VÔ SỈ ĐẠO TẶC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Vô sỉ đạo tặc - Chương 11 - Chương 15

Quyển 1 - Chương 11: Ma nghệ sơn mạch

Dong binh đoàn là tập hợp các vũ giả nhận nhiệm vụ đánh thuê, họ tụ họp với nhau, hỗ trợ giúp đõ lẫn nhau cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ của đội đã nhận.

Dong binh đoàn cũng có nhiều loại, lớn thì có hơn trăm người, nghìn người, ít thì là hai ba người.

Dong binh là dựa vào nhiệm vụ mà nhận thù lao, có thể là bảo vệ hàng hóa, bảo vệ người, tìm người tìm thú nuôi hay là liệp sát ma thú, không nữa thì là giao hàng, hay các nhiệm vụ đại loại như thế.

Nói tóm lại là chỉ cần có tiền và chỉ cần ko vi phạm qui tắc của bản thân họ đều làm, hơn nữa đa số các nhiệm vụ đều hợp pháp. Lính đánh thuê cũng rất có qui tắc họ có lòng tự trọng riêng, nên ấn tưọng của họ trong lòng người dân tạp Địch đại lục cũng rất tốt.

Phí Thản nói tiếp:”Từ Vọng Xuân Đô đường xá xa xôi mà dạo này thời thế hỗn loạn bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp cường đạo, cho nên Hàn đại hộ mới thuê Dạ Lang dong binh đoàn làm bảo tiêu trên đường đi.”

“Vậy còn hai cái đại gia hỏa kia?” Cổ Diêu chỉ vào hai con gấu mà lòng còn phát run.

Mặc dù vừa mới xuất môn còn ngu dại nhưng mà Cổ Diêu cũng ko có đối với Lôi Mông mà ôm hận hắn hiểu Lôi Mông cùng lắm cũng chỉ là muốn đùa cho vui, với lại về sau, Lôi Mông cũng chiếu cố hắn ko ít, dù sao là một vũ giả, hắn cần gì phải tốt với một tiểu nhân sai vặt trong khách sạn như vậy chứ.

“Á, nó là sủng vật của tuần thú sư Lôi Mông!”

Tuần thú sư?

Trên đại lục có chức ngiệp là chuyên môn bồi dưõng sủng vật để sử dụng, ngưòi ta gọi họ là tuần thú sư.

Cổ Diêu lập tức minh bạch, trách ko được tại sao hai con cự hùng kia nghe lời Lôi Mông như thế.

Nói tới đây, Phí Thản dừng lại dặn:”Thôi như vậy là đủ rồi, đối với chuyện của bọn họ chúng ta đừng quan tâm nhiều có lẽ sẽ hay hơn.”

Cổ Diêu gật đầu theo chân Phí Thản mấy ngày hắn học được ko ít điều, trong đó ít nhiều chuyện là triết lí bảo vệ thân thể tiên quyết.

Đợi mọi người ăn cơm xong, kỵ sĩ đứng dậy, mới nói với lão chủ mập mạp:”Hàn đại hộ, đội ngũ của chúng ta đã đi hơn hai mươi ngày mọi người thân tâm mệt mỏi, giờ trời gần tối, nếu muốn đang đêm vượt Ma Nghệ sơn mạch có lẽ rất nguy hiểm, chi bằng chúng ta ở khách sạn nghỉ ngơi chút ít rồi sáng mai lại tiếp tục lên đường?”

Hàn Đại hộ như muốn nói gì đó lại thôi, gật gật đầu:”Hết thảy đều theo Dương Phong đoàn trưởng an bài vậy.”

Vị kị sỹ Dương Phong kia thở phào một hơi:”Vậy quyết định như vậy đi.”Nói rồi chuyển hướng sang Phí Thản hỏi:”Lão bàn, khách sạn còn đủ phòng hay ko? Chúng ta muốn hai mưoi bảy gian.”

Phí Thản vừa nghe nhứ thế gương mặt lập tức lộ nét cười đây là việc mua bán lớn à nha, hắn ở qua đêm trong khách sạn, vậy ít nhất cũng kiếm được hai đôi kim tệ đó mà.

Trong lòng đã có tính toán Phí Thản liền nói nhanh:”Tất nhiên là có, phòng của bổn điếm còn thừa rất nhiều, quí vị khách quan cứ yên tâm.”

Cổ Diêu nghe Dương Phong nói nhịn ko nổi nữa phải hỏi:”Các vị phải đi qua Ma Nghệ sơn mạch sao?”

Ma Nghệ Sơn Mạch cách phía tây thành ko xa độ mưòi dặm nằm lọt giữa xích viêm và hàn băng thành.

Núi non do vô số cao phong hiểm cốc tạo thành, dài hơn hai trăm dặm, ma thú nguy hiểm hung mãnh nhiều vô cùng, là một địa phưong vô cùng nguy hiểm. Thường xuyên có mạo hiểm giả vào đó liệp sát ma thú lấy tinh hạch, song chỉ là trong núi cũng có ít lắm, vài bộ phận vì lòng tham tiến sâu vào trong đó, hy vọng có thể tìm đựợc tinh hạch quí giá, nhưng mà phần lớn đều là ko thể trở về, vì 8 9 phần đều trở thành đồ ăn trong bụng ma thú.

Cũng có ko ít dược nông đi hai bên sườn núi mà hái thuốc nhưng chỉ là ban ngày còn về đêm thì có tiếng nghệ ngữ, nghe như có vẻ tíếng gọi mệnh.

Dược nông nào nghe được nghệ ngữ tự dưng mất hết ít thức sẽ đi sâu vào trong núi và đột nhiên mất tích. Cư dân các khu phụ cận đều cho là có ma quỉ dẫn dụ, rồi ko biết từ khi nào thì có cái tên ma Nghệ sơn mạch này.

Vị Kỵ sĩ cũng ko có vì thân phận hạ nhân mà xem nhẹ Cổ Diêu vẫn lấy thần sắc bình thưòng mà hỏi lại:”Tiểu huynh đệ, có vấn đề gì hay sao?” Mặc dù Phí Thản đã bảo hắn là ít ít xen vào chuyện của ngưòi ta nhưng mà hắn vẫn ko có nghe, vì hắn thấy những người này cũng không phải là người xấu, nhịn hết nổi đành phải nhắc:”Khách nhân, có phải các ngài từ rất xa mới đến, đối với Ma Nghệ sơn mạch ko biết gì phải ko? Nó là chốn hung tà vô cùng! Hơn nữa qua được Ma Nghệ sơn thì cũng ko có thành trì lãnh địa, cứ như là chốn hoang vu ko người, ngàn dặm là hoang mạc trên đất đều là sói lang hổ báo, cũng chưa biết đi bao xa mới ra được đó.”

Dương Phong mỉm cưòi:”Ta biết, cám ơn hảo ý của tiểu huynh đệ nhưng ý chúng ta đã quyết rồi.”

Thật ra hắn cũng đã dự định đi từ ixích viêc thành qua duyên phỉ thành rồi đến sa chi thành của quận a dặm giá tư, dù cho lộ trình có dài gấp đôi nhưng mà an toàn hơn nhiều.

Nhưng Hàn đại hộ ko biết có phải là do còn lí do khác hay sao mà hắn quyết tâm chọn con đường đi qua núi non, ai khuyên cũng ko nghe, dù sao người ta cũng là chủ Dưong Phong chỉ còn biết nhắm mắt đưa chân vậy.

Nghe nói vì trốn tránh quan thầu, chứ cho là vậy đi.

Theo họ nói dù nơi này có nhiều ma thú lợi hai nhưng cũng có những kẻ cực kì hung hiểm.

Dong binh đoàn 4 người là có thể đánh lui ma thú bình thường, có chỉ huy dù sao cũng có điểm có tác dụng, đông người như vậy ít nhất cũng có thể tự bảo vệ.

Cổ Diêu nghe giọng tự tin như vậy cũng ko nhiều lời nữa.

Đêm đó đoàn người ở lại khách sạn, lão bản Phí Diêu mừng ko kể , chỉ khổ thân Cổ Diêu chỉ đi châm trà từng phòng thôi đã là công tác ko nhẹ rồi.

Làm việc cực lực mới quay về phòng, Cổ Diêu chưa từng xem mình thế nào đã lập tức leo lên cái cái giường nhỏ của mình.

Mặc dù nằm trên chiếc giường ấm áp của mình, cơ thể đã đỡ mệt mỏi nhiều nhưng Cổ Diêu vẫn ko nhịn được rên rỉ.

Rên rỉ một hồi hắn nhớ tới có ngày từng rình coi một kỹ nữ phát tiếng rên mê hồn, cảm giác thú vị, tâm huyết lại tăng lên rồi học theo như các nàng mà … rên rỉ <@muốn biết hắn rên thế nào thì vào HLM thì biết ~.~ >

Chính lúc này ngoài cửa truyền đến một thanh âm như là chuông bạc của nữ nhi:” Đại ca ca, ca ca đang làm cái gì vậy?.”

Cổ Diêu hốt hoàng đừng lên chỉ thấy nữ nhi của Hàn Đại Hộ đang mở to đồi mắt đen nhánh, nhìn mình chằm chằm một cách kì quái.

Quyển 1 - Chương 12: Thành nhân du hí

Không xong cực kì không xong.

Vừa rồi nàng ta đã thấy hết rồi sao?

Cổ Diêu hận không tìm được cái lổ để chui, che dấu khuôn mặt khốn nạn của mình.

Tiểu cô nương nhẹ nhàng như con bướm đến gần Cổ Diêu vươn một tay đặt lên trán hắn.

“Tiểu ca ca người không có bệnh chứ hả?”

Ách cái này là là….” Cổ Diêu trong lúc nhất thời cũng không biết phải trả lời thế nào, qua một hồi lâu mới ho khan hai tiếng:” Đây là một cái trò chơi ta thấy người ta chơi rồi bắt chước đó mà!”

Tiểu cô nương lại càng hiếu kì, hỏi tiếp:”Là trò chơi gì vậy?”

Cổ Diêu hàm hồ nói:” Ây … là trò tế giao!”

Tiểu cô nương vỗ tay một cái:”Muội nhớ rồi, ba mẹ muội từng chơi qua, đó là hôm mà nữa đêm khi muội ngủ, bên giường họ tự nhiên lại vang tiếng dát dát chi chi gì đó, mẫu thân cũng kêu lên như ca ca như vậy. Nhìn bộ dáng rất là vui sướng, được rồi ca ca, chúng ta đồng thời chơi đi, được không?.” <~.~>

Cổ Diêu nghe vậy mém chút nữa là té bật ngửa, lau mổ hôi trán:”Không…không thể, đó là trò chơi của người lớn, chúng ta còn nhỏ, chưa được chơi tùy tiện đâu.”

Tiểu cô nương thất vọng, nhưng lại nhanh chóng nở nụ cười:”Không có sao, chờ muội lớn lên sẽ cùng ca ca chơi nha?”

Cổ Diêu thật tình không chịu nổi, thường thì nữ nhân 11 12 tuổi đối với quan hệ nam nữ đã có cái hiểu cái không, vậy mà nàng 14 tuổi rồi vậy mà cứ như tờ giấy trắng thuần khiết vô cùng.

Tiểu cô nương hồi lâu không thấy hắn trả lời, nhíu mày:”Ca ca , ngươi không muốn sao.”

Cổ Diêu dở khóc dở cười:”Cái này ta biết nói thế nào đây…”

Hốc mắt của tiểu cô nương đỏ lên:”Từ nhỏ tới giờ, ba ba đã không cho phép ta ra ngoài, chỉ có thể trong viện, cho dù lén đi chơi, thì hài tử bên ngoài cũng không ai muốn chơi với ta , ngay cả ca ca người cũng thế, có phải là ta càng lớn càng xấu, cho nên không ai muốn chơi với ta?”

Nhìn nàng “bỗng dưng muốn khóc” Cổ Diêu đau đầu không thôi, thôi thì cứ chơi liều, nói vội:”Không tiểu muội muội, muội không hề xấu, trái lại phi thường xinh đẹp đó.”

Tiểu cô nương nghe vây vội vàng hỏi lại:”Thật sao? Ca ca người không gạt muội chứ?”

“Không ta không nói dối, muội so với các nữ hài tử ta gặp qua đều đẹp hơn, lớn lên nhất định sẽ là một nữ tử làm cho người khác chết mê.”

Tiểu cô nương mỉm cười:”Nói vậy, ca ca không ghét muội.”Cổ Diêu gật đầu:” Đó là đương nhiên.”

“Vậy ca ca dồng ý sẽ cùng muội chơi cái trò kia khi mà ta lớn lên?” Tiểu cô nương hỏi tới.

Mỗi khi hỏi tới vấn đề này, Cổ Diêu xấu hổ vô cùng, dù cho bản thân hắn là tiểu sắc lang nhưng mà kêu hắn hạ thủ với một tiểu cô nương chưa lớn chưa biết gì thì hắn không làm nổi…..

Nhưng mà suy nghĩ lại, dù sao nàng cũng sắp đi xa ngàn dặm, đời này chỉ lo là không có cơ hội gặp lại. Chuyên hôm nay với tâm tính của hài tử, nàng sẽ nhanh chóng quên đi, cho dù nàng nhớ lớn lên rồi cũng chỉ cho đây là một hồi nháo kịch, vậy là hắn…gật đầu:” Ừ được rồi.”

“Vậy thì thực là tốt quá” Tiểu cô nương vương ngón út ra:”Chúng ta nghéo tay, ai cũng không cho phép thất hứa.”

Còn nhỏ quả nhiên vẫn là còn nhỏ, Cổ Diêu mỉm cười đưa tay ra nghéo tay với nàng.

“Muội là Hàn Đan, ca ca tên gì vậy?”

“Ta gọi Cổ Diêu.”

“Cổ Diêu ca ca gọi muội Đan Đan nha, ba mẹ hay kêu muội như thế đó.



Lúc này bên ngoài có tiếng phụ nhân kêu lên, Hàn Đan vội nói:”Cổ Diêu ca ca là mẫu thân gọi muội, muội lén đi ra, phải về ngay lập tức.”Chạy ra cửa rồi nàng như nhớ cái gì đó vội quay lại, đem vật trên cổ gỡ xuống nhét vào tay Cổ Diêu.

Đó là 1 cây kê tâm hình tiểu ngọc tinh xảo, màu lam, trên ngọc có khắc nhiều hình thù kì quái như văn tự như đồ án.Thợ khéo mới có thể làm thứ này, trên mặt trụy tử có điêu khắc phức tạp, bất quá dày đặc như mạch máu thế này thì hiếm lắm.

Ngay khi mà Cổ Diêu chưa hiểu ất giáp gì thì Hàn Đan nói:”Cổ Diêu ca ca, ngày mai muội đi rồi, có thể đi tới địa phương rất rất là xa, muội sợ sau này gặp mặt cũng không nhận ra ca ca, cho nên con tiểu trụy tử này tặng cho ca ca, là vật mà muội từ nhỏ đã mang nó, sau này ta nhìn nó là nhận ra ca ca.”

Dù không biết là tài chất gì làm nên ngọc bội này, nhưng mà xem về độ tinh xảo đã biết không phải là vật phàm, hơn nữa là đeo cho nhi tử từ nhỏ, xem ra là báo vật gia truyền quan trọng gì gì đó.

Cổ Diêu dù tham tiền nhưng mà cũng không muốn lừa gạt tiểu cô nương đáng yêu này.

Vừa định trả cho hàn Đan thì nàng đã như hồ điệp phiêu tân đi mất:”Cổ Diêu ca ca không được quên muội nha.”

“Ay ay chờ chút….”

Hàn Đan đã đi mất.

Cổ Diêu cầm khối ngọc trụy, không dám đuổi theo, vạn nhất mẫu thân Hàn Đan hỏi, đến lúc đó nàng vô tâm kể lại từ a đến z , vậy là xong, chẳng phải làm vấy bẩn trẻ em chưa thành niên sao.

Suy nghĩ lại sáng ngày mai, Hàn đại hộ ăn sáng rồi mới rời đi, đến lúc đó len lén trả lại nàng là xong.

Nghĩ vậy Cổ Diêu đem ngọc trụy thu vào lòng.

Úc, quên mất, quần áo mới cho thiếu nữ dưới mật thất, suýt chút nữa quên mang cho nàng.

Cổ Diêu vội vàng cầm mấy bộ đố mới hướng vế mật thất.

Dấu tiên gõ một tiếng hai giây sau gõ hai tiếng, hai giây nữa gõ ba tiếng, đấy là mật hiệu mà thiếu nữ qui định.

Mặc dù từ khi tạo ra gian mật thất này Phí Thản chưa bao giờ ghé qua mà thiếu nữ vẫn làm động tác cảnh giới này có thể nói nàng là một người phi thường cẩn thận.

Sau khi gõ cửa lần thứ ba, cửa lập tức mở ra, thiếu nữ với khuôn mặt như đang nổi giận.

“Hỗn đản sao lâu vậy mới đến?”

Quyển 1 - Chương 13: Tiểu ma nữ

Cổ Diêu sờ sờ cái mũi:”Không phải đâu, chỉ là hôm nay đột nhiên có 1 lượng lớn khách đến khách sạn ta phải châm trà pha nước cho họ nên mới đến muộn như thế này.”

“Khách nhân, là dạng người như thế nào?” Thiếu nữ nhíu mày hỏi.

“À, là tới từ vọng xuân đô, là một vị đại hộ áo gấm vinh qui, cùng đi với ông ta là toàn bộ gia quyến hộ viện. Ùm, mà trừ bọn họ ra còn có một dong binh đoàn do Hàn đại hộ thuê làm hộ vệ.”

“Dong binh đoàn?” Thiếu nữ nghi hoặc hỏi:”Là đoàn dong binh nào ngươi có biết tên hay không?”

“Ta nghe lão bản nói là Dạ Lang dong binh đoàn.”

Thiếu nữ gật gật đầu:”Ra là bọn họ.”

Cổ Diêu ngạc nhiên :”Ngươi biết bọn họ.”

Thiếu nữ dứt khoát phủ nhận:”Không chỉ mới nghe qua mà thôi.”

“Vậy là bọn họ rất là nổi danh sao?”

Thiếu nữ vẻ hơi trầm ngâm:”Không cũng chỉ bình thường mà thôi, chủ yếu tại vì dong binh đoàn này quá ít người chỉ có bốn mà thôi, bất quá tất cả vũ kĩ đều không tệ lắm, đoàn trưởng Dương Phong tu luyện kim hệ đấu khí, có thể nói là có chút bản lãnh.”

Đối với việc của Dạ Lang dong binh đoàn nàng chỉ nói một cách sơ lược, dù là Dương Phong đoàn trưởng mà trong mắt nàng cũng chỉ là “có chút bản lãnh” thôi, có thể thấy ánh mắt của nàng cao ngạo thế nào.

Dối vợi sự tự tin ấy, Cổ Diêu không dám hoài nghi, hắn cũng đã kiến thức qua sự kiện trong phòng tắm ngày ấy. Dù là tên thượng Phê hắc ám đáng sợ ấy xuất chiêu đuổi giết, nàng cũng chẳng có coi chúng vào đâu cả.

Càng tiếp xúc với thiếu nữ, Cổ Diêu càng cảm giác kiến thức của nàng quá uyên bác, thành thục không có chút nào giống như thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi đầu. Cổ Diêu từ nhỏ đã long bong, lưu lãng khắp chốn, chịu không biết bao cay đắng khổ đau, có thể tạm tự nhận mình là thiếu niên lão thành, nhưng mà nếu đem so với bà cô này, còn kém rất rất rất là xa.

Tựa hồ như tin tức mà Cổ Diêu mang tới cảm thấy hứng thú vô cùng thiếu nữ hỏi tiếp:”Bọn họ muốn đi đến chỗ nào?”

“Nghe nói là Sa Chi Thành ở tây bắc.”

“Sa Chi thành” hai con mắt thiếu nữ chợt sáng ngời.

“Làm sao vậy?”

Thiếu nữ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh:”Không có gì bọn họ đã đi hay chưa?”

Lời tuy là như vậy nhưng cái địa danh kia dường như rất hấp dẫn nàng, thiếu nữ hỏi có vẻ rất quan tâm đến hành trình của bọn người Hàn đại hộ.

Phản ứng của nàng làm cho Cổ Diêu thấy kì quái:”không có bọn họ còn trọ lại một đêm, sáng mai mới lên đường đi qua Ma Nghệ sơn mạch.”

“Là như vậy sao?” Thiếu nữ nói rồi đi trong mật thất qua lại mấy vòng như đang tự hỏi bản thân một vấn đề khó giải quyến nào đấy.Hồi lâu nàng lên tiếng:”Ngày mai ta đi”.

A nói như vậy thủy tinh tệ sẽ rất nhanh tự bò vào túi mà mỗi ngày cũng không cần phải hứng mấy cơn điên bất tử của nàng nữa.

Cổ Diêu trong lòng mừng thầm nhưng ngoài mặt lại nói:”Nhanh thế sao?”

“Còn nói là nhanh ta ở gian khách sạn này cũng đã hơn 10 ngày rồi, chút nữa là điên lên rồi đó”. Cổ Diêu cũng muốn cùng nàng lảm nhảm thêm vài câu nhưng hắn nghĩ rồi lại thôi, mới nói:”Vậy…” nói rồi hắn dụng ngón trỏ xoa xoa, nhắc nhở thiếu nữ.
Thiếu nữ trong lúc nhất thời vô ý, hỏi lại:”Cái gì?”

Cổ Diêu không còn cách nào khác đành trực tiếp nói thẳng:”Cô có nói là sẽ cho ta thù lao mà.”

Thiếu nữ hừ lạnh:”Yên tâm, ta sẽ trả, nhưng không phải là đêm nay.”

Cổ Diêu vội vàng hỏi lại:”Vậy phải chờ tới bao giờ?”

“Sáng mai trước lúc ta rời khách sạn, ngươi chờ nổi không hả, dù sao cũng chỉ có một đêm.’’ Nói xong nàng móc thủy tinh tệ ra hươ hươtrước mặt Cổ Diêu.

Cổ Diêu nhìn mà nuốt nước miếng:”Có thể cho xin trước một nửa, à mà vài đồng cũng được.”

Thiếu nữ mất hứng:”Chỉ có chút tiền con con ta lại lừa ngươi sao. Ngươi xem ta là hạng người như thế sao hả”.

“Ta dường nhiên không có ý như vậy rồi.” Cổ Diêu không cam lòng thu ánh mắt đặt trên túi thủy tinh tệ về. Nếu chọc giận cô nương này thì chỉ là lớp bụi trên thủy tinh tệ nói chừng cũng không có.

Thiếu nữ tựa hồ như có ý trêu Cổ Diêu nên thu túi tinh tệ về:”Vậy ngươi trở về, từ từ mà chờ…đi nha”.

Đêm nay tiểu tử này chắc có thể là ngủ không được.

Nàng đoán chính xác vô cùng cả đêm Cổ Diêu không thể nào ngủ thủy tinh tệ xinh đẹp cứ bay lòng vòng trong đầu hắn.

Cứ như vậy tới tờ mờ sáng, Cổ Diêu đành vác cái đầu nặng trĩu mà thức dậy.

Bình thường đếu là lão bản Phí Thản thúc mấy lần, cho tới khi lão dùng toàn lực của mình thúc thì Cổ Diêu mới chịu dậy mà mở cửa. Hôm nay sớm như thế này, Cổ Diêu đã rời giường thật là dọa cho Phí Thản á khẩu, chẳng biết có phải hôm qua hắn quên đắp chăn nên khí lạnh nhập não làm hư cả đầu óc rồi không nữa.

“Lão bản ta đi lấy đồ.”
Ngay cả rửa mặt cũng không kịp Cổ Diêu bùng ngay xuống mật thất, y như ám hiệu hắn gõ cửa ba lần, nhưng mà không có phản ứng.

Chỉ sợ thiếu nữ chưa thức Cổ Diêu gõ thêm ba lần nữa, nhưng vẫn hoàn toàn yên tĩnh.

Cổ Diêu có cảm giác không ổn,vì vậy đẩy cửa ra. Cửa lại không khóa, nhẹ nhàng mở ra.

KHÔNG CÓ AI!

Mật thất tính ra cũng không lớn lắm, mọi vật từng thứ từng thứ đều có thể nhìn rõ, thật sự là không có ai. Cổ Diêu tức muốn hộc máu cơ hồ như thấy túi thủy tinh tệ mọc chân mà “đi về nơi xa”.

Cái ả tiểu biểu tử đáng chết còn nuốt lời, vậy mà hôm qua còn nói cái gì không coi chút tiền là gì, dễ nghe quá nhỉ.

Khốn nạn, đàn bà càng đẹp, lại càng không thể tin!

Đây là câu Phí Thản đã từng dạy cho hắn, bởi lẽ chăng nữ nhân xấu không có lý gì lại đi gạt người, Cổ Diêu bây giờ tin rồi.

Nếu mà túi thủy tinh tệ kia chưa từng xuất hiện thì Cổ Diêu cũng không đến nổi đau lòng thê thảm vậy đâu, nhưng mà hết lần này tới lần khác nói đều đi tới gần túi của mình, chỉ chớp mắt là tiến vào.

Nhưng mà “mắt thấy tiến vào’ nó khác với thực sự tiến vào.

Cổ Diêu ngồi trên đất thất hồn lạc phách, cho đến lúc Phí Thản không nhịn nổi quát lớn hắn mới chịu đứng lên.

Phí Thản mở cửa khách sạn đợi mãi không thấy Cổ Diêu cả đám người Hàn đại hộ đều thức cả rồi, cần nhanh chóng chuẩn bị bửa sáng. Vì vậy mới cấp tốc tìm kiếm Cổ Diêu.

Vốn dĩ Phí Thản muốn mắng hắn vài câu nhưng mà bộ dạn tan nát thần hồn của Cổ Diêu, hình như là toàn bộ thân gia của hắn đều vẫn lạc, uể oải vô cùng, lão lại thấy không tiện mắng.

Vốn Phí Thản định là rình coi có chuyện gì? Nhưng mà vì bọn Hàn đại hộ lão không thể để Cổ Diêu không làm gì, Hàn đại hộ đã rửa mặt đang chờ bửa sáng đó.

Cổ Diêu bây giờ như là một “cánh hoa tàn”, một bước lê một bước lết.

Nhưng mà khi ra đại sảnh của khách sạn thì khách nhân đầu tiên hắn thấy làm hắn thiếu chút nữa la hoảng lên.

Thiếu nữ kia, đang đong đưa hai chân, nhàn nhã ngồi trên chiếc bàn uống trà, miệng nhâm nhấp từng ngụm nhẹ từng ngụm một.

Tâm tình Cổ Diêu ngay lập tức chuyển khổ thành vui, mà vui này hòa lẫn sợ hãi, đại thủy tinh tệ, em vẫn chưa bay đi sao …

Hắn cố nén tâm tình vui sướng của mình. Làm ra vẻ không nhận ra thiếu nữ:”Khách nhân, còn cần cái gì nữa không?”

Thiếu nữ nhìn tơ máu trong mắt Cổ Diêu, cười tà ác, áp thấp giọng nói:”Tiểu nhị, ngươi tối qua chắc là không ngủ ngon giấc hả?”

Nghe câu này Cổ Diêu biết mình bị xỏ, hận không thể giương nanh múa vuốt làm thịt con bé này.

Ghê tởm, thật sợ là một tiểu ma nữ ghê tởm.

Quyển 1 - Chương 14: Cửu chuyển phệ hồn đan

Hận tuy hận, bất quá Cổ Diêu đúng là vẫn còn vui vẻ một chút. Cảm giác mất mà có lại, thật sự là tốt quá!

Nhớ là nàng sắp rời đi, không cần phải len lén sống ở cái tiểu mật thất tối tăm hôi hám kia, vậy ra nên nàng mới nhanh chóng giả làm một vị khách mới.

"Cho ta một chén thanh quả lộ! "

Thiếu nữ giả làm bộ phân phó cho hạ nhân nói.

"Xin chờ một chút!"

Cổ Diêu khôi phục tinh thần,hưng phấn xông xáo đi lấy cho nàng thứ thức uống ngon nhất của khác sạn nghe nói đa số nữ hài thường thường đều thích cái loại thức uống này.

"Trở lại mang thêm cho ta một phần thịt nướng.Ta muốn đùi nhiều thịt mà không quá mỡ."

Cổ Diêu giúp nàng đi lấy thịt nướng.

"À, thiếu chút nữa đã quên, bữa sáng mà ăn đậu phộng <@lạc, em ở mìn nem nên gọi là đậu phụng hoặc đậu phộng> rang cũng ngon."

Cổ Diêu mang tới một đĩa đậu phộng rang.

"Một đĩa thì hình như là không đủ, ngươi lấy thêm một phần đi vậy … "

Khác với mọi khách nhân khác, thiếu nữ từ từ kêu từng thứ từng thứ một cho Cổ Diêu mang ra. Hắn lúc này mới hiểu đó là thiếu nữ còn muốn trêu mình nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn mà chịu đựng

Thủy tinh tệ chưa tới tay, tiểu nhị vẫn cần cố gắng!

Lão phí thản nhìn ra chút kì dị, chẳng lẽ là mới vừa rồi con thỏ nhỏ đắc tội vị tiểu này khách nhân sao?

Chuyện này cũng rất có thề, dù cho vị nữ khách nhân này tuổi có chút nhỏ nhưng mà xinh đẹp vô cùng còn tên tiểu quỉ Cổ Diêu này háo sắc thành tính, có thể làm càn lắm chứ. Nếu là lúc bình thường thì Phí Thản sẽ đứng một bên cười cho chết tên Cô Diêu này, nhưng mà Hàn đại hộ sắp xuống cần phải chuẩn bị dụng cụ cho bữa sáng sao mà đứng đây làm hề được.

Sau hơn chục lần hành hạ Cổ Diêu thiếu nữ cuối cùng cũng buông tha hắn, lúc này Dạ Lang dong binh đoàn cũng xuống, theo sau họ là một người có tướng mập mạp phú quí chính là Hàn Đại hộ.

Hàn Đan như con bướm lượn lờ nhẹ nhàng chạy lại:"Cổ Diêu ca ca, chào buổi sáng!"

Cổ Diêu vuốt cằm: "Chào buổi sáng muội muội!"

Vừa định thừa dịp người khác không chú ý thì đem ngọc trụy trả lại cho Hàn Đan, hàn đại hộ đã ở bên kia hô: "Đan Đan, mau tới đây ăn chút."

"Vâng!" Hàn Đan lên tiếng rồi nhìn sang Cổ Diêu nói: "Cổ Diêu ca ca, chúng ta ăn xong bữa sáng sẽ trò chuyện thêm nha."

Cổ Diêu liếc nhìn lại chuỗi hạt trong tay, tiếc nuối thở dài, xem ra chỉ còn cách tìm cơ hội khác

Hàn Đại hộ và mọi người hình như đang có gì đó gấp rút nên thái độ rất là vội vàng, buổi sáng nhanh chóng ăn xong.Tâm trạng Cổ Diêu có chút lo lắng, thấy họ đã xuất phát mà còn chưa có cách nào trả lại cho Hàn Đan cái chuỗi ngọc.

Thiếu nữ lúc này đã ăn no thiếu nữ ngay lập tức hướng đến phía dạ lang dong binh đoàn:”Các vị dong binh đại ca đại tỷ không biết là các vị muốn đi tới địa phương nào?” Nàng nói với vẻ rụt rụt rè rè cứ như là tiểu mao đầu ngây thơ vô <số> tội. Nhưng có Cổ Diêu là hiểu nàng nhất, nhất đình là giả vờ.

Dong binh đoàn tất nhiên phải có đoàn huy tất nhiên là thiếu nữ nhận biết được,Lôi Mong vừa muốn lên tiếng thì Dương Phong đã lên tiếng cắt ngang: ”Cô nương hỏi có việc gì hay không?”

Thân là đoàn trưởng hắn phải thận trọng dù sao thì thế nhân hôm nay quá là loạn lạc.

‘’Là như thế này, ta trộm từ nhà đi ra, bây giờ tiền thì cũng đã tiêu gần hết rồi mà cả ngày đều ngây ngốc bên ngoài ta thấy thật là nguy hiểm, không biết các vị có thể hộ tống ta về nhà hay không?”
“Nhà cô ở chỗ nào.”

“Thiên Chúc Thành!”

Thiên Chúc Thành là một tiểu địa phương ở Tây bắc, loại lãnh địa như vây thì có rất là nhiều, nhưng nó cũng thuôc lộ trình đi ngang nêu như muốn đi qua Sa Chi Thành. Lôi Mông nghe hư vậy có vẻ muốn đáp lại nhưng mà bị ánh mắt của Dương Phong ngăn cản nên buồn bực cô cùng.

Dương Phong mặt không đổi sắc hỏi:”Thiên Chúc Thành rất là xa cô nương như thế nào tới đây?”

“Ức cũng là ta tham gia cùng các dong binh đoàn, trên đường tới đây đều đi như vậy mà.”Dừng lại một chút nàng lại móc vài vài thủy tinh tệ.”Ta có tiền, có thể trả thù lao mà. Dù … hơi ít một chút … không có nhiều lắm.”

Thiếu nữ bây giờ hoàn toàn đội lốt một tiểu cô nương ham chơi bỏ nhà đi, khi nói chuyện lại dùng ánh mắt đầy vẻ “cún con” nhìn mấy người trong dong bình đoàn, tất nhiên là lực sát thương mạnh mẽ vô cùng.

Vị nữ chiến sĩ kia nhìn thì có vẽ rất là táo bạo nhưng mà nàng lại rất thương người, nhìn thiếu nữ nhỏ nhắn này đi lưu lãng giữa chốn đời hung hiểm này, thật sự quá nguy hiểm, huống chi nàng xinh như vậy lỡ gặp sắc lang hay rơi vào tay ma thú thì sao, hậu quả khó mà nghĩ được.

Vì thế nàng mới nói giúp:” Đoàn trưởng, dù sao chúng ta cũng đi chung đường hay là giúp nàng ta, mang theo nàng cũng được mà”.

Dương Phong cúi đầu nhìn thiếu nữ tuổi trẻ khí chất bất phàm có vẻ mang nhiều phong phạm tiểu thư nhà phú quí, cho nên gật đầu:”Được, nhưng không thể quên qui tắc của dong binh đoàn chúng ta cùng lúc tiếp nhận hai nhiệm vụ phải tryưng cầu ý của vị chủ trước.”

Nói rồi hắn tới chổ Hàn đai hộ nói khẽ vài câu vào tai lão.

Một lát sau hắn quay lại:”Hàn đại hộ đồng ý, bất quá là có điều kiện, ngươi phải chấp nhận an bài của chúng ta không thể chạy loạn khắp nơi, cũng không thể làm bậy.”

Thiếu nữ nghe vậy liền nói:”Cám ơn các vị đại ca đại tỉ, ta sẽ chú ý.”

Dương Phong mỉm cười:”Cô nên cảm tạ hàn Đại hộ, hắn là vị cố chủ tốt, dễ nói chuyện, nếu không chúng ta cũng không giúp được.”

Thiếu nữ lấy ra một đống thùy tinh tệ:”Đây là tiền tiêu phí.”

Nàng có chút bất đắc dĩ nói:”Ta biết là hơi thiếu một chút …”
Số thủy tinh tê này đối với thương gia hay kẻ nghèo như Cổ Diêu thì có thể là rất lớn nhưng dùng để thanh toán cho dong binh thì hơi bạc <@bèo>.

Dương Phong chỉ lấy một khỏa rồi nói:”Ta chỉ lấy thế này còn bao nhiêu ngươi cứ giữ lại, dù sao cũng là thuận đường.” Hiển nhiên hắn làm thế là vì lòng tốt người ta con nhà phú quí, cẩm ý ngọc thực, nói có vẻ hơi quá nhưng chổ tiền đó chắc gì đủ cho nàng dùng, vậy nên hắn không lấy lưu lại toàn bộ cho nàng dìng.

Một thủy tinh tệ tất nhiên chỉ là tượng trưng mà thôi, dong binh làm chuyện cho người khác bình thường phải ít nhất một kim tệ.

Thiếu nữ cuống quít tạ ơn:”Kỵ sĩ đại ca huynh thật là người tốt.”

Dương Phong khoát tay:”Không cần đâu, có thu thập đồ vật gì không vậy thì nhanh lên một chút mà chuẩn bị tốt, vì chúng ta sắp xuất phát.”

“Vật thì không có nhưng có chuyện cần phải làm.”

Nói rồi hướng về phía hậu viện mà đi trên đường nhìn Cô Diêu một cái đầy ý tứ.

Cổ Diêu hiểu ý nàng , đang âu sầu không biết lấy thù lao thế nào vây mà giờ nàng chủ động rùi.

Gái đẹp ... đôi lúc vẫn có thể … tin. <@rồi đây con sẽ khổ >

“Lão bản ta đi lấy chút rượu!” Cổ Diêu hóa thành làn khói hướng về phía hậu viện mà đi.

Hai người đi tới chổ không ai thấy mới dừng lại, thiếu nữ lấy ra đống thủy tinh tệ.

Lúc này nàng không đưa mà trực tiếp ném thẳng cho Cổ Diêu.

Cổ Diêu cuốn quit chạy theo mà đỡ cứ lo nó bị rơi xuống mà vỡ tan hết.

Run rẩy mở túi ra, một làn bạch quang xinh đẹp vô cùng hiện ra, làm cho Cổ Diêu không còn chút máu, hạnh phúc muốn xỉu.

Cẩn thận mang tiền cất vào túi của mình, Cổ Diêu mới ‘lễ phép’ nói: ”Cảm ơn chúc cô thượng lộ bình an.” <@Hạ lộ nằm ngang>

Thiếu nữ cười:”Không là chúc cho chúng ta thượng lộ bình an.”

Hai câu này có khác gì nhau nhiều đâu chỉ là “ta” và “chúng ta” mà thôi, Cổ Diêu còn chưa hiểu ý tứ nhưng thấy nàng đã cười quỉ dị nên run run hỏi:”Cô muốn làm gì?”

“Ta nói là ngươi cũng phải đi theo!”

Bàn tay thiếu nữ bóp cổ Cổ Diêu làm cho hắn thấy không thể tự chủ, miệng tự há ra, không còn nghe theo lời của thần kinh nữa.

Thấy như vậy thiếu nữ ấy tả chưởng nhét vào miệng Cổ Diêu cái gì đó hôi vô cùng cứ theo dịch vi mà chảy thẳng xuống cổ.

Cổ Diêu hoảng hốt:”Cô, cô làm gì?”

Thiếu nữ cười dài nói:”Cũng không có gì chỉ là cho ngươi ăn “Củư Chuyển phệ hồn đan’’ gì gì thôi mà.”

Tên của nó làm cho Cổ Diêu có dự cảm không tốt:”Có ... có ... có tác dụng gì thế?”

Thiếu nữ chỉ nhẹ nhàng buông hai chữ:”Độc dược”

Quyển 1 - Chương 15: Biệt ly

Chỉ nhẹ nhàng hai chữ như vậy thôi mà Cổ Diêu nghe xong thì muốn … té đái, cái huyễn cảnh trùng độc thất khiếu phún huyết, sắc mặt thành đen sì hiện lên trong óc.

“Khác với loại độc kiến huyết phong hầu, tác dụng của loại độc này rất là chậm nhưng mà lại chia ra chín giai đoạn là mao bì huyết nhục cân cốt tủy tinh hồn.”

Thiếu nữ lại cười hi hi nói :’’ Đầu tiên tóc ngươi sẽ vô cớ mà rụng, trừ tóc ra lông cũng vậy từ từ trụi dần, cuối cùng ngươi biến thành ngốc tử trọc lóc, sau đó da ngươi từ từ lở loét cứ như là người bị lây ôn dịch vậy, nhưng mà nó cứng lắm, cứng tới mưc muốc bóc ra cũng không được, cho dù có bóc ra được cũng không thoải mái đâu. Sau đó tới mau của ngươi sẽ tiêu tùng, ngươi sẽ chừng kiến máu của mình chày ra là máu màu xanh biếc, giống như nùng đàm hay niêm trù vậy, nhưng yên tâm, ngươi chưa chết đâu chất độc sẽ thay máu cung cấp dinh dưỡng cho ngươi.”

Dù cho Cổ diêu sắp ói mửa tại đương trường nhưng mà thiếu nữ vẫn tiếp tục cái ngôn ngữ miêu tả kinh dị của mình:”Ba cái giai đoạn nhẹ nhàng coi như xong đến giai đọan thứ tư thì mới hơi mệt, thịt ngươi không biết sao mà cứ hư hư thối thối hết, giống như bị lăng trì ấy mà, dù thống khổ kêu la thế nào cũng vô dụng, tiếp đó gân của ngươi ở tứ chi sẽ bị teo rút và biến dạng, dù là khớp xương cứng rắn nhất cũng sẽ tiêu, tất nhiên vậy là xương ngươi biến thành như hạt bụi bay giữa đường.”

Thiếu nữ càng lúc càng hưng phấn:”Cuối cùng toàn thân khí đều tan mất dù cho ngươi còn trẻ nhưng mà nhìn không khác lão già 100 tuồi, ruồi nhặng sẽ thi nhau lượn lờ thăm hỏi ngươi, còn bọn trùng dịch quái ác sẽ từ bụng ngươi mà chui ra, mất đi xương tủy ta hỏi ngươi sao mà đứng đây chỉ có thể nằm như ăn mày cho chúng hành hạ mà thôi. Sau khi được trải nghiệm thống khổ và hành hạ như thế ngươi sẽ được phép tiêu đời, nhưng mà linh hồn ngươi cũng không có yên đâu, nó sẽ được cướp lun cho trọn bộ. Tốt lắm ta giải thích xong quá trình thực thi của cửu chuyện phệ hồn đan, thấy sao, có phải rất là thú vị phải không?.” <@ọe>

Cổ Diêu giả bộ trấn tĩnh nói:”Ta biết ngươi đang gạt ta muốn ta theo ngươi, ta không có ngu mà bị dụ đâu.”

Thiếu nữ thở dài:”Ài. Con người ta không có ưu điểm gì chỉ là không thích nói nhãm, ngươi cứ nhìn ngực mình xem là biết ta nói chơi hay nói giỡn …”

Cổ Diêu cởi vạt áo ra nhìn, tình hình khiên hắn nhưu muốn lập tức bất tỉnh tại chỗ.

Lấy trái tim làm trung tâm có hơn 10 đạo hắc khí như chu võng<@mạng nhện> hé ra khắp nơi ốn lượn kéo dài.

Nhớ tới lời thiếu nữ cách mà phệ hồn đan sẽ phát tác trên mình, cả người hắn run như cầy sậy, liều mạng lấy ngón tay móc cổ nhưng mà chỉ phun ra mấy ngụm nước chua mà thôi.

Thiếu nữ đắc ý:”Vô dụng thôi, cửu chuyển phệ hồn đan vào cổ, liền biến thành chất lỏng được tràng vị hấp thu, dược tính sẽ theo máu đến khắp nơi trong cơ thể.”

Cô diêu biến lập tức chuyển sợ thành giận xông lên la lối:”Ta với ngươi không thù không oán sao mà lại ác như thế chứ hả?”

Công phu mèo ba cẳng của hắn trước mặt thiếu nữ thì khác nào múa búa trước mặt Lỗ Ban, thiếu nữ chỉ nhẹ hất một cái thì Cổ Diêu té chổng mông trên mặt đất <@nguyên văn là: cẩu cật thí > song hắn lập tức nhẩy dựng lên hướng cố gái phóng tới.

Thiếu nữ lạnh lùng:”Nếu ngươi không muốn thuốc giải thì cứ tiến lên.”

Thuốc giải !!!

Cổ Diêu dừng lại ngay.

Thiếu nữ tức giận mắng:”Khốn kiếp, thuốc của ta tất hiên ta có thuốc giải,cũng may cho ngươi là ta chỉ làm ra phệ hồn đan có 4 chu trình mà thôi, nếu ta làm luôn cả chín giai đoạn thì dù là thần tiên cũng không cứu nổi ngươi.”

“Vậy cô mau mau đem thuốc giải giao cho ta đi.”

Thiếu nữ khinh thường nói:”Ngươi ra lệnh cho ta đó hả.”

Cổ Diêu thấp giọng van xin:”Van cô xin cô, tiểu tỷ, làm ơn giải độc cho ta.”

“Không được!”

Nhìn thấy Cổ Diêu lại nổi giận, thiếu nữ lập tức bổ sung một câu:” Ít nhất là bây giờ không được, ngươi yên tâm đây là thuốc sẽ chậm phát tác, có thể cầm cự nửa năm.”

Cổ Diêu cắn răng nói:”Cô muốn thế nào.”

Thiếu nữ thản nhiên: ”Ta muốn ngươi đi theo ta.”

Cổ Diêu ngây ngốc một chút:”Theo cô, tại sao vậy.”

Thiếu nữ hừ lạnh:”Không tại sao gì cả, ta xưa nay làm việc không bao giờ có lý do.”

Kỳ thật lúc này làm việc là nàng có lý do, nàng thường xuyên bị Cổ Diêu ăn đậu hủ, hơn nữa tình cảnh không mảnh vải che thân cũng bị hắn thấy, việc này là đại sỉ nhục chưa bao giờ có với này, dù lấy kiếm chém chết hắn nàng cũng không thỏa mãn, Nàng quyết định mang hắn về nhà, sau đó dùng mọi loại biện pháp hành hạ, trả mối hận đã được ký sổ này.Vì có lòng âm thầm ám hại nên thiếu nữ nói ra vài điều hấp dẫn:”chỉ cần theo ta ta sẽ cho ngươi thuốc giải với lại hơn mười thủy tinh tệ có sá gì, theo ta buôn bán mỗi ngày phải kiếm gắp trăm lần, so với làm hạ nhân nho nhỏ này tốt hơn nhiều.”

Dù không biết mục đích của nàng nhưng dưới cả uy áp cả dụ lợi, Cổ Diêu sao có thể không chọn sinh lộ. Hiển nhiên tiểu ma nữ này là có một không hai mà.

Hắn chỉ có thể cúi đầu ủ rủ:”Ta đi thu thập quần áo.”

“Không cần đâu!” Thiếu nữ thấy Cổ Diêu đi thì ngăn lại:”Dù sao mấy cái giẻ rách của ngươi cũng không đáng bao nhiêu tiền, ta sẽ mua cho ngươi cái khác khi đi, để không làm mất hình tượng của ta.”

“Ta đi lấy vũ khí” Cổ Diêu nói xong chạy vào phòng bếp.

Khi mà thiếu nữ nhìn thấy hỏa côn trong tay hắn thì không nhịn nổi phải hỏi:”Vũ khí của ngươi đây sao?”

Cổ Diêu đỏ mặt:” Tất nhiên, nó là Khốn Long!”

“Cài gì Khốn Long, nó có thể là khốn xà là đã mừng lắm rồi!” Thiếu nữ ôm bụng cười, cơ hồ nói không ra tiếng:”Thôi đi, để lại đi, ta mua cho ngươi cái khác”

”KHÔNG!” Cổ Diêu quả quyết nói, đem Khồn Long nắm trong tay. Không biết là từ bao giờ, cái hỏa côn màu đen này có điểm không bình thường, mà về chỗ nào không bình thường Cổ Diêu cũng không rõ, chỉ là khi nắm nó trong tay có cảm giác rất là quen thuộc, không có cảm giác băng lãnh mà chỉ có cảm giác ấm áp tựa như thành một phần thân thể của hắn.

Thiếu nữ cũng không bằt buộc:” Được, tùy ngươi”

Trở lại khách sạn, đám người Hàn đại hộ đang chờ phân phó còn Phí Thản như không có kiên nhẫn, giơ tẩu thuốc đang cầm lên:”Tiểu tử thúi, chạy đi đâu vậy.”

”Lão bản, ta phải đi!”

Câu này của Cổ Diêu làm tẩu thuốc dừng ở không trung, Phí Thản ngạc nhiên nói:”Ngươi nói cái gì?”

Cổ Diêu đem câu nói nói cho rõ ràng:”Ta phải rời khách sạn Duyệt Lai ra ngoài xông xáo một chút.”

“Ngươi thực sự quyết định?” Phí Thản tẩu thuốc ra.

”Ân” Cổ Diêu gật đầu một cách trầm trọng.Phí Thản lặng đi một hồi lâu, sau đó nói:”Ngươi chờ một chút!”

Hắn xoay người chạy lên lầu, sau đó trở lại với cái túi trên tay:”Tiền công của ngươi”

“Không cần…”

Cổ Diêu vừa muốn từ chối, bởi vì trong tay hắn bây giờ đã có tiền khá là nhiều,

Phí Thản mang tiền nhét vào túi hắn:”Không nói nhảm, ta không muốn lừa người khác!”

Tùy theo độ nặng của túi, theo kinh nghiệm đạo tặc mà đoán trong đó ít nhất mười thủy tinh tệ, mà lương hắn chỉ có sáu kim tệ mỗi tháng thôi.

Phí Thản nói:”Là mấy năm tiền thưỏng ngươi tích lũy.”

“Tiền thưỏng hình như lúc ước định tuyệt không có khoản này.”

Phí Thản lạnh lùng:”Là lúc đó ta quên thêm khoản này, bây giờ sửa lại.”

Cổ Diêu đã rõ rang chuyện gì diễn ra. Lão bản một cọng long không làm rơi một đồng không làm rớt kia bây giờ sao mà thật là đáng yêu biết bao nhiêu.

Cái khách sạn nho nhỏ này, đột nhiên trở nên thân thiết vô cùng, đột nhiên rời đi, đúng là vô cùng quyến luyến.

Lúc này thiếu nữ hưng phấn chạy tới:”Hàn đại hộ đã đồng ý, ngươi có thể lên đường nhanh nhanh lên nào.”

Cố Diêu nhìn lão bản:”Ta đi đây, cám ơn lão bản đã chiếu cố mấy năm qua.”

Phí Thản như nhịn không nổi nói:” Đi đi đi đi … đừng như các bà các cô, ta sớm muốn đuổi ngươi đi rồi, đã vô lại còn háo sắc, chỉ làm ảnh hưởng sinh ý của khách sạn!”

Cổ Diêu cúi đầu thật sâu vái chào sau đó vội vả quay lưng rời đi, hắn chỉ sợ chỉ chậm chân một chút là hết nhịn được phải rơi nước mắt.

Hắn không phải kẻ đa sầu đa cảm, Phí Thản cũng vậy, đã phân ly, sao không làm cho tiêu sái một chút.

Nhìn Cổ Diêu theo hàn đại hộ đi ra khỏi đại môn rồi xa dần xa dần.

Phí Thản là lão hồ ly, hắn biết Cổ Diêu rời khỏi đây không chỉ đơn giản là muốn ra ngoài mà tất nhiên là có chuyện, hắn còn biết chắc chắn có liên quan mật thiết với thiếu nữ đó. Nhưng Phí Thản không hỏi, lại càng không ngăn cản, vì hắn biết, thật sự Cổ Diêu sẽ không cam tâm làm việc cả đời ở khách sạn này cùng lão cả đời, chỉ là nội tâm hắn vẫn còn thiếu một cái nguyên do để hạ quyết tâm mà thôi.

Vô số lần, hắn thấy Cổ Diêu cầm hỏa côn đứng phía sau mà luyện tập cực lực.

Nếu khuyên bảo Cổ Diêu ở lại khách sạn, chỉ cần chiến hỏa không đến Thập Lý Trấn thì hắn có thể ổn định cuộc sống bình phàm ở khách sạn. Song khi Cổ Diêu già, hắn sẽ hối hận.

Thế giới bên ngoài rất hung hiểm nhưng cũng rất đặc sắc.

Nào phải đâu chỉ có hung ưng mới có thể bay lên cửu trùng thiên, chim nhỏ cũng có quyền lợi giương cành tung bay.

Phí Thảnh cầm lấy tẩu thuốc, khuôn mặt già nua giữa sương khói có chút mơ hồ.

“Tiểu tử thúi, lên đường phải bảo trọng.’’

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau