VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 31 - Chương 35

Quyển 3 - Chương 1: Tiền trong túi tại sao lại không thấy

Bây giờ thì Cổ Diêu hoang mang vô cùng, hắn đã phải đối mặt với thử thách đầu tiên của một tiểu mao đầu sơ bước giang hồ.

Nhưng mà tình huống của hắn còn tệ hơn, người khác khi xuất đạo ít nhất cũng có chuẩn bị, mà khi rời đi Thập Lý Trấn Cổ Diêu nào có phải là nguyện ý, hắn là bị Diệp Lâm ép buộc, về sau thảm biến phát sinh, cho nên mọi chuyện càng lúc càng cách xa quỹ đạo của cuộc sống ban đầu của hắn.

Tuấn mã phi nước đại nhưng lại không biết có đúng phương hướng không hay là lại đâm đầu vào tử lộ. Tâm trạng của Cổ Diêu rối như tơ vò.

Cố gắng áp chế tâm lý hoang mang về tương lai, Cổ Diêu cố gắng tìm một phương pháp.

Nơi này cách Xích Viêm thành ít nhất cũng là ngàn dặm, hắn căn bản ko thể biết đây là đâu nhưng mà hi vọng sẽ ko như Xích Viêm thành cả ngày đều là hỗn chiến, nếu ko thì ko gặp đại họa cũng chỉ có thể ngộ tao ương.

Ít nhất cũng phải biết nơi này như thế nào thì mới có thể tránh thị phi, đây chính là kinh nghiệm từ những ngày lưu lãng mà hắn tích cóp được.

Lúc này Hàn Đan trong lòng hắn tỉnh lại giương to mắt nhìn xung quanh một cách hoảng sợ, vì tất cả đều chỉ là rất xa lạ.

“Đan đan, ta ở đây.”

Hàn Đan quay đầu lại nhìn thấy Cổ Diêu thì an tâm một chút nhưng mà lại nhớ tới tình cảnh trước khi ngất đi, “oa” lên một tiếng rồi khóc thê thảm :”Mụ mụ ! Mụ mụ!”

Cổ Diêu tìm cách an ủi:” Đan Đan ngoan nào, đừng khóc mà.”

Nhưng mà nổi đau đớn mất đi mẫu thân , một tiểu cô nương chịu nổi sao! Vậy là Đan Đan lại khóc càng lúc càng lớn như ‘lê hoa đái vũ’.

Cổ Diêu đành nói bừa:” Đan Đan thật ra mẫu thân muội chưa có chết mà.”

Hàn Đan quay ại với hai giọt lệ ngân trên khóe mắt hỏi:”Cổ Diêu ca ca, người nói thật chứ?”

“Đíng vậy, nàng chưa chết chỉ là bị thương nên ngất đi mà thôi!” Đã ở thế cưỡi hổ sao mà xuống được ,Cô Diêu chỉ đành tiếp tục nói dối.

“Vậy mụ mụ đâu, còn có ba ba nữa, họ đâu rồi.”

“Là như thế này, cái lão quái vật kia rất là lợi hại, may mà có dong binh đoàn của các a di thúc thúc giúp đỡ, bất quá đánh nhau rất là dữ dội, chúng ta thất lạc họ rồi, nhưng muội yên tâm, các a di thúc thúc trong dong binh đoàn rất lợi hại, phụ mẫu của muội sẽ ko sao đâu.”

Lời nói dối của Cổ Diêu thật ra ko hề hoàn mĩ, nhưng mà Đan Đan lại là một tiểu cô nương đan thuần nên lập tức tin hắn:”Huynh ko có gạt muội phải ko Cổ Diêu ca ca.”

CỔ Diêu giơ tay:”Ta thề tuyệt đồi ko có lừa gạt đan đan.”

Hàn Đan gạt nước mắt mỉm cười nhưng mà nàng nhanh chóng buồn rầu:”Vậy làm sao họ tìm muội được?”

“Ây, cái này ….” Cổ Diêu nói dối chỉ là muốn cho Hàn Đan chút hi vọng nhưng ko thể nói quá, nếu ko để lộ thì càng nguy :”Quả thật có chút phiền toài, vì né tránh tên quái nhân kia có thể phụ mẫu muội có thể ko đi lộ trình ban đầu hay nói cách khác là ko đi Sa Chi thành.”

Hàn Đan vừa nghe lại càng nôn nóng:”Vậy sao bây giờ?”

Cổ Diêu nói:”Chúng ta cứ từ từ tìm họ, ta tin tưởng một ngày nào đó có thể tìm bọn họ, muội cứ yên tâm, dù sao Cổ Diêu cũng sẽ bên cạnh muội.”

Nhìn Hàn Đan bất lực gật đầu trong lòng Cổ Diêu có chút bất đắc dĩ chỉ đành đợi sao này nàng hiểu chuyện, nàng sẽ biết bố mẹ nàng đã tao ngộ bất hạnh.Bất quá lời nói dối thiện ý có thể mang cho tiểu cô nương đáng thương này chút hi vọng, dù cho nó ko hề tồn tại.

Tuấn mã đi thêm mấy giờ tới giữa trưa, họ vào một cái trấn nhỏ.

Thôn trấn coi như ko tệ, ít nhất tốt hơn Thập Lý Trấn, có nhiều người luân phiên đi tới, tiếng hết của người bán rong thi nhau vang lên.

Con ngựa này có linh tính tới nơi chật chội tự mình giảm tốc tránh đụng phải người khác.

Một trung niên nam tử đi đến, trên người hắn có một tiểu hồ tử, mặt trường bào rộng thùng thình, cổ tay áo và váy có vẻ tinh xảo, chân mang đôi giày bằng vải sợi, tiện lợi cho việc đi lại, hắn là mẫu hình đại biểu cho nghề thi nhân rong ruổi của đại lục.

Thi nhân này chính là loại tồn tại đặc biệt, cảnh đẹp trên đại lục và phong cảnh nhân tình đối vợi họ còn quan trọng hơn tiền tài địa vị mĩ nữ. Họ lưu lãng hết thành thị này tới vùng quê khác, nói là lưu lãng nhưng với những thi nhân thì là du hành có thể dưới bầu trời đầy sao của làng quê hay dưới ánh tà dương ngả về tây, đôi khi ngồi dưới thành tường gảy đàn ngâm xướng, với họ , đó là một loại hưởng thụ của cuộc đời.

Loại cuộc sống nếm trải gió sương này lại luôn là sự lãng mạn mà người thi nhân tôn sùng, luôn được rót sắc thái lãng mạn vào, họ là phái lạc quan có lẽ là nhóm người luôn tươi cười luôn tiêu diêu tự tại, trái tim ko muộn phiền lúc nào cũng như ngày tết duy nhất trên Tạp Địch đại lục.

Một số ít thi nhân có lực lượng nhất định, còn tuyệt đại đa số là thư sinh trói gà ko chặt , họ cũng ko có nghề gì cố định, chỉ là dựa vào chuyện thi ca , kể chuyện lịch lãm …thu tự nguyện phí để làm tiền mạo hiểm và sinh sống.

Bởi vì thi nhân ko có tranh đấu và cá tinh vui vẻ nên họ được tất cả tang lớp hoang nghênh trừ lúc du ca họ còn hay được quí tộc mời vào phủ tham gia yến hội tất nhiên lúc ấy thu nhập cũng cao hơn.

Cổ Diêu khi còn lưu lãng thì rất hay nghe thi nhân kể chuyện xưa, những người này trong ấn tượng của hắn là rất nhiệt tình, và cũng chỉ có những người như thế mới có thể trở thành ngâm du thi nhân chân chính,

Nếu như muốn hỏi chỗ đi, thì thi nhân chính là người thích hợp hỏi nhất.

Cổ Diêu nhảy xuống ngựa, đi tới ngâm du thi nhân nói:”Xin chào đại thúc.”

Thi nhân tươi cười hỏi:”Ca ngợi sáng thế thần , tiểu bằng hữu ngươi có chuyện gì sao?”
“Ca ngợi sáng thế thần” Luôn là câu đầu môi của ngâm du thi nhân, bởi vì họ cám ơn thần đã tạo ra đại lục sinh đẹp này, khiến nhân sinh càng có ý nghĩa.

Là thế này:”Ta muốn hỏi thăm một chút địa phương này là chỗ nào.”

Ko vì Cổ Diêu làm phiền mà bị mất kiên nhẫn, trái lại ngâm du thi nhân lại càng cao hứng:”Ta rất vui giúp ngươi, cái trấn nhỏ này kêu là Thác Việt, thuộc Mãi Nhĩ Tư <@Miles> thành, nơi này tuy xa xôi nhưng cư dân rất hiếu khách, vì mạn sườn có Ốc Đốn sâm lâm nên thợ săn thường xuyên vào rừng tìm dã vị, tửu quán khách sạn có món thịt nướng rất khá, ấn tượng nhất còn có món gọi là Thược khung tá liêu, mùi vị thanh khiết thơm ngát, mùi thịt nướng thơm vô cùng, ăn rồi khó quên, nếu muốn du ngoạn ở phía bắc có hồ Ireland cũng là lựa chọn ko tồi, đa số tình lữ hò hẹn vào ban đêm chốn đó, nhất là đêm trăng tròn, có nhiều long ngư nhảy múa, lân giáp trên người được nguyệt quang chiếu lên cứ lấp lành như là thủy tinh …”

Dựa vào khẩu khí của thi nhân, trấn nhỏ này cũng có thể cho hắn nói mấy giờ liền, Cổ Diêu cắt lời:” Đại thúc giải bày của ngài hay vô cùng nhưng ta ko có thời gian.”

Ngâm du thi nhân thất vọng :”Là vậy sao?Thật là đáng tiếc!.”

Cổ Diêu dừng lại, như nhớ cái gì hỏi:”Úc, đại thúc ta muốn nhờ ngài thêm một vấn đề, từ Ốc Đốn sâm lân tới Thiên Chúc thành có phải đi qua Mại Duy Tư ko?”

Trước nghe nói Diệp Lâm đi thiên chúc thành vốn Cổ Diêu còn có kiên kỵ Tiểu Ma Nữ kia, nhưng mà mạng của hắn trong tay nàng, nếu ko có giải dựoc nửa năm sau phải nói là chết thê thảm.

Thật ra việc nàng ở Thên Chúc thành cũng chỉ là phỏng đoán ko biết thực hư, nhưng có thể khẳng định nàng muốn sa chi thành hay địa phương phụ cận nếu ko cũng ko cần theo dạ lang dong binh đoàn mà rời Thập Lý Trấn.

Theo như tốc độ chạy trối chết của Hàn Đại hộ Diệp lâm hẳn là tuột về sau rất xa, ko có gì ngoài ý muốn chắc là còn ở Ốc Đốn sâm lâm, nếu muốn thấy nàng thì chờ ở đây là tốt nhất, hơn nữa mình cũng ko có chỗ đi, cứ lấy nàng là mục tiêu vậy.

“Thiên Chúc Thành” thi nhân nghe xong hăng hái ” Đó là một địa phương của bộ thiên tây, khoảng cách xa xôi phi thường, đi đường cũng phải trải qua mấy chục lãnh địa cách mại Nhĩ Tư gần Mã Bố Thành có nhiều cô nương đa tình mà lớn mật, có thể nói là chốn thiên đường của nam tử, nơi nào cũng có lưu truyền rất nhiều tình ca, ta có nên đạn cho ngươi vài khúc …”

Thấy thi nhận hưng phấn lấy cầm sắt trên lưng Cổ Diêu đành ngăn trở hắn thêm lần nữa:” Đại thúc có thể cho ta đáp án đơn giản , ta có chuyện quan trọng ko thể ở lâu.”

“Được rồi” Vị thi nhân có vẻ ko vừa ý thu hồi cây đàn về nói:”Phải qua Mại Nhĩ Tư, nếu ko đường sẽ xa vô cùng, ngươi thật muốn đi Thiên Chúc Thành sao? Vậy đừng bỏ qua Ma Điều mạch, ngươi chắc biết rõ, đó là quê hương của Ma đạo sư tôn kính Cách Lôi Địa, ở đó có thể mua khôi giáp vũ khí phẩm chất thượng giai và cả rượu ngon …”

Sự nhiệt tình của vị thi nhân này phải nói là cực kì dong dài rồi, Cổ Diêu đành cáo tứ ko ngừng mà bỏ chạy.

Sau khi từ rừng rậm đi ra,Cổ Diêu nghĩ Diệp Lâm cũng có thể trong trấn, nên hắn quyết định ở lại thử vận may chở nàng ba ngày nếu ko gặp thì hắn quyết định sẽ bỏ đi.

Trở lại xe ngựa, Hàn Đan nhăn mặt nói:”Cổ Diêu ca ca, muội đói bụng.”

Cổ Diêu nhớ ra từ tối qua tới giờ chưa hề ăn bất cứ cái gì suốt mười mấy giờ chỉ lo chạy trối chết quên cả ăn uống đói khát.

Cổ Diêu gật đầu nói:” Ừ, Chúng ta tìm chỗ ăn cơm đi.”

Hàn Đan nói:”Cổ Diêu ca ca muội ko có tiền, nghe ba ba nói khi ra ngoài ăn thứ gì đều phải trả tiền!”

Cổ Diêu cười nói:”Ko sao, Cổ Diêu ca ca có.”

Trừ số tiền Diệp lâm trao cho còn có số tiền Phí Thản thưởng khi rời Thập Lý Trấn, hẳn là đủ sống một thời gian.

Bất quá khi hắn mò tới túi thủy tinh tệ mà Diệp Lâm trao cho thì nét tươi cười đanh lại, túi tiền lại không thấy..

Quyển 3 - Chương 2: Sự trừng phạt dành cho đạo tặc

Cổ Diêu cơ hồ điên lên. Lục lọi toàn thân chỉ thiếu chút nữa là cởi hết áo quần ra nhưng vẫn tìm không thấy túi tiền.

Chẳng lẽ là rơi rồi, mồ hôi lạnh chảy khắp người Cổ Diêu, lần đầu cưỡi ngựa lại đang chấn động tâm thần, có thể do xóc mà rơi mất lắm chứ.

Nhưng mà đây là số bạc lớn nhất mà Cổ Diêu từng có, tại sao ngay lúc sống chết này lại còn gặp nạn.

Sống lẻ loi bên ngoài, bụng đói kêu gào, mà lại rơi mất tiền, Cổ Diêu sắp nổ tung rồi cuối cùng nhịn không nổi mắng:”M…”

“Cổ Diêu ca ca huynh nói gì vậy?” Hàn Đan ngây thơ không biết đó là từ tục tĩu.

Cổ Xa nuốt hận nói:”Không có gì đâu, Đan Đan.”

Hàn Đan nói:”Cổ Diêu ca ca vậy chúng ta đi ăn đi’.

“Cái này…” Cổ Diêu cứng họng hắn cảm thấy không biết nói sao mới tốt.

Hàn đại hộ mang Hàn Đan cho mình bảo mình chiếu cố vậy mà bây giơ cho nàng ăn một bữa cũng không thể, chuyện thế này phải là rất buồn cười sao.

Cắn răng, Cổ Diêu kéo con ngựa tới một hẻm nhỏ, nói với nàng:” Đan Đan, muội ở đây đi, ta đi hỏi quán cơm chỗ nào sẽ nhanh chóng trở lại thôi.”

Hàn Đan gật gật đàu:”Vâng, Cổ Diêu ca ca, huynh về nhanh nha.”

Cổ Diêu nói ừ một tiếng rồi vào đám dông, hắn tất nhiên không phải đi hỏi quán ăn mà là đi trộm tiền.”

Tình huống thế này chỉ có thể trở lại nghề cũ.

Nếu chỉ có mình mình hắn có thể tìm vài loại trái cây hoặc cỏ cây gì đó mà ăn, nhưng Hàn Đan từ nhỏ phú quí tất nhiên là không quen loại thực phẩm như vậy.

Hôm này tại trấn đang là ban ngày, dòng người đúc là thời cơ tốt nhất cho đạo tặc xuống tay.

Tại dòng người hắn tìm ra được mục tiêu. Đó là một người mập mạp, trên ngươi đeo vàng mang bạc, y phục rộng thùng thình, trang phục nghiễm nhiên là một tài chủ, nhìn chút có vẻ tửu sắc quá độ, bước đi ngiêng ngả vô lực, người như thế phản ứng rất chậm chạp, là đối tượng tốt nhất cho đạo tặc hạ thủ nhưng với chuyện trộm cắp này thì càng bình tĩnh nhận sét càng an toàn càng giàm được nguy cơ thất thủ.

Cổ Diêu tới cạnh hắn, sau đó một túi tiền rơi vào trong lòng bàn tay hắn, khá nặng xem ra thu hoạch không ít.

Quá trình rất trơn tru, không có so hở gì, tài chủ cứ như chưa phát hiện túi tiền đổi chủ cứ tiếp tục đi tới phía trước.

Cổ Diêu mừng rỡ mang chiến lợi phẩm về chổ ban đầu, chỉ là chốc lát nhưng mà Hàn Đan đã phát hoảng, thấy Cổ Diêu về mới an tâm.

Số tiền còn nhiều hơn so với Diệp Lâm cho và Phí Thàn thưởng, dây chính là sự kích thích của việc trộm cắp, tâm tình Cổ Diêu rất tốt:”Tốt rồi,ta đã hỏi ra, phía trước có một quán ăn không tệ, chúng ta đi ăn nha, Đan đan.”

Song khi hắn duỗi tay vào lòng tìm tiền thì sắc mặt cứng ngắc, túi tiền lại đâu mất.

Đây là chuyện không thể nào, mình vừa trộm được tiền tới tay, lẽ nào hai lần làm mất sao, không thể chuyện này thật là tà môn.
“Ngươi tìm cái này sao?”

Cổ Diêu quay lại, thấy tên thổ tài chủ kia cầm túi tiền trong tay, ánh mắt híp lại như đang cười nhạo.

Cổ Diêu nhất thời hiểu rõ tên mập này không phải đơn giản, chính là giả ngốc gạt đại ngốc, lập tức leo lên ngựa chạy.

Đạo tặc thất thủ có hậu quả rất lớn, rất thảm trọng, bị bắt có thể là bị đánh chết.

Ngựa chạy như bay theo hướng khác ra khỏi con hẻm, may mà ngả tư đường bên kia không náo nhiệt. Cổ Diêu kéo mạnh dây cương, điên cuồng chạy mười mấy dặm tới một mãnh rừng nhỏ, thấy phía sau không có người đuổi tới, Cổ Diêu mới dừng lại, trong lòng không ngừng co giật sợ hãi.

Hắn từ khi hành nghề đạo tặc lấy tiền thì đây là lần thất thủ đầu tiên.

Có phải tên mập kia là người thâm tàng bất lộ, Hàn đại hộ như vậy, vậy tên mập kia cũng có thể, Cổ Diêu thề lần sau sẽ không tìm mấy tên mập mà xuống tay nữa.

Nhìn Cổ Diêu chạy mất hồn, Hàn Đan khó hiểu hỏi:”Cổ Diêu ca ca, sao thế?”

“Nga không có gì.” Cổ Diêu tất nhiên sẽ không nói hắn trộm tiền thất bại:”Ta nghe nói người kia rất hung ác, vốn là tên tà ác của địa phương này, hay lừa bán tiểu hài tử.”

Hàn Đan tin thật, lại càng hoảng sợ:”Thật vậy sao, thật có người như vậy?”

Cổ Diêu muốn trả lời lại nghe có người nói:”Tiểu tử, tuổi nhỏ vậy mà không chỉ trộm tiền lại còn gạt người.”

Cổ Diêu hoảng sợ nhìn theo tiếng nói, phía trước tên tài chủ đang cầm tẩu thuốc, nhàn nhã thả ra từng làn khói.

Cổ Diêu không nghĩ ngợi lập tức điên cuồng kéo dây cương, chỉ là tên thổ tài chủ kia nhanh hơn, cũng không thấy cước bộ hắn thế nào, cước đi rất nhanh, chỉ là lộ trình ba mươi thước như bị hắn rút ngắn, nháy mắt tới trước mặt Cổ Diêu, vô luận Cổ Diêu kéo cương thế nào con ngựa cũng đứng im.Một cổ kính khí kỳ dị bay tới lưng ngựa, thần kinh Cổ Diêu nhất thởi chết lặng, không thể động đậy, thậm chí không cách nào há mồm nói chuyện.”

Thổ tài chủ chậm rãi nói:”Hừ, dám đắc tội với người quyền quí hả, ngươi là tên đạo tặc đáng chết, oái mà không, ta cũng là đạo tặc, mắng ngươi có khác gì chửi chính mình? Phải kêu ngươi là tên đạo tặc thân ái, ặc cũng không xong, ngươi trộm tiền của ta thế nào lại khích lệ ngươi? Ngươi nói coi ta phải mắng ngươi thế nào đây.”

Nghe lời nói điên điên khùng khùng của lão tài chủ, Cổ Diêu kêu thầm hỏng bét nhưng khổ nỗi lại không thể nhúc nhích.

Buông tay khỏi ngựa luồng khí kình kì dị kia cũng mất, vội nhảy xuống ngựa, vẻ mặt cầu xin, Cổ Diêu cả người buông xuống:” Đại gia, vì muội muội ta rất đói, không có gì ăn, ta vạn bất đắc dĩ mới mạo phạm ngài, ngài đại nhân đại lượng, anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, võ công tuyệt thế đừng so đo với loại tiểu bối như ta tránh mất phong phạm.

Cổ Diêu không hề nghĩ đến chạy trốn, vì hắn rõ vị trước mặt này là cao thủ, trốn thế nào cũng không thể thoát.

Lão tài chủ híp mắt:”Miệng lưỡi trơn tru lắm, không nên nịnh nọt hay kích tướng, ta không mắc mưu đâu, dù cho lý do gì, một đạo tặc khi thất thủ đều phải gánh lấy hậu quả.”

Hàn Đan cũng hiểu có chuyện không đúng, nhảy xuống ngựa, như chim sợ cành cong nép vào người Cổ Diêu.

Cổ Diêu hít một hơi nói:”Vậy thì người nào làm người đó chịu, chuyện ta làm không liên quan tới muội muội ta, ngươi không nên làm khó nàng.”

Hàn Đan không tự chủ nắm chặt tay áo Cổ Diêu, sợ mất hắn mãi mãi:”Cổ Diêu ca ca….”

“Ngươi rất quý muội muội của ngươi.” Tài chủ cười:”Nhưng ta thì không thích cho ngươi hài lòng.”

Nói xong hắn điểm một ngón tay lên trán Hàn Đan, nàng nhất thởi mềm oặt ngã xuống.

“Ngươi, ngươi, ta liều mạng với ngươi.” Cổ Diêu thấy vậy hai tròng mắt hóa đỏ, tựa như điên dại lao vào tên tài chủ.

Lão tài chủ như một làn khói biến khỏi vị trí, Cổ xa thấy thân pháp như vậy cũng tĩnh tĩnh lại, không còn loạn động nhưng lửa giận trong mắt lại như muốn thiêu chết tên tài chủ.

“An tâm đi!” Lão tài chủ nói:”Muội muội ngươi chỉ là bất tỉnh thôi.”

Cổ Diêu nhìn lại, Hàn Đan dù bất tỉnh nhưng mà ngực còn phập phồng, vẫn còn sống.

Lão tài chủ xoa xoa bóp bóp trên thân Cổ Diêu một hồi làm cho Cổ Diêu sợ hãi vô cùng, thầm nghĩ chẳng lẽ đây là một tên biến thái.

Cuối cùng tên thổ tài chủ rút cái bàn tay mập mạp đầy thịt của hắn về, có vẻ hài lòng rồi nói:”Nhưng mà sống chết của nàng đành coi bản lãnh của ngươi đi.”

Nói xong tay hắn rung lên chẳng biết từ chổ nào hiện ra một cái còng bằng sắt, còng có hai vòng và một sợi xích dài, hắn đem hai cái vòng khóa vào tay của Cổ diêu vào Hàn Đan rồi cột họ vào một cây đại thụ.

“đếu là đạo tặc như nhau, trừng phạt ngươi cứ lấy phương tiện của đạo tặc mà ta làm, đây là do kim loại rắn nhất mà chế tạo nên, với sức của ngươi muốn phá vỡ nó là không thể, chỉ có cách duy nhất là mở ra cái khóa bách hợp do ta đặc chế, cố gắng dùng toàn bộ kỹ năng của ngươi đi. Không được thì cả hai cùng chết đói hoặc cứ làm thức căn cho dã thú.”

Sau khi nói xong lão như một làn gió biến mất khỏi tầm mắt của Cổ Diêu.

Quyển 3 - Chương 3: Mở khóa

Cổ Diêu chỉ bị xích tay trái mà thôi, tay phải có thể hoạt động.

Thấy lão tài chủ bỏ đi, Cổ Diêu mừng thầm trong lòng, mở khóa là một trong những sở trường của hắn, làm đạo tặc đây là một trong những tuyệt kỹ không thể không biết.

Móc một cây đồng nhỏ như tơ từ trong lòng ra, Cổ Diêu thử nhét nó vào bên trong bách hợp khóa của cái còng đâm đâm chọt chọt một nhơi, lúc thì để như hình tròn, lúc lại uống cong thành móc, đâm câu kéo móc, thử dò xét cái bên trong.

Gần hai giờ trôi qua, một tiếng rắc vang lên, cái khóa của cái còng cuối cùng khai mở, Cổ Diêu mừng thầm, mấy chiêu khai khóa này không có ai dạy cho hắn, tựa như trời sinh là đã biết, nhưng cái khóa này quả thật rất phức tạp, hắn lần đầu mở khóa mà mất thời gian lâu như vậy.

Hai cái bách hợp khóa đều giống nhau, đã quen thuộc một cái thì cái kia muốn mở ra cũng không có phi khí lực lắm Hàn Đan cũng khôi phục tự do, chỉ là còn mê mang. Nhìn cái còng trên mặt đất một chút Cổ Diêu quyết định thu hồi nó, ít nhất có thể mang bán mấy đồng ít nhất có thể mua bữa cơm trưa.

Thất thủ qua một lần may mắn có thể chạy thoát cũng không thể ra tay tiếp lần thứ hai trong ngày nếu không sẽ gặp vận rủi hơn, đây chính là qui tắc giới hạn của đạo tặc tuy không có cái căn cứ khoa học nào nhưng mà rất nhiều người tin vào điều này.

Lão tài chủ cũng không quá xấu tính, con ngựa gần đó hắn cũng không có cưỡi đi mà để lại, vận toàn lực Cổ Diêu muốn bế Hàn Đan lên con ngựa, muốn chạy đi thật nhanh.

Bỗng nhiên thấy hoa mắt, sau đó liên thấy người, quả nhiên là lão tài chủ. Cổ Diêu kinh hãi khôn cùng không biết hắn muốn gì mà quay lại, nói lắp bắp:”Ta mở được chiếc còng ra rồi, lão phải tuân thủ lời hứa không gây hại chúng ta !” Nói rồi móc ra cái món trang sức mới nhặt :Cùng lắm cái này cũng trả cho lão.”

Lão tài chủ không nhận mà chỉ nhíu mày:”Sư phó của ngươi là ai.”

Thấy hắn cũng không có ác ý nên Cổ Diêu nói:”Ta cũng chưa có sư phụ.”

“Vậy cái thủ pháp ngươi vừa dùng …” hắn vẫn nấp một nơi quan sát, nhưng mà phương pháp Cổ Diêu mở khóa hắn nhìn thấy cũng văn sở văn vị, không khỏi kinh ngạc cực kỳ. Tất cả các cách mở khóa trên lục không có cách nào là hắn không biết, chỉ là không dám ngờ chỉ có thể dùng một cây đồng ngân mà dám mở khóa của chính lão chế tạo.

Cổ Diêu hồi đáp:”Cái đó là ta tự học.” Cổ Diêu không nói dối, hắn cũng không biết tại sao trời sinh hắn hiểu cái phương pháp mở khóa này, may nhờ vậy mới có thể mở cửa phòng tắm nữ ở thiên hương lâu ngắm nhìn thỏa thích. <@Thằng này dùng tài năng đúng chỗ ghê -.-‘>

Hai mắt tên lão tài chủ sáng lên, nhìn Cổ Diêu từ trên xuống dưới cứ như là nhìn bảo bối:”Ta nhìn quả nhiên không sai, ngươi chín là thiên tài, thiên tài đạo tặc.”

Người này khẳng định là có bệnh lâu năm mà giấu , Cổ Diêu bị hắn nhìn đến sợ hãi, thầm nghĩ mau chuồn cho nhanh :”Cái này, đại gia nếu như thế chúng ta có thể đi chưa?”

Lão tài chủ quả quyết nói:”Còn không được, ta muốn thu ngươi làm đệ tử, ta mà bồi dưỡng thì thế nào ngươi cũng thành thiên hạ đệ nhất đạo tặc.”Đạo tặc! Lại là đạo tặc.!!!

Cổ Diêu có chút đau đầu, hắn thích cái cảm giác kích thích khi ăn trộm nhưng mà như vậy lại đi trái với giấc mộng của hắn, hơn nữa bây giờ hắn đã theo võ đạo. Vì vậy uyển ngôn cự tuyệt:”Xin lỗi ta không có hứng thú!” Nói xong đi đến chỗ con ngựa.

Lão tài chủ kì quái hỏi:”Tại sao? Ngươi cũng thấy thân thủ ta rồi, chỉ cần bái ta làm thầy, sau này ngươi trộm tiền chắc chắn sẽ không bao giờ thất bại, không chỉ tiền mà bất cứ trộm gì cũng có thể”.

Cổ Diêu dứt khoát nói:”Bởi vì ta không muốn lén lút như chuột cả ngày phải sống giữa bất an lo lắng.”

Lão tài chủ nghe vây thì mất hứng:”Ngươi thì biết cái gì chứ, là đạo tặc có cái gì không hay, tiền của tất cả người trong thiên hạ đều là của ngươi, muốn lấy lúc nào thì lấy, muốn xài ra sao thì xài, tiêu diêu tự tại, thật là sảng khoài vô cùng, hơn nữa quá trình trộm cắp còn có biết bao nhiêu kích thích bao nhiêu hấp dẫn hẳn là ngươi biết rất rõ, ta thấy ngươi với nghề đạo tặc là vô cùng thích hợp, chỉ là có nguyên nhân khác áp chế mà thôi.”

Lời này đã nói trúng tâm địa của Cổ Diêu nhưng hắn vẫn không muốn thừa nhận:”Không, lão lầm rồi, ta không phải thiên tài gì cả, chỉ là trùng hợp mới mở khóa được thôi.”

“Phi, khóa của ta làm, cho dù là sản phẩm thất bại, kẻ khác cũng không có chút hi vọng nào mở được! không chỉ là thân thủ của ngươi, xương cốt lại thêm cả kỹ thuật ấy thích hợp nhất là làm đạo tặc, ta biết thuật xem người như thế nào mà lầm.”

Thấy Cổ Diêu lắc đầu lão tài chủ thẹn quá hóa giận:”Ngươi đồng ý cũng tốt hay là từ chối cũng hay, ngươi là đồ đệ của ta rồi, nếu không ta cứ theo sát bên ngươi, ngươi vĩnh viễn đừng có mơ mà trộm tiền, tới lúc chết đói thì thôi, muội muội ngươi cũng chết đói theo mà thôi.”
Cổ Diêu mém chút bất tỉnh, hắn có nghe cường gian cường đạo, cường xyz gì đó chứ lần đầu tiên nghe qua cường thu đồ đệ, Tạp Địch đại lục thật là quái nhân quá nhiều, mới đi khỏi xích viêm thành, là đụng mấy người rồi.

Cổ Diêu tính khí quật cường, lạnh lùng nói:”Ta sẽ chú ý từng thời khắc, xem ngươi làm sao lấy.”

Lão tài chủ không nói gì chỉ ném cho Cổ Diêu túi tiền.

Cổ Diêu không hiểu gì hỏi:”Này là…?”

Lão tài chủ nói:”Tiểu tử, ráng mà đề phòng ta sẽ lấy cái túi tiền ấy khi mà ngươi không hay không biết cho mà xem.”

Cổ Diêu trong lòng không tin, thời cơ xuống tay của cường đạo chính là khi mục tiêu chưa có chuẩn bị hay là phân tán chú ý, nào có ai nói trước “Ta muốn trộm tiền của ngươi” còn có thể thành công, chỉ là sợ lão già này nói dóc.

Suy nghĩ chút rồi hắn hỏi:”Ngươi không thể dung cường lực mà cướp lấy.”

Lão tài chu thập phần tự tin:”Yên tâm ta là đạo tặc không phải cường đạo.”

Thấy Cổ Diêu mang tiền nhét vào người, lão tài chủ nói:”Chắc chắc chưa?”

Cổ Diêu gật đầu: “Được” nói chuyện nhưng hai mắt nhìn chằm chầm lão tài chủ, thầm nghĩ , lão tử nhìn từng động tác của ngươi coi ngươi xuống tay thế nào.

Lão tài chủ thò tay móc trong người ra một túi tiền nhỏ:”Ngươi xem đây là cái gì.”

Cổ Diêu hạ ý thức luồn tay vào người kinh ngạc phát hiện túi tiền đã biến mất, cả quá trình hắn còn chưa kịp thấy lão tài chủ ra tay.

Lão tài chủ vứt túi tiền cho Cổ Diêu:”Thêm lần nữa cho tiểu tử ngươi tâm phục khẩu phục”.

Cổ Diêu không phục mang túi tiền nhét vào trong lòng, nhưng tay hắn không buông ra mà vẫn nắm chặt, thậm chí có ý chơi xấu, tay hắn không buông sao mà có ai lấy được chứ.

Quyển 3 - Chương 4: Tiêu dao môn

Lão tài chủ lại tỏ vẻ lơ đểnh:”Nắm chắc chưa hả?”

“Rồi” Cổ Diêu gật đầu hắn không tin dưới tình huống thế này mà Lão tài chủ còn có thể thành công trộm được.

“Tiểu tử coi túi tiền của ngươi có còn ở chỗ cũ không.”

Cổ Diêu vẫn cảm thấy rõ ràng túi tiền trong tay ”Bất hảo rồi, lần này lão thất thủ rồi.”

Đưa tay vươn ra, hai tròng mắt Cổ Diêu tựa hồ không còn nhìn được, bởi vì tay hắn trống không, nhưng tay hắn rõ ràng có cảm giác nắm vật gì cứ như nó bị vô hình hóa trong suốt đi mà nhìn không thấy.

Lão tài chủ hướng túi tiền trong lòng bàn tay, cứ như là dùng ảo thuật mang túi tiền lấy ra, đắc ý dương dương nói ”Tiểu tử, còn gì nói không hả?”

Chiêu này có thể nói là thần kỳ, Cổ Diêu thậm chí hoài nghi lão có khi nào là một vị ma thuật sư hay không, hồi lâu còn chưa lên tiếng, không ngờ trên đời có thiết thuật thần kỳ như thế.

“Nhìn thấy chưa hả, nếu bài ta vi sư, ngươi có thể trộm bất cứ bất cứ tiền hay bất cứ bảo vật gì, mặc kệ người khác có cất dấu trên người hày địa phương nào dù có nắm trong tay cũng thế mà thôi, rất sảng khoái đúng hay không? hắc hắc..”

Bây giờ Cổ Diêu mới tin, vị lão gia này hoàng toàn không có khoe khoang.

Tròng mắt xoay chuyển một cái, Cổ Diêu kéo vạt áo:”Nếu ngài có thể giúp ta giải khai thừ này, ta nhất định bái ngài làm thầy.”

Ngay vị trí xung quanh trái tim của hắn một cái màn hắc khí dày đặc như là mạng nhện.

Lão tài chủ cau mày nói:”Cửu Chuyển Phệ Hồn Đan.”

Thếy lão biết tên độc dược, lòng Cổ Diêu dâng lên một tia hi vọng:”Sư phụ, ngài có thể giải độc sao?”

“Tất nhiên!” Lão tài chủ hãnh diện nói:”Mấy năm trước ta có đi ngang qua Thuần Vu gia tộc, tiện tay cầm một lọ giải dược cửu chuyển phệ hồn đan chơi, chính là do tộc trưởng Thuần Vu gia tự mình chế, muốn giải cái thứ tứ chuyển phệ hồn đan này hẳn là chuyện nhỏ.”

Ngay cả mấy lần chuyển cũng nói ra được, không có như Diệp Lâm ăn to nói lớn, Cổ Diêu mừng như điên.Lão tài chủ nói thầm:”Nói lại, ngươi sao lại đắc tội Thuần Vu gia tộc, chẳng lẽ trộm đồ trên tay họ sao, nhưng mà có như vậy người của Thuần Vu gia củng không dùng tới Cửu chuyển phệ hồn đan đối phó với tiểu tặc như ngươi.”

Cổ Diêu cũng cóc có thèm quan tâm mối quan hệ của Diệp Lâm với thuần Vu gia tộc gì đó, không thể nhịn nổi nói:”Xin ngài giúp ta giải độc đi.”

Lão tài chủ nghiêng đầu nói:” Đừng có quên lời nói của ngươi.”

Cổ Diêu lúc này quì xuống dập đầu ba cái:”Sư phụ xin ngài nhận con là đệ tử.”

“Vậy mới đúng đừng có lãng phí tài năng của ngươi, ngươi là đạo tặc có một không hai mà…” Lão tài chủ cười híp mắt nâng Cổ Diêu dậy, móc môt chiếc bình trong lòng ra, lấy một viên dược hoàn bảy màu đưa Cổ Diêu.

Cổ Diêu nuốt vào, hiệu quả giải dược thật tuyệt, chỉ chưa tới thời gian chung trà, hắc khí trên ngực tiêu mất.

Rộc cuộc thoát cái gành nặng này rồi, Cuối cùng Cổ Diêu có thể thổ phào nhẹ nhỏm, hắn đau đầu vì việc trúng độc đã lâu, không nghĩ tới bây giờ giải độc chẳng hao tổn chút công phu nào.

Lão tài chủ nói:”Từ nay ngươi là đệ tử chân truyền của ta, môn phái chúng ta gọi là Tiêu Dao Môn, lịch sử lâu đời truyền thừa hàng ngìn năm, còn ta tên là Phỉ Lợi Phổ <@Philip>, là 1 đạo tặc.”Phi Thường” nổi danh.” Hắn nhấn mạnh hay chữ nổi danh, cường điệu mình là nhân vật bất phàm.
“Ngươi bái ta làm vi sư, cũng nên biết chân diện mục của ta.” Nói rồi lắc ình một cái rắc rắc mấy tiếng, như là đậu rơi cành gãy, một cút, Cổ Diêu kinh ngạc nhìn cái vị mập mạp kia biến thành một tiểu lão đầu gầy ốm, mà trên môi có hai hàm râu như râu cá trê nhìn càng tức cười. <@Khuôn mặt thật là đê tiện và bỉ ổi đúng là đạo tặc số 1>

Nhìn ánh mắt giật mình của Cổ Diêu, Philip đắc ý vô cùng:”Nhìn thấy không hả, đây là Đạo Hành Bách Biến, trên đại lục có trăm ngàn cách dịch dung nhưng mà có thể hoàn toàn thay đổi dung mạo dù là gân mạch xương cốt cũng có thể biến đổi, cao minh nhất chỉ có thể là “Đạo Hành Bách Biến” của bổn môn, đây chính là chân diện mục của ta người có thể thấy cực kỳ ít.”

Cổ Diêu gãi đầu hỏi:”Cái này có tác dụng gì?”

Philip trừng mắt, phùng râu:”Như thế nào vô dụng, đây chính là tuyệt kỹ thực dụng nhất, ngươi nghĩ coi, với đạo tặc thân phận mà bị phơi bày ra ánh sáng thì khắp lục có chổ nào dung thân, mà Đạo Hành Bách Biến lại cho ngươi hàng trăm hình thể thân phận, đây là tiện nghi biết cỡ nào.

“Thật sự tuyệt diệu, tuyệt diệu quá.” Cổ Diêu dù ngoài miệng phụ họa nhưng lại không cho là đúng mà lại cho là cái chuyện dấu đầu lòi đuôi không dám đối mặt người đời này có ý tứ gì.

Bất qua Cổ Diêu không dám hoài nghi lời của lão gia tử tài năng quán thế này, cung cung kính kính hỏ:”Sự phụ, bản môn có bao nhiêu người ạ?”

Phỉ Lợi Phổ nói:”Ba người.”

Cổ Diêu mém chút nữa là té úp mặt, như Philip nói Tiêu Dao môn hẳn phải là danh môn đại phái, không tin nổi chỉ có 3 người , chuyện này thật là không thể tin nổi!

Phỉ Lợi Phổ lại không lấy làm xấu hổ, dùng vẻ cây ngay không sợ chết cháy nói:” Tiêu Dao môn cầu tinh bất cầu đa, xưa nay nhận đều là thiên tài, không có thứ phẩm lẫn vào, rất lâu rồi đều là nhất mạch tương truyền.”

Cổ Diêu hiếu kỳ hỏi:”Vậy ngoài ngài và con ra còn một vị là ai.”

“Sư tỷ của ngươi.” Philip hiện lên 1 tia tán thưởng:”Nàng là đồ đệ ta nhận 4 năm trước, đều như ngươi thiên tư xước tuyệt, tâm tư linh mẫn, bây giờ đã là đạo tặc phi thường xuất sắc rồi.”

Philip lại có điểm đắc ý nói:”Vận khí của ta có thể so với sư công đã qua đời của ngươi, chỉ trong thời gian 4 năm, có thể tìm hai vị truyền nhân căn cơ thật tuyệt , ha ha…”

Cổ Diêu từ trong thâm tâm dâng lên một cảm giác hoang mang, không nghĩ tới mơ hồ thế nào mà bái một vị sư phụ đạo tặc kỳ quái.”

Xem ra mình với đạo tặc thật là hữu duyên, xem ra không thể nào chạy khỏi.

Quyển 3 - Chương 5: Tiêu dao vô ảnh

“Soạt, soạt.” Cổ Diêu húp từng ngụm canh đầy, phát ra thanh âm khó nghe, cực lực chuyển các thứ trên bàn vào miệng.

Đói sắp chết là một lý do, mà cũng phải nói đây là lần đầu hắn ăn ở chỗ như thế này.

Philip đã trở vể bộ dáng tài chủ, tiền của lão phải nói là nhiều lắm, mà đạo tặc thì có bao giờ keo kiệt đâu, nên hắn cũng không quí trọng kim tệ, kêu ra một bàn thức ăn, toàn là thức ăn thành danh của quán, khiến Cổ Diêu ngất ngây con gà tây.

Nhìn thấy Cổ Diêu ăn ngấu nghiến, Philip bắt đầu quán thông tư tưởng đạo tặc:”Thấy không hả, ngươi bái ta làm thầy, sau này mỗi ngày đều ăn sơn hào hải vị, sao mà đói thành thế kia được!”

“Vâng, vâng ạ.”

Cổ Diêu ngưng đũa trả lời hai tiếng sau đó lại như lang thôn hổ yết điên cuồng gắp, gắp, gắp và gắp, chú ý tập trung vào các mỹ thực trên bàn.

Cùng với cách ăn thô tục của hắn, Hàn Đan ăn phong nhã hơn nhiều, xuất thần gia đình phú quí, từ nhỏ nàng đã được giáo dục rất tốt dù cho đang rất đói mà khi ăn không mất phong phạm thục nữ.

Cùng lúc nuốt chậm thức ăn, Hàn Đan mở to đôi nhãn châu nhìn Philip, theo Cổ Diêu ca ca nói người này không phải buôn lậu trẻ em sao, sao lại tốt với hai người như vậy mà còn thành sư phụ của Cổ Diêu ca ca.

Xong tiệc Philip hỏi thân phận Cổ Diêu biết hắn là cô nhi cũng không thấy là kì lạ.

Mười tên đạo tặc thì có sáu tên là cô nhi, nhiều người chỉ vì bất đắc dĩ mới thành đạo tặc.

Cổ Diêu sau khi nuốt trọn một khối thịt vàng tươi ngon lành mới hàm hồ hỏi:” Được rồi, sư phụ, ngài hai lần lấy túi tiền trong tay đệ tử, đó là dùng cách gì, sao đệ tử không nhìn thấy.”Philip cười:” Đó là công pháp bí truyền của bổn môn “Vô Ảnh Thủ”.”

Vô Ảnh Thủ tên này quả thật là có ý tứ, đúng là thần không hay quỉ không biết.

Philip nói tiếp:”Chủ tu đấu khí của bản môn là “Tiêu Dao Vô Ảnh”, tất cả đạo kỹ đều nằm trên nền tảng này, đạt thành cấp bậc nhất định, ra tay nhanh tuyệt luân, mắt người thường không thể nhìn thấy nhưng mà chỉ đạt tới cấp bậc đánh lừa thị nhãn cũng chưa là gì sau này luyện càng cao có thể khống chế thanh âm phát ra do lực cản của gió cùng năng lượng dao động động, ngươi biết, tốc độ cành nhanh thanh âm do lực cản của gió càng lớn, ngoài điểm ấy ra còn có vấn đề lớn khác. Lực dao động, nếu ngươi ra tay với một cao thủ chỉ cần tới gần, cho dù năng lượng dao động phi thường nhỏ cũng bị họ linh mẫn nhận ra, thành ra thất thủ.”

Cổ Diêu thiệt thà nói:”Sư phụ, nếu đem Tiêu Dao Vô Ảnh mà chiến đấu, khó lòng phòng bị, vậy có thể là phi thường lợi hại?”

Philip trầm ngâm một chút:”Cái vụ này thì bổn môn chủ trương đạo <@chôm> là chính, không cổ vũ chiến đấu, thật ra mà nói từ góc độ chiến đấu, Tiêu Dao Vô Ảnh cũng còn chưa hoàn hảo vô khuyết, không như ngươi nói thiên hạ vô địch lợi hại như vậy đâu. Phải hiểu cá và tay gấu không thể lấy cả hai được được, nếu như duy trì đấu khí liên tục vận chuyển nếu lựa chọn tốc độ cao thì không có khả năng phát ra lực cực mạnh. Khó tránh làm yếu đi, nếu muốn tăng lực công phá thì tốc đõ phải chậm lại.”

Cổ Diêu cái hiểu cái không gật đầu:” Ố ồ, ra là vậy.”
“Tất nhiên phàm là việc gì cũng không có tuyệt đối, cứ như cấp bậc của ta bây giờ dù là tại tốc độ cao thì lực phát ra cũng không phải là cao thủ bình thường có thể so sánh!” Philip tự đắc nói, tiếp đó hắn lại cành cáo Cổ Diêu:”Về phần tiểu tử ngươi nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì đừng có mà chơi dại dùng Tiêu Dao Vô Ảnh mà chiến đấu, không ít người biết nó là hàng độc và đã được đánh dấu bản quyền của Tiêu Dao Môn, một khi bị nhận ra thì tiểu tử ngươi “dong” lẹ lẹ một chút đi.”

Cổ Diêu nghi hoặc hỏi:”Bổn môn có rất nhiều địch sao?”

Nói tới đề tài này, Philip có chút xấu hổ, ho khan hai tiếng:”Ngươi phải biết, đạo tặc vốn khó ưa mà, chúng ta Tiêu Dao Môn trong lịch đại truyền thừa, đối với bảo vật đã không có hứng thú chỉ là tìm đến danh môn thế gia xuống tay, nên quan hệ không phải là cực hảo, không phải là hảo lắm, hé hé….”

Nói bất hảo chỉ là nói nhẹ nhàng thì có, quả thật là cực kỳ xấu, ai cũng muốn tru diệt. Thử ngẫm nghĩ một chút, một danh môn bị trộm bảo vật chuyện mất thể diện là không thể tránh, mà mất đi báo vật gia truyền, họ càng thống hận bọn đạo tặc ghê tởm kia biết chừng nào.

Nghe cường hãn đấu khí mà không thể dùng chiến đấu, Cổ Diêu có chút thất vọng, sau đó hắn như nhớ tới cái gì đó:”Sư phụ khi mà lần thứ hai ngày lấy tiền đêh tử rõ ràng có cảm giác trong tay nắm cái gì đó chuyện này là như thế nào?”

Bây giờ cảm giác này biến mất cho nên Cổ Diêu tò mò hỏi cho ra.

Philip cười:”Phải cảm ơn vị tổ sư thứ 7 của bổn môn Lý Duy Tư, cũng là một thần quan, không chỉ đạo thuật cao minh, trong lĩnh vực thần quan cũng là trác tuyệt hiếm có, tổ sư lần đầu tiên phát hiện trên người có nhều điểm đặc thù, nếu khống chế bộ vị này có thể khống chế cảm nhận của thần kinh, người kêu mấy bộ vị này gọi là “Huyệt Đạo”, mang tri thức huyệt đạo phối hợp đạo kỹ.”

Philip dừng một chút:”Khi trộm tiền ta nhân tiện kích thích huyệt đạo trên cổ tay ngươi, cho nên có cảm giác rúi tiền còn nằm nguyên, đương nhiên chỉ là ảo giác, thực tế trong nháy mắt thần kinh cảm ứng của ngươi đã hoàn toàn mở ra nhưng cảm giác cứ như nắm chặt, dưới tình huống đó của ngươi ta đem lấy túi tiền tới tay.”

Cổ Diêu bội phục từ đáy lòng:”Lý Duy Tư sư tổ thật lợi hại, vậy mà cũng nghĩ ra.”

Philip hãnh diện nói:”Ta đã nói, bổn môn không phải rất đông nhưng lịch đại tổ sư, mỗi vị đều là thiên tài khó tìm trên thế giới, họ không ngừng hoàn thiện bổ sung đạo kỹ, thôi trần xuất tân, vô tư truyền kỹ thuật nâng túi một đời, hôm nay đạo môn, là chúng ta đứng đầu! Trong Tiêu Dao môn, có vị nữ truyền nhân đầu tiên, tài năng của sư tỷ ngươi đã dần hiển lộ, còn có ngươi có thể so sánh với sức sáng tạo củ a Lý Duy Tư sư tổ, nhất định có thể mang Tiêu Diêu môn đưa cao thêm một tầng, hà hà …”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau