VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 66 - Chương 70

Quyển 5 - Chương 14: Tương phùng ngoài ý muốn

Bóng người càng ngày càng gần, khuôn mặt bọn họ cũng dần dần rõ ràng, là hai nam hai nữ.

Một trong số đó chính là hạ hầu cẩn, còn có đối thủ cũng là hảo bạn hữu của hắn đoan mộc tích, còn có một vị vốn là mỹ nữ, mái tóc dài mài đỏ tung bay, phát dục thật tốt, chỗ nên bự thì bự, chỗ nên nhỏ thì nhỏ, lỗi lõm tuyệt vời, so với một nam tử bình thường không thấp hơn, vóc người vô cùng nóng bỏng. Chỉ trên mặt lại lạnh như băng, từ bề ngoài nhìn lại thì đủ biết đóa là một đóa hồng không dễ hái, chích nhưng xa xem, nếu không thì sẽ bị gai của nó làm bị thương.

Nàng tuy là một đại mỹ nữ, nhưng cũng không phải là tân đệ tử.

Nàng chính là tân sinh đến từ một trong tám đại cổ tộc, đông phương gia tộc, chính là đại mỹ nữ của tân sinh năm nay Đông Phương Lộ.

Nhắc tới nàng, cơ hồ tất cả nam đệ tử trước tiên nghĩ đến thân hình bốc lửa cùng với khuôn mặt lạnh như băng của nàng, sau đó mới đến Thiên Tinh Đấu khí và kỹ xảo về ám khí của đông phương gia tộc.

Ánh mắt Cổ Diêu chuyển đến người cuối cùng, hắn bỗng trở nên giống như là tượng gỗ.

Khuôn mặt điềm mỹ, khí chất ấm thuận, giống như hoa lài động lòng người, không phải Đoan Mộc Tình thì là ai chứ?

Mặc dù luận dung mạo, Đông Phương Lộ cũng không dưới Đoan Mộc Tình. Nhưng Đoan Mộc Tình được gia tộc vô cùng sủng ái, vì tránh cho nàng đã thương tổn, thậm chí bị cấm chỉ xuất ngoại, bởi vậy mọi người ít có cơ hội nhìn thấy nàng.

Vật hiếm thì quý, bởi vậy cho nên sự lộ diện của Đoan Mộc Tình lại càng được chú ý hơn các mỹ nữ khác, càng huống chi nàng lại giống như là một viên trân châu được cất kỹ trong bảo khố của đoan mộc gia tộc, việc nàng đến thần thánh học viện để học tập đã trở thành một chuyện không thể tin được nhưng lại trở thành sự thật, bởi vậy ngay cả tạp la cũng không nhịn được chạy tới xem náo nhiệt, những người khác càng không cần phải nói.

Hồn nhiên không có cảm thấy được sắc mặt quái dị của Cổ Diêu, tạp la đâm hắn một cái nói: "Thấy không? Ta không có lừa ngươi, vốn là siêu cấp đại mỹ nữ!"

Cổ diêu trong lòng song cuộn ngập trời, lần này ngoài ý muốn mà được gặp lại nàng, cũng không biết là nên vui hay là lo, vừa lại hoặc nửa mừng nửa lo.

Đoan Mộc Tình, Tại sao lại đến thần thánh học viện? Cổ diêu có nói đời này sợ rằng cũng không cơ hội cùng nàng gặp lại rồi, không nghĩ tới chỉ mới cách nửa năm, hai người vừa lại một lần gặp nhau, hơn nữa rất có thể sẽ cùng học chung ở học viện trong nhiều năm.

Đoan Mộc Tình vẫn đẹp như xưa, chỉ là trên khuôn mặt lại hiện lên một nỗi buồn nào đó, nhưng chính loại thần thái đau khổ này lại làm cho người cảm thấy trìu mến.

Tất cả mọi người để biết vẻ u sầu của nàng là do đâu, toàn bộ là bởi vì sự kiện nửa năm trước.

Tạp la nghiến răng nghiến lợi nói: "cái tên đạo tặc táng tận lương tâm, lại nhẫn tâm hạ độc thủ đối với một cô gái tốt như!"

Cổ diêu nghe vậy trong lòng lại càng không biết có thêm cảm giác gì, ngay cả tạp la cũng nói như vậy, thì mình quả thật là một tội nhân không thể tha thứ được.
Hắn rất muốn rời khỏi nơi đso, nhưng lại không thể nào đi được, Đoan Mộc Tình tựa như là một khối nam châm vậy, hấp dẫn ánh mắt của Cổ Diêu, nửa điểm cũng không rời.

Nhiều người đến xem như vậy quả là chuyện ngoài tưởng tượng của đoan mộc tích, việc Đoan Mộc Tình đến thần thánh học viện đã được giấu rất cẩn thận, nhưng không biết thế nào mà tin tức lại bị truyền ra ngoài, nhưng bất luận thế nào hắn cũng vì muội muội mà cảm thấy vui vẻ.

Sau cơn ác mộng kinh khủng ka, nàng hầu như là tự phong bế chính bản thân của mình lại, cơm nước không màng đến, ngay cả cha mẹ, trưởng bối khổ khuyên cũng vô dụng. Đoan mộc tích biết rõ muội muội bề ngoài ấm thuận, nhưng trên thực tế bên trong lại là một thiếu nữ rất cứng cỏi, chỉ là tâm địa nàng rất tốt, luôn không muốn để người khác lo lắng nên thường rất nghe lời trưởng bối.

Việc lần này cũng chính là lần đầu Đoan Mộc Tình làm trái với ý muốn của trưởng bối trong gia tộc, bưng mộc gia tộc cũng không có trách nàng, bọn họ chỉ nói là Đoan Mộc Tình đã bị tổn thương quá sâu rồi, cho nên mới trở nên như vậy. Mắt thấy nàng ngày càng dần dần gầy gò, gia tộc rốt cục ra một cái quyết định - cho Đoan Mộc Tình đến thần thánh Học viện học tập.

Luôn ở trong môi trường của gia tộc, tâm bệnh của Đoan Mộc Tình chỉ ngày càng nặng thêm, nếu như nàng có thê tiếp xúc với thế giới bên ngoài, mở rộng tâm tư, có lẽ sẽ tốt một chút. Đoan Mộc Tình đối với an bày lần này của gia tộc cũng không có dị nghị, Vì vậy quyết định này liền được thông qua.

Phụ mẫu cùng các trưởng bối trong gia tộc rốt cục cũng cho nàng có được nhiều tự do hơn, một ngày nào đó bọn họ sẽ biết làm như vậy mới đúng, hy vọng nàng có thể ở Học viện kết giao càng nhiều bằng hữu, chậm rãi hòa tan bi thương trong lòng.

Đông Phương Lộ cùng Đoan Mộc Tình vốn là khuê phòng chi giao, thấy được bạn tốt đi tới thần thánh Học viện, cũng là phi thường cao hứng, trên mặt khó có thể không lộ vẻ tươi cười, giống như băng sơn hòa tan, trong lúc nhất thời cũng khiến cho càng nhiều người chú ý.

Nàng bĩu môi nói: "Tiểu tình, các lão gia … oạch, ý ta muốn nói là các trưởng bối trong gia tộc của ngươi, sớm nên buông lỏng quản thúc rồi. Cả ngày bắt ngươi ở trong gia tộc không được xuất ngoại, buồn bực muốn chết. Nếu như đổi thành ta mà nói, nếu phải sống cuộc sống như thế thì ta thà đi nhảy lầu còn hơn!"

Cá tính hoàn toàn trái ngược với Đoan Mộc Tình, phương đông lộ chính là một tiểu lạt tiêu nữ hài, từ nhỏ luôn hiếu động lại thích ra ngoài, luôn khiến cho đông phương gia tộc trên dưới gà chó không yên, thượng đến trưởng bối, hạ đến trù tử cũng khổ vì nàng. Nàng rời gia tộc đến thần thánh học viện, việc này phỏng chừng sẽ khiến cho toàn bộ đông phương gia tộc mở tiệc ăn mừng, cuối cùng có thể có được một cuộc sống yên tĩnh.
Đoan Mộc Tình gật đầu, cũng không trả lời, bộ dáng nhìn qua có chút tâm thần không yên. Người nhiều như vậy nhìn chăm chú vào, nàng dĩ nhiên không thể tự nhiên, cúi đầu yên lặng mà đi tới.

"Đông Phương Lộ, nàng cười nhiều lên nha, nàng cười trông càng đẹp hơn!"

Đột nhiên vang lên tiếng nói từ tháp canh, không biết là tên nào chán sống lại nhờ đến thanh âm của tháp canh để đụng tới nàng.

Vẻ tươi cười trên mặt Đông Phương Lộ biến mất, vung tay lên, nam tử trên tháp canh kia chỉ cảm thấy lạnh lạnh bên tai, sờ lên liền thấy mất hết một lõm tóc.

Xạ thủ cực kỳ hoảng sợ, lời đổn quả nhiên không sai, Đông Phương Lộ quả nhiên là không thể dễ dàng trêu chọc, không chỉ xinh đẹp, lại còn có thực lực mạnh mẽ tuyệt luan. Làm xạ thủ, phải có ánh mắt nhạy cảm, mới có thể chuẩn xác mà bộ bắt được mục tiêu, nhưng vừa rồi ngay cả bóng dáng của ám khí cũng không thấy. Nếu như Đông Phương Lộ không phải xuống tay với mái tóc của mình mà là cái đầu thì sẽ ra sao?

Nghĩ đến đó, xạ thủ mồ hoảng sợ, mồ hôi lạnh tuôn ra ào ạt, không dám loạn động nữa.

Đông Phương Lộ hừ lạnh một tiếng: "tên sắc lang không biết sống chết, cũng không tự xem xét xem bản thân mình có bao nhiêu cân lượng!"

Khi nàng chuyển hướng sang Đoan Mộc Tình thì lại tươi cười: "Tiểu tình, buổi tối ta đưa ngươi chung quanh một chút, làm quen hoàn cảnh Học viện, bất quá phải cẩn thận với các tên sắc lang, nam nhân không có một ai không háo sắc!"

Những lời này tương đương đem hạ hầu cẩn cùng đoan mộc tích mà mắng luôn, nhưng hai người chỉ là cười khổ không dám phản bác một chút, dù là hạ hầu cẩn, cũng không dám trêu chọc cô em có cá tính còn “nóng” hơn cả thân hình.

Tạp la rốt cục phát hiện cổ diêu có điểm không ổn, ân cần nói: "lão Nhị, ngươi làm sao vậy, không thoải mái sao?"

"Không phải, chúng ta đi thôi." cổ diêu hít sâu một hơi, hắn không muốn đứng ở chỗ nhìn, nhìn thấy Đoan Mộc Tình làm cho trái tim hắn cảm thấy vui vẻ, nhưng cũng có cảm giác đau đớn.

Vừa muốn quay đầu rời đi, lúc ngày hạ hầu cẩn ở phía xa cũng đã phát hiện ra hai người, hưng phấn phất tay nói: "lão Nhị, lão Tam!"

Thanh âm của hắn vốn không nhỏ rồi mà còn hô lên thì ôi thôi khỏi nói, ánh mắt của tất cả những người khác theo quán tính mà hướng về phía Cổ Diêu và tạp la, kể cả đoan mộc tích, Đông Phương Lộ, đương nhiên, còn có Đoan Mộc Tình.

Cổ Diêu trong lòng thầm kêu hỏng bét, nhưng đã quá muộn.

Nhìn thấy cổ diêu ánh mắt của Đoan Mộc Tình trở nên sáng ngời, nàng do dự một lúc, rồi sau đó liền đi đến chỗ hắn.

Quyển 5 - Chương 15: Tiềm năng

Đông Phương Lộ vô cùng vẻ ngạc nhiên:”Ách Tiểu Tình, ngươi đi đâu đấy?”

Đoan Mộc Tình không có trả lời, trực tiếp đi đến trước mặt Cổ Diêu.

Khuôn mặt xinh xắn cho dù có nhìn thấy hàng ngàn lần cũng không biết chán hiện rõ dần, mùi thơm quen thuộc xông vào mũi, trái tim Cổ Diêu như phiêu phiêu, suýt tí nữa là không thể khống chế bản thân mình.

“Chúng ta đã từng gặp nhau?” Đoan Mộc Tình sâu kín nói.

Hai người ở chung hơn một tháng, Đoan Mộc Tình chưa từng thấy mặt Cổ Diêu, nhưng giác quan thứ sáu của nữ giới có đôi khi rất là lợi hại, không biết vì lý do gì mà nàng có cảm giác thiếu niên trước mắt rất là quen thuộc.

Đoan Mộc Tình thấy thế cũng rất kinh ngạc, gia tộc xem nàng như là chí bảo, sủng ái cực điểm, nhưng loại yêu thương quá mức này lại dẫn đến hệ quả khác, vì sự an toàn của nàng nên đoan mộc gia tộc không cho phép nàng nói chuyện với người xa lạ, Đoan Mộc Tình cũng nghe theo lời của gia tộc, cho nên nàng sẽ không tùy tiện mà bắt chuyện với người khác, nhất là sau khi sự việc kia xảy ra.

Nhưng bây giờ, nàng đột nhiên chủ động đi đến bắt chuyện với một người xa lạ, chuyện này quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

Đoan Mộc Tích theo phản xạ nhìn lại bạn cũng phòng của Hạ Hầu Cẩn, nhìn đi nhìn lại cũng không thấy có điểm gì đặc biệt hơn người, nghe nói trước kia hắn chỉ là một thực tập sinh, cho dù có thông qua kiểm tra thì thành tựu sau này cũng hết sức có hạn.

Ngoại trừ hắn, Hạ Hầu Cẩn, Đông Phương Lộ, Tạp La, còn có vô số những người khác tất cả không hẹn mà cùng nhìn lên người Cổ Diêu.

Chẳng lẽ Đoan Mộc Tình có quen biết với hắn?

Nghe nói đoan mộc gia tộc vốn là cấm Đoan Mộc Tình tiếp xúc với người lạ, ngoại trừ các thành viên của gia tộc ra, Hạ Hầu Cẩn, Đông Phương Lộ, thì không nói rồi, nhưng tên này chỉ là một đệ tử bình thường mà thôi, trên người của hắn chính là giáo huy của bình thường đệ tử.

Tất cả mọi người đều chờ đợi câu trả lời của Cổ Diêu, cho dù là ai cũng vậy, lòng hiếu kỳ, chính là bản tính của con người.

Cổ Diêu không rõ Đoan Mộc Tình có ý gì, nhưng hắn có thể khẳng định nếu như để cho người khác biết được mình chính là người đã cưỡng gian Đoan Mộc Tình thì một cái chết vô cùng thể thảm sẽ đến với mình, nói không chừng người đầu tiên ra tay chính là Hạ Hầu Cẩn, cho nên tuyệt đối không thể để bại lộ chân tướng!

Hắn mạnh áp chế tâm tình đang kích động, Cổ Diêu cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh:”không có, Đoan Mộc Tình tiểu thư.”

Chỉ là vài chữ đơn giản, nhưng Cổ Diêu hầu như phải dùng đến toàn bộ sức lực để nói nó ra khỏi miệng.

Lời vừa ra khỏi miệng hắn liền có cảm giác không ổn, nếu là người bình thường khi đối mặt với Đoan Mộc Tình thì không thể nào có vẻ ngoài bình thường như thế được, vì vậy hắn liền tỏ vẻ ái mộ:”Nhưng ta đã rất là ái mộ Đoan Mộc Tình tiểu thư, không nghĩ đến có thể được gặp tiểu thư ở học viện…”

Nói đến đó Cổ Diêu đột nhiên giật mình, nhìn chằm chằm vào ngực của Đoan Mộc Tình nơi song đỉnh ngọc phong đang phập phồng lay động, không phải là hắn háo sắc, mà chính là vì nơi trước ngực của Đoan Mộc Tình chính là một sợi dây chuyền màu xanh và trong suốt.

Đó chính là mộc mị mà hắn đã tặng cho nàng, không nghĩ đến nàng lại đeo nó, có lẽ mộc mị đối với quá trình tu luyện của nàng vô cùng hữu ích,

Trong mắt Đoan Mộc Tình hiện lên vẻ thất vọng.

Đông Phương Lộ ở bên cạnh thấy Cổ Diêu nhìn chằm chằm vào ngực của Đoan Mộc Tình liền lập tức nghĩ rằng Cổ Diêu chỉ là một tên sắc lang, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, sau đó kéo tay Đoan Mộc Tình nói:”Tiểu tình, đừng để ý đến hắn, chúng ta đi thôi!”

Nàng không thể nào nghĩ ra được tại sao Đoan Mộc Tình lại chủ động đi đến gần cái tên thấp kém kia.

Đoan Mộc Tình không nhịn được quay đầu lại nhìn Cổ Diêu một cái sau đó mới đi theo Đông Phương Lộ.

Tất cả những người ở đây đều nghi hoặc về thân phận của Cổ Diêu.

Tạp La kinh ngạc nói:”lão nhị, ngươi có quen với Đoan Mộc Tình sao?”
“Ta chỉ là một người bình thường trong bình thường mà thôi, ngươi nghĩ ta có thể quen nàng sao?” Cổ Diêu cười nói, nụ cười có vẻ như tự chế giễu bản thân mình.

Tạp la ngẫm lại thấy cũng đúng:”cũng đúng, nghe nói Đoan Mộc Tình được dạy dỗ vô cùng nghiêm khắc, có thể là nàng nhận lầm người có điểm giống vơi ngươi, nhưng mà có thể nói chuyện với nàng một câu, lão nhị, ngươi quả thật là may mắn.”

Đừng nói là một câu nói, từng chi tiết trên thân thể của nàng hắn vô cùng quen thuộc, Cổ Diêu thở dài, đột nhiên cảm thấy mất hứng:”Lão tam, chúng ta về thôi.”

Trong một tháng sau đó, Cổ Diêu điên cuồng khổ luyện. <@Ôi mãnh lực của tình yêu.>

Nói chung, con người không thể nào sử dụng được hoàn toàn khả năng của cơ thể mình, một phần lớn sức lực chỉ có thể kích phát trong một số tính huống đặc biệt mà thôi, ví dụ như khi phẫn nộ thì có thể có được sức mạnh vượt quá mức tưởng tượng, loại sức lực này được gọi là tiềm năng. Tiềm năng là một thứ gì đó rất huyền ảo, nó có thể khiến cho thực lực của một người có thể tăng lên mười lần, trăm lần, thậm chí là cả ngàn lần.

Đáng tiếc là tiềm năng chính là thứ mà không thể khống chế, chỉ có thể kích phát.

Kích phát tiềm năng có hai phương pháp, một là nội tu, hai là rèn luyện.

Mọi người đều biết nội tu chính là thông qua đấu khí mà tạo nên một con đường tắt, để mà kích phát tiềm năng, thông qua việc hấp thu các loại nguyên tố trong không gian, kích thích tiềm năng trong cơ thể người.

Lợi dụng nguyên tố để kích phát tiềm năng đồng thời cũng cải tạo kết cấu cơ thể người, bởi vậy cho nên phương pháp thứ nhất cũng có nguy hiểm nhất định, nếu như dựa theo lý luận của luyện kim thuật sư thì con người đem chính bản thân mình trở thành vật thí nghiệm mà nội tu chính là phương pháp,

nếu như thí nghiệm thất bại, cũng chính là nội tu thất bại sẽ bị tẩu hỏa nhập ma. Con người dùng chính bản thân mình làm vật thí nghiệm thì không thể nào tránh khỏi nguy hiểm được. người tu luyện đấu khí cũng có thể được gọi là người có cơ thể biến dị, còn thành quả của việc tu luyện cũng là do công pháp khác nhau mà thôi, cũng có phần liên quan đến tố chất cơ thể của mỗi người.

Nếu muốn nội tu mà có thể đạt được tiến bộ nhanh chóng thì người tu luyện phải có ngộ tính cực cao. Nếu người không có ngộ tính thì chỉ có thể tu luyện theo phương pháp “NGU” hơn đó chính là rèn luyện.

Nhân loại có một quy luật, nếu như sử dụng hết toàn bộ sức lực của cơ thể thì tiềm năng của cơ thể sẽ được kích phát để duy trì mạng sống trong một thời gian ngắn, vì vậy cho nên có rất nhiều người thông qua phương pháp rèn luyện, cố gắng dùng hết toàn bộ sức lực của cơ thể, khiến cho tiềm năng của cơ thể được kích phát, dần dần thì một bộ phận tiềm năng đó sẽ được đồng hóa thành năng lực của cơ thể, cái đó được gọi là đột phá cực hạn, thông qua việc rèn luyện hằng ngày, không ngừng đột phá cực hạn để tăng thực lực bản thân.

Phần lớn người tu luyện đấu khí thì nội tu là chủ yếu, ngoại tu chỉ là rèn luyện phụ mà thôi, còn nội tu mới chính là phương pháp tu luyện chính, trái ngược với những người rèn luyện để đột phá cực hạn, bọn họ luôn khổ tu để có thể đột phá cực hạn của cơ thể trong mọi hoàn cảnh, mỗi lần đột phá cực hạn chính là một bậc thang mà họ dựng lên để tiến lên phía trước.

Việc kích phát Tiềm năng cũng tùy theo từng người mà mức độ khó khăn cũng khác nhau, như hạ hầu gia tộc thì kẻ khác đều phải ganh tỵ với họ về tố chất thân thể, bọn họ tuy là dùng phương pháp rèn luyện, Phương pháp ngu ngốc hơn, để tu luyện nhưng tốc độ tu luyện lại nhanh hơn đa số người tu lyện nội tu.
Tiềm năng cùng với khả năng của con người luôn duy trì một tỷ lệ nhất định, nếu như thực lực bản thân tăng lên thì tiềm năng cũng tăng lên, nên nói cách khác tiềm năng của con người là vô cùng vô tận.

Ngoại trừ nội tu ra thì việc rèn luyện cơ thể một cách liều mạng cơ hồ đã đạt đến trình độ rèn luyện của Hạ Hầu Cẩn, mỗi ngày sau khi kết thúc chương trình học thì liền đến sân huấn luyện, đem hết sức lực của bản thân ra mà luyện tập, đến khi nào trong cơ thể hầu như không còn chút sức lực nào hắn mới chịu ngừng tu luyện rời đi.

Trong quá trình tu luyện chẳng khác nào tự hành hạ bản thân mình, Cổ Diêu từ từ đột phá cực hạn của cơ thể, không ngừng kích phát tiềm năng của cơ thể, tại kỳ kiểm tra cuối tháng, hắn không ngờ là không có đội sổ nữa là đã có tiến bộ vượt bật, tăng lên được một hạng :|, mặc dù thành tích này chẳng đáng là gì nhưng đối với hắn đó là hoàn toàn có ý nghĩa lớn lao và đáng giá.

Lại một ngày trôi qua, lúc tối, sân huấn luyện vào lúc này đã không còn ai, nhưng trong sân huấn luyện của vũ áo hệ vẫn còn một người đang điên cuồng luyện tập, mô hôi trên người hắn chảy như mưa.

“Hai vạn bốn ngàn năm mươi ba, hai vạn bốn ngàn năm mươi bốn, hai vạn bốn ngàn năm mươi lăm, hai vạn bốn ngàn năm mươi sáu … ”

Người đó cầm đại đao, bổ liên tục vào thí luyện thạch. <@Thế mà ta cứ tưởng hắn hít đất chứ -.-‘>

Khảm bổ chính là một trong các phương pháp luyện tập mà dùng đao hoặc kiếm làm vũ khí, cũng chính là hạng mục luyện tập cơ bản nhất của học viên.

Tất cả các học viện khi cho học viên mới bắt đầu học đều giống như nhau mỗi ngày đều phải khảm bổ năm nghìn lần, nhưng thần thánh học viện lại nghiêm khắc hơn, tăng lên đến tám nghìn lần.

Mà con số mà học viên này vừa đọc ra khiến cho người khác phải kinh hãi, đó là hai vạn bốn ngàn lần, gấp ba lần so với bình thường.

Người này chính là Cổ Diêu, hắn thở như trâu, cánh tay đau nhức, toàn thân tựa như là rã rời ra thành từng mảnh, nhưng Cổ Diêu vẫn cố gắng giơ đại đao lên bổ xuống thí luyện thạch.

Rõ ràng là sức lực trong cơ thể đã sớm tiêu hao hết, nhưng mỗi lần hắn bổ một đao, thì có một lực lượng không biết từ đâu đến để tiếp cho hắn tiếp tục vậy.

Đây chính là tiềm năng sao? Đúng là một cảm giác kỳ diệu.

Khi mới bắt đầu quá trình luyện tập cao độ này, Cổ Diêu thống khổ muốn chết, ngày thứ hai khi nằm trên giường hắn đã nghĩ rằng không thể nào tiếp tục được nữa, nhưng một tháng đã trôi qua, nỗi thống khổ dần dần tan biến, thay thế vào đó chính là cảm giác có được thành tựu, mỗi lần đột phá cực hạn, cũng là mỗi làn có được một cảm giác sáng khoái lạ thường, lúc mới bắt đầu hắn cảm thấy chán ghét, bài xích việc này, nhưng cố nén mà chịu đựng, dần dần hắn lại thích cảm giác này, nên ngày càng luyện tập nhiều hơn.

"hai vạn bốn ngàn chín mươi bảy, hai vạn bốn ngàn chín mươi tám, hai vạn bốn ngàn chín mươi chín, hai vạn năm nghìn!"

Khi Cổ Diêu bổ xong lần cuối cùng, mệt mỏi không chịu được nữa, cả người hắn ngã xuống sân luyện tập, tứ chi mở to ra thành chữ bát. <八>

Không được, đây đã là cực hạn trong cực hạn, lúc mới bắt đầu mục tiêu của hắn là một vạn sáu nghìn lần, đến một vạn bảy nghìn, một vạn tám nghìn, đến hôm nay hắn đã đạt được hai vạn năm nghìn lần, Cổ Diêu khi ngẫm lại cũng khó tin vào chuyện này.

Loại huấn luyện chẳng khác hành hạ này, quả thật có thể tiến bộ được.

“Dát, dát, dát ……”

Mồ hôi chảy dọc theo tóc, long mi, gương mặt, Cổ, liên tục rơi xuống mặt đất, quần áo của hắn đã toàn toàn bão hòa nước, thở từng hơi hỗn hễn, ngay cả ngón tay cũng không nhúc nhích được, đây chính là trạng thái của Cổ Diêu lúc này, nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng sung mãn, sung mãn nhất từ trước đến nay.

Hà hà, hôm nay có thể tăng thêm hai trăm lần.

Bầu trời ban đêm sao giăng đầy cứ như cờ trên bàn, nguy vĩ đồ sộ, một cổ hào khí từ trong lòng Cổ Diêu dâng lên, hãy chờ xem, nhất định có một ngày ta sẽ trở thành một cường giả của đại lục!

Khi mồ hôi khô dần, gió lạnh thổi đến, Cổ Diêu mới từ trên mặt đất đứng lên, lúc này hắn đột nhiên cảnh giác, hướng ra ngoài sân huấn luyện nhìn:”Ai đó?”

Quyển 5 - Chương 16: Vĩ hành

Nhưng chung quanh đều trống rỗng, ngay cả một thân ảnh cũng không có.

Tiêu Dao Vô Ảnh vốn là một loại đấu khí kỳ diệu, người tu luyện thì linh giác so với người bình thường nhạy cảm hơn nhiều, gần đây Cổ Diêu luôn có cảm giác là có người âm thâm theo dõi mình, nhưng không có lần nào hắn phát hiện ra điều gì khác thường cả.

Sao vậy nhỉ, sao lại có người ở đây được? Cho dù là có, thì cho dù đạo sư hay là đệ tử cũng không thể nào lén lút như thế được, chắc có lẽ là do bản thân mình mệt quá nên cảm giác có chút sai lầm.

Cổ Diêu cũng không đa nghi, sau một lúc sửa sang lại, liền nâng từng bước nặng nề trờ về túc xá, lúc này ngay cả một chút sức lực để thi triển khinh công hắn cũng không có.

Khi mở cửa ta thì Hạ Hầu Cẩn đang ở trong phòng khách ăn mì, bên cạnh hắn chính là tám bát mì, nói là một bữa tiệc cũng không quá đáng.

Nhìn thấy Cổ Diêu, Hạ Hầu Cẩn hô:”lão nhị, mau đến đây, cùng ăn khuya nào!”

“Đại ca, cám ơn!” Cổ Diêu cũng không khách khí, đặt mông ngồi xuống bên cạnh Hạ Hầu Cẩn. hắn quả thật là rất đói bụng, khổ luyện như thế, vốn rất tiêu hao nhiều năng lượng, Cổ Diêu lúc này mới có thể lý giải được tại sao Hạ Hầu Cẩn lại có sức ăn kinh người như thế, mỗi bữa phải ăn đến vài cân thịt.

Tuy vẫn còn nóng nhưng Cổ Diêu vừa cầm đũa liền ồ ạt chuyển mì vào miệng.

Hạ Hầu Cẩn cũng có bộ dáng tương tự như thế, cứ như là bọn hắn đưa vào miệng rồi nuốt vậy, đnag lúc vừa ăn như lang như hổ, Hạ Hầu Cẩn hàm hồ nói không rõ ràng:”Lão nhị, gần đây ngươi bị gì sao?”

Cổ Diêu ngạc nhiên nói:”Cái gì?”

“ý ta là, ta muốn nói có phải có chuyện gì không tốt đã phát sinh đối với ngươi không? Ví dụ như thân nhân của ngươi gặp phải bất hạnh? Hả, ta … ta không có ý nguyền rủa ngươi!”

Hạ Hầu Cẩn càng nói càng loạn, nhưng Cổ Diêu lại hiểu rõ ý tứ của hắn, có lẽ là hắn thấy mình điên cuồng luyện tập trong thời gian gần đây, nên nghĩ là mình bị việc gì kích thích, cho nên mới có ý hỏi, nhưng Hạ Hầu Cẩn lại là người không giỏi biểu đạt, nếu đưa hắn đi làm thuyết khách thì kết quả khỏi hỏi cũng biết.

Cho dù là thế nào đi nữa, thì sự quan tâm của hắn cũng làm cho Cổ Diêu cảm thấy ấm áp, cười nói:”Không có gì, đại ca, trong kỳ thi cuối tháng đệ đứng chót lớp cho nên mới cố gắng luyện tập mà thôi!”

Hạ Hầu Cẩn cũng không có nghi ngờ gì hắn, gật gật đầu nói:”Có thể hạ quyết tâm khổ luyện là chuyện tốt, nhưng cũng đừng có quá hà khắc với bản thân mình, chuyện gf cũng phải từ từ, không thể nào một bước lên trời được.”

Hạ Hầu Cẩn cũng là có hảo ý, bởi vì hắn thấy cường độ luyện tập của Cổ Diêu còn hơn cả cường độ của chính hắn, ngoại trừ ăn ngủ, đi học, thì hầu như toàn bộ thời gian hơn mười tiếng hắn đều luyện tập điên cuồng trên sân huấn luyện. Mình dù sao thì trời sinh cũng có tố chất hơn người, thân thể cường tráng mạnh mẽ, mà Cổ Diêu, nhìn qua thì lại rất là đơn bạc, lại chịu áp lực vô cùng trầm trọng, không chừng không thích ứng được lại bị phản tác dụng.
“Đệ biết rồi đại ca, không sao đâu, đệ sẽ có chừng mực.” Cổ Diêu thản nhiên nói.

Cũng phải cảm tạ viên Tiêu Dao Vô Cực Đan của Philip, viên đan dược đó do không biết bao nhiêu kỳ trân dị bảo mà luyện thành thánh đan có tác dụng tẩy mao phạt tủy, khiến cho thể chất của Cổ Diêu được cải thiện đến mức tốt nhất, tốc độ khôi phục của thân thể vô cùng nhanh. Mỗi ngày sau khi luyện đến nỗi rã rời thân thể, nhưng sáng hôm sau sau khi ngủ dậy thì tinh thần lại vô cùng thanh tỉnh, cơ thể tràn đầy sức lực, chính vì thế mà Cổ Diêu mới có thể duy trì được cường độ luyện tập như thế, nếu không cho dù là có ý chí thì thân thể cũng không thể nào chịu được.

Hạ Hầu Cẩn đột nhiên lại nói:”Nghe nói Đoan Mộc Tình đứng đầu trong kỳ thi tháng này.”

Cổ Diêu nghe thế sắc mặt hơi đổi, nhưng Hạ Hầu Cẩn lại không phát hiện, tiếp tục nói:”Mộc hệ cao thủ không ít, nhưng nàng lại có thể chiếm ngôi vị đầu, quả thật là giỏi, nàng vẫn đúng là một thiếu nữ thông minh, hà hà.”

Hạ Hầu Cẩn nói thêm một câu thì sắc mặt Cổ Diêu lại càng khó coi, từ khi Đoan Mộc Tình tiến vào thần thánh học viện đến nay, Cổ Diêu vẫn cực lực trốn tránh nàng, mỗi lúc sau khi học xong là hắn liền đến sân huấn luyện, ngẩn ngơ cả ngày, nên suốt cả tháng nay hắn không có gặp nàng.

Phảng phất giống như có vật gì chắn trước ngực làm cho hắn cực kỳ khó chịu, Cổ Diêu vội vàng lùa thêm vài miếng thì nói:”Đại ca, đệ ăn no rồi!”

Ngâm mình trong ôn tuyền, để mặc cho nước suối tẩy rửa cơ thể mình, ôn tuyền có rất nhiều hiệu dụng không thể tưởng tượng được, ngoài khả năng giảm bớt mệt nhọc, hơn nữa sau khi trải qua một này khổ luyện mệt nhọc, có thể nằm thư giãn quả là một chuyện vô cùng thích thú.

Lúc trước, Cổ Diêu thích nhất chính là thời gian có được cảm giác tuyệt vời này, nhưng hôm nay hắn lại không có vẻ gì là hăng hái cả, ngồi dựa vào tường chết lặng.

Cuối cùng cũng đã nghe tin tức về Đoan Mộc Tình, nhưng Cổ Diêu lại không có cảm giác cao hưng, Đoan Mộc Tình ngày càng ưu tú thì khiến cho hắn lại càng có cảm giác tự ti.
Vô luận thế nào, hắn cũng không thể quên được thiếu nữ động lòng người kia, cho dù là suốt một tháng nay không hề gặp mặt nàng, nhưng khi Hạ Hầu Cẩn vừa mang đến một tin tức về nàng thì liền làm cho tâm thần của hắn rối loạn.

Cổ Diêu theo tiềm thức mà định lấy Cực Lạc Quyết trong tiêu dao giới chỉ ra, sau khi biết được bí pháp trong cực lạc quyết, Cổ Diêu phát hiện, quyển kỳ thư của cực lạc giáo chủ này quả nhiên là vô cùng kỳ diệu, trong lúc xem nóm chỉ cần đưa ý muốn mãnh liệt nhất của mình chuyển vào nó thì có thể trong huyễn cảnh thấy được người mà mình muốn gặp. mỗi khi sự nhớ nhung của Cổ Diêu đối với Đoan Mộc Tình không thể khống chế được nữa thì hắn sẽ dùng cực lạc quyết để giảm bớt, mặc dù huyễn cảnh chỉ diễn ra trong thời gian ngắn nhưng cũng đủ để Cổ Diêu cảm thấy tốt hơn nhiều.

“Bõm!”

Cổ Diêu không để ý, khi lấy cực lạc quyết ra thì còn có một vật khác rơi xuống trong ao.

Cổ Diêu hồi phục tinh thần lập tức vớt quyển sách lên.

Cổ Diêu chợt nhớ ra, đây chính là vật mà Hàn đại hộ đã phó thác cho mình.

Bởi vì Hàn đại hộ đã từng cảnh cáo, quyển sách này có thể mang đến tai họa, hơn nữa chính bản thân lão là một ví dụ sống động nhất, tan nhà nát cửa, bởi vậy cho nên Cổ Diêu cũng không có để ý đến nó, nhưng đây dù sao cũng chính là di vật của phụ thân Hàn Đan nên dù thế nào đi nữa thì mình cũng nên phải bảo quản tốt nó.

Nghĩ đến đây, Cổ Diêu liền mở quyển sách ra định rũ nước để làm khô nó.

Nhưng khiến cho hắn kỳ quái chính là quyển sách này lại không hề bị thấm nước, các giọt nước đều nương theo một đường mà chảy thẳng xuống, sau khi vớt lên từ trong ao cũng không hề bị dính một chút nước nào.

Mở ra vài trang xem thử, Cổ Diêu xem sơ qua một ít văn tự, tựa hồ như có lien quan đến đấu khí.

Chẳng lẽ đây chính là võ công tâm pháp?

Lật về trang đầu của quyển sách, ba chữ to rõ như rồng bay phượng múa đập vào mắt hắn – Thiên Ma Quyết

=========

Hết Quyển 5

Quyển 6 - Chương 1: Nguyên tử

Cổ Diêu nhíu mài tự nhủ:”đây là cái gì?”

Vào đêm Hàn đại hộ và Dạ Lang dong binh đoàn gặp nạn, Clark đã từng nhắc đến danh từ này, nhưng lúc đó Cổ Diêu còn đang luyện tập nguyên tố cảm ứng ở một chỗ yên tĩnh, khi hắn trở về là Lôi Mông đã gặp nạn, bởi vậy cho nên mới nghi hoặc nhìn thiên ma quyết, khi hàn đại hộ phó thác Hàn Đan thì đã từng nói qua “Thiên Ma Khí”, đều có chung hai chữ Thiên Ma không biết chúng có liên quan gì với nhau không?

Ba chữ này vốn cổ tự, từ sau khi La Áo đế quốc thống nhất đại lục thì cũng đã sửa đổi văn tự lại, đơn giản hóa nó, bởi vậy cho nên có rất ít người còn dùng cổ tự, tuy vậy nhưng nó cũng tương tự với văn tự hiện nay, có khác cũng không nhiều lắm cho nên cũng có thể xem và hiểu được nó.

Đang trong giai đoạn học tập cho nên Cổ Diêu đối với bất cứ thứ gì có liên quan đến võ đạo đều cảm thấy hứng thú, không nhịn được liền mở ra đọc.

Hắn vốn có ý định chỉ xem sơ qua mà thôi, nhưng không ngờ khi đọc được một trang liền bị nó hấp dẫn.

Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ Phong Lôi cùng Quang Minh và Hắc Ám, chín loại nguyên tố, vốn được xem là lực lượng nguyên bổn của cơ thể con người từ xưa đến nay, nhưng trong thiên ma quyết lại phủ định điều đó.

Thiên Ma Quyết cho rằng, chín loại nguyên tố kia không phải là lực lượng căn bản của cơ thể, dưới chín loại nguyên tố còn tồn tại một loại năng lượng càng đơn thuần hơn nữa, ngay cả chín loại nguyên tố cũng là do nó tạo thành. Trong thiên ma quyết có nói, thứ mà tạo thành chín loại nguyên tố, và gọi nó là “Nguyên Tử”.

Cả bộ thiên ma quyết, chính là một loại tâm pháp kỳ dị lấy nguyên tử làm cơ sở.

Trực tiếp phủ định lại nguyên tố lý luận cơ sở của cả đại lục từ xưa đến nay, cách vận dụng lực lượng cũng thay đổi, việc này quả thực là một cuộc cách mạng trong võ đạo!

Vừa mới bắt đầu Cổ Diêu cảm thấy có chút hoang đường, còn nghĩ rằng người viết ra thiên ma quyết là một người điên, nhưng sau khi xem được vài trang, nhìn thức của Cổ Diêu hoàn toàn thay đổi.

Bộ nghịch thiên kỳ thư này tràn đầy những điểm độc đáo, và những giải thích ảo diệu, nhưng lại cực kỳ nghiêm cẩn chặt chẽ, không có sơ hở, mặc dù biết rằng lý luận này cực kỳ điên rồ nhưng lại không thể nào tìm ra điểm để phản bác.

Cổ Diêu không tự chủ mà tiếp tục xem nó, sau khi xem hơn năm mươi trang, hắn kinh ngạc phát hiện tất cả chỉ đều nói về nguyên tố cảm ứng.

Trong lòng mang đầy nghi vấn Cổ Diêu tiếp tục đọc đến một trăm hai mươi sáu trang, đến đó mới kết thúc vấn đề nguyên tố cảm ứng.

Cho dù nguyên tố cảm ứng vốn là căn bản của võ đạo nhưng trong bộ bí tịch này lại không ngờ chiếm vị trí trọng yếu như thế, cơ hồ nó chiếm hết một nửa của bộ tâm pháp này, trong các đại gia tộc đều có các bí tịch riêng, nhưng bất quá trong số đó nói đến vấn đề này cũng chỉ khoảng ba mươi đến bốn mươi trang mà thôi.

Cổ Diêu bị nó hấp dẫn, không muốn đọc qua loa nữa mà cẩn thận đọc từng câu chữ, hắn nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề.

Thiên Ma Quyết này viết toàn bằng cổ văn, trong đó có một số chữ có thể nói là từ thời thượng cổ, thậm chí có nhiều chữ không thể nào tìm được trong văn tự hiện nay, nên khó có thể hiểu hết được.
Cổ Diêu khép Thiên Ma Quyết lại, nhưng những điều trong quyển sách đang lại làm hắn cảm thấy vô cùng khó chịu. Ngày kế tiếp hắn đành phải tạm ngừng tu luyện để đến một nơi vô cùng quan trọng trong học viện đó là - Thư Viện.

Thư viện của thần thánh học viện chính là một nơi có số lượng văn thư phong phú nhất tạp địch đại lục, bên trong có chứa vố số điển tịch, hầu như ai cũng có thể tìm được thứ mình cần ở đây.

Sau khi kiểm tra giáo huy, nhân viên quản lý cho phép Cổ Diêu đi vào.

Từ cửa đi vào, khắp nới đều đầy ắp sách, hoàn hảo là sách ở đây được phân ra thành từng loại theo nội dung, nên nếu không thì sẽ tốn khá nhiều thời gian để tìm thứ mà mình muốn.

“Ma pháp sư”, “Chiến sĩ”,

kỵ sĩ”,”xạ thủ”,”Tuần thú sư”…

Cổ Diêu cứ đi dọc theo giá sách, cuối cùng dừng lại ở một nơi, phía trên có một tấm nhãn viết hai chữ to “Đấu Khi”, và cũng là nơi có nhiều sách nhất.

Đây là nơi duy nhất không có ghi chú rõ ràng là áp dụng cho loại hình vũ giả nào, bởi vì đấu khí thì phù hợp cho bất kỳ vũ giả nào.

Bởi vì linh động vốn là một loại đấu khí không phải độc môn, cho nên không bị hạn chế, vì thế có thể ở chỗ này tìm tài liệu liên quan đến nó.
Cổ Diêu tiện tay cầm lấy một quyển sách,nó là đấu khí ‘nhập môn’, lật qua vài trang, không thẹn với ‘kỳ danh’, tất cả đều là tri thức võ đạo nông cạn, cùng với các quyển sách ở Lan Tư quận chẳng khác gì nhau.

Nếu như là mấy tháng trước thì quyển sách này nhất định là sẽ rất phù hợp với Cổ Diêu, nhưng bây giờ không phải là mấy tháng trước, nhìn qua vài trang Cổ Diêu lại để nó vào chỗ cũ.

Sau đó hắn cầm lên vài quyển, “Nguyên Tố Cảm ứng”, “Lực Lượng Ba Động.”

Cổ Diêu xem qua được vài trang đều bỏ lại chỗ cũ, sau đó hắn thất vọng phát hiện ra rằng, căn bản là không có thứ gì mình có thể dùng được.

Thư viện có tổng cộng chín tầng, diện tích thì giảm bớt theo tầng nhưng tri thức thì lại tăng lên.

Lầu một diện tích tuy lớn nhưng cũng lại rất vắng vẻ, chỉ có loe hoe vài mống, điều này cũng dễ hiểu bởi đệ tử của học viện đều có cơ sở khá tốt, thế thì còn ai phí công sức ở đây mà đi xem mấy thứ căn bản chứ.

Đi lên lầu hai, nơi này các bộ sách chỉ là bước bắt đầu, ví dụ như “Đấu khí chất hóa tất độc”, “đấu khí ngưng tụ”,”các biến dị của đấu khí.”

Lên đến lầu ba, đệ tử bắt đầu nhiều hơn.

Mộc hệ đấu khí chuyên tu, cách sử dụng linh hoạt thủy đấu khí, các kỹ xảo phòng ngự của thổ hệ đấu khí …

Nơi này đa số là các điển tịch về đấu khí thông thường, các điển tịch ở đây rất thích hợp với các đệ tử vốn là thí tập sinh qua được kỳ kiểm tra.

Tầng thư tư, thứ năm đệ tử càng nhiều, nhưng chiếm đa số vẫn là các đệ tử bình thường.

Tầng sáu, bảy thì các đệ tử ưu tú và đệ tử năm hai năm ba chiếm đa số.

Ở tầng thứ tám thì các võ điển ở đây đã vô cùng cao thâm, ngay cả đệ tử ưu tú cũng rất ít.

Về tầng chín, tầng cao nhất, vốn là nơi chứa toàn bộ các loại thiên thư cao thâm khó hiểu, nếu không phải là thiên tài thì tuyệt đối sẽ không thể nào hiểu được, bởi vậy cho nên cả học viện cũng chỉ có vài người đặt chân vào, vì thế nơi này chỉ có ruồi bay kiến bò.

Nhưng hôm nay tại tầng chín xuất hiện một đệ tử bình thường.

Quyển 6 - Chương 2: Lão nhân quét dọn

Nếu như có thể ở nơi này tham khảo tài liệu, mặc dù không hiểu được toàn bộ nội dung điển tịch nhưng chỉ cần hiểu được lớp bên ngoài thôi thì đã có thể nói là có thu hoạch không nhỏ rồi. Tầng chín, nơi này chứa đựng đều là kiến thức uyên thâm, nếu như có thể hiểu được các điển tịch ở đây thì có thể nói là thiên tài trong thiên tài, sau này chắc chắn sẽ trở thành các nhân vật truyền kỳ của đại lục, ví dụ như cao thủ tuyệt đỉnh Đại Ma Đạo Sư Các Lôi.

Cho nên một đệ tử bình thường đặt chân vào tầng chín của thư viện vốn là một chuyện vô cùng hi hãn.

Mà hành vi của vị đệ tử này cũng rất là kỳ quái, mỗi quyển sách cầm lên chỉ xem qua mục lục rồi để lại chỗ cũ.

Vị khách không mời này dĩ nhiên chính là Cổ Diêu rồi, hắn khi khắp cả thư viện kể cả tầng chín cũng chưa thấy một quyển võ điển cổ nào nên mới quyết định đi lên tầng chín.

Nhưng sau khi đi một vòng quanh tầng chín cũng không có được thu hoạch gì. Cổ Diêu vô cùng thất vọng, ngay cả thư viện của thần thánh học viện cũng không thể nào tìm được võ điển cổ văn, như vậy thì trên đại lục làm sao mà tìm thấy đây chứ?

Nhưng cũng phải nghĩ lại, La Áo đế quốc sửa lại văn tự cũng đã cách đây hơn ba nghìn năm rồi, trải qua một thời gian dài như thế thì đa số điển tịch vổ văn sợ rằng cũng đã rách nát hoặc trở thành đồ ăn cho bọn mối mọt rồi.

“Soạt, soạt …”

Vài tiếng động nhẹ vang lên cắt đứt mạch suy nghĩ của Cổ Diêu, sau đó hắn nhìn thấy kế bên có một vị lão nhân, đang quét dọn vệ sinh bên trong thư viện, mặc dù nơi này không ai đặt chân đến nhưng mặt đất lại vô cùng sạch sẽ, lão vô cùng tỉ mỉ.

Lão nhân râu tóc bạc trắng, ít nhất cũng đã tám chín mươi tuổi rồi, nhưng da vẻ hồng hào, tinh thần minh mẫn, có lẽ là do khí hậu của thánh vực, khiến cho mọi người ở đây khỏe mạnh và trường thọ, đã gần hoa giáp mà vẫn khỏe mạnh như thường.

Cổ Diêu trong lòng liền động, đi đến nói:”Lão bá?”

Lão nhân ngừng công việc đang làm, ngẩng đầu lên:”Vị học viên này, gọi lão à?”

Cổ Diêu gật đầu nói:”Vâng ạ!”

“Có chuyện gì sao?”

“À, lão bá, người làm việc ở đây hẵn là đã rất lâu năm?”

“Đương nhiên!” lão nhân lập tức trả lời.

Có lẽ cả ngày chỉ quét dọn không rất là nhàm chán, khó có được người đến gần, nên lão cũng không vì nguyên nhân bị người khác cắt ngang công việc mà có vẻ khó chịu, trái lại vô cùng cao hứng, đưa các ngón tay lên tính:”Để ta tính một chút, hình như là sáu mươi hai năm, ba tháng và mười chín ngày.”

“Ây, trí nhớ của người thật là tốt!” Cổ Diêu cũng bội phục, hắn tiếp tục hỏi:”Như vậy thì người đối với tầng chín này vô cùng quen thuộc rồi!”

“Ha ha, đó là chuyện đương nhiên, ta mỗi tuần đều quét dọn sửa sang lại cho các điển tích một lần, nên có thể nói là hiểu rõ chúng như lòng bàn tay.”

“Như thế thì tốt quá, không biết ở tầng chín này có cổ văn điển tịch hay không?”“Cổ văn vũ điển?” lão nhân có chút kinh ngạc:”Ta làm công việc quét dọn ở học viện đã hơn sáu mươi năm rồi, hỏi đến Cổ Diêu điển tịch thì tiểu hữu đây chính là người thứ năm hà hà.”

Cổ Diêu vội nói:”Như vậy thì rốt cuộc là có hay không?”

Lão vuốt râu mép, không có trực tiếp trả lời:”Tiểu hữu, muốn tìm cổ văn điển tịch để làm gì? Phải biết rằng chúng vốn đã bị đào thải rồi, lão nghĩ những điển tịch hiện nay thích hợp với việc tu luyện hơn.”

“Ay …, là vì ta đối với lịch sử viễn cổ cảm thấy rất là hứng thú, nhũng tiền bối đáng kính trong lịc sử trùng trùng lớp lớp, tên tuổi lưu danh sử sách, nhiều người mến mộ, ta muốn biết rõ họ hơn.”

Lão nhân vuốt râu cười nói:”Là thế sao?”

Dĩ nhiên là Cổ Diêu nói dối rồi nhưng cũng không phải là hoàn toàn không đúng.

“Đúng vậy.” hắn gần như là cầu khẩn:”Lão bá, nếu có cổ văn điển tịch, xin người hãy nói cho ta biết.”

“Không có!” lão nhân trả lời dứt khoát và lưu loát, khi Cổ Diêu lộ ra vẻ thất vọng thì lão lại bổ sung một câu:”Ít nhất nơi này không có.”

Ít nhất?

Cổ Diêu chấn động tinh thần:”ý của người là …”

“Ở nơi này đều là các điển tịch sau khi văn tự được sửa đổi, nhưng …” lão nhân nói đến đó thì ngữ khí lại chuyển, chỉ vào phía trên nói:”Phía trên thì có không ít.”Cổ Diêu ngạc nhiên nói:”Thư viện không phải chỉ có chín tầng thôi sao, chẳng lẽ là trên mái nhà?” <@ngu vãi>

Học viện lại đem võ điển để ở trên mái nhà, quả thật là kỳ quái.

Lão nhân nhanh chóng giải thích nghi vấn của Cổ Diêu:”Không còn có một tầng nữa, đó vốn là nơi tàng trữ hỗn tạp, chỉ chứa các văn thư đã bị vất đi, bên trong đó có các cổ văn điển tịch mà tiểu hữu cần.”

Cổ Diêu nghe thế thì vô cùng mừng rỡ:”Lão bá người có thể mang cho tiểu điệt xem một chút không?”

“Đương nhiên là không thành vấn đề” lão nhân cười sảng khoái:”Hiểu rõ thêm về lịch sử vốn là chuyện tốt, thanh niên trẻ tuổi bây giờ cả ngày chỉ nghĩ đến tu luyện, chẳng còn ai quan tâm đến lịch sử, như thế nào lại có thể quên đi quá khứ chứ, thật là …”

Lắc lắc cái đầu, lão mang Cổ Diêu đến sau tầng chính, nơi này có một cái cửa sắt, ngay cả khóa cũng đã cũ kỹ loang lổ, xem ra cũng đã rất lâu không có mở ra.

Lão nhân móc một chuỗi chìa khóa từ trong người ra, tìm được một cây rồi xuyên vào, nhưng loay hoay mãi mà không thể mở ra.

Lão nhân nhíu mài nói:”ai da, làm sao bây giờ, hình như nó không chịu mở ra, cái khóa này chắc có chút vấn đề rồi, xem ra đã bị hư rồi.”

“Hay để tiểu điệt tử một chút.”

“Tiểu hữu?”

“Tiểu điệt đây còn trẻ có khí lực, nói không chừng có thể mở ra?”

“Tiểu hữu, mở khóa không phải là dựa vào khí lực.” Tuy thế lão vẫn đưa chìa khóa cho Cổ Diêu, còn dặn dò thêm một câu:”Ngàn vạn lần phải nên cẩn thận, nếu không làm gãy phần bên trong của chìa khóa, lúc đó thì cũng không còn biện pháp.”

“Vâng, tiểu điệt sẽ chú ý.” Cổ Diêu chỉ trả lời theo lệ mà thôi, hắn là đạo tặc, mở khóa không dễ sao, cho dù là không có chìa khóa cũng không thành vấn đề.

Lão nhân này là một người không rành về võ đạo, Cổ Diêu cũng không lo lắng thân phận đạo tặc bị lộ, nhưng vẫn cẩn thận, cầm chìa khóa giả vờ đâm mấy lần, bên trong khóa quả thật là có chút rỉ sắt, bất quá vấn đề nhỏ nhoi này không thể nào làm khó Cổ Diêu được, hắn loay hoay một hồi thì một tiếng “rắc” kêu lên, chiếc khóa đã được mở.

Lão nhân giơ ngón tay lên:”Tiểu hữu, ngươi nói đúng, lão đã già.”

“Đâu, ngài phi thường cường tráng đấy chứ, khi ta bằng tuổi ngài như bây giờ nếu còn có thể có được tinh thần như ngài thì tốt rồi.” Cổ Diêu cũng không bỏ lỡ cơ hội mà vuốt mông ngựa một cái.

Vuốt mông ngựa thì ai mà chẳng thích, không phân biệt tuổi tác, lão nhân nghe thế thì vẻ mặt như nở hoa, nhìn qua giống như là trẻ thêm vài tuổi, “Đến đây, lão đưa tiểu hữuđi xem một chút.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau