VÕ LÂM HUYỀN THOẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Võ lâm huyền thoại - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Liên tục gặp thử thách

Khung cảnh làng Thuận Hải tương ứng với giờ thế giới, nghĩa là đồng hồ chỉ vào mười một giờ đêm thì cả làng đều tối om. Lần đầu tiên Anh Hùng đi vào hang Long Vương trong tình trạng tối đen đáng sợ như vậy. Lúc này không có đồng đội bên cạnh, nhân vật chỉ có một mình, thật giống coi phim kinh dị. Thiên Hùng lắc lắc đầu, xua đi ý nghĩ u ám về trò chơi. “Chắc không có ma trong Võ Lâm đâu ha.”

Trời gần khuya, mực nước biển rút về mức thấp nhất. Trò chơi này thiết kế tinh tế đến mức vừa thực vừa ảo. Không chỉ khung cảnh đẹp choáng ngợp mà cách thế giới vận hành cũng linh hoạt vô cùng. Thiên Hùng vào trang tuỳ chọn, bật hiển thị giáp trụ lên. Ánh sáng của bộ fullset hoàng kim vô khuyết đã có tác dụng thay đèn rồi. Hiện nay Anh Hùng đang ở cấp 18x, ánh sáng thần khí tản mác quanh người khiến hắn có cảm giác vững tâm hơn.

Vừa qua khúc cua đầu tiên, hắn đã thấy Thuỷ Nhược Lung linh kiên trì đứng giữ cửa. Trong ánh sáng nhập nhoạng tối đen, con quái vật nước biển xanh long lanh chẳng khác nào ma da hiện hình. Thiên Hùng nhấn phím tắt triệu hồi sủng vật. Lúc Dực Hoả phượng vừa tung cánh hiển lộ uy phong thì sóng thần đã ào ào tràn tới nơi. Anh Hùng lấy thân chắn sóng, một lần nữa sử dụng Phong Văn Vô Hữu để phòng thủ. Tuy nhiên chiêu này chỉ mới luyện ở cấp đầu tiên nên sức mạnh không thể sánh kịp cao thủ thực sự như Lam Y.

Do tương khắc thuộc tính, Kentucky bị chiêu sóng nước hành hạ không ít. Phượng hoàng lảo đảo trong dòng lưu thuỷ, ánh lửa đỏ xung quanh cũng tắt liệm đi một phần. Gọi sủng vật thuộc tính hoả trong hang Long Vương quả nhiên là thất sách trong thất sách. Nhưng Thiên Hùng chắc chắn không phải kẻ ngu, hắn chỉ muốn kiểm chứng giả thuyết mình mới nghĩ ra.

“Nếu tất cả chỉ là mob thì ta không bị bắt buộc phải diệt chúng. Chỉ có boss mới liên quan đến thử thách, mob là vật trang trí trên đường thôi.”

Anh Hùng nhảy lên lưng Dực Hoả phượng, dùng tối chiêu trong ba mươi sáu kế. Tuy bị sóng nước đánh tơi bời nhưng bọn họ chỉ một lòng phóng tới trước. Thuỷ Nhược Lung Linh quyết tâm truy đuổi cũng lừng lững bò theo Anh Hùng. Máu đỏ tiếp tục văng ra khi quái vật liên hồi công kích kẻ xâm nhập. Đúng như hắn dự đoán, đoạn đường tiếp theo lại xuất hiện bọn Thuỷ Nhược Lung Linh khác. Chúng là mob tự động, kẻ nào đi vào phạm vi là tiêu diệt ngay chứ không cần hỏi han.

Tình trạng này cũng giống lúc Anh Hùng cõng Tịch Dạ vượt phụ bản Phật Quang Phổ Chiếu. Toàn bộ quái vật đều lao vào tấn công, chỉ một chốc sau đã tạo thành quân đoàn truy sát. Bao nhiêu con quái vật là bấy nhiêu lượt tấn công. Anh Hùng không đánh trả, bởi một khi dừng lại chỉ có con đường chết. Trong lúc di chuyển toàn bộ Dam sát thương do sủng vật chịu hết. Thiên Hùng mở túi nãi ra, liên tục tống thuốc cho Kentucky.

Là một y sư, mỗi lần hắn dùng dược đều đạt hiệu quả tối ưu. Tuy Dực Hoả phượng bị hành hung tơi bời nhưng vẫn có chủ nhân yêu thương nó. Thanh HP của sủng vật cứ như trò chơi quyết đấu đường phố,máu liên tục chạy lên chạy xuống thể hiện sự ác liệt khi sủng vật lâm trận. Đây hẳn nhiên là thử thách nhắm vào độ lì của người chơi. Để xem ngươi có bao nhiêu tiền, đủ chống lại binh đoàn mob cao cấp đang đuổi giết sau lưng không.

Thiên Hùng thở phào nhẹ nhõm khi con Thuỷ Nhược Lung Linh đầu tiên bỏ cuộc. Mob tự động chỉ di chuyển trong một phạm vi nhất định, nếu người chơi chạy đủ xa, bọn chúng sẽ tự động trở về chỗ của mình. Lần lượt những con tiếp theo cũng đã đi hết phạm vi phòng thủ. Đoàn truy binh càng lúc càng thưa vắng dần, sau đó chẳng còn mống nào. Hắn bật cười khoái trá vì mình vượt qua ải này dễ dàng như vậy. Đôi khi chỉ dùng sức trâu cũng chẳng phải điều tốt, phải biết linh hoạt dựa vào thời thế mới có thể thành công.

Anh Hùng nhảy xuống đất, thu sủng vật lại. Kentucky bay sau lưng người chơi, đóng vai trò trợ công và chiếu sáng thay đèn lồng. Ánh sáng đỏ vàng hoà lẫn vào nhau nhảy nhót tươi vui trên vách đá. Tâm trí Thiên Hùng bừng bừng khí thế như mới thắng xong một trận quan trọng. “Kỳ Bảo ở đâu, đại lão gia đã sớm đến rồi đây!”

Hả hê chưa được bao lâu, bỗng nhiên hắn phát hiện một chiếc bóng trắng đứng phía đằng xa. Tim Thiên Hùng thót nhẹ, lo lắng không biết mình phải đối phó với thứ gì. “Đây là MMORBG chứ có phải horror game đâu.” Hắn vuốt vuốt ngực rồi điều khiển nhân vật tiến tới trước.
Chiếc bóng trắng có hình dạng con người nhưng mặt mày tái nhợt. Nó chỉ đứng lặng yên chứ không có động thái nào như chuẩn bị tấn công. Anh Hùng đi ngang qua, nó cũng chẳng thèm nhúc nhích. Hắn nghiêng đầu ngắm nghía, chẳng hiểu nhà sản xuất đặt NPC ở đây làm gì. Tuy nhiên, với bản tính thận trọng, Thiên Hùng không dễ bỏ qua manh mối. Trong môi trường thiếu thông tin, tra khảo được ai là cứ hỏi.

Hắn bắt đầu “nói chuyện”.

Tuỳ chọn hội thoại hiện ra và NPC bắt đầu kể lể câu chuyện của mình. Trần Phát vốn là ngư dân làng Thuận Hải đã từng bị đánh dạt vào hang. Y bị quái vật giam giữ đồng thời bị tra tấn bởi những bóng ma kinh hãi. Trần Phát đã gặp qua Long Vương vốn là một linh thần bảo vệ cho vùng biển. Nhưng giờ đây Long Vương đã biến chất, trở thành một con quỷ muốn trả thù thế gian.

Thiên Hùng chăm chú đọc thông tin, chẳng biết lọc được gì hữu ích không. Câu chuyện này quá mơ hồ, có tác dụng cảnh báo hơn là đưa ra manh mối. Tuy nhiên việc tiếp theo mà Trần Phát làm mới đáng lưu tâm. Y quỳ xuống van xin Anh Hùng hãy đưa mình về nhà, bàn tay níu chặt chân hắn, không cho Anh Hùng bỏ đi.

Lần đầu tiên gặp NPC rắc rối như vậy, Anh Hùng bước vào tình huống tiến thoái lưỡng nan. “Chẳng lẽ đây là bẫy rập kiểu mới của nhà sản xuất, họ muốn dùng tình cảm để ngăn cản người chơi?” Nghĩ ngợi hồi lâu, hắn quyết định ưng thuận giúp đỡ Trần Phát. Sau khi click vào tuỳ chọn đồng ý, Trần Phát trở thành đồng đội của Anh Hùng trong team. Tuy nhiên, khi nhìn vào trạng thái của y thì Thiên Hùng phát rầu. “Nhân vật gì mà yếu thế này!” Trần Phát là dân thường trong game, dĩ nhiên không có cấp độ max lever như những NPC liên quan đến nhiệm vụ khác. Chỉ số sức mạnh của y chỉ tương đương người chơi mới xuất hiện trong Tam Tinh miếu. “Kiểu này chạm mặt Thuỷ Nhược Lung Linh là one hit one die luôn.”

Vốn không phải kiểu nhân vật tanker, Anh Hùng dĩ nhiên kém nhất ở khoản phòng thủ. Nay kéo theo một cục nợ sau lưng, yếu điểm của hắn càng bị khuếch đại gấp đôi. Dực Hoả phượng chở hai người bay ngược trở về lối cũ, chạm ngay vào hàng tảo biển xanh nhung nhúc trong hang. Sau cú tấn công đầu tiên của Thuỷ Nhược Lung Linh, Kentucky thì sụm, Trần Phát cũng hấp hối. Anh Hùng phát hoảng không biết chữa trị cho ai trước. Thuỷ Nhược Lung Linh lại cho nước ập tới, Kentucky xám ngoét còn Trần Phát thì lập tức thăng thiên.

Trang hiện có xuất hiện thông báo nhiệm vụ thất bại, hắn lại bị sóng thần đẩy thẳng ra cửa hang. Thiên Hùng thở dài trước tình cảnh này. “Cứ mỗi lần đột phá lại đụng vào đá tảng. Phụ bản ơi là phụ bản!” Với quy định mỗi đội chỉ vào hang Long Vương được một lần trong ngày, Thiên Hùng không thể xông vô thử thời vận lần hai. Hắn để nhân vật toạ thiền tích điểm kinh nghiệm, bản thân mình thì vào bếp nấu mì gói. Đã hơn mười một giờ, còn vài chục phút nữa là ngày mới bắt đầu. Qua khỏi nửa đêm, bản thân Anh Hùng sẽ thoát khỏi cấm chú mỗi ngày một lần của hang Long Vương.

Nhìn ra cửa sổ, thấy phòng trọ thằng Quý còn sáng đèn là Thiên Hùng biết nó cũng giống hệt mình. Đêm nay hành trình truy tìm Ngũ Đại Kỳ Bảo có bước tiến lớn, hắn phấn khích nên không ngủ lại được. Sau khi chén xong gói mì củng cố quân lực, Thiên Hùng quay lại cuộc chiến. Đồng hồ vừa nhảy sang số không, hắn lập tức đạp sóng tiến vào hang.

Lần này có kinh nghiệm, Thiên Hùng không mất thời gian tổ chức đội hình này nọ. Hắn cưỡi Kentucky chạy qua cuồng phong bão tố mà đám Thuỷ Nhược Lung Linh mới tạo ra. Vào thời điểm hiện nay, khi các chức năng đã mở gần hết, tiền bạc đối với Anh Hùng chẳng là vấn đề nữa. Hắn liên tục đi tới Thương Vụ mua thuốc men dành cho sủng vật và người chơi.

Trước khi chạm mặt với Trần Phát lần hai, hắn tranh thủ phục hồi HP cho Kentucky. Sủng vật phải ở trong tình trạng sức khoẻ tốt nhất thì mới cõng cả hai người bay vượt biển được chứ. Đối với ngư dân Trần Phát, Thiên Hùng cũng có kế sách khác. Hắn dùng bạc mua thêm mũ giáp tân thủ bắt Trần Phát mặc vào. Tuy không cải thiện được bao nhiêu, nhưng như vậy kẻ đồng hành của hắn đã bớt đi vẻ mong manh yếu đuối. Hắn chỉ ước gì NPC mà hệ thống cấp cho mạnh mẽ hơn một chút thôi.

Trong lúc xông trận, ngoại trừ việc dùng Phong Văn Vô Hữu chịu hầu hết đòn tấn công, Anh Hùng còn phải linh hoạt sử dụng Liệu Thương đúng lúc. Kim Sang dược không phải vô tận, mà khả năng của chúng cũng không bù nổi với tốc độ rơi máu của Trần Phát. Chưa bao giờ Thiên Hùng cảm thấy sợ hãi như thế. Thà bản thân bị giết còn hơn để Trần Phát chịu thương tổn. Thì ra đây là loại áp lực mà những đại thần thường xuyên trải qua. Chiến đấu vì bản thân chưa đủ, mà phải bảo vệ được đồng đội mới là kẻ mạnh thật sự.

Có vẻ như Thiên Hùng đã học được thêm điều gì đó rồi.

Hắn bắt đầu hối hận vì con đường song tu trước đây. Nếu chỉ chuyên tâm làm y sư, có lẽ giờ này hắn đã học được Hộ Pháp. Y sư không phải lớp nhân vật tấn công cũng như phòng thủ. Đặc kỹ hỗ trợ có một không hai như Hộ Pháp mới chính là thứ khiến bọn họ trở thành yếu tố không thể thiếu trong đội.

Đối mặt với cảnh ngặt nghèo, Thiên Hùng không thể không thở dài. Có lẽ hắn là tên y sư thất bại nhất võ lâm, là người chơi ăn hại nhất Lê quốc. Đội hình Thuỷ Nhược Lung Linh càng làm dữ hơn khi Anh Hùng muốn đưa Trần Phát ra bên ngoài. Khó khăn chồng chất khiến hắn thêm quýnh quáng.

“Đến mức này rồi thì có bao nhiêu đành dốc hết bấy nhiêu.” Anh Hùng đánh lung tung chứ không chỉ đơn giản phòng thủ. Kentucky bỗng nhiên rít lên, há mỏ phun lửa đỏ. Hắn ngẩn ngơ nhìn thời khắc sủng vật của mình thể hiện thần uy.

“Rốt cuộc đó là phím tắt chết tiệt nào? Thì ra người chơi bình thường cũng có thể điều khiển sủng vật chiến đấu như huấn sủng sư.”

Chương 87: Lời nguyền của Hang Long Vương

Trong Võ Lâm, sủng vật không chỉ là con thú cưng nuôi cho vui mà còn kiêm luôn chức năng vật cưỡi. Chủ nhân và sủng vật không bao giờ tách rời, gặp địch cùng đánh, bị thương cùng chịu. Tuy nhiên, chỉ có nhân vật cấp trên cấp 50 mới được nhận sủng vật. Vì vậy cấp độ của sủng vật luôn thua người chơi nhiều lần.

Khi người chơi không muốn nuôi sủng vật nữa có thể “hoang hoá” chúng. Sủng vật sau khi hoang hoá sẽ biến thành dạng trứng nằm trong túi nãi, được tuỳ ý mua bán tặng cho. Điều này có nghĩa là dù sủng vật cấp cao cỡ nào, nếu chuyển sang tay người khác thì họ cũng phải nuôi dưỡng lại từ đầu. Tuy nhiên, chỉ có một ngoại lệ duy nhất mà sủng vật mạnh hơn người chơi, đó chính là Kentucky của Anh Hùng.

Khi bắt đầu bước chân vào Võ Lâm, hắn đã là một ngoại lệ rất đặc biệt. Lần đầu tiên chơi GO, kẻ duy nhất bị nhốt trong thôn Tân Thủ đến cấp 40, cũng là tên trộm 100% may mắn có một không hai. Đúng là “thánh nhân đãi kẻ khù khờ”, vận số con người ta khó mà so sánh được.

Sau sự kiện bị truy sát bên bờ Thái hồ, mọi người đều biết Bách Thắng thần thâu nhờ có tay thỏ vương mới có thể tung hoành tứ hải, vang danh giang hồ. Nhận thấy Anh Hùng đã đạt đến mức nguy hiểm khó lường, dễ trở thành nhân tố gây bất ổn trong thiên hạ, nhà sản xuất buộc phải rút lại bảo vật Tay Thỏ. Bù vào đấy, sủng vật Dực Hoả phượng của hắn được mở toàn bộ chức năng, nâng cấp max lever. Kentucky trở thành linh vật duy nhất trong toàn cõi Võ Lâm mạnh hơn chủ nhân của mình gấp mấy lần. Tuy nhiên, vấn đề được đặt ra tiếp theo là để hắn sở hữu một món vũ khí bá đạo như vậy liệu có nguy hiểm gì không?

Nếu bạn có thể hack game, chiến đấu trong trạng thái bất tử và vô hạn đạn thì còn gì vui nữa. Tương tự, nhà sản xuất lại đưa ra quy luật mới, sức chiến đấu của sủng vật không được vượt quá 50% khả năng của chủ nhân. Điều này giúp cho Anh Hùng có thêm mục tiêu phấn đấu, hắn càng mạnh, sủng vật càng mạnh. Kết quả là chủ tớ bọn họ sẽ sớm đạt tới trạng thái Bách Thắng nhanh hơn người bình thường.

Lại nói về phụ bản hang Long Vương,đây là một quest ẩn mà chỉ người lấy được bản đồ Ngũ Đại Kỳ bảo đồng thời có khả năng quan sát tinh tế mới phát hiện ra. Võ Lâm không chỉ là một game nhập vai thông thường. Bên trong Võ Lâm bao gồm nhiều thể loại game nhỏ khác như dàn trận, đi cảnh, đối kháng, giải đố, đua ngựa, casual ... nhằm phục vụ mọi sở thích của khách hàng. Nhờ sự đa dạng trong thiết kế và tham vọng của nhà sản xuất mà nhiều năm liền Võ Lâm đều đứng nhất trong top những game hay thu hút nhiều người chơi. Nếu đấu lôi đài là đối kháng, làm phụ bản là phiêu lưu, quốc chiến là dàn trận ... thì nhiệm vụ truy tìm Ngũ Đại Kỳ Bảo mới chính là linh hồn của dòng game nhập vai.

Trong những khu vực được thiết kế dành cho hành trình truy tìm, mọi quy tắc đều vận hành độc lập với thế giới còn lại. Thông tin về năm món bảo vật chí thượng Võ Lâm đều là tuyệt mật, thậm chí giám đốc điều hành như Carlos cũng không nắm hết tất cả các chi tiết liên quan. Khi phòng kỹ thuật đưa quy tắc tương quan sức mạnh giữa chủ nhân và sủng vật vào game, họ chỉ tác động đến Thiên Hạ. Thế giới bí mật liên quan đến Ngũ Đại Kỳ Bảo được viết trên một nền code khác biệt. Nơi đó chỉ có nhà sản xuất Sơn Bản Miyaki mới chỉnh sửa được. Nhờ vậy, Thiên Hùng đã có dịp chứng kiến Dực Hoả phượng cấp 200 thật sự hùng mạnh thế nào.

“Đúng là bảo đao đưa cho anh hàng thịt thì cũng như dao phay.” Hắn tiếc nuối nhìn Kentucky nổi lửa.

Ngay từ đầu, Thiên Hùng đã biết hang Long Vương là nơi hung hiểm với sủng vật của mình. Hắn liên tục đem Kentucky cất đi, không muốn Dực Hoả phượng phải đối đầu với sóng thần của Thuỷ Nhược Lung Linh. Sau đó hắn lại quá bám víu vào chiến thuật tấn công theo đội hình, lúc nào cũng phải cùng tiến cùng lui với team nhằm hạ gục cho bằng được quái vật canh cửa. Thì ra trong những nhiệm vụ thế này, kinh nghiệm điều khiển nhân vật mới là yếu tố chủ chốt giúp người chơi tiến xa hơn. Những tình tiết nhỏ nhặt lại là chìa khoá quan trọng mở ra hành trình phiêu lưu đầy giá trị trải nghiệm. Game nhập vai vốn là mảnh đất đề cao chủ nghĩa cá nhân và thoả mãn lòng tham “tự sướng” của người chơi cơ mà.

Phía trên tuỳ chọn riêng nhân vật là một tuỳ chọn khác có biểu tượng ngọn lửa của Dực Hoả phượng. Thiên Hùng click vào đó, kinh ngạc nhìn thấy bảng chiêu thức võ công đã đầy ắp. Chức năng này lẽ ra chỉ có ở Huấn Sủng sư, nay lại hiển thị cho người chơi ở các loại nghề nghiệp khác luôn.

Hắn chọn Hoả Chiếu Chi Lộ là chiêu thức thuộc hàng cao cấp nhất trong bảng danh sách. Luồn sáng lửa bắn ra từ Kentucky đã mở cho họ một con đường thoát thân. Thuỷ khắc hoả thì ngược lại hoả cũng khắc thuỷ. Hang Long Vương là tử địa với Dực Hoả phượng thì Kentucky cũng là thiên địch với đám Thuỷ Nhược Lung Linh. Với yêu cầu của trò chơi là hộ tống Trần Phát về nhà, Thiên Hùng không ham chiến đấu lắm. Một mặt sử dụng đòn phòng ngự, mặt khác hắn lại nhanh chóng nhảy lên Kentucky để chạy cho nhanh.

Đám Thuỷ Nhược Lung Linh tuy gặp lửa là bị thương nhưng chúng vẫn ngoan cố nhảy ra cản chân. Anh Hùng phải vất vả giằng co hồi lâu mới thấy được ánh sáng cửa hang ở cuối con đường. Đến lúc này hang động xung quanh bỗng nhiên rùng rùng chuyển động. Sóng biển ập vào bít ngay lối đi, ngăn không cho hắn thoát ra ngoài. Hang Long Vương có vẻ như đang chìm xuống, tuy nhiên nước biển không tràn vào trong được. Tấm chắn vô hình giữ đại dương ở bên ngoài, tất cả chỉ như nhìn vào một bức vách kính khổng lồ.

Thiên Hùng còn đang băn khoăn bối rối thì đoạn hoạt cảnh diễn tả sự kiện xuất hiện. Hắn nhìn thấy Anh Hùng trong một bộ phim ngắn dùng để chuyển cảnh trong trò chơi. Nhân vật sừng sờ trước vẻ đẹp vô cùng mỹ lệ của đáy đại dương, đồng thời nhìn thấy một sinh vật kỳ bí chỉ có trong truyền thuyết, Mỹ Nhân Ngư bơi lội ngang qua.

Sau đó Anh Hùng tìm được một phiến đá kể về lời nguyền thần biển. Những phàm nhân tầm thường dám bước chân vào hang Long Vương đều phải nhận kết cuộc không thể quay lại cuộc sống bình thường. Hắn trố mắt nhìn thông báo mà không thể tin vào diễn tiến này. Nếu lời nguyền Long Vương còn tồn tại thì hắn không có khả năng tham gia quốc chiến nữa.

Khi hoạt cảnh kết thúc, chỉ còn nhân vật đứng trong lòng hang tối tăm. Bên ngoài là những ánh sáng xanh kỳ ảo xuyên qua đại dương, rọi vào để tạo thêm không khí huyền bí. Gã Trần Phát chết tiệt kia không biết đã chạy đi đâu mất. Anh Hùng tức tối muốn thoát ra nhưng kết cục chỉ có đâm sầm vào tường. Rùa, cá bơi bên ngoài như muốn trêu ghẹo hắn. Thậm chí khi Thiên Hùng đăng thoát ra rồi vào lại trò chơi thì vẫn đứng trong hang.Xem ra hang Long Vương không phải là một phụ bản bình thường. Trong những trường hợp khác, khi đăng thoát game Võ Lâm thì đồng thời nhân vật cũng sẽ bị tống ra khỏi phụ bản. Hắn thở dài không biết xử lý sao với trường hợp mắc kẹt này. Truy tìm kỳ bảo chỉ là nhiệm vụ phụ, mối quan tâm hàng đầu hiện nay của hắn là ngăn cản Trần vương thống nhất thiên hạ. Thiên Hùng thở dài, đành phải đăng thoát khỏi game. Hắn nhìn đồng hồ thấy đã hơn một giờ sáng, băn khoăn chẳng biết có nên gọi điện cho Tịch Dạ.

“Giờ này nàng thường ngồi viết code, rất ghét bị quấy rầy.” Thiên Hùng chán nản chui lên giường dỗ giấc ngủ. “Việc ngày mai hãy để ngày mai lo.”

^_^

Khi đồng hồ báo thức reo inh ỏi, mí mắt nặng trĩu của Thiên Hùng dường như chưa mở lên nổi. Tuy nhiên hắn vẫn cố lê mình ngồi dậy, tâm trạng cực kỳ uể oải. Lần đột phá hang Long Vương tối qua là một sai lầm thật tồi tệ. Chẳng những khiến nhân vật mắc kẹt mà bản thân hắn phải trả giá vì tình trạng thiếu ngủ thế này.

Suốt quãng đường từ nhà đến bệnh viện hắn liên tục đưa tay lên che miệng ngáp. Khi gặp mấy cô y tá ở quầy tiếp tân ai nấy đều ân cần hỏi về quầng thâm quanh mắt Thiên Hùng. Bữa sáng no bụng lại khiến cơn buồn ngủ kéo đến dữ dội. Hắn phải cầu viện đến cà phê để giúp bản thân chống cự hết cả buổi sáng này.

“Cố lên, mình có hai tiếng buổi trưa để ngủ cơ mà.”

Lúc cầm hồ sơ ngang qua quầy trực của Ngọc Linh, nàng nhìn hắn lắc đầu. Ngọc Linh ngoắc Thiên Hùng lại, lấy từ trong tủ ra một chai tăng lực tặng hắn.

- Cảm ơn em, Ngọc Linh! - Thiên Hùng mừng rỡ chộp lấy ngay món nước kỳ diệu đó.
- Đừng để ai biết vì anh chơi game mà làm ảnh hưởng đến công việc, tạo tiếng xấu cho toàn thể nhân sĩ võ lâm. - Ngọc Linh thì thầm với Thiên Hùng.

- Anh biết rồi, chỉ tại tối qua có chuyện bất ngờ xảy ra. - Hắn than thở.

- Bất ngờ thế nào?

- Tiến thêm được một bước dài, cuối cùng lại sập bẫy.

Thiên Hùng thở dài thườn thượt. Quầy tiếp tân không phải chỗ tâm sự, nên uống nước xong hắn vội vã đi ngay. May mà sáng đó Thiên Hùng chỉ làm công việc văn phòng là sắp xếp hồ sơ bệnh án. Hắn đã chú ý cân nhắc rồi, biết mình có thể làm được mới quyết định bỏ bớt ba tiếng trong giấc ngủ đêm qua.

Suốt cả buổi sáng, với sự trợ giúp của cà phê và nước tăng lực, Thiên Hùng dễ dàng vượt mọi thử thách. Vừa nhìn đồng hồ trên tường, tới giờ nghỉ trưa là tác dụng của những thứ chống buồn ngủ cũng vừa mất đi. Hắn lại lấy tay che miệng ngáp, lui khỏi bàn làm việc đi tìm chỗ dỗ giấc. Nào ngờ vừa mới giơ tay ra, cánh cửa phòng đã bật mở ngay.

- Bác sĩ Nguyễn, có ca mổ cấp cứu tại phòng C2, anh phụ trách nha. - Y tá trưởng đến thông báo thay cho cấp trên.

Bệnh viện Chợ Ruộng là nơi xử lý cấp cứu hàng đầu cả nước. Làm việc ở nơi đây, tất cả các y bác sĩ luôn trong trạng thái trực chiến, sẵn sàng được gọi bổ sung bất kỳ lúc nào. Được biết có ca phẫu thuật, tinh thần hắn bỗng nhiên bừng tỉnh. Thiên Hùng sải bước chạy nhanh đến phòng C2.

Hắn trao đổi nhanh với y tá về tình hình bệnh nhân. Thì ra chỉ là một ca viêm ruột thừa, không đến nổi phức tạp lắm. Nhưng với tình huống cấp cứu, các bác sĩ phải tiến hành mổ hở. Vì vậy bệnh nhân được chỉ định gây mê chứ không phải gây tê ngoài màng cứng như thường khi.

Theo các bước tuần tự, Thiên Hùng đi vào phòng khử trùng và thay quần áo. Hồ sơ được cung cấp cho hắn biết thể trạng bệnh nhân và các thông tin liên quan cần thiết. Thiên Hùng là người vào phòng phẫu thuật nhanh và sớm nhất. Bác sĩ gây mê phải tác nghiệp trước khi bác sĩ phụ trách tiến hành công việc của mình.

Thiên Hùng thành thạo sử dụng nghiệp vụ chuyên môn trấn an bệnh nhân đồng thời đưa người đó vào giấc ngủ sâu cần thiết. Hắn theo dõi nhịp tim và huyết áp trên máy trong khi bác sĩ mổ chính bắt tay vào cuộc phẫu thuật. Những con số vô cảm cứ đều đều nhảy nhót trên máy. Thiên Hùng chớp chớp mi, cảm thấy hai mắt cay xè. Nhiệt độ thấp chính là yếu tố hàng đầu gây buồn ngủ. Với kẻ đã bước vào trạng thái mòn mỏi rã rời, giấc ngủ chính là một điều tất yếu sẽ xảy đến. Hắn cố véo vào đùi, hành hạ bản thân để tìm kiếm sự tỉnh táo. Nhưng dường như thuốc mê lúc nãy đã được chụp vào mũi hắn chứ không phải bệnh nhân.

Hắn ngáp to đằng sau khẩu trang y tế. Nước mắt Thiên Hùng cứ chảy ra như thể hắn đang xắt củ hành. Màn hình nhoè đi, hai mi thì nặng như đeo chì. Thiên Hùng lắc lắc đầu trong nỗ lực lay tỉnh tâm trí.

Bỗng nhiên một tiếng hét thất thanh khiến mọi người bừng tỉnh. Hắn quay lại nhìn bệnh nhân trên bàn mổ, người lẽ ra đang ngủ say thì lại đang ra sức hét hò. Thuốc mê hết tác dụng rồi sao? Đây là lỗi cá nhân của Thiên Hùng do làm việc trong tình trạng không tỉnh táo sao?

Mọi thứ bắt đầu hỗn loạn.

Chương 88: Sự cố

- Isofluran, tiêm tĩnh mạch! - Thiên Hùng thét lên cho y tá đứng trực cạnh.

- Liều lượng bao nhiêu thưa bác sĩ?

- 500. - Hắn trả lời ngắn gọn.

Bệnh nhân trên bàn mổ vừa thoát khỏi tình trạng hôn mê giai đoạn ba trong phẫu thuật. Ở mức hai, người bệnh cử động chân tay, nói huyên thuyên không mạch lạc, nín thở, hoặc trở nên quá khích, nôn mửa ... điều này rất nguy hiểm do bệnh nhân có thể hít vào chất nôn. Đây là giai đoạn mà các bác sĩ gây mê luôn tránh né. Thông thường, khi tiến hành gây mê phẫu thuật, người ta luôn từ giai đoạn một đi nhanh qua giai đoạn ba.

Ê kíp phòng mổ phải ngăn chặn bệnh nhân nổi loạn ngồi bật dậy. Việc để anh ta nhìn thấy ruột gan mình đang bung bét thế này là một sự cố thật khủng khiếp. Thuốc mê truyền tĩnh mạch là thứ có tác dụng trực tiếp và nhanh chóng nhất. Bệnh nhân bắt đầu xụi lơ sau khi tiêm thuốc, nhịp thở cân đối và hài hoà trở lại. Thiên Hùng điếng hồn nhìn máy theo dõi nhịp tim, sau đó hắn thử chạm vào mi mắt bệnh nhân để đo phản ứng.

“Mức độ một: mất phản xạ mi mắt, nhưng nhãn cầu còn hoạt động rõ. Phản xạ họng hầu mất, nhưng phản xạ thanh quản và phúc mạc vẫn còn. Trương lực cơ bụng có thể đánh giá thông qua trương lực của cơ ngoại nhãn cầu.” Hắn lẩm nhẩm theo những kiến thức đã học.

Bác sĩ mổ chính chen vào, sử dụng máy hút để làm sạch đường hô hấp cho bệnh nhân. Khi anh ta la hét lúc nãy có khả năng sẽ xuất hiện dịch trào do đường thở bị kích thích, hoặc co thắt thanh quản “laryngospasm”.

- Mê nông! - Thiên Hùng kết luận.

Đó là trường hợp gây mê phẫu thuật chưa đạt. Hắn đã kiểm tra trước khi bệnh nhân được đưa vào phòng mổ, đánh giá ước lượng các nguy cơ liên quan vô cảm phẫu thuật, chọn lựa thuốc dùng tiền mê, mê và hồi sức, cũng như kỹ thuật vô cảm. Thiên Hùng cũng kiểm tra so sánh chính xác lại bằng cách hỏi chính bệnh nhân là họ yêu cầu mổ gì, nêu tên tuổi của họ khi nhận hồ sơ và đưa bệnh nhân vào phòng mổ.

Sau khi gây mê bằng phương thức thể khí, tức chỉ dùng thuốc mê bốc hơi đủ hiệu lực để khởi mê và duy trì mê, hắn liên tục theo dõi bệnh nhân trong suốt giai đoạn phẫu thuật. Yêu cầu cơ bản của bác sĩ gây mê là đảm bảo độ mê hoặc tê phù hợp tối ưu để thực hiện các động tác phẫu thuật và bảo vệ bệnh nhân trước mọi khích thích do phẫu thuật gây ra. Rốt cuộc hắn vẫn không hiểu sai sót xuất hiện từ điểm nào. Tuy nhiên, khi xảy ra sự cố trong khâu gây mê, bác sĩ chịu tránh nhiệm như Thiên Hùng chính là mục tiêu hàng đầu để người ta đổ lỗi.

Ca phẫu thuật tiến hành thuận lợi sau sự cố kinh hoàng vừa nãy. Lúc y tá đẩy bệnh nhân ra khỏi phòng mổ, Thiên Hùng vẫn còn bần thần chưa bình tĩnh được. Mọi người bàn tán ồn ào trong phòng thay đồ. Hắn cảm thấy mọi thứ xấu xa tệ hại đều đang chĩa mũi dùi về phía mình. Dĩ nhiên, sau đó là hàng loạt những bản tường trình, cuộc họp khẩn cấp được tổ chức nhanh chóng. Trước khi bệnh nhân tỉnh lại, mọi câu trả lời đều phải được sẵn sàng.

Trưởng khoa Lý dùng uy tín của mình để bảo vệ Thiên Hùng trong suốt quá trình chất vấn. Có một xác suất rất nhỏ xuất hiện những người đáp ứng kém hoặc sở hữu khả năng vô hiệu hoá thuốc mê nhanh chóng.

“Tại sao không dùng biện pháp gây mê cân bằng, phối hợp thuốc mê thể khí và thuốc mê tĩnh mạch?” Ban thanh tra đặt nghi vấn.

“Các bác sĩ được quyền quyết định phương pháp gây mê sau khi đánh giá ước lượng các nguy cơ liên quan vô cảm và phẫu thuật.” Trưởng khoa Lý trả lời.

“Như vậy sự cố xảy ra lần này có liên quan gì đến phương pháp được lựa chọn?”

“Không hề. Các y tá phòng mổ có thể chứng minh bác sĩ Nguyễn hoàn toàn làm đúng trình tự và thao tác thích hợp trong suốt quá trình phẫu thuật.”

“Vậy còn báo cáo này thì sao? Y tá trực máy cho rằng anh ta không được tỉnh táo lúc đó. Liên tục ngáp, mắt thâm quần, thậm chí bác sĩ gây mê còn không thể ngồi yên trong lúc theo dõi phẫu thuật.”

Tất cả những cặp mắt trong phòng đều đổ dồn về phía Thiên Hùng. Hắn đã quá mệt mỏi để chịu đựng thứ áp lực khủng khiếp này. Thậm chí chính bản thân Thiên Hùng cũng không thể tha thứ cho mình vì để xảy ra sự cố vừa qua.

Cuộc họp kết thúc với quyết định điều tra thêm. Thiên Hùng bị tạm đình chỉ một tuần, kết quả sau cùng sẽ quyết định sự nghiệp bác sĩ của hắn. Thiên Hùng cảm thấy mặt đất dưới chân vỡ vụn. Sự thật ê chề đẩy hắn đến tận cùng tuyệt vọng. Là một người đàn ông trưởng thành, hắn cũng không ngăn nổi cảm xúc bùng nổ trong lòng. Chỉ còn một mình trên hành lang, hắn bật khóc.

Quá nhục nhã!

^_^

Thiên Hùng gặp lại Steven trên đường đi ra khỏi khu hành chính. Có vẻ như người bạn này đã ngồi đợi hắn nãy giờ. Steven không muốn xuất hiện trong khoảnh khắc riêng tư nhất. Để Thiên Hùng bộc phát hết nỗi buồn tốt hơn là cứ kềm giữ trong lòng.

- Tan ca rồi đi uống với tôi! - Steven đề nghị.

- Đồng ý. - Thiên Hùng gật đầu.
Hắn biết bạn đã nhìn thấy đôi mắt đỏ của mình. Hắn cũng biết Steven đang bảo vệ sự tôn nghiêm cho sư đệ. Thậm chí nếu có thể đứng lên, Steven đã vỗ vai Thiên Hùng để an ủi. Hắn nhoẻn miệng cười, cảm kích sâu sắc vì sự thông cảm này. Trong lúc khó khăn, thật may là luôn có những người bạn xung quanh.

Bị đình chỉ cũng đồng nghĩa với việc bản án còn treo lơ lửng trên đầu. Thiên Hùng có thể phục chức cũng có thể ra đi vĩnh viễn. Tối đó hắn uống rất nhiều bia, như để trừng phạt chính bản thân.

“Thôi đủ rồi!” Thiên Hùng nghe ai đó lải nhải bên tai.

“Ngày mai có cần đi làm đâu, hãy để tôi uống cho say đi nào!” Hắn không biết mình vừa nói hay một kẻ xa lạ nào đó mới trả lời. Đây là ngày mệt mỏi nhất đối với hắn, cầm cự được đến này đã là quá sức rồi.

^_^

Thiên Hùng tỉnh lại trong khung cảnh vừa lạ vừa quen. Ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ chiếu thẳng vào mặt làm hắn cực kỳ khó chịu. “Aaa ... có chuyện gì xảy ra thế này?” Đầu hắn đau như búa bổ vậy. Cơ thể Thiên Hùng rã rời như vừa đánh trận xong.

Có tiếng trẻ con la hét đùa giỡn bên ngoài, sau đó một chiếc bóng đen lao vào phòng, nhảy ập lên người hắn.

- Phi Phi, cháu nặng quá! - Thiên Hùng than vãn.

- Cậu năm hôi quá chừng. - Thằng nhóc mới ba tuổi đã nói được rành rọt rất nhiều câu.

Thiên Hùng ngồi dậy, cẩn thận bế cháu trai bỏ xuống đất. Hắn không nhớ chuyện gì đã xảy ra tối qua, cũng chẳng hiểu vì sao bản thân lại ở nhà chị cả. Trong gia đình, Thiên Hùng sợ nhất Thiên Kim, lý nào nhậu xỉn rồi hắn lại chạy đến nhà chị.

“Thôi xong, đợt này chắc bị bẻ lọi tay!” Hắn rùng mình thầm nghĩ.

- Ba ba, cậu năm hôi quá chừng. - Bé Phi Phi chạy tới ôm chân người đàn ông vừa đi vào.

- Cậu Hùng đã tỉnh rồi à? - Lưu Quang Phi cười cười. - Trong nhà, anh cứ tưởng cậu mới là người ngoan hiền nhất, nhưng xem ra đã nhìn lầm mất rồi.

- Anh rể! - Thiên Hùng gật đầu chào. Ngoài cha của mình, hắn ngưỡng mộ nhất là người đàn ông này.
- Ra ngoài này ăn chút gì đi, Thiên Kim đã nấu canh giải rượu để sẵn rồi kìa.

Hắn đi theo anh rể ra ngoài. Bài trí trong nhà Thiên Kim vẫn lạ lẫm như thế. Có vẻ như làm việc trong viện bảo tàng đã khiến sở thích của chị cả thay đổi ít nhiều. Đồ đạt trong phòng đa số là đồ cổ. Cửa khung tròn, cột sơn son thếp vàng, nền lót gạch đất nung . Dường như Thiên Kim muốn dời cả bảo tàng về nhà vậy. Trên tường treo tranh chữ cổ, thỉnh thoảng trang trí vài món binh khí không biết có niên đại bao nhiêu.

Hắn thầm nghĩ nơi đây thật giống khung cảnh Võ Lâm. Chỉ cần anh rể mặc đồ cổ trang nữa thì hắn đã tưởng mình lọt vào thế giới trong game mất rồi.

- Chị cả đi làm rồi hả anh? - Thiên Hùng cất tiếng.

- Đúng vậy, Thiên Kim nói đến chiều sẽ tính sổ với cậu. - Quang Phi trả lời.

- Hả??? - Hắn gào lên.

Lưu Quang Phi bật cười. Anh ta quay lại nhìn Thiên Hùng.

- Anh chỉ nói giỡn với chú thôi. - Sau đó Quang Phi lại nghiêm mặt. - Thiên Kim không nói gì, nhưng nhìn trong mắt cô ấy, anh có thể thấy điều đó.

Cảm giác nhộn nhạo trong lòng khiến Thiên Hùng khó chịu. Anh rể lúc thật lúc đùa như vậy thì khó đoán quá. Nhưng với hiểu biết về chị cả, hắn ngờ rằng lời Quang Phi cũng đúng sáu bảy phần.

- Sao hôm qua em lại đến đây vậy?

- Cậu làm sao mà đến được. Anh chị đã đến quán đón cậu đó chứ. - Anh ta thở dài. - Nhậu đến say bí tỉ, không biết trời trăng mây nước gì luôn.

Thiên Hùng cũng thở dài. Nếu hắn xỉn đến vậy, dĩ nhiên Steven không có cách nào mang về được rồi. Mà Dr.Wilson lại là bạn của chị cả, không gọi điện cầu cứu Thiên Kim thì y biết gọi ai.

“Chẳng rõ cậu ta có nói gì với chị không? Mình chẳng muốn mọi người biết về sự cố ở bệnh viện.”

Đối với Thiên Hùng, mất mặt trước người nhà mới là điều nhục nhã nhất. Hắn chỉ muốn mọi người biết đến những thành công, nghe kể về những điều vui vẻ mà mình đã trải qua. Hắn không chịu được nếu chị cả hay anh hai thương hại mình. Anh chị em nhà họ Nguyễn đều có những sự nghiệp thành công, hắn không muốn bản thân trở thành điểm đen đáng xấu hổ giữa bọn họ.

^_^

Trước khi vào phòng ăn, hắn rẽ về phía khu vệ sinh. Thiết kế nhà của Thiên Kim cũng tuân theo bố cục dinh thự cổ đại, nghĩa là các công trình phụ trợ thường bị đẩy ra xa khỏi nhà chính, phải đi qua một khoảng sân mới tìm được nơi vệ sinh cá nhân.

Nhìn lu nước và gáo múc, Thiên Hùng chẳng biết hai vợ chồng bọn họ thích thú gì với sự bất tiện này. Thời đại nào rồi mà còn xây nhà tắm lộ thiên, lại chẳng có vòi nước nóng nữa chứ. Thiên Hùng khoát nước tạt lên mặt. Lạnh rùng mình, nhưng bù lại hắn cảm thấy đầu óc thanh tỉnh hơn. Cơn đau đầu do chất cồn gây ra cũng giảm bớt. Thiên Hùng bắt đầu hối hận, tự nhủ với lòng sau này không uống đến bí tỉ như vậy nữa. Thân thể hắn là xương thịt thật, chẳng phải trong game đâu mà ngàn ly không say.

“Ôi ... khoảng cách giữa thực tế và lý tưởng là xa vời vợi.”

Thiên Hùng tự nhìn mình trong gương. “Mới qua một đêm mà sao hốc hác thế này? Mắt trũng má hóp, trên cằm lún phún râu. Nhìn mình như một gã trung niên thất nghiệp vậy.” Đang cảm khái cho bản thân, Thiên Hùng lơ đãng liếc nhìn xuống dưới. Đột nhiên hắn giật thót, ánh mắt dán chặt vào hình khắc xung quanh chiếc gương. “Đây là ấn ký trong hang Long Vương mà. Không lý nào chị cả lại mua đồ lưu niệm trong game.”

Thiên Hùng giật vội tấm gương khỏi giá treo, vừa chạy vào nhà vừa gọi lớn.

- Anh rể, đây là thứ gì vậy?

Trong nhà này, kể cả một chiếc thau cũng có khả năng là bảo vật tiền triều giá vài triệu do. Thiên Kim là chuyên gia giải cổ ngữ, Quang Phi là một ông trùm với sức mạnh tài chính khổng lồ. Không có chuyện hai người họ mua đồ giả. Ấn ký hang Long Vương chả lẽ là một thứ có thật, chứ không chỉ tồn tại trong game?

Chương 89: Hành trình đơn độc

Quang Phi trầm ngâm nhìn khung cảnh trong hang Long Vương. Ban đầu anh ta không hiểu lắm khi Thiên Hùng hứng thú với chiếc gương trong nhà vệ sinh. Hắn ở bên cạnh hấp háy mắt chờ đợi. “Anh rể nhất định biết gì đó, đôi khi mình thấy anh Phi bí hiểm vô cùng.”

- Đúng là một tuyệt tác! - Quang Phi bỗng cất tiếng.

- Nếu là tuyệt tác sao anh chị lại mang nó vào nhà vệ sinh? - Thiên Hùng bất bình.

- Không phải, anh đang nói về hình ảnh trong máy tính mà. Họ phục dựng lại nơi đó với độ chính xác, tỉ mỉ đáng kinh ngạc. Mặc dù cơn động đất hơn hai trăm năm trước đã làm sập phần lớn hệ thống hang động ở Nam Hải, nhưng chỉ dựa vào máy chụp cắt lớp đa tầng mà vẽ lại được tất cả thì quả thật đáng khen.

- Anh nói sao? Hang động này có thật ngoài đời à?

- Đúng vậy. - Quang Phi gật đầu. - Chiếc gương mà chú cầm cũng thuộc về nền văn hoá Nguyễn quốc trong khoảng thời gian năm ba trăm TKN. Tuy nhiên, món đồ thật đã nằm trong bộ sưu tập của bảo tàng quốc gia. Vì Thiên Kim thích quá, anh mới đặt đúc một cái giống hệt như thế.

Chưa nghe anh rể nói xong, Thiên Hùng đã vội quay lưng bỏ đi.

- Em đi tìm chị để hỏi thêm mới được?

- Vì sao chú có hứng thú với món đồ này? - Quang Phi nói vọng theo.

- Nó liên quan đến manh mối phá giải thử thách trong game.

Chỉ kịp trả lời một câu, hắn đã vọt đi mất tiêu. Thiên Hùng ôm tấm gương trong lòng, háo hức tìm đến viện bảo tàng. Vào ngày thường, viện bảo tàng không có đông người lắm. Thành phố của họ chẳng phải địa điểm du lịch hấp dẫn gì, nên lượng khách tham quan cũng thưa vắng.

Thiên Hùng xin gặp chị thông qua người bảo vệ. Thiên Kim chủ yếu làm công tác dịch thuật nên ít khi xuất hiện ở khu trưng bày. Ai cũng lấy làm lạ khi thấy hắn ôm tấm gương đồng lớn. Chỉ có mình Thiên Kim là chẳng quan tâm mấy, cứ cốc đầu cậu em, la mắng trước rồi tính sau.

- Chị, tha cho em đi mà, mọi người đang nhìn kìa.

- Vậy thì vào đây.

Thiên Kim lôi hắn đi như thể Thiên Hùng chỉ mới vừa năm tuổi. Quyền uy của chị cả bao nhiêu năm vẫn không hề sút giảm. Dù hắn có đứng cao hơn chị cả cái đầu, nhưng Thiên Kim mà muốn đánh thì Thiên Hùng chẳng thể chống cự.

- Ăn nhậu say xỉn, chẳng ra thể thống gì. - Thiên Kim tiếp tục đay nghiến.

- Vấn đề đó tạm nói sau, bây giờ chị cho em biết về tấm gương này đi. - Thiên Hùng khẩn khoản yêu cầu.

- Thứ treo trong nhà vệ sinh. - Thiên Kim trả lời ráo hoảnh.

- Em đã biết rồi. Chị hãy nói về hang động bị sụp ở biển nam đi.

- Thì đó là một di tích khảo cổ nổi tiếng, đến bây giờ người ta vẫn tiến hành đào bới mà chưa tìm được hết những bí mật bên trong. Thỉnh thoảng trên báo chí vẫn công bố những món bảo vật mới được phát hiện. Bản gốc của tấm gương này là món đồ lớn nhất được tìm thấy đến thời điểm hiện nay.

- Còn gì nữa không chị?

- Hình khắc xung quanh gương là một bài thơ theo ngôn ngữ cổ.

- Nó nói gì?

- Chị không biết. Em nên hỏi anh Phi. Về văn tự thời Cửu Long Tranh Châu thì ảnh đúng là sư phụ của chị đó.

- Em tưởng chị mới là người học về cổ ngữ. - Hắn kinh ngạc kêu lên.

- Đúng vậy, nhưng anh Phi của em mới đúng là kỳ nhân sống về thời đại lịch sử đó. - Thiên Kim nhoẻn miệng cười đầy tự hào.

Hắn lại hấp tấp ôm gương bỏ chạy. “Thật điên mà, tại sao lại đi khỏi chỗ lẽ ra mình có thể biết hết mọi vấn đề.” Trong thâm tâm của Thiên Hùng, chị cả mới là người am hiểu lịch sử nhất. Nhưng Thiên Kim đã gọi Quang Phi sư phụ, thì tình huống này chỉ có thể trông cậy vào anh rể thôi.

- Anh Phi! - Chưa vào trong nhà hắn đã bắt đầu gọi ơi ới.

- Chú trở lại rồi à? - Quang Phi cười hà hà. - Lúc nãy chú chạy nhanh quá, anh còn chưa kịp nói hết.

- Em xin lỗi.

- Đây có lẽ là thứ chú cần. - Quang Phi đưa ra một tờ giấy có viết những khổ thơ rời rạc. - Anh nhìn hình trong máy tính, thấy mấy đoạn văn tự vẽ trên tường nên dịch lại cho chú.

Thiên Hùng mừng rỡ chụp ngay lấy tờ giấy. Hắn nhào đến bên màn hình máy tính. Giờ đây quan sát kỹ lưỡng hơn, Thiên Hùng mới nhận ra hoa văn trên vách hang Long Vương tương tự với thứ khắc trên gương đồng.

- Cảm ơn anh rất nhiều. - Thiên Hùng cực kỳ xúc động ôm lấy anh rể.

- Không cần nói nhiều, đem tấm gương kia trả lại chỗ cũ đi. - Quang Phi nghiêm túc nhắc nhở em vợ.

- Tuân lệnh đại ca. - Hắn lại vui miệng gọi Quang Phi như hồi mình còn nhỏ.

^_^

Bây giờ trong tâm trí Thiên Hùng không còn gì đọng lại ngoài bài thơ mà Quang Phi vừa dịch.

Hồn nào ở chốn non bồng
Qua đây hồn cũng vui lòng ghé chơi

Dầu hồn dạo khắp mọi nơi

Ghé đây đàm đạo chuyện đời trần gian

Cảnh tiên hạc nội mây ngàn

Làm cho hồn cũng ngỡ ngàng kém vui

Cảnh tiên xa lạ bùi ngùi

Sao bằng cảnh tục hồn vui với người

Đờn ca múa hát vui cười

Trà thơm bánh ngọt trái tươi đãi hồn

Hồn ơi hãy ghé qua đây

Tâm tình trăng gió nước mây với hồn

Gió to sóng cả dập dờn

Hồn đi lẻ bóng hoàng hôn một mình

Qua đây bè bạn thêm xinh

Ghé đây bè bạn kết tình âm dương

Hồn dầu ở mấy đường cách trở

Nghe lời cầu xin chớ đắn đo

Mấy lời tâm sự nhỏ to

Hồn ai qua đó thấu cho tấm lòng

Hoặc hồn ở bể sông ngọn suối

Hoặc hồn chơi bụi chuối cành đa

Hoặc hồn nương bóng chiều tà
Hoặc hồn lẩn quất la đà mây xanh

Hoặc hồn ở đầu gành cuối bãi

Hoặc hồn dầm mưa dãi gió mãi

Hoặc hồn vấn vít với ai

Hoặc hồn phiêu lãng lạc loài đâu đâu

Hoặc hồn ở dưới hồ sâu

Hoặc hồn lơ lửng bên cầu gió đưa

Hoặc hồn bị gió mưa dồn dập

Hồn lạnh lùng tràn ngập cô đơn

Hồn ghé lại nguồn cơn cạn tỏ

Hồn đừng ngại đường xa bóng nhỏ

Hồn cùng ta mở ngỏ treo lời

Hồn về ẻo lả chơi vơi

Cùng ta tâm sự chuyện đời muôn năm.

Không khó để tìm hiểu về nguồn gốc bài thơ này. Đây là những lời cầu xin linh hồn hiển linh trong một nghi thức huyền bí mà dân gian hay gọi là cầu cơ. Thiên Hùng chỉ cần gõ hai câu đầu của bài thơ vào thanh công cụ tìm kiếm là đã thấy được vài triệu kết quả trên mạng xã hội. Hiện thực đan xen cùng bí ẩn, tính mô phỏng của một trò chơi như Võ Lâm ngày càng được chứng minh. Hắn vốn không phải kẻ nhát gan, nhưng có phần kiêng kỵ việc quỷ thần. Bởi Thiên Hùng đã từng chứng kiến nhiều sự việc kỳ quặc diễn ra xung quanh mình.

“Dù sao đây cũng là một manh mối!”

Thiên Hùng mở trang chủ của Võ Lâm lên và đăng nhập vào tài khoản. Một lần nữa nhân vật của hắn xuất hiện trong một hành lang tối om. Từng mảng ánh sáng xanh long lanh dao động trên trần, trên tường và sàn hang. Anh Hùng vẫn đang mắc kẹt trong thế giới thuỷ cung đầy ma mị của hang Long Vương.

Hắn tiến về phía trước. Thỉnh thoảng ánh sáng bên ngoài loáng thoáng quét qua, khiến những hoa văn trên vách hang sáng loé lên. Thiên Hùng nhìn vào mảnh giấy anh rể đã đưa cho mình. Phía trên là bài thơ viết bằng cổ ngữ, bên dưới là phần dịch theo ngôn ngữ hiện đại. Có lẽ Quang Phi đã viết bài thơ này theo trí nhớ. Bởi ánh sáng trong hang không thể quét hết toàn bộ những dòng chữ khắc dài theo hành lang.

Bắt đầu bằng câu “Hồn nào ở chốn non bồng ...” Cứ đi được một đoạn là ánh sáng lại loé lên và nhân vật của hắn lâm vào bẫy phục kích. Các loại mob trong hang Long Vương lần lượt lộ diện. Có khi là Thuỷ Nhược Lung Linh, có khi là những chủng loại khác lạ mà hắn chưa hề biết đến. Thông thường Thiên Hùng sẽ chọn cách bỏ chạy vì hắn biết nhân vật của mình khó lòng địch nổi những con quái vật ghê gớm của phụ bản. Nhưng không còn đường quay về, thì chỉ còn cách tiến tới.

Đoạn hành lang âm u đột ngột xuất hiện ngã rẽ. Anh Hùng không hề phân vân chọn lối đi có khắc những hoạ tiết kỳ dị phát sáng trong đêm. Càng lúc càng xuất hiện nhiều đoạn ngã ba, ngã tư cắt ngang. Nhưng luôn luôn có một chút ánh sáng nhàn nhạt trên vách tường chỉ đường cho hắn.

“Đây là một mê cung.” Hắn thầm nghĩ.

Khu vực mê cung thậm chí còn u tối, rùng rợn hơn đoạn hành lang bên ngoài. Khi đụng độ với quái vật, Anh Hùng không còn dễ dàng bỏ chạy được nữa. Hắn bị đánh te tua tơi tả, thậm chí đã phải nhiều lần dùng lệnh hồi sinh mới có thể nhích lên từng chút một. Đây là đoạn hành trình gian khổ và nguy hiểm nhất của Anh Hùng kể từ khi hắn gia nhập trò chơi này.

Sự liên lạc giữa hắn và thế giới bên ngoài vẫn không bị cắt đứt. Trên kênh mật đàm, hắn vẫn có thể liên lạc với đồng bạn và người thân. Thiên Hùng kể hết những chuyện mình mới trải qua cho Tịch Dạ được biết, đồng thời hắn yêu cầu nàng tìm kiếm thông tin về nhóm quái vật đặc biệt chỉ có trong phụ bản này.

[Mật] Tịch Dạ: “Đây là link trang thông tin chàng cần.”

Thiên Hùng lập tức click vào đường dẫn để đến khu vực bách khoa toàn thư về quái vật. Nhóm mob của phụ bản hang Long Vương nằm ở những trang gần cuối, sánh ngang với các loại boss thế giới kinh khủng nhất. “Vậy mà đây chỉ là loại quái vật ven đường thôi. Con trùm cuối thật ra còn khủng khiếp đến cỡ nào nữa chứ?”

[Mật] Anh Hùng: “Tạm thời ta bị mắc kẹt ở đây rồi, những việc còn lại đành trông cậy vào mọi người.”

[Mật] Tịch Dạ: “Thiếp cũng muốn vào đó cùng chàng ...”

[Mật] Anh Hùng: “Ta hiểu. Còn chưa rõ đường lối thế nào, nàng vào đây chịu cảnh giam cầm cùng ta cũng chỉ là hạ sách. Huống chi công việc của nàng là quản lý an ninh giang hồ.”

[Mật] Tịch Dạ: “Cảm tạ phu quân đã thông cảm. Thật ra thiếp vừa nghe được tin tối nay Trần quốc sẽ có hành động.”

[Mật] Anh Hùng: “Vậy là mọi người vất vả nữa rồi. Ta ở nơi đây không còn giúp được gì nữa.”

[Mật] Tịch Dạ: “Chàng yên tâm!”

[Mật] Anh Hùng: “Nàng cũng hãy yên tâm!”

Sau khi dặn dò “trăn trối” xong, hắn đóng cửa sổ chat lại. Đôi khi Thiên Hùng cảm thấy nhắn tin dễ dàng nói chuyện hơn gọi điện trực tiếp. Có lẽ hắn đã lậm Võ Lâm quá sâu nặng rồi. Từng câu từng chữ đều rất dễ dàng tuôn ra theo những phím gõ. Anh Hùng dần dần đã trở thành một phần của Thiên Hùng. Võ Lâm cũng đã là một phần của cuộc sống xung quanh hắn.

^_^

Bài thơ dẫn đường cho Anh Hùng đi xuyên qua mê cung rùng rợn. Hắn bước vào hầm mộ của Long Vương, đứng đối diện với một chiếc quách bằng ngọc xanh khổng lồ.

Chương 90: Ta đã thoát

Không gian trong hầm mộ có vẻ tươi sáng hơn chút đỉnh. Nhưng đó là do những góc chiếu rất nghệ thuật, nhằm tôn vinh các tác phẩm điêu khắc tràn ngập trên sàn, tường. Nơi đây vừa mang theo vẻ đẹp choáng ngợp của phương tây vừa dịu dàng huyền bí rất đỗi phương đông. Hắn không hề biết rằng những thứ mà mình vừa thấy thực chất vẫn đang bị chôn vùi dưới hàng ngàn tấn đất đá. Tất cả đều là hình ảnh phục dựng thông qua kết quả thăm dò và sự phát triển rực rỡ của ngành đồ hoạ.

Anh Hùng tiến gần đến chiếc quách ngọc đặt giữa căn phòng. Hắn nhìn thấy những tuỳ chọn hiện lên, bao gồm bỏ đi, bật nắp quan tài, thậm chí là hát một bài. Anh Hùng không bỏ đi vì hắn cảm thấy mình đã gần chạm đến đích cuối. Hắn muốn bật mở quan tài để khám phá những thứ bí ẩn bị che giấu bên trong.

Đoạn hoạt cảnh diễn ra cho Thiên Hùng biết mình đã phạm phải những sai lầm khủng khiếp nào. Bầu trời tối sầm lại, biển cả nổi giận. Hắn nhìn thấy bản thân bị một con quái vật khủng khiếp từ địa ngục bước ra xé xác. Làng Thuận Hải bị nhấn chìm, cả thiên hạ rúng động vì những tai kiếp từ trời cao giáng xuống. Con người không bao giờ được xúc phạm thần thánh, bởi hình phạt dành cho họ luôn luôn là sự huỷ diệt.

Trò chơi đẩy hắn trở về điểm xuất phát ban đầu. Lần này Thiên Hùng cẩn thận hơn, chọn hành động có vẻ ngu ngốc là hát.

Hoạt cảnh lại một lần nữa diễn ra, nhưng theo chiều hướng khác. Âm thanh dìu dặt vang lên, sầu thảm như một bản nhạc đưa tang. Nước từ trần phòng nhiễu lỏng tỏng nối lại thành giai điệu. Chiếc quách ngọc ngân vang những lời lẽ bi thương.

Mộ phần bí ẩn dần dần bị hé mở. Hắn nhìn thấy một bộ xương trắng già nua ngồi dậy giữa làn khói xanh mờ mịt. Từng là người và cũng là một vị thần, kẻ trở lại từ quá khứ kể những câu chuyện u ám mệt mỏi. Tất cả những tai hoạ của thế gian không phải xuất phát từ nguyện vọng của ông. Đó là thứ ý chí tai hoạ đã chiếm đoạt sức mạnh của Long Vương khi ông ngã xuống. Hơi thở dài như băng giá chợt đông cứng lại. Long Vương nói, “Nó đã đến rồi!”

Thiên Hùng lâm vào một cuộc chiến mà hắn không thể rút lui. Tạo vật khổng lồ mang hình ảnh của bóng đêm hẳn nhiên là thử thách cuối cùng hắn phải đối mặt. Sầu Triền Miên là nỗi sợ đau đớn nhất của con người. Nó mang dung nhan của phụ nữ, lạnh tanh vô cảm như một chiếc mặt nạ. Mái tóc hoặc có thể là tấm khăn choàng phủ dài đến gót. Toàn thân Sầu Triền Miên che đậy dưới lớp lớp sa tanh đen lấm tấm ánh kim sa.

Nó mở miệng thổi khẽ, toàn thân Anh Hùng chấn động. Hắn sợ hãi nhìn thanh HP đã cạn nửa tự bao giờ.

“Quá đáng sợ! Quá hùng mạnh!”

Đầu tiên Anh Hùng lấy ra Truyền Kỳ Ngọc Phiến. Hắn đã đủ khả năng và sức mạnh để sử dụng món quà tối cao của tổ sư Trường Sinh trang. Hồi Xuân có vẻ như là lựa chọn thích hợp nhất. Hắn muốn làm đầy thanh máu và cột nội công trong khoản thời gian ngắn nhất.

Kìa kìa, Sầu Triền Miên lại bắt đầu đòn tấn công của mình. Những bóng đen ma mị nhảy múa xung quanh hầm mộ. Không bao giờ có bạo lực ở vương quốc cái chết. Tất cả đều nhẹ nhàng như một giấc chiêm bao. Điệu nhảy của quỷ khiến Anh Hùng sụp xuống. Hắn bị dính trạng thái Mê, chẳng thể tấn công khi hoạt động cơ thể hoàn toàn bị ngưng trệ. Chỉ cần không dính đòn vật lý, hắn sẽ mãi mãi bị đóng đinh như thế này với thời gian. Mà Sầu Triền Miên thì tuyệt đối không bạo lực.

Nó mở miệng khẽ thổi làn gió lạnh. Cứ như vậy Anh Hùng bị đẩy xuống cõi âm ti làm bạn với những loại ngạ quỷ. Hành trình hồi sinh không chỉ đơn giản dùng tiền bạc đổi lại. Hắn phải chiến đấu với một con quỷ trước khi quay lại trận chiến với Sầu Triền Miên. Cứ mỗi lần như thế nó vẫn mạnh mẽ trong khi đó Anh Hùng lại te tua xơ mướp. Hắn bắt đầu hối hận vì đã tiến vào hành trình truy tìm Ngũ Đại Kỳ Bảo quá sớm, lúc nhân vật còn chưa đủ sức mạnh. Tuy nhiên, kinh nghiệm vẫn được tích luỹ mỗi ngày và hắn đang tăng cấp lên rất nhanh.

Một trải nghiệm cả đời Thiên Hùng không bao giờ quên được.Với bản tính của trâu cày, hắn dành thời gian trống cả ngày để đánh nhau với Sầu Triền Miên. Cũng như lúc nghỉ hè, hắn chẳng làm việc gì khác ngoài train và train. Bây giờ Thiên Hùng đã hiểu rõ về con quái vật cũng như nhân vật của chính mình. Bởi cả ngày dài như thế hắn đâu có cơ hội làm việc gì khác.

Trần quốc đã thôn tính được Lê quốc. Mặc dù những binh đoàn tự do ngày một đông đảo hơn nhưng sự tập trung sức mạnh của Lam Tố Tố cũng ngày càng khủng khiếp hơn. Dường như việc thống nhất Thần Châu chỉ còn là vấn đề thời gian. Anh Hùng bị chôn chân nơi đây, trong khi thiên hạ đã bắt đầu thời kỳ đại loạn lạc.

Ngày thứ năm trong chuỗi đình chỉ công tác, túi nãi của Anh Hùng cạn sạch vì hắn đã sử dụng mọi thứ để đánh nhau với Sầu Triền Miên. “Ta không thể như thế này được nữa. Làm sao có thể đánh boss trong điều kiện không có vật phẩm hỗ trợ?”

Thiên Hùng nghĩ ra một cách mới để thoát ra khỏi tình trạng thiết hụt. Mỗi lần bị Sầu Triền Miên tống vào địa ngục hắn lại chủ động dùng Yểm Long Thiên Đao. Đối với nghề đạo tặc, không bao giờ bạn phải chết đói. Những con ngạ quỷ biến thành nguồn cung cấp vật phẩm bất tận. Tuy có thể giết chúng nhanh chóng, nhưng Anh Hùng bắt đầu hành trình bóc lột. Chỉ cần chút Nội Lực thuỷ hay Kim Sang dược hắn cũng có thể giằng co ở âm ti suốt mấy chục phút.

Lần đầu bước lên cấp 190, hắn hiểu rằng mình đã là một đại thần. Khi tích luỹ đủ vật phẩm trong túi nãi, hắn chủ động tìm gặp Sầu Triền Miên trong cuộc chiến quyết định. Hắn dùng Hộ Pháp bảo bọc toàn bộ cơ thể. Với lớp chắn tuyệt đối này, những quái chiêu của Sầu Triền Miên đều miễn nhiễm với Anh Hùng.

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy trùm cuối mở mắt. Nó không còn giữ được nét vô cảm mọi khi mà bắt đầu hung hãn tấn công. Thì ra Sầu Triền Miên vẫn còn nhiều chiêu thức huỷ diệt khác. Có lẽ do trước giờ hắn chưa đủ đẳng cấp để buộc nó phải dốc hết tay nghề.

Không hẳn là bị tàn sát như mọi khi. Giờ đây Anh Hùng đã có thể dũng mãnh đối chọi cùng trùm cuối. Nhưng khi Sầu Triền Miên gào thét kinh khủng hơn, nó lại càng phản kích mạnh mẽ hơn. Thiên Hùng chủ động xuất ra Dực Hoả phượng trợ công trong lúc chiến đấu. Hắn có linh tinh rằng thứ bóng đêm tối tăm kia cần chút ánh sáng để cân bằng.Đó là một cuộc chiến một mất một còn. Hắn dốc sạch toàn lực, không chần chừ đến nửa giây. Tất cả những gì hắn tích luỹ được đã đem thiêu cháy hết. Kim Sang dược ào ào đổ xuống, cả Thuẫn Bài trăm lượng hoàng kim cũng vứt ra không thương tiếc. Trong đầu hắn chỉ nhớ được hai điều, đó là sống sót và chiến thắng. Đánh trong tư thế không thể quay đầu có lẽ đã giúp Anh Hùng bùng nổ hơn.

Có những lúc chỉ số HP chạm đáy nhưng hắn vẫn kịp lật ngược trong phút chốc. Anh Hùng kiên trì bám trụ, trong khi đó thanh máu của Sầu Triền Miên bắt đầu cạn dần. Hắn không nhớ mình đã ngồi bao nhiêu lâu kể từ khi khai cuộc. Cần mẫn đưa ra những quyết định đánh, đỡ hay chữa thương, tâm trí hắn hoàn toàn đặt trong thử thách này.

“Để xem ai trong số chúng ta sống dai hơn.” Thiên Hùng bật cười thích thú. Máu hắn đã cạn kiệt và đòn Vận Khí vừa xuất hiện. Thiên Hùng không do dự bấm vào nút Liên Hoàn.

Một chuỗi động tác đẹp mắt kết hợp từ rất nhiều chiêu thức của Trường Sinh Trang. Hắn chưa bao giờ hả hê đến vậy khi chứng kiến kẻ thù từ từ sụm xuống sau mỗi đòn nháng lửa. Máu của hắn trống trơn, tất cả chỉ còn là dư âm của trạng thái Hồi Quang Phản Chiếu. Một lần nữa hắn đã thua trong thử thách của mình.

Thiên Hùng thở dài thất vọng.

Thế nhưng trong lúc hắn tưởng Anh Hùng sắp bị đẩy xuống âm ti thì đoạn hoạt cảnh mới xuất hiện. Hầm mộ xung quanh hắn sụp đổ, nước biển tràn ngập không gian. Khác với kết thúc huỷ diệt trong lần hắn chọn sai hành động, lúc này nhân vật Anh Hùng không chết mà bị dòng nước đẩy đi.Tất cả bị dồn về trung tâm mê cung, mắc kẹt trước một cánh cửa tròn khảm trên trần.

Nút bấm nhanh xuất hiện trong khoảnh khắc là thử thách đối với những ai ít dùng Vận Khí. Thiên Hùng nhanh chóng lướt tay trên tổ hợp phím. Cánh cửa đá bị nước đẩy bật tung, cả cơ thể hắn phóng vọt lên mặt biển. Hắn thấy mình trôi dạt vào bờ, thê thảm như vừa trải qua một đêm chìm tàu. Tuy nhiên, kinh ngạc hơn là có một kẻ cũng thoát khỏi hang Long Vương cùng Anh Hùng. Sầu Triền Miên bị đánh tơi tả, lớp áo sa tanh rách toang, lộ ra từng mảng da thịt mê người. Nàng là long nữ đã bị bóng ma Sầu Triền Miên ám giữ suốt mấy trăm năm qua.

Nàng cảm kích hắn đã giải thoát cho mình cũng như đem lại sự bình yên cho ngôi cổ mộ. Long nữ nhỏ nước mắt, kết tinh thành một viên ngọc. Nàng hoá phép tạo ra chiếc vòng vàng để đeo viên ngọc đó lên tay Anh Hùng. Trả ơn xong, Long nữ hoá thành những hạt ánh sáng hư ảo. NPC biến mất trong khi Thiên Hùng vẫn còn há hốc miệng chưa tiếp nhận hết hàng loạt chuỗi sự kiện vừa qua.

Thiên Hùng vào trang mật đàm kết nối cùng nương tử.

[Mật] Anh Hùng: “Ta đã thoát ra rồi, nàng mau đến bờ biển Thuận Hải, nhớ mang theo thật nhiều Kim Sang dược.”

Với tình trạng máu một, nội lực một thế này, hắn đang đi vấp té cũng có thể toi đời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau