VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 46 - Chương 50

Quyển 4 - Chương 4: Bí huyệt

Cho dù là kẻ ngốc nhất cũng biết là sắp sửa xảy ra chuyện gì, huống hồ chi Đoan Mộc Tình không phải là ngốc nghếch, từ lúc phát dục, nàng đã được mẫu thân chỉ dạy qua về việc nam nữ.

Nhưng mà mất đi sức lực, nàng căn bản không thể nào phản kháng, lệ châu trong suốt không ngừng chảy xuống từ đôi mắt đẹp của nàng.

Nhìn thấy hình dáng đau đớn đáng thương của nàng, Cổ Diêu cắn răng nói:”Xin lỗi, sư mệnh khó cãi, nếu như không làm như vậy thì ta cũng sẽ bị giết!”

Hắn nói không sai, nếu như để cho Đoan Mộc Tình đi thì sẽ đi ngược lại tổ huấn, Philip nhất định sẽ giết hắn, Tiêu Dao Môn vốn là một môn phái quái dị.

Bất quá những lời này chỉ là Cổ Diêu cố tìm một lý do để lương tâm bớt cảm thấy khiển trách mà thôi, cho dù không có tổ huấn, lúc này dục hỏa trong người hắn đã không thể nào hạ xuống được.

Sau khi nói, Cổ Diêu tiến tay xuống dưới của nàng, chiếc khố màu phấn hồng nhanh chóng tiêu tán, thân thể của Đoan Mộc Tình hoàn toàn rơi vào tầm mắt của hắn.

Bên dưới chiếc rốn nhỏ nhắn gợi cảm là một mảng cỏ non đẹp đẽ, ẩn dấu trong đó là một hoa viên thần bí, khiến cho người ta ảo tưởng ra không biết là bao nhiêu chuyện.

Cổ Diêu cũng không thể nào kiềm chế được nữa, lập tức cởi phăng y phục, lập tức bò lên giường.

Đoan Mộc Tình lần đầu bước vào đời, hơn nữa lại phải chịu cảnh để cho Cổ Diêu tùy ý vuốt ve mơn trớn cơ thể, nhưng vùng đào nguyên của nàng lại vô cùng khô thoáng, một vật lạ xâm nhập vào khiến cho nàng có cảm giác đau đớn, thân thể mềm mại của nàng cong lên, lên châu trong mắt nàng không tự chủ được cứ liên tục chảy xuống.

Cổ Diêu cũng chỉ là một mao đầu tiểu tử, tuy rằng trước kia tại thiên hương lầu nhìn lén không ít lần nhưng chưa bao giờ thực chiến, nên thủy chung cũng không biết làm cách nào tạo sự hưng phấn mà ngược lại càng làm cho Đoan Mộc Tình đau đớn như muốn chết đi sống lại.

Cổ Diêu cũng cảm thấy không chịu nổi, đầu đầy mồ hôi, nhìn thấy bộ dạng của Đoan Mộc Tình hắn biết nàng cũng phi thường đau đớn, dưới tình huống cắp bách hắn nhớ đến Cực Lạc Quyết, liền đem nó ra.

Quyển xuân cung đồ này vô cùng quái dị, trong bóng đêm cũng có thể phát ra huỳnh quang, có thể rõ ràng nhận rõ được các hình ảnh trong sách.

Người trong bức tranh cũng nhanh chóng như sống dậy, rồi làm mẫu cho Cổ Diêu.

Trước khi tiến vào hành động chính thức, nam nữ trong tranh bắt đầu công việc đầu tiên chính là dùng tay và miệng của mình để kích thích cho đối phương.

Lúc này Cổ Diêu phát hiện ra nam nhân ngoài việc kích thích nơi hạ thể và nhũ hoa của nữ nhân ra, thì còn có thể mơn trớt vuốt ve các vị trí khác để tạo cảm giác kích thích cho nữ nhân, những vị trí này trước đây hắn lén sang thiên hương lâu để nhìn trộm đều chưa được thấy qua lần nào, ngoại trừ vùng lưng ra, còn có vùng nách và vô số vị trí bí ẩn khác. <@Cái này là lão tác giả không ghi ra chứ hem phải tiệu đệ đây giấu làm bí kíp riêng cho mình đâu nhoa!>

Nam tử cũng không chỉ “thuần khiết” là vuốt ve mà thôi, mà còn dùng các ngón tay nhẹ đâm vào hoặc dùng lòng bàn quay xoa bóp, có khi lại chụp vài cái, sử dụng lực đạo lúc nhẹ lúc mạnh, ẩn chứa một quy luật khó nói nên lời. Mà nữ tử khi bị kích thích thì xuân ý rộn rang, tiếng rên rỉ vang lên không dứt, điên cuồng cựa mình di chuyển khiến cho đầu tóc tung bay tựa như các con sóng đang điên cuồng vỗ vào bờ.<@Hình trong sách mà làm như là AV vậy?>

Chẳng lẽ kích thích các bộ vị này có thể mang đến cho nữ nhân nhiều khoái cảm hơn?

Cổ Diêu liền lần mò làm theo các động tác của nam tử trong tranh.

Hiệu quả vô cùng, Đoan Mộc Tình mặc dù còn đang rơi lệ, nhưng sắc mặt dần dần đỏ hồng, hô hấp dồn dập, Cổ Diêu cảm thấy vùng đào nguyên thần bí của nàng dần dần ấm áp và trơn bóng hẳn lên, hơn nữa còn bóp chặt lấy tiểu huynh đệ của mình, một cảm giác thoải mái không thể diễn tả hết bằng lời được, lúc này hắn mới cảm thụ được niềm vui sướng chính thức .

Hắn dùng sức mạnh hơn, nhưng lúc này lại càng thuận lợi hơn lúc đầu nhiều, xuyên qua một tầng chướng ngại, sau đó hắn tiến nhập đến một vùng đất mỹ diệu hơn.

Đoan Mộc Tình kêu lên một tiếng đau đớn, cắn chặt môi dưới.

Cổ Diêu thấy thế liền tiếp tục làm theo các động tác kích thích của nam tử trong tranh, Đoan Mộc Tình đang nhăn mặt nhíu mài cũng từ từ hòa hoãn lại.

Mà Cổ Diêu thì vẫn vừa tiếp tục kích thích vừa tiếp tục động tác bên dưới.
Dần dần, cảm giác khoái cảm càng ngày càng dâng lên, đó là một loại cảm giác tuyệt diệu mà không một ngôn ngữ nào có thể diễn tả hết được, tựa như là có hàng ngàn hang vạn con kiến đang di chuyển trên thân thể, rất là khó chịu, nhưng cũng rất là khoái hoạt, với lại người bên dưới lại là một thiếu nữ tuyệt sắc với một thân thể mềm mại, trên có thể toát ra một mùi thơm dịu êm, chiếc giường lại là loại giường lớn cho nên các hành động của hắn không vướng bất kỳ một trở ngại nào, tất cả những thứ đó gộp lại khiến cho Cổ Diêu có thể hưởng thụ một cách tuyệt vời nhất các cảm giác có được.

Nghĩ đến một thiên kim tiểu thư của một đại gia tộc, lúc này lại như một nữ nhân ti tiện đang uyển chuyển hầu hạ mình, Cổ Diêu không cách nào kiềm chế hưng phấn, động tác ngày càng nhanh càng mãnh liệt.

Cuối cùng, khoái cảm trên khắp cơ thể đều lên đến đỉnh điểm, hàng trăm hàng ngàn cơn khoái cảm trên khắp cơ thể truyền xuống hạ thân của hắn rồi mạnh mẽ phóng ra khỏi cơ thể.

Cảm nhận được một dòng nhiệt lưu mãnh liệt truyền vào, thân thể của Đoan Mộc Tình run lên, đôi bàn tay trắng mịn như bông của nàng xiết chặt lại, sắc mặt nàng vô cùng kỳ quái, tựa như vô cùng thống khổ nhưng cũng vô cùng khoái hoạt.

Cổ Diêu giống như đang nằm trên một đám mây, rồi như rớt từ trên cao hàng trăm trượng xuống, sau đó nằm ngã lên trên ngực của Đoan Mộc Tình, thở phì phò.

Cảm giác thật là tuyệt diệu, chả trách có vô số người luôn trầm tịch trong đó, làm hoài không biết chán.

Từ giờ phút này trở đi, mình không còn là một thiếu niên nữa rồi mà đã trở thành một nam nhân chân chính.

Nhấc thân thể lên, dựa vào huỳnh quang của quyển Cực Lạc Quyết, có thể thấy được hạn thân của Đoan Mộc Tình đã ướt đẫm, một đóa hoa mai ấn ký thể hiện cho sự thuần khiết của nàng. Ngoại trừ vết máu ra, còn có một chất lỏng màu trắng như sữa không ngừng từ hoa viên thần bí của nàng tuôn ra, mang theo một mùi hương đặc trưng. <@ Pó tay tả chi mà kỹ quá =.-’>

Đoan Mộc Tình hận không thể tìm được cái lỗ để mà chui xuống, nàng cũng không có đủ lực để hợp cặp đùi thon dài và đẹp của mình lại, để cho người khác có thể ngắm nhìn một cách kỹ lưỡng địa phương thần bí và thánh khiết của một thiếu nữ.

Hình ảnh này mãnh liệt in sâu vào trong ánh mắt của Cổ Diêu, khoái cảm vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến thì dục vọng lại bắt đầu dâng lên, nhưng hắn cũng biết, Đoan Mộc Tình làm chuyện này là lần đầu tiên nên không thể mai khai nhị độ, nên hắn chỉ có thể cố nén dục hỏa trong cơ thể xuống, đem các uế vật rửa sạch sẽ, cũng giúp nàng mặc lại quần áo vào.

Lúc này đột nhiên một tiếng động lớn vang lên, tựa như là tiếng của một gian phòng bị người ta phá của xông vào, khiến cho Cổ Diêu hoảng sợ.

Hoàng gia hộ vệ của đoan mộc gia tộc lại đến lục soát rồi!

Mà Đoan Mộc Tình lúc này lại còn đang nằm trên giường, hơn nữa nàng vừa bị mình cưỡng gian, nếu như bị bắt gặp, chỉ có con đường chết mà thôi, không những thế có lẽ trước khi chết còn phải chịu đựng vô số cực hình.

Phải làm gì bây giờ?Mặc dù Philip đã từng nói qua là không cần phải lo lắng, nhưng Cổ Diêu lại không thể nào nghĩ ra được là lão có biện pháp gì khiến cho hoàng gia hộ vệ tiến vào phòng lục soát nhưng không thể tìm thấy Đoan Mộc Tình.

Trái ngược với tâm trạng lo lắng căng thẳng của của Cổ Diêu, Đoan Mộc Tình lộ sắc mặt vui mừng, bởi vì nàng cũng có thể đoán được có chuyện gì xảy ra.

Nàng đột nhiên mất tích, gia tộc nhất định sẽ dùng toàn lực để lục soát cả thành.

Nhưng khi nghĩ đến mình đã không còn là một thiếu nữ thuần khiết nữa nàng lại cảm thấy buồn và đau khổ.

Tiếng cửa phòng bị phá càng ngày càng gần.

Cổ Diêu ngay cả thở cũng không dám, thậm chí dùng tay bịt kín miệng của Đoan Mộc Tình, nhưng khi nhớ đến Đoan Mộc Tình không thể nào thốt lên lời được mới buông ra, nếu như nàng có thể nói được thì đã sớm kêu cứu rồi chứ cần gì đợi đến bây giờ.

Tiếng bước chân ngoài cửa ngừng lại sau đó lại vang lên, nhưng đó lại là cửa phòng kế bên.

Đoan Mộc Tình hiện lên vẻ thất vọng trong mắt, nhưng cũng không thể nào nghĩ ra được tại sao hoàng gia hộ vệ lại không xông vào gian phòng này.

Ngay cả Cổ Diêu cũng không rõ, nhưng hắn có thể khẳng định, nhất định là lão quỷ Philip giở trò, về phần cụ thể thế nào thì hắn không biết được.

Cái lão sư phụ cổ quái kia quả thật là một người thần thông quảng đại.

Vừa rồi trải qua một hồi chiến đấu điên cuồng, làm cho hắn cảm thấy mệt mỏi, đợi sau khi tiếng bước chân xa dần hắn liền tiến lại ôm Đoan Mộc Tình vào lòng rồi chìm sâu vào mộng đẹp.

==============================

Kính mời bà con cô bác anh chị em đón xem

Vô Sỉ Đạo Tặc

Quyển 4 : Đoan Mộc Gia Tộc

<@Cùng Tắm>

Tác giả: Vô Xỉ Đạo Tặc <无齿盗贼>

Dịch: xbntx

Biên Tập: xbntx

Converter: xbntx

Nguồn : 4vn.eu -

Quyển 4 - Chương 5: Đồng Dục <@Cùng tắm>

Đây là lần đầu tiên Cổ Diêu có được một giấc ngủ tuyệt vời nhất, trong quá khứ hắn thường gặp phải ác mộng, mơ thấy tình cảnh của mẫu thân, mơ thấy lại hình ảnh chết chóc do nạn đói gây ra, hai cô nhi đem một cô nhi khác giết rồi sau đó ăn tươi, cùng với vô số hình ảnh bi thảm khác mà hắn đã thấy qua.

Vừa tỉnh lại, trời cũng đã sáng.

Trước kia đều là một mình, bất quá lần này lại khác, bên cạnh còn có thêm một tuyệt đại mỹ nữ thiên kiều bá mị.

Đoan Mộc Tình như một đóa hoa hải đường, khi ngủ trên mặt nàng vẫn còn ngấn lệ, đôi mắt sưng đỏ, có thể thấy được đêm qua nàng hẳn là khóc rất nhiều.

Dục vọng đã trôi qua, trong lòng hắn nổi lên cảm giác thương tiếc, đồng thời cũng có cảm giác thỏa mãn.

Tiểu mỹ nữ này bây giờ cũng đã chính thức trở thành một nữ nhân.

“Cốc! Cốc!” bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cổ Diêu hơi kinh hãi, từ bên cạnh Đoan Mộc Tình đứng dậy đi ra ngoài, tới bên cửa hỏi:”Là ai?”

Ngoài cửa truyền đến thanh âm của Philip:”Là ta, mau mở cửa!”

Quả nhiên là Philip, nếu như đó là hoàng gia hộ vệ của đoan mộc gia tộc chúng đã không khách khí như vậy rồi.

Vì không muốn quấy rầy xuân mộng của Cổ Diêu nên Philip mới lần đầu lễ phép như vậy, trước kia lão chưa bao giờ gõ cửa mà chỉ vô thanh vô thức xuất hiện trước mặt hắn.

Mở cửa phòng, Philip cầm tay Cổ Diêu kéo hắn ra ngoài. Lão đã thành tinh rồi nên dĩ nhiên là từ ánh mắt của Cổ Diêu lão đã biết có chuyện gì xảy ra, lão cười dài nói:”Hảo đồ nhi, đêm qua có phải là rất sung sướng không?”

“Vâng!” Khuôn mặt của Cổ Diêu nóng rần lên, chỉ vâng vâng dạ dạ mà không trả lời, quả thật, đêm qua chính là khoảnh khắc mà hắn vui sướng khoái hoạt nhất trong đời kể từ khi song thân của hắn không còn.

Tâm tình của Philip cũng vui vẻ:”Hà hà, sư phụ đã nói rồi, lựa chọn tế phẩm tuyệt sẽ không để ngươi thất vọng, phải biết rằng, diễm phúc này không biết bao nhiêu nam nhân mơ ước đến, nhưng nhà ngươi lại không tốn chút sức nào đã chiếm được.”

Cổ Diêu không muốn dây dưa vấn đề này nên nói sang chuyện khác:”Sư phụ, người làm thế nào khiến cho hoàng gia hộ vệ không xông vào gian phòng của đệ tử?”

“Muốn đối phó với mấy tên không có huân chương này hoàn toàn đơn giản, ta biểu diễn cho ngươi xem.” Philip chỉ vào phòng Cổ Diêu:”Ngươi đi vào thử xem.”

Không biết Philip có huyền có gì, Cổ Diêu mang theo một bụng nghi vấn tiến lại gian phòng, nhưng hắn lại kinh ngạc phát hiện, bố cục bên trong hoàn hoàn không giống với gian phòng của mình là lại là gian phòng của Philip.

Dụi mắt mấy cái, Cổ Diêu nhận ra mình không có nhìn lầm, nhưng hắn vừa đi vào chính là phòng của mình.

Điều này khiến cho hắn vô cùng khó hiểu:”Sư phụ, chuyện gì đã xảy ra?”

“Chướng nhãn pháp! Một loại huyễn thuật!”Philip cười một cách đắc ý, giải thích nghi hoặc của Cổ Diêu:”Đừng tưởng rằng chỉ có Hách Liên gia tộc mới có hiểu biết về huyễn thuật, sư phụ cũng am hiểu, huyễn thuật của ta có thể so sánh với ’Thiên Mị Huyễn Cảnh’, nếu nói đến tính bí mật chỉ có hơn chứ không có kém, đây là sư phụ kết hợp với vô ảnh đấu khí, người có thực lực yếu hơn người làm huyễn thuật không cách nào có thể phát hiện ra được, về điểm này thì sư phụ là đệ nhất nhân của bổn môn.”

Nói xong câu cuối Philip có điểm dương dương tự đắc.

“Woa, sư phụ, người thật là quá lợi hại, có thể cùng với lịch đại tổ sư sánh vai rồi!”

Cổ Diêu thuận thế vỗ mông ngựa một cái, hơn nữa lại đúng lúc Philip tâm tình đang vô cùng vui vẻ, nhưng lão lại khiêm nhường nói:”Có thể sánh ngang với lịch đại tổ sư không ta không quan tâm, ta có thể vì bổn môn mà cống hiến là đã cảm thấy vô cùng đắc ý rồi. Còn thêm một việc khiến ta đắc ý đó chính là có thể thu được hai đồ đệ, đây là lần đầu tiên của bổn môn hơn ngàn năm qua. Được rồi ngươi không được làm sư phụ thất vọng!”

Thừa dịp Philip vui vẻ, Cổ Diêu vội ho khan một tiếng:”Sư phụ, đêm qua, đệ tử có nhìn qua Cực Lạc Quyết, kết quả phát hiện nam tử trong ảnh dùng tay kích thích những bộ vị của nữ nhân có chút đặc biệt, những vị trí đó được gọi là gì?”

Philip trầm ngâm một chút:”Đã phát hiện ra rồi sao? Theo lịch đại tổ sư cho rằng, đó chính là các huyệt đạo bí mật do Lý Duy Tư sư tổ phát hiện ra, có tác dụng kích thích dục vọng nguyên thủy của con người một cách mãnh liệt. Ngoài việc đó ra, Cực Lạc Quyết còn có rất nhiều điều huyền diệu khác, sau này cứ từ từ mà nghiên cứu. Ở phương diện ảo thuật và thăm dò, cực lạc giáo chủ Cổ Tư Tháp Phu <Gustave> quả là một thiên địa kỳ tài!”

Cảm thán trôi qua, Philip nói:”Tốt lắm, bắt đầu từ hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi Tiêu Dao Vô Ảnh!”

Cả buổi sáng, Philip dạy cho Cổ Diêu khẩu quyết của Tiêu Dao Vô Ảnh, càng là công pháp cao thâm thì lại càng huyền diệu, Tiêu Dao Vô Ảnh cũng không ngoại lệ, suốt cả buổi sang mới truyền xong khẩu quyết của tầng thứ nhất.

Đến giữa trưa, Cổ Diêu đột nhiên nhớ đến một việc, nói với Philip:”đúng rồi sư phụ, Đoan Mộc Tình, nàng còn chưa có ăn gì.”

“Hà hà, mới chỉ có một đêm thôi mà đã quan tâm đến tiểu bảo bối của ngươi như vậy rồi sao?” Philip cười nói:”Yên tâm, hôm trước ta đã cho nàng dùng một viên tiểu hoàn đan, trong vòng nửa tháng sẽ không lo bị đói, ngươi bây giờ cần làm chính là bài trừ tạp niệm, nghe theo sự chỉ dạy của sư phụ.”

Tiểu hoàn đan vốn là một loại đan dược chuyên trị nội thương, vô cùng hiệu nghiệm, các vũ giả đều mơ tưởng đến có được nó để phòng thân, nhưng Philip lại dùng làm thức ăn cho Đoan Mộc Tình, có thể nói là phí của trời, Tiêu Dao Môn quả thật là bảo vật nhiều không đếm xuể. <@1 đêm ăn trộm = chục năm làm >
Cổ Diêu nghe vậy an tâm một chút, cho đến tối hắn mới có ghi nhớ hoàn toàn tâm pháp tầng thứ nhất của Tiêu Dao Vô Ảnh.

Nghĩ đến Đoan Mộc Tình Cổ Diêu không thể chờ đợi được liền nhanh chóng trở lại phòng.

Đoan Mộc Tình đã sớm tỉnh lại, cũng không hề khóc nữa, chỉ là ánh mắt vô hồn không biết là đang suy nghĩ gì nữa.

Cổ Diêu bị kích động mà tiến đến bên cạnh giường, không biết phải nên làm thế nào, một ngày không thấy nàng, hắn tựa như bị đánh mất linh hồn, hắn chưa từng có cảm giác như thế với bất kỳ một nữ tử nào, mà nữ tử này hắn cũng chỉ mới biết mà thôi.

Nhưng Đoan Mộc Tình ngay cả hai tròng mắt cũng không hề chuyển động, vẻ mặt đờ đẫn.

Không khí ngưng trọng, Cổ Diêu không biết phải nên làm thế nào mới tốt.

Hắn biết, thái độ lạnh lùng này của Đoan Mộc Tình chính là phản kháng lại hành động thú tính của mình.

Sự nhiệt tình trong lòng Cổ Diêu nhất thời bị dập tắt, trong lòng hắn cảm thấy khổ sở, hắn có thể lý giải được, một thiếu nữ tiền đồ sáng lạng mà lại bị phá hủy, nàng hẳn định là hận mình thấu xương.

Cổ Diêu thở dài nói:”Ta giúp nàng tắm!”

Lúc này Đoan Mộc Tình không thể động đậy, không thể tự làm được nhiều việc, Philip đã cho nàng dùng tiểu hoàn đan nên không cần chú ý đến việc ăn uống, nhưng nàng cũng cần phải vệ sinh sạch sẽ, nếu không thì một một tiểu mỹ nữ thơm mát cũng sẽ trở thành một “Cánh Hoa Tàn”.

Nghe thấy Cổ Diêu nói thế, ánh mắt của Đoan Mộc Tình thoáng động, có chút kinh hoàng.

Cổ Diêu nhanh chóng cởi bỏ y phục của nàng sau đó ôm nàng đi về phía phòng tắm.

Cổ Diêu dùng nước nóng giúp nàng lau từng nấc da thịt, rất chuyên chú, cẩn thận, ngay cả địa phương bí ẩn nhất cũng không bỏ qua, giống như là một nhà điêu khắc vệ sinh một tác phẩm nghệ thuật đắc ý của mình vậy.

Tất cả các vị trí trên cơ thể của mình đều bị quái nhân sờ mó và xem xét cẩn thận, Đoan Mộc Tình thẹn đến nỗi muốn chui xuống đất, khuôn mặt ửng đỏ, ngay cả trên bộ ngực sữa cũng thoáng hồng hiện lên vẻ mỹ lệ như một đóa hồng, nhưng nàng lại không thể nào kháng cự.

Sau khi giúp nàng tắm, Cổ Diêu cũng tự tắm giặt sạch sẽ, sau đó ôm Đoan Mộc Tình đến bên giường, tiếp tục một trận bão tố …

==================

Lời tác giả:

Ủng hộ ủng hộ nào! Làm cho đạo tặc càng dâm đãng, ta không phải một người dâm đãng nhưng không dâm đãng không phải là người!

Quyển 4 - Chương 6: Tâm sự trong phòng

Ban ngày Cổ Diêu đến chỗ Philip học Tiêu Dao Vô Ảnh, mà buổi tối thì về phòng giúp Đoan Mộc Tình tắm rửa, sau đó điên cuồng một phen rồi chìm sâu vào giấc ngủ, cuộc sống như vậy cơ hồ trở thành một quy luật không đổi.

Vì không muốn ảnh hưởng đến đêm xuân của Cổ Diêu và cũng tránh cho tiểu cô nương không kín miệng tiết lộ ra ngoài, Philip cho Hàn Đan đến ở một phòng khác.

Dần dần, Hàn Đan cảm thấy nhàm chán đến cực điểm, nên nàng phải năn nỉ Philip cho nàng ở cùng một chỗ với Cổ Diêu lúc Philip truyền nghệ cho hắn, chỉ là lúc ấy thì nàng không nỡ quấy nhiễu.

So với cả ngày không thấy mặt Cổ Diêu thì như thế đã tốt hơn nhiều.

Hàn Đan vốn là một tiểu cô nương dễ dàng thỏa mãn, trước kia nàng ở trong nhà thường bị Hàn đại hộ cấm ra ngoài, loại phong bế này từ nhỏ nàng đã quen rồi, hơn nữa nàng cũng hiểu nhiều sự tình, nên cũng không oán hận, lâu lâu có thể cùng với Cổ Diêu nói chuyện vài câu là đã vui lắm rồi.

Mỗi lần hoàng gia hộ vệ của Đoan Mộc gia tộc tìm đến đều bị Philip dùng Vô Ảnh huyễn thuật che dấu nên bình an vô sự.

Mà đáng thương nhất chính là Đoan Mộc Tình trở nên giống như là một búp bê vậy, bị nhốt trong một gian phòng nho nhỏ, không thể thấy ánh nắng mặt trời. <@Thật là tội nghiệp >

Cuốc sống cứ như vậy tiếp diễn một tháng, Đoan Mộc gia tộc rốt cuộc hết hy vọng, bọn họ xác định Đoan Mộc Tình đã bị đưa ra ngoài thành. Philip nói không sai, lão nếu có thể đem Đoan Mộc Tình từ trong đoan mộc gia tộc ra thì lại càng dễ dàng đưa nàng ra khỏi thành.

Tuy Đoan Mộc Tình vốn là một tiểu công chúa được được cả gia tộc yêu mến, cũng không thể vì một mình nàng mà nhiễu loạn dân chúng hàng ngày.

Cơn phong ba chấn động về Đoan Mộc Tình cũng kết thúc ở đó, nhưng dân cư ở Lan Tư quận đối với sự tình của Đoan Mộc Tình cũng không có chấm dứt bàn tán, mọi người đều hy vọng một cô gái thiện lương như nàng không bị thương tổn gì, có một điều mà không ai biết đó là nàng vẫn còn ở trong thành, trong một tiểu khách điếm.

Trong khoảng thời gian này, dưới sự hết lòng chỉ dạy của Philip, Cổ Diêu cũng chuyên tâm học tập Tiêu Dao Vô Ảnh tầng thứ nhất, tầng thứ nhất so với đấu khí trước kia hắn luyện cũng không sai biệt lắm, đều là trụ cột, tận lực tăng cường lực lượng của bản thân. Điểm khác nhau chính là Vô Ảnh đấu khí thiên về tốc độ, nhanh hơn hẳn so với các loại đấu khí khác.

Đấu khí của đạo tặc vốn lấy nhẹ nhàng là chính, Tiêu Dao Vô Ảnh lại càng phát huy điểm đó đến nỗi nhuần nhuyễn.

Bởi vì tốc độ lưu động của đấu khí nên thân thể của Cổ Diêu cũng phi thường nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, dễ dàng đột phá cực hạn của người bình thường. Bây giờ hắn có thể dễ dàng nhảy cao hai thước, còn nhảy xa thì đã đạt đến bốn thước, đây đã là một tiêu chuẩn của sơ cấp chiến sĩ, về tốc độ ra quyền của hắn lại càng vượt qua tốc độ của một sơ cấp chiến sĩ, phải biết rằng hiện giờ hắn vẫn chỉ là một tên tiểu tử mà thôi.

Thấy được hiệu quả to lớn của việc luyện tập nên Cổ Diêu ngày càng tin tưởng, nên càng có hứng thú tu luyện hơn, hắn chìm đắm trong tu luyện, thực lực ngày càng tăng mạnh, nhanh chóng đột phát tầng thứ nhất tiến vào tầng thứ hai của Tiêu Dao Vô Ảnh.

Giai đoạn thứ nhất không chỉ luyện nhảy cao, nhảy xa, công kích nhanh chóng mà còn phải rèn luyện tập thân pháp, biến chiêu trong công kích tốc độ cao.Theo lẽ thường mà nói, việc này chỉ có những vũ giả sau khi tu luyện đấu khi đến giai đoạn cao mới có thể luyện tập vũ kỹ khó hơn, cho dù đạo tặc hay là thích khách, đều cũng phải đạt đến một mức nào đó mới có thể hoàn thành, nhưng Tiêu Dao Vô Ảnh tầng thứ hai đã có rồi, đây chính là điểm huyền diệu của công pháp. Khi đấu khí chưa đạt đến cảnh giới ngoại phóng thì xem như chưa đủ tư cách là một đấu khí vũ giả, có thể đạt được những kỹ năng của cao giai vũ giả là một điều đặc biệt, điều này hoàn toàn trái ngược với thường quy của võ đạo.

Đương nhiên thực lực của Cổ Diêu hiện nay là rất yếu, bất quá nếu đấu với một người có trình độ ngang hắn, dựa vào các tính chất đặc biệt của vũ giả cao cấp, nếu không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra thì có thể nói hắn bất bại.

Tối hôm đó, như thường lệ Philip kết thúc truyền dạy kết thúc lúc mười giờ, trong giai đoạn này biểu hiện của Cổ Diêu khiến cho lão hết sức hài lòng, lão không còn gọi Cổ Diêu là “Thổ Bao Tử” hoặc là “Tiểu Tử” nữa, mà vuốt cằm nói:”Hảo đồ nhi, hôm nay ngừng ở đây đi, trở về xem tiểu bảo bối của ngươi đi.”

Cùng ở chung với Philip hơn một tháng, Cổ Diêu cũng dần dần hiểu rõ tính chất của lão, trên thực tế lão là một người vô cùng biết cách nói chuyện tùy theo từng loại người.

Sau khi cáo từ, Cổ Diêu trở lại phòng, đưa Đoan Mộc Tình đi tắm rửa.

Trải qua hơn một tháng, Cổ Diêu đối với thân thể của Đoan Mộc Tình vô cùng quen thuộc, thậm chí trên cơ thể nàng có điểm đặc biệt gì hắn cũng nhớ rõ. Mỗi lần hắn giúp Đoan Mộc Tình tắm rửa, hắn đều sợ làm tổn hại đến kiệt tác nghệ thuật của thiên nhiên, vô cùng chuyên chú, cẩn thận, tỉ mỉ, tựa như là vĩnh viễn không bao giờ chán ghét.

Cuộc sống như thế đã trở thành thói quen, Đoan Mộc Tình cũng đã chấp nhận số mệnh, cũng không ngượng ngùng như lúc mới bắt đầu. Đương nhiên đối với Cổ Diêu nàng vẫn lạnh lùng như trước mà cũng không tiến hành phản kháng.

Khi Cổ Diêu đưa nàng lên giường, rồi dựa theo các bí huyệt của Cực Lạc Quyết kích thích nàng, nàng không nhịn được đều trở nên ướt át. Đoan Mộc Tình vô cùng hận chính mình, biết rõ bản thân mình vô cùng hận tên quái nhân mang mặt nạ này nhưng lại sinh ra xúc động, thậm chí luôn chờ đợi cảm giác kích thích do quái nhân này mang lại. Lúc này nàng mạnh mẽ cố gắng áp chế dục vọng của chính mình để tránh làm cho quái nhân kia hưng phấn hơn, đó coi như là một loại phản kháng rồi.
Khi tiến vào trong thân thể của Đoan Mộc Tình, Cổ Diêu vẫn dùng Cực Lạc Quyết làm vật trợ giúp hưng phấn.

Cổ Diêu kinh ngạc phát hiện, quyển xuân cung bí kiếp này vốn có vô số hình ảnh, tựa như có văn tự gì đó.

Trước kia, biến hóa chỉ là các hình ảnh nam nữ thay đổi, các phương thức kích thích lẫn nhau thay đổi, về phần các văn tự này chính là lần đầu tiên xuất hiện.

Trong ảo giác hiện ra một mảng văn tự rõ ràng, Cổ Diêu kinh ngạc phát hiện đó là một loại phương pháp hành công đặc biệt, khác hẳn với các quy tắc võ học bình thường mà Philip đã nói với hắn.

Dưới tâm trạng tò mò, Cổ Diêu lần vận hành theo công pháp đó, hắn phát hiện đấu khí di chuyển thẳng xuống hạ thể của hắn.

Vũ kỹ thiên biến vạn hóa, dùng tay, chân, gối, khủy tay, đầu, và có thể bất cứ bộ phận gì thậm chí là cả thân thể để làm vũ khí tấn công, duy nhất chỉ có một chỗ là cấm địa chưa từng dùng bao giờ.

Từ xưa đến nay, chưa có ai từng nghĩ là sẽ dùng “Đoản Thương” của mình để công kích, đây chính là một việc làm vô cùng nguy hiểm, tuyệt đối là một hành vi không bao giờ làm thử, không thì sẽ biến thành “Pha Lê Tuyết”. Kết cấu của điểm đó hoàn toàn khác với các chỗ khác trên cơ thể, đó chính là muốn đưa đấu khí vào cũng không được. Do vậy trong vô vàn cao thủ cũng có không ít người bị bệnh liệt dương, đây chính là do vượt quá giới hạn của vùng cấm.

Tuy nhiên Gustave lại dám sáng tạo ra một môn công pháp để đưa đấu khí truyền vào hạ thể, điểm này tuyệt đối là chưa có ai từng thử, đối với nhận thức về võ học Philip có thể nói là một đại tông sư rồi.

Khi chuyển đấu khí xuống dưới, “Đoản Thương” của Cổ Diêu vốn cứng rắn giờ lại càng giống như là thép luyện.

Mà Đoan Mộc Tình lại có một cảm thụ khác, chỉ cảm thấy dị vật trong vùng đào nguyên của mình lớn hơn vài phần, lại còn dài thêm vài tấc, lại nóng như lửa mà tiến thẳng vào sâu bên trong chỗ mẫn cảm nhất của mình. Thân thể mềm mại của Đoan Mộc Tình run lên, dĩ nhiên là đã lên đến cực đỉnh.

Càng làm cho nàng giật mình chính là chuyện tiếp diễn tiếp theo, vận chuyển theo công pháp thần bí, Cổ Diêu tựa như phân ra thành vô số xúc tua mềm mại như tơ tằm, chúng nó phân tán ra khắp xung quanh, chạm vào từng chỗ nhỏ nhất trong vùng đào nguyên thần bí của nàng, hầu như là bao trụ toàn bộ vùng kín của nàng.

Cơn khoái cảm vốn đã vô cùng mãnh liệt, giờ lại tăng lên vài lần, Đoan Mộc Tình đang ở trên đỉnh phiêu du lại tiếp tục thăng hoa, xuân triều mãnh liệt trào dâng, tràn sang hai bên, làm ướt tấm đệm một mảng lớn. Đoan Mộc Tình cắn chặt đôi môi anh đào, giây phút này nếu nàng có thể nói thì chắc chắc nàng sẽ không nhịn được mà kêu to lên. <@Muốn biết kêu gì thì có thể vào HLM hoặc liên hệ “mít xì” suongrong để biết thêm chi tiết >

Liên tục thăng hoa, tựa như không bao giờ dừng lại, Đoan Mộc Tình hoàn toàn chìm đắm trong sự khoái lạc, hai mắt mê ly, Lưỡng Đỉnh Ngọc Phong ngạo nghễ kịch liệt phập phồng, sau cơn sóng dữ nàng cơ hồ như bất tỉnh, khắp người mềm yếu vô lực, hoàn toàn nằm yên trong lòng Cổ Diêu.

Trước kia Cổ Diêu tiếp xúc chỉ là các thủ pháp nông cạn mà thôi, cái này mới thực sự là Cực Lạc Quyết chân chính.

Quyển 4 - Chương 7: Tự do

Cứ thế lại nửa tháng trôi qua, Cổ Diêu cũng đã đạt đến thượng tầng của Tiêu Dao Vô Ảnh tầng hai, lúc này đấu khí của hắn đã đạt đến cảnh giới ngoại phóng, tốc độ vận chuyển nhanh hơn, đã có thể miễn cưỡng thực hiện các biến chiêu đơn giản ở tốc độ cao.

Chỉ là ở tại một chỗ ở trong khách điếm này nên Cổ Diêu cũng chưa có cơ hội thử.

Hôm nay, Philip sau khi truyền nghệ cũng dừng lúc 10 giờ <@ chắc là 10 giờ tối>, không giống như trước kia trêu Cổ Diêu về quan hệ của hắn và Đoan Mộc Tình, mà nói:”Hảo đồ nhi, qua khoảng 10 ngày nữa chúng ta sẽ rời đi.”

Cổ Diêu nghe vậy lấy làm kinh hãi:”Cái gì?”

“Chúng ra đã ở đây không ít thời gian rồi.” Philip nói:”Ước định hằng năm của Tiêu Dao Môn cũng sắp đến rồi, chúng ta sẽ tiếp tục tây thượng cùng hội họp với sư tỷ của ngươi.”

Mặc dù cả ngày phải ở trong khách sạn nhưng Cổ Diêu lại không hề cảm thấy buồn bực, trái lại hắn cảm nhận đây chính là khoảng thời gian sung sướng nhất trong đời.

Ngoại trừ vũ kỹ ngày càng tiến bộ, còn có một nữ tử làm cho hắn quyến luyến.

“Vậy, Đoan Mộc Tình sẽ làm sao?”

“Đưa nàng trở về nhà!” Philip rút một điếu thuốc ra:”ta nghĩ nhiệm vụ làm tế phẩm của nàng đã hoàn thành.”

“Không!” Cổ Diêu vội la lên:”Không được, đệ tử đối với sức mị hoặc của nữ nhân vẫn còn chưa kháng cự lại!”

“Hảo đồ nhi, đừng lừa gạt chính mình! Trong một tháng, dưới sự trợ giúp của Cực Lạc Quyết cùng Đoan Mộc Tình, đừng nói là mỹ nữ, cho dù đó có là mị thuật thì cũng không làm gì được ngươi.” Philip thở dài nói:”Ngày này cũng sẽ phải đến.”

Cổ Diêu im lặng, hắn biết tâm tư của mình không thể nào qua khỏi ánh mắt lợi hại của Philip.

Từ lúc tập được bí công trong Cực Lạc Quyết, hắn đối với chuyện phòng the dần dần tinh thông, thậm chí bất cứ lúc nào cũng có thể làm cho Đoan Mộc Tình sung sướng đến nỗi chết đi sống lại, Cổ Diêu hoàn toàn nắm trong tay việc làm cho Đoan Mộc Tình thăng hoa đến cực đỉnh.

Cổ Diêu đem chuyện thần bí công pháp nói cho Philip, biết được không phải là ai cũng có thể nhìn thấy văn tự trong ảo giác, kể cả Philip, lịch đại tổ tiên của Tiêu Dao môn chỉ có sáu người có thể tập được công pháp đó. Gustave đem công pháp đưa vào trong cực lạc quyết rồi thông qua một phương pháp đặc biệt nào đó truyền vào não người, những người khác cho dù có biết cũng không thể nào tu thành.

Mà sáu vị tổ sư học được công pháp thần bí trong Cực Lạc Quyết đều hoàn toàn miễn dịch đối với mị thuật.

Một lát sau, Cổ Diêu mới nói:”Sư phụ, có thể mang Đoan Mộc Tình cùng đi không?”

Philip nói như chém. Đinh chặt sắt:”Không được!”

“Tại sao?”

Philip chậm rãi nói:”Bởi vì nàng vốn là ‘Tế Phẩm’”

Cổ Diêu không nhịn được nói:”Đây chính là nguyên nhân?”

Philip hỏi ngược lại:”Cho dù mang nàng ta theo, ngươi định thế nào, đem nàng giam lỏng cả đời, trở thành đồ của chính mình sao?”

Thân thể Cổ Diêu run rẩy một chút, Philip nói trúng vào điểm trọng yếu của vấn đề.

Đoan Mộc Tình là bị cưỡng gian, nàng đối với mình hận thấu xương.

Kỳ thật không phải Cổ Diêu không biết điểm này, chỉ là nội tâm của hắn lại cố gắng tránh né mà thôi.

“Đoan Mộc Tình có thể thích ngươi nhưng Đoan Mộc gia tộc sẽ chấp nhận một tên đạo tặc như ngươi sao?” Philip tiếp tục xát muối vào vết thương của Cổ Diêu, lão biết làm như thế thì rất tàn khốc Nhưng Thà Đau, Đau Một Lần Rồi Thôi.Nhìn thấy sắc mặt của Cổ Diêu trắng bệch, Philip thở dài một hơi:”Hảo đồ nhi, ngươi phải biết rằng chúng ta chỉ là đạo tặc, cùng các đại gia tộc cao cao tại thượng vốn là thuộc về hai thế giới khác nhau, cho nên các ngươi không thể nào ở cùng nhau được, nên sớm vứt bỏ cái ý niệm đó ra khỏi đầu đi.”

Cổ Diêu không phản bác, không sai, hắn chỉ có thể sống một cuộc sống đạo tặc thấp hèn trong bóng tối mà thôi, mà Đoan Mộc Tình lại là một tiểu công chúa, thân phận tôn quý, có thể cùng nàng thân mật một tháng có thể nói là đã tốn không biết bao nhiêu phúc khí rồi.

Trầm mặc hồi lâu Cổ Diêu mới khổ sở nói nói:”Sư phụ, đệ tử biết rồi.”

Philip đưa cho hắn một sợi dây chuyền có hình bán nguyệt màu xanh:”Đây chính là tinh hạch của Mộc Mị, đưa nó cho Đoan Mộc Tình, xem như là bồi thường phần nào cho việc chọn nàng làm tế phẩm!”

Mộc Mị vốn là do tinh hoa của thiên địa sinh ra, sức sống hết sức quỷ quái, tinh hạch của chúng đối với người tu luyện hệ mộc là chí bảo, có được nó thì việc tu luyện có được vô số hiệu dụng khó mà tưởng nổi.

Chỉ là Mộc Mị cực kỳ hiếm thấy, nếu không may mắn thì khó mà gặp được nó, tốc độ lại vô cùng nhanh, nếu không thể nhất kích tất thắng thì nó sẽ lập tức hòa nhập vào cây cỏ biến mất, cũng chỉ có Tiêu Dao Môn hạ mới có được khinh công dị thường tiếp cận được nó.

Đoan Mộc gia tộc nổi tiếng về Mộc hệ đấu khí, mộc mị tinh hạch chính là vật phụ trợ tốt nhất cho việc tu luyện.

Cổ Diêu cũng không nói lời nào mà chỉ tiếp nhận rồi để vào trong lòng.

Lúc này Đoan Mộc Tình đang nằm trên giường, có chút thất thần, nếu tính thời gian thì quái nhân kia hẳn là đã trở về.

Lúc trước, đến khoảng thời gian này là nàng vô cùng sợ hãi.



Nhưng mấy ngày nay, trong lòng nàng lại phát sinh biến hóa, giống như bây giờ, trong lòng nàng có chút chờ mong.

Không có khả năng đó, theo lý thì mình phải phi phường căm hận hắn mới đúng chứ! Tên quái nhân kia đã cướp đi sự trong sạch của mình, phá hủy hy vọng của mình.

Nhưng cũng không thể nào tự lừa dối bản thân mình được nên Đoan Mộc Tình không thể phủ nhận, nàng đối với sự việc sắp xảy ra có chút không thể khống chế khát vọng, mỗi khi nghĩ đến tình cảnh dục tiên dục tử, không cách nào dùng ngôn ngữ để hình dung được thời khắc đạt đến cực hạn của mình, mặt nàng nóng rần lên, thậm chí vùng đào nguyên còn xuất ra một chất lỏng đặc thù.Loại tâm lý này không thể nào khống chế được, làm cho Đoan Mộc Tình có cảm giác sợ hãi sâu sắc, nàng chỉ có thể tự an ủi chính mình, quái nhân mang mặt nạ kia là ma quỷ, có thể mê hoặc người khác, năng lực quỷ dị!

Cửa phòng mở ra, Đoan Mộc Tình nghe được tiếng bước chân, tiếp theo nàng thấy được tên quái nhân mặt nạ kia.

Mặc dù không không thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn sau lớp mặt nạ nhưng Đoan Mộc Tình có thể cảm giác rõ ràng có chút gì đó không bình thường.

Trước kia khi trở về hắn vô cùng phấn khởi, nhưng hôm nay ánh mắt của hắn vô cùng buồn bả, tựa hồ không vui.

Đáng lý ra khi nhìn thấy tên quái nhân đáng ghét này trông có vẻ mất mác như thế thì nàng phải đắc ý, hả hê mới đúng nhưng nàng lại phát hiện ra mình không có một chút cao hứng nào.

Sau khi chuyên chú vệ sinh thân thể, ngoài ý muốn là đêm nay hắn không có cấp bách, lúc nằm trên giường, hắn cũng không có lập tức động tay động chân, mà nói:”Nói thật, trước kia ta rất hâm mộ nàng, sinh ra trong một gia đình giàu có, nàng lớn lên lại xinh đẹp, thiên thư thông tuệ, tuổi còn trẻ mà vũ kỹ đã có thành tựu hơn người, có cha mẹ và các huynh đệ thương yêu, thậm chí cả Lan Tư quận này ai cũng yêu mến nàng ...”

Tên quái nhân rất ít nói chuyện, hoạt động thân thể thì nhiều, bây giờ đột nhiên hắn cảm khái làm cho Đoan Mộc Tình cảm thấy lạ.

Thanh âm của hắn trầm thấp khàn khan, nhưng từ cách nói chuyện của hắn có chút ngây thơ cùng với da tay của hắn mà phán đoán hẳn là một thiếu niên, tuổi so với mình không hơn bao nhiêu.

“Mà ta, chỉ là một cô nhi không cha không mẹ, lúc ta năm tuổi đã phải kiếp sống lưu lãng, ngay cả cơm cũng không có mà ăn, có thể có được rễ cây, vỏ cây, đôi khi là vài khúc xương của người khác vứt bỏ đã là một chuyện hạnh phúc rồi.”

Nhìn Đoan Mộc Tình, Cổ Diêu tự giễu mà cười cười:”có lẽ nàng nhận thấy ta là một người rất là ti tiện, nhưng một người có thể sống đó chính là một việc may mắn rồi, đừng nói là rễ cây hay là vỏ cây, ta thậm chí cũng đã gặp qua hai cô nhi cường tráng hơn đem một cô nhi gầy yếu hơn giết chết để ăn. Nghe vậy có phải rất là khó tin phải không, đương nhiên, nàng sinh ra và lớn lên trong gia đình phú quý, cho dù có tưởng tượng cũng không thể tưởng tượng nổi tình cảnh này.”

Nét mặt của Đoan Mộc Tình lần đầu không có băng lạnh, nàng mở to đôi mắt mà nhìn hắn, nàng không ngờ tên ma quỷ này lại có quá khứ thê thảm đến như vậy.

“Nhưng!” nói đến đó Cổ Diêu ngữ khí gập lại:”Bây giờ ta đã không còn hâm mộ nàng rồi, nàng rất may mắn, tại các phương diện khác nàng đều không thiếu thừ gì nhưng nàng lại mất đi một thứ trọng yếu nhất – Tự Do.”

Đoan Mộc Tình nghe thấy thế thân thể mềm mại run rẩy, nàng vốn là một thiếu nữ nhu thuận, vì không muốn cho các trưởng bối lo lắng nên cả ngày tình nguyện ở trong gia tộc, cả tháng không có mấy lần ra khỏi cửa.

Cổ Diêu nói tiếp:”Nàng giống như là một con chim trong chiếc lồng son, áo cơm không lo, nhưng lại không bao giờ vươn đến bầu trời cao vô tận kia được, vất vả rời khỏi chiếc lồng son kia, lại lạc đến một chiếc lồng khác nhỏ hơn, nàng nói có phải là chuyện đáng buồn hay không? Mà ta, chỉ là một con chim hoang, chưa từng có ai cho ta thực vật, ta có thể tùy ý làm mọi việc theo ý thích của mình, đối với việc này ta cảm thấy hết sức may mắn.”

“Ta biết nàng rất định là rất hận ta đã đem nàng giam lỏng ở chỗ này” Cổ Diêu cười nói:”Nhưng cuộc sống thống khổ này sẽ không duy trì lâu nữa đâu, bởi vì ta sẽ phải rời khỏi đây, nàng sẽ được tự do!”

Đối với Đoan Mộc Tình mà nói, đây vốn là một tin tức vô cùng tốt, nhưng ánh mắt của nàng lại trở nên vô cùng kỳ quái.

Cổ Diêu cũng không có chú ý đến, hắn tiếp tục nói:”Ha ha, hẳn là nàng vô cùng cao hứng, ta chân thành hy vọng, sau khi nàng ra khỏi chiếc lồng sắt này thì sẽ không bị nhốt trong chiếc lồng khác. Đôi khi nghe lời quá mức chưa chắc đã là chuyện tốt, một người, cũng nên cố gắng vì chính mình! Sợi dây chuyền mộc mị này ta tặng nàng, nàng muốn giữ nó lại hay ném nó đi hoặc dùng nó để trút giận đều được.”

Cổ Diêu đeo lên cho nàng, tinh hạch hình bán nguyệt phát ra thanh quang nhu hòa, khiến cho Đoan Mộc Tình càng lộ thêm vẻ điềm mỹ, nét đẹp của nàng càng được tăng thêm, nhìn nàng yết hầu của Cổ Diêu như bị vật gì cản vậy.

Không có tiết tấu, hắn thô bạo tiến vào trong cơ thể của Đoan Mộc Tình, cũng không sử dụng Cực Lạc Quyết, chỉ căn cứ vào bản năng mà điên cuồng tấn công.

Kỳ quái nhất chính là Đoan Mộc Tình phản ứng lại mãnh liệt chưa từng có.

Liên tục ra vào không biết bao nhiêu lần, Cổ Diêu rốt cục cũng đem tinh hoa của sự sống phún xuất vào trong cơ thể ôn nhuận của Đoan Mộc Tình, sau đó hắn ôm chặt thân thể mềm mại của nàng, ôm thật chặc, tựa như nếu hắn buông ra sẽ mất nàng vĩnh viễn, hẳn lẩm bẩm trong miệng:”Nàng là tiểu bảo bối của ta, vĩnh viễn là tiểu bảo bối của ta, vĩnh viễn là người của ta …”

Hắn cứ lẩm bẩm như thế đến khi ngủ say, mà Đoan Mộc Tình lại mở to đôi mắt sáng, trong ánh mắt chứa rất nhiều điều mà Cổ Diêu không cách nào hiểu được, có lẽ ngay cả chính nàng cũng không thể hiểu hết …

Quyển 4 - Chương 8: Nhẫn Giả <@Ninja>*

Cuộc sống cứ tiếp tục như thế, trước mỗi lần hành sự, Cổ Diêu vẫn như cũ tâm sự với Đoan Mộc Tình một vài việc về mình, chỉ là tên tuổi, thân phận, cùng với Tiêu Dao Môn thì thủ khẩu như bình, đây là Philip yêu cầu hắn không được tiế lộ về sư môn.

Đoan Mộc Tình cũng không hề giống như trước luôn lạnh như băng, có lẽ nàng biết sắp lấy được tự do, tâm tình, thái độ mới có thể hơi chút chuyển biến tốt đẹp, Cổ Diêu cho là như vậy.

Thoáng một cái là tám ngày trôi qua, thời gian rời đi còn lại hai ngày.

Giữa trưa lúc, Hàn Đan cảm thấy hơi mệt mỏi và trở về phòng nghỉ ngơi, mà Cổ Diêu vẫn như cũ cần cù tập Tiêu Dao Vô ảnh tầng thứ hai, chỉ là lại có vẻ thất thần, ngay cả công pháp thần kỳ kia giờ phút này cũng mất đi lực hấp dẫn.

Philip rõ ràng mà cảm thấy được Cổ Diêu không yên lòng, hắn đương nhiên biết đồ đệ đang suy nghĩ cái gì, cũng không trách hắn, mà là thở dài nói: "Đừng suy nghĩ miên man nữa, đáng tới sớm muộn cũng sẽ đến, không cần lo lắng, mỹ nữ thôi mà, thiên hạ còn nhiều."

Cổ Diêu ngẩng đầu lên: "sư phụ, lúc đầu khi người rời đi 'tế Phẩm', một điểm cũng không cảm thấy khổ sở sao?"

"Cái ... này …", vấn đề này tựa hồ làm cho Philip có chút ứng phó không kịp, bất quá lão nhanh chóng nói: "Thời gian sẽ xóa nhòa hết thảy."

Nói thế cũng không rõ ràng lắm, Cổ Diêu đang định hỏi tới, Philip sắc mặt đột nhiên đại biến, quát: "Người nào?"

Cùng lúc đó lão cũng nắm chặt bàn tay lại.

Cổ Diêu nghe vậy rất là kinh ngạc, hắn rất rõ bản lãnh của Philip. Đoan Mộc Tình mới vừa mất tích không bao lâu, các hoàng gia hộ vệ của Đoan Mộc gia tộc liền nhanh chóng truy tìm, có cả một số người có được huy chương vinh dự có thể coi như là cao cấp kỵ sĩ đến đây để lục soát, nhưng khi vừa đến cửa khách sạn là lão đã biết rồi.

Đến tột cùng là ai, dĩ nhiên có thể ở vô thanh vô tức mà đến gần Philip?

"Hừ, tiểu tử ngốc, ngươi cho rằng hắn sẽ lưu luyến sao?"

Vừa dứt lời, sàn nhà xuất hiện một cái bóng.

Như hình với bóng những lời này nói rõ một cái đạo lý: ảnh vốn là do hình mà sinh ra, nhưng cái bóng này lại không có hình, đột nhiên xuất hiện.

Cái bóng không hề đứng yên, nó nhúc nhích, sau đó một người, từ trong cái bóng hiện ra.

Tình cảnh quỷ dị làm cho Cổ Diêu lông tóc dựng đứng, chẳng lẻ cái ... kia là quỷ hồn đòi mạng?

Cuối cùng cái bóng biến mất, thay thế chính là một vị u linh Hắc y nhân.

Vị khách không mời này vốn là nữ tử, hơn nữa tuổi hoàn lại không trẻ, trên mặt đã có vài nếp nhăn, bất quá phong vận vẫn còn giữ được, từ gương mặt, hình dáng xem ra, khi còn trẻ hẳn là một mỹ nhân.

Chứng kiến nữ tử, Philip hiển nhiên phi thường giật mình, sau đó sắc mặt trở nên rất quái lạ: "Là nàng!?"

Hai người trông có vẻ giống như bằng hữu cũ.

"Không sai, là ta, lần trước chúng ta gặp mặt cách đây hẳn cũng là ba mươi năm rồi, ngươi, lão ô quy giấu đầu lòi đuôi, không ngờ tung đòn hỏa mù, làm cho ta lầm nghĩ đến ngươi đã đến phương bắc, thật là vô cùng giảo hoạt!"Cổ Diêu nghe vậy càng lại kinh ngạc, với năng lực của Philip, mà lại còn muốn trốn tránh nàng nàng. Nữ nhân này, đến tột cùng có lai lịch gì?

Philip xấu hổ địa nói: "Ngả Mã, nàng như thế nào biết ta ở chỗ này?"

Nữ nhân được gọi là Ngả Mã kia nói: "Ngoại trừ thiên hạ đệ nhất đạo tặc Philip, còn có ai có thể từ trong Đoan Mộc gia tộc trộm đưa Tiểu Công Chúa đi đây?"

Ngả Mã nói nghe có vẻ chứa nhiều ý tứ châm chọc: "Ta vừa nghe qua sự tình của Lan Tư, lập tức từ phương bắc chạy tới đây. Năm mươi năm trước, ngươi “phá hủy” ta, bây giờ lại bắt một tiểu cô nương thật tốt cho tiểu đồ đệ của ngươi!"

Năm mươi năm trước? Cổ Diêu kinh ngạc đánh giá Ngả Mã, nàng phảng phất đối với Tiêu Dao Môn biết rất rõ.

Chẳng lẻ nữ hắc y nhân nàychính là "Tế Phẩm" năm đó của sư phụ?

"Còn hơn lão ô quy, tiểu rùa rụt đầu thật ra cũng có chút đa tình. Bất quá, Tiêu Dao Môn các ngươi đều là súc sanh trời đánh!" Nữ tử trong mắt hiện lên sát khí dày đặc hơn, thân hình vặn vẹo, chỉ còn một cái bóng dài trên sàn nhà.

Cổ Diêu cảm thấy hoa mắt, bóng đen đã lan tới trước mặt.

Lúc này một tay từ mặt bên duỗi đến, đem bóng đen bò trên người thể Cổ Diêu giựt lại, Philip đúng là đã sớm có chuẩn bị, hắn tựa hồ đối với nữ tử này vô cùng hiểu rõ, sớm đoán được nàng sẽ đột nhiên ra tay.

Mang theo Cổ Diêu, Philip phá cửa sổ lao ra nhanh như tia chớp.

Lúc này Cổ Diêu cảm thấy yết hầu hơi lạnh, tiếp theo là một thanh âm vang lên, tựa như là thanh âm của vũ khí vang lên.
Sờ sờ trên cổ có một chút máu tươi.

Sau nghi Ngả Mã tấn công hắn đến khi trên yết hầu hắn xuất hiện tia máu thì phần kinh mới truyền đến não, mà lúc Philip cứu chính mình cũng cùng nàng đấu một chiêu, chỉ là thanh âm của tẩu thuốc và chủy thủ va chạm nhau chậm hơn tốc độ của hai người cho nên một hồi lâu thanh âm mới truyền tới trong tai.

Tốc độ thật là kinh người! Cổ Diêu hoảng sợ không thôi, nếu như Philip cứu viện chậm khoảng 0.0000001 giây, sợ rằng chính mình sẽ đầu mình hai chỗ.

Với thân thủ của nàng, cho dù đem người khác giết, người kia có thể cũng không - cảm giác thống khổ. Bởi vì cảm giác đau do thần kinh truyền tới đại não chưa kịp hoạt động thì người kia cũng đã tử vong rồi.

Trách không được ngay cả Philip, cũng đối với nàng kiêng kỵ như thế, nữ nhân này quả thật là siêu cấp cao thủ.

Khinh công cao hơn mặt đất hai mươi thước, Philip từ phía ngoài khách sạn bay về phía phòng ngủ của Hàn Đan. Cánh tay duỗi ra, Hàn Đan bay ra mà thậm chí còn không biết có chuyện gì xảy ra vẫn chìm trong mộng đẹp.

Philip một tay một người, dắt Cổ Diêu cùng Hàn Đan, chạy như bay.

Ngả Mã đuổi theo sau,với cấp bậc cao thủ như Philip, ám khí đã không có tác dụng, nàng căn bản không ý định sử dụng.

Khi bay ngang qua phòng Cổ Diêu, Ngả Mã phất tay, một cổ kình khí bay vào, đánh vào trên người Đoan Mộc Tình đang nằm trên giường, phá vỡ cấm chế của nàng, đấu khí khôi phục lại.

Hơn một tháng không thể nhúc nhích, Đoan Mộc Tình phải tốn thời gian mới thích nghi lại được, lúc nàng có thể miễn cưỡng đứng lên, đi tới bên cạnh cửa sổ, đã không còn thấy bóng dáng của ai nữa, cũng không biết ai đã cứu mình.

Nàng nhanh chóng kiểm tra mấy gian phòng bên cạnh, cũng là trống rỗng, quái nhân mặt nạ kia, đã không biết tung tích.

"Hả, hả, Đoan Mộc Tình tiểu thư!"

Một vị hạ nhân vừa đến đây đưa nước trà, nhìn thấy Đoan Mộc Tình mất tích đã lâu, chấn kinh ngay cả chén, ấm trà trong tay cũng đánh đổ.

Nhưng Đoan Mộc Tình phảng phất không có nghe hắn nói, trong lòng một mảnh mờ mịt.

Lúc này Philip cùng ngả mã mấy người đã đi tới bên ngoài khách sạn, đúng là giữa trưa lúc, dòng người đông đúc, nhưng không ai có thể thấy bọn họ. Bởi vì hai người có tốc độ thật sự quá nhanh, lại dùng toàn lực, sớm vượt qua khả năng nhìn thấy của người thường. Đừng nói bình dân, cho dù là Đoan Mộc gia tộc hoàng gia kỵ sĩ, nếu không tập trung đấu khí và tinh thần cũng chỉ có thể cảm giác được một cơn gió nhẹ thổi qua.

Hai người ngươi truy ta đuổi, đem khinh công tốc độ cùng biến hóa phát huy tới cực hạn, mà tại rộn ràng nhốn nháo khu phố, cũng không đụng tới một người, tựa như vào chỗ không người.

Cho dù Đoan Mộc gia tộc hoàng gia hộ vệ đang ở tuần tra cũng không làm nên chuyện gì, tại không gian rộng lớn, chỉ cần Philip cùng ngả mã không ý định chiến đấu, mà là chạy trốn, cả đại lục phỏng chừng cũng không người nào có thể ngăn cản hai vị cường giả với khinh công tuyệt thế.

Philip dễ dàng ra khỏi Lan Tư quận, một hơi bay vút ra hơn trăm dặm, Cổ Diêu kinh hồn bô bình tĩnh địa nói: "Sư phụ, nữ nhân kia chính là 'Tế Phẩm' năm đó của người?"

"Đúng vậy." Philip vội ho một tiếng: "uh, bây giờ không phải lúc nói chuyện này, nữ nhân kia là một Ninja phi thường khó chơi."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau