VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 21 - Chương 25

Quyển 2 - Chương 6: A di và tỷ tỷ

Ngoại trừ những người trong dong binh đoàn của Dương Phong, kể cả nặc địch sau một hồi chiến đấu, bầy sói tổn thất hơn ba trăm con, lúc này bầy sói có hung hãn mấy cũng đã có phần khiếp sợ.

Kim mao Lang Vương tru lên một tiếng, nhưng không phải là giống như bắt đầu tấn công, nó không thể không cúi cái đầu cao ngạo của nó xuống, hạ lệnh rút lui.

Không đến nửa giờ chiến đấu, nó đã mất hơn ba trăm thuộc hạ, nếu như còn chiến đấu tiếp thì nó sẽ có nguy cơ chẳng còn thuộc hạ nào, bởi vậy nên nó sáng suốt mà lựa chọn buông tha món hàng béo bở kia, và bất đắc dĩ phải rời đi.

Các con phong lang khác khi nghe hiệu lệnh của lang vương thì đình chỉ công kích, quay đầu rút lui, nhanh chóng biến mất ở phương xa, chúng nó tới nhanh mà đi cũng nhanh.

Sau trận chiến này, bầy sói muốn phục hồi quy mô lại như xưa chắc cũng cần phải có một thời gian dài.

Lôi Mông cầm xác một con sói mà ném về hướng bầy sói chạy đi:”Hừ, xú lang vương, tính ra mi cũng biết thức thời, nếu không lão tử sẽ lột da ngươi! Móc hết tinh hạch của bọn mi ra.”

Mặc dù nói một cách hùng hồn nhưng Lôi Mông lại ngồi phệt xuống đất mà thở.

Mặc dù vừa rồi tình hình nhìn như có vẻ là thắng dễ dàng nhưng trên thực tế đã hao tổn hơn một nửa lực lượng.

Mái tóc ngắn của Y Lệ Na cũng bay tán loạn, bộ ngực của nàng không ngừng phập phồng, Gia Lợi Đặc cũng dùng vài khỏa ma lực khôi phục đan.

Nếu như bầy sói vẫn điên cuồng tấn công mà không chịu bỏ đi, thì có lẽ bọn chúng cũng có cơ hội giành chiến thắng, nhưng có lẽ sẽ tổn thất không nhỏ, bởi vậy tất cả mọi người trong dong binh đoàn đều dùng đến tuyệt kỹ của mình để hù dọa bọn sói.

Chỉ có dương Phong là nhẹ nhàng nhất, hơi thở vẫn đều, trong tràng chiến đấu kịch liệt như thế mà khôi giáp trên người không hề dính một vết máu nào.

Tổng thể mà nói, trận chiến này đã giành thắng lợi một cách đẹp đẽ, trừ vài hộ viện không cẩn thận bị phong lang đánh trúng, bị chút ngoại thương, nhưng người khác thì hoàn toàn không bị gì.

Sau trận chiến này, bọn hộ viện đối với dong binh đoàn càng thêm tôn kính. Việc này có thể dễ dàng nhận thấy từ trong ánh mắt của họ.

Hàn đan sau khi nghe tiếng tru của lang vương rồi sau đó là tiếng rút lui của bầy sói mới miễn cưỡng từ trong lòng của mẫu thân nhảy xuống, khi nhìn thấy lang thi <@xác mấy con sói> chất cao như núi, tứ chi phân rã, nội tạng tung tóe, thì trong dạ dày cảm giác buồn nôn thiếu chút nữa là đã nôn ra.

Cổ Diêu nhiệt huyết vẫn chưa hạ xuống, đột nhiên nhớ đến lúc ở khách sạn khi nhắc đến Dạ Lang dong binh đoàn thì Diệp Lâm có đánh giá qua, quả nhiên là không sai, họ là những người có thực lực kinh người, nhưng như thế cũng không được nàng coi trọng, không biết nàng vốn là tự cao hay là thực lực mạnh hơn.

Diệp Lâm cũng đang nhìn những xác chết của phong lang ngổn ngang trên mặt đất, lúc này nàng nhìn qua mới có điểm chăm chú.

Dương Phong thu lấy những con phong lang còn chưa chết đang nằm giãy dụa để sang một bên để chúng có cơ hội sống sót, sau đó nói:”tất cả mọi người không có việc gì chứ, lập tức trở lại trên lưng sa xỉ ngạc, chúng ta phải lập tức đi, trận chiến vừa rồi đã rất oanh động, lại còn có nhiều xác chết của phong lang thế này, mùi máu tươi sẽ theo gió bay đi, có thể sẽ dẫn dụ đám ma thú khác đến, nơi đây không nên ở lâu.”

Đoàn người lập tức tiếp tục đi về phía tây, nhưng lần này lại không có gặp phải phiền phức gì.

Giữa trưa, mọi người ra khỏi Ma Nghệ Sơn, như Cổ Diêu nói, nghênh đón bọn họ chính là một nơi hoang dã, khắp nơi đều là áo đầm bẩy rập, không cẩn thận mà đi qua sẽ gặp nguy hiểm như chơi, cũng may sủng vật của Lông Mông am hiểu về đất nên có thể kịp thời phát hiện, hữu kinh vô hiểm.

Màn đêm buông xuống, dựa vào ánh trăng, mọi người vẫn tiếp tục đi không dừng bước cho đến khoảng chừng chín giờ tối. <@tác giả dùng cách tính giờ hiện tại>

Có lẽ là đã rời xa cố hương đã lâu, nên hàn đại hộ có vẻ cấp bách khi trở về quê hương, nên định là đi suốt đêm không nghỉ.

Mặc dù sa xỉ ngạc thể lực tốt hơn nhiều so với tuấn mã, nhưng trong sơn đạo đầy ao đầm đã chở mọi người đi suốt một ngày đường nên cũng có vẻ đã mệt mỏi, hơn nữa trước đó còn cùng với bầy sói đại chiến, tinh lực tiêu hao khá nhiều, nên rất là mệt. Được Dương Phong và Lôi Mông khuyên bảo Hàn đại hộ cũng không thể làm gì hơn là dừng lại nghỉ ngơi.

Vì vậy đội ngũ tìm một chỗ tương đối sạch sẽ mà hạ trại, ngay một cái sơn cốc bên sườn núi, trên một dòng sông, căn cứ theo kinh nghiệm của dong binh đoàn là một nơi tuyệt vời để nghỉ chân.Đầu tiên là sơn cốc có bề mặt là nham thạch, không có một ngọn cỏ có thể tránh các loại bò sát nguy hiểm, cũng có thể dễ dàng lấy nước để nấu ăn, rửa mặt, mặt hướng về phía sông vốn là một địa phương an toàn, ban đêm canh gác cũng ít tốn sức lực hơn.

Vợ chồng Hàn đại hộ, Hàn Đan <@không ghi thành gia đình mà tách đứa con ra làm gì ko biết nữa ~.~>, Cổ Diêu, Diệp Lâm cùng Dạ Lang dong binh đoàn, ngồi quanh đống lửa đang cháy hừng hực, đầu bếp và quản gia thì ngồi quanh một đống lửa khác.

Mọi người trong dong binh đoàn bắt được bảy con gà rừng, năm con thỏ hoang, hai con heo rừng, một con dê béo, có có thêm mấy chục con cá nữa, tất cả đang đều được nướng.

Dã vị <@thịt rừng> hiển nhiên là ngon hơn lương khô mang theo nhiều.

Cổ Diêu hâm mộ không thôi, nếu như chính mình cũng có được vũ kĩ cường đại thì sẽ không lo là sẽ bị chịu đói, bất kỳ lúc nào cũng có thể tìm được thực vật.

Ngồi bên cạnh một dòng sông sóng nước vỗ rì rào, nhấm nháp mùi vị của thịt nướng đó cũng là một sự hưởng thụ.

Rất nhanh, mỡ từ trên thịt nướng rơi xuống, thùi thịt lan tỏa khắp nơi, khiến cho nặc địch nước miếng chảy ròng ròng, mấy lần định ăn vụng nhưng đều bị ngăn cản.

Lôi Mông thả ra vài tiểu sủng vật màu xanh biếc, chúng nó có thân thể cuồn cuộn tựa như trái bong da, có một cái miệng hé ra, và hai cái cánh nhỏ.

Những tiểu sủng vật đáng yêu này đang cố gắng phe phẩy cảnh trước đống lửa, mở to miệng ra mà hít vào.

Chúng nó có tên gọi là bố đinh, thức ăn của bọn chúng chính là mùi vị - có lẽ chúng là sinh vật kỳ quái nhất đại lục.

Bố đinh thú dựa vào mùi vị mà sinh tồn, chúng thích nhất mùi thơm và vị ngọt.

Lôi Mông đem chúng thả ra là để tận lực ngăn cản mùi thơm của thịt nướng lan xa có thể dẫn dụ mãnh thú đến.

Nhìn thấy da thịt nướng đã chuyển sang vàng, đã đến lúc có thể dùng được, Lôi Mông đem phân chúng thành hai phần, một phần đưa cho hộ viện, một phần tự dùng.
Về phân sa xỉ ngạc, trên đường gặp phải một ít ma thú và đã trở thành bữa ăn ngon cho chúng rồi. Huống hồ bọn chúng có sức ăn kinh người như thế thì phỏng chừng mấy thứ này còn chưa đủ để nhét kẻ răng của một con.

Dương phong dùng tiểu đao cắt xuống cài cái đùi gà, đưa cho vợ chồng Hàn đại hộ cùng Hàn Đan, Cổ Diêu và Diệp Lâm, tuy nói là người thuê dong binh đoàn nhưng có vẻ là giống như đi nhờ hơn, nhưng Dương Phong lại đem hai cái đùi gà cho bọn họ.

Nếu so với Dương Phong thì Lôi Mông thô lỗ hơn nhiều, một tay đem nửa con lợn nướng mà kéo xuống rồi chặt lấy cái chân, đưa cho nữ chiến sĩ:”Y Lệ Na, cái này là ngon nhất.”

Y Lệ Na cũng không cảm kích, nhìn thấy cái đùi heo toàn là mỡ, cau mày nói:”Ta đang giảm cân, ngươi không biết sao?”

Nói xong liền tự lấy ra tiểu đao, cắt một miếng thịt thỏ đưa vào miệng chậm rãi nhấm nháp. <@đang đói bụng mà dịch chương này~.~>

Lôi Mông giống như là đụng phải một cái đinh, cười nói:”Đúng rồi, nàng gần đây cũng hơi béo một chút, ăn ít lại cũng tốt.”

Câu nói này tuy là đồng ý nhưng lại mang tới hiệu quả ngược, Y Lệ Na sắc mặt xanh mét, không nói được một lời, khiến cho Lôi Mông vô cùng buồn bực, hắn đã làm gì đặc tội nàng?

Vì không rõ cho nên hắn ngượng ngùng đem cái đùi heo quăng cho nặc địch, song đầu đại hùng dĩ nhiên là cao hứng, há mồm ra mà bắt lấy, xem ra nó rất là thích thịt nướng cho nên hai cái đầu tranh nhau mà cướp đoạt lấy cái đùi heo, nhưng cuối cùng cũng đi vào một chỗ đó là dạ dày của nó.

Cổ Diêu hiển nhiên là hiểu rõ nguyên nhân vì sao mà Y Lệ Na tức giận, đứng ra giải vây nói:”Như thế nào lại thế, chiến sĩ tỷ tỷ, vóc người của tỷ rất là cân đối, thân hình vừa phải.”

Y Lệ Na nghe vậy thì rất vui vẻ, tâm tình chuyển biến tốt hơn,

Lôi Mông cảm giác trong câu nói của Cổ Diêu có chút gì đó không đúng nên nghiêm trang nói:”tiểu tử, căn cứ theo tuổi tác, ngươi nên gọi nàng là a di mới đúng, chứ không phải là tỷ tỷ.”

Lời này vừa nói ra, ngay cả Diệp Lâm bên cạnh cũng bật cười, thầm nghĩ đại hán này đúng là ngây ngô quá.

Y Lệ Na vốn tâm tình vừa mới tốt hơn một chút, lại nghe Lôi Mông nói như thế nổi giận, nếu như không phải hôm nay Lôi Mông rat ay cứu giúp nàng thì nàng đã cho hắn ăn một kiếm rồi.

Gia Lợi Đặc đang âm thầm cười trộm, nghe Lôi Mông và Y Lệ Na nói chuyện với nhau luôn luôn là việc mà hắn thích thú.

Cổ Diêu giả vờ kinh ngạc, trừng to mắt:”Như thế nào lại thế? Ta thấy chiến sĩ tỷ tỷ so với Diệp Lâm lớn hơn chừng hai ba tuổi mà thôi!”

Công phu vỗ mông ngựa này vô cùng xảo diệu, kết hợp với khuôn mặt trông có vẻ như thật của Cổ Diêu đã đạt hiệu quả hoàn mỹ.

Mấy năm làm tiểu nhị ở Duyệt Lai khách sạn, hắn tự nhiên phải biết làm cách nào để cho khách nhân vui vẻ, đến lúc đó thì sẽ có thưởng thêm, công phu vỗ mông ngựa này hắn không dám nói là đã lô hỏa thuần thanh nhưng ít nhất cũng đã đạt được chín phần rồi.

Y Lệ Na nét mặt tươi cười như hoa:”Ay, vị tiểu huynh đệ này miệng lưỡi thật là ngọt, không giống như một số người, nói năng chẳng ra làm sao cả!”

Lôi Mông vừa định lên tiếng, nhưng vừa định mở miệng nói thì lại thôi.

Lúc này hắn thực sự là rất thức thời, sợ là vô ý lại chọc giận Y Lệ Na, bảo trì im lặng là tốt nhất, nếu có đề tài gì liên quan đến nàng tốt nhất là không nên mở miệng.

Diệp lâm đến gần bên hắn rồi nói vào tai hắn:”Khá lắm, không chỉ tiểu muội muội, mà ngay cả đại tỷ tỷ cũng không buông tha <@già không bỏ nhỏ không tha ý mà>, coi chừng Lôi Mông xử ngươi.”

Quyển 2 - Chương 7: Linh động

Cổ Diêu mặc kệ nàng, đánh rắn cũng phải tùy theo gậy:”chiến sĩ tỷ tỷ không chỉ còn trẻ, dáng người tuyệt hảo lại có thêm vũ kỹ lợi hại như thế nữa, thật là khiến cho người khác hâm mộ, dĩ nhiên là các vị đại ca cũng thế.”

“Ha ha, tiểu huynh đệ, ngươi quá khen.” Y Lệ Na mỉm cười nói:”trên đại lục này, những người giỏi hơn chúng ta nhiều như lông trâu.”

Nhớ tới trận chiến sáng nay, Cổ Diêu có chút kích động nói:”các vị khiêm nhường rồi, ta lớn như vậy rồi mà vẫn chưa thấy qua ai có năng lực như các người vậy, có thể chống lại một bầy phong lang đông như thế.”

“Y Lệ Na nói không sai …” Dương Phong ngắt lời hắn:”đại lục ngọa hổ tàng long, chúng ta chỉ là những tiểu nhân vật mà thôi”

Dương Phong là một người trầm ổn, tuyệt sẽ không thồi phồng sự việc cũng như cũng không tự phỉ bạc bản thân mình, lời hắn nói khiến cho Cổ Diêu không muốn tin cũng phải tin.

Nhưng Cổ Diêu lại cảm thấy kinh hãi, với thực lực của dạ lang dong binh đoàn như thế mà lại có nhiều người lợi hại hơn họ sao?

Y Lệ Na đối với Cổ Diêu cũng có hảo cảm nên bắt đầu quan tâm hỏi han:”Tiểu huynh đệ, ngươi lần đầu rời xích viêm thành hay sao?”

Cổ Diêu gật đầu, Y Lệ Na lại nói:”như vậy ngươi có tính toán gì không?”

Nói đến tương lai, Cổ Diêu cảm thấy một màu đen u ám, cái mạng nhỏ của hắn hiện nay ở trong tay của Diệp Lâm, mọi việc tựa hồ chỉ có thể để cho trời cao an bài mà thôi, nhất thời hắn có cảm giác nhụt chí, liếc mắt nhìn Diệp Lâm một cái rồi nói:”Ta định đến chỗ của bạn hữu trước, rồi mới tính tiếp.”

Nhìn thấy bộ dáng sa sút tinh thần của hắn như thế, Y Lện Na nói:”mỗi người đều có lý tưởng riêng của mình, cũng coi đó như là mục tiêu để phấn đấu, như thế thì mới có thể sống một cuộc sống có nghĩa. Tiểu huynh đệ, lý tưởng của ngươi là gì vậy?”

Nhớ tới cái chết của phụ mẫu, rồi nhớ đến tình cảnh đại phát thần uy của Dạ Lang dong binh đoàn, tâm tình của Cổ Diêu kích động không thôi, hắn đem hết mọi đố kỵ vứt ra khỏi đầu, sự sợ hãi đối với cửu chuyển phệ hồn đan cũng biến mất, phút chốc hắn đứng lên, lớn tiếng nói:”Ta muốn trở thành một cường giả, một người không e sợ bất kỳ kẻ nào!”

Ánh lửa cháy làm mặt hắn đỏ bừng, phía dưới, dòng sông không ngừng rít gào như là chứng kiến lời thề của hắn.

Mọi người thấy hắn còn nhỏ tuổi nhưng lại có hùng tâm tráng khí như thế, cảm giác có vẻ thú vịm không hẹn mà cùng cười rộ lên, ngay cả Hàn đại hộ vốn ít lời cũng cười lên.

Chỉ có Dương Phong sau khi nghe hăn nói thế thì chấn động cả người, một người luôn trầm ổn nhưng trên mặt cũng xuất hiện một vẻ dao động, nét mặt trở nên phi thường kỳ quái.

Nhìn thấy phản ứng của mọi người, Cổ Diêu đỏ mặt nói:”Đó là lý tưởng của ta.”

Diệp Lâm cười nhạt:”Chờ ngươi giết được một con gà đi rồi hãy nói lại những lời này!”

Cái tiểu ma nữ này, luôn luôn tìm cách đả kích hắn.

Cổ Diêu đang định nói, Lôi Mông đã đến choàng vai hắn, từ trong ngực lấy ra một bầu rượu:”Ha ha, hảo tiểu tử, có hào khí, mau, uống vài ngụm nào, là một nam nhi đỉnh thiên lập địa thì phải uống!”

Y Lệ Na bất mãn nói:”Này, Lôi Mông, hắn còn là một hài tử, ngươi lại cho hắn uống ‘Bách Ngưu Đảo’ làm sao mà hắn chịu được chứ.”

“Không sao đâu chiến sĩ tỷ tỷ!” Nói xong Cổ Diêu tiếp lấy bầu rượu từ trong tay Lôi Mông, ngửa đầu mà uống, thoáng cái là hết nửa bầu rượu nhưng sắc mặt của hắn vẫn không đổi.

Việc này khiến cho Lôi Mông choáng váng, đây vốn là một loại rượu do chính các ải nhân điều chế ra, nổi tiếng là một loại rượu mạnh, chỉ một bầu rượu có thể khiến cho một trăm con trâu say tí bí, với tửu lượng của hắn cũng chỉ có thể uống hai ba ngụm mà thôi, nhưng hắn không thẻ nào ngờ được tửu lượng của Cổ Diêu lại cao như thế.

Cổ Diêu từ sau khi đến làm ở Duyệt Lai khách sạn, thỉnh thoảng vẫn thường uống trộm rượu, hơn nữa ở phương diện này hắn lại có thiên phú hơn người, cho nên tửu lượng của hắn mới cao như thế.

Lôi Mông cũng không đau lòng khi thấy “Bách Ngưu Đảo” trăm năm mà khó khăn lắm mới kiếm được bị uống đi nhiều như thế, mà lại còn cao hứng vỗ vỗ vai của hắn nói:”Hay lắm tiểu tử, ngươi ngày càng có nhiều điểm giống ra rồi!”

Nặc địch cũng đoạt lấy bầu rượu mà uống vào mấy hớp, rồi lắc lắc cái mông to của nó như muốn khiêu vũ, khiến cho mọi người cười sặc sụa.

Nhảy là nhảy là nhảy, nó nắm lấy Cổ Diêu và Hàn Đan mà nhảy.Hàn Đan cười rộ lên, Cổ Diêu tửu kính thượng dũng, cũng không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

Lôi Mông cười hả hả nói:”Tiểu tử, Mặc Địch cũng rất thích ngươi, bắt đầu từ bây giờ, ngươi chính là bằng hữu của chúng ta rồi.”

Bằng hữu? Ta cũng có bằng hữu? Lại còn là một người rất là lợi hại.

Cổ Diêu tâm tình kích động, cái danh từ này không chỉ có ý nghĩa là quan hệ thân mật hơn, mà còn nói lên được người khác cũng tôn kính đối với hắn.

Lúc làm hạ nhân ở khách sạn Duyệt Lai, hắn chưa từng có cảm giác như thế, Phí Thản đối với hắn không phải là bằng hữu mà giống như là một vị cha vậy.

Sau bữa cơm, mọi người nói chuyện vui vẻ.

Sau khi thu thập đồ đạc, mọi người quay về trướng bồng nghỉ ngơi.

Đêm dài, ở một nơi hoang dã đầy rẫy hiểm nguy rình rập, mặc dù có trinh trắc phong cùng các tiểu sủng vật của Lôi Mông nhưng vẫn không đủ, Dạ Lang dong binh đoàn còn phân mấy người thay phiên nhau canh gác, hộ viện cũng chia người phối hợp.

Cổ Diêu nằm trong lều vải, tâm tình hết sức hưng phấn, nên không ngủ được.

Ngoài trướng bồng đột nhiên có tiếng người nhẹ nhàng truyền đến:”Tiểu huynh đệ, đã ngủ chưa?”

Cổ Diêu hoảng hốt, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần vì nhận ra được thanh âm đó là của Dương Phong:”Vẫn chưa, Dương Phong đội trưởng.”

“Oh! Ta muốn cùng ngươi nói chuyện chút, không biết ta có thể vào không?”

“Có thể, mời vào!”

Trong lúc nói chuyện Cổ Diêu cũng đã bò dậy, trong lòng tràn đầy nghi vấn.Dương Phong vén rèm lên, đi đến chỗ Cổ Diêu ngồi xuống, nhưng lại không nói chuyện gì, chỉ là lẳng lặng đánh giá hắn.

Cổ Diêu có chút mất tự nhiên:”Dương Phong đội trưởng, người tìm ta có việc gì sao?”

Dương Phong cuối cùng cũng mở miệng nói:”Ngươi thật sự muốn trở thành một cường giả sao?”

Mặc dù không hiểu rõ lắm về mục đích của Dương Phong nhưng Cổ Diêu vẫn kiên định gật đầu nói:”Đúng vậy!”

“Vì cái gì, quyền lực, địa vị, phú quý, nữ nhân?”

“Không!” Cổ Diêu nắm chặt tay rồi nói:”Vì có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình!”

Ánh mắt của Dương Phong thâm thúy như bầu trời đêm:”Như vậy, ngươi cũng biết, muốn trở thành một cường giả, là một việc không hề đơn giản, ngươi phải trải qua một quá trình huấn luyện gian khổ, nỗ lực cũng phải hơn người thường rất nhiều!”

“Ta biết! cho dù là nỗ lực so với người thường gấp trăm lần ta cũng không lùi bước.”

Kinh nghiệm có được sau khi trải qua thời niên thiếu phải sống trong cảnh kinh hoàng đã trui rèn trái tim của Cổ Diêu cứng cỏi hơn những thiếu niên cùng lứa với hắn nhiều.

“Nếu như phải trả bằng mạng sống của chính mình?”

Tính mạng đối với mỗi người chỉ có một mà thôi, mất đi nó thì cái gì cũng chẳng còn nữa.

Cổ Diêu ngây ngốc một hồi, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần, cười nói:”Một người chỉ cần đã từng cố gắng, cho dù là có chết thì ta cũng không hối hận.”

Nghe hắn trả lời, nét mặt của Dương Phong rất là cổ quái, thậm chí có chút thất thần.

Cổ Diêu trong lòng rất là kinh ngạc, Dương Phong lúc này đến chỗ hắn, chỉ để hỏi những vấn đề này sao?

Qua một hồi lâu Dương Phong mới khôi phục tinh thần, hắn cau mày, tựa hồ như là có một chuyện gì đó rất là khó giải quyết.

Cuối cùng hắn cũng thả lỏng tâm tình rồi nói:”TIểu huynh đệ, nếu như ngươi nguyện ý, ta sẽ truyền phương pháp tu luyện đấu khí cho ngươi.”

“Cái gì?”

Đối với một vũ giả, nhất là một vũ giả nổi tiếng mà nói, phương pháp tu luyện của bọn họ vốn vô cùng trân quý, ngoài những người chí thân ra thì họ sẽ không truyền ra ngoài.

Nhưng lúc này Dương Phong lại đem công pháp truyền cho ngoại nhân, việc này khiến cho Cổ Diêu cơ hôg không thể tin được vào lỗ tai của chính mình:”Dương Phong đại ca, huynh nói giỡn với đệ có đúng không?”

“Không, ngươi không nghe lầm!” Dương Phong mỉm cười nói:”Thế nào, có nguyện ý học không, chỉ cần ngươi trả lời là có hoặc không thôi?”

“Nguyện ý! Nguyện ý!” Cổ Diêu kích động vô cùng, phải biết tưanfg đây chính là cơ hội ngàn năm có một.

“Tốt” Dương Phong gật đầu nói:”Ta sẽ truyền cho ngươi một công pháp gọi là Linh Động.”

Quyển 2 - Chương 8: Nguyên Tố Cảm ứng

Cổ Diêu cảm kích nói:”Cám ơn huynh, Dương …”

Hắn đột nhiên dừng lại, không biết phải xưng hô với Dương Phong như thế nào là tốt nhất, nếu được người khác truyền thụ công pháp tu luyện, theo lý mà nói thì phải gọi là sư phụ, và phải làm nghi lễ bái sư.

Dương Phong tựa như xem thấu tâm tư của hắn, mỉm cười nói:”Không cần kêu ta là sư phụ, nếu như ngươi thấy ta không tệ thì kêu một tiếng dương đại ca là được rồi, còn nữa, ta truyền công pháp này cho ngươi, không được nói cho người khác biết.”

“Vâng, Dương đại ca!”

Dương Phong mỉm cười nói:”Tốt lắm, ta sẽ dạy cho ngươi bước đầu tiên của Linh Động – Nguyên Tố Cảm ứng.”

Trên đại lục, võ học chính thống đều đến từ không gian.

Vì lúc bắt đầu tìm tòi nghiên cứu về võ đạo, con người phát hiện rằng trong không gian tồn tại vô số lực lượng mà mắt thường không thể nhìn thấy được, những lực lượng đó được gọi là nguyên tố.

Dựa theo tính chất, nguyên tố cơ bản được chia thành nhiều loại, kim mộc thủy hỏa thổ phong điện cùng với hai thuộc tính hiếm thấy hơn là quang minh và hắc ám.

Trải qua các nghiên cứu trường kỳ, con người đã tìm ra được hai phương pháp sử dụng nguyên tố.

Trong đó một bộ phận là sử dụng tinh thần lực của bản thân, dùng chú ngữ khu động nguyên tố trong không gian, làm cho chúng nó tổ hợp thàn kỹ năng, tiến hành công kích, phòng ngự hoặc trị liệu, phương pháp này được gọi là “Ma pháp”,

Một bộ phạn khác không lợi dụng trực tiếp ma pháp mà đem nó hấp thu vào trong cơ thể, khi đạt đến trình độ nhất định, là có thể sinh ra lực lượng, cũng chính là đấu khí.

Ở giai đoạn mới bắt đầu, con người đa số đều cho rằng tu luyện ma pháp mạnh hơn đấu khí, bởi vì thân thể của con người dù sao cũng có hạn, mà trong không gian đã có sẵn nguyên tố, do đó ma pháp sư được tôn xưng cao quý, còn vũ giả thì phải chịu thân phận thấp hơn.

Ma pháp mạnh mẽ hơn đấu khí, quan điểm đó tồn tại suốt hơn ba ngàn năm, cho đến khi một cường giả xuất hiện, người đó tên là Hiên Viên Vô Địch, cũng là chủ nhân đầu tiên của đệ nhất gia tộc Hiên Viên lừng danh hiện nay.

Hiên Viên Vô Địch quả thật là không thẹn với tên, tu luyện đấu khí và thách đấu với tất cả các ma pháp sư cường đại nhất trên đại lục lúc bấy giờ, và không hề thua một trận nào.

Hành động đó của Hiên Viên Vô Địch đã làm dậy lên một làn sóng mới, quan điểm ma pháp mạnh mẽ hơn so với đấu khí nhất thời không còn được mọi người cho là đúng nữa, mọi người đối với việc tu luyện đấu khí đã bắt đầu thừa nhận.

Cơ thể con người có giới hạn, quả thật là không thể so với không trung rộng lớn vô hạn. Nhưng con người lại quên một điểm, cơ thể của con người cũng vô cùng ảo diệu.

Cơ thể của con người vô cùng huyền bí, nếu như hấp thu nguyên tố và tu luyện thành lực lượng của mình, và tu luyện theo bí pháp thì có thể lợi dụng nguyên tố để cải tạo thân thể, đạt đến một sức mạnh mới vượt quá sự tưởng tượng của con người.

Tuy rằng sát thương của đấu khí so với ma pháp thì không bằng nhưng người tu luyện đấu khí có thân thể cường tráng hơn ma pháp sư nhiều, do lực lượng tồn tại bên trong chính cơ thể của mình, có thể trực tiếp sử dụng, mà ma pháp sư chính là sử dụng tinh thần lực của mình mà gián tiếp sử dụng nguyên tố trong không gian, hơn nữa còn phải trải qua một quá trình tổ hợp và kiến giải phức tạp, phối hợp với chú ngữ mới có thể phát động ma kỹ, cho nên xét về tính linh hoạt thì vũ kỹ hơn một bậc.
Vả lại điều kiện để trở thành một ma pháp sư phi thường khó khăn, còn đấu khí thì dễ dàng hơn một chút, cơ hồ mỗi người đều có khả năng tu luyện đấu khí.

Vì vậy rất nhiều người bắt đầu tận sức tu luyện đấu khí, bởi vì thể chất của từng người không giống nhau, cho nên phương hướng tu luyện cũng có sai biệt, hơn nữa khả năng sáng tạo cùng với cơ duyên của từng người cũng là một nguyên nhân, trong quá trình tu luyện và nghiên cứu, sinh ra khá nhiều loại đấu khí.

Chúng có đặc điểm không đồng nhất, ví dụ như Đông Phương gia tộc chuyên về ám khí nên am hiểu về thiên tinh đấu khí, có thể sử dụng ám khí trong bóng tối một cách dễ dàng tự nhiên, có thể phát huy được uy lực hơn hẳn so với các loại đấu khí khác.

Cho nên ngày nay, đấu khí đã trở thành phương pháp tu luyện phổ biến nhất tạp địch đại lục, các phương pháp tu luyện đấu khí phát triển như là trăm hoa đua nở, kỳ nhân dị sĩ tầng tầng lớp lớp.

Ma pháp sư vẫn được xưng hô là người có thân phận cao quý như cũ nhưng bọn họ không còn là những người cường đại nhất nữa.

Tuy vậy ma pháp và đầu khí đều có bước đầu tu luyện như nhau, đó chính là nguyên tố cảm ứng.

Nếu như ngay cả nguyên tố cũng không thể cảm ứng được thì đừng nói chi đến tu luyện.

Bên cạnh tố chất bất đồng, thì phương pháp tu luyện khác nhau cũng sẽ có hiệu quả khác nhau.

Dương Phong đề nghị Cổ Diêu bắt đầu nên cảm ứng thủy nguyên tố, cũng là tuyệt đại bộ phận học giả lựa chọn để tu luyện, nguyên nhân là cơ thể con người có cấu tạo đa phần là nước, đồng nguyên vật chất sẽ khiến cho nguyên tố cảm ứng dễ dàng hơn.

Sau khi Dương Phong rời đi, Cổ Diêu hưng phấn không ngủ được, dứt khoát đứng lên, ý định thử những gì vừa mới học được.

Đi đến bên sườn núi, phía dưới chính là dòng sông đang chảy không ngừng, nơi này thủy nguyên tố có thể nói là phi thường dồi dào.Địa điểm tu luyện cũng chính là một chuyện rất quan trọng.

Khoanh chân ngồi xuống bên bờ sông, song chưởng giao điệp đặt ở vị trí gàn bụng, đây cũng là tư thế tu luyện, có thể khiến cho người ta càng chuyên tâm và cũng phù hợp với quy luật của đại tự nhiên, cũng có thể khiến cho người tu luyện đạt được hiệu quả tốt hơn.

Dựa theo biện pháp của Dương Phong, Cổ Diêu nhắm hai mắt, điều chỉnh hô hấp đều đều, bài trừ tất cả tạp niệm, tập trung tinh thần tưởng tượng như mình đang ở trong một không gian hư vô, không có bầu trời, không có mặt đất, không có thực vật, không có lều vải, cũng không có con sông rộng lớn phía dưới, thậm chí ngay cả chính thân thể của bản thân mình cũng biến mất, hoàn toàn hòa nhập thành một bộ phận với không gian đó, ngay cả trái tim của mình cũng trầm tĩnh lại, mở rộng ý chí tiếp đón một vị bằng hữu mới chưa từng gặp mặt.

Đây chính là tinh thần không gian mà những người tập võ hay nói.

Nói thì đơn giản, còn muốn làm như thế thì không dễ dàngc chút nào.

Tiếng côn trùng kêu vang, tiếng ếch kêu, nước sông rít gào, gió nhẹ thổi vào mặt, hương hoa từ xa thoang thoảng, hơi lạnh của ban đêm, mặt đất cứng rắn dưới mông, từ khứu giác, thính giác, xúc giác không ngừng truyền đến trong đầu của Cổ Diêu, còn có thất tình lục dục của con người do tạp niệm sinh ra không phải muốn bài trừ là có thể hoàn toàn bài trừ được.

Tinh thần không gian duy trì không đến vài giây là đã toàn toàn biến mất.

Cách nguyên nhân bên ngoài đối với tu luyện giả có ảnh hưởng rất lớn cho nên có rất nhiều vũ giả tìm đến một chỗ yên tĩnh để tiềm tu.

Cổ Diêu cũng không bởi vậy mà uể oải, theo như lời Dương Phong nói, chính là có công pháp chỉ điểm, ban đầu người học muốn cảm ứng được nguyên tố cũng phải mất gần một tuần, nếu như không được thông minh thì nói không chừng còn thể thể mất cả tháng thậm chí là hơn nữa.

Không ngừng tập trung vào tinh thần không gian, rồi lại bị hỏng mất, rồi lại tập trung, rồi hỏng …, đây là tất cả những việc mà Cổ Diêu làm cả đêm.

Sáng sớm, đội ngũ tiếp tục lên đường.

Mặc dù chỉ là bước đầu tiên tu luyện nhưng Cổ Diêu hoàn toàn đắm chìm trong đó, lúc nào rãnh rỗi hắn liền luyện tập nguyên tố cảm ứng, ngay cả lúc ngồi trên xe cũng không ngoại lệ, đương nhiên lúc này không thể dùng tư thể ngồi khoanh chân được, chỉ là nhắm mắt cố gắng cảm ứng.

Vừa mới bắt đầu diệp lâm còn tưởng là hắn đếm qua không ngủ được, nhưng Cổ Diêu suốt cả ngày đều như vậy, nàng rốt cũng cũng xem ra có điều gì đó không đúng.

“Tiểu sắc lang?”

Nhìn thấy Cổ Diêu không đáp cũng không để ý, Diệp Lâm cũng không giận, chỉ là giơ ngón tay lên rồi đâm lên lưng của Cổ Diêu một cái.

Vừa đau lại vừa ngứa mãnh liệt, khiến cho Cổ Diêu không thể nào tập trung tinh thần được, hắn mở mắt ra bất mãn nói:”Có chuyện gì sao?”

Quyển 2 - Chương 9: Thủy nguyên tố

Diệp lâm ghé vào tai hắn thấp giọng nói:”Cũng không có chuyện gì, chỉ là muốn biết ngươi đang làm gì thôi?”

Cổ Diêu cẩn thận nói:”Không có gì, chỉ là did đường dài nên nhàm chán, ta muốn ngủ thôi, không được sao?”

“Chỉ thể thôi sao? Thật là kỳ quái, vừa rồi ta cảm giác được bên cạnh ngươi có một năng lượng dao động, chẳng lẽ chỉ là ảo giác sao?”

Cổ Diêu nghe như vậy thì mừng rỡm chẳng lẽ nhanh như vậy là có thể cảm ứng được thủy nguyên tố sao?

Nhưng hắn nhìn thấy khuôn mặt đang cười một cách giảo hoạt của diệp lâm thì liền cảm thấy không ổn.

“Quả nhiên như ta dự đoán.” Từ vẻ mặt của Cổ Diêu diệp lâm liền minh bạch:”Nguyên tố cảm ứng?”

Cổ Diêu giả bộ hồ đồ nói:”Cô nói cái gì?”

Trên mặt diệp lâm như hiện rõ lên hai chữ ‘khinh thường’, “Không cần đóng kịch đâu đồ đần, thuận tiên nói cho ngươi biết một việc, ngươi chỉ mới tu luyện nguyên tố cảm ứng, ngươi nghĩ có thể sinh ra năng lương ba động sao? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”

Bị người khác bỡn cợt, trong lòng Cổ Diêu cảm thấy vô cũng khó chịu, Cổ Diêu thẹn quá hóa giận nói:”Liên quan gì đến ngươi?”

“Đương nhiên là có liên quan đến ta.” Thành công chọc giận Cổ Diêu diệp lâm phảng phất như là rất vui vẻ:”ngươi phải biết rằng, lòng hiếu kỳ của phụ nữ rất là lớn, mà ta lại là một phụ nữ, ta rất tò mò là ai đã dạy cho ngươi nguyên tố cảm ứng, trước khi biết rõ chuyện này, ta cảm thấy rất là không thoải mái.”

Nhớ đến việc trước khi dương phong truyền thụ phương pháp tu luyện cho mình đã bảo mình phải giữ bí mật, Cổ Diêu không khỏi rung mình, nói thật, hắn đối diện với tiểu ma nữ diệp lâm này có chút kiêng kỵ nàng có thể thông qua phiến ngôn chích ngữ để moi lấy bí mật của người khác.

“Như vậy đi, hay là chúng ta chơi trò chơi đim vừa lúc ta cũng cảm thấy nhàm chán, coi như là giải sầu chút đi.”

Không đợi Cổ Diêu lên tiếng nàng tiếp tục nói:”trước tiên, dựa vào quan hệ của ngươi với mọi người, tuần thú sư Lôi mông đối với ngươi rất tốt nhưng hắn chủ tu là ngoại công, cho nên không có khả năng, Gia Lợi Đặc vốn là một ma pháp sư, ta xem ngươi cũng không có thiên phú làm mà pháp sư cho nên hắn cũng có thể bài trừ, Dương Phong đội trưởng vốn là một kỵ sĩ, ngươi vốn là một tên tiểu sắc lang, lại còn tham tiền cũng muốn trở thành kỵ sĩ sao? Hắc hắc …”

Nàng dùng tiếng cười để chối bỏ giả thiết, mặc dù ý tứ của nàng có ý châm chọc nhưng Cổ Diêu lại thở dài một hơi.

“Những người trong hộ viện không phải là võ sĩ hơn nữa bọn họ với ngươi cũng không thân thích, không có lý do gì mà dạy ngươi. Hàn đại hộ và phu nhân có thể am hiểu võ công nhưng lại đang vội vàng nên cũng không thể nào rãnh mà dạy ngươi, quản gia và trù su đều không có năng lực chiến đấu nên có thể coi như là người bình thường, bọn họ muốn dạy ngươi cũng không thể, về phần tiểu muội muội Hàn Đan, nghe nói nàng từ phụ thân cũng học được một ít nhưng vào tuổi của nàng thì năng lực lại không thể nào được, như vậy tính ra chỉ còn lại vị chiến sĩ tỷ tỷ kia rồi.”

Cổ Diêu sắc mặt đại biến, sau đó nhanh chóng khôi phục như thường, sau đó làm ra bộ dáng cố gắng che dấu nhưng lại bị hiểu rõ.

Diệp lâm vẫn chú ý khuôn mặt của Cổ Diêu, thấy thế liền có chút tự tin:”xem ra ta lại đoán đúng rồi.”

Cổ Diêu âm thầm đắc ý, tiểu ma nữ này dù sao cũng không phải thần tiên, cuối cùng cũng có lúc đoán sai.

Cũng khó trách diệp lâm đoán sai, đừng nói là nàng, mà ngay cả Cổ Diêu cũng không hiểu tại sao dương phong lại dạy cho mình phương pháp tu luyện Linh Động.

Diệp lâm đắc ý nói:”Tiểu sắc lang, ngươi thật là lợi hại, ngoại trừ tiểu muội muội, ngươi cũng có thể câu thượng vị tỷ tỷ kia nhanh như vậy.“
Mỗi khi nói đến đề tài này, Cổ Diêu đặc biệt xấu hổ, dứt khoát không để ý đến nàng, nhắm mắt cố gắng tu luyện nguyên tố cảm ứng, chỉ là diệp lâm chung quy lấy việc phá quấy hắn làm trò vui khiến cho Cổ Diêu hết sức ảo não.

Dương phong chờ sau khi đội ngũ nghỉ ngơi thì âm thầm chỉ điểm cho cổ diêu, khẩu quyết của linh động và phương pháp luyện tập cổ diêu đã được chỉ dạy, chỉ là việc luyện võ thì không thể nào nhất thời mà lĩnh hội hết được, nên hắn chỉ có thể ghi nhớ và từ từ luyện tập

Ngoại trừ việc gặp phải bầy sói hôm trước thì đội ngủ ban đêm nghỉ ngơi ít hơn khoảng hai giờ, dù sao lúc ban ngày di chuyển có thể thay nhau ngủ. <@chỗ này không rõ ý lắm chắc là thay phiên nhau ngủ trên xa xỉ ngạc>

Cứ như thế qua năm ngày, buối tối trong lúc mọi người nghỉ ngơi thì cổ diêu tìm một chỗ tốt mà tập luyện nguyên tố cảm ứng.

Giống như trước, khoanh chân nhắm mắt, bài trừ tạp niệm, tận lực thả long thân thể, cố gắng tiến vào không gian tinh thần.

Có là là hôm nay hắn gặp may mắn, hoặc là mấy ngày nay không ngừng cố gắng nên có được hồi báo, lần này không gian tinh thần của cổ diêu không bị phá vỡ dễ dàng.

Dần dần cổ diêu cảm giác không gian tinh thần cũng không phải là dựa vào sự tưởng tượng mà chống đỡ, mà nó hoàn toàn tồn tại thật sự, nó là một phiến hỗn độn, không có bất cứ thứ gì.

Thật sự, đây mới chính là không gian tinh thần, trước kia cổ diêu gặp được chỉ là sự tưởng tượng của hăn.

Chính thức tiến vào không gian tinh thần, khái niệm về thời gian dần dần trở nên mơ hồ.

Không biết qua bao lâu, cổ diêu lại có cảm giác ngoài ý muốn là trong không gian hư vô kia có nhiều vật lạ.

Đó là một đốm sáng màu lam, nó phảng phất như là có tính mạng, đối với không gian tinh thần của cổ diêu rất là tò mò, cẩn thận dò xét chung quanh rồi chui vào.

Đây chẳng lẽ là thủy nguyên tố sao? Cổ diêu mừng như điên, lúc này đốm sang kia dường như là hoảng sợ gì đó, vụt cái chạy mất hút, cổ diêu cũng trở lại với thới giới thật.Cố gắng tiến vào trong không gian tinh thần lần nữa nhưng cổ diêu lại thất bại, có lẽ là do vui mừng quá nên tinh thần phấn khích không cách nào tập trung lại được.

Nhưng cổ diêu đã hết sức phấn chấn, phải biết rằng người bình thường phải tốn gần một tuần mới có thể cảm ứng được nguyên tố mà chính bản thân mình chỉ tốn có năm ngày, đã vậy lại còn là lúc đang trên đường di chuyển, hoàn cảnh không phải là tốt nhất cho tập luyện.

Điều này làm sáng tỏ hai điểm, thứ nhất, bản thân hắn ngộ tính cũng không tệ lắm, thứ hai linh động đúng là một công pháp tốt, cũng có thể nói là cao cấp hơn một số công pháp khác.

Bất kể có là lý do nào đi nữa thì cổ diêu cũng rất là vui mừng.

Đội ngủ lại lên đường, khi cổ diêu đem chuyện này nói lại cho dương phong.

Đúng như sở liệu của hắn, nguyên tố kia chính là thủy nguyên tố.

Hôm sau, cổ diêu lại thành công cảm ứng được thủy nguyên tố lần nữa, lần này hắn đã sớm có tâm lý chuẩn bị, áp chế sự hưng phấn, tận lực duy trì trạng thái bình thường, lần này thủy nguyên tố tiến vào không gian tinh thần càng nhiều hơn và thời gian dừng lại cũng lâu hơn.

Ra khỏi ma nghệ sơn mạch cũng đã gần mười ngày, trong suốt quá trình đi, thì mọi người không hề gặp bất cứ phiền toái gì, hoặc có thể nói là do Dạ Lang dong bình đoàn thực lực mạnh mẽ nên dễ dàng giải quyết.

Sau khi thành công cảm ứng được thủy nguyên tố, thì việc cảm ứng các nguyên tố khác cũng dễ dàng hơn, mấy ngày nay, cổ diêu đã cảm ứng được các loại nguyên tố thông thường khác là kim mộc thủy hỏa thổ phong, hơn nữa chúng tập trung tron không gian tinh thần gày càng nhiều, điều này chứng tỏ năng lực của cổ diêu đã tăng lên, nên mới có thể hấp dẫn càng nhiều lực lượng.

Linh động có thể giúp người tu luyện năng lực nguyên tố cảm ứng mà còn có thể ma luyện tinh thần lực.

Đến ngày thứ mười hai, trước mặt mọi người xuất hiện một mảnh rừng rậm rạp, cây cối như che khuất cả bầu trời, khó mà có ánh nắng nào lọt qua được.

Nhìn thấy phiến rừng rậm này, dương phong lại thở phào nhẹ nhõm, dựa theo bản đồ, thì đây chính là Ốc Đốn sâm lâm, chỉ cần qua khỏi đây là đã tiến vào địa phận của Hàn La thành.

Không khí hoang dã rất trong lành, cảnh sắc cũng rất tốtm còn có thể kiếm được dã vị, nhưng đi liên tiếp hơn mười ngày, thì mọi người cũng cảm thấy nhàm chán.

Mười giờ tối, theo lệ đội ngũ dùng cơm xong thì nghỉ ngơi.

Sau di dùng cơm, dương phong tập hợp các thành viên lại, đây là việc mà mỗi khi Dạ Lang dong binh đoàn thực hiện khi chấp hành nhiệm vụ, đó là an bài các công việc cụ thể của một ngày vài hành trình.

Bình thường cuộc họp này khá đơn giản, nhưng hôm nay lại khác, dương phong cau mài, có chút không tập trung, lúc nói chuyện có mấy lần mất tập trung.

Gia lợi đặc quan tâm nói:”đoàn trưởng, người không khỏe sao?”

Dương phong lắc đầu:”Không phải, gần tối nên có chút cảm giác bất an, nhưng lại không biết nói thế nào.”

Quyển 2 - Chương 10: Nhân yêu khắc lạp khắc

Lôi mông lơ đểnh cười nói:”Hà hà, đội trưởng, có lẽ là do địa hình thay đổi, vì mới đến Ốc Đốn sâm lâm cho nên có chút không quen, lúc trước ta phải vào rừng để tuần thú cũng có cảm giác đó, nhưng rồi cũng quen.”

Y lệ Na trừng mắt nhìn hắn:”Đội trưởng là ai, ngươi có thể đem so sánh với mình sao?”

Lôi mông vỗ ngực:”qua khỏi Ốc Đốn sâm lâm này thì chún ta sẽ nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, trong sâm lâm cho dù có gì đi nữa thì cũng đã có ta và Nặc Địch Lạp rồi, đội trưởng, người không nên lo lắng quá, yên tâm đi!”

Dương phong chậm rãi nói:”ta lo lắng không phải là ma thú.”

Đám người gia lợi đặc đồng thanh nói:”Cái gì?”

Y lệ na nhíu mài:”đội, trưởng, ta không rõ ý tứ của người.”

Dương phong trực tiếp nói:”lần này Hàn đại hộ là hành trình về cố hương, nhưng lại rất vội vàng, trên đường đi cũng rất ít khi dừng lại, hơn nữa lại không đi đường lớn mà lại chọn các con đường nhỏ mà đi, điều đó làm cho ta có cảm giác kỳ quái.”

Gia lợi đặc nói:”có lẽ là do hắn sốt ruột, mong muốn trở về nhà sớm nên mới chọn đường tắt mà đi.”

Dương phong lắc đầu:”chọn đường tắt đi thì cũng không có kỳ quái, nhưng mà biết rõ nguy hiểm nhưng vẫn khư khư cố chấp không thể khuyên can, các người hẳn cũng biết hàn đại lộ là một thương nhân, thương nhân bình thường đều là người rất trầm tĩnh, nhẫn nhịn, hàn đại hộ là một người chững chạc, nhất định không thể nào mắc những khiếm khuyết ấy, đặc biệt là mất kiên nhẫn.”

Nghe dương phong nói như thế thì những người còn lại nhất thời trầm tư.

Dp tiếp tục nói:”còn có, các người có chú ý không, trên đường đi hàn đại hộ luôn trầm tư, bộ dáng lo lắng.”

“đúng vậy, ta cũng phát hiện ra rồi.” y lệ na lên tiếng, nàng đột nhiên nhớ đến một việc :”đúng … ”

Lôi mông ngắt lời nói:”đúng vậy, theo lý mà nói thì, gần đến cố hương thì hắn phải cao hứng mới đúng.”

Ngay cả một người không tinh tế như lôi mông cũng phát hiện ra điểm không đúng càng đừng nói những người khác.

Sau một lát, gia lợi đặc nói:”như vậy, đội trưởng, người cảm giác được là hàn đại hộ lo lắng vấn đề gì?”

Xem bộ dáng của dương phong tựa hồ như đã phát hiện ra điều gì đó.

“Kẻ thù!”

Dương phong chậm rãi nói ra hai chữ.

Những người kia thất kinh:”Kẻ thù?”
“Đúng”, dương phong tiếp tục nói:”bởi vậy hàn đại hộ không thể không chọn đường tắt mà đi, hơn nữa trên đường đi hắn luôn bảo lôi mông cùng sủng vật xóa đi dấu vết, đó là vì để tránh cho ma thú theo tới, đây là yêu cầu hợp lý, nhưng đây vốn là việc làm của dong binh đoàn chúng ta nhưng hắn lại nhắc nhở nhiều lần, các người không cảm thấy trong đó có điều kỳ hoặc sao?”

Sau nghi dương phong nói xong thì những người kia cũng cảm thấy được có không ít nghi vấn.

Gia lợi đặc cẩn thận nói:”đội trưởng, người nói, kẻ thủ của hàn đại hộ đang đuổi theo phía sau chúng ta?”

“Uh, rất có thể, hơn nữa dường như kẻ thù rất lợi hại.” dương phong nói:”thậm chí hàn đại hộ lần này muốn nhanh chóng quay về cố hương, nhìn có vẻ đơn giản nhưng có thể là do kẻ thù bức bách nên đành phải rời khỏi vọng xuân đô.”

Chẳng thà đối diện với ma thú chứ dong binh đoàn chẳng muốn dính vào ân oán giang hồ.

Y lệ na nói:”vậy, chúng ta nên làm cái gì bây giờ”

Dương phong bất đắc dĩ lắc đầu nói:”đối với việc này ta cũng không có biện pháp, nếu như chúng ta đã tiếp nhận nhiệm vụ rồi thì đành phải hộ tống cho đám người hàn đại hộ an toàn đến sa chi thành, tóm lại chúng ta chỉ cần cẩn thận hơn một chút là được.”

Nhìn thấy ánh mắt ngưng trọng của mọi người, dương phong cười nói:”đó chỉ là suy đoán của ta mà thôi, cũng có thể là sai, nói không chừng hàn đại hộ vốn là do chuyện của hắn mà rầu rỉ thôi.”

Lôi mông cười sang sảng nói:”cho dù đội trưởng có đoán đúng đi nữa thì cũng có sao, hàn đại hộ chỉ là một tiểu thương nhân mà thôi, làm sao mà có được kẻ thù mạnh mẽ …”

“Hé hé hé hé …”

Lôi mông còn chưa dứt lời, một tràng cười âm hiểm truyền đến, tiếng cười như xé gió mà lao đi, thật là chói tai.
Mọi người kinh hãi ngẩng đầu lên nhìn theo hướng của tiếng cười, chỉ thấy phía xa có một người đứng trên một đại thụ.

Một người với trang phục vô cùng cổ quái, đôi mắt thì giống như thâm quần, khuôn mặt của hắn từ mi tâm có thể tách thành hai phần riêng biệt, một bên thì trắng dã cứ như là người chết, còn bên kia thì lại đỏ như là máu, ngay mi tâm thì lại có một dòng tròn, mũi thì to hơn người bình thường, đôi môi thì đen thui lại dầy.

Quái nhân này mặc trang phục cũng kỳ quái không kém, đầu đội chiếc mũ có ba đỉnh trông như là 3 cái sừng, trong đó thì một sừng màu tím, một sừng màu lam <@xanh dương> , một sừng màu nâu. Trên cổ thì có một cái khăn dày quấn quanh, mặc một bộ trang phục bảy màu rợc rỡ bó sát người, nhưng ở bên dưới thì lại rộng thùng thình, lại còn vẽ vô số đồ án có hình thù quái dị, chân mang tiêm ngoa.

Nhan sắc quái dị cùng với trang phục khoa trương lòe loẹt đã tạo nên hiệu quả mãnh liệt đối với thị giác, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, nhìn qua hắn tựa như là người làm trò hề trong các vở hài kịch, nhìn vào là thấy tức cười.

Tiếng cười the thé, phảng phất là như đang cố gắng hắng giọng, khắc hẳn với thanh âm nhu của nữ nhân, hắn hẳn là một nam nhân, chỉ là bộ mặt bị lớp hóa trang dày cộm che dấu nên không nhìn ra tuổi.

Nhìn thấy quái nhân này, tất cả người của dong binh đoàn một chút tức cười bọn họ cũng không có là vẻ mặt lại lập tức ngưng trọng như lâm đại địch, ngay cả kẻ luôn luôn hô hào như lôi mông cũng không ngoại lệ.

Ngay lúc đối đầu với bầy Phong Lang quy mô kia bọn họ cũng có thể bình tĩnh mà đối diện, có thể thấy được tên quái nhân kia không phải là một tên hề tầm thường.

Đám người hộ viện khi nghe thấy tiếng cười của tên quái nhân kia cũng đứng lên ngẩng đầu nhìn về phía đại thụ, phản ứng của họ so với dong binh đoàn càng rõ ràng hơn, thậm chí có người thân thể phát run, bộ dánh vô cùng sợ hãi.

Diệp Lâm có thân phận thần bí khó lường, cổ diêu suy đoán, nàng có thực lực ngang với dạ lang dong binh đoàn, thậm chí là lợi hại hơn, nhưng vào giờ phút này, nhìn thấy tên quái nhân kia nàng cũng không thể nào che giấu sự sợ hãi, cho dù là lúc bị tên hắc y nhân kia truy đuổi nàng cũng vô cùng trấn định, điều này càng chứng tỏ tên quái nhân kia không đơn giản.

Hàn phu nhân đang muốn đưa hàn đan về lều vải để nghỉ ngơi, khi thấy tên quái nhân thì không hỏi kinh hãi mà hô lên:”Nhân yêu Khắc Lạp Khắc <@Clark>”

Lời vừa nói ra, mọi người không hẹn mà cùng biến sắc, bởi vì hàn phu nhân đã phạm vào điều cấm kỵ - điều cấm kỵ của khắc lạp khắc <@Clark>.

Hàn phu nhân vừa dứt lời, một đạo quang mang thất sắc vẽ thành một hình cung tuyệt đẹp phối hợp với sắc trời vào đêm càng tăng thêm vẻ hoa lệ.

Giống như là một cầu vồng từ không trung tiến đến xuyên qua thân thể của hàn phu nhân, lẳng lặng tiếp xuống mặt đất, hiện ra nguyên hình là một phác khắc bài <@giống như bộ bài dùng oánh tiến lên ấy>, nhưng chỉ có phía sau là có vẽ hình, mặt trước trống rỗng.

Yếu Mệnh phác khắc bài.

<Quân bài đoạt mạng!>

Hàn phu nhân mở to hai mắt nhìn, nhưng lại không nói ra lời, máu tươi của nàng từ yết hầu nàng phun ra, hồng vụ múa lượn đầy trời.

Hàn phu nhân lấy tay chặn ngay cổ tựa ngư muốn ngăn cản máu chảy, nhưng máu tươi vẫn cứ tiếp tục chảy ra mang theo cả sức sống của nàng.

Sự tình đột phát khiến cho mọi người sợ ngây người, trên đường đi đã trải qua khá nhiều chuyện nhưng với năng lực của dạ lang dong binh đoàn nên không có ai tử vong nhưng không ai lại nghĩ đến, một sinh mạng lại ra đi như như thế, mà lại là hàn phu nhân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau