VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 191 - Chương 195

Quyển 13 - Chương 17: Khiêu chiến

Tiếng nhạc du dương vang lên, hai người đến giữa sân khấu. Nữ tước Địch Lệ Nhã đích thân mời khiêu vũ, Cổ Diêu dĩ nhiên là không thể nào từ chối được, toàn trường có thể nói, hắn là người có được vinh quang đặc biệt nhất, hoặc có thể nói là bất hạnh nhất. Mỹ nhân thì ai mà chẳng thích, hơn nữa mỹ nhân mà mình không thể chinh phục được thì lại càng hấp dẫn.

" Diêu Cổ, ở thành ngân nguyệt được mấy ngày rồi, cảm giác thế nào?" Nữ tước Địch Lệ Nhã tươi cười như hoa.

Hai người nhảy theo điệu giao tiếp, hai tay nắm chặt, người dán sát vào nhau, Cổ Diêu cảm nhận được thân thể gợi cảm và mềm mại của nàng đang truyền sang cơ thể hắn một cảm giác nóng ấm, rất là nhột, thân thể lòi lõm đầy đặn kia có một sức hút rất là mãnh liệt đối với đoản thương của Cổ Diêu, khiến cho thứ đó muốn quật khởi.

Cổ Diêu cảm thấy miệng lưỡi đều khô, nuốt nước miếng cũng khó nữa:" Uhm, rất tốt, cảm tạ nữ tước đã quan tâm."

Địch Lệ Nhã cười quyến rũ:" Gọi ta là Địch Lệ Nhã, đây là quy định của vũ hội."

Lời của nàng luôn luôn không thể nào kháng cự, Cổ Diêu bất tri bất giác mà nói:" Được, đich lệ nhã."

Xưng hô như thế thì khoảng cách của song phương đã thu hẹp lại không ít, mà đây cũng chính là hiệu quả mà Địch Lệ Nhã mong muốn, muốn bắt Cổ Diêu làm tù binh thì trước hết phải vứt bỏ đi cấp bậc ngăn cách, vũ hội chính là thời điểm tốt nhất, đây cũng chính là một trong các nguyên nhân nàng thường ra tay vào các lần vũ hội.

Địch Lệ Nhã cũng không có nôn nóng, nàng bước từng bước nhẹ nhàng, cùng nhảy với Cổ Diêu một điệu.

Động tác khiêu vũ của nàng đẹp mắt vô cùng, ngay cả một động tác nhỏ cũng có thể diễn đạt được cảm tình phong phú, nếu nói nàng là người có vũ đạo đẹp nhất của ma giới thì chắc chắn sẽ không có ai phản đối.

Ngoài sự đẹp mắt ra thì kỹ thuật của Địch Lệ Nhã còn rất là hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mực khiến cho người ta sinh ra ảo giác, nếu như không di động theo nhịp của nàng thì sẽ phá tan cảm giác đó, làm mất đi phong cảnh tươi đẹp.

Vì thế Cổ Diêu không tự chủ được mà di chuyển theo tiết tấu của nàng, hơn nữa khi di chuyển như thế thì có được một cảm giác rất là thoải mái, tinh thần và thể xác đều thả lỏng ra. Ngoại trừ hắn ra thì tất cả những người khác cũng di chuyển theo nhịp điệu của nàng, một điều kỳ diệu xảy ra. Những người ở đây không cần phải thông qua huấn luyện lại có thể nhảy cùng một nhịp, không sai một nhịp nào, so với những người luyện tập với nhau cả chục lần còn muốn nhuần nhuyễn hơn!

Bởi vì, bọn họ đều bị Địch Lệ Nhã huyễn hoặc!

Vũ điệu của Địch Lệ Nhã cũng không đơn giản. Đó cũng là một loại mị thuật, có tên gọi là Ma Nữ Cuồng Tưởng.

Mị thuật có thể thông qua các phương pháp khác nhau để làm cho người khác lơ đãng đi, nếu như Cổ Diêu bị hấp dẫn và hòa nhịp cùng với nàng thì sẽ dễ dàng trúng phải.

Chiến trường của mị thuật chính là thế giới tinh thần, dùng phương pháp đặc biệt khiến cho Cổ Diêu mở rộng nội tâm của mình ra, không còn cảnh giác, như thế thì việc xâm nhập vào thế giới tin thần của hắn càng dễ dàng hơn.

Nhìn thấy thời cơ đã chín mùi. Ánh mắt của Địch Lệ Nhã phơi phới, tựa cười mà cũng không phải cười:" Diêu Cổ, ngươi có thấy ta xinh đẹp không?"

" Đẹp, rất đẹp!" Giờ phút này Cổ Diêu hoàn toàn không thể nào nói ra lời trái với lương tâm của mình, trước mặt Địch Lệ Nhã, hắn đột nhiên nghĩ về mối tình đầu của mình.

Trên đời này có gì có thể tuyệt vời hơn so với mối tình đầu hồn nhiên chứ, nó có thể kích động tâm tình của con người một cách mạnh mẽ. Cổ diêu cũng không còn là một thằng nhóc lông bông nữa rồi, đã từng có kinh nghiệm với mấy nữ nhân rồi, lúc này đây hắn lại phảng phất trở về thời điểm là một nam hài ngây thơ, sau đó trước mắt đột nhiên thay đổi.

Thân thể ở một vùng quê mông lung, bầu trời xanh thẳm có vài cụm mây đang phiêu dạt, ánh nắng tươi đẹp, cây cỏ tỏa mùi thơm ngào ngạt. Các con sâu giòn và ngon, các con chim nhỏ thấy thế thì ca hát vui vẻ, thỉnh thoảng còn có vài con vật nhỏ chạy nhảy. Ở nơi này tràn đầy sức sống, có một thiếu nữ với mái tóc dài màu xanh, khoảng mười lăm mười sáu tuổi đang mỉm cười, nụ cười của nàng còn sáng hơn cả ánh mặt trời, tiếng cười thì trong như chuông bạc, vài con bướm nhỏ nhẹ nhàng bay lên từ tay của nàng.

Đoan Mộc Tình?

Tiểu mỹ nữ ôn nhu động lòng người này chính là mối tình đầu của hắn, cũng là người mà hắn yêu nhất. Cổ diêu trong lòng nóng lên, vội vã đuổi theo. Đoan Mộc Tình vui cười và né tránh, hai người đuổi bắt nhau trên cỏ huyên náo cả lên. Cuối cùng Cổ Diêu cũng bắt được Đoan Mộc Tình, mỹ nữ thuận thế ngã xuống bãi cỏ mềm mại, thở gấp từng hơi, hương thơm như hoa.Nhìn đôi môi anh đào hồng thuận và ướt át của nàng Cổ Diêu không nhịn được, tình đầu quả thật rất trong sáng, nhưng là lúc này thiếu niên ngây ngô kia quả thật là không thể nào cưỡng lại được sức hấp dẫn chết người kia.

Cổ Diêu lập tức hôn lên đôi môi anh đào mềm mại của Đoan Mộc Tình, ai lại không thích đấu miệng, nàng chỉ chống cự cho có vài cái rồi cũng thôi, thân thềm mềm mại nằm vào trong lồng ngực của Cổ Diêu.

Hai chiếc lưỡi ẩm ướt của song phương quấn lấy nhau, tìm hiểu lẫn nhau, dính chặt vào nhau dường như muốn hòa thành một thể. Thân thể mềm mại của Đoan Mộc Tình rung lên, hiển nhiên là nàng đã động tình. Cổ diêu thấy thế lại càng bị kích thích, hôn không còn thỏa mãn được nữa rồi, hắn muốn thăm dò sâu hơn, khu vực bí ẩn thâm sâu luôn có sức hấp dẫn rất lớn.

Vì vậy bàn tay của Cổ Diêu bắt đầu tìm kiếm xung quang vạt áo của Đoan Mộc Tình mà tìm đường vào, di chuyển xung quanh, cảm nhận được làn da mịn màng và trắng noãn của nàng, cuối cùng hắn xuyên qua tầng tầng lớp lớp phòng thủ bên ngoài mà tìm đến được song đỉnh ngọc phong, không ngừng vuốt ve nó, cảm nhận kiệt tác của trời cao.

Tới lúc này thì đã là thời điểm rất thích hợp rồi, y phục của hai người nhanh chóng chuyển từ trên người sang chỗ bãi cỏ, hai thân thể xích lỏa quyện lấy nhau.

Gương mặt của Đoan Mộc Tình ửng đỏ, trong ánh mắt của nàng vừa hiện lên sự hi vọng lại có chút lo lắng, đây vốn là tâm tình rất phức tạp của một thiếu nữ trước kinh nghiệm đầu đời, nhưng chính điều đó lại kích thích dục vọng của Cổ Diêu hơn.

Tên đã gắn vào cung, không thể không bắn được, nhưng ngay lúc mà Cổ Diêu vừa định tấn công thì dung mạo của Đoan Mộc Tình trong chớp mắt chợt thay đổi, hoàn toàn khác, mặc dù khuôn mặt này xinh đẹp và quyến rũ hơn Đoan Mộc Tình rất nhiều, nhưng đó không phải là nàng.

Cổ Diêu hoảng hốt, lập tức tỉnh táo lại, huyễn cảnh bị phá tan, không còn bầu trời trong xanh, cũng không có ánh nắng, bãi cỏ không còn, muôn thú cũng không có, Đoan Mộc Tình thì biến mất, trước mắt chỉ còn lại sân khấu hoa lệ và Địch Lệ Nhã xinh đẹp.

Lúc này thì bản nhạc cũng vừa dứt, Cổ Diêu liền buông tay của Địch Lệ Nhã ra, cáo từ rồi đi xuống, trong lòng thầm nghĩ.

Thật là kỳ quái, mỗi lần gặp Địch Lệ Nhã là luôn bị phát sinh ảo giác, không còn nghi ngờ gì nữa, điều này có liên quan đến mị thuật của nàng.

Philip từng nói, sau khi được luyện tập qua Cực Lạc Quyết thì sẽ có khả năng miễn dịch nhất định đối với mị thuật, chính nhờ thế hắn mới có thể hai lần dừng cương trước bờ vực, thoát khỏi cái chết, lúc đầu hắn còn cho rằng tổ sư của hắn quá hoang đường khi đưa ra cái quy định kia, nhưng lúc này xem ra nó quả thật là rất đúng! Ay, sau này trở về cần phải tiếp tục tu luyện Cực Lạc Quyết, trước mặt cao thủ về mị thuật như Địch Lệ Nhã chỉ cần định lực kém một chút là tiêu chắc.
Duy Cương và Thái Lặc cũng bất ngờ, tâm tình của bọn họ đương nhiên là hoàn toàn khác nhau, Duy Cương thì hy vọng Địch Lệ Nhã nhanh chóng khuất phục Cổ Diêu, trong khoảng thời gian này hắn thật sự là ghen tỵ với Cổ Diêu, nhưng mà không ngờ là hắn lại có thể bình an vô sự. Còn Thái Lặc thì lại rất là cao hứng, Cổ Diêu có thể tránh được ma trảo của Địch Lệ Nhã thì có thể tiếp tục lợi dụng hắn để đả kích Duy Cương.

Lúc nãy Địch Lệ Nhã lợi dụng lúc thân thể hai người tiếp xúc với nhau mà đưa mị độc xâm nhập vào cơ thể Cổ Diêu.

Không chỉ sử dụng mị thuật mà Địch Lệ Nhã còn có thể nắm bắt được tâm lý của đối phương, nắm được nhược điểm của con mồi, triển khai công kích tinh thần, khiến cho hắn sinh ra ảo cảnh, nếu như Cổ Diêu trong ảo cảnh thật sự cùng Đoan Mộc Tình giả kia phát sinh quan hệ thì nhất định sẽ bị nàng khống chế. Nhưng đáng tiếc là lại bị thất bại trong gang tấc, cũng giống như là lần trước vậy, nỗ lực của nàng đến phút cuối lại bị một cổ lực lượng thần bí phá tan.

Điều này khiến cho Địch Lệ Nhã có chút ảo não, không còn hứng nhảy nhót, sau khi cự tuyệt vài yêu cầu của vài thanh niên khác thì rời đi.

Sau khi trở lại phòng thì Địch Lệ Nhã cảm thấy buồn bực không chịu nổi, dùng đến cả thân thể để thi triển mị thuật, dục vọng của nàng cũng sẽ bị khơi dậy mãnh liệt, nhu cầu cấp bách cần phải được giả quyết, vì vậy nàng vỗ tay mấy cái.

Những đồ chơi của nàng đang du đãng bên ngoài nghe được hiệu lệnh của nàng thì lập tức nhanh chóng tiến vào thực hiện sứ mạng của bọn họ.

Nhưng là lần này thì Địch Lệ Nhã lại không hề có chút khát vọng nào. Vì vậy tên đồ chơi của nàng có thể nói là xui xẻo, khi hắn vừa định cởi áo của nàng ra thì nàng nhíu mài, bóp cổ của hắn, một tiếng rắc vang lên, mặt của tên kia chuyển ra sau lưng, tuyệt khí bỏ mạng.

Những người khác thấy hành động của Địch Lệ Nhã thì dừng bước, ngập ngừng không dám tiến lên.

Địch Lệ Nhã đã phủ thêm áo ngoài, bước qua thi thể khi tựa như không thấy. Đây là đồ chơi mà nàng vừa có được không lâu, tuổi còn trẻ, anh tuấn, bởi vì hắn bị nàng hấp thu tinh nguyên cũng không nhiều nên thân thể vẫn còn rất là cường tránh, tràn đầy sức sống, có thể nói hiện đang là nam sủng của Địch Lệ Nhã, nhưng bây giờ lại bị bẻ cổ mà chết.

Một nam sủng bị mất đi tính mạng như thế này thì đối với Địch Lệ Nhã là rất lãng phí, nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt đờ đẫn của hắn thì lại sinh ra phản cảm.

Một món đồ chơi không có cảm giác, cho dù có là đồ mới chi chăng nữa thì cũng không thể nào so được với một nam nhân chân chính được.

Đây là lần đầu tiên Địch Lệ Nhã có ý nghĩ như thế, tâm tình bị dao động là điều tối kỵ đối với người tu luyện mị thuật, người tu luyện mị thuật phải coi tất cả các con mồi là công cụ để mình tăng thực lực.

Địch Lệ Nhã nhận ra được lúc nãy bởi vì dùng mị thuật đối với Cổ Diêu không có tác dụng, cảm thấy tổn thương nên tâm tình mới dao động

Bất quá Địch Lệ Nhã nhanh chóng khống chế lại được, săn bắn thất bại cũng không khiến nàng cảm thấy bực tức, mà ngược lại còn cảm thấy vui.

Khiêu chiến, có khi cũng có thể mang đến niềm vui thú.

Trò chơi này thật sự là càng ngày càng vui.

===========================

Hết Quyển 13 : Ma Giới Tranh Bá

===========================

Quyển 14 - Chương 1: Khánh điển

Pháp La Tư nằm ở trung tâm của ma đô, nó hợp với rất nhiều thành thị lớn nhỏ tạo nên một thành thị khổng lồ. Các tòa tháp trong thành thị mọc lên san sát nhau như một khu rừng, khắp các bức tường đều là các điêu khắc về Ác Ma, khắp nơi đều hiện ra hình ảnh của người chân chính thống trị ma giới, đây cũng là văn hóa của ma giới.

Mà Pháp La Tư nằm ở trung tâm của thành đứng sừng sững, chiếm diện tích hơn mấy trăm héc ta, một cung điện hùng vĩ, nó rộng bao lao bát ngát, cho dù là nó độc lập một mình thì cũng có thể tạo thành một thành thị, người lần đầu đến đây nếu như không có người dẫn đường thì rất dễ bị lạc, không tìm được lối ra.

Đây chính là ma cung, là cung điện của ma vương Tà Khôi, là thánh địa trong mắt của người ở thâm uyên.

Ngoại trừ Tà Khôi ra thì còn có rất nhiều Ác Ma cư ngụ ở đây, bọn họ đều là thân tín hoặc là trợ thủ đắc lực của ma vương Tà Khôi, có huyết thống cao quý, trời sinh ra đã là Ác Ma, mà bá tước Dracula, người bắt Hàn Đan đi cũng là một trong số đó, nên có thể nói ma cung là một nơi ngọa hổ tàng long, cường giả vân tập.

Đi theo Thái Lặc đến đây, sau khi nhìn thấy tình huống của ma cung, Cổ Diêu cảm thấy may mắn là không có hành động tùy tiện, nếu không thì phiền roài.

Ngay cả thị vệ bình thường cũng có thực lực không tệ, cho dù hắn là một đạo tặc cao siêu, nếu như không biết được kết cấu của ma cùng và thực lực của những người ở đây thì việc lén lút tìm kiếm Hàn Đan cũng cực kỳ khó khăn.

Bây giờ thì tốt rồi, có thể danh chính ngôn thuận ra vào, việc này đối với việc thăm dò rất có lợi, chỉ tiếc một điều duy nhất chính là trong ma cung có rất nhiều trọng địa, ví dụ như là tẩm cung của ma vương hoặc các đại quý tộc thì không được phép vào.

Cũng may vì để chuẩn bị chu đáo cho lễ mừng sinh nhật lần thứ hai mươi của Yêu Nguyệt công chúa, để làm cho không khí đặc sắc và náo nhiệt hơn nên ma cung cũng bất nghiêm ngặt hơn so với bình thường không ít. Trước kia, theo như Thái Lặc nói, khi hắn tiến vào ma cung để làm việc thì nơi này vô cùng nghiêm cẩn. Không thể tùy ý đi lại, hầu như là đi đến đâu cũng đều có thị vệ đi theo.

Cho nên, Cổ Diêu phải cảm kích Yêu Nguyệt công chúa Katherine, vì nàng đã gián tiếp giúp hắn không ít.

Ác Ma thiếu nữ vừa tròn hai mươi tuổi kia theo như hắn biết thì là cháu gái của ma vương Tà Khôi, được Tà Khôi sủng ái cực kỳ, từ việc tất cả các nhân vật trọng yếu của thâm uyên đều được mời đến dự sinh nhật lần thứ hai mươi của nàng là có thể nhận ra được, có thể được xem như là một buổi tiệc lớn nhất của thâm uyên.

Ít nhất cũng phải ở cấp bậc của Thái Lặc cùng với duy cương thì mới có thể được mời, Cổ Diêu chỉ là thân phận tùy tùng mà thôi, tuy được đi vào ma cung nhưng không có tư cách tham gia các tiết mục quan trọng.

Nếu như làm lễ long trọng như thế thì sẽ không thể nào kết thúc trong một ngày được. Tiệc sinh nhật lần thứ hai mươi của Katherine có thể cần đến ba ngày mới kết thúc.

Vì tôn trọng Katherine, cũng chính là tôn trọng ma vương Tà Khôi, hầu như toàn bộ người được mời đều đến ma cũng rất sớm.

Thái Lặc đã sớm xử lý công sự ở thành ngân nguyệt. Rồi giao lại công việc cho cấp dưới, trước lễ mừng sinh nhật một ngày đã đến pháp la tư.

Ăn ở thì không cần phải quan tâm, ma cũng đã sớm chuẩn bị tốt cho các vị khách mời.

Sau khi dùng một bữa cơm thịnh soạn. Khi màn đêm buông xuống thì Cổ Diêu có ý định ra ngoài thăm dò một phen, thời gian hắn ở lại ma cung có thể chỉ là ba ngày, mà ma cũng này thì lại có thể nói là khổng lồ, không thể nào trong một khoảng thời gian ngắn này thăm dò hết được, vì thế mỗi một thời khắc đều vô cùng quý giá, không thể lãng phí được.

Khi vừa ra cửa thì lại đụng ngay thái lặc, trên danh nghĩa, Cổ Diêu chính là tùy tùng của Thái Lặc nên được an bài ở cùng một chỗ.

Nhìn thấy Cổ Diêu thì Thái Lặc liền tươi cười nhiệt tình, nhưng mà bởi vì cơ thể không trọn vẹn cho nên nụ cười của một bộ xương khô khó mà rõ ràng được. Cổ diêu chỉ là thông qua xương miệng của Thái Lặc mà phán đoán thôi." Chào buổi tối, Diêu Cổ đại nhân, nguyện vọng của ngài đã được thực hiện rồi, giờ phút này ngài có cảm tưởng thể nào?"

Cổ Diêu làm ra bộ dáng vô cùng kích động:" Nhờ phúc của ngài. Thái Lặc đại nhân, ta cuối cùng có thể nhìn thấy ma cung. Nó còn hùng vĩ hơn trong tưởng tượng của ta rất là nhiều. Từ lúc tiến vào ma cung đến nay, tâm trạng của ta lúc nào cũng hưng phấn, thậm chí là còn hưng phấn hơn cả thời gian ta say đắm trong mối tình đầu! Ây, xin tha thứ cho việc ta dùng từ có vẻ quá khoa trương, nhưng quả thật là cảm xúc của ta lúc này khó có thể dùng từ ngữ để mà hình dung!"

" Việc này ta cũng biết, Diêu Cổ đại nhân." Thái Lặc tỏ vẻ hiểu:" Lần đầu tiên ta đến được ma cung thì cảm giác cũng không khác gì ngài lúc này, nói thật, lúc đó ta còn nghĩ là muốn hôn lên mỗi tấc đất, cọng cỏ ở nơi này, thậm chí là cả nhà vệ sinh nữa!"

<@-.-'>

'Sự hài hước' của Thái Lặc khiến cho Cổ Diêu mún bất tỉnh nhân sự, hắn tưởng rằng lời nói của mình đã khiến cho người khác phải nổi da gà rồi, nhưng nếu như so với bộ xương khô này thì còn thua kém rất nhiều, quả nhiên là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên!

Sau khi không còn xấu hổi Cổ Diêu liền nói tiếp:" Nếu như đêm nay ta ở lại trong phòng thì chắc chắn sẽ hối hận, vì thế ta muốn đi dạo quanh đây một vòng, để có thể biết thêm được về phong cảnh của ma cũng."

Thái Lặc gật đầu:" Diêu Cổ đại nhan, tâm tình của ngài ta có thể hiểu được, nhưng mà ..."

Hắn nói đến đó thì ngữ khí thay đổi:" Trong ma cung có rất nhiều khu vực không cho phép người ngoài vào, ví dụ như là tẩm cung của ma vương hoặc là của các bá tước, nơi cúng tế, bảo khố, hy vọng ngài có thể chú ý một chút, nếu như có hiểu lầm gì xảy ra thì hậu quả sẽ rất là nghiêm trọng."

Thái Lặc nhìn thấy Cổ Diêu chỉ là một án sát sử, một chức vụ chỉ là thùng rỗng kêu to mà lại dám trêu chọc đến duy cương, nên đoán rằng hắn là một người không biết nặng nhẹ, sợ hắn gây chuyện ở trong ma cung, mà hắn thì lại là người mang Cổ Diêu vào cho nên lúc đó sẽ không thể tránh khỏi được.

Cổ Diêu cười nói:" Yên tâm đi Thái Lặc đại nhân, ta chỉ là đi dạo mà thôi, sẽ không gây phiền toái cho ngài đâu, nơi này là nơi mà ma vương điện hạ tọa trấn, ta có ăn gan hùm ruột báo cũng không dám làm càn đâu. Nếu như Thái Lặc đại nhân không yên tâm thì có thể đi dạo cùng ta."Lời tuy là thế nhưng mà Cổ Diêu khẳng định là Thái Lặc cũng không có nhàn rỗi như thế, với tính cách của hắn thì sẽ không thể nào bỏ qua cơ hội bái phỏng với các nhân vật trọng yếu của thâm uyên đã tập trung ở đây để tạo nên quan hệ tốt. Hơn nữa, cho dù Thái Lặc có đi theo thì cũng không sao, dù sao thì hắn cũng chỉ có ý định đi quan sát kết cấu của ma cung mà thôi, không cần phải lén lút.

" À, không cần đâu Diêu Cổ đại nhân, ta còn có việc, không thể nào đi cùng với ngài được, ngài cứ thong thả đi dạo, nhưng nên sớm trở về, nếu như ở bên ngoài quá trễ thì có khả năng sẽ bị thị vệ nghi ngờ." Hoàn toàn đúng như là Cổ Diêu dự đoán, Thái Lặc cự tuyệt yêu cầu.

Cổ Diêu gật đầu nói:" Được, ta biết rồi."

Thái Lặc lại nói:" Đúng rồi, Diêu Cổ đại nhân, ngày mốt chính là sinh nhật của công chúa Katherin, theo quy tắc thì mỗi người tiến cung phải dâng lên một phần lễ vật, vấn đề này thì ngài không cần phải lo lắng, ta đã giúp ngài chuẩn bị rồi."

Quà sinh nhật của Yêu Nguyệt công chú hiển nhiên là phải có chút phân lượng mới được, Thái Lặc lo lắng Cổ Diêu dâng lên món quà không có giá lắm, vì thế thay hắn chuẩn bị một phần, coi như là giúp hắn một lần.

" Nếu thế thì thật là tốt quá, nhưng mà dù sao thì cũng là sinh nhật của công chúa, ta dù sao cũng phải tỏ chút thành ý, Thái Lặc đại nhân, ta có một cây trâm, ngài giúp ta tặng lên cho nàng." Cổ diêu chắc chắn là không thể tham dự lễ sinh nhật của công chúa Katherine nên chỉ có thể nhờ thái lặc.

Thực ra thì tặng hay không cũng không quan trọng, nhưng dù sao thì Cổ Diêu cũng cảm thấy nên cảm ơn vị Yêu Nguyệt công chúa kia đã tạo cho mình cơ hội tốt này nên cũng muốn biểu đạt một chút tâm ý.

Thái Lặc tiếp nhận hộp gấm trong tay của Cổ Diêu, không biết nó là gì, nếu như chỉ là một lễ vật tầm thường thì tốt nhất là quên nó đi, và thay vào lễ vật do mình chuẩn bị. Dù sao thì Yêu Nguyệt công chúa nhận được không biết bao nhiêu là lễ vật, cho dù không nhận được thanh ngọc trụy này thì Cổ Diêu cũng không biết.

Nhưng mà khi mở hộp gấm ra thì hắn liền thay đổi chủ ý.

Đó là một thanh ngọc trụy có hình con gà ở trung tâm, nó cũng không có hoa lệ, xem ra thì cũng không có gì đặc biệt, nhưng nó có ưu điểm là rất tinh khiết, không hề có chút tì vết, giống như là một xử nữ thuần khiết, hắn dùng vu thuật để đưa năng lượng vào dò xét và quan sát thì cũng không tìm được một chút tạp chất nào.

Thái Lặc cũng là một người có kiến thức, không có tạp chất hiển nhiên là ngọc tốt, có thể nói là trân quý. Đối với nam nhân ở ma giới, nơi mà sức mạnh là tất cả thì thanh ngọc trụy này không có nghĩa gì cả, nhưng mà đối với phụ nữ thì lại khác, một vật phẩm có giá trị hay không thì ngoài khả năng hữu dụng ra còn phải xinh đẹp, nữ nhân đều thích vật đẹp, cho dù có là sử dụng hay không.

Bỏ đi lo lắng, Thái Lặc quyết định sẽ dùng nó làm lễ vật tặng lên cho Yêu Nguyệt công chúa, ngọc trụy tinh khiết này dù nàng không thích đi chăng nữa thì ít ra nàng cũng không có ghét nó.

Thanh ngọc trụy đó có tên gọi là "Thiếu Nữ Đích Tâm", là vật Cổ Diêu có được do làm nhiệm vụ, bởi vì thanh thiếu nữ đích tâm này có hình dáng khá giống với thanh ngọc trụy do Hàn Đan tặng hắn lúc còn ở duyệt lai khách sạn, cho nên khi thấy nó thì Cổ Diêu liền nhớ đến Hàn Đan, nàng cũng là một thiếu nữ hồn nhiên ngây thơ, nên phá lệ không lấy phần thưởng cao cấp hơn mà chọn nó.

Nếu như không ngoài ý muốn thì cũng đã sắp thấy được Hàn Đan rồi, vì thế Cổ Diêu mới đem nó tặng, vì hy vọng nó có thể giúp cho mình có thêm chút may mắn, có thể thuận lợi gặp được Hàn Đan, trở thành một hồi ức tốt sau này.

Thật ra thì ở Tạp Địch đại lục, Thiếu Nữ Chi Tâm cũng không phải là vô cùng quý giá, Cổ Diêu có được là do thực hiện một nhiệm vụ cấp thấp mà thôi, nhưng mà ở Ma Giới thì ngọc tinh khiết rất là hiếm, mà hiếm thì quý, vì thế giá trị của nó được tăng lên rất nhiều, vì thế mới hợp mắt của thái lặc.

Lúc này Thái Lặc còn không biết được rằng thanh ngọc truỵ này đem đến cho hắn những gì ...

Quyển 14 - Chương 2: Huyết bảo

Ma cung của thâm uyên quả thật là rất rộng, đường đi nhiều như là tơ nhện, lại dẫn đến nhiều nơi khác nhau, quả thật là giống như một mê cung khổng lồ.

Cổ Diêu ở bên trong không ngừng đi lại, làm một đạo tặc, hiển nhiên là hắn có biện pháp để nhanh chóng ghi nhớ lại đường đi, mỗi lần đi qua một nơi thì hắn phải tính ra được thời gian đi qua khu vực này tốn mất bao nhiêu và các vấn đề liên quan đến nơi này, đó là một năng lực không được phép thiếu của đạo tặc.

Có lẽ bởi vì ma cung là nơi ngọa hổ tàng long, thủ vệ cường đại, hoặc là bọn họ chỉ tin tưởng vào thực lực của bản thân nên bọn họ không có nhờ vào ngoại vật để ngăn cản, vì thế Cổ Diêu cũng không có gặp nhiều các cơ quan bảo vệ như ở tạp địch đại lục. Cho dù có thì cũng chỉ là các cơ quan đơn giản, với khả năng của Cổ Diêu thì có thể dễ dàng vượt qua.

Vấn đề chính là, trong bóng đêm truyền đến khí tức như có như không của một chủng loại chuyên về hoạt động trong bóng đêm của ma tộc là Ám Tộc, nếu như Cổ Diêu không tu luyện Thiên Ma Quyết, không có linh giác nhạy bén thì rất khó có thể phát hiện ra được.

Bởi vì sinh nhật của yêu nguyệt công chúa nên rất nhiều thủ vệ được phái ra để tuần tra, tránh việc gây ảnh hưởng đến không khí của buổi lễ, vì thế có rất nhiều ám tộc ẩn nấp trong bóng đêm, muốn tránh khỏi bọn họ là có chút khó khăn.

Càng đau đầu hơn chính là bởi vì thân phận của Dracula vượt ngoài dự kiến của hắn cho nên kế hoạch ban đầu hoàn toàn bị rối loạn, vốn hắn tưởng rằng Dracula chỉ là một cao thủ nổi danh ở ma giới mà thôi nhưng không ngờ hắn lại là thân tín của Thâm Uyên Ma Vương, ở trong ma cung, cho dù Phong Điên Nhị Quái có được năng lực thông thiên thì 'song quyền nan địch tứ thủ'!

Xem ra, kế hoạch cần phải thay đổi, cần phải lén lút cứu Hàn Đan từ tay của Dracula rồi sau đó thông qua Thuần Vu Tuyền mà tìm đường ra khỏi Ma Giới, nhưng mà trên đường về có thể tránh thoát được sự chú ý của Dracula hay không cũng là một vấn đề.

Nhưng mà lúc này chưa chắc Đan Đan đang ở trong ma cung, nếu như không tìm được nàng thì chắc phải ép hỏi Dracula mới được, nếu thế thì không thể nào tránh khỏi việc phát sinh xung đột.

Ày, thật là khó quá đi!

Các khách nhân đến từ các nơi ở thâm uyên đêm nay cũng ở ma cũng nên đi bái phỏng lẫn nhau là không ít, vì thế Cổ Diêu cũng gặp phải một vài người, đều là những cao thủ danh chấn một phương của thâm uyên, có điều Cổ Diêu đối với ma giới thì kiến thức thô thiển, căn bản không thể nào nhận ra bọn họ được.

Cổ Diêu cúi đầu suy nghĩ, cho đến khi phía trước truyền đến tiếng chân.

Đoàn người phi như bay trên đường. Ở bên trong là một chiếc xe, to lớn và xa hoa, từ trang trí của chiếc xe có thể nhận biết được chủ nhân có thân phận rất cao quý, còn có hai hàng thị vệ cưỡi ma thú mở đường.

Cổ Diêu cảm thấy rất là kỳ quái, cuối cùng là ai. Thật là phô trương.

Vì tỏ vẻ tôn trọng đối với Ma Vương, cho nên các khách nhân đến đây đều để thú cưỡi lại ở bên ngoài, chỉ đi bộ bên trong ma cung, hơn nữa mỗi người chỉ mang theo vài thị vệ, chiếc xe kia thì có hơn mười mấy người hộ giá, ở bên trong ma cung mà thế thì quá là huênh hoang.

Suy nghĩ một chút, Cổ Diêu liền nhận định đó chính là quý tộc ở trong ma cung, ngoại trừ việc bọn họ là chủ nhân ở đây ra thì hẳn là không còn ai lại làm càn như thế cả.

Xe chạy ngang qua người, nhìn qua tấm rèm che lấp, có thể thoáng nhìn thấy được bên trong là một thiếu nữ, nhưng chưa kịp nhìn rõ thêm thì xe thú đã chạy qua.

Cổ Diêu kinh ngạc, mặc dù chỉ trong một khắc ngắn ngủi nhưng hắn vẫn có thể nhận ra thiếu nữ đó là nhân loại. Trước khi biến thân thì đa số các đại Ác Ma có bề ngoài rất giống với nhân loại, nhưng trang phục thì lại khá là khác nhau, các nữ Ác Ma thì đa số là hào sảng. Tóc ít khi nào cài thoa hoặc trâm, đây có thể nói là một điểm đặc biệt.

Ngoại trừ việc đó ra thì khí chất của nhân loại và Ác Ma cũng có chút khác nhau, bởi vì các nữ Ác Ma rất là cường hãn, nên khiến cho người khác có cảm giác rất là mạnh mẽ, cho dù mà đệ nhất mỹ nữ của ma giới là địch lệ nhã cũng không có ngoại lệ, mà đa số nữ tử của nhân loại đều rất là nhu hòa, ngoại trừ một số trường hợp đặc biệt như Đông Phương Lộ ra mà thôi.

Ở ma giới mấy tháng, Cổ Diêu dường như cảm thấy Ác Ma và nhân loại đã dễ dàng phân biệt hơn, không còn nhầm lẫn nữa, trừ phi là Ác Ma đó ngụy trang.

Mà thiếu nữ trong xe lúc nãy thì mặc trang phục rất giống nhân loại. Tuy nói là nhân loại ở ma giới cũng có được các vị trí quan trọng nhưng dù sao cũng không phải là ma tộc, có thể có được tước vị đã là hi hãn lắm rồi, hơn nữa những người bên cạnh Ma Vương đều là thân tín của hắn nên nhất định là người cùng tộc. Vì thế ở trong ma cung xuất hiện một thiếu nữ nhân loại thì là rất đặc biệt.

Đoàn người dần dần đi xa. Cổ diêu có cảm giác là thiếu nữ vừa nhìn thoáng qua kia rất quen, hình như là đã gặp qua ở đâu rồi, nhưng Cổ Diêu không thể nào nhớ ra được, nên cũng không muốn suy nghĩ tiếp. Phải biết rằng hắn đã đến ma giới được hai ba tháng rồi, còn đối phương lại là một nhân vật lớn ở trong ma cung, làm sao hắn có thể biết được chứ.Lại mấy giờ trôi qua, trăng đã sắp lên trên đỉnh đầu, người đi lại trong ma cung cũng thưa thớt nhiều, thái lặc đã từng nhắc là nếu đi lại trong ma cung khuya quá thì có thể thủ vệ sẽ hỏi han, vì thế Cổ Diêu chuẩn bị đánh trống thu binh.

Mặc dù đã dùng đến tốc độ và hiệu suất nhanh nhất để hành động nhưng Cổ Diêu tính ra bây giờ chỉ là thăm dò được một phần tư của ma cung mà thôi, cũng may là còn 3 ngày thời gian, nhân dịp trí nhớ còn rõ ràng tốt nhất là nên về vẽ lại.

Cổ Diêu đang định quay trở về thì nghe được tiếng nói:" Bá tước điện hạ, ngài đã trở về."

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, trong lòng của Cổ Diêu chấn động.

Phía trước là một tòa thành, tựa hồ đã rất là lão rồi, hoang tàn vô cùng, cả tòa thành là một màu máu, nhìn thấy cũng phải giật mình, cả tòa thành không có một ngọn đèn, quá mức yên tĩnh, cho dù là có ánh trăng chiếu xuống thì cũng không làm giảm bớt cảm giác âm trầm của nó.

Trước cửa có mấy người đang đứng, ngoại trừ số thủ vệ đó ra thì còn lại một trung niên nam tử mặc một chiếc áo đuôi én màu đen, cổ áo dựng thẳng, cả người được bao phủ trong áo.

Quái khách ở Ngã Trạch Lạp Tư, nơi làm nhiệm vụ thực tập, đã bắt đi Hàn Đan, cũng chính là Huyết Ma của Thâm Uyên bá tước Dracula, cuối cùng cũng gặp lại hắn!

Dracula không có thay đổi gì nhiều, có thể nói là so với lần trước gặp mặt ở Nhã Trạch Lạp Tư hoàn toàn giống nhau, Cổ Diêu liếc mắt một cái là có thể nhận ra được.

Chuyện cũ tràn về, Cổ Diêu phải cố gắng kềm chế kích động trong lòng mình, vì ngày hôm nay, hắn đã chuẩn bị mấy năm rồi, nếu như không phải do may mắn đi vào được ma giới, là mục tiêu lớn nhất của đời hắn, thì thậm chí thời gian chuẩn bị còn lâu hơn nữa. Bây giờ, Dracula đang đứng ngay trước mắt làm sao mà hắn không kích động được cơ chứ!

Cổ Diêu hít sâu một hơi, tâm tình đang mất khống chế bình tĩnh lại.

Dracula gật đầu:" Uh, hôm nay có vị khách nào đến không?"
" Bẩm báo điện hạ, tạm thời không có!"

" Được rồi, nếu như có thì cứ nói là ta có việc nên ra ngoài rồi, hiểu chưa?"

" Vâng, điện hạ!"

Dracula đi vào cổng, quay sang nhìn Cổ Diêu một cái.

Đừng nói bây giừo diện mạo của Cổ Diêu đã thay đổi, Dracula không thể nhận ra được, nam hài ở Ngã Trạch Lạp Tư kia chỉ là một trong vô số người mà hắn đã gặp qua, có lẽ hắn đã sớm quên đi mất rồi. Dracula chỉ cảm thấy kỳ quái chính là tại sao Cổ Diêu lại đứng ở phía xa để nhìn mình, đến làm khách ở ma cung đều là những cao thủ mà hắn đã từng gặp qua, loại hành vi này hình như rất là hiếm.

Mặc dù cảm thấy kỳ quái nhưng Dracula cũng không thèm để ý, hắn quay lưng lại đi vào trong.

Dracula mặc dù không nói gì nhưng thủ vệ lại thấy được một động tác nhỏ của hắn nên liền đi đến vặn hỏi:" Này, ngươi đứng đây làm gì?"

" Ay, ta đến tham dự khánh điển của Yêu Nguyệt công chúa, đang đi dạo trong ma cung, nên đi ngang qua đây, không biết nơi này là nơi nào?" Cổ diêu vừa nói vừa chuyển sang hỏi lại.

Dù sao thì nơi này hiện đang có rất nhiều quyền quý, không chú ý mà đắc tội thì sẽ rất phiền, khẩu khí của thủ vệ cũng hòa hoãn hơn nhiều:" Xin lỗi, thật là thất lễ, đây là Huyết Bảo của bá tước Dracula, bá tước điện hạ thích thanh tĩnh, không muốn bị quấy rầy, nếu như không có chuyện quan trọng thì xin ngài vui lòng quay lại."

Quả nhiên là nơi ở của Dracula!

Tâm tình của Cổ Diêu vừa bình tĩnh xuống lại lập tức phức tạp hẳn lên, phải biết rằng, rất có thể Đan Đan đang ở bên trong!

Hắn đã từng chính miệng đáp ứng Hàn đại hộ là sẽ chiếu cố cho Đan Đan, hơn nữa Cổ Diêu đã xem Hàn Đan như là thân muội của mình, nhưng nàng lại bị người khác bắt đi, hắn cảm thấy rất là xấu hổ, tự trách bản thân, hắn hận không thể lập tức xông vào trong dò xét tình hình.

Nếu như là vài năm trước, khi còn là một tên nhóc thì chắc chắn là hắn sẽ làm như thế, nhưng mà lúc này hắn đã trưởng thành, hiểu được tính chất của sự việc, vì thế hắn mới cố gắng kềm chế xúc động mãnh liệt.

Bất luận là từ góc độ nào đi chăng nữa thì lúc này lẻn vào trong là một hành động không sáng suốt.

Dù sao thì cũng đã đợi nhiều năm rồi, thêm vài ngày nữa cũng không tính là nhiều.

Lập tức rời khỏi tầm mắt của các thị vệ, Cổ Diêu quay đầu lại nhìn Huyết Bảo, trong đêm tối nó vô cùng tĩnh mịch.

Mấy năm nay, chẳng lẽ Đan Đan cô tịch trong toàn thành không hề có chút sinh khí này sao?

Cổ Diêu cảm thấy trong lòng đau xót, tình cảm trong lòng dâng trào, không cách nào khống chế, cũng hạ quyết tâm, hai ngày tiếp theo, toàn thành này chính là mục tiêu để hắn thăm dò.

Đan Đan, chờ một chút, Cổ Diêu ca ca sắp đến rồi!

Quyển 14 - Chương 3: Ma vương

Sáng hôm sau, khánh điển mừng sinh nhật lần thứ hai mươi của Yêu nguyệt công chúa long trọng bắt đầu, cả ma cung giăng đèn kết hoa. Trang hoàng giống như chuẩn bị ngênh đón tân nương.

Sinh nhật lần thứ hai mươi của Ác Ma là vô cùng quan trọng, nó cũng giống như là lễ thành nhân khi tròn mười tám tuổi của nhân loại vậy.

Ác Ma là sinh vật có trí tuệ cao, tuy có kém hơn loài người một chút, vì thế quá trình phát dục cũng chậm hơn một chút, cho nên hai mươi tuổi mới coi như là thành thục. Nhưng mà một ác ma thiếu nữ có được một lễ mừng sinh nhật thứ hai mươi long trọng như thế này sợ rằng là chưa từng có ai như thế.

Buổi sáng của hôm đó là nghi thức cúng tế ma thần, lễ thành nhân hai mươi tuổi của quý tộc ở a giới đều cũng tế ở điện ma thần, hy vọng có thể được ngài che chở, cũng giống như là nhân loại ở tạp địch đại lục khi tổ chức lễ thành nhân khi mười tám tuổi thì mời tế ti đến để tẩy lễ, và hướng về quang minh thần để cầu nguyện, đây là đãi ngộ chỉ thuộc về tầng lớp quý tộc, bình dân không thể nào có được.

Nghi thức cúng tế do hắc ám tế ti chấp chưởng, Cổ Diêu thì không thể tham dự nghi thức long trọng này, trong khánh điển của yêu nguyệt công chúa địa vị của hắn quá thấp, có thể đến được ma cung đã là vinh hạnh lắm rồi. Đương nhiên Cổ Diêu cũng không có tí hứng thú nào đối với cô công chúa kia, hắn đến đây là vì Hàn Đan, nếu như không có việc thì gì hắn không cần đến đây, tốt nhất là để dành thời gian chuẩn bị cho hành động của mình.

Cả buổi sáng Cổ Diêu đã tìm được không ít thông tin về HUyết bảo, bởi vì Dracula là một hấp huyết quỷ cô tịch và lãnh ngạo, cho nên trong huyết bảo của hắn ngoại trừ hắn ra thì chỉ có được vài thủ vệ, quả gia và các hạ nhân mà thôi, Dracula thậm chí là không có bất kỳ người thân nào.

Tối hôm qua Cổ Diêu phát hiện ra được các thủ vệ cũng chỉ có thực lực tầm thường mà thôi, hạ nhân thì càng không cần phải nói đến rồi, nói cách khác, uy hiếp chính thức trong huyết bảo chỉ là một mình Dracula mà thôi.

Dracula nổi tiếng khắp ma giới với Hấp Huyết Đại Pháp, Cổ Diêu cũng đã từng chứng kiến qua sự lợi hại của nó, vì thế, nếu có thể tránh được hắn là quá tốt.

Cũng giống như các hấp huyết quỷ khác, Dracula cũng thích ẩn náu ban ngày, ban đêm mới xuất đầu lộ diện. Có khi khi màn đêm vừa buông xuống là hắn ra khỏi cửa, đến chừng nửa đêm là về, cũng có khi là đến gần bình minh mới về. Có thể nhận ra được hắn là một người tâm tình tĩnh lặng. Tóm lại, tám chín phần mười là Dracula sẽ ở huyết bảo vào ban ngày, tốt nhất là không nên đi vào lông nhông vô đó vào thời gian này.

Mà thời cơ tốt nhất cũng chính là ngày cuối cùng của khánh điển. Đó cũng là đêm yến hội trong sinh nhật của Katherine, là phần quan trọng nhất của khánh điển. Dracula dù rất cô tịch, không thích giao thiệp với người cũng nhất định sẽ đến. Hơn nữa khánh điển sẽ bắt đầu từ tám giờ và duy trì liên tục đến tận hai giờ đêm mới chấm dứt, tổng cộng có hơn năm giờ, đủ thời gian để hành động.

Giữa trưa là lúc các tân khách dâng lễ vật lên để chúc phúc, thời gian của yến hội vừa là thời gian để bọn họ đến phải phỏng yêu nguyệt công chúa và cũng là cơ hội để giao tiếp với nhau.

Sáng ngày thứ hai, tất cả khách nhân lại một lần nữa tập trung trong hội trường lớn của ma cung. Lần tập trung này vốn không được an bài trước, tất cả mọi người đều không rõ nguyên nhân. Đang thảo luận sôi nổi, chỉ chấm dứt thảo luận khi có một người đến.

Đó là một người tản ra khí tức tà ác khắp thân thể, là môt ác ma khiến cho người khác hít thở khó khăn, đường nét của khuôn mặt sắc bén mà kiên nghị, ánh mắt lạnh lùng, lợi hại như ưng, thần thái không giận mà uy, hắn không tính là cao lớn nhưng khiến cho người ta có cảm giác như bị núi đè, không thể nào tránh khỏi cảm giác này được.

Tiếng bàn luận chấm dứt, trong hội trường mỗi người đều không hẹn mà cùng im lặng, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe được, bọn họ cảm nhận được một áp lực vô hình, một cảm giác kính sợ dâng lên từ trong tận đáy lòng.

Phải biết rằng tất cả những người ở đây đều là cao thủ một phương, quen với sóng to gió lớn, có thể khiến cho bọn họ tôn kính và e ngại như thế thì không còn ai khác ngoài một người - Ma Vương!

Người này chính là đế quân của thâm uyên, là người nắm giữ quyền sinh tử của vô số người, Ma Vương Tà Khôi!

Tại Thâm Uyên, hắn chính là biểu tượng của quyền lực, không ai dám khiêu chiến quyền uy.

" Cảm tạ các vị đã đến đây để tham dự khánh điển tròn hai mươi tuổi của Katherine." Tà Khôi từ từ mở miệng, thanh âm của hắn trầm thấp và khàn khàn, lại đầy ắp từ tính, và có một sự uy nghiêm không thể kháng cự được.

" Trong số lễ vật của ngày hôm qua Katherine có nhận được một vật này." Vừa nói chuyện hắn vừa mở lòng bàn tay ra, trong đó là một thanh ngọc trụy có hình con gà. Đó là một thanh tiểu ngọc trụy rất là tinh khiết, bóng loáng, không có chút tì vết, ngay cả ánh phản quang cũng rất là nhu hòa.Nhưng đáng tiếc là ngoại trừ xinh đẹp ra thì nó không có bất kỳ công dụng nào, tất cả mọi người đều nhìn qua nhiều loại bảo vật cho nên có thể nói là hành gia, nên có thể dễ dàng kết luận được nó không phải là bảo vật có công dụng đặc thù gì.

Thái Lặc hơi ngẩng người một chút, rồi đột nhiên khẩn trương, thanh ngọc trụy đó không phải là lễ vật mà Cổ Diêu đưa cho hắn sao?

Sắc mặt của Tà Khôi không có chút thay đổi, hoàn toàn không nhìn ra được suy nghĩ trong đầu hắn lúc này, trước sau không thể nhận ra được là hỉ hay nộ. Thái Lặc thấy thế thì càng bất an, chẳng lẽ yêu nguyệt công chúa cũng là một nữ nhân hiện thật, nhìn thấy lễ vật này nên cho rằng đây là một đại sỉ nhục, báo lên cho ma vương.

Nói cũng đúng, nàng đường đường là một công chúa, đã từng gặp qua vô số trang sức vừa xinh đẹp vừa hữu dụng, thì làm sao lại có thể để vào mắt thanh tiểu ngọc trụy này chứ.

Thái Lặc phát hiện ra mình đã phạm phải một sai lầm lớn là đã xem yêu nguyệt công chúa như là một quý tộc bình thường để đánh giá.

Ma vương rất thương yêu công chúa, điều này thì ai ai cũng biết, nếu đúng như dự đoán, Katherine báo lên cho ma vương thì hành vi này chẳng khác nào là xem thường ma vương, hậu quả thật là không thể nào tưởng tượng được.

Bởi vì lúc đầu hắn căn cứ vào tâm lý của phụ nữ để phân tích, có cảm giác thanh tiểu ngọc trụy này cũng rất tốt, Katherine hẳn là sẽ thích, vì vậy nổi lên dã tâm, nói là thanh tiểu ngọc trụy này là do mình tặng, nên bây giờ muốn quy trách nhiệm cho Cổ Diêu cũng không được nữa rồi.

Thái Lặc vốn nghĩ rằng, nếu như Katherine không thích nó thì cũng chỉ thuận tay ném đi thôi ai ngờ nàng lại nói lại cho ma vương điện hạ, bây giờ quả thật là đại họa lâm đầu rồi, nghĩ đến đó thì mồ hôi lạnh trên trán hắn tuôn ra như suối, nói không nên lời.

Muốn điều tra ra ai là người tặng lễ vật cũng không có khó khăn, hơn nữa lúc này đang ở trước mặt của ma vương thì Thái Lặc làm sao mà dám phủ nhận, hơn nữa lúc này đang trong thời gian khánh điển, cho dù ma vương có tức giận thì cũng không có muốn thấy máu trong ngày này, nhiều nhất cũng chỉ là phạt nặng hoặc là tước chức mà thôi. Nghĩ đến đó thì Thái Lặc thu hết can đảm bước ra:" Ma vương điện hạ, đây là do hạ quan dâng lên."

Tà Khôi nhìn Thái Lặc một cái, ánh mắt của hắn tựa hồ như là vật chất, đâm thẳng vào sâu trong linh hồn của thái lặc:" Tốt lắm, thái lặc, ngươi quả thật là biết chọn lễ vật!"
Mặc dù nghe như thế nhưng đa số những lời này đều là châm chọc, hầu như tất cả mọi người đều cho là như thế, mà lúc ma vương nói ra những lời này thì cũng đừng nghĩ là hắn tán dương người khác, bởi vì hắn hầu như là không có tán dương người khác.

Tất cả mọi người đều nghĩ rằng Thái Lặc quá ngu xuẩn, tại sao lại dâng lên một vật vô giá trong một khánh điển quan trọng như thế này chứu. Sắc mặt của nữ tước Địch Lệ Nhã cũng rất là khó coi, Thái Lặc là thủ hạ của nàng, hắn làm thế là cũng ảnh hưởng đến thành ngân nguyệt.

Hai chân Thái Lặc mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, cũng không ngại trước mặt có bao nhiêu người, run rẩy cầu xin:" Xin lỗi ma vương điện hạ, là hạ quan đáng chết, hạ quan đáng chết!"

Diêu Cổ ơi Diêu Cổ, ngươi hại chết ta rồi!

Duy Cương thấy thế thì hả hê, lão gia hỏa Thái Lặc kia không phải rất là khôn khéo sao, sao lần này lại ngu như thế chứ, nếu như ma vương giáng tội cho hắn thì không cần phải tốn sức mà vẫn diệt được tử địch, thật là quá tốt mà.

Một cổ lực nhu hòa từ dưới đất truyền đến, Thái Lặc bị nâng đứng dậy, Tà Khôi vẫn không nhanh không chậm nói:" Đáng chết cái gì, ta đang muốn thưởng cho ngươi đây, Katherine nói là nàng rất thích lễ vật này!"

" Hả?" Thái Lặc không biết là mình có nghe nhầm không nữa, nhưng mà thấy khóe miệng của Tà Khôi có chút tiếu ý, mới biết được là hắn đang đùa.

Phải biết rằng sắc mặt và thần thái của ma vương luôn không thay đổi, cho dù là người trong ma cung cũng rất ít khi nào thấy được hắn cười, điều này chứng tỏ hắn rất là hài lòng.

Mọi người cũng có cảm giác kỳ quái, nghe nói là công chúa Katherine sống trong cung không hề vui vẻ. Ma vương vắt hết óc ra cũng không thể nào làm nàng vui vẻ lên được, trong ma cung có vô số bảo vật, mà Katherine chưa từng dòm ngó qua lần nào, không ngờ rằng lễ vật này của Thái Lặc có thể làm cho nàng vui.

Câu nói trước đó của ma vương không phải là châm chọc, mà quả thật là hắn cao hứng vì Katherine vui vẻ.

Tâm tình của Thái Lặc đang từ dưới địa ngục bay vèo một cái lên tận thiên đường, vẫn còn có chút hồi hộp trong lòng, mồ hôi lạnh vẫn còn trên sống lưng.

Tâm tình của Tà Khôi hiển nhiên là vô cùng tốt đẹp, khẩu khí của hắn nhu hòa hiếm thấy:" Thái lặc, ngươi nghĩ thế nào khi tặng lễ vật này cho Katherine?"

Tránh khỏi tai kiếp rồi nên đầu óc của Thái Lặc cũng linh hoạt trở lại, nhanh chóng đáp:" Ma vương điện hạ, là thế này, thanh ngọc trụy kia không hề có chút tỳ vết nào, cũng giống như là công chúa Katherine xinh đẹp và hồn nhiên, vì thế hạ quan nghĩ rằng thanh tiểu ngọc trụy kia rất phù hợp để làm lễ vật."

" Nói hay lắm!" Tà Khôi đại duyệt, vuốt cằm nói:" Thái lặc, ngươi quả là người tinh mắt, Địch Lệ Nhã, thuộc hạ của ngươi quả thật là làm tốt lắm."

Thuộc hạ của mình được chính miệng ma vương tán dương, sắc mặt của Địch Lệ Nhã rạng ngời, mà sắc mặt của Duy Cương thì lại vô cùng khó coi.

Thái Lặc vội khiêm nhường vài câu, nhưng trong lòng vô cùng mừng rỡ, có thể được ma vương ưu ái, tiền đồ say này nhất định sẽ vô cùng thuận lợi, một bước lên mây rồi, nếu như may mắn thì còn có thể được phong tước nữa.

Hắc, thật là một thu hoạch ngoài ý muốn, lúc này Thái Lặc lại cảm thấy cảm kích Cổ Diêu.

Quyển 14 - Chương 4: Mật thất

Ngày thứ ba của khánh điển là thời khắc vô cùng quan trọng đối với Katherine, vì đó là thời khắc chuyển từ mười chín sang hai mươi tuổi của cô, vì thế yến hội được bắt đầu từ tám giờ cho đến khi quá mười hai giờ, đến tận khuya mới thôi.

Tân khách cũng mặc trang phục lộng lẫy, cùng với lễ vật, để tham dự yến hội long trọng trong ma cung. Đây là tiết mục duy nhất là Cổ Diêu có thể tham gia được, vì để cho khánh điển có thể đạt đến trình độ long trọng nhất có thể cho nên mọi người trong ma cung đều có thể tham gia, kể cả tân khách có địa vị thấp kém, dù sao đi nữa thì đây cũng là sinh nhật của Katherine, người ta đến chúc mừng mà không thèm liếc mắt nhìn một cái thì cũng không được cho lắm. Hơn nữa dù sao thì tẩm cung của ma vương cũng rất là lớn có thể chứa được hơn cả vạn người.

Đây cũng là một cơ hội để có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp của công chúa katherine, và đây cũng chính là nguyên nhân chính của tân khách đến tham dự yến hội, nghe nói công chúa Katherine đã là một mỹ nhân từ khi còn trong bụng mẹ, hơn nữa lại có thân phận tôn quý, ai ai cũng muốn được chiêm ngưỡng, vì thế yến hội vô cùng náo nhiệt.

Các cầm sư của tộc bốn tay đều tạo nên những điệu nhạc tuyệt vời, các giọng ca vàng của Mị Âm Tộc cất lên tiếng hát của mình, mỹ nữ xà cùng với điệp yêu thì nhảy múa, ma pháp sư thì dùng ma pháp bắn lên không trung tạo nên một tràng pháo hoa rực rỡ, hết sức xa xỉ.

Khách quý của buội tiệc ngoại trừ các nhân vật trọng yếu của Thâm Uyên ra thì còn có không ít người của sáu phe cánh còn lại đến để chúc mừng, Thâm Uyên là một trong các thế lực lớn nhất của Ma Giới, bất luận là ai cũng muốn có được mối quan hệ tốt đẹp.

Địch Lệ Nhã thì vẫn như thế, sức quyến rũ của nàng tỏa khắp tứ phía, nàng mặc một chiếc đầm dạ hội dài màu olive, phía dưới chiếc đầm có hàng trăm nếp xấp đều nhau, đôi găng tay của nàng đeo được làm từ tơ tằm thượng hạng, và có dạng lưới, không có gì bất ngờ khi nàng là chính là tâm điểm ở giữa sân. Phải biết, Địch Lệ Nhã không chỉ đơn giản là đệ nhất mỹ nữ của Thâm Uyên mà là đệ nhất mỹ nữ của Ma Giới. Bất kể là trong trường hợp nào đi chăng nữa thì tuyệt thế mỹ nữ luôn có một sức hút mãnh liệt đối với nam nhân.

Nhưng mà hầu hết tất cả các nam khách nhân đều nghe nó qua về vẻ đẹp và sự lợi hại về mị thuật của nàng, bọn họ chỉ đành đứng đó mà thưởng thức vẻ đẹp của nàng mà thôi chứ không dám có một ý nghĩ tươi đẹp nào hết, nhưng cũng có một số các khác nhân từ ngoài Thâm Uyên đến, lần đầu tiên được chứng kiến vẻ đẹp điên đảo tâm hồn của nàng liền bắt đầu bám lấy mà tán tỉnh. Không còn biết đây là đâu nữa mà chỉ cố dính chặt vào mông của nàng mà thôi.

<@he he ngại quá, ở đây đúng ra là bám đuôi nàng, nhưng mà hem thấy tả nàng có đuôi nên chắc là không có đuôi để bám :0 (20):>

Cũng may là Địch Lệ Nhã không có xuống tay với số khách quý này, nếu không thì bọn họ chắc chắn là trở thành đồ chơi cho nàng rồi.

Các thanh niên bị mê hoặc mà đi cùng với trưởng bối thì đành ngậm ngùi bị kéo đi chỗ khác, bởi vì trưởng bối của họ cảm thấy hành động của họ không được đẹp cho lắm. Còn những thanh niên mà một mình đi đến đây thì vẫn tiếp tục bám theo Địch Lệ Nhã không muốn rời.

Trong lúc bị vây quanh bởi vô số người, Địch Lệ Nhã thấy được Cổ Diêu. Hai mắt sáng ngời, lập tức bỏ qua đám 'cuồng phong lãng điệp', nhẹ nhàng uyển chuyển đi đến bên cạnh Cổ Diêu:" Diêu Cổ, thật là vui khi thấy cậu ở chỗ này."

Địch Lệ Nhã đã sớm biết là Cổ Diêu đi theo thái lặc tới ma cung để tham gia khánh điển mừng sinh nhật lần thứ hai mươi của Katherine, nhưng suốt mấy ngày nay nàng không thấy hắn.

Cổ Diêu cười nói:" Ta cũng thế, nữ tước, bất kể là ở đâu đi chăng nữa thì nữ tước vẫn xinh đẹp vô cùng."

" Diêu Cổ, dường như cậu lại quên mất quy củ rồi!" Địch Lệ Nhã oán giận nói với Cổ Diêu, thần thái của nàng lúc này rất là hút hồn, khiến cho hai mắt của các thanh niên quý tộc bám theo nàng như muốn nhảy ra ngoài luôn. Cổ diêu biết quy củ nàng nói ở đây là không xưng hô theo quan hàm nên vội vàng nói:" He he anh quên mà Pé."

" Chỉ xin lỗi không thôi thì không được. Diêu Cổ, ta muốn trừng phạt cậu." Giọng điệu của nàng rất là mập mờ, điều này khiến cho đám cuồng phong lãng điệp phía sau dường như muốn tan nát tâm hồn, trừng phạt, nghe giọng điệu của nàng thì hẳn phải là rất sung sướng, ày, tại sao, tại sao, người bị nữ tước Địch Lệ Nhã trừng phạt không phải là mình chứ!

" Ay da, trừng phạt thế nào?"

" Ta vẫn chưa nghĩ ra. Khi nào nghĩ ra rồi sẽ nói lại cho nhà ngươi nghe, hị hị ..." Địch Lệ Nhã nói xong thì tung tăng rời đi. Nàng biết, muốn chinh phục trái tim người thanh niên trước mắt này thì không thể nào dùng phương pháp cấp bách như hai lần trước được, phải từ từ mà nung thiêu đốt mới được, thông qua nhiều lần tiếp xúc, mỗi lần từ từ bồi dưỡng tình cảm, từ từ mà thu hút hắn, đến lúc đó thì hắn sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay của mình được.Khi chuẩn bị khuất khỏi tầm mắt của Cổ Diêu là nàng liền quay đầu lại hướng về phía Cổ Diêu mỉm cười rồi mới biến mất trong rừng người ở đây. Phương pháp này của nàng quả thật là rất hiệu nghiệm, nó khiến cho trái tim của Cổ Diêu cảm thấy ngứa ngứa, hầu như là muốn đuổi theo nàng, vất vả lắm mới kềm chế nổi xúc động. Nữ ác ma này quả là biết 'hấp' dẫn người khác mà!

Sau đó hắn đi dạo xung quanh, chờ cho đến tám giờ, Katherine sắp xuất hiện, tất cả mọi người bắt đầu trông ngóng.

Cổ Diêu đối với Yêu Nguyệt công chúa kia cũng có chút hứng thú, nhưng mà lúc này là lúc mà Dracula không có ở Huyết Bảo, tên Huyết Ma kia không thích giao tiếp vì thế phải đến lúc sắp bắt đầu yến tiệc thì hắn mới đến. Hắn vừa đặt chân đến cửa thì từ phía xa đã truyền đến tiếng hoan hô, không cần nghĩ cũng biết là diễn viên chính của đêm nay đã đến.

Cổ Diêu thầm kêu đáng tiếc, mặc dù không tốn nhiều thời gian lắm là có thể nhìn thấy được Yêu Nguyệt công chúa nhưng mà hắn quyết định bỏ qua cơ hội hiếm thấy này. Bởi vì nếu so sánh thì cái cô công chúa Katherine không không thể nào quan trọng bằng Đan Đan được, hắn cần phải tranh thủ từng giây để tìm kiếm trong Huyết Bảo. Hắn nhanh chóng đi ra khỏi nơi đó, ở giữa đại sảnh có mấy ngàn người nên cũng chẳng có ai chú ý đến mất đi một người cả.

Khi gần đến Huyết Bảo thì Cổ Diêu nhanh chóng thay đổi y phục dạ hành, mặt nạ cũng thay đổi, thân phận này hiện nay vẫn còn được bảo vệ tốt, lỡ như có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì vẫn còn có thể dùng nó được.

Sau vài ngày quan sát thì Cổ Diêu cũng đã có chút hiểu biết về Huyết Bảo, kể cả tình huống xung quanh và thị vệ. Tìm một chỗ bí mật, dùng phương pháp đặc biệt của Tiêu Dao Môn mà phá vỡ tầng kết giới của Huyết Bảo rồi lẻn vào, sau đó phục hồi lại ví trí bị hao tổn của Kết giới, không để lại một chút sơ hở nào.

Đêm nay trời rất đẹp, trăng rất sáng, nhưng đó lại là tình huống bất lợi đối với đạo tặc, nhưng Cổ Diêu lại không thèm để ý, đấu khí phát ra, thân hình của hắn trở nên mờ ảo, cuối cùng là hoàn toàn dung nhập vào trong bóng đêm, nếu như chỉ dùng mắt thường để quan sát thì cho dù có đứng kế bên cũng không nhìn thấy được. Đây là tuyệt kỹ ẩn thân cao cấp trong Tiêu Dao Vô Ảnh, cần phải luyện vô ảnh đấu khí đến tầng thứ bảy ' Luyện ' mới có thể thi triển được.

Cổ Diêu không chỉ ẩn đi hình thái mà thôi, còn có hơi thở, vô ảnh đấu khí của hắn đã tu luyện rất là thuần thục rồi, bây giờ hắn hầu như là có thể dung nhập vào trong không gian, nếu như không đụng phải cao thủ ở cự lỵ gần thì hầu như không ai có thể phát hiện ra được.

Sau khi thi triển thuật ẩn thân, hơn nữa bọn thị vệ của Huyết Bảo không có tư cách thể tham dự khánh điển mừng sinh nhật của Katherine nên cảm thấy rất là buồn chán, nên tụ lại một chỗ nói chuyện phím với nhau, do đó hoàn toàn không nhận biết gì về việc Cổ Diêu lẻn vào trong.

Với thực lực hiện giờ của Cổ Diêu thì khi thi triển ẩn thân thuật vẫn có thể sử dụng khinh công mà không bị phát hiện. Vì thế tốc độ của hắn rất là nhanh, không đến nửa phút là đã đến trước Huyết Bảo.Càng đến gần thì tòa thành huyết sắc này càng âm u, bên cửa có điêu khắc hai hấp huyết quỷ đang giương nanh múa vuốt, bộ dáng hung tợn. Cửa lớn cũng không phải là hình chữ nhật mà có hình như là một cái miệng đầy máu đang mở to, giống như là đang muốn nuốt chửng người khác, trên đỉnh của cánh cửa có hai viên hồng bảo thạch, phát ra hồng quang ảm đạm, giống như là đang nhìn thẳng vào người đối diện vậy, khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi.

Nhưng những hình ảnh này không thể nào dọa Cổ Diêu được, tục ngữ có câu Nghệ Cao Đảm Đại, hơn nữa kiếp đạo tặc là phải xông pha cổ mộ, hình ảnh trước mắt hắn cũng chẳng có gì là xa lạ hay ghê gớm cả, sau khi quan sát một chút thì hắn tiến vào trong.

Trước mặt là một đường vòng, dài thăm thẳm, không biết là nó dẫn về đâu, hai bên có các thạch điêu hấp huyết quỷ, trong bảo vô cùng u ám, không có đèn, trên thạch điêu phát ra hồng quang từ hai mắt của hấp huyết quỷ, và đó cũng chính là ánh sáng duy nhất của nơi này.

Trong Huyết Bảo tĩnh mịch khó tả, tĩnh lặng đến nỗi khiến cho người ta có cảm giác không thoải mái, cho dù chỉ là một cây kim rớt xuống thì người ta cũng có thể nghe được tiếng vang của nó, bởi vì ngoại trừ tiếng vang đó ra thì không có bất kỳ thanh âm nào quấy nhiễu nữa cả, vì thế Cổ Diêu càng chú ý hơn, bởi vì chỉ cần phát ra một tiếng động thì sẽ không ổn.

Huyết Bảo chỉ tĩnh lặng khôgn thì còn đỡ, mà nó lại không có bất kỳ một tia sinh khí nào nữa chứ, nếu như có người sinh sống thì nhất định sẽ có một tia sinh khí. Cổ diêu đi dọc theo con đường, đi sâu vào trong mà chưa từng đụng phải một người nào, kể cả chó ba đầu, là sủng vật thường thấy ở Ma Giới cũng không có.

Xem ra tin tức kiếm được là không có sai, Dracula quả nhiên là rất cô tịch, cả một cái Huyết Bảo to lớn thế này mà trống rỗng, như thế thì tốt rồi, đỡ phải đố kỵ quá nhiều.

Tất cả các phòng trong Huyết Bảo đều mở cửa, hay nói đúng hơn là không có cửa, nên dễ dàng tìm hiểu, Cổ Diêu nhanh chóng đi dạo vài vòng, lục soát khắp nơi. Ngoại trừ một lão quản gia với cái miệng đầy răng và luôn khoe ra, hai mắt thì mờ, xem ra có thể xuống lỗ bất cứ lúc nào, cùng với hai nha hoàn với sắc đẹp không thẹn với tên của chủng tộc 'Dạ Xoa', và mấy vệ binh ở ngoài thì Cổ Diêu không còn phát hiện gì khác.

Trái tim của Cổ Diêu nhất thời nhói lên, chẳng lẽ Hàn Đan không bị nhốt trong Huyết Bảo? Như thế thì đêm nay chẳng khác nào công cóc, và quan trọng hơn hết là nàng không có vấn đề gì. Thái độ của Dracula ngày hôm đó ở Ngả Trạch Lạp Tư cho thấy hắn sẽ không hút máu của Hàn Đan nhưng mà không thể loại trừ khả năng này ra được.

Chuẩn bị kế hoạch lâu như thếm cuối cùng lại có kết quả giống như ngày hôm nay, mọi cố gắng đều uổng phí, chỉ là cố gắng níu kéo hy vọng mà thôi, bất kể là ai tỏng trường hợp như thế thì cũng không thể nào tĩnh táo được, tâm tình của Cổ Diêu lúc này loạn cả lên.

Đan Đan, cuối cùng thì muội ở đâu?

Á, đùng rồi, mật thất! Cổ Diêu vỗ đầu một cái, dường như là nhớ ra cái gì đó.

Trước khi tìm kiếm xung quanh thì hắn phát hiện tại tầng cao nhất có một gian mật thất, nhưng mà hắn vốn có ý định tìm kiếm xung quanh trước, nếu như không tìm được Hàn Đan thì mới đi vào đó sau. Quan tâm tắc thiết, với trình độ đạo tặc như hắn mà còn phạm phải sai lầm như thế nữa thì nếu như Philip có biết chắc sẽ gõ hắn u đầu luôn.

Các nơi khác đều đã tìm rồi, chỉ có gian mật thất đó là chưa mà thôi, hơn nữa nó còn là gian phòng duy nhất trong Huyết Bảo bị khóa lại.

Mặc dù Dracula không có bất kỳ lý do gì để nhốt Hàn Đan trong một gian mật thất nhưng mà hắn là một người cô tịch, nói không chừng suy nghĩ cũng khác thường, ví dụ như là nhốt nữ nhân vào phòng tối rồi từ từ lăng nhục, đương nhiên, Cổ Diêu không hề hy vọng là chuyện như thế sẽ phát sinh trên người của Hàn Đan.

Mặc kệ, chỉ cần có hy vọng là không thể bỏ qua được, phải đi xem xem thế nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau