VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 81 - Chương 85

Quyển 6 - Chương 13: Dây dưa

Mỗi lần đến cuối tuần thì đó chính là ngày mà Hàn Đan vui vẻ nhất, vì đó là ngày có hẹn với Cổ Diêu.

Hàn Đan sớm đi đến chỗ ước hẹn để đợi, nhưng Cổ Diêu luôn luôn đến đó trước đứng đợi mà lần này lại chưa đến.

Hàn Đan có chút lo lắng, Cổ Diêu ca ca đang làm gì vậy nhỉ?

Lúc này có tiếng bước chân phía sau vang lên, càng ngày càng gần, nàng vui mừng quay đầu lại:”Cổ Diêu ca …”

Vừa mới nói đến đó là nàng đã dừng bởi vì người đến không phải là Cổ Diêu mà là một hoa phục thanh niên.

“Nàng chính là tự do hệ ban chín năm nhất Hàn Đan?”

Thanh niên kiếm mi anh thục, thần hồng xỉ bạch<môi hồng răng trắng>,vóc người cao ráo, vốn là dáng người làm cho không biết bao nhiêu thiếu nữ si mê vì nam tính, trang phục hoa mỹ, đeo một chiếc huy chương do hồng ngọc làm thành, chính là giáo huy của học viên ưu tú trong học viện.

Một ưu tú sinh, lại rất dễ nhìn, dĩ nhiên là được nhiều nữ sinh mến mộ.

Chỉ tiếc Hàn Đan không phải thế, huống hồ nàng nhận ra thanh niên này, chính là người đã chiếm vị trí vủa mình khi đang dùng cơm ở Hảo Vận Khí khách điếm.

Nhớ đến chuyện đó thì Hàn Đan liền đối với hắn không có hảo cảm, lãnh đạm nói:”Là ta, có chuyện gì sao?”

“Ay, xin chào, ta cũng là học viên năm nhất của tự do hệ, Hách Liên Kiếm.” Hách Liên Kiếm mỉm cười, lộ ra hàm trăng trắng noãn chỉnh tề, hắn biết khi mình tươi cười trông rất ‘đẹt’, cho nên thường hay dùng chiêu này khi đeo đuổi mỹ nữ.

Bình thường chỉ cần dựa vào bề ngoài anh tuấn, cộng thêm là người của Hách Liên gia tộc, lại là sinh viên ưu tú cho nên hắn dễ dàng chiếm lấy hảo cảm của các thiếu nữ, căn cứ theo kinh nghiệm của hắn thì lúc này hẵng là có thể tiến thêm một bước rồi, vì vậy hắn vươn tay ra nói:”Chúng ta có thể làm bằng hữu không?”

Nhưng lần này hắn ăn phải cục tức, bởi vì Hàn Đan quả quyết nói:”Không, ta không biết ngươi.”

Hách Liên Kiếm đang tươi cười đột nhiên cảm thấy xấu hổ, nên đành phải nói:”Bây giờ không phải biết rồi sao? Ta quả thật là có hơi hấp tấp, tình cảm bằng hữu là phải từ từ bồi dưỡng, đúng rồi, Thánh Vực Không Trung Hoa Viên rất đẹp, cả phòng ăn cũng bố trí đầy hoa, hồng tửu nổi danh, chủ nhật còn có các chương trình đặc biệt, chúng ta cùng nhau đến đó nghỉ cuối tuần đi? Ta cam đoan là sẽ rất vui vẻ!”

Từ chín tháng trước Hàn Đan đã bắt đầu phát dục, tốc độ so với tiến bộ của vũ kỹ đều nhanh như nhau, cơ hồ chỉ vài ngày là đã khác trước rồi, ngày hôm nay, nàng đã không còn là một tiểu cô nương ngây thơ không hiểu chuyện nữa mà đã là một tiểu mỹ nhân rồi.

Dung mạo xinh đẹp, bộ ngực căng tròn, cặp đùi thon đẹp, khiến cho nàng có sức hút của một mỹ nữ. Hơn nữa Hàn Đan có dung mạo xinh đẹp, vóc người dần dần thành thục nhưng tâm lý hết sức đơn thuần, khí chất này làm cho tuyệt đại đa số nam sinh phải động tâm, vì vậy mỗi ngày nàng đều nhận được một số lượng lớn thư tình.

Trong một năm ngắn ngủi mà Hàn Đan có biến hóa quá lớn đến ngay cả Hách Liên Kiếm cũng không nhận ra tiểu mỹ nữ này hắn đã từng gặp qua tại Hảo Vận Khí, lúc ấy nàng còn búi tóc thành kiểu sừng dê, trông giống như một tiểu cô nương tinh nghịch, không có khí chất của một đại mỹ nữ cho nên Hách Liên Kiếm dĩ nhiên là không có lưu lại ấn tượng sâu sắc gì.

Hàn Đan chu cái môi anh đào nhỏ nhắn lên nói:”Không! Ta không uống rượu!”

Bộ dạng này của nàng lại vô cùng đáng yêu, hách Liên Kiếm trong lòng cảm thấy ngứa ngáy, hận không thể lập tức đem tiểu na lỵ nay chiếm làm của riêng, chỉ cần qua một thời gian chỉ điểm bảo đãm sẽ có thể tìm được vô số niềm vùi từ trên người nàng, hắn kiên nhẫn nói:”Vậy cũng không sao, chúng ta đến Tinh Quang Đại Đạo dạo chơi có được hay không, khu đó có bán rất nhiều trang sức tinh xảo, nàng có thể tùy tiện lựa chọn, hoàn toàn sẽ do ta chỉ trả!”

“Ta cũng không thích mang trang sức!”

Liên tục hai lần đều bị cự tuyệt, Hách Liên Kiếm cảm thấy mặt càng ngày càng nóng, nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định:”Như vậy đi, bên phụ cận có một trang điếm <@Tiệm bán quần áo>, trang phục nơi này đều là do những đại sư có tay nghề nổi tiếng chế tác, nhất định nàng sẽ thích!”

Hách Liên Kiếm vốn là một hoa hoa công tử, đây chính là thần thánh học viện, người qua lại đều biết chuyện, nhưng hắn quả thật là có vốn để hoa tâm. Gia thế tốt, khuôn mặt anh tuấn, vóc người cao ráo, vũ kỹ mạnh mẽ, tất cả các đều kiện tốt đẹp đó giúp hắn có được một số vốn để tán gái.Mà ở bên ngoài hắn lại học được cách ăn nói và có nghiên cứu về tâm lý nữ tính, ví dụ như phòng ăn sa hoa, trang sức trân quý, trang phục quý phái đều là những thứ mà nữ nhân khó có thể cự tuyệt cho nên có nhiều nữ học viên biết hắn vốn là một tên hoa hoa công tử nhưng vẫn cam lòng bị hắt bắt làm tù binh.

Nhưng lần này Hách Liên Kiếm lại bị đụng phải một cái đinh, thái độ của Hàn Đan càng thêm lãnh đạm:”Không, ta không rãnh, ngươi đi đi!”

Cũng không phải là Hàn Đan không thích mấy thứ này mà là Hàn Đan không thích cái tên Hách Liên Kiếm này.

Ngay cả thủ đoạn theo đuổi tâm đắc nhất cũng không có tác dụng, Hách Liên Kiếm cau mày nói:”Chẳng lẽ nàng đã có người yêu?”

Hàn Đan không chút do dự gật đầu:”Đúng vậy!”

Hách Liên Kiếm đang định nói gì đó thì chợt nghe từ xa xa có người hô :”Đan Đan!”

Hách Liên Kiếm nghe vậy thì cảm thấy rất là khó chịu, là ai mà có thể xưng hô thân mật với Hàn Đan như thế?

Lúc trước Hàn Đan vốn vẫn nghiêm mặt với Hách Liên Kiếm nhưng lúc này đột nhiên lại tươi cười:”Cổ Diêu ca ca!” sau đó bỏ qua Hách Liên Kiếm như một con bướm vui vẻ bay lượn.

Mình ân cần một hồi lâu mà nàng cũng không hề lộ ra vẻ tươi cười, còn lúc này thì …, nghĩ đến đó thì Hách Liên Kiếm cảm thấy rất là tức giận.

Chỉ thấy người đén chính là một thanh niên khoảng mười bảy tuổi, diện mạo bình thường, ít nhất so sánh với Hách Liên Kiếm thì không thể bằng rồi, loại người như thế này thì có thể tại học viện tùy tiện tìm ra cả đống, vóc người nhỏ gầy, quần áo mộc mạc, mà lại còn đeo giáo huy của học viên bình thường nữa chứ, nhìn kỹ cũng không thấy có điểm nào đặc biệt.

Nhưng quan hệ của Hàn Đan với hắn lại không thể không đặc biệt được, từ bộ dạng thân mật của họ là có thể nhìn ra được.

“Cổ Diêu ca ca, sao lại lâu vậy?” Hàn Đan đang ôm bả vai của người kia bất mãn oán giận nói.
Người này đúng là Cổ Diêu, hắn vuốt vuốt mũi nói:”Ha ha, thật là không tốt, đạo sư tìm ca có chút chuyện bởi vậy nên mới đến chậm.”

Lúc ở trong khách điếm Hảo Vận Khí, Hách Liên Kiếm vốn coi trời bằng vung nên không để ý Cổ Diêu, nên giờ phút này căn bản là không nhận ra.

Hách Liên Kiếm vốn là một người thích cường đoạt, từ nhỏ đến lớn, chỉ cần hắn muốn là cơ hồ như không có vậy gì là không thể chiếm được, giờ phút này thấy tiểu na lỵ mà mình thích lại nép vào lòng của một nam nhân khác, trong lòng cực kỳ khó chịu.

Cổ Diêu lúc này cũng phát hiện ra Hách Liên Kiếm phía sau Hàn Đan, cảm thấy có chút kỳ quái, cái tên của Hách Liên gia tộc kia sao cũng ở chỗ này? Hơn nữa hình như hắn đối với mình có địch ý.

Hách Liên kiếm đi đến chỉ vào Cổ Diêu nói:”Hắn chính là người nàng thích?”

Hàn Đan ôm chặt lấy cánh tay Cổ Diêu:”Không sai!”

“Hắc hắc!” Hách Liên Kiếm cười lạnh nói:”Hắn có cái gì tốt, vô luận là phương diện nào cũng không xứng đáng với nàng, đi theo hắn thì nàng sẽ hối hận thôi!”

Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, sao cái tên Hách Liên Kiếm này vừa nhìn thấy mặt mình là đã không cừa mắt thế này, nhưng vô luận thế nào bị người khác xem thường Cổ Diêu cũng cảm thấy khó chịu.

Hàn Đan ngẩng đầu lớn tiếng nói:”Ta thích Cổ Diêu ca ca, hơn nữa sẽ vĩnh viễn không bao giờ hối hận!”

Sau khi nàng nói tì khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng lên, len lén nhìn sang Cổ Diêu.

“Không! Có lẽ nàng sẽ nhanh chóng thay đổi chủ ý!” Hách Liên Kiếm nói xong liền bỏ đi, hung hắng trừng mắt nhìn Cổ Diêu một cái.

Nhìn hắn bỏ đi, Cổ Diêu cau mày nói:”Đan đan, có chuyện gì?”

Hàn Đan nói:”Muội ở chỗ này chờ ca ca, cái tên kia cứ đến dây dưa thật là đáng ghét!”

Cổ Diêu lo lắng nói:”Cái tên kia chẳng có gì tốt, Đan Đan, muội ngàn vạn lần đừng bị những lời ngon tiếng ngọt của hắn mê hoặc!”

Vô luận là bản lĩnh hay là nhân phẩm nếu so với bạn cùng phòng là Hạ Hầu Cẩn thì ở góc độ nào tên công tử kia đều có khoảng cách xa.

Hàn Đan gật đầu nói:”Muội biết rồi, Cổ Diêu ca ca, hôm nay chúng ta đi đâu chơi đây?”

“À, huynh nghe nói thành nam có một quán mì cũng rất ngon, chúng ta đi nếm thử đi!”

“Hay quá!” Hàn Đan nhảy nhót hoan hô.

Không phải không trung hoa viên, không phải tinh quang đại đạo, cũng không phải trang điếm, mà chỉ là một quán mì bình thường, nhưng chỉ cần ở bên cạnh Cổ Diêu là Hàn Đan cảm thấy vui vẻ.

Hai người cùng dắt tay nhau đi ra cửa, mà ở phía sau bọn họ, khuất trong một chỗ tối, khóe miệng của Hách Liên Kiếm nổi lên nụ cười gian tà:”Tên là Cổ Diêu? Hé hé!”

Quyển 6 - Chương 14: Hành thi tẩu thịt

Philip đã rời đi hơn một tháng mà ngày khai mạc của kỳ thi đấu thì đang đến gần.

Trong năm nhất, hai mươi học viên được chọn để thi đấu vốn có xu thế là yếu nhất, bởi vì bọn họ phải đối mặt chính là các đệ tử ưu tú, vốn là các học viên đắc ý của học viện khác tiến vào học, hoặc là hậu duệ của các vũ giả có tiếng, các danh môn vọng tộc, giữa bọn họ và các học viên bình thường có một khoảng trống khó có thể vượt qua được.

Được may mắn chọn làm người đại diện thi đấu, Cổ Diêu cũng không có hy vọng xa vời là có thể vượt qua được những người như thế, chỉ hy vọng là có thể chống đỡ được vài trận, đừng có bị bại thảm hại mà thôi.

Cũng không phải là Cổ Diêu tự phỉ bạc mình, không có ý chí cầu tiến, mà là hắn vốn biết rõ bản thân mình, với thực lực bây giờ của hắn so với các học viên trong ưu tú ban còn có một khoảng cách không nhỏ.

Bởi vậy trong khoảng thời gian này, Cổ Diêu cũng không có buông lỏng khóa trình hằng ngày, mà là tiếp tục khổ tu.

Sau khi được lựa chọn là người thi đấu thì mấy vị đạo sư cũng bắt đầu chú ý coi trọng Cổ Diêu, sau đó bọn họ kinh ngạc phát hiện, vị đệ tử này quả thật là người có thiên phú, trụ cột vững chắc, thể chất thượng giai, thiên tư thông tuệ, ở phương diện sử dụng lực lượng thì còn linh hoạt hơn cả các học viên ưu tú.

Căn cứ theo kinh nghiệm thì học viên này rất có tiềm lực trở thành một cao thủ, điều cần duy nhất chính là thời gian mà thôi. Chỉ cần cho hắn thời gian thì nhất định hắn sẽ trở thành niềm tự hào của ban chín.

Ngoại trừ có thể sớm thực chiến ma luyện, thì những học viên được quyền tham dự thi đấu cũng có điều kiện luyện tập tốt hơn hẳn các học viên khác, vốn chỉ có học viên năm hai trở lên và học viên ưu tú mới có thể vào trọng lực thất, cơ quan phòng, thiết bị huấn luyện cao cấp, đối chiến với khôi lỗi.

Nhật trình của Cổ Diêu lại có thay đổi, mỗi ngày hắn khảm bổ trở về với khởi điểm ban đầu là chỉ có 5000 lần, không phải hắn lười biếng mà là hắn đã thay đổi chỗ luyện, đó chính là trọng lực thất của thần thánh học viện.

ở bên trong trọng lực thất thì trọng lực của tất cả sự vật đều tăng lên năm lần, nếu như một người nặng 100 cân thì sẽ thành 500 cân, thanh đao huấn luyện chỉ có sáu cân giờ cũng biến thành 30 cân, nên mỗi lần khảm bổ này so với bình thường thì phải chịu áp lực gấp năm lần

Ngoại trừ luyện tập căn bản ra thì Cổ Diêu còn phải giữ lại khí thực để đến cơ quan phòng để luyện tập phòng ngự và né tránh, cuối cùng phải đến khôi lỗi phòng để luyện tập thực chiến.

Cuộc sống hiện nay so với trước kia còn khổ cực hơn nhưng lại làm cho Cổ Diêu có cảm giác phong phú hơn, hắn cũng chính là người duy nhất trong ban vào trọng lực thất năm lần luyện tập, ngay cả người đứng đầu kỳ kiểm tra cuối kỳ là Khắc Lai Tư Đặc cũng chỉ vào trọng lực thất bốn lần mà thôi.

Nếu như là đổi thành người khác với quá trình khổ luyện như vậy thì nói không chừng hai ba ngày đã suy sụp rồi, chỉ có với Tiêu Dao Vô Cực Đan tẩy lễ, thân thể mới có cơ năng khác hẳn người bình thường, có thể khôi phục nhanh chóng nên Cổ Diêu mới có thể trụ được, nhưng với cường độ huấn luyện như thế thì cũng làm cho hắn có cảm giác ăn không tiêu.
Cổ Diêu cơ hồ là tận dụng mọi thời gian để huấn luyện ngoại trừ lúc ăn và nghỉ ngơi, lúc ăn cơm đến hết bát mà vẫn không biết, nhưng sau đó lại phát hiện ra là không biết ăn trúng cái gì liên lập tức chạy vào nhà xí, ngồi chồm hổm suốt mấy canh giờ đến nỗi đôi chân tê dại. <@Thế mà cũng tả được >

Loại trạng thái dị thường, tinh thần và thể xác vô cùng mệt nhọc ngày rất nhanh bị Hạ Hầu Cẩn phát hiện, hết sức lo lắng, mỗi lần Cổ Diêu đi tắm thì khoảng vài phút là hắn đến xem xét sợ rằng hắn sẽ bị chết ngộp trong ao, mà Tạp La lại càng khẳng định suy nghĩa của mình chính là Cổ Diêu có dấu hiệu điên cuồng.

Loại tình huống này kéo dài đến trước ngày thi đấu khoảng mười ngày, tình hình không những không cải thiện mà còn tệ hơn.

Vì để cho các học viên có thể chuẩn bị tốt cho kỳ thi đấu nên chương trình học trong học viện đã chấm dứt, để cho học viên có nhiều thời gian chuẩn bị hơn.

Sáng sớm sau khi Cổ Diêu ăn xong bữa sáng do Hạ Hầu Cẩn đem về thì đi huấn luyện như bình thường.

Nhìn thấy Cổ Diêu cứ đâm đầu đi về phía trước Hạ Hầu Cẩn hét lớn:”Lão nhị, cẩn thận phía trước, phía trước!”

Nhưng đã muộn, “Bịch”, đầu của Cổ Diêu thân mật tiếp xúc với đại thụ, mà hắn thì giống như là không biết cũng không cảm thấy đau, khom người tiếp tục đi đến trước, chẳng khác gì một cục thịt di động, sau đó không bao lâu thì lại nghe được một thanh âm “Bịch”.

Hạ Hầu Cẩn thấy thế thì chỉ còn biết lấy hai tay bưng đầu, Tạp La thì le lưỡi:”Ta còn tưởng rằng chỉ có kim thuật sư mới thường xuyên tiếp xúc thân mật với các đại thụ thôi, nhưng ta đã sai rồi, tần suất của lão nhị cao hơn so với ta nhiều lắm, quả là ấn tượng, bội phục, bội phục!”Hạ Hầu Cẩn thở dài nói:”Lão nhị này, rốt cục là có chuyện gì vậy? Cho dù có đạt được tư cách tham gia thi đấu thì cũng không cần phải thành như thế chứ?”

Tạp La mập mờ cười:”Hắc, ta đã sớm nói qua là hắn thích nữ hoàng điều điều mà, ngươi không tin, nhưng bây giờ đã chứng minh là ta phỏng đoán hoàn toàn chính xác!”

Hạ Hầu Cẩn gật đầu nói:”Bắt đầu từ hôm nay, ta tin!”

Bây giờ Cổ Diêu cơ hồ có thể ngủ bất cứ lúc nào, cho dù có là đang đi trên sân huấn luyện.



Nhưng lần này khi Cổ Diêu đến sân huấn luyện liền tỉnh ngay, cắt đứt sự nghỉ ngơi của hắn chính là tiểu đệ đệ.

Cho dù có vô tri vô giác thế nào thì Cổ Diêu cũng không thể mất đi phản ứng sinh lý cơ bản được, hơn nữa đột nhiên lại mắc tiểu mãnh liệt, bọng đái tựa hồ như là có thể bạo liệt bất cứ lúc nào vậy, hên là hắn vừa đến gần nhà vệ sinh công cộng, vì vậy liền lập tức chạy lại.

Xem xét dấu hiệu nam nữ trên tường rõ ràng, Cổ Diêu liền nhanh chóng chạy vào, tìm một ví trí tốt sau đó không đợi được nữa mà liền móc tiểu JJ ra, chuẩn bị hoàn toàn giải thoát.

Nhưng kỳ quái, cho dù mắc tiểu mãnh liệt nhưng không cách nào phóng ra được, Cổ Diêu cấp bách đến nỗi thân đầy mồ hôi.

Mà lúc này, trong phòng vệ sinh đột nhiên có tiếng thét chói tai vang lên.

Thét chói tai? Chỉ có nữ nhân mới có tiếng thét the thé như thế.

Cổ Diêu sợ đến thiếu chút nữa xĩu, nhà vệ sinh nam sao lại có nữ nhân?

Quyển 6 - Chương 15: Ám lưu phất hoa thủ

Đột nhiên hết mắc tiểu, cảnh vật trước mắt đột nhiên dần dần mơ hồ sau đó rõ ràng hơn.

Nhà vệ sinh vẫn là nhà vệ sinh nhưng cấu tạo có chút khác nhau, mọi người đều biết nam nữ có kết cấu không giống như nên nhà vệ sinh cũng có khác biệt, Nhà vệ sinh của nam cơ bản chính là một rãnh dài, nhưng nữ nhân thì rụt rè hơn, vả lại mỗi tháng đều có một lần không tiện, vì vậy nên được chia thành nhiều gian nhỏ.

Mà nơi này rõ ràng chính là nhà vệ sinh 'NỮ'.

Chỉ có thể nói là mình bị hoa mắt, Cổ Diêu không thể tin được vuốt vuốt mắt, chỉ tiếc là có vuốt thế nào thì đây cũng không phải là nhà vệ sinh nam, không có rãnh dài quen thuộc, chỉ có một gian phòng vệ sinh nhỏ với cánh cửa.

Chuyện này không có khả năng! Lúc vào đã nhìn rất là rõ ràng, Cổ Diêu xác định rõ ràng là có dấu hiệu nam nhân bên này, hơn nữa khi vào cũng thấy thiết bị như trong nhà vệ sinh nam, sao chỉ trong thoáng chốc đã thay đổi?

Cổ Diêu đầy bụng nghi vấn nhưng sự thật trước mắt làm cho hắn không thể không tin. Hơn nữa chết ở chỗ, khi nãy mình đứng ở chính giữa nhà vệ sinh, móc tiểu gia hỏa kia ra, lắc lư lắc lư liên tục nữa chứ.

Mấy vị nữ học viên đứng đó không xa, tiếng thét chói tai chính là từ trong miệng của các nàng phát ra, các cô gái này có các phản ứng không đồng nhất, cơ hồ theo tiềm thức mà dùng tay che đôi mắt lại, đương nhiên cũng có một số cá biệt, có lòng hiếu kỳ nên các ngón tay đang khép cũng hé ra một chút. <@Ẹc ẹc>

“Hả!” tiếng thét chói tai kia chính là từ một học viên vừa đi ra từ một gian phòng, vị nữ học viên này có một mái tóc dài màu đỏ, vâng đó chính là Đông Phương Lộ.

Trong thời gian ngắn ngủi, Đông Phương Lộ nhanh chóng phát hiện ra nhà vệ sinh nữ có điểm khác thường.

Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, chính là tên tiểu tử thúi tháng trước trong thư viện mắng mình là nội tiết mất cân đối, kinh nguyệt thất thường!

Ngay cả vào trong nhà vệ sinh nữ mà cũng gặp hắn, thế giới này quả thật là điên cuồng rồi!

Cổ Diêu như trong mộng mới tỉnh, luống cuống đem tiểu gia hỏa kia trở về quân, “Dục Tốc Tắc Bất Đạt” đạo lý này lúc này đã có nghiệm chứng, Cổ Diêu làm đến mấy lần mới có thể thành công.

Vô luận là ai thì trong tình huống này cũng sẽ dễ dàng nhìn xuống vật khác thường bị lộ ra trên người Cổ Diêu, Đông Phương Lộ cũng không ngoại lệ, nhất thời nổi giận.

Quá ghê tởm, đúng là quá ghê tởm, tên tiểu tử thúi này!

“ack, các người nghe ta giải thích!” Cổ Diêu muốn giải thích nhưng lại không biết phải nói sao.

Tính tình như hỏa của Đông Phương Lộ không phải giống như các cô gái bình thường, trước tiên hành động của nàng không phải là dùng tay che đôi mắt lại mà là xuất ra vài đạo phi phiêu:”Giải thích cái rắm, lưu manh, ta thiến mi!”

Ám khí vừa bay ra, Đông Phương Lộ lập tức hối hận, lúc đó nàng đang thịnh nộ nên lực đạo không thể nhẹ được.Mà tên tiểu tử thúi kia chỉ là một học viên bình thường mà thôi, với công kích như thế thì khó có khả năng mà tiếp được, vô vọng rồi, mặc dù hắn ghê tởm cực điểm nhưng cũng không đến nổi phải bị mất mạng. Hơn nữa nếu như trong lúc tánh mạng bị uy hiếp hắn liều mạng né tránh hoặc ngăn cản, nhiều khi ám khí sẽ gây thương tổn đến cho các nữ sinh khác.

Ý nghĩ này chớp qua trong đầu Đông Phương Lộ, nhưng ám khí đã phóng ra, Đông Phương Lộ cho dù có hối hận cũng không kịp.

Mang theo thanh âm bén nhón, từ nhiều góc độ khác nhau bay đến bao vây toàn thân Cổ Diêu.

Đối với các ám khí sắc bén, song thủ Cổ Diêu hư hoảng, vài đóa hoa xinh đẹp hiện ra trong không trung. Những đóa hoa này đều là màu đen.

Mỗi phi phiêu tựa trúng vào một đóa hoa, sau khi tiếp xúc thì các phi phiêu đồng thời thay đổi quỷ đạo, nhịp nhàng ghim vào tường.

“Ách?”

Những phi phiêu này vốn là do Đông Phương Lộ dùng Loa Toàn Kích trong Thiên Tinh đấu khí của gia tộc phát ra, có lực xuyên thấu cường đại, ban đầu nàng còn lo lắng rằng nếu Cổ Diêu không chết cũng trọng thương, không thể ngờ là hắn có thể dễ dàng tiếp được. Hơn nữa chiêu thức kia vô cùng xinh đẹp, dưới nhãn quang của một đại hành gia về ám khí thì đó chính là một thủ pháp ảo diệu.

Ngạc nhiên hơn chính là các phi phiêu ghim trên tường dọc theo một hàng, khoảng cách đều nhau, lần này là đến phiên Đông Phương Lộ kinh ngạc, nàng không thể nào tin được, tên ma cà bong này ngay cả việc cất tiểu JJ vào quần cũng phải làm đến mấy lần mới xong mà có thể linh hoạt như thế.

Chẳng lẽ tiểu tử thúi này không phải là một tên Trang B mà là một cao thủ thâm tang bất lộ?Chiêu thức vừa rồi vốn là do Ngả Mã dạy, có một cái tên dễ nghe – Ám Lưu Phất Hoa Thủ.

Ám khí chính là một trong các kỹ năng bắt buộc phải học vủa thích khách, bản thân lại là một người đứng ở trong thứ bậc cao nhất của chức nghiệp, Ngả Mã dĩ nhiên phải là một siêu cao thủ sử dụng ám khí, nên dĩ nhiên kỹ năng phá giải ám khí cũng thế.

Ám Lưu Phất Hoa Thủ, chính là một loại thủ pháp phá giải ám khí cao minh, là một trong các tuyệt kỹ đắc ý của Ngả Mã.

Mặc dù biểu hiện không thân thiện, nhưng đều là do ân oán trước kia với Tiêu Dao Môn, dù sao đi nữa thì nàng cũng chính là sư mẫu của Cổ Diêu nên không thể đối với đồ nhi của Philip quá lạnh nhạt được. Vì vậy trong thời gian ở lại thánh vực nàng cũng chỉ điểm cho Cổ Diêu một chút, đó chính là Ám Lưu Phất Hoa Thủ.

Kỹ năng sử dụng ám khí và phá giải ám khí cân nhất chính là đấu khí có tính chất linh hoạt, mỗi một thích khách phải có một loại đấu khí linh hoạt và đôi tay khéo léo.

Hai điều kiện này Cổ Diêu đều có đủ, dù sao hắn cũng là môn hạ Tiêu Dao, đạo tặc thì dĩ nhiên phải có đôi tay khéo léo và đấu khí linh hoạt rồi, nên ở nhiều khía cạnh cũng không khác thích khách. Nhưng tính chất linh hoạt của đấu khí của Cổ Diêu nằm ngoại ý liệu của Ngả Mã, hắn học tập Ám Lưu Phất Hoa Thủ vô cùng dễ dàng và nhanh chóng, chỉ trong thời gian một tháng ngắn ngủi mà hắn đã có thể am hiểu kỹ càng.

Ở trong phòng cơ quan huấn luyện phòng ngự, Cổ Diêu phải tiếp nhận công kích bằng ám khí. Bởi vậy chiêu thức này của Cổ Diêu càng được thêm thuần thục, lần này không tự chủ mà dùng đến nó.

Sau khi phá giải ám khí Cổ Diêu liền tức tốc chạy đến cánh cửa rồi phi thân bỏ chạy.

Mà phía sau thì truyền đến một chuỗi tiếng mắng của các nữ sinh.

“Lưu Manh!”

“Vô Lại!”

“Đê Tiện!”

“Hạ Lưu!”

Mà lúc này Cổ Diêu đang chạy trối chết lại khóc không ra nước mắt, chuyện phát sinh cho đến bây giờ hắn vẫn còn chưa hiểu gì.

[email protected]#$%^&, Cuối cùng là có gì xảy ra?

Quyển 6 - Chương 16: Sinh môn

Chuyện tốt không ra cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.

Cổ Diêu đã trở thành danh nhân của thần thánh học viện, nhưng chỉ tiếc là xú danh.

Sự náo nhiệt của lần vào nhầm nhà vệ sinh này còn muốn hơn cả chuyện Đoan Mộc Tình và Đông Phương Lộ là nữ đồng.

Trong đó nam diễn viên chính, Cổ Diêu ban chin tự do hệ năm nhất, bị xem như là một người có tâm xí cực kỳ đen tối, bỉ ổi, hạ lưu, lại có sở thích vô cùng kỳ quái, thích đứng trước mặt nữ nhân vuốt ve tiểu đệ đệ của mình và uốn éo vặn vẹo đến khi đạt được khoái cảm. <@=)) cười chết mất>

Trong lúc nhất thời cả thần thánh học viện lòng người hoang mang, rất nhiều nữ sinh không dám vào nhà vệ sinh công cộng.

“Đại ca, lão tam, tin ta đi, ta quả thật là nhìn rất rõ ràng, tuyệt đối không thể nào nhầm lẫn được, ta thề, ta không hề cố ý!”

Cổ Diêu bây giờ mới hiểu cái gì là Khiếu Tố Bách Khẩu Mạc Biện, cho dù nói thế nào cũng chẳng ai tin, nhưng chuyện như thế thì ngay cả bản thân Cổ Diêu cũng cảm thấy có chút hoài nghi, lúc ấy chính mình có phải là trúng tà hay không?

Hạ Hầu Cẩn cùng Tạp La cố gắng nhịn cười, vô cùng thống khổ, cả người run run lên.

“Được rồi, ta tin!” Hạ Hầu Cẩn vất vả lắm mới nhịn cười được, lập tức làm chuyện quan trọng nhất chính là an ủi Cổ Diêu.

Hắn nói cũng không phải là chỉ để an ủi Cổ Diêu mà là thật tâm.

Lão nhị trong khoảng thời gian này hồn phách đâu đâu, thường xuyên tiếp xúc thân mật với các đại thụ, nên xem ra việc hắn đi đến chỗ nào hắn cũng khó mà biết được, chỉ tiếc là vận khí hắn quá kém, cho dù là có té hố hay té ao gì đó thì còn đỡ, không ngờ lại đi vào ngay nhà vệ sinh nữ, có chết không chứ!

Càng xui xẻo hơn chính là trong số nữ nhân ở trong nhà vệ sinh lúc đó có cả Đông Phương Lộ, với hỏa tính của nữ tử kia, lão nhị không bị đánh cho tàn phế, mà có thể nguyên vẹn trở về đến túc là đã là may mắn lắm rồi!

Tạp La nghiêm túc nói:”Đúng, ta cũng tin ngươi chỉ là thích ‘Khổ Dâm’ chút thôi chứ không phải là loại người thích phô bày chỗ kín!”

“Cám ơn, đại ca, lão tam, vẫn là các người tốt nhất!” Cổ Diêu cảm kích đến rơi nước mắt nắm chặt tay hai người, sau đó đột nhiên hắn nhớ đến gì đó:”Ặc, Lão Tam ngươi nói Khổ dâm gì?”

“ặc, à, ta chợt nhớ là còn có thí nghiệm muốn làm …” nói xong liền chuồn mất, luyện kim thuật sư luôn dễ tìm được lý do để chuồn, “Thí Nghiệm” danh từ này chính là lý do vạn năng.

Hạ Hầu Cẩn vội ho một tiếng nói:”Lão Nhị, ta nói này, ngươi không nên tiếp tục như thế nữa, lần này đi nhầm vào nhà vệ sinh nữ, lần sau không chừng sẽ đi vào phòng của lão vu bà, hậu quả lúc đó không thể tưởng tượng nổi, nên nghỉ ngơi nhiều một chút đi!”

Cổ Diêu bất đắc dĩ nói:”Uh, ta biết rồi!” có lẽ là do thân thể vô cùng mệt mỏi nên sinh ra ảo giác, nên thế mới đi nhầm vào nhà vệ sinh nữ. Đây xem ra là giải thích duy nhất rồi.Ai, xem ra tốt hơn là nên ngủ một ngày để bảo dưỡng tinh thần.

Trên người đã mang xú danh thế này thì sao mà đối diện với đạo sư, đồng học, còn có Đan Đan với những người trong học viện đây? Cổ Diêu ngẫm lại thì cảm thấy vô cùng đau đầu.

Chính vào lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.

Cổ Diêu ở gần cửa nên đi lại mở cửa, một tên mỏ nhọn tai khỉ, trên môi lại có hai cái râu dê, tướng mạo cực kỳ đê tiện và bỉ ổi đang dáo dác dò xét:”Xin hỏi, có phải là Cổ Diêu đồng học?”

“Oh, chính là ta.” Cổ Diêu cảm thấy kỳ quái, hắn hình như chưa gặp qua người này.

Nam sinh trông có vẻ đê tiện kia hai mắt phát sáng:”Xin chào Cổ Diêu đồng học, ta là học viên năm ba triệu hoán hệ, rất vui được gặp ngươi!”

Cổ Diêu cau mày nói:”Có chuyện gì không?”

Hắn xoa xoa tay:”Là như thế này, ta và ngươi có cùng sở thích, nhưng chỉ có điều là ta đã đến thần thánh học viện được ba năm rồi mà vẫn không dám làm, mà ngươi lại có dũng khí làm được chuyện đó, nhất là trước mặt của cán bộ tổ chức nữ quyền Đông Phương Lộ, thật sự là quá can đảm, ta đối với ngươi vô cùng khâm phục, có thể nói là cuồn cuộn như nước song, lien miên không dứt, lại như hoàng hà dâng tràn, Cổ Diêu đồng học xin hỏi ngươi làm cách nào để vượt qua chướng ngại của tâm lý vậy? Hay là chúng ta cùng ngồi xuống trao đổi một chút!”

Chờ hắn nói xong, sắc mặt của Cổ Diêu đã hoàn toàn xanh mét, “Bịch” cánh cửa hoàn toàn khép lại:”Biến, cách xa lão tử một chút!”

Tên kia đứng ngoài cửa lẩm bẩm:”Cái gì vậy, trao đổi một chút đối với song phương đều có lợi mà, ay, chẳng lẽ Cổ Diêu đồng học đang khảo nghiệm tính kiên nhẫn của ta? Có lẽ đây cũng là một cách nâng cao dũng khí, nếu như chỉ bị cự tuyệt thôi mà đã sợ mất thể diện rồi thì làm sao có thể đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh ’Đại Sơn Băng Vu Nhãn Tiền, Ngã Tự Ngật Nhiên Lộ J’ <@ đúng là cảnh giới tối cao> như Cổ Diêu đồng học đây, nhất định là thế rồi, Cổ Diêu đồng học đang truyền thụ kinh nghiệm quý báu lại cho mình!”Cổ Diêu sa sút tinh thần quay lại chỗ ngồi, đột nhiên quay sang Hạ Hầu Cẩn hỏi:”ĐÚng rồi, đại ca, Đông Phương Lộ là người của nữ quyền tổ chức gì gì đó?”

Hạ Hầu Cẩn ngạc nhiên nói:”Đúng vậy, ngươi không biết sao?”

Từ xưa đến nay Tạp Địch đại lục vốn có tư tưởng ‘Nam Tôn Nữ Ti’, nữ tử không được coi trọng bằng nam, nhưng tử tưởng hiện đại dần dần thay đổi, một bộ phận nữ tử bắt đầu tranh đấu vì quyền lợi, vì thế nên phát sinh một số tổ chức gọi là Tổ Chức Nữ Quyền.

Tổ Chức Nữ Quyền có quy mô không nhỏ, tại thần thánh học viện cũng có một tổ chức như thế, Mặc dù tổ chức này không có được bảo hộ gì nhưng cũng không phải là dễ xem thường được.

“À đúng rồi lão nhị, thiếu chút nữa quên nói cho ngươi, Tổ Chức Nữ Quyền của học viện đối với sự việc lần này của ngươi rất là căm phẫn, tuyên bố muốn chiêm ngưỡng dung nhan của ngươi một tí, bây giờ thế cục đang rất là nguy hiểm, nên tạm thời không ra ngoài, chờ cho tình hình yên ổn một chút!”

“Không phải chứ?” Cổ Diêu trợn to hai mắt:”Đại ca, đừng có dọa người, đệ bị yếu tim!”

Hạ Hầu Cẩn thầm nghĩ nếu như chuyện phát sinh như vậy thì chắc lão tử đi nhảy lầu quá:”Lão Nhị, ta nói thật, tốt nhất là nhẫn nại hai ngày đợi ở trong ký túc xá đi, coi như là nghỉ ngơi, ta sẽ giúp ngươi lấy cơm!”

Xem ra cũng chỉ có như vậy thôi, Cổ Diêu buồn bực trở lại phòng.

Lấy ra Thiên Ma Quyết, Thượng Thiên – Cửu Dương Thần Công đã tu luyện gần hết.

Lẽ ra với sự huyền diệu của bộ kỳ công này thì với nửa học kỳ qua hắn phải có được căn bản trụ cột mới đúng nhưng Cổ Diêu lại phát hiện tiến bộ của hắn vô cùng đáng thương, Cửu Dương Cương Khí vô cùng yếu ớt, đừng nói là Linh Động hoặc là Tiêu Dao Vô Ảnh, ngay cả quan phương đấu khí cũng không bằng, Cổ Diêu vẫn không hiểu tại sao?

Nghi vấn này có lẽ chỉ có Thiên Ma Quyết mới có thể giải được.

Đoạn trung gian giữa Luyện Khí và Kỹ Năng chỉ có vài tờ nhưng trong mục lục lại là một chương độc lập, có thể thấy được tầm quan trọng của nó.

Mà chương này có tên gọi là Sinh Môn

Đó là một danh từ cổ quái, Cổ Diêu tra tư liệu võ học cũng không tìm được thuật ngữ này!

Bên dưới sinh môn chỉ có mười sáu chữ miêu tả:” Sanh Môn Nhất Khải,Cửu Dương Cộng Chấn,Sanh Sanh Bất Tức, Bất Tử Bất Hưu!”

Quyển 6 - Chương 17: Thân tố

Sinh sinh bất tức: Sinh ra không ngừng.

Bất Tử Bất Hưu: không chết không thôi.

=================================

Trong bốn câu này thì câu đâu tiên coi như là dễ hiểu đi, nhưng ba câu phía sau “Cửu Dương Cộng Chấn”, ”Sinh sinh bất tức”, “Bất Tử Bất Hưu”, Cổ Diêu hoàn toàn không rõ có nghĩa gì.

Vừa là sinh môn cũng vừa là tử môn??? Tại sao trong Thiên Ma Quyết không có ghi lại? Hay là nó nằm trong Hạ Thiên?

Câu cuối cùng kia có vẻ cao thâm khó lường, thậm chí có thể nói là kinh khủng. “Bất Tử Bất Hưu?”

Chương sinh môn này có tất cả năm trang, nhưng chỉ có liên quan đến nội công tâm pháp của sinh môn, loại nội công tâm pháp này rất kỳ quái, khác hẳn bình thường. Chỉ cần vài trong trong đây thôi cũng có thể coi như chính là điều tối kỵ trong võ học.

Mà năm trang tâm pháp này quả thực chính là điều cấm kỵ to lớn nhất trong võ học.

Trên cơ bản nếu như không có gì khác thì khi vận hành tâm pháp này sẽ khiến cho đấu khí xung đột mãnh liệt, dẫn đến khả năng tự tàn, nhẹ nhất cũng phải là trọng thương, nếu nặng hơn thì sẽ dẫn đến tử vong.

Cổ Diêu từng tra cứu rất nhiều tài liệu nhưng đều cho thấy đó là ngõ cụt, không ai có thể vượt qua được cấm khu đó, nếu cố cưỡng lại mà vận tâm pháp thì hậu quả cuối cùng chính là tẩu hỏa nhập ma, vạn kiếp bất phục.

Cho dù Thiên Ma Quyết có là một công pháp huyền diệu thiên hạ vô song nhưng Cổ Diêu vẫn lo lắng không thôi, không dám khai mở sinh môn, bởi vì bất luận thế nào thì đó cũng chính là một hành động tự sát.

Theo như Philip nói thì trong các công pháp cao minh thường ẩn chứa các cạm bẫy, không biết Thiên Ma Quyết có giống như thế không, tuy biết là Hàn đại hộ sẽ không hại mình nhưng lúc ấy tình thế quá khẩn cấp có thể quên báo cho mình những điều cần lưu ý.

Sau chương sinh môn chính là chương kỹ năng.

Nguyên Tử Liệt Bạo Quyền, Thuấn Ngục Chỉ, Minh Vương Trảm, Thiên Ma Độn, Thiên Ma Thủ Hộ …

Cổ Diêu thiên về quyền pháp, Nguyên Tử Liệt Bạo Quyền hắn đã xem qua, thầm vận Cửu Dương Cương Khí, vận hành theo tâm pháp xuất ra một quyền!

“Xuy!”

Từ quyền đầu chỉ xuất ra được một cơn gió nhẹ, ngay cả đấu kí thành hình cũng không có, căn bản là không có chút uy lực nào, quyền này nếu có thể đánh chết con ‘Jerry’ là đã tốt lắm rồi đừng nói chi đến chiến đấu.

“Sao lại không được nhỉ?” thở dài, Cổ Diêu lẩm bẩm nói.

Nguyên Tử Liệt Bạo Quyền chỉ là kỹ năng trụ cột, hắn đã thử qua cả trăm lần nhưng không lần nào có được hiệu quả như mong đợi, đừng nói chi là thuấn ngục chỉ hay các kỹ năng cao cấp khác.

Rốt cục là có chuyện gì? Quá trình tu luyện Thiên Ma Quyết vốn thuận buồm xuôi gió, Cổ Diêu không hề gặp phải chướng ngại nào, chẳng lẽ bí mất lớn nhất chính là chương Sinh Môn này!

Cuối cùng Cổ Diêu khép Thiên Ma Quyết lại, hắn không có dũng khí mở ra sinh môn, loại tâm pháp này thật là đáng sợ, chỉ cần mở ra một khắc thôi thì cũng có thể dẫn đến tử vong.

ở trong túc xá suốt một ngày, sáng sớm hôm sau Cổ Diêu rốt cục không nhịn nổi, sau khi dùng xong bữa sáng liền ra ngoài. Ở trong túc xá buồn bực suốt cả ngày, Cổ Diêu cảm thấy không thoải mái.

Hạ Hầu Cẩn quan tâm nói:”Lão nhị, ngươi muốn ra ngoài à? Tổ Chức Nữ Quyền vẫn chưa tiêu tan lửa giận đâu, ta nghĩ ngươi nên chịu thêm vài ngày nữa đi.”

Cổ Diêu cười khổ nói:”Quên nó đi, lo lắng chi mà nhiều, chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, lẩn tránh không phải là biện pháp tốt, ngày thi đấu cũng sắp đến rồi, đệ cũng phải duy trì luyện tập, cứ thế này thì không tốt!”

Hạ Hầu Cẩn ngẫm lại thấy cũng đúng:”Vậy thì phải cẩn thận, tổ chức nữ quyền kia đôi khi cũng điên cuồng lắm đấy!”

“Đệ biết rồi, đại ca!”Cổ Diêu che che dấu dấu, cúi đầu xuống mà đi, lựa các con đường nhỏ mà đi, bây giờ hắn đúng là ‘đạo tặc hoàn đạo tặc’, nhưng như thế thì có thể tránh được ánh mắt của nhiều người.

Cho đến khi đi đến cửa túc xá nam thì nghe được thanh âm:”Rốt cục ngươi cũng chịu đi ra rồi sao, tên tiểu ô quy kia!”

Cổ Diêu ngẩng đầu lên nhìn, còn ai ngoài Đông Phương Lộ! <@tèng teng teng teng>

Nàng sao lại ở đây?

Sau khi kinh hãi, Cổ Diêu cười bồi nói:”Đông Phương Lộ đồng học, chuyện hôm đó xin bỏ qua cho, không phải là ta cố ý đâu.”

Đông Phương Lộ mỉm cười nói:”Không phải cố ý? Chẳng lẽ ngươi không thể nhận biết được dấu hiệu phân biệt nam nữ mà ngay cả trẻ lên ba cũng biết. Được rồi, cho dù là ngươi không nhận ra đi, nhưng kết cấu nhà vệ sinh nữ so với nam hoàn toàn khác nhau, điều này ngươi giải thích sao đây?”

“Cái … cái … này?” mặc dù Cổ Diêu quả thật là rất rất vô tội, nhưng ngay cả hắn cũng không thể nào giải thích chuyện kỳ quái này, cuối cùng hắn bất đắc dĩ nói:”Ta nhất định là hoa mắt, lúc ấy ta nóng rần lên, chắc là nóng quá sinh ra ảo giác!”

Đông Phương Lộ tưởng như đang được nghe chuyện cười:”Cổ Diêu, ta van ngươi, cho dù là có tìm cớ thì cũng phải kiếm cái nào cho thỏa đáng chứ? Ngươi tưởng ta ngu hay sao, hay ngươi vốn là ngu ngốc?”

Cái này không được cái kia cũng không xong, Cổ Diêu cười khan nói:”Hắc, dù sao đi nữa thì các người đã thấy của ta, còn ta vẫn chưa có gì đối với các người đúng không?”

Đông Phương Lộ nghe xong thì muốn bạo hỏa:”Nói như vậy thì xem ra là ngươi là người bị thiệt rồi? Mà ta lại chính là người chiếm tiện nghi của ngươi.”

Nghĩ đến con khỉ lông dài kia, suốt cả ngày hôm qua Đông Phương Lộ ăn cơm chẳng vô, vậy mà hôm nay tên tiểu tử thúi này lại phản bác như thế, đúng là vô sỉ mà vô sỉ đến cực điểm rồi! Đông Phương Lộ tức muốn bóc khói, hận không thể dùng ám khí mà biến Cổ Diêu thành con nhím.

Cổ Diêu gãi gãi đầu nói:”Ý ta nói, nam nhân, không phải là như thế, không phải dễ dàng tùy tiện cho người ta thấy cái đóa được, chuyện hôm trước chỉ là ngoài ý muốn mà thôi! Đông Phương Lộ đồng học, nàng vốn xinh đẹp, ôn nhu, hào phóng không nên so đo với ta làm gì!”

Cổ Diêu biết hiện nay chỉ còn cách sử dụng tuyệt chiêu vỗ mông ngựa với Đông Phương Lộ mà thôi, hy vọng nàng có thể bỏ qua cho mình, chỉ tiếc lần này tuyệt chiêu đã mất tác dụng, Đông Phương Lộ lạnh lùng nói:”Vậy trước kia ở tại thư viện là ai nói ta không có giáo dục, đầu óc thiểu năng, nội tiết mất cân đối, lại còn là một tiểu đại bác?”

“Ặc”

Phụ nữ quả nhiên là thù dai, chuyện Cổ Diêu châm chọc nàng ngày đó nàng vẫn canh cánh trong lòng:”Không sai, ta vốn là không có giáo dục, không có đầu óc, chanh chua, bụng dạ hẹp hòi, khí lượng nhỏ nhen, cho nên chuyện ngươi đã làm với ta là không thể bỏ qua được! Hơn nữa ta đang đắn đo là có nên lấy danh nghĩa là người trong Tổ chức nữ quyền tố cáo ngươi!”Cổ Diêu thất kinh, tổ chức nữ quyền mặc dù không có pháp quy bảo hộ nhưng sức ảnh hưởng lại không thể xem thường được.

Nếu như học viện mà chú ý đến thì cho dù mình không có bị đuổi học thì cũng sẽ có ấn tượng không tốt, chuyện này tốt nhất là không nên xảy ra! Cổ Diêu đau khổ, gần như là cầu khẩn nói:”Đông Phương Lộ đồng học, ta khó khăn lắm mới vào học viện được, nàng làm như thế thì sẽ phá hủy tiền đồ của một thanh niên tốt đẹp, thậm chí là cả mạng sống!”

“Một người thích ở trong phòng vệ sinh nữ phô bày hạ thể là thanh niên tốt đẹp?”

Bây giờ cho dù là có bị kim châm vô cớ, bị Đông Phương Lộ châm chọc thế nào Cổ Diêu cũng chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi:”Thật sự chuyện đó là ngoài ý muốn mà, xin hãy tin ta đi, ta có thể thề!”

Nhìn thấy bộ dạng của Cổ Diêu như thế, cục nghẹn suốt học kỳ của Đông Phương Lộ cũng tan ra, rất là sảng khoái, hừ lạnh nói:”Thôi đi, đừng có nói nhảm nữa, muốn ta bỏ qua cũng được, nhưng có một điều kiện!”

Cổ Diêu thở phào nhẹ nhõm, nhưng khi nghe có một điều kiện thì lại khẩn trương:”Điều kiện gì?”

Nữ nhân này tính tình dữ dằn, trước đó lại mạo phạm nàng, nàng có đưa ra yêu cầu quá đáng không đây? Ví dụ như quỳ xuống trước mặt nàng nhận tội, thậm chí là liếm ngón chân vân vân. Nam nhi dưới gối có hoàng kim tuyệt đối không thể thế được!

“Ta không biết tại sao tiểu tinh biết ngươi, hơn nữa lại cảm thấy hứng thú đối với ngươi,” Đông Phương Lộ chậm rãi nói:”Nhưng nàng vốn là một thiếu nữ thuần khiết, mà ngươi lại là một tên hạ lưu đê tiện, cho nên ngươi hãy tránh xa nàng càng xa càng tốt! Ta sẽ xem xét biểu hiện của ngươi!”

Đông Phương Lộ nói xong liền bỏ đi, chỉ còn mỗi Cổ Diêu đang đứng ngây ngốc tại chỗ.

Đoan Mộc Tình cảm thấy có hứng thú với mình, vậy là sao?

Suốt trên đoạn đường đi đến sân huấn luyện Cổ Diêu vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này, cho đến khi đi đến bên cạnh một người.

“Xem ra ngươi rất là chật vật!”

Thanh âm the thé vang len bên tai, Cổ Diêu dừng bước, quay đầu lại, chỉ thấy Hách Liên Kiếm đứng đó vẻ mặt rất là hả hê.

“Ngươi …”

“Cảm giác thật sảng khoái, hé hé!”

Cổ Diêu nhanh chóng hiểu được Hách Liên Kiếm ám chỉ điều gì, hắn đột nhiên giật mình!

Huyễn Thuật!

Đúng vậy, chuyển xảy ra hôm đó quả thật giống như huyễn cảnh, chỉ có huyễn thuật mới có thể khiến cho mình làm ra sự tình hồ đồ như thế!

Lúc ấy tinh thần lại đang nửa ngủ nửa tỉnh dễ dàng trúng huyễn thuật nhất, bị trúng rồi mà vẫn không biết gì.

“Há há, không ngờ là Đông Phương Lộ lại đang ở trong phòng vệ sinh vào lúc đó, thật sự là thu hoạch không tưởng. Cách xa Hàn Đan ra, nàng là của ta, đừng làm chướng ngại trước mặt ta, nếu không thì đừng trách, ta không phải là người kiên nhẫn, đây chỉ mới là một cảnh cáo nhỏ mà thôi.” Hách Liên Kiếm híp mắt cười nói:”Lần sau, ta sẽ không dùng thủ đoạn ôn hòa thế đâu.”

Ôn hòa? Tên âm hiểm này thiếu chút nữa đã làm cho mình thân bại danh liệt, không thể nào đối mặt với người khác được, lạiconf nói là một cảnh cáo nho nhỏ. Đôi mắt Cổ Diêu như muốn bạo hỏa, hai tay nắm chặt, hận không thể đập cho tên mặt trắng này một trận, nhưng cuối cùng hắn bình tâm lại, hít sâu một hơi:”Những lời này, ta nghĩ phải là ta nói với ngươi, đừng như ruồi cứ bu lấy Đan Đan, tránh xa nàng ra!”

“Thật đáng tiếc, ngươi quả là một tên ngu ngốc, nhưng không sao, su chuyện này hình tượng của ngươi trong lòng Hàn Đan đã bại hoại hết, còn nữa, nghe nói ngưoi cũng tham gia thi đấu?“ Hách Liên Kiếm nói đến đó thì trong mắt bắn ra hàn quang:”hãy cầu nguyện đi, hãy cầu mong cho ngươi sớm thua trận đi, ngàn vạn lần đừng có gặp ta, nếu không ta sẽ cho ngươi biết thế nào là thống khổ!”

Nhìn thân ảnh của Hách Liên Kiếm xa dần, khuôn mặt của Cổ Diêu còn âm trầm hơn cả bầu trời đang chuẩn bị có bão táp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau