VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 41 - Chương 45

Quyển 3 - Chương 11: Tế phẩm cho lễ thành nhân

Cổ Diêu mém chút nữa là bất tỉnh nhân sự:”Tế phẩm?”

“Tất nhiên.” Philip mặt ko đổi sắc, cứ như là cây ngay không sợ chết đứng:”Đây là tổ huấn của bổn môn.”

“Ặc, đây là tổ huấn kiểu gì?”

Cổ Diêu tuy là đối với nam nữ rất tò mò, bất quá việc này tới rất là đột nhiên :”Sư phụ có thể nói cho đệ tử biết tại sao.?”

“Ừ, đây chính là do tổ sư đời thứ ba mươi hai Phiền Hạ định ra.”

Philip nói :”Phiền Hạ tổ sư nhất định tâm si đối với đạo kỹ trừ ra ko có thứ gì làm động tâm ngài, chuyện gì cũng ko có hứng thú, kể cả chuyện nam nữ, bởi vì sự chuyên tâm của ngài, nên đạo kỹ của ngài có thể nói là đệ nhất của bổn môn chính là đánh … ý nhầm … trộm khắp thiên hạ ko thất bại, nhưng mà tới khi ngài 50 tuổi, đụng phải nữ yêu của bái nhật giáo, yêu nữ tuy là võ công khá cao nhưng mà so với tuyệt thế cường giả khác mà Phiền Hạ sư tổ ra tay thì nàng còn kém rất xa, có thể nói lần đó chính là vạn vô nhất thất, nhưng mà ngoài dự đoán của thiên hạ sư tổ thất bại chỉ vì ả kia tu luyện mị thuật, mà khi đó tổ sư chính cống là xử nam, lúc đó trái tim mới rung động, sinh ra chút …..”

Philip ho khan hai tiếng, nhẹ nhàng đem hai chữ “rung động” nuốt tận cổ, sau đó mới nói:”Vị yêu nữ kia kinh giác cho nên làm cho Phiền Hạ tổ sư thất bại khi sắp thành công, làm lật thuyền trong mương, vốn chính là lần duy nhất mà tổ sư thất bại, người theo đuổi sự hoàn mỹ như Phiền Hạ tổ sư mà như bị vậy thì cực kỳ buồn bực, sau cơn đau bình tĩnh định ra tổ huấn này tránh cho hậu nhân lập lại vết xe cổ.”

Cổ Diêu mém nữa chuyển viện lần hai :”Ko phải chứ hả, sư phụ, có cái nguyên nhân này nữa hay sao? Ngài ko phải nói là môn qui của ta khá thoáng? Đệ tử xem chuyện này coi như xong hết.?”

“Cái này là tổ huấn, khác với môn quy, phải tuân thủ, ko ai trái được, kể cả ta bên trong!” Philip nghiêm mặt:”Nghe dù có vẻ rất hoang đường, nhưng thực tế cách làm này của ngài rất là có ý tứ, ngươi phải biết khi ra tay, tâm của đạo tặc phải tuyệt đối an tĩnh chỉ có chút dao động sẽ sinh ra biến động, cũng dư cho cao thủ phát hiện, quên đi ta nói chính sự, quyển sách kia ngươi xem xong có ý nghĩ gì.”

Nhớ tới tình cảnh lúc lên tận mây xanh, Cổ Diêu nóng rần cả lên.

Philip cười hắc hắc :”Ta biết thế nào cũng như vậy thôi, thấy hay chưa, chỉ có quyển xuân cung đồ mà thôi, ngươi mê mang thành như vậy, đụng với mỹ nữ thật sự mà còn biết mị thuật, mục tiêu như thế, đụng phải ngươi phải làm sao hả ?”

Cổ Diêu ngập ngừng nói:”Cái vụ này…..”
“Đây chính là mục đích của lễ thành nhân, chính là một lần mà chấm dứt,khi ngươi quen thuộc thân thể của nữ nhân, quen thuộc tính quen tính chất, gắt gao khống chế nó. Ko trở thành nô lệ trong tay nó.”

Philip nói tiếp :”Ngươi đừng coi thường cực lạc quyết, nó chính là vật mà trên thực tế tất cả nam nhân trên đời đều mơ tưởng, do cực lạc giáo chủ Gustave 4300 năm trước chế tạo ra, người này tuyệt đối là sắc trung chí tôn, huyễn thuật độc bộ thiên hạ, Hách Liên thế gia cũng cam bái hạ phong, bằng vào nhiêu đó hắn ko biết đã câu dẫn biết bao mỹ nhân vào tay, kể cả thánh nữ tu đạo ở Phiêu Miểu tiên cảnh “Băng Tâm Thiên Nữ” Mẫn Nhan cũng rơi vào ma chưởng.”

Philip cuối cùng bổ sung thêm một chút :”Cực lạc quyết là vật mà sao này về già Gustave dùng để tự ngu tự nhạc <@chắc tự sướng quá> lấy da huyễn thứu, rễ cây ma kính và hơn một0 loại tài liệu hiếm thấy có liên quan đến huyễn thuật, bên trong có chứa huyễn lực của Gustave, tuyệt đối độc nhất ko có phó bản, dù là tổ sư bổn môn cũng chỉ có thể làm giả ngoại hình ko được công dụng như bản chính, bên trong nó chính là chứa hàng trăm nghìn phương pháp tuyệt diệu trong phòng làm nữ tử dục tiên dục tử. Dù nam nhân có bệnh khó nói thường xuyên xem cũng có thể ko thuốc mà khỏi. Khi hành phòng phát ra ko biết ngừng, ko biết bao nhiêu tuyệt thế cường giả đã muốn chiếm thậm chí ko từ thủ đoạn, có thể nói nó chính là mệnh trung chi bảo của tất cả nam nhân cũng ko ngoa.”

Cổ Diêu nghe mà trợn tròn cả mắt thiên hạ đúng là ko có việc lạ gì ko có cả một quyển dâm thư mà cũng có danh khí như vậy.

“Như vậy sao sư phụ ko lưu lại?”

“Cũng như Phiện Hạ sư tổ, ta chí tại đạo kỹ, ko hứng thú chuyện nam nữ, quyển sách này chỉ là được làm vượt quá khả năng con người chút mà thôi, với lại đây lá lúc truyền cho ngươi” Phĩ Lợi Phổ nói :” Nghe đây, cực lạc quyết chính là dùng để khắc mị thuật, dung để rèn luyện tính chất phòng lực cùng với cách khống chế trái tim, sao đó ko thích hợp, đương nhiên thực tế mới được, tế phẩm của ngươi ở bên trong.”

Vừa nói Philip lại mở một cái cửa phòng, trong đó có một cái giường lớn, màn che trướng hạ, có thể thấy mơ hồ thân ảnh của một nữ nhân.Cổ Diêu ko có bài xích, thậm chí có thể tính là sắc lang nhưng mà đối với chuyện này dường như là bị người tan an bài hoàn toàn, điều này làm cho hắn có cảm giác rất là ko tự nhiên:”Sư phụ có thể hủy bỏ nghi thức này hay ko, hay là văn nhã một chút.”

Phỉ Lợi Phỏ nghiêm mặt nói:”Ko được, cho ngươi hai lựa chọn, một, tiến hành nghi thức, thứ hai, cho tế phẩm đi, ta giết ngươi!”

Cổ Diêu càng hoảng thêm :”Sư phụ, ngài nói đùa phải ko?”

Philip hừ một tiếng :”Ai cùng ngươi đùa, đây là điều huận thị thiết của tổ sư, khi đã tiếp chuẩn chưởng môn giới chỉ thì phải lập tức chấp hành, lúc đầu cũng ko ngoại lệ.”

Cương xong thì hắn hãy chuyển sang nhuyễn, hết lời khuyên bảo:”Yên tâm, tới phẩm từ xưa tới nay, đều là mỹ nhân ngàn dặm khó tìm, tuyệt đối sẽ ko tìm một ả sửu nữ làm qua loa cho xong,ngươi thật là may mắn, ta vốn tìm được một mục tiêu rồi, ko nghĩ tới vừa mở cửa xuất hành chính là đụng với một cái càng tốt hớn, ngươi tự mình xem đi, ha ha.”

Philip vén màn lên, chân diện mục của tế phẩm xuất hiện trước mắt Cổ Diêu.

Xác thật , đó chính là một người quốc sắc thiên hương, một tuyệt sắc mỹ nữ, suối tóc mềm mại phiêu dật, khuôn mặt tiêu chuẩn, ngũ quan tinh sảo giống như là thần tạo vật toàn tâm toàn ý sang tạo nên thành một nghệ thuật, da thịt trắng noãn khiến cho băng tuyết buồn bã vì thua kém

Cổ Diêu suýt chút nữa kinh hô, bởi vì nàng chính là người hắn nhận biết, tiểu ma nữ - Diệp Lâm!

==============

Kính mời bà con cô bác anh chị em đón xem

Vô Sỉ Đạo Tặc

Quyển 3 - Chương 12: Ác thú cổ diêu

Philip càng đắc ý khi thấy vẻ kinh ngạc trong mắt Cổ Diêu:” Thấy không? Nàng tuyệt đối trăm phần trăm là mĩ nữ, nhất định làm cho người động tâm! Được rồi chổ hấp dẫn nhất của nàng chính là đôi mắt, ta hành tẩu giang hồ 10 năm, tuổi cũng lớn như vậy, chính là lần đầu tiên thấy ánh mắt mê người như vậy, nữ nhân này sau khi lớn chính là cực kỳ có tiền đồ, có thể điên đảo chúng sinh , hé hé hé.”

Diệp Lâm hai mắt nhắm nghiền, ngực vẫn phập phồng , nhìn qua tựa như đang ngủ.

Cổ Diêu thấy thế do dự nói :”Sư phụ, nàng ta cũng không có tự nguyện.”

“Nói Nhảm!” Philip chớp mắt:”Nữ nhân như nàng tùy tiện có thể tìm vô số mỹ nam tử, ta không trộm nàng mang tới, khi nào mới tới phần ngươi.”

Cổ Diêu dở khóc dở cười Tiêu Dao Môn đúng là một môn phái cực đoan, hành động quỉ dị ác liệt như vậy, không bị xú danh lan xa, khắp trời là địch nhân mới là thần kỳ.

Nhắc tới Tiểu ma nữ cũng thật xui xẻo, nàng cũng tây hành, chết nhất chính là là đụng phải Philip.

Philip dụng thành hành bách biến thay đổi dung mạo, hình ảnh thổ tài chủ này hắn đã lâu không thay đổi dường như là rất thích, nếu để thế mà hấp thu ánh sáng thì xem ra khó à tái sử dụng.

Xạ ra 1 chỉ lăng không. Diệp Lâm mơ mơ màng màng tỉnh lại, nhưng hoảng sợ phát hiện ra bên người có thêm hai nam tử, trong đó một là trung niên nam tử còn lại thì mang mặt nạ kỳ quí xem không ra dung mạo tuổi tác.

Diệp Lâm ý thức vận khởi đấu khí nhưng mà lực lượng của nàng dường như bị cái gì đó cắt đứt ngay cả sức lực cơ bản cũng mất đi không thể cử động.

“Thấy không?” Philip tấm tắc than thở: “Ngươi khi nào gặp qua đôi mắt tuyệt vời như vậy chưa, mỹ nữ tuyệt như vậy? Khuôn mặt hoàn mỹ, vóc người hoàn mỹ, da dẻ hoàn mỹ, khí chất cũng hoàn mỹ, nàng chính là lựa chọn tốt nhất cho ngươi.”

Nghe tên mập mạp bình phẩm về mình, Diệp Lâm trợn trừng đôi mắt đẹp, dựa theo cảm giác của nữ nhân dù là chưa biết chuyện gì nhưng với nữ hài tử nàng biết đây chính là chuyện đáng sợ, nàng không cách nào lên tiếng trong long lại càng phát hoảng không thôi.”

Philip nói :”Tốt, từ đêm nay trở đi, cái ‘tế phẩm” này chính là thuộc về ngươi, tiểu tử diễm phúc không cạn, từ từ hưởng thụ đi khi nào hoàn thành nhiệm vụ thì thôi.”

Nghe nói thế Diệp lâm nghe mà thiếu chút bất tỉnh.

Tế phẩm, danh từ này thường biểu hiện cho “hy sinh’.

Nàng cao quí như thế, lại thành tế phẩm cho người khác, lại còn có “diễm phúc”, “hưởng thụ” ám chỉ không chỉ cần mạng của nàng một cách đơn giản.

Nhớ tới ngày đó ở Duyệt Lai khách điếm lại thêm Cực Lạc Quyết làm cho tâm trạng Cổ Diêu bừng bừng phát hỏa tay không tự chủ xoa xoa khuôn mặt của Diệp Lâm, nhưng khi chạm vào là lạnh như băngMặt lạnh như băng mà nước mắt cũng giá buốt như băng tuyết.

Diệp Lâm sắc mặt trắng bệt, thân hình nhẹ run, hai hàng lệ từ trong đôi minh châu sâu như biển cả nhẹ tuôn, nhìn Cổ Diêu đôi mắt như bất lực như van xin như cầu khẩn sợ hãi đủ loại tâm tình phức tạp, thì ra cô nàng to gan lớn mật tiểu ma nữ kia đã bắt đầu sợ hãi rồi.

Cổ Diêu trong lòng như bị vật gì làm xúc động, do dự 1 chút cuối cùng quay xoay lại đánh khẽ vào vai của Philip sắp mở cửa rời đi :”Sư phụ.”

Philip quay đầu lại, nhíu mày nói:”Làm gì? Tế phẩm tốt như vậy, ngươi do dự cái gì?”

Cổ Diêu ho một tiếng :”Đệ tử thích ‘Bánh Bao Lớn’ …”

Cổ Diêu nhìn vào “Hai Bông Hoa” của Diệp Lâm, vẻ mặt khinh thường nói:”Hai cái bánh bao của nàng so với dãy đất bị cuồng phong quét qua còn bằng phẳng hơn đệ tử thật sự rất khó mà bộc phát thú tính.”

Philip gật đầu:”Nữ nhân này cái gì cũng tốt chỉ tiếc lại là màn hình Plasma, nhưng cái này là việc nhỏ, không có vấn đề gì đi.”

“Không được!” Cổ Diêu chém đinh chặt sắt nói:”Con đối với “bánh bao” rất có thú tính, lớn nhỏ cùng với chủ nhân quan hệ rất quan trọng, phụ nữ như vậy trong mắt đệ tử không khác gì heo mẹ!”

Diệp Lâm nghe như thế thân thể càng thêm run mạnh, trong mắt nàng giờ không còn là sợ hãi nàng trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm Cổ Diêu, lúc này nàng mang an nguy hạ xuống chỉ còn là thứ yếu, nhưng với lời chăm chọc của Cổ Diêu chính là canh cánh trong lòng, đúng là phụ nữ, cổ quái không thế nào hiểu được.“Ngươi xác định!” Philip hỏi:”Trừ bộ ngực hơi bé một chút,các phương diện còn lại đều rất tốt có thể nói ông trời ưu ái rồi.”

“Tất nhiên!” Cổ Diêu cười :”Sư phụ không phải nói là cho con ma luyện tinh thần tâm can hay sao, cho dù đệ tử cùng với cô ả “hai lưng” này phát sinh quan hệ thì sau này gặp “bánh bao thật” thì chắc sẽ thiếu kiên nhẫn, đúng không.”

Philip ruốt vâu mép :”Tiểu tư ngươi thật là lôi thôi quá đi, nhưng mà nghĩ lại cũng có điểm đúng, có đạo lý, quên đi, hay là bỏ đi cái cô nàng trước sau như một này! Trở về mục tiêu ban đầu đi, nàng phát dục cũng chưa hoàn toàn.”

Cô ả hai lưng ! Đáng chết!

Từ này làm cho Diệp Lâm sắp điên lên, nàng thề nếu sau này mà thoát sẽ mang cái câu “cô ả hai lưng” này diệt tuyệt đến cùng.

“Hắc hắc, tiểu oa nữ coi như ngươi may mắn.” Philip lại lăng không xuất chỉ.

Ma tý sau khi đấu khí khôi phục Diệp Lâm dường như ngay tức khắc tứ trên giường bắn lên phá cửa sổ, bay xa xa lại quay đầu vẻ mặt sương lãnh, nhìn chăm chăm Cổ Diêu nghiến răng nghiến lợi :”Nghe đây, tên ghê tởm kia, ta sẽ thiến ngươi!”

Người bắt nàng tới tuy là tên mập kia nhưng mà hắn võ công thâm sâu không thể lường, làm cho nàng cảm thấy sợ hãi và lo lắng, hạ thủ với hắn chính là không có khả năng, huống chi mập mạp chỉ là đồng lõa còn tên kia mới là chủ sự, vì vậy nàng càng thêm thống hận Cổ Diêu bao nhiêu nộ khí trút lên đầu hắn.

Nói xong diệp lâm co eo tựa như tia chớp biến mất giữa màn đêm mịt mờ.

Philip cười nhạo :”Nữ tử này có chút lai lịch trước khi có thành tựu Tiêu Dao Vô ảnh nên chú ý cực lực mà né tránh tiếp xúc hay hơn.”

Nghe khẩu khí Diệp Lâm, dường như là còn chưa nhận ra mình Cổ Diêu thở phào nhẹ nhỏm.

Nói thật diễm lệ như Diệp Lâm không thể tư nghị, nhưng mà Cổ Diêu chính là cố kỵ Diệp lâm quá sâu, nếu nói cùng nàng sinh quan hệ kết tóc se duyên chính là mang tới vô cùng vô tận phiền toái.

Đương nhiên còn vài lý do khác hắn buông tha Diệp Lâm.

Chỉ là hắn không biết từ phút giây gặp Diệp lâm, phiền toái đã không thể tránh khỏi.

Quyển 4 - Chương 1: Tiểu công chúa mất tích

Sau khi thả Diệp Lâm đi, họ trở về khách sạn, đánh thức Hàn Đan rồi ba người đi suốt đêm.

Đến sáng, một tòa thành xuất hiện trước mặt họ.

Vào lúc tảng sáng, một tia nắng xuyên qua làn mây, soi rọi xuống thành thị, xua tan đi sương mù dày đặc đang bao phủ cả thành, ánh nắng sớm như gột rửa cho tòa thành, cả tòa thành dưới ánh nắng sớm tựa như một thỏi vàng, vô cùng xinh đẹp.

Xe ngựa tiến vào thành, khi bản thân ở trong thành mới cảm thấy được sự to lớn và hoành tráng của nó.

Các loại kiến trúc đặc sắc san sát nối tiếp nhau, quán rượu, sòng bạc, võ quán, quán trọ, trà trang, phòng đấu giá, dược điếm, ngọc khí điếm, cửa hàng trang sức, các tiệm bán quà vặt, tiệm bán binh khí, áo giáp phân bố đầy trong thành, thậm chí còn có cả nơi bán các loại sủng thú, đương nhiên đó chỉ là những ma thú còn nhỏ, nếu muốn có được những sủng vật có sức chiến đấu mãnh mẽ thì phải tốn khá nhiều tiền tài và sức lực mới có được.

“Thiết sa chưởng! Toái Thạch Quyền! Hỏa thuật! Thủy nguyên tố cơ sở! Mại dzô mại dzô!”

Khiến cho Cổ Diêu kinh ngạc chính là có cả một cửa tiệm chuyên bán các loại võ công bí tịch cùng ma pháp thư, nhưng dám chắc đây chính là nhưng bí kiếp vô cùng thấp kém, nếu luyện thành may ra có thể đánh vài tên du côn mà thôi, sách ma pháp thì có lẽ có thể dùng để nhóm lửa, tuyệt thế võ công nếu có thể tùy tiện mua bán thế này thì cao thủ và đại ma đạo sư đã nhiều như chim trời.

Với các loại sách này thì giá bán dĩ nhiên vô cùng thấp kém, có không ít người bỏ ra hai ngân tệ sau đó nhặt một quyển về. Tại Thập Lý Trấn, với số tiền này thậm chí không mua được một ly rượu, còn có không ít hài tử bên cạnh quán đang lật sách ra xem, những “Võ Công Bí Tịch” này tuy không thể giúp chúng trở thành cao thủ nhưng ít ra có thể cho chúng một số kiến thức cơ bản về võ đạo.

Nếu so với tòa thành này thì Xích Viêm Thành chỉ như là một tiểu thôn, ngay cả tiệm bán các “Võ Công Bí Tịch” cũng có, Cổ Diêu âm thầm nghĩ, cũng chú ý đến một tòa lầu cao vút, khi nhìn thấy hắn sợ hãi không thôi, không nhịn được hỏi:”Sư phụ, đây là nơi nào thế?”

Philip không nhịn được mắng:”Thật là chưa từng thấy một tên nhà quê nào như mi, ngay cả Lan Tư Quận cũng không biết!”

Thì ra là quận, không hổ là đơn vị hạng thứ hai ở vương quốc, trách không được lại rộng lớn và phồn hoa như thế!

Cổ Diêu chưa từng tới Lan Tư quận nhưng cũng đã nghe qua nhiều người, nghe nói, nơi này chính là một quận nằm ở trung tâm đại lục.

Bất tri bất giác đã đến trung tâm đại lục, khoảng cách với Xích Viêm Thành đã vô cùng xa.

Hàn Đan cũng không có nhiều ngạc nhiên, nàng trước kia ở Vọng Xuân Đô nếu so sánh với Lan Tư quận thì phồn hoa hơn chứ không có kém.

Mặc dù thời gian còn sớm nhưng thành thị đã phi thường náo nhiệt, các người bán hành rong rao lên í ới, tiếng rao vàng lên bên tai không dứt.

Philip xuống xe đi mua chút bánh bao, phân cho hai người Cổ Diêu:”Đây chính là đặc sản quà vặt nổi tiếng nhất của bản địa có tên là ‘Cẩu Bất Lý <@Chó Cũng Không Để Ý Đến>’, hai đứa dùng thử đi.”

Cổ Diêu hoài nghi nói:”Tên gì mà khó nghe thế, ngay cả con chó cũng không để ý đến thì có thể ăn ngon sao?”

Philip nghe xong lại tức khí:”Ngươi biết cái rắm, loại bánh bao này mấy ngàn năm trước do một người có tên là ‘Cẩu Bất Lý’ phát minh ra cho nên nó mới có tên như thế.”“Thì ra là như thế!” Cổ Diêu cắn một cái, nhân bánh bao như tan ra hết, mùi vị lại hết sức thơm, trong nhân bánh bao tuy có mỡ nhưng lại không hề có chút mỡ nào, lúc này hắn mới tin lời của Philip. <@Lần nào cũng dịch mấy cái đoạn này vào lúc đói bụng >

Vừa vào thành, Philip đã tìm một khách sạn để lưu lại, sau khi nhận phòng xong thì lão cũng mất tích, chỉ nói là muốn “Viếng Thăm” một vị lão hữu ở Lan Tư quận đã lâu chưa gặp mặt.

Cho đến tối, ước chừng khoảng tám chín giờ, Cổ Diêu và Hàn Đan đã sớm đói meo lại không thấy Philip trở về cho nên đến lầu hai để ăn cơm tối.

Sau khi trở lại phòng, Cổ Diêu cảm thấy vô cùng nhàm chán, sau khi bảo Hàn Đan đi ngủ sớm, nhớ tới “Cực Lạc Quyết”. Xuân cung đồ vốn làm cho người ta khó mà thoát khỏi ma lực của nó có thể nói là thuốc nghiện cũng không chừng, Cổ Diêu cũng cảm thấy không kiềm chế được nữa hoặc cũng có thể là do quỷ thần xui khiến nên hắn lấy nó ra.

Rất nhanh chóng ảo giác lại xuất hiện, bất quá nữ tử lần này lại khác không phải là vị nữ tử lần trước, nhưng lại cũng vô cùng xinh đẹp và mê người, “Cực Lạc Quyết” này quả thật là thần kỳ, có thể cùng với các mỹ nữ khác nhau giao hoan trong huyễn cảnh, cứ như là lạc vào một thế giới kỳ lạ vậy, chả trách không ít người bất chấp thủ đoạn cố đạt lấy nó.

Cổ Diêu trầm tịch trong huyễn cảnh tuyệt vời đó cho đến khi bị các tiếng vó ngựa dồn dập làm cho bừng tỉnh.

Mở cửa sổ ra chỉ thấy một đội kỵ sĩ di chuyển qua, rồi lại thấy đội thứ hai, đội thứ ba, thứ tư …

Ngoại trừ kỵ sĩ còn có các vũ giả khác.

“Bịch!”

Cửa phòng của Cổ Diêu bị phá vỡ, một vị kỵ sĩ xông vào.Cổ Diêu nơm nớp lo sợ nói:”Ngươi muốn làm gì?”

Hàn Đan cũng bị đánh thức từ trong mộng đẹp, chim sợ cành cong liền lập tức nép vào sau lưng Cổ Diêu.

Cùng lúc đó, căn phòng kế bên cũng bị phá cửa, tiếp theo là thanh âm kinh hô của một đôi nam nữ, chắc là một đôi uyên ương đang nồng nàn lại bị người ta phá hoại.

Kỵ sĩ không nói gì cũng không để ý đến hai người, trực tiếp đi vào phòng, tựa như là muốn tìm thứ gì đó.

Cổ Diêu cố thu lấy hết can đảm liếc mắt nhìn hắn một cái, chỉ thấy trên khôi giáp phần vai trái của kỵ sĩ có một dấu hiệu nhỏ là hình một gốc cây màu đỏ.

Dạo qua một vòng trong phòng không phát hiện được gì kỵ sĩ liền lập tức rời đi, bỏ mặc hai người Cổ Diêu.

Không chỉ khách sạn của Cổ Diêu mà hầu như tất cả các khách sạn trong Lan Tư quận đều phát sinh sự tình như thế.

Không biết phát sinh chuyện gì mà lại khiến cho Lan Tư quận rối loạn cả lên. Rất nhiều võ sĩ tấp nập ra vào các con hẻm nhỏ, chẳng những chặn lại vặn hỏi những người đi đường mà thậm chí còn xông cả vào nhà nhân hoặc khách sạn, âm thanh nhốn nháo từ khắp các nơi vang lên.

Cổ Diêu chạy ra cửa, gặp được một tiểu nhị liền hỏi:”Vị kỹ sĩ kia là ai?”

Vị tiểu nhị kia xem ra cũng bị hoảng sợ không ít, nét mặt vẫn còn chưa bình tĩnh nói:”Tiểu ca là người bên ngoài đúng không? Đó chính là hoàng gia hộ vệ của Đoan Mộc Gia Tộc!”

Đoan Mộc gia tộc chính là một trong tám đại cổ tộc của đại lục, đồng thời cũng là gia tộc thống trị của Lan Tư quận.

Dấu hiệu trên vai trái của vị kỵ sĩ kia chính là dấu hiệu của Đoan Mộc gia tộc, mà dấu hiệu hồng sắc lại chứng minh hắn là một cao cấp kỵ sĩ.

Cao cấp kỵ sĩ mặc dù chỉ là Đệ Ngũ giai trong hệ thống cấp bậc của kỵ sĩ, và cũng không thể có được huân chương vinh dự, nhưng trên đường cái lại xuất hiện nhiều vị cao cấp kỵ sĩ như thế thì cũng không phải là chuyện đùa.

Cổ Diêu lấy làm kinh hãi:”Xảy ra chuyện gì sao?”

“Ta cũng không biết.” Tiểu nhị lắc đầu:”Bất quá, tiểu ca, ta đề nghị tiểu ca nên ở trong khách sạn, bên ngoài có thể không an toàn.”

Lan Tư quận rối loạn suốt cả đêm, sáng sớm hôm sau truyền ra một tin tức chấn động – Đoan Mộc Tình - tiểu công chúa của Đoan Mộc gia tộc đã bị mất tích.

Quyển 4 - Chương 2: Đoan mộc tình

Đoan Mộc gia chủ hiện nay là Đoan Mộc Triệu có tổng cộng sáu người con trong đó năm người là nam chỉ có duy nhất một nữ nhi là Đoan Mộc Tình.

Là nữ nhi duy nhất của Đoan Mộc Triệu và cũng là đứa con nhỏ nhất,năm nay tuy vừa tròn mười sáu tuổi nhưng Đoan Mộc Tình lại có vẻ đẹp thiên kiều bá mị, xinh đẹp như hoa, là một mĩ nữ tuyệt trần, càng khiến cho người khác hâm mộ chính là nàng vốn thông minh nên được phụ mẫu và các trưởng giả trong gia tộc hết sức chỉ dạy, tuổi tuy nhỏ nhưng võ công đã có thành tựu hơn hẳn các bạn cùng lứa, càng đáng quý hơn là Đoan Mộc Tình không hề kiêu căng, tâm địa vô cùng thiện lương, dân chúng ở Lan Tư quận này đối với vị tiểu công chúa này vô cùng yêu mến, nàng nghiễm nhiên trở thành một viên minh châu của quận.

Mà vợ chồng Đoan Mộc triệu cùng với năm vị ca ca của Đoan Mộc Tình lại vô cùng yêu thương nàng, càng không thể nào nói đến tình trạng này, để tránh cho nàng bị thương tổn, thậm chí họ còn không cho nàng tùy tiện ra khỏi cánh cửa lớn của gia tộc.

Nhưng viên minh châu của Đoan Mộc gia tộc lại bỗng dưng bị mất tích!

Hiển nhiên, nàng không phải là tự tiện bỏ đi, Đoan Mộc Tình vốn là một cô gái nhu thuận, không hề làm trái lời trưởng bối, cho dù cả ngày ở trong gia tộc buồn chán nhưng nếu như không có được sự đồng ý của trưởng bối cũng không hề tự tiện đi ra ngoài để tránh gây ra lo lắng cho phụ mẫu, huống hồ vũ kỹ của nàng không thể cao siêu đến nỗi có thể vô thanh vô thức biến mất khỏi tầm mắt của đông đảo thị vê trong gia tộc.

Cho nên, chỉ có một lý do duy nhất được khẳng định chính là: Nàng Bị Bắt Cóc.

Đây quả là một sự việc đáng sỉ nhục nhất từ trước đến nay của Đoan Mộc gia tộc, Lan Tư quận lúc này đã bị phong tỏa, không cho bất kỳ kẻ nào tự tiện ra khỏi thành vì lo lắng cho an nguy của Đoan Mộc Tình mà gia tộc hầu như đã xuất ra toàn bộ hoàng gia hộ vệ cùng với cao thủ của gia tộc tiến hành tìm kiếm khắp thành, nhưng suốt cả đêm lại không hề có một chút tin tức nào của Đoan Mộc Tình.

Chuyện này cũng giống như một cơn địa chấn, nhanh chóng làm cho Lan Tư quận dậy sóng. Từ đầu đường đến cuối hẻm đề tài mà mọi người thảo luận đều là về Đoan Mộc Tình. Nhưng không một ai có thể biết được rốt cục là người nào có thần thông quảng đại đến mức có thể mang nàng đi. Đương nhiên cũng không có ai mong nàng bị tổn thương, dù sao Đoan Mộc Tình cũng là một thiếu nữ thiện lương.

Hoàng gia hộ vệ của Đoan Mộc gia tộc vẫn còn không ngừng tuần tra liên tục suốt 24 giờ, không chỉ có bọn họ mà những cao thủ trong gia tộc cũng không nhàn rỗi, thậm chí có thể nói là hầu như tất cả mọi người trong gia tộc đều bận rộn, kể cả phụ thân của Đoan Mộc Tình là Đoan Mộc Triệu, các cô cô, thúc thúc, bá bá, thậm chỉ còn có các trưởng lão trong gia tộc. Năm vị ca ca của Đoan Mộc Tình lại càng như điên cuồng tìm kiếm tung tích của muội muội khắp nơi.

Phải biết rằng Đoan Mộc gia tộc chưa bao giờ gặp phải sự kiện nào chấn động đến thế, hiện tại xem ra kẻ bắt cóc đã đem nàng đến một địa phương khác rồi nếu như cái tên điên kia mà bị tìm thấy thì hắn sẽ phải gánh chịu cơn phẫn nộ của toàn bộ Đoan Mộc gia tộc.

Cổ Diêu nghe được chuyện này vào buổi sáng khi đến lầu hai dùng cơm, tối qua Lan Tư thành ầm ĩ suốt đêm, căn bản là không thể nào ngủ được, các khách nhân trong khách sạn đều giống nhau, bất quá họ không cảm thấy vậy mà mệt mỏi, mà lại căm phẩn tên khốn nạn thần bí đã cả gan bắt cóc Đoan Mộc Tình.

Nếu như chuyện này phát sinh tại Lan Tư quận nhưng là một thiên kim tiểu thư của một quý tộc khác thì có thể nó sẽ trở thành chuyện phím để luận bàn của mọi người sau khi dùng cơm xong, bất quá lần này bị bắt lại là Đoan Mộc Tình, một thiếu nữ ôn nhu động lòng người, ai cũng không muốn nàng bị thương tổn.

Cổ Diêu cũng không biết Đoan Mộc Tình nên đối với tin tức này cũng không hứng thú cho lắm, bất quá khi nghe nói đó là một thiếu nữ thì hắn lại cảm thấy tiếc, nàng xinh đẹp như thế nếu như rơi vào tay của một tên sắc lang thì cuộc đời này coi như xong. <@Xong thiệt!>

Sau khi dùng xong bữa sáng Cổ Diêu cùng Hàn Đan trở về phòng, cho đến tối vẫn chưa thấy lão Philip đi thăm bạn hữu về.
Bởi vì chuyện của Đoan Mộc Tình nên Hàn Đan cũng cả đêm chưa ngủ, sau khi dùng cơm thì cơn buồn ngủ ập đến nên nàng lên giường đi ngủ sớm.

Tư thế ngủ của nàng không được đẹp mắt cho lắm, chỉ một lát sau nàng tiến vào mộng đẹp thì chăn màn đều bị hất tung lên, Cổ Diêu thấy thế liền tiến lại giúp nàng đắp lại.

Khi quay đầu lại thì một thân ảnh quỷ mị xuất hiện sau lưng hắn.

Cổ Diêu sợ suýt tí nữa vãi ra quần, đến khi nhìn rõ đó là Philip thì hắn mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực nói:”sư phụ, ngài sau này khi vào phòng có thể gõ cửa trước được không, coi chừng dọa chết người đó!”

Tiếp theo hắn lại oán giận nói:”Sư phụ, sao người đi lâu vậy?”

Philip tủm tỉm cười nói:”đi làm chút việc, không nghĩ đến lại phiền toái hơn trong tưởng tượng nhiều.”

Trong từ điển của Philip cũng có hai chững “phiền toái” nữa sao, không biết đó là chuyện gì, cổ diêu tò mò.

“Bất quá có được thu hoạch này thì có phiền toái cũng đáng.” Philip nói một hơi làm Cổ Diêu cảm thấy nhức đầu chả hiểu gì cả, hắn nhìn thấy phía sau có một vật gì đó, còn chưa kịp xem rõ đã bị Philip đẩy đến:”Tiếp lấy.”
Vật kia không hề nhỏ, cổ diêu giơ hai tay chụp lấy ôm vào lòng ngực.

Cảm giác thật là mềm mại, còn trọng lượng thì so với tưởng tượng thì nặng hơn, Cổ Diêu nỗ lực giữ lấy, sau đó cúi đầu nhìn xuống, vừa nhìn thấy hắn thiếu chút nữa là vứt xuống.

Bởi vì hắn đang ôm trong lòng là một cô gái.

Mở tấm chăn che ra, sắc mặt của nàng hồng thuận, ngực có chút phập phồng, nếu không thì cổ diêu đã tưởng nàng đã chết rồi.

Thiếu nữ chỉ khoảng 15 16 tuổi, dung mạo phi thường xinh đẹp, hình dáng giống như túyp người luôn vui vẻ, khiến cho người ta có cảm giác khi nhìn thấy đầu cảm thấy yêu thích, nhưng không phải là chiếm hữu mà chỉ là thuần túy yêu thích.

Nàng nhắm hai mắt tựa như nàng Mỹ Nhân Ngủ say trong câu chuyện cổ tích, đôi môi anh đào tinh xảo, có chút vễnh lên ở khóe miệng, lộ vẻ tươi cười.

Vô luận là từ góc độ nào, thiếu nữ đều như mang lại cho người khác niềm vui, khác với tiểu ma nữ Diệp Lâm chỉ khiến cho người ta cảm thấy tức giận, và chính điều đó đôi khi cũng lấn át phần nào nét đẹp của nàng, còn thiếu nữ này thì lại khác, khiến cho người khác khi nhìn thấy nàng thì tâm tình lập tức cảm thấy thư thái.

Cả hai người đều là những tuyệt sắc giai nhân, chỉ là khí chất thì hoàn toàn khác, mỗi người một vẻ.

Nhìn thấy ánh mắt của Cổ Diêu, Philip hài lòng nói:”Ngươi thích là tốt rồi, không uổng công ta tốn nhiều công sức!”

Nghe Philip nói xong Cổ Diêu lập tức hiểu được rằng thiếu nữ này chính là “Tế Phẩm”!

Sư phụ đi đâu mà tìm được tế phẩm đắc ý vậy?

Một thiếu nữ đoan trang tinh tế, dung mạo đặc biệt tựa hồ có điểm gì tương đồng với ai đó, Cổ Diêu nhớ tới sự tình tối hôm qua, hơn nữa Philip lại nói đến “Phiền Toái”, Cổ Diêu liền cảm thấy lạnh:”Sư phụ, nàng …”

Xem bộ dáng của Cổ Diêu, Philip lúc này tiếp lời:”Không sai, nàng ta chính là Đoan Mộc Tình!”

Quyển 4 - Chương 3: Tiết độc

Cổ Diêu thiếu chút nữa là chuyển viện, người gây nên phong ba bão táp ở trong thành không ngờ lại chính là lão Philip này! Tiểu công chúa của Đoan Mộc gia tộc không ngờ chính lại là “Tế Phẩm” mà Philip cấp cho mình!

Đó đâu phải là phiền toái chứ, phải gọi là cực kỳ phiền toái!

Cổ Diêu theo tiềm thức mà hướng ra cửa nhìn một chút, sợ hoàng gia hộ vệ của Đoan Mộc gia tộc bất ngờ xông vào, nhìn thấy cửa khóa chặt, tâm tình của hắn vô cùng căng thẳng không thể nào bình tĩnh nổi, bởi vì Philip mang đến cho hắn một “Tế Phẩm” quả thực là vô cùng kinh người.

Cổ Diêu bối rối nói:”Sư phụ, việc này có thể không làm không, nếu như để Đoan Mộc gia tộc biết thì coi như đệ tử được chắc một suất đi đoàn tụ ông bà!”

Philip hừ lạnh nói:”Nếu như để cho người khác biết ngươi là một đạo tặc thì ngươi cũng chết chắc, chẳng lẽ chỉ vì thế mà ngươi không làm đạo tặc?”

Cổ Diêu lau mồ hôi lạnh trên trán nói:”Nhưng … việc này không giống.”

“Có gì không giống?” Philip tức giận nói:”Thân là một đạo tặc, nhất là môn hạ của Tiêu Dao Môn, lá gan sao có thể nhỏ như vậy được? Đừng nói là Đoan Mộc gia tộc, tổ sư của chúng ta cho dù là đầm rồng hang hổ cũng có thể xông vào, có thế lực nào mà lại không dám đụng vào, có nữ nhân nào mà không … , à, ý ta muốn nói là bổn môn không hề e ngại bất cứ thế lực nào.” =))

Cổ Diêu còn muốn phản bác lại thì Philip đã chặn họng hắn:”Quyết định như vậy đi ngươi phải biết rằng, vì “Tế Phẩm” của ngươi mà ta phải đợi ở Đoan Mộc gia tộc cả đêm, mới biết rõ được sơ hở trong phòng vệ của Đoan Mộc gia tộc, mặc dù Đoan Mộc gia tộc phòng vệ vô cùng nghiêm ngặt nhưng ta là đệ nhất đạo tặc, dĩ nhiên dù có khó mấy cũng có thể giải quyết, lúc đem Đoan Mộc tình ra đã kinh động đến các cao thủ trong đó, tính ra thì lần hành động này cũng có thể coi là không hoàn mỹ lắm.”

Philip nói đến câu cuối thì có điểm ngượng ngùng, bởi vì đối với lão mà nói thì một lần trộm không đắc ý đã là chuyện vô cùng mất mặt rồi, cho dù đối tượng có là Đoan Mộc gia tộc, mục tiêu muốn trộm là Đoan Mộc tình.

Cổ Diêu không ngừng hy vọng nói:”Sư phụ, người phải biết rằng hoàng gia hộ vệ của Đoan Mộc gia tộc có thể ập đến bất cứ lúc nào, lúc đó thì phải làm sao?”

“Hà hà, yên tâm, chỉ vào vài tên tiểu võ sĩ mà muốn tìm lại Đoan Mộc Tình trong tay ta sao, nói không phải khoa trương, cho dù Đoan Mộc Tình ở trong gian phòng nhỏ này và cho bọn chúng vào lục soát thì chúng cũng không có thu hoạch!”

Lão lúc nãy có thể “Biến” ra một người hoàn toàn sống, với năng lực như thế thì hoàng gia hộ vệ có muốn tìm Đoan Mộc Tình quả thực không phải là chuyện dễ.

Philip dừng một chút rồi lại nói tiếp:”Ngươi đừng có lo lắng gì về những chuyện bên ngoài, trên thực tế, người của Đoan Mộc gia tộc cực kỳ rõ ràng, ta có thể vào trong đem Đoan Mộc Tình ra, với năng lực của ta như vậy, thì những việc họ làm bên ngoài chỉ là thùng rỗng kêu to, họ làm như vậy chỉ là tâm lý bình thường của con người mà thôi.”

Khồng đợi Cổ Diêu nói, Philip nói như chém đinh chặt sắc: ”đừng có lãng phí một phen hảo ý của sư phụ, nữ nhi này luận về nhân phẩm, tướng mạo, vóc người, vũ kỹ đều là nhất lưu, cũng không như lần trước bộ ngực có khuyết điểm, hết sức hoàn mỹ, ta đã xem xét rất kỹ rồi mới quyết định chọn nàng làm “Tế Phẩm” đừng làm lãng phí một phen tâm huyết của sư phụ.”

Philip mang Hàn Đan đang ngủ say sang một gian phòng khác, như vậy trong phòng chỉ còn lại hai người Cổ Diêu.

Mang “Mặt Nạ Cho Lế Thành Nhân” lên, Cổ Diêu cẩn thận tiến lại giường của Đoan Mộc tình, mái tóc màu phỉ thúy vốn là màu sắc đặc trưng cho mái tóc của Đoan Mộc gia tộc, đôi lông mi dài và nhỏ thỉnh thoảng run rẩy một chút, khuôn mặt xinh xắn ửng đỏ như trời chiều hoàng hôn, thân thể mềm mại như mây, tựa như là một con mèo Ba Tư. <@bộ mèo Ba Tư đẹp lắm sao? Chưa thấy bao vờ.>

Đây quả thật là một thiếu nữ động lòng người, ngay cả đến tên tiểu sắc lang như Cổ Diêu mà cũng chỉ đến bên nhìn chứ không hề có ý thương tổn nàng, trách không được tại sao dân cư ở Lan Tư quận lại yêu mến nàng như thế.

Nhưng mà Philip đã hạ tử lệnh rồi, Cổ Diêu suy nghĩ một chút rồi từ trong Tiêu Giao Giới lấy ra “Cực Lạc Quyết”.

Đây vốn là một quyển xuân cung đồ do chính giáo chủ ma giáo Gustave viết ra, quả thật là không có cách nào cưỡng lại ma lực của nó, cảm giác thương tiếc của Cổ Diêu nhanh chóng biến mất, thay thế vào đó chính là dục vọng đang dâng trào.
Thiếu nữ trên giường chính là đối tượng tốt nhất để phát tiết.

Trút bỏ hoàn toàn y phục của nàng, một thân thể như dương chi bạch ngọc xuất hiện trước mặt Cổ Diêu khiến cho hắn như muốn ngừng hô hấp, quả thật là trời cao kiến tạo tỉ mỉ ra một tuyệt phẩm nghệ thuật mà!

Xuất thân từ đại gia tộc, hiển nhiên Đoan Mộc Tình không hề phải làm việc vất vả, da tay của nàng cũng như các thiên kim tiểu thư khác vô cùng mềm mại, làn da trắng hồng tự nhiên, so với lụa tơ tằm thượng hạng chỉ có hơn chứ không kém.

Cánh tay nàng tựa như là một đóa sen bằng ngọc, để sát bên chiếc eo thon nhỏ, cùng với đôi chân thon và dài, những hình ảnh đó đánh sâu vào trong tâm trí của Cổ Diêu khiến cho dục vọng của hắn ngày càng dâng cao, khiến cho hắn quết hết tất cả, không thể chờ đợi được nữa mà đem ma trảo vươn đến thân thể của Đoan Mộc Tình, vứt bỏ luôn chiếc áo lót trên cơ thể nàng.

Bên trong không ngờ lại có một lớp vải trắng quấn quanh, Cổ Diêu cảm thấy có chút kỳ quái nhưng dục vọng dâng cao, hắn liền xé toạt lớp vải đó, một đôi ngọc thố hiện ra.

Toàn bộ Lan Tư quận ai ai cũng biết Tiểu công chúa của đoan một gia tộc quốc sắc thiên hương, nhưng không ai có thể biết nàng lại còn có một cặp “Hoa” mà khiến cho tuyệt đại đa số bộ nữ nhân của tạp địch đại lục đều mơ tưởng đến.

Trên thực tế Song Đỉnh Ngọc Phong của Đoan Mộc tình phát triển hơn hẳn với các thiếu nữ thường nhưng nàng lại không cảm thấy cao hứng mà ngược lại cảm thấy hết sức ngượng ngùng cho nên mới dùng vải buộc lên, nhìn như thế thì sẽ thấy nó so với các thiếu nữ khác lớn hơn không nhiều.

Nếu nói vể kỷ lục thì nàng so ra cũng không thua kém “Sóng Phách” Thu Hương của Thiên Hương Lầu không bao nhiêu.

Thu Hương có một bộ ngực rất lớn nhưng nó lại sệ xuống, mà Lưỡng Đỉnh Ngọc Phong của Đoan Mộc Tình lại đứng sừng sững ngạo nhân, hai hạt tiểu anh đào đỏ tươi ướt át, còn của Thu Hương thì đã sậm đi, mỹ quan của Đoan Mộc Tình hơn hẳn Thu Hương.

Đó là điểm yếu của Diệp Lâm, nhưng đối với Đoan Mộc tình thì nó lại là điểm đáng để kiêu ngạo.

Cổ Diêu thích “Bánh Bao Lớn” cũng không phải là nói dối, chỉ là lần trước nói với Philip cũng có chút khoa trương.
Giờ phút này, thấy được vưu vật thế gian hiếm thấy, hai mắt của hắn sáng ngời, dục hỏa thiêu đốt, đôi tay tựa như run run bắt đầu tiến đến.

Cảm giác vô cùng mềm mại, bởi vì Đoan Mộc tình luyện võ từ nhỏ cho nên bộ ngực của nàng thập phần co dãn, tuyệt đối là một cực phẩm trong cực phẩm.

Đây là một vùng đất thần thánh thiêng liêng, nhưng lại bị một vị khách không mời mà đến phá hủy đi sự tinh khiết của nó.

Nghĩ đến việc đó thì Cổ Diêu liền cảm có cảm giác kích thích mà trước kia chưa từng có, thân thể cũng không thể tự chủ được, tấn công nhanh hơn, lực tay cũng tự giác gia tăng.

“Ôi Chao!”

Thụy nguyệt của nàng đã dần dần được giải trừ, cộng thêm hành động thô lỗ của Cổ Diêu khiến cho nàng bị đau nên tỉnh lại.

Hoàn cảnh hiện tại không phải khuê phòng quen thuộc của mình mà là một hoàn cảnh hoàn toàn lạ lẫm, càng khiến cho nàng càng thêm kinh hãi chính là có một quái nhân mang một cái mặt nạ màu bạc, đang dùng đôi ma trảo mà vuốt ve các vùng thánh địa trên cơ thể nàng.

Đoan Mộc Tình kinh hoảng, với bản tính của một vũ giả nàng lập tức vận khí, chỉ tiếc năng lực của nàng dường như đã bị khóa chặt bởi một thủ pháp nào đó, không chỉ thế ngay cả một chút lực phản kháng bình thường nàng cũng không có chỉ có thể để cho quái nhân tùy ý khinh nhờn.

Cảm giác phẫn nộ nhanh chóng chuyển thành sợ hãi, lúc này quái nhân lại hướng bàn tay của hắn xuống hạ thể của nàng.

==============================

Kính mời bà con cô bác anh chị em đón xem

Vô Sỉ Đạo Tặc

Quyển 4 : Đoan Mộc Gia Tộc

Tác giả: Vô Xỉ Đạo Tặc <无齿盗贼>

Dịch: xbntx

Biên Tập: xbntx

Converter: xbntx

Nguồn : 4vn.eu -

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau