VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 216 - Chương 220

Quyển 15 - Chương 12: Biến tương đích vãn lưu

Cổ Diêu được mẫu thân của Đoan Mộc Tình đưa vào trong một phòng khách, ngoại trừ hai người ra thì không còn ai khác, vì thế có thể thấy được lần nói chuyện này không hề đơn giản, nếu không thì quý phụ đã nói ra khi dùng cơm rồi.

Tâm tình của Cổ Diêu cót chút trẩn trương, hắn không phải là người chưa từng trải qua sóng gió, hơn nữa kinh nghiệm trong cuộc sống của hắn còn rất dày dặn, hắn đã trải qua nhiều sự việc mà có nhiều người cả đời cũng chưa từng gặp.

Bất kể là ai, sau khi trải qua nhiều chuyện như thế thì cũng thành thục hẳn lên, nhưng mà lần này thì lại hoàn toàn khác, bởi vì nếu như chuyện của mình và Đoan Mộc Tình thuận lợi thì vị quý phụ trước mặt này có thể sẽ trở thành Nhạc Mẫu Tương Lai của mình.

Con rể lần đầu tiên ra mắt nhạc mẫu tương lai thì nhất định trong lòng phải có chút khẩn trương, Cổ Diêu cũng không ngoại lệ.

" Mời ngồi, không cần phải khách khí!" Nhìn thấy bộ dáng lo lắng của hắn thì quý phụ cười ôn hòa, không hổ là mẫu thân của Đoan Mộc Tình, nụ cười của nàng cũng rất giống với Đoan Mộc Tình, cũng khiến cho người khác tâm tình cảm thấy thoải mái.

Cảm giác khẩn trương của Cổ Diêu cũng giảm bớt, hai người chủ khách vừa ngồi xuống thì lập tức có người vào rót trà, rồi lại đi ra.

Quý phụ nói:" Chàng trai trẻ, tên của cậu là Cổ Diêu, đúng không?"

Cổ Diêu nói:" Đúng ạ, bá mẫu, con là bạn học chung ở thần thánh học viện với Đoan Mộc Tình, đồng thời cũng là bạn cùng phòng với Hạ Hầu Cẩn."

Sau một lúc suy nghĩ thì Cổ Diêu cũng cảm nhận được quan hệ của hắn và Đoan Mộc Tình hiện nay cũng có chút tốt.

Quý phụ gật đầu nói:" Cậu hẳn là cũng biết, ta là mẫu thân của tiểu tình, Wendy."

Cổ Diêu vội nói:" Con đã từng nghe Đoan Mộc Tình nhắc đến người, khi ở trên đảo thì nàng luôn nhớ đến người."

Những lời này của hắn có chút không đúng. Bởi vì Đoan Mộc Tình chưa từng đi đến ác ma đảo. Nhưng mà ở ma giới thì nàng quả thật là rất nhớ mẫu thân. Vì thế cũng không thể nói là lừa gạt được.

Wendy cười nói:" Cái đứa nhỏ này. Từ nhỏ đã rất là ỷ lại vào ta. Nàng là một cô gái hiền lành. Nhưng mà tâm địa quá tốt. Không biết thói đời hiểm ác. Vì thế ta luôn rất là lo lắng cho tương lai của nó. Tìm được một người xứng đáng, toàn tâm toàn ý quan tâm nó, một nam nhân trân trọng nó. Cậu nói có đúng không?"

Tâm tình của Cổ Diêu vừa bình tĩnh được chút lại bắt đầu hoảng loạng lên. Wendy đi thẳng vào vấn đề hôn sự của Đoan Mộc Tình. Cuối cùng là có dụng ý gì. Lúc này hắn cũng chỉ có thể phụ họa theo:" Vâng ạ, người nói rất đúng!"

Wendy lại nói:" Tam nha đầu của gia tộc Đông Phương thì không nói rồi. Nàng dù sao cũng là bạn tốt của tiểu tình. Nhưng mà cậu lại cùng với nàng ta mạo hiểm ra biển. Đến ác ma đảo tìm tiểu tình. Điểm này thì hơi khó."

Dừng lại một chút rồi lại nói:" Cổ Diêu, cậu thích tiểu tình, đúng không?"

Wendy đột nhiên nói như thế, Cổ Diêu ngẩn người ra. Nhưng vào lúc này thì hắn không thể nào chối được nữa, vì thế đành ho khan vài tiếng rồi nói:" Vâng ạ, con rất thích nàng!"

Wendy thấy thế lại cười:" Thích một người thì có gì mà xấu chứ, có gì không tốt à?"

Cổ Diêu nghe thế thi mừng rỡ, nghe giọng điệu của Wendy thì hình như cũng không có phản đối hắn và Đoan Mộc Tình đến với nhau. Thật là tốt quá, lúc trước hắn còn lo lắng là gia thế của hắn và Đoan Mộc Tình cách biệt nhau quá lớn, sợ rằng người trong gia tộc nàng không đồng ý.

" Nhưng ..." Ngữ khí của Wendy thay đổi. Trái tim của Cổ Diêu lại đổi nhịp lần nữa.

Chẳng lẻ còn vấn đề khác ngăn mình và Đoan Mộc Tình đến với nhau?

Trong tình cảnh thế này thì bất kỳ ai cũng có rất nhiều suy nghĩ lung tung, dù sao thì người ta còn chưa có gật đầu thì sẽ rất kó đi đến với nhau.

Nét mặt của Wendy trở nên nghiêm túc, so với hình ảnh tươi cười ôn hòa lúc trước hoàn toàn đối lập:" Là mẫu thân của tiểu tình, có chuyện ta nhất định phải nói với cậu, hoặc có lẽ, vài năm trước cậu đã nghe nói qua. Tiểu tình đã gặp chuyện không rất không thoải mái, liệu cậu có thể không ngại vấn đề đó, trong lòng không có khúc mắc nào mà tiếp nhận nàng, quan tâm, che chở cho nàng được không?"Cổ Diêu vừa đến gia tộc thì Wendy đã biết được hắn và Đoan Mộc Tình có quan hệ không tầm thường, nếu không thì hắn sẽ không mạo hiểm tính mạng là lon ton đến ác ma đảo, vì thế nàng liền lập tức điều tra.

Đoan Mộc Tình có thể giấu được các vị ca ca của mình và rất nhiều người khác nhưng mà khó có thể gạt được Giang Nhã Tĩnh, bởi vì cùng đề là nữ. Nàng hình như mơ hồ nhận ra được giữa cô em chồng tương lai của mình và Cổ Diêu có chút gì đó mập mờ. Lúc trước nàng không muốn nhiều lời nhưng mà Wendy đã lên tiếng hỏi cho nên nàng đành nói ra.

Ngoài ra, Wendy còn thông qua Đoan Mộc Tích, Hạ Hầu Cẩn và những người khác biết được Cổ Diêu ở thần thánh học viện là một người rất có chí cầu tiến, khắc khổ tu luyện, thông minh ham học, thành tích tốt nghiệp của hắn là đứng thứ năm, phẩm hạn cũng không có gì xấu.

Sau bốn năm thực tập chung với nhau thì Giang Nhã Tĩnh là Đoan Mộc Tích đều nhất trí cho rằng sự kiện nhà vệ sinh ở năm nhất là có sự nhầm lẫn, với phẩm hạnh của Cổ Diêu thì không có khả năng làm ra hành vi như thế, vì thế cho nên nàng không có nói ra vấn đề này, vì thế đánh giá của Wendy về Cổ Diêu là rất tốt.

Trong thời gian này thì Wendy cũng tự mình quan sát Cổ Diêu, phát hiện ra hắn ăn nói cẩn thận, thái độ khiêm nhường, lại có được sự thành thục mà người cùng lứa tuổi không có.

Còn nữa, Đoan Mộc Tình không có cùng thanh niên này đá lông nheo với nhau, và không có gì biểu hiện rõ ra ngoài nhưng dù sao cũng là mẫu thân của Đoan Mộc Tình nàng cũng hiểu rõ tâm tình của nữ nhi, mà cũng không phải là đối phương thầm yêu đơn phương, vì thế sau khi tổng kết nhiều tư liệu liên quan với nhau, thì trong lòng Wendy đã có quyết định.

Quả thật, nàng rất hài lòng về thanh niên này, Wendy cũng không ngại về xuất thân của Cổ Diêu, cho dù phụ mẫu không còn, tứ cố vô thân, nhưng mà đối với Đoan Mộc Tình thì đó không phải là chuyện xấu. Một nhân tài mà lại không bị ràng buộc bởi bối cảnh gia đình, là người mà các thế lực muốn tìm kiếm cũng khó được. Nhưng Wendy quan tâm nhất chính là hạnh phúc của nữ nhi, nếu như Cổ Diêu chỉ xem Đoan Mộc Tình như là công cụ để lơi dụng, dùng nàng để đoạt được quyền thế thì sẽ Đoan Mộc Tình sẽ bị thương tổn nghiêm trọng, sau sự việc lần trước thì trong lòng nàng đã có một vết thương rất nghiêm trọng rồi, không thể nào tiếp tục bị thương như thế nữa.

Cho nên, vì biết rõ được điều đó, nếu như Cổ Diêu do dự không quyết, hoặc là tâm khẩu bất nhất thì nhất định là có ý đồ khác, Wendy sẽ ngăn cản Đoan Mộc Tình tiếp tục giao tiếp với hắn.

Phew, thì ra là vấn đề này, Cổ Diêu thở phào nhẹ nhõm, hắn chăm chú nói:" Bá mẫu, con thích Đoan Mộc Tình là do nàng hiền lành, lương thiện, tất cả mọi thứ trên người nàng, bất kể có có xảy ra chuyện gì đi chăng năng thì trong lòng con nàng vẫn là người con gái rất thuần khiết nhất, con sẽ luôn giang rộng vòng tay ra để chờ đón nàng, che chở cho nàng, không để cho nàng bị ủy khuất, xin người hãy tin con!"

Đoan Mộc Tình bởi vì hắn cho nên mới không còn trong sạch, Cổ Diêu sao lại để ý chứ, trải qua biết bao sóng gió mới có thể được ở cùng nhau, vì thế Cổ Diêu mới không ngần ngại trước mặt của Wendy, biểu lộ tình cảm của mình đối với Đoan Mộc Tình.

Những lời này đều là xuất phát từ nội tâm của hắn, thậm chí ngay cả một người đầu gỗ như Hạ Hầu Cẩn chắc cũng cảm nhận được sự thành khẩn của hắn.

Wendy nhìn kỹ Cổ Diêu một lúc, cuối cùng thì nét mặt mới giãn ra, mỉm cười:" Thế thì tốt, ta sẽ giao Tiểu Tình cho cậu!"

Nàng không nhận ra được có chút gì là giả dối ở người thanh niên này, hắn quả thật là yêu Đoan Mộc Tình.
Cổ Diêu nghe thế thì mừng như điên:" Cám ơn người, bá mẫu!"

Thật không ngờ, vừa đến gia tộc Đoan Mộc được một ngày thì đã có được sự ủng hộ của mẫu thân của Đoan Mộc Tình, rất thuận lợi cho sau này.

Cổ Diêu rời đi với khuôn mặt phơi phới, trên đường hắn gặp được Đông Phương Lộ.

" Xem ra lúc đi gặp bá mẫu ngươi đã thu được tin tức rất tốt, Lưu Manh!"

Tâm tình của Cổ Diêu lúc này rất tốt, mặt tươi như hoa:" Cảm ơn những lời tốt đẹp của cô, đúng là thế."

" Thế thì, chúc mừng nhá, cuối cùng giấc mộng cũng đã thành sự thật." Khi nói những lời này thì trên mặt của Đông Phương Lộ cũng thoáng đượm buồn:" Đúng rồi, ngày mai ta sẽ về Linh Du quận."

Giống như là bị một gáo nước lạnh dội vào đầu, tâm tình đang tốt đẹp của Cổ Diêu nhất thời tan biến, ngay cả chính bản thân hắn cũng không rõ được tại sao mình lại có cảm giác này, nhăn mặt:" Nhanh vậy sao? Không thể ở lại quận Lan Tư thêm vài ngày nữa sao, khó khăn lắm mới hội ngộ với nhiều bằng hữu như thế này."

Đông Phương Lộ lắc đầu nói:" Không được, rời khỏi gia tộc lâu như thế rồi, người nhà của ta nhất định là rất lo lắng."

" He he, bọn họ không nghĩ như thế đâu, tốt nhất là cô nên ở bên ngoài thêm chút thời gian nữa đi, như thế thì bọn họ mới có được cuộc sống yên ổn được!" Cổ Diêu cố gắng nói đùa với nàng như mọi ngày, nhưng một Đông Phương Lộ không lúc nào không đấu khẩu với hắn lại thản nhiên nói:" Bất kể ngươi nói gì đi nữa thì ngày mai ta cũng phải đi. Nếu phải chia tay thì sớm muộn gì cũng sẽ đến thôi, đúng không?"

So với một Đông Phương Lộ suốt ngày như bà chằn ngày xưa hoàn toàn khác nhau, trên người nàng có thể cảm giác được chút gì đó thương cảm, Cổ Diêu cũng bị lây nhiễm, không biết vì sao trong lòng hắn khó chịu, không hề có chút nào cao hứng, tâm tình rất tốt của hắn lúc nãy do có được sự ủng hộ của Wendy lúc này cất cánh bay về nơi xa.

" Thế nhé, ta đi, ngày mai không cần tiễn ta, ta không thích tình cảnh tiễn đưa cải lương đó, lưu manh, gặp lại." Nhìn Cổ Diêu thật sâu một cái rồi Đông Phương Lộ liền xoay người đi.

Nhìn bóng lưng cô độc của nàng dần dần biến xa dần, Cổ Diêu không thể nào kiềm chế được xúc động trong lòng mình, hô lớn:" Khoan đã!"

Đông Phương Lộ dừng chân, chân chừ một chú, cuối cùng cũng quay đầu lại:" Chuyện gì thế!?"

Cổ Diêu nói:" Tam tiểu thư, ta muốn cô đi đến cố hương của ta một chuýen, cũng đã lâu rồi ta vẫn chưa trở về nơi đó!"

Đông Phương Lộ cảm thấy khó hiểu:" Tại sao lại muốn ta đi cùng với mi?"

Cổ Diêu vuốt vuốt mũi nói:" Ày, đại khái là do chúng ta đã cùng đi chung lâu rồi, nên có cảm giác thân quen, he he, lý do gì thì cũng đc, đi chung nha?"

Đông Phương Lộ suy nghĩ một chút, trước ánh mắt mong chờ của Cổ Diêu mà nhẹ nhàng nói:" được."

Cổ Diêu vội nói:" Đã quyết định rồi nhé, không được đổi ý đó!"

Đông Phương Lộ trợn mắt nhìn hắn:" Hứ, ngươi nghĩ ta là người như thế sao?"

Xem bộ dáng của nàng lúc này, lại nghe được từ "Hứ" Thân quen kia, Đông Phương Lộ thân thiết của hắn đã trở lại, không biết vì sao Cổ Diêu rất thích cảm giác này.

Cái này xem ra cũng là một cách để lưu nàng lại!

Quyển 15 - Chương 13: Yên diệt

Mới chớp mắt mà đã rời khỏi trấn Thập Lý hơn sáu năm rồi, nghĩ lại thì cũng có chút cảm khái.

Từ sau khi tiến vào thần thánh học viện thì ngẩn ngơ ngơ ngẩn cũng đã qua bốn năm, trong thời gian đó thì mỗi kỳ nghỉ đều đi làm nhiệm vụ thực tập, sau khi tốt nhiệp thì đi đến đạo tặc công hội ở phía bắc của đại lục, hoàn toàn trái ngược phương hướng với thành xích viêm, nhiệm vụ ở đạo tặc công hội nhận được cũng đều là ở gần công hội, vì thế vẫn chưa từng có cơ hội trở về, lần này Cổ Diêu trở lại Thập Lý trấn, điều này rất có ý nghĩa đối với hắn.

Nếu như không phải gặp được Thuần Vu Tuyền, bị nàng bắt buộc rời đi thì nói không chừng lúc này mình vẫn là một tên tiểu nhị của khách sạn Duyệt Lai, nếu như không có việc gì làm thì len lén chạy đến Thiên Hương Lâu để nhìn trộm.

Lý tưởng từ bé đã trở thành hiện thực, đã luyện được vũ kỹ, đủ để ngạo nhân, có thể dựa vào chính đôi tay của mình để quyết định vận mệnh của mình ở thế giới này. Ở góc độ này thì hắn phải cảm tạ Thuần Vu Tuyền, cho dù lúc đầu là nàng uy hiếp, nhưng lại có thể nói là gián tiếp tạo nên Cổ Diêu như ngày hôm nay, nếu không thì vĩnh viễn hắn cũng không thể nào gặp được Philip, không nhận được thiên ma quyết, sẽ không tiến vào thần thánh học viện. Được sự bồi dưỡng của học viện mà dần dần trưởng thành, đương nhiên lúc này Đoan Mộc Tình và Đông Phương Lộ cũng không ở bên cạnh hắn rồi.

Có được hai mỹ nữ như hoa như ngọc bên cạnh, thỏa sức ngắm nhìn, chuyện trò vui vẻ, bầu không khí rât là thoải mái dễ chịu, khiến cho Cổ Diêu có cảm giác là áo gấm về làng, một cảm giác tuyệt vời, so với ngày trước khi phải rời khỏi thập lý trấn, bị trúng cửu chuyển phệ hồn đan, thân tểh suy nhược thì chênh lệch quá lớn.

Hắn dám chắc rằng nếu như Phí Thản nhìn thấy hắn thì nhất định sẽ kinh ngạn há miệng to đến nỗi cằm chạm xuống đất luôn, lão nhất dịnh sẽ không ngờ rằng tiểu nhị năm xưa của mình đã nổi tiếng ở tạp địch đại lục. Đến lúc đó, phải tặng cho lão một số thủy tinh thật lớn, khiến cho lão vui vừng, bởi vì thứ mà đạo tặc không bao giờ thiếu chính là tiền.

Cảm tình giữa hai người rất sâu, Cổ Diêu cũng không phải chỉ là một người làm thuê cho Phí Thản, giữa hai người còn có tình phụ tử, nếu như lão đồng ý thì Cổ Diêu nhất định sẽ đưa lão đến Lan Tư quận sinh sống, nhưng hắn biết điều đó là không thể, bởi vì phí thản rất quyến luyến thập lý trấn, nếu không thì lão đã sớm rời đi rồi.

Cũng phải nói lại. Lão bản có còn như trước thường xuyên đến sòng bài để tống đi số tiền kiếm được không nhỉ? Bánh bao của triệu nhị tử còn ngon như xưa không nhỉ? Cái tiểu cô nương nhà ở trong phố bán phấn son giờ đã lớn chưa? Các cô nương ở Thiên Hương Lâu còn nồng niệt như xưa không ta, ày , xem ra tối nay phải đi thăm lại mới được.

Vừa nghĩ đến đó thì Cổ Diêu mỉm cười, một cảm giác thân thiết từ trong tận đáy lòng hắn dâng lên. Bất kể đó là một Đô Quận xa xôi hay là một tiểu trấn. Quê Hương. Đó chính là danh từ đẹp nhất của một người phải xa quê nhiều năm. Cổ Diêu không thể chờ được nữa, nhìn thấy đã cách Thập Lý Trấn không xa, hắn liền tăng nhanh cước bộ.

Hai nàng đối với quê quán của Cổ Diêu cũng rất là hiếu kỳ, Đoan Mộc Tình thì hiển nhiên là muốn biết rõ hơn về pé iu của mình rồi, mà Đông Phương Lộ thì lại vẫn như lúc trước, nàng đã từng nói là muốn biết được "Là cái nơi khỉ ho cò gáy nào mà có thể xuất hiện được một tên Lưu Manh như Cổ Diêu " Nhưng mà Cổ Diêu không hề tiết lộ một chút tin tức gì. Các nàng chỉ biết được có cái tên mà thôi. Mà Thập Lý Trấn thì chỉ là một tiểu trấn nhỏ, xa rời ánh mắt của thế nhân. Các nàng căn bản là chưa từng nghe qua, vì thế không thể biết thêm được gì.

" Ta nghĩ, đó là một nơi rất xinh đẹp, một địa phương yên tĩnh, phồn hoa tự cẩm, lục thụ thành ấm, có một dòng suổi nhỏ chảy róc rách, các ngọn núi cao trùng điệp, người trong thôn thì hòa ái dễ gần, luôn giúp đỡ lẫn nhau."

Bởi vì Cổ Diêu cho nên Thập Lý Trấn trong tưởng tượng của Đoan Mộc Tình cũng trở nên cực kỳ xinh đẹp, chẳng khác nào thế ngoại đào nguyên.

" Hứ, tiểu tình. Ngươi ngây thơ thật, một nơi sơn thanh thủy tú có thể 'đào tạo' ra được một tên có bản tính du côn thấm sâu vào tận xương tủy như hắn sao? Theo ta thấy. Thì đó nhất định là một nơi ngư long hỗn tạp. Tam giáo cửu lưu, nơi mà Lưu Manh ác phách hoành hành. Đường thì đầy bụi, có một cái rảnh nước chạy xuyên suốt trấn!"

Hoàn toàn trái ngược với Đoan Mộc Tình. Đông Phương Lộ cực lực nói xấu thập lý trấn.Cổ Diêu cười nói:" Không cần đoán nhiều nữa. Sắp đến rồi, không xa nữa đâu."

Vị trí của mọi người lúc này ở ở phía tây ma nghệ sơn mạch. Là ngọn núi mà lúc đầu Cổ Diêu rời đi.

Một dãy núi mà khiến cho mọi người trong Thập Lý Trấn ai nghe cũng phải biến sắc. Lúc này hoàn toàn không hề có chút gì có thể uy hiếp được Cổ Diêu. Nó so với ác ma hải vực thì chẳng có ký lô nào.

Nhưng mà điều làm cho Cổ Diêu cảm thấy kỳ quái nhất chính là, ngay cả ở mép ngoài của sơn mạch cũng không có ai đến đây săn bắn. Và thậm chí là cả dong binh đàon đến đây để kiếm tinh hạch của ma thú cũng không có. Mang theo nghi hoặc đi đến cuối sơn mạch, tầm nhìn rất rộng, Thập Lý Trấn ngay phía dưới, nhưng khi Cổ Diêu đưa mắt nhìn thì hắn vô cùng kinh hãi.

Đông Phương Lộ cau mày nói:" Là nơi này sao, Lưu Manh? Sao không có gì hết."

Đúng như lời nàng nói, dưới núi hoàn toàn không có thôn trấn gì hết, không có gì ...

Đoan Mộc Tình cũng nhìn Cổ Diêu, cảm thấy không hiểu, nhưng nàng cảm nhận dược thần sắc của người yêu có chút cổ quái.

Đương nhiên, Cổ Diêu không thể nào quên được quê hương của chính mình, nhất định là có vấn đề.Cổ Diêu không có trả lời, không hề kêu lên tiếng nào, thi triển khinh công lao xuống dưới núi.

Đông Phương Lộ thấy thế thì vội nói:" Này, sao gấp thế, chờ chúng ta với chứ!"

Nhưng Cổ Diêu không để ý gì hết, dùng tốc độ nhanh nhất, điên cuồng lao đến thập lý trấn, hay nói đúng hơn là chỗ trước đây là thập lý trấn.

Đừng nói là thôn trấn, ngay cả một hộ gia đình cũng tìm không thấy, chỉ còn lại đất đai hoang tàn, ruộng đồng hoang vu, cỏ dại khắp nơi, khung cảnh hoang vu.

Thôn trấn hình như là bị cỏ dại bao trùm, lờ mờ có thể thấy được. Cổ Diêu từ đầu phố lao đi, trong ấn tượng của hắn thì hình ảnh này hoàn toàn xa lạ.

Quán ăn của triệu nhị ma tử không có, tiểu cô nương bán son phấn cũng không có, lão hoàng bán rau cũng không ...

Cuối cùng Cổ Diêu đi đến chỗ trước kia là Thiên Hương Lâu, nơi mà ngày xưa suốt ngày không hề vắng tiếng cười đùa, nhưng giờ phút này thay thế vào đó lại là tiếng côn trùng kêu thê lương, mà kế bên Thiên Hương Lâu, khách sạn Duyệt Lai cũng không thể nào may mắn thoát khỏi tai kiếp, giờ chỉ còn một đống ngói đổ nát, dấu vết hỏa hoạn vẫn còn rõ rệt.

Đủ các dấu hiệu để xác nhận, điều mà Cổ Diêu lo lắng nhất đã xảy ra, biên cương nơi xích viêm thành và hàn băng thành giao chiến ngày xưa, một cái tiểu dịch trạm nhỏ nhoi, cuối cùng cũng không thể nào thoát khỏi được ngọn lửa chiến tranh, bị san thành bình địa, hoàn toàn biến mất giữa dòng lịch sử!

Lúc này thì hai nàng kia cũng đã đuổi đến, Đông Phương Lộ bất mãn kêu lên:" Lưu Manh, ngươi làm gì thế? Có đi đầu thai cũng đâu cần phải nhanh ..."

Nhưng khi nàng thấy bộ dáng ngây ngốc của Cổ Diêu thì mặc dù không biết là có chuyện gì đã xảy ra nhưng nàng biết là nên im lặng.

Tâm tình vui sướng của Cổ Diêu hoàn toàn tan biến, tâm tình của hắn trầm xuống tận đáy cốc, hai chân mềm nhũn, quỳ rạp xuống trước cửa của khách sạn duyệt lai.

Trấn Thập Lý đã không còn, quê hương của mình, tại sao lại như thế?

Quyển 15 - Chương 14: Ma quỷ đích dụ hoặc

Sau khi hỏi thăm thì Cổ Diêu hoàn toàn xác nhận được suy đoán của mình, sau khi hắn rời khỏi thì cuộc chiến giữa Xích Viêm thành và hàn băng thành cũng trở nên kịch liệt, hai năm trước, hàn băng thành cuối cùng cũng phá tan được phòng tuyến ở biên giới, tiến vào Thập Lý trấn.

Bởi vì thù oán của cả hai bên đều rất là sâu nặng, cho nên binh lính của thành hàn băng không hề kiêng nể gì, phóng tay đồ sát, tất cả dân chúng nghe thấy thế đều vội vàng chạy trốn, lão triệu bán bánh bao, tiểu cô nương bán son phấn, lão hoàng bán dưa, các kỹ nữ của thiên hương lâu, những người khác đều bỏ đi, chỉ có duy nhất Phí Thản là không.

Theo như lời của những người dân chạy trốn được đến các trấn khác tường thuật lại thì ngay lúc binh lính của thành hàn băng phá được trấn Thập Lý thì khách sạn duyệt lai cũng phát hỏa hừng hực, có không ít người nhìn thấy Phí Thản đứng ở trên lầu nhàn nhã xem khói bốc lên, tựa như là không có gì phát sinh cả, cho đến khi cả khách sạn duyệt lai và lão cùng bị biến thành tro bụi.

Mà khách sạn bị cháy là do chính Phí Thản đốt, đối với việc này không ai hiểu được nguyên nhân, lúc ấy lão hoàn toàn có dư thời gian để thu thập đồ đạc cùng mọi người trốn, đi đến nơi khác tiếp tục cuộn sống mới.

Nghe được lời kể lại của dân trong trấn thì hai tròng mắt của Cổ Diêu đỏ hoe, hắn hoàn toàn có thể hình dung ra được bộ dáng lúc đó của Phí Thản, cũng biết được tại sao lão lại làm thế, bởi vì lão yêu cái trấn nhỏ này, từ nhỏ đến lớn lão chưa từng rởi khỏi cố hương, tình nguyện chết ở đây, cho dù có chết cũng không bỏ đi.

Dùng một cách thức rất đặc biệt để có thể ở lại trấn Thập Lý vĩnh viễn, cùng với nó trở thành một thể, Phí Thản đứng bên trong ngọn lửa không hề cảm thấy sợ, mà ngược lại cảm thấy rất thanh thản, đó là ước nguyện suốt đời của lão.

Mặc dù bên ngoài Phí Thản tỏ ra vô cùng keo kiệt nhưng mà trên thực tế thì lai gióng như thân phụ của hắn, lúc hắn rời khỏi trấn Thập Lý thì lão đưa cho hắn 'Tiền Thưởng', từ điểm đó có thể biết được lão rất là quan tâm đến hắn, chỉ có điều là lão không phải loại người biểu lộ tình cảm ra ngoài mà thôi, đó là tính cách của lão, và nó cũng trực tiếp ảnh hưởng đến Cổ Diêu.

Như có vật gì đè lên ngực của mình, tâm tình của Cổ Diêu vô cùng khó chịu, nhưng hắn không có phẫn nộ, hoặc có thể nào là không thể nào phẫn nộ được.

Phí Thản chết, việc này có thể quy trên đầu của kẻ nào?

Binh lính của thành hàn băng đã công phá trấn Thập Lý?

Nửa năm trước, thành Xích Viêm tiến hành tập kích, binh lính của thành hàn băng đóng quân ở trấn Thập Lý hoàn toàn bị giết sạch, một người cũng không chừa.

Hơn nữa, binh lính của thành Xích Viêm cũng dùng một thái độ đối với dân chúng của thành hàn băng --- Giết.

Thù hận lâu dài của hai thành khiến cho bọn họ phải dùng đến phương thức cực đoan.Còn có mẫu thân. Cổ Diêu biết rõ là mẫu thân rất yêu mình. Nhưng tại sao lúc đó lại có thể nhẫn tâm bỏ mặc mình mà treo cổ tự vẫn. Là lý do gì khiến cho người phải thống khổ như thế, phải vứt bỏ đi sinh mạng của mình?

Phí Thản chết. Mẫu thân cũng chết. Tất cả đề là do chiến tranh. Tại sao chiến tranh lại không chấm dứt?

Trên đường trở về quận Lan Tư, Cổ Diêu không nói một lời, trong đầu của hắn có vô số ý tưởng không thông. Có lẽ đó đều là những vấn đề không có đáp án.

Hai nàng có thể hiểu được tâm tình của hắn lúc này. Bất kể là ai, quê hương bị diệt, mất đi người thân, tâm trạng là vô cùng đau khổ.

Đoan Mộc Tình ôn nhu nói:" Đừng đau buồn nữa, quận Lan Tư sau này sẽ là nhà của ngươi."

Đông Phương Lộ lúc này cũng không đấu khẩu với Cổ Diêu nữa:" Đúng đó, ngươi còn có tiểu tình và ta, ý ta là, người bạn tốt nhất của ngươi. Ngoài ra còn có Hạ Hầu Cẩn, Tạp La, đều là những huynh đệ tốt nhất của ngưoi ở thần thánh học viện, còn có các bằng hữu khác nữa. Tóm lại là có rất nhiều người quan tâm đến ngươi, sự tình này thì không ai muốn xảy ra cả, nhưng đó là vận mệnh."

" Vận mệnh?" Cổ Diêu quay đầu lại, giọng nói của hắn không biết là giận dữ hay là bi ai:" Chẳng lẽ vận mệnh bắt buộc phụ thân ta phải nhập ngũ chinh chiến rồi chết thảm ở sa trường? Chẳng lẽ vận mệnh bắt mẫu thân ta phải treo cổ tự vẫn? Chẳng lẽ vận mệnh bắt buộc Phí Thản phải tự sát? Nếu thế thì vận mệnh, là cái thứ khốn nạn đáng chết!"
Dừng lại một chút rồi hắn nói:" Thánh điện và tông giáo tài phán sở không phải cao cao tại thượng, không có gì có thể làm khó được sao? Tại sao cái lũ người đó suốt ngày chỉ biết đi bắt những người bị gọi là tà giáo, dị đoan. Sao lại không dùng sức lực và uy tín của mình để quản thúc thế giới này? Nếu như bọn họ có thể khiến cho chiến tranh giảm đi thì ta dám cam đoan các tà giáo và dị đoan cũng giảm đi rất nhiều! Không làm việc vì con người, mà lại được cả thế giới phải tôn kính, đây chính là vận mệnh của tông giáo tài phản sở? Hắc hắc, nếu vậy thì vận mệnh của bọn chúng quả thật là quá tốt!"

Khi Cổ Diêu nói đến đây thì khóe miệng của hắn cũng hiện lên vẻ trào phúng và khinh miệt.

Đây không phải là lần đầu tên hắn nghi ngờ thánh điện và tông giáo tài phán sở, ngay sau ngày mẫu thân hắn mất thì hắn đã từng nghĩ qua vấn đề này. Nếu thần linh quả thật từ bi bác ái tại sao lại không cứu vớt những người đáng thương?

Trong thời gian sống lang thang, từng có một người cùng tuổi với hắn sống nương tựa lẫn nhau, hai người là bạn tốt của nhau, đem tất cả thực vật kiếm được chia đều cho nhau, chiếu cố lẫn nhau, nhưng mà bệnh tật đã cướp đi tính mạng của hắn, trước khi chết hắn vẫn còn ngẩng đầu lên trời, sắc mặt tiều tùy cố gắng nói ra một câu nói cuối cùng:" Thần ơi, xin hãy giúp cho con ..."

Nhưng mà cho đến khi ánh mắt của hắn biến thành trống rỗng, thân thể ấm áp trở nên lạnh cứng, thần tích cũng không có xuất hiện. Sự việc như thế có rất nhiều, nhưng cũng không có ngoại lệ, ai cũng mong muốn được sự chiếu cố của thần nhưng mà kết cục lại là cái chết bi thảm. Sau khi trải qua các sự thật tàn khốc đó thì tín ngưỡng của Cổ Diêu hoàn toàn bị sụp đổ, cho nên khi La Thi Mị bị thánh điện truy đuổi vì bị cho là dị đoan thì hắn cũng không do dự là giết chết hết tất cả bọn người của thánh điện.

Cái chết của Phí Thản lại càng khiến cho oán hận của hắn vốn tích tụ bấy lâu bạo phát, hắn hoàn toàn hiểu rõ được bộ mặt thật của bọn người thánh điện, chỉ cần không tổn hại đến lợi ích của bọn chúng thì chúng sẽ không để ý đến. Nếu vậy tại sao bọn chúng lại được người ta tín ngưỡng, bởi vì trên đầu của chúng có cắm cái mác "Thần"?

Như thế cũng không phải là khả duy nhất, còn có lý do nào khác?

Trong mắt của Cổ Diêu hiện lên nhiều tơ máu, nhưng chỉ là lướt qua cho nên hai nàng cũng không cảm thấy được, lý luận của Cổ Diêu khiến cho hai nàng run rẩy, phải biết rằng đó đều là những lời nói ngịch thiên, nếu truyền ra ngoài thì chắc chắn là mang đến tai họa, nhưng các nàng cũng không thể nào phản bác được, sự thật đúng là như thế.

Dưới ánh sáng của thần chiếu rọi khắp cả Tạp Địch đại lục, không ngờ rằng dưới làn da tươi đẹp lại là một sự ghê tởm. Vì nguyên nhân như thế cho nên, trong dòng lịch sử dài đằng đãng và buồn chán, các tổ chức tà giáo vẫn không hề bị tiêu diệt tận gốc, ngược lại, trong khoảng trăm năm gần đây lại càng phát triển rất nhanh, kể cả "Nghịch Thiên Giáo" Một tổ chức vô cùng lớn.

Nếu như cả đại lục đều bình an, có thể có được cuộc sống no ấm thì ai lại đi mạo hiểm đối nghịch với thánh điện chứ, chính là vì tín ngưỡng của bọn họ đã hoàn toàn bị sụp đổ.

Đêm đó, khi Cổ Diêu ngủ thì hắn tiến vào trong thế giới tinh thần, tên Ma Thần đã ẩn ở bên trong đó một thời gian rất lâu, chưa từng xuất hiện cuối cùng cũng lộ diện, nhưng lần này không phải là một ác ma khổng lồ, mà chỉ giống như là một đại hán khôi ngô.

Với một ngữ điệu mang đầy sự xúi dục:" Hắc, nhân loại, ta biết ngươi đang hoang mang, thế nào, có muốn ta trợ giúp không?"

Quyển 15 - Chương 15: Thần cách

Theo như lời Cửu Vĩ Hồ, thì sau khi đánh một trận ở bên trong thế giới tinh thần, bị sự uy hiếm của Phong Ma Thánh Chú, Ma Thần bất đắc dĩ phải sử dụng Phụ Thân Thuật, cho nên hắn không thể nào chiếm lĩnh thân thể mình được.

Ma Thần lúc này đã hoàn toàn mất đi sự chấn nhiếp như lần đầu tiên gặp mắt, cửu vĩ hồ chắc là không nói sai, nếu không thì với tính cách cờng ngạnh của Ma Thần thì làm sao có ở chỗ này nói nhảm với mình.

Trông cậy vào sự giúp đỡ của Ma Thần, đây tuyệt đối là một hành động ngu xuẩn, nếu như là bình thường thì Cổ Diêu nhất định sẽ khinh thường phỉ nhổ hắn, nhưng không thể không thừa nhận Ma Thần rất biết lựa chọn thời cơ để đánh vào tâm trạng của con người, mỗi câu mỗi lời của hắn đều đánh trúng vào điểm yếu trong đầu của Cổ Diêu:" Hắc, phát hiện ra rồi sao? Ngươi đã thấy rồi đó, đó mới là sự thật, thần của các ngươi đã sớm biến chất rồi! Tất cả nhân loại, kể cả ngươi đều chỉ là công cụ mà hắn bồi dưỡng để đạt được thần cách mà thôi, nói khó nghe một chút thì các người chỉ là một đám gia súc."

Mặc dù tín ngưỡng đã không còn nhưng mà Cổ Diêu nghe thế thì cũng giận dữ:" Gai súc? Bà nội cha mi, nói thế là có ý gì!?"

" Nhân loại, ngươi tốt nhất là nên khách khí với ta một chút!" Ma Thần không cam lòng nói:" Đây là lần thứ hai ngươi vô lễ với Ma Thần chí cao vô thượng!"

Chân mày của Cổ Diêu cau lại:" Thế thì sao?" Tâm tình của hắn lúc này vô cùng không tốt, không cần biết cái thằng trước mặt này là Ma Thần hay là Thiên Vương gì.

" Được rồi, làm Ma Thần, phải có được khí chất, ta không so đo với ngươi nữa." Ma Thần ngượng ngùng nói, dù sao thì sau khi thi triển Phụ Thân Thuật thì trước khi tìm được thân thể chính thức thì hắn không thể nào thoát ly với ký chủ là Cổ Diêu được, cũng không thể nào cầm chết được linh hồn của hắn, huống hồ gì hắn còn muốn dùng Cổ Diêu làm công cụ để đi tìm thân thể.

Cổ Diêu hít sâu một thời để cho tâm tình khá hơn một chút, thực ra đây chỉ là thói quen mà thôi bởi vì nơi này chính là thế giới tinh thần của hắn, căn bản là không có không khí.

" Có thể nó cho ta biết giới dưỡng thần cách thực ra là việc gì không?"

Ma Thần cười nói:" Đương nhiên là được. Ngươi là người thứ nhất may mắn biết được sự thật này ..."

" Có thể dừng có nói tào lao nữa được không." Cổ Diêu không nhịn được mà ngắt lời.

Nụ cười trên mặt của Ma Thần cứng ngắc. Vô cùng xấu hổ. Chưa từng có nhân loại nào dám nói chuyện như thế trước mặt hắn. Nhưng mà bây giờ hắn đang ký sinh trên người của Cổ Diêu. Hắn chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi. Thầm nghĩ, chờ lão tử sau khi tìm được thân thể thì sẽ xử đẹp tên nhóc con nhà mi.

Vừa nghĩ đến đó thì hắn liền nói:" Thần cách là một loại lực lượng. Là lực lượng do thần nắm giữ. Loài người các ngươi cúng bái thần linh. Ngoài lực lượng tín ngưỡng đến từ mọi người còn có vô số lực lượng tinh thần của mọi người gia điệp thêm. Nó to lớn thế nào thì cũng khó có thể mà tưởng tượng nổi!"

Cổ Diêu chợt động:" Nếu vậy thì đó cũng chính là nguồn gốc sức mạnh của mi?"
" Thù hận, oán niệm. Hắc hắc, tất cả những mặt trái của tình cảm. Vì thế lực lượng của ta được gọi là tà ác. Thực tế thì điều này chỉ là thành kiến mà thôi. Lực lượng chỉ là một loại công cụ. Bản chất của nó thì hoàn toàn giống nhau. Có thể hủy diệt mà cũng có thể sáng tạo. Vì thế không chỉ riêng quang minh thần có thể sáng tạo ra nhân loại. Ta cũng có thể sáng tạo ra ma tộc"

" Ngươi nói là nhân loại hoặc là ma tộc đều là do thần tạo ra?"

" Điều đó là đương nhiên. Nếu như không phải thế thì tại sao trên thế giới này đột nhiên có một số lượng lớn sinh vật có trí tuệ cao. Còn lịch sử liên quan đến nhân loại thì lại hoàn toàn không có gì. Vì thế có lịch sử về sự xuất hiện của nhân loại các ngươi hoàn toàn không hề biết. Và việc các ngươi tín ngưỡng và kính sợ thần linh cũng là một bằng chứng."

" Sáng tao ra nhân loại và ma tộc đối với các ngươi thì có lợi ích gì?"

" Không có dụng ý gì cả, đó chỉ là một trò chơi, trò chơi của thần." Ma Thần nói:" Suốt thời thượng cổ, cả phiến đại lục này chỉ có hai sinh vật có trí tuệ cao đó chính là ta và thần của các ngươi, quang minh thần. Chúng ta cũng co được lực thông thên triệt địa. Và cũng là đối thủ của nhau. Vì chúng ta có được sự bất tử, cho nên năm tháng trở nên dài đằng đẳng, khiến cho ta cảm thấy buồn chán, vì thế chỉ có thể đánh nhau để giải khuây nhưng mà đánh nhau riết thì cũng chẳng còn hứng thú gì nữa, chúng ta không thể nào giết chết được đối thủ và cũng không muốn giết chết đối thủ. Nếu không thì cuộc sống lại càng tịch mịch hơn, cuối cùng chúng ta quyết định thay đổi biện pháp tiêu khiển, bắt đầu nghiên cứu sáng tạo ra sinh vật, vì thế cho nên nhân loại và ma tộc được sinh ra."

Cổ Diêu lẳng lặng mà nghe. Những lời của Ma Thần có tác động đối với hắn rất lớn. Có lẽ bất kỳ ai, biết được tin tức kinh thiên động địa đều có cảm giác như thế.

Mỗi một người đều chỉ là đồ vật dùng cho trò chơi.

" Chúng ta ước định, tự nghĩ ra sinh vật và để cho bọn chúng phát triển đến một trình độ nhất định thì sẽ cho chúng triển khai chiến đấu, và đó cũng được gọi là chủng tộc đại chiến, điều này cũng giống như một trò chơi của nhân loại các ngươi - đánh cờ. Lúc mới bắt đầu chúng ta chỉ có ý định chơi đùa mà thôi, nhưng dần dần chúng ta phát hiện ra việc sáng tạo ra sinh vật như thế này cũng rất hay, bọn họ khi vừa mới sinh ra thì có vẻ rất ngu nhưng theo năm tháng những sinh vật này lại tiến hóa, ngày càng thông minh, thậm chí là giống như chúng ta vậy, từ từ học được các sử dụng lực lượng của vũ trụ, đấu khí, ma pháp, từ đó về sau các hậu nhân phát triển ngày càng nhanh, khiến cho trò chơi ngày càng vui."
Ma Thần nói đến đây thì trên mặt cũng hiện ra vẻ kinh ngạc, dù sao thì ma tộc cũng là do hắn tạo ra mà, nhìn thấy sinh vật do chính mình tạo ra thần kỳ như thế thì cũng có cảm giác thành công.

" Nhân loại có số lượng rất là ít, và rất là yếu, nhưng theo thời gian, bọn họ sinh sôi nẩy nở, tìm hiểu cách nắm giữ và vận dụng lực lượng, sau mấy ngàn năm thì đội ngủ này không ngừng lớn mạnh, cuối cùng đến mức cực đại, tín ngưỡng của bọn họ chính là nguồn cung cấp sức mạnh cho thần cách, khiến cho thực lực của chúng ta tăng mạnh và tiến vào cảnh giới mới, bọn họ là do chúng ta sáng tạo ra nhưng mà sau đó bọn họ có khả năng ảnh hướng đến chúng ta!"

" Đại khái là khoảng hơn một vạn năm trước, theo ước định, chủng tộc đại chiến bạo phát, nhưng ..."

Sắc mặt của Ma Thần lúc này đột nhiên chuyển sang giận dữ:" Tên Nặc La đáng chết, chính là quang minh thần của các ngươi, hắn lại vi phạm luật của trò chơi, tham gia vào tràng đại chiến ấy, lúc đó ta giận dữ, ta cũng nhúng tay vào trợ giúp ma tộc. Trong quá trình tạo ra sinh vật thì Nặc La chú trọng đến trí tuệ của nhân loại còn ta thì chú trọng đến thân thể cường đại và thiên phú của ma tộc, lúc bắt đầu thì nhân loại kém hơn nhưng có được trí tuệ siêu việt bọn họ dần dần phát triển mạnh, hơn nữa khả năng sinh sản của nhân loại cũng là nhân tố không thể bỏ qua, dần dần vượt qua ma tộc. Mà chúng ta sử dụng lực của thần cách, có liên quan đến năng lực của các sinh vật do chúng ta sáng tạo ra, vì thế trong cuộc chiến đó ta đã bại dưới tay của nặc la..."

Ma Thần nghiến răng nói:" Càng đáng hận chính là tên Nặc La khốn kiếp đó lại phong ấn ta, trong suốt ngàn vạn năm ta luôn coi hắn là đối thủ, là bạn hữu của ta, nhưng hắn lại đối xử với ta như thế, tuyệt đối không thể tha thứ được!"

Ân oán của thần, chuyện xưa cả thần, khởi nguồn của nhân loại, Cổ Diêu có cảm giác như là đang ngồi coi Vườn Cổ Tích vậy.

" Nếu vậy, ngươi nói thần bị biến chất là có nghĩa gì?"

" Hắc, quang minh thần hiện nay đã không còn là quang minh thần lúc đầu nữa, vì mục đích của chính mình hắn thậm chí không tiếc sức gây xích mích ly gián trong nhân loại, khiến cho nhân loại phân tranh, nội chiến, tại sao ngươi lại trở thành cô nhi? Có thể nói đó đều là do hắn mà ra!"

Cổ Diêu cau mày nói:" Ngươi làm sao biết được, nếu như nhân loại là do hắn sáng tạo ra thì hắn làm vậy có ích gì chứ?"

" Đừng quên ta cũng giống hắn. Thần! Có rất nhiều năng lực mà ngươi không thể nghĩ ra được, đừng nghi ngờ lời của ta." Ma Thần cười lạnh:" Tóm lại, ta có thể khẳng định, nhân loại phát triển được đến hôm nay đã có đủ sức ảnh hưởng đến thần rồi, về mục đích của hắn thì tạm thời ta cũng không rõ lắm."

Ma Thần dừng lại một chút rồi nói:" Thế nào, cùng hợp tác với ta, ta sẽ dạy cho ngươi các pháp tắc cường đại của vũ trụ, ngươi có thể có được sức mạnh hủy thiên diệt địa, hiện nay nhân loại chỉ có thể sử dụng được khả năng mạnh nhất là lĩnh vực, như thế thì có thể nói là không tệ nhưng nếu như so với pháp tắc của vũ trụ thì không là gì cả, chỉ là lớp ngoài mà thôi, dưới sự trợ giúp của ta, ngươi thậm chí có thể giống như ta và Nặc La được cuộc sống vĩnh cửu, thọ ngang trời đất, thế nào?"

" Một đề nghị rất là hấp dẫn nhưng đáng tiếc là ta không có hứng thú ấy." Sau khi bỏ lại những lời này thì Cổ Diêu liền biến mất khỏi thế giới tinh thần.

Ma Thần cũng không bị cự tuyệt là thất vọng, ngược trên khóe miệng còn hiện lên một nụ cười tự tin:" Ngươi sẽ cảm thấy hứng thú thôi, sớm muộn thôi, hé hé..."

Quyển 15 - Chương 16: Trọng phản đạo tặc công hội

Sáng hôm sau, Cổ Diêu tỉnh lại nhưng hắn biết rõ chuyện đêm qua không phải là giấc mộng.

Con người chỉ là sinh vật do thần tạo ra để khỏi cảm thấy nhàm chán, chủng tộc đại chiến chỉ là một trò chơi, cả đại lục này chỉ là một bàn cờ, còn con người thì chỉ là một quân cờ nhỏ nhoi, vì bảo vệ lợi ích của chính bản thân mình cho nên thần không tiếc các sinh vật do mình tạo ra mà gây ra xích mích khiến cho sinh vật nội chiến.

Tin tức này nếu dùng từ Kinh Thiên để hình dùng thì vẫn còn có vẻ quá mờ nhạt, mặc dù những lời mà ma thần nói thì không thể tin tưởng hoàn toàn được, cũng không loại trừ khả năng hắn vì muốn lừa gạt mình mà bịa ra chuyện như thế.

Nhưng mà điều này quả thật là có ảnh hưởng rất lớn đối với Cổ Diêu , nếu nhua đây là thật thì chuyện này quá khó để tiếp nhận.

Đối với quang minh thần, mặc dù Cổ Diêu không tôn kính hắn như mọi người khác nhưng mà cũng không có hận ý đối với hắn, nhưng nếu như nội chiến của nhân loại là do hắn gây ra thì mình phải có thái độ thế nào đây?

Chẳng lẽ, lại đối nghịch với thần? Nếu thế thì chẳng khác nào đối nghịch với tông giáo tài phán sở, đối nghịch với cả thế giới, Cổ Diêu nghĩ lại thì có chút cảm giác hoang đường.

Trong thời gian này thì Đông Phương Lộ cũng đã trở lại linh du quận, Hạ Hầu Cẩn ở lại vài ngày rồi cũng rời đi, dù sao thì cũng đều đã là người lớn hết cả rồi, còn có công việc của mình, có một số việc không thể nào từ bỏ được.

Bằng hữu tán đi, Cổ Diêu càng cảm thấy trống rỗng, nhàm chán hơn, và khi nhàm chán thì suy nghĩ lung tung nhiều hơn, những lời nói của ma thần cứ như bóng ma vây quanh trong đầu của hắn, cho dù Cổ Diêu cố gắng khắc chế nhưng các ý niệm hoang đường này vẫn thỉnh thoảng hiện ra trong đầu của hắn.

Cứ thế, lại một tháng nữa trôi qua, đầu óc của Cổ Diêu đã trở nên rối loạn, nếu như tiếp tục như thế này thì sớm muộn gì hắn cũng phát điên, hơn nữa trước kia đã quen bôn ba rồi, ở lại một chỗ định cư cảm thấy không quen, vì vậy Cổ Diêu liền tìm việc để làm.

Cũng nói lại từ sau khi từ Ma Giới trở về thì còn có một số việc vẫn chưa xử lý.

Là trưởng môn kế nhiệm của tiêu dao môn, căn cứ theo môn quy thì nhất định phải đạt đến tiêu chuẩn của một đạo tặc cấp S. Hiện nay Cổ Diêu chỉ là đạo tặc cấp A vì thế hắn nghĩ cầ phải đến đạo tặc công hội một thời gian.

Hơn nữa từ khi đi Ma Giới thì đảo mắt cái đã hơn nửa năm, Ngả Vi Nhi và Duy Khắc không biết thế nào rồi. Lúc đầu vì chuẩn bị cho hành trình tiến vào Ma Giới mà bồi dưỡng nhân tài, thu hai tỷ đệ làm thủ hạ, nhưng mà việc tìm Hàn Đan trên thực tế lại thuận lợi hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Lợi dụng bọn họ, Cổ Diêu cũng cảm thấy áy náy, nhất là đối với ngả vi nhi, vì khiến cho nàng trung thành với mình mà hắn thậm chí không từ thủ đoạn cướp đi sự trong trắng của nàng.

Bây giờ hắn định tận lực mà bồi thường cho nàng. Mà phương pháp tốt nhất chính là, chỉ điểm cho họ nhiều hơn. Giúp cho hai tỷ đệ có thể sớm báo được đại thù.

Còn các cô nhi khác thì đến lúc đó sẽ tùy theo tình hình mà xử lý, bây giờ đã không cần tử sĩ nữa, nếu như bọn họ nguyện ý thì có thể để cho họ tự mình lưu lãng, hoặc đưa đến lan tư quận, đây cũng là một sự lựa chọn không tệ.
Đám người của Duy Khắc ở ngay phụ cận của đạo tặc công hôi cho nên trong quá trình chấp hành nhiệm vụ cũng có thể bồi dưỡng cho bọn họ, nhất cử lưỡng tiện.

Đoan Mộc Tình đã sớm biết hắn là đạo tặc. Vì thế Cổ Diêu cũng không giấu diếm nàng, nói cho nàng nghe toàn bộ kế hoạch, Đoan Mộc Tình cũng không có phản đối. Chỉ có chút không muốn khi Cổ Diêu phải rời đi, nhưng mà quan hệ của hai người lúc này cũng đã định rồi, cuộc sống sau này còn rất dài, không cần phải cấp bách, hơn nữa trong lúc Cổ Diêu chấp hành nhiệm vụ thì cũng không tiện dẫn nàng theo bên người vì thế Đoan Mộc Tình lưu lại lan tư quận.

Ở lại thêm vài ngày Cổ Diêu chia tay Đoan Mộc Tình lên đường trở về đạo tặc công hội.

" A, chủ nhân!?" Khi Duy Khắc nhìn thấy Cổ Diêu thì giật mình nói không nên lời, bởi vì chủ nhân đã mất tích khá lâu, trước kia hành tung của hắn cũng bất dịnh nhưng mà lần này thì thời gian quá dài. Nhưng xem ra quá trình quán thâu tư tưởng của Cổ Diêu rất có tác dụng, cho dù đã hơn nửa năm nhưng mà thái độ của Duy Khắc đôi với hắn vẫn rất tôn kính, khúm núm và luồng cúi, xưng hô theo thói quen, hơn nữa hắn cũng không có hỏi Cổ Diêu đã đi đâu, làm hạ nhân thì không được tò mò.

Tâm trạng hiện nay của Cổ Diêu chính bản thân hắn cũng không rõ nữa, nếu như là nửa năm trước thì hắn nhất định là sẽ rất hài lòng, nhưng lúc này, chuyện của Hàn Đan đã giải quyết xong, hắn không cần phải lợi dụng Duy Khắc nữa.

Nhưng mà, hiện tại thì vẫn cần giữ lại sự uy nghiêm của chủ nhân, như thế mới có thể có lợi cho việc đốc thúc sự phát triển của duy khắc, giúp cho hắn sớm trả được đại thù. Vì thế hắn thản nhiên nói:" Duy khắc, trong khoảng thời gian ta không có ở đây thì ngươi có lười biếng luyện công không?"

Duy Khắc kinh sợ nói:"Không có, chủ nhân, ta vẫn cố gắng tu luyện."

" Tốt lắm, dùng hành động chứng minh." Cổ Diêu vừa dứt lời thì ngón trỏ của tay phải liền điểm ra.
Ngón tay của hắn rất là chậm, ít nhất là trong mắt người khác là thế, ngay khi Duy Khắc còn đang do dự thì nó đã chỉ lên vị trí trái tim của duy khắc.

Duy Khắc kinh hoàng, nhưng vội trấn định lại, bỏi vì hắn biết nếu như Cổ Diêu muốn giết hắn thì hắn hoàn toàn không có khả năng chống cự.

Đương nhiên là Cổ Diêu không có phát lực, đầu ngón tay của hắn vừa chạm vào là đã rút về, sắc mặt của hắn vẫn không chút thay đổi:" Phản ứng quá chậm, nghe rõ, bắt đầu từ hôm nay, ngươi phải luôn luôn bảo trì cảnh giác bất cứ lúc nào!"

"Vâng!" Duy Khắc gật đầu, bất kì lời nào của Cổ Diêu cũng là ra lệnh, hắn sẽ không làm trái, nhưng sau đó hắn vẫn cẩn thận nói:" Chủ nhân, cho dù là ở trước mặt người cũng thế sao?"

" Đúng vậy, ngươi sắp phải tiến vào giai đoạn thực tế rồi, hơn nữa đối thủ của ngươi là người ngoài, phải học cách tự bảo vệ mình, thế giới này hiểm ác hơn nhiều so với sự tưởng tượng của ngươi, đối thủ của ngươi vì sinh tồn cho nên sẽ không bao giờ ngần ngại tiết kiệm sức lực, chỉ cần không chú ý một chút là coi như ngươi tiêu đời, không giống như là ngươi chơi trò chơi, ngươi không có cơ hội lần thứ hai. Ta sẽ rèn luyện phản ứng cho các ngươi, rõ chưa?"

"Rõ!"

Lần này chỉ là dò xét, kết quả cũng khiến cho Cổ Diêu hài lòng. Thông qua ngón tay Cổ Diêu biết được thực lực của Duy Khắc đã có tiến bộ rất nhiều so với trước khi hắn đi ma giới, quả là không có phụ kỳ vọng của hắn, có thể thấy được cho dù không có sự giám sát hắn vẫn luyện tập chuyên cần.

Cổ Diêu lại nói:" Chờ sau khi ta xử lý một vài việc thì sẽ đưa các ngươi đến Quận Lan Tư.!"

Duy Khắc kinh ngạc nói:" Quận Lan Tư!"

" Uh, với thực lực hiện nay của các người thì quả là nhỏ bé so với hắc phong mã tặc đoàn, không chỉ cần phải đề cao thực lực của bản thân mà còn phải sử dụng ngoại lực mới có thể đối kháng với bọn mã tặc được. Ta có người quen ở lan tư quận, ở đó các ngươi sẽ được bồi dưỡng tốt, khi các ngươi có đủ quyền lực và sức mạnh thì cũng là lúc chính tay báo thù cho thôn dân!"

"Vâng!" Duy Khắc trả lời vang dội, nhiệt huyết sôi trào, mặc dù thôn dân bị mã tặc giết đã lâu nhưng mà mỗi lần nhớ đến hắn đều nghiến răng nghiến lợi, tiếng kêu thảm thiết của thôn dân, các ngôi nhà bốc cháy, khói bay mù mịt, tình cảnh đó như hiện ra trước mắt hắt, tình cảm càng sâu đậm thì quyết tâm trả thù càng mãnh liệt, mối huyết hải thâm thù không lúc nào không dày xéo trái tim của duy khắc, thấy được cơ hội trả thù, hắn không kích động sao được chứ.

" Được rồi, ta còn có việc, ngươi tiếp tục tu luyên đi." Cổ Diêu nói xong liền đi ra ngoài.

" Chủ nhân, xin chờ một chút." Xưng hô như thế đối với chủ nhân thì có chút vô lễ nhưng Duy Khắc như mắc nghẹn trong lòng, nhất định phải nói ra:" Chủ nhân, tỷ tỷ, tỷ tỷ rất nhớ người!"

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau