìn Vân Hoàng. Chấp niệm của họ đã tiêu tán, mang theo hai người biến mất trong hư không.

Ảo cảnh tan vỡ

Phốc

Vân Hoàng tỉnh dậy, một ngụm máu đen từ trong thân thể bị hắn phun ra, hắn liếc nhìn xung quanh thì thấy một đoàn hác ám đang rút đi. Vân Hoành hừ lạnh, cương nguyên cùng hồn lực quán tụ vào nắm đấm, một quyền xuất ra.

Một tiếng thét thảm thiết, sau đó hắc ám tan đi, hóa thành một đạo quang mang bắn đi.

Vân Hoàng đuổi theo đạo quang mang đó, cuối cùng hắn cũng thấy quang mang dừng lại, chui vào một viên tinh thạch trắng bóc.

Vân Hoàng dùng hồn lực dò xét qua vien tinh thạch thì kinh hãi phát hiện, bên trong bạch sắc tinh thạch ẩn chứa linh lực nồng đậm đến cực điểm, hắn chưa tùng thấy linh lực tinh khiết đến vậy, mà dường như khối linh lực này còn biến dị, mang theo khí tức linh dược thơm ngát, chỉ ngửi thôi cũng thấy thoải mái tinh thần.

“Đây là cái gì?”
Vân Hoàng đào nó lên, viên tinh thạch chỉ lớn cỡ nắm tay trẻ con nên khá dễ dàng

Vân Hoàng đưa nó lên ngắm kĩ. Bề ngoài, trừ màu trắng ra nó không khác gì một viên đá bình thường, nhưng khi thẩm thấu hồn lực vào viên đá mới cảm nhận được nồng đậm cực phẩm linh lực.

Vân Hoàng quay lại chỗ mà bạch sắc tinh thạch bị lấy đi thì thấy một đoạn rễ nhỏ màu đỏ. Vân Hoàng lại dùng hồn lực kiểm tra thì phát hiện ra đó là Huyết nhân sâm.

“A, đang lúc cần Huyết nhân sâm!”

Hắn rất nhanh đào của Huyết nhân sâm này lên, nhưng khi nhìn thấy, Vân Hoàng lại một mặt mông bức.

Huyết nhân sâm này to ít nhất cũng phải gấp ba lần phổ thông huyết nhân sâm.

Tương tự như linh đan, linh dược phân cửu phẩm, mổi phẩm lại chia làm đê giai, trung giai, thượng giai cùng đỉnh giai. Huyết nhân sâm chỉ là một linh dược cấp thấp, đạt đến nhất phẩm đỉnh giai đã là hiếm thấy. Nhưng gốc Huyết nhân sâm này đột phá giới hạn, đạt đến nhị phẩm linh dược.

Nhị phẩm linh dược a! Là đồ tu luyện của Luyện khí cảnh! Đối với một cái nho nhỏ Khai mạch cảnh như hắn có biết bao nhiêu trân quý?

Vân Hoàng chắc chắn Huyết nhân sâm này có thể trở thành nhị phẩm linh dược là nhờ viên bạch sắc tinh thạch này.

Hắn quay lại chân hố nơi mà hắn và con Mãnh sư rơi xuống, Mãnh sư đã bị đè chết, đáng tiếc là lúc này hắn không có khả năng lấy được tài liệu của nhất cấp trung giai yêu thú.

Vân Hoàng lắc lắc đầu, không bao giờ có truyện vẹn cả đôi đường.

Hắn ngụy trang lên xác của con Mãnh sư, sau đó mới ra khỏi hố.

Trời lúc này đã là đêm muộn, những ngôi sao trên bầu trời phát sáng màu trắng, xếp thành một dải ngân hà đẹp đẽ.

Vân Hoàng nhìn về phía dải ngân hà, bỗng chốc có một cảm giác muốn ngồi xuống tu luyện. Vân Hoàng đem toàn bộ hành trang để sang một bên, ngồi xếp bằng xuống nền cỏ.

Hắn tu luyện pháp quyết thức hồn.

Những hạt tinh thần kia lại xuất hiện, nhưng khác với những lần trước, hạt tinh thần lần này đã to cỡ hạt đậu. Từng hạt, từng hạt xuất hiện, xếp thành tiểu ngân hà, gia tăng thức hồn của Vân Hoàng.

“Thì ra là vậy à…”

Hắn ngước nhìn lên bầu trời đầy sao

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau