VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 76 - Chương 80

Quyển 6 - Chương 8: Thâu tập

Nhìn Hàn Đan, Cổ Diêu đột nhiên phát hiện nàng có nhiều thay đổi.

Sau hơn nửa năm học, Hàn Đan chợt trưởng thành không ít, cao ít nhất à một thước sáu, so với Cổ Diêu thì thấp hơn nửa cái đầu mà thôi.

Mái tóc đã không còn cột thành kiểu hai cái sừng dê rồi, mà bây giờ là cột thành kiểu đuôi ngựa với một sợi nơ màu xanh biếc, tăng thêm vẻ hoạt bát.

Bộ ngực với màn hình LCD, bây giờ đã dần dần đầy đặn hơn, ẩn ở trong áo lót, xấu hổ mà phát triển theo chủ nhân.

Sau khi nhập học, hai người vẫn thường xuyên gặp mặt nên Cổ Diêu cũng không nhận thấy được sự phát triển dần dần. Nhưng sau một thời gian không gặp mặt, cảm nhận rõ ràng hơn nhiều.

Rất rõ ràng, không thể xem Hàn Đan như là một tiểu cô nương không biết sự đời như mới lần đầu gặp mặt được, bây giờ nàng đã không còn là một tiểu cô nương ngây thơ nữa mà đã thành một thiếu nữ tựa như một nụ hoa đang nở.

Có thể nói Hàn Đan phát dục có điểm khác thường, các tiểu cô nương trên tạp địch đại lục khi mười một mười hai tuổi đều đã bắt đầu phát dục, có trễ lắm cũng không quá mười ba tuổi mà Hàn Đan đến tận mười bốn tuổi mà vẫn còn như một nữ hài.

Nghe nói lần kinh nguyệt đầu tiên của nàng là từ năm tháng trước, lúc ấy nàng vốn không biết gì nên rất hoảng sợ, cứ nghĩ là thân thể của mình có vấn đề, nên lo lắng không thôi, còn thẹn thùng mà lén hỏi Cổ Diêu, đến nỗi Cổ Diêu đường đường một nam nhân phải trở thành người chỉ dạy về sinh lý của nữ nhân cho nàng, nên nàng mới hết lo âu.

Nhưng quá trình phát dục của nàng lại nhanh hơn các cô gái bình thường không ít, từ lần đầu tiên xuất hiện kinh nguyệt, chỉ trong nửa năm thời gian ngắn ngủi mà đã nghiễm nhiên trở thành một tiểu mỹ nữ rồi.

Lúc trước khi cùng Hàn Đan đùa giỡn Cổ Diêu hay đánh vào mông nàng, cảm giác rất tự nhiên, nhưng lúc này lại đột nhiên có một cảm giác khác thường.

Nếu như Hàn Đan đã không còn là một nữ hài mà là một thiếu nữ thì địa phương kia chính là vùng cấm, không thể để người khác phái tùy tiện khinh nhờn được, chỉ là loại chuyển biến tam lý này làm cho Cổ Diêu có điểm không thích ứng được.

Nhưng Hàn Đan lại không cho là thế, nhìn thấy Cổ Diêu ngẩn người, lo lắng nói:”Cổ Diêu ca ca, sao vậy, chờ đợi lâu quá nên tức giận sao?”

Gần đây, Hàn Đan tựa hồ cũng đã học cách chọn trang phục, đến nỗi lần lần hẹn Cổ Diêu phải chờ đến hơn hai mươi phút nàng mới khoan thai đi đến. Điều này chứng tỏ ngoại trừ sinh lý ra thì tâm lý của nàng cũng đã thành thục, hiểu được mỗi một thiếu nữ đều muốn đẹp.

Cổ Diêu nhanh chóng xóa bỏ cái tâm tình kỳ quái này ra khỏi đầu, mỉm cười nói:”Đương nhiên là không có, Cổ Diêu ca ca là người dễ dàng tức giận như vậy sao?”

Ôm lấy cánh tay của Cổ Diêu, hàn đan chu cái miệng nhỏ nhắn nói:”Cổ Diêu ca ca, sao dạo này huynh không đến chỉ dạy cho muội?”Cổ Diêu thở dài nói:”Đan Đan vốn thông minh, học tập nhanh, bây giờ đã là trọng điểm để đạo sư bồi dưỡng rồi, mà Cổ Diêu ca ca chỉ là một tên xui xẻo mà thôi, mấy lần thi kiểm tra đều đạt kết quả không tốt nên cần phải gia tăng tu luyện rồi, nếu không thì làm có thể diện của một vị ca ca đây, nếu không đến lúc đó khó mà nhìn.”

Hàn Đan lập tức lắc lắc đầu nói:”Ai nói thế, Cổ Diêu ca ca thông minh nhất, Đan Đan cũng là do huynh dạy mà!”

Cổ Diêu cười nói:”Nhưng Đan Đan đã vượt qua thầy rồi!”

Lời này quả thật là không sai, cùng luyện linh động, tiến bộ của Hàn Đan hơn hắn nhiều lắm. Việc phát dục của nàng là một điểm, nhưng cũng phải nói là nàng có tố chất thượng thừa, giống như người của hạ hầu gia tộc vậy, dễ dàng kích phát tiềm năng hơn hẳn người bình thường, quá trình tu luyện của nàng thuận buồm xuôi gió, không có bị chướng ngại gì.

Trên thực tế thì Hàn Đan đối với Cổ Diêu vô cùng sùng bái, có rất nhiều điểm nghi vấn mà đạo sư giải thích rất khó hiểu, nhưng khi đem đi hỏi Cổ Diêu thì hắn lại giải thích rất dễ hiểu, bởi vậy sự bội phục của Hàn Đan đối với vị ca ca này luôn ngày càng tăng thêm, nàng cũng không biết những lý luận đó đa phần đều là đến từ Thiên Ma Quyết.

Bây giờ gặp nhau không phải là truyền dạy võ nghệ như mấy tháng trước, Hàn Đan đã trở thành tiểu điểm được các đạo sư ưu ái, trong khoảng thời gian này thực lực tăng nhanh, Cổ Diêu cho rằng mình không cần phải dạy nàng thêm nữa.

Hai người vừa đùa giỡn vừa đi đến bên một hồ nước, người đi lại cũng ít đi, mà Hàn Đan lúc nào cũng chi chi tra tra như một con chim nhỏ lúc này đột nhiên cũng an tĩnh đi.

Cổ Diêu có cảm giác kỳ quái, nhìn bốn phía xung quanh, sau đó mới bừng tỉnh giác ngộ, chỉ thấy bên trong các lùm cây bụi cỏ ven hồ, có vài cặp thanh niên nam nữ, dựa sát vào nhau, hoặc ôm chặt lấy nhau.
Học viên của thần thánh học viện đa số đều từ mười sáu đến hai hai, đang là lúc phát triển, cho nên học sinh yêu thương nhau cũng là chuyện bình thường.

Trên đại lục có rất nhiều thiếu gia công tử mới mười bảy mười tám tuổi mà đã lấy thê nạp thiếp, bên cạnh còn có vô số thiếp thân thị nữ để hầu hạ trên giường.

Thần thánh học viện tuy có lịch sử rất lâu đời nhưng cũng không phải là cổ hủ, đối với hiện tượng này cũng chỉ là mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ cần đừng có sự việc nào dẫn đến xuất hiện thêm ‘Nhân Mạng’ là được, học viên có quyền tự do yêu đương không bị ngăn cấm.

Mà cánh rừng này được gọi là uyên ương hồ, thật ra không phải nơi này có uyên ương gì, mà do nơi này có phong cảnh đẹp, lại là nơi hẻo lánh trong học viện nên trở thành thánh địa của các đôi yêu thương nhau tâm sự nên mới có tên này.

Không khí xấu hổ nhất thời xuất hiện, đến nơi này để tản bộm đúng là nơi không thích hợp.

Không biết là nhìn thấy gì sắc mặt Hàn Đan đột nhiên ửng hồng.

Nhìn theo ánh mắt của nàng, ở phía sau bụi cỏ có một đôi nam nữ, hai người không coi ai ra gì, đè nhau ra mà hôn hít rất là khí thế. Nam tử có chút hấp tấp, ma trảo chui vào trong áo của nữ tử loạn động, nữ tử bị vuốt ve không nhịn được nên thân thể uốn éo, đôi môi mọng đỏ muốn kêu lên nhưng chiếc lưỡi đã bị nam tử nuốt lấy.

Nếu là nửa năm trước thì Hàn Đan chắc chắn sẽ tò mò và hỏi:”Cổ Diêu ca ca, bọn họ đang làm cái gì vậy?” Nhưng bây giờ nàng đã không còn là một tiểu cô nương không biết gì như nửa năm trước đây cả, đối với chuyện nam nữ đã biết đôi chút, nói:”Bọn họ thiệt là!”

Nói xong liền kéo tay Cổ Diêu bước nhanh bên hồ, đi đến một chỗ không có người.

Hai người cùng im lặng không lên tiếng, cảnh vừa rồi làm cho khuôn mặt xinh xắn của Cổ Diêu đỏ ửng lên, nắm lấy góc áo và chơi đùa, giống như là không biết làm gì.

Có lẽ cảm nhận được có chút mất tự nhiên, Hàn Đan rốt cục không nhịn được mở miệng nói:”Cổ Diêu …”

Chưa kịp nói xong thì Cổ Diêu đã đẩy nàng ra :”Cẩn Thận!”

Một bóng đen tiến sát đến bên cạnh hai người, thanh chủy thủ sắc bén sướt ngang qua vạt áo của Cổ Diêu.

Đồng tử của Cổ Diêu co rút lại, hai từ xuất hiện trong đầu hắn – Thích Khách!

Quyển 6 - Chương 9: Tam chích thủ

Một kích vô thanh vô thức này chính là đặc thù của thích khách.

Hơn nửa năm học ở học viện nhưng trong lòng vẫn còn chưa hết sợ hãi đối với lần bị đánh lén trước đó, lần đó nếu như Philip cứu viện chậm một chút thì bây giờ hắn đã không thể đứng ở thần thánh học viện, mà là đang năm yên nghĩ ngàn thu rồi.

Mặc dù không phải ai cũng là một nhẫn giả như Ngả Mã, nhưng họ cũng có đặc điểm giống như đạo tặc là ẩn nấp, nhưng chuyên nghiên cứu về các kỹ năng giết người, loại nghề nghiệp này để lại cho Cổ Diêu ấn tượng không nhỏ.

Đối với thích khách, từ trong tận đáy lòng Cổ Diêu có một cảm giác kiêng kỵ, nhưng hắn lại không thể nào biết được thích khách này là ai, từ sau khi rời khỏi thập lý trấn, Cổ Diêu tựa hồ không có kẻ thù nào.

Không đợi cho Cổ Diêu hồi phục tinh thần lại, thích khách nọ dùng chủy thủ tấn tấn công tiếp vào mặt hắn.

Thực lực của Cổ Diêu không tính là mạnh mẽ, khoảng cách so với cao thủ bình thường có chênh lệch không ít, nhưng tính ra thì cũng đã đạt đến hàng ngũ nhất lưu cao thủ, trong lúc chỉ mành treo chuông, cơ hồ là theo bản năng hắn ngửa mặt ra sau, cả thân thể tạo thành tư thế thiết bản kiều, khó khăn né tránh một chiêu, nhưng lại cảm giác được hàn ý của thanh chủy thủ.

Nếu như chậm hơn một điểm vậy thì hậu quả thật không thể tưởng nổi!

Thích khách công kích không hoa lệ nhưng lại vô cùng hữu hiệu.

Một kích thất bại, trong mắt hắc ảnh khó có thể che giấu kinh ngạc.

Cổ Diêu khẩn cấp dựng đứng thân hình lên lùi ra xa, nhưng hắc ảnh vẫn như quỷ mị bay đến phía sau.

Cổ Diêu hoảng sợ không thôi, thích khách trước nay đều rút đi sau lần công kích đầu tiên cho dù có thành công hay không, nhưng người này lại liên tục tấn công không dứt, người đánh lén rõ ràng là một thích khách cao cấp.

Loại công kích này làm cho người ta có cảm giác hít thở không thông, đừng nói là đánh trả, với công phu của Cổ Diêu thì đừng nghĩ đến chuyện đó, hắn chỉ có thể dùng toàn lực để né tránh.

Làm hắn sốt ruột nhất chính là Hàn Đan cũng không có cầu cứu, mà là vẫn yên lặng không nhúc nhích.

Cổ Diêu âm thầm kêu khổm trong thời khắc quan trọng lien quan đến tính mạng hắn đành phải dùng đến tiêu dao du.

Đây chính là môn khinh công độc môn của tiêu dao môn, nhưng lần này lại giống như là mất đi tác dụng, thân hình của Cổ Diêu tại không trung biến ảo không biết bao nhiêu lần, biến chuyển không theo quy tắc, có thể nói là biến ảo khó lường, và đã lợi dụng đế tất cả khả năng có thể tận dụng được ở trong rừng, kể cả địa hình, cây cỏ, tảng đá, đem cả những bản lãnh mới tiếp thu được trong thiên ma quyết ra phối hợp với tiêu dao vô ảnh cố gắng thoát khỏi sự dây dưa của hắc ảnh nhưng cuơi cùng vẫn là tốn công vô ích.

Hắc ảnh nọ tựa như là cái đuôi của hắn vậy, cứ bám lấy phía sau.

Một đuổi một chạy, hai người cùng đem khinh công thân pháp biến hóa phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, nếu có ai nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn sẽ cho rằng đây chính là cuộc quyết đấu của hai vị nhất lưu cao thủ, nhưng trên thực tế thì chỉ có một người đạt tiêu chuẩn đó mà thôi.

Đối với thích khách, Cổ Diêu yếu hơn rất nhiều, dưới sự đuổi bám kích liệt, cuối cùng sức lực hắn tiêu hao gần hết, động tác chậm lại, thân pháp không còn linh hoạt như trước.Nếu như trong mắt người bình thường thì một vài hành động sai lầm của Cổ Diêu cũng không đáng gì nhưng trong mắt cao thủ mà nói thì nó lại là một điểm chết người.

Khi hắc ảnh kia bắt kịp hắn thì hàn quang của chủy thủ chợt tăng lên nhiều, đâm đến Cổ Diêu.

Nhưng vào lúc này, Cổ Diêu vốn giống như mọt con chuột đang chạy trốn ánh nắng đột nhiên quay người lại, phản đòn.

Lấy trứng chọi đá!

Chủy thủ của hắc ảnh kia không chút do dự tiếp tục đâm đến, nếu so về thực lực thì hắn tuyệt đối chiếm thượng phong.

Hắn đột nhiên hoa mắt, nắm tay của đối phương mất đi bóng dáng, lần nữa xuất hiện thì lại đang hướng về mi tâm của mình, hoàn toàn bỏ qua uy hiếp của thanh chủy thủ.

Việc này xảy ra vô cùng bất ngờ, sau cơn ngạc nhiên, hắc ảnh hiểu rõ ý đồ của Cổ Diêu, hắn hoàn toàn không muốn liều mạng, mà là muốn lưỡng bại câu thương, đồng quy vu tận.

Trên thực tế thì hắn đoán cũng không sai, trước mặt một đối thủ đáng sợ như thế thì Cổ Diêu chỉ có lấy mệnh ra đặt cược mới có khả năng làm cho đối phương bỏ qua công kích, có được cơ hội sống sót.

Thực lực của đối phương cao hơn mình không biết bao nhiêu lần, nhưng cho dù là cao thủ thì mi tâm cũng là nơi không thể dễ dàng để bị công kích được.

Đương nhiên hắc ảnh cũng không có khả năng để đến việc mình phải chết, nhưng Cổ Diêu đã không còn lựa chọn.“Pa!”

Lưỡng quyền của Cổ Diêu đều bị hai bàn tay của hắc ảnh chặn lại mà chủy thủ của hắc ảnh cũng đã đến trước yết hầu của hắn.

Hai tay đỡ lấy lưỡng quyền của mình mà còn có thể nắm lấy chủy thủ, vậy hắc ảnh này có đến ba tay!?

Đương nhiên không phải là có bat ay mà là do tốc độ siêu nhanh tạo thành, nhưng đây không phải chỉ là hư ảnh mà hoàn toàn có ẩn chức năng lực.

Hàn ý bức người chạm đến yết hầu của Cổ Diêu, Cổ Diêu khẽ cắn môi chỉ có thể chờ chết!

Chỉ là tử thần cũng không đến uống trà với hắn, ngay cả hàn ý của thanh chủy thủ cũng biến mất, tiếp đó bên cạnh truyền đến một tràng cười:”Hà hà, hảo đồ nhi, đã lâu không gặp!”

Thanh âm này có chút quen thuộc, khẩu hí này có chút quen thuộc, cách xưng hô này có chút quen thuộc?

“Sư phụ!?” Cổ Diêu mở to hai mắt.

Hắc ảnh tháo khăn che mặt ra, một khuôn mặt trông rất là đê tiện hiện ra, không phải Philip thì còn ai chứ?

Ở thần thánh học viện chờ hơn nửa năm, liên tục tạo ra các ký hiệu, nhưng vẫn không có tăm hơi của Philip, cuối cùng thì lão cũng xuất hiện nhưng không ngờ phương thức gặp mặt này lại khiến cho người khác khó có thể mà tưởng tượng được, Philip không ngờ lại có hành động như một kẻ tập kích.

Cổ Diêu vừa vui mừng vừa sợ hãi lại có nghi hoặc:”Sư phụ, người làm gì thế?”

“Kiểm tra!” Philip cười nói:”Ngày hôm qua ta mới biết nhà ngươi đang ở thần thánh học viện, muốn xem xem trong khoảng thời gian này ngươi có mải mê tu luyện các công pháp khác mà bỏ bê tiêu dao vô ảnh khong thôi, nên mới cố ý thử ngươi một chút, kết quả làm cho ta rất là hài lòng, hảo đồ nhi ngươi không làm cho vi sư thất vọng!”

Cổ Diêu trong lòng đầy nghi vấn, đến tột cùng là trong thời gian qua đã đi đâu, tại sao Philip lâu như vậy mới đến.

Nhưng chưa kip đặt câu hỏi thì hắn tựa hồ như nhìn thấy thứ gì đó rất là kinh khủng, chỉ vào sau lưng Philip, thanh âm run rẩy:”Nàng, nàng …”

Cổ Diêu nhìn thấy một bóng dáng, nhưng cũng không phải là một bóng dáng đơn giản phải nói là một người từ trong chiếc bóng chui ra, tình cảnh quỷ dị.

Chính là một Nhẫn Giả đáng sợ - Ngả Mã!

Quyển 6 - Chương 10: Sư mẫu

Một kích của Ngả Mã hơn nửa năm trước Cổ Diêu không thể nào quên, lắp bắp nói:”Sư phụ, cái bà điên kia …”

Đối với sự xuất hiện của Ngả Mã, thì Cổ Diêu cảm thấy như đối diện mãnh hổ nhưng Philip lại không có nửa điểm kinh ngạc, chỉ là sắc mặt có chút cổ quái.

“Philip, lão dạy cho tên tiểu tử thúi kia cách xưng hô với ta thế sao?”

Từ trong cái bóng hiện ra, Ngả Mã không có tấn công mà là tức giận trừng mắt nhìn Philip.

“Cái … cái này …” Philip xấu hổ nói:”Hảo đồ nhi, phải gọi là sư mẫu!”

“Sư Mẫu?” Cổ Diêu choáng váng, câu nói của Philip làm cho hắn không khỏi sờ sờ lên đầu, thậm chí còn hoài nghi có phải mình nghe nhầm không nữa.

Sư mẫu, cũng chính là bạn đời của sư phụ.

Hơn nửa năm trước, hoặc là có thể nói lâu hơn trước đó, nữ nhẫn giả làm tế phẩm này hận Philip đến thấu xương, thâm chí muốn truy sát lão, coi lão như mục tiêu phải tiêu diệt, nhưng bây giờ lại trở thành sư mẫu của mình, Cổ Diêu có chút mơ màng.

“Đúng vậy, phải gọi nàng là sư mẫu!” Philip lập lại một lần nữa, cường điệu hơn.

Cổ Diêu có cảm giác quái quái trong lòng, nhưng vẫn nói:”Sư mẫu.”

Ngả Mã không để ý đến hắn, mà vẫn dùng thanh âm như trước chất vấn Philip:”Lão còn chưa có trả lời vấn đề của ta!”

Nét mặt của Philip nhất thời trở nên nhăn nhó như trái khổ qua <@quả mướp đắng>, gần như là khẩn cầu nói:”Hắc, chuyện đó đã là quá khứ rồi, chúng ta không nên nhắc lại nữa, được không?”

Phụ nữ đối với loại sự tình này đặc biệt để ý, Ngả Mã hung hăng trừng mắt liếc mắt lão một cái mới không chất vấn tiếp.

Philip cảm thấy thư thái hơn một chút liền nhanh chóng chuyển đề tài:”Ngả Mã, nàng xem ta nhận được đồ đệ này tố chất không phải rất tốt sao?”

Ngả Mã hừ lạnh một tiếng:”cũng không phải giống ngươi sao, chuyên môn đi phá hoại sự trong sạch của nữ tử!”
Philip biết nàng vẫn chưa hết giận nên cũng không dám phản bác mà còn phải cười bồi.

Cổ Diêu cảm thấy kỳ quái, xem ra Philip rất sợ nữ nhẫn giả đáng sợ này, nhưng cái cảm giác sợ hãi này không giống như hắn mà là giống như là – sợ vợ!

Philip vỗ vỗ vai Cổ Diêu nói:”Hảo đồ nhi, không tệ, Tiêu Dao Vô Ảnh tầng hai của ngươi đã vận dụng vô cùng thuần thục rồi, có thể nói là đã đạt đến chín phần, còn lần biến chiêu cuối cùng cũng tốt, phán đoán vô cùng chuẩn xác, dưới tình huống đó chỉ có thể đặt cược mạng sống của mình để tìm cơ hội sống, thời gian suy tính cũng vừa đúng, làm cho người khác khó lòng phòng bị.”

Ngả Mã lại không nóng không lạnh châm chọc:”Cái gì không tệ, thực lực thấp đến đáng thương, nếu như gặp phải cao thủ chan chính thì chỉ có thể chờ chết!”

Thân là một nhẫn giả, nên nhãn lực của nàng hết sức cao minh, từ lúc nãy hai người giao đấu thì nàng có thể nhìn ra được, tiêu dao vô ảnh của Cổ Diêu còn rất kém, nếu như không phải Philip nương tay thì có mười tên Cổ Diêu cũng không đủ chết.

Nói đến đây thì ánh mắt của nàng chuyển sang chỗ khác:”Nhưng tiểu cô nương bên kia còn mạnh hơn một chút, căn cốt phi thường tốt.”

“Hả, đúng rồi!” Cổ Diêu lập tức nhớ đến Hàn Đan, vội nói:”Sư phụ, Hàn Đan sao vậy?”

“Yên tâm, chỉ là bị trúng huyễn thuật của ta thôi – Định Thân Pháp, không có gì đáng ngại.” Philip nói đến đó thì hàn quang trong mắt chợt lóe, Hàn Đan như từ trong mộng tỉnh dậy, vừa thấy Philip thì vui mừng nói:”Philip bá bá?”

Philip gật đầu cười nói:”Tiểu đan đan, đã lâu không gặp.”
Nhìn thấy Ngả Mã phía sau Philip, Hàn Đan không biết phải xưng hô thế nào mới đúng, chuyện tập kích nửa năm trước nàng hoàn toàn không biết, Philip cũng không muốn nhắc đến nên chỉ đơn giản giới thiệu.

Sau khi hàn huyên Philip nói với Cổ Diêu:”Được rồi, hảo đồ nhi, ngoại trừ tiêu dao vô ảnh thì trong cơ thể ngươi còn có hai cỏ lực lượng khác, một cương mãnh nhưng lại không hề làm giảm đi sự linh hoạt, còn một loại khác tính chất vô cùng cổ quái, ta cũng không biết nên nói thế nào, ở tại học viện mấy ngày nay ngươi đã tu luyện đấu khí gì?”

Philip không thẹn là một đại tông sư võ học kiến thức uyên bác, nhãn quang rất cao, trong một thời gian giao thủ ngắn ngủi mà đã nhìn ra hết võ công của Cổ Diêu.

Cổ Diêu trong lòng cũng thầm giật mình, Philip nói có một cổ lực lượng linh mẫn di chuyển thì không thể nào nghi ngờ được nó chính là thiên mq quyết!

Sau khi chần chừ, Cổ Diêu cuối cùng nói dối:”Là đệ tử lĩnh ngộ được từ trong các võ điển của học viện, sư phụ, có vấn đề gì sao?”

Hàn đại hộ từng trịnh trọng cảnh báo, Thiên Ma Quyết chính là vật đại họa, từng có người vì nó mà giết chết cả nhà mình, bởi thế nên cho dù Philip có là sư phụ của mình Cổ Diêu cũng đành phải dấu chân tướng.

Philip cũng không có nghi hoặc, trái lại rất cao hứng nói:”Tốt lắm, đồ nhi, ngộ tính của ngươi còn hơn cả sự tưởng tượng của vi sư!”

Cổ Diêu thầm cảm thấy xấu hổ, suy nghĩ một hồi, hắn thử dò xét nói:”sư phụ, loại lực lượng này, cổ quái ở điểm nào thế?”

Thiên Ma Quyết vốn là một loại lý luận tâm pháp phá vỡ các quy tắc thông thường, Cổ Diêu vẫn cho rằng nó chính là một công pháp vô cùng cao minh nhưng nếu có thêm bình luận của Philip thì lại càng tốt.

Philip hơi trầm ngâm:”Bất cứ loại đấu khí gì cũng sẽ thiên về một thuộc tính nào đó, nên dễ dàng hận rõ loại thuộc tính của đấu khí đó, cho dù là trước cảnh giới Biến Dị cũng thế. Ví dụ như Tiêu Dao Vô Ảnh của chúng ta, vốn là thuộc về phong nguyên tố, nhưng loại lực lượng trong cơ thể ngươi lại không thuộc về một loại nguyên tố nào, nói cách khác là sự cân bằng về nguyên tố của đấu khí này cực kỳ cao, ngay cả nhãn quang của ta cũng không nhìn ra có điểm nào không cân bằng.”

Cổ Diêu lấy làm kinh hãi:”Như vậy, đây là chuyện tốt hay là xấu?”

“Khó mà nói, đấu khí mà có nguyên tố cân bằng thì sẽ không có điểm gì đặc biệt, nhưng cũng sẽ không có khuyết điểm, và có một điều có thể khẳng định chính là đấu khí mà có nguyên tố cân bằng thì tỉ lệ tẩu hỏa nhập ma sẽ cực kỳ thấp, hơn nửa trước kia ngươi đã dùng qua Tiêu Dao Vô Cực Đan, trên cơ bản là có thể yên tâm rồi, ngươi có thể tiếp tục tu luyện, Tiêu Dao Môn chúng ta võ học không ngừng cải tiến, như vậy mới có thể không ngừng nâng cao võ công của bổn môn!”

Nghe được Philip nói Cổ Diêu rất là yên tâm, trước kia khi tu luyện dù sao hắn cũng có chút lo lắng.

“Được rồi, nói chính sự đi.” Philip nói:”Lần này vi sư chỉ có thể ở lại thánh vực một tháng, trong một tháng này vi sư sẽ đem hết khả năng để dạy ngươi tiêu dao vô ảnh cùng đạo kỹ, còn có một loại kỹ năng nhất định phải học – Quỷ Bộ!”

Quyển 6 - Chương 11: Quỷ bộ

Phillipi ở lại thánh vực một tháng , vốn là bởi vì Ngả Mã bị thương , hơn nữa thương thế cũng không nhẹ .

Mặc dù khả năng phục hồi của nàng phi thường cường đại nhưng chân nguyên đã bị hao tổn, nếu như không sớm được chữa trị hết thì sau này trong những lúc kịch chiến sợ rằng tổn thương sẽ lại tái phát. Để trị dứt điểm thương tích cho Ngả mã, Phillip phải lặn lội đến tận Tử Thần hoang mạc nơi phương bắc xa xôi để tìm kiếm đủ loại kỳ hoa dị thảo làm thuốc dẫn cho nàng . Cũng vì lý do này mà thời gian ở lại thánh vực không thể kéo dài.

Có thể làm cho Ngả Mã một nhẫn giả không chỉ mạnh mẽ mà còn am hiểu khinh công bị thương như vậy, khẳng định đối thủ của nàng phải phi thường cường hãn . Cổ Diêu đã từng hỏi qua về vấn đề này nhưng Phillip không có trả lời , hơn nữa trên mặt còn hiện ra vài nét xấu hổ , vì thế Cổ Diêu đoán đến chín phần thương thế của Ngả Mã là do sư phụ hắn xuống tay.

Chuyện này có lẽ cũng liên quan tới việc sư phụ biệt tích nửa năm , cùng với Ngả Mã. mà nay đã trở thành mối quan hệ sư mẫu với mình , chỉ là quá trình phi thường phức tạp , cũng dính dáng đến rất nhiều sự việc ngẫu nhiên hay tất nhiên gì gì đó , ngoại nhân vốn là không có cách nào mà phỏng đoán được .

Chẳng lẽ tế phẩm cũng có thể trở tình lữ của chưởng môn sao?

Đương nhiên từ lần trước gặp gỡ tại trấn Mại Nhi Tư, Cổ Diêu cũng đã nhìn ra được giữa Ngả Mã và sư phụ hắn tựa hồ có ẩn dấu tình cảm kỳ quái nào đó. Hơn nữa nghe nói Ngả Mã cũng không phải là xuất thân từ đại tộc. Ở phương diện này thì giữa Ngả Mã và Đoan Mộc Tình có sự khác biệt rất lớn

Khi tâm tình có sự lo lắng, tính toán thì cuộc sống trôi qua rất nhanh.

Điều làm cho Phillip vui mừng nhất chính là Cổ Diêu đã tu luyện Tiêu Dao Vô Ảnh bộ đạt tới tầng thứ ba là “ Ngưng địa”. Thuật Ngưng địa của của Cổ Diêu tiến bộ rất nhanh vượt ra khỏi dự liệu của lão. Cổ Diêu không chỉ nắm bắt được yếu quyết mà còn đưa ra những kiến giải đáng khâm phục.

Phillip chỉ nghĩ là mình đã đánh giá thấp thiên tư của đồ đệ nhưng hắn vốn lại không biết đó là do công pháp Thiên Ma Quyết .

Công pháp thần kỳ này quả thật là nghịch thiên và đi ngược lại tất cả lý luận trụ cột trước đây nó khiến cho Tiêu dao vô ảnh vốn rắc rối cực độ trở thành đơn giản. Tuy nhiên vị lương sư Phillip này cũng tốn không ít khí lực để giải thích cho Cổ diêu hiểu căn kẽ yếu quyết Tiêu dao vô ảnh và hiện tại Cổ Diêu chỉ còn thiếu mỗi thứ đó là sự tu luyện mà thôi .

Tiêu Dao Vô ảnh tầng thứ ba “ Ngưng” có một đặc điểm lớn nhất đó chính là khiến cho đấu khí tinh thuần hơn và khí lực khi phóng xuất cũng tăng mạnh , đương nhiên đấu khí hộ thể cũng cường hãn lên rất nhiều .

Khi luyện đến tầng thứ ba thì bản thân Cổ Diêu cũng có những biến hóa phi thường, đấu khi hộ thể bắt đầu hình thành và cơ thể của Cô Diêu cũng không còn dáng vẻ yếu ớt như trước đây nữa .

Thật nhanh nửa thánh tại Thần thánh học viện đã hết , hôm nay sau khi học xong, Cổ Diêu như thường lệ lại đi tới khu trang viên cách học viện không xa.

Khu trang viên này có diện tích chừng vạn mét vuông, trong khi giá đất tại thánh vực tấc đất tấc vàng thì chỉ nghe vậy đã đủ khiến người ta giật mình rồi .

Nguyên đầu tiên là thuộc về một vị đại hộ nhưng bây giờ đã rơi vào tay Phillip , một trang viên thật tốt , vốn là vị đại hộ đó không định bán tran viên này đi nhưng vì Phillip

đưa ra một cái giá mê người phỏng chừng rất khó mà cự tuyệt .

Vì vậy vị đại hộ vui vẻ tiếp nhận , số tiền Phillip trả cho vị đại hộ kia đủ cho hắn thoải mái đến bất kì khu vực nào ở thánh vực mua một khu trang viên cấp ca động dạng với khu trang viên đã bán đi mà vẫn còn dư không ít tiền .

Đương nhiên, tiền bạc đối với Phillip căn bản không cần tính đến. Về điểm này thủy tinh tệ trên người lão lấy ra đơn giản như nhổ một sợi lông vậy. Chỉ cần lão nguyện ý, tùy tiện lấy ra một bảo vật mang đến phòng đấu giá là có thể đổi được mấy chục khu trang viên tương tự. ( Khuyến khích vi phạm pháp luật a?)

Ở khu trang viên mà Phillip mua không thiếu bất kì tiện nghi gì, Vị đại hộ chủ cũ cũng là người tập võ nên có hẳn một sân tập luyện riêng

Philipp mua khu trang viên này cũng chính là vì sân tập luyện đó , khu trang viên này sử dụng rất đơn giản hơn nữa khu tranng viên này cũng rất gần thần thánh học viện, tiện cho việc đi lại dạy dỗ Cổ Diêu .Về phần một tháng sau xử lì khu trang viên này như thế nào , Phillíp cũng không cần nghĩ đến. Bán đại hạ giá hoặc đơn giản hơn là bỏ hoang gì đó.

Hàn Đan cũng theo Cổ Diêu đến trang viên vì Ngả mã tựa hồ rất thích nàng. Cổ Diêu cũng đã từng hỏi qua nhưng theo Hàn Đan thì Ngả Mã gọi nàng đến cũng không có gì khác ngoài việc điểm chỉ võ công.

Cổ Diêu nghĩ Ngả Mã hiện đã là sư mẫu của mình nên chắc không thể hại Hàn Đan được , nghĩ đến đó cũng không còn băn khoăn gì nữa , Hơn nữa có một cao thủ nhẫn giả chỉ điểm thân thù , điều này không phải ai cũng có thể cầu .

Cổ Diêu và Hàn Đan đi nhanh đến khu trang viên, vừa vào đến cửa, Phillíp đã nói” hảo đồ nhi hôm nay ta sẽ dạy ngươi một bí kíp mới.

Tinh thần Cổ Diêu lập tức bị chấn động, bởi vì mỗi lần Phillíp truyền thụ một bí kíp mới là gây cho hắn cả vui mừng và sợ hãi, chỉ không biết lần này sẽ là cái gì đang đợi hắn.

Phillíp mặc kệ biểu tình của hắn thong thả nói từng chữ một “ đó là quỷ bộ “

“ Quỷ bộ ? “ Khi hai người lần đầu gặp nhau, khi đó Cổ Diêu đã nghe Phillíp nhắc đến hai từ này, hơn nữa là khi nói lão có vẻ rất đắc ý.

“Ta sẽ làm mẫu trước , người hãy chú ý vào” cũng không rõ cước bộ của Phillíp thế nào chỉ thấy thân hình lão đột nhiên lóe lên rồi biến mất. khi lão hiện ra đã thấy lão cách chỗ vừa đứng hơn trăm thước .
Tốc độ đó thật làm cho người ta kinh hãi nhưng Cổ Diêu lại không thể nhìn ra được chỗ nào đặc biệt cả.

Phillip thân hình lại chợt lóe lên rồi đột ngột xuất hiện bên người Cổ Diêu và nói:” Đây chính là tật phong bộ, buớc đi như gió. Ngươi chỉ có thể thực hiện khi tiêu dao vô ảnh đạt đến tầng thứ tư” Bạo” Khi ngươi nắm được tâm pháp, khai triển công phu chỉ trong nháy mắt có thể phi hành trăm thước, chuyên dùng để công kích trực diện hoặc đào tẩu. Đây chính là quỷ bộ đơn giản nhất – đệ nhất thức.

Khi nghe Phillíp nói, Cổ Diêu không nhịn được hỏi: Sư phụ chẳng lẽ quỷ bộ còn chia làm nhiều bộ pháp khác nhau hay sao?

Hãy xem thức thứ hai " vi nghịch chuyển bộ" Phillíp nói xong, thân thể bắn ra xa với tốc độ càng lúc càng nhanh, nhưng đột nhiên tại một điểm như đụng phải bức tường vô hình bắn ngược trở lại với tốc độ không kém.

Có thể dùng từ phản đạn để hình dung và từ này hoàn toàn phù hợp với những gì vừa diễn ra.

Mặc dù nhìn thoáng qua không có gì đặc biệt, chỉ là sự bắn đi và phản ngược lại mà thôi, nhưng nếu có một cao thủ ở đây nhìn thấy thì bộ pháp vừa rồi sẽ khiến cho cao thủ đó sợ hãi không thể nói ra lời. Bởi vì Phillíp đang ở tốc độ cao nhất đột nhiên bắn ngược trở lại với tốc độ không kém mà không có thời gian đệm để dừng lại thay đổi phương hướng.

Thử nghĩ, một đoàn tầu hỏa đang chạy với tốc độ 500 km/h ( không hiểu có đúng không - người dịch) nhưng sau 0.001giây sau đột nhiên chuyển hướng chạy ngược lại với tốc độ cũng như vậy, Điều gì sẽ xảy ra? Bất kỳ người nào cũng có cũng có thể hình dung ra sự gia tốc sẽ kinh khủng như thế nào, đây chính là sự đi ngược lại quy luật vật lý.

Nghịch phản bộ quả thực là một loại bộ pháp như tên gọi của nó đi ngược lại với quy luật vật lý thông thường.

Cổ Diêu tận mắt nhìn thấy Phillíp thực hiện bộ pháp khó khăn, khinh hãi thế tục đó cũng hiểu rõ sư phụ quả thực đã đem "biến" phát huy đến cùng cực. Phải nói " Biến" là 'biến thái" mới đúng.

Phillíp sau khi làm mẫu xong lại coi như đó chỉ là vừa làm một việc hết sức đơn giản và giải thích cho Cổ Diêu:" Nếu như khi di chuyển thẳng mà địch nhân của ngươi có tốc độ so với ngươi còn cao hơn thì dùng Nghịch phản bộ để tẩu thoát khỏi hắn là một lựa chọn đúng đắn.

Nếu như luyện thành nghịch phản bộ cả về tốc độ tiến tới và phản lại, đạt tới trình độ của của sư phụ thì Cổ Diêu có thể tin tưởng rằng không ai có thể truy bắt hắn được. Nhưng Phillíp lại nói tiếp:" Đồ nhi hãy hướng ta công kích thử xem, nhớ là phải dùng hết sức mạnh cũng như tốc độ.

Cổ Diêu cười khan nói:" Cái gì, sư phụ không phải giỡn đệ tử đó chứ? Đệ tử không phải là đối thủ của sư phụ".

" Ha ha, ta chỉ làm mẫu một loại bộ pháp khác mà thôi, ta sẽ không hoàn thủ, ngươi không cần phải lo lắng".

" Được, vậy đệ tử xuất chiêu đây" Cổ diêu khách khí nói đồng thời bí mật đề khí, quát khẽ một tiếng, không trung đột nhiên xuất hiện sáu quyền đấu nhằm vào các bộ vị trên toàn thân của Phillíp.

Đây là do Cổ Diêu đã sử dụng Vô ảnh đấu khí xuất ra vô ảnh quyền, chỉ trong nháy mắt đã xuất ra 6 quyền. Vô ảnh quyền này cùng với chiêu Phồn tinh tự cẩm của đội trưởng dã lang dong binh đoàn Dương phong tuy nhìn qua giống nhau nhưng chiêu thức lại hoàn toàn khác biệt.

Đây có thể coi là chiêu số mạnh nhất của Cổ Diêu nhưng đối với Phillíp lại không tạo được chút uy hiếp nào.
Khi Cổ Diêu xuất chiêu, Phillíp vẫn đứng bất động tại chỗ, cứ như vậy để 6 luồng kình khí toàn bộ đều đánh trúng .

Mặc dù công lực của Cổ Diêu hoàn toàn không thể gây thương tổn cho Phillíp nhưng điều là cho Cổ Diêu kinh ngạc đó là với trình độ của sự phụ thì không thể trúng quyền mới đúng.

Nhưng khi quyền đấu chạm vào người Phillíp lại trực tiếp xuyên qua như đánh vào chỗ không người .

“Ách?” Cổ Diêu sững người không tin vào mắt mình.

“ Ta ở chỗ này” Tiếng của Phillíp vang lên ở phía sau, Cổ Diêu qua lại đã thấy Phillíp đứng ở phía sau từ lúc nào không rõ. Hắn quay lại phía trước, rõ ràng tại đó đang có một Phillíp đứng đó.

“ Tàn ảnh bộ !“ Phillíp nói và đồng thời trong sân tập luyện xuất hiện hai rồi ba, bốn … cuối cùng là có hơn 100 Phillíp ở khắp sân huấn luyện với mọi tư thế động tác khác nhau..

“Tàn ảnh bộ” có tác dụng giương đông kích tây khiến kẻ thù không thể nhận ra chân thân, nếu ngươi đạt tới trình độ của ta có thể một lần biết ra 108 tàn ảnh” Thanh âm của Phillíp từ 4 phương 8 hướng ập đấn làm cho Cổ Diêu có chút đau đầu chóng mặt ( Sợ quá mà ).

Trong sân huấn luyện, thân ảnh của các Phillíp từ từ vặn vẹo, biến hóa dần dần nhập lại làm một hiện ra trước mặt Cổ Diêu khoảng 50 thước. “ Lần này đến lượt ngươi phòng ngự ta tấn công”.

Phillíp nói đồng thời chân lão bắt đầu di động. Cước bộ của lão nhìn có vẻ rất thong thả, tựa như một gã vừa béo vừa lùn đang cố hết sức nâng cơ thể bước đi vậy.

“ Tốc độ của sư phụ như thế này thì bao giờ mới tới nơi ?’

Ý niệm này của Cổ Diêu vừa lóe lân trong đầu thì đột nhiên đã thấy Phillíp đứng trước mặt. Tẩu thuốc đã điểm vào trước ngực của Cổ Diêu.

Nhìn tẩu thuốc trước ngực, miệng Cổ Diêu khổng thể nào ngậm lại được, mới rồi hắn còn thấy Phillíp thong thả bước tới, cả quá trình từng chi tiết nhỏ cử động của sư phụ hắn vẫn còn nhớ rõ, song đột nhiên sư phụ lại xuất hiện trước mặt, tựa hồ khoảng cách 50 thước chỉ trong nháy mắt rút xuống chỉ còn có một bước.

Phillíp thu hồi tẩu thuốc và giải thích cho Cổ Diêu;” Lăng ba bộ có thể thay đổi cảm giác của đối thủ, làm sai lệch thị giác đối phương. Thực tế vừa rồi tốc độ của ta không chậm, chẳng qua là trong mắt ngươi cảm giác tốc độ của ta đặc biệt chậm mà thôi.”.

Lăng ba bộ Cổ Diêu đã từng chứng kiến. Ngày đó khi vừa rời khỏi Ốc đốn sâm lâm, hai người lần đầu gặp mặt, lúc đó Phillíp cũng từ xa chỉ bằng hai ba bước chân đã bắt được Cổ Diêu và con ngựa.

“ Tật phong bộ, nghịch phản bộ, tàn ảnh bộ, lăng ba bộ là 4 loại bộ pháp trụ cột. Bốn loại bộ pháp này khi dung hợp, cuối cùng sẽ biến thành quỷ bộ. Bộ pháp này hoàn toàn do thực chiến mà sinh, không thể làm mẫu hay có chiêu thức cụ thể.”

Phillíp ngừng lại một chút rồi nơi tiếp:” Tuy nhiên ta có thể đưa ra một ví dụ đó là tổ sư đời 36 của bổn môn về mặt kỹ thuật “chôm” đồ không có gì nổi bật, nhưng lại có chỗ dọa người. Đó là vị tổ sư này đã vận dụng quỷ bộ đạt tới chỗ xuất thần nhập hóa. Có một lần tổ sư lẻn vào nội cung của Phiên vương tây vực Cát La Đức lấy trộm ấn chương bị thất thủ lại bị rơi vào mai phục, bị hơn 500 cao thủ thị vệ bao vây, có cả Cát la Đức trực tiếp chỉ huy. Nhưng khi đó không có một ai có thể chạm tới chéo áo của tổ sư. Cuối cùng đành trơ mắt nhìn tổ sư vô sự rời đi. Phải biết rằng 500 cao thủ thị vệ của Cát La Đức ai cũng là cao thủ danh chấn một thời.

Năm trăm cao thủ, vây công một người nhưng lại ngay cả một chéo áo cũng không thể chạm được! Cổ Diêu cảm giác như mình đang nghe truyện thần thoại, truyện ngàn lẻ một đêm vậy, khó mà tin được.

“ Đừng hoài nghi tính chân thật của chuyện này” Phillíp với vẻ mặt đầy kiêu ngạo nói:” Sau khi tổ sư sử dụng loại bộ pháp này thoát vây liền được mọi người ghi nhớ và gọi loại bộ pháp này là Quỷ bộ!’

“ Quỷ bộ bao gồm tốc, biến, hư, và chứa nhiều đặc điểm, tính chất của khinh công. Mỗi đặc điểm, tính chất được phát huy đến cực hạn. Bao quát cả lĩnh vực tâm lý, điểm chết thị giác của con người, ngũ hành tương khắc, cơ khí. Cũng có thể tùy theo điều kiện hoàn cảnh bên ngoài mà biến hóa ra trên mười loại khác nhau. Thân pháp người sử dụng biến ảo quỷ mị khộn lường, không thể diễn đạt bằng lời. Quỷ bộ có thể nói là tổng hợp tinh hoa của các đại môn phái, vượt ra ngoài phạm trù môn khinh công có thể đạt được. Nó là loại công pháp vượt trên tất cả các loại công pháp khác.

Cuối cùng Phillíp kết luận: “ Bất kể là khi chiến đấu hay tẩu thoát, thì Quỷ bộ đều là công pháp cao minh nhất. Tiêu dao môn nhất mạch đơn truyền cũng vì quy tắc từ xưa truyền lại đó là đệ tử muốn xuất sư, tự mình hành tầu phải luyện thành quỷ bộ. Vì ít nhất trong tình huống nguy hiểm có thể tẩu thoát để bảo vệ tính mạng. Tuy nhiên ngươi lại là trường hợp ngoài ý muốn, chưa luyện thành quỷ bộ đã phải ly khai sư phụ rồi.”

Nguyên nhân của việc đó tự nhiên chính là Ngả Mã rồi .

Phillíp thở dài nói:” Đồ nhi, Năng lực của ngươi tiến bộ nhanh so với tưởng tượng của ta nhiều lắm nhưng đáng tiếng là quỷ bộ này liên quan tối nhiều lĩnh vực đều là đại bác tinh thâm, không phải trong thời gian ngắn ngủi có thể luyện thành, cũng không thể chỉ dựa vào sự tự lĩnh ngộ là có thể học được. mà ta lại có chút việc phải đưa Ngả Mã tới Tử thần hoang mạc để tìm thảo dược, nhanh thì nửa năm, chậm thì mấy năm mới có thể quay về. Nếu chậm trễ thì bệnh tình của sư mẫu ngươi lại càng thêm khó chữa trị.

Cổ Diêu cười nói:” Sư phụ, đệ tử ở lại Thần thánh học viện rất an toàn, người cứ an tâm lo cho sư mẫu đi.”

“ Không được” Phillíp kiên quyết nói:” Là người thừa kế chức vị trưởng môn Tiêu dao phái, ngươi không thể có bất cứ việc gì ngoài ý muốn phát sinh làm thương tổn, bởi vậy quỷ bộ ngươi nhất định phải luyện thành. Sẽ có người thay ta dạy cho ngươi.”

Phillíp nói đến đó ngừng lại một chút rồi nói tiếp:” Nếu như không có gì thay đổi thì khoảng 2 tháng sau sư tỷ ngươi sẽ về tới thánh thành, Sư tỷ ngươi sẽ thay ta truyền thụ quỷ bộ cho ngươi.”

Quyển 6 - Chương 12: Tư cách thi đấu

“Áo nhĩ sắt nhã, 3871 điểm, hạng 15!”

“Mã Đặc, 1463 điểm, 75!”

“Ngụy Triệt, 2127 điểm, 56!”

Đây là lúc công bố thành tích thi kiểm tra cuối tháng ở ban chín tự do hệ, đạo sư đang cao giọng đọc kết quả từng học viên.

Tự do hệ mỗi lần kiểm tra cuối tháng đều rất phức tạp, bao gồm cả đấu khí, khinh công, kỹ năng, lực công phá, dị năng đặc biệt, sức chống cự, thực chiến, tâm lý, nếu như sử dụng thuần thục thì chắc chắn có cơ hội trên hạng 10.

Mỗi lần kiểm tra cũng phải chịu nhiều loại nhân tố chủ quan lẫn khách quan ảnh hưởng, nhưng đó cũng chính là cách có thể đánh giá chính xác nhất thực lực của học viên.

Mỗi lần công bố kết quả kiểm tra cuối tháng cũng chính là thời gian quan trọng nhất đối với học viên vì mỗi học viên có thể biết được mình tiến bộ ra sao. Đương nhiên bọn họ cũng chú ý đến thứ hạng, đây cũng coi như là một loại vinh dự đặc biệt, mà lần này đã là cuối kỳ lại càng trọng yếu hơn, bởi vì nó có liên quan đến một sự việc rất quan trọng.

“Cổ Diêu, 2893 điểm, hạng 37!”

Thành tích này được đọc lên mọi ánh mắt trong lớp không hẹn mà nhìn về phía Cổ Diêu, trong lòng bọn họ đều có chung một ý nghĩ:”người này lại tiến bộ rồi!”

Tiến bộ thì cũng không có kỳ quái, nhưng thần kỳ chính là Cổ Diêu tiến bộ thật sự quá nhanh, nhất là ba bốn tháng gần đây, giống như là ngồi hỏa tiễn thần tốc mà tiến lên vậy, từ vị trí chót lớp lết lên được áp chót, rồi đứng thứ 10 từ dưới đếm lên, rồi lên được hạng 80, đến 69, tiếp tục là 54, bây giờ đã là hạng 37!

Có thể nói chuyện này rất khó có thể xảy ra, ba tháng, từ hạng áp chót mà tiến bộ thần tốc như vậy, hầu như mọi người đều hoài nghi có phải cái tên này dùng xuân dược hay không mà sao lại điên cuồng như thế chứ?

Khi đọc đến thành tích của Cổ Diêu thì ngay cả đạo sư cũng dừng lại một chút, học viên này từ thí tập sinh trở thành học viên chính thức, trong lịch sử của học viện có tiến bộ thần tốc như vậy cũng có thể nói là rất hiếm có.

Sau khi kì kiểm tra cuối tháng kết thúc, đạo sư cũng đã quan sát Cổ Diêu, sau đó phát hiện hắn luyện tập vô cùng khác thường, hiển nhiên, đó là khắc khổ tu luyện. Đương nhiên là chỉ có chăm chỉ thôi vẫn chưa đủ, đối với tự do hệ mà nói thì ngộ tính là cực kỳ quan trọng

Có lẽ, đây chính là một khối ngọc thô, chỉ cần tạo hình là có thể phát ra quang mang vạn trượng, lúc mới bắt đầu đạo sư cho rằng Cổ Diêu sẽ là người kéo chân cả lớp học, nhưng bây giờ thì hắn đã trở thành một đệ tử được ưu ái rồi.

Đạt được thành tích như ngày hôm nay, ngay cả Cổ Diêu cũng cảm thấy giật mình, mà tất cả đều là do tu luyện thiên ma quyết.

Trên thực tế thiên ma quyết chỉ làm cho cảm quan của Cổ Diêu nhạy cảm hơn mà thôi chứ cũng không có trực tiếp giúp hắn thực lực tăng nhiều, nhưng những lý luận trong thiên ma quyết thì giúp Cổ Diêu có thể dễ dàng học tập, kể cả linh động cũng dễ dàng hiểu rõ công pháp tu luyện hơn, cơ hồ là không hề gặp phải chướng ngại nào trong tu luyện.
Sau khi đọc xong thành tích của tất cả học viên, đạo sư nói tiếp:”Ở đây, ta còn một việc muốn tuyên bố, ta nghĩ trong các người cũng đã có người biết qua. Đây vốn đã là kỳ kiểm tra tháng cuối cùng, và cũng đã là cuối học kỳ, nhưng nhiệm vụ của học viên tại thần thánh học viện vẫn chưa kết thúc, kế tiếp đó chính là Kỳ Thi Đấu Hằng Năm của học viện.”

Cả lớp nhất thời xôn xao, có thể nói kỳ thi đấu này có ảnh hưởng rất lớn.

Đạo sư bảo các học viên yên lặng, sau đó nói tiếp:”Đây là một hoạt động quan trọng nhất, cạnh tranh để tiến bộ, thực chiến chính là biện pháp tốt nhất để đề cào vũ kỹ của một người, thông qua thi đấu, vô luận là thắng hay bại thì mỗi học viên đều có thể có được những kinh nghiệm ma luyện quý giá, so với luận bàn bình thường thì có rất nhiều khác biệt, đây chính là một trận đấu chính thức. Bình thường mà nói thì chỉ có học viên ưu tú và học viên năm hai trở lên mới có thể thi đấu, nhưng theo tục lệ thì trong bình thường ban cũng có một bộ phận học viên tham gia thi đấu, chỉ là điều kiện hạn chế, phải là người có năng lực, hạn chế trong hai mươi người.”

“Vì thế, ban của chúng ta cũng sẽ có hai mươi học viên, sau đây những người ta đọc tên chính là những người đủ tư cách tham dự thi đấu tranh tài!”

Nghe được đạo sư nói thì vậy thì các học viên đều cố vểnh cái lỗ tai lên mà nghe, nhưng bọn họ đều biết, hai mươi người đó khó mà lọt khỏi hai mươi người đứng đầu lớp, những người khác thì hy vọng quá xa vời.

“Khắc Lai Tư Đặc, Lỗ Xa, Sử Đại Ti …”

Đạo sư đọc ra một loạt tên, đúng như các học viên dự liệu, đều là nằm trong danh sách 20 người đứng đầu.

Người có hạng 20 Ba Đặc Lai Mỗ trong lòng mừng thầm, tháng trước hắn đứng hạng 21, vì nghe qua kỳ thi đấu này nên mới phấn đầu liều mạng khổ luyện, rốt cục cũng đã có thể có cơ hội có được tư cách thi đấu rồi.

“La Đức Lý, Đái Duy …”
Ba Đặc Lai Mỗ yên lặng mà lắng nghe, Đái Duy đã là người thứ 19 rồi, những người trước đó đều là trong 20 thứ hạng đầu cả, người cuối cùng sắp được đọc tên rồi, trong lòng hắn không khỏi khẩn trương.

Cùng khẩn trương với hắn còn có một người nữa đó chính là người đứng thứ hạng 21 Lạc Kỳ, vì cũng muốn đạt được hạng 20 mà hắn khổ luyện cũng không ít hơn Ba Đặc Lai Mỗ, nhưng trong quá trình khổ luyện lại gặp phải một ít vấn đề. Nhưng trong lần thi kiểm tra hắn và Ba Đặc Lai Mỗ đều khó phân cao thấp, đạo sư có thể hay không phá cách mà chọn hắn đây?

Đây chính là hoạt động quan trọng hằng năm của học viện, nó còn long trọng hơn cả những ngày lễ, học viên năm nhất chỉ cần có đủ tư cách thi đấu là cũng đã có vinh quang rồi, khó trách mà bọn hắn lại khao khát như thế.

Trong sự khẩn trương, đạo sư cuối cùng cũng đọc ra tên người cuối cùng, nhưng lại khiến cho cả Ba Đặc Lai Mỗ lẫn Lạc Kỳ ngây dại:”Cổ Diêu!”

Toàn bộ ánh mắt lại một lần nữa hướng về Cổ Diêu.

“Ách?” Vốn Cổ Diêu cũng không hề có chút hy vọng nào, nhưng việc trúng tuyển ngoài ý muốn này quả là quá đột ngột, ngay cả một chút tâm lý chuẩn bị cũng không có nên hắn thậm chí có chút không tin tưởng vào chính lỗ tai của mình.

Ba Đặc Lai Mỗ cùng Lạc Kỳ rất là sa sút tinh thần, nhưng cũng không dám đưa ra nghi vấn. Đạo sư của thần thánh học viện là có quyền tuyệt đối, những người có đủ tư cách thi đấu cũng là do hắn chọn ra, học viện tuyệt đối không can thiệp, bởi vậy bọn họ không có hy vọng kháng nghị, chỉ có thể tiếp nhận sự thật.

Đạo sư lựa chọn Cổ Diêu hiển nhiên là có lý do của mình.

Học viên này lúc trước vốn không được mình coi trọng, nhưng vẫn rất cố gắng tu luyện, mỗi tháng tiến bộ đều không dưới mười một người, tháng trước vượt qua 15 người, tháng này lại vượt qua đến 17 người, quả thực là tốc độ tiến bộ rất nhanh, thời gian đến kỳ thi đấu vẫn còn một thời gian ngắn nữa, đến lúc đó có trời mới biết hắn có thể tiến bộ thêm nữa hay không.

Cho dù đến lúc đó hắn vẫn chưa đạt được tiêu chuẩn của thứ hạng 20, thì lấy thiên tư của hắn cũng có thể gọi là một nhân tài, có thể chính là ngôi sao của ban chín, đem tư cách thi đấu xét cho hắn thì tốt hơn nhiều so với Ba Đặc Lai Mỗ và Lạc Kỳ.

“Được rồi, kỳ thi đấu còn hai mươi ngày nữa sẽ tiến hành, 20 học viên đạt đượt tư cách thi đấu cần phải trong khoảng thời gian này mà cố gắng tu luyện, khi tham gia thi đấu, các người chính là đại diện cho ban chín, cần phải toàn lực ứng phó, trổ hết tài hoa của các người, cố gắng đem vinh dự về cho học viện.”

Đạo sư kết thúc chương trình học, các học viên cũng rời đi.

Vốn sau khi kết thúc khóa học thì Cổ Diêu là người đầu tiên đến sân huấn luyện, nhưng lần này hắn lại ở lại trong phòng học, cho đến khi học viên đi ra hết chỉ còn một mình hắn.

Trong lòng hắn hưng phấn chờ mong mà cũng có chút khẩn trương. Thi đấu, sẽ ra sao đây?

Lúc này Cổ Diêu còn không biết, lần thi đấu này chính là cơ hội để hăn bước lên thêm một bậc nữa…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau