VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Pháo hoa rực rỡ nhất trước lúc lụi tàn

Tình cảnh bị cả trăm con quái vật đuổi theo chẳng khác nào cuộc chạy trốn tại Phổ Độ sơn. Lần đó hắn cõng Tịch Dạ còn lần này cưỡi Kentucky, đều là tình huống không thể xuất ra vũ khí. Điểm máu cứ bay thoát ra khỏi cơ thể Anh Hùng như thể hắn là chiếc xe hỏng bị xịt khói. Cho dù Kentucky là sủng vật mãn cấp, đạt tốc độ tối đa, nhưng vẫn không thoát khỏi đòn tấn công giáo mác, cung tên của đám châu chấu. Hoạ may Thiên Hùng có thể né tránh việc bị khai thác máu bằng những đường bay lắc léo. Hắn nhào về phía Âm Giới vương, toà núi di động sừng sững nguy hiểm bậc nhất.

Trong muôn vàn động tác lui tiến, huơ đập của Âm Giới vương đã tạo nên một hành lang sinh tử. Adrenalin đổ vào máu Thiên Hùng khiến hắn hăng tiết như thể vừa nốc cả chục chai bia. Bây giờ không còn chỗ trống cho sự sợ hãi trú ngụ nữa. Toàn bộ tinh thần của Thiên Hùng đã tập trung hết vào việc dẫn đầu đoàn đua kỳ quái kia.

Từ hai bên mạn lại có vài con châu chấu khác nhập cuộc. Trái tim Thiên Hùng dường như nghẹn lại một nhịp khi nhận ra với khoảng cách này chúng sẽ đâm sầm vào mình.

“Không thể tránh được sao?”

Theo phản xạ, hắn kinh hoàng nhắm mắt. Tuy nhiên tay vẫn không rời phím, thái độ quyết tử như một gã đua xe liều mạng sẽ sống chết với vô lăng của mình. Âm thanh sống động từ headphone thoát ra báo hiệu sự thảm khốc của vụ tai nạn. Những tiếng động nổ ầm ĩ từ xa cho hắn biết đã có vật thể bay bị rơi với vận tốc hãi hùng.

“Nhưng đó không phải mình.”

Thiên Hùng chẳng ngờ rằng Kentucky lại “chì” đến thế. Bị người ta đâm vào mà vẫn có thể khiến đối phương bật nảy ra. Tuy nhiên, sau khi nhìn kỹ lại hắn mới biết mình “hố” nặng. Một con rắn mặt mày sưng húp và một còn chim công rách tả tơi đang bay tuột về phía sau.

Hoá ra có người đã hỗ trợ Anh Hùng trong lúc hiểm nguy nhất. Mỗi việc hắn làm từ lúc xuất hiện đến giờ đều được đám đông nhất mực chú ý. Họ không chỉ nhìn hắn như một chiếc phao cứu nạn. Nhiều người cảm kích Anh Hùng và họ muốn trả ơn ngay.

[Cận] Anh Hùng: “Cảm ơn!”

Hắn chỉ viết được mấy từ ngắn ngủi, cũng không kịp nhìn thấy lời đáp trả của hai người chơi nọ. Nhưng hắn biết cách làm cho họ phải tự hào vì đã không hy sinh vô ích trong trận chiến này. Anh Hùng nghiêng người, hướng Kentucky bay theo một khúc cua gắt như tay áo. Cả đoàn châu chấu vùn vụt bám theo bén gót, quyết tâm không để sảy mất con mồi ngoan cố.

Bóng đen bất chợt ập đến, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ. Bàn tay Âm Giới Vương giơ ra, như che được cả bầu trời. Do đã có kinh nghiệm trước đó, Anh Hùng dễ dàng luồn lách qua những kẽ ngón tay của gã. Đám châu chấu cũng tinh nhạy không kém, nhưng do lực lượng quá đông đảo nên chúng không tránh hết được.

Liệu bạn đã từng nhìn thấy cảnh cả chục chiếc máy bay cùng đâm sầm vào núi? Đó là một hình ảnh khó quên, đầy hưng phấn, trong bối cảnh những chiếc may bay kia là quái vật muốn ăn thịt bạn. Đột nhiên lực lượng châu chấu giảm đi không ít nhờ sự gan dạ và tài tình của hắn. Yếu tố để làm nên một người hùng có lẽ cũng chỉ là hai thứ này.

“Nhưng chưa hết đâu.” Thiên Hùng nghiến răng. “Màn hay còn ở phía sau.”

Hắn tăng tốc, không chút e dè lao về phía mặt của Âm Giới vương. Con quái vật đồ sộ đó càng đáng sợ hơn khi quan sát ở cự ly gần như vậy. Chỉ có lúc áp sát đối tượng bạn mới nhận ra sự chênh lệch giữa mình và gã. Mỗi chi tiết đều quá án tượng, như thể Lucifer được tạc ra từ một ngọn núi vậy. Âm khí bao trùm, sự lạnh lẽo toát ra khắp các chân tơ kẽ tóc. Thế nhưng bên dưới lớp da xanh xám xịt kia lại là những dòng nham thạch nóng rãy chỉ chực chờ muốn bung toẹt ra ngoài.Thanh máu cho thấy điểm sát thương do hội Võ Lâm gây ra chỉ nhỉnh hơn tốc độ hồi máu của Âm Giới vương một chút. Điều đó có nghĩa là mặc dù đã giằng co cả buổi nhưng bọn họ chỉ làm Lucifer tổn hại một chút lông da.

“Nếu con người không thể làm ngươi bị thương, vậy thì bọn quỷ sẽ như thế nào?”

Trong khoảnh khắc trước khi đập trực diện vào mặt Âm Giới vương, Thiên Hùng ra lệnh thu hồi sủng vật. Kentucky biến mất giữa không trung, Anh Hùng chao đảo mất điểm tựa, rơi tọt ngay xuống đất. Hành động của hắn còn nhanh hơn tốc độ điều khiển của hệ thống. Toàn bộ đoàn châu chấu lao về phía Âm Giới vương, hoàn toàn không còn khoảng trống để quay đầu.

Hành động kỳ dị lần này chẳng thể áp dụng trong những cuộc chiến trước đó. Bởi không boss thế giới nào đủ cao để hắn có thể bay ở cự ly cách xa mặt đất thế này. Như đã tính toán từ trước, hắn lại triệu hồi sủng vật. Dực Hoả phượng bung cánh lửa xoè ra vô cùng rực rỡ. Ngay khi vừa đón được chủ nhân, nó cất cổ rống lên một tiếng oai hùng.

Bên trên đầu hắn vẫn còn ánh chớp loé sáng từ những vụ nổ liên đới. Tàn tro của đám châu chấu rơi lả tả như một cơn mưa tuyết xám xịt bi thảm. Anh Hùng điều khiển Kentucky bay lượn ra xa, ngắm nhìn thành quả diễm lệ của mình. Âm Giới vương lảo đảo sau đòn tấn công trực diện. Gã quái vật ôm mặt, lắc đầu, dường như quá choáng với đòn công kích bất ngờ mới vừa rồi.

Cùng lúc đó, nhiệm vụ của nhóm mặt đất cũng hoàn thành triệt để. Một bên gân gót chân của Lucifer bị chém đứt khiến gã khuỵ xuống đầy đau đớn. Âm Giới vương nện hai nắm đấm phẫn nộ xuống đất, đồng thời ngoác miệng gầm to. Gã như con thú bị thương lại càng trở nên nguy hiểm. Đòn tấn công kép đã khiến số đông nhân sĩ võ lâm chịu thương tổn nặng nề. Tuy bọn họ thành công hạ máu của gã xuống một đoạn, nhưng cũng không ít thành viên phải trả giá bằng sinh mạng. Nhiều người ở gần không chạy kịp liền bị ngọn núi đá Lucifer đè bẹp không thương tiếc. Đó là lớp nhân vật tốc độ thấp nhưng sức máu “trâu” nhất. Nhóm bọn họ đã mất đi phần lớn tanker.

[Cận] Anh Hùng: “Vẫn chưa đến lúc nghỉ ngơi đâu.”
Hắn mong muốn tất cả đều có thể nhìn thấy thông điệp của mình. Tuy nhiên sự lo lắng của Thiên Hùng đã quá thừa thãi, khi giờ đây mọi người không còn nhiều lạc quan đến vậy. Chiến đấu trong tuyệt vọng khiến họ gần như điên cuồng và đầy nghi kỵ. “Chúng ta làm sao có thể đấu thắng ma vương, chúng ta chỉ là những con thiêu thân lao đầu vào lửa thôi.”

Pháo hoa sẽ rực rỡ nhất trước lúc lụi tàn.

Cơn mưa thần chú phục hồi rơi xuống nhờ hiệu quả cộng hưởng giữa các supporter. Anh Hùng mỉm cười đáp ngay xuống đất, xuất ra cây quạt trứ danh của mình. Về mặt y thuật, Trường Sinh trang quyết phải đứng đầu thiên hạ.
Vài câu thần chú có tác dụng kép, lấy máu của Âm Giới vương để bù đắp cho đội ngũ. Một số khác lại nhắm cơ hội Lucifer đứng yên mà tung chiêu nguyền rủa gã. Đòn sấm sét giáng xuống khiến đại boss điên tiết. Âm Giới vương gồng mình đứng lên, mặc cho một bên chân đã chịu tổn hại nặng nề. Thiên Hùng không biết đấy là nhờ ý chí của gã hay do con quái vật này đã được lập trình phải làm thế. Nhưng đây không phải lúc ngưỡng mộ người ta, coi thường năng lực của bản thân.

“Nói về ý chí, bọn ta nhất định không thua ngươi.”

Hàng loạt người chơi triệu hồi sủng vật, bay lên cao tiếp tục sứ mệnh. Cuộc chiến phần hai bắt đầu với quyết tâm cực lớn từ đôi bên. Họ tập trung tiêu diệt bớt những con châu chấu còn sót lại. Bởi một chân Âm Giới vương không cử động được nên tầm tấn công của gã ngày một hạn chế hơn. Lucifer thường dựa vào đôi tay để ném bắt đám kẻ thù đáng ghét, thỉnh thoảng gã gầm to lên để lợi dụng sóng âm mà tấn công.

Tuy kế hoạch của Thiên Hùng đã phát huy tác dụng nhưng không hiểu sao hắn chẳng vui được. Chả lẽ trùm cuối chỉ đơn giản cao to hung hãn và ngu ngốc một cách đáng thương thế này? Bây giờ chỉ cần người chơi tránh xa vị trí trung tâm là coi như Âm Giới Vương bất lực. Rất nhiều kẻ tranh thủ lui sát đường biên toạ thiền nhằm hồi máu khi cạn kiệt Kim Sang dược. Trong lúc chiến trận đang ác liệt mà có khoảng thời gian thảnh thơi như vậy càng làm Thiên Hùng lo sốt vó. Võ Lâm Truyền Thuyết là một trò chơi biến thái cỡ nào chắc mọi người cũng từng biết. Hẳn trùm cuối phải còn tuyệt chiêu riêng.

Bỗng nhiên hắn chú ý đến những dòng chảy vàng óng ánh lan ra khắp mặt đất. Thì ra máu của Lucifer đang rỉ ra từ chỗ vết thương ở gót chân. Thứ tà quái đó chảy đến đâu mặt đất bỗng sôi sục và sụp lún. Khói bắt đầu bốc lên nhiều hơn, mặt đất run rẩy sôi trào. Đám người chơi hối hả nhảy hết lên vật cưỡi tránh nạn. Dốc Phượng Hoàng bị kết giới cắt ra khỏi Võ Lâm vốn là một vùng hạn hẹp, không gian đã ít nay lại không còn chỗ để đặt chân.

Máu của chúa quỷ như có sự sống riêng, mỗi lần sôi trào lại cố phóng lên cao để tóm lấy người chơi bay là là thấp bên dưới. Hậu quả bị bắt được thì khỏi cần hỏi tới. Dĩ nhiên là thịt nát xương tan, hoà lẫn cùng dung dịch không khác gì axít đậm đặc kia.

“Chiêu này quả nhiên vô cùng độc.” Hắn chậm rãi tắc lưỡi.

Nhưng dường như sự kiện này chưa đủ khủng bố, Lucifer lại cong người gầm lên lần nữa. Dù đòn tấn công âm thanh khiến điểm máu có bay đỏ trời thì cũng không ai mảy may quan tâm. Hầu hết sự chú ý của bọn họ đều dán vào tấm lưng đang gồ lên một cách đáng ngờ của gã. Một đôi cánh da đen sẫm bật ra, xoè rộng che hết cả ánh dương quang trong ngày mới.

Họ tự hỏi bản thân có bị ảo giác không khi nhìn thấy sự khủng bố được nâng lên một tầm cao khác. Đôi cách da khổng lồ đập mạnh, thân thể to như quả núi kia dần dần được nâng lên khỏi mặt đất. Khói trắng mù mịt cộng với ánh sáng chiếu rọi sau lưng Lucifer khiến khung cảnh càng trở nên thần thánh. Mọi người bỗng nhớ ra gã còn có một cái tên nổi tiếng nữa là Thiên Thần Sa Ngã. 

“Như thế này thì có chạy đằng trời cũng không thoát được Âm Giới vương.”

Chương 97: Tự đi tìm khổ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tầm bay của các loại vật cưỡi phụ thuộc vào lever của sủng vật đó. Như Kentucky của Anh Hùng là loại bay cao nhất, có thể chạm tới nóc kết giới. Nhưng hầu hết sủng vật của những người chơi khác không đạt tới trình độ như vậy. Cá biệt, một vài trường hợp mới đổi vật cưỡi trong thời gian gần đây, chưa kịp lên lever. Vậy nên họ phải chịu số phận hẩm hiu là bị dòng nham thạch sống vồ lấy. Một số may mắn hơn phải vừa bay vừa tránh né, chật vật không khác gì lũ kiến đi mưa.

Những người khá khẩm bay cao được thì cũng chẳng dễ gì sống. Lucifer đã biến thành một pháo đài bay di động, một con cá mập khổng lồ đang điên tiết săn mồi giữa đại dương.

“Chẳng còn chỗ nào an toàn được nữa!” Thiên Hùng hoảng sợ suy tính. “Làm ruồi đã khó, làm cá trong bể càng khó khăn hơn.”

Lợi thế duy nhất của phe người chơi là tầm bay cũng đã mất đi hoàn toàn. Đứng trên mặt đất họ chẳng là gì so với Lucifer, lúc gã mọc cánh thế này thì cả lũ càng chết sớm.

Tiếng gầm của Âm Giới vương như thể tên lửa bắn ra tứ phía. Một số nhân sĩ võ lâm xấu số trúng đòn ngay lập tức chao đảo rớt khỏi lưng vật cưỡi. Thân thể họ chưa kịp chạm đất thì những chiếc vòi sống động của nham thạch đã vươn lên tóm lấy. Trong chớp mắt họ bị lôi tuột xuống hoả ngục mà chưa kịp la lên tiếng nào.

Thiên Hùng cảm thấy đau đớn khi lần lượt những avatar trong kênh liên lạc dần dần chuyển sang xám nghoét. Nếu họ thoát game thì ảnh đại diện đã biến mất, còn đằng này màu xám biểu thị rằng bọn họ bị giết mất rồi. Trong khu vực kết giới, dữ liệu của người chơi đã bị đánh cắp khỏi máy chủ. Nếu “chết” trong mạng ảo, không cách nào có thể phục hồi thông tin nhân vật được nữa. Bị giết ngay lúc này chính là kết thúc thật sự cho nhân vật của người chơi.

Ranh giới giữa thật và ảo trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Chẳng còn file lưu cũng không có Hồi Mệnh hoàn nào giúp được họ được nữa. “Người chết cũng đã chết, người sống phải làm sao để không bước vào vị trí của họ bây giờ?”

Một ý tưởng đột nhiên loé lên trong đầu Thiên Hùng như thể ánh chớp giữa cơn giông. Hắn ngay lập tức bắt lấy nó, mặc kệ hậu quả có thể bị điện giật. “Chúng ta đã ở bước đường cùng rồi!”

[Cận] Anh Hùng: “Trên lưng của Lucifer, vị trí giữa hai cánh chính là nơi an toàn nhất.”

Hắn gõ ngay suy nghĩ của mình ra, không hề chần chừ cân nhắc thêm chút nào. Những người ở gần Anh Hùng nhất như đang chết đuối, vớ được cọng rơm cũng coi như phao cứu nạn. Họ chẳng ngại hiểm nguy bay tụ hết về phía Âm Giới vương. Những cú rống hét, đập với của gã khổng lồ quả nhiên nguy hiểm khôn lường. Nhưng sau khi vượt qua hết địa ngục, thì họ mới có thể đến được vùng đất hứa.

Đôi tay vồng lên những cơ bắp rắn chắc của Âm Giới vương chắc hẳn không phải là đôi tay dẻo dai khéo léo nhất. Gã có thể đập vỡ ngọn núi để thoát khỏi địa ngục, nhưng không thể gãi được chỗ giữa lưng nhằm khẩy hết đám bọ chét trên người ra.

Lucifer bực tức lộn nhào trong không trung, bàn tay quơ quào khắp thân nhưng tuyệt nhiên không thể tổn hại đến đám người chơi đang trốn sau lưng gã. Tiếng rống vang vọng giữa trời đất dường như mang theo cả ý “Ta sắp bị tức chết rồi!”

Thiên Hùng cười khẩy, máy móc làm sao có thể tuỳ biến linh hoạt như con người. Nhân loại có thể chế tạo ra robot hình dáng con người, viết ra những phần mềm đánh bại tốc độ tính toán của con người; nhưng cả trăm năm nữa cũng không thể xuất hiện một chiếc máy tính có niềm tin và sức tưởng tượng vô biên giống con người được.

[Cận] TranThienZT: “Trời giúp người lương thiện.”
[Cận] IniInuki: “Vừa mới sống lại ” 
[Cận] Onehcno1: “Yahoo ze ze ^^”[Cận] Nguyenthichung: “Có Anh Hùng xuất hiện là thấy có hy vọng.”
[Cận] Dungtran0390: “Mau hồi sức đi mọi người.”
[Cận] MoNhiHoang: “Treo máy đi ăn thôi.”
[Cận] Lor_1999: “Nói gì đến ăn uống, tui có chuyện còn gấp hơn nữa kìa.”
[Cận] QuangThanh6: “Khổ tận cam lai aaa~”

...

Những con cá nhám đã an toàn trên lưng cá mập hồ hởi reo hò. Lần đầu tiên kể từ khi bị “bắt cóc”, bọn họ mới có một khoảnh khắc thảnh thơi thật sự. Hồi sức chắc chắn là hành động đầu tiên mọi người chọn làm khi được nghỉ giải lao giữa hiệp. Chỉ những người ở cùng hoàn cảnh lúc này mới biết họ đã vất vả cỡ nào.

Ngày dài đêm thâu, những người chơi ngồi sau màn hình máy tính không dám rời tay khỏi bàn phím. Họ sẽ mất tất cả nếu nhân vật bị giết, vì giờ này chẳng còn chức năng save để mà trông mong. Một cuộc chiến thật sự bỗng nhiên đổ ập xuống đầu những con người vô tội sống giữa thời đại hoà bình. Họ muốn gia nhập võ lâm, đánh đánh giết giết nhằm xả stress chứ đâu phải mua lấy sự hành xác. Khốn khổ thế này có phải do họ tự tìm lấy hay không.

Hắn không trốn sau lưng Lucifer như những người chơi khác. Anh Hùng vo ve trước mặt Âm Giới vương, khiến gã điên tiết đuổi theo. Dường như quá ỷ y vào tốc độ cuả Dực Hoả phượng, Thiên Hùng nhận hết việc nặng nhọc về phía mình. Hắn bay sà xuống thấp, dẫn lối cho Lucifer đến chỗ những người chơi bị kẹt bên dưới. Hàng loạt những chiếc vòi nham thạch cứ chực chờ phóng vọt lên từ mặt đất nóng chảy. Thiên Hùng không thể biết chính xác con đường nào có thể vượt qua vùng hoả ngục này. Hắn chỉ đang liều mạng, đùa giỡn với tử thần.

Khi cái bóng khổng lồ của Âm Giới vương phóng vụt qua, những người chơi có sủng vật lever thấp sẽ thừa cơ “nhảy tàu” lên lưng gã. Dẫu cho họ thất bại một hai lần, Anh Hùng vẫn sẵn sàng vòng lại lần nữa đón những kẻ chậm chân. Hắn như viên châu dẫn đầu đoàn múa rồng, như thỏi nam châm thu hút mọi nguy hiểm. Chẳng mấy chốc toàn bộ người chơi đã bắt kịp đoàn tàu tốc hành. Họ nhanh chóng chọn được chỗ yên vị toạ thiền và nhân vật phía sau màn hình sẽ thở phào treo máy nhằm đi giải quyết nhu cầu cá nhân.

Thiên Hùng chỉ là phàm phu tục tử, hắn dự định sau khi cứu vớt hết mọi người, bản thân cũng sẽ bay vòng ra sau lưng Lucifer để lánh nạn. Nhưng chuyện đời làm gì đơn giản như thế. Đúng lúc hắn chuẩn bị vào cú rẽ ngoặc thần sầu thì điện thoại cầm tay bỗng nhiên reo lên. Theo phản xạ tự nhiên, Thiên Hùng nhận cuộc gọi, tay còn lại vẫn điều khiển chuột cho nhân vật bay vòng vèo zích zắc thêm chút nữa. Bên đầu dây bên kia là giọng nói quen quen của Carlos.
“A lô, cậu có đang online Võ Lâm không?” Chân Phương công tử vào thẳng vấn đề.

“Vâng, em đang kẹt trong một kết giới.” Thiên Hùng trả lời.

Giọng nói trong điện thoại bỗng nhiên nghiêm trang hơn, nhưng vẫn pha chút nhẹ nhõm.

“Bên công ty đang thực hiện liên lạc với người chơi nhằm xác định vị trí của các khu vực bị phân tách. Đội an ninh của chúng tôi sẽ thực hiện tấn công nhằm lấy lại dữ liệu. Mọi người nên bật chế độ ghi hình trực tiếp và gửi vào forum của Võ Lâm.” 

Carlos tỉ mỉ hướng dẫn. Thiên Hùng nhanh chóng làm theo. Dù sao hắn cũng đã từng nhìn thấy thằng Quý ghi hình trận chiến của Lam Y công tử lúc mình mới gia nhập Võ Lâm kia mà.

“Đúng rồi, mọi người ...” 

“Bang của cậu ở cùng kết giới với Lam Y.” Carlos ngay lập tức trả lời vì y đoán được Thiên Hùng đang quan tâm đến điều gì. “Chúng tôi cũng đã liên lạc được với họ, cậu có thể xem trực tiếp tình hình bên đó theo đường dẫn ...”

Một ô cửa sổ bật mở ở góc nhỏ bên dưới màn hình. Thiên Hùng có thể nhìn thấy hình ảnh khói lửa mù mịt, kèm theo đó là bóng dáng quen thuộc của Âm Giới vương. Hắn nhận ra được vài người quen bay qua bay lại trước mặt. Bên trong kết giới này có mấy trăm nhân sĩ võ lâm đang hợp chiến. Lực lượng đông đảo của họ cùng Lưu Tinh Xa khiến Thiên Hùng thở phào. Đã có vũ khí hạng nặng cùng đại thần áp trận, tình hình của bọn họ không đến nổi bi quan như bên hắn.

“Không thể nào!” Giọng của Carlos bỗng thảng thốt trong điện thoại. “Âm Giới vương còn có thể cất cánh bay nữa sao?”

“Anh không biết à?” Thiên Hùng hỏi lại.

“Chúng tôi không nắm rõ tính năng của loạt trùm cuối này. Hơn nữa, trong các kết giới chưa bao giờ thấy Lucifer biến thân thế này cả.” Giọng của vị giám đốc Võ Lâm bỗng nhiên chùng lại. “Chúng tôi chỉ mới xác nhận được có hai nơi là tương đối an toàn. Ngoại trừ chỗ của cậu và Steven, đa số những nơi khác toàn diễn ra thảm sát một chiều. 

Bỗng nhiên Carlos hét lên. “Cẩn thận ...” 

Giọng của y hoảng hốt đến nỗi Thiên Hùng giật mình đánh rơi cả điện thoại. Nhưng hắn cũng không có thời gian quan tâm đến, vì tình huống lúc này quá đỗi kinh hoàng. Không hề báo trước, bàn tay của Lucifer bỗng nhiên vươn dài ra như cao su, phóng về phía hắn. Tuyệt chiêu hết sức bất ngờ này khiến Thiên Hùng trở tay không kịp. Mặc dù tốc độ của Kentucky đã ở mức siêu hạng, nhưng không thể giúp gì cho chủ nhân được. Hắn nhìn thấy màn hình rung rinh chấn động, các cột năng lượng lần lượt tuột xuống hệt bình xăng lủng đáy. Nhân vật Anh Hùng chao đảo rơi khỏi vật cưỡi như chiếc lá khô rời cành.

Tim hắn thắt lại khi chỉ số máu bay ra ở mức không tưởng. HP của Anh Hùng làm gì đạt đến mức một tỷ đơn vị như lực sát thương mà tuyệt chiêu của Lucifer vừa gây ra. Dường như hắn nhìn thấy ảnh đại diện của chính mình xám ngoét trên màn hình của đồng bạn.

“Lần này chết thật rồi!” Thiên Hùng trầm ngâm.

Chương 98: Ván bài lật ngược

Hắn như thấy cả cuộc đời của Anh Hùng được tua lại một lần nữa. Khi thằng Quý giật lấy máy của hắn cài game Võ Lâm vào đó, khi Anh Hùng bước ra khỏi thôn tân thủ với lever 4x, khi hắn cùng Tịch Dạ đối đầu với trăm ngàn nhân sĩ bên bờ Thái hồ … Từng khoảnh khắc đều cô đọng đầy xúc cảm. Sự tự hào quá đỗi, niềm vui dào dạt pha lẫn những giọt mồ hôi của nỗ lực vượt bậc … không có thứ gì tự nhiên đến với ta một cách dễ dàng được. Mới vài giây trước đó thôi, Thiên Hùng đã thấy mình đứng trên đỉnh cao của thế giới, trước muôn ngàn cặp mắt ngưỡng mộ và hàm ơn. Thời khắc này hắn lại chạm tới cánh cửa địa ngục.

Người hùng của Võ Lâm đã qua đời.

Nhưng cái chết của hắn không thể tầm thường như biết bao kẻ khác. Thân thể ấy không xám ngoét lại, avatar của hắn vẫn chưa tắt đèn, hoạt động xung quanh cũng chẳng chịu dừng. Nham thạch tóm lấy Anh Hùng với những chiếc vòi như bạch tuộc, lôi hắn vào biển lửa mênh mông của sắc vàng cam chết chóc. Cánh cửa địa ngục đã mở ra, vô vàn quái vật xông tới muốn là kẻ đầu tiên xâu xé được hắn.

Thiên Hùng chợt nghĩ: “Sao mà quen thuộc thế!”

Dĩ nhiên là hắn quá quen thuộc với chốn này. Trước đây Anh Hùng đã rơi vào địa ngục biết bao nhiêu bận không đếm hết. “Mỗi lần đánh thua Sầu Triền Miên chẳng phải ta đều bị đày đến địa ngục sao. Nhưng đó là việc trong phụ bản hang Long Vương, hà cớ gì Anh Hùng đang ở trong bản đồ thế giới cũng bị lôi đến chỗ này nữa?”

Bao nhiêu câu hỏi xoay vần trong đầu Thiên Hùng chưa có lời giải đáp. Vậy mà chiếc bóng đen của kẻ tử địch đã lặng lẽ xuất hiện trước mắt hắn rồi. Vẫn là khuôn mặt cứng đờ như tượng và bộ y phục như may từ bầu trời đêm kia. Không cần nói năng gì nhiều, Sầu Triền Miên vượt lên trước hết các quái vật khác, trực tiếp tấn công hắn một cú giáng trời. Anh Hùng bị đánh bật ra khỏi hỏa ngục. Bóng đen của Sầu Triền Miên tiếp tục cắp lấy hắn, lao vút ngược trở lại mặt đất.

Anh Hùng đã bị địa ngục từ chối.

Ánh dương quang vẫn rực rỡ giữa trời, vậy là hắn vừa đi dạo một vòng quanh địa ngục mà chẳng hiểu lý do tại sao như vậy. Đoạn hoạt cảnh vừa rồi lẽ ra chỉ có mình Thiên Hùng thấy được, nhưng do hắn đang chia sẻ camera trên forum nên bất cứ ai theo dõi cũng đều nhìn thấy màn hồi sinh đáng kinh ngạc mới vừa rồi.

Dực hỏa phượng cũng đồng thời xuất thế với chủ nhân. Hắn vừa nghe một tiếng quác bên tai thì Sầu Triền Miên đã thả Anh Hùng rơi xuống lưng Kentucky thật vừa vặn. Thế rồi bóng đen ma mị kia vẫn chưa chịu dừng lại. Nó lao đến trước mặt Lucifer với khí thế như vũ bão, toàn bộ cơ thể đập mạnh vào lớp da đá tảng của Âm Giới vương và lập tức tan ra thành một lớp bụi lung linh. Mọi người vẫn nghẹn họng không nói lên được lời nào. “Xuất hiện thật hoành tráng và kết thúc vô cùng lãng xẹt.”

Rồi chưa kịp để cho ai có ý kiến ý cò gì, kết quả của cú đâm đã lập tức xuất hiện. Âm Giới vương bỗng nhiên mất dần độ cao và rơi ầm xuống đất như một chiếc máy bay. Nham thạch lập tức rắn lại thành đá đen, đỡ lấy khối cơ thể khổng lồ tựa núi. Hiện trường chỗ Lucifer chạm đất hỗn độn không kém vụ tai nạn hàng không nào. Khói bụi tung lên mù mịt, mặt đất bị cày xới nhấp nhô không rõ hình dạng.

Mọi sự chuyển biến nhanh đến mức choáng váng, không ai kịp bình tâm suy nghĩ ra được điều gì.

“Không thể tin được!”

Thiên Hùng điều khiển Kentucky bay là là xuống phía dưới để kiểm chứng điều không thể tin được. Tro bụi từ xung quanh cơ thể của Âm Giới vương dần dần tụ lại thành hình dáng một người khoác áo choàng dài. Với gương mặt băng lãnh không cảm xúc, Sầu Triền Miên giơ bàn tay trắng như thạch cao lên, xòe ra năm ngón tay trước mắt Anh Hùng. Ngón cái từ từ cụp vào, báo hiệu với hắn chỉ còn bốn lần nữa thôi. Thế rồi bóng dáng ấy cũng dần tan biến mất.

Sau đoạn hoạt cảnh kinh thiên động địa, Thiên Hùng thấy nhân vật của mình đã trở lại mặt đất. Hắn không chết nhờ vào điều kỳ diệu mang về từ hang Long Vương. Toàn bộ HP trong cơ thể hắn đã phục hồi đầy đủ, không cần nhờ tới loại phù chú nào. Giáp mũ cũng trở về trạng thái như mới mà không cần hồi thành sửa chữa.

Thiên Hùng lục lọi túi nãi, kiểm tra kỹ càng bản thân mình. Bây giờ trong sổ tay còn xuất hiện thêm một ô sủng vật đề tên Sầu Triền Miên và hình đại diện là gương mặt nhắm mắt ngủ. Điều đặc biệt là thứ sủng vật này không có lệnh triệu hồi, mà chỉ xuất hiện ngẫu nhiên bất quy tắc. Hắn lôi chiếc vòng Mỹ Nhân lệ ra, đọc thấy thông tin mới xuất hiện kèm theo.

“Chiếc vòng được tạo thành từ nước mắt của Long nữ. Trên vòng có năm giọt lệ, mỗi giọt đều ẩn chứa sức mạnh vô song có thể cải hoán sinh tử, triệu hồi quỷ thần. Tuy nhiên, do sức mạnh của thần vật quá cường đại, chủ nhân con người không dễ dàng khống chế được. Việc sử dụng Mỹ Nhân lệ còn tùy thuộc vào duyên phận, không nên cưỡng cầu.”

Hắn quan sát chiếc vòng đã bị khuyết một chỗ, chỉ còn bốn hạt ngọc trai sáng lấp lánh. Thì ra một trong ngũ đại kỳ bảo là vật triệu hồi quỷ thần Sầu Triền Miên, boss phụ bản liên hệ với địa ngục, có sức mạnh ru ngủ người ta. Tuy nhiên khả năng sử dụng vòng Mỹ Nhân Lệ lại thuộc về ngẫu nhiên không tính toán trước được. Có thể lần sau Anh Hùng bị giết, Sầu Triền Miên sẽ không xuất hiện cứu mạng nữa; cũng có thể khi hắn đi trên đường, chạm mặt thỏ rừng, Sầu Triền Miên lại nhảy ra đánh dùm. Nói ra thật vô chừng, vật tùy thuộc vào vận số thì không nên trông cậy nhiều. Kỳ tích không thể xuất hiện mỗi ngày được.“Nhưng nhờ vậy mà mình đã thoát một kiếp nạn.” Hắn cười khẩy.

Niềm vui mừng còn chưa trọn vẹn thì bỗng nhiên trái tim Thiên Hùng đánh thót một cái. Thân thể hắn run rẩy như thể một cơn gió rét buốt vừa thổi qua. Tốc độ suy nghĩ nhanh hơn tia chớp, hành động của Thiên Hùng còn quyết đoán hơn bất kỳ lời nói nào. Hắn nhảy lên lưng Dực Hỏa phượng, thu Lucifer vào tổ nhóm và lấy thân mình chắn đòn cho con quái vật từ địa ngục.

Hàng chục đòn tấn công từ người chơi giáng xuống Âm Giới vương nhằm trả đũa khoảng thời gian khủng bố mà nó đã ban cho họ. Giờ đây khối thịt đen đồ sộ như núi nằm im trên mặt đất, mặc cho mọi người xử lý. Chẳng cần biết Lucifer còn sống hay đã chết, tất cả đều có chung một ý nghĩ là phải băm vằm nó ra.

[Cận] Anh Hùng: “Dừng lại đi, nếu không địa ngục sẽ trở lại. Chiêu thức của Sầu Triền Miên không giết nhân vật mà chỉ khiến đối phương rơi vào trạng thái Mê mà thôi.”

Tuy đã thông báo nhanh hết mức có thể, nhưng Anh Hùng cũng phải gánh biết bao đòn sát thương nguy hiểm. Hắn vận Liệu Thương lên chính mình, đồng thời dốc hết túi lấy viên Tục Mệnh đơn cuối cùng ra xài.

[Cận] Anh Hùng: “Các người mau nhìn kỹ đi rồi dùng đầu suy nghĩ dùm tôi.”

Hắn muốn hét lên lắm, nhưng ô liên lạc chỉ có thể hiện ra một dòng chữ bình thường. Tuy nhiên, lời của Anh Hùng nói ra thì ai mà không chú ý cho được. Mọi người hạ xuống đất, nhín thở theo dõi nhịp chuyển động rất nhỏ trên người Âm Giới vương. Con quái vật vẫn còn chưa chết, nó chỉ đang ngủ mà thôi.

Ruột gan tất cả mọi người đều quặn quẹo lại vì lo sợ. Suýt chút nữa họ đã gây ra việc tày đình rồi. Thấy kẻ địch sụm xuống, họ chỉ nghĩ đến việc đánh hôi chiếm báu vật, đâu suy tính xa hơn. Phàm là nhân vật trúng trạng thái Mê mà chịu đòn tấn công vật lý sẽ mau chóng tỉnh lại.

[Cận] Lưu Manh Vô Danh: “Ơn giời, xém chút nữa chúng ta đoàn tụ với ông bà rồi.”

Phát ngôn từ một nhân vật cũng đủ đại diện cho suy nghĩ của tất cả mọi người tại đương trường. Chẳng cần ai bảo ai, những người chơi kinh nghiệm đều biết rằng mình phải thu vũ khí lại, chuyển sang dùng nội lực và bảo bối. Nhóm Tanker uy mãnh nhường chỗ cho Nucker dị tính. Lúc này hạ sát được Âm Giới vương chỉ có nhóm thuật sĩ, pháp sư, nhạc sĩ … và y sư. Các huấn sủng sư điều khiển sủng vật tấn công ào ào vào người chúa quỷ. Triệu hồi sư gọi lên lác tinh linh, thiên thần … để tấn công Lucifer. Nhạc sĩ cất lên những âm thanh bi ai, những bài ca chết chóc của họ. Thiên Hùng giải trừ trạng thái đồng đội với Âm Giới vương và làm công việc thầm lẳng của mình là rải độc. Sấm sét liên tục dội xuống người con quái vật, hết băng đóng rồi đến lửa cháy. Phong, thổ, quang, ám … thuộc tính nào cũng đều có tuyệt chiêu tấn công của riêng mình. Tuy thanh máu của Lucifer rất dài, nhưng mọi người đều rất cần mẫn. Cái chết của chúa quỷ chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.^_^

Đối với người chơi game có lẽ chuyện sống chết là một lẽ quá thường tình trong cuộc sống. Bị giết thì nằm im tự động hồi sinh theo thời gian quy định, về thành để hồi sinh cấp tốc hoặc mua lệnh hồi sinh tại chỗ. Nhưng trong tình huống bị “bắt cóc” thế này, tử vong tương đương với xóa dữ liệu, là chính thức sự chấm dứt tồn tại trong Võ Lâm. Hắn đã chứng kiến biết bao nhiêu cái chết như vậy, đã đau lòng biết bao nhiêu lần như vậy … nay đến lượt mình thì lại nhận ra bản thân đã được tái sinh một lần, Thiên Hùng không vui đến phát điên mới lạ.

“Không thể tin được!” Hắn chỉ có thể lắp đi lặp lại câu ấy trong miệng.

Hacker đã bị vô hiệu hóa, nguy cơ lớn nhất là Âm Giới vương cũng đã bị diệt trừ, đội an ninh của Võ Lâm ngay lập tức hành động. Họ kéo dữ liệu từ bionet về, kết nối dốc Phượng Hoàng vào vị trí vốn dĩ. Kết giới vỡ tan, mọi người thấy mình đã trở lại thế giới Võ Lâm.

Ván bài lật ngược nhanh còn hơn trở bàn tay. Sự sung sướng chỉ chờ có vậy để bùng nổ. Toàn bộ những ai đang theo dõi sự kiện chấn động này đều không thể giữ được bình tĩnh nữa. Họ gào thét ngoài đời thật và bỏ bom bất cứ kênh liên lạc nào.

[Thế] Ditrenmay: “Các người có xem không, các người có thấy được không? Trùm cuối đã bị hạ gục rồi.”

[Thế] IniInuki: “Sao có thể như thế, chuyện gì đang xảy ra vậy kia?”

Giữa vô vàn xôn xao kích động như thế, có ai đó gõ tên Anh Hùng liên tục. Thế rồi người này bắt chước người kia, tất cả đều viết tên hắn trên kênh thế giới. Chẳng phải mọi câu trả lời đều có ở đây sao? Anh Hùng, Anh Hùng. Bởi tên của anh là Anh Hùng.

Choáng váng, ngây ngất … tất cả mọi cảm xúc bất bợt ùa tới khiến người ta như say rượu. Đỉnh điểm của niềm vui có thể là những giọt nước mắt vừa lăn ra.

“Mình vừa thoát qua được trận này sao?”

[Mật] Chân Phương công tử: “Chúng ta đã chiến thắn trên mặt trận đầu tiên.”

Thiên Hùng giật mình nhớ đến những gì đang xảy ra.

[Mật] Anh Hùng: “Còn những người khác đâu rồi?”

[Mật] Chân Phương công tử: “Như tôi đã nói lúc trước, Võ Lâm đang bị phân mảnh ra thành hàng trăm kết giới. Mọi người bị chia cắt bởi những nhóm tấn công khác nhau. Chúng tôi đang cố gắng hết sức, nhưng tình hình không thể nói trước được gì hết. Chiến thắng của cậu là tia sáng ngay lúc này giữ cho chúng tôi còn hy vọng. Anh Hùng, chúng tôi cần cậu, hãy đến đây mau lên.”

Không cần Carlos yêu cầu đến lần thứ hai, Thiên Hùng lưu game lại, đăng thoát. Hắn lấy áo khoác, rời khỏi nhà và trực chỉ đến đại bản doanh của Võ Lâm Truyền Thuyết, công ty công nghệ viễn thông Thành Gia.

Chương 99: Sau bầy Piranha và Tasmania còn có khủng long T-rex

Không chỉ Võ Lâm nháo nhào, bên ngoài đường phố cũng vô cùng hỗn loạn. Đột nhiên toàn bộ đèn tín hiệu bật xanh, gây ra biết bao nhiêu tai nạn thảm khốc. Xe kẹt thành hàng, các phương tiện công cộng đứng im bất trị. Đó là ngày hacker lên ngôi, tổng tấn công vào các trung tâm điều khiển. Hệ thống thông tin ngừng trệ, thư tín chập chờn, mọi giao dịch điện tử đều gián đoạn. Người dân phải sử dụng giấy bút để tính tay, xã hội bỗng thụt lùi như trở về thời phong kiến. Bất cứ loại máy móc gì có hệ điều hành đều không thể tin tưởng được nữa rồi.

Thiên Hùng đi bộ trên phố, nhìn không khí hỗn loạn mà vừa sợ vừa tức giận. Hắn sợ vì lo cho tính mạng con người, và giận dĩ nhiên do thù ghét bọn phá hoại trật tự xã hội rồi. Hacker đúng là bọn ăn không ngồi rồi, bị nhũn não nên mới bày ra trò khủng bố. Hắn cầu mong đội an ninh của Thành Gia mau chóng đánh bại bọn vô lương này.

Bỗng nhiên điện thoại của Thiên Hùng reo lên, hắn nhanh chóng bắt lấy cuộc gọi. Giờ này mà có được đường truyền tốt, chắc hẳn chỉ có mấy người trong công ty Võ Lâm.

“Anh đang ở đâu?” Quả nhiên là cuộc gọi từ Phương Huyền.

“Anh ra khỏi nhà rồi, nhưng xung quanh đây đang kẹt xe khủng khiếp. Anh dự định đi bộ ra đường lớn rồi sẽ gọi taxi.” Hắn trả lời.

“Chờ một chút, em sắp lần ra theo dấu vết cuộc gọi của anh rồi.”

Có mấy tiếng bàn phím gõ lốc cốc vang lên. Thiên Hùng hơi ngạc nhiên. Hắn tưởng mấy vụ theo dõi cuộc gọi này chỉ có cảnh sát mới làm được thôi chứ, hóa ra công ty viễn thông của Carlos cũng lợi hại đến thế.

“Bắt được rồi.” Hắn nghe giọng Phương Huyền reo trong điện thoại. “Em đã thấy anh. Từ vị trí đó đi đến trung tâm thương mại chắc chỉ mười phút.”

“Đi đến trung tâm thương mại làm gì, anh sắp ra đường lớn.”

“Ra đường lớn cũng vô ích. Từ nhà anh đến công ty em có không biết bao nhiêu là điểm kẹt xe. Di chuyển dưới mặt đất lúc này là không khả thi.”

“Vậy ý em là ...”

“Đến trung tâm thương mại đi. Tòa nhà đó có bãi đáp trực thăng. Giám đốc đã ra ra lệnh cho một chiếc xuất phát đi đón anh rồi.”

Hắn ngạc nhiên đến độ không còn gì để nói. Thiên Hùng thấy mình bỗng hóa quan trọng làm sao, đi gặp bạn mà có trực thăng tới đón luôn. Đãi ngộ cỡ này chắc chỉ đẳng cấp doanh nhân hoặc chính khách mới được hưởng. Hắn gãi đầu, băn khoăn không biết bộ dáng mình có quá xuềnh xoàng không. “Nghe nói Carlos là hoàng tộc trong Võ Lâm, nhưng không ngờ anh ta lại VIP đến mức này.” Thiên Hùng tăng tốc chạy đến chỗ hẹn, không muốn hoàng tộc phải chờ lâu.

Có vài người áo đen đã đứng sẵn chờ hắn dưới sảnh. Họ nhìn ảnh Thiên Hùng trong máy cầm tay, khẳng định đúng người mới cho dời lên sân thượng. Chiếc trực thăng đen với logo Thành Gia sáng chói đã khởi động sẵn. Sức gió phát ra từ cánh quạt khiến thân thể ốm yếu như con tôm khô của hắn suýt chao đảo. “Đúng là loại phương tiện sang trọng này không giành cho người nghèo.” Hắn thầm nghĩ.

Trên trực thăng, ngoại trừ phi công và người dẫn đường ngồi ở khoang trước, trên băng ghế đã có hai vị khách khác. Sau khi Thiên hùng đeo tai phone, trực thăng cất cánh, cô gái với bộ vest kiểu cách lập tức bắt chuyện với hắn.

- Xin chào, tôi là Phan Thu Vân, giảng viên. Nick Võ Lâm là Lam Tố Tố.


Nàng vừa nói, bàn tay xinh đẹp cũng ngay lập tức chìa ra trước mặt Thiên Hùng. Hắn bắt tay Trần Vương một cách lịch sự, đồng thời cũng tự giới thiệu về mình.

- Nguyễn Thiên Hùng, bác sĩ. Nick trong game là Anh Hùng.
- Ối … hóa ra là huyền thoại đấy ư?


Cậu trai ngồi bên cạnh Thu Vân lên tiếng. Cậu ta có gương mặt lấm tấm mụn, tóc vàng hoe và đặc biệt là trên người đang vận một bộ đồ da chuyên dành cho dân đua xe.

- Em tôi đấy! – Thu Vân giới thiệu. – Nó tên Xuân Phong, có cái nick dở hơi là Anh Thật Là Pro.
- Tôi tưởng Lam Tố Tố là em gái của Anh Thật Là Pro. – Thiên Hùng hơi ngạc nhiên.
- Bả giả nai tơ thôi, chứ biết bà già này xí xọn chen vô chỗ đám con nít chơi game thì người ta có mà cười cho thối mũi. – Xuân Phong lên tiếng trêu chọc.
- Mày im đi. – Thu Vân ngay lập tức quát lên. Lát nữa đến chỗ Carlos mà còn ăn nói như vậy coi chừng tao bẻ cổ.


Quả nhiên là có oai nghiêm của giáo viên. Thế này thì học sinh dẫu quậy cỡ nào, Thu Vân cũng có thể dễ dàng thu phục được. Game Võ Lâm đúng là ngọa hổ tàng long, mấy người trong bảng Thập Đỉnh bên ngoài cũng đều không đơn giản.

- Gớm … quen được min là giỏi lắm sao? – Xuân Phong khịt mũi chê bai, nhưng vẫn ngồi im trở lại. – Carlos, Carlos … kêu nghe thân thiết quá ha.


Phản ứng của thằng em khiến Thu Vân có chiều khó xử. Nàng quay sang cười với Thiên Hùng, hắn bèn nói lãng sang chuyện khác để không khí đỡ ngượng ngập.

- Tình hình Võ Lâm nguy cấp quá, không ngờ bọn hacker cũng to gan lắm, dám tấn công ra cả bên ngoài.
- Bởi tập đoàn viễn thông Thành Gia là công ty mẹ của Võ Lâm. Công phá được Võ Lâm là vào được máy chủ của Thành Gia rồi. Hiện nay, hết chín mươi phần trăm hoạt động mạng của thành phố chúng ta đều kết nối với trung tâm viễn thông của Thành Gia. Sau một thời gian nữa, sợ không chỉ là vài trục trặc nhỏ như lúc này mà chúng còn có thể gây nguy hại đến an ninh hàng không và quốc phòng nữa.


Thu Vân quen thuộc nói ra những điều mà Chân Phương đã chia sẻ với nàng. Thiên Hùng tiếp nhận thông tin với một thái độ kinh sợ thành kính. Hắn không ngờ sự hỗn loạn hiện tại chỉ mới ở mức trục trặc nhỏ. Nhưng thử tượng tượng nếu trung tâm không lưu mất quyền kiểm soát bay, các tai nạn hàng không xảy ra sẽ thảm khốc cỡ nào. Nếu cơ sở quốc phòng thật sự bị đột quá, thì nguy cơ chiến tranh xảy ra là điều không thể tránh khỏi. Thiên Hùng thầm run trong lòng, hắn không hiểu Carlos đòi mình tới có lý do gì đặc biệt không. Hắn chỉ là bác sĩ gây mê, không phải chuyên gia tin học. Liệu hắn giúp ích được gì trong cuộc chiến với với bọn hacker?

^_^

Câu trả lời mau chóng được đưa ra ngay khi cả vừa bọn đặt chân tới tổng hành dinh của Võ Lâm. Có khoảng một chục người khác cũng vừa mới được mời tới. Đích thân Carlos ra sảnh chào đón mọi người. Y mặc chiếc áo blouse trắng của kỹ thuật viên phòng thí nghiệm. Gương mặt Carlos hơi hốc hác, râu tua tủa trên cằm chưa cạo, đôi mắt hơi vằn đỏ do mất ngủ nhiều ngày.

- Chào đón các vị cứu tinh. – Y vui vẻ giơ tay ra như thể muốn ôm hết mọi người vào lòng. – Chắc tất cả đều biết chúng ta đang đối mặt với vấn đề gì. Khủng bố, bạo loạn và nguy cơ bị xóa sổ trở về con số không. Tôi sẽ không dài dòng mà đi vào vấn đề chính luôn. Các vị đều là những tay chơi giỏi nhất Võ Lâm. Cuộc chiến với bọn hacker đều phải nhờ mọi người giúp sức.
- Nhưng ngoài chơi game, bọn tôi chả biết mấy về tin học đâu. – Cậu bé Xuân Phong nổi loạn là người lên tiếng trước.
- Đúng vậy! Ngoài chơi game, tôi không yêu cầu mọi người làm điều gì khác đâu. – Carlos lấy tay nâng gọng kiếng đẩy lên sống mũi. – Xin mời mọi người đi theo lối này, tôi sẽ giải thích tiếp.

Tuy rất nóng lòng nhưng ai nấy đều lục tục đi theo giám đốc công ty Võ Lâm. Tổng hành dinh là một toàn nhà hiện đại với kết cấu phần nhiều đều trong suốt. Vách kính, sàn kính, chỉ có cột dầm là làm từ thép trắng. Nhìn từ hành lang cũng có thể nhìn thấy được vô số phòng làm việc nhộn nhịp của công ty này. Các bó cáp chạy ngoằn nghoèo khắp nơi. Nhân viên mặt mũi căng thẳng, ai nấy đều cắm cúi ghim chặt khuôn mặt mình vào màn hình làm việc. Đang có chiến tranh xảy ra mà, không khí phải khẩn trương thế thôi.

Họ vào thang máy, đi xuống bên dưới trung tâm của tòa nhà. Các tầng lầu với quy mô đồ sộ trôi vùn vụt qua trước mắt họ.

“Thật không tầm thường”, ai nấy đều tự cảm thán trong lòng.

- Đội an ninh đang làm việc cật lực để ngăn chặn vụ tấn công. Nhưng chúng quá đông và hung hãn, chỉ chuyên nấp đằng sau những mạng thây ma đã nhiễm virus. Vá lỗ hổng chỉ là một biện pháp khắc phục tạm thời. – Carlos vừa nói vừa xoa xoa trán, có vẻ rất đau đầu. – Chúng tôi cần truy lùng ra chúng để tiêu diệt tận ổ.
- Cách tìm ra chúng liên quan gì đến Võ Lâm? – Thu Vân lập tức nhận ra vấn đề, nàng lạnh lùng đặt câu hỏi.


Carlos mỉm cười trước sự thông minh của Thu Vân, y cảm thấy thật thành tựu vì mình không chọn lầm người.

- Phá các kết giới của bọn bắt cóc. – Y nháy mắt tinh nghịch. – Kẻ khơi mào ban đầu dùng Võ Lâm để làm mồi dụ những tay hacker nhóc con đánh cắp dữ liệu của Võ Lâm về để có thể xưng thần trong thế giới đó. Chúng chia sẻ cách thức trộm cắp công khai khắp các diễn đàn. Đợt tấn công đầu tiên là của những kẻ ham chơi, tuy không mạnh nhưng nguy hiểm như bầy cá Piranha ăn thịt. Khi phần lớn các dữ liệu bị phân mảng, máy chủ trở nên quá tải để chống cự Piranha thì những con hổ Tasmania chủ lực sẽ xuất kích. Đây là lớp hacker mũ đen đích thực, chúng có kỹ thuật nguy hiểm hơn nhiều và mục đích của chúng không phải Võ Lâm mà là chọc thủng tường lửa.


Thang máy dừng lại, Carlos dẫn mọi người đi vào một khu vực rộng như hangar chứa máy bay, với rất nhiều máy móc xếp trật tự thành dãy dài. Xung quanh phòng là một loạt màn hình khổng lồ đang chiếu cảnh những cuộc chiếc khác nhau trong Võ Lâm. Đó đều là việc xảy ra cùng lúc tại những kết giới khác nhau. Có màn hình đột nhiên tắt ngóm, biểu thị toàn quân tại kết giới đó đều bị tiêu diệt hết, không thể truyền tín hiệu về tổng hành dinh được nữa. Thiên Hùng có cảm giác như mình vừa tham dự vào một bộ phim khoa học viễn tưởng vậy.

- Chúng tôi đang chiến đấu với hổ Tasmania, nhưng một nguồn tin thân cận cho tôi biết, sắp tới sẽ là sự xuất hiện của khủng long T-rex. – Carlos hất đầu về phía những buồng máy hình dạng như quả trứng khổng lồ. – Phương tiện chiến đấu của tất cả mọi người ở đây. Hãy thâm nhập vào các vùng kết giới bị phân mảnh, mang theo link kết nối để chúng tôi kéo dữ liệu về, giảm tải cho máy chủ, đồng thời lần ra được tung tích của bọn Piranha để vô hiệu hóa chúng.


Thấy mọi người đều nghệch mặt ra nhìn mình, Carlos thở dài, diễn giải lại một cách thân thuộc hơn.

- Mọi người dùng máy tính ở đây đăng nhập vào Võ Lâm, đi vào kết giới đánh bại bọn chơi code gian, chúng ta sẽ chiến thắng cuộc chiến lần này.
- Trời … làm như dễ lắm vậy! - Xuân Phong lên tiếng.


Y và chị gái vốn ở trong kết giới cùng với Lam Y và đã bị giết chết. Nếu không nhờ Thu Vân lúc trước cẩn thẩn lưu lại hết dữ liệu ra bên ngoài, thì nhân vật của họ đồng loạt bị xóa sổ hết rồi. Xuân Phong còn không biết sự lợi hại của Âm Giới vương sao.

- Các vị đi cùng Anh Hùng mà, sợ gì. Một mình cậu ta đã phá kết giới chui ra ngoài đó chứ.


Carlos vừa nói vừa hất đầu về phía Thiên Hùng. Cảm giác mấy chục đôi mắt đồng loạt soi vào khiến hắn nhột nhạt, khó chịu.

- Thật ra là công sức của nhiều người hợp lại. – Hắn lí nhí nói.
- Không còn nhiều thời gian nữa đâu. – Carlos vỗ tay thu hút sự chú ý. – Vậy nhé, mọi người nướng cá, mật thám đại nội sẽ diệt hổ. Chúng ta chờ xem con T-rex đang núp kia sẽ phải làm thế nào.

Chương 100: Kẻ ngoài cuộc

Hắn bước vào cuộc chiến, nhưng hoàn toàn không có ý niệm mình sẽ hành động như thế nào. Một nhân vật mới ngấp nghé ngưỡng 190, máu thấp, đòn yếu, làm sao chọi lại trùm cuối khủng khiếp như Âm Giới vương. Trông chờ vào đặc kỹ ư? Lam Y Công Tử còn giỏi hơn Anh Hùng cả ngàn lần. Cầu viện Sầu Triền Miên ư? Đó là cú ăn may duy nhất trong lịch sử, có lẽ nhân vật của hắn phải chết sáu trăm lần nữa Sầu Triền Miên mới xuất hiện cứu. Hắn thở dài. “Mình chỉ biết làm hết sức thôi. Đây là phần trách nhiệm đối với bạn bè.”

Nhân viên của công ty Võ Lâm xuất hiện, hướng dẫn hắn vào chỗ của mình. Mỗi buồng trứng là một không gian riêng biệt, được lắp đặt các loại máy móc hiện đại, nhằm tối ưu hóa công việc của các lập trình viên. Phần ghế đệm khí vừa khít, giúp hắn có được tư thế thoải mái dù phải ngồi bất động hàng chục tiếng liền. Màn hình toàn dải, phủ kín toàn bộ phần vỏ trứng. Trước mặt Thiên Hùng là bàn phím, cần tay và pê đan chưa rõ công dụng.

- Cứ như một buồng lái của Gundam vậy. – Hắn trầm trồ.

- Vâng, trưởng phòng kỹ thuật của chúng tôi là fan lớn của dòng mecha đấy. – Cậu nhân viên đeo tai phone nháy mắt với hắn.

- Nhưng tôi không thành thạo với … - Hắn bối rối nhìn quanh. - … quá nhiều thứ thế này.

- Không sao. Chỉ cần khoảng mười lăm phút tập luyện là anh sẽ quen thôi. Bộ điều khiển này rất dễ sử dụng. Đây là thành quả hơn mười năm nghiên cứu của chúng tôi đó. Công nghệ là để giúp ích chứ đâu phải để làm khó người ta.

Cậu nhân viên chỉ tay vào cạnh bên phần tựa đầu của chiếc ghế.

- Anh thử nhấn vào xem.

Thiên Hùng liền máy móc làm theo. Hắn chạm tay vào cạnh ghế, tín hiệu cảm ứng lập tức hoạt động. Mặt nạ treo trên đầu rơi xuống như quy trình khẩn cấp trên máy bay.

- Oxi tinh khiết giúp anh giữ được sự tập trung cao độ nhất. – Cậu nhân viên giúp Thiên Hùng đeo thứ tựa như mặt nạ thở. - Bên trong mặt nạ có tích hợp ống hút. Mỗi máy có hơn mười tùy chọn thức uống khác nhau. Từ nước tăng lực đến cà phê và nước giải khát thanh nhiệt. Đầu ống được thay mới sau mỗi lần sử dụng. Anh cứ yên tâm nhé.

- Nhưng như vậy làm sao tôi nói chuyện?

Hắn nghe tiếng của mình phát ra từ hệ thống âm thanh quanh buồng.

- Bên trong mặt nạ cũng có tích hợp micro.

Cậu nhân viên cười cười, sau đó lui lại, đóng sập nắp buồng trứng. Công tắc vừa được bật, quy trình khởi động lập tức bắt đầu, toàn bộ màn hình xung quanh hắn sáng lên. Thiên Hùng có thể nhìn thấy được ba trăm sáu mươi độ khắp cả phòng. Dường như hắn chỉ đang ngồi trên một chiếc ghế tựa chứ không phải một chiếc buồng kín mít ngăn cách với thế giới bên ngoài.

Màn hình điều khiển hiện lên lơ lửng trước mắt hắn. Công nghệ tái tạo hình ảnh ba chiều khiến hắn kinh ngạc về độ trung thực tuyệt vời. “Mình đang ở trong bộ phim si-fi nào đây?” Hắn sững sờ tột độ vì công nghệ vượt trội của tập đoàn Thành Gia.

Thiên Hùng quan sát xung quanh, hắn thấy những thành viên đi cùng tốp với mình đều đã được đưa vào các buồng trứng tương tự. Mỗi khi một nắp buồng đóng sập lại. Phần đỉnh của khoang điều khiển sẽ phát ra ánh sáng dịu nhẹ, sau đó chi tiết này sẽ tách ra, bay lơ lửng phía trên đỉnh máy như một chiếc dĩa bay thu nhỏ.

“Đó chính là camera sao?” Hắn lập tức phấn khích đặt chân lên pê đan. Chân phải vừa lắc nhẹ, toàn bộ phần ghế liền xoay theo hướng điều khiển của hắn. “Tầm quan sát ba trăm sáu mươi độ.” Pê đan bên chân trái có tác dụng không khác gì chân ga trên ô tô. Thiên Hùng nhìn thấy màn hình di chuyển tương tự như hắn đang đi về phía trước.

“Thật tuyệt quá đi!”

Còn chưa kịp khám phá thêm điều gì mới, hắn nghe tiếng của Carlos vang lên bên tai.

- Các bạn đã vào trong buồng lái hết rồi chứ. Xin hãy nhìn vào màn hình phía trước. Chạm vào phần tùy chọn màu vàng ở giữa, ngay phía xa nhất. Sau đây sẽ là mười lăm phút hướng dẫn và ba mươi phút tập làm quen với các công cụ hỗ trợ. Các bạn sẽ không ngạc nhiên nữa khi biết được bí mật vì sao các mod chỉ bỏ ra thời gian tối thiểu trong Võ Lâm nhưng lại mạnh gấp năm lần người chơi thông thường. Không hề nhờ vào các ưu đãi VIP hay cheatcode, bởi chúng tôi đã có Quả Trứng Phục Sinh. Ha ha ha …

Công nghệ hình chiếu ba chiều lại gửi đến cho Thiên Hùng một sự kinh ngạc mới. Bên trái màn hình ảo của hắn bỗng xuất hiện một chú yêu tinh trong bộ đồ xanh lá và đôi canh mỏng trong suốt như chuồn chuồn.
- Xin mời đăng nhập. – Giọng nói của yêu tinh vang lên trong tai nghe.

- Màu mè quá đi. – Thiên Hùng lầm bầm với chính mình, nhưng cũng làm theo.

Một luồng ánh sáng vàng rọi xuống từ trần cao, hắn nhìn thấy nhân vật Anh Hùng được triệu hồi và tái tạo ngay trong thế giới thật. Vị trí của hắn thay đổi. Thiên Hùng có cảm giác như chính mình bị đẩy lùi ra sau, bay chếch trên đỉnh đầu nhân vật như một vị thiên thần hộ mệnh.

“Camera góc nhìn thứ hai đây rồi.” Yêu tinh reo lên bên tai hắn, sau đó bay lượn vòng xung quanh nhân vật một cách kích động. “Anh hùng có thể thay đổ góc nhìn bằng cách nhấn phím này.”

Sau mỗi lời hướng dẫn của yêu tinh, bàn phím trước mặt hắn sẽ sáng lên để đánh dấu phím đúng. Bài học cực kỳ trực quan sinh động. Đúng là chỉ cần mười lăm phút, hắn đã nắm vững hết toàn bộ cách điều khiển nhân vật.

“Kết thúc hướng dẫn, mời anh hùng vào phòng.”

Đột ngột, toàn bộ buồng trứng biến mất. Hắn nhìn thấy những nhân vật Võ Lâm đứng ngay vị trí phòng điều khiển của người chơi. Thì ra camera toàn dải không chỉ truyền hình ảnh, mà còn chèn thêm đồ họa trong game vào, để tạo ra không gian thực tế ảo vô cùng kỳ diệu. Mọi người điều khiển nhân vật rời khỏi bệ gốc, bắt đầu khám phá căn phòng như những đứa trẻ quá khích. Thiên Hùng điều chỉnh tầm nhìn, đếm được hai mươi tám nhân vật đang đi quanh phòng. Mười vị trí có cổng không gian đang mở, biểu thị chủ nhân đã vào Võ Lâm. Còn lại hơn bốn mươi nhân viên khác đang ngồi làm việc với nhân vật của họ tọa thiền bên cạnh. Lực lượng này chiến đấu ở một cấp độ mà sức trâu hay đặc kỹ Võ Lâm đều không giúp ích được gì nữa rồi. Họ là đội an ninh của Võ Lâm, thường được biết với biệt danh Đại Nội Mật Thám.

“Không thấy Tịch Dạ đâu cả?” Hắn thầm nghĩ.

Thiên Hùng chạm tay vào nút liên lạc, màn hình phụ lập tức bật ra, kết nối video call với Carlos. Đặc biệt từng câu trao đổi của họ đều được chuyển sang dạng văn bản rất nhanh, hiện trên màn hình với độ trễ gần như không xê dịch so với phim phụ đề.

[Mật] Anh Hùng: “Tôi tưởng Phương Huyền đang làm việc ở văn phòng. Lúc nãy cô ấy đã chỉ đường cho tôi tới đây mà.”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Cô ấy đã lên trực thăng trước khi cậu đến.”

[Mật] Anh Hùng: “Có công việc gì ngoài Võ Lâm sao?”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Chúng tôi vừa tìm ra chỗ của giám đốc thiết kế, có thể gọi ông ấy là cha đẻ của Võ Lâm Truyền Thuyết. Ông ấy nắm giữ tất cả các bí mật của Võ Lâm. Nếu lấy được chìa khóa Thần Chủ mà ông ấy đang nắm giữ, tôi tin có thể quét sạch được những cuộc phá hoại từ hacker, thậm chí thực hiện cuộc tổng phản công, truy lùng ra toàn bộ vị trí của chúng.”[Mật] Anh Hùng: “Ý anh là có một chiếc chìa khóa để ghim vào máy tính ấy hả.”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Không, một đoạn code, thưa cậu.”

[Mật] Anh Hùng: “À … uhm. Sao cũng được. Tôi chỉ tò mò khi không thấy cô ấy thôi.”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Lần này là cô ấy xung phong ra thực địa đấy nhé.”

[Mật] Anh Hùng: “Có vấn đề gì sao? Tôi tưởng chỉ là vào nhà của ông ta, cha đẻ của Võ Lâm ấy, rồi chép đoạn mã vào thẻ nhớ mang về.”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “À … vấn đề không đơn giản như vậy. Tuy nhiên cô ấy đi cùng đội PROUD của chúng tôi, cô ấy sẽ được bảo vệ đặc biệt.”

Thiên Hùng nghe tay chân mình bủn rủn hết cả. Ai chẳng biết đội PROUD là lực lượng vũ trang đặc biệt của gia tộc họ Thành, có sức mạnh ngang ngửa quân đội quốc gia. Hắn gào lên, như hét vào mặt hoàng tộc Thành Chân Phương.

[Mật] Anh Hùng: “Rốt cuộc anh đưa cô ấy vào chỗ nguy hiểm nào vậy?”

[Mật] Chân Phương Công Tử: “Không phải chỗ nguy hiểm gì đâu … ít nhất là tôi nghĩ vậy.”

Thái độ không thẳng thắng của Carlos làm Thiên Hùng phát bực. Hắn lập tức cởi bỏ hết trang bị của mình, mở nắp buồng trứng, và đi xăm xăm về khu vực làm việc của giám đốc điều hành.

- Cô ấy ở đâu? – Hắn chồm người, đập cả hai tay lên bàn Carlos.

- Bí mật. – Đột nhiên Carlos mất hết vẻ thân thiện như mọi khi.

- Tôi sẽ không tham gia vào bất cứ nhiệm vụ nào hết, trừ khi anh cho tôi biết cô ấy ở đâu.

Carlos đưa ngón tay lên day day trán, ra chiều khó nghĩ.

- Cậu không phải nhân viên của tôi, dĩ nhiên tôi chỉ có thể yêu cầu cậu giúp đỡ trên tinh thần tự nguyện.

Anh ta dứt khoát nhấn vào nút liên lạc, sau đó lạnh giọng nói.

- Mọi người, hãy chuẩn bị xuất phát. Cửa sẽ mở trong năm, bốn, ba, hai, một …

Theo bản năng, Thiên Hùng quay lưng lại nhìn về phía màn hình chính treo giữa phòng. Toàn bộ đội cứu viện được đẩy vào mảng dữ liệu bị chia cắt lớn nhất. Nơi đó, liên quân chín nước đang hợp lực chiến đấu với Âm Giới vương, thông qua sự lãnh đạo của Lam Y Công Tử.

Trận chiến lớn cuối cùng đã diễn ra, nhưng Anh Hùng chỉ là kẻ ngoài cuộc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau