VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 16 - Chương 20

Quyển 2 - Chương 1: Phiến tử

Xe ngựa của Hàn đại hộ đứng ngay trước cửa khách sạn, tuy bảo là xe ngựa nhưng thật ra mấy con kéo xe nhìn giống như thằn lằn hơn, mỗi con tầm 7 8 thước, có 4 chân.Trên lưng mấy chúng là những sương phòng, ngồi đó có thể tránh gió thổi mưa rơi, nếu mà mệt quá thì nằm nghỉ chút cũng được.

Lôi Mông huýt gió một cái, bốn con thằn lằn giãy nhẹ một cái trường về đó y hệt mấy con rắn.

Cổ Diêu đứng gần đó thấy mấy cái răng như cọc nhọn trong miệng chúng cùng với cái đuôi dài phủ kín vây mà giáo đâm ko thủng nổi, mới biết cái bọn tích dịch này ko đơn giản, nếu dùng chúng công kích, phỏng chừng thật là kinh khủng. Nếu nói chúng là cá sấu <@ngạc ngư> phỏng chừng là chính xác hơn.

“Sa xỉ ngạc, xem ra hành trình lần này thật là thư thái.” Thiếu nữ reo lên.

Lôi Mông chú ý thiếu nữ, cười cười:”Tiểu cô nương, thật là có mắt nha.”

Thiếu nữ ngọt ngào:”Tại vì nhà ta cũng có sủng vật như thế.”

Lôi Mông kinh ngạc nói:”Vậy nhà cô chắc là rất có tiền.”

Sa xỉ ngạc ngoại trừ làm kỵ mã hay vận chuyển nó cũng có thể như chó săn vậy, khứu giác khá là linh mẫn. Chỉ là sa sa xỉ ngạc là loài ma thú hung bạo, dã tính rất khó trừ, muốn khống chế bọn chúng mà ko có tuần thú sư là ko thể, nói ko chừng cũng có thể bọn chúng sẽ tấn công người. Mà muốn mời tuần thú sư có bản lãnh, tiền hoa tiêu ko thể là nhỏ cho nên Lôi Mông mới nói như thế.

“À ừ, coi như là vậy.”Thiếu nữ nhàn nhạt nói.

Lập tức tất cả mọi người đều lên lưng sa xỉ ngạc, hộ viện có lực chiến đấu phân chia ra thành trước sau, Hàn đại hộ, nha hoàn trù tử, quản gia, hay là mấy người ko thể tự bảo vệ thì ngồi ở giữ, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của Hàn Đan, thiếu nữ và Cổ Diêu cùng ngồi chung với nàng.

Dương Phong đứng trước đội ngũ, kỵ sĩ đều có tọa kỵ riêng của mình, ma sủng của Dương Phong là một đầu báo tử, khác với báo tử kim mao bình thường, toàn thân nó đều là trắng như tuyết ko có một sợi lông tạp, ngay cả con ngươi cũng là màu trắng như một khỏa băng tinh.

Ba vị dong binh còn lại phân biệt ngồi trên ba con sa xỉ ngạc, đề phòng bất trắc.

Nhưng tất nhiên cái tên đầu gấu Nặc Địch Lạp ko thể ngồi trên sa xỉ ngạc, nếu ko với cái thân hình của nó, không chừng sẽ đem sa xỉ ngạc đè cho chết tươi, tất nhiên là phải đi bộ từ từ theo đội ngũ. Nguyên cả ngày hôm qua bị nhốt trong khách sạn cho nên Nặc Địch Lạp cứ như là giải phóng, hoạt động ko ngừng, chạy đông chạy tây, phỏng chừng như làm náo loạn cả Thập Lý Trấn, phỏng chừng là trấn này ko ai mà ko nghe thấy.

Đoàn người liền lập tức làm cho dân chúng ở Thập Lý Trấn chú ý, nhưng dĩ nhiên là chỉ dám đứng từ xa mà xem thôi, ai mà dại lại gần những con sa xỉ ngạc chứ, lại có thêm cả tên đầu gấu Nặc Địch Lạp <@song đầu đại hùng, dịch thế nghe vui vui>Bây giờ Cổ diêu đã hiểu câu hành trình thoải mái rồi, sau khi rời khỏi khách sạn sa xỉ ngạc đã bắt đầu gia tốc. Bọn chúng nhìn thì có vẻ kềnh kàng, nhưng lại nhanh nhẹn phi thường, tốc độ cực nhanh, nhìn qua cữa sổ Cổ Diêu thấy có mấy vị võ giả cưỡi ngựa bị vượt mặt nhanh chóng.

Nhưng dù nhanh vậy trên sa xỉ ngạc lại cực kỳ vững vàng, trên chổ của Cổ Diêu có đặt một cái bàn nhỏ, trên có một chiếc chén chứa nước trái cây, mà nó chưa bị tròng trành bao giờ.

Tên đầu gấu Nặc Địch Tạp kia cũng chạy nhanh như gió, dốc sức chạy theo ko có chút chậm lại.

Rất nhanh cả đội ngũ đã tới chân núi Ma Nghệ.

Vào núi thì ưu thế của sa xỉ ngạc càng thể hiện rõ ràng, loại động vật đối với cỏ cây bụi gai mà chúng vượt qua thật là chẳng có chút khó khăn chút nào. Tên đầu gấu Nặc Địch Tạp tay chân có chút vụng về dù có gặp địa phương hơi bất ngờ nhưng mà nó cũng di chuyển ko ngừng, thấy vậy Cổ Diêu âm thầm la hoảng, những kẻ này thật là ko đơn giản.

Rất nhanh đã tới gần đỉnh cao của núi Ma Nghệ nhìn lại cũng chỉ thấy thập lý trấn là điểm nhỏ. Sắp phải rời đi cuộc sống lâu dài ở tiểu trấn, trong lòng Cổ Diêu dâng lên một trận xúc cảm. Đi, còn có thể về sao? Hay về rồi nó lại bị chiến hỏa san bằng.

Sa xỉ ngạc lại chạy đi nhưng trong mắt của Cổ diêu cũng ko còn thấy gì nữa chỉ còn lại nổi đau và tự vị buồn man mác của kẻ sắp rời nhà, chả trách sao Hàn đại hộ muốn bỏ qua Vọng Xuân Đô phồn hoa mà trở về Sa Chi Thành, ko ai có thể quên được quê hương của mình.

Mặc dù Cổ diêu ko phải sinh tại thập lý trấn nhưng hắn đã sớm đem nó làm quê nhà của mình. Còn nơi mà hắn sinh ra, bởi vì từ nhỏ đã bỏ đi, càng thập phần mơ hồ.Ngược với tâm tình u buồn của Cổ Diêu thì Hàn Đan lại vui vẻ vô cùng:”Cổ diêu ca ca ko ngờ mấy người cũng đi chung, vậy là muội ko sợ buồn rồi.”

Nhín thấy nàng ngây thơ vô cùng, tâm tình của Cổ Diêu chuyển biến tốt hơn một chút.

Hàn Đan hưng phấn hỏi:”Cổ Diêu ca ca ơi, muội là lần đầu đi xa nhà, gặp rất nhiều chuyện thú vị, à mà Cổ Diêu ca ca có phải ca ca cũng là lần đầu xuất môn ko.”

Cổ Diêu suy nghĩ một chút rồi nói:”Cũng có thể xem như là lần đầu tiên đi nhưng hình như ta có tới Xích Viêm thành rồi.”

Hàn Đan lộ vẽ mặt cực kỳ hâm mộ:”Thật là tốt, muội cả ngày phải ở nhà buồn muốn chết.”

Cổ Diêu cười khổ ko nói, hắn ko thể nào quên các ngày lưu lãng đó, thật là ko có chút hảo vị nào. Cơ nguy bệnh tật, ôn dịch, mỗi ngày đều thấp thỏm lo lắng, chỉ sợ chính mình sẽ thành một cô nhi chết đói.

Hàn Đan là thiếu nữ xuất thân phú quý nàng làm sao có thể hiểu cái khổ của kẻ nghèo, nàng lại chuyển sang thiếu nữ đang nhắm mắt tĩnh tọa cạnh Cổ Diêu.

“Đại tỷ tỷ, người sao vậy.”

Thiếu nữ mở to đôi mắt đẹp, đảo con ngươi cười dài nói:”Ta cũng thế thôi à, cũng là lần đầu tiên lén đi ra khỏi nhà, bên ngoài thật là kinh khủng, khắp nơi đều là người giết người làm cho ta sợ hãi vô cùng, vẫn là ở nhà tốt nhất.”

Lúc nói chuyện bộ ngực nàng còn phập phồng như đang sợ hãi.

Nói láo có đẳng cấp! Cổ diêu thầm mắng trong lòng.

Cái gan của cô lớn thế nào, Tiêu ma nữ mà biết sợ hãi sao, thật là heo biết leo cây.

Quyển 2 - Chương 2: Phong lang quần

Hắn xem ra người đáng sợ nhất trên đời này là cô ả Tiểu ma nữ này mới phải, cứ mỗi lần mà nghĩ tới cửu chuyển phệ hồn đan cực kỳ kinh khủng, Cổ diêu lại cảm thấy lạnh, giống như là độc dược có thể tùy thời mà phát tác, trong lòng có hận mà ko hể phát tiết chỉ lo chọc giận nàng thì thuốc giải cũng chấp cánh mà bay.

Hàn Đan tâm ý rất chân thật, trùng lớn mắt nói:”Ko thể nào, ta thấy người ta đều đối với chúng ta tốt lắm.”

Chuyện kinh nghiệm giang hồ thì Cổ Diêu chịu ko bằng cô gái nhưng mà mấy chuyện sửu lậu thì hắn đã thấy nhiều, nhiều lắm rồi.Tứng có lần hắn thấy hai đứa cô nhi to lớn khỏe mạnh vì quá đói đã đem một đứa cô nhi nhỏ yếu giết chết rồi ăn tươi, làm cho Cổ Diêu nằm thấy ác mộng mấy ngày liền.

Hai tên giết người lúc ấy bất quá chưa tới 8 tuổi mà thôi. Vì sinh tồn chuyện gì cũng có thể làm.

Hàn Đan sở dĩ ko thấy chuyện như thế vì nàng xuất thân từ nhà giàu, ko lo cơm áo, ra ngoài thì có Dạ Lang dong binh đoàn cùng với đám hộ viện người bình thường ai mà dám gây chuyện.

Cổ diêu ko muốn cho cô gái thuần khiết như tờ giấy này bị sửu ác trần gian làm nhiễm bẩn, ít nhất là bây giờ nàng tạm thời ko cần biết, thế nên hắn ngắt lời:”Ko phải, tỷ tỷ đang nói giỡn với muội đó…”

Như hiểu ý Cổ Diêu thiếu nữ nhìn hắn một cái nói nhỏ vào tai hắn:”Tốt gúm, còn nhỏ mà đã biết thương hoa tiếc ngọc.”

Cổ Diêu ko nói gì, cứ như theo Tiểu ma nữ này nói hắn đang dụ dỗ trẻ em, có âm mưu bất lương với phụ nữ.

Hàn Đan thở phào nhẹ nhỏm:”muội nói mà, ý, được rồi, tỷ tỷ ơi, tỷ tên gì vậy?”

Nói lại, cho đến bây giờ, Cổ Diêu cũng ko biết chính xác tên của tiểu ma nữ này, nên đối với câu trả lời cũng có chút để ý.

Thiếu nữ để lộ ra nụ cuời ma nữ của nàng:”Ta sao, ta họ Diệp tên Lâm , gọi Diệp lâm, có phải là rất êm tai ko?”

Hàn Đan vỗ tay reo:”diệp Lâm tỷ tỷ, thật sự là rất êm tai.”

Cổ Diêu âm thầm nói, dễ nghe thì dễ nghe nhưng mà 8 9 phần là nói xạo, nàng ở khách sạn bấy lâu cũng ko nói lai lịch với tên vậy mà Hàn Đan hỏi một câu đã trả lời .

Bất kể thế nào cũng có thể xưng hô, ko có kêu là “ế’ “ề” “ê” nữa.

Diệp Lâm vẻ mặt vui vẻ nói:”tiểu Muội muội, muội thật là thông minh, thông minh hơn tên ma cà bông Cổ Diêu kia nhiều.”Hàn Đan vội nói:”Ko Cổ Diêu ca ca thông minh lắm mà.”

Diệp Lâm hướng Cổ Diêu mặt cười đầy vẻ âm hiểm:”Có nghe ko hả, thông minh lắm mà.”

Được trở thành trẻ thông minh, Cổ Diêu nghe mà chỉ biết cười khổ, Tiểu ma nữ này lợi hại thật mượn lời người mà cũng nói khái mình được, nhưng mà lời này từ miệng Hàn Đan nếu phản đối thì có chút hơi kì kì.

Mấy người cười nói với nhau, thời gian trôi qua rất nhanh. Khác với họ Hàn đại hộ có chút thất thần nhìn có vẻ mang tầng tầng tâm sự.

Dọc đường đội ngũ ko có gặp ma thú lợi hại còn bọn bình thường thì khỏi lo, chỉ cần thấy xỉ ngạc là chịu hết nổi tự động bỏ đi. Nếu lộ trình có tên nào khó đối phó Lôi Mông thả ra ong trinh sát có thể nhìn thấy trứơc nên đội ngủ có thể đổi đường khác mà đi. Đây chính là tác dụng của tuần thú sư, ko chỉ có thể vận thân chiến đấu mà còn có thể giúp cho đội ngũ nắm trước tiên cơ.

Như vậy đến khi tiến sâu vào Ma Nghệ Sơn Mạch, số ong trinh sát mới từ xa bay lại đến bên tay Lôi Mông, hai cánh cứ ông ông cử động ko ngừng.

Tất nhiên là chỉ tuần thú sư mới có bản lãnh nghe cái loại “nói chuyện” này mà thôi.Gương mặt vẫn bình tĩnh của Lôi Mông trở nên trầm trọng, lập tức ra lệnh mấy con xỉ ngạc dừng lại.Từ khi vào Ma Nghệ sơn lĩnh tuy đội ngũ vẫn bình thường duy chuyển nhưng xét kỹ thì có chút quái dị.

Dương Phong giục ngựa hỏi:”Lôi Mông, chuyện gì vậy?”
Sắc mặt Lôi Mông càng ngưng trọng:” Đoàn trưởng , chúng ta có phiền toái rồi.”

Nương theo đó là 1 tiếng sói tru, báo rằng phiền toái tới rồi.

Lôi Mông nói:”Chúng ta chạm phải bầy phong lang.”

Tại ma Nghệ sơn lĩnh, người có kinh nghiệm đều biết, đáng sợ nhất ko phải là gặp ma thú hung mãnh.

Dù gặp ma thú hung mãnh ít ra còn có thể quần công, bằng vào số đông mà đem nó giết đi hay đuổi nó chạy, dù ko đông người có thể bỏ chạy, nhưng mà đụng phải bầy phong lang, ngay cả chạy trốn cũng ko có cửa.

Phong lang ở trong núi Ma Nghệ này chỉ là ma thú bình thường thôi, tuy nhanh như gió, mạnh về tốc độ, nhờ đó mà có tiếng, song thực lực chúng ko mạnh, vũ khí duy nhất là răng và móng nhọn, ko rành công kích xa, cũng ko có kỹ năng thiên phú. Dù là thợ săn thường chũng có thể đánh thắng hai con.

Nhưng mà phong lang họp thành quần cư thì tình hình sẽ khác. Phong Lang là loài sống theo bầy đàn, thường thì lập thành đội 3 - 5 con, cùng chia thức ăn. Cũng có khi có hơn 10 họp thành 1 bầy cùng hoạt động, nhưng mà trên trăm con thì chúng được xưng là bầy phong lang. Trăm chỉ là bầy phong lang nhỏ nhất, bình thường 1 bầy phong lang có 2000 con có khi lên đến cả vạn, tất nhiên thành một chi quân đội nhỏ.

Nghĩ thử xem, một bầy phong lang như thủy triều xông lên thì cái gì sẽ xảy ra.

Bằng vào tốc độ của phong lang, uy lực của bầy sói trong hỗn chiến càng tăng thêm, mà bọn chúng là sinh vật tham lam, một khi đã thấy mục tiêu, muốn chúng dễ dàng bỏ qua, thật là khó khăn vô cùng.

Trừ bỏ tốc độ bản lĩnh xuất sắc khác của phong lang là khứu giác thậm chí có thể theo mùi trong gió mà truy sát con mồi, ong trinh sát ko phải vạn năm, được thuần dưỡng đã lâu nên nhiễm hơi người, bây giờ vô tình chúng trở thành vật phản chủ làm đầu mối cho phong lang, bị phong lang bám theo tới tận đây.

Tiếng sói tru thi nhau mà vang lên, rất nhanh chóng, phía trước xuất hiện rất nhiều ánh xanh như ma trơi, đó là đôi mắt phong lang.

Nghe tiếng sói tru ổ Diêu mở cửa sổ hắn ko khỏi hít một ngụm hàn khí.

Đen kịt cả mãnh rừng, đều là phong lang.

Vận khí của Hàn đại hô ko phải là tốt lắm, họ đụng phải một bầy phong lang ko nhỏ chút chút nào, theo như tình báo mà con thiên mục trùng của Lôi Mông hồi báo thì ít nhất có 4000 con.

Quyển 2 - Chương 3: Phá ma âm

Gặp phải bầy phong lang mà rối loạn trận thế tự mình chạy lung tung sẽ chết nhanh hơn mà thôi.

Sáng suốt nhất chính là biện pháp kết thành vòng phòng ngự, lấy lực lượng tập thể để chống đỡ, như vậy mới có cơ may vựơt qua đại nạn.

Bốn con sa xỉ ngạc tạo ra một vùng đất trống trãi hình tròn.

Ít nhất chỗ khối đất hình tròn này cũng có thể an toàn.

Trong cả đám phong lang cao như ngọn núi, trong đó có một con khác biệt hơn hẳn, toàn thân đều là long màu đỏ, từ xa nhìn tới cứ như là ngọn lửa cháy bùng, trong bầy phong lang có nó là toát ra vẻ khác biệt nhất.

Đây là phong vang vương, trong bầy phong lang thường có một thủ lĩnh, nó ko chỉ là mạnh nhất mà còn có có kỹ năng thiên phú.

Con phong lang vương tỏa ra thần sắc cực kì cao ngạo nó xem bọn loài người đáng thương trước mặt chắc chắn sẽ trở thành bữa ăn của nó.

Một tiếng tru dài nổi lên từ trong miệng nó.

Khác với tiếng tru của bầy sói tiếng tru của nó trầm thấp mà khàn đục có vẻ như thúc dục tiến công.

Mấy con sa xỉ ngạc bổng dưng lộ vẻ lo âu. Cũng may chúng là ác thú bị thuần hóa thành sủng vật, nếu là kỵ mã bình thường kháng cự lực ko cao chỉ sợ là đã đem tất cả mọi người trên lưng ném xuống.

Tiếng tru có lực xuyên quá mạnh đến cả trong sương phòng, tới tận trong tai tất cả mọi người.

Nghe thanh âm này Cổ Diêu thấy đầu óc mông lung, có vẻ như muốn nôn mửa, tựa như là muốn ngất, khó chịu vô cùng.

Hàn Đan lấy hai tay bịt chặt tai lại nhưng mà vẫn ko có cách nào ngăn cản thanh âm xâm lấn, lộ ra nét khó chịu trên khuông mặt nhỏ nhắn, lúc này nàng mới hiểu thế giới cũng ko phải là tốt như trong tưởng tượng. Cũng may nàng từ nhỏ đã tập võ nên còn có thể miễn cưỡng chịu đựng.

Thiếu nữ thì sắc mặt vẫn như bình thường chỉ ngồi nhìn chăm chăm ngoài cửa sổ.

Đám hộ viện từ trước sau hai con sa xỉ ngạc cũng đã đến đủ, nhìn bấy phong lang chúng đã lộ vẻ khiếp nhược nay lại thêm tiếng tru quái dị càng làm chúng sợ hãi có kẻ còn bỏ chạy.

Cả bầy phong lang nhất thời ngửa mặt lên trời rú cao, nhất thời trời đất rung chuyển, lá cây rụng rớt lả tả, chim trời bay tán loạn các loại thú nhỏ thì chạy loạn như đại nạn lâm đầu.

Sao khi tru lên, tất cả lông mao bọn phong lang đều dựng cả lên chứng tỏ chúng hưng phấn vô cùng.

Tiếng tru vừa rồi chính là kỹ năng của phong lang vương --- Lang Vương siêu âm.

Đây là một kĩ năng thuộc âm hệ, trừ việc đả kích sĩ khí của kẻ thù còn có thể nâng cao sức chiến đấu chung của bầy phong lang.Có loại kỹ năng cường hãn này trách ko được nó lại trở thành phong lang vương.

Một thanh âm cao vút cũng vang lên nhưng là do đoàn trưởng dạ lang dong binh đoàn phát ra.

Thanh âm này làm cho toàn bộ hộ viện từ trong mộng tỉnh lại, đối với sự khiếp hãi ban nãy thật là xấu hổ.

Lôi Mông cười nói:”Lang Vương bớt kiêu ngạo đi, ko chỉ có ngươi mới có kỹ năng thuộc tinh thần hệ, đoàn trưởng chúng ta cũng am hiểu Phá Ma Âm.” <@Tên này là tuần thú sư chứ có biết nói tiếng thú đâu mà nói với con Lang Vương nhỉ?>

Phá ma âm là một kỹ năng tinh thần của kỵ sĩ, kỵ sĩ là loại nghiệp ít có tín ngưỡng, rất nhiều kỵ sĩ có tinh thần lực cường đại có thể đem tinh thần cùa mình ẩn chứa vào trong thanh âm của mình để giải trừ tinh thần công kích, có thể gọi là Phá Ma Âm.

Đối với phong lang trước mặt, Dương Phong cũng trầm ổn như vậy:”Mọi người ko nên hoảng, sa xỉ ngạc có thể cấp cho chúng ta một vòng phòng vệ an toàn.”

Sau đó hắn lại chỉ huy:”Sa xỉ ngạc sẽ ngăn cản một bộ phận phong lang còn lại sẽ là do chúng ta lo liệu nhưng nếu có lọt lưới thì làm phiền chư vị thủ hộ đại ca vậy! Ai ko có lực chiến đấu, đứng vào giữa mau!!!”

“Vâng!”

Bọn hộ viện âm thầm làm theo. Vì sự kiên định của Dương Phong, bọn họ vốn sợ hãi nhưng bây giờ cũng ko còn bối rối.

Trừ sa xỉ ngạc còn có bốn vị dong binh ngăn cản phần lớn phong lang, bọn họ ở trong cũng ko có áp lực gì lớn, vả lại họ đều là trung niên cả, ko phải là mấy tiểu mao dầu, có vài con sói loạt lưới mà ko giết nổi vậy thì mặt mũi còn chút nào ko, với lại tiền lương hộ viện nhận bấy lâu nay chỉ càng thêm xấu hổ.

Lập tức bốn vị dong binh chia ra tứ phương mà tấn công, chính vì ma pháp sư thể lực khá yếu cho nên Lôi Mông đã cho đầu cự hùng theo bảo vệ vị pháp sư Gia Lợi Đặc, có sợ bảo hộ của ma thú nên ma pháp sư có thể được bảo vệ an toàn.Lang Vương thấy siêu âm bị phá giải có chút nổi giận lập tức phát động công kích.

Cả bầy phong lang giương nanh múa vuốt xông thẳng lại.

Bốn phương tám hướng tiền hậu tả hữu đều có phong lang cứ như là thủy triều tràn đến.

Cổ Diêu lần đầu mới thấy tràng diện như vậy nên mặt ko còn chút máu nào chỉ khí nắm thanh khốn long trong tay hắn mới từ từ an tâm trở lại.

Hàn Đan thì khỏi nói, trốn trong lòng mẹ ko dám nhìn.

Diệp Lâm thì vẫn giữ bộ dáng an an tại tại thong dong như cũ, ngay cả nhíu mày cũng ko có.

Sắp tới lúc chiến đấu, Lôi Mông hào tình vạn trượng :”Tới đây đi <@Common babe =))>, vừa lúc ta đang ngứa tay!”

Nhóm phong lang có tốc độ nhanh nhất xông đến, cỡ ba mươi con xông lên như điên cuồng, ko cần chiến thuật gì cả, chúng chỉ chơi cách đơn giản nhất -- biển người…à ko biển sói.

Bằng vào tốc độ của phong lang và số lượng ít ỏi của đối phương tràng chiến đấu này rất nhanh sẽ chầm dứt.

Nhưng mà có chuyện luôn ngoài ý muốn, chính là đối thủ của bọn phong lang.

Sa xỉ ngạc là ma thú thủy lục, phần lớn sống ở trên sông nước hay đầm lầy, tất nhiên bầy phong lang ko biết, nên khi tiến tới lập tức bị giáo huấn nặng nề.

Sa xỉ ngạc quẩy chiếc đuồi dài ngang một cái, lập tức có 20 con phong lang kêu thảm văng về sau 10 thước , tất cả đều ko đứng dậy nổi.

Phong lang tất nhiên thấy có chút ko ổn nhưng mà chúng nhìn thấy máu của đồng bọn hung tính lại đại tăng càng thêm liều mạng bất chấp tất cả mà xông vào.

Dù cho đuôi của sa xỉ ngạc có lợi hại hơn chăng nữa cũng ko thể 1 lần quét chết ngàn con sói, cho nên vô số con qua khe hở xông vào, cào vào người xỉ ngạc.

Lân giác của Xỉ ngạc là quá cứng cho nên mặc kệ cào cấu thế nào cũng chỉ lưu lại dấu mờ mờ, ý thức được sự khó xơi, phong lang chú ý đến bọn người bên cạnh.

Như chúng biết thịt người là cực kỳ ngon.

Nhìn thấy cả đám phong lang tiến lên bỏ qua xỉ ngạc, nữ chiến sĩ Y Lệ Na cưòi:”Có hảo khí lên diễn thôi.”

Quyển 2 - Chương 4: Kích liệt đại chiến

Khẽ kêu lên một tiếng một đạo bán nguyệt khí nhận từ đại kiếm của nàng bổ ra, bên ngoài còn cháy ngọn lửa bừng bừng.

Bán nguyệt nhận chẻ hai con phong lang làm hai, nhưng mà chưa dừng lại còn tiếp tục hướng con thứ ba mà bay đến.

Con phong lang thấy hạ tràng của hai đồng bạn nên rất kiêng kỵ khí nhận vội vàng nhảy qua né tránh.

Song trừ tính sắc bén khí nhận còn bay rất nhanh, Phong lang chỉ né được một nữa, nên chân vẫn bị chặt đứt, liệt hỏa thiêu đốt khắp long nó làm cho nó kêu rên ko ngừng lăn lộn trên mặt đất.

Đây là đòn công kích cao cấp tầm xa của chiến sĩ, là khí viên trảm, mô phỏng phong nhận của ma pháp sư mà thành, Nữ chiến sĩ là phong hỏa đấu khí kiêm tu,nên chiêu vừa rồi có thể gọi là Liệt Diễm Khí Viêm Trảm.

Thật lâu trước kia có người nói rằng chỉ có chuyên tu một loại ma pháp hay đấu khí thì mới có thể đại công cáo thành. Nếu mà lòng tham quá lớn luyện tập bác tạp thì dù luyện mãi cũng ko có thành tựu.

Cho tới khi phục hợp đấu khí xuất hiện mới có nhiều biến đổi.

Mọi người nhận thấy, có vài nguyên tố bất đồng có khả năng dung hợp, có thể tạo thành nhất thanh nhị sở tác dụng, so với kỹ năng đơn lẽ tốt hơn nhiều.

Như là hỏa hệ kỹ năng Liệt Diễm Cuồng Triều, lấy hỏa hệ làmchính, phối với phong nguyên tố, lửa cháy gió thổi tạo thành một thủy triều lửa, lực công phá tăng lên. Còn có mộc hệ phục hợp kỹ năng cuồng mạn đằng, nếu có thủy nguyên tố gia nhập có thể giúp sinh vật tăng trưởng nhanh thêm một tầng.

Ngoài hai cái đó còn có nhiều ví dụ khác.

Tạp Địch đại lục có nhiều gia tộc có bí kỹ gia truền, sự thật là phối hợp đấu khí, chỉ là phức tạp hơn nhiều, có thể nói tới ba bốn hay năm hệ thậm chí còn hơn cả như vậy.

Liệt Diễm Viêm Khí Trảm cũng là 1 trong những kỹ năng phục hợp, uy lực rất mạnh 1 chiêu làm cho 2 con sói chết 1 bị thương.

“Cuồng Bạo Lôi Tinh Linh, xin hãy nghe lời gọi của ta tới bên cạnh ta … Điện Quang.”

Theo tiếng ngâm khẽ của ma pháp sư 1 tia sấm sét bay từ ngón tay hắn vào con phong lang.

Con phong lang ko kịp kêu thảm chỉ chút là thành than.

Xung quanh nó còn có điện quang vây quanh, từ từ tán ra, bọn phong lang mà chạm tới luồng điện này, tất nhiên là tứ chi co quắp, sùi bọt mép.

Con người có thể cảm nhận điện hệ ma pháp ít thê thảm nhưng mà có thể khống chế nguyên tố tổ hợp thành ma pháp lại càng ít thảm thương, cho nên điện hệ ma pháp sư là vô cùng hiếm thấy đồng thời mỗi vị đều là vô cùng cường đại. Cứ như chiêu Điện Quang lúc nãy là kỹ năng đơn giản nhất đã có lực công kích khó tưởng, so với đồng dạng ma pháp căn bản hỏa hệ là hỏa cầu ko biết mạnh hơn ko biết bao nhiêu lần.

Sau khi Gia Lợi đặc ngâm xướng điện quang đều từ ngón trỏ hắn bắn ra, rơi vào mấy con phong lang cái khó chính là đều là chỗ mà nhiều con đang tập trung, như vậy cứ 1 tia chớp đồng thời giết chết 5 6 con phong lang.Công kích tầm xa giao cho Y Lệ Na và Gia Lợi đặc làm trước sau đó đến hai người còn lại.

Thân là đoàn trưởng, thực lực Dương Phong là ko cần nghi ngờ.

Tám con phong lang tấn công hắn, lúc này tuyết báo mới phóng ra 1 tia hàn khí làm khiến tám con phong lang tê dại thần kinh.

Dương Phong vung tay trường thương biến mất chỉ còn thấy 8 luồng kim quang.

Quang ảnh biến mất tám con phong lamg rơi xuống bất động. Nếu chú ý kỹ có thể thấy trên cổ chúng lưu lại 1 cái lổ nhỏ, ko có ngoại lệ.

Khác với màn máu tanh của hai người Y Lệ na Gia Lợi Đặc, kỹ năng của Dương Phong ko có chút máu tanh, kỵ sĩ là như hế, luôn ưu nhã, dù là lúc chiến tranh. <@Quởn>

Tuyệt kỹ vừa rồi rất có tên nghe rất êm - Phồn Tinh Tự Cẩm.

Trừ vẻ bên ngoài, tuyệt chiêu này còn có đặc điểm là dùng lực ít nhất giết nhiều địch nhân nhất.

Đương nhiên ko có tạo nghệ đừng hòng thi triển nó, với người dung nó phải có nhãn lực và tộc độ cực kì cao.

Lôi Mông là người có cách chiến đấu hào sảng nhất trong số các dong binh, hắn bắt 1 con phong lang làm vũ khĩ xông lên tấn công bọn còn lại. <@Thú tính thế đó>“Rắc! Rắc!”

Tiếng xương cốt gãy vụn do va chạm nhau vang lên liên tục, đối với các con phong lang mà nói thì con phong lang trên tay của Lôi Mông không còn là đồng loại nữa mà giống như là tử thần đòi mạng.

Lôi Mông xé đầu phong lang trong tay làm hai nội tạn tâm can của nó rơi tứ tán, hắn đấm ngực kêu điên cuồng, bóp nát 1 đầu dã thú, dã man cùng cực khiến người nhìn phải sợ.

Cận chiến vũ giả rất dễ ngộ thương nói chi là Lôi Mông điên cuồng liều mạng, ko câu nệ gì cả, một con phong lang thấy cơ hội lập tức cắn vào lưng hắn.

Đang lúc tưởng sẽ được thưởng thức thịt người ngon lành, nhưng con phong lang lại phát hiện cái của ngon này cứng hơn đá nữa.

Lôi Mông chau mày toàn thân căng lên làm cho răng của con phong lang gẫy nát hắn quay lại đấm 1 cái làm cho đầu con phong lang xấu số nát bấy.<@dã man>

Hắn là tu luyện ngoại công thân thể cực kì cứng cáp, một hai con phong lang nho nhỏ thì ko thể tạo thành uy hiếp.

Song đầu đại hùng có phương pháp chiến đâu ko khác gì chủ nhân nó, vũ khí là hùng chưởng tung một cái là phong lang thành thịt ép.

Đuôi của sa xỉ ngạc làm phong lang ko chết thì bị thương, Liệt hỏa khí viên trảm ko ngừng thu hoạch mạng của phong lang, điện quang của Gia Lợi đặc vẫn lợi hại, theo như tinh chúc đầy trời phong lang chết dưới thương của dương phong cũng ko dừng lại, còn đụng vào Lôi Mông ko bị xé nát ra mới lạ, còn dưới chưởng của nặc địch lạp ko con nào ko trở thành thịt vụn.

Dọc đường đi chỉ có thấy tiểu hiến mà thôi, hộ viện lần đầu thấy được Dạ Lang dong binh đoàn thể hiện thực lực, thấy họ mạnh mẽ vô cùng trong lòng ai cũng đại chấn tinh thần.

Có vài con vượt qua đoàn dong binh trấn thủ đều bị loạn đao loạn kiếm của họ chém chết.

Cho dù có vài đạo phòng ngự cẩn mật nhưng vẫn có nguy hiểm, một con phong lang thể tích nhỏ nhưng nhanh hơn đồng bạn nhiều, đã xuyên qua tất cả tới khu trung tâm nơi của bọn Cổ Diêu đang đứng.

Phải biết nơi này ngoại trừ hàn đại hộ tất cả đều là nam phụ lão ấu ko có chút năng lực chiến đấu bảo vệ, bọn hộ viện tay chân luống cuống, song bọn họ ko có nhanh như bọn phong lang.

Đột nhiên Cổ Diêu giơ khốn long côn lên.

Tất nhiên thực lực hắn thua xa phong lang nhưng mà nghĩ tới Hàn Đan là hắn dốc hết sức bình sinh ra.

Lúc này con phong lang lại tự dưng vô thanh vô tức ngã xuống, dù là tốc độ công kích của Dương Phong cũng ko nhanh như vậy, khi hắn giết sói còn mất chút thời gian nhưng con sói này ko giống vậy ko có dấu hiệu công kích giống như nó tự bạo mà chết.

Quyển 2 - Chương 5: Dong binh đích mặc khế

Tinh thần của Cổ Diêu hạ dần xuống lúc này hắn mới nhớ dần đến Diệp Lâm bên cạnh.

Đúng rồi chính là nàng ra tay, nàng chính là cao thủ, suýt chút nữa là quên mất.

Nhưng mà Cổ Diêu cũng Không để ý thấy rằng Diệp Lâm cũng đang kinh ngạc vô cùng nhìn con phong lang trên mặt đất, nhìn vẻ mặt nghi hoặc kia thì có thể dám chắc Không phải nàng giết con phong lang kia.

Bọn hộ viện tất nhiên cũng Không rõ là vì sao,nhưng mà con phong lang này trước khi xuyên qua hai tầng phòng thủ cũng đã bị nội thương, lúc này chịu Không nỗi nên bạo thể cũng Không có gì là lạ.

Xuất hiện một lần ngoài ý muốn bọn hộ viện lại càng thêm cẩn mật. Không dám buông lơi chút nào.

Tràng diện cuộc chiến càng lúc càng quyết liệt thì xác phong lang càng nhiều nhưng mà đám sói đói kia xem ra chưa chịu bỏ cuộc.

Y Lệ Na là nóng nảy nhất nàng có chút chịu hết nổi.

Sau khi bổ ra một chiêu liệt hỏa, nàng lại thu kiếm về, tăng thêm 1 tầng liệt hỏa phổ vào kiếm, liệt hảo lúc này vô cùng mạnh mẽ, đại kiếm dài hai thước nhưng liệt hảo ở mũi kiếm cứ phun ra nuốt vào Không ngừng.

Lấy mủi chân làm trục Y Lệ na xoay tròn tiến lên, xoay càng lúc càng nhanh nhanh tới mức Không cón thấy thân thể của nàng, chỉ còn lại 1 cái long quyển liệt hỏa, hơi nóng lan tỏa khắp nơi.Sáu bảy con phong lang bị cuốn vào lưới lửa lập tức bị cự kiếm xé thành mảnh nhỏ.

Con hỏa long bay thẳng ra ngoài, tới chỗ nào thì phong lang nơi ấy tức thì biến thành từng khối thịt nhỏ, máu văng đầy trời. Từ xa nhìn đến cứ như Y lệ na đang nhảy một vũ khúc kiều mị, nhưng chỉ có điểm khác là người xướng nên khúc nhạc là tử thần, vũ khúc của tử thần.

Trong vòng 10 giây người ta lại thấy thân ảnh của Y Lệ na. Dưới mặt đất là những xác chết của bọn phong lang còn Không đến hai mảnh, chỉ có chút thời gian mà thôi, Y Lệ na đã đồ sát tám chín mươi con phong lang!

Phong hoa viên vũ khúc của chiến sĩ uy lực kinh nhân là chiêu quần sát, chỉ là cũng có chút đỉnh khuyết điểm.Trong thời gian ngăn thể lực bị tiêu hao lớn vô cùng, nhìn Y Lệ na có chút Không cầm cự nổi.

Bọn phong lang giảo hoạt làm sao mà bỏ qua cơ hội như thế được thừa cơ mà tấn công. Nhìn thấy Y Lệ Na tiêu hao thể lực lập tức có hơn 10 con phong lang tru lên xông lên.

Với thể lực của Y Lệ Na lúc này thì đối phó với bấy nhiêu phong lang chỉ có thể chết nhưng nàng Không quan tâm vì nàng biết chắc sẽ có người giải cứu.

Kịch liệt rung động khối bụi mù trời, thân thể Lôi Mông vốn đã cao lớn, giờ lại to lớn thêm vài phần vai phải hạ xuống như một quả cầu bay thẳng đến chỗ Y Lệ Na.

Trong lượng hắn bây giờ có thể so với Thản Khắc, đứng chắn trước Y Lệ Na.

“Ầm”
Một tiếng nổ thật lớn, 10 con phong lang bị chấn bay.

Mấy con phong lang bị chấn bay như viên đạn bắn tiếp vào đồng bạn chúng rồi dư lực lại tiếp tục làm cho bọn phong lang dính “đạn” kia trở thành những viên đạn bay vào đồng bọn phía sau.

Chỉ trong chút lát phản ứng mà Không biết có bao nhiêu con phong lang bị chấn bay.

“Thế nào chiêu dã man tam đại chạm của ta Không tệ chứ hả?”

Lôi Mông giữ vững thân hình làm ra cái tư thế mà hắn cho là hấp dẫn nhất.

T

ất nhiên là kẻ thô cho dù có làm đẹp đi chăng nữa thì cũng có hạn chế.

Y lệ Na nhìn đống bụi bay mù trời trợn mắt nói:”Ngươi Không biết nhẹ tay hơn một chút hay sao.”

Nhìn cái hậu quả của Dã man tam đại chạm, nhìn vẻ mặt muốn nổi điên của Y Lệ Na, Lôi Mông cười khan:”Ta tưởng nàng thấy cái gì dã man mới đẹp chứ!” <@Ngu vãi>

Lôi Mông rời đi chổ của mình thì phương tuyến phòng ngự tất nhiên là khuyết đi 1 lỗ, phong lang dựa vào đó mà xông lên, ngu gì chúng bỏ.
“Ai da. Lôi Mông ngươi thật là Không biết công bình tại sao lần nào ngươi cũng làm anh hùng cứu mỹ nhân còn ta thì thu thập tàn cuộc.”

Ma Pháp sư Gia Lợi Đặc khi nói thì cũng đống thời lao ra, hai tay Không nhàn rỗi lần này hắn Không dùng ngón trỏ ma là cả hai bàn tay, xoay chuyển Không ngừng.

“Lôi tinh linh vô cùng mạnh mẽ, tuân theo lời khế ước ngày xưa, hãy trợ giúp chó ta tiêu diệt tất cả địch nhân trước mặt-Điện Quang Võng.”

Theo lời chú ngữ của Gia Lợi Đặc lưới điện từ tay hắn bay ra, hướng tới phương vị bỏ trống của Lôi Mông bay tới.

Cái đám phong lang ngu ngốc tưởng chiếm được tiên nghi kia Không còn chổ nào à tránh bị lưới điện bắt lại kêu thảm Không ngừng, mùi thịt chín bay đi khắp nơi.

Nặc Địch Lạp Không thích bọn kia cứ biểu diễn mãi, nó muốn chứng minh nó là mãnh thú có thực lực cường hãn, lập tức hai đầu gấu xoay tròn, hai tay mạnh mẽ vổ xuống đất.

Theo chấn động mãnh liệt, hai cây giáo đất từ dưới xuyên thủng bọn phong lang muốn đánh lén Gia Lợi Đặc thành một xâu. Làm sủng thú cao bậc thiên tính kỹ năng Thổ Tiêm của Nặc Địch Lạp Không thể coi thường.

Bên kia nữ chiến sĩ Y Lệ na cũng hồi khí, liên tục phát ra hai đạo liệt hỏa khí viên, chuẩn xác chém hết vài con phong lang tránh khỏi tuyệt chiểu của Gia Lợi Đặc. Lúc này Lôi Mông đã trở về chỗ cũ.

Trong sơ hở có nháy mắt cũng Không làm cho Dạ Lang dong binh đoàn vôn phối hợp quá ăn ý có chút khẩn trương nào.

Chỉ có Dương Phong Không tỏ vẻ gì, đoàn viên có thể xúc động nhất thời, Không có ảnh hưởng lớn chưa biết chừng còn có thể đề cao chiến ý cho họ, dù sao thì sự phối hợp ăn ý cũng cứu vãn được. Song thân là đoàn trưởng, hắn là trung tâm đại não của dong binh đoàn, lúc nào cũng phải bảo trì tĩnh táo, đề phòng tình huống bất trắc.

Cứ như vậy bọn phong lang chết dưới thương của Dương Phong là chết nhiều nhất Kỵ sĩ thương của hắn Không có thanh thế như đoàn viên còn lại nhưng luôn là chính xác nhất. Nơi hắn trấn thủ Không có con phong lang nào vượt qua.

Cổ Diêu nhìn Dạ Lang dong binh đoàn, vốn là một vuộc chiến tàn khốc, tới tay họ thành 1 màng biểu diễn đặc sắc, lấy bọn phong lang mà đồ sát, Không có chút nào trở ngại.

Nỗi sợ hãi ban đầu khi gặp bầy sói kết thúc hắn lại thấy hưng phấn, nhiệt huyết sôi trào, đây là sự kích thích mà cuộc đời hắn hướng tới.

Trừ bỏ đạo thiết, Cổ Diêu đã tìm thấy mục tiêu cho đời mình.

Song hắn vẫn chưa thể hưởng thụ cảm giác này như kích tình được vì hắn còn là một kẻ yếu, rất yếu.

Nghĩ tới đây, Cổ Diêu nắm chặt Khốn Long, ngón tay đều trắng bệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau